TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: "Anh bị thiểu năng trí tuệ sao"

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hoắc tiên sinh bị tai nạn xe cộ.

Hôm nay trợ lý luôn theo anh hiếm khi xin nghỉ, đúng lúc cần phải ra ngoài bàn chuyện với đối tác, trợ lý Trương đã tìm cho anh vài tài xế, nhưng Hoắc tiên sinh đều nhìn không vừa mắt, đành phải hạ mình tự lái xe đến khách sạn đàm phán.

Ai ngờ đâu đã đậu xe xong hết, cửa sổ xe lại bị người ta đập nát bét.

Đầu sỏ gây tội cũng không thèm chạy đi.

Hoắc tiên sinh lạnh nhạt quay đầu nhìn, ánh mắt lạnh băng, khuôn mặt tuấn tú như bao phủ một tầng sương.

Một cặp nam nữ có vẻ là người yêu đang cãi nhau đằng kia.

“Quách Tử Minh, anh muốn tôi phải chỉ thẳng ra đúng không?” Bạch Thanh Thanh không kiên nhẫn nói: “Lúc trước chúng ta đã nói rõ ràng, một khi anh phản bội, tôi và anh sẽ ngay lập tức cắt đứt, anh muốn nhắc lại bao nhiêu lần?”

“Nhưng, nhưng em không về suốt một tháng……” Quách Tử Minh nghẹn đỏ mặt, nói lớn: “Anh là đàn ông bình thường, cũng có nhu cầu sinh lý, hơn nữa chúng ta đã quen nhau lâu như vậy, vẫn… Vẫn chưa…”

Bạch Thanh Thanh châm chọc nói: “Anh không quản được thân dưới của mình, chọn ai cũng được, đâu cần phải đi tìm bạn gái cũ?”

“Không phải, là do cô ấy tự…” Giọng nói Quách Tử Minh nhỏ dần đến khi không thể nghe được, đến nỗi anh ta cũng không thể biết mình đang nói gì.

Bạch Thanh Thanh không nghe rõ, cũng không có hứng nghe, kéo va li định xoay người rời đi, bị Quách Tử Minh kéo lại rất nhanh.

“Thanh Thanh, anh cầu xin em, tha thứ cho anh đi, anh bảo đảm sẽ không có lần sau.” Không biết anh ta nghĩ đến gì đó, lập tức buông tay Bạch Thanh Thanh ra, luống cuống rút ví tiền, lấy hết tiền, thẻ, cuối cùng lại đơn giản nhét hết cả ví lẫn tiền vào lòng Bạch Thanh Thanh: “Số tiền còn lại đều cho em hết, anh không cần gì hết, sau này cũng bỏ hết, đến lượt anh đi công tác, đổi lại, đến lượt anh nuôi em…”

Một tiếng “bộp” vang lên, Bạch Thanh Thanh quăng lại hết những thứ đó, ví da đập thẳng lên mặt Quách Tử Minh làm anh ta lùi lại một bước, tiền ví gì đó đều rơi hết xuống đất. Cô liếc Quách Tử Minh một cái, kéo va li bước đi.

Hoắc tiên sinh đang nghiêm túc tự hỏi, anh nên gọi trợ lý nào đến đây để xử lý chiếc xe cho mình mới thích hợp. Nghe được một âm thanh giòn giã, tạp âm quanh quẩn bên tai cuối cùng cũng không còn, không nhịn được nhìn qua hướng đó.

Người phụ nữ đang đi về phía anh rất phổ thông, quần áo bình thường, chỉ có tướng mạo có vẻ không tồi, nhưng Hoắc tiên sinh mỗi ngày đều được đủ loại mỹ nữ bày tỏ tình cảm, không để ý điểm này, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua người cô, dừng trên một đống tiền giấy đang bay bên kia.

Hoắc tiên sinh cũng không nghe đôi nam nữ kia nói chuyện, mỗi khi anh tự hỏi gì đó đều sẽ tự động xem nhẹ tiếng động xung quanh. Nếu anh đoán không sai, số tiền này được thảy cho người phụ nữ lúc nãy, ví tiền rơi trên mặt đất cũng là của nam, người đàn ông đứng bên kia ăn mặc hàng hiệu, chắc là phú nhị đại.

*(phú nhị đại: thế hệ thứ hai của gia đình siêu siêu giàu có, là “cậu ấm cô chiêu”).

À, theo đuổi thất bại.

Hoắc tiên sinh lạnh nhạt thu mắt.

Không nghĩ rằng người phụ nữ kia đang đứng trước mặt anh.

“Tiên sinh, xe của ngài là do tôi làm hư.” Bạch Thanh Thanh đưa một tấm danh thiếp cho anh: “Nếu ngài muốn truy cứu trách nhiệm thì hãy gọi vào dãy số này.”

Hoắc tiên sinh “Ồ” một tiếng, không nhận lấy: “Xe của tôi rất đắt.” Phụ nữ bình thường như cô không đền nổi.

“Tôi sẽ bồi thường theo giá.”

Bạch Thanh Thanh đặt phương thức liên hệ vào xe anh, hơi gật đầu với anh, xách va li rời khỏi bãi đỗ xe ngầm.

Thú vị.

Hoắc tiên sinh nhìn bóng dáng của cô, khóe miệng cong lên tà tứ.

Một người bình dân không ham mê tiền bạc, còn muốn bồi thường xe, không giống với những người đàn bà anh đã từng thấy.

Hoắc tiên sinh có chút hứng thú, khó có được một lần vươn tay cầm tấm danh thiếp bỏ vào túi.

Lần gặp mặt thứ hai còn nhanh hơn Hoắc tiên sinh nghĩ, thậm chí còn vượt ngoài dự đoán của anh.

Buổi tối, Hoắc tiên sinh đứng trước cửa sổ sát đất trong nhà mình, tay cầm một ly rượu vang đỏ, yên lặng đứng đó, quan sát cảnh đêm của thành thị phồn hoa này.

Cửa kính trong suốt phản chiếu lại ảnh của anh, áo tắm dài màu trắng lỏng lẻo trên người, che đi tám khối cơ bụng như ẩn như hiện, Hoắc tiên sinh quan sát một chút, vừa lòng kéo chặt cổ áo lại.

Hôm nay Hoắc tiên sinh vẫn tràn đầy lực hấp dẫn như trước, là một tổng giám đốc bá đạo đủ tư cách.

Anh thoáng ngửa đầu nhấp một ngụm rượu, mí mắt hơi rũ, lông mi hẹp dài hơi run rẩy, khuôn mắt góc cạnh có bóng đêm làm nền dường như trở nên nhu hòa hơn, dưới ánh đèn rọi xuống, đôi môi bị rượu vang nhuộm đỏ tản ra ánh sáng mê người…

“Rầm!” Một tiếng vang lớn.

Hoắc tiên sinh hoảng sợ, cả người nhanh nhẹn như báo nhảy lên, khi phục hồi tinh thần lại, hành động thật nhanh ngồi lên sô pha gần đó, dùng gối che kín lại lỗ tai. “…” Trời ạ, hù chết bổn tổng giám đốc!

Đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng động trong dự đoán, Hoắc tiên sinh ngẩn ngơ, thật cẩn thận ôm đầu chui ra khỏi cái gối, nhìn trái nhìn phải, thấy không có động tĩnh gì khác mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm túc ngồi thẳng dậy, thuận tiện sửa lại áo tắm dài đã bị hỗn loạn do động tác vừa nãy.

Không phải động đất hay sấm sét trong tưởng tượng, âm thanh lúc nãy là gì?

Tổng giám đốc lãnh khốc không cần nghĩ những thứ này, Hoắc tiên sinh phản ứng trong một giây, nhanh chóng dẹp đi vấn đề lúc nãy. Khóe mắt nhìn thấy tấm danh thiếp trên bàn, duỗi tay cầm lên.

“Bạch Thanh Thanh” “1xxxxxxxxxx”

Ngoại trừ tên và phương thức liên hệ thì không còn gì khác.

Dân thất nghiệp lang thang.

Hoắc tiên sinh phán đoán rất nhanh.

Cho dù cuộc sống khốn khổ vẫn không dao động trước khoản tài sản kết xù, thậm chí còn nhất định phải bồi thường phí sửa xe cho anh.

Hoắc tiên sinh nghĩ nghĩ, sắp sửa bị tình cảm vẽ ra trong đầu làm cảm động phát khóc.

Mặt anh không biểu cảm siết chặt danh thiếp, làm bộ mình không có bộ dáng đỏ mắt. Tổng giám đốc Hoắc mỗi ngày đều làm việc tốt hạ quyết định, mình sẽ không bắt con người đáng thương kia phải chịu trách nhiệm.

Hôm nay, Hoắc tiên sinh vẫn là tổng giám đốc bá đạo làm theo ý mình.

“Rầm”, lại một tiếng vang lớn.

Mí mắt Hoắc tiên sinh run lên, thật nguy hiểm mới nhịn xuống xúc động muốn ôm gối, lúc này mới nhận ra tiếng động làm mình hoảng sợ được truyền ra từ bên kia, Hoắc tiên sinh nhẫn nhịn, nhịn xuống cảm xúc muốn gọi điện cho trợ lý vào nửa đêm, dùng cơ thể tôn quý của mình đi ra ngoài nhìn thoáng qua.

Chung cơ đối diện anh không biết đã bị bán đi từ lúc nào, người mua lại canh ngay nửa đêm chuyển nhà, âm thanh thỉnh thoảng vọng ra là do bên kia tạo nên.

Hoắc tiên sinh: “…”

Hoắc tiên sinh lãnh khốc xoay người trở về, tìm điện thoại, gọi điện cho thư ký, anh muốn mua hết cả tầng này!

Điện thoại “Bíp” “Bíp” hai tiếng, Dương Xảo Mạn bắt máy rất nhanh: “Dạ? Hoắc tổng?”

“Đối diện nhà tôi có người dọn vào.” Hoắc tiên sinh lãnh khốc nói: “Mua nó cho tôi, ngày mai đừng để tôi thấy có người xuất hiện bên đó.”

“Vâng, Hoắc tổng.”

Hoắc tiên sinh lãnh khốc cúp máy. Nghe thấy tiếng động vẫn truyền đến không ngừng, vì giấc ngủ đêm nay, Hoắc tiên sinh miễn cưỡng nhấc chân, muốn qua bên kia tìm chủ nhà lí luận.

Anh chưa kịp đi qua đã thấy có người xuất hiện. Đến khi Hoắc tiên sinh thấy rõ mặt của người đó, hai mắt trừng lớn.

Người bước ra từ bên trong, không phải Bạch Thanh Thanh thì là ai?! Cô bây giờ hoàn toàn khác hẳn với lúc sáng, mái tóc vốn rất khô khốc đã trở nên mượt mà, còn trang điểm, quần áo bình dân trên người đã được đổi sang trang phục thường ngày, chất liệu mềm mại vừa nhìn đã biết là hàng xa xỉ, Hoắc tiên sinh liếc mắt một cái đã biết, người này chính là người vừa đưa danh thiếp, Bạch Thanh Thanh!

Bạch Thanh Thanh lúc này không giống với bộ dáng bần hàn trong ấn tượng của anh.

Hoắc tiên sinh cảm thấy tôn nghiêm tổng giám đốc của mình đã bị khiêu khích.

Anh vừa quyết định từ bi không bắt Bạch Thanh Thanh phải đền bù tổn thất, còn thuận tiện không dấu vết khen thái độ không dao động trước tiền tài của cô, đã hơi thưởng thức cô, kết quả mới quay đầu lại đã bị vả mặt?!

Chung cư cao cấp Hoắc tiên sinh ở tuyệt đối có giá trị xa xỉ, quần áo trên người giá trị xa xỉ, đồ đạc dọn vào cũng có giá trị xa xỉ, ngay cả những thứ trên người đều lộ ra giá trị xa xỉ!

Thì ra không phải là không dao động trước tiền tài, mà là dao động trước nhiều tiền tài!

Hoắc tiên sinh cảm thấy mình bị lừa gạt!

Hoắc tiên sinh cảm thấy mình bị Bạch Thanh Thanh hung hăng cho ăn một bạt tay!

Anh phẫn nộ đi qua, đẩy Bạch Thanh Thanh lên tường, tức giận chất vấn nói: “Người phụ nữ này, sao cô dám đối xử với tôi như vậy?”

Bạch Thanh Thanh:…

Bạch Thanh Thanh: “Thực xin lỗi, tiên sinh, anh nói gì vậy?”

Con ngươi đen nhánh như hắc diệu thạch* đang tràn đầy tức giận, Hoắc tiên sinh đang muốn nói tiếp, bất ngờ phát hiện trong tay còn cầm tấm danh thiếp kia, tức khắc cảm thấy mình đang bị nhục nhã, anh dùng sức quăng tấm danh thiếp lên người Bạch Thanh Thanh, lãnh khốc nói: “Cô làm cái gì, chẳng lẽ còn muốn tôi nói ra sao?”

Bạch Thanh Thanh:…

Đương nhiên cô nhận ra được danh thiếp của mình, danh thiếp của cô chỉ đưa ra mấy tấm, Bạch Thanh Thanh suy nghĩ một chút, cuối cùng mới nhớ đến: “À, anh đến tìm tôi đòi bồi thường sao? Bao nhiêu tiền?”

Hoắc tiên sinh: “…”

Vậy mà có người dám dùng tiền vũ nhục anh! Chưa từng có người dám làm vậy!

Hoắc tiên sinh nguy hiểm nheo mắt lại: “Nếu cô muốn chọc giận tôi, vậy thì tôi nói cho cô biết, cô đã thành công.”

Bạch Thanh Thanh:…

Bạch Thanh Thanh vẻ mặt chân thành nhìn anh: “Anh bị thiểu năng trí tuệ sao?”

Người phụ nữ này này! Không thể nói lý!

Hoắc tiên sinh lãnh khốc buông lỏng tay, liếc mắt miệt thị một cái, giống như nhìn cô thêm một lần là dày vò bản thân, Hoắc tiên sinh đặt chuyện này qua một bên, trong giọng nói dường như mang theo vụn băng: “Cô muốn tiền mặt hay chi phiếu?”

“… Cái gì?”

“Loại phụ nữ như cô, không phải chỉ cần có tiền đã thỏa mãn sao?” Hoắc tiên sinh lãnh khốc châm chọc nói: “Vì tiền có thể làm mọi thứ, thế nào? Dựa vào thân thể kiếm tiền dùng rất đã đúng không? Tôi cho cô tiền, rời khỏi chỗ này, không được xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Cần gì phải nhiều lời với người bị thiểu năng trí tuệ? Bạch Thanh Thanh cười lạnh một tiếng, trở tay tát anh một cái.

Thanh thúy vang dội.

Hoắc tiên sinh sợ ngây người.

*(Hắc diệu thạch: Đá vỏ chai – obsidian, hình đây)



Hết chương 1

#xanh

Chương 2: "Tiểu khả ái"

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hoắc tiên sinh sống 28 năm, chưa từng có người dám động thủ với anh!

"Tôi sẽ không truy cứu chuyện chiếc xe, cô phải rời khỏi chỗ này ngay hôm nay, nếu không thì cô cứ chờ tôi trả thù đi, tôi sẽ cho cô biết mình đã đắc tội với ai!" Hoắc tiên sinh để lại một câu tàn nhẫn rồi xoay người trở lại nhà mình.

Cánh cửa bị dùng sức đóng lại trước mặt Bạch Thanh Thanh.

Bạch Thanh Thanh đứng một chỗ ngơ ngẩn một lát mới phất tay với nhân viên chuyển nhà đã dừng công việc vì chuyện lúc nãy: "Các anh cứ tiếp tục."

Ngày đầu tiên dọn đến nhà mới đã gặp phải một tên thiểu năng trí tuệ sống đối diện mình, bản thân đã vậy còn phá cửa sổ xe anh ta. Bạch Thanh Thanh xoa xoa thái dương, thở dài vì vận khí của mình.

Đang suy nghĩ, điện thoại bất ngờ vang lên, Bạch Thanh Thanh lấy điện thoại nhìn thoáng qua, là một dãy số quen thuộc. Cô hơi nhíu mày, từ chối cuộc gọi, đưa dãy số này vào thẳng danh sách đen.

Người gọi chính là Quách Tử Minh, cũng vì anh ta, Bạch Thanh Thanh mới không kiên nhẫn đập hư cửa sổ xe của tên thiểu năng kia, lúc này nhìn thấy số điện thoại của anh ta, cơn giận vừa được nén xuống đều đổ hết lên đầu Quách Tử Minh.

Nghiêm túc mà nói, Quách Tử Minh có thể coi là bạn trai cũ của Bạch Thanh Thanh, tự cô cảm thấy vậy, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy Quách Tử Minh là tiểu bạch kiểm (trai bao) cô nuôi dưỡng, tuy cũng không có gì quá khác biệt. Liệt kê hết bạn trai cũ của Bạch Thanh Thanh, tất cả đều là dân thất nghiệp lang thang chỉ biết tiêu tiền, Bạch Thanh Thanh vui vẻ dùng tiền nuôi bọn họ với một yêu cầu duy nhất, chỉ cần bọn họ không phản bội cô.

Bạch Thanh Thanh đều nói yêu cầu này với từng người trước khi quen nhau, bọn họ đều đồng ý, mặc dù đã làm người yêu của nhau, nhưng Bạch Thanh Thanh chưa từng phát sinh quan hệ với bọn họ, kết quả mỗi người đều làm trái yêu cầu đó. Bạch Thanh Thanh chấm dứt quan hệ rất nhanh, phí chia tay cũng rất hào phóng, nhưng cô lại không muốn sống ở ngôi nhà hai người đã từng ở nên mỗi lần chia tay đều phải đổi một căn khác.

Lần này lại đối diện nhà của tên có vấn đề kia.

Sau khi chuyển xong hết, Bạch Thanh Thanh ngâm bồn tắm rửa, thoải mái ngủ một giấc.

Giấc ngủ kéo dài đến hừng đông, đồng hồ sinh học làm cô rời giường đúng giờ, Bạch Thanh Thanh xuống lầu chạy bộ rồi về nhà bắt đầu làm bữa sáng.

Đến khi Hoắc tiên sinh tỉnh dậy, vểnh tai lên nghe xem bên ngoài còn âm thanh gì không, không nghe thấy gì hết, lúc này mới vừa lòng gật đầu, rời giường thay âu phục thẳng thớm, mở tủ lạnh lấy sữa và bánh mì, sau khi ăn một bữa sáng đơn giản thì ra khỏi nhà đi làm.

Vừa mở cừa ra, Hoắc tiên sinh đã ngửi được mùi hương khác hoàn toàn với thường ngày.

Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngay lập tức sáng lên, là đồ ăn sáng!

Cháo thịt nạc cùng trứng vịt Bắc Thảo*! Trứng chiên*! Trứng luộc nước trà* cùng ngũ vị hương!

Rụt rè, rụt rè lại một chút.

Những món ăn bình thường đó, cho dù rất ngon đi chăng nữa cũng không thể nào dẫn dụ được tổng giám đốc bá đạo thành công trong sự nghiệp như mình.

Hoắc tiên sinh điều chỉnh biểu cảm, vừa định nhấc chân rời đi, đột nhiên ý thức được gì đó, tức khắc nhíu mày. Cả tầng này chỉ có hai căn nhà, một cái là của mình, cái còn lại của người phụ nữ dối trá tối hôm qua......

Cô ta không dọn đi?!

Không những vậy còn làm bữa sáng để dụ anh!

Hoắc tiên sinh phẫn nộ ấn chuông cửa.

"Xin hỏi ngài là?"

Hoắc tiên sinh kiềm nén lửa giận nói: "Mở cửa."

"..."

Vừa nghe thấy giọng của tên thiểu năng trí tuệ kia, Bạch Thanh Thanh liền tắt máy đàm thoại của chuông cửa.

Hoắc tiên sinh: "..."

Hoắc tiên sinh liên tục ấn chuông.

Đầu ngón tay anh đã tê rần, Bạch Thanh Thanh trong nhà mới lên tiếng, giọng noi lạnh lùng: "Có việc gì sao? Tiên sinh?"

"Mở cửa."

"Có chuyện gì cứ nói thẳng đi."

"......" Hoắc tiên sinh nghĩ nghĩ: "Tôi tìm cô thương lượng về việc bồi thường."

"Mời anh viết số tiền và tài khoản lên giấy, nhét vào kẹt cửa bên dưới, tôi sẽ gửi tiền cho anh nhanh thôi."

Hoắc tiên sinh cố chấp nói: "Tôi muốn nói thẳng mặt với cô."

Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ, đành phải mở cửa cho anh vào.

Hoắc tiên sinh vừa vào cửa, ánh mắt đã bị món ăn trên bàn hấp dẫn, vậy mà còn có bánh bao heo con nhân sữa*! Tiểu long bao*! Sủi cảo*! Bánh bao chiên*! Sủi cảo chiên*! Còn có hoành thánh*! Đủ mọi màu sắc tranh nhau lọt vào mắt anh, Hoắc tiên sinh cảm thấy mình chỉ ăn bánh mì và sữa bò vẫn chưa đủ no.

Hoắc tiên sinh nuốt nước miếng, cuối cùng vẫn không nhịn được, khát vọng nhìn về Bạch Thanh Thanh, có thể làm được bữa sáng như vậy, dường như người phụ nữ trước mặt này cũng hợp mắt hơn trước.

Bạch Thanh Thanh:...

Nhìn theo ánh mắt anh ta, Bạch Thanh Thanh liếc bữa sáng mình vừa làm xong, cô đã có thói quen làm cho hai người ăn, không cẩn thận đã làm quá nhiều, đang lo phải giải quyết chúng như thế nào, vừa thấy ánh mắt của Hoắc tiên sinh, rất nhanh đã hiểu ra.

"Anh có muốn ăn cùng hay không?" Bạch Thanh Thanh thử hỏi.

Hoắc tiên sinh lén lút nuốt lại giọt nước miếng sắp sửa nhỏ xuống.

Người phụ nữ này đã thành tâm thành ý cầu khẩn như vậy, mình cũng chỉ có thể cố gắng đồng ý.

Đến khi Hoắc tiên sinh phục hồi tinh thần lại đã ngồi xuống trước bàn ăn, trong miệng còn nhai một cái tiểu long bao.

Từ từ... Không phải mình qua đây để đuổi người này đi sao? Hoắc tiên sinh cứng đờ, suy nghĩ này chỉ xuất hiện trong một cái chớp mắt ngắn ngủi đã bị mùi vị tiểu long bao đè xuống.

Sau khi Hoắc tiên sinh đã no nê, lén lút cởi ra một nút âu phục, suy nghĩ kia một lần nữa hiện ra trong đầu. Cả người Hoắc tiên sinh đông lại, cẩn thận ngẩng đầu lên, đã thấy một đôi đũa kẹp một cái sủi cảo đưa đến trước mặt mình.

"A ——"

Người, người này! Còn dám đút, đút mình! Lỗ tai Hoắc tiên sinh đỏ lên, do dự thật lâu, vẫn không thể địch lại sự quyến rũ của sủi cảo, thận trọng há miệng ra, ăn hết.

Trọng lượng trên đôi đũa đã không còn, Bạch Thanh Thanh mới hồi phục tinh thần lại, hôm qua cô mới chia tay với Quách Tử Minh, ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc đối diện với ánh mắt của người kia. Tai Hoắc tiên sinh đỏ bừng, quai hàm phồng lên nhai đồ ăn trong miệng, đôi mắt ướt át nhìn cô.

Hình như là... đang thẹn thùng?

Bạch Thanh Thanh buông đũa, nghiêm túc đánh giá người đối diện.

Hoắc tiên sinh: Á... Cô ta đang nhìn mình!

"Cô nhìn, nhìn cái gì!" Lần đầu tiên Hoắc tiên sinh lắp bắp.

Có phải cô ta đã biết ý đồ mình đến đây, có phải cô ta muốn cười nhạo mình!? Một tổng tài hoàn mỹ như mình vậy mà dễ dàng bị đả động bởi một bữa sáng bình dân!

Bạch Thanh Thanh nhìn kỹ diện mạo anh, nói: "Tôi thấy bề ngoài của anh không tệ lắm."

"... Đương nhiên rồi!" Hoắc tiên sinh cao ngạo ngẩng đầu, tôi chính là người được bầu làm người đàn ông mà phụ nữ muốn gả nhất trong suốt năm năm liền đấy!

"Ừm... Còn rất phù hợp với khẩu vị của tôi." Bạch Thanh Thanh hơi gật đầu, hỏi: "Anh làm nghề gì?"

"Hoắc thị là công ty của tôi." Hoắc tiên sinh nghi ngờ nhìn cô một cái.

Có nghề nghiệp, rất tốt!

Bị bạn trai phản bội nhiều lần, Bạch Thanh Thanh hiếm khi thức tỉnh bản thân, có lẽ do trước đây đã tiêu tiền nuôi bạn trai làm tổn thương lòng tự trọng của bọn họ, Bạch Thanh Thanh đã hạ quyết tâm, lần sau nhất định phải tìm bạn trai có việc làm.

Mở công ty sao, chắc chắn bận lắm, bận thì càng tốt, sẽ không giống mấy người bạn trai trước kia phản bội cô thật sớm.

Người trước mặt có khuôn mặt hợp khẩu vị của mình, có việc làm, có thể độc lập, chỉ là có chút thiểu năng trí tuệ, nhưng mà không sao, trải qua bữa ăn sáng hôm nay, cũng không phải không thể chấp nhận, nếu anh ta tiếp tục động kinh giống hôm qua, Bạch Thanh Thanh rất tự tin có thể thu phục anh ta quỳ xuống gọi ba!

Bạch Thanh Thanh nói sang chuyện khác: "Ăn ngon không?"

"..." Hoắc tiên sinh thẳng lưng lên, vẻ mặt không thoải mái gật đầu: "Miễn cưỡng có thể ăn."

"Ngày mai có muốn ăn nữa không?"

Hoắc tiên sinh vừa định nói không, lại đắn đo, nếu mình từ chối, ngày mai không được đến ăn thì làm sao? Đã một lần ném đi mặt mũi trước mặt người này. Tưởng tượng đến bánh mì và sữa trong tủ lạnh, Hoắc tiên sinh do dự một chút...... Nhưng anh cũng không muốn bị mất mặt.

Hoắc tiên sinh vẫn là vẻ mặt không thoải mái gật đầu: "Miễn cưỡng thì được."

"Làm bạn trai của tôi đi." Bạch Thanh Thanh cười tủm tỉm nói: "Mỗi ngày đều nấu cho anh ăn."

Á... Dụ hoặc thật lớn!

Hoắc tiên sinh đứng bật dậy, mặt đỏ lên, nhấp môi trừng mắt Bạch Thanh Thanh thật lâu, bước đi cùng tay cùng chân rời khỏi.

Đáng giận, người phụ nữ này lại dám câu dẫn (mời gọi) mình!

Anh cũng không thiếu một bữa sáng, làm một tổng giám đốc bá đạo hoàn hảo, sẽ không bị bữa sáng của người này hấp dẫn đâu!

Khóe mắt Hoắc tiên sinh ướt át đi qua cửa nhà Bạch Thanh Thanh.

"Từ từ." Bạch Thanh Thanh đuổi theo, dựa vào khung cửa nhìn anh: "Anh tên gì?"
Hoắc tiên sinh không phản ứng lại, tựa như chạy trốn đi vào thang máy.

Anh biết, người phụ nữ kia sẽ tìm cớ bồi thường để tiếp cận mình! Hoắc tiên sinh móc tấm danh thiếp từ trong túi ra, gửi số tài khoản của mình vào số điện thoại kia, sau đó ném vào thùng rác.

Làm xong tất cả, đến khi đứng trong thang máy, trở lại làm tổng giám đốc bá đạo hoàn hảo.

Ding!

Điện thoại thông báo tin nhắn mới.

Nhất định là đã chuyển tiền qua. Hoắc tiên sinh vừa lấy điện thoại ra vừa nghĩ: Vậy là mình sẽ không còn quan hệ gì với cô ta.

【 Anh quên gửi số tiền. 】

Ding!

【 Tiểu khả ái*. 】

"..."

Hoắc tiên sinh nhìn chằm chằm vào ba chữ kia, không thể nào hiểu được, một tổng giám đốc tà mị bí ẩn lãnh khốc bá đạo như mình có liên quan gì đến ba chữ này!

Ding!

【 Lấy được số điện thoại của anh rồi. 】

Hoắc tiên sinh: "..."

Không xong rồi! Quên dùng điện thoại của trợ lý!

Ding!

【(づ ̄3 ̄)づ】

Sau khi Hoắc tiên sinh trầm mặc thật lâu, bên tai đỏ bừng: "Người, người phụ nữ không biết xấu hổ!"

*(Tiểu khả ái: Có thể hiểu là bé con đáng yêu, mình thấy để vậy hợp hơn)

* (Bánh bao heo con nhân sữa)



* (Tiểu long bao - Xiao Long Bao, cái bánh này ở trong có nước sốt, cắn vào nước sốt se chảy ra)



* (Sủi cảo chiên)



* (Sủi cảo)



* (Bánh bao chiên)



* (Hoành thánh)



* (Trứng luộc nước trà: Trứng trà)



* (Cháo thịt nạc trứng vịt bắc thảo)



* (Trứng chiên, chắc là loại trứng nào đó của Trung Quốc)



Hết chương 2

#xanh

Chương 3: Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi

Dương Xảo Mạn là trợ lý của Hoắc Minh Châu kể từ khi anh nhậm chức đến giờ, còn vì anh mà cản lại rất nhiều hoa đào, Hoắc Minh Châu rất tín nhiệm cô, bình thường việc lớn việc nhỏ nào cũng do cô ấy thực hiện, tiền lương cũng rất rộng rãi. Nhìn tiền lương và giá trị nhan sắc của ông chủ, mặc kệ các công ty khác ra giá cao đến đâu, Dương Xảo Mạn vẫn không dao động như cũ.

Ở bên người Hoắc tổng nhiều năm, Dương Xảo Mạn cũng khá hiểu tính cách của vị tổng giám đốc này.

Tổng giám đốc hàng ngày đều rất lãnh khốc, hôm nay Hoắc Minh Châu vừa bước vào công ty, Dương Xảo Mạn đã phát hiện có chỗ hơi lạ.

Gương mặt của Hoắc tổng vốn rất đẹp trai lạnh lùng, dẫn đến việc có vô số cô gái trẻ đua nhau trèo lên người anh, không cần biết xảy ra chuyện gì cũng không thay đổi sắc mặt, nhưng hôm nay, từ khi bước vào, anh vẫn luôn thất thần.

Dương Xảo Mạn nuốt lại lời xin lỗi đã nghĩ rất kĩ, thử đưa qua một tập tài liệu: “Hoắc tổng, giấy tờ này cần ngài ký tên.”

Hoắc Minh Châu nhận lấy tùy tiện nhìn sơ qua, đột nhiên bắt đầu ngây ra, nhìn xấp giấy đến xuất thần, chậm chạp không phản ứng.

Dương Xảo Mạn nhìn thoáng qua tài liệu,vô cùng bình thường, không có vấn đề gì, căn bản không thể tìm ra chỗ sai.

“Hoắc tổng?” Cô nhỏ giọng gọi một tiếng.

Hoắc Minh Châu giật mình, vài nét kí xong cái tên, sau khi đưa lại cho thư ký, lại bắt đầu ngây người.

Dương Xảo Mạn ôm tài liệu trở về, trong lòng nghi ngờ.

Tối hôm qua Hoắc tổng bất ngờ gọi qua, nói muốn mua lại căn phòng còn lại trên tầng đó, Dương Xảo Mạn lập tức liên hệ chủ nhà, không nghĩ rằng đối phương không chịu đáp ứng, cô đã ra giá gấp ba lần cũng không được!

Ngày đầu tiên dọn đến đã làm Hoắc tiên sinh muốn mua lại căn đó, nhất định đó là một trong những yêu tinh muốn câu dẫn Hoắc tổng! Dương Xảo Mạn rất muốn ra giá gấp mười đuổi người đi, nhưng lại nhớ đến giá của chung cư ở đó đã không dám nữa.

Cô ấy còn muốn tiếp tục khuyên bảo, không nghĩ rằng đối phương trực tiếp chặn cô ấy, tức giận đổi số khác quấy rầy cả đêm, dùng hết tất cả mọi lý lẽ thuyết phục, người bên kia mới nói, đối phương chỉ là người trung gian, người đang sống ở đó là một người khác.

Kết quả một đêm trôi qua, tiểu yêu tinh có ý đồ câu dẫn Hoắc tổng vẫn êm đẹp sống ở căn nhà đó. Lần đầu tiên thua trong tay một yêu tinh nhỏ nhoi, thư ký kim bài Dương Xảo Mạn tỏ ra rất buồn bực.

Cô ấy vốn muốn nhận tội, cầu xin tổng giám đốc đừng trừ lương của mình, nhưng bây giờ xem ra Hoắc tổng vẫn đang mất hồn mất vía, có khi đã quên mất chuyện hôm qua.

Không lẽ con yêu tinh kia đã làm gì đó với Hoắc tổng?!

Nhờ máy tính che lại, Dương Xảo Mạn lén quan sát Hoắc Minh Châu.

Sau khi ký xong tập tài liệu đó, Hoắc tiên sinh không làm gì nữa, vẫn luôn nhìn phía trước, bàn tay vô ý thức gõ mặt bàn, theo sự hiểu biết của Dương Xảo Mạn, đó là động tác khi anh đang tự hỏi.

Hoắc tiên sinh rất tức giận, rất phẫn nộ.

Phụ nữ tìm đến anh vì tiền tài không ít, nhưng chưa từng có ai như Bạch Thanh Thanh! Đầu tiên là tát anh một cái, tiếp theo lại lấy lí do đền tiền tiếp cận anh, không chỉ làm bữa sáng dụ dỗ anh, còn quá phận kêu anh làm bạn trai cô!

Còn gọi anh là tiểu khả ái!

Lỗ tai Hoắc tiên sinh đỏ lên, anh che miệng mình lại, nhớ đến việc Bạch Thanh Thanh đút mình sủi cảo.

Rõ ràng chỉ mới gặp nhau ba lần, vậy mà đã trực tiếp yêu cầu…

Bùm ——

Hoắc tiên sinh đỏ mặt, đỉnh đầu bóc khói vùi mặt vào bàn tay.

Trước kia có không ít người đã theo đuổi Hoắc tiên sinh, các cô ấy hoặc phóng túng hoặc e thẹn, tìm mọi cách khiến cho Hoắc tiên sinh chú ý, có người trực tiếp thổ lộ cũng không ít, nhưng đều bị anh từ chối. Hoắc tiên sinh chưa từng để ý những người đó, đây là lần đầu tiên còn nhớ Bạch Thanh Thanh.

Ding!

Điện thoại báo có tin nhắn.

Hoắc tiên sinh mở lên, là Bạch Thanh Thanh.

【 Nghe nói anh muốn mua nhà của tôi? 】

Chết tiệt! Bị phát hiện!

Hoắc tiên sinh cầm điện thoại, mắt sáng như đuốc nhìn qua Dương Xảo Mạn, lãnh khốc nói: “Dương Xảo Mạn, căn nhà tôi kêu cô mua lại đâu?”

Dương Xảo Mạn run rẩy đứng lên: “Xin lỗi, tổng giám đốc, bên kia không đồng ý, tăng giá lên gấp ba lần cũng không đồng ý.” Cô ấy đã quấy rầy người môi giới kia lâu đến thế vẫn chưa tiếp xúc được với người đang ở đó.

Tổng giám đốc nhớ đến chuyện này, có khi nào sẽ trừ lương của cô không? QaQ* (ở đây là chỉ biểu tượng khóc).

Ding!

Hoắc tiên sinh lập tức cúi đầu.

【 Nếu anh muốn thì tôi sẽ tặng cho anh. 】

【 Anh thấy yêu cầu hồi sáng như thế nào? 】

【 Anh thích biệt thự cạnh biển? Hay chung cư cao cấp? Hay là nhà có vườn hoa? 】

Động tác trên tay của Hoắc tiên sinh rất nhanh: 【? 】 Ding!

【╭(╯3╰)╮ muốn mua nhà mới của chúng ta ~】

“…”

Hoắc tiên sinh nhìn chằm chằm cái biểu tượng này thật lâu, oán hận đặt điện thoại xuống. Lỗ tai đỏ bừng ngẩng đầu lên, thấy thư ký vẫn vẫn đứng trước mặt, hung hăng trừng mắt: “Cô còn ở đây làm gì? Làm việc đi!”

“Dạ! Tổng giám đốc!”

Dương Xảo Mạn hoang mang rối loạn về chỗ mình, đợi một lát, lại nhô đầu ra, nhìn thấy Hoắc tiên sinh đang cầm điện thoại gõ chữ rất nhanh, thỉnh thoảng có tiếng “ding” vang lên, gương mặt tổng giám đốc chậm rãi đỏ lên, cuối cùng hừ một tiếng thật mạnh, ném điện thoại lên bàn, điện thoại “ding” lên vài lần mới dần im lặng.

“Dương Xảo Mạn.”

“Dạ, tổng giám đốc!”

“Cái…” Hoắc tiên sinh quay đầu qua hướng khác: “Cái chung cư kia không cần mua nữa……”

Anh không thể nào trị được người phụ nữ này, chắc chắc thư kí Dương cũng không trị được!

Dương Xảo Mạn vẫn chưa hiểu ra: “Cái gì?”

Hoắc tiên sinh quay đầu lại trừng cô ấy một cái.

Thư kí Dương ngay lập tức phục hồi, cúi đầu làm việc chăm chú, gõ thật như bay trên bàn phím, rất nhanh đã soạn được một email hoàn chỉnh rồi gửi đi.

Đến khi cô ấy ngẳng đầu lại, Hoắc tiên sinh đang làm việc.

Không đúng! Chuông cảnh báo trong lòng thư ký Dương vang lên: Nhất định là tiểu yêu tinh kia đã làm gì đó với tổng giám đốc!



Miếng thịt bò đang được chế biến trên chảo nóng, màu đỏ của thịt tươi đã dần thay đổi, nước từ từ tiết ra từ miếng thịt chảy xuống đáy chảo, đến khi màu sắc bên ngoài của thịt đã thay đổi, Bạch Thanh Thanh nhanh tay gắp ra, trên đĩa sứ màu trắng đã được trang trí bằng rau củ, chỉ chờ phần thịt được đặt lên, người đứng bên cạnh đang nhìn toàn bộ quá trình tay chân lanh lẹ ăn vụng một miếng.

Trong miệng Đỗ Linh nhai thịt, lời nói không rõ: “Lâu rồi chưa ăn đồ cậu làm, mình thèm muốn chết.”

Bạch Thanh Thanh khẽ ừ một tiếng, cúi đầu bắt đầu làm phần thứ hai.

“Quách Tử Minh đâu?”

“Chia tay rồi.”

“Lại phản bội?”

“Ừm.” Đỗ Linh bưng đĩa, nhất thời luyến tiếc không thể buông xuống, cô ấy nhìn thoáng qua cái nĩa đang cầm trên tay còn lại, cuối cùng vẫn không duỗi qua lấy thêm mà vỗ bả vai bạn mình an ủi: “Với điều kiện của cậu, sao có thể không tìm được bạn trai… Nhưng có phải cậu nên đổi khẩu vị hay không, vẫn dùng tiền nuôi bọn họ, ai không biết còn tưởng cậu bao nuôi tiểu bạch kiểm.”

“Ừm… Vậy thì đổi.”

“Cậu còn cố chấp nữa… Á?” Đỗ Linh ngơ ngác ngẩng đầu: “Cái gì?”

Đỗ Linh vốn muốn nói, lấy sự cố chấp của Bạch Thanh Thanh, khuyên bao nhiêu cũng không được, cô ấy đều thấy hết những người bạn trai trước của Bạch Thanh Thanh, cũng đã khuyên cô vô số lần, nhưng Bạch Thanh Thanh không nghe, cứ đi thích loại tiểu thịt tươi ăn cơm mềm như Quách Tử Minh.

*(Tiểu thịt tươi: nam thần trẻ tuổi, đẹp trai, đang hot).

*(Ăn cơm mềm: châm biếm những người đàn ông/đàn bà ở nhà ăn không ngồi rồi chờ nửa kia của mình đem tiền về).

Lần này Bạch Thanh Thanh có thể tự nguyện sửa lại?!

Đỗ Linh không còn hơi sức quan tâm đến mỹ thực (món ngon) trong tay, sốt ruột truy vấn: “Cậu đang coi trọng ai nữa?”

“Là người muốn mua lại căn nhà này.”

“Nữ?!” Đỗ Linh dại ra.

Bạch Thanh Thanh buồn cười nhìn cô ấy: “Cậu nói gì đâu không? Là người đang sống đối diện.”

Đỗ Linh thở phào: “Mình nhớ tên anh ta là Hoắc… Hoắc…”

“Hoắc Minh Châu.”

“Đúng đúng, chính là anh ta. Sao anh ta có thể lọt vào mắt cậu?” Đỗ Linh nhớ đến gì đó, vội vàng chạy ra ngoài, cầm lấy một quyển tạp chí, trang bìa chính là khuôn mặt của Hoắc tiên sinh: “Vẻ ngoài của anh ta cũng không phải loại cậu thích mà.”

Bạch Thanh Thanh nhìn cô ấy bằng ánh mắt khó hiểu: “Có lã là… Cận thủy lâu đài* đi.”

*(Cận thủy lâu dài: giống kiểu ở gần thì được ưu tiên ấy).

Sáng nay cô mới đút cho người đàn ông đó, anh ta đã ăn luôn, lúc đó Bạch Thanh Thanh ngẩng đầu lên, không thể nói gì, ngay lập tức bị ánh mắt đó động đến phần mềm mại trong lòng, đến giờ vẫn còn nhớ đôi mắt ướt dầm dề như động vật nhỏ của đối phương.

Tựa như… Đút cho thú cưng của mình.

“Mặc dù anh ta có hơi thiểu năng trí tuệ, nhưng vẫn có chỗ hợp khẩu vị mình.”

“Thiểu năng trí tuệ?” Đỗ Linh suy nghĩ một chút, không nghĩ ra, đơn giản không nghĩ nữa. Cô ấy cười tủm tỉm nói: “Nếu cậu có thể nắm được Hoắc Minh Châu, mình sẽ không bao giờ cười nhạo sở thích của cậu nữa.”

Bạch Thanh Thanh liếc cô ấy một cái, thu hồi ánh mắt, chuyên chú cắt rau.

“Vậy căn nhà cậu nói thì sao? Thật sự muốn mua à?” Đỗ Linh nói: “Hoắc Minh Châu cũng không thiếu thốn một căn nhà, nếu cậu muốn theo đuổi anh ta, những thủ đoạn dùng cho mấy tên tiểu bạch kiểm trước đều đều trở nên vô dụng.”

“Ồ?” Bạch Thanh Thanh nhìn cô ấy: “Vậy cậu nói đi, làm sao bây giờ?”

Đỗ Linh đắc ý cười ha ha, rút một quyển sách trong túi của mình ra, bìa sách làm Bạch Thanh Thanh hết nói nổi.

“Này này, cậu đừng như vậy. Cậu có thể cười nhạo mình, nhưng không thể cười nhạo nó.” Đỗ Linh vỗ sách: “Thấy không? Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi, thế nào? Rất phù hợp với hình tượng của Hoắc Minh Châu đúng không? Không những vậy, nam chính trong cuốn sách cũng tên Hoắc Minh Châu, quá trùng hợp rồi?”

Bạch Thanh Thanh mặt không biểu cảm nhìn cô ấy.

Đỗ Linh ngượng ngùng đặt sách lên bàn trà, cầm túi xách chuẩn bị rời đi: “Mình để sách ở đây, tình yêu không thể nhìn thấy được đâu. Nếu cậu lại muốn mua nhà nữa thì đến tìm mình, mình mới vừa ý một căn nhưng không có tiền mua.”

“Không phải mình vừa gửi tiền cho cậu sao?”

“Cậu đang nói tiền môi giới sao?” Đỗ Linh chột dạ cười: “Mình vừa ý một căn khác, căn khác đó.” Cô ấy nói xong, sợ Bạch Thanh Thanh nói tiếp, vội vàng ra ngoài đóng cửa lại.

Trong phòng yên tĩnh thật lâu, Bạch Thanh Thanh bỏ con dao trong tay xuống, bước qua bàn cầm quyển sách kia lên.

Ghét bỏ mở ra trang thứ nhất, trang thứ hai, trang thứ ba…

“Bịch!”

Bạch Thanh Thanh ném cuốn sách thật mạnh về.

Cái quái gì vậy! Thật cay mắt!

Hết chương 3

#xanh

Chương 4: Sở thích

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chiều nay, trợ lý lái một chiếc xe số lượng giới hạn chỉ có một trăm chiếc trên toàn cầu về chung cư cao cấp của Hoắc tiên sinh.

Khi Hoắc tiên sinh lên lầu, trong đầu còn đang suy nghĩ, người phụ nữ Bạch Thanh Thanh kia có thể làm ra hành động gì nữa không. Ví dụ như giả vờ quên chìa khóa, sau đó mượn cớ trà trộn vào nhà mình. Hay là cố ý ăn mặc hở hang té xỉu trước nhà mình…. Hoắc tiên sinh đã gặp qua không ít chiêu như vậy, có thể thuần thục không thèm nhìn bước thẳng vào nhà, sau đó chặn hết những tiểu yêu tinh đến câu dẫn anh ngoài cửa.

Đến lúc ra khỏi thang máy, trong lòng Hoắc tiên sinh đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng khi ngửi được mùi hương kia, hai chân vẫn không thể khống chế đi qua cửa nhà đối diện, ấn chuông.

Bạch Thanh Thanh mở cửa, không ngoài ý muốn chút nào, cô đánh giá Hoắc tiên sinh từ trên xuống dưới, buồn cười nói: “Ăn tối không?”

Không! Không thể!

Một tổng giám đốc bá đạo tiêu chuẩn sao có thể để bị dụ bằng một bữa tối!

Hoắc tiên sinh kiên định lắc đầu, nỗ lực không để ý đến mùi hương quanh quẩn chóp mũi, cố gắng di chuyển, đôi tay run rẩy bấm mật mã nhà.

Cánh cửa vừa bật ra, Bạch Thanh Thanh ở phía sau đồng thời lên tiếng: “Tôi đã làm tôm rim*, thịt lát luộc*, sườn om*, còn vài món nữa, vừa đủ hai người ăn.”

* (Tôm rim: 红焖大虾)



* (Thịt lát luộc: 水煮肉片)



* (Sườn om: 红烧排骨)



Kết quả, đến khi Hoắc tiên sinh phục hồi tinh thần lại, bản thân đã ngồi trước bản ăn, không những vậy, Bạch Thanh Thanh tri kỷ hỏi anh: “Thế nào? Đủ không? Thêm một chén cơm nữa không?”

Hoắc tiên sinh:…

Hoắc tiên sinh cau mày, bỏ chén xuống, vẻ mặt không vui nhìn cô: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

“Theo đuổi anh.”

Hoắc tiên sinh “à” một tiếng, bên trong giọng nói tràn đầy khinh thường, hơi nâng mi lên, tầm mắt đảo qua căn phòng khiêm tốn được trang trí rất xa hoa, cuối cùng dừng trên người đối diện. Hôm nay Bạch Thanh Thanh trông đẹp hơn hôm qua, còn trang điểm nhẹ, cả người thoạt nhìn đều tỏa sáng, khác một trời một vực với ấn tượng đầu tiên của Hoắc tiên sinh, không thể tìm được dáng vẻ quê mùa trước kia của cô.

Hoắc tiên sinh rũ mắt, cầm muỗng thong thả múc một chén chè, không vội ăn, nhàn nhạt nói: “Mục đích thật sự của cô là gì? Tiền của tôi? Hay Hoắc thị? Hay cô muốn tôi làm gì cho cô?”

“Hửm?”

Lấy khăn giấy lau miệng, tầm mắt đảo qua thức ăn trên còn nhiều trên bàn, Hoắc tiên sinh hơi tiếc nuối, lời nói ra vẫn lạnh băng như cũ: “Tôi đã thấy rất nhiều người như cô, nhưng thủ đoạn lại không giống với những người đó. Chỉ là đều cùng một mục đích, đơn giản là tiền. Chỉ cần có tiền là các người có thể bất chấp tất cả đúng không? Hao hết tâm tư mua được căn nhà đối diện tôi, tốn kém không ít đúng không?”

“…”

Hoắc tiên sinh hơi xoa tay, cuối cùng nhìn thoáng nhìn Bạch Thanh Thanh thật sâu, trong mắt đều là trào phúng, đứng lên định rời đi, đối diện bất ngờ có một bàn tay vươn ra, bắt được cổ tay anh, tóm chặt đến mức không thể thoát khỏi, động tác của Hoắc tiên sinh đều dừng lại.

“Anh lặp lại lời vừa rồi xem.”

Bạch Thanh Thanh chậm rãi ngẩng đầu lên, mỉm cười lạnh như băng với anh: “Cái gì mà vì tiền có thể bất chấp tất cả?”

Cô đứng lên, vòng qua bàn, đứng trước mặt Hoắc tiên sinh, rõ ràng chênh lệch nhau hơn mười phân, khí thế lại không kém hơn tí nào, nhìn ánh mắt của cô, Hoắc tiên sinh lập tức ỉu xìu, không kiềm được lùi lại một bước. Nhưng cổ tay anh vẫn đang bị Bạch Thanh Thanh giữ lấy, động một cái cũng kéo theo cô, trong lòng không ngừng ảo não.

Hoắc tiên sinh bước lại một bước, nhìn cô từ trên cao xuống: “Không phải vậy sao? Để có được căn nhà này chắc cô cũng đã mất rất nhiều công sức rồi? Kim chủ không cần cô nữa nên bây giờ bắt đầu tìm kiếm mục tiêu tiếp theo?”

Một lực lớn ập đến bả vai, Hoắc tiên sinh bị ấn đến mức không khống chế được cong chân lên, hơi ngồi lên ghế.

“Tôi vốn chỉ thấy anh có hơi thiểu năng trí tuệ, bây giờ nhìn lại, anh còn bệnh không nhẹ.” Bạch Thanh Thanh hơi cong lưng, thương hại nhìn anh: “Hoắc thị nằm trong tay anh mà có thể phát triển đến bây giờ, chắc làm nhân viên của anh cũng không dễ.”

Hoắc tiên sinh:… Á?Từ từ, theo như sự phát triển bình thường của sự việc, không phải người Bạch Thanh Thanh cô ta bị mình nói trúng ý đồ, vẻ mặt chột dạ không dám phản bác, sau đó mình sẽ thật đẹp trai cao thượng rời khỏi đây sao, không bao giờ gặp lại người này nữa? Anh sẽ lại đứng trước cửa sổ sát đất, ngắm nhìn cảnh đêm phồn hoa, cảm thán tình người lạnh nhạt hay sao?

Sao lại không diễn theo kịch bản!

Hoắc tiên sinh cảm thấy hình tượng tổng giám đốc bá đạo của mình đang bị lung lay. Vừa nãy Bạch Thanh Thanh đã nói cái gì? Dám mắng anh là thiểu năng trí tuệ?!

Đây là lần thứ hai nghe được xưng hô này!

Hoắc tiên sinh tức giận giãy giụa: “Người phụ nữ này, cô dám…”

“Bốp!”

Một bàn tay hướng lên mặt Hoắc tiên sinh, tiếng động thanh thúy vang dội.

Thành đôi với cái bạt tay lần trước.

Hoắc tiên sinh sợ ngây người một lần nữa.

“Sau này anh hồ ngôn loạn ngữ (lời nói bậy bạ) một lần, tôi sẽ sửa lại cho anh một lần, nhớ chưa?”

Hoắc tiên sinh ngốc lăng gật đầu.

Bạch Thanh Thanh vừa lòng vỗ mặt anh: “Hoắc thị của anh có thể lợi hại, nhưng không phải ai cũng thấy vậy. Anh có tiền, tôi cũng có, hai lần như vậy là đủ, nếu có lần thứ ba, Hoắc thị rất quan trọng đối với anh đúng không? Tôi có quen vài người, tin rằng bọn họ cũng không ngại ra tay với Hoắc thị đâu.”

Hoắc tiên sinh không thể nói chuyện nữa, chỉ biết gật đầu theo lời cô nói. Trên mặt vẫn còn đau rát, trong đầu đề là không dám tin được, chỉ lặp đi lặp lại một câu —— Sao cô ta dám làm vậy?!

Nhưng anh chỉ mới nhấc mắt, nhìn thấy cặp mắt của Bạch Thanh Thanh, lời nói sắp buột miệng thốt ra đều bị nuốt trở lại, ánh mắt chạm đến lạnh lẽo trong mắt đối phương, trên lưng đã chảy mồ lạnh từ khi nào, lời của Bạch Thanh Thanh không giống lời nói dối, môi Hoắc tiên sinh giật giật nhưng vẫn không thể nói gì.

“Hiểu chưa?”

“À, ừm…”

Bạch Thanh Thanh cười với anh, ngồi về vị trí của mình: “Vậy thì ăn tiếp đi.”

“Ừm…”

Lúc sau, mặc kệ đồ ăn trên bàn ngon đến đâu, hương vị đầy đủ đến đâu, Hoắc tiên sinh vẫn không nếm được vị gì, đến khi bữa ăn kết thúc, anh thấy Bạch Thanh Thanh không có ý định nói thêm gì nữa mới vội vàng về nhà mình.Đến khi ngồi trên sô pha nhà mình, Hoắc tiên sinh mới nhớ lại câu chuyện từ đầu đến cuối. Lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Thanh Thanh, đúng vậy, ngay lúc Bạch Thanh Thanh chia tay với bạn trai, hai người họ thậm chí còn đập cửa xe anh… Sau đó phát hiện Bạch Thanh Thanh dọn đến sống đối diện, hung hăng tát anh một cái!

Nghĩ đến bạt tay đó, Hoắc tiên sinh lại nhớ đến cái tát tối nay, vuốt mặt mình, cảm giác mặt đau quá.

Trước kia đương nhiên đã có rất nhiều phụ nữ tiếp cận anh, nhưng những người đó đều vì tiền của anh mà đến! Hoắc tiên sinh đã sớm tuyệt vọng đối với xã hội bạc bẽo này!

Tuy cách Bạch Thanh Thanh hấp dẫn mình có hơi kì quái, nhưng mục đích của cô ta, nhất định cũng là vì tiền của mình!

Hoắc tiên sinh kiên định gật đầu, tiếp tục sờ mặt mình, rõ ràng ban đầu không có cảm giác gì, lúc này nhớ đến những lời của Bạch Thanh Thanh, cứ như đang bị ánh mắt lạnh lùng đó nhìn thẳng vào, Hoắc tiên sinh không kiểm soát được rùng mình, bản thân vốn đang rất kiên định vậy mà có hơi dao động.

Nghĩ thế, Hoắc tiên sinh không yên tâm gọi cho trợ lý Trương: “Điều tra thân phận của chủ nhân căn nhà đối diện cho tôi.”

“Vâng, Hoắc tổng.” Trợ lý Trương khựng lại, nhớ đến lời nói hồi sáng thư ký Dương đã nói cho anh ta, trước lúc Hoắc tiên sinh cúp máy, lắm miệng hỏi một câu: “Hoắc tổng, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Hửm?”

Trợ lý Trương cẩn thận thăm dò: “Người sống đối diện…”

“Bụp!”

Hoắc tiên sinh nhanh tay ngắt máy, chỉ để lại cho trợ lý mấy tiếng “bíp” máy móc.

Trợ lý Trương đã làm việc cho Hoắc tiên sinh nhiều năm, cũng giống với thư ký Dương, rất đáng tin cậy, năng lực làm việc thuộc hàng bậc nhất, trong chốc lát đã gửi thông tin của Bạch Thanh Thanh vào hòm thư điện tử của Hoắc tiên sinh.

Anh chậm chạp đọc.

“Ồ…28 tuồi à, không nhìn ra được đó…” Hoắc tiên sinh nhìn xuống: “À, sau khi tốt nghiệp cấp ba bắt đầu mua bán đồ cổ, am hiểu việc nhặt của hời, trong vòng ba năm tích lũy được một số tiền lớn, đã mạo hiểm đầu tư, hiện tại đã thu được lợi nhuận —— cái gì? Mấy công ty nổi tiếng?… Để xem, sau khi tốt nghiệp đại học, bắt đầu gia nhập thị trường chứng khoán, có mắt nhìn tốt, phần lớn đều có lời… À, bây giờ đang là cổ đông của mấy công ty, không quan tâm đến chuyện nội bộ, chỉ lấy tiền hoa hồng…”

Hoắc tiên sinh kéo xuống tiếp, nhìn thấy tên một công ty trong danh sách, cả người ngây ra.

“Hoắc thị?!”

Vài năm trước, khi Hoắc tiên sinh vừa trở thành tổng giám đốc, công ty đã trải qua một trận thay máu toàn bộ, thời điểm đó Hoắc thị rung chuyển không yên, giá cổ phiếu giảm xuống, có người nhân cơ hội mua không ít cổ phần, chiếm phần trăm không cao, lúc đó tra thế nào cũng không thể tìm ra được đối phương, dù sao người ta cũng không đứng ở phe đối lập với Hoắc thị, thậm chí khi Hoắc thị gặp khó khăn còn giúp đỡ nên sau đó Hoắc tiên sinh cũng không để ý nữa.

Kết quả bây giờ Hoắc tiên sinh phát hiện được, vị cổ đông thần bí đó chính là Bạch Thanh Thanh?!

Bên tai vang lên lời của Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh dường như Bạch Thanh Thanh lại tát cho anh một bạt tai nữa, gương mặt nóng rát đau đớn.

Tất cả mọi thứ đều có thể dùng tiền mua được… Nhìn giá trị của người ta, có khi còn cao hơn mình nhiều.

Hoắc tiên sinh cảm thấy đáy lòng tan vỡ.

Đoán rằng sau này sẽ phải ngượng ngùng đối diện vị đang sống bên kia.

Hoắc tiên sinh miễn cưỡng duy trì bình tĩnh, tiếp tục đọc.

“Sở thích hiện tại… gì chứ? Bao dưỡng tiểu bạch kiểm?!”

Từ từ.

Hoắc tiên sinh bất ngờ nhớ lại, hình như Bạch Thanh Thanh đã từng nêu lên một yêu cầu.

Hoắc tiên sinh vuốt mặt, quên mất đây là lần thứ bao nhiêu mình sợ ngây ra.

Tiểu tiểu… Tiểu bạch kiểm?!

Hết chương 4

#xanh

Chương 5: Cứu vớt thế giới quan

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người theo đuổi Hoắc tiên sinh có thể xếp thành hàng dài vòng quanh Trái Đất, tiền của Hoắc thị phía sau anh có thể dùng để đập chết người, năm năm liền được bầu chọn là người đàn ông phụ nữ muốn gả nhất, mỗi khi ra ngoài đều có phụ nữ giả vờ trùng hợp đâm trúng xe anh, phụ nữ té xuống trước siêu xe giới hạn một trăm bản có thể nói là nhiều vô số, vậy mà bây giờ có người dám coi nah như tiểu bạch kiểm có thể nuôi dưỡng?

Thật là không thể nói lý lẽ!

Hoắc tiên sinh phẫn nộ đập bàn một cái, dùng sức nhiều đến mức làm vẻ mặt anh hơi vặn vẹo. Sắc mặt Hoắc tiên sinh thay đổi, đặt tay ra sau lưng, nỗ lực không xoa nó, trầm mặt rời khỏi thư phòng.

Anh muốn tìm Bạch Thanh Thanh hỏi rõ ràng, rốt cuộc cô đang tính toán cái gì, dám coi anh là tiểu bạch kiểm!

Hoắc tiên sinh mấp máy môi, không vui bấm chuông.

Cửa mở rất nhanh, Bạch Thanh Thanh kinh ngạc khi nhìn thấy anh: “Anh muốn ăn khuya?”

Nói bậy gì đó! Một tổng giám đốc bá đạo tiêu chuẩn sẽ không để ý đến bữa ăn khuya bên trong, càng không bị đồ ăn của kẻ hèn kia quyến rũ, cho dù là bánh brownie* cũng không được!

*(Bánh brownie)



Ngửi thấy mùi hương ngọt ngào trong không khí, Hoắc tiên sinh mím môi lắc đầu.

“Ồ? Không phải à.” Bạch Thanh Thanh chuẩn bị đóng cửa: “Không có gì thì thôi.”

“Từ từ.”

“Chuyện gì nữa?”

Ngọt ngào trong không khí càng rõ ràng thêm, làm Hoắc tiên sinh không muốn chú ý đến cũng không được, môi anh giật giật, cuối cùng nản lòng nói: “Tôi qua… Ăn khuya.”

Bạch Thanh Thanh buồn cười tranh qua một bên cho anh vào. Nói ra cũng thật khéo, cô mới làm vài món điểm tâm ngọt, định hỏi Hoắc Minh Châu có muốn ăn không, ai dè cô còn chưa ra khỏi cửa, Hoắc Minh Châu đã chủ động qua tìm.

Lần thứ ba bước vào ngôi nhà này, Hoắc tiên sinh đã ngựa quen đường cũ, tự giác ngồi vào bàn, chỉ chờ Bạch Thanh Thanh bưng phần của mình lên. Nhìn theo Bạch Thanh Thanh vào bếp, Hoắc tiên sinh tiếc nuối thu hồi ánh mắt, dư quang thấy tờ giấy trên bàn, tò mò nhìn thoáng qua.

Ngay lập tức thấy được tên của mình, Hoắc tiên sinh sửng sốt một chút, nhanh chóng nhìn qua phòng bếp, cách một nửa cửa kính trong suốt mờ mờ, có thể nhìn thấy bóng người loáng thoáng đang khom lưng làm việc chăm chú, trong thời gian ngắn sẽ không qua đây, thừa dịp lúc này, Hoắc tiên sinh cấp tốc cầm lấy tờ giấy.

Không khác với suy nghĩ của anh, chính là thông tin về mình, tờ giấy mỏng chứa toàn bộ tin tức về anh, ngay cả chuyện anh yêu thầm cô bé đẹp nhất lớp hồi tiểu học cũng được nói đến.

Hừ.

Hoắc tiên sinh khó chịu.

Một tổng giám đốc đủ tư cách sao có thể yêu thầm ai được, bịa đặt, tuyệt đối là bịa đặt.

Đến khi Bạch Thanh Thanh ra, Hoắc tiên sinh chỉ thiếu việc viết lên mặt ba chữ “Tôi không vui”.

Một khối bánh brownie tinh xảo đặt trước mặt mình, Hoắc tiên sinh hơi ngẩng đầu nhìn, Bạch Thanh Thanh mỉm cười rút tờ giấy trong tay anh ra. Anh sửng sốt, cuối cùng mới phản ứng lại, lập tức phẫn nộ nói: “Sao cô lại điều tra tôi?”

“Không phải anh cũng điều tra tôi sao?”

Hoắc tiên sinh nghẹn lời.

Đã bị phát hiện.

Nhất định phải trừ lương trợ lý!

“Chúng ta coi như huề nhau.” Bạch Thanh Thanh nhún vai.

“Huề nhau cái gì?” Hoắc tiên sinh rốt cuộc cũng nhớ được mục đích qua đây của mình: “Sao cô dám xem tôi như tiểu bạch kiểm?”

Bạch Thanh Thanh cười tủm tỉm: “Tôi đâu có đâu.”

Nói bậy!

“Lần trước, lần trước cô nói muốn…” Hẹn hò với tôi… Hoắc tiên sinh nghẹn lại, hai chữ tiếp theo không thể nói ra được.

“Hẹn hò với anh?”

“Không sai.”

Bạch Thanh Thanh hơi cúi đầu, chậm rãi bỏ thêm hai viên đường vào cà phê, bưng ly lên uống một ngụm, hơi nước bốc lên làm mờ tầm mắt cô, lông mi hẹp dài run rẩy, không nói thêm nữa.

Sự trầm mặc đột ngột làm Hoắc tiên sinh không thể thích ứng: “Sao, sao nào?”

“Hơn nữa, tôi cũng quên hỏi anh.” Ly sứ trắng chạm vào mặt bàn thủy tinh vang lên âm thanh, Bạch Thanh Thanh ngẩng đầu lên: “Anh thấy sao về vấn đề này?”

“Vấn đề gì?” Hoắc tiên sinh sửng sốt.

Bạch Thanh Thanh cười: “Đương nhiên là vấn đề hẹn hò.”
“…”

Hoắc tiên sinh không tự giác siết chặt nĩa, cuống quít cúi đầu, tránh đi tầm mắt đối diện, giả vờ không hiểu: “Tôi nhớ lần trước thấy cô, cô đang… Chia tay với bạn trai.”

“Ừ.”

“Hôm qua đúng không?”

“Đúng vậy.”

Hoắc tiên sinh ngẩng đầu lên, trừng cô: “Mới có một ngày, không đúng, chưa đến một ngày nữa, cô vừa chia tay với bạn trai chưa được bao lâu đã tìm người mới?” Quả nhiên đúng là coi anh như tiểu bạch kiểm?!

Vẻ mặt Bạch Thanh Thanh khó hiểu “Thì sao?”

Khi thư ký Dương chia tay với bạn trai cũ, chuyện tình cảm còn ảnh hưởng đến công việc, cả người đều thay đổi, bắt đầu căm thù đàn ông, kể cả Hoắc tiên sinh cũng bị cô ấy ghét, Hoắc tiên sinh thậm chí còn không dám chủ động gọi cô ấy suốt mấy ngày liền, may mà thư ký Dương thất tình thì thất tình, công việc vẫn hoàn thành rất tốt.

Trải qua trường hợp của thư ký Dương, Hoắc tiên sinh đã có vài kinh nghiệm, không nói đến mặt khác, phụ nữ bình thường sau khi chia tay không phải sẽ khóc than trời than đất, làm sao cũng phải cần một khoảng thời gian để bình ổn cảm xúc chứ? Hoặc là giống với thư ký Dương, tính tình thay đổi hoàn toàn.

Có ai như Bạch Thanh Thanh đâu?

Bình tĩnh cứ như chưa có gì xảy ra, chưa qua một ngày đã bắt đầu tìm bạn trai mới, không giống như bị ảnh hưởng tí nào.

Không có dáng vẻ của phụ nữ khi chia tay.

Hoắc tiên sinh nói ra nghi vấn của mình.

Bạch Thanh Thanh bật cười một tiếng: “Sao tôi phải đau lòng? Tôi nhớ lúc đó anh ở gần đó cũng nghe được đúng không? Là do anh ta phản bội tôi trước, chẳng lẽ muốn tôi phải khóc lóc cầu xin nah ta quay lại?”

Á? Nguyên nhân chia tay lần trước của thư ký Dương với bạn trai cũ là gì? Hình như là do năng lực làm việc của thư ký Dương quá lợi hại nên đối phương mới tự ti?

Hoắc tiên sinh chỉ mới gặp qua một lần thất tình đó cảm thấy hoang mang, anh đặt mình vào vị trí của Bạch Thanh Thanh nghĩ nghĩ, nếu bạn gái phản bội mình… Hứ! Phải chia tay! Đau lòng cái rắm!

Hoắc tiên sinh không còn lời nào để nói.

“Đừng đánh trống lảng, anh vẫn chưa trả lời tôi đó?”

Hoắc tiên sinh nói: “Cái đó… Có phải có chỗ nào sai sai không?”

“Hửm?”

“Thông thường thì chuyện tình cảm không phải nên quen biết nhau một thời gian, sau đó một người bắt đầu theo đuổi, cảm thấy thích hợp, cả hai mới có thể bắt đầu hẹn hò…” Sau khi được thư ký nhắc nhở nhiều lần, Hoắc tiên sinh cũng mưa dầm thấm đất học được một ít.

Bạch Thanh Thanh nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu nói: “Không sai, không phải chúng ta cũng như vậy rồi sao.”

Cô đi từng bước: “Hôm qua chúng ta quen biết nhau, sáng nay tôi bắt đầu theo đuổi anh, tôi đã suy xét kĩ càng, về bất kì mặt nào của anh cũng đều phù hợp với yêu cầu của tôi, tuy còn vài vấn đề, nhưng mà không sao, mấy việc này không thể tránh được, hiện tại đã đến giai đoạn hẹn hò, còn gì nữa à?”

Nói rất có đạo lý, Hoắc tiên sinh không có cách nào phản bác lại.“Chẳng phải cô muốn coi tôi như tiểu bạch kiểm để bao dưỡng sao?”

“Sao anh lại nghĩ vậy?” Vẻ mặt Bạch Thanh Thanh cổ quái nhìn anh: “Trước giờ tôi đều đưa ra yêu cầu bình đẳng, không lẽ anh muốn được bao dưỡng?”

Bạch Thanh Thanh thấy ánh mắt anh đột nhiên trở nên quỷ dị, cô vốn cho rằng đầu óc Hoắc Minh Châu có vấn đề, bây giờ nhìn lại, anh còn có sở thích không muốn người khác biết được?

Hoắc tiên sinh vội vàng phản bác: “Sao có thể.”

“Nếu không, vậy tôi đã đưa ra yêu cầu bình đẳng như vậy rồi, đáp án của anh là gì?”

Hôm qua mới quen biết, hôm nay đã hẹn hò, không lẽ bình thường chuyện tình cảm cũng thế saoo? Hoắc tiên sinh hơi buồn bực, cần phải lấy điện thoại gọi cho thư ký Dương hỏi thêm về việc này.

Hoắc tiên sinh vắt hết óc cự tuyệt: “Tiến triển này có phải hơi nhanh hay không?”

“Anh có bất mãn gì với tôi sao?” Bạch Thanh Thanh nhíu mày: “Bề ngoài? Hay tính cách? Hay là anh đã có người yêu?”

“Không, không phải.”

Bất kể là về bề ngoài hay tính cách, trừ hai cái tát lần đó đi thì Hoắc tiên sinh đều không ghét, ngoài ra sau khi điều tra Bạch Thanh Thanh, anh cũng biết mình đã hiểu lầm—— cho dù như vậy, một tổng giám đốc bá đạo tiêu chuẩn không thể cúi đầu xin lỗi, hơn nữa Bạch Thanh Thanh cũng đã dùng hai bạt tai kia đòi lại rồi!

Nghĩ đến đây, gương mặt bị đánh hơi rát.

Hoắc tiên sinh bỏ nĩa xuống, trên bàn chỉ còn lại cái đĩa trống, anh xoa miệng, rụt rè đứng dậy: “Trước mắt tôi vẫn chưa có ý định hẹn hò gì với ai, cô nên bỏ suy nghĩ này đi, à, bánh rất ngon, cảm ơn.”

Không đợi Bạch Thanh Thanh đáp lại, Hoắc tiên sinh đi ra cửa cứ như chạy trốn, bước chân nhanh hơn so với bình thường mộ chút, sợ người sau lưng bắt lại nói thêm nữa.

Nhưng mà từ bàn đi thẳng ra cửa, đằng sau không có động tĩnh.

Một khắc trước khi đóng cửa, Hoắc tiên sinh tò mò quay đầu nhìn thoáng qua. Bạch Thanh Thanh vẫn ngồi trước bàn ăn, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, mái tóc đen dài rũ xuống che đi mặt cô, Hoắc tiên sinh không thấy được biểu cảm của cô, càng không có cách nào biết được tâm trạng của cô.

Hoắc tiên sinh hơi thấp thỏm, chẳng lẽ cô đang thương tâm vì bị mình từ chối?

Không không không, anh không thể đáp ứng yêu cầu của Bạch Thanh Thanh.

Một tổng giám đốc bá đạo đủ tư cách cho dù có người theo đuổi rất ưu tú đi chăng nữa cũng tuyệt đối không dao động!

Hoắc tiên sinh kiên định đóng cửa lại.

Phía trong cánh cửa.

Bạch Thanh Thanh hơi mất mát bưng ly cà phê lên uống, bất ngờ nhớ đến gì đó, cầm lấy điện thoại bên cạnh, gọi cho Đỗ Linh.

“Alô? Thanh Thanh?” Đỗ Linh ngáp một cái: “Trễ vậy rồi còn có chuyện gì à?”

“Mình thất tình.”

Đỗ Linh đầu bên kia sợ đến mức xém chút nữa té vào bồn tắm: “Cái gì?! Cậu thất tình?! Chờ một chút, cậu nói rõ coi, chúng ta chưa gặp nhau có nửa ngày, cậu bắt đầu hẹn hò lúc nào?”

“Hôm nay.” Bạch Thanh Thanh mím môi, nói lần nữa: “Mình thất tình.”

“Rồi rồi, mình biết.”

Đỗ Linh an ủi: “Rốt cuộc tại sao cậu lại thất tình, cậu kể lại đầu đuôi đi? Còn nữa, đối tượng là ai? Sao mình chưa nghe qua bao giờ?”

“Là Hoắc Minh Châu.”

Bạch Thanh Thanh khổ sở: “Anh ta từ chối mình.”

Đỗ Linh: “…”

“Alô?”

Đỗ Linh yếu ớt hỏi: “Cậu nói thất tình…… Là Hoắc Minh Châu từ chối cậu?”

“Đúng vậy.”

“…”

Đỗ Linh trầm mặc thật lâu, chậm rãi nói: “Thanh Thanh, cậu chờ một chút, mình ngay lập tức qua đó cứu vớt thế giới quan của cậu.”

Hết chương 5

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau