TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Long cửu thiên hối hận

- Huyền Phong! Huyền Phong! Huynh có sao không??!!

Tô Mị lo lắng chạy vội tới chỗ Lăng Huyền Phong, vội vàng lấy bàn tay nhỏ vuốt ve khuôn mặt hắn.

- Ta không sao, chỉ có chút thoát lực mà thôi.

Lăng tam thiếu hưởng thụ ôn nhu, thở hổn hển nói.

- Huynh làm ta sợ chết khiếp đi được, may mà lúc nãy hắn ném trượt, suýt chút nữa ta tưởng huynh chết rồi đó!

Lăng Huyền Phong cười khổ:

- Nào có phải ném trượt gì đâu, ta phải cố gắng lắm mới không bị nó đánh trúng a!

- Thôi được rồi, bây giờ thì tốt rồi, Lang Vương đã chết, hiện tại chúng ta có thể thở phào nhẹ nhõm rồi! - Tô Mị cao hứng nói.

Long Cửu Thiên thấy Xích Luyện Động Chủ đã chết, tâm tình có chút phức tạp. Vốn hắn không trông mong gì về việc giết được Lang Vương, nhưng không ngờ chỉ bằng tên thanh niên trẻ tuổi kia mà Lang Vương mất mạng. Đại thù đã báo, nhưng bây giờ trong lòng hắn cảm thấy trống rỗng, không biết phải làm sao.

- Phụ thân! Phụ thân! Người tỉnh lại đi! Phụ thân! Người đừng dọa Yên Nhi mà! Hu hu hu!

Bỗng dưng mọi người nghe thấy một tiếng khóc lóc thảm thiết thì giật mình. Đó chính là tiếng khóc của Hứa Hàm Yên, không lẽ Hứa phụ đã...?Lăng Huyền Phong trầm giọng nói:

- Nhanh! Mau đến đó xem sao!

Những người khác gật đầu, đều nhanh chân chạy đến vị trí của Hứa Hàm Yên. Rất nhanh sau đó, mọi người nhìn thấy nhóm người Hứa Hàm Yên đang đứng trước một căn nhà nhỏ đã cháy rụi. Tô Mị lo lắng xem xét qua, làm nàng có chút thở phào đó là toàn bộ đệ tử tách ra để bảo vệ Hứa Hàm Yên vẫn còn sống, chẳng qua cũng chịu một chút thương thế, bất quá chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi. Nhưng làm cho tâm tình nàng trầm trọng chính là Hứa Hàm Yên đang ôm lấy một nam tử đang nằm trong vũng máu, đó chính là Hứa Hàm Yên thân phụ: Hứa Tiêu Nạn.

- Phụ thân! Ngày trước người còn nói sẽ đích thân đưa hồi môn cho 2 tỷ muội chúng ta khi thành gia lập thất. Bây giờ hài nhi còn chưa lấy chồng, ngài đã bỏ hài nhi sao! Phụ thân, người đừng dọa ta mà!

Hứa Hàm Yên khóc nức nở, tất cả mọi người đều cảm thấy nặng nề, không khí đều có chút trầm muộn.
- Đại ca! Hứa phụ kia... còn cứu được không?

- Ài! Hắn cơ thể đã lạnh toát, chết cũng được khá lâu, cho dù là người kia đến, cũng không cứu được. - Hệ thống lắc lắc đầu, "người kia" theo ý của hắn, chính là Phù Đổng Thiên Vương.

Tô Mị quay sang hỏi Lăng Huyền Phong:

- Huyền Phong, liệu có thể...?

Hắn biết Tô Mị đang nghĩ gì, nàng muốn hắn triển lộ thần thông như lần trước cứu Long Cửu Thiên, nhưng hắn đành phải lắc đầu:

- Thật xin lỗi, ngọc giản kia ta cũng chỉ là tình cờ có được, chỉ có một cái. Hơn nữa, Hứa phụ thân xác đã lạnh, hiển nhiên đã qua đời khá lâu, chuyện này, ta bất lực...

Long Cửu Thiên không đành lòng nói:

- Hứa Tiêu Nạn, tất cả là tại ta. Ài... Nếu như năm đó, ta không chạy trốn, mà đồng quy vu tận với yêu ma, thì có lẽ lúc này, ta đã có thể được ở bên Mộng Nhi, Mã Dương thôn cũng không tao ngộ thảm cảnh này. Tất cả là tại ta!

Ngửa mặt lên trời thở dài, Long Cửu Thiên hối hận. Đúng, chính là hối hận. Năm đó khi Bạch Như Mộng chết trước mặt hắn, vốn hắn đã có ý nghĩ muốn cùng chết với nàng, nhưng sau đó không hiểu vì sao, lại cướp đường bỏ trốn. Nghĩ lại, nếu như năm đó, hắn liền tự sát, có phải......

Hắn hối hận, cực kỳ hối hận. Nhưng, trên đời làm gì có thuốc hối hận?

Chương 92: Trở về ngọa đương

Thở ngắn than dài một lúc, Long Cửu Thiên liền quyết định:

- Tiểu huynh đệ, Long mỗ có việc muốn nhờ.

- Chuyện gì?

- Ta muốn... mang thủ cấp của Lang Vương về Long Tuyền Thôn để tế vong linh Mộng Nhi. Ta không muốn tự tác, dù sao, hắn chính là do ngươi giết.

- Ồ? Ta cứ tưởng việc gì to tát. Không sao, ngươi cứ cầm đi, dù sao thủ cấp của Lang Vương đối với ta vô dụng.

- Đa tạ! Hiện tại, ta phải rời đi, sau này nếu như lại gặp, chúng ta cùng uống rượu.

Long Cửu Thiên cáo biệt Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị, sau đó xách thủ cấp của Xích Luyện Động Chủ, rất nhanh sau đó liền rời khỏi.

- Mị Nhi, ta nghĩ chúng ta nên thu thập thi thể của thôn dân Mã Dương Thôn lại, sau đó cùng an táng, tránh để cho gây ra dịch bệnh hoặc dã thú xâm phạm.

- Được, nghe theo huynh.

Sau đó, Lăng Huyền Phong cùng với Tô Mị, đệ tử Phục Ma Hội cùng các thôn dân Mã Dương Thôn tản ra, thu thập thi thể người chết, cùng nhau chôn vào một ngôi mộ tập thể đặt ở quảng trường của thôn. Khi bái tế vong linh của thôn dân, Lăng Huyền Phong nhủ thầm:

- Các vị phụ lão hương thân hãy an nghỉ. Lăng mỗ đã báo thù cho mọi người, còn về phần thế lực sau lưng bọn chúng, ta thề sẽ giết sạch! Tới một tên giết một tên, tới 2 tên thì giết cả đôi!

Mọi người cùng nhau dựng tạm mấy lều trại, tạm thời nghỉ ngơi hồi phục trong 3 ngày.

- -----------------------------------

3 ngày sau...

- Các vị hương thân, bây giờ, mọi người có tính toán gì không? - Lăng Huyền Phong hỏi những thôn dân còn sống sót.

- Ài... bây giờ nhà cửa đã mất, thân nhân cũng không còn, chúng ta... đành phải đi nơi khác kiếm sống vậy. - Một trung niên nam tử thở dài, lắc đầu nói.

Những người khác cũng gật đầu tán đồng với ý kiến đó, dù sao bây giờ họ cũng đã tay trắng, không còn gì lưu luyến nữa, chi bằng rời đi, sau này có điều kiện sẽ quay lại tế bái thân nhân.

- Được, nếu mọi người quyết định như vậy, ta có một ý này. Cách đây khoảng 6 ngày đi đường, chính là Ngọa Đương thành, ta với Dương tướng quân trấn thủ thành có chút giao tình, chi bằng chúng ta cùng đi về đó, ta sẽ nhờ hắn sắp xếp nơi ở mới cho mọi người.

Hương thân thấy đó là một ý kiến không tồi, liền đồng thuận. Sau đó, mọi người đều tản ra, nhặt nhạnh tất cả nhu yếu phẩm còn dùng được, chuẩn bị rời đi vào sáng hôm sau.
Sáng sớm tinh mơ, tất cả mọi người đều tập trung tại cổng thôn. Trước đó, Lăng Huyền Phong đã nhờ vài đệ tử Phục Ma Hội lên trên đỉnh Hướng Dương Pha, trên đó còn một cái chuồng ngựa lớn, có rất nhiều ngựa, nhưng hắn yêu cầu mọi người không được đụng tới đồ ăn thức uống trên đó, vì e ngại vẫn còn độc dược bên trong. Số lượng ngựa còn lại rất nhiều, đủ cho mỗi người một con để cưỡi, còn đồ ăn thức uống, miễn cưỡng duy trì đủ 4 ngày, còn lại thì chỉ còn cách đi săn để kiếm thức ăn.

- ---------------------------

- Huynh nói, trên đường đi có gặp sơn tặc hay không?

Tô Mị trên đường vô cùng buồn chán, không biết làm gì, quay sang hỏi Lăng Huyền Phong đi bên cạnh nàng.

- Nàng hỏi ta câu này là lần thứ 6 rồi. Ta có thể khẳng định với nàng, cho bọn hắn thêm mười lá gan cũng không dám chạy xuống đây cướp đoạt chúng ta a. Ở đây có nhiều võ giả không nói, chỉ riêng mình nàng Ma - Vũ song tu, tu vi lại là Đấu Vương cường giả, nếu bọn chúng còn xuống đây cướp đoạt, chắc là bị lão Thọ Tinh thắt cổ rồi. - Lăng Huyền Phong cười cười nói.

Dọc đường đi đúng là có chút tẻ nhạt, mọi người đều nói chuyện phiếm, ngẫu nhiên lại phát ra mấy tiếng cười sảng khoái. Đoàn người đã rời khỏi Mã Dương thôn đến nay đã được 5 ngày, buổi sáng thì di chuyển, đến tối thì dựng lều trại nghỉ ngơi. Lương thực đã hết từ 2 ngày trước, cũng may đã nằm trong dự định, cho nên Lăng Huyền Phong cùng với một vài nam tử hán khỏe mạnh, có kinh nghiệm đi săn, cùng nhau vào rừng tìm kiếm thú hoang. Làm cho đám người vô cùng bội phục đó chính là, Lăng Tam thiếu kỹ năng săn bắt vô cùng tinh tế, hắn dường như trời sinh làm thợ săn vậy, cuối ngày về bao giờ cũng mang theo rất nhiều con mồi, đủ cho mọi người đánh chén no nê. Cũng trong khoảng thời gian này, trù nghệ của Lăng Huyền Phong cũng khiến cho mọi người tán thán không ngớt. Cũng phải thôi, bây giờ hắn đã là danh hiệu Chí Tôn Thực Thần, danh hiệu cao nhất của Trù Sư trong hệ thống, cho nên tay nghề cũng không cần phải bàn cãi.

Tô Mị cùng với hắn cũng có nhiều khoảng thời gian tiếp cận, nói chuyện, qua đó hiểu nhau hơn. Ngẫu nhiên hắn phát hiện Tô Mị có chút gì đó khác lạ, liền nhớ tới lời của Thánh Gióng trước khi rời đi, nên cũng cẩn thận đề phòng, không dám quá thân cận cho tới khi hiểu rõ ngọn ngành.

- ----------------------------

Sau 7 ngày rong ruổi trên đường, cuối cùng cũng đã nhìn thấy Ngọa Đương ở phía xa, mọi người đều thở phào một hơi, cuối cùng cũng đã tới nơi. Lăng Huyền Phong giục ngựa tới phía chân cổng thành hô lớn:

- Các vị huynh đài, tiểu đệ Lăng Huyền Phong muốn gặp Dương tướng quân, không biết ngài ấy bây giờ đang ở đâu?

- Thì ra là Lăng Thiếu Hiệp, lâu lắm không gặp, ngươi đã trở lại. Dương tướng quân hắn đang ở trong Phủ Thành Chủ cùng với Trần đại hiệp. Tướng quân có lệnh, nếu Lăng Thiếu Hiệp đến gặp thì phải lập tức đưa đến gặp ngài, mời Lăng Thiếu Hiệp theo ta.
- Được, ta cũng có ý này. Nhân tiện, ta vừa ở hướng Mã Dương thôn trở về, nơi đó xảy ra tao ngộ giặc cướp, bây giờ thôn trang bị hủy, chỉ còn mấy chục người sống sót, hiện tại đều mang cả về đây, phiền các vị giúp đỡ họ có nơi ở, chuyện còn lại ta sẽ đích thân nói chuyện với Dương tướng quân.

Vị hiệu úy nhìn ra phía sau, xác thực có khoảng vài chục bách tính, hơn nữa quần áo rách rưới, tinh thần mệt mỏi, liền gật đầu đồng ý.

- Mọi người đưa các vị hương thân vào trong thành, nếu ta nhớ không nhầm, có nhiều nhà bây giờ không có người ở, ta sẽ nhờ Dương tướng quân lập lại sổ nhân khẩu mới cho các vị, bây giờ ta phải đi gặp Dương Tướng quân một chuyến. - Lăng Huyền Phong quay lại phân phó cho đám người Phục Ma Hội.

- Đợi đã! Ta đi cùng với huynh! - Tô Mị hăng hái lên tiếng. Lăng Huyền Phong cũng gật gật đầu.

Phủ thành chủ...

- Lăng Huynh đệ! Ngươi đã trở lại! Lão Trần ta nhớ ngươi muốn chết! Ôi chao! Còn thay đổi diện mạo nữa. Lão đệ, ngươi bây giờ trông giống như một tiểu soái ca à nha! Ta đảm bảo các cô nương ở kinh thành đều sẵn sàng chết vì ngươi a!

Trần Thương nhìn thấy Lăng Huyền Phong, liền cười lớn. Nhìn thấy Trần Thương có vẻ như muốn tiến đến ôm mình, Lăng Huyền Phong liền lùi lại 3 bước:

- Dừng! Dừng! Lão Trần ngươi làm gì đó, ta không phải nữ nhân! Mà không phải chỉ là thay đổi chút quần áo thôi sao, có nghiêm trọng đến mức vậy không?

Xác thực bây giờ Lăng Huyền Phong trông rất giống bạch mã vương tử trong lòng thiếu nữ: mày kiếm mắt sáng, thân mặc trường bào làm từ vải lụa cao cấp, hơn nữa còn có áo choàng sau lưng, đầu đội ngọc quan, mái tóc dài thả sau lưng, trông vô cùng anh tuấn.

- E hèm! Trần đại ca! Ngươi không nhìn thấy ta à? - Tô Mị đứng bên cạnh chống nạnh phụng phịu nói.

- Ai nha! Ai đó hình như là tiểu Mị Nhi! Sao ngươi cũng đi cùng hắn vậy?

- Người ta trên đường gặp hắn, tiện đường về đây, huynh có ý kiến à? - Tô Mị thở phì phò nói.

- Không có nha! Các ngươi bây giờ, trông giống như... - Trần Thương nín cười, ánh mắt mờ ám nhìn 2 người.

- Nào có! Huynh nói bậy! - Tô Mị đỏ mặt cúi đầu, 2 bàn tay nhỏ vân vê góc áo, lén nhìn sang Lăng Huyền Phong thấy hắn cũng đang mỉm cười nhìn mình, lập tức càng thêm xấu hổ. - Hứ! Không để ý tới 2 tên hỗn đản các huynh nữa!

Bỏ lại một câu, Tô Mị nhanh chóng bỏ chạy mất dạng, để lại 2 nam nhân cười sảng khoái.

- Lão đệ, ngươi trở về lúc nào?

- Cũng vừa mới, hiện tại huynh dẫn ta đi gặp Dương tướng quân, ta có việc muốn nói.

- Được!

Chương 93: Bàn bạc

Trần Thương dẫn Lăng Huyền Phong tới gặp Dương Vu Phủ.

- Ồ? Hóa ra Lăng tiểu thiếu hiệp, ngươi đã trở lại?

- Đúng vậy, Dương tướng quân vẫn khỏe chứ?

- Ha ha! Cũng không có gì, vẫn gọi là có chút mệt mỏi. Dù sao sau sự kiện cương thi ở động sau núi kia, ta cùng với lão Trần cũng có chút vất vả. À đúng rồi, lão Trần bảo ngươi có việc đi lên phía Bắc một phen, tình hình sao rồi?

Nghe Dương Vu Phủ nói, Lăng Huyền Phong trầm mặt, kể lại tao ngộ đã gặp ở Hướng Dương Pha, tuy nhiên lại không đề cập tới Thu Hồng Diệp. Sau đó thò tay trong túi áo, lấy ra một mảnh da dê. Mảnh da dê này, là chính từ thi thể Xích Luyện Động Chủ lấy ra. Dương Vu Phủ tò mò cầm lấy mảnh da dê, lật ra xem, tức thì sắc mặt đại biến.

Kế hoạch diễn ra khá thuận lợi, lão vu bà kia dường như đã hoàn thành lây lan dịch bệnh. Ngươi đem quân tiên phong, trước tiên tạm chiếm đóng Hướng Dương Pha làm tiền trạm, sau khi Ngọa Đương bị lũ cương thi chiếm đóng, thì tiến quân đánh chiếm. Từ đó, lấy Ngọa Đương làm bàn đạp để đánh chiếm phần còn lại của đế quốc. Cố gắng, ngươi là một trong những thuộc hạ tốt nhất của ta. Chỉ cần một bước kia hoàn thành thì kế hoạch sẽ thành công.

Nhìn xuống phía cuối mảnh da dê, 3 người nhìn thấy có một ấn ký hình sói, Trần Thương ngay lập tức bật thốt:

- Thích Sát Sinh??!!

- Cái gì?!

- Đây chính là ấn ký của tên gàn dở Thích Sát Sinh đó. Hắn từ trước đến nay hành sự quái gở, làm gì cũng sẽ để lại ấn ký một đầu dã lang. Không ngờ chuyện này hắn cũng tham gia ư?

Lăng Huyền Phong trong lòng không khỏi có chút trầm xuống. Quần Hiệp Bảng không ngờ có người đã đứng vào hàng ngũ của Trụ Vương. Điều này làm hắn vô cùng lo lắng. Nếu như đã có người thứ nhất, chắc chắn sẽ có người thứ 2, thứ 3... Cho tới nay, tổng cộng 32 người, Lăng Huyền Phong chỉ biết được có 3 người đối nghịch với phe Trụ Vương, những người còn lại, cho dù là Vân Đỉnh Thiên kia theo Trần Thương thì là người hiệp nghĩa, cũng không chắc rằng việc hắn hành hiệp trượng nghĩa có phải là vỏ bọc hay không nữa.

Dương Vu Phủ trầm ngâm nói:

- Chuyện này có chút nghiêm trọng. Không ngờ trong bóng tối có một thế lực đang rục rịch muốn đánh chiếm đại đế quốc của chúng ta. Ta phải nhanh chóng bẩm báo lại chuyện này với triều đình. Tuy nhiên, hy vọng... ài... cũng không cao lắm.

Lăng Huyền Phong cùng Trần Thương hỏi:

- Đây là chuyện nên làm, chuyện này rất hệ trọng, tại sao Dương tướng lại nói hy vọng không lớn?

- Các ngươi là người trong giang hồ, không biết được tình hình triều chính ra sao đâu.

Nhẹ nhàng uống một ngụm trà, Dương Vu Phủ buồn bã nói:
- 2 vị có điều không biết. Hoàng đế của chúng ta năm nay đã hơn 50 tuổi. Thời còn trẻ cũng là một vương tử có hoài bão, tài trí hơn người, vì vậy mới được tiên đế nhìn trúng. Ai ngờ, những năm gần đây, ta có nghe nói được ngài không hiểu vì sao bắt đầu bỏ bê triều chính, dần dần chỉ biết ham chơi trụy lạc, bỏ mặc triều đình cho đám quan lại. Phe cánh nổi lên khắp nơi, hiện tại bây giờ chia làm 2 thế lực. Đứng đầu là bè lũ Thái Giám do lão đầu Trác Phong Hành đứng đầu, lộng quyền một tay che trời, bọn chúng sẵn sàng loại bỏ những ai đối nghịch với chúng. Phe còn lại là phía quân bộ, đứng đầu là đại nguyên soái Quách Vọng Sơn. Ngài chính là hy vọng duy nhất của chúng ta, là linh hồn của quân đội. Chỉ có duy nhất ngài là còn trung thành tận tâm với Thần Phong đế quốc, vì con dân của đế quốc mà phục vụ. Thần Phong, bây giờ... ài... đã chỉ còn là cái bóng của năm xưa. Nếu như không phải có học viện Thiên Tinh ra sức bảo hộ, e rằng diệt quốc cũng chỉ là trong sớm tối.

Lăng Huyền Phong nghe Dương Vu Phủ nói, cũng có chút đồng tình. Thật ra chuyện này cũng là chuyện tất yếu của lịch sử. Người ta thường nói "Phú Bất Quá Tam". Đời hoàng đế đầu tiên lập quốc, chinh chiến khắp nơi, bộ hạ trung thành và tận tâm, để bảo vệ thành quả của mình, bắt buộc phải chuyên tâm xây dựng quốc gia. Đến đời thứ 2, dư âm của chiến tranh vẫn còn, hơn nữa tự dặn lòng mình, phải làm thật tốt để phát triển, tránh họa xâm lăng. Đến đời thứ 3, vị thế đã ổn, đã không còn thế lực nào có thể đe dọa được hắn, bây giờ chỉ có biết ăn chơi hưởng lạc, cuối cùng bỏ bê triều chính. Thượng bất chính, hạ tắc loạn, xã hội ngày càng rối ren, dân chúng lầm than. Đến cuối cùng, lại có 1 thủ lĩnh mới khởi nghĩa, diệt triều đại cũ, mở ra thời kỳ mới. Vòng lặp cứ thế diễn ra, không có hồi kết.

Dương Vu Phủ thở dài than ngắn, sau cùng nói:

- Vấn đề báo cáo lên trên, việc này lão phu sẽ lo. Các ngươi yên tâm, Quách Đại Soái là người thấu tình đạt lý, hơn nữa nhìn xa trông rộng, chắc chắn ngài ấy sẽ để tâm. Còn về phần Thích Sát Sinh, người này thuộc thế lực giang hồ, hiện tại ta cũng bất lực, đành giao cho 2 vị vậy.

Lăng Huyền Phong cùng Trần Thương chắp tay:

- Dương tướng yên tâm, chúng ta sẽ tìm ra tung tích của hắn, đồng thời ngăn chặn thảm họa sẽ xảy ra!

- Ài... chỉ mong là vậy. Thôi, nói chuyện đến đây thôi, hiện tại ta sẽ nhờ trù phòng làm một chút tiệc nhỏ, hôm nay Dương mỗ muốn mời rượu 2 vị.

Lăng Tam Thiếu cùng Trần Thương không tiện chối từ, cùng gật đầu đồng ý.

Đến tối, một yến tiệc nhỏ được mở ra, Lăng Huyền Phong, Trần Thương, Dương Vu Phủ và một số vị tiểu tướng quân đều tham gia. Vốn Tô Mị cũng muốn tham gia, nhưng vì còn vướng bận việc của Phục Ma Hội, nên đã rời đi trở về tổng đàn.

Tiệc tàn, vốn Lăng Huyền Phong còn định trở lại khách điếm gặp lão bà của hắn, nhưng hiện tại cũng đã muộn, hơn nữa Dương Vu Phủ lại tận tình mời hắn ngủ lại, nên cũng không tiện từ chối.
Ngồi xếp bằng ở trong phòng, Lăng Huyền Phong vẫn chưa ngủ, hắn vẫn còn một việc quan trọng phải làm, đó chính là: Nhận thưởng.

- E hèm! Như vậy, nhiệm vụ chính tuyến đã kết thúc, chúc mừng chú em nhận được: 500 lệnh bài môn phái, 1 thẻ Phong Vật Chí Chí Tôn, 1 vé quay may mắn, nội công môn phái được tăng lên tầng 36.

Dứt lời, Lăng Huyền Phong cảm thấy trong thể nội một luồng nội lực cuồng mãnh ào ào tràn tới như sóng triều, hắn chỉ cảm thấy tứ chi bách hải của mình một trận ấm áp sảng khoái. Trong đầu lại hiện lên giọng nói của hệ thống:

- Do chú em tu luyện nội công môn phái lên tầng 36, cho nên kinh mạch Cái Bang được nâng lên 36 chu thiên, 2 mạch còn lại vẫn đang dừng ở 9 chu thiên.

Mở ra bảng thông tin nhân vật:

Tên: Lăng Huyền Phong.

Thực Lực: Xuất Thần Nhập Hóa

HP: 3500/3500

MP: 1800/1800

Môn phái: Cái Bang

Võ học: Thô Thiển công phu, Liên Hoa Chưởng Pháp, Khốc Tang Bổng Pháp, Hàng Long Chưởng Pháp.

Nội công thành danh: Tiêu Dao Tâm Pháp tầng 36

Nghề nghiệp: thợ mỏ, thợ săn, nông phu, tiều phu, ngư phu, Dược Sư, Khất Cái

Kinh mạch: Cái Bang (36 chu thiên), Thiếu Lâm, Cẩm Y Vệ (9 chu thiên).

Phù! Cuối cùng cũng tăng lên thực lực của mình, bây giờ, Đại Võ Sư Ngũ Giai trở xuống đã không phải là đối thủ của hắn, còn từ Lục giai đến dưới Võ Vương, hắn cũng có khả năng đánh một trận.

- Hiện tại, ta muốn sử dụng thẻ Phong Vật Chí Chí Tôn và vé quay may mắn!

Chương 94: Quay thưởng vui mừng ngoài ý muốn - Hệ thống thăng cấp

- Hiện tại ta muốn quay thưởng!

- Được! Sử dụng thành công 1 thẻ Phong Vật Chí Chí Tôn! Chúc mừng ngươi nhận được.... 1 cái Thanh Trúc Trượng!!!

Thanh Trúc Trượng: Vốn là một cây trúc xanh tạo thành, vô cùng dẻo dai. Vốn được sử dụng bởi một vị cao nhân không muốn tạo sát nghiệp, sau đó lưu lạc giang hồ. Thanh Trúc Trượng phiên bản của hệ thống thay đổi: trực tiếp bỏ qua phòng thủ của đối phương, khi trúng đòn vào chân hoặc tay sẽ tạo nên hiệu quả khống chế, làm cho đối phương trong thời gian ngắn không thể lưu thông đấu khí qua các bộ vị bị trúng chiêu

Lăng Huyền Phong vốn còn đang háo hức chờ xem quay được cái gì, sau khi nghe thấy là quay được một Thanh Trúc Trượng, lập tức ngã ngửa. Giơ ngón giữa lên trời chửi thề, không ngờ lại nhận được một cây gậy. Nhưng sau khi đọc qua thông số, hắn có chút bình tĩnh lại, cũng may là đã được hệ thống thay đổi, nếu không lão tử trực tiếp mang ngươi đi làm củi đốt!

Hơi có chút mất hứng, hắn bắt đầu sử dụng vé quay may mắn.

- Đinh! Sử dụng vé quay may mắn thành công, xin vui lòng chờ trong giây lát.

Bảng quay may mắn lại hiện ra, vẫn là những phần thưởng lần trước. Hắn cầu nguyện lần này quay được vào ô Cổ Phổ hay Nội Công Giang Hồ cũng được, nếu may mắn nhất thì quay được vào ô x2 hoặc x3...

Vòng sáng bắt đầu chạy từ từ, sau đó nhanh dần, nhanh dần,... cho tới một lúc sau thì chậm lại. Làm cho Lăng Tam Thiếu gần như hỏng mất chính là, vòng sáng tưởng như dừng lại ở ô Cổ Phổ, nhưng không hiểu sao nó lại nhích sang một cái.

- F uck!!! ĐCM!! Ai khóc nỗi đau này a!!!!!

Lăng Tam thiếu có suy nghĩ muốn chạy ra ngoài tìm khối đậu hũ để dập đầu tự sát. Ngươi không phải đang đùa ta a! Cổ Phổ! Cổ Phổ đó nha! Vì sao không dừng lại? Tại sao lại phải nhích thêm một phát.

- Cố ý! Đại ca chắc chắn là đang cố ý! Đả đảo bất công! - Lăng Huyền Phong lên tiếng phản đối.

- Phản đối vô dụng! Hắc hắc! Đây thuần túy là may rủi! Cho dù anh đây muốn động tay với nó cũng bất lực, dù sao cái này là do người kia tạo ra à nha! - Hệ thống cười trên nỗi đau khổ của người khác, khinh thường bĩu môi.

- Ài... Phản kháng vô dụng, chỉ có nhận mệnh. - Lăng Huyền Phong ủ rũ cúi đầu. Mẹ kiếp! Thoát ly ngay trong gang tấc!

- Lần này là quay trúng ô: 1 chiêu thức võ công (bao gồm 8 phái và giang hồ, không bao gồm võ công trấn phái). Có muốn mở?

- Haizzz! Thôi mở đi. - Lăng Huyền Phong bất cần, mở ra chắc cũng chẳng có gì, biết thế để canh me hôm nào đỏ đỏ tí thì mở có phải tốt hay không.- Sử dụng thành công! Chúc mừng ngươi nhận được.... Thái Cực Quyền Cổ Phổ - Khai Thái Cực!

......

- ĐCM nó! Khai Thái Cực! Đại ca! Em yêu anh chết mất! Ha ha ha ha!!!!!!!

Sau một hồi sững sờ, Lăng Huyền Phong lập tức nhảy dựng lên, la hét như một thằng thần kinh, tay chân múa may quay cuồng, hận không thể tìm ngay đối thủ để thử chiêu. Hệ thống dùng ánh mắt ngỡ ngàng nhìn hắn: Không phải hưng phấn quá đến điên mất, chập mạch rồi sao?

Khai Thái Cực: Phân Khai Thái, xoay chuyển càn khôn, hư không chuyển đổi, tạo thành sát thương, đoạt năng lực khống chế của địch, kéo địch lại gần, rồi đánh bay, có tác dụng kể cả đối phương cao hơn mình 2 đại phẩm giai.

Bây giờ đã có Khai Thái Cực, hắn có tự tin cho dù là Võ Tông thì cũng sẽ có sức để đánh một trận!

- Thôi được rồi! Quay thưởng đã xong. Bây giờ anh xin trân trọng thông báo cho chú một tin: Vì chú em đã thành công tu luyện nội công 1 của môn phái lên tầng 36, hệ thống chính thức tiến vào trạng thái thăng cấp bắt buộc. Thời gian dự kiến: 7 ngày! Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ túi trữ vật, kỹ năng sống, bảng nhiệm vụ cập nhận vẫn hoạt động, các chức năng khác của hệ thống tạm thời đình chỉ, ngươi cũng sẽ không nhận thêm nhiệm vụ mới trong khoảng thời gian này. Thông tin cập nhật sẽ được thông báo sau khi thăng cấp.

- Mẹ nó! Bảo trì à?Hệ thống không trả lời, bất kể Lăng Huyền Phong có gọi thế nào đi chăng nữa. Được một lúc lâu, hắn nản chí, lẩm bẩm:

- Bảo trì thì bảo trì. Dù sao bản thiếu gia mệnh lớn, 7 ngày mà thôi, không chết được. Thôi! Đi ngủ!

Dứt lời, hắn nhảy lên giường, đắp chăn chìm vào giấc ngủ.

- -----------------------------------

Sáng hôm sau, Lăng Huyền Phong dậy khá sớm, bắt đầu ra sân vận động cơ thể làm nóng người, sau đó đi vào ăn một chút điểm tâm. Hắn dự định hôm nay sẽ từ biệt Trần Thương và Dương tướng để quay lại gia tộc, dù sao cũng sắp tới kỳ tuyển sinh của Thiên Tinh học viện, hắn phải trở về cho kịp thời gian. Nếu mà bị lỡ chắc đại bá đánh hắn không trượt phát nào mất.

Trần - Dương 2 người biết hắn phải đi, cũng đều khách khí chào hỏi một phen, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào công việc. Lăng Huyền Phong cũng không quấy rầy, nhanh chóng rời khỏi thành chủ phủ. Đi được một đoạn ngắn, hắn thấy xung quanh khách điếm có rất đông người đứng xem hơn nữa có quan binh đứng canh, tự nhiên trong lòng cảm thấy bất an, hắn mau chóng luồn lách trong đám người đi tới. Một binh lính trông thấy hắn liền hô lớn:

- Lăng Thiếu hiệp! Lăng Thiếu hiệp! May quá ngươi tới rồi!

- Có chuyện gì xảy ra!

- Trước hết xin thiếu hiệp hãy bình tĩnh, rồi nghe ta nói!

Cảm giác bất an càng lớn, hắn trầm giọng:

- Huynh đệ! Rốt cục có chuyện gì?

- Là Hà Hữu Tài! Đêm qua, hắn dẫn theo một đám người lạ mặt xông vào trong khách điếm, đánh bị thương 2 hộ vệ của ngài, sau đó bắt cóc thiếu phu nhân cùng 2 thị nữ của ngài đi mất rồi!

- Cái gì??!!

Chương 95: Mục Uyển Thanh bị bắt

Lăng Huyền Phong hét lớn, hắn túm lấy 2 vai của binh lính kia, dùng chút lực khiến cho hắn la lên đau đớn.

- 2 hộ vệ của ngài chỉ bị thương nhẹ, đang ở bên trong. Còn về phần Hà Hữu Tài, ta khả năng biết hắn ở đâu.

- Mau nói!

- Hà Hữu Tài ngày trước có mua một trạch viện ở ngoài thành cách đây 20 dặm. Ngươi đi về phía nam thì sẽ thấy.

- Được! Ta biết rồi! Ách! Do ta quá xúc động, xin lỗi huynh đệ. 2 tên bất tam bất tứ kia đâu! Lăn ra đây cho bản thiếu gia!

Lăng Huyền Phong tức giận hét lớn. Từ trong khách điếm, Lý Mục cùng Trương Lâm 2 huynh đệ cúi đầu ủ rũ đi ra như 2 con gà trống bại trận. Thấy tam thiếu gia đã về, cả 2 tên cùng chột dạ, vội vàng nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc:

- Tam thiếu gia! Ách! Ngài khỏe! Không nghĩ rằng ngài về sớm như vậy a!

- Con mẹ nó bớt xàm ngôn đi! Nếu lão tử không về sớm thì làm sao biết được ngay cả lão bà của mình cũng bị bắt mất! Nói! Là tên vương bát đản nào cả gan động trên đầu Thái Tuế gia gia?

Mặc kệ hình tượng, Lăng Tam Thiếu tím mặt quát lớn. Mẹ nó, ngay cả vợ mình cũng bị bắt đi, vậy thì còn cần mẹ gì nó mặt mũi nữa?

- Tam thiếu gia. Chuyện này... bọn thuộc hạ có tội, mong ngài trách phạt!

Lý Mục cùng Trương Lâm cùng nhau quỳ xuống. Lần này bọn hắn thực sự làm mất mặt Ảnh Vệ. Lăng Huyền Phong thấy vậy cũng không nổi cơn tam bành, cố nén xuống, trầm giọng hỏi:

- Là ai? Ai đã làm chuyện này? Đừng có chém gió với bản thiếu gia là tên Hà Hữu Tài kia làm! Cho dù cho hắn mượn thêm chục cái lá gan nữa thì hắn cũng không dám.

- Chuyện này... Đích xác không phải Hà Hữu Tài làm, mà là một người khác. Bọn thuộc hạ cũng không ngờ rằng Hà Hữu Tài có thể mời được hắn tới. - Lý Mục thở dài.- Là ai? - Lăng Huyền Phong nhíu mày. Lý Mục tu vi đã là Võ sư tầng 6, cũng coi như có chút môn đạo, vậy mà vẫn bị người khác bón hành cho ngập mồm.

- Hắn... hắn chính là Thôi Kim Đỉnh.

- Thôi Kim Đỉnh? Ngươi chắc chứ? - Lăng Huyền Phong ngạc nhiên. Thôi Kim Đỉnh - đứng thứ 20 trong bảng xếp hạng quần hiệp. Nhân vật này đứng top 20 người cũng là một nhân vật phong vân, làm sao có thể đến nơi ngay cả chim cũng không thèm ỉa như ở Ngọa Đương này được? CÒn nữa, Hà Hữu Tài cho dù có chút tiền, cũng làm gì có đủ mặt mũi để mà nhờ hắn ra tay?

- Đúng vậy thiếu gia. Cái câu liêm trứ danh của hắn không ai có thể làm giả được. Bọn thuộc hạ chắc chắn chính là hắn làm!

Lăng Huyền Phong trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Nếu như bại dưới tay hắn thì cũng không có gì lạ. Dù sao hắn cũng thuộc hàng top 20 Quần Hiệp Bảng, các ngươi cùng lắm chỉ là một đám vỏ giả bình thường mà thôi. Bây giờ biết sự lợi hại của người trong giang hồ rồi chứ? Sau này làm việc thì bớt đi cái tính ngạo mạn cho ta! Lăng Gia cũng không phải mạnh nhất thiên hạ đâu!

Lý Mục cùng Trương Lâm ủ rũ cúi đầu.- Thôi được rồi, 2 người các ngươi đứng dậy. Bây giờ đi theo ta cứu người. Chuyện này về Lăng Gia sẽ nói tiếp. À còn nữa! Vị huynh đệ này, chuyện này không cần thiết phải báo với Dương tướng quân, ta sẽ tự mình đi giải quyết. Hắn sự vụ quấn thân, không cần thiết phải để tâm đến dăm ba cái chuyện nhỏ nhặt này.

Lăng Huyền Phong bỏ lại một câu cho vị binh sĩ kia, sau đó dẫn theo 2 người Lý - Trương rời khỏi. Một lúc sau, quan quân cũng không phong tỏa khách điếm nữa. Dân chúng xung quanh thấy không có gì mới mẻ liền tản đi, ai về nhà nấy.

- ------------------------------------

- Thiếu gia! Trước mặt chính là Hà Gia lão trạch, bây giờ chúng ta sẽ phải làm như thế nào?

Lý Mục cẩn thận hỏi Lăng Huyền Phong.

- Lát nữa, 2 người các ngươi cứ xông thẳng vào cho ta, gặp tên nào cản đường cứ thẳng tay mà đánh. Không cần thiết phải nể mặt ai cả. Bản thiếu gia từ trước tới giờ đánh người chưa bao giờ nhìn mặt mũi.

Lý, Trương 2 người lần đầu tiên có cảm giác cùng tam thiếu gia đi đánh người lại vinh quang đến vậy, lập tức liền dùng ánh mắt sùng bái nhìn tam thiếu gia.

Cả 3 người trong chốc lát đã tới gần Hà Gia lão trạch. Trước mắt là một cánh cổng làm bằng gỗ lim sơn màu đen, bên trên có 1 tấm biển ghi "Hà Gia Phủ" được làm từ vàng ròng, 2 bên cửa là 2 con sư tử đá ngạo nghễ, trông thật uy nghi cùng bề thế. Hiện tại trước cửa đang có 1 đám người, có vẻ như là gia nhân Hà Phủ đang làm công tác đón khách nhân, cũng có một số người ăn mặc quần áo sang trọng, đủ biết đều là người có tiền, mặt mũi hớn hở đi vào Hà Gia lão trạch.

- Các vị, có phải là đến mừng đám cưới lão gia nhà chúng ta hay không? Nếu đúng vậy xin xuất ra giấy mời! - Một gia đinh Hà Phủ mặt mày gian xảo bước ra. Trông thấy Lăng Huyền Phong một thân áo bào tinh xảo, mặt mũi anh tuấn, cưỡi trên lưng một con bạch mã vô cùng đẹp đẽ, liền biết không phải người bình thường, chạy đến hỏi thăm.

Lăng Huyền Phong không nói gì, Lý Mục đã quát lớn:

- Ít nói nhảm! Tên béo Hà gia ở đâu, lăn ra đây cho lão tử!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau