TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Ngũ Quỷ Đao

- Chuyện gì xảy ra?

Không rõ có chuyện gì, bỗng dưng trời đất tối sầm, gió thổi cuồn cuộn. Trong hư không vang lên tiếng nói:

- Nhãi con, thanh đao kia, khôn hồn giao nộp ra, bổn đại gia cho ngươi toàn thây!

Dứt lời, có 2 thân ảnh to cao, đen thù lù từ trên không nhảy xuống, chấn động gây ra bụi đất mù mịt. (To, cao, đen, hôi thiếu mồ hôi dầu =)))).

Bụi mù tản đi, Lăng Huyền Phong nhìn rõ 2 thân ảnh trước mặt: cao tầm 2 mét, thân trên để trần, hạ thân mặc một bộ kim giáp đã cũ, xỉn màu, khuôn mặt xạm đen dữ tợn, 2 cái răng nanh thò ra như răng nanh lợn rừng, tay cầm quyền trượng (nếu các đại hiệp không biết là vũ khí gì, có thể tham khảo vũ khí của hòa thượng Lỗ Trí Thâm), hơn nữa cả 2 tên giống nhau như đúc - là một cặp song sinh.

- Các ngươi là ai? Muốn gì ở bản thiếu?

- Khặc khặc! Cũng có chút lớn gan, ngươi muốn hái gốc An Hồn Thảo để cứu tên kia sao? Kiệt kiệt! Có bọn ta ở đây, nghĩ cũng đừng nghĩ nữa!

- Cứu hắn thì sao? Các ngươi người chẳng ra người, thú chẳng ra thú, muốn hù chết bản thiếu gia sao?

- Ngược lại có chút không sai, nếu như hù chết ngươi thì cũng tiện nghi cho bổn tọa, khặc khặc khặc! Hừ! Mau đầu hàng, giao nộp bảo đao, bản tọa cho ngươi chết nhanh một chút!

- Muốn bảo đao trong tay bản thiếu gia? Vậy thì nhọc 2 vị tốn chút công sức rồi! Phóng ngựa qua đây, bản thiếu muốn xem bản lĩnh các ngươi được bao nhiêu?

2 tên quỷ mới tới gào thét, lao đến tấn công. Lăng Huyền Phong cũng rút đao ra nghênh chiến.

Keng!!!!!!

Bảo đao va chạm với 2 thanh quyền trượng, vang lên âm vang thanh thúy, tia lửa bắn ra khắp nơi.

- Hừ! Không ngờ cũng dám dùng thanh đao kia chống lại bọn ta. Nhóc con, ngươi không biết rằng, một khi rút thanh đao kia ra, ngươi đã là người chết không?

- Ý ngươi là sao? - Lăng Huyền Phong nhíu mày hỏi.

Không trả lời, tên bên trái đẩy mạnh Lăng Huyền Phong, làm hắn lùi về sau 6 bước, suýt chút nữa ngã xuống vực, may mắn hắn dừng lại kịp.

- Hắc hắc! Tiểu tử thối! Ngươi có biết lai lịch của thanh đao đó không?

Hơi bất ngờ về việc này, Lăng Huyền Phong theo bản năng trả lời:

- Không rõ.

Nghe nói vậy, 2 tên quỷ song sinh cười hô hố

- Ha ha! Buồn cười chết đại gia ta rồi. Không ngờ ngươi không biết lai lịch của nó mà vẫn có gan sử dụng sao? Ha ha ha ha!

- Có gì đáng cười?
- Khặc khặc khặc! Nếu vậy, để bổn đại gia giải khai thắc mắc, coi như là cho ngươi minh bạch trước khi chết. Thanh đao đó, có tên là Ngũ Quỷ Đao, biết không?

- Ngũ Quỷ Đao?

- Đúng thế. Thanh đao này do ai rèn ra, không ai biết, nguyên liệu đúc ra nó, cũng không ai biết, nhưng chỉ một trận chiến cách đây 20 năm, mà nó đã thành danh. Năm đó, chủ nhân của thanh đao này, đơn thân độc mã, trảm sát 3 vạn quỷ binh, mà bản thân người đó, một chút lông tóc cũng không tổn hao!

Hít!!!!!!!!!!!!!!!

Lăng Huyền Phong hít một ngụm khí lạnh. Con mẹ nó! 3 vạn? Là 3 vạn! Không phải là 30 hay là 300! Những 3 vạn đó! Thần thánh phương nào vậy? Quá trâu bò rồi.

- Ế? Có gì đó sai sai? Theo lời ngươi nói, 3 vạn quỷ binh thì liên quan cái rắm đến cái tên Ngũ Quỷ?

- Hừ! Nếu chỉ có 3 vạn tên quỷ binh nhãi nhép đó thì cũng không tính làm gì, nhưng sau đó, chính thanh đao này đã lấy đầu của Ngũ đại Quỷ Vương dưới trướng Cửu U Tà Thần, ngươi có biết không? Ngũ đại Quỷ Vương, ai mà không phải là bá chủ một phương? Mà tên kia đơn giản chỉ dùng 5 chiêu! 5 chiêu thôi đã chém chết 5 Quỷ Vương! Đó cũng là sự kiện nhục nhã nhất của Cửu U Ma Giới chúng ta. Từ đó tới nay, Cửu U Ma Giới phát ra Cửu U Lệnh: Truy sát chủ nhân Ngũ Quỷ Đao, mang đao về Cửu U Ma Giới!

Lăng Tam thiếu có xúc động muốn cắn phải lưỡi. Tên ngưu nhân áo đỏ kia một tay chém giết Ngũ Đại Quỷ Vương mà vẫn toàn thân trở ra khỏi Ma Giới? Lão tử muốn đi xin chữ ký! Con mẹ nó! Ngưu chết ta rồi!

- Khặc khặc! Tiểu tử! Ta biết ngươi không phải là chủ nhân của bảo đao, nhưng ngươi đang cầm nó, có nghĩa là chủ nhân của nó cũng ở đây không xa. Giết ngươi rồi, bọn ta cũng thuận tiện xử đẹp tên kia luôn, khặc khặc! Mà ngươi chưa cảm thấy có gì không phải sao?

- Có gì không phải?

- 3 vạn quỷ hồn cộng với Ngũ Vương, lệ khí trong thanh đao sớm đã biến nó thành có linh trí, tiểu tử ngươi bây giờ vẫn chưa bị nó điều khiển, coi như cũng có chút môn đạo, hắc hắc!

- Cái gì???!!!

Lăng Huyền Phong khiếp sợ, thanh đao này đã có linh trí? Vậy vừa rồi luồng khí xâm nhập vào cơ thể mình.......- Đại ca! Không ổn rồi!

- Ta đã biết! Lúc nãy luồng ma khí nhập vào thân thể ngươi đã bị ta dùng nội lực của ngươi chế trụ, nhưng không giữ được lâu. Chú em! Nhanh chóng giải quyết 2 tên kia, để càng lâu càng nguy hiểm!

Quay trở lại hiện thực, Lăng Huyền Phong liền xông lên, ý đồ muốn đánh úp một tên, lúc đó sẽ dễ thở hơn rất nhiều.

2 tên Đại Quỷ thấy Lăng Huyền Phong lao lên, cười lạnh một tiếng, hoành trượng tiếp chiêu, cùng lúc bổ xuống đầu Lăng Huyền Phong. Nếu như là người khác, chắc chắn sẽ bị bổ trúng, tuy nhiên...

Nhạn Hành Công!!!!!!

Xoạt!!!!!!

Nương theo quán tính, Lăng Huyền Phong phi thân trượt về phía trước, vừa vặn lách qua được khe hở giữa 2 thanh trượng, chui vào khoảng trống giữa 2 tên Đại Quỷ, bắt được sơ hở, hắn lấy đao làm kiếm, hét lớn:

- Thương Đoạn Trường!!!

Lấy chân trái làm trụ, ngả người về phía sau, tay trái bám lấy vai trái của tên Đại Quỷ bên trái để lấy đà, sau đó tung người ra phía sau, tay phải sử đao đưa về phía yết hầu, cứa mạnh một nhát....

- Cái gì? Ngươi... Khục... Khục...

Chỉ lắp bắp được vài tiếng, Đại Quỷ ôm lấy cổ họng, lục khục vài tiếng, ngã quỵ xuống đất, bỏ mạng tại chỗ...

- Lão đại!!!!

Tên Đại Quỷ còn lại thấy đồng bọn đã chết, lập tức gào lên tức giận, chạy tới, ý đồ muốn giết Lăng Huyền Phong trả thù.

Lăng Tam thiếu vừa mới giết một tên, áp lực giảm xuống rõ rệt, lập tức hoành đao đón đỡ. Do ảnh hưởng từ cái chết của đồng bọn, Đại Quỷ không cần màu mè hoa lá, chỉ có đơn thuần bổ trượng xuống đầu Lăng Huyền Phong liên tục. Lăng Huyền Phong không còn cách nào khác, chỉ có cắn răng chống đỡ.

Bắt được một thoáng sơ hở sau khi Đại Quỷ bổ xuống, hắn vận nội công vào đôi chân, sử dụng thức thứ 4 của Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm - Không Ngưng Mâu: phi thân về phía sau đối thủ, lấy kiếm (ở đây là đao) đâm mạnh về phía sau lưng.

Phập!!!!

- A!!!!!

Hét thảm một tiếng, Đại Quỷ bị Lăng Huyền Phong đâm trúng tim, mất mạng tại chỗ.

- Chú em! Mau! Sử dụng Dục Miên Hoa, tạm thời trấn áp ma khí! Nội lực của chú sắp không đỡ nổi rồi, mau lấy An Hồn Thảo đưa cho người kia! Để hắn giúp ngươi khu trừ ma khí!

Không thắc mắc nhiều, Lăng Huyền Phong cắn một nhánh Dục Miên Hoa, nhai kỹ rồi nuốt, tức thì một luồng thanh khí chạy vào thức hải, làm cho đầu óc của hắn thanh minh hơn, luồng ma khí trong cơ thể cũng tạm lắng xuống. Biết rằng tình thế này không giữ được lâu, Lăng Huyền Phong cầm An Hồn Thảo chạy nhanh xuống phía hồng bào nam tử.

Chương 62: Nơi này là đâu?

- Tiểu huynh đệ, ngươi....!

Dường như cảm thấy trong người Lăng Huyền Phong có bất thường, nam tử nọ kinh ngạc lên tiếng.

- Ngươi đã rút thanh đao đó ra?

- Phải? Trên vách núi kia, ta đã...

- Đụng độ phải quỷ binh của Ma Giới đúng không? Ài, đáng lẽ ta phải nên đoán được, không ngờ đã hại ngươi rồi...

- Lão ca, ngươi có cách nào khu trừ ma khí trong cơ thể ta không?

- Ngươi có An Hồn Thảo chứ?

- Có! Huynh cầm lấy.

Không nói nhiều lời, nam tử áo đỏ nhanh chóng sử dụng An Hồn Thảo rồi sau đó vận công tiêu hóa dược lực, Lăng Huyền Phong cũng xếp bằng xuống, cố gắng sử dụng nội lực, kết hợp với nhánh Dục Miên Hoa thứ 2, tạm thời khống chế ma khí làm loạn.

- ------------------------------------------

Nửa canh giờ sau, nam tử áo đỏ thu công, ngay lập tức áp tay lên đầu Lăng Huyền Phong, sử dụng đấu khí truyền vào cơ thể Lăng Huyền Phong.

- Huynh đệ, thả lỏng tâm thần, để cho đấu khí của ta tiếp xúc với luồng ma khí đó, ngươi cũng dùng đấu khí của ngươi bảo vệ tâm mạch, chúng ta cùng kết hợp đẩy ma khí ra ngoài!

Luồng đấu khí của nam tử áo đỏ nhanh chóng chảy qua kinh mạch của Lăng Huyền Phong, đi tới đâu thì ma khí dường như bị đẩy lùi tới đó.

Một thời gian ngắn sau, ma khí trong cơ thể Lăng Huyền Phong được tụ lại.

- Ngay lúc này!!-

Nam tử áo đỏ tung một chưởng đánh thẳng vào lưng Lăng Huyền Phong.

Phụt!!!!!!

Phun ra một ngụm máu tươi, Lăng Huyền Phong cảm thấy cơ thể đỡ hơn rất nhiều, đồng thời, nương theo huyết dịch của hắn, một luồng khí màu đen nhanh chóng thoát ra ngoài, máu tươi ở dưới đất nhanh chóng biến thành màu đen, bốc khói và xộc lên một mùi tanh vô cùng khó chịu.

- Phù! Tiểu huynh đệ, cũng coi như ngươi mệnh lớn, phải là người khác thì đã bị ma khí thôn phệ rồi, may mắn ngươi có dùng Dục Miên Hoa để áp chế ma khí, chứ nếu không, ngay cả ta cũng không thể nào khu trừ nó dễ dàng được.

- Đa tạ huynh đài trợ giúp, nếu không có huynh, chắc ta bây giờ đã là một cái xác không hồn rồi.

- Có qua có lại mà thôi, ngươi giúp ta một việc, ta giúp ngươi một việc, đơn giản vậy thôi.

- Hắc hắc! Ngươi không chịu nhận nhân tình của người khác sao?
- Đối với ta, nhân tình, là một món nợ khó trả nhất, cho nên, ta chưa bao giờ muốn nợ nhân tình của ai hết.

- Ờm, ra vậy. Mà huynh không bị ảnh hưởng bởi thanh đao này sao?

- Sao lại không có? Chính vì nó mà 2 mắt ta đã bị mù.

- Vậy sao huynh....

- Vẫn sử dụng nó sao? Nếu không có nó, 20 năm trước ta đã là một cỗ thi thể rồi. - Nam tử áo đỏ trầm ngâm nói.

- -------------------------------------------

Đang lúc 2 người đang nói chuyện, dị biến xảy ra....

Luồng ma khí kia không ngờ không bị tiêu tán, mà biến thành một cái hắc động, nhanh chóng hút cả 2 người vào bên trong.

- Cái quái....

Chưa kịp nói hết lời, Lăng Huyền Phong chỉ thấy trước mắt tối sầm, mất đi ý thức...

- --------------------------------------------

- Tiểu huynh đệ, mau tỉnh lại!

Nghe thấy tiếng gọi, Lăng Huyền Phong mở mắt ra, hắn kinh ngạc nhìn xung quanh, hỏi một câu:

- Nơi đây là đâu?..

Chương 63: Tâm ma ảo cảnh

- Nơi đây là đâu?

Lăng Huyền Phong kinh ngạc, nhìn xung quanh. Bây giờ, 2 người bọn hắn đang ở trên một đài cao, giữa một biển nham thạch chảy cuồn cuộn phía dưới, trên không trung mây mù đậm đặc che kín bầu trời, không có một chút ánh sáng mặt trời nào. Ánh sáng duy nhất phát ra là từ dòng nham thạch nóng bức chảy cuồn cuộn phía dưới.

Nhìn khung cảnh xung quanh, trong đầu Lăng Huyền Phong xẹt qua một ý niệm. Không lẽ....?

- Tiểu huynh đệ, hình như phía trước có người đang chiến đấu?

Nam tử áo đỏ tuy không nhìn được, nhưng hắn thính giác nhạy bén hơn người, có thể cảm giác được mọi thứ xung quanh. Lăng Huyền Phong nhìn về phía chính giữa đài, ở đó có 2 bóng người, một đen một trắng đang chiến đấu kịch liệt. Một hồi sau 2 người tách ra, dường như người áo trắng không phải đối thủ của người áo đen, bị thương nặng, đang quỳ một chân xuống, thở hổn hển. Người áo trắng nói:

- Nhân tri sơ, tính bản thiện. Người có sang, có hèn, nhưng bản tâm đều là tốt, không phải ai cũng là ác từ nhỏ. Ngươi cố đảo ngược lại có ý nghĩa gì?

Bóng đen không trả lời, mà chỉ luôn miệng nói:

- Ta sống giữa trời đất, uất hận không bao giờ dứt!Ta sống giữa trời đất, uất hận không bao giờ dứt!Ta sống giữa trời đất, uất hận không bao giờ dứt!..........

- Đồ vật vô tri! Đừng có chấp niệm như vậy nữa, hãy quay lại bản tính thiện lương đi!

Bóng đen rốt cục cũng quay qua trả lời người áo trắng:

- Bản tính con người vốn thiện? Hừ hừ! Tất cả chỉ là ngụy trang! Vì lợi lộc mà từ hiền chuyển ác, bản tính đó của con người đã là bẩm sinh! Hôm nay, bổn tọa sẽ phóng thích cái ác tiềm ẩn của nhân loại, ha ha ha ha ha!!!!

Nương theo tiếng cười, khí thế của bóng đen tăng lên rõ rệt, làm cho người khác cảm thấy một đợt rét lạnh thấu tim.

Dường như không thể nào thuyết phục được bóng người áo đen, người áo trắng quay qua 2 người, nói:

- 2 vị tiểu hữu, các ngươi bị cuốn vào đây, âu cũng là số kiếp, nay nếu muốn thoát ra ngoài, chỉ có thể đánh bại hắn...

Nói xong, bóng người áo đen lập tức dùng tay đánh một chưởng vào người áo trắng. Ngay lập tức, người áo trắng bị ma công hút sạch công lực, tan biến trong thiên địa. Bóng người áo đen quay qua 2 người, nói:

- Nhân tri sơ, tính bổn ác. 2 người các ngươi đã tới nơi này, thì hãy ở lại làm ma nô cho bổn tọa, ha ha ha ha ha!!!!!

Bóng áo đen cười lớn, giọng nói nghe cực kỳ chói tai.

Đến lúc này nếu như không nhận ra đây là đâu, Lăng Huyền Phong có thể trực tiếp hoành kiếm tự sát được rồi.

- Ta kháo! Thế chó nào lại lạc vào tâm ma ảo cảnh đây?

Đồng thời, hệ thống phát ra nhiệm vụ:

- Phát động nhiệm vụ đặc biệt: Tiêu trừ tâm ma, củng cố con đường võ đạo. Phần thưởng: 1000 lệnh bài môn phái, Thư giới thiệu của Lạc Phách hòa thượng. Thất bại: Chết!Thư giới thiệu của Lạc Phách lão tăng: Được một lần chuyển đổi môn phái bất kỳ trong bát đại môn phái. Người sử dụng ngay lập tức sẽ tán công, nội công của môn phái hiện tại sẽ bị tiêu trừ, thay vào đó sẽ là nội công của môn phái mới.

- Tiểu huynh đệ! Đây là nơi nào? Ngươi có biết?

Lăng Huyền Phong cười khổ nói:

- Huynh đài, có lẽ hôm nay huynh hại ta, sau cùng ta lại hại huynh, chúng ta chắc hòa nhau rồi. Đây là tâm ma ảo cảnh!

- Tâm ma?

- Đúng thế! Lúc nãy có 2 người chiến đấu với nhau, một người là Thiện niệm, một người là Ác niệm. Thiện niệm vừa nãy đã thất bại, bị Ác niệm hấp thu công lực, bây giờ chúng ta muốn thoát ra khỏi đây, phải đánh bại hắn.

- Vậy sao? Thảo nào ta không cảm giác được khí tức người còn lại, hóa ra...

- Không những thế, lát nữa Ác niệm sẽ tạo ra 2 oán chấp niệm, bọn chúng có công lực giống y hệt chúng ta, nói cách khác, 2 chúng ta phải đánh nhau với chính mình, xem ra cũng phải chịu khổ a!

- Vậy sao? Thú vị, thú vị! Ha ha ha ha!

Nam tử áo đỏ không những không sợ hãi, mà còn cười lớn một cách vui vẻ, tư thái vô cùng cuồng ngạo.

- 2 con kiến hôi, hãy ngoan ngoãn ở lại làm ma nô cho bổn tọa, muốn chống cự sao? Đừng hòng!

2 người lập tức đồng thanh nói:- Muốn bản thiếu gia làm nô cho ngươi ư? Đánh rắm!

- Muốn ta làm ma nô cho ngươi sao? Như thế phải xem bản sự của ngươi rồi!

- Hừm! Như vậy các ngươi rượu mừng không uống, thích uống rượu phạt sao? Không có gì, lát nữa bổn tọa sẽ thi pháp trên xác của các ngươi, chế các ngươi thành khôi lỗi cũng được. Oán niệm, mau hiện thân!

Nương theo tiếng gọi của bóng đen, trong không khí bốc ra 2 luồng khói xanh, từ bên trong bước ra 2 người, không ngờ lại giống Lăng Huyền Phong và nam tử áo đỏ như đúc! Nếu như phân biệt, ra chỉ khác ở chỗ 2 luồng oán niệm có đôi mắt đỏ rực như máu, làn da tái nhợt không có chút huyết sắc nào.

- Hắc hắc! Lát nữa ta sẽ để cho 2 luồng oán niệm này điều khiển các ngươi, ha ha ha ha!!

- Hừ! Mỏi mắt mong chờ! Xem chiêu!

Lăng Huyền Phong rút kiếm, nhanh chóng lao tới tấn công oán niệm của hắn. Theo kinh nghiệm ở kiếp trước, muốn đánh bại tâm ma, trước tiên phải giải quyết 2 luồng oán niệm này, nếu không bị quấy phá, sẽ rất khó thành công, người có tu vi càng cao, oán niệm càng lợi hại. Tuy biết rằng so với nam tử kia, mình yếu hơn rất nhiều, nhưng chỉ cần mình quấy phá, tạo ra sơ hở, như vậy oán niệm sẽ bị nam tử áo đỏ đánh bại.

- Chú em! Lát nữa tìm cơ hội, tranh thủ đánh chết oán niệm của nam tử áo đỏ, đừng để hắn tự tay giết!

- Tại sao? Chẳng lẽ...?

- Cứ nghe ta!

- Được!

Tuy rằng không biết trong hồ lô của hệ thống bán thuốc gì, nhưng chắc chắn sẽ không sai, Lăng Huyền Phong lập tức đồng ý.

Cuộc chiến giữa Lăng Huyền Phong và oán niệm diễn ra hết sức kịch liệt, cả 2 đều sử dụng chiêu thức như nhau, uy lực tương đồng, không ai hơn ai cả. Tuy nói oán niệm là một phiên bản khác của Lăng Huyền Phong, nhưng nó giống như là một cái máy, chỉ biết sử dụng thức một cách máy móc, không hề linh hoạt. Lăng Huyền Phong nhiều lần bắt được cơ hội chém lên người nó, ngay lập tức, oán niệm rít lên một tiếng, cơ thể của nó bị mất một cánh tay, nhưng không hề có máu chảy ra. Oán niệm lùi lại, khuôn mặt lộ ra vẻ giận dữ, nó lập tức sử dụng Thanh Phong kiếm pháp, từng luồng kiếm khí âp tới đánh thẳng vào người Lăng Huyền Phong, chỉ có điều, với Nhạn Hành Công, né tránh kiếm khí là điều vô cùng dễ dàng.

- Uy! Ngươi sử dụng kiếm pháp của bổn thiếu gia không tồi, tuy nhiên, cũng chỉ đơn thuần là sao chép mà thôi, không biết cách vận dụng nó, điều này làm cho bản thiếu gia vô cùng thất vọng.

Lắc lắc đầu, Lăng Huyền Phong thu kiếm, phi thân tới trước mặt oán niệm, sử dụng Bạch Vân Cái Đỉnh, quét chân xuống hạ bàn của oán niệm, đánh ngã nó, sau đó nhảy lên cao.

Xích Mục Phần Tình!!!

Vận nội lực vào tay phải, hắn đấm mạnh xuống dưới. Không giống như ở đại hội gia tộc, lần này hắn đánh trúng mục tiêu.

Ầm!!!!!

Uy lực của cú đấm làm cho nền đất phía dưới oán niệm nứt ra một mảng lớn, kình lực trong nháy mắt phát ra, oán niệm chỉ kịp rít lên một tiếng, lập tức bạo thể, tan biến trong thiên địa. Thở phào nhẹ nhõm, Lăng Huyền Phong muốn quay sang trợ giúp nam tử áo đỏ, vừa nhìn qua, hắn lập tức muốn ngất xỉu ngay lập tức - bọn hắn từ nãy tới giờ vẫn đứng yên một chỗ!

Chương 64: Tâm Ma ảo cảnh (Tiếp theo)



Lăng Huyền Phong chỉ có cảm giác muốn phụt máu ba thước. 2 tên gia hỏa kia từ nãy tới giờ cứ ôm đao đứng yên một chỗ, không tên nào động đậy.

- Lão ca a! Ta gọi huynh gia gia được chưa? Chúng ta đang ở trong ảo cảnh, bên bờ vực sinh tử a! Huynh vẫn còn tâm tình nhàn nhã đứng do chơi hay sao? Tức chết bản thiếu gia rồi!

Lăng Huyền Phong không biết nói gì, đây là lần đầu tiên hắn thấy một nam nhân như vậy, nguy cơ sống chết ngay trước mặt mà hắn vẫn còn tâm tình đứng chơi, cực phẩm a!

Nam tử áo đỏ không nói gì, vẫn đứng ôm đao, còn oán niệm của hắn lại nhìn chằm chằm, nhưng thân thể không dám động. Cho dù là oán niệm của Lăng Huyền Phong, nếu hắn đứng yên thì nó cũng sẽ tấn công, không ngờ oán niệm kia lại chỉ đứng một chỗ, sắc mặt có vẻ e ngại.

- Tên kia khủng bố tới mức ngay cả oán niệm cũng sợ hắn sao? Thần thánh ở phương nào đây?

- Ta không đo được chỉ số đấu khí của hắn, che giấu quá sâu, phảng phất hắn như một võ giả tầm thường vậy! Nếu như hắn xuất chiêu thì may ra.... - Hệ thống ngữ khí cẩn trọng nói.

- Không thể nào? Anh zai mà không thể kiểm tra được hắn á?

- Nói năng như đánh rắm! Căn bản tại chú em thực lực quá thấp thôi! Nên nhớ hệ thống sẽ thăng cấp theo thực lực của chú em. Tu vi thấp thì khả năng của hệ thống sẽ bị hạn chế, hiểu chưa?

- À, ra thế. - Lăng Huyền Phong trầm ngâm nói.

Trong lúc hai anh em đang đối thoại, nam tử áo đỏ bắt đầu động đậy! Chỉ thấy hắn chầm chậm từng bước, vững chãi tiến đến. Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy một cỗ áp lực không tên toát ra từ người nam tử kia, không khí càng lúc càng trở nên ngột ngạt.

- Thật kinh khủng, mới chỉ toát ra khí thế thôi mà đã khiến ta khó thở đến như vậy, rốt cục hắn là ai?

- Chú em thật sự không biết? Với trí thông minh của chú em thì có thể đoán được rồi chứ?

- Em cũng đã ngờ ngợ, nhưng chuyện này thật khó tin...

Oán niệm thấy nam tử áo đỏ đi tới cũng bước theo, cả người toát ra một cỗ sát khí bàng bạc, khí tràng không kém người nam tử kia.

- Không tệ, có thể có được từng này sát khí, không hổ là tâm ma! Bất quá, nếu chỉ có như vậy, cũng chưa đủ lọt vào mắt ta.
Nam tử áo đỏ thoáng chút kinh ngạc, nhưng chỉ là thoáng qua mà thôi, tay phải chậm rãi nắm lấy chuôi đao, nhẹ nhàng rút ra.

Xoạt!!!!!!!!!

Theo lưỡi đao được rút ra, một cỗ khí lạnh toát ra, lạnh đến rợn người.

- Ra chiêu đi, ta muốn xem rốt cục cái gọi là "oán niệm" này có bao nhiêu tài năng!

Nam tử áo đỏ cầm đao nói, một luồng tà khí chậm rái toát ra từ người hắn.

Tà! Con mẹ nó tà! Tên này Tà khí đầy mình! Lăng Huyền Phong thầm hô.

Oán niệm dù sao cũng không phải là nhân loại, không biết nghĩ sâu xa gì, thấy nam tử áo đỏ đứng đó, sơ hở lộ ra, nó lập tức nhe răng cười lao đến tấn công.

Keng!!!!!!!!!!

Nó giơ đao chém xuống thật mạnh, bất quá bị nam tử kia nhẹ nhàng đón đỡ. Nó lùi lại, chậm rãi bước xung quanh, sau đó chọn vị trí thích hợp, phi thân vào, một đao đâm tới!
Keng!!!!! Bốp!!!

Nam tử áo đỏ vẫn nhẹ nhàng dùng đao gạt thế công của oán niệm, nhưng lần này lại lấy vỏ đao đập vào gáy nó một phát. Tuy rằng không có cảm giác đau, nhưng oán niệm vô cùng tức giận, nó dường như bị sỉ nhục, nó rít gào liên tục. Lần này nó không lao vào tấn công, mà chậm rãi thủ thế, nó vận toàn bộ đấu khí vào thân đao, sau đó chém ra một luồng đao khí.

- Ồ? Có thể sử dụng được đao pháp của ta? Ngược lại có chút bổn sự đó!

Nam tử áo đỏ dường như biết được uy lực của một chiêu kia nên lắc người né tránh.

Ầm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Đao khí đánh vào vị trí của nam tử áo đỏ, phát ra một tiếng nổ lớn, bụi đất bay mù mịt. Khói bụi bay đi, để lộ ra một cái vết chém sâu hoắm, dài khoảng chục trượng! Lăng Huyền Phong nhìn thấy thì trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Ta kháo! Tùy ý chém ra một đao mà có thể mạnh đến vậy? Phải biết rằng lúc nãy Lăng Huyền Phong có đấm xuống dưới nền đất, nhưng chỉ vẻn vẹn làm ra một vài vết nứt nhỏ, không ngờ oán niệm tùy ý chém ra lại gây ra vết cắt lớn.

Nam tử áo đen sau khi thoát ra được, lắc đầu nói:

- Sao chép được một thân tu vi của ta, nhưng lại không biết cách dùng, quá kém!

Nói đoạn, hắn cũng vung đao ra chém một nhát tương tự, oán niệm nhanh chóng lắc mình tránh được luồng đao khí ấy.

Oanh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc phát ra. Lăng Huyền Phong thề với trời rằng xa xa phía trước mặt có một ngọn núi nhỏ, nhưng sau nhát chém bâng quơ kia liền không có...

- Thánh cấp! Hắn chắc chắn phải là thánh cấp!

- Cái gì?! - Lăng Huyền Phong nuốt một ngụm nước bọt. Không ngờ người kia đã đạt thánh cấp, đồng thời hắn cũng thở phào, nếu như vậy thì chỉ cần đánh chết oán niệm, tâm ma liền dễ dàng giải quyết.

- Ta tuyệt đối nhìn không có sai! Một thoáng kia hắn vận đấu khí chém ra một đao kia, ta đã kịp thời đo được tu vi của hắn. Chắc chắn là thánh cấp! Không thể nghi ngờ. Một lát nữa, nếu có cơ hội, đánh chết oán niệm, đừng để tự hắn ra tay!

- Đã rõ!

Chương 65: Tâm Ma ảo cảnh (kết thúc)

- Nhớ rõ, phải chớp thời cơ, cố gắng diệt sát oán niệm, đừng để hắn tự ra tay. Oán niệm chính là một bản thân tà ác của hắn biến thành, giết nó so với đánh bại hắn tương đương nhau.

- Hiểu rồi! - Lăng Huyền Phong gật đầu, tiếp tục quan sát.

Nam tử áo đỏ sau khi chém ra một chiêu kia, cũng không đợi cho oán niệm phản ứng, tiếp tục tấn công...

- Đường Đao Tứ Quyết của gia tộc ta, ngươi vừa nhìn thấy một chiêu, còn 3 chiêu nữa, ta muốn xem ngươi đỡ được đến khi nào.

Oán niệm nghe thấy vậy, cũng không có biểu cảm gì, chỉ biết lao lên tấn công. Nam tử áo đỏ chậm rãi quỳ một chân xuống thủ thế, sau đó bất ngờ vận đấu khí vào hai chân, lộn nhào một vòng về phía trước, bật người lên, lấy cán đao đâm thẳng vào yết hầu của oán niệm, sau đó chém liên tục 3 nhát.

- Đệ nhị thức: Nghênh Đao!

Oán niệm rít gào trong đau đớn, trúng phải 3 đao, thân hình nó bắt đầu có dấu hiệu mờ dần, hiển nhiên vừa rồi nó bị thương không nhẹ. Nam tử áo đỏ sau khi chém cũng không tiếp tục tấn công, thay vào đó, giơ lên vỏ đao, ngón tay ngoắc ngoắc về phía oán niệm, tựa hồ muốn khiêu khích nó.

Ô!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Oán niệm gào lên, hiển nhiên là bị chọc giận, nó lại thủ thế, vận khí vào lưỡi đao, lại chém ra một nhát. Lần này, nam tử áo đỏ không né tránh, mà đứng yên một chỗ.

- Cẩn thận!

Lăng Huyền Phong hét lên lo lắng, hắn tưởng rằng nam tử áo đỏ không kịp né tránh. Tuy nhiên, sau đó hắn mới biết rằng mình đã nghĩ nhiều.

Keng!!!!!!

Nam tử áo đỏ thản nhiên lấy cán đao xoay một vòng, tạo ra một lỗ hổng không gian hút đao khí vào bên trong, sau đó hắn chậm rãi nói:

- Đường Đao Tứ Quyết, đệ tam thức: Tàng Đao! Trả lại cho ngươi nè!

Chỉ thấy hắn lấy đao vẽ một vòng tròn, sau đó lại chém ra một đao. Không ngờ lại lấy đao khí của oán niệm đánh trả lại nó, hơn nữa bản thân mình cũng bồi thêm 1 đao.

Vù! Vù! Ầm!!!!!!

Hai đạo đao khí chuẩn xác đánh vào chỗ oán niệm, nó không kịp né, chỉ có thể nâng đao lên đỡ. Đạo đao khí thứ nhất là của nó vừa nãy đánh ra, bây giờ bị hoàn trả lại, chuẩn xác đánh mạnh vào đao của nó, lập tức thanh đao bị chấn nát thành bụi, tan biến trong không khí. Đạo đao khí thứ 2 đánh lên người nó, tạo ra một vết cắt ngang người, thân ảnh của nó lại nhạt đi vài phần, thậm chí thông qua cơ thể của nó có thể nhìn được mọi thứ sau lưng. - Nên kết thúc rồi! Đệ Tứ Thức: Thuấn Bộ!

Không khí xung quanh nam tử áo đỏ bị nén lại, sau đó bùng nổ, chỉ thấy hắn phi thân về phía trước cực nhanh, chỉ để lại một đạo tàn ảnh...

- Tốc độ thật nhanh! - Lăng Huyền Phong cảm thán.

Xoẹt!!!!

Đón tiếp oán niệm là một nhát chém vào người, chỉ thấy nam tử áo đỏ xuất hiện sau lưng, lãnh khốc tra đao vào vỏ.

Cạch!!

Xoẹt Xoẹt!!!!! Xì!!!!!!!!!!!!!!!!!

Thân hình oán niệm bỗng chốc xuất hiện vô vàn vết cắt, từ những vết cắt đó đấu khí tràn ra liên tục, tạo ra những cột khói nhỏ màu trắng.

- Nhanh! Kết liễu nó, trước khi nó chính thức bị tiêu diệt! Lăng Huyền Phong giật, mình, theo bản năng rút kiếm ra, thi triển Chỉ Nhu Kiếm Pháp nhanh chóng tiếp cận, sau đó vận hết nội lực trong cơ thể chém ra một nhát.

Phập!

Cơ thể không đầu của oán niệm ngã xuống, đầu của nó lăn sang một bên, vài giây sau xác của nó tan biến vào trong không khí, phảng phất như chưa hề xuất hiện ở phiến thiên địa này.

Nam tử áo đỏ quay về phía Lăng Huyền Phong, hiển nhiên cảm thấy khó hiểu, oán niệm vừa trúng chiêu của hắn chắc chắn phải chết, vì sao lại phải bồi thêm một nhát chém?

- Huynh đài, tiểu đệ có một số việc khó nói, bắt buộc phải làm vậy, xin thứ lỗi!

Nam tử áo đỏ cũng chỉ hơi kì quái, sau đó không để ý. Dù sao hắn cũng không có quá nhiều hứng thú với bí mật của người khác.

- Đinh!! Nhiệm vụ tiến triển: Đánh bại thiên hạ Quần Hiệp, tiến trình: 1/32.

- Hô! 1 người, nếu như hắn đúng là người mà ta đoán, thì coi như người khó nhằn nhất đã bị ta đánh bại, hắc hắc!

Cả quá trình chiến đấu, Tâm Ma ác niệm chỉ đứng ngoài xem xét, nó không có ý định tham gia vào chiến đấu, chỉ khi oán niệm thứ 2 bị đánh chết, nó mới chậm rãi nói:

- Không tệ! Không tệ! 2 tiểu tử các ngươi biểu diễn không tồi! Miễn cưỡng lọt vào pháp nhãn của bản tọa. Chỉ có điều muốn thoát ra khỏi đây, trừ khi chấp nhận giao ra linh hồn của các ngươi, làm nô lệ cho bản tọa! Khặc khặc khặc!!

Tâm ma cười dài, tiếng cười mạnh mẽ vang vọng khắp nơi...

- Chói tai quá! Im đê! Muốn bản thiếu gia làm nô cho ngươi á? Mơ đi cưng. Bản thiếu gia đến từ quốc gia tự do dân chủ, xã hội công bằng, không có nô lệ nhá!

Tâm ma nghe Lăng Huyền Phong nói, chỗ hiểu chỗ không, nhưng nó nghe ra được ý tứ bất tuân trong đó, nó cười lạnh:

- Mồm miệng cũng khá đấy! Tuy nhiên chỉ có mạnh mồm thì chưa đủ, phải có nắm tay to nữa, bản tọa muốn xem ngươi mạnh mồm đến khi nào!

- Hừ! Muốn ta biểu diễn cho ngươi xem, tốt thôi..... Lão huynh! Nhường huynh tất!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau