TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ai cho cô dũng khí này?!

Tiếng sấm qua đi, căn nhà yên tĩnh.

Trốn trong chăn một lúc, Hoắc tiên sinh mới run rẩy ló đầu ra, anh khẩn trương nhìn qua tấm rèm kín mít, không nhìn thấy gì hết, cũng không nghe được gì hết, thở phào một hơi, dư quang thoáng thấy Bạch Thanh Thanh đứng bên cạnh, cả người tức khắc cứng đờ.

Vừa nãy đã xảy ra cái gì?

Hoắc tiên sinh cứng ngắc quay qua, thấy vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu của Bạch Thanh Thanh nhìn mình: “Anh… Sợ sét đánh?”

“Nói bậy.” Hoắc tiên sinh lập tức phản bác: “Sao tôi có thể sợ sét đánh!”

Đùng đoàng!

Vừa vặn một tiếng sấm vang lên.

Vẻ mặt Bạch Thanh Thanh thâm trầm, dôi mắt với Hoắc tiên sinh lần thứ ló đầu khỏi chăn, cô nói lại: “Anh sợ sét đánh.” Lúc này không phải là câu nghi vấn, là câu khẳng định.

Nói hươu nói vượn!

Một tổng giám đốc bá đạo tiêu chuẩn, sao có thể sợ sét đánh!

Hoắc tiên sinh khuất nhục che lại mặt mình.

“Tôi đâu có cười anh, ngượng cái gì mà ngượng.” Bạch Thanh Thanh kéo nhẹ chăn anh, nhưng Hoắc tiên sinh nắm rất chặt, không thể kéo được, cô đành phải ngồi xuống mép giường: “Thời tiết hôm nay rất xấu, có thể mưa suốt vài ngày, sấm chớp cũng kéo dài, một mình anh có sao không?”

Hoắc tiên sinh rầu rĩ ừ một tiếng.

“Ồ…” Bạch Thanh Thanh thử hỏi: “Tôi đi đây?”

“… Ừ.”

Tiếng bước chân nhẹ nhàng cách xa, tiếng đóng cửa truyền đến, căn nhà trở về tĩnh lặng, Hoắc tiên sinh trốn trong chăn vài phút, mới chậm chạp kéo chăn xuống, quả nhiên, Bạch Thanh Thanh đã đi rồi.

Không biết cảm giác mất mát ở đâu ra, anh ngồi trên giường tĩnh tâm một lát, tiếng sấm thỉnh thoảng vang lên ngoài cửa sổ không còn đáng sợ như vậy.

Hoắc tiên sinh bật đèn, đứng dậy ra ngoài. Mặc dù anh sốt cao, nhưng thuốc uống trong lúc hôn mê đã bắt đầu phát huy tác dụng, nhiệt độ đã hạ, xem nhẹ thân thể vẫn còn khó chịu, dạ dày trống trơn trở nên càng rõ hơn.

Cháo trắng Bạch Thanh Thanh nấu còn dư nằm trong bếp, Hoắc tiên sinh tìm khắp nơi, không thấy được thứ gì ăn kèm được, thất vọng ngồi vào bàn.

Đường đường là tổng giám đốc Hoắc thị, vậy mà lưu lạc đến mức chỉ có chén cháo trắng để lấp bụng!

Hoắc tiên sinh có chút ủy khuất cầm chén cháo kề bên miệng. Ngay lúc này, cánh cửa cách đó không xa bất ngờ bị mở ra, Bạch Thanh Thanh bước vào, bốn mắt đối nhau, Hoắc tiên sinh mới nhấp một miếng cháo xém sặc: “Sao cô qua đây nữa?”

“Tôi đã đồng ý chăm sóc anh với thư ký của anh.” Mắt Bạch Thanh Thanh dừng trên chén cháo, cười nói: “Anh đói bụng?”

Hoắc tiên sinh hàm hồ lên tiếng.

“Nếu đã đáp ứng với thư ký của anh, tôi đã nói là làm, anh muốn ăn gì, để tôi nhìn trong bếp xem có gì có thể nấu không.” Nói, Bạch Thanh Thanh đi vào bếp.

Trước mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời, nháy mắt trong đầu bay qua vô số tên món ăn, được bày trên cái đĩa thật to, xung quanh còn có viền vàng, anh đang định mở miệng, nghe Bạch Thanh Thanh bổ sung một câu: “Tôi quên mất, anh vẫn chưa khỏi bệnh, nên tiếp tục ăn cháo đi.”

“…”

Bạch Thanh Thanh cố ý chọc anh: “Anh muốn ăn cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo, hay cháo gà hầm nấm hương, hay là cháo hải sản?”

“Gà hầm.”
“Quên mất, thư ký Dương căn bản không mua thịt cho anh, mặc kệ là thịt nạc thịt gà hải sản……” Bạch Thanh Thanh cười tủm tỉm: “Đều không có.”

Hoắc tiên sinh: “…”

Thấy Hoắc Minh Châu nghẹn khuất mà không dám nói, tâm tinh Bạch Thanh Thanh vui vẻ đi vào. Cô thuận miệng nói một câu ở siêu thị, thư ký Dương cũng nghe theo, không mua loại thịt sống nào hết, chỉ có một hộp trứng gà và chân giò hun khói, miễn cưỡng coi như thịt, còn lại đều là rau dưa.

Tuy Hoắc Minh Châu không nấu ăn, nhưng dụng cụ rất đầy đủ, Bạch Thanh Thanh đã hơi quen thuộc, bắt đầu rất nhanh. Cô không nấu cháo mà nấu mì, thanh đạm đơn giản, cuối cùng còn đặt thêm một quả trứng tráng hình trái tim, đặt trước mặt Hoắc Minh Châu.

“Nhiêu đây?”

“Nhiêu đây.” Bạch Thanh Thanh duỗi tay kiểm tra độ nóng trên trán anh, còn hơi nóng, cô lập tức nhíu mày, thúc giục nói: “Ăn nhanh lên, ăn xong rồi về phòng nằm nghỉ.”

Hoắc tiên sinh giãy giụa: “Công việc của tôi…”

“Tôi làm giúp anh.”

“Nhưng…”

Bạch Thanh Thanh vỗ anh một cái: “Dong dài cái gì, nhanh lên.”

Hoắc tiên sinh chưa kịp nói gì, chửi thầm trong lòng một chút, khó có khi không phản kháng, ăn hết phần mì, nước mì cũng uống hết, sau đó bị đuổi lên giường.

Bụng đang no, anh rất tỉnh táo, nhắm hai mắt cũng không ngủ được. Bạch Thanh Thanh ngồi ở mép giường anh, cúi đầu đọc sách, chữ trên bìa anh không hiểu. Hoắc tiên sinh nằm một lúc, muốn duỗi tay lấy điện thoại, tay mới vươn ra, đã bị Bạch Thanh Thanh đánh.

“Ngủ.”

Hoắc tiên sinh nhắm mắt lại thật nhanh, đợi mấy phút, anh mở to mắt ra, nhàm chán giật giật, lúc này mới phát hiện mưa đã tạnh. Anh nhìn qua Bạch Thanh Thanh, vẫn đang đọc sách.

Hoắc tiên sinh tò mò: “Cô đang đọc gì vậy?”

“Sách.”
“Nội dung là gì?”

“Sách.”

“…”

Hoắc tiên sinh không cam lòng, tiếp tục hỏi: “Nói về…”

“Ngủ.”

“À.”

Có phải có chỗ nào sai sai đúng không?

Hoắc tiên sinh nhắm mắt nghĩ thầm: Chưa từng có ai dám khiêu khích uy nghiêm tổng giám đốc của anh, Bạch Thanh Thanh không những đánh anh, còn mắng anh, ép anh ngủ, bây giờ đọc sách gì cũng không nói cho anh?

Ai cho cô dũng khí này!?

Hoắc tiên sinh ngồi dậy, gầm tên của Bạch Thanh Thanh, người đối diện ngẩng đầu chớp mắt, lấy tốc độ sét đánh không kịp che tai đoạt sách cô, sau đó đọc lướt qua thật nhanh.

Hoắc tiên sinh đã chuẩn bị tốt tâm lý đọc không hiểu, dù sao chữ trên bìa anh cũng không hiểu được, anh giật lấy sách của Bạch Thanh Thanh, là để nhắc nhở cô rằng uy nghiêm của mình không được xâm phạm đến. Nhưng khi nhìn thấy nội dung cuốn sách, Hoắc tiên sinh ngây người, chữ trong sách là tiêng Trung, còn có tên của anh, không những vậy, người có tên giống anh còn đang cùng phụ nữ làm chuyện xấu hổ.

Hoắc tiên sinh sợ ngây người.

Anh lắp bắp hỏi: “Đây, đây là gì?!”

Cùng lúc đó, cuốn sách như của khoai lang phỏng tay bị anh ném đi, văng xuống tấm chăn mềm mại, cái bìa được gắn thêm vào rơi ra, lộ ra bìa sách thật.

《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》

Hoắc tiên sinh mơ màng.

Bạch Thanh Thanh:…

Bạch Thanh Thanh: “Khụ.”

Hết chương 11

- --

Quà 8/3 đây, tới giờ này mới nhớ hôm nay là ngày gì, may mà chưa trễ.

8/3 vui vẻ nha mấy cô gái của tui.

Không biết khi nào mới có ai tặng quà cho tui đây.

(  ̄▽ ̄)[] [](≧▽≦)

- --

#xanh

Chương 12: Trời ạ! Bạch Thanh Thanh lưu manh với anh!

Nhân vật được vẽ trên bìa loáng thoáng bóng dáng của Hoắc tiên sinh, càng không cần nói đến bảy chữ chói mắt kia, Hoắc tiên sinh đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng chưa từng tưởng tượng Bạch Thanh Thanh sẽ đọc loại sách này.

Tổng, tổng giám đốc bá đạo yêu tôi… Cô… Hoắc tiên sinh đỏ mặt.

Anh lắp bắp nói: “Sao cô lại đọc thứ này?!”

“Tôi cần giải thích vài thứ?”

Hoắc tiên sinh khẩn trương nhìn chằm chằm cô: “Giải thích chuyện gì?”

Đây là sách Đỗ Linh mang đến, Đỗ Linh thích chứ không phải cô, thật ra trước kia cô chưa từng đọc loại sách này, nhưng Hoắc Minh Châu không quen biết Đỗ Linh, nghĩ kĩ lại thì bản thân mình đang đọc nó, còn… không chỉ một lần.

Bạch Thanh Thanh nghĩ ngợi, thản nhiên thừa nhận: “Không sai, tôi đang đọc đó. Có gì à?”

Ha, đúng là không biết xấu hổ.

Hoắc tiên sinh nghẹn lời, tầm mắt dừng trên người cô, chậm chạp nằm xuống, xê dịch qua một bên giường khác, không biết từ khi nào trong mắt anh đã có thêm cảnh giác: “Cô…” Liệu Bạch Thanh Thanh có làm gì mình không?

Nhân vật trong sách đó có cùng họ tên với anh, thân phận tổng giám đốc bá đạo cũng trùng với anh, nhìn mấy chữ trên bìa, chậc chậc, tổng giám đốc bá đạo yêu tôi. Anh biết ngay mà, Bạch Thanh Thanh không phải người dễ dàng bỏ cuộc, nhất định trong lòng vẫn còn cảm giác với anh.

Mắt Hoắc tiên sinh hiện lên một tia đắc ý, anh cố hạ khóe miệng xuống, bộ dạng ‘tôi đã nhìn thấu tất cả’, nói: “Anh mắt cô không tệ.”

“Cái gì?”

Hoắc tiên sinh sáng ngời nhìn cô: Có thể coi trọng loại cực phẩm như mình, đương nhiên có mắt nhìn, tuy rằng sở thích của Bạch Thanh Thanh có hơi kì lạ, nhưng với tay nghề nấu nướng của cô, anh bị bệnh liền qua đây chăm sóc, còn tìm cớ đuổi thư ký Dương và trợ lý Trương đi, quả nhiên chưa chết tâm với anh!

Tối qua ngắm cảnh cả đêm, cuối cùng cũng có hiệu quả.

Hoắc tiên sinh tán thưởng nhìn cô, vừa lòng nhắm mắt.

Nếu Bạch Thanh Thanh đã thích anh đến vậy, thôi thì cứ để cô tiếp tục theo đuổi mình đi.

Tâm tư của Hoắc tiên sinh đều lọt hết vào mắt Bạch Thanh Thanh, nhìn biểu cảm Hoắc Minh Châu ngày càng kì quái, không cần đoán cũng biết đã liên tưởng đến đâu rồi, Bạch Thanh Thanh vỗ người anh: “Lo ngủ đi, đừng nghĩ bậy.”

Quả nhiên chưa chết tâm, quan tâm anh vậy mà.

Hoắc tiên sinh càng vừa lòng.

Á, cái thói quen đánh người này cần phải bỏ… Hoắc tiên sinh nghĩ, lúc này đã nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ đã tới, anh chưa nghĩ xong nên nói như thế nào với Bạch Thanh Thanh đã ngủ mất.

Nghe tiếng hít thở dần dần chậm lại, bàn tay Bạch Thanh Thanh nâng lên định đánh anh hạ xuống.

Quá khứ chỉ mới nuôi một chú cún, mỗi lần nó ở nhà một mình luôn có thể tìm được đồ ăn cô giấu đi, lần nào cũng để lại cho cô một cái vỏ trống không. Cún con rất thông minh, biết được cái gì có thể ăn, biết lấy lòng cô, nhưng không biết được tâm tư của cô, mỗi khi cô tức giận bực bội, cún con cũng chỉ biết hưng phấn vẫy đuôi chạy vòng quanh cô.

Hoắc Minh Châu cho rằng anh hiểu hết, thấy anh đắc ý, Bạch Thanh Thanh chỉ cảm nhận được sự bất đắc dĩ quen thuộc.

Trước kia cô đều không nỡ xuống tay đánh cún con, lần nào cũng chỉ mắng, bây giờ đối với Hoắc Minh Châu đến mắng cũng không được.

Bạch Thanh Thanh đột nhiên bật cười.
Cô cầm lên cuốn sách trên giường, bao lại bìa sách, che lại hình ảnh mang phong cách kì dị đó.

Cô coi như có chút hiểu biết về Hoắc Minh Châu, đến lúc anh tỉnh lại, thấy được quyển sách này, có khi sẽ thẹn thùng.

À, tối nay nên làm gì để thay đổi lực chú ý của anh đây?



Hoắc tiên sinh tỉnh lại, đầu đã hết nhức, anh sờ trán, nhiệt độ bình thường, cơ mà bị bệnh nên cả người đều ra mồ hôi, bây giờ cảm thấy rất khó chịu.

Trên chiếc ghế cạnh mép giường đã không còn ai, trong phòng không còn Bạch Thanh Thanh và quyển sách được ngụy trang kia, bên ngoài cũng không có.

Hoắc tiên sinh có chút tiếc nuối nho nhỏ, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Anh vừa vào chưa bao lâu, Bạch Thanh Thanh đã đẩy cửa đi vào, cô vừa cất nguyên liệu nấu ăn vào bếp, tính đi vào phòng ngủ nhìn xem, người vốn đang trên giường không còn nữa, chỉ có tiếng nước truyền ra từ phòng tắm.

Bạch Thanh Thanh nhíu nhẹ mày, định qua gõ cửa, điện thoại vang lên, cô do dự một chút, rốt cuộc nhận cuộc gọi trước: “Alô, Đỗ Linh?”

“Thanh Thanh, cậu không có nhà à?”

“À, mình ở đối diện. Hoắc Minh Châu bị bệnh, thư ký của anh ta nhờ mình chăm sóc.” Bạch Thanh Thanh đi ra cửa: “Sao vậy? Cậu có chuyện gì hả?”

“Không có gì quan trọng, tiện đường qua đây, còn muốn qua nhà cậu ăn chực.”

Bạch Thanh Thanh đẩy cửa ra, Đỗ Linh đứng đối diện vẫy tay với cô

“Thanh Thanh, khó lường nha. Thư kí của anh ta sao lại nhờ cậu chăm sóc, ban đầu mình còn tưởng cậu đã thất bại, bây giờ nhìn thấy khá tốt đó.” Đỗ Linh nhướng mày: “Cậu có vẻ vừa lòng với Hoắc Minh Châu? Đồng ý chăm sóc anh ta.”

“Mình chỉ đúng lúc không bận gì…”Đỗ Linh ngắt lời cô: “Mình hiểu, mình hiểu mà.”

Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ, nói: “Vậy cậu chờ mình một chút, mình làm xong bên đây sẽ về.”

“Đừng đừng đừng, cậu mở cửa cho mình thôi, mình tự vào, mình đặt đồ vào rồi về luôn.” Đỗ Linh mở cái hộp đang ôm trong người ra, một chú cún sợ sệt ló đầu ra: “Lần trước cậu nhờ mình tìm chó, cậu thấy con này thế nào?”

Bạch Thanh Thanh sửng sốt một chút, xém chút quên mất việc này.

Hoắc Minh Châu làm cô không ngừng nhớ đến chú cún cũ, cô nói Đỗ Linh tìm giúp mình một con, rất chờ mong nó, kết quả hôm nay Hoắc Minh Châu bất ngờ bệnh, cô đã quên sạch chuyện này.

“Không cần đặt nó vào nhà mình đâu, nó một mình đợi ở đó, mình không yên tâm.” Bạch Thanh Thanh ôm thùng giấy vào ngực: “Mình đem nó về nhanh thôi.”

“Á? Vậy Hoắc Minh Châu đâu?”

Bạch Thanh Thanh gãi gãi cầm cún nhỏ, ánh mắt rất ôn nhu: “Mình đồng ý chăm sóc anh ta, bây giờ anh ta hết bệnh rồi, mình quan tâm nữa làm gì, dù sao cũng không chết được.”

Đỗ Linh: “…”

Trong lòng Đỗ Linh đồng tình với vị Hoắc tiên sinh chưa chính thức gặp mặt đó.

Cô ấy nhìn thoáng qua cún con trong lòng Bạch Thanh Thanh, chú cún lông trắng phát ra tiếng nức nở rất đáng yêu, nhìn vậy, đúng là hấp dẫn hơn Hoắc Minh Châu nhiều.

“Hy vọng vị Hoắc tiên sinh đó không ghen tị.” Đỗ Linh đồng tình nói: “Mình đi trước đây, lần sau đến ăn chực đấy.”

“Được.”

Bạch Thanh Thanh ôm thùng giấy vào nhà.

Khi Hoắc tiên sinh ra khỏi phòng tắm thì nghe thấy một tiếng nức nở xa lạ, anh dừng chân, bị một con cún bấu chặt chân, Hoắc tiên sinh cúi đầu nhìn vào hai mắt nó, chưa biết được nó từ đâu ra đã bị ánh mắt ướt dầm dề đó chọc vào tim.

Có, có hơi đáng yêu…

Hoắc tiên sinh tay chân luống cuống lui lại một bước.

“Xin lỗi, nó tự bò ra khỏi thùng giấy.” Bạch Thanh Thanh khom lưng bế cún con trắng lên, ánh mắt lướt qua eo bụng anh, tràn đầy ý cười: “Dáng người không tồi, anh định khi nào thì ăn đây?”

Lúc ra ngoài cho rằng bên ngoài không có ai, Hoắc tiên sinh giống ngày thường bọc cái khăn tắm, trăm triệu lần không nghĩ được Bạch Thanh Thanh vẫn còn ở đây, anh cúi đầu nhìn thoáng qua cơ thể mình, trừ bộ phận quan trọng kia, những chỗ khác đều lộ ra ngoài.

Hoắc tiên sinh tức khắc nhảy dựng lên, cả người như bị phỏng chạy thật nhanh, vọt thẳng vào phòng ngủ.

Trời ạ!

Bạch Thanh Thanh lưu manh với anh!

Hết chương 12

Chương 13: Nghe nói anh sợ sét đánh?

Hoắc tiên sinh mặc quần áo rồi ra ngoài, thấy Bạch Thanh Thanh cởi tạp đề ra, chuẩn bị đi ra cửa.

“Cô muốn đi đâu?”

Dường như Bạch Thanh Thanh không nghe thấy, chần chờ thật lâu, mới nhìn xung quang, chỉ vào chính mình hỏi: “Anh đang hỏi tôi sao?”

Hoắc tiên sinh gật đầu.

“Đương nhiên về nhà tôi.” Cô nhún vai, khom lưng bê hộp giấy trên đất lên. Chó con trắng ngồi ngay ngắn bên trong, chỉ có cái đầu bằng bàn tay lộ ra ngoài, nó nhìn Hoắc tiên sinh, kích động vươn móng vuốt cào cào hộp, móng vuốt không bén nhọn để lại trên hộp vài vết dài nhạt. Có lẽ biết được mình không thể ra ngoài, chó con nức nở một tiếng, đôi mắt đen nhánh như quả nho đáng thương nhìn Hoắc tiên sinh.

Hoắc tiên sinh gần như mềm lòng ngay lập tức, không chờ Bạch Thanh Thanh xoay người đi, miệng đã nhanh hơn não gọi cô lại: “Cô đợi chút.”

“Cái gì?”

Hoắc tiên sinh quay đầu, nhìn khắp nơi xem có thứ gì có thể dùng. Đồ ăn đã dọn ra trên bàn, khí nóng bốc lên, anh biết ngay đó là của Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh sáng mắt, nói nhanh: “Cô làm nhiều vậy, tôi ăn không hết.”

Bạch Thanh Thanh mờ mịt. Cô đã nấu cho Hoắc Minh Châu vài lần, đã có kinh nghiệm với thói quen ăn uống của Hoắc Minh Châu, đó là lượng thức ăn một người của anh, sao có thể không ăn hết?

Nhận ra ánh mắt kì quái của người đối diện, Hoắc Minh Châu nhìn lướt qua, nói: “Đó là chó của cô à?”

“Đúng vậy.”

“Rất đáng yêu.”

Thì ra là coi trọng cún con.

Bạch Thanh Thanh cười tươi: “Anh muốn sờ không?”

Chó con có lẽ hiểu được lời bọn họ, cô vừa dứt  đã phối hợp kêu một tiếng, thanh âm vui sướng hoạt bát, dễ thấy là rất mong chờ.

Hoắc tiên sinh che đi trái tim nhỏ gật gật đầu, ngón tay không nhịn được động động, cái đầu thuần trắng của chó con gần trong gang tấc, nó còn rất chủ động bò ra khỏi hộp, trong miệng kêu riết, hận không thể trực tiếp bò đến bàn tay Hoắc tiên sinh.

Bạch Thanh Thanh đột nhiên biến sắc, một tay ấn chó con vào hộp, tay Hoắc tiên sinh vừa nâng lên, xấu hổ dừng ở đó. Nhất thời chưa phản ứng lại, anh ngơ ngác nhìn Bạch Thanh Thanh ôm thùng hộp giấy rời đi.

Cửa đóng lại trước mặt anh, Hoắc tiên sinh mới hậu tri hậu giác* tự hỏi: “Chẳng lẽ cô ghét bỏ tôi?!”

*(Hậu tri hậu giác: Nhìn nhận kĩ rồi mới ngộ ra).

“Cô dám ghét bỏ tôi?!”

“Cô có biết tôi là ai không?!”

“Có tin tôi đập chết cô trong một giây không?!”

“…………_(:3ゝ∠)_ hình như cô ấy còn nhiều tiền hơn mình…”

Hoắc tiên sinh ngồi một mình vào bàn, cảm giác có chút tịch mịch.

Mà bên kia, Bạch Thanh Thanh ôm thùng giấy về nhà mình, bất ngờ bị ngăn cản được đụng Hoắc tiên sinh, chó trắng thoạt nhìn rất uể oải, chán nản dựa vào hộp, nhìn sao cũng thấy không thể nào vui vẻ.

Bạch Thanh Thanh ôm nó đặt lên thảm, không cam lòng chọc nhẹ đầu nó: “Tiểu gia hỏa* này, chủ nhân của mày là tao, không phải Hoắc Minh Châu đối diện, đừng có thân với anh ta sớm như vậy.”
*(Tiểu gia hỏa: thằng nhóc, theo hướng trêu đùa hoặc khinh miệt).

Chó con đáng thương kêu một tiếng, nhìn càng thêm chán chường.

“Lúc trước nó đâu có như vậy.” Bạch Thanh Thanh xoa xoa đầu nó, nói thầm đi vào phòng bếp.

Khi cô nhờ Đỗ Linh tìm chó cho mình, đã thuận tiện chuẩn bị đồ dùng, hiện tại đồ đạc gì đó rất đầy đủ, chuẩn bị đến hai cái ổ cho nó, Bạch Thanh Thanh pha sữa, ngồi xổm nhìn nó chậm chạp uống.

“Nên đặt tên gì cho mày đây?” Bạch Thanh Thanh suy tư: “A Hoàng? Vượng Tài? Hay Tiểu Hắc?”

Cả thân chó đều ngã vào đĩa sữa.

Bạch Thanh Thanh vội vàng ôm nó lên, lấy khăn lông lau khô: “Mày thích Hoắc Minh Châu như vậy, chẳng lẽ muốn tao gọi là Hoắc Minh Châu mới được à?”

Chó con gâu một tiếng.

Bạch Thanh Thanh dừng động tác: “… Hoắc Minh Châu?”

“Gâu.”

“Hoắc Minh Châu?”

“Gâu!” Chó con kêu vui vẻ, cái đuôi phái sau không ngừng phe phẩy, hiển nhiên rất vừa lòng với cái tên này.

Bạch Thanh Thanh đỡ trán: “Nếu tao gọi mày như vậy, chỉ sợ Hoắc Minh Châu rất tức đấy.”

“Gâu?”

“Gọi mày là Chúc Chúc đi.” Bạch Thanh Thanh xoa nhẹ nó: “Hoắc Minh Châu vừa bị bệnh thì mày đến, anh ta không thích ăn cháo.”
“Gâu!” Chúc Chúc: ︿( ̄︶ ̄)︿ phát âm khá giống với tên của cái người cao ngạo kia*! Vừa lòng!

*(Chúc Chúc – 粥粥: cháo, đọc là Zhou Zhou; Hoắc Minh Châu, đọc là Huo Ming Zhou).

Tùy tiện nấu vài món coi như bữa tối, Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc vào lòng, lên mạng tra những thứ cần lưu ý khi nuôi chó. Trong lúc đó chó con vẫn luôn ngoan ngoãn, có lẽ hiểu được mình không được nhận người đàn ông cao cao kia làm chủ nhân, không giãy giụa, tùy ý để Bạch Thanh Thanh ôm mình.

Những thứ trên máy tính không hấp dẫn được chó con, nó ngoan ngoãn được một lúc, không an phận bắt đầu động đậy, giãy giụa bò loạn khắp nơi, móng vuốt đụng phải quyển sách dặt bên kia.

Bìa bên ngoài rơi ra, bên trong lộ ra ngoài.

Bạch Thanh Thanh khom lưng nhặt lên, bất đắc dĩ nói: “Mày thật là… Thích Hoắc Minh Châu lắm sao?”

Nghe được cái tên quen thuộc, Chúc Chúc hưng phấn “Gâu” một tiếng.

“Nhà của chúng ta không có Hoắc Minh Châu.”

Tùy tay đem sách □□ đặt vào kệ sách, Bạch Thanh Thanh đứng dậy ôm nó vào phòng tắm, mặc kệ nó giãy giụa, bỏ nó vào bồn rửa tay, điều chỉnh nhiệt độ nước, chuẩn bị tắm cho nó.

Nước ấm chạm vào người, nó lập tức giãy giụa kịch liệt, thân thể vặn vẹo muốn thoát khỏi Bạch Thanh Thanh, Bạch Thanh Thanh nhất thời không kịp ngăn lại, nó chạy đi, thân hình bé nhỏ của chó con biến mất khỏi cữa phòng, lần theo vết nước, thấy được nó trốn đằng sau bức màn, Chúc Chúc ở đó run bần bật.

Bạch Thanh Thanh cau mày dỗ nó, nhưng mặc kệ cô cho nó thứ gì, chó con đều không muốn ra. Cô đang định ép buộc, nhìn bộ dáng đáng thương của nó, không thể nhẫn tâm xuống tay.

“Hay là như vầy?” Bạch Thanh Thanh ngồi xổm bên cạnh thương lượng: “Nếu mày ngoan ngoãn tắm rửa, tao mang mày đi gặp Hoắc Minh Châu?”

Cô vốn dĩ chỉ thuận miệng nói, chuẩn bị bỏ cuộc, không nghĩ rằng vừa nghe lời này, chó con vậy mà bước từng bước nhỏ ngoan ngoãn đi ra.

Bạch Thanh Thanh: “…”



Hoắc tiên sinh tịch mịch ăn tối xong xuôi, nghe thấy tiếng sấm bắt đầu vang lên bên ngoài cửa sổ, một bên trốn trong chăn thôi miên bản thân không có gì phải sợ, một bên kiềm không được nhớ đến Bạch Thanh Thanh.

Nếu Bạch Thanh Thanh ở đây, không chừng sẽ cười nhạo anh?

Bạch Thanh Thanh đang nuôi chó, phỏng chừng căn bản không nhớ tới anh.

Hừ, nhìn Bạch Thanh Thanh đối với nó như bảo bối, còn không cho anh động vào.

Hoắc tiên sinh miên man suy nghĩ.

Có thể là tiếng sấm bên ngoài quá lớn, anh không nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần. Đến tận khi tấm chăn bị vén lên, trước mắt bừng sáng, sau đó một vật nóng hầm hập “gâu” một tiếng bổ nhào vào người anh.

Bạch Thanh Thanh cười tủm tỉm xuất hiện trước anh: “Nghe nói anh sợ sét đánh?”

Hoắc tiên sinh: “……”

Hết chương 13

Chương 14: Cây bút trong tay Hoắc tiên sinh rơi xuống

Nắng sớm chiếu sáng căn nhà.

Hoắc tiên sinh bị đánh thức bởi tiếng chó, anh vừa mở mắt ra, đôi mắt đen nhánh như quả nho của cún con gần trong gang tấc, thấy anh tỉnh dậy, Chúc Chúc cực kì hưng phấn kêu một tiếng thật dài, dùng da lông mềm mại của mình cọ vào anh.

Mùi sữa tràn ngập chóp mũi, thân thể nóng hổi của cún con chạm vào phần da lộ ra bên ngoài của anh, Hoắc tiên sinh ôm nó ngồi dậy, trên mặt còn mang theo mê mang chưa kịp phản ứng.

Nhà anh có chó từ lúc nào thế?

Không chờ anh nghĩ ra, đột nhiên, một mùi hương nồng đậm truyền vào phòng, làm Hoắc tiên sinh không tự chủ được xuống giường, đến tận khi chân trần dẫm xuống sàn nhà, xúc cảm lạnh lẽo giúp anh hồi thần, xém chút quăng con chó torng tay đi.

Anh nhớ rồi! Đêm qua Bạch Thanh Thanh ôm chó của cô vào phòng anh, còn mặt dày vô sỉ lấy lí do anh sợ sét đánh để nó trong nhà anh luôn!

Ngửi mùi hương quen thuộc, Hoắc tiên sinh không cần nếm cũng biết đó là bữa sáng của Bạch Thanh Thanh!

Hoắc tiên sinh nổi giận đùng đùng ôm chó ra ngoài, Bạch Thanh Thanh đặt một phần bánh mới nướng xong lên bàn, thấy anh bước ra, lập tức cao hứng tiến đến.

“Anh dậy rồi sao? Đêm qua ngủ ngon không? Còn sợ sét đánh nữa không?”

Hoắc tiên sinh cứng đờ, ngón chân trần giật giật, có chút không thích ứng được với sự nhiệt tình bất ngờ của cô, Bạch Thanh Thanh chưa từng săn sóc hỏi han anh như vậy, trong nháy mắt, Hoắc tiên sinh có một xúc động muốn chạy về phòng, ý tưởng này chưa kịp thực hiện đã bị đánh mất rất nhanh, anh cứng người đứng đó, trơ mắt nhìn Bạch Thanh Thanh lại gần mình, phảng phất có thể cảm nhận được mùi hương nhàn nhạt trên người cô.

Sau đó, Bạch Thanh Thanh vươn tay, ôm Chúc Chúc trong lòng anh đi.

Cảm giác mất mát tràn ngập trong lòng, vô số suy nghĩ nảy lên trong đầu anh, vô số câu trả lời muốn nói ra, đều bị động tác ôm cún ôn nhu của Bạch Thanh Thanh chặn lại.

“Đêm đầu tiên đã để mày trong nhà người khác, mày không quen đúng không?” Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc quan tâm nói: “Tao đã dọn dẹp chỗ ngủ cho mày rồi, tối nay không cần ở lại nhà người khác nữa.”

Chúc Chúc tựa hồ hiểu được, mất mát “Ngao” một tiếng, cặp mắt đen lúng liếng đầy ắp mất mát.

Hoắc tiên sinh cũng hơi không vui.

Anh chú ý đến một vấn đề vô cùng quan trọng: “Sao cô vào nhà tôi được?”

Bạch Thanh Thanh trả lời đúng tình hợp lú: “Đương nhiên bấm mật mã rồi vào.”

Khóa cửa nhà Hoắc tiên sinh là loại nhập mật mã cao cấp*, có muốn cạy cũng không được, huống chi trên khóa cửa không có dấu vết hư hại, Bạch Thanh Thanh muốn vào cũng chỉ có một cách. Hoắc tiên sinh càng khẩn trương: “Sao cô biết mật mã nhà tôi?”

*(Chắc là khóa cửa chính là nhập mật mã, cửa phòng ngủ là chìa khóa nên lúc thư ký Dương và trợ lý Trương đi vào mới cầm chìa khóa dự phòng).

“Đương nhiên là thư ký của anh nói cho tôi.” Bạch Thanh Thanh dừng một chút, phản ứng rất mau, liếc anh, dời tầm mắt đi: “Anh đang cho rằng ý đồ của tôi với anh sâu sắc đến mức phá khóa nhà anh đi vào?”

Chẳng lẽ không phải?! Vẻ mặt Hoắc tiên sinh hoài nghi.

Nhận thấy ý tứ lộ ra trong mắt anh, Bạch Thanh Thanh nhìn anh như nhìn kẻ ngốc.

Cô ôm chó đi ra: “Bữa sáng đã làm xong, trên bàn đó, coi như là thù lao bồi ngủ cho chó của tôi. Anh khỏi bệnh rồi, hứa hẹn với thư ký của anh cũng đã hoàn thành, từ đây chúng ta cũng không còn quan hệ gì nữa.”
“Từ từ.”

Hoắc tiên sinh không kịp ngăn lại, cô đã ra ngoài, thuận tay đóng cửa, chỉ có Chúc Chúc để lại tiếng “gâu gâu”.

Thù… thù lao ngủ với chó?!

Anh đường đường là tổng giám đốc Hoắc thị, vậy mà lưu lạc đến nỗi ngủ với chó để có cơm ăn?!

Quả thực Hoắc tiên sinh không dám tin tưởng, tay đã thành thật cầm lấy đôi đũa được đặt một bên, gắp cái bánh nhân thịt lên cắn một miếng.

Ồ, vị không tệ lắm.



Vừa thấy bóng dáng của tổng giám đốc, Dương Xảo Mạn liền ôm tập văn kiện đã soạn kĩ bước đến, thừa lúc Hoắc Minh Châu ký tên, cô ấy làm bộ lơ đãng hỏi: “Bệnh của tổng giám đốc sao rồi ạ?”

“Roẹt ——”

Ngòi bút nhọn hoắt xé rách một đường dài trên tờ giấy A4.

Hoắc tiên sinh nhìn lên cô ấy: “Cô kêu Bạch Thanh Thanh qua chăm sóc tôi?”

Nhìn phản ứng của tổng giám đốc, nói không chừng hôm qua đã có chuyện. Tim Dương Xảo Mạn lỡ hẳn một nhịp, khẩn trương nói: “Đúng vậy, Hoắc tổng, vì ngài nói muốn ăn đồ Bạch tiểu thư nấu, tôi và trợ lý Trương không còn cách nào khác đành phải kêu Bạch tiểu thư qua.”

“Sau đó thì sao?”

Dương Xảo Mạn bộ dáng vô tội: “Hoắc tổng kéo áo Bạch tiểu thư, đòi cô ấy ở lại, làm sao cũng không muốn cô ấy rời đi, chúng tôi không còn cách nào, đành nhờ Bạch tiểu thư ở lại chăm sóc ngài."Bạch Thanh Thanh nói thật sao, mình thật sự không cho cô đi?

Hoắc tiên sinh đau đầu, anh vạch vạch vài nét kí tên, đuổi thư ký Dương đi, tầm mắt không ngừng chuyển đến điện thoại, danh bạ còn tồn tại một dãy số ghi chú là ‘ Bạch Thanh Thanh ’.

Dương Xảo Mạn cố ý vô tình để lại một câu: “Bạch tiểu thư là người ưu tú như vậy, chắc là có rất nhiều người theo đuổi nhỉ?”

“Cái gì?”

“Tôi nói, hôm qua là do tôi không suy xét toàn diện, tùy tiện nhờ Bạch tiểu thư qua chăm cho Hoắc tổng, nếu Bạch tiểu thư đã có bạn trai, chỉ sợ người ta sẽ không vui.” Dương Xảo Mạn có ý xin lổi: “Phải tìm lúc nào đó đến xin lỗi mới được.”

Hoắc tiên sinh nhất thời ngơ ngẩn.

Anh nhớ mình đã xem qua tư liệu về Bạch Thanh Thanh, sở thích của cô là… Bao dưỡng tiểu bạch kiểm, trước kia đã thay đổi rất nhiều người, thậm chí còn theo đuổi anh như tiểu bạch kiểm, tuy anh đã cự tuyệt Bạch Thanh Thanh, nhưng dựa theo tính cách của cô, không chừng sẽ tìm người khác nhanh thôi.

Phiền não trước khi bị bệnh lại xông ra.

Thủ đoạn theo đuổi anh, sau này sẽ dùng trên đàn ông khác?

Thật ra… Thật ra anh cũng không phải rất ghét Bạch Thanh Thanh, nếu không sẽ không để mặc cô tiếp cận mình, chó của cô cũng có thể đến gần, thậm chí anh còn không phản đối việc Bạch Thanh Thanh chiếm cứ phòng bếp của mình.

Nếu anh và Bạch Thanh Thanh sống cùng nhau…

Mặt già của Hoắc tiên sinh đỏ lên, vội vàng lấy văn kiện đọc, trong đầu toàn là hình ảnh sinh hoạt chung của hai người.

Ha hả, cũng không tệ.

Ừm, cứ quyết định vậy đi. Hoắc tiên sinh cố nén khóe miệng đang cong lên, dù sao anh cũng không ghét Bạch Thanh Thanh, có bạn gái thì sẽ có thể chắn bớt mấy tiểu yêu tinh muốn chiếm lấy anh, đúng là một công đôi việc. Nếu Bạch Thanh Thanh tiếp tục theo đuổi anh, anh chỉ có thể gượng ép đồng ý thôi.

Tâm trạng tốt của Hoắc tiên sinh kéo dài đến chiều.

Trợ lý Trương lái siêu xe giới hạn trăm bản đưa anh về chung cư, Hoắc tiên sinh chuyên tâm xử lý văn kiện, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu lên, thấy được chiếc xe quen thuộc ven đường.

Là màu đỏ kiêu ngạo rực rỡ đó, anh nhìn thấy hai bên cửa xe mở ra, Bạch Thanh Thanh xuống xe ở vị trí ghế lái, mà bên kia là một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn đẹp trai bước xuống.

Lạch cạch.

Cây bút trong tay Hoắc tiên sinh rơi xuống.

Hết chương 14

#xanh

Chương 15: Vách tường, dồn vào tường, kabe don?!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạch Thanh Thanh nuôi một con chó, đối xử với nó còn tốt hơn anh, không chỉ vậy, ngay cả ghế phụ trong xe của cô đã có đàn ông khác ngồi.

Hoắc tiên sinh bực bội vô cớ, xe chạy đến dưới lầu chung cư, vẫn trầm mặt không nói lời nào, cây bút rơi xuống cũng không thèm nhặt, trợ lý Trương mở cửa xe thay anh, anh ngồi yên đó không di chuyển.

Trợ lý Trương chần chờ gọi một tiếng: “Hoắc tổng.”

“Chuyện gì?”

“Đến rồi.”

Hoắc tiên sinh xuống xe, vào thang máy đi lên, khi ra khỏi thang máy, nhìn thấy nhà của Bạch Thanh Thanh, tâm trạng vốn đã không tốt càng kém hơn.

Sau này đối diện nhà anh có thể sẽ có đàn ông khác sống, hàng ngày Bạch Thanh Thanh luôn có đôi có cặp với người đó, còn thêm một con chó, vốn dĩ không thấy gì hết, nhưng so sánh với cô, một mình anh càng thêm cô độc.

Mình sẽ không được thưởng thức tay nghề của Bạch Thanh Thanh.

Nghĩ đến đây, Hoắc tiên sinh càng mất mát.

Trong lúc bấm mật mã, một suy nghĩ hiện lên trong đầu anh, ngón tay dừng trên con số, nhưng ý nghĩ trong đầu không dừng lại, thậm chí còn hoành hành hơn, chiếm hết đầu óc anh, không thể đuổi đi.

Hoắc tiên sinh do dự một chút, quyết tâm, bấm mật mã rồi đi vào thật nhanh.



Em trai Đỗ Linh vừa tốt nghiệp đại học, hôm nay cô ôm Chúc Chúc đi mua đồ, trên đường về trùng hợp gặp cậu, đích đến của hai người cũng giống nhau, Bạch Thanh Thanh cũng thuận đường chở cậu, nói chuyện một lát mới biết được, sau khi cậu ấy tốt nghiệp đã vào Hoắc thị.

Biết tổng giám đốc Hoắc Minh Châu sống đối diện cô, biểu cảm của em trai Đỗ Linh thay đổi, vẻ mặt hoảng sợ, hiển nhiên cậu ấy đã nghe Đỗ Linh nói không ít chuyện về cô, hiểu lầm vô cùng sâu, xém xíu hỏi cô đối xử như thế nào với Hoắc Minh Châu.

Chẳng lẽ cô đói bụng ăn quàng đến mức đó à?

Có đoạn nhạc đệm này, lúc về nhà, Bạch Thanh Thanh cố ý liếc qua nhà đối diện, không có gì thay đổi, ngược lại ngay cửa nhà cô lại có một bó hoa hồng đỏ.

Trước giờ đều là Bạch Thanh Thanh chủ động theo đuổi người ta, đây là lần đầu tiên có người tặng hoa, có hơi hiếm lạ với cô, khom lưng cầm bó hoa.

Đóa hoa được gói rất tinh xảo, trên cánh hoa còn có giọt nước lung lay sắp đổ, hiển nhiên là mới đem đến, giữa mấy bông hoa còn có một tấm thiệp, cô rút ra nhìn thoáng qua, chỉ có một chữ—— Hoắc.

Hoắc?

Hoắc Minh Châu?

Cửa nhà đối diện bị mở, có người đi ra.

Bạch Thanh Thanh quay đầu nhìn, Hoắc Minh Châu đã thay quần áo, tây trang định chế cao cấp thể hiện toàn bộ ưu thế dáng người của anh, vai rộng ao hẹp, hai chân thon dài, có lẽ đã được xử lý riêng, mái tóc dùng keo xịt vuốt hết ra đằng sau, lộ ra cái trán trơn bóng, ngũ quan mê hoặc vô số tiểu yêu tinh, đứng yên ở đó, từng chi tiết trên người đều tản ra một loại mị lực độc nhất, tựa như có ngàn vạn bàn tay duỗi đến muốn bắt được trái tim người.

Hoắc Minh Châu đến gần, Bạch Thanh Thanh mới ngửi được mùi hương chưa từng gặp qua trên người anh, trầm ổn mà mạnh mẽ, tối muộn như vậy mà Hoắc Minh Châu lại xịt nước hoa nam.

Bạch Thanh Thanh chưa từng nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc này của anh sửng sốt một chút, thuận miệng hỏi: “Anh muốn ra ngoài?”

Hiện tại trên người Hoắc Minh Châu tản ra mùi vị hormone nam tính rất nồng đậm, cô rất khó không nghĩ đến việc anh đã có hẹn.

Hoắc tiên sinh không trả lời, hỏi ngược lại: “Cô thích không?”

“Cái gì?”

“Cô thích không?”

Bạch Thanh Thanh cúi đầu nhìn thoáng qua bó hoa được gói tinh mỹ (tinh xảo+đẹp đẽ): “Là anh tặng?”

“Là tôi.”

Hoắc tiên sinh khẽ gật đầu, bỗng nhiên tiến sát lại cô, mùi nước hoa nam tràn ngập chóp mũi, Bạch Thanh Thanh không tự giác lùi một bước.

“Anh muốn làm gì đây?” Bạch Thanh Thanh nói: “Anh đã từ chối tôi, bây giờ chúng ta không còn quan hệ gì nữa, hoa của anh có phải đã tặng nhầm rồi không?”

“Không nhầm.” Hoắc tiên sinh thấp giọng nói: “Bạch Thanh Thanh, tôi muốn theo đuổi em.”Bạch Thanh Thanh: “…”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Vẻ mặt Bạch Thanh Thanh thành khẩn: “Anh có bệnh à?”

Hồi trước từ chối cô hai ba lần, đây có phải là Hoắc Minh Châu không đấy? Đang trêu cô à?

Hình tượng ưu nhã tức khắc bị phá vỡ, đối diện với ánh mắt của cô, Hoắc tiên sinh không thể chống đỡ nổi, anh đang định phản bác, chó con trắng bỗng nhào vào người anh làm Hoắc tiên sinh cầm lòng không đậu ôm lấy, lúc phục hồi tinh thần lại đã không còn cơ hội mở miệng.

Bạch Thanh Thanh duỗi tay muốn ôm Chúc Chúc, Hoắc tiên sinh phản xạ có điều kiện tránh đi, mắt không chớp nhìn cô, hiển nhiên có chuyện muốn nói, nhưng vẫn không mở miệng.

“Hoắc Minh Châu, bây giờ anh muốn chơi trò gì hả?” Bạch Thanh Thanh cười lạnh nhìn anh: “Nếu anh rảnh quá, không bằng đi tìm cách mở rộng Hoắc thị đi, tôi nhớ anh đã nói không có ý định muốn hẹn hò với ai, bây giờ hối hận à?”

Hoắc tiên sinh vốn đã quên những lời nay, lúc này hận không thể thay Bạch Thanh Thanh tát mình một cái.

Sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh chủ động theo đuổi người khác, vì phòng ngừa Dương Xảo Mạn nhiều chuyện, anh đã tự lên mạng tìm cách theo đuổi, nhưng những cách đó không phải rải tiền chính là rải tiền, còn những cái khác đều mất thời gian, nói không chừng bản thân chưa kịp hành động, Bạch Thanh Thanh đã tìm xong người tiếp theo.

Nhưng Bạch Thanh Thanh có cần được rải tiền sao.

Hoắc tiên sinh trầm tư suy nghĩ, đành phải dựa theo những cách đó tổng hợp ra, đặt một bó hoa hồng, sau đó chờ ở cửa, quan sát máy ghi hình theo dõi động tĩnh bên ngoài, chờ Bạch Thanh Thanh vừa xuất hiện, anh sẽ lập tức lên sàn.

Hiện tại đối mặt với chất vấn của Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh phản xạ có điều kiện quay về tra lời ngon ngọt để trấn an cô, anh nghĩ rồi lại nghĩ, đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì hết, đành phải gật đầu, nghẹn khuất thừa nhận.

Hoắc tiên sinh nhìn biểu cảm của cô: “Có phải cô đã có bạn trai rồi không…” Chiều nay nhìn thấy một người đàn ông xuống xe Bạch Thanh Thanh, chắc là cô không nhanh như vậy đâu nhỉ?

Hoắc tiên sinh có chút không xác định.

Vẻ mặt Bạch Thanh Thanh cổ quái mà nhìn anh: “Anh đang đùa sao?”

“Đương nhiên không đùa.” Hoắc tiên sinh khẩn trương nói: “Tôi đâu có nhàm đến mức làm ra chuyện này. Nếu cô không có bạn trai, sao không thử nhìn tôi xem?”

Bạch Thanh Thanh trầm mặc.

Hoắc tiên sinh vội vã: “Nếu không thì có phải mới có mấy ngày…”

Anh không nói tiếp, Hoắc tiên sinh cảm thấy thật sự rất có khả năng a!
Chúc Chúc được anh ôm, ngửa đầu nhìn anh, thấy thần sắc thất vọng của anh, vội vàng “Ngao” một tiếng, vươn lưỡi hồng nhạt liếm mu bàn tay anh.

Hoắc tiên sinh mất mát xoay người, cảm thấy đêm nay mình giống như vai hề đang nhảy nhót, trong lúc chán nản, đã quên mất Chúc Chúc.

Phía sau bất ngờ có người kéo anh.

Hoắc tiên sinh hậu tri hậu giác: “À, tôi quên mất, chó của…”

Một sức mạnh to lớn đột ngột đánh lên người anh, Hoắc tiên sinh bị kéo lùi vài bước, chỉ thấy trời đất trước mắt quay cuồng, không biết sống lưng đã chạm vào vách tường từ lúc nào, anh kinh hoàng ngẩng đầu, một tiếng “rầm” vang lên bên tai, phía trước chỉ có gương mặt bỗng nhiên tiếng sát của Bạch Thanh Thanh.

Vách tường, dồn vào tường, kabe-don*?!

*(Kabe-don: hình đây)





Vô số tiếng a a a a a bay qua thật nhanh, Hoắc tiên sinh ngơ ngác nói chữ cuối cùng: “… cô…”

“Anh muốn theo đuổi tôi?” Một tay Bạch Thanh Thanh kéo lấy cà vạt anh.

Gật đầu.

“Hối hận?”

Gật đầu.

Bạch Thanh Thanh bỗng nhiên cười, trên tay đột nhiên dùng sức, Hoắc tiên sinh bị bắt cúi đầu, đến khi phục hồi lại, trên môi đã tiếp xúc với một thứ mềm mại.

Hoắc tiên sinh tan vỡ.

Đầu lưỡi linh hoạt đẩy cánh môi anh ra, chui vào môi răng của anh, bá đạo tàn sát bừa bãi trong khoang miệng anh, hành lang yên tĩnh chỉ còn lại tiếng môi răng giao triền. Anh không dám nhắm mắt, nên thấy rõ lông mi vừa dày vừa dài vừa cong của Bạch Thanh Thanh, gần trong gang tấc, run run, cào vào lòng người.

Không biết qua bao lâu, Bạch Thanh Thanh mới chậm rãi buông lỏng tay.

Hoắc tiên sinh trì độn muốn giữ lại, Chúc Chúc trong lòng kêu lên một tiếng làm anh hồi thần. Không biết có phải do ảo giác của Hoắc tiên sinh hay không, đôi môi của Bạch Thanh Thanh trở nên đỏ tươi dị thường, khóe miệng cong lên hấp dẫn người ta.

Hoắc tiên sinh ngây ra như phỗng.

Bị… Bị… Bị cưỡng hôn?!!!!!!!!!!

Bạch Thanh Thanh vỗ vỗ mặt anh, vừa lòng nói: “Tôi đồng ý.”

Cô ôm đi Chúc Chúc trong ngực anh, nhặt lên bó hoa vì hành động lúc nãy đã rơi xuống, không nhìn phản ứng của Hoắc tiên sinh, mở của nhà mình đi vào.

Cô nhớ đến gì đó, quay đầu nói với Hoắc tiên sinh còn đang ngẩn người: “Ngày mai tôi đưa anh đi.”

“Nhớ qua đây sớm một chút.”

Âm cuối cùng biến mất trong tiếng đóng cửa.

Hoắc tiên sinh mất ngủ cả đêm.

Sớm một chút nghĩa là… là… qua sống ở nhà cô sao?!

Hết chương 15

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau