TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Mật thất

- Thiếu gia, phía trước không xa có một thôn trang, chúng ta đi trong thôn nhìn xem có chỗ nghỉ ngơi! - Thủ lĩnh Ảnh vệ lên tiếng.

- Ta đã biết, đi thôi. - Lăng Huyền Phong gật đầu nói, đây chính là nơi xảy ra nhiệm vụ.

Nhưng khi tới cách thôn trang đại khái vài trăm mét thì Lăng Huyền Phong cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Bầu không khí bất chợt trở nên âm u quỷ dị. ngột ngạt một cách khó hiểu. Cảnh vật xung quanh cũng làm hắn để ý. Càng tới gần thôn trang thì cây cối càng ít tươi tốt, nhiều cây có vẻ đã chết khô từ lâu. Chính thức làm hắn vô cùng cảnh giác là cho dù đã tới gần trưa, cây sào đứng bóng rồi mà trong thôn không có người. Một ngôi làng nhỏ, một khu dân cư cho dù hẻo lánh đến đâu cũng phải có một cái chợ cỡ nhỏ. Đằng này không có một cái gì hết. Gia súc gia cầm một con cũng không thấy.

- Tất cả đề phòng! Trong thôn này có bất thường!

Lăng Huyền Phong nghiêm mặt ra lệnh, sắc mặt hắn có chút khó coi. Nhiệm vụ lần này có vẻ không đơn giản. 3 Ảnh vệ phía sau cũng cảm thấy có gì đó bất ổn, cũng nghe lời hắn mà rút vũ khí ra đề phòng. 4 người đều xuống ngựa để lại ngoài cửa thôn, sau đó từ từ đi vào. Lăng Huyền Phong càng lúc càng cảm thấy căng thẳng. Đi vào sâu trong thôn rồi mà một tiếng chó sủa cũng không nghe thấy. Các ngôi nhà thì cửa mở toang, bên trong tối đen như mực.

- Mục tỷ tỷ, nếu ta nhớ không lầm, thì đây chính là thôn Ngọa Đương, cách Ngọa Đương thành không xa, đáng lẽ phải có người ở mới đúng, hơn nữa là phải vô cùng nhộn nhịp. Như thế nào lại giống như bỏ hoang thế này.

Nữ Ảnh vệ cau mày. Lăng Huyền Phong nói đúng. Ngọa Đương thành, trước đây là một pháo đài của đế quốc, nhưng sau khi chiến tranh kết thúc thì biến nó thành một tòa thành thị cho bách tính an cư lạc nghiệp. Nhưng vì tòa pháo đài xây dựng quá kiên cố, qua vài trăm năm vẫn không có dấu hiệu hao mòn, không thể đập tường thành đi được, mới biến khu đất trống bên cạnh thành thôn trang nhỏ để tránh tình trạng quá tải. Vài chục năm trở lại thì đây là một nơi sầm uất náo nhiệt, tuy rằng có nhỏ hơn Mặc Thủy thành. Đáng lẽ tình trạng không nên như vậy mới phải.

- Thiếu gia! Trong thôn không một bóng người, chúng ta có lẽ nên đi vào một trong những ngôi nhà kia nghỉ chân, sau đó đi vào thành. - Thủ lĩnh Ảnh vệ lên tiếng.

- Được, tạm thời vào trong kia nghỉ một lát, ta cũng có chút không chống đỡ được.

Lăng Huyền Phong suy nghĩ giây lát rồi đồng ý. Dù sao đứng ở ngoài mãi cũng không phải là biện pháp hay. Có lẽ cứ đi vào trong kia, may ra tìm được chút manh mối.

Cả 4 người đồng thời đi vào một ngôi nhà lớn nhất trong thôn. Khi mở cửa thì một luồn khí ẩm ướt ngột ngạt sộc thẳng vào mũi, kèm theo là một cỗ tanh tưởi không biết từ đâu ra. Nữ Ảnh vệ thì mặt mày nhăn nhó quay đi, cố gắng không để mình nôn thốc ra ngoài, 2 Ảnh vệ còn lại thì mặt nhăn như quả táo tàu, hương vị này thật là khó chịu. Nhưng khi cả 3 nhìn lại tam thiếu gia, thì thấy lông mày hắn nhíu lại một chút xong giãn ra, khí định thần nhàn, phong khinh vân đạm, coi như mùi hương vừa rồi không có gì cả. Cả 3 đều âm thầm bội phục, tâm tính như thế này một thiếu niên 15 16 tuổi bình thường làm sao có được.

- Đầu lĩnh, à quên, các ngươi tên gì, sau này tiện gọi hơn.

- Ta lên Lý Mục, là lão đại. Đây là lão nhị Trương Lâm, tứ muội họ Mục, ta cũng không biết tên thật của nàng, dù sao khi vào nhóm hộ vệ nàng cũng không báo ra danh phận của mình. Còn lão tứ tên Trương Phương, là đệ đệ của Trương Lâm.

Chỉ báo họ chứ không báo tên? Có lẽ vị Mụ tỷ này có bí mật gì đó không nói lên được, sau này sẽ tìm hiểu sau vậy.

- Được, Lý Mục bây giờ ngươi và Trương Lâm chia nhau ra tìm trong khu nhà này, may ra tìm được cái gì đó có chút manh mối, ta và Mục tỷ sẽ ở lại đây chờ.

- Rõ!

Lý Mục và Trương Lâm chia nhau ra tìm. Thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng đổ vỡ, Lăng Huyền Phong day trán. Mấy tên này không làm việc nhẹ nhàng một chút nào sao? Lỗ mãng vậy? Thế méo nào lại có thể đi làm Ảnh vệ được đây. Toát mồ hôi! Con mẹ nó sau này đi ám sát có khi bị người phát hiện ra trước khi tiến tới mục tiêu cũng nên.- Bẩm thiếu gia, chúng ta tìm khắp khu nhà trong, không có phát hiện gì. Vật dụng trong nhà bị bao phủ một lớp bụi khá dày, trông có vẻ như từ lâu đã không được dọn dẹp.

Lý Mục sau khi cùng Trương Lâm lục soát hết căn nhà cũng không tìm được gì đáng kể.

- Vậy nơi này có thư phòng không? Căn nhà rộng lớn như thế này, chủ nhân ắt hẳn không phải thường dân.

- Bẩm, có một thư phòng cũ, nhưng bên trong cũng chỉ có sách thường, không có gì đáng nói.

- Không đúng, thư phòng thường là nơi cất giấu nhiều thứ, có khi tìm được một bản nhật ký hay gì đó. Để ta tìm.

Nói liền, hắn liền bước tới thư phòng nhỏ bên cạnh gian chính. Bên trong giăng đầy mạng nhện, trên bàn phủ một lớp bụi dày đặc, có khi đến mấy tấc bụi liền. Lăng Huyền Phong tìm tòi một lát, không khỏi có chút thất vọng. Trong đây đích thực toàn là sách vở bình thường, bán đầy ngoài chợ, may ra cũng chỉ có một vài bức thư pháp, quyển sách thơ ca có chút giá trị mà thôi. Hắn vò đầu suy nghĩ, đích xác là mình đã bỏ qua một thứ gì đó. 3 Ảnh vệ thấy hắn tập trung suy nghĩ cũng không lên tiếng.

Nữ Ảnh vệ trông thấy hắn vò đầu bứt tai suy nghĩ như vậy không khỏi có chút buồn cười. Bộ dáng của tiểu tử kia không giống một tên thiếu niên mới lớn chút nào, mà có vẻ giống như một trung niên già dặn thì đúng hơn. Nhưng mà, trông hắn chống cằm suy nghĩ như vậy, quả thực có chút đẹp trai ta... Mục cô nương suy nghĩ một lát rồi giật mình tỉnh táo. Ta đang suy nghĩ gì vậy, hình như vừa rồi mơ tưởng về hắn. Nàng bỗng chốc khuôn mặt đỏ bừng. May sao đang mang khăn che mặt không ai để ý thấy. Nàng cố gắng tỉnh táo lại, nhưng không khỏi thi thoảng đôi mỹ mâu lại hướng về phía hắn một lát.

- Thiếu gia, ngài đang tìm gì vậy? Dù sao chúng ta đi đến đây cũng chỉ là qua đường mà thôi, không lẽ ngài định tìm bí mật gì đó sao? - Mục cô nương thấy hắn ngồi lâu không nói, lên tiếng hỏi

Bí mật? Mật đạo? Hay là.... Đúng rồi! Là mật thất! Lăng Huyền Phong bừng tỉnh búng tay một cái. Hắn nhìn lại xung quanh. Kiếp trước khi xem phim cổ trang và chơi game kiếm hiệp, hắn thường thấy trong thư phòng của nhân vật trong phim hay có cơ quan mở ra mật đạo thông xuống lòng đất. Hắn hưng phấn lục lọi quanh phòng một lần nữa, chú ý mọi ngóc ngách, đồng thời ra lệnh:

- Các ngươi giúp ta mang hết đống sách này ra ngoài!3 Ảnh vệ mơ màng không hiểu ý hắn muốn gì, nhưng lệnh của hắn thì vẫn phải nghe theo, đành hì hục mang tất cả sách vở có trong thư phòng mang ra ngoài. Lăng Huyền Phong cũng không rảnh rỗi, tham gia làm việc. Đột nhiên hắn chú ý tới một chiếc hộp để ở giá sách phía sau bàn. Bề ngoài thì có vẻ như là một chiếc hộp gỗ, nhưng khi chạm vào thì không thể nhấc ra. Sờ vào sâu đằng sau, hắn cảm thấy chiếc hộp này có một cái mấu lồi ra. Vô cùng hưng phấn, hắn xoay tròn chiếc hộp.

Két!!!!!

Trước sự kinh ngạc của 3 Ảnh vệ, chiếc tủ sách liền xoay qua một bên, hiện ra một thông đạo tối om.

- Oa ha ha! Không ngờ đúng là có mật đạo! Mục tỷ, ta yêu ngươi chết mất! - Lăng Huyền Phong phấn chấn cười lớn, hắn lao tới ôm Mục cô nương vào lòng, hôn lên má nàng 2 cái.

Lý Mục và Trương Lâm trợn tròn mắt. Thiếu gia đây là bị làm sao vậy? Tự nhiên nhảy lên như thằng động kinh, sau đó nhảy vào ôm hôn tứ muội? Nhưng làm cho bọn hắn phải há hốc miệng là tứ muội lại để cho hắn ôm, hơn nữa ánh mắt có vẻ mê ly. Khoan! Mê ly? Ta kháo! Con mẹ nó, ở Lăng Gia ai dám động vào nàng đều bị đánh cho không còn ra hình người. Nay tam thiếu ôm nàng, thậm chí thơm vào má nàng mà còn không bị làm sao? Trời ơi! Ngươi đánh chết ta đi.!

- Ngươi!..... - Mục cô nương sắc mặt đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên có nam nhân dám cả gan chạm vào người nàng. Ngày trước nếu có ai dám làm thế thì đảm bảo sau vài hơi thở tên đó sẽ biến thành đầu heo. Nhưng không hiểu sao khi bị hắn ôm vào thì nàng lại không có cảm giác phản cảm, ngược lại có chút hưởng thụ. Cho tới khi hắn thơm vào má nàng, nàng mới giật mình bừng tỉnh, không dám đánh hắn, mà chỉ dãy dụa một lúc.

- Ách! Thứ lỗi thứ lỗi! Do ta hưng phấn quá, nàng đừng để ý.

- Ừm.

Thấy tứ muội hàng ngày sắc mặt lạnh như băng hôm nay lại biểu hiện ra tư thái tiểu nữ nhân làm cho 2 tên nam nhân Ảnh vệ trợn mắt cứng lưỡi. Lão nhị lớn gan bước lên hỏi:

- Uy! Ngươi có phải tứ muội của bọn ta không thế? Ngươi là ai?

- Nhị ca chết bầm! Ngươi hỏi lão nương câu đó ý tứ gì?

Mục đại tỷ nhe răng giơ vuốt... à nhầm trơn mắt lên nhìn tên nhị ca đáng đánh đòn này. Hôm nay lão nương cố gắng lắm mới thể hiện ra bộ mặt hiền thục thì lại bị tên ca ca không nên thân này phá hỏng chuyện tốt, xem về nhà ta thu thập ngươi như thế nào.

- Khụ! Khụ ta nói sai rồi. Hôm nay muội muội có vẻ hơi lạ, cho nên ta mới kì quái thôi.

- Ta không có việc gì, lo chuyện của huynh đi - Mục Ảnh vệ cắn răng trợn mắt lên hằm hè. Nếu như không có cái mạng che mặt thì có thể thấy rõ mặt nàng hồng như táo chín.

Lăng Huyền Phong khó hiểu nhìn 2 huynh muội bọn họ cãi nhau, lắc đầu. Đúng là kì quái, haizzz, kệ đi... Không lằng nhằng nữa, hắn cầm một cây đuốc rồi đi thẳng vào trong mật đạo. Có lẽ vì bịt kín quá lâu nên bên trong không khí có vẻ ngột ngạt, hắn phải đứng ngoài chờ một lúc cho không khí bên ngoài lùa vào rồi mới vào trong.

Chương 37: Ba bộ hài cốt

Thông đạo được mở ra, một cỗ tanh tưởi ngột ngạt bốc ra, ngay cả Lăng Huyền Phong người đã được huấn luyện nghiêm khắc kiếp trước cũng có chút chịu không nổi.

- Đây là.....! - Lăng Huyền Phong sắc mặt có chút khó coi. Hắn biết cái mùi này đại diện cho cái gì.

- Thối chết ta! Mùi gì mà ghê vậy. Điếc mũi bản cô nương rồi!

Mục cô nương bịt mũi nhăn mày cau có nói. Nàng chưa được tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài, đây là lần đầu tiên nàng được phân nhiệm vụ bên ngoài Lăng Gia.

- Thiếu gia! Mùi này....

Lý Mục kinh nghiệm giang hồ đầy mình, mới vừa tiếp xúc đã biết ngay đó là gì. Hắn không ngờ sắc mặt tam thiếu gia lại ngưng trọng như vậy, đây không phải có ý Lăng Huyền Phong cảm thấy phật ý, mà có nghĩa hắn cũng biết đó là gì. Lý Mục ngạc nhiên. Một người sống trong nhung lụa từ bé, chưa phải lang bạt nhiều, mà sao có thể nhận biết.

- Đúng vậy! Có người chết, hơn nữa số lượng cũng không ít, nếu không mùi sẽ không nồng đến như vậy. Ta đoán có lẽ chắc rơi vào tầm 3-4 người.

- Thuộc hạ cũng đoán như vậy.

- Hả? Có người chết?

Mục đại cô nương hoa dung thất sắc. Tuy nàng làm Ảnh vệ của Lăng Gia nhưng chưa từng giết người bao giờ. Hiện tại nghe được có người chết thì sắc mặt tái nhợt, mặt cắt không còn giọt máu.

- Đúng thế. Hơn nữa, chết cũng đã lâu, bây giờ chắc chỉ còn 1 đống xương trắng thôi, hắc hắc. Lăng Huyền Phong nhe răng dọa Mục cô nương.

- AAAAAA!!!!!!!!!!!!! - Mục cô nương hét toáng lên rồi lao vào lòng Lăng Huyền Phong, cả người run lẩy bẩy.

Ách... Có lẽ dọa hơi quá rồi. Nàng ta có vẻ sợ hãi. Lăng Huyền Phong mặt đầy hắc tuyến nhìn 2 tên hộ vệ, ý bảo: Ảnh vệ các ngươi huấn luyện tốt nhỉ?

2 Ảnh vệ cười khổ, muội muội tốt của bọn hắn tuy rằng ở nhà hung dữ là thế nhưng ra ngoài giang hồ vẫn chỉ là một tiểu nữ nhân không hiểu chuyện, kinh nghiệm va chạm chỉ là con số không, làm gì có phải được như bọn hắn. Lần này đi làm nhiệm vụ đáng ra chỉ có 3 người, nhưng muội muội nhất quyết đòi đi theo, bọn hắn chỉ có thể thỏa hiệp mà thôi.

- Khụ! Khụ! Mục cô nương. Hình như ngươi là hộ vệ của bản thiếu gia cơ mà nhỉ.

- Ách!

Mục tiểu thư mặt mũi nóng rực. Đúng vậy, theo lý mà nói nàng là hộ vệ của hắn, sao lại có thể lao vào người hắn như chú chim non như thế được?

Lắc đầu cười cười, Lăng Huyền Phong cầm theo ngọn đuốc đi vào bên trong. 3 Ảnh vệ thấy thế cũng vội vã chạy theo. Con đường bên trong thông đạo tối om, không khí có mùi ẩm mốc pha với mùi tanh nồng vô cùng khó chịu, 4 người phải lấy tay áo che mũi lại mới thấy dễ thở hơn chút xíu. Đi được một đoạn ngắn thì tới một gian phòng nhỏ, bên trong bày biện như một phòng ngủ đơn giản với 2 chiếc giường lớn, một cái bàn làm việc. Chân chính làm cho người ta rợn tóc gáy là trên 2 cái giường có 3 cái xác người, có vẻ đã chết khá lâu, chỉ có một bộ da bọc xương. Một trong số 3 cái xác kia đang cầm 1 thanh đoản kiếm tự cắm vào ngực mình, có vẻ là tự sát. Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, Mục cô nương càng lúc càng sợ hãi, nhưng không hét lên thành tiếng, cơ thể run như cầy sấy dán chặt vào người Lăng Huyền Phong. Lăng tam thiếu ảo não tách nàng ra rồi nói:

- Lý Mục, cùng ta qua kia xem thử.

2 người tiến lại gần mấy cái xác, khám nghiệm qua một hồi. Ngoại trừ thi thể cầm kiếm kia là một trung niên nam tử, 2 thi thể còn lại phân biệt là một nữ nhân và một nam hài. Trang phục của họ làm từ tơ lụa thượng hạng, chỉ có tầng lớp phú hào thương gia hoặc quyền quý mới mua được. Nguyên nhân dẫn đến cái chết là bị một kiếm xuyên tim, tám chín phần là do thanh kiếm của trung niên kia gây ra. Sau khi kiểm tra không nhìn thấy được cái gì bất thường. Lăng Huyền Phong quay sang thi thể trung niên nam tử. Trông bề ngoài là một nam tử hán cao lớn, tầm hơn 40 tuổi, có luyện tập qua đấu khí. Lục lọi trong quần áo một lúc, hắn tìm thấy một quyển sách đã bị rách nát, đồng thời trong đầu có tiếng hệ thống vang lên:

- Đinh! Nhiệm vụ Quái sự ngoài thành cập nhật: Tìm ra được thi thể phú hộ trong thôn, nhận được một quyển nhật ký cũ, mở ra:

" Số lượng bọn chúng quá đông, đầy rẫy trong thôn. Ta cùng phu nhân cùng hài nhi trốn vào trong mật thất chờ cho tới lúc bọn chúng bỏ đi. Chúng ta không thể ra ngoài. Lương thực dự trữ không còn nhiều. Bên ngoài thì tiếng bước chân rầm rập, tiếng gào hú liên hồi, vang lên trong đêm dài. Dương đại nhân sao còn chưa đến? Ta đã cho hạ nhân mang thư khẩn cấp nhờ Dương Đại nhân cho người tới tiếp ứng. Cả 4 lần hộ vệ thúc ngựa ra đi thì có 3 lần con ngựa quay lại với một cái thi thể đầy máu. Có lẽ người thứ 4 đã chạy thoát. Chúng ta không thể ra ngoài được nữa, bọn chúng quá đông..........."

Quyển sách đã nát, bên trong loang lổ vệt máu, chỉ còn một đoạn ngắn là còn đọc được nguyên vẹn. Tới bây giờ Lăng Huyền Phong bắt đầu suy nghĩ. Bọn chúng là ai? Nghe thì có vẻ như nơi đây gặp giặc cướp. Nhưng nếu chỉ là giặc cướp bình thường thì sẽ không nẩy ra nhiệm vụ này, xem ra còn có gì đó chưa được tìm ra.

- Đinh! Nhiệm vụ cập nhật: Tìm trong thôn các mảnh nhật ký còn lại, số lượng: 0/6.

Ra là thế! Manh mối chắc chắn nằm trong 6 mảnh nhật ký này! Lăng Huyền Phong không chậm trễ, lập tức quay lại nhìn 3 người:

- Bây giờ ta giao cho các ngươi nhiệm vụ: tìm trong thôn tất cả những mảnh nhật ký như thế này đem về đây cho ta.

- Thiếu gia, tìm những thứ đó để làm gì?

- Chuyện này ngươi không cần biết, ta tự có dụng ý, các ngươi cứ đi làm đi. Mục tỷ tỷ, ngươi ở lại đây với ta.

Mang theo tâm lý khó hiểu, 2 người Lý, Trương vẫn làm theo ý Lăng Huyền Phong. Mục cô nương thì ở lại với hắn. Không khí có chút xấu hổ. Cuối cùng, nàng phá vỡ sự im lặng, lên tiếng:

- Uy! Ngươi sao không ở nhà làm phú nhị đại đi, báo hại chúng ta phải đi theo hộ vệ ngươi, lại còn tới cái nơi kinh khủng này nữa, sợ chết ta

- Ừm? Cái này ta muốn đi đâu thì là việc của ta, còn chức trách bảo vệ ta là của các người, cấm được ta à? - Lăng Huyền Phong khó hiểu nhìn nàng

- Ách! Nhưng mà... Nhưng mà ngươi không đi chỗ nào khác được hay sao, ngoài kia thiếu gì phong cảnh đẹp để đi du ngoạn?

- Ai nói với cô là ta đi du ngoạn? Ta có nói là đi du ngoạn sao?

Mục cô nương ngẩn ra, đúng như vậy, ngay từ đầu hắn cũng không hề nói là đi du ngoạn, chỉ nói là ra ngoài có việc. Còn Ảnh vệ 4 người thì nghĩ rằng hắn muốn đổi gió, "có việc" ở đây là đi chơi nên mới hiểu nhầm như vậy.

- Hừ! Không để ý đến tiểu sắc lang nhà ngươi nữa!

- Tiểu sắc lang? Nếu ta là sắc lang thì cô cũng là sắc nữ a!
- Nói bậy, ta là sắc nữ lúc nào?

- Vừa rồi không biết là ai kia hét lên một tiếng xong nhào vào lòng bản thiếu gia ôm dính như keo, sau đó lại còn áp sát vào người của bản thiếu gia nữa, hắc hắc!

- Ngươi!.............. - Mục cô nương ngón tay ngọc run run chỉ thẳng hắn nhưng không nói nên lời, khuôn mặt nóng bừng, nghĩ lại cái cảnh vừa rồi nàng muốn đào một cái hố mà chui vào mất. Chẳng qua là nàng sợ quá mới vô ý thức lao vào người hắn, mà bây giờ hắn lại nói là nàng cố ý.

- Ngươi cái giề? Không phải ngươi thấy bản thiếu gia anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong nên sinh lòng thương mến mới nhào vào lòng bản thiếu gia sao?

- Hồ thuyết bát đạo! Ngươi nghĩ mình đẹp trai lắm hay sao?

- Không đẹp trai sao có người lại nhảy vào ôm ta nhỉ? - Lăng Huyền Phong cười như không cười nhìn nàng

- Ta... Ta.... Ta đánh chết ngươi tên hỗn đản!

Mục cô nương túng quẫn lao vào ý định muốn đánh hắn. Lăng Huyền Phong thấy thế liền muốn né. Bất ngờ Mục cô nương bị vấp ngã vào lòng hắn, đúng lúc Lăng Huyền Phong cúi người né tránh. Ai ngờ 2 người mặt chạm mặt, môi kề môi....

Chụt! 2 người trợn mắt lên nhìn nhau một hồi lâu. Lăng Huyền Phong chợt cảm thấy không khí có gì đó không phải, liền muốn chạy ra ngoài.

- Đứng lại! Ngươi muốn chạy đi đâu! Đứng lại cho ta!

- Ách! Mục tỷ tỷ, tiểu đệ muốn chạy ra ngoài hít thở không khí trong lành, ngài có gì chỉ bảo a?

- Ngươi đã làm chuyện đó với ta mà muốn bỏ đi dễ dàng như vậy sao?

Không bỏ đi chẳng lẽ đứng lại cho ngài hành hạ? Lão tử chưa ngu tới mức vậy! Nghĩ vậy nhưng hắn vẫn cười hề hề nhìn nàng nói

- Ha ha! Mục tỷ tỷ, vừa rồi là hiểu nhầm, hiểu nhầm a!

- Hiểu nhầm! Ngươi làm chuyện đó với ta mà nói một câu hiểu nhầm là xong sao?

- Ặc! Thế cô muốn cái gì?

- Ngươi đã xâm phạm ta rồi mà còn hỏi ta muốn gì ư? Ngươi còn có biết liêm sỉ không?

Lăng Huyền Phong đầu to bằng cái đấu. Thật ra hắn không biết là thời cổ đại nam nữ thụ thụ bất thân. Người con gái cổ đại vô cùng quan trọng vấn đề trinh tiết, các nàng sẽ không bao giờ cho ai ngoài phu quân của mình động chạm vào. Nếu chạm vào thì sẽ là một sự vũ nhục vô cùng lớn, không loại trừ các nàng có thể tự sát. Trái ngược lại thời hiện đại, con gái có cởi mở hơn, vấn đề động chạm một chút như vậy cũng không có phải việc gì lớn. ĐƯơng nhiên Lăng Tam Thiếu không biết điều này.

- Thế bây giờ ngươi muốn cái gì đây?

- Ngươi giết ta đi!

- Cái gì?!!!
- Giết ta đi! Tấm thân thể này đã bị ngươi vũ nhục, ta không thể nào sống được nữa. Ngươi phải giết ta!

- Ngươi đừng có lấy chuyện này ra đùa à nha! Ta chỉ mới chạm ngươi có 1 cái thôi mà đã đòi chết là sao. Cô nãi nãi à, ta gọi ngài là tổ tông không được sao, ngài đừng có đùa a!

- Ngươi nghĩ đây là một trò đùa? Cơ thể của nữ nhân ngươi nghĩ thích chạm vào là được sao? Ngươi nghĩ ta là mấy nữ nhân trong lầu xanh kia hay sao?

- Không phải! Không phải a! - Lăng Huyền Phong đầu đầy mồ hôi. Ta kháo! Sao tự nhiên lại xảy ra cơ sự này? Có phải hôm nay lão tử dẫm phải cứt chó hay sao vậy?

- Thế ý ngươi là sao?

- Ý ta là.. Ặc.... Mục tỷ tỷ, Mục cô nãi nãi, Mục tiểu tổ tông à, ngài đừng bảo ta giết ngài a. Cho dù cho ta thêm 2 lá gan cũng không dám động tay chân lên ngài a. Ngài tha cho ta đi!

- Thôi được, nếu ngươi không giết ta, còn một con đường khác

- Con đường gì?

- Ngươi phải... Ngươi phải... Ưm.... Ngươi phải lấy ta..

Nói xong, Mục cô nương sắc mặt đỏ như gấc, ngượng ngùng cúi đầu. Lăng Huyền Phong thì trợn tròn mắt, mắt chữ O miệng chữ A. Ta kháo! Vừa bắt ta giết nàng xong bây giờ lại bắt ta cưới nàng? Con mẹ nó thế đạo gì thế này. Ông trời ơi! Ta đã làm gì sai a!

Hệ thống trong đầu khinh bỉ nhìn tiểu tử không nên thân kia, nói:

- Thằng ngu! Thời phong kiến vô cùng coi trọng lễ giáo, nam nữ thụ thụ bất thân. Ngươi đã chạm vào nàng thì coi như nàng đã thất tiết với ngươi, sau này làm sao có thể gặp người?

- Đại ca à, nhưng mà ở đây làm gì có người khác a! Ta chỉ mới chạm môi với nàng 1 cái thôi mà

- Thằng đần! Ngươi không để ý nhưng nàng để ý! Tự giải quyết đê, đại ca không rảnh giúp ngươi!

Lăng Huyền Phong lệ rơi đầy mặt, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu. Bây giờ giải quyết như thế nào đây?

- Ngươi nói mau! Ta chỉ cho ngươi 2 con đường. Một là giết ta, hai là lấy ta. Chọn mau!

- Ách! Ta chọn con đường thứ 3 được không?

- Không được! Nói như vậy ngươi không lấy ta? Đúng là nam nhân không có một ai tốt, dám làm không dám nhận. Ta sẽ tự sát ngay tại đây!

Nói liền nàng liền rút kiếm định đưa lên cổ.

- Ây da! Mục tổ tông a, ngài tha cho ta a! Ta đồng ý không được sao, ngài đừng làm gì vội vàng a! Dừng tay a!

- Ngươi quyết định như thế nào?

- Ta cưới! Ta cưới! Ta cưới nàng không được sao?

- Ngươi nói thật? - Mục cô nương từ từ hạ kiếm xuống, nhìn hắn

Lăng Huyền Phong nhanh chóng đoạt lấy kiếm trong tay nàng rồi nói:

- Ta nói thật! Nhưng có điều hiện tại ta đã có hôn ước với biểu tỷ, ta không thể cho nàng danh phận chính thê, xin lỗi nàng, thành thực xin lỗi!

- Thiếp biết. Chuyện này trong gia tộc không phải bí mật, chỉ cần chàng sau này đối xử tốt với thiếp là được.

Mục cô nương cúi đầu, vô cùng xấu hổ dúi đầu vào lồng ngực hắn. Lăng Huyền Phong thở dài. Kiếp trước lão tử ế quá hay sao mà kiếp này lão thiên cho ta cái vận đào hoa vậy.

- Nàng còn chưa cho ta biết tên thật của nàng đó.

- Tên của thiếp là Mục Uyển Thanh.

- Mục Uyển Thanh? Tên thật đẹp.... - Lăng Huyền Phong nở nụ cười, thật là một cái tên dễ nghe... - Vậy nàng có thể cho ta nhìn thấy chân diện không?

Mục Uyển Thanh chần chừ, sau đó chầm chậm đưa tay lên cởi khăn che mặt ra. Trước mặt Lăng Huyền Phong lập tức bừng sáng. Một gương mặt trái xoan xinh đẹp, nước da trắng ngần, hai mắt to tròn và sáng, hai má ửng hồng. Giai nhân nhìn thấy hắn ngẩn ngơ nhìn thì cúi đầu thẹn thùng, khuôn mặt càng đỏ, trông thật kiều diễm. Lăng Huyền Phong không nhịn được tiến tới ôm lấy nàng, sau đó đưa môi tới...

- Ưm!......

Mục Uyển Thanh vô cùng bất ngờ trước sự táo bạo của hắn, nhưng ngay lập tức cô cảm thấy không còn chút sức lực nào, liền dựa hẳn vào người hắn, hai tay ôm chặt thân thể nam tử kia, mi mắt nhắm lại hưởng thụ.

Chương 38: 6 mảnh tàn thư

Trong lúc Mục Uyển Thanh đang tận hưởng cảm giác mêm ẩn lần đầu tiên trong đời này, thì có nên vô lại nào đó đôi tay không để yên, lần mò xuống dưới, xoa bóp căp mông tròn trĩnh, căng mẩy của nàng. Mục Uyển Thanh rên nhẹ một tiếng, càng ôm chặt lấy hắn, cứ như muốn hòa vào làm một thể với hắn vậy. Tên sắc lang kia cảm thấy chưa đủ, 1 tay đỡ lấy mông nàng, tay kia thò vào trong áo, xoa bóp cặp thánh nữ phong căng tròn, đồ sộ kia. Mục Uyển Thanh cảm thấy trước ngực mình một trận tê dại, cơ thể càng lúc càng không có sức lực, tuy rằng đôi môi anh đào đang bị tên kia mút lấy, nhưng cũng không thể nào chặn đứng được tiếng rên rỉ tiêu hồn thực cốt phát ra.

- Ưm!!!! Thiếu gia, thiếp... A.........

Đúng lúc này thì một âm thanh vang lên:

- Thiếu gia! Ta.... Ách!... Ặc... Cái này.... Thiếu gia, thuộc hạ xin phép cáo lui.

Người tới là Lý Mục, hắn cùng nhị đệ đi xung quanh thôn để tìm tàn thư theo miêu tả của thiếu gia, tìm suốt hơn 1 tiếng mới được 4 quyển, thiếu gia nói có 6 quyển, thôi thì cứ quay lại báo cáo trước rồi chờ xem nhị đệ có tìm được không. Khi bước vào hắn liền dõng dạc hô to, ai ngờ lại nhìn thấy cảnh mùi mẫn kia, lập tức thầm hô không ổn. Hắn vội vàng bỏ lại một câu sau đó lập tức ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài. Hắn hối hận vì mình lắm miệng. Xong rồi! Quả này vị muội muội kia không hành lão tử ra bã mới là có quỷ a! Còn cả thiếu gia nữa! Ta kháo!....

Khi hắn chạy ra ngoài vừa lúc lão nhị chạy vào, hô lớn:

- Thiếu gia! Ta.... Ặc.... Đại ca, ngươi... Ư.... Ư... Ư.... Ươi.. Uông.. Aaa,... (Ngươi buông ra...)

- Trời ạ, lão nhị, ta gọi ngươi là lão tổ tông được không a! Ngươi im miệng hộ ta cái được không? Án mạng chết người đó!

Lão nhị Trương Lâm chật vật mới kéo được cái tay đang che miệng mình của Lý Mục ra, lập tức hét:

- Đại ca! Ngươi làm cái trò gì vậy, sao ngươi bịt miệng ta? Tay ngươi bẩn như vậy bịt vào miệng ta, bẩn chết lão tử rồi! Ta liều mạng với ngươi!

Trương Lâm lập tức túm áo đại ca mình sau đó thọi cho một cú thật mạnh vào bụng.

- Ặc... Nhị đệ, ngươi nghe ta giải thích, ta...

- Ta ta cái rắm! Xem chiêu!

Trương Lâm không để cho lão đại giải thích, lập tức lao vào đấm tới tấp

Trong lúc 2 huynh đệ đang quây quần trao nhau những cú đấm yêu thương, từ bên trong Lăng Huyền Phong cùng Mục Uyển Thanh cùng nhau đi ra. Sắc mặt 2 người đều có chút bất thiện, nhưng khi nhìn thấy 2 huynh đệ đang quấn lấy nhau thành 1 đoàn, cũng không thể nhịn được cười.

- 2 người các ngươi dừng lại cho ta! Ban ngày ban mặt đánh nhau loạn thành 1 đoàn thế này còn có thể thống gì nữa không hả? Làm mất mặt bổn thiếu gia, đứng dậy cho ta!

2 người nghe thấy Lăng Huyền Phong hét cũng dừng lại, ngượng ngùng cúi đầu đứng dậy. Lý Mục còn len lén nhìn tam muội, thấy Mục Uyển Thanh trừng mắt nhìn mình, không khỏi có chút chột dạ. Thôi xong, quả này không bị nàng hành hạ đến chết cũng phải bay một lớp da!- Hừ! 2 người các ngươi rảnh nhỉ? Ta bảo các ngươi làm cái gì? Tìm thấy chưa?

- Bẩm thiếu gia! Chúng ta tìm thấy rồi, tất cả có 6 cuốn tàn thư, mời ngài xem!

2 người lập tức rút ra 6 cuốn tàn thư đưa cho Lăng Huyền Phong. Ngay lập tức trong đầu hắn vang lên âm thanh:

- Đinh! Nhiệm vụ cập nhật: Tìm thấy 6 mảnh tàn thư. Lập tức mở ra xem!

Lăng Huyền Phong mở từng mảnh tàn thư ra đọc:

- Mảnh tàn thư thứ 1: "Sáng sớm gà trong thôn không cất tiếng gáy, thấy thật lạ. Tuy nhiên cuối cùng cũng gia nhập đội hương dũng, nếu như làm tốt còn có thể được chiêu mộ dưới trướng Dương Tướng Quân. Cát Nhị trong thôn hôm qua đã bị trưởng thôn chiêu mộ tới Trạm Lư thôn, không biết tình hình bên đó thế nào, vì thế tốt nhất là không nên đi. Trên đường tới đó yêu thú đầy rẫy. Ngưu lão Đại nói chúng ăn thịt người nhưng để lại xương."

Như vậy là thôn này có vẻ như tao ngộ một đàn sói lớn tấn công, trưởng thôn phải triệu tập thanh niên trai tráng lập thành một đội hương dũng để bảo vệ thôn. Không có quá nhiều thông tin, có lẽ nên tiếp tục xem mấy mảnh còn lại.

- Mảnh thứ 2: "Trong thôn lại mất một vài chú chó, Đại Hoàng ở nhà mình cổ vẫn còn nhiều vết máu, may là đã cột lại chứ không là nó bỏ chạy rồi. Không biết là có chuyện gì mà nó không kêu, cũng không sủa, hơn nữa sáng ra nó còn run rẩy như cầy sấy. Tối qua, tiểu Oa Nhi còn nói Đại Hoàng hình như chảy nước mắt, giọt nào cũng đỏ như máu, nhưng không ai chú ý. Tới sáng, thấy thân gỗ bị cắn đứt đôi, vẫn còn dấu răng của chó, khi đó mới biết chắc không còn thấy Đại Hoàng nữa rồi."

Là cái gì mà khiến cho một con chó sợ hãi đến như vậy? Hơn nữa làm thế nào mà con chó đó chảy nước mắt mà giọt nào cũng đỏ như máu? Thật kỳ lạ. Lăng Huyền Phong tiếp tục mở mảnh thứ 3:

*- "Từ lúc lũ sói xuất hiện, những gì bắt được ngày càng ít. Trong lệnh chiêu mộ của Ngọa Đương, giết chúng có thể đổi được thưởng và lương thực. Thế nhưng một người khó mà ứng phó được với một con sói. Hóa ra đi cùng Lão Miêu cũng có chút ích lợi, nhưng từ khi lão bị trưởng thôn gọi đi thì chẳng thấy mặt mũi lão đâu nữa. Nếu có mệnh hệ gì thì cả nhà lớn bé biết trông cậy vào đâu, nghe nói tiểu tử Liễu Thành đã trở thành hương dũng, ngày ngày đều đi khoe khoang trông khá oai phong. Nếu không còn cách nào khác thì đành thử một phen?"*

Cũng không có thông tin gì nhiều, chủ yếu là cuộc sống trở nên khó khăn từ khi có lũ sói. Mảnh thứ 4:

- *" Mẫu thân của mấy đứa trẻ nói dạo gần đây nước trong giếng có mùi vị lạ lạ, ban đầu thì cũng không thấy gì, nhưng lấy nước này tưới rau thì ôi thôi, rau đang mơn mởn bông trở thành đen đen xanh xanh, có mùi tanh như cá. Mẫu thân của mấy đứa trẻ nói rau này không nên ăn, nhưng không ăn rau thì ăn cái gì bây giờ? May thay trong nhà còn một chút hạt giống, hay đi xa một chút tới Long Tu thôn chỗ kênh đào để lấy nước sạch tưới rau"

*

Câu chuyện ngày càng ly kỳ rồi, đầu tiên là lũ sói, sau đó là nguồn nước nhiễm độc? Việc này quá trùng hợp rồi? Chắc chắn có kẻ giở trò! Lăng Huyền Phong tiếp tục nhìn mảnh thứ 5:

- " Gần đây việc làm ăn quả thật không dễ dàng gì, son phấn vốn là vật dễ bán nhất mà bây giờ cũng chẳng ai mua. Cũng đúng thôi, lương thực thì khan hiếm, quan gia đã cấm, nên không thể buôn bán gì, ai làm trái sẽ bị xử tù. Chỉ còn cách lấy lương thực từ nơi khác về bán. Nhưng ngặt nỗi không hiểu vì sao Ngọa Đương dạo gần đây có gì đó khang khác, khiến cho người ta có cảm giác ghê rợn, tựa như đang vào một khu mộ vậy. Cõ lẽ chính vì lẽ này mà nhiều thương nhân mỗi khi đến ngoại vi thôn đều đi đường vòng, không vào nữa"

Quái lạ! Như thế nào mà có cảm giác như là đi vào khu mộ? Ta vẫn thấy bình thường mà? Cảm thấy khó hiểu, Lăng Huyền Phong quay sang hỏi những người còn lại:

- Các ngươi lúc cùng ta đi vào ngoại vi thôn có cảm thấy gì đó không?

Lý Mục như cảm thấy hiểu ra gì đó, liền nói:

- Hồi thiếu gia, đúng như vậy, khi đi tới gần đây, ta cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhưng không biết là khác chỗ nào, cảm giác mình như đi vào một khu mộ phần vậy, chứ không phải là đi vào một thôn trang có người sống, hơn nữa thỉnh thoảng có một cảm giác lành lạnh sống lưng, như kiểu bị dã thú nhìn chằm chằm vậy.

Trương Lâm và Mục Uyển Thanh đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý, dường như cả 3 người đều cảm thấy đồng dạng như nhau. Nhưng nếu thế có nghĩa là sự việc có cổ quái, nhưng tại sao ta lại không cảm thấy gì? Lăng Huyền Phong càng lúc càng thấy có một nguy cơ rất lớn. Hắn tiếp tục mở ra quyển thứ 6, không ngờ lại là nhật ký của trưởng thôn!

- " Tình hình trở nên khó khăn hơn rồi, còn giấu mọi người được bao lâu nữa thì ta không rõ, xem ra cần phải có hành động ngay. May quá chiêu mộ được một số thanh niên trai tráng dũng cảm thành một đội hương dũng, tạm thời bảo vệ thôn khỏi lũ sói. Còn Dương tướng quân, ta đã phái rất nhiều người đưa tin đi, nhưng tại sao không có hồi báo? Tình hình gấp lắm rồi! Trời hại lão phu a! Dòng này ta muốn để lại cho người nào nhặt được mảnh nhật ký này: Đi tìm Lưu đại phu trong thành, ông ta chắc hẳn có manh mối về dịch bệnh trong thôn, hơn nữa, dạo gần đây tấn công làng không phải lũ sói, mà là......"

Sau đó không còn đọc được nữa, quyển nhật ký đã bị máu bao phủ. Tức chết lão tử! Đúng manh mối quan trọng thì lại bị che phủ mất! Fuck! Thầm chửi thề, Lăng Huyền Phong bực dọc. Tuy nhiên không phải không có manh mối, ít ra cũng xác định được mục tiêu tiếp theo: đi tìm Lưu đại phu trong thành!

- ------------------------------------------

Xin lỗi các đạo hữu, dạo gần đây gia đình ta có việc bận, hơn nữa lại bù đầu vào việc đi làm kiếm tiền nên khó ra chương ^^

Chương 39: Dị biến!

Như vậy là đã xác định được mục tiêu tiếp theo: đi tìm vị Lưu đại phu trong thành, có lẽ ông ta có chút manh mối, hơn nữa làm cho Lăng Huyền Phong phải bận tâm đó chính là câu cuối cùng trong mảnh nhật ký: Tấn công làng không chỉ có lũ sói? Vậy thì ai? Hoặc có lẽ là cái gì?

- Thiếu gia! Ngài nhìn ra cái gì chăng?

Lý Mục thấy thiếu gia không nói gì, chỉ cau mày suy nghĩ, liền dè dặt hỏi. Lăng Huyền Phong dứt khỏi dòng suy nghĩ, liền nhìn xung quanh, sau đó nói:

- Đi, chúng ta phải đi ra khỏi nơi này trước khi trời tối, ta nghĩ chúng ta đang vướng phải rắc rối lớn!

Hắn càng nói sắc mặt ngày càng khó nhìn, trong lòng hắn cảm giác nguy cơ ngày càng lớn, tim đập mỗi lúc một nhanh. Kinh nghiệm 3 năm làm lính của hắn khiến cho hắn rất có cảnh giác với nguy hiểm. Cả 3 Ảnh vệ đều không nói gì, chỉ phục tùng mệnh lệnh đi tìm ngựa. Nhưng khi bọn hắn đến chỗ buộc ngựa thì thấy một mảnh trống không, hơn nữa trên nền đất còn có vết máu, hơn nữa còn khá mới, Lý Mục liền chạy về bẩm báo:

- Thiếu gia! Không xong rồi! Ngựa của chúng ta đã biến mất! Có vẻ như bị tấn công! Ta thấy có vết máu dưới đất!

- Không xong! Chúng ta bị phát hiện rồi! Nhanh chóng chạy thoát khỏi nơi này ngay!

- Thiếu gia! Chúng ta bị người của Hoàng Gia hay Dương Gia phát hiện sao?

- Không phải! Hoàng Gia với Dương Gia không có đủ bản lĩnh mà thoát khỏi quan sát của ta! Ta nghi ngờ có một tồn tại khác ở nơi này. Không nói nhiều nữa, đi mau! Gần đây nhất là Ngọa Đương thành, chúng ta phải tới đó trước khi trời tối!

4 người lập tức đề khí, vận khinh công chạy nhanh khỏi thôn, hướng về phía Ngọa Đương Thành. Khi chạy tới cổng thôn, cả 4 nhìn thấy có một bóng người đang vật vờ ở đường đi, cả 4 lập tức dừng lại, rút vũ khí đề phòng. Lý Mục đánh mắt cho Trương Lâm. Hiểu ý, Trương Lâm tiến đến gần hô lớn:

- Vị bằng hữu này, chúng ta có một chút chuyện muốn đi qua đường này, phiền bằng hữu có thể nhường đường chăng, tại hạ vô cùng cảm kích.

Đáp lại hắn là một sự im lặng đến rợn người. Trương Lâm tiếp tục hô lớn:

- Huynh đài, chúng ta muốn đi qua, phải chăng có thể nhường đường?

Chậm rãi, bóng người kia gần như quay đầu lại, tiến tới gần. Lăng Huyền Phong cảm thấy không ổn, lập tức trong đầu hiện lên tiếng của hệ thống:

- Đinh! Phát hiện địch: Cương thi, cấp độ: Bất kham nhất kích, thái độ: vô cùng thù địch, không còn sự sống.

Ta kháo! Cương Thi? Sao lại có cương thi? Không tiếp tục suy nghĩ, Lăng Huyền Phong hét to:

- Trương Lâm! Cẩn thận, đó không phải là người, là cương thi đó! Mau giết nó!
- Cái gì? Cương Thi? - Trương Lâm kinh hãi quay lại nhìn, thì thấy một cảnh tượng hãi hùng: Một nam nhân, nói chính xác là một cái xác không hồn của một nam nhân, làn da tím tái, xám xịt, 2 con mắt đỏ ngầu vô hồn, miệng thì phát ra tiếng thở khè khè, đang chầm chậm tiến đến. Khi đến được một đoạn thì nó lập tức tăng tốc lao tới cắn Trương Lâm. Kinh hãi nhưng không kinh ngạc, Trương Lâm phản ứng lại, lập tức né qua một bên, sử dụng kiếm, phát ra đấu khí đâm thấu tim của cương thi. Nhưng không có tác dụng, cương thi lập tức xoay lại tấn công hắn. Trương Lâm lập tức cúi xuống né, tránh được một đòn. Đứng phía sau, Lăng Huyền Phong hét lớn:

- Đồ ngốc! Hắn ta là cương thi, là người chết, ngươi đâm vào tim hắn thì có tác dụng cái rắm! Đánh nát thân thể hắn hoặc chặt đầu hắn cho lão tử!

Trương Lâm lập tức tỉnh mộng, tụ đấu khí vào quyền đầu, tung ra một đấm!

Phành!!!!!!!

Cương thi bị đánh bật ra đằng sau, thân thể đập vào bức tường phía sau, lập tức nát tan tành, dư chấn làm cho bức tường phía sau đổ sụp xuống.

Ầm!! Ầm!!

Xung quanh lập tức rơi vào một bầu tĩnh lặng!

- Nhị đệ! Ngươi không sao chứ? - Lý Mục lao đến chỗ Trương Lâm hỏi han

- Đại ca! Ta không sao! Đa tạ thiếu gia đã chỉ điểm cho thuộc ha.

- Cảm tạ để sau! Chuẩn bị chiến đấu! Có thêm cương thi đang tiến đến chỗ chúng ta - Lăng Huyền Phong nói sau khi trong đầu hiện lên nhắc nhở của hệ thống:
- Đinh!!! Phát động nhiệm vụ đặc biệt: Tiêu diệt ít nhất 30 tên cương thi. Hoàn thành: Thưởng mật truyền môn phái: Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm, 100 lệnh bài môn phái, 20 màn thầu. Thất bại: Chết.

Ta kháo! Giết 30 tên? Lại còn ít nhất? Rốt cục bọn chúng có bao nhiêu?

Không kịp suy nghĩ thì 4 phương 8 hướng lập tức vang lên tiếng tru lên trong đêm vắng:

- Gào! Gào! U! U! U! U!.....................

Lập tức trong màn đêm một cảnh tượng khiến người ta sởn gai ốc hiện ra: Một bầy cương thi khoảng gần trăm con đang tiến tới, con nào con nấy 2 mắt đỏ ngầu, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rên U U ghê rợn. Cả 4 người phát hiện mình đã bị bao vây ở ngã tư đường! Xung quanh đều bị cương thi vây kín, muốn thoát ra chỉ có cách là đánh tan bọn chúng.

- Tất cả nghe lệnh, lập tức lưng tựa vào lưng, con nào tiến đến thì lập tức chặt đầu hoặc đánh tan xác, đâm vào tim không có tác dụng, chú trọng nhất kích tất sát, không cần thiết phải phí sức, bọn hắn không phải là người, không có đấu khí, chỉ được cái số đông, nếu chiến thuật hợp lý thì sẽ thoát khỏi nơi này! Nghe rõ?

3 người Ảnh Vệ không để ý vì sao vị thiếu gia hàng ngày là một tên phong lưu đàng điếm nay lại có thể phát ra một chiến thuật như vậy, họ chỉ chú tâm nhìn đám cương thi trước mặt mà nghe lệnh theo tiềm thức

- Rõ!!!

Bầy cương thi lập tức lao tới, tiếng gào rú vang vọng một góc trời. Vì cả 4 người tu vi đều là võ sư, đánh lại đám cương thi này thì quả thật như uống một cốc trà, nhưng số lượng quá đông, khiến bọn hắn chật vật né tránh. Vì đều là cương thi nên muốn đánh chết chỉ có phá hủy thân xác hoặc chặt đầu. Công việc tuy khá dễ dàng, nhưng vì số lượng quá đông nên cả 4 có chút ăn không tiêu. Cũng may đàn cương thi không phải là vô tận, chỉ có hơn 100 con.

Vừa sử dụng kiếm chém bay đầu 2 con cương thi, Lăng Huyền Phong lập tức tung chưởng đánh nát đầu một con cương thi khác đang chuẩn bị đánh lén Mục Uyển Thanh, hắn hét:

- Thanh nhi! Cẩn thận chút! Chú ý xung quanh mình!

- Dạ!

Cả 4 người chật vật đánh giết suốt 1 canh giờ, ai đấy đều đã thấm mệt, ngay cả Lăng Huyền Phong vừa đánh vừa uống thuốc hồi nội lực cũng có chút không đỡ nổi. Cũng may là chỉ còn vài con lẻ tẻ, Lý Mục và Trương Lâm lập tức lao tới giết chết.

Cuối cùng cũng xong, đàn cương thi đã bị tiêu diệt, cả 4 người ngồi xuống thở hổn hển, mồ hôi lạnh toát ra đầy đầu. Nhìn đống xác trước mặt, Lăng Huyền Phong vừa thở dốc vừa nói:

- Xem ra theo như lời trong nhật ký của trưởng thôn, tấn công ngôi làng không phải là lũ sói, mà là đám cương thi. Như vậy chúng ta có thể kết luận là thôn dân trong làng biến mất tám chín phần đều bị biến thành cương thi. Có kẻ nào đó đã giở trò! Thật đáng hận!

-

Chương 40: Ngọa Đương Thành

- Đinh!! Nhiệm vụ kết thúc! Kiểm kê kết quả: Tiêu diệt được 43 cương thi, vượt qua chỉ tiêu 30 cương thi! Nhiệm vụ đánh giá: Hoàn thành! Thưởng một bộ mật truyền môn phái: Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm (Đã khóa - Không thể giao dịch với người khác phái), 20 bánh màn thầu, 100 lệnh bài môn phái. ("Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm: Võ học mật truyền của Võ Đang, lấy nhu chế cương, dùng kiếm để đánh bại kẻ địch, tạo sát thương lớn cho mục tiêu").

Thở phào một hơi, Lăng Huyền Phong hài lòng, cuối cùng cũng có một bộ kiếm pháp chiến đấu mạnh mẽ. Phải biết bộ Nhiễu Chỉ Nhu Kiếm là một trong những bộ võ gây khiếp đảm cho các môn phái khác bởi sát thương cực cao, chiêu thức vô cùng thực dụng, rất được người chơi yêu thích thời nội công 1 ngoài bộ xích Cẩm Y Vệ và Hàng Long Chưởng của Cái Bang.

- Thiếu gia! Vừa rồi thật là nguy hiểm! Ta chưa bao giờ đụng độ cương thi cả, chỉ nghe kể trong một số sách cổ. Hơn nữa người bình thường không thể tạo ra cương thi.

Lăng Huyền Phong lập tức tỉnh mộng, rơi vào trầm tư. Đúng vậy! Người bình thường không thể tạo ra cương thi! Đúng vậy!

- Hệ thống ca ca! Huynh có biết làm như thế nào để dùng đấu khí tạo ra cương thi không?

- Chú em đang mê sảng hả? Đấu khí được tạo ra chỉ để giết người! Không hơn! Kiếp trước chú có biết là theo truyền thuyết muốn tạo ra cương thi là phải có pháp thuật không? Ta nghĩ rằng trên thế giới này ngoài đấu khí ra, thì còn có ma pháp, nhưng có lẽ những ma pháp sư này quá ít hoặc không lộ ra thế giới bên ngoài thôi.

Ma pháp? Thật thú vị, xem ra thế giới này không đơn giản như vẻ bề ngoài, khi nào có thời gian phải lục lọi thêm về lịch sử đại lục này mới được!

- Không nghĩ tới chuyện này nữa, đi thôi! Phải đến Ngọa Đương Thành càng sớm càng tốt, đề phòng vạn nhất, không nên ở lại lâu!

Cả 4 người sau khi hồi lại được vài thành khí lực liền lên đường. Dọc đường tâm trạng ai nấy đều vô cùng nặng nề. Cả một thôn trang mấy trăm người, từ già trẻ lớn bé, đều bị tà vật biến thành cương thi. Thật không thể tưởng tượng nổi. Lăng Huyền Phong vừa đi vừa cẩn thận quan sát xung quanh, đề phòng trường hợp bất ngờ có cương thi lao ra tấn công lần nữa. May sau dọc đường không thấy hệ thống cảnh báo có cường địch, làm cho hắn bớt căng thẳng phần nào.

Quãng đường từ thôn trang đến Ngọa Đương thành không ngắn, cả nhóm đi hết đêm, tới tảng sáng mới được nửa quãng đường. Quyết định dừng lại nghỉ chân, cả 4 người quây quần tụ tập lại với nhau, thay phiên nhau cảnh giới.

- Thiếu gia! Chuyện lần này.... - Lý Mục ngập ngừng hỏi.

- Chuyện lần này không tầm thường, sau này về tới gia tộc phải bẩm báo với gia chủ để đề phòng. Ta cũng không ngờ rằng lần này lại rắc rối lớn như vậy,

- Thiếu gia! Như vậy là ngài biết chuyện này sẽ xảy ra ư?

- Không phải, lần này ta ra ngoài mang tiếng là du ngoạn, thực chất là theo pháp chỉ của ân sư, điều tra sự việc quái lạ ở Ngọa Đương. Ban đầu ta chỉ nghĩ rằng có cường đạo tập kích hay bệnh dịch lan tràn, nhưng không ngờ sự việc lại thành ra như thế này.

- Thế bây giờ chúng ta phải làm sao?

- Trước mắt chúng ta không thể về, ít nhất ta không thể về được. Hiện tại phải đi tìm vị Lưu đại phu trong thành để tra rõ sự việc, từ đó tìm ra cách giải quyết cùng phòng ngừa. Bây giờ bỏ dở giữa chừng mà về, e rằng sau này chuyện đó sẽ lặp lại ở Mặc Thủy thành. Ta có thời gian 2 tháng trước khi trở về gia tộc để đi học viện, chừng đó thời gian không dài cũng không ngắn, chắc đủ cho ta điều tra chân tướng sự việc. Lăng Huyền Phong nói rồi lâm vào trầm tư, Lý Mục thấy thế cũng không hỏi nữa. Mục Uyển Thanh từ đầu tới cuối không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc liếc nhìn hắn, sau đó không hiểu nghĩ tới chuyện gì mà 2 má đỏ như gấc. Nhịn không được, nàng tiến tới ngồi cạnh, sau đó dựa đầu lên vai hắn.

Lăng Huyền Phong tựa như không biết, vẫn đang tập trung suy nghĩ. Hắn không suy nghĩ về chuyện cương thi, thay vào đó là đang thôi diễn từng chiêu thức trong bộ kiếm pháp mới này. Đây là bộ kiếm pháp uy mãnh, sát khí vô tận, chiêu thức lấy nhu chế cương, sát thương lớn, nhưng vô cùng tiêu tốn nội lực, nếu dùng không cẩn thận thì hắn sẽ kiệt sức trước khi kết liễu được đối thủ. Dù sao hắn mới chỉ ở nội công 1, nội lực cũng không nhiều, chỉ có thể sử dụng bộ kiếm pháp này đúng 2 lần trước khi hắn hết nội lực, cho nên phải tính toán thật kỹ trước khi ra tay.

4 người thay phiên nhau canh gác nghỉ ngơi được 2 canh giờ, cũng không có gì xảy ra, ăn 1 chút lương khô sau đó tiếp tục lên đường. Đến hoàng hôn thì cũng tới được thành Ngọa Đương.

Ngọa Đương - Một tòa cổ thành của đế quốc Thần Phong. Trên đại lục rộng lớn có vô số quốc gia lớn nhỏ, nhưng lớn nhất chỉ có 4, đó chính là Thần Phong, Mạc Phủ, Thiên Hưng và Trấn Đông. 4 đại đế quốc phân chia ra 4 góc Đông - Tây - Nam - Bắc của đại lục, xung quanh là các nước nhỏ hoặc chư hầu. 4 đế quốc cũng là nơi 4 học viện đấu khí nối tiếng. Nghe nói trước khi có các đế quốc và quốc gia như bây giờ, thì đã từng có một vương triều thống trị đại lục suốt mấy ngàn năm, tên là Đại Thương, và Ngọa Đương thành cũng chỉ là một tòa thành của tiền triều. Cho tới nay, nó chỉ còn lại một phế tích, một di vật cho một tòa thành huy hoàng sừng sững suốt mấy trăm năm. Tường thành nay chỉ còn vài đoạn còn nguyên vẹn, còn lại đều đã bị thời gian tàn phá, rêu xanh phủ khắp nơi. Trên tường có một vài lỗ thủng lớn, được gia cố lại bằng những thanh gỗ to. Có thể nói đây là một trong những minh chứng duy nhất về một triều đại đã từng cai trị mấy ngàn năm trước.

Nhìn bức tường thành, Lăng Huyền Phong cảm thán nghĩ:

- Nhìn bức tường thành phải cao hơn 10 mét, hơn nữa có vẻ như là được làm từ đá tảng vô cùng chắc chắn, xem ra thành Thăng Long cũng còn kém xa, may ra độ hùng vĩ của nó chỉ có kinh thành Huế kiếp trước mới sánh được.

Đang đi tới cổng thành, bỗng dưng trên tường thành có hàng chục ngọn đuốc được thắp lên, sau đó là hàng loạt binh sĩ tay cầm cung tên nhắm vào đoàn người. Một vị tướng quân đứng ra hô lớn:

- Đứng lại! Người tới là ai? Đến Ngọa Đương có chuyện gì, hơn nữa trời tối như thế này mới tới?

Lý Mục đứng dưới hét lớn: - Chúng ta là người của L....

Lăng Huyền Phong nhanh chóng ra tay cản lại, rồi nói:

- Vị tướng quân này, chúng ta vốn chỉ muốn đi du ngoạn, nhưng không ngờ giữa đường gặp phải thảo khấu, cũng may hộ vệ cũng có chút bản lĩnh nên mới giữ được tính mệnh, nhưng ngựa và một số tư trang cũng mất hết, may thay lại ở gần Ngọa Đương thành nên muốn vào trong khách điếm trong thành tá túc một đêm, sau đó sẽ đi mua ngựa rồi rời đi thôi.

Vị tướng quân thủ thành kia suy nghĩ trong chốc lát, nửa muốn cho vào, nửa muốn không cho, vì lai lịch của nhóm người này không rõ, hơn nữa cũng không biết sự thực có phải hay không, nhưng xung quanh Ngọa Đương có thảo khấu chính là thật. Hắn ta do dự cân nhắc. Thấy vậy, Lăng Huyền Phong nói:

- Vị tướng quân này, hay là như vậy, ngài có thể tiến hành khám xét chúng ta, hơn nữa cũng có thể cho người theo dõi chúng ta cũng được, dù sao, chúng ta cũng không có ý đồ gì xấu, chỉ muốn ở lại Ngọa Đương một thời gian ngắn rồi sẽ rời đi.

Tướng thủ thành thấy hắn ăn nói nhã nhặn lịch sự, có vẻ như là người đọc sách, có chút gia giáo, hơn nữa nói cũng có lý, dù sao hắn vào trong thành thì cũng có thể nhờ người theo dõi. Quyết định nhanh, hắn hô lớn:

- Vị công tử này, bản tướng thấy ngươi nói chuyện cũng nhã nhặn, xem ra là người đọc sách. Nếu như thực sự ngươi không mang ý đồ xấu, bản tướng sẽ xem xét mở cổng thành một lần. Tuy nhiên, đã vào trong này thì sẽ phải tuân theo quy củ của Ngọa Đương. Ngươi nếu vi phạm luật pháp thì bản tướng sẽ xử tội ngươi, cho dù ngươi là con em gia tộc nào đi chăng nữa, ngươi rõ rồi chứ?

- Đa tạ tướng quân thông cảm, tiểu sinh hiểu rõ.

- Được! Người đâu, mở cổng thành!

- Rõ!!

4 người thấy cửa thành mở thì nhanh chóng tiến vào, sau đó hỏi binh lính giữ cửa xem khách điếm gần nhất ở đâu sau đó cáo từ.

Quy Lai Khách Điếm - Khách điếm lớn nhất nằm ở trung tâm Ngọa Đương Thành, nơi tập trung rất nhiều thông tin bát quái. Tại đây, Lăng Huyền Phong muốn tìm được bất kỳ thông tin nào hữu dụng liên quan đến sự kiện cương thi.

- Ây dô! Xin chào khách quan! Lão phu là Thường Bách Vạn, là lão bản của khách điếm này. Không biết các vị tới đây để nghỉ chân hay dùng bữa?

Tiếp đón 4 người là một trung niên bàn tử (béo mập), 2 đôi mắt híp vào, cảm tưởng như chỉ nhìn được một đường thẳng mà thôi. Lão khi thấy 4 người tới khí thế bất phàm liền tự mình đi ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau