TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Thiếu nữ Tô Mị (tiếp theo)

Lăng Huyền Phong cùng Trần Thương tranh thủ lấy lại thời gian thở dốc, sau đó tiếp tục tả xung hữu đột, cùng Tô Mị đánh giết. Từ khi có Tô Mị tham gia thì chiến cuộc đã nghiêng hẳn về một phía, chẳng mấy chốc cương thi trong hang đã bị tiêu diệt sạch sẽ, 3 người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

- Phù! Cuối cùng cũng xong! Ai nha! Sao lũ cương thi này hôm nay xuất hiện nhiều như vậy?

Tô Mị lấy bàn tay lau lau trán đang lấm tấm mồ hôi, bĩu môi lẩm bẩm. Sau đó nghĩ gì rồi quay lại nói:

- Quên mất! Trần đại ca! ngươi sao lại chạy tới chỗ này vậy?

Nghe nàng hỏi, Lăng Huyền Phong ngạc nhiên quay sang nhìn Trần Thương, thấy hắn đang lắc lắc đầu cười:

- Tô muội muội à, huynh chẳng qua là có lý do, cho nên mới chạy tới nơi này, trừng hợp gặp muội ở đây. Ha ha!

- Vậy à? Hi hi. Ba hôm trước muội nghe nói ở Ngọa Đương có biến, liền lập tức chạy qua, không ngờ sự việc lại có phần nghiêm trọng như thế này.

Nói xong, nàng tò mò quay qua Lăng Huyền Phong:

- Vị thiếu hiệp này, tiểu muội hữu lễ, vừa rồi tiểu muội thấy thiếu hiệp tả xung hữu đột, chiêu thức lạ mắt, vô cùng độc đáo, hơn nữa thiếu hiệp lại đi cùng Trần đại ca, chắc là một vị bằng hữu, không biết thiếu hiệp tên gì?

Lăng Huyền Phong bây giờ mới có thể nhìn rõ gương mặt của Tô Mị. Hắn chỉ có thể than thở một câu: Quả nhiên sắc nước hương trời! Một khuôn mặt trắng trẻo như phấn điêu ngọc tạc, đôi mày liễu nhỏ nhắn nhíu lại trông cực kì dễ thương. Và đặc biệt nhất là đôi mắt của nàng, trong sáng như ngọc bích, không hổ danh ngoại hiệu "Bích Nhãn Hồ".

- Khụ! Hai chữ thiếu hiệp tiểu đệ không dám nhận. Năm nay ta mới chỉ có 16 tuổi thôi. Tiểu đệ họ Lăng, tên Huyền Phong.

- Ồ? Lăng Huyền Phong? Có phải ngươi là tam thiếu gia Lăng Gia ở Thủy Mặc thành không?

- Chính là tiểu đệ.

- Haha không ngờ ngươi ngoài đời lại khác so với miêu tả như vậy.

- Theo lời Tô tỷ tỷ thì người ta miêu tả tiểu đệ như thế nào?
- Ờm, để ta nhớ lại. À! Đúng rồi, người ta nói tam thiếu Lăng gia trên khuôn mặt đó có cặp mắt lươn với hai hàng lông mày song song, hai con mắt cách xa nhau, như kéo tận mang tai vậy, trán dô răng hô, xấu không thể tả. Hắc hắc! Không ngờ Lăng đệ đệ lại tuấn tú như vậy.

Trên trán Lăng Huyền Phong nổi hắc tuyến. Con bà nó, thằng nào thất đức miêu tả lão tử xấu như vậy? Lão tử mà bắt được thì lão tử cắt... à mà thôi. Trên đời có người xấu tới mức thiên hạ bất dung đến thế sao?

- Khụ khụ! Tô tỷ tỷ quá lời! Tiểu đệ cũng là con người bình thường mà thôi, cũng có 2 mắt, 1 chiếc mũi, 1 cái miệc và cái tai.

- Ha ha ha! Ta nói thật mà, Lăng thiếu hiệp nếu như so với nam nhân khác thì có một cỗ phong vị khá là khác biệt. Ừm, nói như thế nào nhỉ, trông có vẻ mới lạ, hơn nữa vô cùng nam tính. Ai nha! Mà sao ngươi cứ gọi ta là tỷ tỷ vậy? Bộ ta già lắm sao? Năm nay nhân gia mới chỉ có 16 tuổi a!

- Khụ khụ! Vậy ta gọi ngươi là Mị nhi vậy, mà nàng cũng đừng gọi ta là thiếu hiệp đại hiệp gì đó, bổn thiếu gia chỉ là một tên hoàn khố, không kham nổi mấy chữ đó đâu.

- Ha ha ha! Lần đầu tiên ta thấy có người tự nhận mình là tiểu nhân đó nha.

- Chứ sao. Làm anh hùng mệt chết đi được, cứ phải tuân theo quy củ nguyên tắc, là làm một tên tiểu nhân, du côn cắc ké có phải tự do hơn không.

Tô Mị mím môi cười, đôi mắt to tròn nhắm lại thành hình bán nguyệt, trông dáng dấp vô cùng dễ thương. Trần Thương thấy 2 người nói chuyện hợp như vậy thì chen vào:

- Thôi được rồi, có gì về rồi nói sau, 2 người các ngươi ở đây chàng chàng thiếp thiếp làm lão Trần ta nổi hết da gà. - Vừa nói hắn vừa giả bộ run run người.
- Ai cùng nàng (hắn) chàng chàng thiếp thiếp? - 2 người dị khẩu đồng thanh hô.

- Đến cãi lại còn đồng thanh như vậy, ta thấy 2 người các ngươi đúng là một cặp trời sinh a!

- Huynh nói bậy! - 2 người lại dị khẩu đồng thanh.

Trần thương:....

- Ây chà! Quên mất, bây giờ tiểu muội phải đi về báo lại với Phục Ma Hội, sau này có dịp sẽ tới gặp Trần đại ca. Tái kiến! Lêu lêu!

Nàng chào Trần Thương một câu, sau đó quay sang Lăng Huyền Phong làm mặt quỷ, lè lưỡi trêu hắn một cái sau đó phi thân biến mất.

- Lão đệ à, tiểu Mị nhi thích ngươi rồi đó

- Huynh đùa a? Ta với nàng chỉ có gặp nhau một lần, nói chuyện có mấy câu, cứ như kiểu nhất kiến chung tình lắm không bằng?

- Hắc hắc! Để lão Trần ta nói cho huynh đệ ngươi biết, từ trước tới nay nàng chỉ nói chuyện vui vẻ như vậy với ta mà thôi a! CÒn người khác thì cũng chỉ là khách khách khí khí nói chuyện. Nhưng hôm nay ngươi lại là một ngoại lệ, ngươi nói sao đây?

- Ách! Thôi không nói nữa, chúng ta về thôi, mà sao vị Dương tướng quân kia chưa thấy tới nhỉ?

Không muốn nhắc tới việc này nữa, Lăng Huyền Phong liền lái sang chủ đề khác.

- Ừm! Đáng lẽ phải tới rồi mới phải, chúng ta ra ngoài xem sao.

Khi 2 người đi tới cửa hang, thì thấy trước mặt là một đội quan binh nhanh chóng chạy tới, dẫn tới là một vị tướng quân cao lớn, mặc một bộ chiến giáp màu đen, cưỡi trên lưng một con ngựa xám. Khi nhìn thấy 2 người, vị tướng quân kia hét lớn:

- Người phía trước phải chăng Trần Thương Trần đại hiệp?

Chương 52: Dương Tướng Quân

- Phía trước phải chăng là Trần Thương, Trần đại hiệp?

Vị tướng quân kia khi nhìn thấy 2 người Lăng, Trần thì lên tiếng hô lớn.

- Chính Trần mỗ, phải chăng các hạ là Dương Vu Phủ, Dương tướng quân?

2 nhóm người gặp mặt, Lăng Huyền Phong mới nhìn rõ diện mục của vị Dương tướng quân này, đây là lần gặp mặt thứ 2 của 2 người, trước đó vì trong đêm tối nên Lăng Huyền Phong không nhìn rõ diện mục của Dương Vu Phủ, nhưng qua giọng nói thì hắn đoán được người cho hắn vào thành hôm đó chính là vị tướng quân này. Bề ngoài Dương tướng quân thoạt nhìn có vẻ tuổi hơn 50, thân cao hơn mét tám, dáng người khôi ngô, cơ bắp cuồn cuộn, trên khuôn mặt của hắn có một vết sẹo kéo dài từ thái dương, qua con mắt trái và kết thúc ở cánh mũi bên trái, trông vô cùng dữ tợn.

- Trần đại hiệp khỏe! Lão phu nghe Lưu đại phu báo liền đốc quân tới nơi này, xem ra cũng đã tới chậm một bước.

- Ha ha! Không dám, không dám! Lần này may mắn mà 2 huynh đệ chúng ta thoát ra được, nay có Dương tướng quân ở đây, cảm phiền ngài đốc thúc người phong tỏa nơi này, sau đó đem toàn bộ xác cương thi ở đây đốt sạch, đề phòng ôn dịch.

- Được, ta sẽ làm ngay, có điều lão phu muốn biết nội tình câu chuyện, không biết Trần đại hiệp có thể nói cho lão phu tường tận được không?

- Không có vấn đề, có điều vừa rồi phải chiến đấu với rất nhiều quái vật, nên 2 huynh đệ chúng ta có phần đuối sức, không biết Dương tướng quân có thể ngày mai tới Quy Lai khách điếm, lão Trần ta nguyện bồi ngài một buổi.

Dương Vu Phủ nghe vậy cũng không miễn cưỡng, bởi vì trong lúc nói chuyện phiếm, thì có binh lính quay trở lại báo cáo, bên trong cảnh tượng vô cùng kinh khủng, xác chết la liệt, có cái còn không nguyên vẹn, rất nhiều huynh đệ khi đi vào trong không nhịn được liền nôn thốc nôn tháo, có người còn bị dọa ngất tại chỗ, sợ tới mức tiểu tiện cả ra quần. Xoay người lại, lão lớn giọng ra lệnh:

- Truyền lệnh! Tập trung toàn bộ xác chết lại một chỗ, hỏa thiêu toàn bộ, một chút cũng không để lại, sau đó thành lập một cấm khu! Trong vòng bán kính 3 dặm không ai được bén mảng tới!

- Rõ!

- Trần huynh! May mà hôm nay có huynh và vị thiếu hiệp này giúp đỡ, chứ nếu như để cho bọn chúng thoát ra ngoài, e rằng, Ngọa Đương khó thoát khỏi kiếp nạn, chỉ bằng mấy lũ ranh con dưới trướng của lão phu, chắc cũng không chống cự được bao lâu.

Dương Vu Phủ cảm tạ Trần Thương, đồng thời cũng cảm thán thốt lên một câu.

- Ha ha! Việc nên làm mà thôi! Huynh đệ chúng ta xin phép cáo từ Dương tướng quân, hẹn ngày mai gặp mặt tại Quy Lai khách điếm.
- Cáo từ!

Lăng - Trần 2 người từ biệt Dương Vu Phủ, sau đó mượn 2 con ngựa rồi nhanh chóng đi về thành. Dọc đường thấy Lăng Huyền Phong trầm ngâm không nói, Trần Thương hỏi:

- Lão đệ! Có chuyện gì mà suy tư thế? Phải chăng là nghĩ tới Tô muội muội? Hắc hắc!

Lăng Huyền Phong trợn trắng mắt lên nhìn:

- Xem ra ta thấy lão Trần huynh mới là một kẻ vô lại a!

- Đâu có đâu có! Ta thấy Tô muội muội có vẻ thích đệ nên ta chỉ thúc nhẹ một hai cái thôi! Ha ha!

- Huynh còn nói được, bộ huynh biết trong lòng người khác nghĩ gì sao?

- Không có! Lão Trần ta suy đoán mà thôi. Tiểu tử ngươi phải biết, từ trước tới nay chỉ có lão Trần ta mới được gọi nàng là tiểu Mị nhi, người khác cho dù quen hay không quen vẫn phải gọi nàng một câu Tô cô nương. Các ngươi mới gặp lần đầu mà nàng đã cho ngươi gọi là tiểu Mị nhi thì không khỏi làm cho người khác liên tưởng a.
Lăng Huyền Phong cảm thấy cũng có lý. Người khác nếu gặp tình huống như hắn chắc nhảy dựng lên vì sung sướng, nhưng riêng Lăng Huyền Phong trong thâm tâm lại có chút gì đó không thích, cũng tương tự như việc giữa hắn với Mộc Uyển Thanh. Hắn chấp nhận nàng có lẽ phần nào đến từ cảm giác mình phải chịu trách nhiệm, chứ nói đến tình cảm với nàng, có lẽ còn hơi khiên cưỡng.

- Không nói tới việc này nữa, mà huynh cũng không hề thấy lạ sao?

- Có gì lạ?

- Huynh.... Ài, thật là con người không tim không phổi mà, bản thiếu gia không hiểu vì sao ngài có thể lăn lộn trên giang hồ và tự xưng mình là "Vạn Sự Thông" được ("Bao đả thính" tiếng Trung có nghĩa là "Vạn sự thông - gì cũng biết").

Lăng Huyền Phong hết chỗ nói, lão ca này của mình đúng là dạng người vô tâm, không để ý tới một số tiểu tiết quan trọng.

- Huynh không biết mụ già pháp sư kia là ai sao? Hoặc chí ít dựa vào trang phục thì biết bà ta là người của thế lực nào không? Và huynh có để ý là khi chúng ta chạy ra ngoài, bà ta có nói "mật báo tin tức", có nghĩa là bà ta nghĩ 2 chúng ta là thành phần của tổ chức đối lập nào đó? Tổ chức đó là gì? Đối với chúng ta là địch hay bạn, huynh có biết sao?

Trần Thương quay sang nhìn Lăng Huyền Phong hỏi:

- Đệ từ nãy tới giờ suy nghĩ về vấn đề này hả?

- Chứ sao?

- Ây chà! Làm lão Trần ta tưởng chuyện gì to tát.

- Vậy huynh có biết hả?

- Về tất cả những câu hỏi trên, ta có thể trả lời cho đệ, đó là.... ta không biết!

Lăng Huyền Phong trực tiếp ngất xỉu.

Chương 53: Gặp chuyện bất bình chẳng tha

Càng lúc càng thấy nói chuyện với Trần Thương sẽ giảm đi trí thông minh của mình, Lăng Huyền Phong lắc đầu phi ngựa phóng thẳng vào thành, không thèm để ý đến hắn nữa.

- Uy! Huynh đệ, chờ lão Trần a!

- Chờ cái rắm! Bây giờ bản thiếu gia phát hiện ra rằng nói chuyện với lão Trần huynh đúng là mệt đầu a!

Trần Thương:....

2 người phi ngựa rượt nhau suốt quãng đường về thành. Khi đến cổng thành thì cả 2 nhất trí chạy chậm lại, dù sao trong thành cấm phi ngựa, hơn nữa phi nhanh quá chẳng may đụng phải người đi đường thì đúng là gặp rắc rối.

- Ài, lão đệ à, lão Trần ta chẳng qua từ bé đã như vậy rồi, ngươi đừng để tâm á!

- Đánh rắm! Ngươi là đại hiệp nổi danh cái gì cũng biết, bảo ngươi không tim không phổi từ bé có đánh chết ta cũng không tin

Lăng Huyền Phong lắc đầu như trống bỏi, đoạn đường vừa rồi Trần Thương làu bàu liên tục, làm cho hắn nghe đến phát ngấy. Đi được một đoạn thì 2 người chia tay, đúng lúc đi qua một tiền trang tên Phú Quý, Lăng Huyền Phong để ý thấy nơi này đang chăng đèn kết hoa, trên tường và trước cửa dán chữ "Hỷ". Thì ra là một đám cưới! Hắn cảm thấy tò mò. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một đám cưới ở dị giới, trông có vẻ không khác trên phim ảnh là bao. Trước cửa dán đủ loại khăn lụa đỏ, hạ nhân ngoài trang phục mặc thường ngày, trên người còn đeo thêm một cái khăn màu đỏ, bận rộn đi tới đi lui, tất bật chuẩn bị cho đám cưới của gia chủ.

- Chà chà! Tên béo này lại lấy thêm vợ bé nữa sao?

Lăng Huyền Phong nghe một người đi qua đường chép miệng, hắn liền hỏi:

- Đại thúc! Cho hỏi tên béo trong lời ngài nói là chủ tiền trang này sao?

- Đúng a! Chắc ngươi từ nơi khác tới cho nên không biết đấy thôi. Tiền trang này là tiền trang lớn nhất và duy nhất ở Ngọa Đương, thuộc về Hà Gia. Hà gia cha truyền con nối, làm cái nghiệp này cũng đã gần trăm năm, tháng kiếm đấu vàng, cũng được coi là một phú hộ điển hình. Gia chủ hiện tại là Hà Hữu Tài, hắn đã có 6 người vợ, mỗi tội không ai có thể cho hắn một đứa con nối dõi tông đường, nghi ngờ vấn đề là do các bà vợ của hắn nên hắn ráo riết đi tìm tân nương tử, người này là người thứ 7, không biết là con cái nhà ai, haizzza....

Lăng Huyền Phong nghe nói vậy cũng cảm tạ người kia sau đó thúc ngựa đi về khách điếm, đây là chuyện của người ta, mình không nhất thiết phải can dự vào. Hơn nữa, hắn là người bên ngoài, không muốn phải đi đắc tội với một tên địa đầu xà có thế lực trong thành, dù sao hắn cũng chỉ muốn an ổn làm xong nhiệm vụ sau đó rời đi.

Về đến khách điếm, Lăng Huyền Phong nhìn thấy một thân ảnh yểu điệu đang đứng chờ hắn không biết từ lúc nào. Hắn sờ sờ mũi, tiểu nương bì này sau chuyện hôm qua bây giờ chẳng lẽ lại ra dáng một cô vợ nhỏ rồi sao? Lắc lắc đầu, hắn đi tới. Mục Uyển Thanh thấy hắn về thì khuôn mặt trở nên rạng rỡ, nở nụ cười điên đảo mọi ánh mắt, nàng bước tới. Nàng đứng chờ hắn đã được 2 canh giờ. Sau khi xảy ra chuyện đó với hắn, bây giờ nàng không để khăn che mặt nữa, quyết định để lộ ra khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của mình. Từ lúc thấy nàng đứng bên ngoài khách điếm, có vô số nam nhân qua lại quay đầu mê đắm nhìn nàng. Không chỉ có khuôn mặt xinh đẹp, mà thân hình bốc lửa của nàng cũng hấp dẫn không kém sắc lang, cụ thể là trước đó một lúc có một vài tên nam nhân tự cho mình anh tuấn tới xin số... à nhầm, tới làm quen.

- Vị cô nương xinh đẹp này... - Cút!

Không để cho hắn kịp nói hết lời, nàng đã lạnh lùng phun ra một chữ "Cút", tên kia mặt đần ra, không ngờ một tiểu mỹ nhân lại có thể nói ra một câu nói như vậy, nhưng vì da mặt hắn khá dày nên vẫn nói tiếp:

- Tại hạ xin tự giới thiệu, tại hạ....

- Cút!

Vẫn chỉ là một câu, sắc mặt nàng cũng không thay đổi lấy một tia.

- Cô nương có điều không biết, ta...

- Ta nói cút!

Lần này câu nói có dài hơn, nhưng hàm nghĩa vẫn tương tự. Vị nhân huynh này cảm thấy trước mặt như bị tát vài cái, cảm thấy nóng ran. Hắn lại thấy xung quanh mình có nhiều người chỉ trỏ, hơn nữa lại còn đang cười. Xấu hổ, hắn lập tức nói: - Hừ! Tiểu nương bì, đại gia ta để ý tới ngươi là phúc phận của ngươi, mà còn dám nói ta như vậy, thử xem ta trói ngươi về rồi tối nay lột sạch ngươi ra, sau đó cưỡi lên người của ngươi, xem ngươi còn cứng đầu được nữa không? Người đâu? Bắt nàng về!

- Rõ, lão gia!

Đằng sau vị nhân huynh này là 5-6 tên gia đinh cao lớn hung hãn, tên nào tên đấy đều cơ bắp cuồn cuộn, tướng mạo hung dữ, hùng hổ lao tới định trói nàng. Xung quanh mọi người lắc đầu cảm thán.

- Tên béo này lại giở trò cưỡng đoạt dân nữ ngay thanh thiên bạch nhật a! Tội nghiệp cho cô nương kia, lại bị một tên phú hào cưỡng ép, ài...

- Đúng đúng, nghe nói hắn còn đang định nạp thiếp lần nữa, không ngờ lại còn chuyện này nữa

- ...

Tiếng bàn tán xôn xao nghị luận nổi lên xung quanh, nhưng không có ai dám đứng ra ngăn cản, chỉ bởi vì tên béo kia là Hà Hữu Tài, chủ tiền trang có thế lực nhất nhì Ngọa Đương thành, ai cũng chỉ có thể xót thương cho cô gái kia sắp bị đày vào hang cọp.

Thấy mình bị mấy tráng hán vây quanh, vẻ mặt của Mục Uyển Thanh không hề có chút thay đổi, vẫn lạnh lùng như cũ. Tưởng nàng đang sợ hãi, Hà Hữu Tài cười dâm:

- Mỹ nhân, nhận mệnh đi, về nhà đại gia ta tha hồ mà hưởng sướng, hé hé hé hé

Tiếng cười của hắn đặc biệt chói tai.

Rốt cục cũng không muốn bị mấy con ruồi này làm phiền nữa, thở nhẹ một câu, Mục Uyển Thanh chậm rãi giơ tay lên...

- Ha ha! Tiểu mỹ nhân, nghe lời về nhà lão gia của ta tha hồ mà sung sướng.... A!!!!!

Tên gia đinh còn chưa kịp nói hết câu thì đã kêu thảm một tiếng, ngã gục xuống đất lăn lộn kêu rên không ngừng. Vừa rồi Mục Uyển Thanh giơ tay lên, vận đấu khí đấm mạnh vào bụng hắn một phát.

Chương 54: Gặp chuyện bất bình chẳng tha (Tiếp theo)

- Hả??!!!

Tất cả mọi người đều bị một màn này làm cho choáng váng. Một cô nương trông liễu yếu đào tơ trong nháy mắt đã đánh gục một tên đại hán to gấp đôi người mình. Ai ai cũng dụi dụi mắt xem chuyện vừa rồi có phải nhìn nhầm không, nhưng dụi đi dụi lại mấy lần, kết hợp với tiếng rên như cẩu của tên gia đinh đang nằm kia, ai cũng phải tin là sự thật.

- Hừ! Bắt lấy nàng!

5 tên gia đinh còn lại đồng thời cùng nhau lao tới ý đồ muốn bắt trói Mục Uyển Thanh lại. Thấy vậy, Mục Uyển Thanh chuyển động, nàng tung người lên, hướng về phía một tên gia đinh có vết sẹo trước ngực kia, tung ra một cước trời giáng lên mặt.

Bốp!!..... Á!!

Tên kia bị một cước của nàng đá trúng, chỉ kịp kêu lên một tiếng, sau đó thân thể nặng gần trăm cân của hắn bắn ra ngoài, trực tiếp ngất xỉu tại chỗ. Không ngừng lại ở đó, Mục Uyển Thanh túm lấy tay của một tên khác, bẻ ngược lại, nhất thời tiếng xương cốt bị gãy vang lên

Rắc!!!

Tên bị nàng bẻ tay cũng chỉ kịp la lên một cái, sau đó bị nàng vỗ một chưởng vào lồng ngực, bắn thẳng ra đằng sau, đụng ngã 2 tên đồng bạn, kình lực quá lớn, nên cả 3 tên bị choáng tại chỗ, nhất thời không bò dậy được.

Tất cả mọi người xung quanh đều khiếp sợ nhìn một cô nương như hoa như ngọc đang thẳng tay "hành hạ" đám gia đinh của Hà Hữu Tài, không ai nói được câu gì, người người đều hít một ngụm khí lạnh, nhất là mấy nam nhân lúc nãy đang có ý nghĩ xấu trong đầu, đều tim đập chân run. Con bà nó, may là có tên béo kia chọc nàng, chứ lấy bản thân mình ra chọc nàng,... không dám nghĩ tiếp, những tên nam nhân này đều có cảm giác muốn khóc. Đây nào phải cường đoạt dân nữ? Đây thuần túy là một đám dê con đưa vào miệng một đầu hổ cái a!

Lý Mục và Trương Lâm 2 huynh đệ đang ngồi trong khách điếm uống trà, ăn bánh bao xem muội muội nhà mình phát uy. Bọn hắn không sợ tiểu muội xảy ra chuyện, đơn thuần chỉ là một đám côn đồ ác bá mà thôi, chọc tới nàng không phải muốn chết? Bọn lão tử xưa nay nói chuyện với nàng cũng phải khúm núm,... khụ khụ,... nhầm, nghiêm túc và khách khí.

Ngay lúc này, đầu hổ cái... à nhầm Mục đại cô nương đang đứng trước mặt Hà Hữu Tài và tên gia đinh kia, cả 2 tên bây giờ đều đã sợ xanh mặt, Hà Hữu Tài thì trực tiếp đặt mông xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ra đầy đầu. Ta kháo! Hôm nay đi ra ngoài không xem bói, trêu chọc dân nữ cuối cùng dẫn tới một bà la sát, hắn hối hận muốn chết, chỉ muốn ngay lập tức ba chân bốn cẳng chạy về nhà, hắn âm thầm thề từ nay về sau nếu có đi trêu chọc dân nữ thì phải xem bối cảnh của người ta trước.

- Vị cô nương, ách, nữ hiệp này, tiểu nhân có mắt không tròng, xin nữ hiệp giơ cao đánh khẽ, tiểu nhân trên có mẹ già tám mươi tháng, dưới có con nhỏ tám mươi tuổi, ặc... trên có mẹ già tám mươi tuổi, dưới còn con nhỏ thơ dại. Nữ hiệp khoan dung độ lượng, cho tiểu nhân một con đường sống.

Hà Hữu Tài sợ tới mức ăn nói lắp bắp, câu nọ xọ câu kia, hắn lập tức muốn tát vào mặt hắn vài cái cho tỉnh, muốn nhớ kĩ khuôn mặt kia, sau này lăn lộn thấy nàng thì lập tức phải đi đường vòng, chẳng may đụng phải nàng thì quỳ xuống gọi một câu bà trẻ chắc cũng không phải không có khả năng.

- Hừ! Lần sau còn dám chọc ta, ta cắt tiểu đệ đệ của ngươi, cút!

Hà Hữu tài cùng tên gia đinh như được đại xá, lập tức xoay mông chạy thật nhanh, không muốn ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa, mặc kệ luôn mấy tên đang nằm rên rỉ đau đớn dưới đất.
Ngay khi đám Hà Hữu Tài vừa bỏ đi, thì Lăng Huyền Phong về tới nơi, chứng kiến một màn như vậy cũng bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, có lẽ Mục Uyển Thanh vĩnh viễn chỉ mang bộ mặt tiểu nữ nhân ngoan hiền trước mặt hắn thôi, còn với ngoại nhân thì... thôi đi...

Mục Uyển Thanh nhìn thấy tình lang của mình về thì lập tức thu lại vẻ hung dữ vừa rồi của mình, bày ra vẻ mặt đỏ hồng e thẹn hướng hắn đi tới.

- Tướng công, chàng đã về...

Tất cả mọi người nhìn thấy một màn này lập tức dại ra, trợn tròn mắt lên nhìn vị "đả nữ" vừa tay không đánh cho mấy tên tráng hán kia răng rơi đầy đất, hiện tại lại ra dáng một con mèo nhỏ trước mặt chàng thanh niên đẹp trai kia.

- Ừm! Vừa rồi nàng không sao chứ?

- Không sao cả, vừa rồi chỉ là chuyện nhỏ thôi, hù cho nhân gia sợ muốn chết.

Mọi người xung quanh lập tức tắt tiếng. Ta kháo! Dọa sợ muốn chết? Nàng đánh cho mấy tên côn đồ kia thất điên bát đảo, bây giờ lại còn giả bộ bị dọa sợ nữa chứ? Một cơ số người xung quanh lập tức ngất đương trường.

Xoa xoa đầu nàng, Lăng Huyền Phong nói:

- Thôi, chúng ta đi vào.
Mọi người thấy đương sự rời đi thì cũng tự túc tản ra, ai làm việc nấy.

- Đinh! Nhiệm vụ cập nhật: Trong ba ngày tới, Hà Hữu Tài sẽ tiến hành lễ ăn hỏi, tân nương tử là một thôn dân thoát nạn ở Đông Giao Lĩnh. Cứu nàng ta, nàng ta sẽ chỉ dẫn ngươi đến nhiệm vụ tiếp theo.

Sặc, cướp dâu? Từ khi nào mà bắt bản thiếu gia làm đạo tặc rồi?

- Sao, ý kiến giề? Làm hay không làm nói một câu?

- Có, có, làm làm, bản thiếu gia làm là được chứ gì!

Tắt bảng thông tin nhiệm vụ đó đi, Lăng Huyền Phong quay sang hỏi Mục Uyển Thanh:

- Hôm nay mấy tên lưu manh chọc phải nàng là thần thánh phương nào vậy?

- Ây da, sao chàng lại hỏi cái chuyện này, thiếp còn đang mất hứng đây. Ài, nghe nói tên béo kia họ Hà, tên Hữu Tài, còn thần thánh phương nào thì thiếp không rõ.

Hà Hữu Tài? Không phải là tên béo kia sắp cưới vợ sao? Lăng Huyền Phong không biết nói gì, đang muốn tìm một lý do chính đáng thì này hắn lại đưa tới tận cửa.

- E hèm! Ta nghe nói sắp tới tên béo kia chuẩn bị nạp thiếp, tân nương tử có vẻ cũng bị hắn bắt về, hay là....

- Đi! Tại sao bây giờ chàng mới nói?

- Ta chưa kịp hỏi nàng là làm gì mà?

- Ý chàng muốn phá đám cưới của hắn đúng không? Có chứ! Hì hì, tướng công à, lần này đi phải cho nhân gia theo á, lúc nãy đánh còn chưa đã tay đâu... à nhầm, khụ khụ, thiếp đây là thấy việc bất bình chẳng tha, đáng thương cho tiểu cô nương bị hắn bắt về ức hiếp, thiến thân đường đường là một hiệp nữ, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

Trên trán nổi vài vệt đen, Lăng Huyền Phong dở khóc dở cười. Thế cuối cùng là nàng đi trả thù hay làm việc nghĩa đây?

Chương 55: Cướp dâu

Ba ngày sau....

Tin tức Hà Gia chủ Hà Hữu Tài nạp thiếp được lan truyền nhanh chóng tại Ngọa Đương. Dân cư ở đây ai ai cũng lắc lắc đầu, than thở cho số phận nghiệt ngã của tân nương tử, không biết con cái nhà ai, bị tên béo đó nhìn trúng, bây giờ lại chui vào miệng cọp, à nhầm, miệng heo. Hà Hữu Tài xú danh vang dội, cậy mình có tiền ức hiếp bá tánh, không ai dám phản kháng, nếu có ho he thì bị bọn ác đinh hành hạ thừa sống thiếu chết. Nhưng tên này chưa bao giờ hạ sát thủ, chỉ đánh cho người ta nằm trên giường vài ngày là khỏi, cho nên chưa bao giờ vướng vào rắc rối lớn. Mọi người trong thành ai ai cũng hận, nhưng không biết trừng trị hắn như thế nào.

- Tướng công, sao chúng ta lại phải ở trên này, trực tiếp xông vào có phải hơn không?

Ở trên nóc nhà của Hà Gia, có 2 người, 1 nam và 1 nữ, đang mặc trang phục dạ hành, che kín mặt, đang nhìn xuống dưới Hà Gia quan sát mọi người qua lại.

- Nàng ngốc lắm, nếu chúng ta xông thẳng vào, thì chắc chắn sẽ bị cản lại, bọn gia đinh sẽ câu giờ để cho tên béo kia đưa tân nương chạy thoát. Không bằng ẩn nấp chờ thời cơ, khi thấy tân nương thì sẽ nhảy vào, lúc đó với công lực của 2 chúng ta, bảo vệ nàng ấy ra khỏi đây không phải là dễ như ăn cháo sao?

- Ờ, cũng đúng ha!

2 người này không phải ai khác, chính là Lăng Huyền Phong cùng với Mục Uyển Thanh. Ban đầu vốn hắn chỉ muốn hành động một mình, nhưng sau nghĩ lại, nếu giải cứu thành công rồi thì chắc chắn sẽ bị người vây lại, lúc đó mải đánh nhau không rảnh tay bảo vệ tân nương, bị bắt lại thì lúc đó công dã tràng, cho nên hắn mới đem Mục Uyển Thanh đi theo. Còn về phần 2 tên đầu heo kia, Lăng Tam Thiếu cũng hết cách, không hiểu sao 2 tên này cứ đứng cạnh nhau là thế nào cũng sẽ xảy ra chuyện, làm cho hắn đau đầu không ngớt, cho nên hắn dứt khoát nói là cùng Mục Uyển Thanh đi dạo, bắt 2 tên đó ở nhà.

Hôm nay là lễ cưới của gia chủ, cho nên mọi gia nhân trong nhà đều tất bật làm việc. Cho dù là nạp thiếp, nhưng với tính sĩ diện cao của Hà Hữu Tài, dù là nạp thiếp hay lấy vợ, hắn đều tổ chức một bữa tiệc linh đình.

Sân chính của Hà Gia được trang trí bằng một màu đỏ làm chủ đạo, từ cửa đi vào người ta sẽ thấy một cái sân khấu khá lớn, được trải thảm đỏ, 4 cây cột ở 4 góc được trang trí bằng hoa tươi, phía trên có chăng đèn sáng rực, chính giữa là một chữ "Hỷ" cực lớn, vô cùng bắt mắt. Xung quanh sân cũng được chăng đèn đủ loại màu, phía dưới khán đài là vài chục cái bàn tròn lớn, phía trên bày sẵn thức ăn và rượu mời, ở 2 phía cánh gà là đội kèn hoa ăn mặc vô cùng sặc sỡ đang chơi các bài nhạc rước dâu mà trong phim Lăng Huyền Phong cũng từng nhìn thấy. Âm thanh kèn trống kết hợp với tiếng pháo đì đùng trước cửa Hà Gia đã tạo nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Người người tấp nập ra vào, quan khách cũng dần dần góp mặt, tuy nhiên cũng chỉ là những phú hộ với một vài gia đình hơi chút tiếng tăm trong thành. Còn về phần người của quan phủ, việc này Lăng Huyền Phong cảm thấy kỳ quái, người duy nhất hắn thấy chỉ có Dương Vu Phủ, còn lại quan viên trong thành, kể cả thành chủ hắn chưa bao giờ nghe nói tới.

Lăng Huyền Phong nghe bọn hắn chơi kèn mà chỉ có xúc động muốn nhảy xuống đạp cho bọn hắn mấy cước. Mẹ kiếp! Các ngươi không có bài nào hay hơn hay sao, tra tấn lỗ tai người khác thích lắm hả? Thực ra hắn không biết là cổ nhân vô cùng thích khi nghe những âm thanh như vậy, đơn giản là thời cổ thì văn nghệ khác xa với hiện đại vì nhạc cụ và phương tiện lạc hậu, không thể tạo ra những âm thanh du dương như hiện đại được. Trái lại, Mục Uyển Thanh lại nhìn khung cảnh ở dưới một cách mê say, thầm ước một ngày cũng được làm tân nương như vậy. Thấy nàng đang say đắm nhìn xuống dưới, Lăng Huyền Phong hiểu ý nói:

- Đám cưới như thế này, so với yêu cầu của bản thiếu gia còn kém xa mười vạn tám ngàn dặm, quá lỗi thời rồi, sau này ta sẽ tổ chức đám cưới còn đẹp hơn thế này nhiều.

- Thiếp hiểu, hì hì. Nhưng dù sao thiếp cũng không thể nào làm chính thê, chỉ có thể làm thiếp mà thôi, không đáng cho chàng phải tốn kém như vậy.

Lăng Huyền Phong nhìn nàng một lúc, không nói gì, sau đó quay sang lẩm bẩm:
- Bản thiếu gia từ trước tới nay khinh thường danh phận chính thê với tiểu thiếp, vợ nào mà chả là vợ, phân chia ra để làm gì?

Mục Uyển Thanh là người luyện võ, đương nhiên nghe được hắn lẩm bẩm, trong lòng vô cùng ngọt ngào, nhưng vẫn giả vờ hỏi lại:

- Chàng nói gì cơ?

- Không, ta có nói gì đâu.

2 người kiên nhẫn nấp trên nóc nhà suốt gần 2 canh giờ đồng hồ. Cuối cùng thì có người hô:

- Giờ lành đã đến!

Xốc lại tinh thần, cuối cùng thì cũng đến. Phía cổng có 2 người bước vào. Nam trông vô cùng béo mập, mặc một bộ hoa phục màu đỏ tươi, trước ngực còn treo một bông hoa màu đỏ, vẻ mặt vô cùng đắc ý, dáng đi khệnh khạng, coi trời bằng vung, cái mũi của hán cứ hếch lên trời, xem có vẻ trông hắn như một con heo mặc đồ tân lang thì đúng hơn. Tân nương thì cũng mặc trang phục đỏ, đội khăn che kín mặt, thân thể thỉnh thoảng lại run lên một chút, bước chân ngập ngừng, có vẻ như nàng đang sợ hãi tột cùng.

Trư lang... à nhầm, tân lang Hà Hữu Tài bước lên bục phát biểu:- Các vị quan khách hảo, hôm nay Hà mỗ lấy vợ, có chén rượu nhạt muốn mời mọi người, và muốn thông báo là sau này Hà Gia sẽ có thêm một nữ chủ nhân nữa. Hôm nay là ngày mừng của Hà mỗ, mọi người cứ ăn uống thoải mái, tự nhiên, ha!

Ở phía dưới vang lên những âm thanh hò hét của khách mời, những người lên tiếng chúc mừng thì là những phú hộ giàu có, còn lại một bộ phận không nhỏ không ai lên tiếng, họ đều ái ngại cho số phận của vị tân nương kia.

Sau khi phát biểu, thì đến lượt người chủ trì hôn lễ:

- Tân nương và tân lang chuẩn bị làm lễ! Nhất bái thiên địa!

Hà Hữu Tài nhanh chóng quỳ xuống lạy, tân nương có vẻ như không muốn, nhưng đằng sau lại có 2 thị nữ, chúng khẽ dùng chân đẩy nàng khuỵu xuống, thế là xong một lễ.

- Nhị bái cao đường!

Vì cha mẹ của Hà Hữu Tài đều đã mất, nên thay bằng linh vị của 2 người, ngược lại cha mẹ của tân nương không có mặt, nên chỉ bái cha mẹ của tân lang.

- Phu thê giao bái!

Lần này tân nương có vẻ chống trả quyết liệt hơn, 2 thị nữ đẩy mãi không thể làm nàng quỳ xuống được, ngay lập tức chúng lấy tay mạnh mẽ ấn vai nàng, bắt nàng phải quỳ xuống.

- Đưa vào động... Á!!!!!

Ngay lúc người chủ trì chuẩn bị kết thúc thì đột nhiên có một viên đá ở đâu bay đến chọi thẳng vào trán hắn. Vị nhân huynh xui xẻo này chỉ kịp kêu lên một tiếng, sau đó ngã xuống bất tỉnh.

- Hừ! Muốn cưỡng đoạt thiếu nữ, tên béo ngươi đã hỏi qua ta chưa?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau