TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Bằng hữu Phục Ma Hội

Lăng Huyền Phong không ngừng nghỉ chạy trên những bậc thang lên núi. Càng đi lên hắn cảm thấy hít thở khó khăn, không khí tràn ngập một luồng khí tức ngột ngạt, vô cùng khó chịu.

- Đại ca! Em thấy hít thở không thông, chẳng lẽ càng lên cao không khí càng loãng?

- Một phần! Nguyên nhân chính là do yêu khí quá nồng nặc, vũ khí chuẩn bị, tùy thời chiến đấu!

- Được!

Rút kiếm ra, Lăng Huyền Phong tốc độ đi chậm lại, hắn không muốn có cái gì bất ngờ xảy ra. Khi gần lên tới đỉnh núi, hắn ngửi thấy được trong không khí tràn ngập mùi máu tanh.

- Có mùi máu!

- Cẩn thận phía trước!

Vừa bước đi vừa đề phòng, Lăng Huyền Phong cảm thấy căng thẳng. Khi lên tới đỉnh núi, hắn nhìn thấy trước mặt là một sơn trại, phía ngoài cắm đầy cọc gỗ, và xung quanh la liệt xác người ngựa...

- Sơn tặc! Bọn chúng đều đã chết!

- Đúng thế! Và có nhìn thấy những cái xác nhỏ hơn kia không?

- Yêu quái! Yêu quái mèo!

Trước mặt Lăng Huyền Phong là xác một sinh vật đầu mèo thân người, nó cầm một thanh trường thương, mặc áo da thú, 2 tay nó có 2 bộ vuốt sắc nhọn, vẫn còn đang dính một vài mẩu thịt.

Cố nén cảm giác buồn nôn, Lăng Huyền Phong chạy nhanh vào trong sơn trại, bỗng hắn nghe thấy phía trước có tiếng đánh nhau, hắn tính chạy tới xem nhưng lối vào đã bị chặn kín.

- Phía trước có người! Mẹ kiếp, lối vào bị chặn rồi!

- Đồ ngốc! Có khinh công để làm gì?

- À ừ quên mất! Hắc hắc!

Không nói nhiều, hắn đề khí xuống chân, tung người nhảy lên cao, nhưng so với bức tường phía trước thì vẫn còn một khoảng cách nữa, thế là hắn vận khí lần 2, ở phía dưới chân lại đạp thêm một lần, cũng may hắn đã học Lăng Không Đạp Hư, nếu không thì cũng sẽ vô cùng vất vả.

Vượt qua được bức tường, hắn nhìn thấy phía trước có một đám người đang bị lũ yêu quái mèo bao vây, số lượng rơi vào khoảng gần 30 con, trong khi đó, đám người kia chỉ còn 3 người đang đứng, còn lại thì có 1 người bị thương nặng, 2 người còn lại nằm im bất động, xem ra đã chết.

- Yêu nghiệt! Hôm nay lão gia ta liều mạng với các ngươi!

Một nam tử hán cao gầy, mặc một bộ trường bào màu xanh, trên đầu đội một chiếc nón lá, tay cầm trường kiếm hét lớn lao vào chiến đấu với lũ yêu quái. Tu vi của hắn không tầm thường, Võ Sư tứ giai, sử dụng kiếm kĩ thành thạo, đấu khí tung hoành. Tuy nhiên có vẻ như hắn đã kiệt sức, đấu khí càng lúc càng hụt. Sau khi chém chết được 2 con quái miêu thì bị đồng bọn của chúng đâm vào chân, quỵ xuống.

- Chết tiệt! Đánh lén lão tử!

Chưa kịp quay sang thì một con quái miêu khác dùng đao đâm vào vai. Hét lên một tiếng thảm thiết, đại hán đánh rơi trường kiếm.
- A Lục!!!!!!!!

Ở đằng sau, đồng bạn của hán tử hét lên trong tuyệt vọng, bọn họ bây giờ cũng bị gần 20 con quái miêu vây quanh, như hổ rình mồi, họ không thể làm gì khác, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn đồng bạn của mình sắp bị giết.

Ngay lúc quái miêu giơ đao lên định chém xuống đầu đại hán thì....

Vèo! Phập! Phập! Phập! Phập!

Từ không trung, 4 thanh phi đao phá không lao tới cắm vào đầu lũ quái miêu, bọn chúng chỉ kêu lên một tiếng sau đó ngã xuống không còn động đậy nữa.

Mọi người quay lại, chỉ thấy một thiếu niên 16-17 tuổi từ trên không trung hạ xuống, khuôn mặt anh tuấn, mặc một bộ trường bào màu trắng có họa tiết màu xanh dương, trên tay đang cầm phi đao, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí.

- Bằng hữu! Thỉnh ra tay cứu đồng bạn của ta! Lục mỗ vô cùng biết ơn!

Biết rằng mình không còn sức chống đỡ nữa, hán tử họ Lục cầu Lăng Huyền Phong cứu đồng bạn mình. Hành động này khiến Lăng Tam Thiếu rất thưởng thức. Trong hoàn cảnh như thế này mà vẫn còn nghĩ tới sinh mạng của đồng bạn, người này, đáng cứu!

Không để ý tới lời của nam tử họ Lục, Lăng Huyền Phong từ trong túi trữ vật rút ra vài thanh phi đao, cũng không thèm dông dài, rót nội lực vào, phóng đi...

Xuy! Xuy! Xuy!

Tiếng phi đao rít gào lao đi như thiểm điện, gần như không cần nhắm, nhưng mục tiêu lại chuẩn đến từng milimet!

Ngao!!!!!!!!!

Đám quỷ miêu rống lên vài tiếng rồi ngã xuống bất động, trên đầu của chúng vẫn còn đang cắm một thanh đao vẫn còn đang run bần bật...Tất cả mọi người nhìn thấy một màn này thì trợn mắt há hốc mồm. Không phải là họ chưa từng thử rót đấu khí vào ám khí để đánh lại, nhưng hiệu quả gần như không đáng nói. Vậy mà người lạ mặt này tùy tiện ném vài cái phi đao, lập tức đám mèo này thành cá nắm trên thớt. Trời ạ! Người này là ai?

- Các người là ai? Vì sao lại tới nơi này?

Sau khi thu thập lại ám khí từ thi thể đám quỷ miêu, Lăng Huyền Phong quay ra hỏi.

- Đa tạ vị bằng hữu này ra tay tương trợ. Ta tên là Lục Khấu. Không giấu gì huynh đài, chúng ta là người của Phục Ma Hội, tới đây trừ yêu. Không ngờ tình báo sai lầm, vẫn còn một số bằng hữu bị kẹt ở trên kia, chúng ta chỉ là số ít thoát ra được, nào ngờ bọn chúng đã chờ sẵn ở đây. Từ hơn 20 người chạy xuống, bây giờ chỉ còn lại 5 người chúng ta mà thôi.

Lục Khấu vừa thở hổn hển vừa kìm nén không cho nước mắt trào ra, đắng chát nói.

- Ồ? Hóa ra là bằng hữu của Phục Ma Hội. Vị nhân huynh kia.... có vẻ không ổn

Vừa nói Lăng Huyền Phong nhìn tới người bị thương nặng đang nằm một chỗ.

- Hoa tử! Huynh đệ!!!

Lục Khấu quay đầu lại, lập tức kinh hãi hét lớn, không màng tới thương thế của mình, chật vật chạy đến chỗ huynh đệ của mình...

- Lục đại ca. Đệ... Khụ... Toàn thân của đệ không còn một chút sức lực nào nữa.. Khụ.. Đệ sắp không được rồi... Huynh... phiền huynh về báo cho mẫu thân của ta... Hoa tử bất hiếu, không thể về phụng dưỡng ngài.. Khụ Khụ...

Hoa tử mặt mày trắng bệch, thều thào nói, vừa nói hắn vừa ho ra máu, thương thế có vẻ mỗi lúc một trầm trọng.

- Không! Ngươi không có việc gì cả, ngươi đã hứa là sau này về sẽ đưa ta ra mắt mẫu thân ngươi mà, ngươi nói dối!!!

Vị nữ tử từ nãy tới giờ nước mắt lưng tròng, nàng không rời hắn nửa bước....

- Anh zai! Người kia, có còn hy vọng không?

- Nếu như tiếp tục thì hắn chết chắc. Có điều, có chúng ta ở đây thì coi như cho hắn một lần tạo hóa. Hắn đang sốc vì mất máu quá nhiều, lấy bình hồi HP cho hắn uống, như vậy sẽ đỡ hơn phần nào, sau đó dùng đan dược chữa thương, rồi để hắn nghỉ ngơi là ổn.

Lăng Huyền Phong cùng hệ thống nhanh chóng trao đổi, sau đó hắn móc ra một bình thuốc hồi HP ra, đổ vào miệng Hoa tử, sau đó dùng nội lực nhanh chóng thúc đẩy dược hiệu. Quả nhiên, Hoa tử sắc mặt đã hồng hào hơn không ít.

- Cầm lấy vài viên đan dược này, cho hắn uống, sau đó để hắn nghỉ ngơi.

Lục Khấu cầm đan dược, ánh mắt cảm kích nhìn Lăng Huyền Phong, hai dòng nhiệt lệ chảy ra, hắn nói:

- Đa tạ bằng hữu ra tay cứu huynh đệ ta. Từ giờ trở đi, huynh chính là ân nhân của Lục mỗ, cái mạng này vì ân công Lục mỗ ném đi cũng không hối tiếc.

- Việc nên làm mà thôi, các ngươi mau chóng rời khỏi đây, ta sẽ lên trên kia xem thế nào, thuận tiện nếu được sẽ cứu thêm người trên đó!

Chương 77: Gặp lại Tô Mị

- Huynh đệ muốn lên kia? Xin đừng! Trên đó rất nguy hiểm, đừng có dại dột!

Lục Khấu thấy hắn muốn đi lên trên, lập tức hoảng hồn kéo hắn lại.

- Không lên cũng không được, mục tiêu của ta là ở trên đó.

Lăng Huyền Phong cười khổ, hắn cũng đâu muốn lên, cơ mà nếu không lên thì sau này công lực vẫn sẽ dậm chân tại chỗ a!

- Nhưng mà...

- Ý ta đã quyết, ngươi đừng cản ta nữa!

- Thôi được! Nếu ân công muốn đi lên, ta sẽ đi cùng ngươi!

- Không được! Đồng bạn của ngươi đang cần chiếu cố, hơn nữa ngươi còn đang bị thương, theo ta cũng chỉ làm vướng bận, mau chóng rời khỏi đây nhanh!

- Ta... ài.... Thôi được rồi.... Huynh cứ theo thông đạo phía trước đi lên trên là tới. À đúng rồi, nếu như có gặp Tô cô nương trên đó thì báo với nàng chúng ta vẫn ổn, dù sao mạng của chúng ta là do nàng cứu về.

- Ồ? Tô Mị ở trên đó sao?

- Đúng vậy. Ân công có quen với Tô cô nương sao?

- Cũng chỉ có duyên gặp một lần, mà thôi cũng không cần chậm trễ thời gian nữa, các ngươi nhanh chóng rời đi, sau này có duyên thì gặp lại!

Dứt lời, không để ý tới đám người Lục Khấu, Lăng Huyền Phong chạy vào thông đạo lên đỉnh núi....

- ---------------------------------------

Một canh giờ sau, Lăng Huyền Phong đi ra khỏi thông đạo, hắn đã lên tới đỉnh núi. Đang định ngồi xuống hồi phục chút thể lực, bỗng dưng một đạo băng tiễn phóng tới, Lăng Huyền Phong kinh hãi dùng Nhạn Hành Công phi thân ra phía sau.

- Phanh!!!!!! Cạch! Cạch! Cạch!!

Đạo băng tiễn chuẩn xác đánh đúng chỗ hắn vừa đứng, lập tức xung quanh biến thành một hố băng.

- Ta kháo! Tên nào đánh lén bản thiếu gia!

Lăng Huyền Phong tức giận hét lớn.

- Yêu nghiệt! Chịu chết đi!

Một tiếng hô trong trẻo vang lên, sau đó một đạo bóng hình xinh đẹp cầm kiếm lao tới, chém thẳng vào Lăng Tam Thiếu.

Keng!!!!!

- Ách! Tô cô nương! Là ta! Là ta!

- Hả? Ngươi.. ngươi là.. tiểu Phong Phong! Sao ngươi lại ở đây?

Người vừa tới chính là Tô Mị, vốn nàng đang đằng đằng sát khí, nhưng khi nhìn rõ là Lăng Huyền Phong, nàng liền hớn hở thu kiếm, sau đó gọi hắn là "Tiểu Phong Phong"- Ách!

Lăng tam thiếu trên đầu hiện ra vài vạch đen. Tiểu Phong Phong? Bản thiếu gia từ khi nào có biệt danh tiểu Phong Phong rồi?

- Khụ khụ! Tô cô nương, chúng ta lại gặp mặt a!

- Hừ!

- Ách! Cô nương sao vậy?

- Ngươi gọi ta là gì?

- Ặc... gọi là Tô cô nương á!

- Không thèm để ý tới ngươi nữa!

Tô Mị nghe hắn nói vậy, lập tức làm mặt quỷ, bĩu môi quay người đi. Lăng tam thiếu như thầy chùa gãi đầu không thấy tóc. Móa! Ta đã làm gì sai sao?

- Tô cô nương..

- Hừm! Lần trước, bản cô nương bảo ngươi gọi ta là gì? Không nhớ sao?

- Lần trước? Ặc.. Mị nhi, ta đã làm gì sai a?

- Hi hi! Thế còn nghe được. Sau này ngươi còn gọi ta là cô nương này nọ, ta sẽ không thèm để ý tới ngươi nữa.

Ách! Thì ra là việc này. Lăng Tam thiếu sắc mặt đen thui, trực tiếp tắt tiếng...- Uy! Sao ngươi tới nơi này? Hơn nữa là tới một mình? Trần đại ca đâu? Nơi này rất là nguy hiểm á! Mau rời đi thôi!

Tô Mị quay sang hỏi hắn, đồng thời nét mặt lo lắng, thúc dục hắn rời khỏi nơi này.

- Trần lão ca thì ở lại Ngọa Đương có chút việc, còn ta thì phải xuống Mã Dương thôn dưới chân núi, nên bắt buộc phải đi qua nơi này a!

- Hóa ra là thế! Nhưng không được, hiện tại trên kia rất nguy hiểm, ngươi không đi lên đó được đâu!

- Ai bảo là ta đi lên đó một mình? Không phải có nàng đi cùng ta sao?

Lăng Tam thiếu trực tiếp "thả thính" một câu.

- Ta..... Ưm... vậy ta đi với ngươi...

Tô Mị nghe hắn nói vậy, lập tức đỏ mặt cúi đầu, lí nhí nói.

- Mà... tại sao Phục Ma Hội lại có mặt ở nơi này thế?

Không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, Lăng Huyền Phong đổi chủ đề

- Ừm, lần này Phục Ma Hội có nhận được tin báo là có yêu ma quỷ quái từ Cửu U Giới xuất hiện ở đây cho nên mới phái người đi. Đáng lẽ ta không đến đâu, nhưng vì nhận được thư của Trần đại ca rằng ngươi sẽ tới nên ta tiện đường tới, hi hi...

Nói xong, nàng chớp chới đôi mắt trong suốt như ngọc bích, trông vô cùng dễ thương.

- Ách! Ra là vậy...

Hóa ra trợ giúp mà lão Trần nói tới lại là nàng, bất quá cô nàng tu vi không tệ, cũng coi như là một sự trợ giúp lớn, có điều...

- Nàng cũng biết Cửu U Giới sao?

- Có chứ! Tất cả đệ tử Phục Ma Hội chúng ta đều biết, bởi vì mỗi người đều có một cuốn Phục Ma Thánh Điển có nói tới điều này.

- Phục Ma Thánh Điển?

- Đúng thế! Có điều chỉ là quyển thượng của Thánh Điển thôi, còn quyển hạ thì ngoại trừ những người có chức vụ cao trong hội ra, thì không có ai được đọc hết. Ngươi có muốn xem qua không?

- Ừm, nếu điều này không trái với nội quy của Hội, vậy thì xin làm phiền.

- Không có gì, ngươi cầm lấy!

Nói đoạn, Tô Mị cầm một cuốn sách bìa màu xanh nhạt đưa qua cho Lăng Huyền Phong, bên ngoài có ghi 5 chữ rất to "Phục Ma Hội Thánh Điển". Lật trang đầu tiên, Lăng Huyền Phong lập tức kinh hãi hét lớn:

- Khương Tử Nha Bút Ký??!!!

Chương 78: Phục Ma Hội Thánh Điển

Lăng Huyền Phong hơi thở dồn dập. Khương Tử Nha! Khương Thái Công! Lã Vọng! Ông chính là nhân vật đại danh đỉnh đỉnh trong truyền thuyết, một tay giúp Chu Võ Vương đánh bại Trụ Vương Đế Tân, lập ra nhà Chu, kết thúc hơn 600 năm cai trị của Thương Triều. Vị đại nhân trong truyền thuyết này đáng lẽ phải ở Địa Cầu mới đúng, tại sao ở dị giới này lại có bút ký của ông ta? Còn một điều nữa làm hắn cực kỳ kinh hãi, đó chính là theo như hệ thống quét, thì dòng chữ này chính là chữ Việt cổ! Loại chữ này được sử dụng phổ biến từ đời vua Hùng!

Nhìn thấy Lăng Huyền Phong biểu lộ như vậy, Tô Mị hỏi thăm:

- Ngươi đọc được mấy dòng chữ này sao?

- Đúng thế! Các nàng không ai biết được chữ này sao?

- Không hề! Cao tầng Phục Ma Hội đã dành ra mấy trăm năm nhưng không thể nào tìm ra được bất cứ tư liệu nào về ngôn ngữ này. Nhưng những ký tự này chỉ có trong vài trang đầu, sau đó không hiểu sao lại sử dụng ngôn ngữ của chúng ta. - Tô Mị lắc lắc đầu nói.

Lăng Huyền Phong hít vào một hơi. Như vậy người trao Thánh Điển này cho Phục Ma Hội rất có khả năng là một người xuyên việt, hơn nữa lại là người thời Hùng Vương dựng nước! Ngay lập tức, Lăng Huyền Phong hai tay run run, cố gắng cẩn thận không làm rơi quyển sách. Nếu như mang những dòng chữ này về Địa Cầu, ngay lập tức rất có khả năng sẽ tạo nên một cơn địa chấn, quốc gia chắc chắn sẽ coi nó như là một kiện bảo vật của dân tộc!

Cố gắng kìm nén tâm tình, Lăng Huyền Phong lật sang trang sau, ngay lập tức hắn biến sắc:" Nếu như đọc được những dòng này, chắc chắn ngươi chính là người được bản Vương chọn. Sở dĩ ngươi có thể đọc được những dòng chữ này, là bởi vì ta đã tích hợp ngôn ngữ cổ của dân tộc vào trong hệ thống. Hãy đọc kỹ nội dung phía sau, đây chính là bút ký một đời của Thái Công Khương Tử Nha. Hãy đọc thật kỹ, bởi vì đây chính là trọng trách bổn vương giao cho ngươi!"

Hệ thống! Người tạo ra hệ thống! Không ngờ chính là hắn! Hơn nữa còn tự xưng là vương. Chẳng lẽ đây là bút tích của một vị vua Hùng? Nếu ta nhớ không nhầm, thời đại của Khương Tử Nha vừa vặn chính là triều đại vua Hùng thứ 6, chẳng lẽ đây là do ngài ấy viết?

Lăng Huyền Phong không tiếp tục đoán già đoán non, chăm chú đọc nội dung phía sau:

" Những năm cuối thời nhà Ân, Trụ Vương Đế Tân làm loạn, hoang dâm vô đạo, chinh chiến liên miên, dân chúng lầm than. Vì muốn trường sinh bất tử mà không tiếc hy sinh hơn mười vạn dân lực xây dựng Lộc Đài Thông Thiên. Đạo trời đã mất, lòng người căm phẫn. Năm đó, bản tướng phò Võ Đế - Tây Bá Hầu Cơ Phát, dấy binh khởi nghĩa thảo phạt Trụ Vương. Không ngờ tuy Trụ Vương lòng người đã mất, nhưng cũng kịp tập hợp vô số kỳ nhân dị sĩ, quyết một phen tử chiến với Võ Đế. Về phía chúng ta, cũng có không ít các vị tu tiên giả, thánh nhân vì thiên hạ sinh linh mà ra tay trợ giúp một phen. Cuối cùng, các kỳ nhân dị sĩ, tu đạo giả trợ giúp Trụ Vương đều táng thân trong Tru Tiên đại trận, bản thân quân đội của Trụ Vương cũng thua tan nát tại trận Mục Dã. Canh Dần năm thứ 12, kinh đô Triều Ca thất thủ, Trụ Vương tự thiêu tại Lộc Đài. Trụ Vương tuy đã chết, nhưng ý niệm báo thù vẫn còn. Văn Trọng Thái Sư thấy thế, liền triệu hồi Cửu U Tà Thần, với ý đồ tái lập Càn Khôn. Ngay lập tức, Cửu U Tà Thần đã triệu hoán quỷ binh của hắn từ Cửu U Ma Giới tiến đến, nhằm chiếm đoạt nhân gian. Bản Tướng thấy thế liền lập tức mời các vị Thánh Nhân, các bậc Thượng Tiên tới nhằm ngăn lại đại kiếp nạn này. Sau cùng, với tất cả mọi nỗ lực, chúng ta đã thành công phong ấn lại Cửu U Tà Thần cùng với đám tàn dư của Thương Triều, đẩy bọn hắn ra thiên ngoại. Các vị Thánh Nhân thấy rằng nếu như hạ giới vẫn còn tu chân giả, thì rốt cục cũng tới một ngày sẽ có người phá được phong ấn, mang Cửu U Tà Thần quay trở lại, qua đó lại một lần nữa hợp lực phong ấn lại linh khí của hạ giới, rồi cưỡng ép mang toàn bộ tu tiên giả mang đi Thiên Ngoại Thiên. Bản thân ta lại không có duyên với tu tiên lộ, hơn nữa số mệnh là phò giúp Chu Vương dựng nước, nên được đặc cách ở lại..."Đến đây, bút ký của Khương Tử Nha đã hết, lại xuất hiện dòng chữ Việt Cổ:

"Như ngươi thấy đó, Cửu U Tà Thần cùng với tàn dư của Trụ Vương bao gồm Văn Trọng và các thuộc hạ cũ của hắn đã bị đẩy ra khỏi Địa Cầu, và điểm đến của chúng chính là tại vị diện này. Năm đó, Văn Trọng đã bí mật đem 50 vạn quân cùng với chiến tướng đắc lực nhất của hắn đi vòng xuống nước ta, hòng thông qua nước Văn Lang, tiến quân lên phía Bắc đánh lén Chu Vũ Vương. Nhưng người tính không bằng trời tính, đại quân của hắn đã bị bản Vương tiêu diệt, nhưng tên chiến tướng kia không biết đã học được thần thông gì của Văn Trọng, đã sử dụng Âm Hồn Xuất Khiếu, bay về phương Bắc. Bản Vương sau khi trợ giúp Hùng Vương tiêu diệt quân đội nhà Ân, đã cưỡi ngựa sắt bay lên trời, tiến về phương Bắc. Vừa đúng lúc chứng kiến cảnh Cửu U Tà Thần cùng đám người Văn Trọng bị các Thánh Nhân liên hợp đẩy ra khỏi thiên ngoại. Nghi ngờ rằng nếu như bọn chúng đánh chiếm được một vị diện khác, rất có thể sẽ quay lại Địa Cầu báo thù, nên đã nhanh chóng tạo ra một phân thân, bí mật đi theo bọn chúng tới đây. Tới được đại lục này, sau khi chứng kiến con người ở đây có thể tu luyện, hơn nữa lại có vô số yêu thú cùng ma thú, ta đã cảm giác được một nguy cơ vô cùng lớn, chính vì thế, đã kiến tạo ra Phục Ma Hội, với ý đồ ngăn chặn lại bọn chúng. Tuy nhiên thiếu khuyết người trong số mệnh nên suốt mấy trăm năm, chúng ta vẫn không có tiêu diệt được Văn Trọng cùng tàn dư của Thương Triều, trái lại bọn chúng càng lúc càng lớn mạnh lên. Đại sự không ổn, bất đắc dĩ ta đã phải tìm tới ngươi. Người Được Chọn, hãy gánh lấy trọng trách này, với sự trợ giúp của ta, hãy đánh bại Văn Trọng, tiêu diệt hoàn toàn mầm mống của Trụ Vương, đừng để bọn hắn có cơ hội Đông Sơn Tái Khởi!".

Đến đây, Thượng Quyển của Phục Ma Hội Thánh Điển kết thúc, nhưng Lăng Huyền Phong trong thâm tâm lại đang cuộn trào sóng dữ!

Trụ Vương! Văn Trọng! Tàn dư Thương Triều! Không ngờ truyền thuyết Phong Thần Bảng là có thật!

Nghĩ đến đây, đột nhiên hắn nhớ lại, lần trước ở Ngọa Đương Thành, hắn có nằm mơ thấy cảnh tượng một vị tướng trẻ một mình một ngựa xông pha giết địch. Bây giờ thì hắn đã hiểu, hắn đã hiểu vì sao khi nhìn thấy đội quân nhỏ bé kia bị đánh bại, trong lòng hắn lại đau như cắt. Hắn đã hiểu vì sao khi vị tướng trẻ kia xâm nhập địch quân như hổ vào bầy dê, hắn lại có cảm giác nhiệt huyết sôi trào. Không nghi ngờ gì nữa, đội quân bị đánh bại kia chính là quân đội của nước Văn Lang! Về phần vị tướng trẻ cưỡi ngựa sắt kia, cũng chính là người đã tạo ra hệ thống và viết lại Thánh Điển này...

Phù Đổng Thiên Vương! Thánh Gióng!!

Chương 79: Ngôi miếu đổ nát

- Uy! Ngươi không sao chứ?

Tô Mị thấy hắn ngẩn người một hồi lâu, không nhịn được lên tiếng hỏi, còn vẫy vẫn bàn tay nhỏ trước mặt hắn. Lăng Huyền Phong giật mình, trả lời:

- Ta không sao, chẳng qua mọi chuyện thật là khó tin. Không ngờ đám người này là người từ vị diện khác tới đây.

- Ừm, ban đầu khi ta mới đọc Thánh Điển cũng cảm thấy không thể tin được. Nhưng mà nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cuộc sống cái gì cũng có thể xảy ra. À đúng rồi, những dòng chữ này, nội dung như thế nào, kể cho ta nghe đi!

- Khục! Cái này... Mấy dòng chữ này, đại khái nói ta chính là cứu thế nhân, là Người được chọn, sẽ giải cứu thế giới khỏi tai ách. - Lăng Huyền Phong nửa đùa nửa thật nói.

- Xì! Không nói thì thôi, bây giờ ta phát hiện ra ngươi cũng có tài khoác lác đấy. - Tô Mị bĩu môi, có chút giận dỗi.

- Khụ khụ! Chuyện này, sau này ta sẽ giải thích cho nàng. - Lăng Huyền Phong hết cách, đầu năm nay nói thật chả có ai tin.

Ngay lúc Tô Mị đang định nói, đột nhiên...

- Tô cô nương... A!!!

Phía đằng xa, một nam tử mặc trường bào màu xanh chạy tới hô lớn, nhưng bất chợt hắn hét thảm một tiếng, rồi ngã xuống, trên lưng hắn có cắm một mũi tên. Đằng sau hắn là một sinh vật thân người mặt chó, trên tay đang cầm một cây cung, dây cung vẫn còn đang run bần bật, hiển nhiên mũi tên này do hắn phóng.

- Yêu quái!

Tô Mị lập tức sát khí đằng đằng, lập tức vận ma pháp, từ tay nàng phóng ra một luồng điện quang, phóng thẳng tới yêu quái mặt chó kia. Hắn chỉ kịp hét thảm một tiếng sau đó ngã xuống bất động.

- Lang nhân! Xem ra là thuộc hạ của Lang tướng! - Tô Mị nhăn mặt nói, hiển nhiên trông bộ dạng của tên yêu quái kia làm nàng không khỏi chán ghét.

2 người cùng chạy đến chỗ vị nam tử vừa bị bắn kia, thật may mắn là mũi tên chỉ trúng phần mềm, không trúng bộ vị yếu hại.

- Đa tạ Tô cô nương ra tay giúp đỡ. - Nam tử kia vừa thở hổn hển vừa nói, hiển nhiên thể lực của hắn đã gần như cạn sạch.

- Không có gì, sao chỉ có một mình ngươi, các đệ tử còn lại đâu? - Tô Mị nhíu mày hỏi.

Hóa ra là một đệ tử Phục Ma Hội, hắn vừa nghe nàng hỏi, lập tức nước mắt lưng tròng, khóc rất thương tâm:

- Hức hức! Các huynh đệ đi cùng ta bị trúng mai phục, chết gần hết, còn một số thì bị bắt làm tù binh, chỉ có mình ta nhờ một huynh đệ lấy thân mình cản đường nên thoát.

Lăng Huyền Phong hỏi:

- Các người lúc đi lên có bao nhiêu người?

- Lúc đi lên chúng ta có khoảng 20 người, nhưng....

Đến đây, đệ tử Phục Ma Hội kia không nói được tiếp, chỉ biết ôm mặt khóc. Lăng Huyền Phong thở dài, 20 người đi lên, vậy mà chỉ có một người chạy thoát, tình hình có vẻ không ổn.

Tô Mị cũng hơi mềm lòng, đưa cho hắn một bình thuốc chữa thương, rồi nói: - Ngươi đừng sợ, bây giờ chúng ta sẽ đi lên, thuận tiện sẽ cứu bọn hắn ra ngoài, cầm lấy bình thuốc này, nhanh chóng rời khỏi đây, đường xuống chân núi bây giờ đã an toàn, nhanh chóng quay về tổng bộ báo cáo tình hình, ta sau khi xong việc sẽ quay về sau.

- Đa.. đa tạ Tô cô nương, các huynh đệ bị bắt... phải nhờ 2 người rồi.

Vị đệ tử Phục Ma Hội kia cảm kích nhìn Tô Mị, sau đó gắng gượng đứng dậy, rút mũi tên ra, sau đó lảo đảo đi xuống núi.

- Xem ra, chúng ta đường đường chính chính đi lên là không ổn, chỉ có cách bí mật tiến vào thôi. - Lăng Huyền Phong trầm ngâm nhìn về phía xa, ở đó có mấy ngôi nhà bị phá hủy.

- Đúng vậy, ngươi đi phía trước, ta sẽ đi theo sau.

2 người nhanh chóng chạy về phía mấy ngôi nhà, càng đến gần, Lăng Huyền Phong cảm thấy có một cỗ tanh hôi xộc vào mũi, xen lẫn với mùi khói đậm đặc. Đột nhiên, hắn ra dấu ngừng lại, thấp giọng hô:

- Có người đến, mau trốn lên nóc nhà!

Nói đoạn, hắn tung người lên cao, nhảy lên một nóc nhà gần đó, nằm sát xuống mái nhà, Tô Mị thấy thế cũng làm theo. Một lúc sau, có một nhóm 4 người, không, một nhóm 4 tên yêu quái tiến đến, tất cả bọn chúng đều có một loại bộ dạng: thân người, mặt chó sói, hơn nữa có một tên còn đang cưỡi trên lưng một con cự thú, trông giống như dã lang. Cả đám đều đằng đằng sát khí tiến tới. Bỗng dưng, tên lang nhân cưỡi dã lang kia lên tiếng:

- Tìm kĩ xem, vừa rồi ta phát hiện có mùi nhân loại gần đây, chắc chắn có người!

Nói xong, cả đám phân tán ra, trừ tên đang cưỡi cự lang đứng yên một chỗ, hắn chỉ đứng nhìn. Lăng Huyền Phong thấp giọng nói với Tô Mị:

- Xem ra là một toán lính tuần, không hổ là lang nhân, mũi rất thính, có lẽ muốn đi qua đây thì phải tiêu diệt bọn chúng, nhưng cũng không được quá lộ liễu, tránh cho bọn chúng phát ra báo động. 3 tên bộ binh giao cho ta, nàng xử lý tên lang kỵ kia, đợi ta ra tay trước, sau đó tới nàng.

- Được!

Dứt lời, Lăng Huyền Phong tay phải chậm rãi rút kiếm, tay trái lấy ra 2 thanh phi đao. Cùng lúc, một tên lang binh cầm trường đao đi tới dưới chỗ 2 người đang nấp, tìm kiếm tỉ mỉ, sau khi không tìm thấy cái gì, hắn hô: - Không có gì cả! Có lẽ chỉ là mùi của mấy tên nhân loại lúc nãy thôi, chắc do cái mũi cẩu của ngươi thính quá, hắc hắc!

2 tên còn lại nghe thấy thế cũng cười phá lên, sau đó cũng báo lại không tìm thấy gì, đều quay lại. Tên lang kỵ nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ ta đoán sai?

- Ngươi chắc là không có gì sao?

Tên lang binh cười khà khà, sau đó lên tiếng:

- Không có! Chắc là ngươi........

Phập!!!!!

Chưa kịp nói hết câu, từ phía trên, Lăng Huyền Phong nhảy xuống, cầm kiếm vung lên chém đứt đầu tên lang binh, sau đó nhanh chóng tung 2 thanh phi đao cắm ngập vào cuống họng 2 tên còn lại.

Phập! Phập!!!

2 tên lang binh bị bất ngờ không kịp trở tay, chỉ có thể ôm lấy cổ, khục khục 2 tiếng, sau đó ngã xuống đất.

- Nhân loại!!!!

Tên lang kỵ kinh hãi, không ngờ đúng là có nhân loại, lập tức hắn giận dữ thúc dục dã lang, ý đồ muốn lao tới cắn chết nhân loại kia. Tô Mị thấy Lăng Huyền Phong nhanh chóng giải quyết 3 tên Lang binh, cũng rút kiếm phi thân lên cao. Tên lang kỵ thấy có người thứ 2, cũng cảm thấy không thể nào tin được vốn muốn thúc dã lang tiến đến xé xác tên kia, nhưng ngay lập tức bị một kiếm xuyên qua bả vai.

Phốc!!! Phập!!

Lang kỵ bị đâm một nhát đau đớn, đang định la lên thì một thanh phi đao đã cắm sâu vào cổ họng của hắn. Về phần dã lang khi tên lang binh cưỡi trên nó bị đánh chết, định lồng lên chạy mất.

- Chạy đi đâu! Cuồng lôi chưởng!!!!

Ầm!!!!!!!

Tô Mị ngưng tụ lôi hệ nguyên tố vào bàn tay, tạo thành một quả cầu sét, vỗ mạnh xuống. Dã lang không kịp tru lên một tiếng thì bị tạc nát sọ, ngã vật xuống, run run vài cái rồi triệt để bất động.

- Nhanh! Đi thôi trước khi có toán lính tuần khác đi đến!

Tra kiếm vào vỏ, Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị nhanh chóng rời khỏi, cũng không sợ bị phát hiện, bởi xung quanh cũng có vô số xác chết, người có, thú có, yêu quái cũng có. 2 người ở trên mái nhà di chuyển rất khẽ, không muốn phát ra tiếng động, bởi ở dưới có nhan nhản lang binh, tuy rằng có thể tiêu diệt sạch sẽ đám lang binh này, nhưng nếu như để viện binh của chúng tới thì sẽ vô cùng rắc rối, thôi thì thêm một việc không bằng bớt một việc.

- Đinh! Nhiệm vụ chính tuyến cập nhật: đi đến ngôi miếu đổ phía trước tìm manh mối!

Lăng Huyền Phong trong thức hải nghe thấy tiếng của hệ thống, nhìn ra phía xa đúng là có một ngôi miếu cũ nát, không nghĩ ngợi liền phi thân đến...

Chương 80: Bị phát hiện

- Đại ca! Có 1 việc mà em không hiểu tí nào

- Việc gì?

- Anh nói xem, em tự nhận mình có chút tuấn tú dễ nhìn, nhưng không đến nỗi mà gặp một cái đã có cảm tình ngay được.

- Ý chú là sao?

- Ý em là... Tô Mị này... ngay từ đầu đã có vẻ quấn lấy em rồi. Nữ nhân cho dù phóng khoáng đến mấy cũng không thể nào trực tiếp như thế, à mà ngoại trừ nữ tử thanh lâu ra.. Khụ khụ... Anh có thấy việc này không bình thường không?

- Ừm... Kể ra cũng có chút bất hợp lý. Có điều mục đích của nàng ta cho tới giờ không rõ, nên giữ một chút khoảng cách cùng đề phòng.

Lăng Huyền Phong có chút không rõ. Hắn không hiểu mình có cái gì mà ngay từ đầu Tô Mị đã có vẻ tiếp cận hắn, việc này quả thật không bình thường chút nào, có lẽ chiếu theo hệ thống, nên đề phòng một chút vẫn hơn...

- Ngươi đang nghĩ cái gì thế? - Tô Mị nhìn hắn ngẩn người

- Ặc! Không có gì, đang nghĩ xem là tiếp theo nên làm gì.

- Ừm, trước cứ đi vào trong ngôi miếu kia xem tình hình như thế nào.

2 người nhanh chóng chạy qua mái nhà, phi thân lên trên tường cao, quá trình không gây ra một chút tiếng động nào, quả thực nếu không đi làm trộm đạo có vẻ hơi phí.

- Nhìn xem! Đằng kia có người!

Sau khi nhảy lên mái của ngôi miếu, Lăng Huyền Phong chỉ về phía sân trước cửa, có một nam tử đang nằm dưới đất, trông không có vẻ đã chết, ngực còn phập phồng nhưng cường độ rất yếu, có vẻ như cách cái chết không xa.

- Trông dáng người có chút quen mắt, nhưng không nhìn rõ khuôn mặt, chúng ta tới xem sao.

Tô Mị đề nghị một tiếng, sau đó cả 2 người cùng nhảy xuống, nhưng chân vừa chạm đất, Lăng Huyền Phong liền cảm thấy không ổn.

- Grao!!! Hú!!!!!!!!!!!!!

Đằng sau 2 người, một thân ảnh cao gần 2 mét chậm rãi đi ra, nó có bốn chân móng vuốt sắc lẹm, 2 hàm răng bén nhọn, nước dãi chảy ròng ròng, đôi con ngươi đỏ sọc đang nhìn chằm chằm, bất chợt nó hú lên một tiếng inh ỏi.

- Chết tiệt! Bị phát hiện rồi!

Lăng Huyền Phong hô lên, hắn quả thật có chút bất cẩn, tâm tình chỉ đặt vào một mình nam tử kia mà không tra rõ tình huống xung quanh, phen này lại phải tốn sức rồi...

Long Ảnh Tung Hoành!!!!

Cả người Lăng Huyền Phong như huyễn hóa ra 3 thân ảnh, cùng nhau xông vào quyền đấm cước đá lên người con Dã Lang, cuối cùng bàn tay tụ nội lực tung ra một chưởng đánh nó bay ra đằng sau, ngay lập tức tắt thở. Tuy rằng giết được Dã Lang nhưng đã muộn, hắn nghe thấy có tiếng bước chân vội vã lại gần, nhanh chóng báo Tô Mị:

- Bọn chúng đang đến! Mau chuẩn bị chiến đấu!

*- Phát hiện địch tới gần! Số lượng 40 tên! Cấp độ: Cao nhất Vũ Sư Tứ Giai, thấp nhất Vũ Sư Nhất Giai...

*Hệ thống vừa dứt lời, ở lối vào đã thấy 3 tên lang binh tay cầm đoản đao chạy vào...

- Có nhân loại! Giết chúng!

Một trong số 3 tên lên tiếng, lập tức cả 3 cùng hoành đao tiến tới.

Phành! Phành!

Lăng Huyền Phong 2 tay không ngừng nghỉ thôi động nội lực xuất chưởng đánh về phía chúng

Song Long Xuất Hải!!

2 đầu kim long từ song chưởng của Lăng Huyền Phong bay ra, đánh trúng 2 tên lang binh, làm chúng bay ra đằng sau, ngã xuống tắt thở..

- Oa! Sao bọn chúng yếu vậy!

Lăng Tam Thiếu kinh ngạc. Lần trước đối chiến với Độc Giác Quỷ, mặc dù có nội lực Dương Cương gia trì, nhưng cũng không có uy lực lớn như thế này, hệ thống lắc đầu nói:

- Mấy tên Độc Giác Quỷ kia tu vi bét nhất cũng đã là Vũ Sư Bát Giai, hơn nữa nếu ta không nhầm thì ở Cửu U Ma Giới chúng thuộc tầng lớp tinh nhuệ. Ngươi nghĩ tất cả yêu quái trong Cửu U Giới tên nào cũng khó chơi hả? Cũng phải có yếu mạnh chứ! Lũ lang binh này cùng lắm trong đại quân chỉ là pháo hôi thôi. So với Độc Giác Quỷ, thì đúng là dân quân đi so sánh với bộ đội chính quy, công an xã cầm dùi cui mà đi so với Cảnh Sát Cơ Động cầm AK!

- Ách! Có lý!

Còn một tên lang binh vẫn còn đang đứng, thấy 2 đồng bạn mình bị đánh chết thì kinh hãi, thừa thời cơ, Tô Mị cầm kiếm chém một nhát không quá hoa lệ, ngay lập tức đầu thân phân biệt.

- Coi chừng! Bọn chúng vẫn còn đông lắm!
Hú hú! Gào!! Ngao!!!

Phía đằng sau, một đám lang binh chen nhau chạy tới, ngay lập tức quây 2 ngời vào giữa, tên nào tên nấy mặt mày dữ tợn, 2 tay lăm lăm vũ khí tùy thời xông lên chém giết.

- Bọn chúng đông quá, nếu như đánh từng tên một thì sẽ bị chúng lấy số lượng áp đảo mất!

- Nàng có cách nào không?

- Có! Nhưng phải giúp ta câu giờ!

- Cần bao lâu?

- Nhiều nhất là 2 phút!

- Được!

Dứt lời, Lăng Huyền Phong rút kiếm chém vào tên lang binh đứng gần đó nhất, sau đó song chưởng không ngừng lại xuất chiêu...

Long Tiếu Cửu Thiên!!

Hắn tung người lên cao, chưởng ấn cứ thế vỗ xuống liên tục, đám lang binh thấy thế thì mau chóng tách nhau ra, tránh bị sát thương, nhưng có nhiều tên không tránh kịp, bị chưởng ấn đánh trúng, biến thành miếng bánh thịt.

Những tên lang binh khác thấy đồng bạn ngã xuống, không hề sợ hãi, vẫn tiếp tục tấn công...

Phi Long Áp Đỉnh!!!

Mặt đất dưới chân đám lang binh rung lắc liên hồi, có vài tên đứng không vững, ngã xuống, ngay lập tức bị dẫm đạp thành một đống thịt nát. Chấn động phải mất khoảng 20 giây mới kết thúc, nhưng đã có gần 10 tên bị đồng bọn trực tiếp đạp chết, nhưng xung quanh ít nhất cũng phải còn hơn 20 lang binh còn sống...

Ngay lúc này...

- Yêu quái! Nạp mạng cho bổn cô nương! Băng Phong Thiên Lý!!!

Tô Mị song chưởng đánh mạnh xuống đất. Ngay lập tức, phạm vi 10 mét lấy 2 người làm trung tâm biến thành băng tuyết, tất cả những tên lang binh còn sống sót đều không may mắn trúng chiêu, bị biến thành một đám tượng băng.

- Hít!!!!!!!!

Hít vào một ngụm khí lạnh, Lăng Huyền Phong kinh hãi. Mẹ kiếp! Nàng ra một chiêu so với ta còn muốn kinh khủng hơn! Không hổ là ma pháp sư, uy lực thật kinh người.

- Ta kháo! Nàng so với ta còn bá đạo hơn mấy phần a! - Lăng Tam Thiếu trợn mắt lên nhìn Tô Mị. Nàng cũng chỉ nháy mắt với hắn một cái, nhưng sắc mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, lắc đầu nói:

- Pháp thuật băng hệ này ta mới luyện tập chưa lâu, uy lực lớn nhất của nó một cái da lông ta còn chưa chạm tới. Cảnh giới cao nhất là trong vòng 1 ngàn dặm có thể biến thành băng vực, như thế này vẫn còn kém xa.

Lăng Tam thiếu lưng đổ mồ hôi lạnh. Không biết khi luyện thành rồi thì chân chính đóng băng ngàn dặm sẽ trông như thế nào nữa

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau