TỐI CƯỜNG TIÊN ĐẾ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tối cường tiên đế trọng sinh - Chương 41 - Chương 44

Chương 41: Sôi động sinh ý

Lý Đại Trụ cùng Diệp Lăng là bạn từ nhỏ đến lớn.

Quê hương của Diệp Lăng là ở thành phố Đông Hải, một chi nhánh nhỏ ở trong huyện, tức là Huyện Lan, trấn Phong Hoa, thôn Lan Sơn.

Đừng xem thành phố Đông Hải phát triển như vậy, nhưng bên trong, thôn Lan Sơn chỉ là một thôn nghèo nằm dọc theo khe suối mà thôi.

Diệp Lăng dù sao vẫn còn có ba mẹ, chẳng qua ba ba là dượng.

Ba ba ruột của Diệp Lăng đã chết, bởi một tai nạn xe cộ, cho nên mẹ Diệp mới tái giá.

Đương nhiên, đây là ký ức tiền nhiệm của Diệp Lăng cũ.

Diệp Lăng kiếp trước không có cha mẹ, đời này, cũng có thể có một chút cảm giác tình cảm của gia đình.

“Nếu có thời gian, mình phải quay về nhìn thăm họ mới được.”

Diệp Lăng thầm nói một tiếng, vội cầm điện thoại lên, cười nói:

“Đại Trụ a, tiểu tử ngươi bao lâu rồi không có điện thoại cho ta?”

“Lăng tử, ta đây suốt ngày bận bịu công chuyện, nên không có thời gian!”

Lý Đại Trụ sảng khoái cười nói.

“Vậy làm ăn ra sao?”

Diệp Lăng cười nói.

“Tạm được, cũng đủ sống qua ngày thôi.”

“Ừ, vậy là tốt rồi.”

Diệp Lăng cười cười, lại nói:

“Khi nào tới thành phố? Ta phải mời ngươi một chầu mới được, làm một trận hoành tráng.”

“Có thời gian rồi hãy nói, trong khoảng thời gian này ta bận rộn rất nhiều, nếu như ngươi có thời gian, ngược lại hãy quay về một chuyến, mẹ ngươi...nàng”

Nói đến đây, Lý Đại Trụ vội vàng dừng lại.

Diệp Lăng cau mi:

“Mẹ ta sao?”

“Không có việc gì không có việc gì, có thời gian rồi hãy nói.”

Lý Đại Trụ nói tới đây, thì muốn cúp điện thoại.

“!”

Diệp Lăng cũng là kêu nói:

“Đại Trụ, hai ta chơi chung với nhau cũng không phải là một hai năm, nhanh, đừng dấu ta, ngươi còn như vậy, ta liền không nhận người huynh đệ như ngươi.”

Lý Đại Trụ bất đắc dĩ thở dài, nói:

“Lăng tử a, ngươi mấy năm nay vẫn luôn ở bên ngoài, chuyện trong nhà biết cũng rất ít. Cái lão già khốn nạn Triệu Cường kia suốt ngày rượu chè, từ ngày ngươi đi học, hắn càng ngày uống rượu đánh bạc, thiếu không ít tiền, mẹ ngươi phàn nàn vài câu, hắn... Hắn đánh liền mẹ ngươi.”

Diệp Lăng cau mi, tuy nói người này không phải là mẹ ruột của mình, nhưng dù sao bây giờ đã dung hợp với thân thể tiền nhậm Diệp Lăng.

Hơn nữa, hai người linh hồn dung hợp với nhau, loại tình cảm đó Diệp Lăng cũng có.

Nghe được mẹ bị đánh, Diệp Lăng lập tức nổi giận:

“Hắn dám đánh mẹ ta?”

“Ừ, mấy hôm trước có người tới đòi nợ, đem đồ trong nha đập tan tành, Triệu Cường cũng vì vậy mà trút giận lên đầu mẹ ngươi....” Lý Đại Trụ nói.

Lời này là mẹ Diệp Lăng dặn không cho nói, không muốn cho Diệp Lăng biết.

Lý Đại Trụ còn cho là Diệp Lăng đã biết việc này rồi, trong khoảng thời gian ngắn đã lỡ miệng nói hết.

“Tên khốn này!”

Diệp Lăng cắn răng nghiến lợi nói: “Đại Trụ, ngươi mấy ngày nay chiếu cố mẹ ta nhiều hơn một chút, đừng cho lão Triệu Cường đánh nàng. Một tuần nữa ta về nhà.”

“Được, ngươi lo việc của ngươi đi, ta sẽ chiếu cố nàng.”

Lý Đại Trụ nói:

“Còn...”

“Cái gì?”

Diệp Lăng hỏi.

“Kiều Lệ Tuyết trở lại rồi, nàng nói muốn gặp ngươi một lần cuối.”

“Kiều Lệ Tuyết?”

Diệp Lăng chân mày lần nữa nhíu lại.

Kiều Lệ Tuyết cũng là bạn thân từ nhỏ của Diệp Lăng, cùng Lý Đại Trụ ba người ở chung một thôn.

Ở thờ điểm THCS, Kiều Lệ Tuyết cùng Diệp Lăng cũng đã từng có mấy năm yêu đương.

Về sau, hai người lại học khác trường đại học.

Sau khi lên đại học, Kiều Lệ Tuyết cùng Diệp Lăng liên hệ ngày càng ít, cuối cùng là Lý Đại Trụ không biết từ nơi nào lấy được tin tức, nói là Kiều Lệ Tuyết có bạn trai mới.

Đối với lần đó Diệp Lăng cũng phi thường đau đớn, suốt ngày uống rượu, say sỉn liên miên.

Chẳng qua những thứ này đều là sự tình của tiền nhậm Diệp Lăng.

“Nàng còn muốn gặp ta?”

Diệp Lăng cười lạnh một tiếng, nói:

“Có ý tứ, bất quá ta cũng muốn nhìn nàng bây giờ ra sao?”

“Nàng là cùng bạn trai của nàng đồng thời trở về, bạn trai nàng dường như rất có tiền, lái một chiếc bốn bánh, cái dáng vẻ cao cao tại thượng, thực sự khiến người ta rất chán ghét.”

Lý Đại Trụ nói.

“Có tiền hay không đó là chuyện của người ta, cùng chúng ta không liên quan.”

Diệp Lăng nói: “Được rồi, một tuần nữa ta sẽ về, đến lúc đó sẽ đi tìm ngươi.”

“Ừ, ta chờ ngươi!”

Cúp điện thoại, Diệp Lăng tự nói:

“Cái tên này, ngược lại vẫn là rất nghĩa khí a.”

Lắc đầu, Diệp Lăng lại bắt đầu luyện chế đan dược.

Năm giờ chiều, Diệp Lăng luyện chế Cảm Mạo Đan cùng Nguyệt Kinh Đan, mỗi loại bên 3 lô, tổng cộng 118 khỏa, thêm buổi sáng, ước chừng 238 khỏa.

Sau khi bán toàn bộ những đan dược này, chí ít có hơn ba mươi vạn.

Diệp Lăng thì thào nói:

“Cũng nên đi mua một ít thuốc, những nguyên liệu còn dư lại này, nhiều lắm có thể luyện được nữa ngày.”

Nghĩ vậy, Diệp Lăng cầm một ít tiền, đi ra biệt thự, hướng về trung tâm tài chính Hoàn Cầu tài đi đến.

Sau khi đi tới, Diệp Lăng sửng sốt trước cảnh tượng trước mắt.

Chỉ thấy tầng 18 cao ốc, vây vô số người, dường như phát sinh chuyện gì đó.

“Có chuyện gì thế?”

Diệp Lăng đang muốn đi qua nhìn náo nhiệt một chút, cũng đúng lúc này, một nam tử trẻ tuổi bỗng nhiên kêu nói:

“Chính là hắn, hắn tới!”

Nhất thời, ánh mắt mọi người đều hướng về Diệp Lăng.

Diệp Lăng lập tức trợn to mi mắt, rốt cuộc là chuyện gì?

“Diệp tiên sinh, Diệp tiên sinh ta cần một viên Nguyệt Kinh Đan.”

“Cảm Mạo Đan, ta muốn Cảm Mạo Đan!”

“Ta cũng muốn Cảm Mạo Đan, đây là 1000 khối.”

Đám người kia nhất thời nháo nhào lên, lập tức vây quanh Diệp Lăng.

Nghe nói như thế, Diệp Lăng lúc này mới yên lòng, nguyên lai là mua đan dược, dọa lão tử giật cả mình.

“Đừng nóng vội đừng nóng vội, tất cả mọi người đều có phần.”

Diệp Lăng vui vẻ cười cười, Thần Tài đến nha, đương nhiên phải thật tốt hầu hạ!

Nếu như là đặt ở địa phương khác, ngày hè người bị cảm thực sự không nhiều lắm.

Duy nhất chỉ có ở thành phố Đông Hải này, hoàn toàn bị khói mù bao phủ, Cảm Mạo quả thực cực kỳ trân quý, hơn nữa mỗi một lần bị cảm, đều vô cùng nghiêm trọng, ho khan phát sốt...

Còn như kinh nguyệt không đều...

Khả năng có rất nhiều hoàn toàn không phân biệt được thời kỳ phát sinh.

Kinh nguyệt không đều có có thể là do bẩm sinh.

Nhưng nhiều hơn, cũng bởi vì sinh lý không tốt, vệ sinh kém, lên giường với nam nhân đưa tới lây vi khuẩn, cũng là nguyện nhân dẫn đến kinh nguyệt không đều.

Nguyệt Kinh Đan của Diệp Lăng, mặc dù bây giờ có thể bán cho các nàng để chữa lành, hơn nữa sau này sẽ không tái phát, nhưng nếu lại không khống chế tốt, thì sẽ tái phát lại.

Cho nên, Diệp Lăng cũng hơn lo.

Nhìn đám người nháo nhào xung quanh, trong lòng Diệp Lăng đang nghĩ, mình có hay không nên mở tiên đan dược?

“Được rồi, hiện tại ta có hai loại đan dược, mở tiệm, sao khi đột phá Tiên Thiên khi đó thì có thể nghiên cứu ra mười mấy loại đan dược...”

Chương 42: Tổng tài mỹ nữ lạnh lẽo cô quạnh

Ngắn ngủi trong vòng 10 phút, toàn bộ đan dược của Diệp Lăng đã được bán hết.

Những người này dĩ nhiên đều là trả tiền mặt, chẳng qua là ngày hôm qua đã được nghe nói.

Trong này những người này, đa số đều là nữ nhân.

Diệp Lăng không còn cách nào, đành phải trở về biệt thự một chuyến, cất tiền xong, sau đó cầm một cái áo da, mang những đan dược còn dư, lại một lần nữa đi tới trung tâm tài chính Hoàn Cầu.

Cầm áo da để làm gì?

Đương nhiên là đựng tiền a!

Vừa lúc nãy, bán được 10 vạn, Diệp Lăng phải là bưng lấy mà chạy trở về.

Bây giờ ở cái thế giới này, chỉ có một mình Diệp Lăng là dám cầm 10 vạn khối mà chạy lung tung a.

Sau khi trở lại, thoáng khoảng 10 phút, lại một lần nữa hết sạch.

Có rất nhiều người không mua được, nhưng vẫn không từ bỏ, hỏi Diệp Lăng khi nào có.

Diệp Lăng cũng vô cùng bắt đắc dĩ, không ngờ lại bán chạy đến vậy, liền trả lời tầm thứ 3 sẽ đến nữa.

Đếm số tiền trong áo da, Diệp Lăng nhếch miệng cười không ngừng.

Hắn còn cho là những đan dược này, phải mất mấy ngày mới có thể bán hết, không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

Ngày kế tiếp, ước chừng là hơn ba mươi vạn a!

Còn cụ thể là bao nhiêu, thì Diệp Lăng cũng không có quan tâm.

“Nha đầu kia sao còn chưa về?”

Diệp Lăng nhìn nhìn đồng hồ, đã gần 5 giờ rưỡi, bình thường thì 5 giờ thì Lưu Xảo sẽ về rồi a.

Diệp Lăng đang muốn gọi điện cho Lưu Xảo, nhưng cũng đúng lúc này, Lưu Xảo trực tiếp gọi đến.

“Lão bà, ta đang muốn gọi điện thoại cho ngươi đây, không ngờ vừa nhắc thì ngươi đã gọi đến trước...”

Diệp Lăng cười nói.

“Đi sang một bên đi.”

Lưu Xảo nhổ ra tiếng, nói:

“Đêm nay ta tăng ca á..., ngày mai chủ nhật không đi làm, ta còn một số dự án chưa hoàn thành, ngươi ăn cơm trước đi.”

“Như vậy a...”

Diệp Lăng thất vọng nói:

“Vậy được rồi, nguyên lai đêm nay muốn mời ngươi ăn một bữa tiệc lớn a, mà... ngươi lại..như vậy thì thôi.”

“Ngươi đáng ghét, biết rõ nhân gia đang đói...”

Lưu Xảo đáng thương nói.

“Ha ha, mấy giờ tan ca? Ta mang điểm tâm đến cho ngươi.”

Diệp Lăng cười nói.

“Ta cũng không biết, khi nào tan ca thì gọi cho ngươi, ngươi nhất định phải đem tới, nếu không, đại mỹ nữ xinh đẹp như ta, vạn nhất bị người khác đoạt mất thì làm sao?”

Lưu Xảo cười nói.

Diệp Lăng sửng sốt, nha đầu kia lại mượn cơ hội làm nũng với mình?

Xem ra ngày hôm qua cưỡng hôn quả nhiên là hữu dụng a!

“Ngươi dù sao cũng là vợ của ta, tên não tàn nào lại dám đoạt chứ?”

Diệp Lăng bá đạo nói.

“Hừ, không nói vớ vẩn với ngươi nữa.."

Nói xong, Lưu Xảo liền cúp điện thoại.

Không có biện pháp, Diệp Lăng đành phải về nhà trước, đem tiền cất đi.

Hiện tại ngân hàng đều đã đóng cửa, mà dù gì đi nữa, hắn cũng chưa tới đó bao giờ. Đi ra biệt thự, Diệp Lăng muốn gọi điện cho Ninh Ngọc San hỏi nàng tan ca chưa.

Cũng đúng lúc này, một thân ảnh nhanh chóng từ trước mặt hắn chạy tới, trong tay còn cầm một cái túi hồng.

“Bắt trộm!”

Ở phía sau cũng truyền đến một tiếng thét hô bắt trộm.

Diệp Lăng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một chiếc xe màu hồng Bentley Âu Lục, tiếng thét này là của một cô gái ở bên cạnh chiếc xe.

Cô gái này thoạt nhìn khoảng chừng 27, 8 tuổi, cao 1 mét 7, vóc người lả lướt, mặc một chiếc áo đầm màu hồng, mái tóc hơi cuồn cuộn nổi lên, cho người ta cảm giác giống như là nữ cường.

Vừa nhìn cô gái, Diệp Lăng lập tức sợ ngây người.

Tuy là khoảng cách có tầm 40m, nhưng Diệp Lăng có thể thấy rõ, khuôn mặt nàng hoàn mỹ không một tia tỳ vết.

“Nữ Thần!”

Diệp Lăng trong đầu toát ra hai chữ này.

Chẳng qua, cô gái này toàn thân trên dưới, đều có một giác lạnh lẽo cô quạnh, tuy nói lúc này kinh hoảng, nhưng cặp mắt vẫn là vô cùng là tỉnh táo.

Nếu như là một nam nhân mà thôi, nữ nhân xinh đẹp như vậy, Diệp Lăng há có thể buông tha?

Lập tức hai chân Diệp Lăng khẽ động, như một cơn gió hướng trên cướp kia lao đến.

Lấy tốc độ của Diệp Lăng, chưa tới 5 giây liền đã đi đến trước mặt tên cướp, tung ra một cước.

“Ôi chao!”

Tên cướp kêu thảm một tiếng, rầm một tiếng ngã sấp mặt xuống đất.

“Huynh đệ, cướp đồ của phụ nữ là đều không nên.”

Diệp Lăng đi ra phía trước, nói:

“Cướp cũng phải tìm một mục tiêu phù hợp chứ?”

“Mày đừng có xen vào việc của người khác!”

Cái cướp kia đứng lên, bỗng nhiên từ phía sau lấy ra một con dao thái lan.

Diệp Lăng biến sắc, lập tức lui về sau một bước.

“Sợ rồi sao?” Tên cướp cười nhạt.

Diệp Lăng nói:

“Sợ thằng cha ngươi, ngươi không cảm thấy mắc cỡ sao, dao rỉ sét mà cũng lấy ra? Ta đứng ở chỗ này cho ngươi đâm, ngươi có thể đâm chết ta sao?”

Ánh mắt tên cuớp kia lộ ra hàn quang, nói:

“Ngươi còn dám ngăn cản ta, cẩn thận lão tử giết ngươi!”

Nói xong, hắn lại muốn chạy.

Diệp Lăng cũng là tiến lên một bước, đặt tay lên lưng hắn, nói:

“Huynh đệ, ngươi có thể đi, nhưng trả đồ ngươi cướp lúc nãy lại?”

“Ta xem ngươi là muốn chết!”

Tên cướp tức giận xoay người hướng Diệp Lăng đâm một nhát.

Cùng lúc đó, Diệp Lăng bắt lại cánh tay hắn, hơi dùng sức, lập tức tên cướp phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt.

“A!!!”

“Chỉ chút xíu lực lượng, liền kêu thảm thiết như vậy sao? Vậy mà cũng đi làm cuớp, ba mẹ ngươi hẳn là thất vọng lắm.”

Diệp Lăng lắc đầu thở dài, đem cái túi sách màu hồng đoạt lại, một cước đá vào mặt tên cướp.

“Cút đi.”

Nghe vậy, tên cướp không nói hai lời, rất nhanh bò dậy, hai tay bưng lấy mặt, chạy thật nhanh.

Lúc này, mỹ nữ có chút lạnh lẽo cô quạnh chạy tới, thở dốc nói:

“Ngươi... Ngươi sao không bắt hắn lại?”

“Cũng không có gì, tha được thì cứ tha”

Diệp Lăng nói lấy, đem đồ vật trả lại cho đối phương.

“Cám ơn ngươi đã xuất thủ tương trợ, không biết ngươi tên là gì?”

Mỹ nữ nói xông, vội lấy ra danh thiếp đưa cho Diệp Lăng, nói:

“Ta tên là Trầm Nguyệt Tâm, đây là danh thiếp của ta.”

Diệp Lăng thấy vậy, cũng đưa tay nhận lấy, nhất thời há to mồm.

“Ngươi chính là tổng tài tập đoàn Hoa Mỹ?”

Diệp Lăng có chút không dám tin tưởng.

Tập đoàn Hoa Mỹ, tập đoàn mạnh nhất ở thành phố Đông Hải.

Các chi nhánh trên thế giới gần khoảng 100 xí nghiệp, tổng giá trị không kém hơn 5000 ức(tỷ), kinh doanh khá nhiều lĩnh vực: Bất động sản, ăn uống, điện tử, điện ảnh, đều đếm không hết.

Cùng tập đoàn Hoa Mỹ so sánh thì tập đoàn Đông Cường của Trần Hoành, chẳng khác nào là hạt các trên sa mạc.

Dù là tập đoàn Hàn thì của gia đình Hàn Thanh Tâm, cũng không thể nào so sánh được.

Tập đoàn Hoa Mỹ tập ở thành phố Đông Hải hoàn toàn chính là một cái đầu Long.

Phóng ra ra bộ Hoa Hạ mà nói, cũng có thể lọt vào top 10, thậm chí là top 3, quyền lực cũng vô cùng to lớn.

Diệp Lăng thực sự là không có nghĩ đến, tổng tài tập đoàn Hoa Mỹ dĩ nhiên là vị mỹ nữ đứng trước mặt hắn!

Trách không được nàng lái Bentley...

Loại thân phận này, dù có phóng hỏa tiễn cũng không đuổi kịp a!

....

Chương 43: Vô sỉ

“Ừm.”

Trầm Nguyệt Tâm cũng không có cảm thấy lạ khi Diệp Lăng kinh ngạc như vậy, bởi vì hầu như người nào khi biết thân phận của nàng, đều có biểu hiện như vậy.

“Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu...”

Diệp Lăng vội vàng nở ra một nụ cười, hướng Trầm Nguyệt Tâm đưa tay ra.

Ngưỡng mộ đã lâu cái rắm!

Trước đó hắn gặp Trầm Nguyệt Tâm, đúng là hắn có biết tập đoàn Hoa Mỹ, nhưng nào có nghe nói qua Trầm Nguyệt Tâm?

Trầm Nguyệt Tâm thấy Diệp Lăng vươn tay ra, chân mày hơi cau lại, nhưng vẫn đưa ra cánh tay trắng như tuyết cùng Diệp Lăng nhẹ nhàng bắt một cái.

Nguyên bản, Trầm Nguyệt Tâm dự định là nhẹ nhàng bắt một cái liền buông tay.

Nhưng nào biết Diệp Lăng lại nắm chặt không buông Trầm Nguyệt Tâm ra.

“Trầm tổng đây, khả năng không có biết, ta tự giới thiệu một chút, tại hạ Diệp Lăng, là...Vô danh tiểu tốt mà thôi.” ( " - ")

Diệp Lăng một bên giới thiệu cho Trầm Nguyệt Tâm, một bên vuốt ve lấy cánh tay trắng noãn của nàng, cười cười lộ ra hàm trăng trắng tinh.

“Trầm tổng hình nhưng là mỗi ngày đều xuất hiện ở trên TV a, mỗi khi ta nhìn thấy Trầm tổng, ngay lập tức sẽ mê li, nghĩ thầm sao mà nàng tuổi trẻ như thế, lại có thể là tổng tài của tập đoàn Hoa Mỹ?”

“Hôm nay nhìn thấy Trầm tổng, ta mới có giác ngộ, bộ dạng xinh đẹp, mỹ lệ làm rung động lòng người, hai ngọn núi cũng to... A không, hai chân dáng dấp cũng...Nếu không phải là tổng tài tập đoàn Hoa Mỹ, vậy thì thật là thiên lý không dung a!”

Trầm Nguyệt Tâm càng nghe, chân mày nhíu càng sâu.

Cuối cùng giãy dụa một cái, mới từ trong tay Diệp Lăng rút ra được.

“Ngươi nhận lầm người, ta cho tới bây giờ chưa từng lên TV.”

Trầm Nguyệt Tâm băng lãnh nói.

Diệp Lăng sửng sốt.

Ặc, chiếm gió hơi quá lố!

Diệp Lăng còn tưởng Trầm Nguyệt Tâm là nhân vật trâu bò, coi như không phải là mỗi ngày đều xuất hiện trên TV, ít nhất cũng phải ba bốn ngày một lần chứ?

Không nghĩ tới nàng căn bản không có lên TV!

“Cái kia... Có thể ta cảm giác vị mỹ nữ kia rất giống ngươi a?”

Diệp Lăng nói rất hay giống thật, vỗ đầu một cái, nói:

“Ừ, là ta nhớ lộn, trách không được ta cảm thấy vị mỹ nữ kia không có xinh đẹp như ngươi đây, nguyên lai là Chí Linh tỷ tỷ a...”

Trầm Nguyệt Tâm: “...”

Nàng gặp qua không ít nam nhân, nhưng là lần đầu tiên gặp qua nam nhân không biết xấu hổ như Diệp Lăng.

Suy nghĩ một chút, Trầm Nguyệt Tâm từ trong xách tay lấy ra một xấp hồng bao, đưa cho Diệp Lăng.

Diệp Lăng nhướng mày, nhìn hồng bao:

“Đây là ý tứ gì?”

“Thù lao.”

Trầm Nguyệt Tâm nói:

“Ngươi giúp ta bắt được tên cướp, nên ta cũng phải đưa cho ngươi chút thù lao.”

Diệp Lăng bỗng nhiên nở nụ cười.

“Không hổ là tổng tài Đại Tập Đoàn a, mở miệng ngậm miệng chính là tiền, tiền này ngài vẫn là nên giữ lại đi, ta đây chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, không thể nhận nổi số tiền này a.”

Nói xong, Diệp Lăng liền quay người bước đi.

“Ai, ngươi sao lại như vậy?”

Trầm Nguyệt Tâm nhất thời nhíu mày, kêu nói:“Ta không có ý đó, chẳng qua là cảm tạ ngươi thôi a!”

Diệp Lăng dừng bước, xoay người nhìn Trầm Nguyệt Tâm, mắt không nháy một cái.

Trầm Nguyệt Tâm bị Diệp Lăng nhìn chòng chọc, còn đâu dáng vẻ băng lãnh, mặt cười cũng có chút đỏ lên.

“Ngươi nhìn cái gì?”

Trầm Nguyệt Tâm hỏi.

Diệp Lăng mỉm cười:

“Ngươi tin hay không tin, nếu như ngươi không phải là nữ nhân, hơn nữa càng không phải là mỹ nữ, thì ta đã sớm tát cho ngươi mấy bạt tay a.”

Trầm Nguyệt Tâm không khỏi lộ ra mê hoặc:

“Vì sao?”

“Lời nói không thể bậy bạ, ta chỉ giúp ngươi một tay. Nhưng nếu... Ta muốn đánh, thì dù ngươi có đưa ta 1 vạn, hay là 100 vạn, 1000 vạn, ta cũng sẽ đánh.”

Diệp Lăng hừ một tiếng, rời đi.

Trầm Nguyệt Tâm có chút ngoài ý muốn, mình rốt cuộc sao lại đắc tội với người này?

Trên thực tế, Trầm Nguyệt Tâm bằng vào tuổi tác như vậy, mà đã trở thành tổng tài tập đoàn Hoa Mỹ, là vì có một ít người đang âm thầm giúp đỡ bên ngoài, với lại Trầm Nguyệt Tâm cũng có quan hệ rất lớn.

Nội tâm Trầm Nguyệt Tâm, tiền, không phải là vạn năng, nhưng tiền, là chủ yếu nhất.

Nhưng loại tình huống này, Trầm Nguyệt Tâm cho rằng tiền có thể xử lý tốt. Nhưng nàng đã sai lầm khi gặp phải Diệp Lăng.

“Ngươi!”

Trầm Nguyệt Tâm cũng không tin, nàng ngày hôm nay cần phải hỏi ra nguyên nhân.

Diệp Lăng cũng không có dừng bước, vẫn như cũ hai tay gác sau đầu, hướng trước mặt bước đi.

Trầm Nguyệt Tâm tức giận dậm chân, khẽ cắn môi dưới, đuổi theo Diệp Lăng.

“Trầm Nguyệt Tâm ta không thích thiếu nợ nhân tình người khác, nếu như ngươi không cần tiền, vậy nói đi, ngươi muốn cái gì?”

“Vậy sao?”
Diệp Lăng quan sát Trầm Nguyệt Tâm một cái, cười nói:

“Vậy ngươi hôn ta một cái đi, chắc ngươi sẽ không đồng ý chứ?”

“Ngươi căn bản là không cần phải trả nợ ân tình cho ta, ngươi dù sao cũng là tổng tài của tập đoàn Hoa Mỹ, cao cao tại thượng, nhưng ta cũng không cần phải để ngươi vào trong mắt.”

Diệp Lăng nói.

Trầm Nguyệt Tâm sửng sốt.

Trên thực tế, Diệp Lăng nói cũng không có sai.

Trầm Nguyệt Tâm ngồi ở vị trí cao, vô số người đối với nàng đều cúi đầu khom lưng, nàng cho tới bây giờ chưa thấy qua có người nào khi biết thân phận mình, lại không để ý tới như vậy.

“Ở chỗ này cũng không thích hợp lắm a?”

Diệp Lăng cười hắc hắc, nói:

“Vừa lúc, hiện tại cũng là giờ cơm, ngươi dù sao cũng là tổng tài, không bằng mời ta một bữa cơm thế nào?”

“Được.”

Trầm Nguyệt Tâm gật đầu, định gọi điện thoại đặt phòng.

“Không cần.”

Diệp Lăng khoát tay áo, nói:

“Ta biết quanh đây có một quán ăn vẻ hè cũng không tệ, liền đi nơi đó đi."

“Vẻ hè?”

Trầm Nguyệt Tâm hơi cau lại chân mày, nói:

“Loại địa phương đó không sạch sẽ...”

“Không sạch sẽ, ta ăn rồi nhưng không có bệnh.”

Diệp Lăng nói.

Hai người lập tức đi tới quán ăn vẻ hè đầu đường.

Bây giờ chính là thời điểm tan ca, ngựa xe như nước, thoạt nhìn phi thường chen chúc.

Hơn nữa, bây giờ là mùa hạ, từng cổ mùi mồ hôi thúi tràn ngập trong không khí, Trầm Nguyệt Tâm còn chưa có ăn, nhưng lại có cảm giác muốn ói.

“Không quen?”

Diệp Lăng nhìn Trầm Nguyệt Tâm một cái, đi vào quán ăn, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, hét nói:

“Lão bản, cho ta hai chai bia ướp lạnh, tới một dĩa đậu hũ Ma Bà, thêm vài món ăn đặc sản đi.”

“Tốt!”

Tên lão bản mập mạp lập tức cười một tiếng.

Trầm Nguyệt Tâm đi vào quán, thấy lão bản đứng đối diện với Diệp Lăng, khuôn mặt nhất thời trở nên chán ghét.

Diệp Lăng lấy mấy miếng khăn tay, nói:

“Đem ghế lau sạch một chút, nếu không sẽ làm ô uế chiếc váy xinh đẹp của ngươi mất.”

Nghe Diệp Lăng nói như thế, Trầm Nguyệt Tâm dĩ nhiên lại không lau, đặt mông ngồi xuống.

“Bẩn liền giặt!”

Diệp Lăng nhìn dáng vẻ thở phì phò của Trầm Nguyệt Tâm, bỗng nhiên cảm giác, cái tổng tài băng lãnh này có chút đáng yêu!

Chương 44: Ngươi lặp lại lần nữa?

“Uống cái gì?”

Diệp Lăng cười cười nhìn Trầm Nguyệt Tâm, hỏi:

“Đồ uống?”

“Bia đi.”

Trầm Nguyệt Tâm nói.

“Ồ?”

Diệp Lăng mi mắt chớp một cái, nói:

“Cũng đúng, làm tổng tài tập đoàn Hoa Mỹ, há lại có thể ngay cả chút tửu lượng này cũng không có a?

Nói xong, hắn "phịch" một tiếng mở ra một chai bia, đặt trước mặt Trầm Nguyệt Tâm.

Trầm Nguyệt Tâm ngây ngẩn cả người:

“Uống như thế này sao?”

“Thế này là thế nào? Uống không như mới ngon, dùng ly làm cái gì?”

Diệp Lăng nói, lại mở một chai khác cho mình.

“Đến, lần đầu quen biết!”

Thoại âm rơi xuống, Diệp Lăng cũng không có để ý tới Trầm Nguyệt Tâm, ực ực hết một chai bia.

“A... Thật sảng khoái!”

Trầm Nguyệt Tâm nhìn thấy một màn này, không khỏi trừng mắt ngây dạy.

Nàng có tửu lượng cũng không kém, nhưng uống như thế này, thật sự sẽ chịu không nổi a!

Nếu như Diệp Lăng đã cùng mình uống, mà hắn đã uống trước, chẳng lẽ mình không uống?

Trầm Nguyệt Tâm cầm lên chai bia, đôi môi đỏ hồng tươi non khẽ mở, ực ực...

Chẳng qua Trầm Nguyệt Tâm thực sự không thích hợp uống bia kiểu như vậy, uống được một chút, lập tức ho kịch liệt đứng lên.

Còn chưa có nuốt xuốngngụm bia, thì trực tiếp phun ra, văng tung tóe khắp mặt Diệp Lăng.

“A nha... Xin lỗi...!”

Khuôn mặt Trầm Nguyệt Tâm có chút đỏ lên, cũng không biết là sặc, hay là lúng túng.

Còn Diệp Lăng, vẻ mặt tràn đầy hắc tuyến, cũng không biết lấy đâu ra một điếu thuốc đưa cho Trầm Nguyệt Tâm, nói:

“Đến đến, nhanh hút một cho đỡ kinh hãi.”

Trầm Nguyệt Tâm: “...”

Nàng thực sự không rõ, người này còn là đàn ông sao? Không biết cái gì là thương hương tiếc ngọc sao?

Bên cạnh Trầm Nguyệt Tâm cũng không biết có bao nhiêu nam nhân vây lấy nàng.

Lời nói khó nghe một chút, chỉ cần Trầm Nguyệt Tâm nói, thì sẽ có người nguyện ý đem nước rửa chân uống.

Nhưng trước mặt tên hỗn đản này, chứng kiến chính mình bị sặc, chẳng những không thèm an ủi mình, lại còn kêu mình hút thuốc?

Trầm Nguyệt Tâm thật có loại cảm xúc muốn cởi giầy ra, đập vô mặt Diệp Lăng một phát!

“Yêu, khá lắm, cô gái xinh đẹp như vậy, có thể kết giao nữ bằng hữu với ta chứ?”

Lúc này, tên chủ quán kia bưng đồ ăn đi tới nói.

Nghe nói như thế, Trầm Nguyệt Tâm vừa mới uống một ngụm nước nóng, lại trực tiếp phun ra...Tung tóe trên người Diệp Lăng.

Diệp Lăng triệt để bất đắc dĩ:

“Ta nói này mỹ nữ, khuôn mặt ta đẹp sẵn rồi a, sáng sớm hôm nay đã rữa mặt, cần thiết hay không cứ phun hết vô mặt ta thế này?”

Tên chủ quán cơm vội vàng chạy đi mất.

Trầm Nguyệt Tâm thì là không biết nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên xì một tiếng bật cười.

Nụ cười này không thể ngăn được, nhất là chứng kiến khuôn mặt Diệp Lăng, thân thể mềm mại càng run rẩy, một đôi thánh nhũ phong theo tiếng cười lắc lư lên xuống.

Ánh mắt Diệp Lăng trợn trắng, rút ra khăn tay, lau mặt của mình.“Ngươi cười cái rắm gì?”

“Ai bảo ngươi ép ta uống...”

Trầm Nguyệt Tâm nỗ lực nhẫn nhịn, nhưng vẫn là nhịn không được, lại nở nụ cười.

Dáng dấp của bàng vốn là rất mỹ lệ, nụ cười này, càng làm cho khách hàng bốn phía nhìn đến đều ngây ngần cả người.

“Được rồi, đừng cười nữa, tròng mắt bọn họ đều muốn rơi ra ngoài rồi kìa...”

Diệp Lăng nói.

Trầm Nguyệt Tâm cũng thấy được ánh mắt bốn phía đang nhìn mình, điều này làm cho nàng không được tự nhiên, lập tức nghiêm mặt, khôi phục dáng vẻ băng lãnh như thường ngày.

“Nếm thử, món này cũng rất ngon a.”

Diệp Lăng nói xong, cầm đũa lên, từng ngụm từng ngụm ăn.

Ánh mắt Trầm Nguyệt Tâm nhìn chòng chọc Diệp Lăng, trên khuôn mặt không khỏi dâng lên một tia đỏ ửng.

Mâm thức ăn này... Vừa rồi mới bị mình phun hết cả lên a.

Chẳng qua khi nhìn thấy Diệp Lăng ăn ngon như vậy, nàng cũng không có nói, với lại buổi trưa nàng chưa có ăn cơm, nên cũng có chút đói.

Nàng nguyên bản còn muốn kêu lão bản đem ra vài món ăn, chẳng qua lại sợ Diệp Lăng ghét bỏ, bất đắc dĩ chỉ có thể cầm đũa lên, gắp một miếng...

“Ừ, thật là ngon.”

Ăn xong, Trầm Nguyệt Tâm lập tức lộ ra hưng phấn.

Cái này loại mùi vị này, so với những thứ kia sơn hào hải vị kia, thật sự có chút ngon hơn.

Trên thực tế, những nhà hàng, quán ăn lớn ngoài kia, chủ yếu là ngoài mặt, trang trí xa hoa, phục vụ đúng lúc.

Chân chính mà nói, có rất ít chủ quán quan tâm về mùi vị của thức ăn.

“Lão bản, cho ta một cái màn thầu!”

“Tiểu cô nương, màn thầu đã bán hết rồi a.”

“Vậy thì cho ta một bát cơm.”

“Tốt!”

Diệp Lăng trợn mắt hốc mồm nhìn Trầm Nguyệt Tâm, nữ nhân xinh đẹp như thế này, mà lại nhìn giống như kẻ tham ăn a!

Dùng bữa còn chưa đủ a, ngươi còn muốn ăn bánh màn thầu cùng cơm!Sau khi cơm được mang ra, Trầm Nguyệt Tâm cũng không có để ý sạch sẽ hay không sạch sẽ, nhanh và gọn ăn một chén.

“Lão bản, cái chén này cũng quá nhỏ đi, đổi cho ta cái bát lớn hơn!”

“Yêu, mỹ nữ, nhìn vóc người của ngươi, còn có thể ăn nữa sao!”

Trầm Nguyệt Tâm vừa mới nói xong, chủ quán bên ngoài bỗng nhiên đi vào hướng Trầm Nguyệt Tâm nói một câu.

Trần trụi đùa giỡn!

Trầm Nguyệt Tâm quay đầu nhìn hắn bằng một mắt, chân mày hơi cau lại.

“Mỹ nữ, nếu ngươi muốn ăn, không bằng cùng các ca ca ăn chung, ngày hôm nay ca ca bao ngươi, thế nào?”

Mấy tên xung quanh thấy bộ dáng của Trầm Nguyệt Tâm, nhất thời thèm thuồng, nháy mắt với nhau một mắt, hướng Trầm Nguyệt Tâm cùng Diệp Lăng vây quanh.

“Tiểu tử, cút sang một bên, không thấy mấy ca dự định ngồi ở chỗ này sao?”

Một người trong đó đi tới trước mặt Diệp Lăng, tay chỉ trên bàn, trên mặt lộ ra hung sắc.

Diệp Lăng chỉ chỉ Trầm Nguyệt Tâm, hướng tên này nói:

“Ngươi xem nàng năm nay bao nhiêu tuổi?”

Trầm Nguyệt Tâm sững sờ, tên kia cũng ngẩn người, vô thức nói:

“27, 8 tuổi đi.”

“Ngươi bao tuổi?”

Diệp Lăng lại hỏi.

“Lão tử năm nay 23 tuổi, thì sao?”

Tên này ngửa đầu, phách lối nói.

“Vậy sao ngươi ở trước mặt nàng nói cái gì ca ca?!”

Nói xong, Diệp Lăng bỗng nhiên đứng dậy, một tay đưa lên, nhanh như thẩm điện, đè đầu hắn xuống, một tiếng "rầm" đụng vào trên bằng gỗ.

Tên kia đầu đập vào bàn gỗ, không khỏi kêu thê lương một tiếng, máu huyết không ngừng chảy ra.

Trầm Nguyệt Tâm lại càng hoảng sợ, hoàn toàn không nghĩ tới Diệp Lăng lại tàn bạo như vậy, nói đánh là đánh.

“Con mẹ nó, mày muốn chết phải không?”

Mấy tên khác nhìn thấy một màn này, cũng kịp phản ứng lại, trực tiếp đem vây quanh Diệp Lăng ở giữa.

Diệp Lăng cần lên chai bia mà Trầm Nguyệt Tâm còn chưa uống xong, rầm một tiếng đập lên trên đầu một tên trong đó.

Sau đó, Diệp Lăng cầm lên chiếc ghế phía sau lưng, hung hăng lao lên, đánh!

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, trong nháy mắt, vài tên đã bị đánh ngã nằm la liệt trên đất.

Diệp Lăng ném chiếc ghế xuống, nhặt lên chai bia trước mặt, đi tới bên cạnh tên vừa rồi, một cước đã dẫm trên khuôn mặt hắn.

“Lão tử nhất ghét nhất là lúc ăn cơm bị quấy rầy, ngươi mới vừa nói ta muốn chết đúng không?”

Tên kia thật có chút cốt khí, kêu nói:

“Ngươi nếu có gan thì đừng đi, lão tử hôm nay muốn giết ngươi!”

“!”

Hắn vừa mới nói xong, chai bia trên tay Diệp Lăng liền nên trên lên trên đầu hắn.

"Xoảng"

Chai bia nhất thời bể nát, tên này cũng đau đớn kêu to một tiếng.

“Ngươi nói lại cho ta nghe?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước