TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Ma Lang đại trại

- Phong! Nhìn kìa, phía trước hình như có một trại sơn tặc, xem ra do lũ yêu quái theo lời Long đại hiệp miêu tả!

Hướng theo phía Tô Mị chỉ, Lăng Huyền Phong nhìn thấy phía trước có một đại trại, trên cổng có 3 chữ nguệch ngoạc, màu đỏ như máu, mà không, nét mực chính là do máu tươi viết thành!

Toàn Phong Trại!!

- Hừm, chúng ta không biết bên trong trại tình huống như thế nào, không bằng lên nóc nhà, bí mật theo dõi phía dưới. Nàng đi theo ta.

Nói xong, Lăng Huyền Phong phi thân lên một nóc nhà gần đó, nhanh chóng nhảy sang nóc nhà liền kề, lặng lẽ tiến đến gần đại trại. Tô Mị cũng nhảy lên, chạy theo hắn. Khi cách trại chỉ có 30 mét, hắn ra dấu dừng lại.

- Sao thế? Có chuyện gì?

Lăng Huyền Phong giơ ngón tay ra hiệu im lặng, sau đó thì thầm:

- Nàng nhìn về hướng kia, chỗ cái cây to

Tô Mị theo hướng hắn chỉ, nhìn thấy ở trên tán là của một gốc cây to, có một cái đuôi đang thò ra, nếu không để ý kỹ thì sẽ không nhìn thấy.

- Đó là...

- Xem đây...

Lấy ra một thanh phi đao, Lăng Huyền Phong nhắm một lúc, sau đó phóng ra.

Véo! Phập!!

Phi đao bay vào, trong tán lá rung lên một vài cái, sau đó yên lặng, từ đó có một vệt máu tươi chảy ra.

Tô Mị kinh hãi, cho dù là tên lưu manh Ngô Phạm Bảo thích dùng ám khí kia cũng chưa chắc vô thanh vô tức giết người được như thế này.

- Ngươi....

- Đừng nói, bên tay phải, cách đó 20 mét

Tô Mị nhìn sang, nhưng không nhìn thấy bất cứ gì cả.

- Ở đó sao?

- Nàng để ý, ở chỗ 2 cái chum to, có cái gì không?

- Chỗ đó... a! Có một cái đầu đang di chuyển!

Quả nhiên, trên tường thành cách gốc cây 20 mét, có 2 cái chum gốm rất to, đằng sau có một tên lang binh cung thủ đang đứng gác, hắn đang quay lưng lại về phía 2 người. Lăng Huyền Phong lại phóng phi đao. Lần này phi đao cắm thẳng vào thái dương của tên lang binh đó, hắn run lên một cái, sau đó vô thanh vô tức ngã xuống.

- Còn tên nào nữa không? - Tô Mị hỏi.

- Còn, bên trái kia, có 2 tên!

Vừa nói, hắn lại phóng phi đao, 2 tên lang binh cầm thương đang đi canh phòng bất chợt ôm cổ, ngã xuống, lập tức tắt thở.

Tô Mị trợn đôi mắt đẹp nhìn về phía thanh niên bên cạnh mình, trong mắt phát ra một tia sùng bái, thật đẹp trai a!

Quan sát thấy trên tường không còn lính gác, Lăng Huyền Phong kéo theo Tô Mị phi thân lên đó. Bên trong trại, là một mảnh ngổn ngang, xác người nằm la liệt, có người còn thảm đến mức, bị một thanh tre dài xiên từ hậu môn lên tới cổ họng, thanh tre đặt trên 2 cái cọc, phía dưới là một đống lửa to, không ngờ lại bị nướng thành thức ăn! Xung quanh là bọn lang binh đang tổ chức ăn tiệc, món chính chính là thịt nhân loại!

Cố nén cảm giác buồn nôn, Lăng Huyền Phong bất chợt nghe thấy tiếng hét:

- Thả ta ra! Cầu ngươi thả ta ra!

- Ha ha ha! Tề bì nộn nhục, lão tử rất thích! Tiểu nương bì, hảo hảo phục vụ đại gia, sau đó ta sẽ cho ngươi chết thoải mái! Ha ha ha ha!

- Không! Đừng! Đừng lại đây! Cứu!! Cứu tôi!!

- Hắc hắc! Tiểu nương bì, cho dù ngươi có la vỡ họng cũng không có ai đến cứu ngươi đâu!

Mau chóng chạy tới chỗ có tiếng la hét, Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị thấy một tên yêu quái cao lớn, trông khá giống nhân loại, đang ôm một tiểu cô nương trên vai, đem vào bên trong một gian phòng, sau đó hắn đi ra.

- Các huynh đệ! Hôm nay Đoạn Đầu Sát ta bắt được một tiểu nương bì khả ái, tối nay quyết định động phòng! Ha ha ha ha!

- Lão đại! Động phòng xong, có thể....

- Hắc hắc! Ngươi yên tâm! Ngày mai, chân, tay, ngực, đầu, các tiểu huynh đệ muốn phần nào, lão tử cho hết! Ha ha ha ha!!!

Cả đám lang binh cười khả ố, liếm môi liên tục, sau đó bỏ đi uống rượu. Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị lặng lẽ nhảy xuống, bí mật đi vào bên trong.

- Không! Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!
Bên trong, tiểu cô nương có làn da trắng trẻo, khuôn mặt thanh tú, nhưng biểu tình vô cùng sợ hãi la lớn lên. Tô Mị vội vã trấn an:

- Cô nương! Đừng sợ, chúng ta đến cứu ngươi!

- Các ngươi....

Tiểu cô nương nhìn lại, phía trước mặt nàng là một nữ tử mặc một trang phục màu hồng phấn, khuôn mặt như phấn điêu ngọc tạc, đặc biệt đôi mắt nàng trong sáng như ngọc bích. Ở bên cạnh nàng, là một thanh niên khoảng 16-17 tuổi, khuôn mặt anh tuấn, mặc một bộ trường bào màu trắng họa tiết xanh, sau lưng có một bộ áo choàng màu trắng. Nhìn thấy khuôn mặt của nàng, Lăng Huyền Phong sững sờ.

- Quái lạ, tại sao ta lại cảm giác hình như đã nhìn thấy cô nương này rồi ta?

- Sao thế? Thấy nàng ta lại động lòng rồi hả? - Tô Mị nheo mắt nhìn Lăng Huyền Phong, giọng nói có vị chua chua

Ặc! Sao nàng ta lại ăn dấm chua rồi?

- Ách! Không phải, tự dưng ta có cảm giác là đã gặp nàng ở đâu đó rồi, nhưng ta có thể khẳng định là chúng ta mới gặp mặt lần đầu.

Tiểu cô nương hai mắt bất chợt sáng lên, mừng rỡ hỏi:

- Đại hiệp! Có phải ngươi đã từng gặp qua muội muội của tiểu nữ?

- Muội muội ngươi?

- Đúng thế! Ta có một muội muội sinh đôi, tên là Như Yên!

- Như Yên? Như Yên?.... A! Đúng rồi! Có phải ngươi họ Hứa?

- Đúng là tiểu nữ! Tiểu nữ họ Hứa, tên Hàm Yên, là tỷ tỷ của Như Yên!

- Hóa ra là tỷ tỷ của Như Yên cô nương! Sao ngươi lại bị bắt lên trên này?

- Hồi công tử, tiểu nữ cùng với cha mình ở Thôn Mã Dương dưới chân núi, tao ngộ yêu quái tập kích, muội muội ta thì thoát thân, ta cùng phụ thân bị vây trong thôn, cách đây 2 ngày, cha ta bị thương nặng, còn ta thì bị đầu lĩnh của lũ yêu quái nhìn trúng, nên mang lên đây...

- Vậy xung quanh đây có đệ tử Phục Ma Hội không?

- Phục Ma Hội? Ta không rõ, nhưng xác thực có một nhóm người, khoảng 50 người lên trên này đánh nhau với chúng, nhưng bị tử thương mất 10 người, còn lại 40 người bị bắt sống, hiện tại đang bị giam ở một khu nhà cách đây 100 mét!

Nghe Hứa Hàm Yên kể lại, Lăng Huyền Phong trầm ngâm, 40 người, không tệ, chỉ mong họ vẫn còn sức chiến đấu...

- Mị Nhi, nàng hãy đem Hàm Yên cô nương trốn đi.

- Còn huynh?

- Ta sẽ đi xem thế nào, nếu thuận tiện giải quyết tên đầu đà kia, rồi giải thoát cho các huynh đệ Phục Ma Hội.
- Được! Nhớ cẩn thận! Hàm Yên cô nương, theo ta!

Nói liền, Tô Mị kéo theo Hứa Hàm Yên, mau chóng rời khỏi gian phòng.

Thở dài một hơi, Lăng Huyền Phong suy nghĩ:

- Hiện tại nên làm thế nào đây?

- Có cần ta gợi ý không? - Hệ thống lên tiếng.

- Có!

- Đầu tiên, ta nghĩ nên làm suy yếu lực lượng của bọn chúng. Ta đã tiến hành quét qua khu này, có khoảng hơn 100 tên yêu quái, bao gồm tên Đoạn Đầu Sát kia. Lũ lang binh thì cũng chỉ giống như kiến hôi, không đáng kể, nhưng chúng quá đông, không cẩn thận bị chúng hội đồng thì chỉ có nuốt hận. Tên Đoạn Đầu Sát kia lại càng có thực lực Đấu Tông Bát Giai, với tình hình chú bây giờ cũng chỉ có đi đưa thức ăn thôi. Bây giờ thế này, chúng ta có thể hạ độc!

- Hạ độc?

- Đúng thế! Không phải chú em vẫn còn một đống độc dược chưa dùng sao? Vừa hay tiện lúc sử dụng. Đem toàn bộ độc dược hạ vào nguồn nước, thức ăn của chúng, sau đó chờ đợi cơ hội, thời điểm chúng suy yếu sẽ ra tay dễ dàng hơn...

- Nhưng mà...

- Nhưng gì?

- Khụ khụ! Anh zai! Em đây là con người của Đảng, quang minh chính đại, một thiếu hiệp chính nghĩa, làm sao có thể làm ra cái chuyện thương thiên hại lý, âm hiểm như thế được,... blah blah blah...

Nghe tên vô sỉ này không biết xấu hổ tự nhận mình là hiện thân của chính nghĩa, hệ thống hận không thể tạo ra một nhục thân chạy ra tát cho hắn mấy cái.

- Đến giờ này còn đùa được hả? Còn nữa, khi nào chú em là người chính nghĩa vậy, lại còn nói đạo lý nữa?

- Người ta lúc nào chả thế?

- Phi! Dừng lại cho ta! Những thằng hay nói đạo lý thường sống như....... Tính chú mày thế nào, anh còn không biết hả? Bớt nói nhảm! Mau đi!

Lầu bầu mấy câu, Lăng Huyền Phong quyết định trong túi trữ vật lấy ra hơn chục cái túi nhỏ, bên trong chứa rất nhiều độc dược đã chế trước đó.

- Xem nào... Cái này nếu dính thì sẽ chết ngay tại chỗ, cái này thì sẽ bị bất tỉnh, cái này gây tê liệt, còn cái này... ta kháo! Cái này gây táo bón, Tào Tháo đuổi? - Lăng Huyền Phong khuôn mặt có chút đỏ lên, lần trước khi khoắng sạch dược phòng của Lưu đại phu, hắn bất kể công dụng, cứ cắm đầu chế bừa, bây giờ nhìn lại thành quả, có chút không biết phải nói gì. Cũng kệ con mẹ nó tác dụng gì, cứ hạ trước rồi tính.

Thế rồi trong đêm, một bóng hình thoăn thoắt nhanh nhẹn chạy quanh khu trại nhưng không ai để ý, cứ đến chỗ có nước, hắn không quản cái khỉ gió độc dược này có tác dụng gì, cứ đổ hết cả túi xuống, sau đó lại chạy sang chỗ khác hạ độc, còn nguồn thức ăn, có chút mạo hiểm vì đa số bọn lang binh đang quây quần bên đống lửa nướng thịt. Hắn lấy trong người mấy thanh phi đao, nhẹ nhàng bẻ nó ra thành từng khối kim loại nhỏ dài như cây kim khâu, xong nhúng vào chỗ độc dược, rồi dùng thủ pháp ám khí ném vào trong đống thức ăn. Do đang mải hò hét uống rượu nên bọn lang binh không để ý có một mảnh kim loại bé như cây kim từ đằng xa phóng vào trong đống thịt, độc dược nhanh chóng lan ra toàn bộ chỗ thịt đang nướng...

- Còn tên đầu lĩnh kia...

Lăng Huyền Phong nhìn về phía đất rộng, ở đó có một tên yêu quái cao to, đang cùng lũ tiểu đệ uống rượu.

- Tiểu Trùng! Mau lấy cho lão tử thêm rượu với một cái đùi! Ha ha ha ha! Hôm nay lão tử muốn cùng các huynh đệ no say, sau đó đi động phòng! Ha ha ha ha ha!!!!!

Lặng lẽ đi theo tên tiểu quỷ có làn da xanh như lá chuối tên tiểu Trùng, Lăng Huyền Phong thấy hắn đi vào một kho thức ăn, trong đó có chứa rất nhiều rượu và thịt người.

- Hê hê hê! Ta biết thế nào ngươi cũng kêu ta đi lấy rượu mà. Hôm nay ta nhất định phải xem, hương vị rượu nó ngon như thế nào....

Lạch cạch!!!

- Ai? Ủa? Hình như chỗ này hình như có người...

Tiểu Trùng chậm rãi đi qua, tay cầm đoản kiếm vạch vạch...

Xoẹt!!!

Từ trong góc tối, một con chuột nhỏ chạy qua

- Hớ hớ! Hóa ra là một con chuột, làm cho ta giật mình.

Tiểu Trùng quay lại chỗ mấy vò rượu, cười hắc hắc:

- Đây là rượu ngon của đại ca... lão tử chỉ uống một ngụm thôi, chắc hắn không biết đâu a!

Nói là làm, hắn múc ra một bát to, một hơi uống cạn sạch...

- Khà!!!! Rượu ngon! Thôi, mang ra cho hắn uống, hắc hắc!

Lảo đảo mang theo vò rượu to cùng với vài miếng thịt người, tiểu Trùng bỏ đi mà không biết trong bóng tối có một đôi mắt lóe sáng nhìn hắn.

Chương 87: Độc sát

Lăng Huyền Phong ngồi trong góc tối cười lạnh nhìn tiểu Trùng mang rượu thịt ra cho Đoạn Đầu Sát. Dưới chân hắn là 2 bọc độc dược cực độc, thuộc về loại kiến huyết phong hầu. Món ngon phải để lại cuối cùng! Hắn muốn đãi tên Đoạn Đầu Sát kia loại độc dược mạnh nhất mà hắn có!

- Kỳ quái, không lẽ ta bị quáng gà hay sao ta? - Tiểu Trùng vừa đi vừa làu bàu, hắn cảm thấy mình đang bị theo dõi, nhưng nhiều lần quan sát cũng không phát hiện ra cái gì.

Đi đến chỗ đại bộ phận lang binh đang đánh chén, tiểu Trùng cười cười:

- Hí hí hí! Đại ca! Rượu của ngươi đến rồi đây!

- Hứ? Bây giờ mới tới? Làm gì mà lâu vậy? Đưa rượu cho lão tử! Còn ngươi thì cút!

- Hề hề! Đại ca, ngài rủ lòng thương, cho tiểu Trùng một ngụm rượu a!

Tiểu Trùng vẻ mặt nịnh nọt cười cười hướng Đoạn Đầu Sát xin xỏ.

- Cũng được! Hôm nay bổn đại gia cao hứng! Thưởng cho ngươi một bát rượu với một miếng thịt!

- Hí hí! Đa tạ đại ca!

Tiểu Trùng cao hứng lấy một bát rượu uống sạch, sau đó lấy một miếng thịt ăn ngấu nghiến. Lũ lang binh xung quanh thấy thế cũng cười lớn. Không khí trong trại vô cùng náo nhiệt...

Lăng Huyền Phong đứng xa xa quan sát, liên tục cười lạnh. Hắn đang đợi...

- --------------------------------

Không biết qua bao lâu....

- Không đúng! Đại ca! Hình như có vấn đề!

Đoạn Đầu Sát hỏi:

- Chuyện gì?

- Ta cảm thấy....

- Ối Ối! Bụng của ta! Bụng của ta!..... Ơ Ơ! Ặc Ặc!!

Tiểu Trùng la lên thảm thiết, sau đó ngã xuống đất, mắt trợn trắng, người co giật liên hồi...

- Hử? Tiểu Trùng chết rồi? A! Đầu của ta! Đầu của ta! Tại sao lại như vậy? AA!! Trong rượu cùng đồ ăn có độc!!

Một tên lang binh la lên thảm thiết, sau đó cũng theo chân tiểu Trùng, ngã xuống tắt thở...

Oanh!!!

Toàn trại oanh động. Khắp nơi lang binh bị trúng độc kêu la thảm thiết. Có tên ngã vật xuống chết ngay tại chỗ, có tên ôm lấy bụng rên lên thống khổ, có tên thì.... ôm mông chạy đi tìm chỗ để xả thải...Lăng Huyền Phong ở một bên nghe thấy thế liền mỉm cười...

Thành công! Độc dược phát tác!

Hắn hiện thân, nhảy xuống khoảng sân rộng nơi Đoạn Đầu Sát cùng bộ hạ đánh chén. Toàn bộ lũ lang binh đều đã bị độc chết do chúng ăn thịt với uống rượu kịch độc mà tiểu Trùng mang ra, duy chỉ có Đoạn Đầu Sát thì lảo đảo đứng lên, sắc mặt vô cùng khó coi.

- Nhân loại! Ngươi là ai?

- Xem ra, lúc nãy bản thiếu gia ra tay có chút nhẹ, vẫn còn một con chuột không chết! Ha ha ha!

- Nhân loại! Thì ra là ngươi hạ độc!

- Còn ai khác sao? Hắc hắc!

- Nhân loại âm hiểm! Có ngon thì quang minh chính đại đấu với ta!

- Ngươi bị ngu à? Ta không rảnh háng tới mức tốn công đi diệt tất cả đám bộ hạ của ngươi. Có việc đỡ tốn sức vì sao không làm? -

Lăng Huyền Phong dang 2 tay ra, vẻ mặt phong khinh vân đạm, nhưng hắn âm thầm vận nội lực lên đến cực hạn. Tên đầu lĩnh này thực lực đã là Đấu Tông, nếu có tiểu Mị Nhi ở đây thì dễ rồi, trực tiếp diệt sát hắn, nhưng hiện tại hắn chỉ có một mình, phải vô cùng cẩn trọng. Đoạn Đầu Sát tuy trúng độc, chiến lực giảm xuống rõ rệt, nhưng không thể khinh thường.

- Nhân loại vô sỉ! Chết đi! Man Ngưu Tràng!!!!

Giơ chiến phủ ngang thân, Đoạn Đầu sát lao người húc về phía trước như một con trâu điên.

- Móa!
Lăng Huyền Phong nhanh chóng dùng khinh công né sang một bên. Nếu bị húc trúng thì cho dù hắn có 3 cái mạng cũng không đủ dùng.

Ầm!!!

Đoạn Đầu Sát húc trúng vào một căn nhà phía sau, gây ra một vụ nổ lớn, căn nhà bỗng chốc bị san phẳng. Nhưng hắn ngay lập tức bị độc dược phát tác, cắm chiến phủ xuống đất chống đỡ thân thể, hắn cúi đầu thở hổn hển.

- Đến lượt ta! Xem chiêu!

Song Long Xuất Hải!!!!

Từ song chưởng, 2 đầu kim long bay ra phóng tới Đoạn Đầu Sát, không kịp chống đỡ, hắn bị trúng chiêu...

Ầm!!!!

Một luồng kình lực đánh bay hắn về phía sau, khiến hắn vô cùng đau đớn, nhưng không thể giết được hắn... Chật vật đứng dậy, hắn tức giận hét lớn:

- Nhân loại! Ta phải giết ngươi! Nghịch Hỏa Lưu Tinh!!

Đoạn Đầu Sát cố vận công lực còn sót lại trong người tung người lên cao, hắn đã không còn màng đến độc dược, thân ảnh của hắn biến mất trong không trung.

Lăng Huyền Phong cảm thấy một cỗ sóng nhiệt ập vào mặt, hắn biến sắc

- Chết tiệt!

UỳnH!!!!!!!

Đoạn Đầu Sát bổ chiến phủ xuống đất, mặt đất bị hắn đánh ra một cái hố to, lửa cháy mãnh liệt.

- Ta kháo! Dính độc rồi mà vẫn còn mạnh vậy.

Lăng Huyền Phong may mắn thoát được một đòn kia, hắn chửi thề một câu.

Lần này, sức cùng lực kiệt, Đoạn Đầu Sát không nâng chiến phủ lên được nữa, chỉ biết lảo đảo đứng dậy...

- Nhân loại! Cửu U Ma Giới sẽ không bỏ qua cho ngươi!

- Hừ! Cửu U Ma Giới? Cho dù lão bất tử Cửu U Tà Thần kia hôm nay cũng không cứu được ngươi! Cuồng Long Loạn Vũ!!!!

Phi thân tới trước mặt Đoạn Đầu Sát, Lăng Huyền Phong quyền đấm cước đá liên tục vào người hắn, sau cuối, 2 tay vận nội lực lên cực hạn, xuất chưởng. Một Đầu Cuồng Long to lớn đánh thẳng vào ngực Đoạn Đầu Sát, oanh hắn thành cặn bã.

Đoạn Đầu Sát, chết!

Chương 88: Giải cứu Phục Ma Hội Đệ Tử

- Huyền Phong! Huynh không sao chứ?

Tô Mị nghe thấy tiếng nổ do Đoạn Đầu Sát gây ra, đem theo Hứa Hàm Yên chạy tới, nhìn thấy xung quanh la liệt xác chết, nàng kinh hô:

- Chuyện này....

- Khụ khụ! Tiểu thủ đoạn mà thôi, bọn chúng đã chết!

- Ừm! Vậy còn tên đầu lĩnh?

- Bị ta đánh cho thành cặn bã rồi. Đúng rồi! Hàm Yên cô nương, Phục Ma hội đệ tử bị giam ở đâu? Mau dẫn chúng ta đến đó!

- Được! 2 vị theo tiểu nữ!

Dưới sự dẫn đường của Hứa Hàm Yên, 2 người nhanh chóng tìm được một khu nhà được dựng lên làm nhà giam tạm thời, ở đó có vài tên lính gác làm cảnh giới. Không nhiều lời, Tô Mị rút kiếm xông vào tả xung hữu đột. Mấy con kiến hôi, có thể làm cho một con voi phải sứt đầu mẻ trán sao? Đáp án là không, chỉ sau vài giây, toàn bộ lang binh đã bị nàng giết sạch.

- Tô cô nương! Là người? Các huynh đệ, chúng ta được cứu!

Ở bên trong, có một nam tử nhìn thấy Tô Mị, lập tức reo lên vui mừng.

Không mất bao lâu, toàn bộ Phục Ma Hội đệ tử đã được cứu.

- Tiểu Trương! Còn bao nhiêu huynh đệ?

Tô Mị hỏi một nam tử có vẻ như là đội trưởng.

- Hồi Tô cô nương, ban đầu có 50 người, sau đó 10 huynh đệ chết trận, 40 bị bắt, sau cùng, có 5 huynh đệ bị bọn chúng mang đi giết thịt, 8 huynh đệ bị thương, bây giờ, còn có thể chiến đấu, chỉ có 27 người, ài.....
Nam tử họ Trương thở dài.

- Được, mọi người nhanh chóng tìm vũ khí, chúng ta thoát khỏi nơi này.

- Rõ! Các huynh đệ! Xốc lại tinh thần! Chúng ta chuẩn bị giết một con đường máu ra ngoài!

- Dạ!

Đệ tử Phục Ma Hội hô lớn.

- Các vị, không cần nghiêm trọng đến thế. Đám lang binh ở ngoài, đều bị ta giải quyết rồi.

Lăng Huyền Phong cười cười giải thích với mọi người.

- Tiểu huynh đệ? Ngươi nói thật?
- Tiểu Trương, hắn nói là thật, ta đảm bảo.

Tất cả mọi người hít một ngụm khí lạnh. Một người giải quyết một đại trại đầy ắp yêu quái? Cho dù là bọn hắn cũng làm không được, nhất thời tất cả mọi người đều kính nể nhìn Lăng Tam Thiếu.

- Bất quá, chúng ta phải hủy đi cái đại trại này, ta nghĩ nên dùng một mồi lửa là tốt nhất. Cách đây khoảng vài trăm mét về phía nam có rất nhiều dầu hỏa, ngay gần đó là một chuồng ngựa, chúng ta mau chóng lấy dầu hỏa đót sạch nơi này, sau đó dùng ngựa xuống núi. Tuy rằng cũng còn một vài tên lang binh lẻ tẻ còn sống, nhưng không đáng ngại, mọi người nghĩ sao?

- Vị thiếu hiệp này nói đúng, chúng ta cứ thế mà làm, phân ra 8 huynh đệ chăm sóc người bị thương, còn lại theo ta đi lấy ngựa và dầu hỏa!

Mọi người nhanh chóng tản ra, Tô Mị thấy hắn nhanh chóng có được tiếng nói trong đám người, liền làm mặt quỷ lè lưỡi trêu hắn. Lăng Huyền Phong thì cười cười rồi cũng nháy mắt với nàng.

Công việc hết sức thuận lợi, ngẫu nhiên cũng phát hiện ra một vài tên lang binh còn sống, nhưng đều là dưới tác dụng của độc dược từ Lăng Huyền Phong, tên thì bị tê liệt, tên thì bị đau bụng đến ỉa chảy, nào còn sức chiến đấu? Rất nhanh bị Phục Ma Hội đệ tử chém chết dưới kiếm.

Toàn Phong Trại nhanh chóng chìm vào biển lửa, khói lớn ngập trời. Phía bên ngoài, Tô Mị phân phó đám người:

- Tiểu Trương, cho 8 huynh đệ bị thương về tổng đàn, còn lại theo ta đi xuống núi trợ giúp Long đại hiệp giết Xích Luyện Động Chủ!

- Rõ! Tô cô nương! Các huynh đệ, nghe rõ chứ? 8 người bị thương nhanh chóng về tổng đàn, số còn lại theo ta!

- Hàm Yên cô nương, phiền cô nương dẫn đường tới Mã Dương thôn

- Được! Các vị anh hùng, hãy theo tiểu nữ!

Đám người leo lên ngựa, mau chóng chạy theo hướng Mã Dương thôn đi tới.

- ---------------------------------

Chương 89: Mã Dương Thôn gặp nạn

Sườn núi bên kia Hướng Dương Pha, cổng Mã Dương Thôn...

- Tô cô nương! Phía trước chính là Mã Dương thôn, chỉ có điều... hiện tại tất cả đều là phế tích.

Tiểu Trương chỉ tay về phía một thôn làng, hiện tại đã nằm trong đống đổ nát, lửa cháy khắp nơi.

- Đây chính là Mã Dương Thôn sao? Ài... xem ra thôn dân gần như không ai chạy thoát...

Lăng Huyền Phong quan sát, sắc mặt liền có chút khó coi. Yêu ma đã chiếm đóng nơi đây nhiều ngày, e rằng tất cả mọi người đều đã...

- Cha! Cha! Người ở đâu! Cha!!!.........

Hứa Hàm Yên trông thấy Mã Dương Thôn ngập trong biển lửa, sắc mặt trắng bệch, thảm thiết kêu gào gọi phụ thân nàng. Bất ngờ, nàng thúc ngựa xông vào trong thôn. Lăng Huyền Phong biến sắc:

- Mau! Cản nàng lại! Đừng để cho nàng chạy vào trong! Ở đó còn rất nhiều yêu ma!

Nhưng đã muộn, do nàng chạy vào quá bất ngờ nên không có ai kịp ngăn cản. Bất đắc dĩ, Tô Mị nói:

- Tiểu Trương, phân ra một nửa số huynh đệ đi theo bảo vệ Hứa cô nương, nếu thấy phụ thân nàng thì cố gắng đưa cả 2 người ra. Những người còn lại theo ta cùng Huyền Phong đi vào trong tìm Long đại hiệp.

- Rõ!

Tất cả mọi người chia ra 2 ngả. 1 nhóm đi theo Hứa Hàm Yên, nhóm còn lại lấy Tô Mị cùng Lăng Huyền Phong cùng nhau dẫn đầu, đi hướng khác vào tìm Long Cửu Thiên.

Rất nhanh, sau khi vào thôn, chiến đấu đã nổ ra, tiếng binh khí va chạm, đấu khí tung hoành, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp nơi. Cũng may trấn giữ trong thôn đều chỉ là những tốp lính quèn, bộ đội tinh anh cùng đầu lĩnh đã bị tiêu diệt gọn trên đỉnh Hướng Dương Pha. Vượt qua lũ binh tôm tướng cua đối với mọi người mà nói, cũng chỉ như ăn một bữa sáng.

- Nhìn kìa! Phía trước có chiến đấu! Là Long Cửu Thiên!

Lăng Huyền Phong nhanh chóng phát hiện ra bóng dáng Long Cửu Thiên đang gồng mình chiến đấu với một nhóm lang binh đằng sau hắn là một nhóm thôn dân đang sợ hãi núp trong ngôi nhà lá. Do công lực chưa kịp phục hồi, cộng với việc hắn vừa phải chiến đấu vừa bảo vệ thôn dân nên bị phân tâm, rất nhanh đã rơi xuống hạ phong.

- Mau! Giúp hắn một tay! Các huynh đệ, sát!!

Tiểu Trương tức giận hô lớn, liền dẫn theo một nhóm đệ tử Phục Ma Hội xông vào phía sau đám lang binh triển khai đồ sát. Bị bất ngờ, đám lang binh lúng túng, dẫm đạp lên nhau không kịp phản ứng, bị tấn công từ phía sau gây ra tổn thất lớn. Long Cửu Thiên thấy có viện binh, tinh thần phấn chấn, nhất thời kiếm khí tung hoành, tả xung hữu đột. Chẳng mấy chốc, đám lang binh bị diệt sạch, những thôn dân ẩn nấp trong căn nhà cũng thở phào nhẹ nhõm, vui mừng hô lớn.

- Long đại hiệp, ngươi không sao chứ?
- Ta không sao! Ta cũng vừa mới tới Mã Dương Thôn mà thôi, vừa vặn nhìn thấy bách tính bị lũ yêu ma kia vây kín, liền lao vào giúp đỡ, ai ngờ ta đã đánh giá cao bản thân mình. Công lực phục hồi chưa được bao nhiêu, lại bị bọn chúng bao vây, lập tức liền lâm vào khổ chiến. Hiện tại thì tốt rồi, phiền các vị đưa bách tính ra ngoài, nhanh chóng rời khỏi đây.

- Được! Tiểu Trương, phân phó vài huynh đệ đưa bách tính ra khỏi đây. Đúng rồi, huynh có phát hiện được Xích Luyện Động Chủ sao?

- Chưa nhìn thấy, bất quá ta có nghe thấy tiếng hú của hắn ở phía quảng trường thôn, có lẽ hắn đang ở đó, hiện tại ta muốn đi tìm hắn.

- Để chúng ta tới giúp huynh!

Long Cửu Thiên nhìn tất cả mọi người một lúc, sau đó cũng gật đầu.

- Cũng được, vậy tất cả theo ta.

- ------------------------------------

Quảng trường Mã Dương Thôn

- Kia! Chính hắn là Xích Luyện Động Chủ! Không sai vào đâu được!

Lăng Huyền Phong nhìn về phía khoảng sân rộng, liền rùng mình một cái. Ở đó, một con sói vô cùng lớn, đang đứng bằng 2 chân, cao hơn 3 mét, đang cất tiếng hú dài. Đôi mắt của hắn đỏ như máu, răng nanh nhọn hoắt, 2 tay đang cầm 2 thanh Lang Nha Bổng, khí thế vô cùng dữ tợn.

- Lang Vương: Xích Luyện Động Chủ, Tu Vi: Võ Tông Cửu Phẩm Đỉnh.Hít vào một ngụm khí lạnh. Võ Tông Cửu Phẩm, tên này đủ sức làm gỏi tất cả các huynh đệ trong vòng một nốt nhạc mất!

Sau tiếng hú, Xích Luyện Động Chủ quay sang chỗ đám người Lăng Huyền Phong đang nấp, cười lớn:

- Long Cửu Thiên, 30 năm không gặp, cuối cùng ngươi lại chạy tới tay ta! Ha ha ha ha!!

- Xích Luyện Động Chủ! 30 năm trời! Chính là 30 năm chất chứa thù hận của ta! Hôm nay ta sẽ báo thù cho Mộng Nhi! Báo thù cho Long Tuyền Thôn!

- Chỉ bằng vào đám tôm tép các ngươi? Muốn giết bổn tọa sao? Có giỏi thì cùng lên!

Xích Luyện Động Chủ khinh thường cười lớn, hắn rõ ràng không coi những người có mặt ở đây, thật là cuồng vọng. Nhưng thật ra, với tu vi của hắn, đích xác có tư cách để cuồng vọng.

- Hắc! Các huynh đệ! Cùng nhau lên! Hôm nay chúng ta phải giết được hắn, chặt 1 cánh tay của Văn lão cẩu!

- Hô! Hô!!!!

Đám người Phục Ma Hội tinh thần lên cao, Tô Mị, Lăng Huyền Phong, Long Cửu Thiên cũng đã sẵn sàng giao chiến.

- Các huynh đệ! Sát!!!!

Long Cửu Thiên không khách khí, trực tiếp dẫn đầu mọi người xông lên cùng vây công Lang Vương. Xích Luyện Động Chủ cười lạnh, hắn khinh thường nhướn mày, bất chợt hắn hô:

- Bạch Hồng Quán Nhật!!!!

Lang Vương hú lên một tiếng dài, đấu khí được hắn thôi động đến mức cuồng bạo, trực tiếp tạo ra một cỗ sóng nhiệt đánh ra xung quanh. Tất cả mọi người bị bất ngờ, không kịp đề phòng bị sóng nhiệt đánh trúng. Có 2 đệ tử Phục Ma Hội bị sóng nhiệt đánh cho thành tro bụi, chết không thể chết hơn được nữa.

- Chết tiệt!

Lăng Huyền Phong cũng trúng chiêu, phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất. Không ngờ chỉ một tiếng hú của hắn đã làm cho mọi người bị thương, hơn nữa còn có 2 người trực tiếp bị thiêu đốt thành tro bụi!

Cả quảng trường sau khi sóng nhiệt đi qua liền biến thành một biển lửa!

Chương 90: Thần khí xuất vỏ!

Chỉ với một chiêu, Xích Luyện Động Chủ đã làm cho mọi người bị thương! Đương nhiên cũng có một ngoại lệ, đó chính là Tô Mị. Nàng đã nhanh trí thiết lập một bức tường băng để chỗng đỡ lại sóng nhiệt, chỉ có điều tu vi của nàng so với Lang Vương quá thấp, vẫn bị trúng chiêu, chỉ là thương thế nhẹ hơn nhiều so với người khác, có thể miễn cưỡng nhanh chóng đứng dậy.

- Mị Nhi! Mau dùng băng hệ pháp thuật công kích hắn!

Tô Mị gật đầu, nhanh chóng vận động ma pháp, hô lớn:

- Lục Băng Vũ!!

Trong hư không trên đầu nàng, hơi nước nhanh chóng ngưng kết, tạo ra 6 phi tiêu băng khổng lồ, nhanh chóng phi về phía Lang Vương...

Ầm!!!!!

6 phi tiêu đều đánh trúng vị trí Lang Vương, gây ra một vụ nổ lớn, cát bụi đầy trời.

- Được lắm! Trúng rồi!

Mọi người hưng phấn hô lớn. Tuy nhiên, sau khi cát bụi tan đi, sắc mặt tất cả đều đại biến. Giữa trung tâm của vụ nổ, có một thân ảnh đang đứng, chính là Xích Luyện Động Chủ! Một chiêu vừa rồi của Tô Mị, không ngờ không làm cho hắn tổn thương đến một cọng lông!

- Hừ hừ! Cũng làm cho bổn tọa có chút giật mình, bất quá cũng chỉ là có chút giật mình mà thôi!

Lang Vương liền ném cây đao trong tay hắn về phía Tô Mị. Đao phong rít gào trong gió, Tô Mị sắc mặt thảm biến, chỉ biết trân mình đứng yên một chỗ...

- Không được!

Lăng Huyền Phong không nghĩ nhiều, chỉ biết dùng khinh công thi triển đến cực hạn...

Chiến đao bay đến, hắn cũng kịp thời đẩy Tô Mị ra...

- Huyền Phong! Không!!!!!!

Tô Mị kêu thảm thiết trơ mắt nhìn Lăng Huyền Phong đẩy mình ra để thế chỗ, nàng nghĩ rằng hắn sẽ chết...

Bỗng nhiên...

Xoát!!!! Keng!!! Xoẹt!!!!
Ầm!!!!

Chiến đao của Lang Vương bị chém thành 2 nửa văng ra đằng sau cắm sâu xuống mặt đất. Lăng Huyền Phong vẫn đứng đó, trên tay hắn đang cầm một thanh kiếm. Lưỡi kiếm sáng chói, kiếm khí tung hoành, vừa nhìn cũng đã biết đây chính là một thanh cực phẩm bảo kiếm!

Xích Luyện Động Chủ kinh ngạc. Không ngờ thanh thượng phẩm bảo đao mà hắn mang theo từ Cửu U Ma Giới đến lại bị chém thành 2 nửa một cách dễ dàng, rất nhanh hắn phục hồi lại, 2 mắt lộ ra vẻ tham lam.

- Tiểu tử thối! Mau giao nộp thanh kiếm kia ra đây, bổn tọa cho ngươi chết được toàn thây!

- Hừ! Gà đất chó sành ở đâu? Dám cắn bản thiếu gia sao?

Lăng Huyền Phong khinh thường cười lớn, nhưng nội tâm hắn đang khẩn trương vô cùng, vì hệ thống nói với hắn:

- Hiện tại với công lực của chú em bây giờ không thôi động nổi một phần vạn công lực của Ỷ Thiên Kiếm đâu! Bây giờ nó cũng chỉ giống như là một thanh kiếm sắc nhọn hơn bình thường mà thôi!

- Hắc! Sắc nhọn là đủ rồi!

Quay sang nhìn Xích Luyện Động Chủ, Lăng Huyền Phong trầm giọng:

- Ỷ Thiên Kiếm xuất, hiệu lệnh thiên hạ, ai dám tranh phong? Hôm nay bản thiếu gia quyết định lấy máu ngươi tế kiếm!

- Hay cho câu "Ỷ Thiên Kiếm"! Tiểu tử, mau giao nộp bảo kiếm!Xích Luyện Động Chủ lại xuất chiêu, hắn khu động đấu khí nhanh chóng...

Liệt Hỏa! Bát Diện Hỏa Luân!!

Trong tay Xích Luyện Động Chủ dần xuất hiện một Hỏa Luân (bánh xe làm từ lửa), kích thước nhỏ, nhưng nhanh chóng lớn dần, cuối cùng cao quá đầu người, sau đó ném về phía Lăng Huyền Phong.

Lăng Tam Thiếu rùng mình, mau chóng vận khinh công né tránh...

Oành!!!!!

Hỏa Luân rơi xuống, chỗ Lăng Huyền Phong vừa đứng biến thành một cái hố to, lửa cháy dữ dội. Mặc dù đã né được Hỏa Luân, nhưng Lăng Tam thiếu không kịp né khỏi sức ép của vụ nổ. Phun ra một ngụm máu tươi, hắn chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình bị chấn động mạnh, hơn nữa lại giống như bị thiêu đốt, nóng vô cùng. Tuy nhiên, hắn cũng lợi dụng dư uy của vụ nổ đồng thời thi triển khinh công, lấy vụ nổ làm lực đẩy, đánh hắn bay về phía Lang Vương.

Xích Luyện Động Chủ đang ở trước mặt! Lăng Huyền Phong ra kiếm....

Xoẹt!!!

Ngã xuống đất, lăn vài vòng rồi mới dừng lại, Lăng Huyền Phong nén đau thở ra vài hơi, nhanh chóng từ trong túi trữ vật lấy ra đan dược chữa thương, nuốt một lúc 3 viên, mới cảm thấy đỡ hơn một chút.

Phía sau hắn, Lang Vương đứng yên một chỗ, 2 mắt trợn trừng, vô cùng kinh hãi.

Cạch!!!

Chiến đao trên tay Lang Vương gãy thành 2 mảnh, rơi xuống đất..

- Không thể nào! Ngươi!...

Không kịp nói hết câu, Lang Vương chỉ cảm thấy ở cổ một trận mát lạnh, sau đó trời đất quay cuồng. Trên cổ hắn, bất chợt hiện ra một tia máu, nhưng rất nhanh, máu chảy càng lúc càng nhanh.

Phịch!!

Lang Vương! Bị một nhân loại chém bay đầu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau