TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Chúng ta lại gặp mặt

Sau khi hệ thống xác nhận không còn địch nhân nào tới nữa, Lăng Huyền Phong nói:

- Mau chạy ra xem người kia như thế nào!

Tô Mị lập tức quay lại nhanh chóng tiến tới chỗ người nọ, sau khi ngẩn người một hồi liền thất thanh hô:

- Long đại hiệp!

Long đại hiệp? Họ Long? Người của Long gia?

- Nàng biết hắn sao?

Tô Mị gật đầu:

- Đúng thế! Người này là Long Cửu Thiên, là con trai thứ 3 của đế quốc Thái Thượng Hoàng, đại ca của hắn chính là đương kim bệ hạ. Người này từ bé đã không có tâm tranh chức vị, chỉ muốn sống phiêu bạt giang hồ, Thái thượng hoàng cũng hết cách với hắn, nên chỉ có nhắm một con mắt mở một con mắt. Đương kim bệ hạ với hắn tình cảm rất tốt. Long Cửu Thiên người này thiên tư không tệ, học được một thân bản lĩnh, cũng biết hành hiệp trượng nghĩa, ta đã gặp qua hắn vài lần, cũng có chút giao tình.

Lăng Huyền Phong dùng hệ thống xem xét:

Long Cửu Thiên, Võ Tông Bát Phẩm, tình trạng sức khỏe: vô cùng nguy cấp, tùy thời có thể chết
- Mau nghĩ cách giúp hắn, sắp không chịu được nữa rồi!

Quả nhiên, nhịp thở của Long Cửu Thiên chậm dần, chậm dần, hơi thở cũng yếu đi. Tô Mị nhanh chóng lấy thuốc chữa thương, đồng thời vận đấu khí để giúp hắn trị thương, nhưng kết quả không lớn. Hơi thở của Long Cửu Thiên kéo dài được một lúc, sau đó triệt để không còn nữa...

- Long đại hiệp! Không được! Mau tỉnh lại!

Tô Mị vừa vận công vừa gọi, nhưng Long Cửu Thiên đã tắt thở, nhịp tim đã dừng lại.

- Mị nhi, không cần nữa, hắn đã đi rồi...

Thở dài một câu, Lăng Huyền Phong kéo Tô Mị lại. Nàng không đành lòng, liền lao vào người hắn khóc nức nở.- Thôi thì... đành đào một cái mộ phần, an táng cho hắn, sau đó nàng hãy tìm cách thông báo cho triều đình, dù sao hắn cũng là một Vương Gia.

Tô Mị gật đầu, nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn ra.

Bỗng nhiên...

Lăng Huyền Phong chợt cảm thấy trên trời tối sầm lại, một cỗ uy áp kinh người phóng ra, mây gió cuồn cuộn, hắn bảo Tô Mị:

- Nàng ở lại đây canh chừng, ta ra phía trước xem thế nào!

- Có chuyện gì thế?

- Ta không rõ! Ở đây chờ ta!

Dứt lời hắn chạy ra khỏi miếu hoang, đi đến một đoạn vách núi không xa. Bất chợt trên không trung một vệt sáng chói lọi chiếu xuống ngay trước mặt. Ánh sáng tản đi, một bóng người hiện ra. Người này khuôn mặt anh tuấn, dáng người uy nghi, thân đang mặc một bộ kim giáp, trông vô cùng dũng mãnh. Nhìn thấy Lăng Huyền Phong, người kia nói:

- Người trẻ tuổi, chúng ta lại gặp mặt!

Chương 82: Thiên Vương đại nhân có đệ đệ?

Lăng Huyền Phong sững sờ, sau đó hắn chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt huyết xông lên, hai mắt tràn ngập sùng bái, ngay lập tức quỳ một chân xuống:

- Tử tôn Lạc Hồng, xin ra mắt Phù Đổng Thiên Vương!!!!

Đúng vậy, người đi ra từ trong quầng sáng chính là Phù Đổng Thiên Vương trong truyền thuyết! Người đã sáng tạo ra hệ thống, cũng chính là người đã đưa hắn tới thế giới này!

Lăng Huyền Phong chân tâm thật ý cúi đầu quỳ. Đây chính một trong Tứ Bất Tử huyền thoại của dân tộc, là hình mẫu lý tưởng cho tình yêu nước và lòng căm thù giặc ngoại xâm. Từ nhỏ mỗi người con em đất Việt đều đã được nghe tới truyền thuyết của Phù Đổng Thiên Vương, bây giờ hắn lại có cơ hội được gặp mặt một lần, một lần quỳ là chuyện bình thường.

Bỗng dưng, hắn chú ý đằng sau nơi Thánh Gióng đang đứng, có một con chim sẻ đang bay ngang qua. Đó cũng không có gì đặc biệt, ngoại trừ việc con chim sẻ đó đang lơ lửng một chỗ giữa không trung!

- Cái quái gì...

Dường như hiểu ý của hắn, Thánh Gióng mới cười nhẹ, nói:

- Một chút tiểu pháp thuật mà thôi. Hiện tại ngoại trừ ta và ngươi ra, mọi sự vật quanh ngọn núi này 30 dặm đều đứng yên cả. Hiện tại, nên là lúc cậu đặt câu hỏi đúng không?

Lăng Huyền Phong ngơ ngác, gật gật đầu, ngay lập tức hắn hỏi:

- Ngài chính là...

- Đúng thế, nếu như theo cách gọi của người Việt, cậu có thể gọi ta là Phù Đổng Thiên Vương, Thánh Gióng, vân vân.... Thật ra tất cả mọi thứ trong truyền thuyết đều có cả, rồng, phượng, Lạc Long Quân và Âu Cơ đại nhân,... đều có cả, nhưng sau đại chiến Phong Thần, tất cả đều đã đi đến vị diện khác. Kể cả các vị thần của phương Tây. Sau đại chiến, nhận ra rằng nếu như có tu luyện giả tồn tại ở Địa Cầu sẽ rất nguy hiểm, chính vì vậy, mọi người đều thành lập một cái hiệp nghị, đó chính là: Tất cả những người tu luyện giả, bao gồm thánh nhân, thiên sứ, thiên thần... đều phải di cư sang vị diện khác. Ngẫu nhiên nếu muốn quay trở lại cũng được, nhưng phải hạn chế thời gian, và không được hiển lộ thần thông cho thường nhân nhìn thấy.

- Được, ta hiểu. Câu hỏi tiếp theo: Vì sao ngài lại chọn ta? Vì sao ngài lại chọn Lăng Gia?

- Đơn giản thôi, chuyện này, phải đi ngược lại tới thời điểm ta được cha mẹ sinh ra, ít nhất theo như truyền thuyết của các ngươi kể lại thì là như vậy. Năm đó, ta mới được 3 tuổi, thì Văn Trọng đem 50 vạn quân đánh xuống Văn Lang. Tình hình nguy cấp, ta mới buộc phải hiển lộ thần thông, xông pha giết giặc để giải cứu dân tộc. Thế giặc khá là đông, lại nhiều kỳ nhân dị sĩ, chính vì vậy, việc này cũng đã tiêu tốn của ta mất 1 năm!
- 1 năm?! - Lăng tam thiếu kinh hô. 1 năm chỉ để 1 vị thiên tướng nhà trời đánh dẹp có 50 vạn quân phàm trần? Việc này cũng quá khó tin đi? Cho dù ngài có nổi hứng chơi đùa, cũng chỉ hắt hơi một cái là chúng tan thành mây khói mới đúng?

- Đúng vậy, 3 năm. Đám quân lính bình thường cũng không có gì đáng nói, tuy nhiên khó nhằn nhất lại là đám kỳ nhân dị sĩ dưới trướng Văn Trọng.

- Ế? Ta tưởng ngài là thiên tướng nhà trời, đám người kia không phải là đối thủ của ngài mới đúng a! - Lăng Huyền Phong khó hiểu nói.

- Haizzz... ngươi nói cứ như kiểu bọn hắn như củ cải trắng vậy. Năm đó, đám tay chân của Văn Trọng tên nào tên đấy tu vi chẳng phải là thông thiên, bá chủ một phương. Ngươi nghĩ vì sao năm đó nhiều người trong bọn chúng được Chuẩn Đề và Tiếp Dẫn nhị lão nhìn trúng? Tuy rằng không phải là đối thủ của ta, nhưng ngươi cảm tưởng gần trăm tên cùng một lúc nó đối phó như thế nào rồi chứ? Cũng như kiểu một tên Võ Tôn phải đối đầu với gần trăm tên Võ Tông Thất - Cửu Phẩm vậy.

- Hiểu rồi. Sau đó thì sao?

- Sau đó... chiến đấu ròng rã mất gần một năm trời, cuối cùng đám bộ hạ kia cũng bị ta đánh cho răng rơi đầy đất, 10 tên đi thì 6-7 tên nằm lại nước ta vĩnh viễn. Tưởng muốn khi dễ người Việt ta mà dễ dàng sao? - Vừa nói, Thánh Gióng vừa nghiến răng cười lạnh.

Lăng Tam thiếu trong mắt tỏa ra ánh hào quang, vô cùng sùng bái vị Thiên Vương trong truyền thuyết này.

- Sau khi chiến tranh kết thúc, quân giặc đã bị đánh đuổi khỏi bờ cõi, ta không vội cưỡi ngựa về trời, bởi vì đã phát sinh một sự kiện.- Sự kiện gì?

- Đó chính là... mẫu thân của ta lại có thêm một em bé!

Lăng Huyền Phong kinh hãi. Tin này tuyệt đối chính là động trời! Phù Đổng Thiên Vương có đệ đệ!

- Ngươi cũng đừng có bất ngờ như vậy. Dù sao năm đó phụ thân và mẫu thân của ta vẫn còn trẻ, có thể có thêm nhi tử hay nhi nữ cũng là chuyện bình thường mà.

- Vậy về phần đứa trẻ đó - đệ đệ của ngài?

- Về phần đệ đệ phàm nhân của ta... ha ha ha... Năm đó sau khi tạo một phân thân bí mật đi theo đám người Văn Trọng, ta cũng đã trở về quê nhà một lần trước khi bay về trời, đồng thời nhanh chóng hạ một đạo phù chú lên người hắn. Phù chú này sẽ chảy xuôi theo huyết mạch của hắn, đời này qua đời khác, cho tới khi thời cơ thích hợp...

- Thời cơ? Thời cơ gì?

- Thời cơ thích hợp... chính là đưa người mang huyết mạch của đệ đệ ta, trở thành người trong số mệnh, gánh vác vận mệnh tiêu diệt hoàn toàn tàn dư của Trụ Vương! - Thánh Gióng đột nhiên trầm giọng nói.

Lăng Huyền Phong như bị sét đánh, ngây người như phỗng, hồi lâu cũng không thể tỉnh táo lại được.

Huyết mạch của đệ đệ Thánh Gióng! Huyết mạch! Người trong số mệnh! Nếu như vậy, thì ta chính là.... Lăng Huyền Phong không dám nghĩ tiếp.

- Không cần băn khoăn. Ta xác định với ngươi. Ngươi chính là tôn tử huyết mạch của chính đệ đệ ta, nói cách khác, ta chính là cụ tổ của ngươi! - Thánh Gióng nói một tin tức kinh thiên!

Ta chính là tôn tử của Phù Đổng Thiên Vương!!

Chương 83: Vì sao lại là Lăng Gia



- Ách! Cụ tổ có khỏe không ạ! Thằng chắt bất hiếu Trần Nguyên Phong kính chào ngài...

Lăng Tam thiếu lắp bắp nói lộn xộn. Trần Nguyên Phong chính là tên của hắn kiếp trước.

Thánh Gióng mình cười nói:

- Không cần đa lễ như vậy. Tiếp tục nói chính sự đi.

- Dạ, được.

Lăng Huyền Phong cảm thấy mình thấp thêm một đoạn, khúm núm ở một chỗ vâng vâng dạ dạ.

- Vậy việc vì sao đưa ta đến đây coi như xong. Thế còn Lăng Gia? Vì sao ngài lại chọn một đại gia tộc chứ không phải là một cô nhi hay gì đó? Dù sao nếu trọng sinh vào một cô nhi sẽ đỡ vướng bận hơn chứ?

- Có lý! Nếu như bình thường thì ta cũng sẽ chọn phương án như vậy. Tuy nhiên, cũng có một số sự việc xảy ra. Sau khi phân thân của ta tiến đến đại lục này, việc đầu tiên ta làm, chính là xác định vị trí của Văn Trọng. Nhưng ta không ngờ đại lục này lại rộng lớn tới vậy, nếu tính ra, nó còn to gấp 3 lần Địa Cầu! Hơn nữa, đám Văn Trọng dường như phát hiện ra có người theo dõi, nên đã lẩn trốn rất kĩ càng. Ta đã mất khoảng 10 năm để tìm ra được dấu vết của chúng! Ngươi hiểu điều đó có nghĩa là gì không?

- Như vậy....

- Trong 10 năm đó, ta không ngờ bọn chúng đã tập hợp được 1 lực lượng khá đông đảo, một mình ta không thể nào tiêu diệt hết được bọn chúng, nên đã thành lập ra Phục Ma Hội với ý đồ đối đầu với bọn chúng. Không ngờ, việc thiếu khuyết đi người trong số mệnh khiến cho ta gặp nhiều khó khăn. 2 phe đã cùng minh tranh ám đấu suốt hơn 100 năm! Thế nhưng, người dân của đại lục này không ý thức được việc chúng ta đang làm. Họ chỉ coi chúng ta như là 2 phe phái với 2 tín ngưỡng khác nhau có xung đột mà thôi. - Thánh Gióng lắc đầu than thở.

- Thế thì có liên quan gì tới Lăng Gia?

- Có chứ! Năm đó, giáo chủ của Phục Ma Hội là một nữ nhân, nàng mang họ Lăng!

- Họ Lăng? - Lăng Huyền Phong kinh hãi - Vậy Lăng gia chính là người của Phục Ma Hội?

- Đúng, và cũng không đúng. Đúng là bởi vì nữ nhân đó có họ Lăng nên Lăng Gia chút nào đó cũng có dính líu tới Phục Ma Hội. Không đúng là bởi vì sau đó gần 10 năm, nàng đã rời Phục Ma Hội, Lăng Gia cùng Phục Ma Hội không còn qua lại gì với nhau nữa.- Vậy...

- Nghe tiếp! Chuyện nàng rời Phục Ma Hội có một phần nguyên nhân do ta. Bởi vì năm đó.... Khụ khụ! Không hiểu vì sao, trong một phút yếu lòng, ta đã động lòng phàm....

Lăng Tam Thiếu ngẩn ngơ? Động lòng phàm. Như vậy có nghĩa là...

- Đúng thế! Năm đó nàng phát hiện ra mình đã có thai... Ặc! - Thánh Gióng cũng đã bắt đầu ăn nói lắp bắp. Dù sao thì chuyện này đối với một vị thiên tướng nhà trời mà nói, cũng là trái với thiên quy.

- Khụ khụ.... Vậy theo như ngài nói... hài tử trong bụng của nữ giáo chủ kia...

- Là một đứa bé trai! Và sau đó 30 năm, nó đã tiếp nhận vị trí gia chủ Lăng Gia. Qua hơn 100 năm cũng đã truyền thừa xuống. Khối thân thể mà ngươi trọng sinh vào này, chính là đích hệ huyết mạch của nó, chính xác hơn, khối thân thể này, chính là huyết mạch trực hệ của ta ở đại lục này!

Lại một tin tức không khác gì bom nguyên tử nổ tung trong đầu Lăng tam thiếu. Kiếp trước hắn chính là tử tôn của Thánh Gióng, kiếp này trọng sinh cũng vậy, thảo nào mà cụ tổ không chọn một cô nhi hay nhà bình dân để cho ta trọng sinh vào, mà lại chọn Lăng Gia, hóa ra cũng có một vài nguyên nhân sâu xa.

- Như vậy, ta nghĩ là thắc mắc của ngươi đã được giải khai kha khá rồi chứ? Còn gì muốn hỏi không?- Có! Chuyện này, ý con nói là việc đám Văn Trọng xây dựng thế lực báo thù, các vị Thánh Nhân phương Bắc có biết không?

Thánh Gióng chán nản lắc đầu:

- Không biết! Hơn nữa cho dù có biết bọn hắn cũng sẽ không quản đến sự việc của vị diện khác. Bọn hắn nghĩ là có thể ngăn chặn được Cửu U Tà Thần cùng Trụ Vương 1 lần, thì sẽ ngăn chặn được lần 2. Ta không biết nên khen bọn hắn rất tự tin hay chửi bọn hắn là cuồng quá đến ngu xuẩn rồi.

Lăng Huyền Phong nghe đến đây cố nín cười, cụ tổ của hắn cũng không e ngại mình yếu hơn mà trực tiếp nói xấu mấy vị Thánh Nhân phương Bắc này, đúng là tuy thực lực không đủ, nhưng cứ chửi cho sướng miệng đã.

- Thưa cụ tổ, vậy bây giờ con phải làm gì?

- Tiếp tục làm nhiệm vụ của hệ thống! Không ngừng nâng cao sức mạnh, sau này lấy nó làm vốn để đối đầu với tàn dư nhà Thương!

- Còn Cửu U Tà Thần?

- Về phần hắn, ta sẽ xem xét, nếu như có thể, chính ta sẽ ra tay. Dù sao mấy ngàn năm trước hắn đã bị phong ấn lực lượng, thực lực của hắn bây giờ không bằng một phần vạn của lúc đầu. Ngươi cũng nên dành chút thời gian tìm hiểu Lăng Gia, năm đó ta đã tặng cho Lăng Gia một chút bí mật, nhưng chỉ có ngươi mới có thể mở được. - Thánh Gióng nháy mắt cười.

Lăng Huyền Phong 2 mắt tỏa sáng! Kỳ ngộ! Hơn nữa kỳ ngộ của chính Phù Đổng Thiên Vương! Ha ha ha!

- Thôi được rồi, nói chuyện đến đây thôi, ta phải đi. Trước khi đi, đưa thanh kiếm của ngươi cho ta.

Lăng Huyền Phong rút kiếm ra đưa cho Thánh Gióng.

- Nếu như ta không nhầm, ngươi gọi nó là Ỷ Thiên Kiếm? Theo ta được biết, Ỷ Thiên Kiếm trong truyện của Kim Dung lão đầu ở địa cầu là chí bảo giang hồ đúng không? Không tệ! Nếu như đặt bối cảnh ở nơi này, nó phải được coi là 1 kiện thần khí. Như thế này đi! Đây chỉ là 1 thanh phàm kiếm mà thôi. Ngươi muốn đối đầu với bọn chúng không thể dùng phàm phẩm, nay tặng cho ngươi một thanh thần khí, cũng coi như quà ra mắt của ta.

Nói xong, thanh kiếm trong tay Thánh Gióng phát ra hào quang mãnh liệt!

Chương 84: Cứu sống Long Cửu Thiên

Ỷ Thiên Kiếm trong tay Phù Đổng Thiên Vương phát ra ánh sáng chói lọi, một lúc sau, ánh sáng tắt dần, nhưng kiếm quang vẫn vô cùng mãnh liệt, hồi lâu vẫn chưa tắt.

Leng keng! Leng keng!

Ngay lúc này, Lăng Huyền Phong cảm nhận được vũ khí của những xác chết xung quanh run lên bần bật, giống như là một đám thường dân cúi chào đương kim hoàng đế vậy. Hít vào một hơi khí lạnh, hắn thầm nghĩ: Không hổ là thần khí trong tay Thiên Tướng, chỉ đứng yên một chỗ mà vũ khí bắt đầu run liên hồi, không hiểu chính thức giao phong sẽ là cái tràng cảnh gì nữa.

Thánh Gióng tiện tay cầm lấy vỏ kiếm trong tay Lăng Huyền Phong, tra kiếm vào vỏ, các vũ khí khác cũng ngừng rung động.

- Nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, tốt nhất không nên rút kiếm ra, như vậy sẽ dễ gây chú ý, nếu không có chút thực lực thì tốt nhất đừng khoe ra, coi chừng có ngày chết không biết vì sao. Thất phu vô tội, hoài bảo có tội, ngươi hẳn nên biết điều này, dù sao thực lực ngươi còn quá thấp.

- Đa tạ cụ tổ chỉ bảo, con đã rõ.

- Được rồi, ta phải đi, không gian nơi này rất nhanh sẽ trở lại bình thường. Đúng rồi, người vừa chết ở trong miếu kia, hãy cầm lấy ngọc giản này, dùng nội lực truyền vào nó, sẽ cứu sống được hắn, hắn là một mắt xích tuy không phải lớn nhưng cũng không nhỏ trong chuỗi nhiệm vụ của ngươi. Ta đi đây!

- Dạ! Cung nghênh lão tổ tông về trời!

- Bảo trọng. À, quên mất còn một điều quan trọng. Tiểu hồ ly kia, không tệ, nhưng trước khi tiến đến với nàng, phải cẩn trọng, nàng có một bí mật, chỉ khi nào giải quyết bí mật đó thì mới ổn. Vậy nhé!

Theo một luồng lưu quang, Thánh Gióng bay lên trời, biến mất trong thiên địa, chỉ vài giây sau, mọi vật xung quanh bắt đầu vận động trở lại bình thường.

- Rốt cuộc Tô Mị có bí mật gì? Thôi không nghĩ nữa, dù sao cẩn thận chút vẫn hơn.

- Chú em, chuyện gì vừa xảy ra?

Hệ thống bất chợt lên tiếng.

- Ế? Chuyện gì anh không biết à?

- Đâu có?

- Em vừa gặp người sáng tạo ra anh zai đó.

- Thật á?

- Ừm! Hóa ra ngài chính là tổ tông của em, điều này thật khó tin. Em với ngài cũng nói chuyện một lúc, rồi ngài đưa cho em một ngọc giản ghi phương pháp cứu sống gã Long Cửu Thiên kia.

- Thật tốt quá! Nhiệm vụ của chú có dính dáng trực tiếp tới hắn, vốn còn muốn tốn chút thời gian thu thập nguyên liệu để cứu sống thần hồn của hắn, bây giờ thì tốt rồi. Nhanh chóng chạy lại vào trong miếu, hắn thấy Tô Mị vẫn còn đang ngồi ở bên thi thể Long Cửu Thiên, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào thi thể của hắn, 2 luồng lệ quang vẫn cứ tuôn chảy, làm người khác sinh ra cảm giác tiếc thương.

- Mị nhi! Đừng khóc nữa, ta có cách cứu hắn!

- Thật sao? Ngươi... ngươi đừng nói dối để an ủi ta! - Tô Mị bất chợt đứng dậy, khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên.

- Thật mà! Xem ta làm phép đây.

Lấy ra một ngọc giản màu xanh lục, hắn làm y theo như lời Thánh Gióng nói. Ngọc giản phát ra một luồng ánh sáng nhu hòa, sau đó triệt để vỡ nát. Sau đó trên bầu trời bỗng xuất hiện 4 quang cầu lấp lánh hạ xuống, bay xung quanh thi thể Long Cửu Thiên. Hư không xuất hiện một luồng âm thanh trầm thấp, vô cùng uy nghiêm:

- Thiên địa đồng sinh!

- Quét sạch tà khí!

- Vượt qua kiếp nạn!

- Bách pháp thần thông!

4 quang cầu ngay lập tức chui vào cơ thể Long Cửu Thiên. Sắc mặt hắn từ xám chuyển sang tái xanh, sau đó từ từ chuyển sang màu hồng nhuận. Chớp chớp mắt vài cái, Long Cửu Thiên rên lên một tiếng.

- Sống rồi! Sống lại rồi! Không ngờ ngươi lại làm được! Tô Mị khuôn mặt xinh xắn hiện lên một phiến hồng, vô cùng hưng phấn ôm lấy Lăng Huyền Phong, tiện thể dùng đôi môi thơm của mình ấn lên trên má hắn một cái.

Ách!

Lăng Tam Thiếu chỉ cảm thấy trên má mình có một vật mềm mềm đụng lên, cảm giác vô cùng mát mẻ, khiến cho hắn lâng lâng, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, bất chợt nở nụ cười tà tà.

Tô Mị do hưng phấn quá đỗi nên hành động vừa rồi chỉ là bộc phát, kết hợp với việc nhìn thấy nụ cười đáng khinh của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ như quả táo chín, nhưng trong 2 mắt của nàng toát ra ánh sáng kì dị không ai biết được. Nàng khẽ gắt một tiếng:

- Đại sắc lang!

Sau một hồi, Long Cửu Thiên rốt cục cũng ngồi dậy, nhưng 2 mắt hắn thẫn thờ, như người vô hồn. Tô Mị lo lắng hỏi:

- Long đại hiệp! Long đại hiệp! Ngươi không sao chứ?

- Ta... ta không sao... Vừa rồi xảy ra chuyện gì?

- Vừa rồi là...

Tô Mị định nói gì, nhưng Lăng Huyền Phong đã ngăn cản nàng, hắn nói:

- Vừa rồi là chúng ta thấy ngươi bị thương nặng quá, nên đã dùng chút thủ thuật ổn định thương thế của ngươi. Bây giờ tốt rồi, ngươi hoạt động được chứ?

Tô Mị liếc sang, thấy hắn lắc lắc đầu, cũng không nói nữa. Long Cửu Thiên chậm rãi đứng dậy, vươn vai, khẽ vận động một chút, kinh ngạc nói:

- Ta nhớ rõ ràng lúc nãy bị thương nặng lắm mà, tại sao bây giờ lại tốt rồi?

- Lúc nãy ta dùng độc môn bí truyền, bây giờ ngươi chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi. Rốt cục có chuyện gì xảy ra, vì sao nơi này lại có yêu quá?

- Ngươi nói lũ lang nhân này sao? Ài.....

Long Cửu Thiên sắc mặt biến hóa, từ đỏ chuyển xanh, từ xanh chuyển trắng, rốt cục cũng thở dài, thẫn thờ nói:

- Chuyện này.... tất cả đều là tại ta!

Chương 85: Xích luyện động chủ

- Ta muốn nghe toàn bộ câu chuyện. - Lăng Huyền Phong trầm ngâm nói.

Dù không biết vì sao thanh niên trước mặt này muốn nghe toàn bộ, nhưng Long Cửu Thiên không hỏi, hắn chậm rãi nói:

- Chuyện này... phải bắt đầu từ 20 năm trước. Lúc đó ta phiêu bạt giang hồ, khoái ý ân cừu, chỉ cầu làm việc mình thích, không cần để ý tới cách nhìn của thế nhân. Cho đến một ngày... Ta đi tới Long Tuyền thôn cách đây 100 dặm về phía Tây. Lúc đó ta gặp một nhóm du côn đang khi dễ một tiểu cô nương, xung quanh người dân do sợ bọn chúng cường thế, chỉ biết đứng xung quanh bất lực chỉ trỏ, và thế là ta...

- Và thế là ngươi làm anh hùng cứu mỹ nhân? - Lăng Huyền Phong mỉm cười, chuẩn bị có chuyện tình cẩu huyết tới rồi, lão tử chuẩn bị ăn cẩu lương, trời ạ!!

- Đúng thế, lúc đó ta liền không nghĩ nhiều, xông tới đánh cho lũ du côn một trận, bọn chúng sợ quá liền chạy mất. Vị cô nương kia do cảm ân được ta cứu, nên đã mời ta về nhà dùng một bữa cơm với gia đình nàng, coi như báo đáp ân cứu mạng. Hồi đó ta còn trẻ, hoài bão ngút trời, nhưng dù sao cũng chỉ là một thanh niên huyết khí phương cương, không thể chối từ liền đi theo nàng. Sau đó, không hiểu sao, ta lại đồng ý ở lại đó một thời gian. Sau này, ta biết được tên của nàng. Nàng họ Bạch, tên là Như Mộng. Tên nàng thật đẹp, rất hợp với nàng, trong trắng như mộng, quả là một cái tên hay. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, ta và nàng đã nảy sinh tình cảm, rồi quyết định đi tới hôn nhân. Tính ta vốn tùy hứng, không muốn báo ra thân phận chân thật của mình, cứ như vậy ở đó với nàng. Nào ngờ, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Vào một buổi tối, khi ta cùng gia đình nàng đang ăn bữa tối, thì bọn chúng ập vào...

- Bọn chúng?

- Lang binh! Rất đông! Có khoảng hơn 100 tên. Chúng tàn sát toàn bộ dân trong thôn, gia đình của chúng ta là cuối cùng. Ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ cả nhà nàng, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, cuối cùng chúng ta cũng bị bắt. Hóa ra, ngay từ đầu tất cả đều là một cái bẫy...

- Một cái bẫy? - Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị kinh ngạc.

- Đúng thế. Bọn chúng nói là đến từ Cửu U Ma Giới, đã cho thuộc hạ của mình cải trang thành lũ du côn để dụ ta cứu Bạch Như Mộng, từng bước đưa ta vào tròng. Bọn chúng muốn ta phát sinh tình cảm với nàng, để rồi hôm nay thực hiện kế hoạch, muốn khống chế ta, thông qua đó muốn mưu đồ cái gì, nhưng ta không biết được. Mộng Nhi do không muốn ta bị chúng khống chế, liền kiên quyết tự vẫn. Không hiểu sao, lúc đó ta bộc phát ra một lực lượng cường đại, cướp lấy vũ khí, chém giết tên đầu mục rồi bỏ trốn. Cứ như vậy ta bị bọn chúng truy đuổi suốt 10 năm không ngừng nghỉ.

Tê!!!!!

Lăng Huyền Phong hít một ngụm khí lạnh, bị truy sát trong suốt 10 năm liền, vậy mà hắn còn sống được đến này đúng là kỳ tích!Thở dài một lúc, Long Cửu Thiên nói tiếp:

- Cho tới 3 tháng trước, ta đến được Mã Dương Thôn, tạm thời ẩn náu ở đây, hy vọng rằng chúng không tìm thấy. Nhưng ta đã lầm, việc chúng tìm thấy ta chỉ trong sớm tối, quả đúng như vậy, cách đây 4 ngày, chúng đã tìm thấy ta. Cũng như lần trước, bọn chúng tàn sát tất cả mọi người trong Mã Dương Thôn, sau đó lên trên đỉnh núi này lập sơn trại. Ta bị bọn chúng dồn lên đây, sức cùng lực kiệt, để rồi tình trạng như các ngươi thấy bây giờ.

Trầm mặc, một bầu không khí trầm mặc đến đáng sợ. Chỉ vì 1 người, mà lũ yêu quái thản nhiên tàn sát 2 thôn làng, thật đáng giận!

- Ngươi biết được kẻ dẫn đầu bọn chúng sao?

- Có! Dù hắn có hóa thành tro bụi ta cũng nhận ra hắn! Chính hắn! Chính lưỡi đao của hắn đã cướp đi Mộng Nhi của ta! Lang Tướng Xích Luyện Động Chủ! AAAAAAAA!!!! Ta phải giết ngươi!!!
Bất thình lình, Long Cửu Thiên vùng lên, cầm kiếm, hướng phía chân núi chạy xuống.

- Long đại hiệp! Long đại hiệp!

Tô Mị hoảng sợ gọi với theo, Lăng Huyền Phong vội ngăn nàng lại.

- Đừng đuổi theo! Bây giờ hắn đang bị kích động, quyết tâm đi tìm yêu quái báo thù rồi.

- Nhưng mà... Chúng ta phải giúp hắn!

- Đúng! Chúng ta phải giúp hắn. Nhưng không vội. Chỉ với 3 người chúng ta không thể nào tiêu diệt được bọn chúng.

- Ý ngươi là...

- Trên kia chắc hẳn vẫn còn Phục Ma Hội đệ tử đang bị bắt đúng không? Chúng ta đi lên đó, giải cứu họ, rồi đi xuống giúp Long Cửu Thiên cũng không muộn.

Tô Mị mặc dù muốn ngay lập tức chạy xuống núi, nhưng lý trí nói cho nàng biết, xác thực Lăng Huyền Phong nói đúng, chỉ có thể thở dài. Lăng Huyền Phong trong lòng mắng thầm.

- Xích Luyện Động Chủ? Ta cho ngươi sống lâu thêm một chút! Rửa sạch cổ chờ sẵn đi! Hừ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau