TỐI CƯỜNG TIÊN ĐẾ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường tiên đế trọng sinh - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Xúc cảm thật không sai a

“Nói như vậy không bằng ngươi gia nhập vào Hồng Kinh Hội, thì mỗi ngày đều có thể nhìn thấy ta?”

Giọng nói nữ tử cực kỳ mê hoặc, dựa vào rất gần Diệp Lăng, đôi môi anh đào khẽ mở, Diệp Lăng cũng có thể nhìn thấy được cái lưỡi thơm tho mê người của nàng.

“Thật không nghĩ tới a?”

Diệp Lăng cười chúm chím, nói:

“Không bằng, ngươi hôn ta trước một cái, ta sẽ gia nhập Hồng Kinh Hội, thế nào?”

Nữ tử không nói gì, nhưng ánh mắt càng ngày càng lạnh.

“Ngươi dám nói như thế với hội trưởng của chúng ta?”

Phía sau một tên đại hán bất ngờ xong tới, trong tay khai sơn đao quơ quơ, hung hãn nhìn chằm chằm Diệp Lăng.

“Ta có nói chuyện với ngươi sao?”

Diệp Lăng liếc xéo đại hán này một cái, nói:

“Còn nữa, đừng có dùng ngươi thanh đao dỏm kia tới uy hiếp ta, lão tử đây nếu như nguyện ý, dù có súng thì ta đây cũng không vấn đề.”

“Ngươi cho là ta giống như đám phế vật kia?”

Đại hán nhất thời phát hỏa, chỉ chỉ đám người Hoàng Mao nói.

Nữ tử lắc đầu, lui về sau một bước, nói:

“Nghe nói buổi chiều, tên mặt thẹo bị đánh nằm viện, không phải là ngươi đánh đấy chứ?”

Dù sao cũng chỉ là tùy tiện hỏi thôi, nhưng biết đâu có thể là hắn thì sao?

Chẳng qua câu trả lời của Diệp Lăng dĩ nhiên lại giống như suy nghĩ của nàng

“Mặt thẹo? Nếu như ngươi nói là ở trung tâm tài chính Hoàn Cầu, vậy thì đúng rồi đó.”

Nữ tử sửng sốt:

“Thật là ngươi?”

“Đúng, xác thực là ta.”

Diệp Lăng nhún vai.

Con ngươi nữ tử nhất thời lộ ra sát cơ:

“Vậy hôm nay, nợ mới nợ cũ cùng tính một lượt.”

“Tính cái gì?”

Diệp Lăng ngước lại không thèm để ý chút nào, nhàn nhạt nói:

“Ta khuyên ngươi một câu, tốt nhất vẫn là quên đi, bởi vì mặc kệ các ngươi tính như thế nào thì cũng chịu thiệt mà thôi.”

“Tiểu tử, ngươi rất cuồng à?”

Đại hán xăm người kia, lại một lần nữa lên tiếng, hắn gặp qua không ít người phách lối, nhưng chưa từng loại người phách lối như Diệp Lăng.

Hồng Kinh Hội ở toàn bộ thành phố Đông Hải mà nói, tuy không thể coi là thế lực lớn nhất, nhưng ở địa bàn Hoa Dương thì không ai dám làm loại cả.

Diệp Lăng nhướng mày, trực tiếp mắng lên:

“Mày giống như một con chó vậy, một mực ở đằng sao thì tính là thứ gì, thật cho là mình cầm đao liền ngưu bức rồi hả?”

Đại hán xăm người sững sờ, sau tức thì lửa giận trùng thiên.

Người chết ở trong tay hắn không phải 1000 cũng có 800, vậy mà tên này còn dám nói chuyện với mình như vậy?

“Ngươi nói lại cho ta nghe?”

Đại hán phẫn nộ nói.

“Thôi nói nhảm với ngươi đủ rồi, cút qua một bên cho đỡ chướng mắt!”

Diệp Lăng không nhịn được nói.

Đại hán triệt để tức giận, cầm lên khai sơn đao bổ về phía Diệp Lăng.

Nhưng cô gái tuyệt mỹ kia trừng mắt đại hán một cái, đại hán này động tác lập tức dừng lại, cuối cùng không có công kích Diệp Lăng.

“Ta là hội trưởng Hồng Kinh Hội, Mộ Ngưng Hàm. Ngươi nếu như ngươi gia nhập vào Hồng Kinh Hội ta, chuyện trước kia, hết thảy đều sẽ bỏ qua.”

Mộ Ngưng Hàm nói tiếp:

“Nhưng nếu như ngươi không gia nhập... Vậy hôm nay, ngươi cũng đừng nghĩ sẽ ra khỏi nơi này!”

Nhấn mạnh câu cuối, thân ảnh Mộ Ngưng Hàm không khỏi tản ra sát khí nồng nặc. Hiển nhiên, Mộ Ngưng Hàm có thể thành là lão đại của Hắc Bang, người chết trong tay nàng cũng không ít a.

“Nữ nhân như vậy, lại có thể có loại sát khí này, thực sự là hiếm thấy a...”

Diệp Lăng hít một tiếng, lại nói:

“Chẳng qua nếu như ta muốn ra khỏi đây, các ngươi có thể ngăn cản sao? Chỉ mấy tên gà mờ này, cũng muốn giữ ta lại?”

“Ngươi có thể thử xem.”

Mộ Ngưng Hàm nói.

“Như vậy đi.”

Diệp Lăng suy nghĩ một chút, nói:

“Nếu như thật sự đánh nhau, bọn họ không chết thì cũng tàn phế a. Ngươi dù sao cũng là hội trưởng Hồng Kinh Hội, phải ra tay giải quyết chứ? Liền hai ta đánh một trận, ta thua, mặc cho ngươi xử trí, ngươi thua, thì theo ta rời khỏi nơi này, thế nào?”

“Chỉ bằng ngươi, cũng muốn hội trưởng động thủ?”

Đại hán xăm mình kia không nhịn được, một lần nữa nhảy ra ngoài, kêu nói:

“Một mình lão tử cũng có thể bổ ngươi ra làm hai!”

Diệp Lăng căn bản không để ý đến hắn, mà là nhìn chằm chằm Mộ Ngưng Hàm, nhàn nhạt nói:

“Ngươi cảm thấy thế nào?”

“Ngươi đang ra điều kiện với ta sao?”

Mộ Ngưng Hàm mi mắt híp lại.

Nếu như ngày hôm nay không đáp ứng, thì đám huynh đệ này, nhất định sẽ cảm thấy mình nhát gan sợ chết.

Mộ Ngưng Hàm dù sao cũng là một nữ nhân, rất nhiều người không phục nàng, nếu như việc này lại truyền ra ngoài, toàn bộ Hồng Kinh Hội sẽ đều oanh động.

“Được, ta đáp ứng ngươi.”

Suy nghĩ một hồi, Mộ Ngưng Hàm bỗng nhiên gật đầu.

“Ha ha, thật sảng khoái!”

Diệp Lăng cười ha ha một tiếng, đứng ở vị trí ban đầu, hướng Mộ Ngưng Hàm ngoắc... tay một cái:

“Mỹ nữ, đến đây đi?”

Mộ Ngưng Hàm không nói hai lời, thân thể lăng không bước tới, thời điểm này thân ảnh thoạt nhìn vô cùng hoa lệ.

“Hô!”
Cái kia chân dài kia hướng về phía Diệp Lăng đá tới, dĩ nhiên có mang theo tiếng gió thổi.

“Ây nha, thật lợi hại a!”

Diệp Lăng mỉm cười, thời điểm Mộ Ngưng Hàm gần đá trúng hắn, bỗng nhiên Diệp Lăng tiến lên phía trước một bước.

Vẻn vẹn một bước mà thôi, cũng đã tránh thoát khỏi công kích của Mộ Ngưng Hàm.

“Tư thế xác thực hoa lệ, đáng tiếc, chỉ dễ nhìn, không có tác dụng gì.”

Diệp Lăng lắc đầu nói.

Nụ cười trên mặt Mộ Ngưng Hàm biến đổi, vừa rồi khi Diệp Lăng né tránh công kích của nàng, thì có thể nhìn ra, tốc độ phản ứng của hắn thật quá nhanh.

Chẳng qua phản ứng chỉ nhanh một chút mà thôi, không thể biểu hiện cho thực lực cũng mạnh mẽ như vậy.

Mộ Ngưng Hàm lần nữa nhằm phía Diệp Lăng, bàn tay trắng noãn nắm thành quả đấm, mang theo tiếng gió thổi, nhắm thẳng đến đầu Diệp Lăng đánh tới.

Vừa ra tay là vị trí chí mạng a!

Đối với Mộ Ngưng Hàm đã không biết giết bao nhiêu người, đối với địch nhân, làm sao có thể thủ hạ lưu tình.

Huống hồ, Mộ Ngưng Hàm vẫn là một nữ nhân.

Thân ảnh Diệp Lăng hơi động, dưới chân khẽ nhếch lên, lần nữa tránh khỏi công kích của Mộ Ngưng Hàm.

“Nắm tay vô lực, trọng tâm không đủ, yếu!”

Diệp Lăng nói.

Sắc mặt Mộ Ngưng Hàm có chút đỏ lên, cũng không biết là tức giận hay là lúng túng, hai tay chống nạnh, vóc người bốc lửa trưng bày ra, nhưng bỗng nhiên nàng tung ra một cước hướng đầu Diệp Lăng đá tới.

Lúc này, Diệp Lăng cũng không có né tránh, mà bắt lại cái chân của Mộ Ngưng Hàm.

“Đây là đòn thứ ba phải không?”

Diệp Lăng cười nói.

Lông mày Mộ Ngưng Hàm khẽ nhíu chặt, cũng không có giãy dụa tránh thoát.

“Ba!”

Diệp Lăng đột nhiên đưa tay ra vỗ nhẹ trên bờ mông tròn trĩnh của Mộ Ngưng Hàm.

Mặc dù bên ngoài là là quần da, nhưng có thể cảm giác được, thật là mềm mại a, lại rất đàn hồi nữa.

“Ngươi!”

Đôi mắt Mộ Ngưng Hàm nhất thời trợn to.

Tên hỗn đản này... Dĩ nhiên lại dám đánh mông của mình?

Làm là hội trưởng Hồng Kinh Hội, lão đại hắc bang( xã hội đen), ai có thể dám xuống tay với nàng?

Diệp Lăng, tuyệt đối là thứ nhất!

“Mày dám tiện nghi của hội trưởng?”

Đại hán xăm mình kia lập tức cầm theo khai sơn đao chạy tới, chuẩn bị nhằm về phía Diệp Lăng bổ một nhát.

“Đừng tới đây!”

Mộ Ngưng Hàm kêu lên:

“Chúng ta vừa rồi đã đánh cược, không cho phép các ngươi nhúng tay vào!”

Nghe vậy, những đại hán kia lập tức dừng bước, chẳng qua khi nhìn về phía Diệp Lăng, trong ánh mắt đều tràn đầy sát cơ.

“Ba!”

Đúng lúc này, Diệp Lăng lại một vỗ một cái vào mông của Mộ Ngưng Hàm.

Chẳng qua, hắn không có dùng sức quá mức, nói là đánh, nhưng thật sự là đang sờ.

“Cái mông nhỏ này, xúc cảm thật không sai a...”

Diệp Lăng vô sỉ nói.

...

Chương 37: Ngươi còn sờ

“Buông!!!”

Mộ Ngưng Hàm bị Diệp Lăng chiếm tiện nghi hai lần, trong lòng lửa giận triệt để bạo phát.

Thời điểm nàng kêu Diệp Lăng buông ra, nhìn lại thì thấy hắn đờ người ra.

Chỉ thấy ánh mắt Diệp Lăng đang nhìn lấy bụng của mình.

Hoặc có lẽ là...

Hắn không phải là đang nhìn bụng, mà là đang nhìn đôi thánh nhũ phong của mình.

Mộ Ngưng Hàm lúc này bị Diệp Lăng xoay người xuống, cái áo da bó sát người lập tức xuất hiện khe hở.

Xuyên thấu qua khe hở này, Diệp Lăng thấy được bên trong là cái áo ngực màu đỏ, cùng với...

Một đôi bạch thỏ trắng như tuyết!

Đôi bạch thỏ này tuy không có to như của Lưu Xảo hay Trần Nghiêb, nhưng cũng vô cùng đầy ắp, dù sao thì cũng phải D cup a.

Tựa hồ đôi bạch thỏ phía bên trong vô cùng là khó chịu, muốn giãy dụa lấy muốn lao ra.

Trong khoảng thời gian ngắn Diệp Lăng có chút hoảng hốt, phía dưới tiểu đệ đệ lại có phản ứng, với lại khoảng cách với cặp kiều đồn của Mộ Ngưng Hàm quá gần, khiến cho Diệp Lăng trực tiếp dựng cờ khởi nghĩa!

Mộ Ngưng Hàm sững sờ, nàng còn tưởng là cái gì.

Liền ngẩng đầu nhìn một cái, nhất thời nàng phát ra một tiếng thét chói tai.

“Hỗn đản!!!”

“Hội trưởng, sao thế?”

Đại hán xăm mình vội vàng hỏi, hắn thời điểm đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần nàng ra hiệu một tiếng, thì cả đám liền xong lên.

Đứng phía sau, tên đại hánxăm mình dĩ nhiên là không có nhìn thấy, Diệp Lăng lúc này đang đè ở cái mông của Mộ Ngưng Hàm, nên tỏ ra vẻ vô cùng nghi hoặc.

Hai người bọn họ đang làm cái gì thế?

Thường ngày tính tình hội trưởng rất trầm ổn, sao hôm nay lại kinh hoảng a?

“Không có... Không có việc gì.”

Mộ Ngưng Hàm hít một hơi thật sâu.

Chẳng lẽ là nói cho đại hán mình, ta đây đang bị Diệp Lăng dùng tiểu đệ a ha a? ( kiểu như thằng main đang đứng phía sau Mộ Ngưng Hàm, mà cả hai người lại dính sát với nhau)

“Buông!”

Mộ Ngưng Hàm quay đầu nhìn Diệp Lăng khẽ cắn răng nghiến lợi nói.

Chẳng qua thanh âm của nàng rất nhỏ, hơn nữa khuôn mặt đã đỏ bừng.

Kiều đồn của nàng truyền đến hàng loạt cảm giác tê dại, Mộ Ngưng Hàm cho tới bây giờ chưa từng có loại cảm giác này.

Diệp Lăng cũng có chút xấu hổ, nhưng hắn cũng không có buông Mộ Ngưng Hàm ra, mà là nhỏ giọng nói:

“Hắc hắc, ta hiện tại nếu như buông ngươi ra, không phải là bại lộsao?”

Mộ Ngưng Hàm nhất thời có loại muốn giết chết Diệp Lăng a.

Bại lộ hay không thì có ăn nhằm gì tới ta, nếu ngươi có bản lãnh thì đừng làm cho nó cứng a!

Hai người trong khoảng thời gian ngắn đều không có nhút nhít, ước chừng khoảng hơn hai phút.

“Diệp Lăng, các ngươi...”

Cái miệng nhỏ nhắn của Trần Nghiên há to, nàng cũng đã phát hiện ra, tư thế của hai người có chút quỷ dị.

Khóe miệng Diệp Lăng nhếch lên, miễn cưỡng cười nói:

“Không có việc gì, chúng ta luyện tư thế a.”

Luyện tư thế?

Mộ Ngưng Hàm nghe lời này, thật muốn làm kêu tên đại hán kia đem AK47 ra bắn chết tên hỗn đản!

Hai phút trôi qua, Mộ Ngưng Hàm cũng không cảm giác được tiểu đệ đệ của Diệp Lăng mềm lại.

Diệp Lăng cũng rất bất đắc dĩ a!

Thật sự mà nói, hiện tại không thể buông Mộ Ngưng Hàm ra, nếu như buông ra thì mọi người sẽ thấy tiểu đệ của hắn đang ngửa đầu lên a.
Vì vậy không thể thả, mà đôi tiểu bạch thỏ kia, cũng không ngừng lộ ra trước trước mặt mình!

Hai tiểu bạch thỏ đang không ngừng nhảy nhót theo từng nhịp thở của nàng, hoàn toàn chính là khiêu chiến mình a!

Lại thêm không ngừng Mộ Ngưng Hàm giãy dụa, mà mỗi một lần giãy dụa, đều sẽ sản sinh ra ma sát.

Diệp Lăng đã lâu chưa từng tiếp xúc gần gũi với nữ nhân, hôm nay lại bị khiêu khích như vậy, huyết khí nam nhân bạo phát, sao có thể chịu nổi?

“Ngươi đừng di chuyển, nếu không nó sẽ cứng mãi a.”

Diệp Lăng thấp giọng nói.

Trong long Mộ Ngưng Hàm tuy là lửa giận trùng thiên, nhưng vẫn đình chỉ không có giãy dụa nữa.

Diệp Lăng cố nén không nhìn hai tiểu bạch thỏ của Mộ Ngưng Hàm, hai chân cũng khoảng cách một chút với Mộ Ngưng Hàm, tiểu đệ đệ hắn mới từ từ buông lỏng xuống.

Diệp Lăng lập tức thả Mộ Ngưng Hàm ra.

“Ta giết ngươi!!!”

Không nghĩ tới, sau khi Mộ Ngưng Hàm thoát khỏi, lại dĩ trực tiếp lấy ra dao găm hướng Diệp Lăng đâm tới.

Diệp Lăng nhướng mày, bỗng nhiên xuất thủ, bắt lại cánh tay Mộ Ngưng Hàm, giật về phía mình, Mộ Ngưng Hàm lập tức bị Diệp Lăng kéo vào trong lòng.

“Còn dám đánh? Mới vừa không đủ sao?”

Diệp Lăng nói.

“Hỗn đản, ngươi ai bảo ngươi sờ ta!”

Mộ Ngưng Hàm thật là muốn khóc.

Vừa mới mới bị Diệp Lăng sờ cái mông, hiện tại, lại bị Diệp Lăng ôm trong lòng.

Mấu chốt nhất là, hiện tại bàn tay Diệp Lăng lại sờ đặt trên ngực nàng!

Diệp Lăng hơi sửng sờ, nhìn một chút bên dưới, không ngờ bàn tay lại đặt trên tiểu bạch thỏ, hèn chi cảm thấy mềm mềm.

Chẳng qua...

Diệp Lăng cau mày, nói:

“Ngực của ngươi có sẹo sao?”

“Ngươi quản làm cái gì? Nhanh buông tay ra cho ta!”

Mộ Ngưng Hàm hừ lạnh nói.
Diệp Lăng cũng không có buông tay, hơn nữa còn nhẹ nhàng vuốt ve tiểu bạch thỏ mềm mại của Mộ Ngưng Hàm.

Hắn cảm giác được, thật sự là có một vết sẹo, chẳng qua là ở trên ngực, nên vừa rồi Diệp Lăng mới không nhìn thấy.

“Ngươi còn sờ!”

Mộ Ngưng Hàm trừng mắt Diệp Lăng.

“Làm một nữ nhân xinh đẹp như vậy, hẳn là phải hoàn mỹ không tì vết chứ, không nghĩ tới lại có một vết sẹo, hơn nữa còn là ở ngực.”

Diệp Lăng lắc đầu, bỗng nhiên nói:

“Ta có thể xóa vết sẹo này cho ngươi, ngươi có muốn không?”

Mộ Ngưng Hàm nhất thời ngây ngẩn cả người.

Như Diệp Lăng đã nói, nữ nhân hoàn mỹ, ngay cả một vết sẹo cũng không được, chớ nói chi là ở trên ngực.

Mộ Ngưng Hàm sau khi trở thành lão đại Hắc Đạo, đã từng đi không ít bệnh viện thẩm mỹ, nhưng bọn họ đều nói, vết sẹo này do thời gian quá dài, mặc dù là phẫu thuật cắt mất, nhưng vẫn có thể lưu lại dấu vết, chỉ là một chút mà thôi.

Ngay cả bệnh viện thẩm mỹ nổi tiếng nhất cũng không thể làm mất vết sẹo này được, nhưngtên sắc lang vô sỉ hỗn đản này lại có thể xóa?

“Ngươi nói thật?”

Lãnh ý trên mặt Mộ Ngưng Hàm hóa giải một ít, nói:

“Nếu như ngươi có thể xóa vết sẹo này cho ta, thì tất cả mọi chuyện trước coi như chưa từng xảy ra.”

“Cái này không đủ nha.”

Diệp Lăng lắc đầu, nói:

“Nếu như ta có thể xóa vết sẹo này cho ngươi, ngươi liền làm bạn gái ta, thế nào?”

“Nghĩ hay quá nhỉ!”

Mộ Ngưng Hàm nói.

“Ha ha, chỉ đùa một chút.”

Diệp Lăng lại nói:

“Bất quá trước tiên phải để ta xem vết sẹo này rốt cuộc là như thế nào, nếu không, làm sao có thể tìm ra biện pháp mà xóa cho ngươi chứ.”

Cái tên gia hỏa này, không phải là muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của mình chứ?

Nếu để cho hắn xem vết sẹo của mình mà nói, há chẳng phải là đem bộ ngực của mình cho hắn nhìn hết sao?

Mộ Ngưng Hàm nghĩ tới đây, nhất thời nói:

“Vậy thì không cần.”

“Ngươi không tin ta?”

Diệp Lăng hỏi.

“Ngươi bằng vào cái gì để cho ta tin?”

Mộ Ngưng Hàm hỏi.

Diệp Lăng suy nghĩ một chút, nói:

“Như vậy đi, ta nghe tiếng của ngươi, chắc là bị cảm đúng không? Ta đây có một viên Cảm Mạo Đan, ngươi có thể ăn thử, nếu như thấy hiệu quả, thì ngươi có thể tin ta rồi chứ?.”

Nói xong, Diệp Lăng thả Mộ Ngưng Hàm ra, từ trong túi quần lấy ra bình ngọc, đổ ra một viên Cảm Mạo Đan.

Mộ Ngưng Hàm cũng không có công kích Diệp Lăng nữa, mà là nhíu mày nhìn viên đan dược của Diệp Lăng.

“Được rồi, ngươi ăn thử đi.”

Diệp Lăng đem đan dược đưa cho Mộ Ngưng Hàm, tự tin nói.

Hắn làm biết trong lòng Mộ Ngưng Hàm nghĩ cái gì?

.....

Chương 38: Ninh Ngọc San phát tác

Mộ Ngưng Hàm có chút không tin tuởng, nhưng vẫn tiếp nhận đan dược, nhìn nhìn Diệp Lăng một cái, trực tiếp nuốt xuống.

Bởi vì nàng cũng nhìn ra được, thực lực của Diệp Lăng như vậy, nếu như thật muốn giết nàng, thì cũng không cần dùng thủ đoạn rắc rối như vậy.

Thấy vậy, Diệp Lăng thở dài một hơi, trong lòng thầm nghĩ, không hổ là lão đại của Hắc Đạo, làm việc rất quyết đoán.

Sau khi Mộ Ngưng Hàm ăn đan dược, lập tức cảm nhận được cổ họng mình hơi thông, không còn cảm giác khó chịu khi nói.

Hơn nữa, mũi của nàng cũng triệt để đả thông.

“Thật sự có hiệu nghiệm!”

Mộ Ngưng Hàm ngạc nhiên nói.

Một màn này, để những đại hán đứng phía sau nhất thời lộ ra vẻ mờ mịt.

Hội trưởng ngày hôm nay bị làm sao thế?

Lúc trước thì khăng khăng muốn giết người, bây giờ lại giống như con mèo con vậy, dáng vẻ này bọn họ chưa từng thấy qua bao giờ.

Chẳng lẽ không muốn đánh chết tên này nữa sao?

“Khái khái...”

Mộ Ngưng Hàm lúc này cũng kịp phản ứng, khôi phục lại dáng vẻ như bình thường.

Nàng cũng không biết vì sao, ở trước mặt tên hỗn đản này, mình không thể khống chế tốt tâm tình.

“Ta nói không sai chứ?”

Diệp Lăng cười nói:

“Ta chính thần y đẹp trai nhất trên thế giới a.”

“Thần y thì có thể, đẹp trai thì khỏi đi.”

Mộ Ngưng Hàm nhàn nhạt nói.

Diệp Lăng: “...”

Chẳng qua trong lòng Mộ Ngưng Hàm vẫn là rất kinh ngạc.

Có thể chữa trị cảm cho một người chỉ bằng vào một viên đan dược, liền khiến người ta lập tức khỏi hẳn, nàng thật đúng là chưa từng thấy qua.

“Ngươi lưu lại số điện thoại rồi có thể đi.”

Mộ Ngưng Hàm nói:

“Nếu như... Nếu như lúc nào ta muốn trị vết sẹo, thì sẽ gọi điện thoại cho ngươi.”

“Được.”

Diệp Lăng gật đầu, đưa một tay ra.

“Làm sao?”

Chân mày Mộ Ngưng Hàm nhíu lại.

“Phí đan dược a!”

Diệp Lăng đương nhiên nói:

“Một viên Cảm Mạo Đan, 1000 khối.”

“Ta không bắt ngươi bồi thường đồ bị làm hỏng, ngươi còn muốn ta đưa phí đan dược?”

Mộ Ngưng Hàm lập tức lộ ra dáng vẻ cọp cái.

“Là đám não tàn này tới tìm phiền toái? Bọn họ khi dễ bằng hữu của ta, ta có thể ngồi yên không đế ý đến? Không đánh chết bọn họ, đã là bản soái ca đây nhân từ rồi.”

Diệp Lăng hung hăng nói.

Mộ Ngưng Hàm không khỏi nhìn đám người Lục Mao bằng nữa con mắt.

Lục Mao cả người run lên, tâm lý tuôn ra hối hận.

Nếu sớm biết như vậy, tuyệt đối sẽ không trêu chọc tên sát tinh này a!

“Lấy tiền.”

Mộ Ngưng Hàm hướng đại hán xăm mình nói.
Đại hán xăm mình sửng sốt:

“Hội trưởng, không dạy dỗ hắn sao?”

Mộ Ngưng Hàm lắc đầu, nói:

“Ta thua, bọn họ có thể đi, đi lấy tiền đi.”

“Ừm.”

Đại hán xăm mình vẫn là rất nghe lời, cầm 1000 khối đưa cho Diệp Lăng.

“Thanks.”

Diệp Lăng để lại số điện thoại, liền kéo tay Trần Nghiên rời khỏi.

...

Nhà trọ Lam Hải nhà trọ, là nhà trọ thuộc loại đắc đỏ, tiện nghi nhất cũng muốn hơn mấy trăm triệu.

Diệp Lăng không nghĩ tới, cô gái nhỏ này dĩ nhiên lại có tiền như vậy, hơn nữa căn nhà trọ này, chỉ có một mình Trần Nghiên ở mà thôi.

Đón xe đi tới nhà trọ Lam Hải, Diệp Lăng vốn là dự định rời đi, nhưng lúc xuống xe, thì trên người Trần Nghiên xuân dược đã hoàn toàn phát tác.

“Đừng... Chớ...”

khuôn mặt Trần Nghiên khuôn ửng hồng, hơi thở hổn hển, bắt lấy cánh tay Diệp Lăng lại.

Diệp Lăng đã nhìn ra được, cô gái nhỏ này là bị người ta bỏ thuốc.

Cau mày, Diệp Lăng ôm lấy Trần Nghiên, từ nàng trong túi quần móc ra tấm thẻ nhà trọ, sau đó liền hướng trong nhà Trần Nghiên chạy đi.

Sau khi vào tới nhà trọ, Trần Nghiên hoàn toàn mất đi lý trí.

Nàng điên cuồng lôi kéo y phục của Diệp Lăng, trong đầu bị nhục dục che mờ.

Trần Nghiên chỉ thấy cả người nóng lên, tự hồ chỉ muốn làm chuyện đó, mới có thể đem loại cảm giác này hoàn toàn phát tiết ra ngoài.

Tuy nói cơ hội đang ở trước mắt, nhưng lợi dụng lúc người khác đang gặp khó khăn, thì Diệp Lăng sẽ không làm.

Hắn đem Trần Nghiên đặt lên trên giường, đi lấy một chậu nước lạnh.

Nhưng sau khi trở về, Diệp Lăng lập tức sợ ngây người!

Chỉ thấy thời phút này, Trần Nghiên đã đem toàn quần áo trên người đều cởi đi, bây giờ chỉ mặc mỗi nội y.

Một đôi đại bạch thỏ trắng như tuyết, đang không ngưng trêu đùa Diệp Lăng.
Một màn này, nếu như đổi bất kỳ tên nam nhân nào, đều sẽ lập tức phun huyết. Còn Diệp Lăng thì cảm giác sống mũi nóng lên, tựa hồ muốn phun ra cái gì đó.

“Ta muốn... Diệp Lăng, ta muốn ngươi...”

Âm thanh của Trần Nghiên vô cùng dụ hoặc, thấy Diệp Lăng đi tới, lập tức hướng Diệp Lăng đánh tới.

Ôn hương mềm mại chạm vào cơ thể, loại ma sát này gợi lên tà hỏa trong lòng Diệp Lăng.

Đêm nay vốn chính là muốn đi sàn nhảy tìm gái để chơi, nhưng chưa có làm được gì thì rắc rối đã tới. Bây giờ thì gặp cảnh này.

Lại thêm lúc trước, bị kiều đồn màu mỡ của Mộ Ngưng Hàm ma sát với tiểu đệ đệ, làm tà hỏa trong lòng Diệp hầu như đã đè đến cực hạn.

“Ngươi bình tĩnh một chút!”

Diệp Lăng đang ôm Trần Nghiên, đem nàng đặt lại ở giường, sau đó đem khăn lạnh đặt trên lưng Trần Nghiên.

Cảm nhận được một cỗ lạnh lẽo dưới lưng, Trần Nghiên lập tức thanh tỉnh đi rất nhiều.

“Ngươi... Ngươi ở đây làm gì?”

Khuôn mặt Trần Nghiên biến đổi.

“Ngươi bị người ta bỏ thuốc, đừng động, ta sẽ giúp ngươi giải thuốc."

Diệp Lăng trầm giọng nói.

Nàng còn cho là Diệp Lăng sẽ nhân cơ hội này làm chuyện đồi bại với mình...

Chẳng qua...

Thời điểm khi nhìn thấy bộ dáng của mình, khuôn mặt Trần Nghiên đỏ bừng lên.

“Mắc cỡ chết mất!”

Trần Nghiên thì thầm nói.

Từ đó tới giờ, nàng chưa có bị một người nam nhân nào nhìn thấy sự tình xấu hổ như vậy.

Đúng lúc này, Diệp Lăng hai tay bỗng nhiên đặt trên chiếc khăn trên lưng Trần Nghiên.

Trần Nghiên chỉ cảm thấy từ phía sau truyền đến một cảm giác kì lạ, tiếp theo ý thức của nàng liền từ từ mơ hồ.

Nhìn Trần Nghiên nằm ở trên giường, Diệp Lăng không khỏi thở dài.

Tiểu nha đầu, chạy đến cái loại địa phương kia làm gì không biết?

Nếu như ngày hôm nay không phải gặp được mình, thật sự sợ rằng nàng sẽ bị chà đạp a.

“Ngủ một giấc đi.”

Diệp Lăng đắp chăn lên Trần Nghiên, xong sau đó cũng rời đi.

Diệp Lăng vừa ra khỏi nhà trọ một đoạn, thì âm thanh chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên

Cái tiếng chuông này thật là quá biến thái, sợ trong phòng bảo an, an ninh còn cho là hơn nửa đêm rồi mà người nào ở đây báo tang a!

Diệp Lăng lấy ra điện thoại cầm trên tay nhìn một chút, thì ra là mỹ nữ cảnh sát Ninh Ngọc San.

“Không chịu đựng được sao?”

Khóe miệng Diệp Lăng nhấc lên tiếu dung, cầm điện thoại lên, nói:

“Thế nào? Ta nói không sai chứ?”

“Đau quá, đau quá...”

Bên đầu dây điện thoại truyền đến âm thanh đau đớn của Ninh Ngọc San.

Diệp Lăng biến sắc, hắn biết đêm nay Ninh Ngọc San nhất định sẽ rất nghiêm trọng, nhưng không nghĩ tới, lại nghiêm trọng đến như vậy.

“Địa chỉ.”

“Phố Hòa Bình ba... Ba Đơn Nguyên, 8... Lầu, 801.”

Diệp Lăng không nói hai lời, lập tức bắt một chiếc taxi, thẳng đến chổ Ninh Ngọc San.

Chương 39: Vậy dùng tay đi

khoảng cách nhà trọ Lam Hải với chỗ của Ninh Ngọc San có chút xa, một chỗ ở phía đông, một chỗ ở phía tây.

Ước chừng 1 tiếng đồng hồ, Diệp Lăng mới tìm đến chỗ.

Trong lòng Diệp Lăng không khỏi thầm than, thời gian lâu như vậy, không biết Ninh Ngọc San có sao không.

“Chính là chỗ này.”

Diệp Lăng đi thang máy lên tới tầng 8, gõ cửa phòng 801.

Thời gian rất lâu sau cửa phòng mới mở ra, Diệp Lăng còn tưởng là Ninh Ngọc San đau ngất đi rồi, đang định một cước đá văng cửa xông vào thì...

“Vào... Vào đi...”

Hai tay Ninh Ngọc San bưng lấy miệng, khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn trắng bệch không còn chút máu.

Diệp Lăng nhìn thấy trên khuôn mặt Ninh Ngọc San chảy ra mồ hôi lạnh, không khỏi nhướng mày, nói:

“Sao nghiêm trọng đến trình độ này?”

Ninh Ngọc San không nói gì, nàng đã hoàn toàn không còn khí lực để nói chuyện.

Đột nhiên Ninh Ngọc San bất ngờ ngã nhào đến chỗ Diệp Lăng. Không kịp suy nghĩ, hắn liền vội đỡ lấy Ninh Ngọc San, trong lòng cũng không có nghĩ gì, sau đó ôm lấy Ninh Ngọc San hướng trong phòng khách đi tới.

Sau khi đem Ninh Ngọc San đặt ở ghế sofa, Diệp Lăng lấy ra một viên Nguyệt Kinh Đan, đút cho Ninh Ngọc San ăn.

Sau khi ăn xong đan dược, sắc mặt Ninh Ngọc San lập tức khôi phục một ít, bất quá vẫn là còn hơi trắng bệch.

Hiển nhiên, Diệp Lăng nói không sai, nếu như đêm nay phát tác, Nguyệt Kinh Đan sẽ trị không hết.

Khôi phục một ít khí lực, Ninh Ngọc San nhẹ nhàng ngồi dậy, dựa lưng trên ghế sofa, nói:

“Thật không có ý tứ, khuya như vậy còn làm phiền ngươi chạy tới đây một chuyến.”

“Nếu như ta không tới, thì ngươi sẽ chết đó có biết không?!”

Diệp Lăng lớn tiếng nói.

Nghe vậy, Ninh Ngọc San vô cùng hoảng sợ, nhưng khuôn mặt cũng có chút đỏ lên.

Hắn đang quan tâm mình sao?

Trên thực tế là Ninh Ngọc San đang hiểu lầm.

Nếu như đổi lại nữ nhân khác, dù dáng vẻ có xấu xí thì Diệp Lăng cũng sẽ nói như vậy.

“Ngươi đúng là bướng bỉnh, lúc trước không nghe lời ta, giờ đâu có chịu khổ như vậy?”

Diệp Lăng hừ lạnh nói:

“Nếu như trễ một chút nữa, thì những đọc tố bên trong cơ thể ngươi sẽ không thể nào tống ra được, có khả năng sẽ trở thành tế bào ung thư, đến lúc đó, ngay cả Thần Tiên cũng không thể nào cứu được ngươi!”

Diệp Lăng nói không sai, bây giờ dù sao hắn cũng chỉ là Hậu Thiên Sơ Kỳ, thực sự cứu không được Ninh Ngọc San.

“Ồ.”

Ninh Ngọc San khẽ kinh hô một tiếng.

Ban ngày ngày nàng vô cùng hiên ngang, bá đạo, nhưng bây giờ lại giống như là con mèo bị thương vậy.

Thấy bộ dáng này của nàng, tức giận trong lòng Diệp Lăng cũng tiêu hơn phân nửa.

“Toilet ở đâu?”

Diệp Lăng hỏi.

“Ở nơi này...”

Ninh Ngọc San chỉ chỉ phương hướng phòng vệ sinh.

Diệp Lăng đi tới toilet, sau đó lấy chút nước ấm cùng với cái khăn, sao đó nhúng rồi vắt sạch, đặt ở trên đầu Ninh Ngọc San.

Khuôn mặt Ninh Ngọc San nhất thời đỏ bừng, nàng còn cho tới bây giờ chưa bao giờ được một nam nhân tỉ mỉ chăm sóc như vậy.

“Trong nhà có đường đỏ hay táo đỏ, cây long nhãn gì không?”

Diệp Lăng lại hỏi.
“Đều ở trong bếp.”

Ninh Ngọc San hơi nghi hoặc trả lời.

20 phút sau khi, Diệp Lăng bưng lấy một chén canh đường đỏ cây long nhãn đi ra. ( không bx canh j lun "-")

“Để ta...”

Vừa mới mở miệng, nhưng Ninh Ngọc San thấy Diệp Lăng trừng mắt mình một cái, thì gương mặt nàng một lần nữa đỏ hồng, nhẹ giọng nói.

Diệp Lăng nhướng mày:

“Không uống đúng vậy?”

"Ta uống"

Ninh Ngọc San trả lời nhỏ như muỗi kêu, đồng thời trong lòng thầm nghĩ, người này thật bá đạo.

“Vậy mở miệng ra.”

Không có biện pháp, Ninh Ngọc San không thể làm gì khác hơn là mở ra đôi môi anh đào có chút trắng bệch, uống một ngụm canh.

Chẳng qua sau khi uống vào một ngụm, đôi mắt xinh đẹp của Ninh Ngọc San không khỏi mở to.

Trước đây nàng uống không ít các loại canh hảo hạn, nhưng đem so sánh với canh này của Diệp Lăng, thật sự là kém xa.

“Ta... Ta không sao.”

Uống xong chén canh, Ninh Ngọc San thấp nói.

Lông mày Diệp Lăng nhăn lại khẽ nói:

“Muốn đuổi ta đi đúng không?”

Nghe thế, Ninh Ngọc San không khỏi lộ ra xấu hổ.

Nàng chắc chắn sẽ không lưu một nam nhân ở chỗ này qua đêm.

Nhưng người ta dù sao cũng chạy tới đây để giúp mình, hơn nửa còn là nữa đêm, nàng làm sao dám mở miệng đuổi Diệp Lăng đi?

“Không phải là ta muốn ở nhà ngươi, mà là lúc trước ta có nói, nếu như buổi tối tái phát thì đan dược của ta cũng không có thể giúp ngươi hoàn toàn trị hết.”

Diệp Lăng lại nói:

“Ngươi bây giờ cảm thấy không đau đúng không? Đây chẳng qua chỉ là có tác dụng tạm thời mà thôi, nếu như không trị liệu, ngày mai buổi tối còn có thể tái phát lại, hơn nữa về sau mỗi lần ngươi đi vệ sinh, đều phát tác.”
Khuôn mặt Ninh Ngọc San đã trắng rồi, bây giờ lại càng trắng hơn, loại đau khổ này, nàng thực sự không muốn nếm thử nữa.

“Vậy phải làm sao?”

Ninh Ngọc San hỏi.

Diệp Lăng suy nghĩ một chút, bỗng nhiên đứng dậy, khom người xuống trước mặt Ninh Ngọc San, cởi áo sơ mi trắng bên ngoài cửa nàng ra.

Ninh Ngọc San vội vàng che trước ngực của mình, nhíu mày nói:

“Ngươi muốn làm gì?”

Hắn không phải là muốn thừa dịp hai người ở một chỗ, chiếm tiện nghi của mình chứ?

Bây giờ đã là nữa đêm, hơn nữa người này võ công lại cào cường như vậy, mình chỉ là một cô gái yếu đuối, căn bản không thể ngăn cản được a!

Làm sao? Nên làm sao?

Trong khoảng thời gian ngắn, Ninh Ngọc San có chút luống cuống.

Nhìn thấy thần sắc hốt hoảng của nàng, Diệp Lăng bất đắc dĩ nói:

“Ngươi nếu như muốn trị tận gốc, thì liền đem áo cởi ra, ta sẽ dùng phương pháp xoa bóp trị liệu cho ngươi.”

“Liệu pháp xoa bóp?”

Ninh Ngọc San trợn to mi mắt.

Cái này không phải là... Không phải là muốn sờ ngực của mình sao?!

Ninh Ngọc San lập tức cảm thấy khuôn mặt đẹp trai của Diệp Lăng tràn đầy dâm đãng, tuy Diệp Lăng thật tình là vô tội.

Giờ này phút này, Diệp Lăng nào còn có muốn chiếm tiện nghi của Ninh Ngọc San?

Nếu như lại không chữa trị kịp thời, thì đại mỹ nữ này, khả năng mất mạng sẽ rất cao!

“Xoa bóp?”

Ninh Ngọc San ngượng ngùng hỏi.

“Đương nhiên là lấy tay xoa bóp a!”

Diệp Lăng đương nhiên nói:

“Chẳng qua ngươi nếu như muốn ta dùng miệng để trị liệu thì ta sẽ không để ý. Nếu như dùng miệng thì tối nay có thể trừ tận gốc, nếu như dùng tay thì cần 3, 4 ngày mới có thể trị dứt điểm. Trong 3, 4 này, khả năng sẽ có chút đau.”

Ninh Ngọc San quả thực không biết Diệp Lăng nói là thật hay giả.

Muốn nói thật sao? Cái liệu pháp xoa bóp này, thật sự là có chút quá hoang đường, Ninh Ngọc San cho tới bây giờ đều chưa có nghe qua có người có thể trị liệu kinh nguyệt bằng phương pháp xoa bóp ngực a.

Nhưng chẳng lẽ là giả sao? Xem thần thái của Diệp Lăng lại không giống. ( quan trọng là thần thái a)

Hơn nữa, đan được của Diệp Lăng thực sự có tác dụng, lúc nãy quả thực đau chết đi sống lại, nhưng bây giờ lại giống như không có chuyện gì.

“Ta... Ta có thể không chọn sao?”

Ninh Ngọc San thấp giọng nói.

“Không chọn?”

Diệp Lăng trừng mắt Ninh Ngọc San một cái, trực tiếp đứng lên.

“Không chọn cũng được, vậy ngươi ta về đay!”

Nói xong, Diệp Lăng rời đi.

“!”

Ninh Ngọc San thật sự bối rối, không biết phải làm sao, loại đau đớn kịch liệt vừa nãy, nàng thực sự không muốn tái diễn lần nữa.

“Cái kia... Vậy chỉ dùng tay đi...”

Chương 40: Thoải mái chứ?

Dù có đánh chết Ninh Ngọc San cũng sẽ không để cho Diệp Lăng dùng miệng.

Diệp Lăng xoay người lại, nói:

“Lấy tay có thể, chẳng qua viên Nguyệt Kinh Đan vừa rồi, giá 3000 khối, với lại trị liệu xoa bóp mất 3, 4 ngày, một ngày làm một lần, một lần thì 1000, thế nào?”

Ninh Ngọc San sững sờ, người này vậy mà đòi tiền mình?

Chẳng qua không biết vì sao, nghe được Diệp Lăng đòi tiền, trong lòng Ninh Ngọc San bỗng nhiên yên tâm, cũng hoàn toàn tin tưởng Diệp Lăng.

“Được.”

Ninh Ngọc San gật đầu.

Diệp Lăng nói xong sau đó mới đi đến bên người Ninh Ngọc San ngồi xuống, một lần nữa cởi chiếc áo sơ mi trắng của Ninh Ngọc San ra.

Toàn bộ quá trình, Ninh Ngọc San đều lấy tay che hai mắt lại, tận lực không nhìn Diệp Lăng.

Hiện tại khuôn mặt nàng đã không còn vẻ tái nhợn nữa, thay vào đó đã hoàn toàn đỏ như trái cà chua.

Để cho một nam nhân cởi áo cho mình, Ninh Ngọc San ngoại trừ khi còn bé, thì cho tới bây giờ không có một người nam nhân dám cái này.

Cho nên Ninh Ngọc San vô cùng ngượng ngùng, mà cũng rất hiếu kỳ, không biết trong đầu Diệp Lăng nghĩ gì.

Không biết khi nhìn thấy... của nàng, hắn có nổi hứng làm loạn không nữa?

Trong đầu Diệp Lăng cũng chả có suy nghĩ gì nhiều, chỉ việc mở nút áo sơ mi của nàng ra thôi, cởi ra. Sau khi chiếc áo bên ngoài được giải khai, thì hai con thỏ trắng mập mạp hoàn toàn hiện ra ở trước mặt Diệp Lăng.

“Thật to..”

Diệp Lăng không khỏi lầm than một tiếng, ánh mắt không khỏi ngây dại.

Một cặp thỏ trắng to lớn so với Lưu Xảo cùng Trần Nghiên đều muốn bự hơn.

Hơn nữa, tuyết trắng bóng loáng không có một tia tỳ vết nào, thật để cho người muốn ở trên đó hung hăng cắn một miếng.

“Ngươi!”

Nghe được lời này của Diệp Lăng, Ninh Ngọc San cũng không nhịn được nữa, vội vàng mở ra nói:

“Vẫn là quên đi, sau này khi nào đau nữa thì hãy nói.”

Diệp Lăng vẫn muốn kiên trì vì nàng.

Nên...

Diệp Lăng trực tiếp đem quần áo của Ninh Ngọc San toàn bộ cỡi ra, bất ngờ Ninh Ngọc San không kịp phản ứng, thì Diệp Lăng đã đem hai tay của nàng trói lại.

“Ngươi... Ngươi muốn làm sao?!”

Ninh Ngọc San đại kinh, trong chớp mắt nàng đột nhiên có cảm giác hối hận.

Thật sự là không thể tin được ai a!

“Tên khốn, buông ta ra a!!”

Ninh Ngọc San kinh hãi thét lên.

Diệp Lăng nhướng mày, cầm lấy chiếc khăn trực tiếp nhét vào trong miệng Ninh Ngọc San.

Yên tĩnh...

“Ô ô...”

Con mắt Ninh Ngọc San trừng lớn, khi hai tay Diệp Lăng đang dần dần đặt ở trên bộ ngực của mình, quả thực nàng có loại xúc động muốn tự sát.

Chỉ thấy Diệp Lăng vuốt ve hai con thỏ trắng mập mạp của Ninh Ngọc San, chân mày thỉnh thoảng nhăn lại, tựa hồ đang cảm thụ lấy cái gì đó.

“Ừ...”

Bị Diệp Lăng vỗ về ôn nhu như vậy, trong miệng Ninh Ngọc San cũng không khỏi phát ra tiếng rên theo bản năng.

“Đừng lên tiếng!”

Diệp Lăng nhìn Ninh Ngọc San bằng một mắt, oán giận nói:

“Lúc đầu không có cảm giác, lại bị ngươi câu dẫn, thì có cảm giác!”

Ninh Ngọc San nghe nói như thế, vội vàng ngậm miệng lại.

Nàng thật đúng là sợ thú tính của Diệp Lăng sẽ bạo phát, đem nàng làm ra cái loại sự tình... Hai tay Diệp Lăng không ngừng xoa bóp, ước chừng hơn nửa tiếng đồng hồ thì xông.

Nữa tiếng đồng hồ đi qua, Khuôn mặt Ninh Ngọc San vẫn là đỏ bừng.

Sau khi hai tay Diệp Lăng từ trước ngực nàng ly khai, thì một cảm giác vô lực ập tới, nhất thời xông lên đại não nàng.

Chẳng qua không biết vì sao, trừ cái này loại cảm giác vô lực này, Ninh Ngọc San còn có một loại cảm giác mất mác.

Nàng không phải không thừa nhận, Diệp Lăng xoa bóp cho mình thật sự rất thoải mái, thật thoải mái...

“Được rồi.”

Diệp Lăng lấy chiếc khắn trong miệng của Ninh Ngọc San ra, xoa xoa mồ hôi trên đầu.

Thật sự thì xoa bóp không có tốn vao nhiêu sức lực, chẳng qua là không chịu nổi cái kia phản ứng tự nhiên kia a!

Trong nữa tiếng qua, Diệp Lăng không biết có bao nhiêu lần muốn đè Ninh Ngọc San mà hắc hắc, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn được.

“Thoải mái chứ?”

Diệp Lăng cười cười, đem hai tay Ninh Ngọc San cở trói.

Ninh Ngọc San căn bản là không đáp lời, nàng chẳng lẽ bảo mình rất thoải mái sao?

Thoải mái?

“Không cần phải nói, ta cũng biết ngươi rất thoải mái.”

Diệp Lăng chớp chớp đôi mắt nhìn Ninh Ngọc San, nói:

“Bên trong cơ thể ngươi có rất nhiều độc tố, mà ngươi lại không có bệnh, nên bị nam nhân bình thường sờ cũng thoải mái a, không cần đến phương pháp trị liệu của ta!”

“Ngươi!”

Ninh Ngọc San còn muốn cảm tạ Diệp Lăng, nhưng không ngờ miệng tên này lại tiện như vậy, nên cũng không có nói ra.

“Lấy tiền đi.”

Diệp Lăng nói.

Ninh Ngọc San suy nghĩ một chút, nhìn về phía Diệp Lăng, vô lực nói:

“Khi nào xông rồi đưa luôn.”

Diệp Lăng nhất thời nở nụ cười nham hiểm, xem ra nữ nhân này mê luyến liệu pháp xoa bóp của mình rồi a.
Chỉ sợ sau khi chữa xông kinh nguyệt không đều cho nàng, thì vẫn như cũ muốn bản soái ca đây xoa bóp a!

“Cũng được.”

Diệp Lăng gật đầu, lại nói:

“Ngày mai tối 7 giờ, ta trở lại. Chú ý đừng uống nước lạnh, ăn hải sản.”

Nói xong, Diệp Lăng liền đi.

Ninh Ngọc San kinh ngạc ngồi ở trên ghế sofa, cúi đầu nhìn bộ ngực của mình một chút, thầm nghĩ, nửa tiếng vừa qua thật sự rất thoải mái a.

Chẳng qua...

Sao mình có cảm giác nó lại lớn hơn một chút?

...

Thời điểm trở lại biệt thự đã là 1 giờ đêm.

Diệp Lăng rón rén mở cửa trở về phòng của mình. Suốt đêm không có nói chuyện.

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Lăng thức dậy rời giường, tu luyện một hồi cảm giác cũng không có tiến triển, liền đi xuống lầu làm điểm tâm.

Cũng không quên đánh thức Lưu Xảo.

“Oa!”

Khi nàng tỉnh dậy thì thấy Diệp Lăng mang lên điểm tâm từ trong phòng bếp đi tới, Lưu Xảo nhất thời lộ ra kinh hỉ.

“Những thứ này đều là ngươi làm nhỉ?”

Lưu Xảo cao hứng, chớp chớp đôi mắt hỏi.

Đối với loại tham ăn này mà nói, mỗi ngày tỉnh lại thì liếc mắt liền thấy thức ăn, tự nhiên là vô cùng cao hứng.

“Ừ, rãnh cũng không có làm gì, tùy ý làm một chút.”

Diệp Lăng nói:

“Nhanh lên vệ sinh rồi xuống ăn cơm.”

“Ừ!”

Lưu Xảo gật đầu một cái, chạy một cái vèo vào tolet.

Nàng cũng không quên ngày hôm qua bị Diệp Lăng cưỡng hôn, trong lòng không khỏi giật mình một cái, tên sắc lang này đánh đấm cũng hay, lại cao ráo đẹp trai, còn có thể làm điểm tâm, thật sự cũng không tệ.

Tất cả ưu điểm của Diệp Lăng đều bị nàng nghĩ tới.

Mỹ nữ ăn xong điểm tâm, liền mang theo tâm tình vui vẻ đi làm.

Diệp Lăng trong lúc rãnh rỗi, lại bắt đầu luyện chế đan dược.

Vừa giữa trưa, Diệp Lăng ước chừng luyện chế được 3 lô Cảm Mạo Đan cùng 3 lô Nguyệt Kinh Đan.

Số lượng bình quân mỗi một lô đều là 20 khỏa, Cảm Mạo Đan cùng Nguyệt Kinh Đan, tổng cộng 60 khỏa.

Nếu như đem toàn bộ bán đi, ước chừng 15 vạn a!

Tiền này kiếm được... Thật tình không quá dễ dàng!

“Thời điểm tu vi đạt tới Hậu Thiên Trung Kỳ, cũng nên nghiên cứu một ít đan dược trị thương a.”

Diệp Lăng trong lòng thầm nghĩ.

Đúng lúc này, chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Diệp Lăng cầm lên điện thoại nhìn một cái, là một người tên Lý Đại Trụ.

Trong trí nhớ của Diệp Lăng, tên Lý Đại Trụ này bạn từ nhỏ của hắn.

......

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau