TỐI CƯỜNG TIÊN ĐẾ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tối cường tiên đế trọng sinh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bị Khinh Thường

Thành phố Đông Hải - Trung Quốc

Màn đêm buông xuống, bây giờ cũng là mùa hè, nên thời tiết cũng khá nóng bức, mặc dù là ban đêm nhưng nhiệt độ ở thành phố Đông Hải không có giảm, mà càng kinh khủng hơn, trên 40 độ.

Trên con đường rộng rãi, sáng rực những ánh đèn NeOn, cuộc sống về đêm mà người người hằng mong có lẽ cũng đã bắt đầu.

Đêm đến, mọi người có thể nhìn thấy rất nhiều các cô gái, đầy đủ thể loại, nào là quần short, váy ngắn, khoe đùi trắng noãn như tuyết, như những cây kem thơm ngon, làm cho những thằng con trai nhìn thấy mà chỉ muốn xông lên hung hăng mà hắc hắc một cái.

Tại công viên Trung Sơn, đâu đó truyền đến âm thanh một vụ tranh cãi ầm ĩ, một âm thanh chửi rủa của một người con gái.

Có không ít người vây quanh nơi đây để xem náo nhiệt, mà nhân vật chính lại là hai nữ một nam.

Nam tên gọi là Diệp Lăng, năm nay 25 tuổi, tốt nghiệp đại học đã được hai năm, tướng mạo dễ nhìn, thân cao 1m85, khoác trên mình một áo sơmi đơn giản.

Trong qua sắc mặt của hắn có chút tái nhợt, giống như là mất hồn.

Đứng bên cạnh Diệp Lăng là một cô gái, tuổi tác so với Diệp Lăng có vẻ như nhỏ hơn một chút, thoạt nhìn nàng tầm 23,24 tuổi.

Dáng dấp nàng cực kì xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan gầy nhỏ, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, gò má trắng nõn vô cùng mịn màng, mũi cao dọc dừa tinh xảo làm dung động lòng người, kèm với mái tóc dài đen bóng mượt như thác nước, làm toàn thân nàng tỏa ra khí chất như tiên nữ hạ phàm.

Nàng gọi là Lâm Vũ Tình, không chỉ có tướng mạo xinh đẹp, mà vóc người còn thuộc dạng cực phẩm, thân 1m7, cân nặng không tới 60kg.

60kg này không phải là cân nặng thật sự mà còn bao gồm chiếc áo sơmi, kèm theo một số phụ kiện mà nàng đang mang, chiếc áo sơ mi càng không thể che dấu đi được bộ ngực ngạo nghễ đang phập phồng của nàng.

Bờ mông trắng trẻo, tròn trịa được phối cùng chiếc quần short jean càng làm người ta thèm chảy nước miếng.

Cứ tưởng chừng đây là vóc người ma quỷ tạo ra!!!

Đứng đối diện với Lâm Vũ Tinh cùng Diệp Lăng, có một người con gái.

Người con gái này dáng dấp cũng khá đẹp, tuy so với Lâm Vũ Tình kém một chút, chẳng qua là trên mặt trang điểm phấn son, chỉ cần một cơn gió nhẹ hiu hiu là có thể ngửi được mùi nước hoa nồng nặc.

Nàng gọi là Lưu Phỉ, tóc dài uốn thành tóc xoăn, một nửa mái tóc đen nhuộm thành màu tím, thoạt nhìn rất là sành điệu, toàn thân đều là hàng hiệu, cầm trong tay là chiếc ví Louis Vuiton thời thượng từ Italy, nàng nhìn về phía Diệp Lăng với ánh mắt trào phúng.

“Diệp Lăng, câu hỏi của ta, ngươi không trả lời được à?”

Lưu Phỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Lăng, châm chọc nói:

“Từ lúc bắt đầu học đại học, hai chúng ta đã ở cùng nhau, ngươi đã cho ta được cái gì? Ngươi có thể cho ta được những gì?”

“Không nói về năng của ngươi, ngươi năm nay cũng đã qua 25 tuổi, ta không giống như ngươi, chờ ngươi?? Xin lỗi ta chờ không nổi.”

“Ta chỉ hy vọng tuổi thanh xuân của ta là thời gian đẹp nhất, có thể hưởng thụ tốt nhất những thứ hạnh phúc trong cuộc đời này, cái này có lỗi sao?”

“Con gái không dựa vào tuổi trẻ thì dựa vào cái gì? Chả lẽ dựa vào ngươi?”

“Ha ha, hay vẫn là quên đi, ngươi dù sao cũng là một tên nghèo hèn, ta mà còn theo ngươi, chỉ sợ cả đời đều không được mặc được món đồ chỉ vài chục ngàn, cả đời cũng không cầm được cầm nổi một cái túi xách tay hàng hiệu, cả đời cũng không cầm được trên tay trăm ngàn tệ, hoặc lái những siêu xe sang trọng!”

Giọng nói của Lưu Phỉ rất lớn, hơn nữa cũng không có một chút gì gọi là ngại ngùng, mặc dù bốn phía đông người đều tỏ ra với nàng có một chút bất mãn, có thể nàng có quyền nói nhưng phải nên biết giữ một chút thể diện cho người yêu cũ.

Trong suy nghĩ của Lưu Phỉ, nữ nhân là phải dựa vào tuổi thanh xuân của mình, nhất là phải như nàng vậy, dù nữ nhân có dáng dấp xinh đẹp, lúc còn trẻ không tiêu xài, chờ già rồi, thanh xuân không có, còn suy nghĩ gì đến việc tiêu xài?

“Đúng, ngươi rất tốt với ta, ngươi yêu ta, ta đều biết. Nhưng....”

“Có thể ngươi cũng nên suy nghĩ một chút, sinh hoạt hằng ngày cần là cái gì? Tình yêu à, tình yêu ngươi có thể đem ra ăn được không? Đúng là ta rất thích nhất vật chất, hư vinh, còn ngươi về tinh thần rất tốt với ta nhưng như vậy thì có ích lợi gì? Nếu có bản lĩnh, còn không bằng mua cho ta một cái ví hàng hiệu nổi tiếng thực sự đi.”

“Được rồi, chỉ có tên nhà quê như ngươi, đòi tiền không có tiền, muốn bối cảnh không có bối cảnh, muốn quan hệ không quan hệ, ngươi lại là một tên nhân viên quèn, liều mạng làm việc, công tác cả tháng mà kiếm không ra được mấy ngàn tệ, còn chưa tính ăn uống, phòng cho thuê, chờ ngươi mua cho ta đồ hiệu? Hừ, không biết đến bao giờ!”

“Ngươi chính là một thằng nghèo hèn, là một thằng nghèo hèn!”

“Đủ rồi!”

Lâm Vũ Tình tức giận đến mức không nghe nổi nữa, trên đôi gò má xinh đẹp ửng đỏ tràn đầy phẫn nộ.

“Lưu Phỉ, ngươi đúng là nữ nhân ham mê tiền bạc!”

“Thời điểm ngươi nói những lời này, sao không suy nghĩ một chút lúc ngươi bị bệnh, Diệp ca thức tận đến hai ba giờ sáng, chạy đi mua thuốc cho người, sau đó chạy hơn mười dặm đường chỉ để đưa thuốc cho ngươi? Làm sao không dùng não suy nghĩ một chút lúc ông già ngươi bị bệnh, là Diệp ca xếp cả ngày, hơn nữa bị nhóm buôn lậu đánh cho một trận, mới đăng ký cho ông già ngươi một chuyên gia trị liệu tốt?”

“Ngươi bây giờ có tiền, dựa vào đám con ông cháu cha, lại tới đây vũ nhục Diệp đại ca? Ngươi còn là con người sao?”

“ Ta muốn vũ nhục hắn sao? Là chính bản thân hắn tìm đến ăn chửi mới đúng!”

Lưu Phỉ trừng mắt nói với Lâm Vũ Tình, sau đó nhìn về phía Diệp Lăng, cười lạnh nói:

“Trước đó, ta đã nói qua cho hắn biết ta muốn chia tay, nhưng hắn cứ quấn quít lấy ta, ta không mắng hắn thì làm gì được hả?”

“Trong mắt ngươi, tiền liền thực sự trọng yếu như vậy sao?”

Diệp Lăng ngẩng đầu, con mắt có chút đỏ lên.

“Ngươi cảm thấy thế nào?”

Lưu Phỉ không chút nào lòng thương hại, nói:

“Ở trong mắt ta, tiền không số hai thì cũng là số một, nói vậy đủ hiểu chưa?” Nói xong, Lưu Phỉ lại mở ra túi xách, rút ra tấm thẻ ATM, ném trước mặt Diệp Lăng.

“Nói như thế nào ta với ngươi cũng quen nhau mấy năm, ngươi đối với ta coi như vẫn không tệ, ta không phải là người không có lương tâm, trong thẻ này có 5 vạn tệ, thì xem như tương đương ta báo đáp ngươi đối với chiếu cố cho ta trong những năm gần đây.”

Dứt lời, Lưu Phỉ xoay người rời đi.

“Cầm lại đồng tiền thúi của ngươi đi!”

Diệp Lăng thần sắc âm trầm nói.

“Á đù, còn cự tuyệt?”

Lưu Phỉ hé đôi môi hồng nở nụ cười:

“Ngươi nghĩ rằng bây giờ ta còn không biết tình huống của ngươi? Không có việc làm, tiền thuê nhà đã thiếu nợ hơn ba tháng, còn không trả chỉ sợ cũng sẽ bị chủ nhà đuổi ra ngoài chứ? Đều đã sống đến giờ, còn chú trọng đến mặt mũi làm gì?”

“Ta dù là ăn mày, cũng sẽ không cầm tiền của ngươi.”

Diệp Lăng lạnh lùng nói.

“Được.”

Lưu Phỉ biến sắc, đi tới nhặt tấm thẻ ATM, chuẩn bị rời đi và nói:

“Chỉ mong ngươi có thể giữ được bản lĩnh, đời này đều đừng đến cầu ta!”

“Không phải dựa vào đám con ông cháu cha sao? Cái con mẹ nó, loại con gái này, ở trong mắt đám kia chỉ là một món đồ chơi thôi, sớm muộn cũng có một ngày sẽ bị vứt bỏ.”

Trên gương mặt tươi cười của Lâm Vũ Tình đang tỏ ra vẻ tức giận.

Diệp Lăng không nói gì, thần sắc âm trầm hướng về phía khác đi.

Hiển nhiên nỗi đau mà Lưu Phỉ mang đến làm hắn tổn thương không nhỏ.

“Diệp ca, ngươi đi đâu vậy? Chờ ta một chút a...”

Lâm Vũ Tình ở phía sau đuổi theo.

“Ta muốn ở một mình.”

Diệp Lăng khoát tay áo, ý bảo Lâm Vũ Tình đừng đi theo.

Lâm Vũ Tình lo lắng, chẳng qua nàng rất nghe lời Diệp Lăng nên không có tiếp tục đuổi theo.

Diệp Lăng cũng không biết đi bao lâu rồi, không để ý đến mọi thứ, cứ đi thẳng tới con đường lớn.

Hiện tại đã là rạng sáng, trên đường có rất ít xe cùng người đi đường, Diệp Lăng mông lung cứ đi và đi mãi mà không có mục đích, cứ đi ngang qua con đường lớn, giống như một cái xác không hồn, nhắm vào hướng đối diện mà đi.
“Bíp…Bíp…!”

Đúng lúc này, xa xa bỗng nhiên sáng lên hai ánh đèn chói mắt, kèm theo đó là tiếng kèn kêu inh ỏi, chói tai.

Đây là cả một đoàn xe, chừng hơn hai mươi chiếc, hơn nữa toàn bộ đều là siêu xe, thấp nhất cũng là Porsche Parra Meira, tốc độ cực nhanh, chạy với tốc độ hơn 150km/h, là đám chuyên môn thừa dịp lúc rạng sáng để đua xe.

Đoàn xe rất nhanh chạy đến địa phương mà Diệp Lăng đứng đó không xa, nhưng Diệp Lăng giống như không nhìn thấy.

“Bíp…Bíp…!”

Tiếng kèn kia kêu càng ngày càng chói tai.

Chiếc xe chạy đầu tiên hùng hổ to mồm vài câu ý bảo Diệp Lăng tránh ra.

Nhưng tài xế trên chiếc xe phía sau lại không nhìn thấy Diệp Lăng, trong đó có một chiếc siêu xe Ferrari màu đỏ, một người con gái trẻ tuổi có vóc dáng dấp cực kỳ xinh đẹp, sắc mặt nàng trong nháy mắt tái nhợt, bởi vì xe của nàng, đã đến trước mặt Diệp Lăng!!!

“ Đùng… Phốc…Xuy…!!!”

Tiếng phanh xe thét lên chói tai, Ferrari bởi vì tốc độ quá nhanh, săm lốp xe cùng mặt đường mài ra một đường dài màu đen.

Chẳng qua, xe của nàng chạy với tốc độ quá nhanh, hơn nữa lúc phát hiện Diệp Lăng là lúc khoảng cách quá gần, tuy thắng gấp, nhưng Diệp Lăng vẫn bị tông trúng, thân thể giống như diều đứt dây, bị văng xa ra ngoài.

Một màn này, đám còn lại cũng đều thấy được, lập tức phanh xe lại không đua nữa, liền vội vàng dừng lại, hướng Diệp Lăng chạy tới.

“Xong, xong, ta đụng chết người..rồi...”

Tại chiếc siêu xe Ferrari, cô gái rơi vào hoảng loạn, vẻ mặt xinh đẹp trắng bệch, con mắt xinh đẹp trừng lớn.

“Đùng Đùng… Ầm Ầm…!”

Cũng vào thời điểm này, bầu trời có chút âm trầm, bỗng nhiên vang lên âm thanh của sấm sét, một đạo sấm sét đánh xuống vừa lúc bổ vào trên người Diệp Lăng.

Chủ nhân của từng chiếc siêu xe bị một màn này làm cho sợ ngây người!

“Thanh Tâm, ngươi không sao chứ?”

Một người nam tử với dáng vẻ đẹp trai mở cửa xuống xe.

Hàn Thanh Tâm lại càng hoảng sợ, vội vã mở cửa xuống xe, lo lắng mà hỏi:

“Hắn... Hắn đã chết rồi sao?”

Tên nam tử trẻ tuổi do dự một chút, nói:

“Chắc là chết, dù sao tốc độ xe cũng nhanh như vậy...”

Hàn Thanh Tâm bỗng có cảm giác trong đầu trống rỗng.

“Cùng lắm hắn trước khi chết, bị sét cho bổ một nhát, xem như hắn chết thật rồi, chúng ta cũng có thể nói là bị sét đánh chết.”

Nam tử trẻ tuổi nói.

“Mau tới đây, hắn còn chưa có chết, còn thở!”

Xa xa bỗng nhiên truyền đến một thanh âm kinh ngạc vui mừng.

Hàn Thanh Tâm sững sờ, trong con ngươi lập tức lộ ra hy vọng, vội vã hướng Diệp Lăng chạy tới.

Lúc nãy, Diệp Lăng bị Ferrari va vào một phát, hầu như cả người khớp xương đều bị té gãy, hơn nữa Lôi Điện đánh trúng một phát, hiện tại toàn cơ thể đều đen sì, nhìn như bị cháy rụi.

“Hãy để cho hắn ở chỗ này tự sinh tự diệt đi, nếu không, sự tình chúng ta đua xe cũng sẽ bị phanh phui ra, chuyện Thanh Tâm tông hắn, cũng không gạt được. Nếu như hắn chết ở nơi này, chúng ta còn có thể nói là do sấm sét đánh chết.”

Tên nam tử trẻ tuổi kia nhìn Diệp Lăng, do dự nói.

Hàn Thanh Tâm lập tức kiên định lắc đầu, nói:

“Hắn còn chưa có chết, ta muốn đưa hắn đi bệnh viện. Vốn dĩ là ta tông hắn, tất cả trách nhiệm ta sẽ gánh chịu, ta không thể trơ mắt nhìn hắn chết ở chỗ này.”

“Nhưng mà...”

Nam tử trẻ tuổi kia còn muốn nói điều gì, Hàn Thanh Tâm lại nói:

“Không có nhưng nhị gì cả, việc đua xe ta sẽ không nói cho người khác, cũng sẽ không đem các ngươi khai ra, việc này ta sẽ gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.”

Nói xong, Hàn Thanh Tâm lấy điện thoại di động ra, bấm nhanh 115 gọi cấp cứu..

...

Chương 2: Tiên Đế trọng sinh tại Địa Cầu

Diệp Lăng đột nhiên tỉnh lại, hắn hiên tại đang ở trên xe cứu thương.

Chẳng qua hiên tại bây giờ không còn là Diệp Lăng nữa.

Vì sao nói như vậy?

Bởi vì Diệp Lăng lúc trước, đã bị chiếc xe Ferrari đụng chết, coi như không có bị đụng chết, cũng bị sét đánh chết.

Hiện tại Diệp Lăng, chính là một người khác trọng sinh tới.

“Chỉ thiếu chút nữa a!”

Diệp Lăng lắc đầu một cái, vẻ mặt không cam lòng.

Bỗng nhiên, Diệp Lăng ngây ngẩn cả người.

“Phượng Hoàng Chí Tôn Kiếp, ta không có vượt qua, theo lý thuyết hẳn là đã hồn phi phách tán, nhưng bây giờ...”

Diệp Lăng bỗng nhiên ngồi dậy, khi thấy cơ thể mình đen thui thùi lùi, còn trang phục thì rách nát, biểu tình trên mặt lập tức ngơ ngác.

“ Con mẹ nó! Ta còn sống!”

Diệp Lăng con mắt trừng to, khuôn mặt đen thui nheo nheo kích động lên.

“Đây là nơi nào?”

Diệp Lăng nhìn bốn phía một cái, trong đầu, bỗng nhiên có hàng loạt ký ức dâng lên.

“Trái Đất, năm 2016, Diệp Lăng, Lưu Phỉ, Lâm Vũ U...”

Diệp Lăng lầm bầm, những ký ức này, chính là ký ức của thân thể Diệp Lăng khi còn sống.

“Cái lề gì thốn, lão tử lại trọng sinh!”

Diệp Lăng không thể tin được.

Hắn không thể tin được, và cả bác sĩ lẫn y tá trên xe cũng đều không thể tin được.

Vừa mới đây, ngay cả hô hấp còn rất yếu ớt, hít vào nhiều thở ra vô cùng khó khăn, mà lúc này lúc lại giống như một người không có chuyện gì.

Thằng cha nó!

Xác chết vùng dậy!

Đây là trên xe ý nghĩ trong lòng mọi người.

Trần Nghiên là vừa mới tốt nghiệp đại học, đến thành phố Đông Hải, đang thực tập tại Đệ Nhất Nhân Dân Y Viện.

Lý luận của nàng vô cùng vững chắc, chỉ là thiếu thực tiễn, từ trước mặt cái này một người không rõ sống chết, lại đột nhiên tỉnh lại, nàng lần đầu tiên nhìn cứ tưởng là thi thể.

Nhưng..

Theo lý mà nói, Diệp Lăng đã bị đụng thành thịt nát xương tan, nội tạng xuất huyết, cuối cùng lại bị Thiên Lôi bổ cho một nhát, như vậy, tuyệt đối là không thể sống nổi.

Nhưng bây giờ...

“A! xác chết sống lại!!”

Chứng kiến Diệp Lăng bỗng nhiên ngồi xuống, Trần Nghiên đôi mắt trừng to phóng đại, âm thanh kêu lên.

Người xung quanh lại càng hoảng sợ, còn Diệp Lăng thì bị cái âm thanh này thét chói cả tai, làm cho chấn động tỉnh lại.

“Mỹ nữ, đến...đến, ngươi nhìn kỹ một chút, ta đây là chết rồi sao?”

Diệp Lăng hướng Trần Nghiên ngoắc ngón tay, xem thường nói.

Lão tử đây là trọng sinh nha!

Diệp Lăng trong lòng quả thực là vô cùng cao hứng, tuy là dung hợp ký ức sau đó, Diệp Lăng biết trên Địa Cầu linh khí rất thưa thớt, không thích hợp tu luyện, rất khó khôi phục lại Cửu Kiếp Tiên Đế kiếp trước, nhưng mấu chốt là...

Có thể còn sống liền rất tốt a!

Ở dưới Phượng Hoàng Chí Tôn Kiếp, nếu như không độ kiếp được, người không phải là trực tiếp hồn phi phách tán, còn có cơ hội trọng sinh?

Huống hồ, tại Địa Cầu cái này quả thực có thể nói là quá yếu, có thể bằng vào kinh nghiệm của mình kiếp trước, tuyệt đối có thể sống thoải mái a!

“Ha ha, ông trời không tuyệt đường a!”

“Biết ta kiếp trước tu luyện mệt mỏi như vậy, kiếp này cho ta đến trên Địa Cầu hưởng phúc nha!” Diệp Lăng khóe miệng cong lên, cười hắc hắc, kết hợp gương mặt lúc này đã bị sét đánh đen thui, trong hắn thật kinh dị a.

“Hắn chưa chết sao? Nhưng cái này... không phải hắn bị sét đánh thành tên điên đó chứ?”

Hàn Thanh Tâm an vị ở Diệp Lăng bên cạnh, là nàng đem Diệp Lăng đụng, nàng tự nhiên được phụ trách.

“Này, ngươi... Ngươi không sao chứ?” Hàn Thanh Tâm thận trọng hỏi.

Nghe nói như thế, Diệp Lăng ngưng cười, khuôn mặt co giật một cái.

“Ngươi xem ta giống như có chuyện gì sao? Cả người ta, khớp xương đều bị đụng thành từng mảnh nhỏ, chí ít cũng là bị thương tàn phế!”

Diệp Lăng nói.

Hàn Thanh Tâm sững sờ, khẩn trương đáp:

“Nhưng là... Nhưng là trông ngươi không giống như là bị thương a.”

“Cái kia là bởi vì tâm tình của ta tốt.”

Diệp Lăng vừa nhắm hai mắt lại, trực tiếp nằm ở trên giường bệnh.

Chính là hai chữ, giả chết.

Trên thực tế, Diệp Lăng thật là không có chuyện gì.

Bị Hàn Thanh Tâm nói đến, Diệp Lăng, nội tạng xuất huyết rất nhiều, thậm chí xương sườn có một cộng trực tiếp cắm vào trái tim, nếu không chết cũng sống không lâu.

Chẳng qua, hiện tại Diệp Lăng trọng sinh qua đây, những cái thương thế kia liền biến mất tựa như không có, chính là một đạo Thiên Lôi kia bổ trúng Diệp Lăng đem hắn trọng sinh tới.

“Chuyện này... Cái này thật không có khả năng a!”

Cánh tay nhỏ nhắn của Trần Nghiên nhẹ nhàng xoa xoa lòng ngực một cái, trong ánh mắt tràn đầy bất khả tư nghị.

Nàng cẩn thận nhìn chằm chằm Diệp Lăng, thật sự là khó có thể tưởng tượng, một người bị thương nặng như vậy, lại vẫn có thể vui vẻ như vậy sao?

...

Thành phố Đông Hải, Đệ Nhất Nhân Dân Y Viện.

Trong phòng bệnh, Diệp Lăng nằm ở trên giường, trước mặt là ba tô mì thịt bò.

“Rầm.”

Hắn đem chén thứ ba toàn bộ uống cho hết, Diệp Lăng ợ một cái, có vẻ rất là thỏa mãn. “Ăn ngon thật a...”

Hàn Thanh Tâm đôi mắt trừng to, mì thịt bò mà thôi, thật sự có ăn ngon như vậy sao? Làm sao khi mình ăn không cảm thấy ngon như vậy đâu?

Nàng lại làm sao sẽ biết, Diệp Lăng kiếp trước đâu phải là người địa cầu, nên làm sao có thể ăn được mì sợi mùi vị ngon như thế chứ?

Không khoác mà nói, Diệp Lăng kiếp trước ăn không ít Linh Đan Diệu Dược, nhưng so mùi vị trên Địa Cầu còn kém xa.

“Kỳ tích, thực sự là kỳ tích!”

Đúng lúc này, một bác sĩ mặc áo choàng dài trắng đi đến.

Nàng dáng dấp cực kỳ xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo, xinh xắn, bên trên mắt mang một cái kính cận kết hợp với khuôn mặt mặt trái xoan, chân mày lá liễu, tuy là một thân mặt áo dài bác sĩ từ đầu tới chân, nhưng vẫn có thể xuyên thấu qua nhìn thấy nhàn nhạt đường nét, chứng kiến áo dài bên dưới, đúng là vóc người tuyệt sắc tinh xảo a.

“Nha!, Vưu vật!”

Diệp Lăng con mắt đại ra.

Hắn đột nhiên cảm giác được, cái ‘Trái Đất’ này, linh khí mặc dù ít, nhưng mỹ nữ... Thật cái quái gì nhiều vậy a!

Trước mặt là La U mỹ nữ bác sĩ, trên xe cứu thương là mỹ nữ y tá ‘Trần Nghiên’, còn có ngồi ở bên cạnh mình là ‘Hàn Thanh Tâm’ mỹ nữ tài xế, cộng thêm trong trí nhớ của hắn kiếp này, còn có ‘Lâm Vũ Tình’...

Còn một người nữa là Lưu Phỉ, bạn gái mới chia tay của Diệp Lăng cũ, dung mạo rất khá a, nếu không... Há có thể bị đại gia bao nuôi?

Kiếp trước Diệp Lăng không phải là chưa từng thấy qua mỹ nữ, khi làm Cửu Kiếp Tiên Đế, nữ nhân của hắn không biết bao nhiêu, hơn nữa hắn yêu thích nhất, cũng là nữ nhân.

Chỉ là những nữ nhân ở trên trái đất này, so với mấy mỹ nữ kiếp trước, thì vô cùng khác biệt, nhưng Diệp Lăng cũng biết nói thế nào.

La U cúi xuống đầu nhìn Diệp Lăng trước mặt, kiểm tra thương thế của hắn.

Chẳng qua khi nàng cuối xuống, bày ra cái dáng vẻ mê kia, làm cho Diệp Lăng trợn mắt ngây người nuốt một ngụm nước miếng, từ chổ của Diệp Lăng nhìn qua, có thể nhìn xuyên thấu qua cái áo trắng tinh của La U, thấy bên trong cái áo lót màu đen...

Hiện tại vốn là mùa hè, nên La U chỉ mặc có bộ áo blu trắng, mà lúc này khi cúi xuống người xuống ở trước mặt Diệp Lăng, thật sự là khiêu khích con thú trong người Diệp Lăng a.

Trước mắt là hai ngọn núi to lớn ngạo nghễ đang phập phồng nhún nhảy a, làm cho đầu óc Diệp Lăng trong giây lát phản ứng lại, trong đầu, bắt đầu tưởng tượng cái đồ chơi bên dưới cái màu đen kia, còn có hai viên trong như thế nào,..?

“Thực sự không thể tin được, trước đó ở trên xe cứu thương, ngươi hầu như đều đã không có hi vọng sống sót, nhưng bây giờ... A! Ngươi... Ngươi nhìn cái gì? Tên dâm tặc!”

Vẻ mặt nàng đang không thể tin được nhìn Diệp Lăng, thì chợt phát hiện tên này đang trừng con mắt, nhìn chòng chọc vào mình.

Theo ánh mắt của hắn nhìn thì...

La U lập tức đã biết Diệp Lăng đang nhìn cái gì, lập tức khuôn mặt đẹp đỏ lên, bày ra bộ mặt tràn ngập mị hoặc nhưng trong con ngươi đều là tức giận.

“Dâm tặc, thối tha! Nhìn nữa ta sẽ móc mắt ngươi ra!”

La U cắn răng nghiến lợi nói.

Đồng thời La U trong lòng cũng hối hận, nếu như không phải tối hôm qua mưa to, y phục không có khô, thì nàng sẽ không ăn mặc như vầy, sẽ không cho cái tên này một hồi no mắt rồi.

“Ngươi là bác sĩ, ta là bệnh nhân, bác sĩ đối đãi bệnh nhân, không nên dùng loại thái độ này chứ?”

Diệp Lăng vội ho một tiếng, không có chút nào lúng túng, nghiêm trang nói.

“Hừ, ngươi còn có bộ dáng của bệnh nhân? Làm sao không bệnh chết ngươi đi!”

La U hừ lạnh nói.

“Thối lắm, có người nào đối xử như thế bệnh nhân sao?”

Diệp Lăng trừng mắt.

“Coi chừng bạn trai của ngươi, ta có điện thoại.”

La U hiển nhiên không muốn cùng Diệp Lăng nói chuyện, hướng Hàn Thanh Tâm nói một câu sau đó, xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Hàn Thanh Tâm cái miệng nhỏ nhắn há to, nửa ngày trời sau, mới nói thầm ra một câu.

“Hắn... Hắn không phải là bạn trai ta...”

...

Chương 3: Nàng 10 vạn, ngươi 1000 vạn

“Nếu như ta làm bạn trai cô có gì là không tốt, cũng sẽ không ủy khuất nhỉ? Hà tất vội vã giải thích?”

Diệp Lăng nhìn Hàn Thanh Tâm cười hắc hắc nói.

Hàn Thanh Tâm thiếu chút nữa tức chết, ngươi cái tên này từ đâu chui ra, xứng đôi với nàngsao?

“Ngươi đã không có chuyện gì, như vậy, thì ta đi đây.”

Hàn Thanh Tâm đứng dậy, vóc dáng hoàn mỹ hiện rõ trước mắt Diệp Lăng, ngập ngừng nói:

“Tiền thuốc men ta đã đóng, ngươi cũng nên xuất viện đi.”

Nói xong, Hàn Thanh Tâm định bước ra phòng rời đi.

“Chờ một chút!”

Diệp Lăng trợn trừng mắt, nói:

“Mỹ nữ, đối nhân xử thế không thể như vậy nha? Dựa theo pháp luật ở đây, thứ nhất, nàng đêm khuya đua xe là vi phạm. Thứ hai, đụng trúng ta, lẽ nào chỉ lấy tiền thuốc là xong? Tiền tổn thất tinh thần, còn phí bị thương sắp tàn phế các loại, những thứ này nàng đều hẳn là phải trả chứ?”

Sau khi linh hồn của hắn dung hợp với Diệp Lăng, cũng đã dung hợp với ký ức nơi đây, đối với một số thứ ở trên trái đất cũng nhận biết cực nhanh.

“Tiền tổn thất tinh thần thì ta biết, bất quá phí bị thương tàn phế phí là cái quỷ gì? Ngươi có chỗ nào tàn phế? Phế cái đầu ngươi à?"

Hàn Thanh Tâm vẻ mặt đầy tức giận, bất mãn nói:

“Ngươi là dự định vơ vét tài sản ta sao?”

“Tuyệt đối không có.”

Diệp Lăng khoát tay áo, nói:

“Chẳng qua nàng đụng trúng ta, làm xương cốt toàn thân ta kém chút biến thành bột phấn, nếu giám định chắc chắn là bị thương tàn phế rồi, không phải, ít nhất cũng tàn phế đến gần chết a? Thậm chí có khả năng tử vong cao.”

“Ngươi.. không phải hiện tại ngươi thật tốt sao?”

Hàn Thanh Tâm nói.

“Ta...”

Diệp Lăng trong lúc nhất thời có chút lắp bắp, mình bây giờ xác thực thật tốt nha.

Trên thực tế, Diệp Lăng dung hợp với ký ức Diệp Lăng cũ, biết mình tình huống của mình hiện tại.

Trên người méo có đồng nào!

Nghèo!!!

Còn chuyện trước kia hắn bị Lưu Phỉ rời bỏ, Diệp Lăng ngược lại là không có cảm thấy bao nhiêu phẫn nộ, dù sao bỏ rơi không phải là mình.

Vấn đề quan trọng bây giờ là tiền... đâu ra???

Có thể lái được chiếc Ferrari, cô gái này chắc không phải là người bình thường..

Mấu chốt là, mỹ nữ này đụng vào mình, hơn nữa đụng cho thịt nát xương tan, mà không chịu bồi thường, còn bảo vơ vét tài sản!

Thiên lý đâu?

“Được rồi, tóm lại ngươi là đòi tiền đúng không?”

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên đi tới một nam tử trẻ tuổi, thoạt nhìn cùng Hàn Thanh Tâm tuổi tác không chêch lệch bao nhiêu, hắn chính cái tên trong đoàn đua xe lúc trước, khi Hàn Thanh Tâm đụng phải Diệp Lăng sau đó, còn khuyên Hàn Thanh Tâm bỏ chạy, đổ thừa cho Diệp Lăng là bị sét đánh chết.

Hắn tên là Trần Hoành, nổi tiếng là một tên con ông cháu cha ở thành phố Đông Hải, cha hắn là Lão Đổng của tập đoàn Đông Cường, giá trị chí ít cũng có tầm mười tỉ.

Trần Hoành lúc trước có gọi điện cho Hàn Thanh Tâm, Hàn Thanh Tâm luống cuống bởi vì mình đụng trúng Diệp Lăng nên liền nói cho Trần Hoành mình lúc này ở bệnh viện.

Trần Hoành vốn là rất thích Hàn Thanh Tâm, tự nhiên ngay lập tức sẽ chạy tới.
Chỉ bất quá, hắn mới vừa đến phòng bệnh, liền nghe được Diệp Lăng ở chỗ này ‘Vơ vét tài sản’ của Hàn Thanh Tâm, hắn không có bởi vì Diệp Lăng không có việc gì mà thở phào nhẹ nhõm, mà đồng thời trong lòng lại là toát ra một tia giận dữ.

“Nói đi, ngươi muốn bao nhiêu?”

Trần Hoành mắt liếc lấy Diệp Lăng một cái nói:

Nha! Thật vất vả mới bắt được một cái cơ hội như vậy, sao có thể bỏ qua công phu sư tử ngoạm? Nhưng Diệp Lăng vẫn bình tĩnh nói:

“Ta đòi tiền nàng, mắc mớ gì tới ngươi?”

Diệp Lăng ánh mắt liếc nhìn Trần Hoành.

Người là cái rắm gì? tại Địa Cầu bất quá chỉ là một tên phú nhị đại,...

Diệp Lăng xem thường nhất là những người như thế này, đời trước, hắn trước kia cũng không ít lần cho những loại người nếm qua mùi vị đau khổ, đời này đi tới Trái Đất, càng không thể bỏ qua.

“Mục đích của ngươi chính là tiền, ta nói đúng không?”

Trần Hoành khinh bỉ nhìn Diệp Lăng, châm chọc nói:

“Nếu mục đích là tiền, vậy ngươi còn quản ai trả làm gì? Miễn người có tiền là được rồi.”

“Đừng nói như vậy.”

Hàn Thanh Tâm bất mãn nhìn Trần Hoành một cái.

Hàn Thanh Tâm cũng là một con ông cháu cha a, nhưng đước gia đình giáo dục tương đối tốt, nếu không, cũng sẽ không đem Diệp Lăng đưa tới bệnh viện.

Nếu như không phải là bởi vì đêm nay tâm tình nàng không tốt, cũng sẽ không đi đua xe, càng không phát sinh sự việc như bây giờ.

“Ta nói có sai sao? Thanh Tâm, đối loại người như thế này, cần gì cho hắn mặt mũi.”

Trần Hoành hướng Hàn Thanh Tâm nói một câu, vừa nhìn về phía Diệp Lăng, cao cao tại thượng nói:

“Mau nói đi? Đến cùng ngươi muốn bao nhiêu tiền? Bất quá chúng ta nói trước, tiền có thể cho ngươi, nhưng ngươi sau đó tốt nhất không nên nói chuyện này ra ngoài.”

“Dĩ nhiên, chúng ta cũng không sợ loại người như ngươi, chỉ tổ thêm phiền phức mà thôi.”

“Ngươi cái con mẹ nó, não bị chó táp à?” Diệp Lăng ngồi ở trên giường bệnh, con mắt trừng Trần Hoành, mắng:

“Lão tử không phải là bị ngươi đụng phải, lại không phải được ngươi đưa tới bệnh viện, mọi con mẹ nó chuyện cùng ngươi không có một chút quan hệ đều, nếu vậy ngươi tới đây sủa cái gì, ngươi cắn loạn cái gì? Tới đây diễn tuồng a?”

“Ngươi.. ngươi chửi ai đó?!”

Trần Hoành lập tức phẫn nộ, hắn đường đường là thiếu công tử của tập đoàn Đông Cường, từ nhỏ đến lớn, có người nào không lễ phép một mực cung kính nói chuyện với hắn? Càng chưa nói đến dám mắng hắn.

“Lão tử liền chửi ngươi, ngươi có thể làm gì ta, cắn ta à?”

Diệp Lăng giơ giơ cái tay lên nói:

“Ngươi có bản lãnh thì đánh ta đi! Lão tử bây giờ là bệnh nhân đó, ngươi đánh ta xem! Ta chính là bị thương tàn phế, nên tiền bồi thường cũng hơi bị nhiều a!”

Trần Hoành tức giận đến cả người run lên, chẳng qua Diệp Lăng nói hắn cũng biết được, Diệp Lăng bây giờ chính là bệnh nhân, nếu như mình đánh hắn, chẳng may hắn có chuyện gì thì phiền phức.

“Hừ, chẳng qua ta thấy ngươi là bệnh nhân, với lại ta cũng sẽ không tính toán với tên nghèo kiệt xác như ngươi”

Trần Hoành hít một hơi thật sâu, cười mỉa mai, đem lửa giận đè xuống, lại nói:

“Thanh Tâm là bạn gái của ta, ta có nghĩa vụ thay nàng bồi thường cho ngươi, nói giá đi, đến cùng ngươi muốn bao nhiêu tiền?”

“Trần Hoành, ngươi nói bậy gì đấy?”

Hàn Thanh Tâm đôi mi thanh tú không khỏi nhíu lại.

Trần Hoành đối với Hàn Thanh Tâm như thế nào, nàng thật sự cũng biết, bất quá Thanh Tâm căn bản là không có thích hắn.

“Thanh Tâm, chúng ta sớm muộn gì cũng ở chung với nhau, ta là Thiếu Công Tử của tập đoàn Đông Cường, nàng lại là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hàn thị, nếu như chúng ta cùng một chỗ, thì còn gì bằng!”

Trần Hoành cười hướng Hàn Thanh Tâm nói.

Hàn Thanh Tâm trong lòng cực kì chán ghét, tâm lý thầm nghĩ nếu như tập đoàn Đông Cường thực sự đưa cho hắn, chỉ sợ là mấy năm sau sẽ phá sản a.

Chẳng qua Trần Hoành hiện tại dù sao coi như là đối tác làm ăn với công ty của ba nàng, Hàn Thanh Tâm trong lòng tuy là chán ghét, nhưng cũng không có biểu lộ ra ngoài.

“Này, ngươi đến cùng muốn tiền hay không? Không nói, chúng ta đi a, về sau lại có chuyện gì, cũng đừng tới tìm chúng ta.”

Trần Hoành hướng Diệp Lăng nói.

“Ta nói mỹ nữ này, chỉ cần 10 vạn là được...”

Diệp Lăng trên dưới quan sát Trần Hoành một hồi, cười nói:

“Ờ mà nếu như công tử ca có tiền như vậy, thì liền 1000 vạn đi.”

“Cái gì?!”

Trần Hoành nghe Diệp Lăng lập tức muốn điên:

“Mẹ mày, định hố tao à?”

Trần Hoành thật sự là tức giận muốn chết, cần tiền cũng không cần phải 1000 vạn chứ?

Hơn nữa, vì sao Hàn Thanh Tâm là 10 vạn, còn mình thì 1000 vạn?

Chẳng lẽ là cái tên này đã cùng Hàn Thanh Tâm thông đồng chơi mình?

Tiền là việc nhỏ, nhưng Hàn Thanh Tâm, Trần Hoành tuyệt đối không dám khinh thường!

.....

Chương 4: Ngực cũng không nhỏ

“Ngươi cái tên quỷ nghèo này, đời này chưa thấy qua tiền à?”

Trần Hoàng tay chỉ lấy Diệp Lăng mắng:

“Ta nói cho ngươi biết, đừng nói là ngươi bị thương, coi như đem ngươi đụng chết, cũng nhiều lắm là bồi thường bốn năm trăm ngàn, mà ngươi mở miệng là 1000 vạn, mày đáng giá sao?”

“Ngươi tốt nhất nói chuyện đừng có chỉa tay vào người của ta.”

Diệp Lăng nhìn qua Trần Hoành, trong tròng mắt bỗng nhiên hiện lên một tia sát khí.

Tuy hiện tại toàn bộ tu vi của Diệp Lăng đã không còn, nhưng kinh nghiệm đời trước vẫn còn đó.

Diệp Lăng bắt đầu từ một tên tiểu đạo sĩ Trúc Cơ Kỳ, tu luyện tới Cửu Kiếp Tiên Đế, có thể nói là tu luyện không biết qua bao nhiêu tuế nguyệt, sát khí tích góp qua vô số năm đã thâm nhập đến vào linh hồn rồi, chỉ cần Diệp Lăng ý nghĩ một cái, ngay lập tức sẽ có thể bày ra.

Trần Hoành bị Diệp Lăng nhìn bằng ánh mắt này, thì vô cùng hoảng sợ, vội vàng thu tay về, lui lại mấy bước, trên trán mồ hôi chảy ra như tắm.

Đó chỉ là một ánh mắt a, làm sao lại đáng sợ như vậy, giống như là đang đối mặt với một con dã thú vậy, hơn nữa không phải là một con, mà là nghìn vạn con!

Trong nháy mắt đó, Trần Hoành có cảm giác như rơi vào trong địa ngục.

“Một phế vật.”

Diệp Lăng cười lạnh nói.

Đây cũng chỉ là một tia sát khí, nếu như hắn bày ra toàn bộ thì cái tên này chỉ sợ là bị hù chết.

Nghe nói như thế, Trần Hoành sắc mặt không khỏi đỏ lên, tâm lý có chút xấu hổ.

Ta nhịn!

Nếu như sau này chỉ cần móc ra mấy trăm ngàn, là có thể tìm người đem hắn đánh thành tàn tật! Hắn liền bình tĩnh trở lại, trong lòng cười lạnh.

“Ngươi không phải là không có tiền chứ? Nếu như ngươi thật sự thích vị mỹ nữ này, chẳng lẽ ngay cả 1000 vạn kia ngươi cũng không nỡ. Dĩ nhiên, nếu như ngươi không có thích nàng, thì ta chịu, coi như là ta chưa nói gì.”

Diệp Lăng giang tay ra, nhìn như rất bất đắc dĩ.

“Ta đương nhiên thích Thanh Tâm, thế nhưng...”

“Thế nhưng cái gì?”

Trần Hoành lời còn chưa nói hết, Diệp Lăng liền chặn họng nói:

“Thế nhưng ngươi không có tiền? Cũng là ngươi trước đó đều ở đây khoác lác? Không có tiền mà còn giả bộ? Còn cái gì mà Thiếu Công Tử tập đoàn rác rưỡi gì đó..., hừ ta khinh.”

“Là tập đoàn Đông Cường, tập đoàn Đông Cường!”

Trần Hoành trong mắt như muốn phun ra lửa, nếu không phải là Hàn Thanh Tâm ở đây, hắn thực sự muốn hung hăng đánh tên này một trận a.

“Cái tập đoàn gì đó, thì kệ con mẹ ngươi, cùng ta không có quan hệ gì, có tiền thì đưa nhanh lên, không có tiền thì mau cút!”

Diệp Lăng phất phất tay, có vẻ hơi không kiên nhẫn.

“Ngươi thật coi ta là tên ngốc sao? Bản Công Tử làm sao không có tiền, nhưng tuyệt sẽ không cho loại người cặn bã như ngươi!”

Trần Hoành cười lạnh nói.

Diệp Lăng trừng con mắt, đang muốn nói cái gì đó, thì Hàn Thanh Tâm đi tới trước mặt, bình tĩnh nói:

“Ngươi muốn 10 vạn đúng không? Tốt, ta cho ngươi 10 vạn, ngươi đem số thẻ ngân hàng cho ta, ta liền chuyển khoản qua cho ngươi.”

Vừa nói, Hàn Thanh Tâm lấy ra điện thoại di động.

Diệp Lăng lộ ra dáng vẻ bất đắc dĩ, nói:

“Ai... Xem ra vẫn là không có tiền, còn bày đặc giả trang a! À Chẳng thẻ ngân hàng của ta đã mất rồi, tạm thời nàng chuyển khoản không được, liền đưa tiền mặt đi.”

Câu nói đầu tiên rõ ràng là nói cho Trần Hoành nghe. Trần Hoành là nhân vật nào? Được xưng là "công tử mười tỉ ". Trong nhà há lại không có tiền.

Hơn nữa Trần Hoành là dùng tiền tiêu xài như nước, lãng phí vô số kể.

Bây giờ lại bị cái tên nhà quê nằm trên giường bệnh này nói mình nghèo? Nói mình không có tiền? Lẽ nào cho là mình giống hắn?

Trần Hoành ghét nhất là người khác nói mình không có tiền, ngay lập tức hắn điên lên, hướng Diệp Lăng quát:

“Mày biết cái gì gọi là có tiền không? Lão tử đây có thể lấy tiền đè chết ngươi! Hơn tám trăm ngàn một chiếc đồng hồ ngươi thấy qua chưa? Hơn 5 vạn một bộ đồ ngươi thấy qua chưa? Hơn 6 vạn một đôi giầy ngươi thấy qua chưa? Càng chưa nói cái con xe limited của ta.”

“Ngươi nhìn lại ngươi đi, từ đầu đến chân, không quá 100 tệ, còn nói ta nghèo, con mẹ nó tại sao cái Thiên Lôi kia không đánh chết ngươi đi!”

“Ngươi có tiền, vậy đưa ta 1000 vạn đi a!”

Diệp Lăng khiêu khích nói.

“Được, ngươi đem số thẻ ngân hàng nói cho ta biết, ta ngay lập tức chuyển khoản khoản cho ngươi! Ta nhất định phải để cho ngươi xem một chút, ta đây là người có tiền, không phải là người ngươi có thể so!”

Trần Hoành tức đến đỏ bừng cả mặt.

Hàn Thanh Tâm không khỏi liếc Trần Hoành một cái, thầm nghĩ cái tên này cũng thật là khờ đến ngu người, Diệp Lăng chỉ nói mấy câu mà thôi, hắn liền thật sự muốn móc ra 1000 vạn đưa cho, thật là ngu không thể tưởng tượng được.

Chẳng qua, nói như thế nào thì Trần Hoành cũng là vì mình, Hàn Thanh Tâm tự nhiên không thể để cho hắn xuất tiền ra được.

“Đừng nói nữa, ta sẽ đưa cho ngươi 10 vạn, ngươi nói cho ta biết địa chỉ, ta sẽ tìm người đưa cho ngươi.”

Hàn Thanh Tâm nói.

Diệp Lăng thầm nghĩ trong lòng nữ nhân, thật sự không thể qua mặt được à, hừ hừ vài tiếng, nói cho Hàn Thanh Tâm địa chỉ của mình.

Trần Hoành còn cho là Hàn Thanh Tâm khinh thường mình, muốn nói cái gì đó, nhưng lại bị Hàn Thanh Tâm lôi ra khỏi bệnh viện.

...

Buổi trưa, Trần Nghiên trên người mặc trang phục bác sĩ, đi tới phòng bệnh của Diệp Lăng.

“Xin chào, xin hỏi bệnh nhân ở đây đâu rồi?”
Trần Nghiên hướng Diệp Lăng hỏi.

“Nha! Tại hạ chính là bệnh nhân nơi đây.”

Diệp Lăng cười nói.

“Ngươi?”

Trần Nghiên đôi mắt sáng đèn pha quan sát Diệp Lăng một hồi, cười nói:

“Đừng nói giỡn chứ, bệnh nhân ở đây đâu có đẹp trai như vậy chứ.”

Diệp Lăng lập tức bất đắc dĩ, không phải mình chỉ rửa mặt một chút thôi sao, kiểu tóc thoáng chỉnh sửa lại một hồi, chẳng lẽ đến mức không nhận chứ?

Dù sao y phục vẫn là chưa có thay a!

Nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Diệp Lăng, ánh mắt Trần Nghiên nhíu lại, phản ứng kịp, chợt phát hiện, bộ đồ cuat Diệp Lăng đang mặc trên người, hoàn toàn giống nhau như đúc.

“Thật... Thật là ngươi?”

Trần Nghiên cái miệng nhỏ há to, quả thực không thể tin được.

Trước mặt cái tên này, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, tướng mạo thanh tú, cộng thêm người cao một mét tám, hoàn toàn chính xác là rất đẹp trai, hoàn toàn có thể cùng các minh tinh trên TV kia so sánh.

Trước đó Diệp Lăng bị sét đánh, trên khuôn mặt hoàn toàn mơ hồ, kiểu tóc thì rối bời, Trần Nghiên trong khoảng thời gian ngắn, thật đúng là không có nhận ra.

“Thật không nghĩ tới, ngươi lại đẹp trai như vậy a!”

Trần Nghiên con mắt nháy vài cái, không ngừng đánh giá Diệp Lăng.

Diệp Lăng cười hắc hắc, bỗng nhiên tiến lên một bước, hơi khom người, khuôn mặt hầu như là kề sát khuôn mặt trăng noãn mỹ lệ của Trần Nghiên.

“Ngươi... Ngươi làm cái gì?”

Trần Nghiên khuôn mặt đỏ lên, vội vàng lui lại.

“Ngươi không phải là muốn xem à? Ta lại gần một chút để cho ngươi nhìn kỹ một chút a!”

Diệp Lăng nói.

“Vô sỉ.”

Trần Nghiên lẩm bẩm một câu.

“Hừ, ta có hảo tâm như vậy, mà giờ lại trở thành lòng lang dạ thú.”

Diệp Lăng đảo cặp mắt trắng dã, lại nói:

“Chẳng qua dung mạo của ngươi cũng rất xinh đẹp a.”

“Đi sang một bên đi!”

Trần Nghiên kiều hừ một tiếng, nhưng trên khuôn mặt rõ ràng rất đắc ý.

Nàng đối tướng mạo của mình, vẫn là rất có lòng tin.

Chẳng qua Diệp Lăng câu nói tiếp theo, lập tức làm cho nàng phát ngốc.

“Ngực cũng không nhỏ a.”

...

Chương 5: Ngươi hiểu lầm

“Ngươi... Ngươi... Tên biến thái!”

Trần Nghiên khuôn mặt đỏ bừng, khi thấy ánh mắt Diệp Lăng không ngừng nhìn trên ngực nàng, lại còn dám tùy tiện buông lời, làm cho nàng cực kì xấu hổ, đồng thời, lại hơi cảm giác có chút đắc ý.

Con gái đương nhiên ai cũng muốn được người khác được khen, Trần Nghiên chẳng những dáng dấp xinh đẹp, mà bộ ngực cũng rất to tròn.

Rất nhiều nam nhân khi nhìn thấy Trần Nghiên, hầu như đầu tiên đều là xem ngực của nàng, dù sao nơi đó quá rõ ràng, chí ít cũng là 34D!

“Ngươi không được nhìn nữa á..., chán ghét!”

Trần Nghiên hai tay trắng nõn che trước ngực, khuôn mặt xinh đẹp, lộ ra lúm má đồng tiền, mắc cỡ đỏ bừng nói.

Nàng thầm nghĩ cái tên này nhìn bề ngoài đi rất tuấn tú, không nghĩ tới cũng là một đại sắc lang.

Bất quá đối với sắc lang, nữ nhân cũng có một chút ưa thích, chỉ là không có biểu hiện ra bên ngoài.

“Nàng tên là gì?”

Diệp Lăng cười hỏi.

Trần Nghiên không tính là mê trai, bất quá đối với nam nhân đẹp trai nam vẫn rất có hảo cảm.

“Ngươi hỏi cái này để làm gì? Không phải là có mưu đồ muốn gây rối? Hừ, Bổn cô nương đây, là một thiếu nữ rất là đàng hoàng nha.”

Trần Nghiên cong miệng lên nũng nịu nhẹ nói.

Trên đầu Diệp Lăng nhất thời hiện ra tia hắc tuyền:

“Ta không có mưu đồ xấu xa a, chỉ là thấy dung mạo của nàng xinh đẹp, muốn làm quen thôi.”

Tuy là hắn tỏ ra vô cùng chân thành, nhưng mà chẳng qua ánh mắt của Diệp Lăng lại bán đứng hắn, bởi vì ánh mắt hắn vẫn luôn nhìn chăm chăm hai đại bạch thỏ của Trần Nghiên.

Cũng không thể trách Diệp Lăng, dù sao bây giờ cũng là mùa hè nóng bức, mặc dù mặc bộ đồ bác sĩ, nhưng bởi vì quá nóng nên Trần Nghiên mở ra một nút áo phía trên, hơn nữa bộ ngực quá cỡ không khỏi lộ ra một mảng lớn tuyết trắng.

Diệp Lăng thậm chí chỉ cần nhìn kĩ một chút có thể nhìn thấy cái khe rãnh sâu hút bên trong...

“Ngươi còn nhìn!”

Trần Nghiên tính tình bình thường rất tốt, nhưng không có nghĩa là nàng dễ giải, khi thấy Diệp Lăng vẫn nhìn bộ ngực của mình, nàng giận dữ nhíu mày hừ một tiếng nói:

“Các ngươi một đám nam nhân quả nhiên đều là giống nhau, nhìn thấy nữ nhân liền mắt lom lom, ta thấy cái Thiên Lôi kia vẫn đánh ngươi quá nhẹ!”

“Nha!, ác như vậy sao?”

Diệp Lăng khóe miệng co quắp một cái, nói:

“Lời nói của nàng có chút không ổn a, ta thật sự phải giải thích cho nàng một lát mới được, sở dĩ mắt ta lom lom không phải là bởi vì nàng, mà là bởi vì... nàng là nữ nhân xinh đẹp!”

“Nịnh hót!”

Trần Nghiên xì một tiếng nở nụ cười khẽ mắng, liếc mắt một cái, lại nói:

“Nhanh lên nằm xuống, để ta kiểm tra thân thể của ngươi một lát.”

“Ồ.”

Diệp Lăng gật đầu.

“Nằm trên giường, đem áo cởi ra.”

Trần Nghiên nói.

Diệp Lăng thành thành thật thật đem áo cỡi ra, hắn hiện tại đã không còn chân khí, cũng chỉ là một người bình thường thôi, dù sao tốt nhất cũng nên kiểm tra một thân thể của mình một chút, vạn nhất nơi nào xuất hiện bệnh tình, ảnh hưởng đến tu luyện của mình sao này.

“Còn cái quần.”

Trần Nghiên lại nói.
“Quần cũng cởi?”

Diệp Lăng nghi ngờ nói.

Khuôn mặt Trần Nghiên đỏ lên, loại tình huống này nếu như bác sĩ bình thường làm, thì đều đã thành thói quen tự nhiên.

Nhưng bởi vì nàng vừa mới tới, nên vẫn còn thực tập, cái này là lần đầu tiên từng trải.

Cái má Trần Nghiên phồng lên, cố gắng trấn định nói:

“Dĩ nhiên, ngươi không cỡi quần, ta... Ta làm sao kiểm tra ngươi... Ngươi phía dưới...”

Nói đến đây, khuôn mặt xinh đẹp đã đỏ của Trần Nghiên lại càng đỏ hơn, giống như là trái cà chua vậy, cực kì mê người.

Diệp Lăng tính cách cũng khá cởi mở, cộng thêm lại có một đại mỹ nhân như Trần Nghiên, nhìn thì nhìn, mình cũng đâu có lỗ lã gì.

Nghĩ vậy Diệp Lăng thành thật, sạch sẽ gọn gàng đem quần đều cởi đi.

Sau khi cỡi quần xong, Diệp Lăng táo bạo lại muốn cởi cái quần lót luôn.

“A!”

Trần Nghiên nhìn thấy vậy, lập tức thét lên một tiếng chói tai, lui lại một bước, hai tay bưng đôi mắt sáng, hung hăng nói:

“Đại sắc lang! Ngươi... Ngươi làm cái gì?”

“Nàng không phải muốn kiểm tra cái phía dưới của ta sao?”

Diệp Lăng vừa nói vừa cởi ra.

“Không biết xấu hổ! Ngươi nhanh lên mặc lên, mặc lên đi!!”

Trần Nghiên thẹn thùng giậm chân một cái, quay đầu lại không dám xem.

“Ta nói kiểm tra ngươi phía dưới, là chỉ hai chân của ngươi, không phải là... không phải là nơi đó của ngươi...”

Trần Nghiên quả thực là muốn khóc, vừa rồi thật sự trong chớp mắt kia, nàng thấy được dưới quần của Diệp Lăng có một chút mảnh màu đen...

Trong lòng nàng cực kì xấu hổ, cảm giác ủy khuất vô cùng, từ nhỏ đến lớn, còn cho tới bây giờ không có một nam nhân nào dám đùa giỡn với nàng như thế. Cái này thật là oan uổng cho Diệp Lăng a, Diệp Lăng là trọng sinh tới được, mặc dù là dung hợp với ký ức của Diệp Lăng cũ, nhưng còn nhiều sự việc chưa rõ a.

“Ta còn tưởng nàng nói kiểm tra toàn thân chứ".

Diệp Lăng nói.

“Hừ, ngươi chính là một tên đại sắc lang! Đồ vô sỉ! Không biết xấu hổ! Xấu xa!”

Trần Nghiên tức giận mắng lên, hai ngọn núi run không ngừng, nếu đây không phải bởi vì là công việc của nàng, nàng nhất định sẽ hung hăng đánh cái tên này một cái tát.

Diệp Lăng đảo cặp mắt trắng dã, nói:

“Ta nói mỹ nữ này, ai bảo nàng không nói trước? Hơn nữa, là nàng nhìn ta, lại không phải là ta nhìn nàng, nàng tức giận cái gì, không phải quá lời cho nàng sao?”

“Ngươi... ngươi..hèn hạ vô sỉ, hạ lưu!”

Trần Nghiên nói.

Diệp Lăng cảm thấy bất đắc dĩ, nữ nhân này thật sự là không nói đạo lý a, đời trước là như thế này, đời này vẫn là như vậy.

Trần Nghiên vẫn là rất chuyên nghiệp, kiểm tra rất tỉ mỉ, chẳng qua khiến người ta kinh ngạc chính là, nàng dĩ nhiên là cận thị.

Thời điểm kiểm tra cho Diệp Lăng, Trần Nghiên cơ hồ là ghé sát vào trên người của Diệp Lăng

Một cỗ mùi thơm từ thân thể mê người truyền vào trong lỗ mũi Diệp Lăng, tiểu đệ của Diệp Lăng lập tức nổi lên phản ứng.

Trần Nghiên dĩ nhiên là thấy, cố gắng nỗ lực không nhìn tới tiểu đệ của Diệp Lăng, chẳng qua khi nàng kiểm tra, thấy phần dưới của Diệp Lăng có một khối u nhô lên.

Cũng đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, La U đi đến.

Đầu tiên khi nhìn vào La U liền thấy, cảnh tưởng khiến người ta trào máu một màn!

Bởi vì Trần Nghiên là mắt cận thị, cho nên đầu hầu như đều hạ thấp người xuống để kiểm tra, lúc này vừa mới kiểm tra phần đùi của Diệp Lăng, mà phần đùi của Diệp Lăng có một vết thương ứ động thành khối u, Trần Nghiên lấy tay ấn vào vết thương để kiểm tra, vừa ấn vào thì Diệp Lăng phát ra một tiếng tương tự như rên rỉ vậy

Với tư thế này, từ cửa nhìn vào thật giống như Trần Nghiên đang dùng cái miệng nhỏ nhắn của nàng đang làm cái... hắc hắc ( tự hiểu), làm cái sự tình xấu hổ cho Diệp Lăng.

“A!”

La U lúc đó liền chấn kinh rồi, phát sinh một tiếng thét chói tai.

“Các ngươi... Các ngươi đang làm gì?”

La U chỉ chỉ Diệp Lăng hỏi.

Nghe được thanh âm của nàng, Trần Nghiên lập tức ngẩng đầu lên, mà đứng cái vị trí của La U, đúng dịp nhìn thấy cái tiểu đệ của Diệp Lăng đang phản ứng mãnh liệt.

Diệp Lăng hiện tại chỉ mặc một cái quần lót, có thể dễ dàng nhìn thấy cái "Nhất Trụ Kình Thiên" a.

“Các ngươi... Các ngươi không biết xấu hổ!”

La U khuôn mặt đỏ thẫm nói.

Nàng là đến cũng để kiểm tra cho Diệp Lăng, không nghĩ tới Diệp Lăng cùng Trần Nghiên, dĩ nhiên ban ngày lại dám làm cái chuyện xấu hổ này, ngay cả cửa phòng bệnh cũng không đóng lại!

Trần Nghiên lúc này mới kịp phản ứng lại, hai gò má lúm đồng tiền lập tức đỏ bừng, giải thích:

“La bác sĩ, ngươi, ngươi hiểu lầm. Chúng ta, chúng ta...”

Trần Nghiên giống như là trong lòng có quỷ, khẩn trương lắp la lắp bắp nói, trong khoảng thời gian ngắn, căn bản là giải thích không rõ ràng.

....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau