TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Cướp dâu (Tiếp theo)

- Hừ! Muốn cưỡng đoạt dân nữ, tên béo ngươi đã hỏi qua ta chưa?

Nương theo tiếng hừ lạnh, có 2 thân ảnh mặc đồ đen, che kín mặt phi thân từ trên nóc nhà xuống, nhìn chằm chằm vào Hà Hữu Tài. Tất cả mọi người xung quanh đều ồ lên, không ngờ có người dám đến cướp dâu, hơn nữa là cướp ngay tại nhà của tân lang!

- Các ngươi là ai? Vì sao đến đây phá đám cưới của Hà mỗ?

Hà Hữu Tài tức giận, mấy ngày hôm nay hắn xuất hành không được thuận lợi. Mới ngày hôm trước t*ng trùng thượng não, cuối cùng chọc phải một đầu nữ la sát, làm cho hắn sợ đến kêu cha gọi mẹ. Đến ngày hôm nay hỷ sự, lại có người đến phá đám.

- Quản chi ta là ai, hôm nay, có bọn ta ở đây, tên béo ngươi đừng mong lấy vợ, hắc hắc! - Nam tử mặc áo đen lên tiếng

- Hừ! Ta cũng không cần biết ngươi là ai! Hôm nay các ngươi đều lưu lại đây đi! Còn nữ tử đi bên cạnh ngươi dáng vẻ không tồi, lưu lại tối cho ta thị tẩm, hắc hắc! Người đâu, bắt chúng!

Bốn phía nghe tiếng "Dạ" vô cùng rõ rệt, lập tức gia đinh Hà Phủ từ bốn phía chạy tới, quan khách thấy có biến lập tức chạy ra ngoài, có rất nhiều người hiếu kỳ, muốn ở lại xem nên không có chạy đi.

Trong chốc lát, cả 2 người bị gia đinh Hà Phủ vây quanh, không chỉ Hà Phủ, mà còn có gia đinh của một số nhà khác, có vẻ là bằng hữu tốt của Hà Hữu Tài, thấy bằng hữu mình bị người phá đám, nên cũng gọi người tới giúp một tay.

2 người mặc đồ đen cũng không bị nhiều người vây quanh làm cho sợ hãi, vẫn thản nhiên như không, hơn nữa còn chỉ mặt Hà Hữu Tài hét lớn:

- Tên béo kia, hôm nay tân nương bản tọa sẽ cướp, còn ngươi, mau ngoan ngoãn chờ bản tọa đến xét xử đi, ha ha!

- Phế thoại, thân các ngươi lo cho xong đi đã! Còn chờ gì nữa, mau lên cho ta!

Không chờ cho đám gia đinh lao lên, 2 người đã động, chỉ thấy bọn họ phi thân thẳng vào trong đám người, tả xung hữu đột, Đông một cước, Tây một quyền, đám gia đinh chỉ là thường nhân, cùng lắm thì to lớn hơn tráng đinh bình thường mà thôi, làm sao có thể là đối thủ của 2 tu luyện giả được đây? Trong chốc lát chỉ thấy bóng người nằm la liệt. Đây tuyệt đối là hổ xông vào bầy dê, hơn nữa lại còn là 2 đầu mãnh hổ!

Lăng Huyền Phong không thúc động nội lực, chỉ sử dụng công phu quyền cước căn bản. Đầu tiên là đấm thẳng vào mặt tên gia đinh trước mặt, làm cho lỗ mũi hắn ăn trầu, trước mặt chỉ thấy chim hót sao bay đầy trời, sau đó ngã xuống đất, không thấy động đậy. Tiếp theo, một cùi trỏ giật về sau, làm cho một tên gia đinh gầy còm đằng sau "hàm ơi ở lại răng đi nhé". Chân của hắn cũng không ngừng nghỉ, một cước tung ra, vốn ý định muốn đạp vào bụng của một tên gia đinh, ai ngờ mục tiêu lại tiến lên vài bước, và sau đó.... à mà không còn sau đó nữa. Chỉ thấy vị gia đinh xui xẻo kia ôm tiểu đệ đệ thống khổ nằm vật xuống đất, người cong như con tôm, miệng hít thở không thông, sắc mặt xanh tím, như vậy là từ nay về sau họa mi không còn hót nữa.- Cái này không phải tại ta a! Ai kêu ngươi tiến lên làm chi! Tự làm tự chịu thôi á!

Ở phía bên kia thì Mục Uyển Thanh đánh người dữ dội không kém. Chỉ thấy nàng tay cầm một khúc đoản côn đã chuẩn bị trước, cứ có tên nào lao lên là không chút lưu tình đánh cho thất điên bát đảo, chỉ để lại phía sau lưng một đống người không gãy tay thì gãy chân, nằm kêu rên một chỗ. Mấy tên còn lại thấy nàng hung mãnh như vậy thì sợ hãi, đồng loạt dừng lại, không tên nào dám lao lên, sắc mặt tái mét nhìn đầu sư tử cái phát uy. Bọn hắn nghĩ rằng chỉ cần không lao tới thì sẽ không sao, nào ngờ mộng tưởng thì đẹp đẽ, sự thật lại tàn khốc. Không thấy tên nào lao lên, Mục Uyển Thanh liền xông vào phía chúng, nhất thời tiếng kêu thảm như heo bị chọc tiết vang lên mạnh mẽ, người ngoài nếu không biết chuyện thì lại nghĩ ở đây đang mở lò sát sinh.

Chúng nhân bốn phía xung quanh quan sát thì hít vào một ngụm khí lạnh. Mạnh như vậy! Chỉ có 2 người thôi mà đánh cho mấy chục tên gia đinh răng rơi đầy đất! Có nhiều hương thân phụ lão vừa xem vừa chảy nước mắt, trong lòng vui vẻ khôn nguôi, thầm hô: Đánh hay lắm! Đánh nữa đi! Lũ du côn ác bá thường ngày bây giờ đã có người trị!

Thấy 2 người trong đám gia đinh đánh nhau như chỗ không người, Hà Hữu Tài xanh mặt, 2 chân béo núc của hắn run lên như cầy sấy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, sợ tới mức hồn bất phụ thể, hắn tự hỏi là hôm nay có phải bước chân trái xuống giường hay không mà lại đi đắc tội tới 2 sát tinh này, bây giờ thì hắn chỉ có cảm giác muốn quỳ xuống xin tha mà thôi.

Qua một hồi, tên gia đinh cuối cùng bị 2 người đánh cho thành đầu heo, ngã vật xuống đất. 2 người cùng tiến lại chỗ Hà Hữu Tài cùng tân nương. Tên béo giờ này liêm sỉ cũng không để lại làm gì, quỳ xuống khóc thét:

- 2 vị đại hiệp, các vị xin tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân không nhớ là đã chọc phải hai vị a!

- Hừ! Đừng phí lời, hôm nay ta đến là đưa tân nương đi, ngươi có ý kiến?
- Dạ không không! Nàng là của các vị, xin tha cho tiểu nhân một mạng.

Hà Hữu Tài lắc đầu như trống bỏi, vội vàng đẩy tân nương ra, sau đó ba chân bốn cẳng chạy mất hút. Từ đó về sau hắn có vẻ tu thân dưỡng tính, không đi cưỡng ép dân nữ nữa, đây cũng là một điều tốt.

- Vị cô nương này, đi theo chúng ta!

Mục Uyển Thanh quay sang tân nương, không đợi nàng trả lời liền kéo lấy tay nàng, Lăng Huyền Phong lấy trong người ra mấy quả cầu nhỏ, ném mạnh xuống đất.

Bùm! Xì!!!!!!!!!!!!

Chốc lát, một làn khói trắng xóa bao trùm, sau khi khói tan đi thì bóng dáng 3 người đã không còn nữa...

- -------------------------------------------------------

Trở về Quy Lai khách điếm...

- Đa tạ công tử, tiểu thư đã cứu tiểu nữ, đại ân đại đức, tiểu nữ đời đời không dám quên.

Trước mặt Lăng Huyền Phong và Mục Uyển Thanh là một tiểu nữ nhi tầm 16-17 tuổi, thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt không tính là xinh đẹp, nhưng mày mỏng, miệng nhỏ, cũng tính là mi thanh mục tú.

- Không cần đa lễ! Cô nương tên là gì? Nhà ở đâu? Vì sao lại bị Hà Hữu Tài bắt đi?

Vốn nghĩ rằng sắc tâm của tướng công nhà mình nổi lên, Mục Uyển Thanh trong lòng có chút khó chịu, tuy nhiên khi quay sang nhìn, thấy trong mắt hắn không có dục vọng, hơn nữa vẻ mặt nghiêm túc, nàng biết là nàng đã hiểu lầm hắn, liền yên tâm không ít.

Chương 57: Chuyện gì đang xảy ra?

Cô nương tên là gì? Nhà ở đâu? Tại sao lại lưu lạc tới Ngọa Đương này?

Lăng Huyền Phong liên tiếp hỏi ra 3 vấn đề, thiếu nữ kia nói:

- Bẩm công tử, tiểu nữ tên Hứa Như Yên, người ở thôn Mã Dương, cách thành này khoảng 30 dặm về phía Bắc. Còn về việc tại sao tiểu nữ lưu lạc tới nơi này....

- Cô nương cứ nói, không ngại.

- Tiểu nữ nếu nói ra e rằng công tử sẽ không tin.

- Ồ? Có chuyện gì mà ta sẽ không tin? Cô cứ nói thử, bản thiếu gia đã từng gặp nhiều chuyện kỳ quái, chắc cũng không có gì quá bất ngờ.

- Nếu công tử đã nói vậy... Tiểu nữ đến từ thôn Mã Dương, cách đó không xa trên một sơn cốc tên Hướng Dương Pha, không hiểu sao những năm gần đây trong đó luôn vang vọng tiếng sói tru liên miên, vang vọng khắp vùng. Dân cư của thôn vô cùng lo lắng, lập ra các đội hương dũng binh để bảo vệ làng, xem như cũng có chút an ổn. Nhưng cách đây 1 tháng, bọn chúng tấn công làng của ta, bách tính trong thôn bị giết hại dã man, tiểu nữ được phụ thân đưa ra khỏi nơi đó, song người lại quay lại để kiếm tỷ tỷ, tiểu nữ chờ ở đó suốt 4 ngày liền, chỉ có thể sống qua ngày nhờ chút lương khô và nước uống mang theo, cho đến khi gặp Hà Hữu Tài, bị hắn mang về đây.

- Hừm, theo như cô nương nói thì thôn bị sói tấn công, nhưng thứ cho bản thiếu gia nói thẳng, chuyện dã thú tấn công làng không phải việc gì lạ, vì sao cô nương lúc nãy ngập ngừng?

- Hồi công tử, đó không phải là những con sói bình thường.

- Ồ?

- Bọn chúng giống như là yêu quái thì đúng hơn!

- Nghĩa là sao? Cô nương xin nói rõ?

- Bọn chúng... Bọn chúng... Bọn chúng có khuôn mặt là một con sói, nhưng thân hình không khác gì một con người, hơn nữa bọn chúng còn có cầm theo vũ khí, nói tiếng người nữa.

- Cái gì??!!

Lăng Huyền Phong cùng Mục Uyển Thanh trợn mắt há hốc mồm lên nhìn, không thể nào tin được vào lỗ tai của mình nữa.

- Cô nương! Cô xác định không nói đùa? - Lăng Huyền Phong trầm giọng nói. Việc này có chút nghiêm trọng, hết cương thi, nay lại đến yêu quái, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Hắn không hề nghi ngờ lời nói của Hứa Như Yên, bởi vì nàng không việc gì phải nói dối hắn cả, hơn nữa, hắn cũng đã nhờ hệ thống quan sát nàng, hiển nhiên hệ thống xác nhận nàng không nói dối.

- Tiểu nữ lấy tính mạng của mình ra xin thề đấy là lời nói thật!

Ngồi trên ghế trầm ngâm, không nói một hồi khá lâu, không khí có vẻ trầm tĩnh, sau cùng, Lăng Huyền Phong chậm rãi nói:

- Cô nương! Chuyện này quá mức phi thường, bản thiếu gia tin cô..- THật sao?

- Cô nương từ từ nghe ta nói. Bản thiếu gia tin cô, may ra cũng có một số người sẽ tin, tuy nhiên cũng chỉ là một số người mà thôi, ta nghĩ chuyện này ngoài chúng ta ra, cô nương không nên kể với ai khác.

- Vì sao?

- Rất đơn giản, chuyện này nếu kể ra quá mức hoang đường. Đại lục mấy vạn năm tồn tại, nhưng chưa bao giờ có ghi chép lại việc có yêu quái hiện thân cả, rất có thể mọi người sẽ coi cô là người mê nói sảng.

- Thế nhưng....

- Không cần lo, chuyện này ta đã có cách giải quyết, việc chính là chuyện này phải giữ kín.

- Ta...

- Hứa cô nương, ngươi cứ tin tướng công ta là được, hắn nói có cách thì nhất định sẽ có cách. - Mục Uyển Thanh an ủi nói.

Mặc dù trong lòng vẫn không tin, nhưng dù sao người ta đã nói như vậy, chắc cũng phải có vài phần bản sự, cho nên nàng cũng đành gật đầu, sau đó cáo từ lui ra.

- Sao? Biết nhiệm vụ tiếp theo phải đi đâu chưa?

- Ý đại ca là em sẽ phải tới Mã Dương thôn một chuyến?- Đúng thế! Tới nơi đó, giải quyết mọi chuyện, kết thúc nhiệm vụ lần này!

- Được, trong vòng 3 ngày ta sẽ xuất phát.

Lăng Huyền Phong quay sang Mục Uyển Thanh:

- Ta sẽ tới nơi đó một chuyến, đi một mình.

- Không được! Quá nguy hiểm, thiếp không cho chàng đi! Nếu đi thì chúng ta cùng đi!

- Nói bậy! Chính vì lần này quá nguy hiểm nên ta mới quyết định đi một mình, nếu như có biến động thì có thể toàn thân trở ra. Nếu đem theo người thì sẽ không còn bí mật nữa, hơn nữa, ta cần nàng ở lại, bảo vệ Hứa cô nương. Nàng nghĩ tên béo kia sẽ thực sự bỏ qua cho cô ấy sao?

- Nhưng....

- Không nhưng nhị gì cả, ta đã quyết định rồi.

Mục Uyển Thanh thấy hắn quyết tâm như vậy thì đành thỏa hiệp, nàng không có cách nào cấm đoán hắn được.

- ----------------------------------------------------------

Sáng hôm sau, Lăng Huyền Phong tìm Trần Thương nói chuyện

- Lão đệ, chuyện này là thật sao?

Trần Thương lúc đầu không dám tin, nhưng sau đó thấy Lăng Huyền Phong nghiêm túc thì cũng tin bảy phần.

- Nói thật với đệ, lần này lão Trần ta hữu tâm vô lực. Mấy hôm trước Dương tướng quân có tới tìm gặp ta nói chuyện, sau khi nghe kể sự việc trong hậu sơn động, hắn đã nhờ ta ở lại giúp hắn một tay, lão Trần không tiện từ chối, nay không ngờ lại xảy ra cơ sự này.

- Ta hiểu, với cả ta cũng tính chỉ đi một mình, hành tung sẽ bí mật hơn, quá nhiều người ngược lại có chút không ổn.

- Cũng đúng. Hay là thế này, lão ca ta có một vài bằng hữu trên giang hồ, bọn hắn cũng thuộc loại người nghĩa hiệp, ta sẽ gửi thư cho họ, bảo họ đến tiếp ứng đệ nếu cần.

- Như vậy cũng được, đa tạ lão ca!

Chương 58: Cầm lấy đao của ta

Sau khi nói chuyện với Trần Thương, Lăng Huyền Phong trở lại phân phó mọi việc cho đám Ảnh Vệ. Mục Uyển Thanh đã biết từ trước nên không nói gì, ngược lại 2 tên gia hỏa Lý Mục Trương Lâm một mực đòi đi theo. Lăng Huyền Phong trợn mắt lên quát:

- 2 tên bất tam bất tứ các ngươi, đi tới đâu là đánh nhau tới đó, lần này bản thiếu đi cần nhất là bí mật. Vạn nhất trên đường các ngươi ngứa ngáy lại xông vào đánh nhau, như thế ta còn làm được cái mẹ gì nữa?

- Nhưng mà...

- Nhưng nhưng cái rắm! Lần này an ổn ở đây, bảo vệ tốt tiểu muội của các ngươi cho ta! Nếu lúc ta về mà nàng ta tố cáo các ngươi làm chuyện gì không tốt, hừ! Lần trước ta vẫn chưa bỏ qua cho các ngươi đâu!

2 huynh đệ lập tức câm như hến, liền quay sang Mục Uyển Thanh làm bộ mặt cún con vô tội. Không còn cách nào khác, bà cô tổ này bây giờ dính với thiếu gia như hình với bóng, nếu nàng ta nói xấu chúng ta,... haizzzz, đến lúc đó thì không hiểu với tính cách của thiếu gia thì bọn ta lúc đó còn là người nữa không đây.

Mục Uyển Thanh thấy 2 vị ca ca của mình quay sang phía mình làm vẻ mặt vô tội thì cảm thấy buồn cười, nhưng cố nén lại, quát lớn:

- 2 người các huynh nghe rõ chưa, lần này ở đây ngoan ngoãn cho lão nương, gây chuyện thì không cần phải tới tay thiếu gia, mà bà cô đây sẽ xử các huynh đó, nghe chưa?

- Dạ, rõ!

- Thiếu gia, ngài đi bao lâu sẽ về?

- Ừm, nếu như mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, sau 1 tháng ta sẽ quay lại đây, sau đó chúng ta sẽ quay về Lăng Gia.

- -------------------------------------------------------------

"Qua miền Tây Bắc núi vút ngàn trùng xa

Suối sâu đèo cao bao khó khăn vượt qua

Bộ đội ta vâng lệnh Cha già

Về đây giải phóng quê nhà

Đất nước miền Tây Bắc đau thương

Từ bao lâu dưới ách loài giặc tàn ác

Quân với dân một lòng không phân biệt xuôi ngược

Cùng đồng tâm tiêu diệt hết quân thù.............."
Trên đường đi, Lăng Huyền Phong ngêu ngao hát khúc ca ngày trước trong quân ngũ mình cùng đồng đội hay hát. Kiếp trước, mỗi lần hành quân xa thì đại đội trưởng luôn là người bắt nhịp cho anh em hát để quên đi mệt nhọc, ban đâu Lăng Huyền Phong hắn không thuộc lời, nhiều lần hát sai bị đồng đội chế giễu, dần dần hát nhiều thành quen. Cứ mỗi lần đi đâu xa hắn lại hát như vậy, mặc dù không còn để quên mệt nhọc, nhưng vẫn theo thói quen mà hát, phải chăng đây là hoài niệm về kiếp sống quân ngũ?

7 ngày trước, hắn đã ghé qua Hồi Xuân Đường của Lưu đại phu, dùng gần hết số kim tệ của mình khoắng sạch kho dược thảo của lão, làm cho Lưu đại phu trố mắt ra nhìn. Mặc dù số dược thảo trên là để bán, nhưng một lần khoắng sạch như vậy cũng làm cho lão cũng phải khóc ra nước mắt. Bây giờ lão phu chữa bệnh bằng cái gì a?

Lăng Huyền Phong thì không để ý gì chút tiền đấy. Theo như hắn quan niệm, giang hồ hiểm ác không bằng mạng lag chơi game. Cho dù ngươi có mạnh đến mấy mà không có đan dược hoặc độc dược phòng thân, dù có bản lĩnh thông thiên thì nhiều khi cũng nửa bước khó qua. Cái gọi là minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng nó là như vậy. Hắn cũng không quan tâm cái gì gọi là chính đạo hay tà đạo, tư tưởng của hắn thoáng hơn cổ nhân rất là nhiều, cũng thực dụng hơn không ít. Để hoàn thành mục tiêu, cái gì hắn cũng có thể làm, cho dù thế nhân có phỉ nhổ thì hắn cũng mặc kệ.

Đã qua 3 ngày rong ruổi trên đường, nhưng theo như trí nhớ của Hứa cô nương, đến Hướng Dương Pha cũng phải mất thêm 2 ngày nữa. Một ngày hắn chỉ đi 60 dặm, mặc dù có nhiệm vụ treo trên đầu nhưng hắn không muốn đến đó một cách nhanh nhất, trái lại hắn muốn làm sao khi đến nơi mình vẫn còn thể trạng tốt nhất chứ không phải vừa tới nơi đã thở như trâu. Hơn nữa, ngoài thời gian đi đường, ăn uống nghỉ ngơi và vệ sinh cá nhân, hắn dùng toàn bộ thời gian để chế thuốc, chủ yếu là độc dược và một số loại đan dược hồi nội lực và khí huyết. Về đan dược chữa thương thì không có gì, nhưng độc dược lại làm cho hắn đau đầu không ngớt. Hắn không rõ đối thủ sắp tới của mình sẽ phản ứng như thế nào khi trúng độc. Liệu chúng có bị tác động của kịch độc hay không? Hay chỉ có thể hạn chế được hành động của chúng. Lăng Huyền Phong suy nghĩ đến nát óc, cuối cùng hắn quyết định, chế độc dược hắn học được, mỗi loại một chút, hắn phân chia sao cho những loại độc kiến huyết phong hầu, tiêu hao đấu khí liều lượng nhiều hơn chút, hay là các loại thuốc có chức năng gây tê kiệt, gây buồn ngủ, thậm chí có khả năng khiến cho đối phương bị "Tào Tháo đuổi" không ngớt. Sau 2 ngày miệt mài chế thuốc, cuối cùng hắn cũng tạm gọi có chút hài lòng.

- -----------------------------------------------

Sáng ngày thứ 4, khi đang thúc ngựa đi...

- Hướng 3 giờ! Nơi đó có sát khí! - Hệ thống lên tiếng cảnh báo

Lăng Huyền Phong lập tức căng thẳng, liền thúc ngựa chạy tới. Một lúc sau, hắn chạy tới chân một ngọn núi, lối đi lên chỉ có một, ngựa không thể leo lên.

- Hướng này sao?

- Chính xác!

Nhảy xuống ngựa, Lăng Huyền Phong dắt nó tới một thân cây, buộc vào đó, để lại chút cỏ, sau đó chạy lên trên. Sau nửa canh giờ chạy liên tục lên lưng chừng núi, Lăng Huyền Phong bắt gặp một khoảng đất rộng ăn sâu vào bên trong, ở đó có một tế đài, trên đó có 1 nam tử.
Lăng Huyền Phong lên tế đài, nhìn thấy rõ nam tử kia: Thân cao 1m8, dáng người thon gầy, mặc một bộ trường bào màu đỏ tươi như máu, đầu đội một cái nón rộng vành che lấp khuôn mặt. Nam tử kia đang quỳ một chân, đầu cúi gằm mặt xuống dưới đất, một tay chống dưới đất, tay còn lại đang ôm ngực, bộ dạng trông rất thống khổ. Dường như cảm nhận được có người đến, nam tử kia lạnh giọng quát:

- Ai?

Nghe giọng này, Lăng Huyền Phong cảm thấy một trận rét lạnh đến tận tâm can! Sát khí thật khủng bố! Hắn rùng mình, người kia không biết bàn tay đã dính bao nhiêu nhân mạng mà có được sát khí bàng bạc như vậy. Mặc dù kinh hãi, nhưng hắn vẫn tiến đến.

- Đại ca! Kiểm tra nam tử kia sao rồi?

- Đinh! Tên tuổi: không rõ, tu vi: Không rõ.

Hít một hơi sâu, không ngờ hệ thống không tra ra được người này là ai...

- Vị huynh đài này, tại hạ chỉ đi ngang qua, cảm nhận được có sát khí, nên qua xem thử, đến đây thấy tình cảnh như vậy. Huynh đài không sao chứ?

- Nhà ngươi là ai? Ngươi... A!!!!!

Mới nói được nửa chừng, nam tử kia ôm đầu, bộ dạng vô cùng đau đớn.

- Ngươi có sao không? Chuyện gì xảy ra?

Lăng Huyền Phong kinh ngạc, hắn bị làm sao mà đau đớn vậy? Tiến bước tới gần, định chạm vào nam tử kia, nhưng khoảnh khắc mới chạm tới vai của người nọ, một luồng lực lượng không tên đánh bật Lăng Huyền Phong lùi lại ba bước.

- Mẹ kiếp! Cái gì vậy?

- Tiểu huynh đệ! Đừng chạm vào ta!

- Huynh đài! Ngươi không sao chứ? Ta có thể giúp gì không?

- Ngươi.... A!! Ngươi thật sự muốn giúp ta?

- Đúng!

Nghe được Lăng Huyền Phong khẳng định, nam tử kia cố gắng miễn cưỡng ổn định tình hình, ngẩng đầu lên, tai hướng về phía Lăng Huyền Phong. Nhìn bộ dạng kia, không ngờ lại là một người mù!

- Được, nếu huynh đệ muốn giúp, hãy cầm lấy thanh đao kia của ta!

Chương 59: Bị bao vây

- Hãy cầm lấy thanh đao của ta!

Nói đoạn, nam tử kia chỉ vào một thanh trường đao cách đó vài mét. Trông có vẻ như là một thanh đao bình thường, cán màu xanh lục, vỏ có hoa văn hình rồng uốn lượn cũng màu xanh lục, được bọc trong một tấm vải màu cam.

Cầm lấy thanh đao kia? Chẳng lẽ muốn bản thiếu gia tiễn ngươi một đoạn? Có khả năng lắm, trông ngươi như thế kia dường như cách tử kỳ không xa, nghe có vẻ vô lý, nhưng con mẹ nó rất thuyết phục!

- Huynh đài, không lẽ ngươi muốn ta...?

- Đúng, cầm lấy thanh đao kia, đi đến cuối đoạn vách núi phía trước, hái cho ta một vài nhánh An Hồn Thảo.

Ách! Hóa ra là thế, Lăng Huyền Phong trợn mắt: Ngươi muốn ta đi hái thảo dược cũng được thôi, nhưng con mẹ nó còn cần ta cầm thanh đao kia của ngươi làm mẹ gì? Định tặng ta làm thù lao sao? Cũng không phải báu vật gì, mà kể cả thế, làm chút việc nhỏ như vậy, bản thiếu gia cũng lười muốn đòi ngươi báo đáp?

- Ặc! Huynh đài muốn tiểu đệ đi lấy An Hồn Thảo cũng được thôi, nhưng cần gì phải cầm theo thanh đường đao này?

- Khụ! Khụ!.... - Ho khan một hồi, nam tử kia mới nói, giọng khàn khàn:

- Ngươi đừng hỏi, cứ cầm theo là được, để đề phòng thôi. Tiểu huynh đệ, nên nhớ, trừ khi vạn bất đắc dĩ, không được rút đao ra, đi đi, nhanh chóng quay lại, ta sắp không chống đỡ được!

Mang theo đầu đầy nghi vấn, Lăng Huyền Phong chạy tới, nhấc thanh đao lên, nhưng vừa mới cầm lấy, Lăng Huyền Phong biến sắc:

- Chuyện gì vậy?

Khi chạm vào thanh đường đao, một luồng kình khí đẩy tay hắn ra, giống hệt như lúc nãy chạm vào nam tử kia.

- Tiểu huynh đệ! Thanh đao đó có linh tính, nó không muốn được chạm vào, dùng chân khí xoa dịu nó!

Nghe lời nói, Lăng Huyền Phong vận khí vào hai bàn tay, nhẹ nhàng chạm vào. Lúc đầu thanh đao còn có chút phản kháng, nhưng được một lúc, lực phản chấn yếu ớt dần, cuối cùng thanh đao cũng không đánh trả nữa, nằm yên tĩnh cho hắn nắm lấy.

- Thật là một thanh đao kỳ lạ!

Không nghĩ nhiều, hắn xoay người chạy tới vách núi.

- Tiểu huynh đệ, ngươi hãy cẩn thận.... Lăng Huyền Phong vừa chạy vừa cảm thấy có gì đó không đúng, trong lòng hắn có cảm giác không yên tâm, mí mắt giật giật liên hồi, càng đi tới gần vách núi, cảm giác bất an càng mãnh liệt.

Đột nhiên.......

- Khặc khặc khặc!! Tiểu tử, đến đây là được rồi, không cần đi nữa đâu......

Xung quanh Lăng Huyền Phong xuất hiện 6 cột khói màu đen. Sau khí khói tan đi thì hiện ra 6 thân ảnh, ai nấy cũng mặt mày dữ tợn. Điều làm người ta khiếp đảm là: Tên nào tên nấy trên đầu có một cái sừng nhọn hoắt, hai mắt đỏ ngầu, 2 hàm răng sắc nhọn như dao cạo, lông tóc bù xù, thân người để trần, mặc mỗi một chiếc khố xám xịt, thân người cao to lực lưỡng, da màu đỏ tươi.

Thấy những sinh vật vừa xuất hiện, Lăng Huyền Phong hét lớn:

- Má ơi! Quỷ!!!

Mấy tên "quỷ" thấy hắn hét như vậy, cười càng hung tợn:

- Khặc khặc! Tiểu tử, còn gì tiếc nuối thì ngửa cổ ra chờ chết đi, ha ha ha ha!!!

Tiếng cười làm cho người khác nghe rợn tóc gáy vang vọng tại vách núi. - Hừ! Muốn mạng của bản thiếu sao? Gà đất chó sành, có giỏi lên cắn ta đi! (sorry anh bảy bò =))))

Nói xong lập tức hành động, Lăng Huyền Phong rút kiếm xông tới, nội lực bao trùm lưỡi kiếm, nhằm vào tên vừa lên tiếng đâm một nhát. Lạ ở chỗ là mấy tên kia lại để yên cho hắn chém, vẻ mặt chỉ là cười lạnh.

Phập!!!!

Thanh kiếm cắm ngập sâu vào tim của tên quỷ một sừng, nhưng làm cho Lăng Huyền Phong giật mình là không có máu chảy ra, hơn nữa tên kia không hề hấn gì cả, vẻ mặt thì lại trào phúng nhìn hắn.

- Không thể nào! - Lăng Huyền Phong nghĩ thầm.

- Ừm, một kiếm cũng không tệ, mỗi tội tiểu tử ngươi đang gãi ngứa cho ta sao?

Mấy tên đồng bọn cười lớn.

- Chết tiệt!

Lăng Huyền Phong muốn rút kiếm ra, nhưng tên quỷ một sừng kia lại hành động.

- Đến lượt ta!

Hắn vung một chày trúng giữa ngực Lăng Huyền Phong

Phụt!!!

Phun ra một ngụm máu tươi, Lăng Huyền Phong cảm thấy ngực mình như có một cục tạ ngàn cân đánh vào, nhất thời nội lực tán loạn, lục phủ ngũ tạng dường như lệch vị trí, đau đớn khôn cùng.

Lảo đảo đứng lên, hắn ngoắc ngoắc ngón tay:

- Lão tử có thể làm thế này cả ngày!

Chương 60: An Hồn Thảo

- Lão tử có thể chơi cả ngày với các ngươi!

Lăng Huyền Phong chật vật đứng dậy, nhưng vẫn hướng về phía 6 tên quỷ 1 sừng mà khiêu khích

- Hắc hắc! Xem ngươi còn mạnh miệng được bao lâu?

Quỷ 1 sừng lại cầm chày lao tới, bổ một nhát thật mạnh xuống, Lăng Huyền Phong huy kiếm đón đỡ

Keng!!!!!

Do vừa rồi bị thụ thương, nên hắn chỉ có thể bị động đón đỡ.

- Mẹ kiếp! Tên này sao khỏe vậy?

Cắn răng đỡ đòn, Lăng Huyền Phong lùi lại 3 bước, thở hồng hộc nhìn tên Độc Giác Quỷ. Tên này sử dụng vũ khí bình thường khả năng sát thương không cao, nhưng có vẻ như nó không bị kiếm khí gây sát thương?

- Tiểu tử! Còn gì nữa không? Mang ra đây cho gia gia xem! Ha ha ha ha ha!!!!!

6 tên Độc Giác Quỷ cười hố hố, dường như bọn chúng chỉ muốn chơi đùa vậy.

- Chậc chậc! Cái làn da trắng trẻo kia, chắc mềm lắm, lát sau khi chọc tiết ngươi rồi, gia gia muốn cắn thử một miếng xem mềm như thế nào. - Một tên vừa nhìn chằm chằm vào Lăng Huyền Phong, vừa liếm mép.

- Không tệ! 2 cái đùi kia là của lão tử! Tên nào tranh thì chết với ta!

- Hắc hắc!

Lăng Huyền Phong nhanh chóng lấy ra vài viên đan dược chữa thương, mất một lúc mới cảm thấy khá hơn, vừa vặn nghe bọn chúng bàn luận lát nữa sẽ xẻo thịt mình như thế nào, thiếu chút nữa máu xộc lên não. Hắn thực có cảm xúc muốn xông lên xé các bọn chúng cho hả giận. Nhưng hiện tại thì hắn lực bất tòng tâm, kiếm không đủ sắc bén, nội lực đánh vào bọn chúng như trâu húc xuống biển, hắn không biết phải làm gì để thoát khỏi khốn cảnh.

Đang trong lúc không biết phải làm gì, thì bỗng dưng ở hông của Lăng Huyền Phong rung lên liên hồi. Hắn giật mình nhìn lại, thì nhìn thấy thanh đường đao của thần bí nam tử. Nó run lên bần bật, Lăng Huyền Phong tự dưng có cảm giác như nó muốn hắn rút đao ra. Không kìm được, hắn với tay, chạm vào cán đao.

Ầm!!!!!

Một luồng khí không tên xông tận thẳng vào trong kì kinh bát mạch của hắn. Luồng khí này vô cùng cuồng bạo, thoáng chốc đã mở rộng kinh mạch của hắn lên gấp 3 lần! Lăng Huyền Phong cảm thấy trong người từng đợt từng đợt sức mạnh trùng kích, tựa như bây giờ hắn cảm giác mình là vô địch thiên hạ!

Tay run run, hắn chậm rãi rút đao, một luồng sát khí lạnh thấu xương tản mát ra ngoài, làm cho xung quanh tưởng như giảm xuống vài độ!
- Hảo đao!

Bật thốt lên khen, Lăng Huyền Phong rút hẳn thanh đao ra, ngay lập tức hắn cảm thấy không khí xung quanh ẩn ẩn có mùi máu tươi! Nhìn xuống lưỡi đao, hắn kinh ngạc khi nhìn thấy lưỡi đao sáng loáng, hơn nữa thỉnh thoảng lại ánh lên màu đỏ hồng như máu.

- Không biết chủ nhân thanh đao này đã giết bao nhiêu người! Cái này là một thanh đại sát khí! - Trong thức hải của Lăng Huyền Phong, hệ thống thốt lên một câu.

6 tên Độc Giác Quỷ cũng cảm thấy có điều bất thường, sau khi nhìn rõ thanh đao, bọn chúng kinh hãi hét lớn:

- Thanh đao kia... Tiểu tử! Khôn hồn giao nộp thanh đường đao kia! Đại gia cho ngươi chết thoải mái một chút!

Dứt lời, không chờ Lăng Huyền Phong đáp ứng, nó lao lên, hòng muốn cướp đoạt thanh đao.

Lăng Huyền Phong không nói gì, cũng xông tới, lấy đao làm kiếm, chém xuống một nhát thật mạnh.

Xoẹt!!!!!!!

Không như lúc trước, lần này lưỡi đao chém xuống, tạo ra một nhát cắt ngọt như cắt đậu hũ. Lăng Huyền Phong sững sờ, Độc Giác Quỷ sững sờ.

- Ngươi! Sao ngươi có thể.....

Không nói hết câu, thân hình của nó chậm rãi tách thành 2 nửa đều nhau, ngã xuống, sau một vài nhịp thở thì chậm rãi bốc khói rồi biến mất, chỉ để lại trên nền đất một vệt màu đen thui.Hít vào một ngụm khí lạnh, cả Lăng Huyền Phong và hệ thống cùng lúc bật thốt:

- Mẹ kiếp! Lợi hại vậy?

5 tên Độc Giác Quỷ còn lại khiếp sợ, nhân loại trước mặt vừa rồi đánh nhau không chịu nổi một kích, không ngờ bây giờ lại lợi hại như vậy.

- Tiểu tử! Đền mạng cho lão lục!! Các huynh đệ! Lao lên làm thịt hắn!!!

Cả 5 tên cùng rống lên một tiếng lớn rồi cùng lao tới.

Khi nhìn thấy tên quỷ chết dưới tay mình, Lăng Huyền Phong cảm thấy tự tin lên hẳn, nhìn thấy đối phương tiến đến, hắn cũng xông lên...

- Lúc nãy các ngươi chơi đùa chán chưa? Bây giờ đến lượt bản thiếu gia đáp lễ!!

Cầm đao trong tay, hắn xông lên, không cần chiêu thức hoa mỹ, chỉ đâm, bổ, chém, đỡ. Nếu như lúc nãy cầm kiếm muốn gây ra thương tổn cho mấy tên quỷ này thực sự khó khăn, thì bây giờ hái gặt mạng sống của chúng lại dễ dàng như ăn cháo vậy.

Phốc! Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!

Cơ hồ là đơn phương nghiền ép, theo 5 nhát chém, 5 cái thủ cấp bay cao lên trên trời, 5 cái xác không đầu ngã quỵ xuống dưới. 5 tên Độc Giác Quỷ đã phải trả giá cho sự khinh thường địch nhân bằng chính mạng sống của chúng. Trong chốc lát 5 cái xác chậm rãi biến mất trong thiên địa, chỉ để lại 5 vệt đen trên nền đất.

Không muốn chậm trễ thời gian, Lăng Huyền Phong tra đao vào vỏ, tiếp tục chạy đến bờ vực. Lấp ló đằng xa, có một bụi hoa đang nở, cheo leo ở mỏm bờ vực. 6 cây hoa, mỗi cây cao tầm 3 thước, cánh hoa màu trắng nõn, trông vô cùng tinh khiết, xung quanh là những cây cỏ xanh mướt.

- An Hồn Thảo kia rồi!

- Thằng em! thấy cả bụi hoa đấy không? Đó chính là Dục Miên Hoa, chỉ mọc ở những nơi có An Hồn Thảo, có tác dụng an thần, khu tà, nếu nam tử kia không cần, thì chúng ta lấy, sau này có chỗ diệu dụng.

- Đã rõ!

Khi hắn cách bụi hoa khoảng chừng 10 mét, thì bỗng dưng trời tối sầm lại, mây đen bay khắp trời.

- Chuyện gì xảy ra?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau