TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đại náo hôn lễ Hà Gia

Bị Thôi Kim Đỉnh bón hành cho ngập miệng không có chỗ phát tiết, hiện tại đã có tam thiếu gia làm chỗ dựa, đương nhiên Lý Mục sẽ không dám phát tác. Không hiểu vì sao cho tới hiện tại, đám người Ảnh Vệ liền coi Lăng tam thiếu như thiên lôi sai đâu đánh đó, không gì không làm được. Cho dù biết đối thủ là một trong hiệp khách của Quần Hiệp bảng, nhưng có thiếu gia ở đây, ai đến bọn hắn cũng không sợ.

- Ách! Các ngươi.... - Tên gia đinh lập tức liền nhận ra Lý Mục. Ngày hôm trước trong đám người đi đến khách điếm bắt cóc đám người Mục Uyển Thanh cũng có mặt hắn. Bây giờ thấy 2 tên hộ vệ kia như hung thần ác sát, liền biết được bọn hắn tìm được viện binh. Cảm thấy sợ hãi, hắn ngay lập tức muốn chạy vào trong báo tin.

- Muốn chạy hả? Chạy được sao?

Trương Lâm ở đằng sau vung một sợi dây thừng ra túm được vào cổ tên gia đinh, kéo hắn quay lại. Lý Mục, Trương Lâm không đợi chỉ thị của tam thiếu gia, liền nhảy vào tấn công đám gia đinh.

Gia đinh Hà Phủ thấy có người đến nháo sự, liền xông tới vây công. Nhưng một đám dê non có thể làm gì được lão hổ sao? Chưa nói đến bây giờ là 2 lão hổ? Thuần túy đây là một trận ngược đãi. Cả đám bị 2 người đánh ngã chỉ trong vòng chưa đến một phút. Quan khách được mời đến thấy có đánh nhau, liền chạy mất, kẻo lại liên lụy tới chính bản thân mình.

- Đi vào!

Lăng Huyền Phong lạnh nhạt nói, liền để cho Lý Mục cùng Trương Lâm dẫn đường tiến vào Hà Phủ.

- --------------------------

Bên trong Hà Gia lão trạch, hiện tại đang vô cùng náo nhiệt. Lão bản Hà Gia hôm nay cưới tân nương, hơn nữa một lúc 3 vị, hơn nữa người nào người nấy đều rất xinh đẹp, nhất là Mục Uyển Thanh thì lại là cực phẩm.

Đại trạch Hà Gia, ở sân trước bây giờ xếp đầy bàn ghế, xung quanh hạ nhân Hà Phủ tấp nập qua lại, khách mời cũng tới khá đông. Ngoài ra còn có đội kèn trống mừng hỷ, đang chơi nhạc liên hồi.

- Các vị! Các vị! Hôm nay Hà Gia có hỷ sự, liền có chén rượu nhạt, mời các vị hôm nay tới cùng chung vui với Hà mỗ!

- Hà lão bản khách khí! Hôm nay ngày vui, chúng ta không say không về!

- Đúng! Không say không về!
- ............

Đám người thích thú hò hét, cùng nâng bát rượu lên mời Hà Hữu Tài, cười nói nhộn nhịp.

- Hôm nay, chúng ta..... Có chuyện gì! Làm gì mà lộn xộn ngoài kia thế?!

Đang vui vẻ phát biểu, chợt nghe có tiếng ẩu đả ngoài cổng lớn, Hà Hữu Tài nhíu mày quát lớn. Đám gia đinh kia thật vô dụng, có chút chuyện thôi mà cũng làm không xong, phen này phải hảo hảo trừng trị bọn hắn mới được.

Rất nhanh, có 3 bóng người đi vào trong đại trạch Hà Gia. Dẫn đầu là một thiếu niên 16-17 tuổi, mặt mũi anh tuấn, thân mặc trường bào, hông đeo trường kiếm, 2 bên là 2 thị vệ cùng mặc hắc bào, mặt mũi lạnh tanh. Nhận ra 2 người hộ vệ kia, Hà Hữu Tài kinh hãi hô:

- Các ngươi! Các ngươi!....

- Con lợn béo chết tiệt kia! Dám bắt cóc phu nhân của tam thiếu gia chúng ta! Hôm nay lão tử cho ngươi biết thế nào là thịt heo quay!

Lý Mục giận giữ quát lớn, hắn lén nhìn qua tam thiếu, thấy không có phản ứng gì, liền một mực chửi đổng chanh chua như một mụ đàn bà.- Hừ! Chỉ với 3 người các ngươi sao? Người đâu! Bắt bọn hắn lại cho ta!

Hà Hữu Tài thấy chỉ có 3 người, thâm tâm cảm thấy bình tĩnh đôi chút, liền lệnh cho hạ nhân bắt lại 3 người lạ mặt kia.

- Đúng! Bắt lại! Dám tới nháo sự ở Hà Gia! Không coi chúng ta ra gì đúng không? Hà lão bản yên tâm! Có bọn ta giúp ngươi! Người đâu! Giúp Hà Gia gia đinh bắt người!

- Đúng! Bắt bọn hắn!

- .........

Đám khách mời cũng cá mè một lứa với Hà Hữu Tài, quát tháo hạ nhân nhà mình đi ra bắt người. Không cần Lăng Huyền Phong ra lệnh, Lý - Trương 2 người liền lao lên đánh. Tràng diện cũng như trước đó không lâu giống y như đúc. 2 người đều là Võ Sư cao giai, có thể bị một đám phàm nhân làm gì sao? Đáp án là không. Rất nhanh đám gia đinh bị đánh cho răng rơi đầy đất, đám chủ nhân của chúng cũng không ngoại lệ, bị 2 người kéo vào, không quản ngươi là ai, đập trước rồi tính!

- Á! Đừng đánh ta!

- Ai ôi! Chết ta rồi! Đại hiệp tha mạng!

- A! Cúc hoa của ta! Tên vương bát đản nào thông cúc hoa của lão tử! - Một vị nhân huynh bị đánh thảm thiết kêu gào.

..........

Lăng Huyền Phong đứng yên một chỗ không có di chuyển. Ngẫu nhiên cũng có 1-2 tên không có mắt tiến tới định ra tay, ngay lập tức bị hắn một tát đánh bay ra ngoài. Đám gia đinh thấy hắn nhẹ nhõm giải quyết người của mình như vậy, liền sợ hãi không dám tiến tới. Lăng Huyền Phong không thèm để ý, trước mắt hắn đang chú ý tới một người. Người này từ đầu tới giờ vẫn một mực không lên tiếng, chỉ chăm chú uống rượu.

Thôi Kim Đỉnh - ngoại hiệu Mạc Kim Thử!!

Chương 97: Mạc Kim Thử

Ở xa xa phía góc của đại trạch, có một cái bàn, trên đó thức ăn đầy đủ, nhưng nhiều nhất vẫn là rượu. Nhưng cái bàn đó, chỉ có một người ngồi, hơn nữa dưới chân hắn bây giờ đã chồng chất gần chục vò rượu, hiển nhiên đã uống hết không ít, nhưng người này mặt không đổi sắc, đúng là một con sâu rượu. Người này thân cao 1m8, trên đầu quấn một cái khăn xanh, khuôn mặt thì lại đeo một cái khăn có họa tiết răng nanh trông cực kỳ ghê rợn. Có vẻ như hắn không bao giờ cởi bỏ cái khăn đó ra, vì lúc uống rượu, hắn chỉ vén cái khăn lên để uống. Thân mình hắn gầy gò, nửa thân trên cởi trần, hạ thân mặc một chiếc quần xanh đầy bụi bặm. Bên cạnh hắn đang đặt một cây thương rỉ sét.

- Lão Hà! Đám cưới của ngươi mới thuê mấy tên hề đến mua vui sao? - Thôi Kim Đỉnh nhàn nhạt hỏi.

- Hả? Ách! Không có! Không có! Thôi đại gia, lần này lại phải nhờ ngươi tới giúp a! Mấy tên thủ hạ phế vật của ta không phải đối thủ của 2 người kia. - Hà Hữu Tài khuôn mặt béo bây giờ mồ hôi chảy đầm đìa. Thôi Kim Đỉnh này từ lúc gặp tới nay luôn tạo cho mình cảm giác không rét mà run, lạnh hết cả sống lưng.

- Ồ? Hóa ra là đến nháo sự? 2 tên kia? Hôm nay là ngày vui của tên mập, lão tử hiện đang bảo hộ hắn. Hiện tại lão tử đang cao hứng, lưu lại 2 cánh tay, sau đó cút!

Thôi Kim Đỉnh hất hàm lên trời khinh khỉnh nói.

- Ngươi!... - Lý Mục nắm chặt tay, cố nén uất hận. Tên Thôi Kim Đỉnh này thực kiêu ngạo. Nhưng hắn lại có tiền vốn để kiêu ngạo. Võ Tông! Hắn chính là một Võ Tông cường giả! Hiện tại bản thân mình và đệ đệ chỉ có tu vi Võ Sư, cùng lao lên cũng chả bõ dính răng cho hắn. Còn thiếu gia... ài...

Lăng Huyền Phong ra dấu cho Lý Mục dừng lại. Hắn bước lên một bước nói:

- Thôi Kim Đỉnh, ngoại hiệu Mạc Kim Thử. Bản thiếu gia nghe nói trên giang hồ, ngươi thích độc lại độc vãng, hành sự quái gở không thích làm thủ hạ cho người khác. Nhưng mà có điều, thấy ngươi hôm nay, bản thiếu gia phải nghĩ lại. Hắc!

- Có ý gì? - Thôi Kim Đỉnh hỏi.

- Cũng không có ý gì. Chẳng qua, không ngờ đại danh đỉnh đỉnh Quần Hiệp Bảng Thôi đại hiệp lại đi làm chó cho kẻ khác. Thật không ngờ! Ha ha ha ha!

Lăng Huyền Phong cười lớn, ánh mắt tỏ vẻ khinh miệt nhìn Thôi Kim Đỉnh. Lý Mục cùng Trương Lâm ánh mắt sùng bái nhìn thiếu gia. Lợi hại! Không ngờ công phu miệng lưỡi thiếu gia thật lợi hại!

- Hừ! Ranh con, miệng lưỡi có chút dẻo. Vốn hôm nay lão tử còn muốn lưu lại mệnh cho các ngươi, nhưng có lẽ lại phải đổi ý. Hỷ sự đáng lẽ không nên có người chết, nhưng các ngươi hôm nay sẽ là ngoại lệ! - Thôi Kim Đỉnh gằn giọng nói. Ngày thường hắn có lẽ còn có thể đùa giỡn chút. Nhưng hôm nay đã uống quá nhiều rượu, dù không say nhưng vẫn bị men rượu ảnh hưởng, có chút nóng tính.

- Ồ? Ta muốn xem Thôi đại gia ngươi muốn lưu chúng ta lại như thế nào... 2 người các ngươi xử lý nốt mấy tên lâu la, còn hắn giao cho ta!

Không để ý 2 người Lý - Trương, Lăng Huyền Phong như một cơn gió lao về phía Thôi Kim Đỉnh, 2 tay vận công tung chưởng...

Bành!!!!

Lăng - Thôi hai người đối chưởng, cùng lùi về phía sau. Thôi Kim Đỉnh bị lùi về phía sau 2 bước, còn Lăng Huyền Phong phải mất gần 20 bước mới dừng lại, hơn nữa còn phun ra một ngụm máu tươi..

- Hừ! Chỉ là một tên Võ Vương Lục Giai cũng dám đấu tay đôi với ta sao? Thôi Kim Đỉnh cười lạnh, vốn hắn còn có chút cẩn trọng, nhưng khi biết được tu vi của đối phương, thì bắt đầu thả lỏng. Chỉ là một tên Võ Vương mà thôi, đại gia đây hôm nay đùa chết ngươi.

- Võ Vương thì sao? Võ Vương vẫn có thể vặn cổ của ngươi xuống! - Áp chế luồng khí vặn vẹo trong cơ thể, Lăng Huyền Phong mạnh mẽ nói.

Nghe 2 người đối thoại, Lý Mục cùng Trương Lâm kinh hãi gần như muốn rớt cằm xuống đất. Võ Vương? Mẹ ơi, Tam thiếu gia đã là Võ Vương? Còn là Võ Vương Lục Giai? Hai người trực tiếp nhân sinh quan bị phá hỏng. Mọi người trong Mặc Thủy Thành đều nói tam thiếu gia là phế vật. Ta kháo! Có phế vật nào tu vi Võ Vương ở tuổi 16 không hả? Nếu hắn là phế vật, vậy chúng ta là cái con mẹ gì a? Lý - Mục 2 người lập tức cảm thấy phấn chấn. Tam thiếu gia nhà ta là thiên tài! Đi theo hắn sau này chắc chắn có cơm ăn a!

- -----------------------------------

Lăng Huyền Phong thầm tính toán. Cứng đối cứng với hắn chắc chắn là hành ngập mồm. Chỉ có thể dẫn dụ hắn tiến đến gần ta, sau đó thừa lúc hắn sơ hở....

Dường như đã quyết định chuyện gì, Lăng Huyền Phong lại lao tới, cũng như lần trước vận toàn bộ công lực ra chiêu tấn công

Song Long Xuất Hải!!!!!!

2 đầu Kim Long gào thét bay về phía Thôi Kim Đỉnh, cát bụi bay tứ tung. Thôi Kim Đỉnh thấy thế cũng chỉ cười nhạt, vung cây thương lên một cái, lập tức 2 đầu kim long biến mất không chút tăm hơi.

- Tiểu tử thối! Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao? Vậy thì đáng tiếc cho nhà ngươi. Vốn đại gia còn có chút ái tài, nhưng ngươi đã muốn đối nghịch với ta, vậy thì chỉ có con đường chết! Chỉ thấy hắn lôi trong mình ra một vài thanh đao nhỏ. Lý Mục kinh hãi hét lớn:

- Thiếu gia! Coi chừng! Đó là liêm đao của hắn đó!

Lăng Huyền Phong tập trung tinh thần. Theo như lời đồn, Thôi Kim Đỉnh thương pháp cũng vào hạng trung đẳng. Nhưng cái làm cho hắn nổi danh, chính là mấy thanh "liêm đao" này.

- Thiện Nữ Tán Hoa!!!

Vung tay một cái, đám tiểu đao trong tay hắn tán xạ ra xung quanh, uy lực kinh hồn. Những tên tiểu lâu la xung quanh không kịp chạy, bị một đao chém bay đầu. Lăng Huyền Phong do đã đề phòng từ trước, nên cũng tung người lên tránh được phần lớn, nhưng vẫn bị một thanh đao chém trúng tay, chỉ trong giây lát máu tươi cuồng phun.

- Phi đao thật đáng sợ!

Lăng Huyền Phong thì thào nói. Nếu như chỉ có đám tiểu đao kia cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng bên trong mỗi thanh đao lại có bao hàm đấu khí của chính Thôi Kim Đỉnh, hơn nữa cái nào cũng có đấu khí tương đương nhau. Vừa rồi hắn đếm, Thôi Kim Đỉnh đã tung ra gần 100 thanh đao. 100 thanh! Mỗi thanh đều có một lượng đấu khí như nhau rót vào trong đó! Cái này cần khống chế đấu khí tinh chuẩn như thế nào?

- Thiếu gia! Coi chừng phi đao quay trở lại!

Lăng Huyền Phong giật mình! Chỉ nhìn thấy đám phi đao sau khi bay ra không trung, không ngờ còn quay trở lại người phóng ra nó. Không kịp suy nghĩ, hắn dùng khinh công mau chóng nhảy lên cao, may mắn tránh thoát. Mồ hôi lạnh chảy đầy đầu. Mẹ kiếp! Nếu không phải Lý Mục nhắc nhở, chắc chắn sau gáy hắn bây giờ sẽ có cắm một cây đao!

Sát chiêu, không ngờ chính là đây!

Thôi Kim Đỉnh cũng khá bất ngờ, hứng thú nói:

- Ái chà chà! Không ngờ tiểu tử thối ngươi còn có thể tránh thoát được! Nhưng không sao, thử lại phát nữa, xem ngươi tránh đi đâu!

Nói đoạn, hắn lại vung tay, nhất thời phi đao lại phóng tới.

Lại nữa? Nếu như ngươi dùng chiêu khác, có lẽ ta sẽ bị bất ngờ, nhưng nếu lại một chiêu này, vậy thì... khặc khặc khặc!!

Lăng Huyền Phong cười lạnh. Vừa rồi hắn có dùng Tổng Quát Thức xem kĩ từng hành động của hắn, nhất thời phát hiện ra sơ hở khi xuất chiêu. Mặc dù chỉ xuất hiện thoáng qua mà thôi, nhưng như thế đã đủ!

Chương 98: Mạc Kim Thử chạy trốn

- Nhóc con! Lại một lần nữa nè! Thiên nữ tán hoa!!!

Dứt lời, phi đao lại đến, lại một chùng phi đao giống như hoa nở rộ vươn cánh ra khắp nơi, quả thật vô cùng đẹp đẽ. Nhưng nào ai ngờ, ẩn ẩn bên trong đóa hoa xinh đẹp đó lại là sát khí kinh hồn!

Vù! Vù! Vù!

Nhanh chóng dùng khinh công tránh thoát, Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy bên tai mình tiếng lưỡi đao xé gió gào thét liên hồi. Lợi dụng lúc phi đao còn chưa quay trở lại, hắn nhanh chóng phi thân tới chỗ đứng của Thôi Kim Đỉnh, 2 chân thi triển thế trung bình tấn, 2 tay hướng ra phía trước làm một thủ thế...

Thôi Kim Đỉnh chỉ cảm thấy tên tiểu tử trước mặt hành động vô cùng quỷ dị. Rõ ràng hành động kia vô cùng chậm chạp, phảng phất như chỉ cần giơ thương lên là có thể đâm cho hắn mấy chục nhát. Nhưng làm cho hắn kinh hãi, chính là cho dù hắn có cố sức đến mấy đi chăng nữa thì cũng không thể nhấc được hai tay, một chút khí lực để động đậy cũng không có!

Một màn vô cùng quỷ dị xuất hiện: Lăng Huyền Phong chuyển động cánh tay theo hình Âm Dương lưỡng cực, mỗi lần tay hắn hướng về đâu, Thôi Kim Đỉnh lại "thân bất do kỷ" rướn người về phía đó, giống như là con rối của Lăng Huyền Phong vậy. Thôi Kim Đỉnh vô cùng biệt khuất, hắn cắn răng thôi động đấu khí, nhưng làm cho hắn tuyệt vọng là: đấu khí của hắn bị hút ra ngoài một cách nhanh chóng, tạo thành một khối cầu đấu khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường ngay trước ngực hắn. Linh cảm thấy có điều không ổn, hắn đã muốn chạy.

- Muốn chạy sao? Muộn rồi em! Khai Thái Cực!!!

Phịch! Hự!!

Tung một chưởng về phía quả cầu, đấu khí bỗng chốc nổ tung, Thôi Kim Đỉnh chỉ cảm thấy trước ngực của mình như bị một cây búa lớn đập vào, lập tức hộc máu, bay về phía sau gần chục mét.

Khai Thái Cực! Xoay chuyển càn khôn, hư không chuyển đổi, tạo thành sát thương, đoạt năng lực khống chế của địch, kéo địch lại gần, rồi đánh bay!

Đây chính là chiêu thức cổ phổ Lăng Huyền Phong lĩnh ngộ được từ hệ thống. Vốn ban đầu hắn định sử dụng Ỷ Thiên Kiếm chém chết Thôi Kim Đỉnh, nhưng bản thân lại không nắm chắc mình còn sống sót trước khi rút được kiếm ra hay không, bởi vì cho tới khi có đầy đủ thực lực, Ỷ Thiên Kiếm đối với hắn cũng chỉ là một thanh kiếm vô cùng sắc bén mà thôi. Chính vì thế hắn mới chọn con đường an toàn hơn: Sử dụng Thái Cực cổ phổ!

- Ngươi!! Phụt!!

Ngóc đầu dậy, Thôi Kim Đỉnh chỉ nói được một câu, sau đó lại phun máu tươi. Lăng Huyền Phong thở dài, chênh lệch đẳng cấp đúng là khó chị, nếu như tu vi của mình ngang ngửa với hắn, thì giờ phút này hắn đã thành một xác chết. Tiếc là chỉ có thể làm hắn thụ thương, ài!
Lý Mục cùng Trương Lâm cằm như muốn rớt ra ngoài, hai cặp mắt như muốn nhảy ra khỏi hốc, miệng có thể nhét vừa 2 quả trứng. Ta kháo! Mạnh vậy! Tên kia là Võ Tông! Võ Tông hàng thật giá thật đó nha! Thế mà lại bị thiếu gia nhà mình chỉ mới là Võ Vương đánh cho như nhi tử. 2 người chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, muốn sụp đổ tại chỗ.

- Đại ca! Đây... đây có phải sự thật hay không?

Lý Mục bị một màn vừa rồi dọa tới mức người ơi ở lại hồn đi nhé, không tự chủ được vô thức dùng sức nhéo nhéo ngực Trương Lâm. Trương lão tam lập tức thét thảm một tiếng, chỗ kia vốn đã bị đánh tới tím bầm, giờ lại bị dùng sức nhéo một cái nên càng đau tới mức chết đi sống lại.

- Ta kháo! Đại ca sao ngươi nhéo ta? Ngực của ngươi không nhéo mà nhéo ta!!

Trương lão tam gào lên trong bi phẫn.

- Thì ra không phải mơ!

Lý Mục thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức nói:

- Chúng ta là huynh đệ đã ngót chục năm, nhéo ngươi với nhéo ta, có gì khác nhau sao?- Huynh.....!! Được, coi như huynh lợi hại!

Ngón tay run run chỉ Lý Mục, Trương Lâm chỉ cảm thấy vô lực, không ngờ đại ca mình lại có thể phát biểu ra một câu vô sỉ đến mức này.

Ở phía trước, Thôi Kim Đỉnh đã có thể ngồi dậy, nhưng hắn đã bị thương nặng, phun ra một ngụm máu tươi, hắn thở hổn hển nói:

- Không ngờ hôm nay lại lật thuyền trong mương. Lão tử hành tẩu giang hồ hơn 30 năm, hôm nay lại bị một thằng nhãi con đánh bại, thật là mất mặt.

Lăng Huyền Phong lạnh lùng nói:

- Không chỉ thất bại, hôm nay ngươi sẽ phải chết ở đây!

Sau đó hắn bắt đầu tiến đến, đôi mắt tràn ngập sát khí.

- Hắc! Muốn giết ta sao? Ha ha! Luyện thêm vài chục năm nữa đi! Ha ha ha!!!!

Nói đoạn, Thôi Kim Đỉnh lấy ra một hắc cầu, ném xuống đất. Xung quanh hắn bỗng dưng bao trùm một làn khói trắng.

- Không ổn! Hắn muốn trốn!

Lăng Huyền Phong lập tức lao đến. Khói tan đi, thân ảnh của Thôi Kim Đỉnh đã biến mất, trong không trung chỉ còn văng vẳng lại tiếng của hắn:

- Tiểu tử thối, hôm nay bại dưới tay ngươi, thù này đại gia nhớ kỹ! Lần sau đừng để ta bắt được! Ha ha ha ha ha!!

Chương 99: Giáo huấn ngươi

- Nhãi ranh! Nhớ đấy! Lần sau đại gia ngươi sẽ báo thù! Ha ha ha ha!

Chỉ bỏ lại một câu, Thôi Kim Đỉnh đã bỏ đi mất dạng. Hiện trường bỗng yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Phịch!

Tên mập Hà Hữu Tài ngồi phệt xuống đất. Vì tốc độ khá nhanh nên mỡ trên người hắn run lên bần bật. Toát mồ hôi lạnh, hắn ngầm cầu khẩn. Má ơi! Lần này chạy trời không khỏi nắng rồi. Mấy tên lâu la thấy ngay cả cao thủ như Thôi Kim Đỉnh cũng phải sợ hãi mà bỏ chạy, lập tức tên nào tên nấy 2 chân run lên cầm cập. Bọn hắn hối hận rồi. Đáng lẽ lúc nãy núp ở một bên thì có phải tai qua nạn khỏi không? Bây giờ thì tốt rồi, chuẩn bị lĩnh đòn trả thù của 3 người kia đi a!

- Hừ! Lần sau gặp... mày không thoát được đâu con trai! Tu bi con tì niu....

Lầm bẩm một mình, Lăng Huyền Phong quay về phía Hà Hữu Tài đang run như cầy sấy.

- Hừm! Hà Hữu Tài đúng không? Nếu bản thiếu gia nhớ không nhầm, lần trước ngươi tính cướp lão bà của ta về làm tiểu thiếp, bị đánh còn chưa đủ sao? Lần này muốn thử cảm giác mạnh?

- Ách! Vị công tử này.... Ặc! Không phải! Tiểu gia gia! Xin ngài giơ cao đánh khẽ. Tiểu nhân có mắt không tròng. Xin ngài để cho một con đường sống, tiểu nhân cắn rơm cắn cỏ lạy ngài.... hu hu hu...

Hà Hữu Tài nước mắt nước mũi chảy ào ào như suối, trông vô cùng đáng thương. Nhìn bộ dạng này của hắn, Lăng Huyền Phong càng thấy chán ghét. Vốn hắn và tên mập nước sông không phạm nước giếng. Nhưng tên mập lại năm lần bảy lượt chọc tới mình, Phật gia cũng có ba phần nộ khí. Tưởng bản thiếu gia dễ bị ăn hiếp sao? Không biết hung danh của lão tử tại Mặc Thủy Thành à?!!

- Lần trước ta đã không so đo gì với ngươi, nhưng ngươi lại không biết hối cải, xem ra hôm nay không lưu được ngươi nữa rồi..

Hà Hữu Tài sắc mặt xanh lét:

- Ngươi... Ngươi định làm gì? Ta nói cho ngươi biết! Ngươi động tới ta... biểu ca của ta sẽ không tha cho ngươi!!

- Biểu ca của ngươi?

- Đúng! Biểu ca của ta là gia chủ An gia ở Đế Đô! Nếu để hắn biết được, hắn sẽ diệt cả nhà ngươi! - Hà Hữu Tài giọng nói run run uy hiếp.
Lăng Huyền Phong trên trán nổi vài vạch đen. Không phải trong tiểu thuyết thì tiểu nhân vật bị main cho ăn hành, xong lấy người nhà ra uy hiếp sao? Hình như hôm nay bản thiếu gia đụng hàng? Mà An gia là cái gì? Nổi tiếng lắm sao?

Lắc lắc đầu, Lăng Huyền Phong vẫn chậm rãi tiến đến. Xung quanh tất cả đám người đến dự trừ hạ nhân Hà gia đều đã lục đục kéo nhau chuồn lẹ. Ở lại có khi vị tôn đại thần kia giận cá chém thớt thì cũng chỉ biết cắn răng mà ôm hận thôi.

- Ngươi... Ngươi tính làm gì? Xin ngươi... AAAA!!!!

Hà Hữu Tài hét thảm, giọng của hắn the thé như heo bị chọc tiết. Thì ra Lăng Huyền Phong đã đạp gãy 2 chân của hắn.

- Không tha cho ta? An gia? An gia là cái đồ vật gì? Cũng đem ra dọa bổn thiếu gia?

Trợn mắt lên, Lăng Huyền Phong bắt đầu mang ra phong thái hoàn khố của mình. Nghĩ một lát, hắn tiếp tục nói:

- Xem ra đoạn gãy 2 chân ngươi là không đủ, bản thiếu gia nghĩ là phải giáo huấn ngươi nặng hơn mới được.

- Không! Không! Xin đừng! Đại hiệp tha mạng
Hà Hữu Tài đau đến mức chết đi sống lại, sau khi nghe thấy đối phương còn muốn hành hạ mình, lập tức khóc lóc cầu xin. Vốn Lăng Huyền Phong còn định đạp thêm một số chỗ, nhưng thấy hắn như vậy đành thôi, sau đó hắn chộp một tên hạ nhân...

- Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân chỉ làm theo lệnh của lão gia! Xin tha mạng!

Tên hạ nhân kia 2 chân nhũn ra, trực tiếp quỳ xuống, ở đũng quần chảy ra một dòng nước vàng khè, có mùi khai khai.

- Dừng! Dừng! Bản thiếu gia chỉ muốn hỏi ngươi một câu. Lão bà của ta đang ở đâu?

- Bẩm, bẩm đại nhân, quý phu nhân đang ở trong sương phòng phía sau, đi từ đại sảnh rẽ phải.... đại nhân tha mạng!

Tên hạ nhân kia quỳ xuống dập đầu liên tục.

- Dẫn đường, ta sẽ tha ngươi một mạng.

Vâng vâng dạ dạ liên tục, tên hạ nhân kia vội vã dẫn theo Lăng Huyền Phong cùng Lý - Trương 2 người vào bên trong. Tới nơi, Lăng Huyền Phong nhíu nhíu mày, hắn cảm giác bên trong có vấn đề. Quá yên tĩnh! Cảm giác như bên trong không có một người nào. Nhưng tên kia chắc chắn không dám nói dối, chẳng lẽ....

- Thanh nhi!

Đạp cửa xông vào, Lăng Huyền Phong biến sắc. Trong gian phòng, chỉ có Hứa Như Yên cùng Hứa Hàm Yên, bất quá 2 người dường như đã bị đánh ngất đi, không thấy bóng dáng Mục Uyển Thanh đâu. Tức giận, hắn túm lấy áo tên hạ nhân kia, gầm lên:

- Dám nói dối lão tử! Xem lão tử như thế nào phế ngươi!

- Đại nhân tha mạng! Tiểu tử có thêm chục cái lá gan cũng không dám nói dối ngài a! Sự thật là hôm trước tiểu nhân tận mắt nhìn thấy quý phu nhân cùng 2 vị tiểu thư kia được mang vào trong phòng này, hơn nữa lại được canh phòng rất cẩn thận. Tiểu nhân không dám nói dối ngài a!

Hạ nhân kia sợ hãi vừa khóc vừa hô. Thấy hắn có vẻ như không nói dối, Lăng Huyền Phong nén giận, phân phó cho Lý - Trương cứu tỉnh 2 người.

Chương 100: Về nhà

Hứa Hàm Yên cùng Hứa Như Yên được cứu tỉnh, ban đầu còn hét lên vì sợ hãi...

- AAAA!! Van cầu ngươi, xin tha cho ta! Đừng động vào ta!! Xin ngươi!!

- Bình tĩnh! Là ta!

Nghe được giọng nói quen thuộc, 2 nàng mở mắt ra, đập vào mắt là thân ảnh của Lăng Huyền Phong, lập tức mừng rỡ:

- Lăng thiếu gia! Là ngài đến cứu chúng ta!

- Ừm! Thanh nhi đâu? Sao chỉ có 2 người ở đây?

- Thanh tỷ... Hức hức! Thanh tỷ bị một nữ nhân mang đi rồi. - Hứa Hàm Yên nước mắt lưng tròng nói ra.

- Nữ nhân nào? Là ai? Của gia tộc nào?

- Tiểu nữ không rõ, chỉ biết là bà ta mặc một bộ váy màu xanh lam. Sau khi chúng ta bị bắt vào đây được một lúc, thì bà ta từ phía cửa sổ vô thanh vô tức đi vào, sau khi nhìn thấy Mục tỷ tỷ thì kinh ngạc, sau đó gọi nàng là cái gì "Thánh nữ", sau đó trực tiếp mang nàng rời đi.

Thánh nữ? Mục Uyển Thanh là Thánh nữ? Thánh nữ của giáo phái nào vậy ta?

- Vậy bà ta có nói mình ở thế lực nào không?

- Ta nghe bà ta nói là tới từ cái gì Thanh Vân Các ở Ngọc Trì Sơn.

Ngọc Trì Sơn? Thanh Vân Các? Lăng Huyền Phong nhíu nhíu mày. Ngọc Trì Sơn hắn biết, nhưng không biết ở đó lại lòi ra một Thanh Vân Các nữa. Bỗng dưng nghe thấy tiếng thở dài từ phía Lý Mục, hắn quay sang hỏi:

- Ngươi có biết manh mối gì sao?

- Bẩm thiếu gia... Chuyện này... ta có nghe nói qua, nhưng không rõ ràng lắm.

- Nói!

- Thật ra... tứ muội vốn không phải là thân muội muội của chúng ta...

- Ừm! Ta cũng có nghi ngờ từ đầu, vốn các ngươi vốn không cùng họ. Hơn nữa các ngươi so với nàng lớn tuổi hơn không ít.

- Đúng thế. Thật ra hơn 10 năm trước, lão gia chủ đã giao nàng cho chúng ta, hơn nữa chỉ để lại một câu...

- Câu gì?

- "Chăm sóc nàng thật tốt, coi nàng như thân muội muội của các ngươi" - Lão nhân gia chỉ nói vậy.

- Gia gia của ta nói như vậy? Không có tiết lộ thân thế của nàng sao?

- Thiếu gia, chuyện này thuộc hạ nghĩ ngài nên hỏi lão gia tử thì hơn, chứ chúng ta cũng không biết gì cả.

Lăng Huyền Phong gật gật đầu. Xem ra trước khi đi tới học viện phải hỏi kỹ càng một phen.

- Thôi được rồi. Bây giờ chúng ta chuẩn bị về nhà. Nhị vị cô nương sau này có tính toán gì chăng?- Bẩm thiếu gia, chúng tiểu nữ.... - Hứa Hàm Yên chỉ nói được vài chữ, sau đó trầm mặc.

- Hay là thế này, tạm thời các ngươi theo ta về, sau đó ta sẽ nhờ Tô Mị của Phục Ma Hội sắp xếp cho các nàng, được chứ?

- Như vậy thì tốt quá! Cảm ơn Lăng thiếu gia! - Hứa Hàm Yên mừng rỡ gật đầu.

- -------------------------------------

- Lý Mục. Ngươi có biết ở đế đô còn có 1 Lăng Gia nữa không?

Trên đường lớn, Lăng Huyền Phong hỏi Lý Mục. Bọn hắn đã rời Hà Gia trạch được 3 ngày. Trước khi đi cũng hăm dọa Hà Hữu Tài một phen, rằng nếu còn ức hiếp dân lành bá tánh thì không chỉ đoạn mỗi 2 chân nữa đâu, Hà Hữu Tài gật đầu như gà mổ thóc, vội vàng thề thốt. Sau khi tiễn đám ôn thần này đi, trực tiếp ngã từ trên xe lăn xuống, thầm thề từ giờ về sau tu chí làm ăn, không ức hiếp bá tánh nữa.

- Bẩm thiếu gia, chuyện này... thuộc hạ từ trước đến nay chỉ có biết huấn luyện, sau đó đi làm nhiệm vụ, không màng đến chuyện khác, cho nên.... - Lý Mục xấu hổ cúi đầu.

Lăng Huyền Phong lắc lắc đầu thở dài, xem ra chỉ có thể hỏi gia gia hoặc đại bá. Trên đường có chút nhàm chán, vốn hắn còn muốn hỏi thêm, nhưng nghĩ lại 2 tên đầu đất này chỉ biết có luyện võ rồi đánh nhau, chắc cũng không biết gì, đành tiu nghỉu thở dài. Nghĩ lại đến việc Mục Uyển Thanh bị bắt đi, hắn lại ngao ngán. Mẹ kiếp! Lão tử cần thực lực! Cần nhanh chóng luyện võ công! Không thể để thân nhân của mình bị bắt đi mà trơ mắt nhìn ra như vậy được. Trong mắt hắn tóe ra lửa. Thanh Vân Các! Dám bắt lão bà của ta đi mà không hỏi ý kiến. Nếu nàng bị tổn thương một cọng lông chân, lão tử không ngại dẫn người đi diệt Thanh Vân Các của các ngươi!

Hành trình trở về nhà chính thức đánh dấu chấm hết khi mọi người nhìn thấy cổng thành Thủy Mặc ở phía xa xa.

- Phù! Cuối cùng cũng về tới nhà.

Lăng Huyền Phong thở dài. Trên đường đi, mặc dù cười nói vô tư với mọi người, nhưng thần kinh hắn lúc nào cũng căng như dây đàn. Hắn không dám lơ là. Có trời mới biết rằng biết đâu trong một lúc bất cẩn, lại có sát thủ phi ra cứa cổ hắn một cái thì chỉ có nuốt hận mà đi ngắm gà khỏa thân thôi. Hiện tại đã tới phạm vi của Mặc Thủy thành, cho dù có sát thủ cũng phải cân nhắc một hai, dù sao không phải ai cũng có gan đi ám sát con em đệ tử một đại gia tộc ngay tại địa bàn của họ cả. Ngoài chuyện này ra, Lăng Huyền Phong cũng phải nhanh chóng thông tri cho đại bá biết về nội ứng ở Lăng Gia. Đó có thể là bất kỳ ai, hơn nữa hiện tại địch tối ta sáng, không cẩn thận rất dễ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

- ----------------------------------------

- Đứng lại! Người tới là ai?

Đến dưới cổng thành, có một tiếng quát nghiêm nghị vang lên. Lăng Huyền Phong cũng không cảm thấy lạ, dù sao đấy là chức trách của họ, kiểm tra người ra vào trong thành là chuyện phải làm.- Là ta! Lăng Huyền Phong!

Người lính gác cổng sau khi nghe được danh hào, thì lập tức cung kính:

- Hóa ra là tam thiếu gia! Xin mời vào!

Chốt chặn nhanh chóng được giải tán, Lăng Huyền Phong dẫn đầu đám người đi vào trong thành. Ở một nơi xa xa, có một bóng đen lên tiếng:

- Lăng gia tam thiếu đã trở về, mau chóng bẩm báo gia chủ!

Dứt lời, có một bóng đen bay vụt đi...

- Tam thiếu gia đã trở lại! Mau bẩm báo gia chủ!

Trước đại môn Lăng gia, một hộ vệ mắt khá tinh nhìn thấy người đi đầu chính là Lăng Huyền Phong, mặc dù hơi sững sờ vì tam thiếu gia thay đổi rất nhiều, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn sẽ nhận ra.

- Thiếu gia! Ngài đã trở về! - Một hộ vệ ôm quyền cúi chào.

- Ừm! Gia chủ đang ở đâu, mau mang ta tới gặp người!

- Hồi thiếu gia! Gia chủ đang ở cùng tam gia trong thư phòng uống trà, xin mời theo tiểu nhân.

Vừa nói, tên hộ vệ vừa liếc liếc nhìn con tuấn mã Lăng Huyền Phong đang cưỡi. Trong lòng hắn than thở, thật là một con thần tuấn, trông thật uy vũ. Đích thực, Ngọc Tiêu Dao chính là cực phẩm trong các loại cực phẩm bảo mã, dọc đường thu hút rất nhiều ánh mắt, nhất là nữ nhân, ánh mắt càng lộ ra vẻ si ngốc.

- Dắt nó vào trong, hơn nữa xây dựng riêng cho nó một cái chuồng, dùng loại cỏ tốt nhất. Ngươi yên tâm, nó rất biết nghe lời. - Lăng Huyền Phong phân phó một hạ nhân, sau đó nhanh chóng đi theo hộ vệ tiến đến thư phòng.

Trên đường đi, Lăng Huyền Phong nghe thấy một tiếng gọi:

- Tam ca!

Ngoái lại nhìn, hắn mỉm cười, đó là tứ đệ của hắn, Lăng Hiếu Kiệt. Hôm nay trông tinh thần của hắn vô cùng tốt, có vẻ như tu vi lại tăng tiến không ít.

- Tứ đệ! Ngươi khỏe!

- Tam ca! Có thời gian rảnh, ra võ đường! Ta muốn thu hồi lại mặt mũi!

Lăng Hiếu Kiệt sau đại hội luận võ bị đánh cho khá thảm, trực tiếp bị nội thương, hôn mê mất 1 ngày. Sau khi ở chỗ gia chủ biết được tam ca mà mình ngày trước khinh thường tu vi đã là Võ Sĩ cửu giai đỉnh, tùy thời tiến vào Võ Sư, trong lòng hắn hiện lên một đoàn lửa nóng. Không ngờ tam ca che giấu sâu như vậy! Không được, ta nhất định phải cố gắng, đột phá Võ Sư, khiêu chiến hắn, vãn hồi lại mặt mũi! Thế là Lăng Hiếu Kiệt điên cuồng lao đầu vào tu luyện. Không ngờ trong vòng một tháng trực tiếp đề thăng từ Võ Sĩ thất giai lên cửu giai, khiến cho các đệ tử khác trong gia tộc sùng bái không thôi.

- Ồ? Tứ đệ muốn khiêu chiến ta?

- Đúng! Lần trước bại dưới tay huynh! Ta tâm phục khẩu phục! Nhưng ta càng muốn đánh bại huynh! Sáng ngày mai ta sẽ khiêu chiến huynh, có dám nhận lời?

Lăng Huyền Phong buồn cười nhưng hắn không dám. Với công lực của hắn bây giờ, một ngón tay cũng có thể dí chết Lăng Hiếu Kiệt, nhưng hắn cũng hiểu trong gia tộc phải có ganh đua mới có thể tăng cường thực lực, cho nên hắn nhận lời, thầm nghĩ ngày mai ta đánh cho ngươi không quá thảm là được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau