TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Mối quan hệ bất thường

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hoắc tiên sinh tiếp tục bị liếm tỉnh.

Anh vừa mở mắt, thấy được đôi mắt đen lúng liếng như quả nho, bộ lông mềm mại cọ anh, Hoắc tiên sinh vừa tỉnh ngủ vẫn chưa suy nghĩ kịp, anh duỗi tay ôm chó lên, trong miệng nhắc mãi: “Sao Bạch Thanh Thanh có thể đem mày qua đây?”

… Á?

Tất cả ký ức trong nháy mắt tuôn ra, Hoắc tiên sinh tức khắc trừng lớn mắt, trong đầu chỉ còn lại có gương mặt sát gần của Bạch Thanh Thanh đêm qua, hình ảnh kia không ngừng lặp lại, không hề tiêu tán.

“Ngao!”

“Bạch Thanh Thanh kêu mày qua đây?”

“Ngao ô.”

Tính toán thời gian, đúng là lúc ăn sáng.

Hoắc tiên sinh xốc chăn lên xuống giường, anh đặt Chúc Chúc xuống đất, chó con không rời anh một bước, ngửa đầu nhìn anh sửa soạn, mới dùng đỉnh đầu đẩy chân anh đi ra cửa.

Cửa phòng đối diện mở ra một nửa, mùi hương nồng đậm câu nhân (câu dẫn người khác) bay ra, Chúc Chúc “Ngao” một tiếng, hưng phấn chui qua kẹt cửa đi vào, không bao lâu, nó chạy ra thật nhanh, đẩy đẩy Hoắc tiên sinh đi vào trong.

Bạch Thanh Thanh đang bận rộn trong bếp, trên bàn đã bày không ít đồ ăn, Hoắc tiên sinh nhìn sơ qua, dư sức cho hai người ăn.

“Anh đến rồi.” Bạch Thanh Thanh không quay đầu lại: “Lại đây.”

Hoắc tiên sinh nghe lời đi qua, một đôi đũa gắp một cái bánh sữa chiên* đưa đến trước mặt, anh cắn lấy, mùi sữa tràn vào đầu lưỡi, dạ dày đói khát tê tâm liệt phế yêu cầu nuốt xuống. Hoắc tiên sinh vô cùng quý trọng nhâm nhi suốt một phút mới nuốt xuống.

*(Bánh sữa chiên – 炸奶糕)



“Có ngọt quá hay không?”

“Rất vừa.”

“Anh thích không?”

“… Ừm.”

Bạch Thanh Thanh vừa lòng.

Chúc Chúc ngửa đầu trông mong nhìn họ, thấy hai chủ nhân chỉ nói chuyện với nhau không để ý đến nó, gấp gáp bắt lấy ống quần Hoắc tiên sinh.

“Gâu gâu!” Tôi cũng muốn ăn!

Hoắc tiên sinh dốt đặc cán mai về ngôn ngữ của chó, nhìn Bạch Thanh Thanh xin giúp đỡ.

Nuôi Chúc Chúc chưa lâu mà tính tham ăn của nó đã bại lộ hết, đúng giờ ăn sẽ ngậm chén cơm đến trước mặt cô, có thể một hơi uống hết một phần sữa, sữa bột chuyện dụng trong nhà gần như đã hết, chỉ cần Bạch Thanh Thanh pha chậm một chút, nó liền nước mắt lưng tròng cào cửa, làm ra bộ dạng muốn trốn nhà đi tìm Hoắc Minh Châu.

Bạch Thanh Thanh quen thuộc phân phó: “Sữa bột của nó nằm trong ngăn tủ bên trái dưới TV.”

“Á? Tôi?” Hoắc tiên sinh khiếp sợ.

“Đi nhanh.”

Hoắc tiên sinh không dám phản đối, ngoan ngoãn pha sữa cho Chúc Chúc.

Anh nghĩ thầm, nếu hôm qua Bạch Thanh Thanh đã đáp ứng mình, vậy nói gì cũng là tình trạng đang hẹn hò với nhau, chó của cô cũng là chó của mình, cho chó ăn thay bạn gái, hình như cũng rất bình thường?Chúc Chúc vui vẻ chạy đến ổ, ngậm chén cơm của mình chạy thẳng qua,

Hoắc tiên sinh vừa suy nghĩ miên man, vừa đọc hướng dẫn sử dụng trên gói sữa, dựa theo đó điều chỉnh tỉ lệ cho đúng, chờ anh cho nó ăn xong, đứng dậy thì Bạch Thanh Thanh đã làm xong hết đi ra.

Cô bưng một đĩa bánh, cực kì thuần thục gắp một cái bỏ vào miệng Hoắc tiên sinh.

“Ngon không?”

Gật đầu: “Ờ!”

Gắp thêm một miếng trứng: “Cái này thì sao?”

Gật đầu: “Ờ!”

Đã lâu chưa đút cho bạn trai, Bạch Thanh Thanh tỏ vẻ rất vừa lòng, cô thở nhẹ, ngữ điệu dịu dàng, dỗ Hoắc tiên sinh ăn từng cái một, làm Hoắc tiên sinh ăn no đến mức bụng căng tròn, nút áo tây trang thiếu chút nữa đứt luôn.

Mặt Hoắc tiên sinh không đổi sắc mở ra một nút, anh được cô dắt ra cửa, cùng với Chúc Chúc, ngồi lên chiếc xe thể thao đỏ rực kia.

Xa cách gần nửa tháng, Bạch Thanh Thanh một lần nữa xuất hiện ở Hoắc thị, sau khi cô đưa Hoắc tiên sinh đến cũng không rời đi ngay lập tức, mà đậu xe vào bãi, ôm Chúc Chúc đi bên cạnh Hoắc tiên sinh, cùng anh đi lên tầng cao nhất.

Trước nay chưa từng có phụ nữ đi cạnh Hoắc tiên sinh, chuyện này ngay lập tức tạo nên sóng gió khắp công ty, người này không phải nhân viên ở đây, hơn nữa cũng rất thân mật với Hoắc tiên sinh, thậm chí còn trái qui định ôm chó vào công ty, Hoắc tổng đều thấy hết nhưng không phản đối một câu.

Đó đó đó đó… đó có phải là bà chủ của công ty không?!

Gương mặt xinh đẹp, trang điểm tinh xảo, trên người mặc bộ quần áo mới ra của một hãng có danh tiếng trên tạp chí, sống lưng thẳng tắp, đi cạnh Hoắc tổng không thua kém tí nào, nếu không phải bọn họ biết rõ, không chừng còn tưởng người phụ nữ khí thế này mới là tổng giám đốc thực sự.

Trách không được mấy tiểu yêu tinh trước kia nhào vào ngực Hoắc tiên sinh không có ai thành công, thì ra đây mới là loại hình Hoắc tổng thích!

Nhân viên nhìn thấy hai người đều chào hỏi, ngay cả nhân viên nữ cũng hận không thể cách xa bọn họ vạn dặm.

Dương Xảo Mạn đã nghe chị em của mình kể, cô an ủi trợ lý Trương vừa mất đi danh hiệu trợ lý xuất sắc nhất rồi đắc ý chờ hai người ra khỏi thang máy.

Dương Xảo Mạn có chút hưng phấn.
Không nghĩ rằng Hoắc tổng lại tốc độ đến vậy, hành động nhanh bất ngờ, theo đuổi được Bạch Thanh Thanh quá mau lẹ, hôm nay đã đem cô ấy đến ra mắt mọi người!

Dương Xảo Mạn cảm giác mình đang chứng kiến một sự kiện lịch sử vĩ đại, làm bà mối cho hai người, cô thấy mình sắp sửa nhận được một bao lì xì thật lớn đây!

Cô ấy nghĩ như vậy đến khi tận mắt nhìn thấy hình thức ở chung của hai người.

Bạch Thanh Thanh ôm cún con trắng ngồi cạnh bàn làm việc, Hoắc Minh Châu cũng ngồi xuống theo, anh tùy tiện thưởng thức một hiếc bút máy, ngồi nghiêm chỉnh cứ như học sinh đang chờ được giáo huấn.

“Rất tốt.” Bạch Thanh Thanh vẻ mặt ôn hoà nói: “Tinh thần của nhân viên rất tốt, không có suy nghĩ bậy bạ gì, anh quản lý không tệ.”

Trong lòng Hoắc tiên sinh nhảy nhót hoan hô.

“Tôi nghe nói trước kia thường có phụ nữ viện cớ công việc đến tìm anh, thật không?”

Hoắc tiên sinh lắc đầu, vẻ mặt lãnh khốc: “Tôi không biết.”

Bạch Thanh Thanh càng vừa lòng: “Nếu có mà anh không giải quyết được thì phải nói cho tôi.”

“Được.”

“Gần đây công ty có chuyện lớn gì không?”

“Không có.”

“Nếu có thì cũng phải nói cho tôi, trong tay tôi cũng có vài mối quan hệ.”

“Được.”

Bạch Thanh Thanh vừa lòng cười nhẹ: “Trưa nay tôi sẽ qua đây.”

Hoắc tiên sinh hơi thất vọng: “Em không ở lại sao?”

“Tôi còn vài việc phải làm.” Bạch Thanh Thanh ghé đầu qua hôn khóe miệng anh một cái trấn an: “Tôi xử lý xong sẽ qua đây, anh muốn ăn gì?”

Hoắc tiên sinh liệt kê vài cái tên.

Bạch Thanh Thanh hài lòng rời đi, trước khi đi, để Chúc Chúc ở lại cho Dương Xảo Mạn chăm.

Đến khi thân ảnh của cô biến mất ở thang máy, Hoắc tiên sinh mới tiếc nuối thu hồi tầm mắt.

Thư ký Dương quan sát toàn bộ quá trình đang trầm mặc, cô ấy vuốt ve bộ lông mềm mại của cún con, khẩn trương bước gần đến: “Hoắc tổng, ngài và Bạch tiểu thư… Thành rồi?”

Hoắc tiên sinh tán thưởng nhìn cô ấy, rụt rè gật đầu.

Dương Xảo Mạn càng trầm mặc.

Cô ấy lấy kinh nghiệm chia tay ba người bạn trai ra thề, nếu hai người họ có thể sống chung bình thường, cô ấy có thể nhảy thẳng xuống từ tầng cao nhất của Hoắc thị!

Bất luận như thế nào đi nữa, giữa hai người thì khí thế của Bạch Thanh Thanh cường đại  hơn một chút, cô ấy thấy được, Hoắc tổng đã từng thu hút vô số tiểu yêu tinh bây giờ như một tiểu bạch thỏ tay không tấc sắt, còn sói xám kia như hổ rình mồi, trước khi đi còn dặn dò một đống thứ, hơn nữa, nếu Dương Xảo Mạn không biết thân phận hai người, cô ấy đã coi Hoắc tổng anh minh thần võ bị người ta bao dưỡng như tiểu bạch kiểm.

Nhìn Hoắc Minh Châu không hề phát giác chuyện gì hết, Dương Xảo Mạn cảm thấy đầu có chút đau.

Hết chương 16

#xanh

Chương 17: Đừng trở thành tiểu bạch kiểm ăn cơm mềm chứ Hoắc tổng!

Dương Xảo Mạn dốc hết tâm huyết lấy vài giấy tờ quan trọng, canh lúc đi đưa văn kiện, đặt chung vào trước mặt Hoắc tiên sinh.

“Đây là gì?”

“Tôi tìm được một ít… Ừm, tư liệu?” Dương Xảo Mạn nỗ lực tìm từ để diễn tả: “Đây là lần đầu tiên ngài hẹn hò, về mặt này luôn có vài khiếm khuyết, có lẽ có thể giúp ngài… chuyện gì đó?”

Trong lòng thư ký Dương đang lặng lẽ rơi lệ.

Những cái cô ấy tìm đều rất ngược cẩu độc thân, nhân vật chính kể lại đoạn tình cảm mình đã trải qua, cứ mặc kệ thật giả đi, nam chính trong đó luôn sủng sủng sủng với người ta, trọng điểm là, nhà trai sủng nhà gái, nhà trai thì vừa đẹp vừa ngầu vừa mạnh, nhà gái thì chỉ cần chim nhỏ nép vào người. Thực tế lại hoàn toàn trái ngược, Bạch Thanh Thanh phụ trách xinh đẹp, ngầu, mạnh mẽ, Hoắc Minh Châu là một chú chim không hề nhỏ được người ta sủng, vậy mà hai người không nhận thấy gì cả.

Dương Xảo Mạn không dám thuyết phục Bạch Thanh Thanh, cô ấy chỉ có thể khẩn cầu Hoắc tổng, làm ơn nhận ra vị trí của mình đi, chính anh mới phải đẹp, ngầu, mạnh, thay Bạch Thanh Thanh quét cản mọi chướng ngại vật trên con đường của cô.

Hoắc tiên sinh nhận lấy, rất vừa lòng: “Cô đã vất vả rồi.”

“…”

“Đợi đã, Hoắc tổng.”

“Chuyện gì?”

Dương Xảo Mạn không thể tin: “Không có?”

“Hả?” Hoắc tiên sinh tự hỏi một chút: “Tôi biết rồi, tháng này tiền thưởng của cô sẽ tăng gấp đôi.”

Dương Xảo Mạn: “…”

Nhìn thấy số tiền gấp đôi đó, Dương Xảo Mạn yên lặng ra ngoài chăm sóc Chúc Chúc.

Không sao cả. Cô ấy an ủi bản thân trong lòng: Hoắc tổng đứng trước mặt Bạch Thanh Thanh như tiểu bạch kiểm thì sao, chỉ cần trước mặt người khác vẫn đẹp ngầu mạnh mẽ, ở bên ngoài cứ như vậy, ai dám nói Hoắc tổng của chúng ta không phải là tổng giám đốc bá đạo đủ tư cách?!

Chúc Chúc trong lòng cô ấy “ngao” một tiếng.



Phần lớn tài sản của Bạch Thanh Thanh là cổ phần của các công ty, giao cho người đại diện chuyên nghiệp xử lý, còn cô lại rất nhẹ nhàng thoải mái, thỉnh thoảng mới chơi cổ phiếu, việc còn lại đều giao cho Đỗ Linh, chừng nào Đỗ Linh xử lý không được mới đến tìm cô.

Trong tay cô đang giữ một phần cổ phần của một công ty đang trải qua một trận rung chuyển, lão chủ tịch đang bệnh nặng, hai người con trai vì quyền kinh doanh công ty không ngừng tranh luận, số cổ phần hai người họ đang giữ không khác nhau lắm, vậy nên mới nhắm vào cổ phần của cô, hai người đều mời cô ra ngoài thương lượng.

Qua điều tra, hai người con trai của lão chủ tịch đều không phải người có tài cán gì, không cần biết cuối cùng công ty rơi vào tay ai, cuối cùng đều là kết cục suy bại, Bạch Thanh Thanh không muốn trực tiếp cầm quyền, thấy công ty nhà này sắp rơi vào đường cùng, bán cho ai cũng là bán, chỉ cần lấy cái giá cao nhất bán đi là được.

Hoàn thành hiệp nghị chuyển nhượng cổ phần, đối phương gửi tiền vào tài khoản của cô rất nhanh.

Rời khỏi quán cà phê nơi bàn chuyện, Bạch Thanh Thanh gọi lại Đỗ Linh đang sắp rời đi: “Đỗ Linh, cậu chờ chút.”

“Còn chuyện gì sao?”

“Giúp mình đặt hai chỗ ở sơn trang nghỉ dưỡng.”

“Sơn trang nghỉ dưỡng? Không phải cậu không thích đi một mình sao…” Đỗ Linh bừng tỉnh: “Cậu tìm được đối tượng mới để xuống tay rồi?”

“Không phải mới.”

“Không phải mới?” Đỗ Linh sửng sốt, nhớ đến một người, tức khắc trừng lớn mắt: “Đừng nói là Hoắc Minh Châu đó? Khoan đã, Thanh Thanh, tốc độ này có hơi nhanh.”

Bạch Thanh Thanh cười khẽ: “Nhanh chỗ nào?”

“Lần trước cậu nói muốn theo đuổi anh ta, ừm, anh ta cự tuyệt cậu, cậu đã bỏ cuộc, muốn mình tìm cún cho cậu, kết quả Hoắc Minh Châu vừa bệnh xong, thư ký của anh ta nhờ cậu, cậu ngay lập tức qua đó chăm sóc anh ta. Mình cho rằng cậu lại muốn theo đuổi, kết quả đã có Chúc Chúc, cậu mặc kệ anh ta. Bây giờ muốn theo đuổi nữa à?”

“Không phải theo đuổi.”
“Vậy thì cái gì?”

“Bọn mình đang hẹn hò.”

Đỗ Linh không tin: “Với tiêu chuẩn của Hoắc Minh Châu, sao có thể nhanh đến vậy. Không phải cậu không biết, Hoắc Minh có tiếng là yêu cầu cao, có bao nhiêu người theo anh ta đó, ai cũng bị từ chối, mình chưa nghe nói có ai thành công đâu.”

Độ cong trên khóe miệng Bạch Thanh Thanh càng lớn them: “Mình đó.”

“…”

Đỗ Linh khiếp sợ: “Thật sao?!”

Bạch Thanh Thanh cúi đầu rút một tấm thẻ, vỗ bả vai Đỗ Linh, nhét vào tay cô ấy: “Chi phí cứ lấy trong đây, nếu cậu có thời gian thì đặt thêm một chỗ đi.”

“Thôi thôi thôi, mình không quan tâm, không quấy rầy thế giới của hai người.” Đỗ Linh chớp chớp với cô: “Nhớ phải kể cho mình, cậu trói được Hoắc Minh Châu như thế nào đó.”

Bạch Thanh Thanh cười cười, không nói lời nào.

Thực tế là, cô cũng không rõ lắm, Hoắc Minh Châu đã từng bài xích cô như vậy mà có thể chủ động theo đuổi cô, cô vuốn đã muốn buông bỏ, chuẩn bị chuyên tâm nuôi Chúc Chúc, nếu Hoắc Minh Châu tự đưa tới cửa, đương nhiên cô cũng không cự tuyệt.

Dành thời gian về nhà làm mấy món Hoắc Minh Châu nêu, Bạch Thanh Thanh xách hộp đồ ăn đi lên tầng cao nhất.

Cửa thang máy vừa mở ra, Chúc Chúc đã vui sướng nhào vào cô, móng vuốt nhỏ không ngừng duỗi qua gói sữa bột cho cún con cô đang cầm, trong miệng phát ra tiếng ngao ngao không ngớt, đôi mắt ướt dầm dề đáng thương nhìn cô.

Vuốt lông trên người nó, hướng dẫn Dương Xảo Mạn pha sữa, Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc và hộp đồ ăn vào trong văn phòng.

Hoắc tiên sinh ngồi nghiêm chỉnh trước bàn làm việ, trên bàn đặt từng xấp văn kiện, trước mặt là một tờ giấy, màu sắc rực rỡ, còn có các loại kiểu chữ khác nhau, là thư ký Dương đã tỉ mỉ chọn lựa ra các trường hợp hẹn hò với nhau của các cặp đôi.

Anh xem quá nghiêm túc, Bạch Thanh Thanh bước vào cũng không phát hiện, nội dung trước mặt bị Bạch Thanh Thanh thấy được không sót một chữ.

“Anh thích đến vậy?”

Hoắc tiên sinh cả kinh, hoang mang rối loạn lấy đại một xấp văn kiện che lại, nhưng Bạch Thanh Thanh còn nhanh hơn anh, đã duỗi tay cầm nó lên.

“Hoa tươi, bữa tối dưới nến, hẹn hò, xem phim…” Bạch Thanh Thanh dừng một chút, cười như không cười nhìn anh: “… Ngủ chung?”Hoắc tiên sinh có gắng trấn định khụ một tiếng: “Đây là quá trình yêu đương bình thường.”

Anh nghĩ ngợi, bổ sung thêm một cậu thật mau: “Thư ký Dương nói vậy.”

Dương Xảo Mạn bưng chén cơm của cún đi vào xém chút trượt té, cô ấy xấu hổ cười cười, đặt chén xuống rời khỏi đây thật nhanh.

Bạch Thanh Thanh “Ồ” một tiếng, đầu ngón tay gõ gõ ở hai chữ ‘ngủ lại’, cúi đầu nhìn Hoắc tiên sinh: “Còn có việc này, anh có muốn dọn qua chỗ tôi không.”

“Hả?”

Hoắc tiên sinh chớp chớp mắt.

Chúc Chúc “Gâu gâu” hai tiếng, hiển nhiên vô cùng đồng ý.

“Dọn…” Rốt cuộc Hoắc tiên sinh cũng phục hồi tinh thần, tức khắc ngây dại: “Chuyển nhà?!”

“Hẹn hò thì nên ở chung. Tóm lại chúng ta cũng sống đối diện nhau, không bằng anh cứ trực tiếp dọn qua đây.” Bạch Thanh Thanh vẫy vẫy móng vuốt Chúc Chúc: “Chúc Chúc nói nó cũng muốn ba.”

“Ba, ba, ba?!”

Hoắc tiên sinh hơi mờ mịt.

Căn cứ theo tư liệu thư ký Dương cung cấp, qua một thời gian hẹn hò mới có thể sống chung.

Một ngày… Có thể coi như một thời gian không?

Hoắc tiên sinh có chút do dự.

Dương Xảo Mạn đang dựa vào cửa nghe lén nắm tay cổ vũ: Cố lên Hoắc tổng! Ít nhất cũng phải là Bạch Thanh Thanh dọn qua! Đừng trở thành người ăn cơm mềm đó Hoắc tổng!

Bản năng của Hoắc tiên sinh cảm thấy có chổ nào không đúng, do dự chưa đáp ứng. Bạch Thanh Thanh cũng không ép, vừa đặt hộp đồ ăn lên bàn vừa nói: “Tôi đã đặt chỗ ở sơn trang, cuối tuần này anh đi được không?”

Đi sơn trang cuối tuần này?!

Đôi mắt Hoắc tiên sinh “Bụp” một tiếng sáng lên.

Cái này coi như là… Hẹn hò sao?!

“Dương Xảo Mạn!”

Thư ký Dương vội vàng đi vào: “Dạ, Hoắc tổng.”

“Lịch trình cuối tuần này để trống hết cho tôi!”

“… Vâng, Hoắc tổng.”

Dương Xảo Mạn muốn khóc.

Khí thế của tổng giám đốc bá đạo đâu Hoắc tổng! Càng nhìn càng thấy giống tiểu bạch kiểm!

Hết chương 17

#xanh

Chương 18: Nợ hoa đào của Hoắc tiên sinh

Sáng thứ bảy, Hoắc tiên sinh đúng giờ bị Chúc Chúc liếm tỉnh. Anh mê mang thức giấc, ngẫm lại trong trí nhớ hỗn loạn một lúc, cuối cùng mới mơ hồ nhớ ra hôm nay phải làm gì.

“Hôm nay là ngày nghỉ mà.” Hoắc tiên sinh lẩm bẩm ôm Chúc Chúc lên: “Đừng đánh thức tao vào ngày nghỉ.”

“Ngao!”

Chúc Chúc hưng phấn kêu một tiếng, vặn vẹo muốn thoát khỏi tay anh.

Lúc này Hoắc tiên sinh mới nhận thấy xúc cảm ở tay không đúng, lông chó bình thường mềm như nhung, không đâm tay, tuyệt đối không phải cảm xúc của vải dệt như hôm nay. Trên người Chúc Chúc mặc một bộ quần áo nhỏ, do chính Hoắc tiên sinh chọn, trang phục cừu con.

“Sao hôm nay mày lại mặc cái này?” Hoắc tiên sinh hơi ngạc nhiên: “Hôm nay muốn ra ngoài sao?”

“Gâu gâu!”

Trong bộ quần áo cừu con của Chúc Chúc có kẹp một tờ giấy, Hoắc tiên sinh rút ra đọc, là chữ của Bạch Thanh Thanh, kêu anh đi xuống sau khi tỉnh ngủ, cô đã ở dưới lầu chờ anh.

Rốt cuộc Hoắc tiên sinh đã nhớ ra.

Bạch Thanh Thanh nói muốn đi hẹn hò với anh ở sơn trang, đã đặt chỗ từ lâu, Hoắc tiên sinh chờ mong suốt mấy ngày, sống như một ngày dài bằng một năm, cuối cùng cũng đến hôm nay.

Lấy tốc độ nhanh nhất rửa mặt, đầu ngón tay thon dài lướt qua một loại bộ tây trang, Hoắc tiên sinh do dự một chút, trong sự thúc giục chờ đợi mòn mỏi của Chúc Chúc, mới chọn lựa kỹ càng vài thứ, áo sơmi, nút tay áo, cà vạt, cuối cùng lấy ra một bình keo xịt tóc, xịt nước hoa nam, nhìn chính mình trong gương, quả nhiên vô cùng phù hợp với khí thế tổng giám đốc bá đạo, mang ra ngoài rất có mặt mũi, chỉnh sửa lại một chút rồi ôm chó xuống lầu.

Bạch Thanh Thanh dựa vào thân xe chờ anh.

Mái tóc đen dài tùy ý buộc thành đuôi ngựa đằng sau, mặc quần áo thường ngày bình thường, không trang điểm, dù vậy cũng không thể che dấu mị lực của cô. Hoắc tiên sinh đứng trước cô, lập tức nhíu mày.

Rõ ràng là lần đầu tiên hẹn hò, sao cô có thể tùy ý đến vậy?!

Hoắc tiên sinh không vui, cảm giác tây trang mình chọn lựa tỉ mỉ đã bị móng vuốt của Chúc Chúc cào qua.

“Anh đến rồi, lên xe đi.” Bạch Thanh Thanh thay anh mở cửa xe.

Hoắc tiên sinh cau mày, không nhúc nhích.

“Sao vậy?”

“…”

Bạch Thanh Thanh cười khẽ, ngoắc ngoắc ngón tay với anh: “Lại đây.”

Hoắc tiên sinh không vui nhìn cô, cơ thể lại nghe thì nghe lời đi qua. Anh đang định nói, bỗng nhiên cái ót bị một bàn tay đè xuống, nhất thời không phòng bị, đến khi phục hồi tinh thần đã cúi đầu xuống, mặt Bạch Thanh Thanh gần trong ngang tấc, môi của cả hai gắt gao dán vào nhau.

Nhận thấy Hoắc Minh Châu sắp không thể nổi, Bạch Thanh Thanh mới buông lỏng ra, tay vẫn giữ đó, vuốt ve phần mềm mại sau cổ anh, tựa như vuốt lông của Chúc Chúc, cô mở miệng, hô hấp ấm nóng phun lên mặt Hoắc tiên sinh: “Còn giận không?”

Hoắc tiên sinh: “…”

Chân của Hoắc tiên sinh sắp nhũn ra tới nơi.

Anh không thể nói nên lời, ngơ ngác được đỡ lên xe, cảm thụ được sự ầm ĩ của chó trắng trong ngực, tây trang gì chứ, tinh xảo gì chứ, cái gì cũng quên hết, đầu óc trống rỗng được chở đến sơn trang.

Không ít người đến sớm hơn bọn họ, Bạch Thanh Thanh kéo hành lý, dẫn anh đến căn phòng đã đặt trước. Căn phòng Đỗ Linh đặt có tầm nhìn rất xa, bên ngoài cửa sổ sát đất rộng lớn là cảnh sau của sơn trang, bên dưới có không ít người đang vui chơi trong hồ bơi.

Tầm mắt Hoắc tiên sinh dời từ dãy núi phía xa đến hồ bơi, cả người lập tức cứng lại.

“Sao vậy?”
“Hồ bơi…”

Nhìn theo mắt anh, Bạch Thanh Thanh nghi hoặc: “Anh không biết bơi?”

“Đương nhiên biết.” Hoắc tiên sinh lập tức phản bác, câu kế tiếp không thể nói ra.

Mặc dù anh và Bạch Thanh Thanh đang yêu đương, nhưng từ khi xác định quan hệ đến nay còn chưa đến một tuần, anh từ chối yêu cầu ở chung với Bạch Thanh Thanh, đương nhiên cũng không qua nhà đối diện sống, mỗi chiều tối sẽ hai người ở cùng nhau, sau đó thì ai về nhà nấy ngủ nghỉ, đừng nói là đồ bơi, anh còn chưa từng nhìn thấy bộ dáng Bạch Thanh Thanh sau khi tắm!

Đôi mắt Hoắc tiên sinh xấu hổ dao động.

Lỡ như Bạch Thanh Thanh muốn lưu manh với anh… Bây giờ bọn họ đang quen nhau, nếu anh cự tuyết có phải sẽ không tốt không…

Hoắc tiên sinh dời tầm mắt khỏi hồ bơi, nhìn hết căn phòng, cuối cùng dừng trên một chiếc giường lớn nằm ngay chính giữa.

Đỉnh đầu Hoắc tiên sinh bốc khói, lỗ tai đỏ bừng, lắp bắp nói: “Tôi, tôi không có mang đồ bơi!”

“Tôi đã đoán được.”

Bạch Thanh Thanh lấy một cái quần bơi màu đen trong hành lý ra, vứt vào lồng ngực anh: “Anh muốn đi bơi không?”

“Đương nhiên không!”

Hoắc tiên sinh xem quần bơi như củ khoai nóng bỏng tay vội vàng đặt lên sô pha: “Tôi ra ngoài đi dạo.” Anh nói xong, không thèm nhìn đến phản ứng của đối phương, cầm điện thoại vội vã đi ra.

Trốn ở chỗ rẽ trên hành lang, Hoắc tiên sinh lén lút gửi tin nhắn cho người duy nhất anh biết có kinh nghiệm trong chuyện này, thư ký Dương: 【 Nam nữ quen nhau một tuần ngủ chung chăn chung gối có thích hợp hay không? Bạch Thanh Thanh muốn ngủ với tôi, tôi có nên từ chối không? 】

Ding!

Dương Xảo Mạn nhắn lại rất nhanh: 【 Đồng ý đi!!!! Hoắc tổng!!!!! 】

Ding!
【 Nhanh đi!! Hoắc tổng!! Thời điểm chứng minh thực lực của ngài đến rồi!!!! 】

Hoắc tiên sinh: “…”

Ding!

【 Hoắc tổng, dựa theo kinh nghiệm của tôi, nếu ngài đang hẹn hò với Bạch tiểu thư, bất kì lúc nào ngài cũng phải đảm bảo mị lực của mình không bị giảm bớt, phòng ngừa hứng thú của cô ấy với ngài vơi đi, ngài cần phải ra tay mau lên, xin đừng do dự nữa. 】

【 À, ý của tôi là, ra tay trước cô ấy. 】

【 Không, Hoắc tổng, ý tôi là, anh phải bảo trọng…】

Hoắc tiên sinh nửa hiểu nữa không, tiếp tục dò hỏi: 【 Nếu là hồ bơi cũng…? 】

Ding!

Lúc này Dương Xảo Mạn không nhắn chữ nào, Hoắc tiên sinh nhấn mở tin nhắn, chỉ thấy được một loạt ngọn nến.

Anh đang muốn thăm dò tiếp, đằng sau bất ngờ truyền ra giọng nói quen thuộc: “Anh đứng đây làm gì?”

Hoắc tiên sinh cả kinh, gấp gáp cất điện thoại vào túi, xoay người ra vẻ không có việc gì nói: “Không có gì, em muốn đi đâu?”

“Tôi mang Chúc Chúc đi dạo.” Bạch Thanh Thanh vuốt lông cún con: “Nó chưa từng rời nhà quá xa.”

“Tôi đi cùng em.”

Bạch Thanh Thanh không phản bác, Chúc Chúc cũng bò ra từ ngực cô, móng vuốt duỗi ra muốn tiến vào lòng Hoắc tiên sinh. Hai người nắm tay xuống lầu, khi đến gần đại sảnh sơn trang, bỗng nhiên có một tiếng gọi Hoắc tiên sinh.

“Đây không phải là Hoắc tổng của Hoắc thị sao?” Người đó nhìn thoáng qua Bạch Thanh Thanh bên cạnh, sắc mặt trở nên khó coi: “Lần trước Hoắc tổng từ chối em gái tôi, nói trước mắt không có ý định muốn yêu đương với ai, chưa bao lâu, Hoắc tổng đã tìm được hồng nhan tri kỷ của mình?”

Hoắc tiên sinh dừng chân, quay đầu nghi hoặc nhìn anh ta.

Người nọ có vẻ rất phẫn nộ: “Lần đó em gái tôi không cần mặt mũi theo đuổi anh, nếu anh không có ý với con bé, sao lại không từ chối, bây giờ thì hay rồi, tất cả mọi người đều cười nhạo nó.”

Anh ta nói vậy, vệ sĩ của anh ta vây quanh hai người.

Hoắc tiên sinh đang muốn mở miệng, bỗng nhiên bị Bạch Thanh Thanh kéo tay, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đôi mắt Bạch Thanh Thanh cong cong, khóe miệng mỉm cười nhìn anh, trong mắt lại mang theo sát khí nồng đậm.

“Anh quen người này?”

Trước mắt Hoắc tiên sinh tối sầm, sau lưng lạnh lẽo, ngay cả Chúc Chúc trong ngực cũng đá anh một cái.

Có ai ở buổi hẹn hò đầu tiên, ngay trước mặt bạn gái bị người nhà của người theo đuổi mình tìm tới cửa?

Anh căn bản không có ấn tượng gì với chuyện anh ta nói!

Lực tay Bạch Thanh Thanh rất lớn, dường như Hoắc tiên sinh có thể nghe thấy âm thanh xương cốt mình chậm rãi run lên.

Hết chương 18

#xanh

Chương 19: Không phải tôi

Trong sòng bài ở sơn trang, Bạch Thanh Thanh đang kịch liệt chém giết với người đàn ông lúc nãy, Hoắc tiên sinh vốn là vai chính đang ôm cún ngồi một bên, yên lặng như gà.

Nhìn hai chồng chip (tiền trong casino) cao ngất trước mặt, Hoắc tiên sinh bị chấn động.

Người đàn ông đối diện đã thua hết sạch, cả người đầy mồ hôi, anh ta nhìn thoáng qua bài trong tay rồi nhìn người đối diện, trong hay cả hai người đều là lá cuối cùng.

“Bạch tiểu thư.” Người đàn ông mở miệng nói: “Đây là gút mắt của em gái tôi và Hoắc tổng, Bạch tiểu thư cần phải có một lý do mới có thể xuất đầu vì Hoắc tổng, đúng không?”

Bạch Thanh Thanh khí định thần nhà (trấn định nhàn nhã): “Hoắc Minh Châu là người của tôi, anh muốn tìm chuyện với anh ấy, chẳng lẽ tôi chỉ khoanh tay đứng nhìn?”

“Việc này…”

“Anh có thể xuất đầu vì em gái, chẳng lẽ không cho tôi ra mặt thay anh ấy?”

Người đàn ông không nói nên lời.

Anh ta nhìn thoáng qua Hoắc Minh Châu ngồi cạnh Bạch Thanh Thanh, bỗng nhiên bật cười: “Hoắc tổng tìm phụ nữ ra mặt cho mình, có thua cũng không quá khó coi.”

Anh ta nói xong, bàn tay lật lên, để mọi người nhìn thấy lá bài duy nhất trong tay, là một lá Q.

Anh ta đã dự liệu trước, không quan tâm đến phản ứng của người đối diện, nghiêng đầu ngậm lấy điếu thuốc vệ sĩ đưa qua, hả hê đắc ý nhìn Hoắc tiên sinh.

Ba vệ sĩ vậy quanh hai người bắt đầu ngo ngoe rục rịch, theo lệnh của anh ta, bước đến gần Hoắc tiên sinh, khi bọn họ sắp đụng đến anh, Bạch Thanh Thanh bỗng nhiên nói: “Khoan đã.”

“Bạch tiểu thư, cô còn chuyện gì sao?”

“Vương tổng quá sốt ruột rồi.”

“Sốt ruột? Bạch tiểu thư nói đùa, bài của cô đâu thể lớn hơn nữa…” Đột nhiên im bặt.

Chỉ thấy hai lá bài tẩy trên bàn được lật lên, một lá là Q, một là là K, ai thắng ai thua, vừa nhìn là hiểu. Hai chồng chip cao ngất trong tầm tay Vương tổng bị Bạch Thanh Thanh ôm hết, cô đẩy qua hướng Hoắc tiên sinh, tất cả chip đồng ở trước mặt anh, đủ màu sắc rơi đầy đất, sắc mặt Vương tổng rất khó nhìn.

Anh ta tưởng mình đã thắng chắc, nên đặt cược rất lớn, còn đắc ý trong chốc lát, kết quả trong nháy mắt mấy trăm vạn đã bay mất.

“Hoắc Minh Châu, đi thôi.”

Hoắc tiên sinh vội vàng ôm Chúc Chúc đi theo, đến lúc đó tự nhiên có nhân viên công tác quy đổi tiền bọn họ thắng được thành chi phiếu đem đến tận phòng.

Ra khỏi sòng bài, Hoắc tiên sinh vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng: “Sao em có thể đánh cược với anh ta? Vậy mà em đã thắng?!”

Bạch Thanh Thanh nhẹ nhàng ừ một tiếng: “Lạ lắm sao?”

“Tên Vương tổng đó lúc trẻ đã từng trà trộn vào mấy sòng bài, nghe nói học được kĩ năng chơi bài rất cao siêu, rất ít người đánh thắng anh ta, vậy mà em đã thắng!” Hoắc tiên sinh nhắm mắt theo đuôi cô, cảm thấy hình tượng cô trở nên cao lớn hẳn lên, nói chuyện trở nên cẩn thận hơn, ngạc nhiên hỏi: “Có phải trước kia em đã học thuật chơi bài?”

“Sở thích bé nhỏ không đáng kể mà thôi.”

Hoắc tiên sinh thật hưng phấn: “Tôi đã định cự tuyệt khi anh ta nói ra, tôi không biết anh ta có ý gì, không nghĩ rằng em đồng ý, còn thắng nữa … Tôi, tôi muốn kể chuyện này cho Dương Xảo Mạn.”

“Anh nhiều lời quá.”

Động tác móc điện thoại của Hoắc tiên sinh dừng lại, anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua thân ảnh Bạch Thanh Thanh phía trước, rốt cuộc mới hậu tri hậu giác phản ứng lại: “Em… giận sao?”

Bạch Thanh Thanh dừng bước, quay đầu nhìn anh, biểu cảm trên mặt vô cùng bình tĩnh: “Không có.”Vừa nãy cô đã thay anh đánh cược với Vương tổng, giải quyết phiền toái thay anh, còn nói cô là người của anh, theo lý mà nói sẽ không tức giận, nhưng nhìn thấy phản ứng của Bạch Thanh Thanh không giống trong tưởng tượng của anh. Hoắc tiên sinh suy nghĩ, mờ mịt hỏi: “Sao em tức giận?”

“Anh không hiểu thật, hay là giả vở không hiểu?”

Hoắc tiên sinh khó hiểu nhìn cô.

Chúc Chúc “Ngao” một tiếng, lấy hai móng vuốt trên tay che lại khuôn mặt lông lá của mình.

Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ thở dài: “Hoắc Minh Châu, chuyện lúc trươc đã ồn ào huyên náo cả thành phố, tôi ở nước ngoài còn nghe được tin tức, thế nhưng bây giờ anh làm bộ không nhớ.”

Hoắc tiên sinh thật mờ mịt.

Anh thật sự không nhớ mà!

Chuyện Bạch Thanh Thanh nói có lẽ là chuyện Vương tổng nói, nhưng anh không biết em gái anh ta là ai hết!

Hoắc tiên sinh rất khó hiểu, cũng rất ủy khuất.

Nhưng anh lại không thể nói ra, trực giác của tổng giám đốc bá đạo cho anh biết, nếu anh nói ra, có khi Bạch Thanh Thanh càng tức giận.

Lúc này nên trấn an cô như thế nào đây?

Hoắc tiên sinh do dự một chút, cắn chặt răng, đặt Chúc Chúc xuống đất. Anh bất ngờ vọt lên, ngay lúc Bạch Thanh Thanh đang chinh lăng (sửng sốt), đẩy cô vào vách tường, một tay chống lên đó, một tay khác ôm eo cô, “rầm”, tiếng va đập giữa bức tường và bàn tay.

Hoắc tiên sinh tiến sát vào cô, hô hấp bên cạnh tai cô, giọng anh trầm thấp xin tha thứ: “Đừng nóng giận.”

“…”

Thiếu chút nữa Bạch Thanh Thanh đã trở tay đẩy anh ra.Đến khi cô hồi thần, đối với kabe-don của Hoắc tiên sinh thấy hơi buồn cười, hờn dỗi trong lòng bay đi một ít.

“Muốn tôi nguôi giận?” Bạch Thanh Thanh vươn tay sờ mặt anh, ngón cái ái muội vuốt ve trên môi anh: “Cầu xin tôi.”

Hoắc tiên sinh sửng sốt.

Bạch Thanh Thanh nâng khóe miệng, đôi môi không tô son vẫn đỏ, ánh mắt bình thường luôn sắc bén đột nhiên mềm lại, khóe mắt hơi cong, cực kì câu nhân, cô sát đến Hoắc tiên sinh, hô hấp của cả hai giao nhau, gần như hòa làm một: “Tới đây, lấy lòng tôi.”

Hoắc tiên sinh cúi đầu.

Hành lang không dài chỉ còn lại hai người, Chúc Chúc cuộn mình lại dựa đầu vào chân bọn họ, tiếng môi răng giao triền vang lên, lỗ tai nó run lên, cái nón cừu non trên đầu cũng động động theo.

Không biết qua bao lâu, hai chân Hoắc tiên sinh mới nhũn ra ôm lấy Bạch Thanh Thanh.

Anh vừa run rẩy nói: “Em còn giận không?” Trong lòng vừa đưa ra quyết định, về nhà nhất định phải rèn luyện hô hấp.

“Không cần biết trước kia anh đã làm gì, nếu bây giờ đã hẹn hò với tôi, tôi đây phải tìm cách dạy dỗ anh thật tốt.” Bạch Thanh Thanh vuốt mặt anh, bỗng nhiên thở dài một hơi: “Tôi biết đôi khi anh sẽ có chút vấn đề, nhưng không biết rằng bản lĩnh trở mặt không quen của anh cũng lợi hại như vậy.”

Hoắc tiên sinh càng ủy khuất.

Thật sự anh không biết gì cả!

Bạch Thanh Thanh là người yêu của anh, vậy mà lại đổ oan cho anh!

Nếu không vì chân anh bây giờ vẫn còn mềm thì anh đã tức giận ôm Chúc Chúc đi rồi!

Sự thật là, Hoắc tiên sinh không đi được, anh chỉ có thể ra vẻ mờ mịt hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Bạch Thanh Thanh lấy điện thoại ra, tìm tin tức trước kia ra cho anh. Đập vào mắt là hình ảnh của bài đăng, vẻ mặt lãnh khốc của Hoắc tiên sinh xuất hiện trên đó, bên cạnh là một người con gái không biết tên.

Bài viết nói rằng đó là một thiên kim theo đuổi Hoắc tổng, sau khi dùng muôn vàn thủ đoạn, chỉ nhận được một câu “Phiền phức” của Hoắc tổng, quá tuyệt vọng nên đã cắt cổ tay tự sát trong nhà. May mà được cứu kịp lúc, không có vấn đề lớn, hiện tại đã tung tăng nhảy nhót như người bình thường.

Lần đó chuyện này bị làm lớn đên rất ồn ào huyên náo, chiếm đầu đề rất lâu, còn đem Hoắc thị đẩy lên đầu sóng gió, Hoắc Minh Châu là đương sự, không có khả năng không biết.

Nên Bạch Thanh Thanh mới có phản ứng đó.

Suy nghĩ cẩn thận, mặt Hoắc tiên sinh trắng bệch, cho dù thấy được bài viết này, anh vẫn không có chút ấn tượng nào, ngay cả nữ chính của tin tức anh cũng không quen biết, anh dám khẳng định, đây là lần đầu tiên nhìn thấy người này.

Bên dưới còn có video phỏng phấn tổng giám đốc Hoắc thị, ngón tay Hoắc tiên sinh run run nhấn mở, khuôn mặt quen thuộc của mình xuất hiện trên màn hình, nói những lời mình chưa từng nói.

Sắc mặt của anh càng trắng.

Bạch Thanh Thanh nhíu mày: “Anh…”

“Đó không phải là tôi.” Hoắc tiên sinh ngắt lời cô, lặp lại: “Tôi không nhớ, một chút ấn tượng cũng không có.”

Hết chương 19

Chương 20: Không nghĩ rằng sẽ có người lấy tôi làm hình mẫu để viết tiểu thuyết

Sắc mặt Hoắc tiên sinh thật sự rất khó coi, Bạch Thanh Thanh không muốn chú ý cũng không được.

“Anh nói người này không phải anh?” Bạch Thanh Thanh thấy hơi buồn cười: “Chẳng lẽ có người phẫu thuật thẩm mỹ giống hệt anh, giả mạo anh, nhưng anh không biết?”

Hoắc tiên sinh rất muốn gật đầu nói đúng vậy đúng vậy, nhưng anh thấy lý do này tràn ngập lỗ hổng, chính anh cũng không biết vì sao một chút ấn tượng cũng không có, đành phải mím môi không nói một lời.

“… Anh thật sự không có ấn tượng?”

Hoắc tiên sinh gật đầu.

Nếu là thật, vậy vấn đề này rất lớn.

Trong khoảng thời gian ngắn, cả hai đều không để ý đến cún con, sau đó mới bế Chúc Chúc về phòng.

Bạch Thanh Thanh tìm lại mấy tin tức về Hoắc Minh Châu, hỏi anh: “Cái này thì sao? Anh có ấn tượng hay không?”

“Cái này, cái này, cái này nữa, đều không có ấn tượng.”

Hoắc tiên sinh nhìn mấy tin tức về chuyện tình cảm của anh, nếu không phải người khác theo đuổi anh thì là anh theo đuổi người khác, còn những cái anh có ấn tượng, phần lớn là về hạng mục kinh doanh của Hoắc thị, anh không quên bất kì chuyện gì về công việc, còn những tai tiếng đó anh không có một kí ức nào về chúng.

“Không phải quên, mà căn bản là chưa từng xảy ra.” Hoắc tiên sinh gõ bàn phím nhấn mạnh: “Mấy cái tin đồn này, không có khả năng xảy ra.”

Bạch Thanh Thanh cười đưa qua những hình ảnh có thể tra ra chân tướng cho anh nhìn.

“Ghép, nhất định là hình ghép!”

“Nếu không phải biết anh không thể lừa tôi thì tôi đã nghĩ anh đang tự giải vây cho mình.” Bạch Thanh Thanh đẩy máy tính ra, khoanh tay trước ngực, dù bận vẫn ung dung nhìn anh: “Được rồi, anh nói đi, trừ những việc đã quên đó, còn có chỗ nào không đúng nữa không.”

Hoắc tiên sinh ngây dại: “Em tin sao?”

“Chẳng lẽ anh hy vọng tôi không tin?”

Chuyện này rất khó tưởng tượng, Hoắc tiên sinh khẳng định mình thật sự không có ấn tượng, nếu chuyện này xảy ra đối với người khác, anh nhất định sẽ ra lệnh cho vệ sĩ đuổi người đó ra ngoài.

Hoắc tiên sinh cảm động muốn khóc!

Anh quá xấu hổ để nhào thẳng qua ôm lấy cô, anh nhìn xung quanh, bế lên chó con màu trắng bên cạnh, xoa nhẹ lông nó một lúc, mới hỏi: “Gặp em thì có tính không?”

“… Hoắc Minh Châu.”

Hoắc tiên sinh vội vàng ngậm miệng lại.

Ngày đầu tiên gặp Bạch Thanh Thanh, anh đã ăn một bạt tay, Hoắc tiên sinh sống đến thời điểm đó, chưa từng bị ai tát! Ngay cả ba anh cũng chưa từng!

Chẳng lẽ chuyện này không có không đúng sao?

Hoắc tiên sinh nghĩ ngợi, nói: “Người theo đuổi tôi giảm đi?”

Bạch Thanh Thanh lẳng lặng nhìn anh.

Hoắc tiên sinh bị nhìn đến mức lông tơ dựng thẳng, thận trọng nói: “Nếu không phải lúc nãy phát hiện ra tin tức, tôi cũng không nhận thấy có chỗ nào sai, có lẽ đã xảy ra vài vấn đề mà tôi không biết?”Chúc Chúc đá anh vài cái, giãy ra khỏi lòng anh, nhảy xuống giường chạy đi.

Lúc này hai người cũng không rảnh lo cho nó, Bạch Thanh Thanh trầm tư trong chốc lát: “Nếu có người muốn động tay động chân với anh, cũng sẽ không chỉ làm anh quên mấy chuyện râu ria đó.”

Hoắc tiên sinh lo lắng: “Hay là nhắm vào em?”

Gần đây thay đổi duy nhất của anh là có thêm Bạch Thanh Thanh, cô lợi hại như vậy, Hoắc tiên sinh rất dễ dàng nghĩ đến có người muốn ra tay với cô, hiện tại, những ký ức không thấy đều là về chuyện tình cảm của anh, ai biết được sau này anh có quên mình đang có một người bạn gái hay không?

Trong khoảng thời gian ngắn này, bộ não của Hoắc tiên sinh đã tự bổ ra mấy chục vạn âm mưu quỷ kế.

Bạch Thanh Thanh dở khóc dở cười: “Sao lại phải ra tay với anh khi nhắm vào tôi?”

Hai người không nghĩ ra manh mối nào.

Cách đó không xa bất ngờ có tiếng vật nặng rơi xuống, hai người quay đầu nhìn, thấy được nửa thân mình cún con đang vùi vào hành lý của bọn họ, chỉ lộ ra phần sau của cơ thể lộ ra ngoài, cái đuôi còn sung sướng phe phẩy, không biết nó chui vào đó khi nào, vì hành động của nó, túi hành lý rơi xuống.

Bạch Thanh Thanh vội vàng xuống giường, cô nhấc hành túi lên, ôm Chúc Chúc ra, móng vuốt Chúc Chúc đang kẹp một thứ sắp rơi xuống.

Hoắc tiên sinh nhìn nãy giờ đã thấy được, bìa sách quen thuộc, nhân vật quen thuộc, từ ngữ quen thuộc——

《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》

Hoắc tiên sinh hỏng mất: “Sao em lại còn đọc cái này!”

Ngẫm lại thành tựu của Bạch Thanh Thanh, sự nghiệp của anh đã coi như thành công, nhưng so ra vẫn kém hơn Bạch Thanh Thanh, đương nhiên, ở tuổi này có thể làm được như Bạch Thanh Thanh là vô cùng ít ỏi. Dựa theo hiểu biết của anh về Bạch Thanh Thanh, cộng với việc đã quan sát phòng sách của cô, phẩm vị của Bạch Thanh Thanh cao hơn anh không ít, ít nhất một nửa sách trong phòng của cô Hoắc tiên sinh không thể hiểu nổi.

Nhưng vì sao?

Vì sao???Vì sao!!! Cô lại có thể đọc loại sách này!!!!

Bạch Thanh Thanh: “… Khụ.”

Vốn dĩ cô không có hứng thú, nhưng nhân vật trong sách chẳng những tên là Hoắc Minh Châu, có vài lúc rất giống anh, không biết có phải do trùng hợp hay không, lần đó nhân vật trong sách bị bệnh, Hoắc Minh Châu cũng bị bệnh cùng lúc.

Dự định đến sơn trang là hứng thú nhất thời của cô, sau khi cô về nhà đọc tiếp, phát hiện nam chính trong sách để cảm ơn nữ chính đã chăm sóc anh ta khi bệnh, cùng lúc cũng dẫn nữ chính đến sơn trang nghỉ dưỡng.

Hai lần đều trùng hợp, lúc Bạch Thanh Thanh sắp xếp hành lý, đã thuận tay mang theo, không nghĩ rằng bị Hoắc Minh Châu thấy được.

Bạch Thanh Thanh nhìn xuống: “Giúp tôi nhặt nó lên với.”

Hoắc tiên sinh chịu thương chịu khó nhặt lên, xuất phát từ tò mò, anh cũng mở sách ra đọc sơ, lập tức nhíu mày: “Sao người này lại cùng tên với tôi?”

Hoắc tiên sinh lật lật: “Á, Dương Xảo Mạn cũng có mặt.”

“Rõ ràng là viết về tôi.”

“Không nghĩ rằng sẽ có người lấy tôi làm hình mẫu để viết tiểu thuyết.”

“Chậc chậc, vậy mà có thể có người lấy cách nào hấp dẫn lực chú ý của tôi.”

“…”

Hoắc tiên sinh không thể dừng đọc.

Lấy hình tượng của anh viết truyện, chẳng những dùng tên, ngay cả Hoắc thị, Dương Xảo Mạn cũng có, tác giả đã kiểm chứng rất kĩ, ngay cả phương hướng phát triển tương lai của Hoắc thị cũng đã suy xét đến, còn miêu tả tính cách của anh vừa lạnh lùng vừa mạnh mẽ, rất có kí chất của tổng giám đốc bá đạo!

Còn thật hơn cả tự truyện của anh!

Hoắc tiên sinh ôm sách ngồi trên sô pha, lật sách, nghiêm túc đọc, ngay cả Chúc Chúc đáng thương gọi mà anh cũng không nghe.

Bạch Thanh Thanh: “…”

Bạch Thanh Thanh phức tạp nhìn anh, ôm Chúc Chúc ra ngoài, tiếp tục việc đi dạo lúc nãy bị trì hoãn.

Đến khi cô mang Chúc Chúc trở về, xách theo cơm trưa của sơn trang thì bị Hoắc tiên sinh đánh lén ôm vào lòng.

“Thanh Thanh, không xong rồi!”

Sắc mặt Hoắc tiên sinh trắng bệch: “Tôi phát hiện vấn đề.”

Hết chương 20

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau