TỐI CƯỜNG TIÊN ĐẾ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường tiên đế trọng sinh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bắt gái đẹp về nhà

“Xong, cái này xác định xong luôn rồi.”

“Không biết tự lượng sức, Lưu Hải Nam mà cũng dám đánh.”

“Ha hả, ta dám đánh cuộc, cái tên tên ngu này sống không quá ngày hôm nay, coi như có thể sống, thì cũng là tàn phế.”

Người xung quanh đều lên tiếng nghị luận.

Cái thế giới này chính là như vậy, mắt chó coi thường người khác quá nhiều.....

Lưu Hải Nam sờ sờ khuôn mặt sưng lên của mình, vẻ mặt không thể tin được.

“Mày dám đánh ta?!”

Lưu Hải Nam lửa giận ngất trời nói.

“Ba!”

Diệp Lăng lại tặng thêm một cái bạt tai vang dội vào mặt hắn.

Lưu Hải Nam xoay ba vòng, đảo ngược ba vòng, đem hai chữ ‘Xoay quanh’ diễn vô cùng nhuần nhuyễn.

Đồng thời, hắn vẫn luôn tự nhận là mình có khuôn mặt rất tuấn tú, bây giờ lại là sưng thành đầu heo luôn rồi.

“Ta đánh ngươi, ngươi có thể làm gì được ta?”

Diệp Lăng nhàn nhạt nói.

“Con mẹ nó!”

Lưu Hải Nam liền đứng lên hướng Diệp Lăng đánh tới.

Diệp Lăng nhếch môi khinh thường, bắt lấy nắm đấm của Lưu Hải Nam, hơi dùng sức, Lưu Hải Nam lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như con lợn bị giết thịt.

“Thả... Buông!”

Lưu Hải Nam rống nói.

“Phú nhị đại ngươi nhiều tiền đúng không? Có tiền là cái gì cũng đúng à?”

Diệp Lăng vừa nói trên vừa gia tăng sức lực trên tay, trong lúc mơ hồ đều có thể nghe được tiếng răng rắc.

Hắn cũng không có đem tay Lưu Hải Nam bóp gãy, chẳng qua trong khoảng thời gian ngắn, tay Lưu Hải Nam gần như tàn phế.

“A..A..A!!”

Trên trán Lưu Hải Nam chảy ra mồ hôi lạnh, đó là do quá đau.

“Ta cho ngươi biết, mày mà không buông tay ra, lão tử ta sẽ tìm người giết chết cả nhà ngươi!”

Lưu Hải Nam vẫn rất có cốt khí, chẳng qua cái này cốt khí, rất nhanh liền đã không còn một chút.

Chỉ thấy Diệp Lăng tay trái nắm lấy nắm đấm của Lưu Hải Nam, tay phải lại đem thuốc đông y cùng Đan Lô thả ở trên mặt đất, sau đó tát ‘ ba ba ba ‘ liên tục ba cái trên khuôn mặt của Lưu Hải Nam.

Tai Lưu Hải Nam ù đi một hồi, cảm giác như muốn điếc luôn rồi.

“Đại ca a, đại ca ngươi mau buông ra đi, cứ tiếp tục như vậy nữa, tay của ta liền thực sự bị phế đi a...”

Lưu Hải Nam đau đến nước mắt cũng chảy ra luôn rồi.

Từ nhỏ đến lớn, hắn vẫn luôn được nuông chiều từ bé đến lớn, Lưu Phong Lâm cha mẹ hắn luôn giữ hắn như bảo bối, ngậm trong miệng cũng sợ tan ra, đặt ở trên tay còn sợ bị lạnh nữa là.

Lưu Hải Nam có bao giờ trải qua cái loại đau khổ này?

Có vài người nói cái gì dằn vặt tinh thần, so với thống khổ càng thêm gian nan.

Đây quả thực là muốn chết cũng không được a.

Nếu có người giờ khắc này ở trước mặt Lưu Hải Nam nói cái này, Lưu Hải Nam tuyệt đối sẽ cho một bạt tai, sau đó sẽ nói một câu:

“Ngươi con mẹ nó có bản lĩnh thì đi nếm thử một chút đi?”

Thật là quá đau, đau đến mức Lưu Hải Nam muốn quỳ trước trước Diệp Lăng luôn rồi.

Lưu Xảo nhìn bộ dáng Lưu Hải Nam như vậy có chút không đành lòng.

Nàng nhẹ nhàng kéo kéo góc áo Diệp Lăng, nhỏ giọng nói:

“Coi như hết...”

“ Đại ca a, ngươi nghe chị dâu nói chưa, thả ta đi...”

Lưu Hải Nam nghe nói như thế, quả thực là giống như nghe được tiếng phật tổ nói, vội vàng khẩn cầu nói.

Lưu Xảo hơi đỏ mặt, phun nói:

“Ta sao có thể là chị dâu ngươi hả.” Diệp Lăng cũng là cười ha ha một tiếng, thả nắm đấm của Lưu Hải Nam ra, nói:

“Coi như ngươi gọi tiếng chị dâu này tốt.”

“Không biết xấu hổ.”

Lưu Xảo nói thầm nói.

“Mau cút nhanh lên!”

Diệp Lăng không nhịn được hướng Lưu Hải Nam khoát tay áo.

Lưu Hải Nam té ra liền chạy tới đầu xe.

Sau khi cho xe chạy, Lưu Hải Nam ngó đầu ra cửa xe hướng Diệp Lăng kêu nói:

“Ngươi làm lão tử đau! Lão tử không tìm người giết chết ngươi liền mang họ ngươi!”

Nói xong liền chạy cực nhanh đi ra ngoài, thời điểm đến khúc cua, bởi vì tốc độ quá nhanh, kém chút nữa trực tiếp bắt được tông vào bên lề.

“Cái tên gà yếu này muốn chết thật à?”

Diệp Lăng lắc đầu nói.

“Cám ơn ngươi.”

Lưu Xảo cúi đầu, tuy là cái tên này là một tên đại sắc lang, chẳng qua không thể không thừa nhận, dáng vẻ hắn đánh nhau thật là đẹp trai.

“Không cần khách khí, ta chỉ là thấy chướng mắt thôi, nếu có người trách, ngươi cứ kêu tên Lôi Phong là được.”

Diệp Lăng cười nói.

“Lôi Phong?”

Lưu Xảo chớp chớp mắt:

“ không phải ngươi gọi là Diệp Lăng sao?”

Diệp Lăng: “...”

Trên thế giới thật sự có người có thể thuần khiết tới mức này sao?

Lưu Xảo lúc này cũng phản ứng kịp, lúm đồng tiền xinh đẹp lại đỏ hồng, hờn dỗi nói:

“Ta suy nghĩ có chút chậm chạp một chút.”

“Ta thấy là, nàng đừng làm việc ở nơi này nữa, cái tên mập mạp kia cũng không phải là thứ tốt đẹp gì.”

Diệp Lăng nói.
“Nhưng mà...”

Lưu Xảo lộ ra bất đắc dĩ, nói:

“Nhưng là ta vừa mới tốt nghiệp, thật vất vả mới tìm được cái công việc này, không làm ở đây thì có thể làm được ở đâu a?”

Đầu năm nay, tìm việc làm thực sự rất khó, cả sinh viên cũng không tìm được công việc thích hợp.

“Như vậy đi, ta giúp nàng liên hệ, nhìn xem có nơi nào cho nàng làm việc được không.”

Diệp Lăng cười nói.

“Thực sự?”

Lưu Xảo mở to đôi mắt nhìn Diệp Lăng, rất chờ mong.

Nàng làm sao có thể không biết Lý Phú Quý không phải là thứ gì tốt, từ khi mình bắt đầu tiến vào đây xin việc, cặp mắt heo kia vẫn quét loạn ở trên thân thể mình.

Diệp Lăng nếu có thể giữ lời tìm cho mình một công việc, chỉ cần tiền lương cao, chịu khổ vất vả như thế nào Lưu Xảo cũng nguyện ý.

Bởi vì, phụ thân của Lưu Xảo mắc bệnh nặng, thực sự rất cần tiền.

Chẳng qua rất nhanh, Lưu Xảo lại ngượng ngùng nói:

“Như vậy không tốt lắm đâu, ngươi mới giúp ta, hơn nữa lại đắc tội tên con em nhà giàu đó, rồi lại giúp ta tìm việc làm mới, như vậy quá áy náy.”

“Ngươi nếu như cảm thấy băn khoăn, để ta thân thiết một hồi, hoặc là...”

Diệp Lăng nhìn về phía Lưu Xảo cái ngọn núi sôi động kia, cười híp mắt nói:

“Để cho ta sờ một hồi?”

“Ngươi ”

Lưu Xảo sắc mặt đỏ thẫm:

“Ngươi vô sỉ!”

“Ha ha...”

Diệp Lăng nói:

“Trước đi theo ta đi, cái tên Lưu Hải Nam kia nhất định sẽ trở lại, ta lại không ở đây, khó bảo toàn là hắn sẽ không đối với nàng….”

“Ta đây nếu như đi theo ngươi, ngươi đối với ta thế nào đây?”

Lưu Xảo nghiêng đầu, rất là khả ái nói.

“Vậy nàng cứ ở lại nơi này đi.”

Diệp Lăng nhún vai, thuận tay đón xe taxi.

Đang muốn lên xe, lại nghe Lưu Xảo nói:

“Này, ngươi đợi ta thay bộ đồ làm việc này đã!”

Diệp Lăng nhất thời nở nụ cười:

“Được, ta đợi nàng.”

Rất nhanh, Lưu Xảo liền thay chiếc sườn xám, mặc vào y phục ban đầu.

Trên người của nàng mặc cái áo mỏng màu xanh da trời, trước ngực còn vẽ hai hình con Pikachu rất đáng yêu nữa, cũng không biết là Lưu Xảo cố ý mua trúng này lại vừa khớp hai hình Pikachu trên ngọn núi. Nguyên bản dáng vẻ rất dễ thương, nhưng lại bị ngọn núi kia chống đỡ, dường như là vô cùng khó chịu.

Lưu Xảo mặc một cái quần da màu xanh, cái quần này khoe dáng rất chuẩn, nhất là người có dáng đẹp như Lưu Xảo.

Cái eo lại nhỏ xíu mảnh khảnh, rất đúng với trào lưu eo mỏng như tờ giấy đang lưu truyền trên mạng. Không thể không nói, mỹ nữ thì mặc gì cũng đẹp a. Mặc lên sườn xám, cho người ta một loại cảm giác mỹ nữ Phương Đông trang nhã, gợi cảm.

Đổi sang trang phục nhẹ, lại cho người ta một loại cảm giác hoạt bát, tinh nghịch mà rất trong sang.

“Tên ngốc kia, đừng nhìn nữa, đi thôi!”

Lưu Xảo thấy Diệp Lăng kinh ngạc nhìn chòng chọc mình, khẽ nhíu cái mũi nhỏ một hồi, cái dáng vẻ đáng yêu đó, quả thực mê người nha.

“Ha ha, bắt được gái đẹp về nhà rồi ”

Diệp Lăng cười to, xe taxi nhanh chóng đi xa.

.....

Chương 17: Lưu Xảo ngu ngốc

Diệp Lăng vừa mới trở lại phòng trọ, thì thấy một nữ nhân béo nục béo nịch khoanh tay hưng dữ đứng ở cửa phòng, trên khuôn mặt tràn đầy sự tức giận, vừa nhìn thấy Diệp Lăng trở về, lập tức nói:

“Ngươi chết ở đâu vậy hả?”

Nghe nói như thế, Diệp Lăng không nghĩ gì, nhưng Lưu Xảo là sửng sốt a. Nàng nhìn nhìn Diệp Lăng, thầm nghĩ, cô gái này... Sẽ không phải là vợ của Diệp Lăng chứ? Giọng điệu rất giống a!

Nói giống như là Diệp Lăng một đêm chưa về nhà vậy...

Chẳng qua xem tuổi của cô gái này, Lưu Xảo lại cảm thấy, chắc hẳn không phải là vợ Diệp Lăng đâu. Diệp Lăng mới hơn hai mươi tuổi thôi mà, xem dáng vẻ của cô gái mập này, cũng phải hơn ba mươi rồi chứ ít? Diệp Lăng chắc không có hứng thú với kiểu lái máy bay xa vậy đâu ha?

“Ngươi đã nợ ba tháng tiền thuê phòng rồi đó, ngày hôm nay nếu như còn không trả, không cần vòng vo lập tức cuốn gói cút đi cho khuất mắt ta!”

Cô gái mập kia vung tay lên, hướng Diệp Lăng nói.

“Thì ra là chủ cho thuê nhà nha...”

Lưu Xảo thở phào nhẹ nhàng.

Nàng bỗng nhiên sững sờ, trong lòng trách cứ nói:

“Bất kể là chủ cho thuê nhà hay là vợ anh ta thì liên quan gì đến ta, ta khẩn trương cái gì a?”

Diệp Lăng vừa định mở miệng, cô gái mập này lại nói:

“Lại muốn nói với ta ngươi không có tiền đúng không? Ngày nào, nhìn ngươi cũng là bộ dáng nghèo nàn! Nhìn mặt ngươi cũng không có giống là sinh viên, sao không kiếm việc mà làm, ngươi còn là đàn ông sao? Còn sống làm gì? Chết mẹ nó đi!”

“Cô gái đằng sau ngươi là bạn gái ngươi hả?”

Cô gái mập nhìn về phía Lưu Xảo nói:

“Này bạn gái xinh đẹp, ngươi thực sự là mù mắt mới đi theo hắn a. Ta thấy ngươi ngày ngày đều đặt hết tâm tư vào việc tán gái rồi.”

“Cô gái trẻ, ta khuyên ngươi nha, vẫn nên nhanh lên...”

“Ba!”

Cô gái mập còn chưa nói hết, thì một xấp phiếu đỏ rực liền dính vào trên khuôn mặt nàng.

“Đủ chưa?”

Diệp Lăng khuôn mặt âm trầm chán ghét hỏi.

Cô gái mập sững sờ, nhìn tiền rơi trên đất, lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười.

“Được rồi, được rồi.”

“Được rồi liền lăn đi nhanh lên.”

Diệp Lăng nói.

Hắn thật sự là không nghĩ ra, tên Diệp Lăng trước sao hết lần này đến lần khác để tên chủ nhà này tìm đến tận phòng chứ. Nếu đã biết tính khí cô ta vốn không phải là một người con gái dịu dàng gì, thì phải sớm sớm dọn phòng đi chỗ khác mà ở chứ.

Cô gái mập cầm lấy tiền định đi, Diệp Lăng liền nói:

“Đứng lại.”

“Diệp Lăng còn có chuyện gì sao?”

Cô gái mập với vẻ mặt tươi cười, chỗ nào có dư lại vẻ điêu ngoa vừa rồi?

“Ba tháng thuê phòng, cả tiền sinh hoạt, tổng cộng trả ngươi 5.000 khối, còn dư lại 5.000 đâu?”

Diệp Lăng nói.

“Hả, à đúng đúng.”

Cô mập này tâm tư suy chuyển, nàng sao có thể không biết còn dư lại 5.000? Còn cho là Diệp Lăng quên mất.

“Cái này còn 5.000, coi như là trả trước ba tháng mượn phòng của đợt sau đi.”

Cô gái mập cười nói.

“Cút đi, lão tử không thèm thuê nữa!”

Diệp Lăng nói.

“Ngươi ——”

Cô gái mập vừa nghe đến Diệp Lăng không thuê phòng nữa, sắc mặt liền trở lại dáng vẻ chanh chua khắc nghiệt như hồi nãy.

“Vênh váo cái gì? Không phải chỉ thừa có hai cục tiền dơ bẩn thôi hả?” Cô gái mập đếm 5.000 đưa cho Diệp Lăng, thúc giục nói:

“Không thuê nữa thì ngươi liền nhanh nhanh dọn dẹp một chút rồi rời đi đi, ta còn phải cho người khác thuê.”

Diệp Lăng đang muốn nói cái gì, Lưu Xảo liền là nhẹ giọng nói:

“Chúng ta vẫn nên nhanh dọn dẹp một chút, rời đi nơi này đi.”

Nghe vậy, Diệp Lăng gật đầu, không thèm cùng cô mập này chấp nhặt.

Lưu Xảo thật sự là bị cô gái mập này làm cho sợ hãi, nàng không thể tin được, trên thế giới vẫn còn có cô hái hung dữ như thế, thật khinh khủng. Trên thực tế, nơi đây thực sự không có cái gì đáng giá để Diệp Lăng đưa theo, chỉ cầm mấy bộ quần áo, cả lò luyện đan và thuốc đông y bỏ vào trong một cái rương hành lý, liền nhanh chóng rời khỏi nơi này.

“Thật là, vốn là muốn để cho ngươi nghỉ ngơi ở đây một chút, không nghĩ tới cô ta lại hùng hổ đến đòi phòng nhanh vậy.”

Diệp Lăng có chút xấu hổ.

Lưu Xảo lộ ra mê hoặc trong ánh mắt:

“Ngươi đã ở chỗ này một thời gian dài rồi giờ mới phát hiện cô ta rất hung dữ sao?”

Diệp Lăng sững sờ, trong lòng thầm nói ta mới chuyển kiếp đến a, không nghĩ tới tên Diệp Lăng trước kia có thể nhịn được tính khí tệ hại của bà mập điêu ngoa kia.

Nhưng Diệp Lăng cũng không giải thích quá nhiều, móc điện thoại ra, tìm số của Hàn Thanh Tâm, gọi tới.

“Lại muốn mượn tiền?”

Điện thoại vừa kết nối, Hàn Thanh Tâm liền giở ra bộ dáng lười biếng nói.

Giọng nói của Hàn Thanh Tâm cùng Lưu Xảo không giống nhau, có loại cảm giác thanh thúy, giống như tiếng chim hoàng anh hót, cũng rất dễ nghe.

“Ta không gọi mượn tiền.”

Diệp Lăng nói.

“Lại là làm sao?”

“Chính là muốn hỏi một chút, ngươi đang đi làm ở đâu? Ta có một người bạn, mới vừa tốt nghiệp đại học, muốn tìm công việc.”

Diệp Lăng nói.

“Ồ?”

Hàn Thanh Tâm nhất thời hứng thú, hì hì cười nói:

“Nam hay nữ vậy nhỉ?”
“Nữ.”

Diệp Lăng có chút dự cảm không lành.

“Mặc kệ!”

"Mẹ nhà nó, cô đùa à?”

Diệp Lăng trợn mặt gằng một tiếng.

“Hì hì, đùa tý thôi mà. Cô bạn gái này của ngươi dáng dấp thế nào? Đẹp không? Nặng bao nhiêu? Số đo ba vòng như nào? Cao bao nhiêu?”

Hàn Thanh Tâm trêu đùa nói.

Diệp Lăng bất đắc dĩ:

“Ngươi điều tra kĩ như vậy làm quái gì?”

“Ta chính là muốn so sánh chút a, so với ta có xinh hơn không, ba vòng có hơn ta không, có cao hơn ta không... Ân, như vậy mới có thể suy nghĩ một chút.”

“Đừng nói linh tinh, xinh đẹp bằng ngươi được mấy người chứ?”

Diệp Lăng nói.

Lời này là thật lòng, ngoại hình của Hàn Thanh Tâm, tuyệt đối không thể kém hơn so với Lưu Xảo, chỉ là ngọn núi kia vẫn là không cao bằng Lưu Xảo thôi.

“Cái này nếu đúng như ngươi nói, bản tiểu thư sẽ giúp ngươi chuyện này, nếu như hiện tại rãnh rỗi, thì mang nàng đến đây đi, ta sẽ gửi địa chỉ cho ngươi.”

Hàn Thanh Tâm kiều hanh nói.

“Được, được, cảm ơn đại tiểu thư aaa!”

Diệp Lăng cười cúp điện thoại, báo chuyện vui này cho Lưu Xảo:

“ Đã giải quyết xong!”

Lưu Xảo liền lộ ra vui vẻ:

“Đã tìm được rồi sao? Ta sẽ làm việc gì?”

“Không biết.”

Diệp Lăng lắc đầu.

“Há, cũng không sao chút nữa đi qua nhìn một chút liền biết, chịu khổ vất vả một chút ta cũng làm.”

L

ưu Xảo trịnh trọng tuyên bố, phùng hai cái má lên, trông rất đáng yêu.

Cái dáng vẻ nghiêm túc này, thật làm cho tâm lý Diệp Lăng càng thêm ngứa ngáy, thật muốn hôn một cái ở trên khuôn mặt mềm mại kia của cô. Rất nhanh, Hàn Thanh Tâm đã gửi địa chỉ tới.

Là ở tầng 18 tòa nhà tài chính trung tâm Hoàn Cầu thuộc thành phố Đông Hải. Thấy cái địa chỉ này, Lưu Xảo ngay lập tức chấn động, nơi đó là nơi phồn hoa nhất, kinh tế phát triển nhất của toàn bộ thành phố Đông Hải.

Bao gồm gần như toàn bộ doanh nghiệp kinh tế, đa số nếu ở nơi đó làm việc, đều là thành phần tri thức cấp cao, rất nhiều bộ phận là công nhân, quản lý, còn có rất nhiều quan chức cấp cao.

Xem Diệp Lăng này, thuê một phòng ở chỉ 20 thước vuông, vẫn có thể có được loại bạn bè kinh khủng như thế?

Hơn nữa điều này hiển nhiên không phải là bạn bè bình thường, ở nơi trung tâm tài chính Hoàn Cầu kia, nói kiếm việc cho mình đi làm liền có thể đi làm ngay, chứng tỏ lời nói rất có trọng lượng nha.

Không phải là Lưu Xảo khinh thường Diệp Lăng, mà trên thực tế, trong nhà Lưu Xảo cũng không phải dạng giàu có. Chỉ là đại đa số người ta cũng biết ý nghĩ này.

Hai người đón xe đi tới trung tâm tài chính Hoàn Cầu, đang ngồi xe đi trên đường, Diệp Lăng còn từ trên mạng, tìm được một ít phòng thuê xung quanh.

Tương lai cuộc sống chắc chắn sẽ không thiếu tiền, hơn hết Diệp Lăng lại là người không thích chịu khổ nha, nên trực tiếp thuê luôn một tiểu biệt thự này.

Đương nhiên, việc thuê ngôi biệt thự này, trong đầu Diệp Lăng còn có ý tưởng khác.

Đó chính là...

Diệp Lăng nhìn bên người Lưu Xảo một cái, cô gái ngốc nghếch này hiển nhiên còn không biết.

.....

Chương 18: Ngươi ở lại đây

Hai người đi đến một biệt thự, cách trung tâm tài chính Hoàn Cầu không xa, ngồi xe buýt đi đến cũng được.

“Không phải muốn đi trung tâm tài chính sao? Sao lại tới nơi này?”

Lưu Xảo nhìn cái biệt thự tinh xảo, mê hoặc hỏi.

“Hiện tại ta đã không có nhà để về, dù sao cũng phải tìm chỗ ở chứ?”

Diệp Lăng nói.

“Há, cũng đúng.”

Lưu Xảo gật đầu một cái.

Diệp Lăng đã sớm liên hệ với chủ cho thuê nhà, chủ cho thuê nhà thoạt nhìn là một nữ nhân hơn năm mươi tuổi, đang đứng ở trước cửa nhìn ra xa.

“Là dì Phương sao, dì vẫn khỏe chứ?”

Diệp Lăng cười đi ra phía trước.

Dì Phương quan sát Diệp Lăng bằng một con mắt, có chút không tin tưởng. Nàng cho là có thể cho thuê ngôi biệt thự này, coi như không phải đi xe sang trọng thì chí ít cũng phải có xe của mình chứ? Không nghĩ tới là ngồi xe buýt tới...

Chẳng qua dì Phương đã có tuổi, cũng không coi thường người khác, lập tức gật đầu cười nói:

“Tiểu Diệp đúng không?”

“Dạ dì Phương, gọi ta là Diệp Lăng.”

Diệp Lăng cười nói.

Dì Phương nhìn sau lưng Diệp Lăng thấy Lưu Xảo, hiền hòa cười nói:

“Vị này chính là bạn gái ngươi à? Dáng dấp thật xinh đẹp, ngoại trừ những minh tinh kia, ta là lần đầu tiên nhìn thấy có cô gái xinh đẹp như này đấy.”

“Ha ha, cảm ơn dì Phương khen ngợi”

Có tiện nghi không chiếm chính là ngu ngốc, Diệp Lăng đương nhiên sẽ không chối bỏ chút vinh dự này. Lưu Xảo nghe vậy liền có chút ngượng ngùng.

Thực sự là chán ghét, dạo này luôn bị hiểu nhầm là bạn gái của tên sắc lang này…

Lưu Xảo len lén nhìn gò má Diệp Lăng, nàng bỗng nhiên phát hiện, Diệp Lăng tựa hồ thật đẹp trai, hai con mắt hẹp dài, sống mũi cao, môi hơi dày... Ngũ quan rõ ràng, thêm dáng người cao tận 1m85, thực sự không thua kém mấy người minh tinh màn ảnh là mấy. Trong lúc nhất thời, Lưu Xảo xem có chút ngây người.

“Nha đầu, xem đủ chưa?”

Bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng Diệp Lăng trêu đùa.

Lưu Xảo sửng sốt một hồi, khuôn mặt trong nháy mắt hồng đến bên tai.

“Ta biết ngươi nhìn cái gì, ta công nhận rất tuấn tú, đây là không thể nghi ngờ.”

Diệp Lăng nghiêm trang nói.

Lưu Xảo khóe miệng khẽ cong, con mắt liếc Diệp Lăng, hờn dỗi nói:

“Hừ, tự tưởng tượng!”

“Đi thôi, đi xem nhà mới có thể vừa mắt của đại mỹ nhân này không?”

Diệp Lăng cười nói.

Lưu Xảo xui xẻo đi theo Diệp Lăng vào bên trong biệt thự, trong lòng nàng đang nghĩ, Diệp Lăng nói lời này là có ý gì? Hắn là nói nhà mới, mà không phải nói ‘Nhà mới của ta’...

Biệt thự này tổng cộng có hai tầng, lầu dưới không có nội thất, ngoại trừ đại sảnh, chính là buồng vệ sinh, phòng ngủ cùng với một cái sân thật to. Sân có một cửa sổ lớn đặt sát đất, bên trong bày mấy chiếc ghế mây, rất có cảm giác cổ kính.

Lầu hai thì có ba cái gian phòng cùng một cái đại sảnh, toàn bộ đều là kiểu Châu Âu sang trọng, đồ đạc gần như đầy đủ, có thể trực tiếp vào ở.

Ở bên ngoài biệt thự, còn có trồng trọt một ít hoa cỏ cây cối, hiện tại mặc dù là mùa hạ, nhưng cây cỏ, hoa tươi nở rộ, có từng đợt hương thơm thổi tới.

Tổng quan mà nói, Diệp Lăng rất hài lòng, chí ít so với cái phòng nhỏ 20m vuông đó tốt hơn gấp trăm lần.

“Nơi đây... Không đắt chứ?”

Lưu Xảo nhẹ giọng hỏi.

Dì Phương nghe được, cười nói:
“Nơi này là Trung tâm Thành phố Đông Hải, hơn nữa lại gần trung tâm tài chính Hoàn Cầu, tấc đất tấc vàng a.”

“Cái kia phải bao nhiêu tiền một tháng?”

Lưu Xảo nói.

“Bởi vì con ta muốn đưa ta đến nước Mỹ ở, phòng này cũng là không có người, còn thiếu người, ta liền định đem thuê, chỉ cần các ngươi có thể cẩn thận bảo vệ nơi đây, cho ta mỗi cái tháng chừng 8 vạn là tốt rồi.”

Phương a di nói.

“8 vạn?!”

Lưu Xảo nhất thời há to miệng.

Nàng là lớn lên trong một gia đình bình thường, cha đi làm xa, mẹ ở nhà, một tháng kiếm không đến 1 vạn, thêm tiền tiêu dùng, còn tiền cho em trai đến trường, có thể còn lại mấy ngàn là tốt lắm rồi.

Lưu Xảo thật đúng là không thể tin được, muốn thuê một tháng ở đây có lẽ phải làm việc cật lực một năm mới đủ a.

“Diệp Lăng, ngươi... Ngươi có nhiều tiền sao?”

Lưu Xảo hỏi.

Dù sao trước đó nàng cũng nhìn thấy căn phòng Diệp Lăng thuê, rõ ràng không giống như là người có tiền.

“Hiện tại không có tiền, chẳng qua rất nhanh thì có, nhưng vẫn có thể trả trước một tháng tiền thuê nhà.”

Diệp Lăng cười nói.

“Nhưng là... Nhưng là 8 vạn một tháng nha, quá đắt rồi.”

Lưu Xảo không nỡ nói.

Dì Phương nhất thời nở nụ cười:

“Tiểu nha đầu, ngươi thật ra rất tiết kiệm nha! Kỳ thực nơi đây muốn thuê nhà với giá 8 vạn rất khó, nếu như không phải là nhìn 2 người không có dáng vẻ xấu xa, ta đây cũng không có ý định cho thuê đâu nha.”

Dì Phương thực sự rất biết cách nói, nàng đã nhìn ra, Diệp Lăng cùng Lưu Xảo không phải là mối quan hệ yêu đương gì.Thế nhưng Diệp Lăng rõ ràng có chút ý tứ với người ta, dì Phương vừa mở miệng, Diệp Lăng tự nhiên cao hứng, nhất quyết muốn thuê.

Lưu Xảo khuôn mặt đỏ hồng, xấu hổ không nói gì nữa.

“Dì Phương, hiện tại ta chỉ có 1 tháng tiền thuê, như vậy đi, dì nếu như không vội, liền đem số thẻ ngân hàng đưa cho ta, ta kiếm tiền, liền đem tiền gửi liền cho dì.”

Diệp Lăng cười nói:
“Đương nhiên, sẽ không vượt qua thời gian thuê phòng a.”

“Như vậy a...”

Dì Phương suy nghĩ một chút, nói:

“Vậy cũng được.”

Đưa cho dì Phương tám vạn đồng tiền, dì Phương liền đưa chìa khóa Diệp Lăng. Còn Diệp Lăng cùng Lưu Xảo ở trong một cái phòng tại lầu hai.

Diệp Lăng bốn phía nhìn, Lưu Xảo thì là khuôn mặt hồng hồng đứng ở nơi đó. Nàng cho đến bây giờ còn chưa bao giờ cùng một người con trai đơn độc ở cùng trong một phòng a.

Cảm giác bầu không khí có chút ái muội, Lưu Xảo mím môi một cái, nhỏ giọng nói rằng:

“Ta... Ta phải đi.”

“Ừ? Đi nơi nào?”

Diệp Lăng hỏi.

“Về nhà ta chứ sao.”

Lưu Xảo rốt cuộc tìm được mượn miệng.

“Như vậy a...”

Diệp Lăng suy nghĩ một chút, nói:

“Nhà ngươi đang ở ở nơi nào?”

“Ở công viên đường phố.”

Lưu Xảo nói:

“Ngươi hỏi cái này làm cái gì?”

"Công viên đường phố?"

"Như vậy không phải là cách nơi này rất xa?"

Diệp Lăng nói:

"Cô xem, trung tâm tài chính Hoàn Cầu gần nơi này, ngồi xe buýt đi ba trạm liền đến, nếu sau này ngươi đi làm ở trung tâm tài chính Hoàn Cầu, cũng thuận tiện rất nhiều, nếu như không ngại..."

“Thì cô ở lại đây đi!”

Lưu Xảo sững sờ, vội vàng nói:

“Không cần không cần, ta có thể trở về nhà, ngồi xe buýt về nhà cũng chỉ mất một trạm đường, bây giờ là mùa hè, về nhà cũng sẽ không quá tối.”

“Bây giờ về nhà có thể không muộn, nhưng sau này thì sao? Mùa đông tới, ngươi có thể rời giường trước một tiếng đồng hồ. Buổi chiều tan tầm, còn phải chờ một giờ xe, mất nhiều thời gian như vậy?”

Diệp Lăng nói.

“Không lẽ người bạn ngươi nơi đó không có ký túc xá để ở sao?”

Lưu Xảo khuôn mặt hồng hồng hỏi.

Cùng một người con trai ở cùng một chỗ? Hơn nữa mới quen biết không đến một ngày?

Tuy là cảm thấy Diệp Lăng không phải là người xấu, có thể chuyện này... Đây cũng quá mắc cỡ nha!

“Đại mỹ nữ, đi làm ở chỗ này, chí ít đều là thành phần tri thức, ngươi cảm thấy các nàng sẽ ở trọ? Ai ai cũng mượn phòng để ở.”

Diệp Lăng thấy Lưu Xảo cương quyết muốn đi, lại nói:

“Cô lại xinh đẹp như vậy, đi nơi nào cũng đều sẽ bị nam nhân quấn lấy, nếu như ở chỗ, ta mới có thể bảo vệ được cô.”

.....

Chương 19: Ây nha, ngực ngươi cũng thực lớn

“Nhưng mà... Nhưng mà...”

Lưu Xảo kỳ thực cũng hiểu được điều Diệp Lăng nói là đúng, từ lúc học đại học đến bây giờ, cô bị rất nhiều người con trai quấy rầy, chẳng qua không có kiểu nguy hiểm như Lưu Hải Nam mà thôi.

“Không nhưng nhị gì hết, cái này đã quyết định rồi!”

Diệp Lăng cười nói:

“Yên tâm đi, ta rất thích bò sữa, thế nhưng sẽ không tùy tiện vắt sữa khi bò sữa không đồng ý đâu nha!”

Lưu Xảo sửng sốt, sau đó liền phản ứng lại. Cô nổi giận đùng đùng hướng Diệp Lăng giơ nắm đấm, đồng thời nói:

“Ngươi không biết xấu hổ, ngươi mới là bò sữa, ngươi... A!”

Lưu Xảo còn chưa nói hết, bỗng nhiên trợt chân, đôi núi trước ngực run lẩy theo, kêu lên một tiếng, chuẩn bị ngã trên sàn nhà.

Diệp Lăng tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng bước lên, lập tức đỡ lấy Lưu Xảo.

Chẳng qua.......

“Cái này sao mềm vậy?”

Diệp Lăng trong lòng nghi hoặc, đồng thời lại theo bản năng bóp nhẹ một cái.

“Lưu manh!”

Lưu Xảo hét lên một tiếng, vội vàng giãy dụa đứng dậy, đẩy Diệp Lăng ra, lui lại đằng sau mấy bước. Mặt nàng đỏ hết cả lên, cảm giác cả người như tê dại đi, giống như bị điện giật vậy.

Cái tên sắc lang này... Hắn cứ tự nhiên dám sờ nơi đó của mình!

Lúc này Diệp Lăng cũng phản ứng kịp, lúc nãy hắn cũng là thấy tình huống quá nguy cấp, bàn tay quơ tới, đâu nghĩ là sẽ quơ trúng nơi đó chứ?

Ài, thật sự là không ngờ vừa to lại vừa mềm như vậy a...

Diệp Lăng cười cười xấu hổ, nói:

“Cô đừng hiểu lầm, ta cũng không phải cố ý, thật sự là... Thật sự là tình huống nguy cấp nên mới vô ý như vậy nha!”

Lưu Xảo tất nhiên biết Diệp Lăng không phải cố ý, nhưng mặc kệ cố ý hay không cố ý, hắn đều đã sờ soạng mình. Đáng ghét nhất là, hắn chỉ sờ soạng thì thôi đi, còn... Còn bóp nhẹ nữa chứ!

“Thôi bỏ qua, chúng ta đi xem qua nơi làm việc đi?”

Thấy mắt Lưu Xảo hồng hồng nhìn mình chòng chọc, giống như là muốn khóc, Diệp Lăng nhất thời mềm nhũn ra. Hắn không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ thấy con gái khóc.

“Được.”

Lưu Xảo vẫn còn ấm ức nhưng vẫn gật đầu, dáng vẻ rất tội nghiệp, nhìn Diệp Lăng lại có chút không ăn năn.

Trên đường đi, hai người im lặng không hề nói câu gì. Lưu Xảo đã khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh, chẳng qua khuôn mặt vẫn còn có chút ửng hồng.

Cô không nói lời nào, Diệp Lăng lại không dám tiếp lời, dù sao vừa mới phạm sai lầm xong hắn cũng không dám tùy tiện...

Thoáng chốc, trung tâm tài chính Hoàn Cầu đã xuất hiện trước mắt của hai người. Không thể không nói, quả nhiên là nơi phồn hoa nhất thành phố Thượng Hải, có nền kinh tế phát triển bậc nhất, nơi đây quả thực có thể dùng từ tấp nập " ngựa xe như nước chảy" để hình dung.

Cả một bãi đỗ xe có phần lớn là siêu xe sang chảnh, kém cạnh nhất cũng là các loại xe con Khải Mỵ của các gia đình nhỏ.

Đi tới số tòa nhà số 18, Diệp Lăng gọi điện thoại cho Hàn Thanh Tâm, Hàn Thanh Tâm nói ngay lập tức đi ra. Buổi sáng, Hàn Thanh Tâm vẫn mặc một bộ đồ ngủ màu hồng nữ tính, bây giờ đổi lại một bộ đồ công sở vô cùng nghiêm túc nha.

Áo vest đen, áo sơ mi trắng, đem đôi chân thẳng tắp thon dài càng thêm mỹ miều khi mặc chiếc quần tây, lại thêm cái kính mắt màu hồng nữa, giờ khắc này Hàn Thanh Tâm, thật là đẹp đến ngây người!

Từ lúc Hàn Thanh Tâm xuất hiện, liền có không ít ánh mắt ở đây nhìn cô chòng chọc. Khi thấy Hàn Thanh Tâm đứng ở trước mặt Diệp Lăng, nhất thời một không ít ánh ghen tỵ phát ra. Đối với những ánh mắt này, Diệp Lăng căn bản một chút cũng không để ý đến, cười nói:

“Mỹ nữ, lại gặp mặt á!”

“Ai muốn gặp mặt ngươi.”

Hàn Thanh Tâm liếc Diệp Lăng, đôi mắt đẹp rơi vào người Lưu Xảo. Lưu Xảo đã ở nhìn Hàn Thanh Tâm một cái, âm thầm so sánh, dĩ nhiên phát hiện, trước mặt người mỹ nữ này, ngoại trừ ngực nhỏ hơn mình một chút, dĩ nhiên không có nơi nào thua mình a!

Dù sao vẫn là yêu cầu phải lấy lòng cấp trên, Lưu Xảo ôn uyển cười, nói:

“Oa, chị này thật xinh đẹp!”

Hàn Thanh Tâm thấy Lưu Xảo khen ngợi cũng thấy có hảo cảm, cảm giác nàng cũng thật biết thời thế, cũng là cười nói:

“Em gái ngực thật to!”

Lưu Xảo: “...”

Diệp Lăng: “...”

“Sao? Ta có chỗ nào nói không đúng sao?”

Hàn Thanh Tâm khuôn mặt ngờ nghệch lệch, không tâm đến biểu hiện của hai người, kéo lấy tay Lưu Xảo, cười nói:

“Chẳng qua em gái dáng dấp cũng rất xinh đẹp đấy, khẳng định có rất nhiều bạn trai thích ngươi chứ?”

“Nào có á...”

Lưu Xảo có chút xấu hổ.

“Đừng không có ý tứ á..., em ngày càng xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ trêu chọc rất nhiều tên háo sắc.”

Vừa nói, Hàn Thanh Tâm liền trừng mắt với Diệp Lăng.

“Mẹ nó, trừng ta làm gì?” Chân mày Diệp Lăng mọc lên hắc tuyến.

“Em muốn tìm công việc gì đây?”

Hàn Thanh Tâm lại nói.

“Em cũng không biết, chị sắp xếp cho em àm gì, em liền làm cái đó...”

Lưu Xảo ngẩng đầu lên, kiên định nói:

“Chẳng qua, ta không sợ chịu khổ sở, chỉ cần tiền lương cao, để cho ta làm cái gì ta cũng làm được!”

Nghe nói như thế chân mày Hàn Thanh Tâm nhất thời nhíu xuống.

Sao những người ở cùng Diệp Lăng, đều thích tiền vậy?

Hàn Thanh Tâm làm một đại tiểu thư, từ nhỏ đối với tiền không có một chút cảm nhận. Chẳng qua Hàn Thanh Tâm cũng biết, rất nhiều người thích đi cùng mình, chính là vì tiền của mình, cho nên, nàng rất không thích những người mở miệng ra là nói chuyện tiền bạc.

Thậm chí, có chút đáng ghét.

Nên Lưu Xảo vừa nói cái này, nhất thời làm cho hảo cảm của Hàn Thanh Tâm với nàng thấp xuống một ít.

Diệp Lăng thì cảm thấy, khẳng định Lưu Xảo có nỗi khổ tâm riêng.

Cô là một cô gái rất tiết kiệm, từ lúc nghe được tiền thuê 1 tháng 8 vạn, biểu tình khiếp sợ lộ ra rõ ràng, chắc hẳn gia cảnh của cô cũng không quá tốt.

Nhưng mà, nếu quả như thật chỉ thích tiền, Lưu Xảo có cái khuôn mặt khả ái này cộng thêm vóc người đẹp, sao không dựa đến mấy thiếu gia nhà giàu?

“Ngươi đi theo ta đi, ta tìm cho ngươi công việc, thế nhưng trong thời kỳ thực tập tiền lương chỉ có 3000 tệ.”

Hàn Thanh Tâm nói.

“Cảm ơn chị.”

Lưu Xảo cảm kích nói.

Cô không sợ khổ, không sợ mệt, chỉ cần có thể kiếm tiền cho ba mình chữa bệnh, khổ sở ra sao cô vẫn có thể chịu đựng được. Diệp Lăng cũng theo đi nhìn một vòng, chỗ làm là ở lầu 16 a.

Hàn Thanh Tâm cho tìm cho Lưu Xảo một công việc điện tử, không mệt nhọc gì cả, chỉ chịu phụ trách bày biện mà thôi.

Lưu Xảo rất hài lòng với công việc này, lập tức bằng lòng, ngày hôm nay đi làm luôn.

Bây giờ là 3 giờ chiều, Lưu Xảo bắt đầu đi làm, Diệp Lăng đứng ở chỗ này chướng mắt, trực tiếp bị Hàn Thanh Tâm đuổi về.

Bất đắc dĩ, Diệp Lăng đưa cho Lưu Xảo một số điện thoại, nói cô tan làm thì gọi điện thoại cho mình, rồi liền trở về biệt thự.

Vừa lúc, bây giờ có thể Luyện Đan..

“Ừ, Cảm Mạo Đan rất đơn giản, Lưu Xảo còn hai tiếng đồng hồ nữa mới có thể tan làm, làm hai tiếng đồng hồ đủ để ta luyện chế 3, 4 lò đan dược.”

Diệp Lăng thầm nghĩ nói.

Đối với chuyện luyện đan, Diệp Lăng tự nhiên không muốn cho người khác biết. Nếu không, còn cho là mình là Thần đây!

.......

Chương 20: Thưởng ngươi cái rắm á!

Đối với Diệp Lăng mà nói, luyện chế Cảm Mạo Đan là chuyện rất dễ dàng. Đương nhiên, Cảm Mạo Đan, chính là tên mà Diệp Lăng đặt a.

Nếu như Diệp Lăng có tu vi của Cửu Kiếp Tiên Đế, loại Cảm Mạo Đan này luyện vô cùng đơn giản,1 giây thôi cũng làm ra được 100 viên.

Chẳng qua hiện tại hắn mới đạt đến Hậu Thiên Sơ Kỳ, một tiếng đồng hồ cũng có thể luyện ra được 1- 2 lô,

với thủ pháp luyện đan của Diệp Lăng một lò chí ít cũng được chừng 10 viên.

Diệp Lăng lấy cái Đan Lô ra, đem thuốc đông y bỏ vào bên trong, lập tức vận hành Chân khí.

Chân khí vận chuyện ra liền hóa thành một đoàn hỏa hồng (ngọn lửa), ngay lập tức đem Đan Lô thiêu đốt thành màu đỏ.

Chẳng qua Diệp Lăng nắm giữ ngọn lửa rất tốt, những ngọn lửa này căn bản không thể đốt cháy Đan lô, chỉ có thể hòa tan thuốc đông y ở bên trong.

Thời gian chậm rãi đi qua, mấy thứ thuốc đông y kia bắt đầu hóa thành chất lỏng.

Chẳng qua những thứ thuốc đông y này dù sao cũng cũng không giống với Linh Dược kiếp trước của hắn ở Tu Chân giới, mà chất lỏng lại chảy ra rất ít.

Diệp Lăng nhìn nhìn bên trong lò luyện đan một chút, lại bắt đầu dựa theo trình tự, đem những thứ khác thuốc đông y bỏ vào.

Sau hơn một tiếng đồng hồ, ở bên trong Đan Lô, tỏa ra hương thơm ngào ngạt của thuốc đông y.

Diệp Lăng ngửi ngửi cau mày nói:

“Cùng với Linh Dược vẫn là có chênh lệch a, cái đan hương bên trong này, đều hỗn loạn, thật con mẹ nó khó ngửi!.”

Mở Đan Lô ra, chỉ thấy bên trong có một ít viên thuốc. Diệp Lăng cẩn thận đếm, có ước chừng 23 viên a!

Những đan dược này toàn thân đều màu xám, không có mùi thơm, với lại không hề có ánh quang, thoạt nhìn nơi nào giống như là đan dược?

Tưởng chừng như hàng giả do bùn đất nặn lên!

Chẳng qua Diệp Lăng rất có tự tin, tin tưởng người ta sau khi ăn xong viên thuốc này, mới biết rốt cuộc là hàng thật hay là hàng giả.

“Giờ luyện chế những thứ Cảm Mạo Đan đã, khôi phục lại Chân khí một lúc, rồi lại luyện chế một ít Kinh Nguyệt Đan.”

Diệp Lăng thầm thì.

Kinh Nguyệt Đan, đương nhiên là trị các bệnh về kinh nguyệt ở phụ nữ rồi.

Đan Sư là ai?

Là người chuyên trị đủ các loại triệu chứng bệnh trạng trên người rồi!

Diệp Lăng đã tiếp thu được kí ức của tên Diệp Lăng trước, một số bệnh mới lạ ở trên trái đất này có chút hiểu biết rồi.

Bất quá bây giờ Chân khí của hắn không đủ, hơn nữa những thành phần dược liệu này cũng quá kém, nếu không, những cái bệnh kì quái khó chữa như HIV, bệnh ung thư, bệnh máu trắng mà ai ai cũng sợ vì không có cách chữa dứt điểm, Diệp Lăng có thể luyện ra được mấy viên đan dược chữa khỏi a.

Tu luyện chừng nửa tiếng, Chân khí trong cơ thể Diệp Lăng mới khôi phục như ban đầu.

Điều này làm cho hắn không khỏi lại thêm một lần than vãn, Linh khí trên địa cầu thật sự là quá hiếm hoi.

Nhiều chỉ có... khói mù!

Không phải là có câu nói tốt?

Hỏi thế gian tình là gì, a...

Lại tốn hơn nửa tiếng đồng hồ, luyện chế một lò Kinh Nguyệt Đan, tổng cộng có 18 viên.

Diệp Lăng nhìn đồng hồ, nghĩ đến Lưu Xảo cũng nên tan việc rồi.

“Hai ta nói chuyện yêu thương, nói yêu thương, hai đều là công, hai đều là công, thật biến thái, thật biến thái...”

Đúng lúc này, chuông điện thoại di động của Diệp Lăng bỗng nhiên vang lên.

Nhìn một dãy số liền biết, ngoài Lưu Xảo ra còn ai Lưu Xảo.

“Bà xã, tan việc rồi sao?”

Diệp Lăng cười nói.

“Đừng nói nhảm, ai là vợ của ngươi chứ.”

Bên đầu kia điện thoại, Lưu Xảo nhổ một tiếng. “Nào không phải chứ, hai ta rất có bộ dáng vợ chồng nha.”

Diệp Lăng trêu đùa nói.

“Ngươi lại nói bậy bạ gì đó, ta liền... Ta liền không qua nơi đó của ngươi nữa.”

Lưu Xảo nói.

“Được được được, ta sai rồi được chưa?”

Diệp Lăng vội vàng nói:

“Cô tan việc rồi sao? Ở nơi đó chờ ta, đừng có chạy lung tung, cẩn thận mấy tên háo sắc đem cô bắt đi.”

“Hắc, ta thấy ngươi mới chính là một tên đại háo sắc đấy”

Lưu Xảo bật cười.

Cúp điện thoại, Diệp Lăng lập tức rời khỏi biệt thự, hướng trung tâm tài chính Hoàn Cầu chạy tới.

Hắn đem theo luôn mấy viên đan dược, hiện tại đúng lúc tan việc, có rất nhiều người. Xe buýt chạy 3 trạm đường, Diệp Lăng mất không đến 3 phút là đến nơi.

Lưu Xảo đang đứng trước cửa lầu 18, ở đây đợi Diệp Lăng.

Xung quanh cô không có nhiều người, hơn nữa đều là nam nhân, nhưng cũng không có trò chuyện gì, chỉ là ánh mắt của mấy tên khốn kiếp kia, vẫn luôn để ở trên ngực Lưu Xảo

Lưu Xảo thật sự là bất đắc dĩ, nàng đã đổi liên tục ba chỗ đứng rồi, vẫn như cũ bị mấy tên đàn ông này vây xung quanh.

“Đúng lúc thật, cô còn chưa về?”

Đúng lúc này, một cái người thanh niên mang gọng kính vàng đi tới tới chỗ nàng. Lưu Xảo sững sờ, quay đầu nhìn lại, cười nói:

“Lâm Hoa, là ngươi a.”

Lâm Hoa cười cười một cái trước ngực nàng liếc mắt một cái, thật lớn a, sờ xúc cảm khẳng định rất thoải mái.

“Sao đứng ở chỗ này lấy? Ta đưa ngươi về nhà đi?”

Lâm Hoa cười hướng Lưu Xảo đã đi tới.

Thời điểm hắn đi chỗ tới Lưu Xảo thì một mùi thơm u nhàn nhạt lập tức bay vào trong lỗ mũi hắn, Lâm Hoa không khỏi hít một hơi thật sâu.

“Không cần, ta ở người, ngươi trước đi thôi.” Lưu Xảo cười nói.

Lâm Hoa là người cùng nàng công tác ở một chỗ, hai người coi như là quan hệ đồng nghiệp, ngày hôm nay mới biết nhau.

“Cô?”

Lâm Hoa cười nói:

“Ai vậy? Sẽ không phải là bạn trai ngươi chứ?”

“Cái này ngược lại không phải là.”

Lưu Xảo lễ phép trả lời một tiếng.

Nàng há lại có thể không nhìn ra, cái này tên này đối với mình cũng có ý đồ gì đó không tốt rồi.

Chẳng qua dù sao cũng là quan hệ đồng nghiệp, hơn nữa Lâm Hoa ngày hôm nay đối với mình cũng rất chiếu cố, Lưu Xảo cũng không tiện đuổi hắn đi.

“Không phải là nam bằng hữu là được, ta còn sợ bị bạn trai ngươi hiểu lầm đây.”

Lâm Hoa tâm trong thở phào nhẹ nhõm, trong tay sờ chìa khóa xe, cách đó không xa lập tức kêu một tiếng, một chiếc BMW màu đen 525 lóe lóe đèn xe.

“Đối với nhân viên buổi làm việc ngày đầu tiên, tự nhiên hẳn là phải chiếu cố thật tốt á!”

Lâm Hoa bày ra một cái bộ mặt người tốt, cười nói:

“Lưu tiểu thư, ta có thể mời cô đi ăn khôn, sẵn tiện đưa cô về nhà luôn.”

Đối với nữ nhân, Lâm Hoa vẫn rất hiểu.

Đại bộ phận cũng là vì tiền, nhất là nữ nhân xinh đẹp.

Đương nhiên, Hàn Thanh Tâm cái kia loại nữ nhân thì không cần nói, căn bản không biết tiền có cái gì để dùng.

Chẳng qua Lưu Xảo dạng người này, cả người mặc quần áo nữ nhân thông thường, Lâm Hoa vẫn có lòng tin đoạt tới tay.

Hắn cũng tin tưởng, Lưu Xảo khi nhìn đến gia thế của mình, nhất định sẽ bằng lòng theo mình a, tới đó thì tha hồ mà hắc hắc.

“Thật xin lỗi, bằng hữu của ta rất nhanh sẽ tới.”

Lưu Xảo cười.

Lâm Hoa còn cho là Lưu Xảo đây là đang ngại ngùng, lại nói:

“Cô có thể cho gọi điện thoại cho bằng hữu cô nha, nói cô đêm nay tăng ca, không về sớm được, đơn giản mà, ta chỉ có rảnh đêm nay a, dù sao mẹ ta cũng là HĐQT nên rất nhiều việc, cần phải phụ bà ấy cho nên hôm nay....”

Cái này chiêu bài của Lâm Hoa lần nào cũng dùng, rất nhiều nữ nhân vừa nghe, lại nhìn thấy xe của Lâm Hoa, 99 phần trăm đều sẽ với hắn đi.

Đáng tiếc, Lưu Xảo sẽ không với hắn đi, dù chỉ một phần trăm cũng không.

Đối với Lâm Hoa vướng víu, Lưu Xảo tâm lý hơi không kiên nhẫn, chẳng qua nàng tốt xấu gì cũng được gia đình giáo dục đàn hoàng, nên nàng ngại nói lời khó nghe.

“Thực sự không cần.”

Lưu Xảo vừa nói vừa hướng đằng sau quay lưng đi.

Thật không nghĩ tới, Lâm Hoa rốt cuộc lại đã chạy tới, chắn Lưu Xảo trước người.

“Tiểu Xảo, dù sao nói chúng ta cũng là ngày đầu tiên biết nhau, cô sẽ không cho ta chút mặt mũi chứ?”

Lâm Hoa dương dương đắc ý nói.

Lưu Xảo vừa nghe, đang không biết nên trả lời như thế nào, cũng là đúng lúc này, một tiếng mắng to bỗng nhiên vang lên.

“Thưởng ngươi con mẹ nó cái rắm á? Đến đến, ngươi qua đây, lão tử thưởng ngươi mấy cái rắm!”

.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau