TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Hỏi thăm

- Thường lão bản khách khí, thiếu gia nhà chúng ta đi ra ngoài du ngoạn, sắc trời cũng đã tối nên rẽ vào quý điếm để dùng bữa, sau đó muốn thuê phòng ở một thời gian - Lý Mục lên tiếng.

- Ồ? Thế các vị thứ lỗi cho lão phu tò mò, các vị thuộc gia tộc nào, từ phương nào tới?

- Chúng ta.....

Lý Mục đang định lên tiếng thì bị Lăng Huyền Phong khẽ kéo lại. Động tác của hắn rất nhanh, không để ai phát hiện.

- Thường lão bản cũng là người thích bát quái (tám chuyện) đó nha. Nhưng tiết lộ chút thông tin cũng không sao. Xin tự giới thiệu, bản thiếu gia họ Lăng, tên chỉ có một chữ là Thiên. Còn đây là tiểu thiếp của ta, tên Uyển Thanh, 2 hộ vệ của ta Trương Long, Triệu Hổ.

- Hóa ra là Lăng công tử. Nếu ngài họ Lăng, chẳng lẽ ngài tới từ Mặc Thủy thành?

- Ha ha! Thường lão bản nói đùa, bản thiếu gia chỉ tới từ một tiểu gia tộc ở phương Nam, chẳng qua cũng trùng họ Lăng thôi, làm sao kham nổi 2 chữ Lăng Gia chứ. Hơn nữa, Lăng Gia hiện tại chỉ có 3 công tử là đại thiếu Chấn Đông, tam thiếu Huyền Phong và tứ thiếu Hiếu Kiệt. Lão bản chẳng lẽ nghe tới ngũ thiếu gia của Lăng Gia hay sao

Lăng Huyền Phong lắc đầu cười nói. Thường lão bản cũng bán tin bán nghi. Dù sao họ cũng chỉ là người qua đường, tùy tiện trả lời như thế nào là việc của họ, miễn sao họ không gây chuyện ở đây là được. Nghĩ tới đây Thường lão bản liền bình thường trở lại, sau đó tiếp tục nói:

- Ha ha, thứ lỗi cho Thường mỗ hơi hiếu kỳ, nếu Lăng công tử có nhã hứng thì có thể cùng lệnh phu nhân ở tại bổn điếm một thời gian chơi đùa cũng được.

Mục Uyển Thanh nghe thấy hắn nói mình là tiểu thiếp của hắn, tức thì mặt ngọc đỏ bừng, cúi đầu xuống, vô cùng xấu hổ. Không nhịn được vươn tay ra véo vào hông hắn một cái. Lăng Huyền Phong đau tới mức nhe răng, trợn mắt lên nhìn nàng. Mục Uyển Thanh lè lưỡi tinh nghịch trêu hắn.

- Khụ Khụ! Thường lão bản, tùy tiện cho ta 2 gian phòng ở trong khách điếm, trước đó dọn cho chúng ta một mâm cơm, chúng ta cảm thấy hơi đói.

- Không vấn đề! Tiểu nhị! Mời trà! Kêu đầu bếp chuẩn bị một mâm cơm, sau đó chuẩn bị 2 gian phòng thượng hạng!

- Thường lão bản khách khí!

Lăng Huyền Phong chắp tay rồi cùng với Mục Uyển Thanh đi vào trước. Do cũng đã tối, trong khách điếm cũng không phải là đông khách, chỉ có vài ba khách đang ngồi ăn uống, ai làm việc nấy, đám người Lăng Huyền Phong đi vào họ cũng chỉ nhìn qua một cái rồi cũng không để ý nữa. Chọn cho mình một cái bàn lớn ở góc trong của sảnh, Lăng Huyền Phong đặt mông xuống. Rong ruổi suốt ngày trời, đây là lần đầu tiên hắn có thể ngồi nghỉ ngơi một cách đúng nghĩa kể từ khi hắn rời khỏi Lăng Gia.

- Tướng công, chàng có mệt không? - Mục Uyển Thanh nhẹ giọng nói. 2 chữ "tướng công" này khi nàng nói ra cũng có chút xấu hổ. Dù sao chuyện này cũng còn rất mới, có lẽ sau này sẽ đỡ ngại ngùng hơn.

- Khụ! Ta đúng là có hơi mệt. - Lăng Huyền Phong cũng xấu hổ ngại ngùng không kém. Đây là lần đầu tiên trong 2 kiếp hắn được một nữ nhân gọi như vậy, hơn nữa giọng nói vô cùng trong trẻo và ngọt ngào, làm trong lòng hắn sôi nổi không yên. Kiếp trước hắn cũng từng có người yêu, nhưng những lời ân cần hỏi thăm như thế này hầu như hiếm khi xảy ra. - Ừm, mệt cũng phải, dù sao chúng ta cũng đã di chuyển một ngày dài, thiếp cũng thấy có chút ăn không tiêu. - Nàng vừa nói vừa tựa đầu vào vai hắn. Đây là lần đầu tiên nàng đi ra khỏi nhà xa và lâu đến như vậy.

- Thiếu gia, kế hoạch tiếp theo là gì? - Lý Mục hỏi nhỏ. Hắn từ đầu không hiểu chuyện gì xảy ra, cứ ù ù cạc cạc, cuối cùng bị một bầy cương thi tấn công, cho tới bây giờ vẫn chưa hoàn hồn, không biết phải làm thế nào. Nhị đệ của hắn thì theo hắn lăn lộn từ bé, đầu óc hắn như thế nào, há còn không biết. Còn tiểu muội? Nàng thì kinh nghiệm giang hồ hầu như là con số không, hơn nữa hiện tại, khuôn mặt lộ ra vẻ mê trai, có hỏi cũng chỉ như vịt nghe sấm, chắc cũng không đưa ra được ý kiến nào, thôi thì đành hỏi vị tam thiếu gia kia vậy. Dù sao trong 4 người hắn có vẻ như vẫn còn tỉnh táo nhất.

- Trong vài ngày tới tạm thời chúng ta ở nơi này, trước hết ta cũng không nghĩ được gì, chỉ biết là phải tìm vị Lưu đại phu kia, những thứ còn lại khá mơ hồ.

- Thức ăn của quý khách đây, xin lỗi phải chờ đợi lâu! - Tiểu nhị bưng liền một mâm cơm thịnh soạn đặt lên bàn, trên mặt nở một nụ cười đon đả.

- Tiểu nhị, ta nghe nói Lưu đại phu ở Ngọa Đương rất có tiếng, vừa hay ta cũng là người nghiên cứu về y học, muốn đàm đạo với ông ta, ngươi có thể chỉ cho ta chỗ ở của ông ấy chăng?

- Bẩm thiếu gia! Ngài nói vô cùng chính xác a! Lưu đại phu ở Ngọa Đương thành này đích xác là vô cùng có tiếng. Ông ta về y thuật tiểu nhân không dám nói bừa, ở đại lục có vẻ hơi quá, nhưng ít nhất ở Ngọa Đương là đệ nhất. Tuy nhiên ông ta dường như chưa bao giờ đàm đạo y thuật với người khác cả, nhưng ngài có thể thử. Sáng mai ngài cứ tới dược đường Lưu Gia phía Tây thành tìm ông ta.

- Đa tạ!

Lăng Huyền Phong mỉm cười rồi ném cho tiểu nhị một thỏi bạc trắng sau đó đuổi hắn đi.

- Xem ra Lưu đại phu này cũng có chút danh tiếng, ngày mai chúng ta sẽ đi tìm ông ta, bây giờ cứ ăn uống thoải mái xong rồi nghỉ ngơi. Ủa, các ngươi làm sao thế? Đang mải mê nói chuyện, Lăng Huyền Phong bất chợt để ý thấy 3 Ảnh Vệ không động vào đũa mà cứ ngồi nghiêm chỉnh nhìn hắn.

- Bẩm thiếu gia! Luật lệ của Lăng Gia không cho phép hạ nhân được ngồi ăn cùng với chủ nhân, ngài cho chúng ta ngồi cùng đã là vinh dự lắm rồi, chúng ta không dám ăn cùng, thiếu gia ăn trước, sau đó chúng ta ăn sau cũng được.

- Vớ vẩn! Bản thiếu gia chính là luật lệ của Lăng Gia. Bây giờ ta ra lệnh cho các ngươi ngồi ăn cùng ta, nếu không xử theo gia pháp tội bất kính!

Lăng Huyền Phong bực mình nói. Hắn cực kỳ ghét chuyện phân chia đẳng cấp, tuy rằng hắn vô lực thay đổi tục lệ này ở phạm vi rộng lớn hơn, nhưng những lúc như thế này vận dụng quyền uy của mình để thay đổi lối hành xử của thuộc hạ cũng là chuyện dễ dàng.

- Chuyện này... Thuộc hạ tuân mệnh. Lý Mục ánh mắt phức tạp nhìn Lăng Huyền Phong. Từ trước tới nay, cho dù người hành xử tùy tiện trong Lăng Gia là Lăng tam gia cũng không dám tùy tiện vi phạm luật lệ, nay tam thiếu gia không những không để ý, hơn nữa trắng trợn vi phạm luật lệ, bắt bọn hắn ngồi cùng ăn, làm cho 3 người tự dưng có một cảm giác khó tả trong lòng.

- Uy! Các ngươi nhìn cái giề? Mỹ nữ nhìn ta còn miễn cưỡng được, ví dụ Thanh nhi nhìn ta còn hiểu được, 2 tên đại nam nhân các ngươi cũng nhìn ta là sao? Ta không phải cái kia thích đấu kiếm à nha!

- Phụt!!!

Mục Uyển Thanh nghe hắn nói lung tung như vậy thì bật cười, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng "đấu kiếm" là như thế nào nàng không hiểu.

- Thiếu gia! Đấu kiếm là gì a? - Một đôi mắt to tròn xinh đẹp hướng về hắn nhìn, làm cho Lăng Huyền Phong trong lòng cảm thấy không thoải mái.

- Khụ! Khụ! Cái này... Ách... Tiểu nương tử a... Cái này hơi khó giải thích.. Khụ... Khụ... Hay là ta nói thế này cho dễ hiểu: Kiếm của ta thà nhiễm máu của địch nhân hơn là nhiễm phân của đồng đội a!

Cả 3 Ảnh Vệ trầm tư suy nghĩ, sau đó nhận ra hắn đang nói cái gì, lập tức sắc mặt đen thui. Mục Uyển Thanh sắc mặt như quả gấc chính véo vào hông hắn:

- Tử sắc lang! Đồ biến thái! Không ngờ chàng nhỏ tuổi như vậy mà lại có thể nghĩ ra những thứ bậy bạ như vậy.

- Oan uổng a! Ta không muốn nói nhưng nàng bắt ta nói a!

Cả 4 người cười đùa với nhau, vô hình chung không khí thoải mái hơn, không còn gò bó như trước.

Chương 42: Giấc mơ kỳ quái

Ăn cơm xong, Lăng Huyền Phong cũng không muốn làm gì khác ngoài việc đi ngủ. Trận chiến hôm qua cùng với việc rong ruổi suốt cả ngày trời không nghỉ đã khiến cho thể lực Lăng Huyền Phong cạn kiệt. Điều hắn muốn nhất bây giờ chính là được ngủ một giấc ngon lành.

- Có chuyện gì để mai hẵng nói, bây giờ ta không còn sức để nghe nữa, giải tán, sáng mai tập trung ở đây.

Nói liền hắn lập tức đứng lên đi về phía gian phòng ngủ.

Đặt lưng nằm xuống chiếc giường với chăn ấm đệm êm, Lăng Huyền Phong không khó chìm vào giấc ngủ say. Mục Uyển Thanh thấy hắn đặt lưng xuống liền ngủ ngay được, trong lòng cũng cảm thán không thôi. Không ngờ trên đời còn có người tài đến như vậy, đặt lưng nằm xuống đã ngủ ngay được. Bỗng dưng, nàng nhìn thấy tên tiểu tử kia nở một nụ cười vô cùng đê tiện, khóe miệng lại có nước dãi chảy ra, sau đó hắn khẽ lẩm bẩm:

- Mỹ nhân, lại đây cho bản thiếu gia ôm một cái nào, hắc hắc!

Mục Uyển Thanh khóe miệng giật giật. Không hổ danh là đệ nhất hoàn khố, đến ngủ cũng có thể mơ một giấc mơ đê tiện đến vậy. Không tự chủ nghĩ đến việc tên sắc lang kia sau này chính là trượng phu của mình, sắc mặt nàng đen thui. Ngửa mặt lên trần thở dài. Haizzz, không biết gả cho hắn là phúc hay họa đây. Mà thôi, nếu là phúc thì không sao, mà là họa cũng không tránh được, không bằng tiếp nhận vậy. Nhẹ nhàng, nàng tiến tới chui vào trong lòng hắn, sau khi lựa một tư thế nằm dễ chịu nhất, nàng dần chìm vào giấc ngủ.

Lăng tam thiếu của chúng ta ngủ say như chết, cho dù bom rơi đạn nổ ngay bên tai cũng không biết gì. Đây có lẽ là một tật xấu của hắn từ kiếp trước. Hơn nữa, hiện tại, hắn đang mơ một giấc mơ phải gọi là siêu cấp.... ba chấm.. Trong mơ, hắn đang nằm trên một cái giường vô cùng to, có thể chứa được 5 người nằm cùng một lúc. Hắn đang trong tình trạng bán khỏa thân, trên người duy nhất chỉ còn một cái quần cộc. Bên tay trái của hắn là Maria Ozawa, tay phải của hắn là Sora Aoi. Trước mặt hắn cũng có một mỹ nữ đang trình diễn múa thoát ý, đó chính là Ria Sakurai đang trình diễn tiết mục múa thoát y. Không ai có thể ngờ được là Lăng Tam thiếu gia ngủ mơ lại đi mơ thấy.... nữ thần JAV. Đang lúc cao trào, chuẩn bị xách thương lên ngựa chiến đấu thì bỗng dưng dị biến xảy ra.

Bùm!!!

Một tiếng nổ vang trong đầu Lăng Huyền Phong. Trong thức hải của hắn, hắn đang mặc trang phục ngày thường, xung quanh hắn là một vùng đồng bằng cỏ cây xanh tốt..

- Đây là đâu, không phải ta đang ngủ sao?

Thử nhéo vào mặt mình, Lăng Huyền Phong cảm thấy một trận đau rát. Đây không phải mơ! Hoảng hốt một trận, hắn nhìn ngó xung quanh, một lúc lâu hắn dằn lòng mình phải bình tĩnh, tìm cách giải quyết, hoảng hốt cũng không giải quyết được gì. Bình tâm lại, hắn chạy thẳng về phía trước. Một lúc sau, làm cho hắn cảm thấy quái lạ, đó chính là hắn chạy một quãng cũng phải hơn 60 dặm đường rồi, nhưng không hề cảm thấy chút mệt mỏi nào! Hơn nữa, thở gấp cũng không có! Đang mải mê suy nghĩ thì bỗng nhiên:

- Sát!!!!!!!!!!!!

Tiếng hô vang vọng khắp một góc trời

Ở phía trước! Nghĩ vậy, Lăng Huyền Phong phi thân lên một ngọn đồi cao. Nhìn xuống phía dưới, hắn cảm thấy kinh hãi. Trước mắt hắn, là một chiến trường!

2 bên chiến đấu giáp lá cà với nhau. Một bên là những binh lính mặc áo giáp da, thân hình khỏe mạnh, tay cầm rìu, thương, búa đang liều chết chiến đấu với phe còn lại. Phía đối phương thì là áo giáp sắt, cầm kiếm, cung, thương,... quân số đông đảo đang chen chúc nhau mà đến.

- Phía quân lính giáp da chắc chắn sẽ phải thua!

Đứng trên đồi, Lăng Huyền Phong phán một câu. Nhưng không hiểu tại sao trong lòng của hắn lại quặn đau sau khi nói mấy câu đó, như thể là hắn không muốn xảy ra chút nào. - Quái lạ! Mình bị sao vậy nhỉ?

Đúng như dự đoán, được một lúc sau, binh lính giáp da chống đỡ không nổi, bỏ chạy tán loạn, bên phía còn lại, binh lính sĩ khí tăng cao, ồ ạt tiến quân, thế như vũ bão. Lúc này Lăng Huyền Phong mới nhìn kĩ, hắn hít một ngụm khí lạnh, quân số đối phương vô cùng đông đảo, chí ít cũng có mấy vạn quân!

- Haizzz, chiến tranh! Thương hải tang điền, lòng tham con người là không đáy, chỉ vì dã tâm của một tên bạo chúa mà sinh linh đồ thán, ai oán thay!

- Người anh em nói rất đúng! Chỉ vì dã tâm của một tên bạo chúa mà bao nhiêu người phải chết vì hắn, thật là không đáng!

Lăng Huyền Phong giật mình! Không ngờ ở đây có người thấy hắn! Quay lại nhìn, trước mắt hắn, là một kỵ sĩ trẻ tuổi, thân mặc áo giáp sắt màu đen, cầm một cây trường côn bịt sắt, toàn thân cũng làm bằng sắt! Nhìn xuống con ngựa, là một con thần tuấn, giáp sắt đầy mình! Con ngựa một lúc lại thở phì phò, trông vô cùng khí thế.

Không hiểu sao, khi nhìn thấy kỵ sĩ này, trong tiềm thức của hắn lại có một loại cảm giác sùng bái, ngưỡng mộ, một cỗ nhiệt huyết hào hùng xông lên, máu nóng trong người sôi trào. Lặng yên một lúc, hắn hỏi:

- Ngươi là....

- Người anh em, bây giờ ta còn có việc, quân giặc đang tới, ta phải đi tới làm nhiệm vụ của mình, sau này sẽ gặp lại.

Không nói nhiều lời, vị kỵ sĩ kia thúc ngựa chạy tới một mình đối mặt với mấy vạn quân giặc! Vó ngựa bằng sắt lao trên đường vang lên tiếng "Đông, Đông, Đông, Đông" vô cùng vang dội.

Quân địch thấy đối phương có một kỵ sĩ trẻ tuổi lao tới, liền cười như điên, trong hàng ngũ, một viên đại tướng xông tới, hắn hét lớn: - Người tới là ai? Dám cả gan chặn đường quân đội Thiên Tử! Tới đây chịu chết!

- Hừ! Quân giặc cướp nước! Hãy nhận mệnh đi!

Dứt lời, vị kỵ sĩ trẻ thúc ngựa phi nước rút. Chiến mã đột ngột tăng tốc, lao tới như một cơn gió. Vị tướng kia cũng là chiến tướng xông pha trận mạc, kinh nghiệm đầy mình, rút thương lao tới đón đỡ.

- Choang!

2 vũ khí va chạm với nhau đến tóe lửa. Viên đại tướng kia kinh hãi trong lòng. Không ngờ tên nhóc kia lại có sức khỏe tới như vậy, mình đã dồn 8 phần lực lượng vào thương kia, vậy mà tới giờ 2 tay mình run run, hơn nữa lại còn đau rát.

- Khá lắm nhóc con, không ngờ có chút bản lĩnh! Nhưng như thế chưa đủ! Xem chiêu!

Viên tướng kia lập tức đâm tới một thương, thế nhanh như chớp. Kỵ sĩ kia không chút nao núng giơ bổng đón đỡ. 2 thanh vũ khí lại giao nhau đến tóe lửa. 2 người đánh nhau ta đánh ngươi đỡ, ngươi đánh ta đỡ, phút chốc, không ngờ đã giao chiến hơn trăm hiệp!

Được một lúc lâu, viên tướng kia càng đánh càng sợ hãi, hắn trải qua trăm trận chiến, chưa bao giờ lâm vào thế bí như thế này. Hắn càng lúc càng thấm mệt, trong khi tên kỵ sĩ trẻ kia càng đánh càng hăng, càng lúc khí thế càng như vũ bão. Lúc đầu 2 người đánh còn có công có thủ, nhưng tới bây giờ hắn chỉ có thể thủ chứ không thể công. Các cụ có câu: Thủ mãi cũng sẽ thua. Đúng như vậy, viên tướng kia rốt cục cũng không chống đỡ nổi nữa, bị kỵ sĩ kia hất văng cây thương. Hắn hét to:

- Quân cướp nước, hãy đền mạng!!!!

Hét to một tiếng, vị kỵ sĩ đập cây trường côn xuống

- Không!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hét thảm một tiếng, viên tướng kia bị cây côn sắt đập cho nát sọ, xương trộn lẫn óc văng tung tóe, nhưng thế tới của cây côn chưa hết, vẫn đập xuống. chỉ một cái chớp mắt cả người lẫn ngựa bị đánh cho nát bét, chỉ còn lại một đống thịt nát trên đất!

- AAAAA!!!! Lũ giặc kia, ta đến đây!!!!!

Hét dài một tiếng, kỵ sĩ thúc ngựa xông thẳng vào đội hình địch. Đi đến đâu hắn vung gậy bổ đến đó. Những nơi hắn đi qua thì người ngã ngựa đổ. Những ai may mắn thì bị một gậy đập nát sọ, những tên nào không may mắn thì bị đánh cho thành bánh thịt!

Lăng Huyền Phong trông thấy một cảnh tượng như vậy không những không thấy ghê tởm, mà còn vô cùng hưng phấn, nhiệt huyết sôi trào, hắn lập tức cũng muốn xông tới trợ giúp một phen. Nhưng đúng lúc này, một luồng sức hút đã kéo hắn rời xa khỏi nơi đó. Giật mình tỉnh giấc, Lăng Huyền Phong mở mắt, thấy mình đang ở trong nhà trọ!

Chương 43: Nửa đêm đánh trận

(Khụ Khụ, chương này có chút 18+, đề nghị cân nhắc kĩ trước khi đọc =)))))

- ------------------------------------------------------------------------------------------------------

Giật mình tỉnh dậy, Lăng Huyền Phong thấy mình đang nằm trên giường, hắn nhớ ra mình đang ở nhà trọ thành Ngọa Đương. Thở nhẹ một tiếng, hóa ra chỉ là giấc mơ. Nhưng nếu là giấc mơ, sao nó lại thật như vậy.

- Đại ca! Vừa rồi ngươi có thấy không?

- Thấy cái gì?

- Lúc nãy ta mơ thấy một vị kỵ sĩ xông vào thiên quân vạn mã, đánh cho thất điên bát đảo, huynh có biết đấy là ai không?

- Thằng điên! Mày nằm mơ thì bố ai mà biết mày mơ thấy cái gì, hỏi ngu vờ lờ. Hỏi như thế bố tao cũng không trả lời được!

Lăng Huyền Phong đầu đầy vạch đen. Cũng đúng, mình nằm mơ mà, hệ thống dù thần thông quảng đại thế nào cũng không thể nhìn thấy được, hỏi như vậy khác nào mình tự nhận mình ngu không hả trời!

- Có điều, kỵ sĩ nào thì ta không thấy, nhưng mà Maria Ozawa, Sora Aoi hay là Ria Sakurai gì gì đó thì anh đây nghe thấy rất rõ, khặc khặc khặc!!

Lăng Huyền Phong sắc mặt tím như gan heo. Không ngờ trong lúc ngủ hắn lại gọi tên những thiên thần JAV đó ra, hiện tại hắn chỉ muốn chui xuống một cái lỗ cho đỡ xấu hổ.

- Hừ! Lo liệu mà đi ngủ đê, ngày mai còn có nhiều việc lắm đấy! - Dứt lời, hệ thống im lặng, không nói gì nữa.

- Ngủ thì ngủ! Không ngờ ngươi cũng nghe lén người khác đi ngủ, thật là đê tiện! - Lăng Huyền Phong thì thầm. Hắn định cử động tay thì lập tức hắn chạm phải một vật gì đó mềm mềm. Quay sang thì hắn trở nên hoa mắt, vì trong lòng hắn, đang có một tiểu mỹ nhân đang say giấc ngủ, đó chính là Mục Uyển Thanh!

Bà cô ơi! Ngươi hại chết ta rồi! Sao lại chui vào đây ngủ! Lăng Huyền Phong la thầm trong lòng, bây giờ hắn khổ không thể tả, mỹ nhân nằm gọn trong lòng hắn, chân dài mềm mại thì vắt ngang qua eo hắn, 2 tay trắng nõn như ngọc thì đang ôm hắn, mặt nàng thì kề sát mặt hắn, thi thoảng lại hít thở đều đều. Mùi hương xử nữ cứ thế xộc vào mũi làm cho "Tiểu Lăng Huyền Phong" dựng lều phản đối! Lăng Tam thiếu mất ngủ, một mực đếm đàn dê, luôn bồi hồi giữa tư tưởng nên làm cầm thú hay không bằng cầm thú. Hắn từ trước đến nay ngủ một mình rất an phận, nhưng lúc này có một mỹ nhân đang nằm kế bên hắn, lúc này lại không ổn chút nào!

Lặng lẽ nghĩ đến những điều tốt đẹp để đẩy lui suy nghĩ xấu. Nào là cún con, nào là biển xanh cát trắng,... hắn cứ nằm liên tưởng liên tục. Đến lúc hắn gần như lim dim ngủ rồi thì.

Ưmmm!!! Một tiếng rên yêu kiều vang lên. Mọi công sức từ nãy đến giờ tan thành mây khói. Trong lòng hắn lại nổi máu..... dê.

Hơi thở của hắn càng lúc càng dồn dập, người hắn nóng lên. Như cảm thấy có điều gì đó bất thường, Mục Uyển Thanh tỉnh giấc.

- Tướng công, ngươi sao thế? - Khi chỉ có 2 người nàng sẽ gọi hắn như vậy, đổi lại nếu có người khác thì nàng vẫn sẽ gọi hắn là thiếu gia, dù gì 2 người cũng chưa công khai thân phận.

Giọng nói ngái ngủ dễ thương của nàng như giọt nước làm tràn ly. Không thể chịu nổi được nữa, Lăng Huyền Phong cúi xuống chiếm lấy cặp môi anh đào kiều diễm kia.

- Tướng công! Ư! Ư!......
Không nói được nữa, Mục Uyển Thanh cảm thấy vô lực, chân tay bủn rủn, không còn suy nghĩ được nữa. Nàng cứ để mặc cho lưỡi của hắn cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương của mình.

Tay của Lăng Huyền Phong thì không yên phận, di chuyển vào trong áo, tiến tới trên ngọc nữ phong cao ngất kia mà sờ nắn. Mục Uyển Thanh ưỡn người lên, cảm thấy trước ngực mình tê dại (Phê không thể tả =))))).

- Tướng công! Ta... khó chịu.... ( Sướng chứ khó chịu cái mẹ gì:v)

Không để ý tới lời nàng nói, hắn cúi người xuống hôn lên ngực nàng, sau đó ngậm lấy đỉnh màu hồng hồng mềm mại kia. Mục Uyển Thanh không kìm nén được nữa, bật phát ra tiếng rên nhỏ mê người. Cặp chân dài tuyết trắng mềm mại cắp vào người hắn, ngọc nữ phong dí sát vào khiến cho suýt nữa Lăng Huyền Phong bị ngộp thở. 2 tay của hắn mò xuống dưới cấm địa kia, bây giờ đã ướt sũng một mảng. Mục Uyển Thanh thở gấp, tiếng rên càng lúc càng gấp. Nhanh chóng lột đồ ra, hắn nằm đè nàng xuống, trước khi bắt đầu, hắn hỏi nàng:

- Thanh nhi! Gả cho ta nhé!

Mục Uyển Thanh mở đôi mắt to tròn ra nhìn hắn, không nói gì, mà ngay lập tức ngẩng lên hôn hắn, biểu thị đồng ý. Lăng Huyền Phong cũng không nhiều lời, xách thương tiến vào động phủ ẩm ướt kia...

A!!!

Nàng rên lên một tiếng đau đớn, dường như có một cái gì đó bị xé rách. Nàng biết rằng từ nay mình đã không còn là thiếu nữ, mình đã là nữ nhân, nữ nhân của hắn!

Lăng Huyền Phong thấy nàng đau đớn thì dừng lại, hôn lên cặp môi son kia. Được một lúc thì Mục Uyển Thanh nói:

- Tướng công! Yêu thiếp đi!

Lăng Huyền Phong lập tức xông pha trận mạc, thế như vũ bão, thỉnh thoảng lại ôn nhu, dịu dàng. Mục Uyển Thanh chỉ biết trân mình chịu đựng những cơn khoái cảm ập đến.

Nhất thời trong phòng tràn ngập xuân sắc!

Chương 44: Bao đả thính

Sóng gió qua đi, Lăng Huyền Phong nằm ôm lấy Mục Uyển Thanh. Trên cơ thể trắng muốt kia đang lấm tấm mồ hôi, thỉnh thoảng lại thấy những vệt hồng hồng do cao trào qua đi để lại. Dưới giường là một vệt màu đỏ tươi, minh chứng cho việc nàng đã không còn là xử nữ nữa.

- Tướng công! Ngươi thật lợi hại! Nhưng làm ta đau quá!

- Bảo bối! Ai bảo ngươi quyến rũ như vậy, làm ta không chịu nổi! Bây giờ muốn trách ta sao!

- Nhân gia có gì đã cho hết ngươi rồi. Nếu sau này ngươi phụ ta, hừ! Lúc đó đừng trách.

Lăng Huyền Phong thấy nàng bĩu môi, cười ha ha, sau đó không nhịn được lại hôn tới cặp môi ướt át kia. Mục Uyển Thanh uốn éo cơ thể đáp trả lại. Nhất thời Lăng Tiểu Công Tử lại nổi dậy phản kháng. Căn phòng lại tràn ngập sắc xuân.

- ---------------- Ta chỉ là vạch qua đường:v --------------------------

Sáng hôm sau....

Lăng Huyền Phong quần áo chỉnh tề bước ra khỏi phòng, hắn hít thở không khí trong lành. Buổi sáng sớm tinh mơ là lúc thích hợp nhất để luyện tập. Hắn liền mặc trang phục huấn luyện, bắt đầu các bài tập thể dục cơ bản để co dãn gân cốt. Được một lúc hắn bắt đầu luyện quyền và luyện kiếm.

Trong phòng, Mục Uyển Thanh cũng đã tỉnh và ngồi dậy, ngơ ngác nhìn vết đỏ thấm trên đệm, nàng vẫn không thể tin được rằng mình đã thất thân cho hắn. Một lúc sau, nàng bắt đầu xuống giường, nhưng bước được một bước, nàng khuỵu xuống vì rát. Đỏ mặt, nàng căm hận nhìn tên tiểu tử ngoài sân kia, nghiến răng:

- Tiểu sắc quỷ! Khỏe như trâu! Làm cho lão nương bây giờ không đi được bình thường nữa. Ai nha! Đau chết lão nương rồi!

Loay hoay một lúc mới đỡ được cơn đau từ hạ thân, Mục Uyển Thanh cố gắng mặc quần áo vào rồi ra vẻ bình tĩnh đi ra ngoài, mặc dù dáng đi có chút quái dị.

Khi nàng đi ra cửa thì đúng lúc trông thấy Lăng Huyền Phong đang luyện Thái Cực Kiếm. Sở dĩ hắn không diễn luyện Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm hay Thanh Phong Kiếm là bởi vì ngoài tác dụng chiến đấu ra, Thái Cực Kiếm Pháp cùng Thái Cực Quyền nổi tiếng nhất về tác dụng dưỡng sinh, bồi bổ khí huyết, giúp cho cơ thể thoải mái, sảng khoái đầu óc. Từng đường kiếm một chậm rãi được phát ra, bề ngoài nhìn trông có vẻ như chậm chạp, vô lực, nhưng đại hành gia khi nhìn vào sẽ thấy ẩn chứa trong Thái Cực Kiếm là một cỗ uy lực vô tận, sinh sôi nảy nở không ngừng. Thái Cực chú trọng lấy nhu thắng cương, lấy chậm phá nhanh, lấy nguyên lý "tá lực đả lực", "tứ lạng bạt thiên cân" làm chính, giúp cho bản thân trước một đối thủ mạnh hơn cũng có thể hóa giải chiêu thức của đối phương dễ dàng.

Mục Uyển Thanh chăm chú si mê nhìn tình lang của mình diễn luyện kiếm pháp mà không để ý từ bên ngoài có một người cũng đang nhìn vào. Hắn thấy rất hứng thú với Thái Cực Kiếm của Lăng Huyền Phong, cảm thấy kiếm pháp này không bình thường, ẩn giấu đạo lý nào đó vô cùng thâm sâu. Thấy Lăng Huyền Phong múa kiếm xong, chậm rãi thu công, nhất thời ngứa ngáy tay chân chạy ra hô lớn:- Huynh đệ! Kiếm pháp không tồi, ta đây muốn so vài chiêu, có thể chăng?

Dứt lời, không để cho Lăng Huyền Phong đồng ý, đã lao tới tung một cước. Một luồng kình phong gào thét bay tới. Mục Uyển Thanh kinh hãi, muốn chạy ra giúp nhưng hạ thân vô cùng đau đớn, di chuyển vô cùng khó khăn, huống chi giúp đỡ như thế nào. Lăng Huyền Phong vẫn bình thản ung dung đón đợi thế công của đối phương. Một cước kia lao tới, kình phong lướt qua mái tóc. Lăng Huyền Phong rất muốn biết người này là ai, nhờ hệ thống quét qua thì có kết quả:

- Tên tuổi: Không rõ. Trạng thái: Không thù địch. Tu vi: Đại võ sư bát giai đỉnh

Không rõ? Hơn nữa còn là cao thủ! Lăng Huyền Phong hưng phấn, rất muốn so chiêu với người nọ, một chiêu Nhạn Hành Công dễ dàng né được một cước, nhưng dư uy của chiêu kia làm cho mặt hắn cảm thấy rát rát, không rõ nếu như trúng một cước kia thì mình còn mấy cái xương lành lặn nữa.

- Thật là một cước sắc bén! Huynh đài, ngươi không tồi a!

- Quá khen, tiểu huynh đệ cũng linh hoạt không kém, rất ít người có thể né được một cước kia của ta. Hầu hết đều trúng chiêu, nhưng thương thế tùy theo công lực của đối phương mà thôi, còn né được hoàn toàn, huynh đệ ngươi là người thứ 2, ha ha!

- Còn người thứ nhất?
- Người thứ nhất thì hiện tại ngươi còn quá yếu, sau này mạnh lên sẽ rõ! Hiện tại tiếp của ta vài chiêu!

Người nọ lần thứ 2 tung cước đá tới. Lần này uy lực kinh khủng hơn gấp đôi!

Qua phán đoán sơ bộ, người này thân không mang theo vũ khí, chỉ đeo một chiếc hồ lô sau lưng, chắc chắn là một cao thủ tu quyền cước. Vậy thì mình sẽ chiến đấu tay không với hắn vậy. Lại một luồng kình phong sắc bén tạt đến, Lăng Huyền Phong đoán nếu như trúng một cước này, bản thân ít nhất cũng sẽ bán thân bất toại, hắn liền sử dụng khinh công né được cước đó, nhưng không kịp hồi khí thì cước thứ 2 đã lập tức lao đến, nhưng ngay sau đó là cước thứ 3 và thứ 4!

Tốc độ thật kinh khủng! Người này ra chân như súng máy vậy! Xem ra không thể né được mãi, chỉ có thể dùng cứng đối cứng vậy! Lăng Huyền Phong lao tới dùng quyền của mình tấn công vào khớp cổ chân cùng với phía dưới khớp gối nhằm làm chậm lại thế tới của đối phương.

Chát!!!!

Cuối cùng thế công của người thần bí đã bị cản lại, nhưng Lăng Huyền Phong phải trả giá bằng hổ khẩu tê dại, 2 tay có chút phát run, bản thân phải lùi lại hơn 10 bước.

- Uy lực thật bá đạo!

- Huynh đệ quá khen, tiếp chứ?

- Đương nhiên!

Lăng Huyền Phong quyết định tiên phát chế nhân, dùng Nhạn Hành Công lao tới phía trước, sau đó không dùng Thô Thiển Công Phu để đánh, thay vào đó là sử dụng bộ Quân Thể Quyền của quân đội kiếp trước để đánh. Hắn biết rằng nếu muốn hạn chế lực sát thương của đối phương, chỉ có thể lao vào đánh cận chiến, hạn chế tối đa không gian để đối phương không thể ra chân được. Từng quyền từng quyền liên miên lao ra không dứt đánh thẳng vào những chỗ yếu hại của đối phương. Người thần bí kinh ngạc, không ngờ tiểu tử này lại có bộ quyền pháp bá đạo đến vậy, thái độ chuyển từ vui đùa sang hưng phấn, thực sự muốn trao đổi võ học cùng tiểu huynh đệ kia. 2 người lao vào đánh xáp lá cà với nhau, Lăng Huyền Phong thì đấu kĩ liều mạng, vì biết đối phương mạnh hơn mình, nên không cần để ý thủ, trực tiếp tấn công liên tục, quyền pháp liên miên, nhằm chỗ yếu hại như yết hầu, thái dương, bụng dưới, hai bên đùi,... mà tấn công. Người thần bí cũng không vừa, tuy hắn chủ tu cước pháp, nhưng quyền pháp cũng có chút môn đạo, từng quyền từng quyền mang theo lực đạo kinh hồn lao tới.

Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Chát! Chát! Chát!

Lăng Huyền Phong do yếu hơn đối phương, nên trúng đòn nhiều hơn, quần áo của hắn đã rách nhiều chỗ, hơn nữa tại những vết rách lại lộ ra vài chỗ thâm tím, làm cho Mục Uyển Thanh bên ngoài nhìn vào cảm thấy chua xót, nhưng hữu tâm vô lực, chỉ có thể đứng nhìn.

Chương 45: Bao Đả Thính (tiếp theo)

Lăng Huyền Phong mặc kệ đau đớn, vẫn tiếp tục chiến đấu cùng người nọ, bởi vì hắn biết, đây là một trong những lần hiếm hoi hắn đối chiến cao thủ mạnh hơn mình, cơ hội như thế này không phải lúc nào cũng có, nên hắn phải tận dụng. Hệ thống trong đầu hắn cũng không rảnh rỗi, vừa quan sát hắn chiến đấu vừa mắng chửi hắn:

- Đồ ngốc, đáng lẽ cước vừa rồi phải đá chếch sang phải, sao lại đá sang trái, quyền đầu phải phối hợp với cước đánh thẳng vào nách! Trời ạ... sao dùng chân đỡ được quyền rồi, tay phải không chặt vào cổ hắn, để cho hắn có thời gian thở gấp! Ta xxx.... ngươi phải....

Mặc dù có chút bực mình vì bị chửi liên tục, nhưng Lăng Huyền Phong biết hệ thống đang truyền đạt kinh nghiệm chiến đấu cho mình, cho nên hắn chuyên chú vào việc nghe, tay chân cũng theo quán tính mà chiến đấu. Do người kia không sử dụng đấu khí nên trận đấu có vẻ kéo dài, cuối cùng, Lăng Huyền Phong cũng đã đạt tới giới hạn, bị người kia dùng cước đạp ra ngoài ngã lăn ra đất.

- Ha ha! Thật sảng khoái! Đây là lần đầu tiên kể từ lúc bản thiếu gia xuất đạo nhận thất bại, nhưng thật con mẹ nó sảng khoái!

- Tiểu huynh đệ, ngươi không tồi, mới nhỏ tuổi như vậy mà có thể chống đỡ được lâu đến thế, lớp trẻ hiện nay không có mấy người đâu!

- Quá khen quá khen, ta không dám nhận đâu. Mà ngươi là ai thế, sao tự dưng lại rảnh rỗi chạy vào đây so chiêu với ta?

- Ta là....

- Thiếu gia! Ngươi là ai? Sao ngươi dám?

Chưa kịp nói hết câu, thì Lý Mục và Trương Lâm nghe thấy tiếng đánh nhau, chen chân chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng thiếu gia nhà mình bị đánh cho thành đầu heo, lập tức nổi nộ khí xông vào đánh người thần bí kia, nhưng 2 người tu vi cao nhất cũng chỉ là võ sư, sao có thể đánh lại một đại võ sư bát giai được? Lập tức bị người kia đánh bật lại. Hắn thấy 2 người kia trông có vẻ là hộ vệ của tiểu tử kia, nên ra tay cũng lưu chút lực.

- 2 người các ngươi dừng tay cho ta! Đứng qua một bên!

Lăng Huyền Phong đứng dậy hét lớn, làm cho 2 người đứng khựng lại, vội vàng ra phía sau thiếu gia, nhưng vẫn không quên chú ý tới người thần bí kia.

- Vừa rồi ta hỏi huynh chưa trả lời, huynh là ai? Tới đây có ý gì?

- Ha ha! Thật ra cũng không có gì lớn, tại hạ đi qua thấy tiểu huynh đệ múa kiếm, có chút môn đạo, xem ra cũng là con nhà võ, tay chân có phần ngứa ngáy muốn so chiêu một phen thôi. Ta cho rằng bằng tuổi tiểu huynh đệ đây, ngày trước ta không được như vậy, đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước! Ha Ha! Đó là chuyện thường tình thôi!

- Được, coi như lý do đã xong, vậy huynh là ai?

- Ta ư? Ha ha! Ta là...

- Khoan! Bầu rượu màu vàng, chiếc nón lá kia, chẳng lẽ ngươi là... Bao Đả Thính Trần Thương Trần tiền bối? - Lý Mục sau khi quan sát, thấy trang phục của người nọ, trong lòng nghĩ tới cái gì, lập tức kinh hô.

- Ồ? Ngươi cũng biết ta? - Hắc hắc! Sao lại không biết chứ! Nghe danh đã lâu, tiền bối là người trong Quần Hiệp Đạo, chuyên gia hành hiệp trượng nghĩa, tương trợ kẻ yếu nhưng không cầu báo đáp, danh vọng vang xa như vậy, tại sao ta lại không biết chứ.

- Ha ha! 2 chữ Quần Hiệp này, Trần mỗ không dám nhận, chẳng qua là từ nhỏ hay có tâm lý gặp chuyện bất bình chẳng tha, cũng may có một thân võ công không tệ mới sống sót được tới ngày hôm nay, làm gì dám nhận 2 chữ Hiệp Nghĩa chứ, ha ha!

Trần Thương cười sảng khoái, xem ra, là người trong võ lâm, tính cách hào sảng, là người hiệp nghĩa, đáng giá kết giao, trong thâm tâm Lăng Huyền Phong nghĩ.

- Đinh! Nhận nhiệm vụ chính tuyến: Võ Lâm Ngũ Tuyệt, Thời hạn: không giới hạn. Nội dung: bằng thực lực của mình, hãy chứng minh cho võ lâm đồng đạo thấy được khả năng của ngươi, chia ra Ngũ Tuyệt: Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung, ngươi phải chiếm được một trong Ngũ Tuyệt. Phần thưởng: Không rõ. Thất bại: Hệ thống đóng cửa vĩnh viễn, ngươi sẽ bị phế bỏ võ công.

Lăng Huyền Phong trở nên căng thẳng, đạt được một trong thiên hạ Ngũ Tuyệt, hơn nữa đây lại là nhiệm vụ bắt buộc, nếu thất bại sẽ bị phế bỏ võ công! Nhiệm vụ thật khó nhằn, thiên hạ rộng lớn, kỳ nhân dị sĩ vô số, hắn cho dù ỷ có hệ thống buff nhưng cũng không dám coi thường anh hùng thiên hạ.

- Đinh! Phát động nhiệm vụ đặc biệt: Đánh bại thiên hạ Quần Hiệp. Nội dung: Võ lâm giang hồ, Quần Hiệp Bảng có 32 người, ngươi phải đánh bại từng người, không yêu cầu lần lượt, có thể khiêu chiến ngẫu nhiên, không giới hạn thủ đoạn, quang minh chính đại cũng được, âm hiểm cũng được, miễn sao khiêu chiến thành công (Có thể hạ sát). Phần thưởng: Danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, điều kiện tiên quyết để phát động nhiệm vụ chính tuyến cuối cùng. Thất bại: vĩnh viễn mất đi cơ hội phát động nhiệm vụ chính tuyến cuối cùng, sinh linh đồ thán, đại lục bước vào thời kì đen tối, nhân loại có thể bị diệt vong.

Ta kháo! Nhiệm vụ này còn nguy hiểm hơn nữa, nếu không thành công, chết thì không nói, đằng này lại còn liên lụy đến chúng sinh thiên hạ nữa. Chơi ta à!

Không để ý đến Lăng Huyền Phong phản đối, hệ thống sau khi tuyên bố nhiệm vụ, liền tiến vào im lặng. Chán nản, Lăng Huyền Phong quay sang nói với Trần Thương:

- Trần đại ca, ta và huynh không đánh thì không quen, tiểu đệ muốn kết giao bằng hữu với huynh, phải chăng huynh có thể chừa chút mặt mũi?

- Ha ha! Không thành vấn đề, Trần Thương ta từ trước tới nay luôn thích kết giao bằng hữu, có một cao thủ trẻ tuổi như tiểu huynh đệ ngỏ ý kết giao, Trần mỗ nào có mặt mũi từ chối chứ. - Ha ha! Đa tạ Trần huynh. Tiểu đệ họ Lăng, tên có 2 chữ Huyền Phong, ra mắt Trần huynh!

- Ồ? Ngươi chính là tam thiếu gia của Lăng Gia Thủy Mặc thành ư? Xem ra người trong thiên hạ bị lừa rồi. Một thiếu niên tài tuấn như thế này, lại giả trang thành một tên hoàn khố. Ha ha! Thật thú vị!

- Trần huynh lượng thứ, tiểu đệ cũng có nỗi khổ riêng, không tiện nói, hắc hắc!

- Ừm, chuyện riêng mỗi nhà, vi huynh cũng không tiện can dự. Chẳng hay hiền đệ tới Ngọa Đương thành này có việc chi?

- Không giấu gì đại ca, tiểu đệ tuân theo pháp chỉ của sư tôn, đến thôn trang ngoại vi Ngọa Đương điều tra quái sự, không ngờ....

- Không ngờ ngươi bị yêu quái tập kích, đúng không?

Chưa kịp nói hết câu, Trần Thương đã ngắt lời, làm Lăng Huyền Phong cũng bất ngờ.

- Trần đại ca! Huynh....

- Không giấu gì hiền đệ, lần này ta đi tới Ngọa Đương cũng là vì nghe được một số lời đồn, cũng đã đi qua thôn trang đó, không ngờ lại bị một đám cương thi tấn công. Lão Trần ta phải cố sức chín trâu hai hổ mới đánh bại được chúng, sau đó muốn tìm hiểu nguyên nhân, nên mới vào trong thành dò la tin tức. Nhưng cho tới nay vẫn chưa có chút đầu mối nào.

- Ồ! Nếu như vậy thì chúng ta có chung một mục đích rồi! Tiểu đệ mấy hôm trước cũng có tới thôn trang đó, cũng tao ngộ đám cương thi đó, tối hôm qua mới chạy được tới đây. Tiểu đệ có lẽ may mắn hơn một chút khi tìm ra chút manh mối.

- Vậy ư? Manh mối gì?

- Tiểu đệ tìm được một hồi kí của trưởng thôn, nói rằng Lưu đại phu trong thành có thể biết được nguyên nhân sự việc.

- Lưu đại phu ư? Lão Trần ta cũng nghe nói, ông ta là một vị đại phu có danh tiếng, y thuật cũng khá vô cùng, hơn nữa chuyên làm việc thiện. Nếu đã như vậy, lát nữa chúng ta cùng đi tìm ông ấy, may ra biết chút sự tình.

- Được, quyết định như vậy, Trần đại ca ra nhà ăn chờ tiểu đệ, chúng ta dùng chút điểm tâm rồi xuất phát.

- Hảo! Quyết định như vậy đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau