TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Giáo huấn lão cẩu

Ta phắc!! Bị ruồng bỏ? Cái này phạt nặng à nha!

- Tiểu Tam, ý của hắn vị trí của ta không giữ được là sao?

Sau khi Lăng Hiếu Kiệt rời đi, Lăng Huyền Phong hỏi Tiểu Tam

- Bẩm thiếu gia, cái này... Thiếu gia, tiểu nhân không dám nói

- Bổn thiếu bắt ngươi nói! Có chuyện gì?

- Bẩm thiếu gia, thực ra là... Lăng Gia có quy củ, con em trong gia tộc, mỗi lần đến kỳ kiểm tra đều phải có tiến độ tu vi nhất định, nếu như thụt lùi hoặc không có tiến triển, sẽ thụ phạt. Nhưng theo tiểu nhân thấy, thiếu gia không tu được đấu khí, tiểu nhân e là....

- Là sao?

- Bẩm thiếu gia, tiểu nhân e là ngài sẽ bị buộc từ bỏ chức danh tam thiếu gia, tuy rằng không đến nỗi đuổi khỏi gia tộc, nhưng mà sẽ bị điều đến sản nghiệp của gia tộc, không được đặt trong hạch tâm của gia tộc nữa.

Không được đặt trong hạch tâm? Cũng có thể coi là bị gia tộc từ bỏ đi. Mặc dù bề ngoài coi là điều đi, nhưng thực chất lúc đó hắn sẽ không được coi là người của Lăng Gia nữa. Nghĩ đến đây, hắn mỉm cười. Muốn đuổi ta khỏi vị trí đó? Dễ lắm sao?

- Tiểu Tam, ngươi yên tâm, một kỳ kiểm tra mà thôi, bản thiếu không đặt trong mắt.

- Dạ vâng! Tam thiếu anh minh thần võ, một kỳ kiểm tra cũng có thể làm khó ngài sao? - Tiểu Tam vỗ mông ngựa, nhưng vẻ mặt "ta éo tin" đã bán đứng hắn.

- Hừ! Cái vẻ mặt của ngươi là không tin bản thiếu gia đúng không,không sao, đến lúc đó ngươi chống mắt lên mà nhìn. Mặc dù biết Tiểu Tam không tin, nhưng hắn cũng không để trong lòng, tất cả sẽ dùng thực lực để chứng minh.

- Đi thôi!

Đến khố phòng, có 2 hộ vệ đứng ra cản lại

- Tam thiếu, ngài tới đây có chuyện gì?

- Không có việc gì lớn, ta muốn gặp Vân Lão Tam.

- Ồ? Vậy xin mời vào.
Hộ vệ liền mở cửa đi vào. Trong khố phòng, có một lão giả trâu tóc bạc trắng đang ngồi trước bàn, tay cầm cuốn sách vừa đọc vừa nghiền ngẫm gì đó.

- Thì ra là tam thiếu gia, tìm lão hủ có chuyện gì? Giọng của lão có vẻ coi thường, tên phế vật này không biết hôm nay định giở trò gì đây.

- Không có gì lớn, ta chỉ muốn hỏi rằng tại sao ngươi cắt tiền tiêu vặt của ta mà thôi?

- Không vì sao cả, tài nguyên của Lăng Gia để phục vụ con em của Lăng Gia tu luyện, còn ngươi, hừ! Vân lão tam cười lạnh không nói tiếp

- Một con chó của Lăng Gia cũng dám coi thường bản thiếu sao? Ngươi không nhớ đây là đâu sao? Đây là Lăng Gia! Còn ta chính là tam thiếu gia của Lăng Gia! Một tên cẩu nô tài như ngươi cũng dám lên giọng dạy đời ư?

- Ngươi..!!! Vân Lão Tam trợn mắt râu tóc dựng đứng. Hàng ngày con em gia tộc ai thấy hắn cũng phải nói một câu Vân Lão, kể cha của Lăng Huyền Phong cũng nể mặt lão vài phần. Tự dưng hôm nay tên phế vật kia dám mắng hắn lão cẩu, không tức sao được?

- Tên tiểu tử kia! Nể ngươi là tam thiếu của Lăng Gia, lão phu không so đo, ngươi cút khỏi đây, nếu không....

- Nếu không thì sao? À, hóa ra một con cẩu cũng dám cắn chủ à? Được, hôm nay ta sẽ xem ngươi cắn ta như thế nào!

Tức thì Lăng Huyền Phong sử dụng Nhạn Hành Công phi thân tới trước mặt Vân Lão Tam, tay phải vận Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công tung chưởng vào ngực Vân Lão Tam. Vân Lão Tam mặc dù tu vi Võ sư nhị giai, nhưng từ lâu đã không luyện tập, sự cảnh giác không cao, hơn nữa cũng không ngờ rằng Lăng Huyền Phong sẽ tấn công mình nên bị trúng chiêu.

- Hự!!!
Vân lão tam trúng chưởng có bao hàm nội lực của Lăng Huyền Phong, tức thì bị văng ra đằng sau, miệng hộc máu. Không thể nào? Ta là Võ sư nhị giai mà bị tên phế vật không có tu vi đánh đến mức bị thương sao? Thực ra nếu như Vân lão tam tu vi chỉ có Võ Sĩ thì đã bị Lăng Huyền Phong một chưởng đánh chết.

- Ta cho ngươi ngưu! Ta cho ngươi khinh người! Dám khinh thường ta! Xem một quyền của bổn thiếu!

Lăng Huyền Phong xông tới đè lên người Vân lão tam, không cần chiêu thức màu mè hoa mỹ, cứ thế dùng nắm đấm của mình đấm liên tục vào mặt Vân Lão Tam. Do Vân lão tam có tu vi Võ Sư, thân thể cũng khá là cứng rắn nên không bị thương nặng, lão chỉ có thể chịu trận. Nhục! Thật là nhục nhã! Lần đầu tiên trong đời Vân lão tam bị một tiểu thí hài đánh cho không có sức hoàn thủ, hơn nữa lại là một tên phế vật. Lão muốn lập tức ngất đi, nhưng vì là võ giả, tu vi cao hơn Lăng Huyền Phong một chút nên lão không ngất được, không biết là nên vui hay buồn nữa.

Đấm Vân lão tam được một lúc, Lăng Huyền Phong thở phì phò. Mẹ kiếp! Da lão cẩu này dày thế, đánh mãi mà lão chỉ bị bầm tím mặt mày, không bị thương nặng. Thật ra lúc đánh hắn không hề vận công, chỉ dùng sức lực bình thường nên không tạo ra bao nhiêu thương tổn cho Vân lão tam, nếu không lão sẽ bị hắn đánh cho không chết cũng hấp hối.

Thỏa mãn đứng dậy, Lăng Huyền Phong đắc ý nói:

- Ta phi! Lão cẩu ngươi như vậy cũng dám mắng ta sao. Đường đường là một Võ Sư mà bị một tên phế vật đánh cho thành đầu heo, sao ngươi không tìm một cái gối mà đập đầu vào tự sát đi?

Nghe thấy thế, Vân lão tam lửa giận công tâm, trực tiếp hộc máu, chỉ có thể phun ra một câu - Ngươi...!!!! Sau đó cũng triệt để ngất đi luôn.

- Haizzz, đúng là thần kinh yếu mà, già rồi phải biết giữ gìn sức khỏe, nếu không thời tiết thay đổi thì nhiễm bệnh đó

Tiểu Tam đứng đằng sau mặt dại ra nhìn tam thiếu "đại triển thần uy" đánh cho Vân lão tam thành đầu heo, đứng trợn mắt há hốc mồm một lúc lâu mới thốt ra được:

- Thiếu gia, cái này....!

- Làm sao? Thấy bản thiếu gia đẹp trai chứ?

- Thiếu gia, ngài từ lúc nào tu luyện được vậy?

- À quên mất, chuyện này không được nói cho ai biế là ta có thể tu luyện, nếu không, hừ hừ!! Lăng Huyền Phong ánh mắt nguy hiểm nhe răng cười nhìn Tiểu Tam khiến hắn rét run, lưng đổ mồ hôi lạnh.

- Còn đứng đó làm gì, mau lấy tiền cho bản thiếu, lấy nhiều nhiều vào, sau này đỡ phải chạy tới đây!

- Dạ dạ! Đợi tiểu nhân một lát

Tiểu Tam nhanh chóng chạy tới thu lấy gần 1 vạn kim tệ sau đó chạy theo sau Lăng tam thiếu

Chương 7: Ỷ Thiên Kiếm

- Tam thiếu, bây giờ chúng ta đi đâu? - Tiểu Tam sau khi cùng Lăng Huyền Phong ra khỏi khố phòng liền hỏi.

- Hmm, ở trong phòng mãi cũng chán, thôi, gọi thêm một vài hộ vệ, chúng ta ra ngoài.

- Ra ngoài? Vậy là lại ra Tú Hương Các uống rượu a thiếu gia?

Nghe Tiểu Tam hỏi, mặt Lăng tam thiếu đen thui, gân xanh nổi đầy đầu. Tú Hương Các trong lời Tiểu Tam chính là thanh lâu. Mà uống rượu ở thanh lâu ai lại chả kiêm thêm một chút gọi là "ấy ấy". Kiếp trước ta vẫn còn là xử nam, cho dù có người yêu thì cũng chưa đi quá giới hạn lần nào. Tới đây rồi thì phải tiễn cái xử nam đi với người phù hợp, không thể phí trên người đám dong chi tục phấn ấy được. Bổn thiếu gia là con người của Đảng.. khụ khụ... lại nghĩ quá xa rồi.

- Ăn nói hàm hồ! Đi ra ngoài đi dạo, ai nói với ngươi bản thiếu muốn tầm hương vấn liễu?

- Dạ dạ tiểu nhân biết rồi ạ!

Bước ra khỏi cổng Lăng Gia, dáo dác nhìn xung quanh, Lăng Huyền Phong cảm thán: thật là náo nhiệt nha. Nếu như kiếp trước chỉ có thể thấy được cuộc sống thành thị thời phong kiến qua phim ảnh, thì nay nó hiện ra một cách chân thật trước mắt hắn. Lăng Phủ nằm ngay con đường nhộn nhịp nhất thành Mặc Thủy, người đi qua đi lại đông đúc. Mặc Thủy là thành thị thuộc cỡ lớn ở Thần Phong đế quốc, chính vì thế đây được coi là một trung tâm kinh tế huyết mạch của quốc gia. Kiến trúc của thành Mặc THủy nói riêng, của Thần Phong đế quốc nói chung mang nặng ảnh hưởng của văn hóa phương Đông, với nhà lầu lợp ngói, hoa văn trang trí đều là những con vật quen thuộc như chim phượng, đầu hổ,... Trang phục của con người ở đây theo như quan sát của Lăng Huyền Phong thì giống trang phục của triều Minh ở Trung Quốc và Triều Lê Sơ ở Việt Nam. Nam tử chủ yếu mặc áo bào dài, đầu để trần hoặc thắt bím, nữ thì mặc váy dài, thát bím tóc hoặc cài trâm thoa. Khác với các thiếu nữ thời hiện đại son phấn lòe loẹt thì tại đây tuy các thiếu nữ không có dùng quá nhiều phấn, môi tuy có bôi son nhưng trông nhã nhặn, đằm thắm, mang đậm phong vị phụ nữ truyền thống.

- Hóa ra đây là cuộc sống thời phong kiến, đúng là mở mang tầm mắt a!

Hít một hơi sâu, Lăng Huyền Phong sải bước đi trên con phố dài, sau lưng hắn là 10 hộ vệ cùng với Tiểu Tam. Vừa đi vừa ngắm cảnh, hắn cảm thấy cuộc sống ở đây không tệ, vô cùng náo nhiệt, khác hẳn với kiếp trước. Tuy rằng thời hiện đại dân cư đông đúc, nhưng vẫn chỉ là việc ai nấy làm, không có sức sống như ở đây. Hơn nữa, không khí mát mẻ, trong lành, hơn hẳn kiếp trước khói bụi ô nhiễm.

Tuy nhiên, đi được một lúc hắn cảm thấy cái gì đó không đúng. Đi đường thì ai nhìn thấy hắn cũng dạt qua một bên, các thiếu nữ nhìn thấy hắn thì hốt hoảng cúi gằm mặt xuống và đi rất nhanh, hận như cha mẹ mình không sinh thêm chân cho mình để chạy nhanh hơn.

- Tiểu Tam, thế này là sao?

- Khụ khụ, thiếu gia, ngài không biết a?

- Biết cái gì?

- Khụ khụ, thiếu gia, ngài không nhớ biệt danh của mình được người khác đặt cho a.

Mặt của Lăng Huyền Phong đen thui. Đúng vậy "đại hoàn khố" đại danh đỉnh đỉnh của đế quốc, nghe thấy tên ngay cả trẻ con cũng nín khóc, bảo sao đi đường ai cũng sợ hắn. Không được, như thế này thì làm sao bổn thiếu tán gái được ta, đi đường không nhìn thấy ta thì còn nói chuyện làm con mẹ gì nữa. Mà sao toàn là con gái nhà bình dân nhỉ, sao không thấy tiểu thư khuê các của đại gia tộc nhỉ? Hắn có điều không biết, thời cổ đại thì con gái, nhất là danh gia vọng tộc nếu không có chuyện gì quan trọng thì sẽ không ra ngoài, mà nếu có ra ngoài thì cũng che kín mặt và có hộ vệ theo sau.

Tâm tình không tốt, hắn quyết định tới chỗ thiết tượng để làm một thanh kiếm.

Cách Lăng Phủ khoảng 500 mét là khu phường thị tập trung các lò rèn, hiệu buôn tạp phẩm. Lăng Huyền Phong đi vào lò rèn Lục Ký, là sản nghiệp của Lăng Gia, bên trong có các thợ học việc đang mải mê rèn kim loại.
- Khụ khụ Tam thiếu gia sao hôm nay lại có thời gian rảnh tới lò rèn của Lục Ký thế này, thật vinh hạnh a!

Đi ra tiếp đón đoàn người của Lăng tam thiếu là một thanh niên tầm 18 tuổi tên Lục Mãnh, dáng người cao to lực lưỡng, da màu cổ đồng do quanh năm tiếp xúc với lò rèn. Bên trong khá rộng rãi, thành phẩm lò rèn được treo gọn gàng xung quanh, mỗi một loại sản phẩm sẽ có dán nhãn riêng.

- Hôm nay bổn thiếu đến đây muốn tìm một chút nguyên liệu đúc kiếm. Ở đây có gì tốt mang ra cho ta xem.

- Ha ha tam thiếu hôm nay lại có nhã hứng đi đúc kiếm, vậy xin mời đi theo tiểu nhân.

Vừa dẫn đường, nam thanh niên thầm hô xui xẻo. Mới sáng ra đã gặp tai tinh này, không biết ngày hôm nay có làm ăn thuận lợi không nữa. Mà mình phải tiếp đón hắn tử tế mới được, nếu không, làm hắn mất hứng có khi hắn đạp tiệm của mình cũng nên.

- Xin mời tam thiếu quan sát.

Trước mặt Lăng Huyền Phong là một giá treo rất nhiều kiếm đủ chủng loại, thập tự kiếm của Tây phương có, liễu diệp kiếm của phương Đông cũng có. Có loại trọng kiếm, đoản kiếm, trường kiếm.... Tất cả đều được xếp ngăn nắp và có trình tự.

Quan sát được một lúc, hắn nhờ hệ thống đại ca giám định. Khiến hắn thất vọng là tất cả kiếm ở đây đều bị hệ thống đại ca phun ra một câu "rác rưởi". Vũ khí ở đây chủ yếu làm bằng đồng và sắt, với ánh mắt của hệ thống, rác rưởi cũng khá.... dễ hiểu.

Có vẻ như tất cả vũ khí đã rèn được đều ở đây, Lăng Huyền Phong có chút thất vọng. Đang suy nghĩ thì bỗng dưng hắn nhìn về phía góc phòng, ở đó, có một khối kim loại màu đen. Hắn bỗng dưng nhớ tới cái gì.

Huyền thiết? Đồ Long Đao? Ỷ Thiên kiếm? Đúng rồi, là Ỷ Thiên Kiếm. Lăng Huyền Phong quyết định dựa theo mô tả trong Cửu Âm Chân Kinh mà tạo ra một thanh kiếm.
- Lục Mãnh, ngươi lại đây!

- Tam thiếu có gì chỉ bảo?

- Ta muốn khối huyền thiết kia!

- Bẩm tam thiếu, ngài muốn dùng khối huyền thiết kia đúc kiếm?

- Đúng thế, mang giấy bút ra đây, ta muốn vẽ cấu tạo thanh kiếm

Lục Mãnh liền chạy đi lấy một cây bút và một tờ giấy. Cầm bút, Lăng Huyền Phong quyết định vẽ Ỷ Thiên Kiếm. Cả thanh kiếm đều làm bằng huyền thiết. Lưỡi kiếm dài 80cm rộng bằng bốn ngón tay, hai cạnh, chuôi kiếm dài 20cm, đốc kiếm được sơn màu vàng có hoa văn rồng uốn lượn, 2 đầu là 2 đầu rồng trong miệng có ngậm một viên ngọc. Cả thanh kiếm toát ra vẻ bá khí không gì sánh bằng.

- Thế nào, ngươi có làm được không?

- Bẩm tam thiếu, về lưỡi kiếm và chuôi kiếm thì đơn giản, nhưng về đốc kiếm do nhiều hoa văn nên sẽ tốn chút thời gian.

- Ngươi cần bao lâu để hoàn thành?

- Bẩm, tiểu nhân cần 20 ngày để làm.

20 ngày, khoảng thời gian không nhỏ, nếu hoàn thành xong thì cũng tới sát ngày khảo hạch. Nhưng không vấn đề, cho tới khi rèn được kiếm, hắn sẽ dùng tạm mấy thanh kiếm treo trên kia.

- Không vấn đề, cố gắng làm việc. Khi nào xong xuôi thì tới phủ báo ta một tiếng. Hiện tại ngươi lấy cho ta một thanh trường kiếm. Toàn bộ chi phí hết bao nhiêu?

- Bẩm tam thiếu gia, nếu tính cả thanh kiếm ngài vừa vẽ thì sẽ hết khoảng 6 ngàn 200 kim tệ.

- Tiểu Tam, đưa tiền cho hắn!

- Cảm ơn tam thiếu, khi nào có kết quả tiểu nhân sẽ tới báo cho ngài.

Thế là tiêu tốn mất 6000 kim tệ để đúc kiếm! Cái giá không nhỏ, nhưng rất đáng để hắn móc hầu bao!

Chương 8: Biểu tỷ của Lăng Huyền Phong

- Thiếu gia, tiểu nhân không ngờ thiếu gia cũng luyện kiếm à nha!

- Đương nhiên, tiểu tử ngươi từng nghĩ cái cảnh một mình một kiếm đứng trước quần hùng anh tuấn tiêu sái biết bao nhiêu. Ngươi có biết là lúc đó sẽ có biết bao nhiêu muội muội xinh đẹp sẽ nhào vào lòng bản thiếu không?

- Khụ khụ, tiểu nhân hiểu, tiểu nhân hiểu. - Tiểu Tam suýt chút nữa thì sặc nước miếng mà chết. Đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Người ta luyện kiếm để mạnh lên, thiếu gia nhà mình thì luyện kiếm để tán gái. Cực phẩm hoàn khố a!

- Nhà ngươi sặc sụa cái giề, bổn thiếu gia anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, người thấy người thương, đến lúc đó tiểu tử ngươi chống mắt mà nhìn - Lăng Huyền Phong mặt dầy tự kỷ nói.

- Thiếu gia, cái chuyện ngài anh tuấn tiêu sái thì không nói, cơ mà nếu người ta nghe đến danh hào thì tiểu nhân e là...... Tiểu Tam đầu vừa chảy mồ hôi vừa nói. Hết cách rồi, tam thiếu nhà hắn đúng là siêu cấp tự kỷ mà.

- Ngươi dám nói thế với ta sao? Không tin ngươi nhìn kìa, có mỹ nữ đang đến làm quen với ta đó. Oa, mỹ nữ, ta muốn làm quen a!

- Thiếu gia, khoan đã! Đó là.......

Tiểu Tam chưa kịp nói hết câu thì bị nghẹn lại ở cổ. Bởi vì.....

- Tiểu tử thối! Dám ăn đậu hũ của lão nương!Bốp! Bốp! Bốp! Lăng Huyền Phong ăn trọn 3 cái cốc đầu

- Ui da! Ngươi...!!

- Ngươi cái giề, nhìn cho kỹ lão nương là ai?

- Ngươi là.. ặc.. ặc.. Biểu tỷ! Tại sao là ngươi a?

- Tại sao không phải là ta? Tên tiểu tử thối nhà ngươi dám câu dẫn con gái nhà người ta giữa đường thế này hả, ta về ta sẽ mách tam thúc.Mẫu bạo long, à nhầm, mỹ nữ vừa cốc đầu Lăng Huyền Phong chính là biểu tỷ của hắn, Vu Thiên Tuyết, là con gái của gia chủ Vu Gia Vu Chính Phong. Vu Gia tiền gia chủ Vu Thiên Hành chính là bạn thân chí cốt của gia gia Lăng Huyền Phong - Lăng Bạo ở Thủy Long thành phía nam Thần Phong đế quốc

Vu Thiên Tuyết, 17 tuổi, được coi là viên minh châu của Vu Gia, thiên tài đấu khí. Tuy còn rất trẻ nhưng đã là Võ sư nhị giai, đã bước một chân vào tam giai. Nàng có một dung nhan như họa tuyệt mỹ vô cùng, vóc người cao gầy, trên mặt rất điềm tĩnh, làm cho người khác vừa thấy liền có thể cảm nhận được hai chữ:"ôn nhu", thậm chí những người không biết tính cách nàng lúc bình thường như thế nào, thì lập tức sẽ có ấn tượng này. Nhưng nếu đã tiếp xúc qua thì.... 10 người thì hết 11 người sẽ nói: Trời a! Ai có thể tưởng tượng được sau khuôn mặt như thiên thần đó lại là một mẫu bạo long a! Chính xác ra mà nói, mẫu bạo long... Ách... Vu đại mỹ nữ bình thường rất hay nhã nhặn với mọi người. Nàng chỉ giơ nanh... ặc... hiển lộ cá tính chân thật của mình khi ở cùng biểu đệ của nàng là Lăng Huyền Phong. Từ nhỏ nàng đã vô cùng quý mến Lăng Huyền Phong, đặc biệt nàng rất bao che cho hắn. Bất cứ ai khi dễ hắn thì nàng đều ra mặt cho hắn mặc kệ đúng sai. Có thể nói tính cách hoàn khố của Lăng Huyền Phong có một phần nguyên nhân từ sự bảo hộ của biểu tỷ hắn. Thật ra mà nói giữa 2 người là tình cảm gì không ai biết được. Lăng Huyền Phong từ nhỏ rất hợp tính vị biểu tỷ này, còn Vu đại tiểu thư cũng vô cùng yêu thích hắn, có điều, yêu thích ra sao chỉ có nàng mới biết.

- Biểu tỷ đại nhân à, hôm nay sao có nhã hứng đến Mặc Thủy thành vui đùa a. Tại sao không báo với đệ một câu?

- Ta cũng vừa mới đến, hỏi tam thúc thì biết ngươi ra ngoài. Ngươi cũng ngưu a, mới bị thương dậy mà đã gây chuyện rồi. Dám đánh Vân lão tam thành đầu heo. Mà ngươi làm thế nào được vậy, ta nhớ ngươi không tu đấu khí được mà?

- Cái này là bí mật, không nói được, he he.

- Xì! Cứ như ta thèm nghe bí mật lắm đó. Vu Thiên Tuyết bĩu môi nói. - Phong đệ, lần này gia tộc đại hội, e rằng đệ... Hay là để ta bảo gia gia đưa ngươi về Thủy Long thành với ta? Vu Thiên Tuyết vẻ mặt lo lắng nhìn biểu đệ của nàng nói. Hết cách rồi, người thường dù là ngu nhất cũng phải tu luyện thành đấu khí, nhưng biểu đệ nàng từ nhỏ không hiểu vì sao không tu luyện được.

- Biểu tỷ à, ngươi yên tâm, ta đã chuẩn bị chu đáo rồi. Lăng Huyền Phong nháy mắt với nàng.

Vu Thiên Tuyết thấy thế cũng không nói gì nữa. Nàng không tin hắn có thể làm được gì. Nhưng nàng thầm quyết tâm nếu chuyện này không xong nàng sẽ xin gia gia đưa hắn về Thủy Long thành.

Chương 9: Xảo ngộ vị hôn thê

Biểu tỷ à, tỷ còn không biết đệ hay sao. Từ trước tới giờ có bao giờ tỷ thấy đệ làm gì mà không nắm chắc không?

Xác thực là như vậy, tuy rằng từ nhỏ Lăng Huyền Phong là một phế vật không tu được đấu khí, nhưng từ trước tới nay hắn khi nam bá nữ, tính cách hoàn khố, bá đạo không ai bì, mọi việc hắn làm chưa bao giờ thất bại. Tuy nhiên lần này thì khác, đại hội Lăng Gia là sự kiện quan trọng, Lăng Gia đã mời rất nhiều khách quý, trong đó có Vu Gia, tam đại gia tộc Thủy Mặc thành, hơn nữ trong cuộc khảo hạch lại có rất nhiều trọng tài. Nhiều cao thủ đến như vậy, cho dù biểu đệ của mình có thành công qua mặt được Lăng Gia, nhưng những nhà khác thì sao? Đến lúc đó chẳng phải Lăng Gia bị mất mặt trước đông đảo khách mời? Lúc đó Lăng Gia có thể tha cho biểu đệ sao?

- Ta biết là đệ có chuẩn bị, nhưng mà ta vẫn thấy lo, đệ.....

Lăng Huyền Phong ngắt lời:

- Tỷ à, tỷ yên tâm đi. Từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên tiểu Phong muốn tỷ đặt niềm tin ở ta a!

- Haizzz... Thôi được rồi. Nhưng mà đệ phải hứa với ta, phải cố gắng hết mình. Cho dù không thành công đi chăng nữa thì cũng sẽ có tỷ chống lưng cho đệ.

Lăng Huyền Phong mỉm cười ấm áp. Vị biểu tỷ này tính cách tuy có hơi ác liệt một chút, nhưng xác thực từ trước tới nay luôn quan tâm che chở cho hắn.

- À, đúng rồi, lần này tỷ đến cùng ai thế?

- Lần này đích thân gia gia của ta đi cùng, cũng mấy năm rồi 2 vị gia gia chưa có cơ hội gặp mặt, chắc hôm nay lại không say không về rồi. Vu Thiên Tuyết cười khổ lắc đầu.

- THôi bỏ đi bỏ đi, hôm nay tỷ đã đến đây rồi thì đi chơi cùng đệ đi. Lăng Huyền Phong lắc đầu cười.

2 người đi đầu, Tiểu Tam cùng mấy hộ vệ đi sau. Dọc đường nhan sắc của Vu Thiên Tuyết hấp dẫn bao ánh mắt. Nam nhân đi trên đường nhìn thấy nàng thì ngẩn ngơ, có kẻ đang uống trà thì nước chảy ra hai bên khóe miệng, có vị nhân huynh đang đi đường nhìn thấy Vu Thiên Tuyết thì quên nhìn cả đường, đến nỗi đâm đầu vào tường. Xoa xoa đầu, đứng dậy hắn không những không bực mình mà chỉ phun ra một câu:

- Mỹ nữ a!!

Trên đường cũng không thiếu kẻ không có mắt muốn lao tới làm quen, nhưng đi đường nhìn thấy hơn 10 hộ vệ như hung thần ác sát đi đằng sau, ai ai cũng đằng đằng sát khí. Nổi trội nhất chính là vị đại danh đỉnh đỉnh Lăng Tam Thiếu đang đi bên cạnh, rốt cục cũng không có ai có lá gan đi tới nơi. Đùa à? Muốn động thổ trên đầu Thái tuế a? Thái tuế gia gia nếu mình làm mặt khổ sở cầu xin thì còn con đường sống. Còn vị Tam Thiếu Gia kia thì chân chính là Diêm Vương sống a. Trêu chọc nữ nhân bên cạnh hắn không phải là muốn chết?

- Ha ha! Biểu đệ à, bây giờ ta thấy cái danh hào hoàn khố của đệ cũng không phải là không có tác dụng nha. Dọc đường đi không có tên nào dám tiến tới gần ta, thật là dễ thở., aiiii, sau này có khi ta nên dắt đệ đi làm bảo tiêu.

Lăng Huyền Phong chỉ biết cười khổ. Chân chính dọa chết người có khi chính là tỷ a. Nếu như tên nào có dũng khí lên trêu chọc tỷ thì chính là lão thọ tinh thắt cổ. Bị nàng hành hạ thì lăng trì xử tử cũng có khi mặc cảm không bằng.

- Tỷ à, hôm nay trời có vẻ hơi nóng, chúng ta vào tửu lâu phía trước uống chút trà.

- Được, ta cũng thấy hơi mỏi chân.

2 người cùng đám hộ vệ đi vào trong Tiểu Phúc tửu lâu. Mặc dù tên chỉ là Tiểu Phúc, nhưng mà tửu lâu cũng không nhỏ, bên trong không gian khá rộng rãi, thoáng mát, có thể chứa một lúc gần trăm người, không gian được trang trí khá thanh nhã, giản dị, tạo ra cảm giác thư giãn cho quan khách.
- Ây da! Xin chào tam thiếu, mời vào mời vào!

- Tiểu nhị! Ta muốn một gian phòng yên tĩnh, mang lên 1 bình trà!

- Có ngay có ngay, xin mời tam thiếu gia.

Tiểu nhị dẫn Lăng Huyền Phong di lên lầu 2, ở phía trên được chia thành nhiều gian phòng nhỏ, phục vụ nhu cầu được không gian rieng tư của khách hàng. Nơi đây thường có khách quý là các vị tiểu thư, công tử của các đại gia tộc tới đây uống rượu.

- Biểu đệ à, lần trước ta nghe nói đệ bị tiểu nữ Kim Gia đánh bị trọng thương, sao lại như vậy?

Lăng Huyền Phong lắc đầu cười nhẹ

- Thôi biểu tỷ à, chuyện đã qua rồi thì cho qua đi, ta cũng không để ý, ta cũng không muốn nhắc lại.

- Qua là qua như thế nào? Nữ oa nhi kia thật lớn mật, dám đả thương tam thiếu gia của Lăng Gia, cho dù xảy ra chuyện gì hì cũng bình tĩnh mà đàm phán chứ? Khinh người quá đáng mà.

Vu Thiên Tuyết bất bình mắng. Tuy rằng biểu đệ của mình là một tên hoàn khố, nhưng hắn dù gì cũng là tam thiếu gia của Lăng Gia, cho dù đánh hắn cũng phải nể mặt Lăng Gia chứ. Sao lại ra đòn nặng như thế? Thật coi như Lăng Gia không có người sao?

- Tỷ à, thôi đi mà, dù sao thì đệ cũng là người sai trước, thôi bỏ qua đi.

- Hừ! Nhưng dù sao đánh biểu đệ của ta thảm như thế là không được. Hơn nữa cũng không thấy nàng ta đến xin lỗi gì cả!2 tỷ đệ đang nói chuyện với nhau thì bên ngoài có tiếng vọng vào

- Ây da! Tưởng là ai, hóa ra là Lăng Gia tam thiếu, ngọn gió nào đưa Lăng huynh đến Tiểu Phúc tửu lâu thế này, tiểu đệ hơi bất ngờ à nha!

Người vừa bước đến là một thanh niên mặc áo bào dài màu xanh lục, đầu đội kim quan, khuôn mặt tuấn tú, trên môi luôn nở một nụ cười mỉm, nhưng có vẻ hơi giả tạo. Phía sau hắn là một đám thanh niên nam nữ trẻ tuổi đi cùng.

- Hóa ra là Hoàng Thường huynh, khách khí khách khí, hôm nay bản thiếu cũng nhàm chán, đi tới đây uống trà. Hoàng huynh cũng có nhã hứng tới đây uống rượu sao? Tuy mồm nói khách khí nhưng Lăng Huyền Phong nói rất nhạt nhẽo, hơn nữa khi nói cũng không thèm nhìn vị nhân huynh mới đến, ra bộ dáng coi thường.

Hoàng Thường - đại thiếu gia của Hoàng Gia thành Mặc Thủy, 15 tuổi, tu vi Võ sĩ bát giai, là thiếu niên được định sẵn là gia chủ tương lai của Hoàng Gia. Từ nhỏ đã cho thấy thiên phú tu luyện của mình, hơn nữa còn biết cách đối nhân xử thế nên được gia chủ Hoàng Gia yêu quý, tuyên bố trước toàn gia tộc hắn sẽ là gia chủ kế nhiệm. Nếu như Lăng Huyền Phong được mọi người sợ hãi khinh bỉ, thì ngược lại Hoàng Thường lại được mọi người ngưỡng mộ vì vẻ bề ngoài cũng như tài năng của hắn. Trong mắt của mọi người, Lăng Huyền Phong với Hoàng Thường giống như tách biệt một trời một vực, một phế vật cùng một nhân tài.

Thấy Lăng Huyền Phong không đếm xỉa gì tới mình, Hoàng Thường bực mình, trong ánh mắt lộ vẻ khinh thường, cố ý nói mỉa:

- Tiểu đệ những tưởng Lăng Thế huynh cũng phải nằm thêm vài ngày nữa cơ, nhưng không ngờ Kim tiểu thư lại mềm lòng như vậy, ra tay có chút không nỡ, ha ha!!

Vu Thiên Tuyết nổi giận, đang định nói, nhưng bị Lăng Huyền Phong cản lại. Hắn cũng cười nhạt:

- Chuyện của xá đệ cũng không có gì to tát, chẳng qua lại kinh động đến Hoàng huynh, không ngờ công pháp "hóng chuyện" của Hoàng thế huynh đã đạt cảnh giới đăng phong tạo cực, chuyện gì cũng biết. Tiểu đệ cam bái hạ phong, khâm phục, khâm phục!!

Vu Thiên Tuyết đang uống trà, nghe thấy thế liền phun hết nước trà ra ngoài, cười ngặt nghẽo. Không ngờ biểu đệ của nàng lại nói chuyện ác tâm đến như vậy, trực tiếp so sánh Hoàng Thường với mấy bà tám ngoài chợ.

- Ngươi..!!! Rốt cục thì Hoàng Thường cũng không giữ nổi bình tĩnh, mặt tái đi. Mới nói ra được chữ "Ngươi" thì không nói nữa, cố kìm nén bình tĩnh, tay nắm chặt, run run, hắn không muốn làm mất phong độ của mình trước mặt mọi người.

- Lăng Huyền Phong, giữa ta và ngươi cũng không cần giấu diếm nữa. Chuyện giữa ngươi và Kim tiểu thư, ta muốn ngươi từ bỏ, ngươi không xứng với nàng.

- Vì sao? Ha ha! Nực cười, xứng hay không xứng ngươi nói không tính. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Gia chủ Kim Gia sao? Ngươi nghĩ ngươi có quyền ép ta rút lui sao? Chuyện giữa ta với Kim tiểu nha đầu không đến lượt ngươi quản! Hừ!

Lăng Huyền Phong lạnh nhạt đáp trả. Một tên tiểu thiếu gia mà cũng ép hắn từ hôn? Khinh người quá đáng!

- Hắn nói không tính? Vậy nếu ta nói thì có tính không?

Người vừa lên tiếng là một thiếu nữ. Tóc nàng đen dài bóng mượt, khuôn mặt trắn ngần, dáng người hơi thấp hơn Lăng Huyền Phong một chút. Mày lá liễu, đôi môi son hồng hào, trông thật xinh đẹp. Nàng chính là nữ nhi Kim Gia - Kim Tiểu Uyên. Khuê nữ của Kim Gia gia chủ Kim Chính Đông. 14 tuổi, Võ Sĩ thất giai, là tiểu thiên tài của Kim Gia, được Kim Gia hết mực yêu quý và bảo hộ. Từ khi Lăng Huyền Phong và Kim Tiểu Uyên chưa sinh ra, giữa 2 nhà đã hẹn hôn ước. Tuy nhiên trớ trêu thay, Lăng Huyền Phong không tu được đấu khí, hơn nữa lại là một tên hoàn khố, khác biệt hoàn toàn với Kim Tiểu Uyên. nàng từ nhỏ đã mơ ước phu quân của mình phải là một nam tử đỉnh thiên lập địa, chí ít tu vi cũng phải hơn nàng. Tuy nhiên khi biết sự việc của Lăng Huyền Phong, nàng cảm thấy bất mãn, vì sao gia tộc lại gả ta cho hắn? Rồi đầu năm nay, khi nàng mới đi ra ngoài thì bắt gặp Lăng Huyền Phong, hắn buông lời trọc ghẹo, nàng tức giận không làm chủ được mình vận khí đánh hắn bị thương. Tuy vậy không một ai trong Kim Gia đứng ra xin lỗi. Điều này sau khi Lăng Huyền Phong tỉnh lại rất tức giận

Chương 10: Ta sẽ chờ tới ngày đó

- Ý nàng là sao? - Sau khi nghe Kim Tiểu Uyên nói, Lăng Huyền Phong nhíu mày, lạnh giọng hỏi

- Ý của ta là: Ta không muốn lấy ngươi, ngươi quá yếu, căn bản không xứng với ta. Ta muốn từ hôn!

Lăng Huyền Phong tức giận. Không ngờ giữa chốn đông người mà nàng ta có thể nói một câu tuyệt tình như vậy.

- Hừ! Hôn sự giữa ta và nàng ta không có quyền can thiệp, người chủ trì là cha ngươi với cha ta. Nói với ta cũng vô dụng!

- Ta chỉ muốn thông báo với ngươi như vậy thôi, đằng nào cha ta cũng thấy hôn sự này không ổn, có thể sắp tới sẽ sang Lăng Gia nói chuyện.

- Đó là việc của cha ngươi, không phải việc của ta. Nhân tiện ta nói với ngươi: Không phải là ta không xứng với ngươi, mà là ngươi không xứng với ta. Nữ nhân vô tri.

Lăng Huyền Phong tức giận, hắn lôi nguyên lời của Tiêu Viêm trong truyện Đấu Phá Thương Khung ra đáp trả lại Kim Tiểu Uyên

- Mà ta cũng nói cho ngươi biết! Trên đời này không nói trước được điều gì, đừng bao giờ coi thường người khác! Còn bây giờ, xin mời các ngươi đi cho, thứ cho bổn thiếu gia không tiễn!

Nói xong hắn quay đi tiếp tục uống trà, mặc kệ mọi người xung quanh mặt đơ ra nhìn hắn.

- Ha ha ha! Buồn cười chết ta! Một tên phế vật cũng dám nói những lời như thế này ư? Đúng là thời buổi này cái gì cũng có thể nói được!

Một tên thanh niên theo sau Hoàng Thường cười lạnh nói. Nhưng hắn vừa dứt lời, Vu Thiên Tuyết đã nổi giận tung một chưởng vào hắn. Dám chửi biểu đệ của nàng trước mặt nàng, thật không biết sống chết!

- Hự! Người thanh niên bị Vu Thiên Tuyết vỗ một chưởng bật ngửa ra đằng sau, đầu đập vào bức tường phía sau lưng hắn, hộc máu bất tỉnh.

Mọi người kinh hãi, không ngờ nữ nhân này ác độc tới vậy, chỉ một lời không vừa ý đã đánh người khác bất tỉnh. Hồi phục lại trong khiếp sợ, Hoàng Thường nhíu mày nói:

- Cô nương, cho dù vị huynh đệ kia có nói gì không phải, nhưng không cần thiết phải ra tay độc như vậy chứ?
- Hừ! Dám mắng biểu đệ của bổn tiểu thư, hắn như thế là đáng chết. Nếu như không phải hôm nay bổn tiểu thư không muốn làm to chuyện, thì hắn bây giờ chỉ là một cỗ tử thi mà thôi. Giọng của Vu Thiên Tuyết tràn ngập hàn khí.

- Vị tiểu thư này, không biết nàng là người của gia tộc nào? Nàng nên biết đắc tội với Dương gia ở đây cũng không phải là chuyện gì tốt.

- Hừ quản hắn là Dương Gia hay không Dương Gia, nếu hắn còn nói linh tinh trước mặt của ta một lần nữa, ta chắc chắn sẽ giết hắn!

Hoàng Thường biến sắc, không ngờ cũng có người không đặt Dương Gia trong mắt sao. Không đúng, vừa nãy nàng liên tục nói Lăng Huyền Phong là biểu đệ, không lẽ...?

- Thứ lỗi xin cho hỏi nàng có phải là...?

- Bổn tiểu thư họ Vu. Các ngươi vừa nghe biểu đệ ta nói rồi đó, còn không mau cút, làm bổn tiểu thư mất hứng thì lúc đó đừng trách vì sao bổn tiểu thư nặng tay. Vu Thiên Tuyết hừ lạnh nói

Họ Vu? Chẳng lẽ là Thủy Long thành Vu Gia? Nếu như thế chỉ có một khả năng, nữ nhân trước mặt chính là khuê nữ Vu Thiên Tuyết của Vu Gia. Hoàng Thường sau lưng chảy mồ hôi lạnh. Vu gia tiểu thư là người ưa bạo lực, hơn nữa tu vi đã là võ sư nhị giai, quả đúng là danh bất hư truyền. Hắn cũng không muốn đắc tội Vu Gia. Nếu đắc tội Lăng Gia còn tốt, còn có 2 gia tộc khác cùng chống đỡ. Nhưng nếu có thêm Vu gia tham dự nữa thì hỏng bét. Lúc đấy không chỉ như 1+1=2 nữa rồi. Thôi thì cứ tạm né phong mang vậy.

- Nếu Vu tiểu thư đã nói vậy, chúng ta xin cáo từ. Đi thôi!
Đoàn người lục đục kéo nhau đi. Ai ai khi nghe tới chữ Vu cũng toát mồ hôi lạnh, hóa ra là mẫu bạo long này, phải nhanh chuồn gấp. Chẳng qua là tội nghiệp cho vị nhân huynh Dương Gia kia, chuyến này ăn phải quả đắng, hơn nữa lại phải ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám ho he.

- Khoan đã! Kim Tiểu Uyên. Hôm nay bổn tiểu thư muốn nhắc nhở ngươi. Những lời vừa rồi ngươi nói, sẽ không rút lại được. Hậu quả xảy ra, đừng có trách ai cả.

- Tạ ơn Vu tỷ đã nhắc, tiểu muội biết mình làm gì. Tuy rằng hơi sợ hãi khi Vu Thiên Tuyết nói như vậy, nhưng ngay lập tức Kim Tiểu Uyên không cho là đúng. Một tên phế vật mà thôi, có thể làm nên trò trống gì?

Sau khi đám Hoàng Thường bỏ đi, Vu Thiên Tuyết quay sang Lăng Huyền Phong:

- Biểu đệ, chuyện này...

- Tỷ đừng lo, ta biết phải làm gì. Nhân tiện, cảm ơn tỷ đã đứng lên vì ta. Từ trước tới giờ tỷ luôn là người bên cạnh đệ những lúc khó khăn. Nếu như có thể, ta cũng sẽ cưới ngươi về làm vợ, ha ha!

- Tiểu tử thối, ngươi lại nói linh tinh. Ai thèm làm vợ ngươi? Vu Thiên Tuyết đỏ mặt. Nàng mắng hắn, nhưng bên trong người lại cảm thấy một cái gì đó khác lạ

- Ta nói thật mà. Lăng Huyền Phong lẩm bẩm. Đến bây giờ thì hắn đã rõ, Vu Thiên Tuyết không ngại hắn là phế vật mà giúp đỡ hắn nhiều như vậy, nếu như không rõ tình cảm của nàng dành cho hắn, hắn có thể đi đập đầu tự sát được rồi.

- Ngươi lầm bẩm gì vậy?

- Không có gì, không có gì. Dù sao đệ cũng mất hứng uống trà rồi, chúng ta về thôi. Lăng Huyền Phong lúng túng bỏ lại một câu rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Vu Thiên Tuyết nhìn theo bóng lưng hắn, mặt nàng vẫn còn đỏ, nàng nói khẽ:

- Tiểu tử thối. Nếu như những lời đệ nói là thật, thì tỷ sẽ chờ đệ...

Rồi nàng cũng đứng dậy theo hắn đi ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau