TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Ngươi là ai?

Lúc Lăng Huyền Phong giải quyết xong 10 tên Độc Giác Quỷ, chưa kịp thu công thì...

- Nguy hiểm! Cẩn thận đằng sau!

Hệ thống trong thức hải hô lớn, Lăng Huyền Phong giật mình, không kịp nghĩ nhiều, thi triển khinh công trượt dài về phía trước

Keng!!!!!!

Tại chỗ hắn vừa đứng, một thanh trường đao cắm thẳng xuống đất, lún xuống hơn một nửa.

Lăng tam thiếu toát mồ hôi lạnh. Mẹ nó, may mà lão tử kịp phi thân ra, không thì một đao thành 2 đoạn rồi.

- Hừ! Cũng có chút bổn sự, tránh được một đao của lão tử. Nhóc con, có giỏi thì tránh tiếp chiêu này của ta xem sao. Địa Ngục Trảm!

Chỉ thấy tên Huyết Quỷ giơ đao lên trời, mũi đao dần dần bốc lên một quả lửa màu đen, đến khi hỏa cầu cao hơn một nam tử trưởng thành, Huyết Quỷ chém mạnh về phía trước.

Lăng Huyền Phong thấy hỏa cầu đen như mực tỏa ra sức nóng kinh người thì cảm thấy căng thẳng. Hắn không thể né được ra khỏi quỹ tích của hỏa cầu. Trong lúc không biết phải làm sao, một bóng người cao lớn đứng chắn trước mặt hắn..

Phành!!!!!!!!

Hỏa cầu phát nổ, sóng nhiệt tỏa ra tứ phía, cây cỏ xung quanh bị đốt thành tro bụi, xung quanh bãi đất nơi hỏa cầu phát nổ biến thành một mảnh đất cháy xém, nhiệt khí bốc ngùn ngụt.

- Hắc Hắc! Chắc hắn bây giờ thành một con heo quay rồi, ha ha ha ha!!!

Luân Hồi Huyết Quỷ cười lớn, nó khá tự tin về một chiêu này của mình, nhưng chưa cười được mấy tiếng, nó giật mình kinh hãi.

Nhiệt khí tan đi, chỉ thấy hiện ra thân ảnh nam tử áo đỏ đứng sừng sững, lông tóc không chút tổn hao, quần áo không dính chút bụi.

- Không thể nào! AAAAA!!!!!!!!!

Lăng Huyền Phong tim đập thình thịch, hỏa cầu vừa rồi toát ra khí tức tử vong thật kinh khủng, trong tích tắc đó, nếu nam tử áo đỏ không nhảy ra chắn giúp hắn, không chừng lúc này hắn đã đi buôn muối rồi.

- Ta đã nói rồi, các ngươi chỉ là mấy tên hề nhảy nhót thôi, cũng vọng tưởng muốn làm thịt bọn ta sao.

Nam tử áo đỏ cười lạnh khinh thường, hắn lắc lắc đầu nói:

- Vốn ta còn muốn xem các ngươi có bao nhiêu bổn sự, xem ra ta đã thất vọng rồi.

Tay cầm chuôi đao, nam tử áo đỏ nhẹ nhàng rút đao, bất thình lình hắn biến mất tại chỗ, chỉ để lại một đạo tàn ảnh.

- Cái gì?

Huyết Quỷ cảm thấy kinh hãi, nó không nhìn thấy gì cả. Bất chợt, nó nghe thấy bên tai một tiếng gió rít, theo bản năng hoành đao đón đỡ..
Sát!!!!!!!! Phập!!

Nam tử áo đỏ lại hiện ra cách đó không xa, hắn tra đao vào vỏ.

Cạch!! Bịch!

Luân Hồi Huyết Quỷ chỉ cảm thấy cổ mát lạnh, sau đó nó nhìn thấy thanh đao của mình bị cắt thành 2 mảnh, sau đó nó nhìn thấy bóng lưng của chính mình.

- Đây là lưng của ta mà, chẳng lẽ...?

Đó là ý niệm cuối cùng của nó, trước khi thủ cấp lăn xuống đất, thân thể nặng hơn trăm cân ngã phịch xuống, nhanh chóng biến mất khỏi khối thiên địa.

- Thật nhanh!!

Lăng tam thiếu hít một hơi, hắn không thể nhìn thấy được nam tử áo đỏ ra chiêu như thế nào, hắn khẳng định, trăm phần trăm nếu hắn ở vị trí đó cũng sẽ đầu thân phân biệt.

Hiện trường bây giờ chỉ còn 4 người đang đứng. Trông thấy tình cảnh như thế, Quỷ Thủ Sâm La mặt mũi âm trầm, hắn lạnh giọng nói:

- Không ngờ có chút coi thường các ngươi. Thôi được, để bản tọa ra tay thu thập các ngươi một phen!

Hắn tiến tới túm lấy tên Luân Hồi Huyết Quỷ còn lại, một ngụm cắn vào cổ nó....

- F uck! Quỷ Hút Máu??

Lăng Huyền Phong trố mắt lên nhìn, chỉ thấy tên Luân Hồi Huyết Quỷ sợ hãi giãy dụa, nhưng cũng chẳng ích gì, sau một hồi thì nó bị hút thành một cái xác khô.Tùy tiện ném xác đồng bọn sang một bên, Quỷ Thủ Sâm La miệng đầy máu đen cười lớn:

- Ha Ha Ha Ha! Cho các ngươi xem chút bản lĩnh của bổn tọa!!

Hắn bắt đầu vận công, bỗng dưng khí thế tăng mạnh, uy áp ngập trời, mặt đất xung quanh hắn nứt toác ra từng mảnh.

- Mẹ! Cái gì nữa đây? Vận khí thành Siêu Saiyan hả?

Lần thứ 2 Lăng Tam thiếu trợn mắt lên nhìn. Trông dáng vẻ của tên Quỷ Thủ này không khác gì đám Saiyan vận khí biến hình trong truyện manga kiếp trước hắn đọc cả.

Pặc! Pặc! Pặc! Pặc!!

Sau lưng Quỷ Thủ Sâm La mọc ra 4 cánh tay, mỗi cái lại rút ra từ sau lưng hắn một thanh cốt đao, trông thập phần khủng bố.

- Đinh! Quỷ Thủ Sâm La đã tiến giai! Tu Vi: Võ Tôn Nhị Giai.

- Sặc! Như thế cũng được hả?

Lăng Tam Thiếu trong thức hải chửi thề với hệ thống. Tiến giai dễ dàng như vậy sao?

- Khà Khà! Bây giờ thì các ngươi chết chắc! Diyaaaaaa!!!!!

Quỷ Thủ Sâm La 6 tay cầm đao xông về phía bọn Lăng Huyền Phong đang đứng. Trong thâm tâm của hắn đang tưởng tượng 2 nhân loại trước mặt này sẽ bị chém thành nhiều mảnh, hắn còn đang thích thú suy nghĩ xem lát nữa sẽ nấu thịt mấy tên nhân loại này như thế nào nữa.

Có thể nói mộng tưởng của hắn rất là đẹp, cho tới khi....

Choang!! Xoẹt!!

Nam tử áo đỏ cúi người xuống thấp, tay nắm chuôi đao, vận khí, sau đó phi thân về phía trước. Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy một tia sáng chói mắt, sau đó vụt tắt đi.

2 Người tách ra, nam tử áo đỏ cũng từ từ tra đao vào vỏ. Quỷ Thủ Sâm La không quay lưng lại, hắn nói:

- Thanh đao đó! Ta biết nó, chẳng lẽ ngươi là....

Không kịp nói hết câu, cơ thể của hắn chầm chậm tách ra, chia thành 2 nửa đều nhau, ngã xuống.

- Ta ư? Tên ta chỉ có 3 chữ: Thu! Hồng! Diệp!

Thu Hồng Diệp!!

Chương 72: Hẹn gặp lại

Thu Hồng Diệp!

Lăng Tam Thiếu hít vào một ngụm khí lạnh. Cho dù trước đó hắn cũng lờ mờ đoán ra thân phận đối phương, nhưng khi Thu Hồng Diệp nói ra thân phận của mình, hắn cũng không thể kiềm chế mà kinh hãi. Có điều, kinh hãi thì kinh hãi, Lăng Huyền Phong ngay lập tức trở nên phấn chấn.

Thu Hồng Diệp! Thiên hạ đệ nhất cao thủ! Thần long thấy đầu không thấy đuôi, tung tích thần bí. Nghe Trần Thương nói tu vi của Thu Hồng Diệp sâu không lường được, nhưng rốt cục sâu bao nhiêu thì không ai biết. Hiện tại rõ ràng! Cao thủ đúng là cao thủ, tu vi của hắn đã chạm đến mức nhập Thánh, có điều Thánh cấp mấy phẩm thì chưa rõ.

- Thu Hồng Diệp? Chính ngươi hơn 10 năm trước ở Cửu U...... Ực......

Chưa nói được hết câu, thân thể của Sâm La Quỷ Thủ lóe lên một cái, sau đó từ đỉnh đầu đến chân của hắn chậm rãi tách thành 2 nửa đều nhau, ngã xuống đất, 2 mắt vô hồn, khuôn mặt vẫn còn in dấu ấn kinh hãi khiếp sợ.

- Chính là Thu mỗ!

Không để ý đến Quỷ Thủ Sâm La, Thu Hồng Diệp nhàn nhạt trả lời một câu.

- Cuối cùng cũng xong, tạm thời không có ai đuổi theo chúng ta nữa, tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?

Quay qua Lăng Huyền Phong, Thu Hồng Diệp mỉm cười hỏi một câu.

Lăng Tam thiếu cho tới bây giờ vẫn chưa hết khiếp sợ, khuôn mặt dại ra, cái miệng mở to đến mức có thể nhé được 3 quả trứng, mất một hồi lâu hắn mới từ từ hồi phục, liền thốt lên:

- Thu... Thu.... Hồng... Ách! Ngươi chính là.... Hồng... Ặc! Khụ Khụ! Lão huynh, ngươi chính là đại danh đỉnh đỉnh thiên hạ đệ nhất cao thủ Thu Hồng Diệp a?!!

- Ừm? Phải là ta, có chuyện gì sao? Tiểu huynh đệ, ngươi quá lời, thiên hạ đệ nhất, Thu mỗ không dám nhận.

- Ha ha! Không ngờ Lăng Huyền Phong ta có ngày được gặp huynh a!!

- Tiểu huynh đệ, ngươi họ Lăng?

- Đúng a! Ngươi biết Lăng gia sao?- Ta có biết. Vậy ngươi thuộc Đế đô Lăng Gia ư?

- Đế đô Lăng Gia? Thu huynh, ngươi nói gì ta không hiểu? Ta đến từ Mặc Thủy Thành Lăng Gia!

Câu trả lời của Lăng Huyền Phong làm cho Thu Hồng Diệp ngẩn ra, sau đó hắn nói:

- Ngươi không phải người Đế Đô Lăng Gia?

- Ta không phải! Ta nói rồi, ta đến từ Mặc Thủy Thành. Mà ở đế đô cũng có 1 Lăng Gia sao?

- Xem ra trưởng bối nhà ngươi chưa nói cho ngươi biết sao?

- Huynh nói....

- Hừm! Chuyện này có lẽ ta không nói thì tốt hơn, tiểu huynh đệ ngươi hãy về hỏi trưởng bối nhà mình đi. Thật ra, ta và Lăng Gia có chút mối uyên nguyên.

End of dialog window.

- Thật sao?

- Đúng thế, đợi ngươi biết rõ được một số chuyện thì sẽ hiểu.

Lăng Huyền Phong trong đầu hiện ra một đống câu hỏi. Chuyện này là sao? Thu Hồng Diệp và Lăng Gia có mối quan hệ gì? Tại sao lão tía không nhắc gì đến chuyện ở đế đô có một Lăng Gia khác? Xem ra sau chuyến này phải về hỏi đại bá hoặc gia gia mới được. Không tiếp tục nghĩ nữa, hắn hỏi Thu Hồng Diệp:

- Lão huynh! Hiện tại ngươi có tính toán gì sao?

- Hiện tại ta còn có việc phải làm, tiểu huynh đệ ngươi chắc cũng vậy.

- Đúng thế, ta còn phải đi về phía Mã Dương Thôn cách đây 2 ngày đi đường, có chút chuyện ở đó.

- Ừm, ta đã biết! Hiện tại thương thế của ngươi thế nào?

- Đa tạ lão huynh! Ta bị chút nội thương, công lực tiêu hao kha khá, ngoài ra một vài vết thương ngoài da, nghỉ ngơi một hồi sẽ khỏe lại.

- Cũng được, dù sao ở đây không có dã thú qua lại, ngươi cắm trại ở đây 1-2 đêm cũng không có vấn đề. Hiện tại ta phải đi, hẹn gặp lại!

- Lão huynh bảo trọng!

Thu Hồng Diệp cáo biệt Lăng tam thiếu, trước khi đi, hắn quay lại nói:

- Tiểu huynh đệ, có thể sử dụng đao của ta, ngươi không tầm thường chút nào đâu.

- Hắc hắc, lão huynh quá lời, hẹn gặp lại!

Không nhiều lời Thu Hồng Diệp thân ảnh mờ dần rồi biến mất trong không khí...

Chương 73: Quay thưởng

Sau khi Thu Hồng Diệp bỏ đi, Lăng Huyền Phong thở ra một hơi. Ngày hôm nay kinh lịch thật là nguy hiểm, may mà có hắn, nếu không giờ này năm sau lão tử ăn giỗ đầu rồi.

- Đại ca! Chuyện Thu Hồng Diệp với Lăng Gia có mối quan hệ, ngươi có tra được không?

- Chuyện này có chút khó, có lẽ ngươi nên hỏi đại bá ngươi.

- Cũng được.

- À quên mất. Đánh thắng tâm ma, ngươi được thưởng một hộp quà thần bí, có muốn mở?

- Cái gì? Còn có quà?

- Có! Căn bản lúc nãy không kịp nói, dù sao bây giờ tiện thể đang chữa thương, nói với ngươi cũng chưa muộn.

- He he! Mở phần thưởng...

- Mở thành công! Ngươi nhận được..... Một bộ bí tịch võ công giang hồ! Chúc mừng!

- Ồ? Bí tịch này có chiêu thức cổ phổ không? - Lăng Huyền Phong hỏi bừa.

- Có!

- Cái đệch! Thằng em hỏi bừa nhưng mà cũng có hả?

- Đương nhiên! Dù sao sau này nguồn kiếm tàn cổ phổ vô cùng hạn chế, nên anh cũng ưu đãi cho chú em chút đỉnh, cơ mà muốn kiếm được thì phải xem tạo hóa chú em như thế nào.

Lăng Huyền Phong hai mắt hóa thành màu đỏ tươi vì hưng phấn. Cổ phổ! Mẹ nó có cổ phổ! Mẹ kiếp! Đả cẩu bổng, Long Trảo Thủ, Thái Cực Quyền, Tham Hợp Chỉ! Bản thiếu gia tới đây! Ha ha ha ha!!!!

- Thằng em biết hôm nay ngày gì không?

- Ờm hình như hôm nay là ngày 7 tháng 7, có gì sao?

- Biết là ngày gì không?

- Thất tịch a!

- Bingo! Có một điều anh chưa nói với chú em, vào các ngày lễ tết, hệ thống có phần quay thưởng, phần thưởng phong phú. Nếu chú em tay đỏ thì quay trúng nhiều thứ tốt, đây là cơ hội gia tăng thực lực đó.

Lăng tam thiếu hai mắt tỏa sáng, nước dãi chảy ròng ròng. Lại còn có chuyện tốt như vậy nữa hả? Nhận! Con mẹ nó nhận hết!!

- Anh đẹp zai! Xuân tiêu một khắc đáng giá.... Ách! Nhầm nhầm! Chuyện tốt không nên chờ lâu, quay!Hệ thống im bặt, không biết nói gì. Tại sao lão tử lại dính phải một tên cực phẩm như thế này? Quay cái gì? Quay em gái ngươi! Không biết cảm ơn lão tử một câu hả? Bất đắc dĩ, hệ thống mở ra bảng quay thưởng...

Trước mắt Lăng tam thiếu sáng ngời. Bảng quay thưởng có phần giống như máy đánh bạc kiếp trước, có khoảng 36 ô, mỗi ô là một phần thưởng khác nhau:

Bí tịch Đả Cẩu Bổng (1 chiêu)...

Tuyết Trai Kiếm Pháp (1 chiêu)...

Huyết Hải Ma Đao (1 chiêu)...

Thánh Hỏa Lệnh Cổ Phổ (1 chiêu)...

Vô Vọng Thần Công quyển I (Tầng 1-9)...

Thẻ đổi Phong Vật Chí Chí tôn...

Thẻ đổi Phong Vật Chí Trang Phục...

....

Có cực kì nhiều phần thưởng, Lăng tam thiếu nhìn đó mà trong lòng ngứa ngáy, đột nhiên, hắn nhìn thấy ở chính giữa có 4 ô sáng nhất:

Phần thưởng x2 (1 lần)Phần thưởng x3 (1 lần)

Quay thêm 1 lượt

Quay thêm 2 lượt

- Đại ca! 2 ô kia nghĩa là sao?

- 2 ô đó hả? Nếu ngươi quay trúng thì sẽ được quay lại một lần nữa, lần này trúng phần thưởng nào thì sẽ được gấp 2, hoặc gấp 3. Ví dụ quay được Thánh Hỏa Lệnh thì thay vì được 1 chiêu, sẽ được 2 hoặc 3 chiêu, đơn giản!

Lăng tam thiếu càng nghe càng ngứa ngáy, hắn hận không thể hack được hệ thống để đem phần thưởng về, hắn hét lớn:

- Quay! Lập tức quay cho bản thiếu gia!

Trợn mắt lên nhìn tên mặt dày vô sỉ kia, hệ thống không nói lời nào, bắt đầu thực hiện quay thưởng:

- Hệ thống quay thưởng thất tịch bắt đầu!

Quầng sáng màu vàng ở ô thứ 1 bắt đầu chạy khắp bảng, càng lúc càng nhanh dần...

- Nhân đôi phần thưởng! Nhân đôi phần thưởng! Nhân đôi phần thưởng! Lạy trời lạy Phật, lạy thánh Allah, lạy chúa Jesus, giúp con quay trúng phần thưởng x2 hoặc x3, con xin đó!!!!

Quầng sáng chạy được một lúc, sau đó chậm dần, rồi cuối cùng dừng lại hẳn...

- Chúc mừng! Ngươi đã quay vào ô Thêm 2 lượt! Như vậy ngươi sẽ quay được thêm 2 lượt nữa, hiện tại bắt đầu!

Không để cho Lăng tam thiếu nói, hệ thống trực tiếp quay thưởng. Lăng Huyền Phong cầu trời khấn Phật....

- Đinh! Chúc mừng ngươi nhận được một thẻ đổi Phong Vật Chí trang phục: Phi Ngư Phục cùng với Cẩm Long Xưởng!

- Đinh! Chúc mừng ngươi nhận được Phong Vật Chí Tọa Ky: Ngọc Tiêu Dao!

Lăng Huyền Phong sắc mặt tiu nghỉu, không được võ công cổ phổ, sắc mặt hắn có chút co quắp. Thấy vậy, hệ thống nói:

- Chú em đừng buồn! 2 phần thưởng này cũng khác so với trong game nhiều lắm!

- Khác như thế nào?

Chương 74: Bí tịch võ công

- Khác như thế nào?

- E hèm! Nôm na là như thế này: Nếu như trong game, Phong Vật Chí chỉ có tác dụng làm thời trang, cho chú khoe khoang là chính, thì bây giờ, Phong Vật Chí nó sẽ có tác dụng như đồ thật, chất lượng vô cùng cao. Ví dụ: 2 phần thưởng vừa rồi, 1 cái sẽ cho chú em một bộ trang phục thực sự, không phải huyễn ảnh, và một cái sẽ cho chú một con thần tuấn!

- Ách! Em vẫn chưa hiểu...

- Haizzz, ta cũng không biết giải thích như thế nào, thôi thì chú em tự xem lấy...

Dứt lời, hệ thống hiện ra 2 tấm thẻ ghi tên: Phi Ngư phục, Ngọc Tiêu Dao. 2 tấm thẻ này phát ra ánh sáng chói mắt, Lăng Huyền Phong lấy tay che mắt lại.

Chíu! Chíu! Xoạt!!!!!!!!

Hí!!!!!!!!!!!! Cộc cộc!!

Một tiếng ngựa hí mạnh mẽ vang lên, Lăng tam thiếu chỉ cảm thấy một trận rung nhẹ phía trước, bỏ tay che mặt, Lăng Huyền Phong 2 mắt trợn trừng:

Thần tuấn! Con mẹ nó! Đẹp! Thật đẹp!

Trước mặt hắn bây giờ là một con ngựa toàn thân màu trắng toát, thỉnh thoảng còn phát ra ánh sáng nhu hòa. Trên lưng nó có mang một chiếc yên ngựa đôi màu tím, vô cùng hợp với màu lông của nó. Ngọc Tiêu Dao sau khi mở đã tự động nhận Lăng Huyền Phong làm chủ, nhìn thấy hắn, nó chậm rãi tiến đến, cọ đầu lên mặt hắn.

Lăng Huyền Phong vô thức giơ tay lên vuốt ve nó. Thật mượt! Đây không phải huyễn ảnh, mà là chân chính một con bảo mã!

Tinh thần phấn chấn, hắn bắt đầu kiểm tra bộ trang phục mới, hiện tại nó đang nằm trong túi trữ vật. Khi lấy ra, hắn cảm thấy bất ngờ với thông tin hệ thống đưa ra:

- Phi Ngư Phục – một bộ trang phục ẩn chứa sức mạnh vô biên được lưu truyền từ rất nhiều đời. Phi Ngư Phục là quan phục Hoàng Đế ngự ban, chỉ có quan viên Nhị Phẩm trở lên mới được mặc. Phi Ngư là một loại động vật trong thần thoại, đầu rồng, có cánh và đuôi cá. Ngoài ra, chỉ có Cẩm Y Vệ, thân quân của Hoàng Đế mới được mặc loại trang phục này. Trang phục được làm từ tơ tằm Tô Châu thượng hạng, vô cùng nhẹ, đông ấm hè lạnh, hơn nữa vì là một bảo vật Phong Vật Chí nên vô cùng bền chắc, rất khó rách có thể chống đỡ được vũ khí của cao thủ hơn người mặc 1 đại phẩm giai.

- Có thể chống đỡ được vũ khí của cao thủ hơn một đại phẩm giai! Đại ca! Huynh thật chơi lớn a!
- Hừ! Cũng bình thường thôi.

Hệ thống trông thấy vẻ mặt như nhà quê lên tỉnh của Lăng Huyền Phong, cũng khá đắc ý.

- Ta nghĩ chú em nên mặc luôn bộ trang phục này vào. Bộ quân phục của chú em là bộ trang phục tân thời, nếu mặc ở trong thời đại này thì khá quái dị, sau này sẽ khiến cho kẻ khác chú ý, coi đó là đặc điểm nhận dạng, sẽ rước lấy phiền phức.

- Vậy hả? Nhưng mặc bộ quân phục này ta thấy dễ hoạt động hơn mà...

- Đánh rắm! Phi Ngư Phục mặc cũng dễ hoạt động, hơn nữa bền chắc, tính phòng thủ cao, so với bộ quần áo của ngươi bây giờ khác gì đem vàng đi so với sắt vụn? Mặc vào cho ta!

Không để cho Lăng Huyền Phong phản đối, Hệ thống phát ra một luồng ánh sáng bao bọc lấy thân thể hắn, Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy đột nhiên một trận mát lạnh, sau đó toàn thân lại được bao bọc bởi một thứ gì đó. Ánh sáng tan đi, Lăng Huyền Phong bây giờ trông rất khác: Hắn đang mặc một bộ trường bào màu trắng, hoa văn màu xanh có hình ngũ trảo kim long, vạt áo phía dưới thân có hoa văn hình nước uốn lượn, phần eo có một đai lưng màu đen. Trên đầu hắn bây giờ bộ tóc đã không còn ngắn như trước, thay vào đó được hệ thống biến thành dài hơn, phần mái hướng ra sau, tóc được chải chuốt gọn gàng rồi buộc một phần tóc thành một búi tròn phía sau đầu, sau đó dùng một sợi dây lụa để cố định lại, phần tóc còn lại thả xuống tự nhiên phía sau. Sau lưng có thêm một bộ áo choàng cũng màu trắng, phía dưới có màu hoa văn màu xanh dương. Kiếp trước, trong game thì Phi Ngư Phục có một bộ trảo thủ kim loại bên tay trái, bây giờ trảo thủ đó biến mất, mà biến thành một đôi găng tay màu trắng tinh, trông vô cùng bắt mắt.

Huyễn hóa ra một chiếc gương lớn, hệ thống hỏi:

- Sao, bộ dạng chú em bây giờ thế nào?
Lăng Huyền Phong ngẩn người: Đây là ta sao? Trong gương hiện lên một nam tử cao hơn 1m8, thân mặc một bộ trường bào có áo choàng sau lưng, mày kiếm mắt sáng, giống như các công tử quý tộc trong phim cổ trang ngày xưa, trông vô cùng đẹp trai và uy vũ.

- Đẹp! Quá đẹp! Hơn nữa mặc vào lại không có cảm giác vướng víu! Duyệt! Cảm ơn đại ca!

- Không có gì! Ha ha ha! Thôi được rồi, bây giờ thì ăn chút gì đó rồi ngồi chữa thương đi, chúng ta chỉ có thời gian 1 tháng, cố gắng tranh thủ thời gian!

- Được! Em hiểu!

Lăng Huyền Phong ngồi xếp bằng xuống, lấy ra đan dược hồi HP và mana, bắt đầu sử dụng, đúng lúc này, hắn sực nhớ:

- Đúng rồi, em còn một bộ bí tịch chưa mở, anh mở giúp em!

- Mở thành công! Chúc mừng ngươi nhận được một chiêu của võ học giang hồ: Tổng Quát Thức!

- Tổng Quát Thức? Nó là của bộ nào nhỉ, sao nghe lạ quá vậy? Thôi, cứ học đi đã, rồi tính sau.

Sử dụng quyển bí tịch xong, trong đầu hắn hiện lên vô số kiến thức về quy luật xuất chiêu của các loại vũ khí và võ công. Lăng Huyền Phong cảm thấy bất ngờ. Quyển bí tịch này thật lạ, không phải là chiêu thức, nhưng nó lại bao quát tất cả quy luật của các loại võ công, đây là gì?

Càng lúc cảm thấy khó hiểu, nhưng không nghĩ nữa, Lăng Huyền Phong tiếp tục ngồi chữa thương... Nhưng ngồi được một lúc, hắn chợt mở mắt ra:

- Tổng Quát Thức? Tổng Quát Thức?! Trời ơi!! Độc Cô Cửu Kiếm!!!!!

- -------------------------------------

Về vấn đề trang phục thì ngày xưa tại hạ môn văn điểm toàn dưới trung bình nên miêu tả không rõ, nên upload một số ảnh lên cho các đạo hữu xem.:v

Chương 75: Đến nơi

- Độc Cô Cửu Kiếm?!! Bà mẹ nó!

Lăng Tam Thiếu hưng phấn đến mức câu nào câu đấy cũng đều chửi thề. Độc Cô Cửu Kiếm! Đây chính là bộ kiếm pháp tối thượng của Độc Cô Cầu Bại lão gia, chân chính ngưu nhân, trong suốt cuộc đời mình phát sầu vì không có đối thủ cho nên mới tự xưng là Cầu Bại (cầu mong 1 lần được bại).

Tư liệu về Độc Cô Cửu Kiếm không nhiều, chủ yếu dựa vào lời miêu tả của Phong Thanh Dương lão đầu trong Tiếu Ngạo Giang Hồ. Tục truyền rằng Độc Cô Cầu Bại dựa vào bộ kiếm pháp này tung hoành giang hồ mà không có địch thủ. Nguyên lý chung của Độc cô cửu kiếm là "con người là sống, chiêu số là chết, bất kỳ chiêu số nào hình thành, thì dù cao thâm đến đâu cũng có sơ hở, muốn đánh bại chỉ cần tấn công vào chỗ sơ hở đó. Người sử dụng kiếm không có chiêu số sẽ không có sơ hở, phải biết sử dụng kiếm biến hóa, linh hoạt như nước chảy mây bay, tiện thế nào dùng như thế, không bị ép vào khuôn phép. Độc cô cửu kiếm không có phòng thủ, mà dùng chính tấn công làm phòng thủ".

Lăng Huyền Phong hưng phấn nhảy dựng lên:

- Há há há! Lão tử học được Độc Cô Cửu Kiếm! Há há há!

Trong thức hải của hắn, hệ thống bỗng nhiên dội một gáo nước lạnh:

- Dừng! Dừng! Dừng lại cho ta! Ngươi hưng phấn cái chim! Chỉ là một giá chiêu mà cũng làm ngươi điên khùng như thế này sao?

- Sao lại không?

- Bình tĩnh lại cho ta! Đây chỉ là một giá chiêu, mang tính phụ trợ, không hơn không kém, nó cũng không có tác dụng chiến đấu nào cả.

Lăng Huyền Phong ngẩn ra, sau đó đọc lại thông tin của Tổng Quát Thức:

*Tổng Quát Thức: Là các quy luật chung, các quy tắc biến hóa trong kiếm thuật: di chuyển, quan sát, tấn công... Các biến hóa trong tổng quát thức dựa trên các quy luật biến hóa của bát quái trong Kinh Dịch với 360 cách biến hóa. Thông qua hệ thống cường hóa, nay Tổng Quát Thức tăng cho người sử dụng khả năng nhìn thấy sơ hở của địch nhân, qua đó làm ra được ứng phó, hơn nữa chỉ có tác dụng với địch nhân có công lực bằng hoặc thấp hơn bản thân.

*

- Ế? Sao chỉ có tác dụng với đối thủ tu vi bằng hoặc thấp hơn vậy?

- Đồ đần! Đối thủ tu vi cao hơn ngươi cho dù ngươi nhìn thấy được sơ hở của hắn lúc ra chiêu, ngươi né kịp hả? - Hệ thống không biết nói gì, tên này thần thánh hóa Độc Cô Cửu Kiếm quá rồi mà quên mất mình là ai.

- Ách! Hóa ra là vậy. - Lăng Huyền Phong mặt mũi tiu nghỉu.
- Khụ! Khụ! Cũng không phải là không ứng phó được. Nếu đối phương chỉ cao hơn ngươi trong vòng 3 tiểu cảnh giới thì cũng miễn cưỡng có chỗ sử dụng. Hơn nữa chú em phải biết rằng tu vi càng cao, thì độ chênh lệch giữa các cảnh giới đều cách nhau một trời một vực. Ví dụ thế này nhé:

Lăng Huyền Phong nghe thấy vậy cũng gật đầu, dù sao 3 tiểu cảnh giới cũng đã đủ, hơn nữa thì hắn không đánh được, trực tiếp bị ăn hành là chính.

- Thôi được rồi! Ngồi vận công tiếp! Sáng hôm sau xuất phát!

- --------------------------------------------------------------------

- Đại ca! Chúng ta đến chưa vậy?

- Còn 1 đoạn ngắn nữa thôi, sắp tới rồi.

- Ách! Câu này anh nói từ trưa hôm qua, đây là lần thứ 6 rồi a!

- Vậy thì chú em đừng hỏi nữa, thắc mắc nhiều mệt hết cả đầu!

Trên đường cái, một nam tử mặc áo bào trắng họa tiết xanh dương, cưỡi trên lưng một con chiến mã lông màu trắng như tuyết đang rong ruổi. Nam tử mặt như quan ngọc, mày kiếm mắt sáng, sau lưng có một áo choàng dài màu trắng cùng một thanh trường kiếm. Trông hắn có vẻ mệt mỏi, thỉnh thoảng liếc ngang dọc xem phong cảnh bên đường cho đỡ nhàm chán. Người đó không ai khác chính là Lăng Huyền Phong Lăng tam thiếu. Sau khi nội thương khỏi hẳn, hắn tiếp tục hành trình của mình, lần này là đến Mã Dương thôn. Muốn đến được Mã Dương Thôn thì lại phải từ Hướng Dương Pha đi xuống. Từ đây tới Hướng Dương Pha còn khoảng vài tiếng, theo như hệ thống nói vậy.
- Ế! Cái gì kia?

Lăng Huyền Phong nhìn về phía xa, ở đó có một ngọn núi cao cao, trên đó lại có mây đen bao phủ, trong khi hôm nay trời quang mây tạnh.

- Sao trên núi kia lại có mây đen nhỉ? Sắp có mưa à?

- Khục! Chú em xem Tây Du Ký chưa? Xem đến tập đi qua Động Kim Đâu chưa? Đoạn Trư Bát Giới đi vào trong mặc áo của yêu quái xong bị bắt ấy. Tình huống bây giờ y như vậy á!

- Ồ? Yêu khí? Thế thì chắc chắn có yêu quái! Lão Tôn... khụ khụ... nhầm kịch bản... bổn thiếu gia đến!

- -------------------------

Dưới chân núi, Lăng Huyền Phong xuống ngựa, đang muốn tìm chỗ buộc dây ngựa, thì hệ thống gọi:

- Làm gì? Ngựa của ta đặc biệt ở chỗ nó có thể biến lại thành thẻ Phong Vật Chí rồi cho vào túi trữ vật, tìm chỗ buộc làm gì mất thời gian?

- Thế á? Cũng hay! Giả dụ nguy cấp phóng ngựa ra chạy cũng là ý kiến không tồi, muốn thu lại làm như thế nào?

- Chạm tay vào nó rồi nói "Thu" là được.

- Thu!!

Bạch mã theo tiếng nói của Lăng Huyền Phong biến thành một luồng sáng, bay thẳng vào trong túi trữ vật.

- Tiện lợi ghê ta!

Xong việc, hắn xoay người đi vào con đường lên trên núi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau