TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Thoát ra ngoài

Muốn ta biểu diễn cho ngươi xem? Được thôi.... Lão huynh, nhường huynh tất!

Lăng lão đại căng cơ đít, thít cơ mông tuyên bố một câu rất hùng hồn, sau đó... nhường lại cho nam tử áo đỏ. Trong thức hải của hắn, hệ thống lắc lắc đầu:

- Ài! Ta sao lại đi quen biết một tên mặt dày như ngươi chứ, quá vô sỉ rồi, thử hỏi liêm sỉ của ngươi để đâu?

- Khụ khụ! Anh zai bình tĩnh, tầm này rồi còn liêm sỉ gì nữa, bỏ đi mà làm người anh ơi!

Nam tử áo đỏ nghe thấy vậy, chỉ lắc đầu nhàn nhạt nói:

- Ta thật không ngờ, không những công phu miệng lưỡi của ngươi rất khá, hơn nữa da mặt cũng dày vô đối rồi. Thôi không có gì, để ta giải quyết hắn là được, ngươi cứ đứng xem cũng không sao.

Dứt lời, hắn quay qua Tâm ma, cất giọng lạnh lùng:

- Nghe khẩu khí của ngươi, muốn ta và hắn làm ma nô cho ngươi? Cũng được, thế giới này, nắm tay to mới là vương đạo, người mạnh là người nắm đạo lý, tuy nhiên, ngươi phải có mạng mà hưởng mới được. Năm đó, cũng có kẻ mướn ta làm ma nô cho hắn, cuối cùng chắc cũng được mấy cái giỗ rồi, hắc hắc!

Tâm ma vẫn không có biểu cảm gì, cất giọng the thé như kim loại va chạm với nhau, cực kì chói tai:

- Nhân loại vô tri! Ngoan ngoãn nhận mệnh đi! Hắc Ám Thao Thiên!!!

Ù Ù Ù Ù!!!!!!!!!!!!!!

Trên bầu trời, một đám mây đen nhanh chóng tụ lại, bán kính khoảng chục mét có dư, lấy Tâm ma làm chu vi, che phủ kín bình đài, ẩn hiện bên trong có một vài tia điện màu tím, từ trong đám mây đen, có một đám hắc vụ nhanh chóc kết hợp lại, tạo thành hình một con độc xà, lao vút xuống phía chỗ nam tử áo đỏ đang đứng.

- Hừ! Trò đùa của tiểu thí hài mà thôi!

Dứt lời, hắn rút đao, chém ra một đạo đao khí, 2 bên va chạm vào nhau, tạo ra một tiếng nổ lớn:

Ầm!!!!!

Hắc xà và đao khí chạm vào nhau, đều tan biến, nhưng không chỉ có thế, trong đám mây đen lần nữa lại chui ra 2 đoàn hắc vụ, lần này là 2 con sói lớn, phân biệt đánh về phía Lăng Huyền Phong và nam tử áo đỏ. Lăng Huyền Phong lập tức tập trung tinh thần, hoành kiếm đón đỡ. Hắc lang làm như không thấy, vẫn húc đầu về phía trước.Bịch!!!!!!!!!!!!!!

Hắc Lang va vào thân kiếm, dư lực quá lớn làm cho Lăng Huyền Phong ngã ngửa về phía sau.

- Ngao!!!!!!

Tru lên một cái, Hắc Lang xông vào với ý đồ cắn xé Lăng Huyền Phong.

Lăng Huyền Phong nhanh chóng né qua một bên, lợi dụng Hắc Lang cắn trượt, hắn lấy kiếm đâm mạnh vào thái dương của nó.

Ô!!!!!!!!!!!!

Tru lên một tiếng đau đớn, Hắc Lang vùng vẫy liên tục, làm cho Lăng Huyền Phong không cầm chắc kiếm, bị văng ra một chỗ.

Leng keng!!!!

"Ỷ Thiên Kiếm" bị bắn văng ra một góc.- Chết tiệt!

Thầm chửi thề, Lăng tam thiếu cố gắng chạy tới lấy, nhưng bị Hắc Lang chặn đường. Nó nhe răng gầm gừ, ánh mắt khiêu khích nhìn hắn.

- Súc sinh! Chó ngoan không cản đường!

Hắc Lang lại phi thân đến, lần này đã có chuẩn bị, Lăng Huyền Phong sử dụng khinh công né sang một bên, đồng thời không quên bồi thêm một quyền...

Mãnh Hổ Thôi Sơn!!

Bịch!!!!!!

Bị trúng chiêu, Hắc Lang văng xa vài mét, không để cho nó bò dậy, Lăng tam thiếu nhanh chóng chạy tới nhặt lấy kiếm.

Không Ngưng Mâu!!!!!

Phi thân lao tới phía Hắc Lang, Lăng Huyền Phong một lần nữa đâm mạnh vào tim nó

Hắc Lang tru lên một tiếng đau đớn, sau đó ngã vật ra, đè lên Lăng tam thiếu

- Khụ! Ta kháo!!!

Trợn mắt lên, Lăng tam thiếu chỉ có thể nhìn thấy một thân ảnh khổng lồ từ từ đổ ập xuống phía mình.

Rầm!

Thân thể nặng hơn trăm cân của Hắc Lang đè lên người tam thiếu gia tội nghiệp nặng có hơn 60 cân. Cũng may là sau khi ngã xuống vài giây thì cơ thể Hắc Lang biến mất, nếu không Lăng Tam thiếu sẽ sáng tạo ra truyền kì là người đầu tiên bị một đám hắc vụ đè chết.

Chương 67: Thoát ra ngoài (Tiếp theo)

- Mẹ kiếp! Suýt chút nữa đè chết lão tử rồi!

Chật vật bò dậy, Lăng Huyền Phong thở ra một hơi, rồi chửi thề một tiếng, suýt chút nữa bản thiếu gia biến thành miếng sủi cảo rồi. Quay sang nhìn vị nhân huynh áo đỏ, Lăng tam thiếu thở hắt ra một hơi. Cao thủ không hổ là cao thủ, chiến đấu có thể nhẹ nhàng như vậy. Chỉ thấy nam tử áo đỏ nhẹ nhàng tránh né các đợt tấn công của Hắc Lang, thỉnh thoảng lại lấy vỏ đao gõ mạnh vào người nó. Trông có vẻ như hắn đang chơi đùa chứ không phải là đang đánh nhau vậy.

- Uy! Huynh đài! Đừng có chơi nữa được không? Vẫn còn một tên đại quái đang đứng đây a!

Nam tử áo đỏ khựng lại một chút, sau đó nhàn nhạt nói:

- Ta chỉ sợ ngươi bị nó cắn chết thôi, chứ bằng này trình độ cũng không đủ cho ta phải liếc mắt (mọe, mù còn liếc mắt:v).

Sau đó, hắn vung đao lên, một đạo ánh sáng chợt lóe, Hắc Lang liền biến thành một đống hắc vụ, biến mất trong thiên địa.

- Không phải chỉ là một đao thôi sao, cần thiết phải khoa trương thế không.

Lăng tam thiếu bĩu môi, trong thức hải của hắn, hệ thống ca ca đang cười hềnh hệch.

- Ghen ăn tức ở thì cứ nói ra, việc gì phải giấu giếm.

- Bản thiếu gia còn lâu mới ghen, chẳng qua là.... Khụ Khụ...

- Là giề? Ghen ăn tức ở không phải sao? Nhận đê cho tiến bộ.

- ......

2 người sau khi giết chết 2 đại Hắc Lang, liền quay sang tâm ma, lúc này cũng đã thu chiêu. Tâm ma không mặn không nhạt nói:

- Ừm! Không tệ, miễn cưỡng lọt vào pháp nhãn bổn tọa. Vừa rồi chỉ là món khai vị, bây giờ mới là món chính. Khặc khặc! Uất hận thao thiên!!!!!

- Ta fuck! Lại là chiêu này!

Lăng Tam thiếu chỉ thiếu điều hoành kiếm tự sát, chưa gì nó đã tung chiêu khủng thế này, còn để cho người khác sống nữa không?

- Sao? Có chuyện gì? - Nam tử áo đỏ thấy Lăng Huyền Phong chửi đổng liền quay sang hỏi. - Nó chuẩn bị tung chiêu, sẽ khiến cho kinh mạch chúng ta bị nghịch hành, hành động bị ngược lại so với lúc thường!

Nam tử áo đỏ nghe cái hiểu cái không, nhưng ngay lập tức hắn đã trải nghiệm cái gì gọi là nghịch đảo. XUng quanh 2 người bỗng dưng phát sáng dưới chân, ngay lập tức cả 2 người cảm thấy kinh mạch của mình bị đảo chiều, cố vận khí theo một chiều thì nó lại chạy theo chiều ngược lại. Tâm ma thấy thế cũng chỉ cười nhạt, không biết bao nhiêu người đã ngã xuống chỉ vì một chiêu này của nó. Không tiếp tục đứng yên, nó nhảy lên, vị trí hướng tới là của Lăng Huyền Phong!

Bịch!!! Hự!!!

Tâm ma tung ra một chưởng ngay ngực của Lăng Huyền Phong. Lăng Tam thiếu chỉ thấy một luồng khí lạnh thấu xương truyền từ thủ ấn của tâm ma chạy vào trong người, nháy mắt làm đông cứng kinh mạch của hắn. Chỉ có thể miễn cưỡng dịch người qua một chút để tránh những chỗ yếu hại, Lăng Huyền Phong bị đánh bay ra đằng sau, phun ra một ngụm máu tươi, mãi vẫn không đứng lên được. Bây giờ hắn chỉ cảm thấy trong người kinh mạch đã bị chặn lại, không vận hành được nội công, ở giữa ngực cảm thấy một trận đau đớn, hắn chỉ biết nằm vật ra một chỗ không động đậy.

Nhưng tâm ma không tha cho hắn, chỉ thấy nó vung tay trong không trung..

Ma Tùy Không Sinh!!!!!

Một luồng kình lực nhấc bổng Lăng Huyền Phong lên kéo thẳng về phía tâm ma, không ngừng lại, tâm ma tiếp tục..

Ma Cực Đồ Tình!!

Túm lấy vạt áo Lăng tam thiếu, tâm ma ra quyền liên tục, sau đó ném hắn ra xa...

Thịch! Thịch! Thịch! Thịch! Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy trước ngực mình như có một chiếc búa tạ nện lên người liên tục, hắn liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi, cố gắng lắm mới chống đỡ được, cố gượng dậy, nhưng vừa mới miễn cưỡng đứng dậy đã ngồi bệt xuống đất, toàn thân của hắn không còn một chút sức lực nào nữa. Hắn đã bị nội thương mà chưa kịp đụng tới vạt áo của đối phương!

- Hừ! Con sâu cái kiến cũng mơ tưởng chiến thắng một con hổ sao!

Tâm ma hừ lạnh, khinh thường nhìn Lăng Tam thiếu nằm bệt dưới đất. Nhưng ngay lúc này, một giọng nói nhàn nhạt vang lên:

- Đúng thế! Sâu bọ cũng đòi chiến thắng một con hổ sao?

Kèm theo tiếng nói đó là một tia sáng lóe lên. Tâm ma không kịp đề phòng, bị tia sáng đó lướt qua tay trái.

Bịch!!

Tia sáng biến mất, theo sau đó là một vật thể bốc khói đen. Không ngờ nó lại bị đoạn mất một cánh tay!

- AAAAAAAA!!!!!! Ngươi!!!!!

Tru lên trong đau đớn, tâm ma ngoái lại nhìn nam tử áo đỏ vừa mới thu đao. Nó không ngờ một nhân loại thấp kém có thể làm nó bị thương.

- Trong chiến đấu, kị nhất là quay lưng về phía địch thủ, ngươi cũng có gan đấy. - Nam tử áo đỏ chế giễu nó.

- Ngươi..!! Ngươi sẽ phải trả giá!!!

Hú dài một tiếng, mặt đất xung quanh tâm ma bốc lên những luồng khí màu đỏ yêu dị.

- Chết đi!!!

Kèm theo tiếng thét, lấy tâm ma làm trung tâm, một luồng sóng xung kích phóng ra tứ phía. Nam tử áo đỏ cũng không tỏ vẻ gì, chỉ tung người nhảy lên, nhẹ nhàng tránh thoát. Chỉ khổ cho Lăng tam thiếu vừa đứng dậy được lại bị luồng sóng đánh bật ra đằng sau, phun thêm một ngụm máu tươi.

- Ta kháo!!!

Chương 68: Thoát ra ngoài (Tiếp theo)

- Ta kháo!

Lăng tam thiếu tội nghiệp vừa mới chật vật bò dậy lại bị sóng xung kích đánh văng ra xa 3 mét, tứ chi chổng lên trời, miệng lại phun một luồng tiên huyết, nội thương càng thêm nặng, lần này hắn không đứng dậy được.

- Mau! Mau! Sử dụng một liều đan dược hồi khí huyết!

Cố kìm nén đau đớn, Lăng Huyền Phong từ trong túi không gian lấy ra ba viên đan dược màu xanh lục, nuốt xuống, tức thì cảm thấy đỡ hơn một chút. Thanh khí huyết (HP Bar) trong hệ thống cũng dần hồi phục đôi chút, nhưng cũng chỉ được gần một nửa.

- Mẹ kiếp! Tên này sao mạnh vậy. Ta nhớ là kiếp trước tâm ma chỉ có tu vi bằng với tu vi của người triệu hoán ra nó thôi mà.

- Nghĩ lại đê! Đây không phải game nhé. Mặc dù đúng là tu vi của nó đang bằng với tu vi của chú thật, cơ mà đây là đời thực a! Ban nãy chú em chịu kinh mạch nghịch hành, vận chuyển không thông, đúng lúc lại ăn mấy chưởng của tâm ma, chịu khổ là đương nhiên rồi, không chết đã là các cụ hiển linh đó, còn muốn nó đánh chú như gãi ngứa hả? Mơ đi cưng!

- Ách! Có lẽ đúng...

Bên ngoài, sau làn xung kích, làn sương màu đỏ vẫn chưa tan đi, áp lực từ tâm ma vẫn tiếp tục ngưng tụ lại. Rồi chuyện gì đến sẽ đến, lần thứ 2 nó phóng 1 làn sóng xung kích khác. Lăng tam thiếu tội nghiệp vẫn không tránh khỏi, trực tiếp bị chấn văng ra đằng sau, đập đầu vào một tảng đá gần đó, ngất đi.

- -------------------------------------------

Không biết qua bao lâu, Lăng Huyền Phong tỉnh lại. Khi hắn mở mắt ra, thì hắn nghe thấy một giọng nói:

- Cậu đã tỉnh?

Định cử động, nhưng một cơn đau thấu tim gan ập đến...

- Ách!

- Đừng cử động, cậu đang bị thương rất nặng, cố quá sẽ làm cho vết thương nặng thêm đó!

Cố gắng quay đầu sang bên, Lăng Huyền Phong kinh hãi: Trước mắt hắn không phải là nam tử áo đỏ, mà là một người khác!

Người này thân mặc một bộ giáp sắt, thân cao mét tám, khuôn mặt trắng trẻo, khôi ngô tuấn tú. Điều làm Lăng Tam Thiếu kinh hãi chính là, nam tử trước mặt không ngờ giống hắn như đúc! Chỉ có khác ở chỗ người trước mặt có bộ tóc dài hơn mà thôi!

- Ngươi là.... - Lăng Huyền Phong bối rối, hắn thực sự không biết người này là ai.

- Hắc hắc! Chàng trai, chúng ta từng gặp một lần rồi, bất quá lần đó ta che mặt nên không nhìn rõ được mặt của ta cũng là điều dễ hiểu. Cơ mà nghe giọng của ta chắc cậu phải nhận ra rồi chứ? - Hí! Hí!!!!!!

Lăng Huyền Phong đang định trả lời, một tiếng ngựa hí mạnh mẽ vang lên, nhìn ra đằng sau người thanh niên, Lăng Huyền Phong nhìn thấy một con chiến mã thân mình được bao phủ bằng một lớp giáp kim loại từ đầu tới chân, chỉ hở ra mỗi 2 con mắt! Mỗi lần nó thở phì phò thì từ bên trong bộ giáp phía mũi của nó có 2 luồng bạch khí thoát ra, trông thập phần quỷ dị, ngay bên cạnh nó là một cây gậy đầu bịt sắt, trên đó vẫn còn đang nhuốm máu. Nhìn thấy con ngựa và cây gậy sắt này, Lăng tam thiếu càng lúc càng thấy quen thuộc, như nghĩ ra điều gì, hắn kinh hô:

- Huynh! Chính là huynh! Vị kỵ sĩ trong giấc mơ của ta!

- Ha ha! Đoán rất đúng! Có điều lần đó không phải mơ, mà là trong thức hải của cậu đó! Lần này cũng vậy.

- Vậy có thể nói cho ta biết, huynh là ai? Tại sao chúng ta lại giống nhau như đúc đến vậy? Rốt cục chuyện này là sao?

Một hơi hỏi liên tiếp ba câu hỏi, Lăng Huyền Phong ánh mắt mong chờ nhìn người đối diện... Không hiểu sao càng nhìn, hắn càng cảm thấy là người này rất quen thuộc, đồng thời trong thâm tâm của hắn toát lên một cỗ ý vị sùng bái, như kiểu muốn ngay lập tức bật dậy quỳ xuống bái lạy đối phương.

Người thanh niên trầm ngâm rồi nói:

- Về 3 câu hỏi này, ta chưa thể trả lời cho cậu.

- Vì sao?

- Đơn giản là thời cơ chưa tới. Ta chỉ có thể tiết lộ cho cậu là: Sứ mệnh của cậu sau này rất lớn lao, chính vì thế ta mới để hệ thống đi theo cậu. - Hệ thống! Huynh nói huynh chính là người tạo ra hệ thống!!?

- Chính xác!

- Vậy vì sao huynh lại chọn ta?

- Chuyện này... ta cũng chưa thể trả lời, nhưng ta hứa hẹn, lần sau gặp lại ta sẽ nói tất cả cho cậu. Lần này nói chuyện vài ba câu thôi, tới lúc cậu phải quay lại rồi, tạm biệt!

- Khoan đã! Ta có một câu hỏi!

- Được, cậu hỏi đi, nếu như trong phạm vi có thể trả lời, ta sẽ nói.

- Trước đây không lâu, ta có đụng độ một đám Độc Giác Quỷ, chúng nói chúng đến từ Cửu U Ma Giới, nơi đó là đâu? Và vì sao khi ta đánh nhau với chúng, nội lực của ta không hề phát huy tác dụng, dường như chỉ gãi ngứa cho chúng vậy?

- Hmm, câu hỏi này cũng khá đơn giản thôi. Cửu U Ma Giới chính là lãnh địa của Cửu U Tà Thần, còn về phần Cửu U Tà Thần là ai, sau này cậu sẽ biết. Việc cậu sử dụng nội công đánh lại bọn chúng không hiệu quả, ta nghĩ cậu phải biết lý do chứ?

- Xin chỉ giáo!

- Ha ha! Rất đơn giản. Cửu U Ma Giới, nơi đó là nơi Cực Âm, mọi sinh vật nơi đó đều có chân khí thuộc dạng Âm. Mà nội công cậu đang sử dụng lại thiên về Thái Cực, trong Âm có Dương, trong Dương có Âm. Nếu dùng nội công này đi đánh kẻ khác thì dư sức, tuy nhiên nếu như đánh nhau với sinh vật đến từ Cửu U Ma Giới lại có chút không đủ dùng. Đơn giản mà nói, ngay từ đầu, nếu như chọn con đường này đi đánh lại chúng, coi như cậu đã chọn sai! Chính vì vậy ta mới cho cậu một cơ hội thay đổi.

- Huynh nói chính là "Thư của Lạc Phách lão tăng"?

- Đúng thế! Chỉ có 2 con đường có thể giết chết những sinh vật này: Con đường thứ nhất: chặt đứt đầu của chúng hoặc dùng ngạnh công phá nát cơ thể của chúng. Con đường thứ hai: Thiên địa vạn vật đều có tương sinh tương khắc, trên đời này, khắc tinh của Âm chính là Phật khí và Dương Cương. Về phần Phật khí thì là công pháp của Phật Gia, nếu không, có thể sử dụng công pháp mang tính Chí Dương Chí Cương để đánh lại cũng được.

- Chí Dương Chí Cương?...

- Ta nói đến đây thôi, sau này mọi chuyện cậu sẽ phải tự tìm hiểu, đến lúc tỉnh lại rồi, dậy đi thôi....

Ngay lập tức, Lăng Huyền Phong chỉ thấy trước mắt tối sầm, lại ngất đi. Được một thời gian sau, hắn mở mắt ra, trước mắt hắn chính là vách núi nơi hắn gặp nam tử áo đỏ. Cố gắng ngồi dậy, chỉ thấy trong người có cảm giác đau đớn, lục trong túi trữ vật, móc ra mấy viên đan dược, nuốt xuống, mới có cảm giác đỡ hơn một chút. Lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên:

- Ngươi đã tỉnh!

Chương 69: Thoát ra ngoài (hết)

- Ngươi đã tỉnh!

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, quay sang bên cạnh, thấy hồng y nam tử đang ngồi cạnh mình, Lăng Huyền Phong hỏi:

- Lão huynh, chúng ta đã thoát khỏi ảo cảnh rồi sao?

- Ừm! Cũng chỉ vừa mới cách đây nửa canh giờ.

- Ta đã ngất đi suốt nửa canh giờ rồi sao?

- Đúng!

- Rốt cục trong đó, chuyện gì đã xảy ra?

- Tóm gọn lại đơn giản thế này: Sau khi ngươi bị nó chấn cho bất tỉnh, tâm ma có ý đồ muốn tiếp cận ngươi, nhưng ta chặn nó lại. Ban đầu ta còn tưởng nó mạnh như thế nào, mới dùng 6 thành lực lượng. Ai ngờ nó quá yếu đi, đỡ không nổi một nhát chém của ta, cuối cùng bị chém thành 2 nửa, tan thành mây khói, sau đó ta cảm nhận được xung quanh có chút vặn vẹo, rồi một lúc sau chúng ta quay về chỗ cũ.

- Ặc! Chỉ thế thôi à?

Lăng tam thiếu không biết nên nói cái gì. Con mẹ nó, mình thì bị hành cho gần như ra bã, còn đối phương thì giải quyết nhanh gọn như uống nước trà. Công bằng ở đâu, thiên lý ở đâu a!

- Chỉ thế thôi chứ ngươi còn muốn thế nào nữa?

- Ách! Thôi không có gì...

- Ngươi có đứng dậy được không?

- Được, nhưng hiện tại ta muốn ngồi tu luyện một lát, phiền huynh đài đứng hộ pháp giúp ta.

Cố gắng vận công, nhưng làm cho Lăng Huyền Phong thất vọng chính là: đan điền của hắn bây giờ trống rỗng, không có chút nội lực nào cả. Vốn hắn định ngồi tu luyện, trong đầu hiện lên âm thanh:

- Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ: Khiêu chiến tâm ma. Phần thưởng: 1000 Lệnh bài môn phái, Thư giới thiệu của Lạc Phách Hòa Thượng 1 cái.

Thở phào một hơi, Lăng tam thiếu thầm nghĩ, cuối cùng cũng xong, tâm ma kia đúng là khó chơi, suýt nữa bản thiếu gia mạng nhỏ cũng xong rồi. Nhìn một bức thư tay đề 2 chữ "Lạc Phách" trong túi trữ vật, hắng nhớ tới lời của nam tử trông giống hệt mình kia, nói với hệ thống:

- Anh zai! Em muốn sử dụng một lần thư của Lạc Phách Lão Tăng!
- Ngươi xác định? Sử dụng xong, bức thư sẽ biến mất, và ngươi sẽ quay về bảng tân thủ để chọn phái, số tầng công lực nội công và võ học sẽ giữ nguyên, chỉ thay đổi loại mà thôi.

- Xác định!

- Sử dụng thành công "Thư của Lạc Phách Lão Tăng", nội công của ngươi sẽ lập tức biến mất, sau khi học được nội công môn phái mới số tầng sẽ quay về như cũ.

Trước mặt Lăng Huyền Phong hiện ra một bảng đề tên các môn phái, hiện tại hắn chỉ có thể chọn Bát Đại Môn Phái, còn các thế lực giang hồ và Ẩn Thế môn phái đều không chọn được. Nhìn một lúc, hắn phân vân giữa 3 lựa chọn: Thiếu Lâm, Cẩm Y Vệ và Cái Bang.

*Thiếu Lâm: được mệnh danh là Thái Sơn Bắc Đẩu của võ lâm Trung Nguyên, người ta thường nói: "Thiên hạ võ công xuất Thiếu Lâm" để chỉ mọi công phu trong thiên hạ đều từ Thiếu Lâm mà ra. Thiếu Lâm Tự được xây ở Thiếu Thất Sơn Lâm, nên mới đặt tên là Thiếu Lâm, họa hình như hoa sen nở giữa núi Tung Sơn. Thiếu Lâm Tự không chỉ thiền học phật môn uyên bác, võ học cũng là bậc thầy thiên hạ về công phu. Nơi đây bồi dưỡng vô số cao thủ võ lâm, từ khi lập phái đến nay Thiếu Lâm luôn lấy chủ trương chính nghĩa làm mục đích, do đó mà có uy danh rất lớn.

Cẩm Y Vệ: Tên khác là "Cẩm Y Thân Quân Đô Chỉ Huy Sứ Ti", thành lập từ thời của Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương. Ban đầu được thành lập với ý đồ thăm dò, giám sát hoạt động của các quan viên trong triều, cho nên được nhân gian gọi là "Triều Đình Ưng Khuyển" (Chó săn của triều đình). Thời Vĩnh Lạc Hoàng Đế, Cẩm Y Vệ vì tu luyện Vĩnh Lạc Võ Độc Nhị Kinh mà thực lực tăng vượt bậc, dã tâm ngày càng lớn mạnh hơn, cuối cùng thoát khỏi cai quản của triều đình, trở thành thế lực trên Giang Hồ.

Cái Bang: Thiên hạ đệ nhất bang phái, thành viên chủ yếu bao gồm các nhóm hành khất. Cuối đời Tống, bang chủ Cái Bang phất cờ khởi nghĩa, lấy đại nghĩa dân tộc làm trọng, tạo dựng nên một sự nghiệp, cuối cùng trở thành chính phái lớn nhất giang hồ.

Nhìn cả 3 môn phái, Lăng Huyền Phong đau đầu không ngớt, hắn không biết nên chọn thế nào. Nếu như là Thiếu Lâm thì sau này nội công có Phật khí, là khắc tinh của yêu ma, nhưng muốn gia nhập Thiếu Lâm thì phải cạo đầu đi tu. Hắn thân là thanh niên huyết khí phương cương, làm sao có thể đi tu được, hơn nữa hắn không muốn lúc nào cũng phải ăn chay niệm Phật, sắc tức là không, không tức là sắc,... vân vân và mây mây. Thế cho nên bỏ qua...

Về Cẩm Y Vệ: Công phu cũng là thuộc tính Dương Cương, hơn nữa Trấn Phái vô cùng mạnh. Chỉ có điều, nội công quá mức tà môn, sát khí ngập trời, nếu không cẩn thận sau này lại biến thành một sát thủ máu lạnh thì hỏng. Thế cho nên, Cẩm Y Vệ, bỏ qua!

Như vậy chỉ còn Cái Bang. Nội công Chí Dương Chí Cương, chiêu thức của quyền pháp, chưởng pháp uy mãnh. Muốn gia nhập Cái Bang thì phải học nghề Khất Cái, không đòi hỏi gì nhiều, coi như dễ dàng.

Sau một hồi suy nghĩ, hắn quyết định:- Anh zai! Cho em học nghề Khất Cái, sau đó chọn Cái Bang!

- Đinh! Xác định tốn 150 kim tệ để học nghề Khất Cái? Xác định chọn Cái Bang?

- Xác định!

- Đinh! Học nghề Khất cái thành công, nhận được danh hiệu: Tiểu Khất Cái. Gia nhập Cái Bang thành công, mọi chiêu thức võ công và số tầng nội công của môn phái cũ xóa bỏ, thay vào đó nhận được võ công và nội công của phái mới.

- Anh cũng đổi giúp em 3 kinh mạch thành Cái Bang, Thiếu Lâm và Cẩm Y Vệ!

- Đổi mạch thành công! Mở ra bảng chỉ số nhân vật:

Tên: Lăng Huyền Phong.

Thực Lực: Kỳ Tài Xuất Chúng

HP: 2300/2300

MP: 1400/1400

Môn phái: Cái Bang

Võ học: Thô Thiển công phu, Liên Hoa Chưởng Pháp, Khốc Tang Bổng Pháp, Hàng Long Chưởng Pháp.

Nội công thành danh: Tiêu Dao Tâm Pháp tầng 18

Nghề nghiệp: thợ mỏ, thợ săn, nông phu, tiều phu, ngư phu, Dược Sư, Khất Cái

Kinh mạch: Cái Bang, Thiếu Lâm, Cẩm Y Vệ (9 chu thiên).

Lăng Huyền Phong phấn chấn. Hàng Long Chưởng Pháp! Bộ này được ví như là bản "cùi bắp" của Hàng Long Thập Bát Chưởng, sử dụng kết hợp với nội công Dương Cương thì vô cùng bá đạo, sát thương đơn thể lẫn quần chiến thì miễn bàn.

Chương 70: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa



Sau khi ưng ý nhìn lại chỉ số bản thân, Lăng Huyền Phong quyết định đóng lại hệ thống, quay lại thế giới hiện tại, chỉ có điều hắn vẫn suy yếu do bị thương nặng. Không nghĩ nhiều, hắn lấy đan dược chữa thương và hồi nội lực ra sử dụng, một lúc sau mới cảm thấy đỡ hơn trước.

- Sao rồi? Cảm thấy đỡ hơn rồi chứ?

- Cảm tạ huynh đài, tiểu đệ đã đỡ hơn, nội thương đã tốt hơn rất nhiều.

- Ừm! Ngươi được như thế thì tốt, bây giờ có thể hoạt động được chứ?

- Huynh đài yên tâm, tiểu đệ vẫn còn sức để đánh một trận.

- Tốt! Vậy chuẩn bị tinh thần đi, bọn chúng đến rồi!

- Bọn chúng?

Lăng Huyền Phong ngớ người ra, nhưng ngay lập tức hắn biết được chuyện gì xảy ra, chỉ thấy xung quanh 2 người bốc lên từng đợt khói đen. Hắc vụ tán đi, hiện ra hơn 10 thân ảnh. Độc Giác Quỷ! Hơn nữa có 10 tên! Khi nhìn thấy 3 thân ảnh dẫn đầu đám Độc Giác Quỷ, Lăng Huyền Phong thấy căng thẳng, mồ hôi lạnh ứa ra.

- Phát hiện địch nhân mới: Quỷ Thủ Sâm La, số lượng: 01, tu vi Võ Tông Ngũ Giai. Địch nhân: Luân Hồi Huyết Quỷ, số lượng: 02, tu vi: võ Tông Tam Giai. Địch nhân: Độc Giác Quỷ, số lượng: 10, tu vi: Võ sư Bát Giai.

Cũng may, không có tên nào trên Thánh Giai, có hồng y nam tử ở đây, giải quyết chúng là chuyện khá đơn giản.

Quỷ Thủ Sâm La, đội một mũ giáp sừng trâu, trên 2 bờ vai là 2 bộ xương sọ người, trên thân mặc một bộ giáp sắt chỉ che phần ngực, 2 tay để trần. Khuôn mặt của hắn thì giống như một nhân loại bị lột da, nhưng không hề có huyết dịch, trên mặt còn thể nhìn thấy các thớ cơ đang phập phù, trông thập phần khủng bố.

2 tên Luân Hồi Huyết Quỷ thì trông có phần giống Độc Giác Quỷ, tuy nhiên bọn nó không có sừng, thay vào đó lại là 2 chỏm tóc dài màu đen, người mặc khải giáp, tay cầm trường đao, khuôn mặt dữ tợn, 4 chiếc răng nanh dài ngoằng.

Quỷ Thủ Sâm La dẫn đầu chúng quỷ, bước tới nói:

- Đuổi theo ngươi suốt 3 ngày 3 đêm, cuối cùng cũng thấy. Hôm nay ta muốn xem ngươi trốn thế nào. Chuẩn bị theo ta xuống Hoàng Tuyền đi, Ha ha ha ha!

Chúng quỷ cũng ồ lên cười theo, trông không khác gì một lũ ô hợp. Nam tử áo đỏ cười lạnh:

- Chỉ bằng vào mấy tên hề các ngươi sao?

- Hừ! Miệng lưỡi cũng vô dụng! Bay đâu! Bắt hắn lại! Còn về phần con chuột nhắt kia, giết!Chúng quỷ dạ ran, sau đó đồng loạt xông lên, chỉ có Quỷ Thủ đứng lại đằng sau. Hắn có vẻ tự tin với lực lượng mình mang theo. Lăng Huyền Phong quay sang nhìn nam tử áo đỏ nói:

- Lão Huynh, ta sẽ lo đám Độc Giác Quỷ, huynh giải quyết giúp ta 2 tên kia.

- Ồ? Cũng được, cẩn thận đó!

Lăng Huyền Phong quyết định không dùng kiếm nữa, bởi vì trước đó thanh kiếm của hắn bị hư hỏng khá nặng, hơn nữa hắn muốn thử xem uy lực của Hàng Long Chưởng Pháp lên địch nhân ra sao. Không nhiều lời, hắn vung tay tung chưởng:

- Song Long Xuất Hải!!!!

Grao!!!!!!!!!!

Từ song chưởng của hắn, 2 đầu Kim Long to bằng nửa thân người phóng ra. Đám Độc Giác Quỷ thấy thế thì tránh ra, nhưng có 2 tên xui xẻo không tránh kịp, bị đánh trúng...

- Thịch Thịch!!!!

2 tên xui xẻo nọ bị bắn ra đằng sau miệng phun ra huyết dịch đen ngòm, bọn nó dẫy dụa một lát, sau đó nằm im bất động, hiển nhiên là đã bị đánh chết. Chúng quỷ trông thấy thế thì ngạc nhiên, không ngờ con chuột nhắt này lại có thể phản kháng lại.

- Tuyệt vời! Đúng là chiêu thức mang nội công thuộc tính Dương Cương có thể khắc chế được bọn chúng!Thấy chiêu đầu tiên có hiệu quả không tệ, Lăng Huyền Phong phấn chấn, nương theo thế công xuất thủ tiếp, lần này mục tiêu là một tên Độc Giác Quỷ gần đó nhất.

- Xem chiêu!

Lăng Huyền Phong bỗng dưng tăng tốc độ, tung liên tiếp 5 chưởng vào tên Độc Giác Quỷ ở 5 bộ phận: Đầu, ngực, bụng và 2 bên vai. Tên Quỷ trúng chiêu rú lên đau đớn bay ra đằng sau, không ngừng lại ở đó, nội lực dương cương từ song chưởng của Lăng Huyền Phong bắt đầu nổ tung trong cơ thể nó..

Ầm!!!

Tên Độc Giác Quỷ xui xẻo bị đánh cho nổ thân xác, biến thành một đống huyết vụ đen kịt, chết cực kì thảm. Chứng kiến đồng bạn bị đánh chết, bọn chúng kinh hãi, chưa kịp chạm vào người đối phương đã bị mất 3 nhân thủ. Bọn chúng gào lên giận dữ, tay cầm chày có gắn đinh sắt lao vào tấn công.

Chứng kiến 7 tên quỷ lao tới phía mình, Lăng Huyền Phong nhanh chóng tụ lực vào song chưởng, sau đó đánh mạnh xuống đất...

- Phi Long Áp Đỉnh!!!

Mặt đất xung quanh chúng quỷ chấn động, làm chúng bị khựng lại, di chuyển vô cùng khó khăn. Chỉ chờ có thế Lăng Huyền Phong sử dụng khinh công phi thân vào giữa đội hình của chúng, tiếp tục ra chiêu:

- Long Tiếu Cửu Thiên!!!!

Chỉ thấy Lăng tam thiếu phi người lên cao, chúc người xuống, 2 tay liên tục xuất chưởng, mục tiêu là 7 tên Độc Giác Quỷ phía dưới. Chúng quỷ nhìn lên, chỉ thấy chưởng ấn liên tục đánh xuống. Bọn chúng bị đánh bẹp xuống dưới đất, tuy nhiên chưởng ấn vẫn tiếp tục đánh lên liên tục.

Thịch!! Thịch!! Thịch!! Thịch!!

Hết đà, Lăng Huyền Phong ra thêm một chưởng cuối cùng, đánh mạnh xuống..

- Không!!!!!!!!!!

Chúng quỷ hét lớn một cách sợ hãi, nhưng đã muộn..

Oanh!!!!!!

Song chưởng của Lăng Huyền Phong rốt cục đánh xuống dưới, tạo ra một cái hố sâu nửa mét, rộng 5 mét, tất nhiên dưới uy lực của một chiêu vừa rồi thì không có tên nào thoát được, toàn bộ bị đánh cho thành một đống thịt nát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau