TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Âm thanh gì?

Sau khi Trần Thương rời đi, Lăng Huyền Phong mới thở phào một hơi, cả người vô lực, ngã ngồi xuống đất. Mục Uyển Thanh thấy thế liền không để ý đau đớn, nhanh chóng chạy tới bên hắn. Khi nhìn thấy thảm trạng của hắn, khắp nơi trên cơ thể đều là vết bầm xanh tím, nàng không kìm được nước mắt, khóc lớn.

- Hu hu! Ngốc tử! Nếu không đỡ được thì chịu thua đi, chàng còn sính cường làm gì! Ngốc tử! Đại ngốc tử!

Lăng Huyền Phong mỉm cười nhìn nữ nhân đầu tiên trong 2 kiếp người của mình, mỉm cười ôn nhu, nhẹ nhàng vuốt ve lên khuôn mặt xinh đẹp kia nói:

- Nha đầu ngốc! Ta thì làm sao có chuyện được. Trần lão ca lúc đánh với ta đã hạ thủ lưu tình, hơn nữa không dùng tới đấu khí. Ta lúc đó cũng muốn thử xem trình độ đến đâu, cho nên mới như vậy. Không được khóc.

- Nhưng mà đâu cần phải thảm như thế này chứ.

- Không sao, những vết này xử lý qua một chút là được, hơn nữa hắn cũng nể mặt ta nên không xuất chiêu lên mặt, nếu không lúc này đúng là thành Lăng Đầu Heo rồi.

Nghe hắn nói như vậy, Mục Uyển Thanh phì cười. Nhìn qua 2 tên ca ca không nên thân kia của mình, nghĩ tới cái gì, hét lớn:

- 2 người các ngươi! Làm hộ vệ kiểu gì vậy hả? Thiếu gia bị người ta đánh cho thành tên khất cái, vẫn còn trương đít lên mà ngủ? Các ngươi còn có mặt mũi không vậy? Có xứng đáng làm Ảnh Vệ hay không? Hả????

Nghe thấy muội muội chất vấn, Lý Mục cùng Trương Lâm mặt đỏ thẫm, không biết giấu mặt đi đâu. Đúng vậy, Thiếu gia nhà mình bị đánh cho thảm như vậy, mà mình vẫn còn ôm gối ngủ được, đúng là hết nói nổi mà. Trương Lâm nhanh nhảu lên tiếng giải thích:

- Tiểu muội muội à! Nghe Nhị ca giải thích a! Chẳng qua là vừa rồi chúng ta thoát khỏi đám cương thi kia, chạy đến đây cũng mệt đứt hơi, tưởng được ngủ một giấc an lành. Nào ngờ đến đêm cũng không có được yên ổn nữa.

Lý Mục nghe hắn giải thích cũng gật đầu phụ họa, nhưng khi nghe đến câu cuối, cảm thấy dường như có gì đó không ổn. Mục Uyển Thanh hỏi, sắc mặt có chút bất thiện:

- Vì sao đêm qua cũng không được yên?

- Haizzz! Đêm qua không biết nhà ai nuôi heo, để cho heo kêu suốt đêm, hơn nữa âm thanh trầm bổng du dương như vậy, làm cho lão Trương ta cả đêm qua không.... Ưm... Ại... a.... àm... ì.......

- Tiểu tổ tông của ta, ngươi đừng nói nữa a! Ta van ngươi đó! Ngươi nói nữa là tai họa chết người a!!!
Khó khăn lắm mới gỡ được tay đại ca ra, Trương Lâm hét to:

- Cái gì mà không nói được a! Hôm qua, không những mổ heo, nhà kia hình như còn chăn vịt nữa, lão Trương ta cứ nghe thấy tiếng vịt chạy "Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!" liên hồi a! Không biết là tên nào thả vịt giữa đêm, lão tử mà bắt được thì đánh cho nát xác (eo ôi ngây thơ dễ sợ =))))))).

Mục Uyển Thanh nghe thấy như vậy, mặt càng lúc càng đỏ như gấc chín, vết đỏ còn lan ra tới tận mang tai. Lăng Huyền Phong ban đầu cũng muốn nghe xem có gì làm cho 2 tên Ảnh Vệ không ngủ được, nào ngờ càng nghe càng thấy không đúng, đến sau cùng thì khuôn mặt chuyển màu đỏ, từ đỏ chuyển sang đen, từ đen chuyển sang tím như trái cà, ngón tay run run chỉ 2 người:

- Ngươi!!! 2 Người các ngươi...!!! Nghe hết rồi hả??

Trương Lâm vẫn không biết dông bão sắp đến, vẫn "ngây thơ" trả lời:

- Đúng a! Thiếu gia! Lão Trương ta nghe thấy hết a! Từ đầu tới cuối!

Lý Mục lấy 2 tay ôm đầu, sau lưng chảy mồ hôi lạnh. Ôi cha mẹ ơi! Lần này thì chạy trời không khỏi nắng rồi! Lần trước may mắn lắm mới không bị thiếu gia truy cứu. Nhưng đến hôm nay, thôi xong rồi! Lý Mục thực có xúc động muốn bóp chết tên nhị đệ không biết trời cao đất dày kia. Mục Uyển Thanh càng nghe càng ức chế, lập tức run run giọng hét lớn:

- Đấy là lời lẽ vô liêm sỉ gì vậy? 2 người các ngươi! Từng này tuổi đầu rồi, ăn nói không biết suy nghĩ, liêm sỉ các ngươi để ở đâu, hả!!!!!?????
Dứt lời, nàng lao tới, đạp Trương Lâm ngã lăn ra đất, sau đó liên tục là phấn quyền ngọc cước nện liên hồi lên người hắn. Binh! Binh! Bốp! Bốp!

Âm thanh vang lên liên hồi, Trương Lâm kêu thảm:

- Đây là làm sao a! Ta đã làm gì sai? Đại ca cứu ta!!!!

Lý Mục chỉ biết ôm đầu khóc không ra nước mắt, tên nhị đệ này của mình từng này tuổi đầu rồi vẫn chỉ là một tên xử nam, hơn nữa lại là một tên đầu gỗ chính hiệu. Bây giờ cứu làm sao được nữa, ta cứu ngươi thì ngay cả ta cũng bị liên lụy a! Thôi thà rằng chết ăn mày không chết bần đạo, nhắm mắt làm ngơ, coi như không nghe thấy.

Tiếng kêu thảm như heo bị chọc tiết vang lên khắp sân. Lăng Huyền Phong ở một bên nhìn, suy nghĩ: Đánh hay lắm! Con mẹ nó! Già mà không nên nết! Lão tử chuyến này về không chỉnh chết ngươi thì xin lỗi ngoại hiệu hoàn khố kia đi, hiện tại cho ngươi ăn chút khai vị đã! Hừ hừ!

Đánh một hồi lâu, Mục Uyển Thanh cuối cùng cũng mỏi tay, khinh bỉ nhìn tên nhị ca vô liêm sỉ kia của nàng, quay mắt 180 độ, ánh mắt trìu mến nhìn tình lang, khác hẳn với bộ dáng hung thần ác sát vừa rồi.

Nằm ở giữa sân, tên "đầu heo" Trương Lâm vẫn đang rên ư ử (rên như cẩu =)))))). Cho tới giờ, hắn vẫn không hiểu vì sao mình bị đánh, cố gắng lết cái xác gần một tạ của mình tới gần chỗ Lăng Huyền Phong đang đứng, hắn đau khổ kêu:

- Thiếu gia! Ngài phải làm chủ cho ta a! Ta bị oan mà!

- Hừ! Ngươi mà oan à? Có mà heo nái leo cây! Đây là còn nhẹ đó! Đợi sau này về Lăng Gia sẽ biết tay ta, hừ! Hiện tại 2 người các ngươi tranh thủ ngủ đi, bản thiếu gia sẽ đi cùng Trần ca tới Lưu gia Dược Đường, Thanh nhi cũng ở lại.

- Nhưng mà...

- Nghe lời ta, nàng vẫn chưa khỏe, ngoan nào. - Lăng Huyền Phong ôn nhu nhìn nàng. Nghe tới 2 chữ "chưa khỏe", Mục Uyển Thanh mặt lại đỏ bừng.

- Vâng.

Dứt lời, không thèm để ý tới 2 tên ngốc kia nữa, Lăng Huyền Phong sải bước tiến tới nhà ăn để gặp Trần Thương.

Chương 47: Quần Hiệp Đạo

- Trần đại ca!

- Ồ Lăng lão đệ! Ngồi xuống đây với lão Trần ta! Tiểu nhị, cho một bình trà cùng chút điểm tâm sáng!

Lăng Huyền Phong đi ra thấy Trần Thương đang ngồi chờ thì đi tới. Ngồi nhâm nhi mấy tách trà, Lăng Huyền Phong hỏi Trần Thương:

- Trần lão ca, nghe lão ca nói là có một bản danh sách tên là Quần Hiệp Bảng, không biết bao gồm những ai, đại ca có thể khai sáng cho tiểu đệ chăng?

- Ồ? Lão đệ muốn tìm hiểu thế giới quần hiệp trong giang hồ à? Cũng được, hôm nay lão Trần ta giới thiệu sơ qua một chút.

Ngồi suy nghĩ một lúc, Trần Thương chậm rãi nói:

- Trên giang hồ, cao thủ nhiều vô số, cho dù là ta cũng không dám khinh cử vọng động, trong số các cao thủ giang hồ, có một nhóm gồm các cá nhân có thực lực vô cùng cao cường, được nhân sĩ giang hồ liệt danh vào bảng Quần Hiệp. Những người này có thể so với ta tu vi thấp hơn, nhưng lại nổi tiếng về một số phương diện mà khi đánh giá thì họ rất xứng đáng có một chân trong danh sách này.

Chậm rãi nhấp một ngụm trà, sau đó ăn một miếng bánh điểm tâm, Trần Thương tiếp tục:

- Từ trước tới nay, Quần Hiệp bảng trong danh sách chỉ có 32 người, không hơn không kém. Đứng thứ 32 là một thiếu nữ họ Tô, tên là Tô Mị, lai lịch không rõ, xuất đạo giang hồ 5 năm nhưng đều được mọi người công nhận là một cao thủ trẻ tuổi, tu vi ta cũng không biết, chỉ biết ngoại hiệu của nàng là Bích Nhãn Hồ.

Bích Nhãn Hồ? Hồ ly có đôi mắt ngọc bích? Biệt danh thật lạ. Lăng Huyền Phong không có ngắt lời mà tiếp tục nghe.

- Đứng thứ 31 và 30 là một đôi bạn thân, lần lượt tên là Đơn Bình và Hàn Khiếu Thanh. Đơn Bình đang là bổ đầu ở nha phủ Kinh Thành, còn Hàn Khiếu Thanh là một giáo úy cũng ở Kinh Thành. Đứng thứ 29 là Diệp Tử Khâm, là một đà chủ của Phục Ma Hội.

- Phục Ma Hội?

- Đúng, Phục Ma Hội, ta sẽ giải thích cho đệ sau. Tiếp theo đứng thứ 28 là lão Trần ta, ha ha!

Lăng Huyền Phong kinh ngạc, không ngờ tu vi như lão Trần cũng chỉ đứng thứ 28 thôi sao?

- Tiếp theo, số 27, 26 và 25 là Chu Bằng, ngoại hiệu Thiết Toán Tử, Ngô Phạm Bảo ngoại hiệu Thảo Thượng Phi, Vĩnh Kim ngoại hiệu Mãnh La Hán. 3 người này là 3 hộ pháp của Thái Xương hội Kim Lăng. Số 24 và 23, lần lượt là Mộ Dung Triệt và Cát Dụ Thành, một người là đà chủ phân đà Phục Ma Hội, người kia là quân sư của Phục Ma Hội.

Lại là Phục Ma Hội! Không ngờ có nhiều cao thủ đến vậy!

Không để ý tới biểu tình của Lăng Huyền Phong, Trần Thương nói tiếp:

- Lưu Bằng và Đồng Bách Minh, 2 quan quân cũ của triều đình, đang ở Kim Lăng, đứng thứ 22 và 21. Thứ 20 là Thôi Kim Đỉnh, 1 tên Trộm Mộ, ngoại hiệu Mạc Kim Thử. Đứng thứ 19 là 1 Ngoại Vực Hiệp Khách tên Cao Thừa Phong. Số 18 là một cô nương tên Thu Diệp Hương, lai lịch thần bí. Số 17 là nữ hiệp Liễu Nhất Bình, một hộ pháp của Phục Ma Hội. Tiếp theo là Thôi Ngọc số 16, là một thị vệ của triều đình. Số 15 - Tả Thiên Thành, là một tên sắc quỷ, ngoại hiệu Lạt Thủ Tồi Hoa, hắn trước đây là một phú gia công tử, sau bị người yêu phản bội, nên nảy sinh tâm lý hận nữ nhân, chuyên đi cước sắc sau đó hành hạ đến chết, từ đó mới có ngoại hiệu này.

Lăng Huyền Phong lạnh cả người, một tên biến thái, hơn nữa lại còn là một cao thủ!

- Số 14 là Túy Hiệp Dương Thanh, hắn là bạn rượu của lão Trần, thi thoảng hay đến tìm ta để uống rượu. Số 13 và 12 là Giả Vấn và Cung Bắc Yến, 2 người này là cao thủ giang hồ, nhưng cũng là kẻ thù của nhau. Giả Vấn là hung thủ giết chết đệ đệ của Cung Bắc Yến. Tiếp theo, số 11 là Cố Thu Dương, cũng là một lão bằng hữu của lão Trần ta. Bành Đồng, ngoại hiệu Bát Tí Na Tra, ta không rõ lai lịch của hắn, đứng thứ 10. Số 9 là Mục Phi Yên, nữ tướng quân của triều đình, nàng đang đóng quân ở ngay tại Ngọa Đương này. Kiêu Ngũ Lang, Bạch Tĩnh Di, phân biệt đứng thứ 8 và 7, đây là 2 đại nội cao thủ, trong đó Kiêu Ngũ Lang là một Ám Vệ của Hoàng Đế. Đứng thứ 6 là một tuyệt sắc đại mỹ nhân, tên là Thượng Quan Hương của Thượng Quan Gia. Tương truyền nàng có sắc đẹp bế nguyệt tu hoa, nam nhân theo đuổi nàng có thể xếp hàng từ Thành Bắc tới Thành Nam của Kinh Đô, nhưng cho tới nay chưa ai lấy được phương tâm của nàng, hơn nữa cũng không có ai dám trêu trọc tới nàng, bởi vì lão Trần ta nghe nói nàng mới 21 tuổi thôi nhưng tu vi đã đạt tới Võ Tôn! Hơn nữa cấp bậc không hề thấp. Lăng Huyền Phong hít một ngụm khí lạnh! Võ Tôn! Cao thủ của cao thủ! Hơn nữa lại còn trẻ tuổi tới vậy. Thảo nào không có ai dám chọc tới nàng, không phải là tìm chết sao? Huống chi còn có Thượng Quan gia coi nàng như trân bảo vậy.

Dường như thấy biểu hiện của Lăng Huyền Phong không ngoài dự liệu, Trần Thương cười cười nói:

- Lão đệ, đệ còn nhỏ tuổi, tiềm lực khá tốt. Cố gắng tu luyện đi, biết đâu sau này lại lọt vào mắt xanh của mỹ nhân, ha ha ha!

Lăng Huyền Phong lắc đầu cười khổ, dễ vậy sao? Con mẹ nó sao ta không thấy dễ chút nào vậy. Lớ ngớ ăn một chưởng của nàng thì chắc bản thiếu gia thành quỷ phong lưu chết dưới hoa mẫu đơn mất.

- Lão ca đừng đùa, đệ làm sao dám mơ tưởng trèo cao thế.

- Hắc hắc! Lão đệ đừng có nản chí như vậy, con mắt lão Trần ta nhìn người rất chuẩn. Ta nói ngươi có cơ hội thì nhất định sẽ có cơ hội.

Lăng Huyền Phong lắc đầu cười, từ chối cho ý kiến. Trần Thương tiếp tục:

- Vị trí số 5 thuộc về đại thiếu gia của Lục gia đến từ phía cực Tây của đế quốc - Lục Gia Nhất. Vốn tu vi của hắn không nằm trong tốp các cao thủ trẻ tuổi, nhưng cũng giống như Lăng gia của đệ, Lục gia được coi là một trong những cự đầu gia tộc của đế quốc chúng ta, Lục Gia Nhất lại là trưởng tử, từ bé đã có trí kế không tầm thường, nhìn xa trông rộng, là đệ nhất nhân trong số giới trẻ của Lục gia, được kỳ vọng là gia chủ tiếp theo của Lục gia.

- Ồ? Như vậy hắn so với Thượng Quan Hương, ai hơn ai?

- Hmm, nếu xét đơn thuần về tu vi, Lục Gia Nhất có thúc ngựa cũng đuổi không kịp Thượng Quan cô nương, nhưng đó chỉ đơn thuần là về vũ lực, chúng ta đang nói ở đây là về rất nhiều phương diện, thế lực gia tộc, mưu trí cá nhân cũng được tính vào trong đó, nên xét về tổng thể thì Thượng Quan cô nương có phần hơi lép vế so với Lục Gia Nhất, cho nên đồng đạo giang hồ thống nhất xếp hạng hắn ở phía trên.

Lăng Huyền Phong gật đầu tỏ vẻ đã biết.
- Tiếp theo, số 4 là một người họ Thích, tên là Sát Sinh, ngoại hiệu Tuyết Vực Cô Lang, tính tình quái gở, rất ít bằng hữu.

Lăng Huyền Phong đầu nổi vạch đen, Thích Sát Sinh? Bộ hắn ta có sở thích là sát sinh hay sao? Con mẹ nó tên cũng hợp với tính tình vậy?

- Khụ Khụ! Tiếp theo là 3 cao thủ đứng đầu Quần Hiệp Bảng, 3 người này võ công không ai biết phân cao thấp như thế nào. Đầu tiên là Bác Long Thủ - Vân Đỉnh Thiên. Hắn ta là một hán tử đỉnh thiên lập địa, quang minh lỗi lạc, kết giao rất rộng, nổi tiếng với đôi thiết quyền đầy uy lực, chuyên hành hiệp trượng nghĩa, được vô số người mến mộ.

- Cái tên nghe thật khí phách! Hơn nữa lại còn là một trang hảo hán, đáng giá kết giao!

- Lão Trần ta cũng may mắn được là bằng hữu của hắn, sau này có dịp ta sẽ giới thiệu đệ cho hắn.

- Đa tạ lão ca!

- Người thứ 2, là Mạnh Sầm, xuất thân là một tán tu võ giả, rất yêu rượu. Hắn nổi tiếng với những chiêu kiếm nhanh như gió, khó lòng phòng bị, được nhân sĩ giang hồ tặng cho danh hiệu "Thừa Phong Kiếm".

- Ồ? Nhanh lắm sao?

- Theo truyền tụng, kiếm của hắn rất nhanh, nhanh đến nỗi kẻ thù của hắn còn không biết mình bị trúng kiếm của hắn, vẫn còn hoạt động được một thời gian cho tới khi đầu lìa khỏi cổ. - Trần Thương tán thán.

- Vậy còn người cuối cùng?

- Người cuối cùng... Hmmm....

Trần Thương trầm ngâm suy nghĩ

- Người cuối cùng, hắn tên là Thu Hồng Diệp,ngoại hiệu Nhất Đao Lưỡng Đoạn (một đao chia thành 2 nửa). Nếu như cho lão Trần ta đánh giá, hắn xứng đáng được coi là đệ nhất nhân.

- Ồ?

- Đúng vậy, ta nghe nói, Thu Hồng Diệp tu vi cao bao nhiêu không ai biết, kẻ thù của hắn nhiều vô số, Đại võ sư có, Võ Tông có, thậm chí còn có cả Võ Vương, Võ Tôn, nhưng chưa có ai đỡ được 1 đao của hắn, tất cả đều bị 1 đao chém thành 2 nửa, từ đó mới có cái danh Nhất Đao Lưỡng Đoạn.

Lăng Huyền Phong hít vào một ngụm khí lạnh. Trâu bò như vậy? Kể cả Võ Tôn cũng chỉ cần 1 đao? Con mẹ nó, tên này là yêu nghiệt phương nào đây?

- 3 người này, hành tung bí ẩn, như thần long thấy đầu không thấy đuôi, bọn hắn lại chưa giao thủ với ai bao giờ, cho nên vẫn chưa có xếp hạng chính thức trên Quần Hiệp Bảng, nhưng có lẽ trong lòng mọi người ngầm hiểu, đệ nhất nhân chính là Thu Hồng Diệp. Lão đệ sau này xông pha giang hồ phải cẩn thận, đừng có chọc tới bọn hắn, kẻo lại mang họa sát thân. Tuy bọn hắn chỉ là người trong giang hồ, nhưng lại không hề ngán bất cứ một thế lực nào, cùng lắm thì có chút kiêng kị với triều đình mà thôi.

- 32 người, danh tự đã có, công việc còn lại chính là đi tìm bọn hắn, khiêu chiến từng tên một, hắc hắc!

Chương 48: Hồi Xuân Đường

- Trần lão ca! Quần Hiệp bảng, coi như ta đã có nhận thức, sau này đi lại cố gắng kết giao cũng là việc nên làm. Nhưng thôi chúng ta quay lại chuyện chính, bây giờ hãy ăn xong điểm tâm, sau đó đi tìm Lưu đại phu, không nên chờ quá lâu.

- Lão đệ nói đúng, càng sớm càng tốt, ha ha!

Lăng Huyền Phong cùng Trần Thương nhanh chóng giải quyết chỗ điểm tâm trên bàn, sau đó đến phía Tây thành tìm Lưu gia dược đường. Trên đường làm cho Lăng Huyền Phong thấy kì lạ, đó chính là cư dân ở đây quá thiếu sức sống! Ai ai trông cũng mệt mỏi, khu chợ cũng không náo nhiệt như nơi khác. Vất vả lắm mới tìm được một cụ già hỏi vị trí của Lưu gia dược đường, 2 người nhanh chóng đi tìm. Mất tầm 10 phút thì 2 người cũng tới nơi. Phía mặt tiền là một biển hiệu khá to, ghi là Lưu gia Hồi Xuân Đường.

- Hẳn là ở nơi này, lão đệ, chúng ta cùng đi.

- Được!

2 người bước qua cổng, tiến vào một khoảng sân rộng, trong sân đang có 3 người. 2 đứa trẻ, một áo đen một áo trắng, có vẻ như đang tập võ, người còn lại là một trung niên mặc áo màu nâu, đang cầm cây roi đốc thúc đứa trẻ áo đen:

- Hai bàn chân mở rộng sang hai bên, bàn chân song song, gập đầu gối lại, hạ thấp người xuống!

Vừa nói ông vừa dùng cây roi vỗ vỗ vào 2 bên cẳng chân của đứa bé, lực đạo có lẽ khá lớn, khiến đứa trẻ nhăn mặt, kêu đau:

- Ai nha! Lưu gia gia! Cho con nghỉ một lát đi, 2 chân con đau quá rồi!

- Không được, đứng thêm một lúc nữa, còn càu nhàu thì không cho nghỉ!

Đứa trẻ còn lại thấy có 2 người đứng ngoài cửa liền nói:

- Gia gia! Có 2 người đến khám bệnh!

Vị trung niên kia ngẩng đầu lên, đúng là có 2 người đang đứng chờ, liền nói:

- Thôi được rồi, tạm nghỉ, mau vào trong mang trà ra đãi khách
- Vâng!

Trung niên họ Lưu nhanh chóng bước tới, chào Lăng Huyền Phong và Trần Thương:

- Xin chào 2 vị, ta là Lưu Trấn, lão bản của Hồi Xuân Đường, chẳng hay 2 vị đến đây để khám bệnh chăng?

- Lưu lão bản khách khí! Hôm nay ta cùng lão đệ đây đến gặp ngài có một truyện quan trọng cần nói.

- Ồ? Có việc gì quan trọng mà liên quan đến lão phu?

- Ngài có biết sự việc của thôn trang ngoại vi Ngọa Đương chứ?

Lưu Trấn vừa nghe tới đó, lập tức nghiêm mặt, trầm giọng hỏi:

- Chẳng hay 2 vị là....?
- Lưu lão bản đừng hiểu nhầm, tại hạ Trần Thương, đây là huynh đệ của ta họ Lăng, lần này chúng ta gặp rắc rối ở đó, đầu mối lại chỉ thẳng đến ngài, cho nên muốn tìm ngài để hỏi cho ra lẽ.

Lưu Trấn nghe thấy người tới là Trần Thương, cũng dịu mặt xuống. Có lẽ danh tiếng của hắn trên giang hồ khá tốt.

- Được, vậy thì mời 2 vị vào trong thư phòng của lão phu.

Lưu Trấn dẫn 2 người vào trong nhà, tiện thể nhắc nhở hạ nhân không ai được làm phiền, sau đó mới nói:

- Nếu như 2 vị đây đã biết chuyện gì xảy ra, thứ cho Lưu mỗ cũng không giải thích nhiều nữa, đúng là ta có một chút manh mối. Hơn nữa, Lưu mỗ cũng đang nghi ngờ rằng, chuyện ở thôn trang có khả năng đang xảy ra ở Ngọa Đương thành!

- Cái gì?

2 người kinh hãi bật dậy, đây chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang, một tin tức động trời.

- Đúng vậy, 2 vị có lẽ mới tới nên chưa biết, trong vài tháng gần đây, cư dân ở Ngọa Đương giảm xuống rõ rệt, chỉ riêng tháng vừa rồi số người mất tích lên tới con số gần 5 ngàn người! Dương Tướng quân thủ thành đã cho phong tỏa Ngọa Đương, thiết quân luật, quân lính tuần tra khắp nơi. Ông ta cũng đã từng gửi thư đi các thành khác yêu cầu trợ giúp, nhưng tất cả chỉ như trâu húc xuống biển, không còn tin tức, bầu không khí vô cùng ngột ngạt, ai ai cũng mệt mỏi. Cho tới 1 tháng trước, Lưu mỗ có gặp một người bệnh, hắn nói hắn tới từ thôn ngoại vi Ngọa Đương, cảm thấy trong người không ổn, nhờ lão phu chữa bệnh. Căn bệnh của hắn rất kỳ quái, hắn đến gặp ta lúc đó đã sốt rất cao, ăn nói mơ màng không rõ sự việc xung quanh, sau khi gặp ta thì hắn lâm vào hôn mê sâu. Tuy nhiên, ta thấy tình trạng cơ thể của hắn càng ngày càng suy yếu, ta đã thử mọi cách, từ châm cứu cho tới dùng thuốc, tất cả đều vô dụng. Rồi cho tới một ngày, cơ thể của hắn trở nên lạnh toát, lúc đó ta cứ nghĩ hắn đã chết, chuẩn bị đưa hắn đi chôn, thì bất ngờ "hắn" tỉnh dậy. Ta cảm thấy vô cùng bất ngờ, đang tính hỏi thăm hắn, thì bỗng nhiên hắn gào thét inh ỏi, sau đó túm lấy một hạ nhân của ta rồi cắn đứt cổ của nàng, rồi nhai ngấu nghiến miếng thịt trong cái miệng đầy máu, nàng kia bị hắn cắn một cái chết ngay lập tức.

Nghe tới đây, Lăng Huyền Phong cùng Trần Thương cảm thấy rợn người, không hẹn mà cùng nghĩ tới 2 chữ "Cương thi"!

- Hắn đã biến thành một cương thi sao?

- Đúng thế, sau khi nuốt miếng thịt kia, hắn lao tới cắn xé thi thể của hạ nhân kia của ta. Lúc đó ta vô cùng kinh hãi, muốn chạy tới đẩy hắn ra, nhưng khi tới gần, hắn quay mặt lại, 2 trong mắt trắng dã nhìn ta, lao tới muốn cắn ta, ta lập tức đánh hắn một chưởng vào tim, đẩy hắn ra, những tưởng hắn sẽ gục xuống, nhưng lại nhanh chóng đứng dậy tấn công ta. Lúc đó ta mới nhận ra hắn đã chết, điều khiển cơ thể là một cái gì đó vô cùng tà ác, ngay lập tức ta dùng đấu khí đánh nát đầu hắn, lúc đó coi như mới kết thúc.

- Sau đó thì sao?

- Sau đó, ta bí mật mang 2 cái xác đi ra khỏi thành tiêu hủy đồng thời cũng bắt đầu để ý cư dân trong thành. 3 ngày trước cũng có một nhóm nông phu trong thành tới tìm ta khám bệnh. Ta hoảng hồn phát hiện bệnh trạng của bọn hắn giống y hệt tên tiểu tử nọ, cho nên đã ra lệnh cho hạ nhân đưa ra hậu sơn ngoài thành tiến hành cách ly, hơn nữa còn nhờ Dương tướng quân cho binh lính canh chừng nữa.

Chương 49: Hậu sơn

Trần Thương và Lăng Huyền Phong 4 mắt nhìn nhau. Không ngờ sự việc lại có phần nghiêm trọng đến như vậy. 2 người nghĩ đến điều gì đó, lập tức hít một ngụm khí lạnh. Nói như vậy là bệnh dịch này có khả năng lây lan giữa người với người, vậy thử nghĩ xem Ngọa Đương thành có mấy chục vạn nhân khẩu... Nghĩ đến đây, 2 người không tự chủ mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Phải ngăn chặn bệnh dịch này, nếu không trừ được tận gốc, ít nhất cũng phải kiềm chế được nguồn gốc lây lan! 2 người trong lòng có cùng quyết định.

- Đa tạ Lưu lão bản, lão Trần ta nghĩ chúng ta lập tức tới hậu sơn xem qua như thế nào. Lão đệ, chúng ta đi!

Ra khỏi Hồi Xuân Đường, 3 người nhanh chóng chạy về phía hậu sơn phía sau thành Ngọa Đương. Không khó để tìm ra hang động đó, chỉ có một con đường độc đạo dẫn tới sau núi. Theo như lời Lưu đại phu nói thì hậu sơn có người của quan binh canh gác. Nhưng khi tới nơi, chỉ tìm thấy một vài mảnh vụn quần áo cùng binh khí, trên nền đất còn có vài vệt máu.

- Trần ca! Chúng ta đã đến chậm!

Lăng Huyền Phong nhìn thấy hiện trường, sắc mặt trở nên khó coi

- Đúng vậy, xem ra 2 binh lính kia lành ít dữ nhiều. - Trần Thương thở dài..

- Không còn thời gian nữa, Lưu lão bản, ngài hãy quay về trong thành báo với Dương tướng quân, điều thêm binh lính tới nơi này, phong tỏa hiện trường, Trần ca, chúng ta vào bên trong xem thử!

- Ta hiểu rồi, 2 vị, chúc may mắn!

Lưu đại phu không nghĩ nhiều, lập tức đáp ứng rồi nhanh chóng chạy ngược về phía Ngọa Đương, trong khi đó Trần Thương và Lăng Huyền Phong chạy vào trong hang. Bên trong thông đạo tỏa ra một mùi ẩm mốc khó chịu, thi thoảng có một vài cây đuốc lập lòe, thông đạo không dài lắm, chỉ vài chục mét. 2 người chạy một lúc thì đi tới điểm cuối. Ở trước mặt 2 người là một không gian vô cùng rộng lớn, cao hơn chục mét, khá rộng rãi. Phía cuối hang là một bức tượng Phật cao hơn 2 mét, xung quanh có rất nhiều nến thắp sáng, ở phía dưới bức tượng có một nhóm người, xem chừng là nhóm bệnh nhân theo lời Lưu đại phu.

- Khụ! Khụ! Khụ! Trời ơi! Đau quá!!!!!

Trong nhóm người, một cụ già rên lên từng hồi, 2 tay ôm ngực.

- Cha! Cha! Cố gắng lên! Ngài đợi một lát, hài nhi đi tìm đại phu!!

Một thanh niên đang ôm lấy lão giả, khuôn mặt đẫm nước mắt, hắn vừa khóc vừa an ủi lão.

Được một lúc thì lão giả lịm đi, người thanh niên ôm lấy cha mình khóc lớn. Bên cạnh 2 người là một cặp vợ chồng, người chồng có vẻ như đã chết, người vợ vừa ôm thi thể của chồng vừa khấn vái:

- Nam mô a di đà Phật! Cầu xin Bồ Tát rủ lòng từ bi, hãy cứu lấy trượng phu của con....

Người phụ nữ vừa ôm chồng vừa khấn trong nước mắt. Cách đó không xa, là 2 mẹ con nông phụ, đứa bé tầm 8-9 tuổi, đang nằm trong lòng mẹ, hô hấp yếu dần, người mẹ hoảng sợ kêu lên:

- Tam Bảo! Con đừng dọa mẹ mà! Tỉnh lại con ơi! Tỉnh lại đi!
Cảnh tượng trông thật thê lương. Trần Thương quay sang phía Lăng Huyền Phong nói nhỏ:

- Lão đệ, chuyện này....

- Trần ca! Chúng ta đến quá muộn rồi, không thể làm gì được nữa. Chỉ một chốc lát nữa thôi họ sẽ biến thành cương thi, đệ nghĩ chúng ta hãy chấm dứt cơn thống khổ của họ ngay bây giờ. - Lăng Huyền Phong trầm giọng nói.

Trần Thương cảm thấy việc này vô cùng ác độc, nhưng hắn không thể nghĩ ra cách nào tốt hơn. Thà rằng bây giờ kết thúc mạng sống của họ, còn hơn để họ chịu cảnh đau đớn tột cùng, sau đó hóa thành một lũ cương thi vô hồn.

- Ta biết, nhưng mà, haizzz....

Đấu tranh suy nghĩ một hồi, cuối cùng không còn cách nào khác, Trần Thương cũng phải đồng ý với Lăng Huyền Phong. Đang lúc 2 người định tiến lên, thì đằng sau bức tượng, một bóng hình khổng lồ hiện ra, giọng nói the thé:

- Hi hi hi ha ha! Xem ra dịch bệnh đã lây lan một cách thuận lợi! Như vậy kế hoạch cũng đã thành công được một phần....

Giọng nói có vẻ như tiếng kim loại va chạm vào nhau, nghe vô cùng chói tai. Đến khi chủ nhân của giọng nói đó đi ra, Lăng Huyền Phong và Trần Thương đều cảm thấy một trận khủng bố. Đó là một nữ nhân, làn da nhăn nheo, tái xám, Trên người khoác một bộ áo bào màu tím, đôi tròng mắt vô hồn. Trông mụ ta không khác gì một cương thi, nhưng khác ở chỗ là mụ vẫn còn nói được và còn ý thức.

- Địch nhân! Tên: Không rõ. Tu vi: Võ Tôn hậu kì. Chức nghiệp: Ma pháp sư.

Lăng Huyền Phong cảm thấy trong người một trận ác hàn! Ma Pháp sư! Con mẹ nó mụ già này là một ma pháp sư! Hơn nữa tu vi của mụ là Võ Tôn. Xem ra hôm nay bản thiếu gia ăn quả đắng rồi!

- Trần ca! Cẩn thận! Mụ ta là một Ma pháp sư!- Cái gì?!

- Ồ? Ở đây có 2 con chuột chạy loạn à? Không vấn đề, ta liền biến các ngươi thành cương thi cũng không sao!

Lăng Huyền Phong cùng Trần Thương 2 người lập tức quay đầu rút lui. Nếu để mụ ta bắt được chắc chắn 2 người sẽ biến thành cương thi, nghĩ đến đây, Lăng Huyền Phong cảm thấy không rét mà run.

- Hắc hắc! Chạy sao? Muốn mật báo tin tức hả? Đừng hòng!

Lăng, Trần 2 người chạy ra đến cửa hang thì va phải một bức tường vô hình, lập tức ngã ra đằng sau.

- Không xong! Là kết giới!

- Ha ha ha ha ha! Các ngươi hãy ngoan ngoãn ở lại đây, trở thành một thành viên của bọn chúng đi! Ha ha ha ha ha!

Giọng nói the thé cất lên, sau đó thân ảnh nữ nhân khủng bố kia chìm vào bóng tối. Đúng lúc này, lão giả cufngchafng thanh niên, cặp vợ chồng cùng 2 mẹ con kia lảo đảo đứng dậy, cặp mắt của họ đã trở nên trắng dã, trong miệng chỉ có tiếng thở dốc, cả 6 người cùng chậm rãi tiến đến.

- Hừ! Chỉ là 6 tên cương thi nhãi nhép, tưởng dọa được lão Trần ta hả? Có giỏi thì mang đến thêm vài chục con nữa cho lão Trần ta giải buồn!

Trần Thương vừa dứt lời, phía dưới mặt đất liền động đậy: Vài chục cánh tay phá mặt đất dựng lên, kéo theo đó là một lũ cương thi. Tên nào tên đấy thịt đã thối rữa, lộ ra cả xương. Kinh tởm hơn là có tên chỉ có một nửa người, đang lết trên mặt đất, ruột gan lòi hết cả ra trông buồn nôn cực kỳ. Trong số những tên cương thi mới tới, có thấp thoáng 2 thân ảnh áo quần rách nát, thân thể mất một vài miếng thịt, dáng người cao lớn, nhìn ký hiệu trên áo, không ngờ là 2 người lính canh giữ hang động!

- Ta kháo!!

Lăng Huyền Phong chỉ kịp phun ra một câu, sau đó quay sang cười khổ nhìn Trần Thương:

- Lão ca a! Ngài có cần thiết phải mồm thối đến như vậy không a? Huynh chưa ngại phiền sao?

Trần Thương trên trán nổi vài vạch đen, lúng túng nói:

- Ách! Lão Trần ta chỉ muốn nói cho vui miệng thôi mà, ai ngờ chúng nó đến thật.

Lăng Huyền Phong liền tắt tiếng...

Chương 50: Thiếu nữ Tô Mị

A a a a!! Hừ hừ!!....

Nhìn một bầy cương thi phải tới năm chục con đang chậm rãi tiến tới, Lăng Huyền Phong cùng Trần Thương đều nổi da gà. Ta kháo! Đông như thế này thì giết đến bao giờ cho xong?

- Lão ca! Không còn đường lui rồi, phải đánh bại bọn chúng thì mới có đường sống!

- Hảo! Lão Trần ta hôm nay theo đệ! Nhưng mà lát nữa nếu như đệ biến thành cương thi thì lão Trần ta cũng không khách khí a!

Lăng Huyền Phong đang bước thì lảo đảo suýt ngã, quay lại căm giận nói:

- Mẹ kiếp! Huynh còn có lương tâm không hả? Dám rủa ta biến thành cương thi? ĐM! Huynh là đồ không tim không phổi!

Phun ra một câu, Lăng Huyền Phong cũng không nói nhảm với Trần Thương, lập tức rút kiếm xông tới, thôi động nội lực, kiếm khí đại phát. Hắn không sử dụng Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm mà vẫn dùng Thái Cực Kiếm vì Chỉ Nhu Kiếm chỉ thích hợp đánh đơn chiến, ngược lại quần chiến thì có chút miễn cưỡng.

Yến Tử Kinh Đàm!!!

Trong hang động vang lên tiếng kim loại cắt vào da thịt, Lăng Huyền Phong sử dụng nội lực chém ngang ra một kiếm, kiếm khí ào ạt bay ra theo hình bán nguyệt, ngay lập tức 3 tên cương thi trước mặt hắn bị chém bay đầu, ngã gục xuống. Đám cương thi còn lại đạp lên đồng bạn mình lao tới, chúng không hề biết sợ là gì, vì chúng chỉ là những cái xác không hồn, ngược lại càng lúc càng hung hãn.

Yến Tử Lược Ba!!

Lại 2 kiếm chém ra, lần này là 4 tên cương thi ngã gục, nhưng so với con số cương thi vẫn đang đứng thì không thấm vào đâu.

- Trần ca! Đừng có đứng đấy, mau giúp đệ a!

- Ha ha! Tưởng đệ không nói chứ. Hảo 2 chiêu kiếm pháp, đủ sắc bén! Bây giờ xem quyền cước của lão Trần ta đây!

Không tiếp tục nhiều lời, Trần Thương liền vận đấu khí vào 2 chân, sau đó lao tới đám cương thi.

Chát! Chát! Chát! Chát!

Chỉ với một cước mà Trần Thương đã đá nát đầu 5 tên, trong đó có 2 tên xui xẻo bị nổ nát thây!

Đám cương thi hành động chậm chạp, phương thức tấn công cũng đơn giản, chỉ có lao tới cắn xé con mồi, cho nên dễ bị 2 người Trần - Lăng tiêu diệt. Nhưng số lượng của chúng quá đông, hết tên này ngã xuống thì còn tên khác lao lên, liên miên không dứt.

Tưởng như đã sắp tiêu diệt được hết, thì cảnh tượng tiếp theo làm cho 2 người phải xanh mặt: Dưới đất lại có một đám cương thi khác nhào lên, chuẩn bị lao tới phía 2 người. - Ta kháo! Bọn này có bao nhiêu vậy, hết đám này chết thì lại có đám khác từ dưới đất mọc lên!

Lăng Huyền Phong vừa đánh vừa chửi. Hắn tuy căm hận nhưng không còn cách nào khác, nếu không muốn chết thì phải tiếp tục chiến đấu. Dần dần, hắn cũng cảm thấy sắp chống đỡ không nổi, nội lực đã gần cạn kiệt, phía bên kia thì Trần Thương cũng đã có dấu hiệu chùng xuống, tốc độ ra đòn cũng chậm lại, có dấu hiệu thở dốc.

- Trần ca! Chúng ta lùi lại phía cửa động, dựa vào địa hình hẹp để phòng thủ, như vậy sẽ tiết kiệm được chút sức lực!

- Hảo!

2 người vừa đánh vừa lui, bỗng chốc cương thi từ dưới đất chui lên đã lên tới con số gần một trăm, thật làm cho Lăng Tam Thiếu muốn chửi mẹ nó, tên vương bát đản thất đức nào lại biến con người ta thành cương thi, báo hại lão tử hôm nay chật vật khổ không chịu được.

- Không xong! Lão đệ! Cẩn thận đằng sau!

Theo lời Trần Thương, Lăng Huyền Phong quay lại. Hắn lập tức phun ra một câu chửi tục:

- Đcmm! Lại còn chặn đường bố mày nữa?

Đằng sau 2 người là gần chục tên cương thi đang dần bò lên từ phía cửa hang, vô hình chung 2 người bị tấn công từ 2 phía.

Đang trong lúc căng thẳng, thì phía cửa hang phát nổ một tiếng. Ầm!!

Nương theo tiếng nổ, một bóng hình yểu điệu xông vào trong hang, hét lớn:

- Tô Mị của Phục Ma Hội ở đây, yêu nghiệt còn không mau rút chạy?

Người tới là một thiếu nữ 17-18 tuổi, thân mặc một bộ trường sam màu hồng nhạt, tóc búi lại sau đầu, phía trên có cài một bông hoa lan màu trắng. Nàng có một khuôn mặt trắng trẻo, 2 mắt to tròn vô cùng xinh đẹp.

- Người tới: Tô Mị. Tu vi: Võ Vương nhất giai, chức nghiệp khác: Băng - Lôi song hệ ma pháp sư.

Lại là một ma pháp sư! Trong một ngày mà Lăng Huyền Phong đã chạm mặt tới 2 ma pháp sư, trong đó một thù địch còn một thì là bạn.

- 2 vị, mau lùi về phía sau tiểu nữ!

Tô Mị lên tiếng nhắc nhở. Trần, Lăng 2 người không nói nhiều lời, lập tức lùi lại về 2 bên của nàng, đúng lúc này, nàng niệm chú:

- Tịch diệt! Băng Thương!

Nàng vỗ mạnh 2 tay xuống đất, lập tức phía trước nàng nổi lên từng đạo băng thương sắc nhọn, đâm thủng người đám cương thi, ghim chặt chúng lại một chỗ. Không dừng lại ở đó, nàng tiếp tục niệm chú:

- Lôi bạo!

Từ tay của nàng, từng đợt từng đợt lôi điện phóng ra, nhắm thẳng vào những tên cương thi bị ghim lại.

Xẹt! Xẹt! Xẹt! Phanh! Phanh!

Những tên cương thi bị trúng chiêu cơ thể giật giật một vài cái, sau đó nổ tung, sức ép của vụ nổ còn đánh bay đám cương thi bên cạnh.

Lăng Huyền Phong trừng mắt nhìn, vài giây sau hắn than thở:

- Mẹ kiếp! Ma pháp sư sao bá đạo vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau