TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Đánh du kích trong rừng sâu

- Không xong! Tiểu tử kia có bẫy rập!!

2 người hô lên kinh hãi, không ngờ tiểu tử thối kia lại có thể cài bẫy rập hạ bọn hắn, thật là nham hiểm!

Vút! Vút! Vút! Vút!

Liên tiếp tiếng xé gió vang lên, chớp mắt chỉ thấy trước mắt và sau lưng bọn hắn có 4 cành cây to lao ra, chặn hết đường tiến và đường lui của chúng. 2 người kinh hãi, bẫy rập thật lợi hại, trực tiếp đoán được hướng đi và chặn lối lui của chúng.

Lão nhị nhanh chóng tung người bay lên cao, trong khi lão tứ bị bất ngờ không đề phòng, bị 4 cành cây dính đầy chông đánh trúng, hắn không còn cách nào khác chỉ còn cách vận đấu khí chống đỡ.

Phập! Phập! Phập! Phập!

4 cành cây không chút lưu tình đâm thằng vào người hắn, do bị bất ngờ cộng với việc chỉ kịp vận đấu khí bảo vệ những nơi yếu hại, cho nên lão tứ bị những cành chông nhọn cắm thẳng vào người, chỉ trong giây lát máu tuôn ra như suối, trông rất ghê rợn.

- Hảo tiểu tử thối! Bẫy rập quá âm hiểm rồi, đây là lần đầu tiên lão tứ ta chịu nhục như thế này từ khi xuất đạo, lão tử muốn giết ngươi! AAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!Lão tứ hét to, cành chông nhọn cắm vào hắn bị bật ra, để lại những vết thương loang lổ, mãu chảy rất nhiều, y phục hắn trong chốc lát ướt đẫm vì máu chảy.

Lão nhị nhanh trí tung người lên, trông thấy cảnh này thì sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn thầm hô may mắn vì nhanh nhẹn tránh thoát được, đồng thời trong thâm tâm giận dữ, muốn vì huynh đệ mình mà giết tiểu tử kia. Hắn lập tức giơ pháo hiệu bắn lên trời báo cho lão đại cùng lão tam, muốn bọn hắn đến đây sớm nhất có thể.

- Tiểu tử! Dám chơi bọn ta sao? Hôm nay không chơi đùa ngươi tới chết thì thực xin lỗi cho vết thương của lão tứ! - Lão nhị nhe răng cười dữ tợn, hắn phi thân lên cành cây phía trước, muốn lợi dụng độ cao để quan sát xung quanh.

Đang miên man ảo tưởng là khi bắt được tiểu tử kia thì sẽ dùng hình thức tra tấn nào để xả hận, chân hắn vô thức đạp xuống cành cây phía dưới...Rắc!!!!!!

Ngay khoảnh khắc hắn đặt chân lên cành cây, thì cành cây lập tức gãy lìa. Do hắn ở trên không hết lực, cần tìm một điểm tựa để tung người lên, một ngụm khí đã hết, không kịp đề khí thì rơi xuống, không kịp tránh né rơi xuống đất. Trên không trung hắn nghĩ: tiểu tử kia đoán được rằng hắn sẽ nhảy lên không trung khi thoát được cái bẫy kia, nên tiếp tục làm cái bẫy khác chờ hắn. Thật là bất khả tư nghị, nhưng nếu tiểu tử ngươi nghĩ rằng có thể để ta ngã chết, ngươi mơ mộng quá rồi đó.

Điều làm cho lão nhị không thể ngờ là ngay khi hắn chạm đất thì xung quanh hắn trời đất tối sầm. Ta kháo! Lại là một cái bẫy khác! Lão nhị rơi xuống đất lập tức sụt hố! Hắn tiếp tục rơi xuống lòng hỗ mà Lăng Huyền Phong đào sẵn.

Phập! Phập!

Lão nhị lập tức tru lên đau đớn, 2 chân hắn bị vô số cành cây nhọn đâm thủng, mãu chảy đầm đìa.

- Tiểu tử chết tiệt! Dám tính kế bọn ta! Ta phải giết ngươi!

Cặp mắt hắn đỏ ngầu, không ngờ hôm nay xuất sư bất lợi, gặp phải một tên gian trá, 2 người bọn hắn dính bẫy liên tục, sau này nếu để lão đại với lão tam biết được thì còn gì mặt mũi nữa.

Chương 32: Đánh du kích trong rừng sâu (tiếp tục)

Ngồi ở trên cao, Lăng Huyền Phong mỉm cười, 2 tên kia lao tới như chỗ không người, không để ý xung quanh, chẳng trách dính hết chỗ bẫy rập. Tuy nhiên hắn không có lao ra ngay lập tức mà vẫn chờ đợi, hắn đang chờ một thứ....

- Lão nhị! Ngươi không sao chứ?

Lão tứ chật vật thoát ra khỏi 4 cành cây đính chông, lập tức rầm rập chạy tới cái hố chỗ lão nhị vừa ngã vào. Nhìn thấy tên to xác kia chạy, Lăng Huyền Phong ý cười trên miệng càng đậm. Tốt lắm, cứ chạy đi, càng chạy càng tốt, hắc hắc!

- Ta không sao! Tiểu tử chết tiệt, chúng ta không cẩn thận bị hắn trêu đùa rồi. Lão tứ, ngươi giúp ta, kéo ta lên, chân ta bị đâm xuyên, không cử động được.

- Được, đưa tay ngươi ra đây, ta kéo ngươi lên!

Cái hố sâu hơn 4m, mà lão nhị ngã xuống tận đáy, không thể với tay lên được. Cực chẳng đã, lão tứ phải lấy 1 cuộn dây vứt xuống cho lão nhị nắm rồi kéo hắn lên. Nhìn thấy cảnh này, Lăng Huyền Phong cười càng tươi. Mấy tên khốn kiếp, các ngươi chết chắc rồi ha ha ha!

Sau khi được kéo lên, lão nhị thở phào, đồng thời từ dưới bàn chân truyền lên cảm giác đau đớn. Hắn cắn răng vận công chữa trị. Nhưng ngay lập tức hắn cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn cố vận đấu khí để vết thương khép lại, nhưng càng vận công, đấu khí càng như trâu húc xuống biển, biết mất không thấy tăm hơi. Hắn lập tức lạnh sống lưng, kinh hãi hét lớn:- Lão tứ! Bẫy có độc! Không xong rồi!

Lão tứ nghe thấy vậy ngẩn ra, lập tức sợ hãi thử vận công. Làm hắn tuyệt vọng là hắn càng vận thì đấu khí của hắn biến mất càng nhanh. Đồng thời trong đầu hắn cảm thấy một trận mê muội, không chống đỡ được nữa, lập tức ngã xuống đất bất tỉnh.

- Lão tứ!!!

Lão nhị hét lớn, hắn thật sự sợ hãi rồi, độc dược bá đạo đến như vậy, đấu khí biến mất nhanh không nói, hơn nữa còn làm cho lão tứ bất tỉnh. Tuy nhiên hắn cũng không phải chờ lâu, một trận buồn ngủ tràn đến, hắn cũng theo bước lão tứ, ngã xuống đất.- --------------------------------------

Lăng Huyền Phong cười đắc thắng. Hôm trước hắn thông qua hệ thống học chức nghiệp độc sư. Vì không biết sắp tới phải gặp bất trắc gì, nên nội trong một buổi chiều, dược thảo đường bị hắn thu sạch sẽ! Chủ dược đường Lăng Gia khóc không ra nước mắt vội vàng chạy tới tố cáo với gia chủ. Tuy nhiên làm hắn trợn mắt ra là gia chủ sau khi nghe được chỉ nói hàm hồ một câu:

- Không phải một chút cây cỏ thôi sao, để lâu cũng hỏng, thôi cho hắn thích làm gì thì làm. Từ giờ về sau những chuyện nhỏ nhặt này đừng đến tìm ta!

Ta kháo! Bị người khác vơ sạch đống dược thảo mà ngài còn nói chuyện nhỏ sao? Thế có chuyện gì với ngài mới là chuyện lớn? Vị chủ dược đường đáng thương lập tức ngất ngay đương trường, khiến cho Lăng Phiên Hùng nín cười kêu người mang ra ngoài. Tuy rằng hắn cũng đau lòng khi tiểu tử không nên thân kia mang đi hết đống dược thảo, nhưng hắn cũng bỏ lại một câu:

- Đại bá, lần này tiểu chất ra ngoài là theo pháp chỉ sư tôn, đồng thời muốn mang theo chút dược thảo chế thuốc, không chừng có gì đó hay ho, lúc sau ta sẽ mang lại!

Tuy không biết là vị sư tôn thần bí của chất nhi hắn muốn chế thuốc gì, nhưng từ một vị cao nhân chế ra, chắc không phải vật phàm! Thế cho nên mặc dù có hơi đau lòng, nhưng trong lòng lại thêm một chút phấn chấn cùng chờ mong!.

Chương 33: Đánh du kích trong rừng sâu (tiếp tục)

Lăng Huyền Phong ngồi trên tán cây không khỏi thở dài, tuy rằng mình có thể đánh bại 2 tên kia nhưng muốn trong chốc lát giết hết cả 2 thì không thể nào. Nếu như để 2 tên còn lại đến kịp thì mình chỉ có con đường chết. Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, công lực mình vẫn còn quá yếu, không thể sính cường, chỉ có thể dùng hạ sách này.

Hắn lập tức lao tới bổ cho mỗi tên một kiếm. Đầu thân tách biệt, 2 tên sát thủ ôm hận mà rời trần thế.

- Đinh! Tiêu diệt thành công sát thủ số 4, nhận được 1200 kim tệ, nhận được 1 Viêm Nguyệt Đao, cấp độ Bạc. Tiêu diệt thành công sát thủ số 2, nhận được 1 thanh đoản kiếm, cấp độ Bạc, 2000 kim tệ, nhận được Ẩn Thân Thuật: Sử dụng nội lực có thể hòa mình vào không gian xung quanh, nếu không để ý kỹ sẽ không nhìn thấy được.

- Tuyệt vời! Đại ca cho em học ngay! – Lăng Huyền Phong phấn chấn. Không ngờ tên sát thủ này lại rơi ra đồ tốt đến vậy. Học xong hắn lập tức vận nội công thi triển. Trong phút chốc cả thân ảnh của hắn nhạt dần nhạt dần cho tới khi hoàn toàn hòa vào không gian xung quanh, nếu như không phải tay vẫn cầm kiếm thì không ai có thể biết được hắn đang đứng đó.

- Hay lắm, có cái này thì nếu không đánh lại được chẳng lẽ lão tử không trốn được sao?

Lăng Huyền Phong hưng phấn quay lại chỗ nấp, tiến hành ẩn thân cùng che giấu khí tức. Một lát sau, có tiếng người nhanh chóng chạy đến. Phía xa lao ra 2 người, là 2 tên tráng hán, tay cầm trường kiếm đang vội vã chạy tới. Khi nhìn thấy lão nhị với lão tứ đang nằm trong vũng máu, đầu thân khác biệt thì cả 2 kinh hãi hét lớn:

- Nhị ca! Tứ đệ!

- Lão nhị! Lão Tứ!

Cả 2 không hẹn cùng nhau chạy tới. Nhìn thấy thi thể của 2 huynh đệ kết nghĩa nhiều năm trước, cả 2 cùng bần thần. 2 huynh đệ sớm chiều cùng nhau, vào sinh ra tử suốt 20 năm trời, cứ như vậy mà chết trước mặt mình. Một cảm giác nghẹn khuất bùng lên, tên đầu lĩnh hét lớn:

- AAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hắn ngửa mặt lên trời, hét to, nước mắt dàn dụa, bỗng dưng phun ra một ngụm máu tươi. Lão tam thấy thế hô to:

- Đại ca! Huynh sao thế?

- Ta không sao! Tam đệ! Chúng ta phải trả thù cho 2 huynh đệ! Tên tiểu tử kia ta muốn bắt sống hắn! Phải tra tấn hắn sống không được mà chết cũng không xong để trả thù cho 2 huynh đệ. Ta muốn hắn hối hận vì đã sinh ra trên cuộc đời này!

- Đúng! Chúng ta phải trả thù! Đại ca dẫn đường đi! Ta đi theo ngươi!

Trong lúc 2 người đang tức giận đến mất trí, trong hư không một tiếng xé gió phát ra

Rít!!!!!!!!!- Đại ca cẩn thận!!!

Lão tam vung kiếm lên chém bay thanh vật thể vừa lao tới. Đó là một thanh phi đao!

- Lớn mật! Là ai? Có can đảm thì ra đây đánh với lão tử ba trăm hiệp!!

Lão tam hét lớn, nhưng cả khu rừng không có một tiếng động. Bỗng dưng hắn cảm thấy phía sau lưng có chứa sát khí. Hắn lập tức xoay người lại chém ra.

Keng! Keng!

Lại là 2 thanh phi đao. Có thể vô thanh vô tức phát ra phi đao, hẳn là một cao thủ ám khí. Lão tam rùng mình, có một tên khốn nào đó đang rình rập xung quanh, phải cẩn thận mới được.

- Tam đệ, chúng ta tựa lưng vào nhau, như thế sẽ không bị bất ngờ!

Đầu lĩnh sau khi thấy đối phương có thể phóng phi đao mà không lộ ra vị trí cũng sợ hãi, lập tức sử dụng đầu óc tính toán bày ra chiến lược khả dĩ nhất trong lúc này.

Thấy cả 2 tựa lưng vào nhau, Lăng Huyền Phong cười lạnh, các ngươi nghĩ muốn tránh phi đao của ta sao? Vừa rồi phi đao đúng là do hắn phóng ra. Hắn đã sử dụng Thiên Ma Truy Hồn Đao, sử dụng 500 lệnh bài để đổi, tuy hắn lòng đang nhỏ máu, nhưng có phương pháp đánh tầm xa, có thể bảo vệ bản thân thì hắn cắn răng chịu đựng mà đổi.Thiên Ma Truy Hồn Đao: Đường Môn tuyệt kỹ, đao pháp này âm tà vô cùng, bí hiểm khó lường, đao phong vô ý, kì thực nội hàm cuồn cuộn tà khí, một khi tà khí nhập thân, chạy thẳng đan điền, thương hại cực lớn, thật đạo phi đao chí cao.

Vút! Vút!

Liên tiếp 2 thanh phi đao lại bay ra, lần này là theo 2 hướng khác biệt, nhưng chúng lại quay vòng lại bay thẳng tới trước mặt 2 người. 2 tên đều kinh hãi. Chiêu thức thật là xuất quỷ nhập thần. Không những tung tích của đối thủ không thấy đâu, mà đường đi của phi đao cũng thật khó lường. 2 người lại tiếp tục đánh rơi 2 thanh phi đao, nhưng cổ tay lại cảm thấy một trận tê rần. 2 người thầm hô lợi hại, không ngờ lực đạo lại lớn đến như vậy, nếu không để ý thì vũ khí bị đánh rơi rồi.

Trong chỗ ẩn núp, Lăng Huyền Phong tán thưởng nhìn 2 người bọn hắn, có thể đánh rớt được 2 thanh phi đao vừa rồi chứng tỏ bản lĩnh cũng không tồi. Hắn nhờ hệ thống quét qua 2 tên kia. Kết quả hiện lên: Tên đầu lĩnh tu vi võ sư tứ giai sơ kì, lão tam thì võ sư tam giai sơ kì. Xem ra phải thêm chút lực đạo mới được! Hắn lập tức lấy 4 thanh phi đao ra.

Thiên Lý Truy Hồn!

4 thanh phi đao như có mắt, lập tức nhắm những chỗ yếu hại của 2 tên sát thủ mà lao tới. Lão đại và lão tam kinh hãi, thế tới của phi đao kinh khủng hơn trước, lập tức tập trung tinh thần, vận toàn bộ đấu khí đón đỡ.

Keng! Keng! Keng! Phập!!

3 thanh phi đao bị đánh rơi, nhưng thanh cuối cùng lại phi trúng mục tiêu. Người bị trúng đòn là lão tam. Hắn sau khi gạt được thanh phi đao thứ nhất, lập tức thanh thứ 2 lao tới cũng chỗ vừa rồi, hắn không kịp né, chỉ có thể hứng chịu.

Phụt! Lão tam cắn răng rút phi đao, máu tuôn xối xả. May vừa rồi hắn kịp nhích sang một chút, nếu không phi đao đã cắt đứt động mạch, lúc đó chỉ có thể chờ chết mà thôi.

- Tam đệ! Ngươi không sao chứ!

- Đại ca yên tâm, ta vẫn chịu được!

- Khốn kiếp, đánh lén như vậy thì còn gì là anh hùng hảo hán! Mau ra đây cho đại gia!!

Lão đại tức giận hai mắt đỏ ngầu. 2 huynh đệ của hắn đã chết, nay người thứ 3 lại bị thương không nhẹ. Hắn có cảm giác muốn cắn vỡ hàm răng của mình. Mà tên khốn kiếp đánh lén kia không chịu xuất hiện làm hắn có cảm giác biệt khuất muốn chết.

Hừ! Muốn bản thiếu gia đi ra sao? Nằm mơ! Nếu hôm nay không chơi chết các ngươi, lão tử thật xin lỗi cái danh hào Việt Cộng rồi!

Chương 34: Đánh du kích trong rừng sâu (tiếp tục)

Mặc kê cho tên đầu lĩnh vẫn gào thét trong vô vọng, Lăng Huyền Phong vẫn im lặng, tay không ngừng huy động nội lực ném phi đao. Chẳng mấy chốc, phi đao bắn đầy trời. Đầu lĩnh cùng lão tam chật vật đón đỡ, nhất là lão tam. Từ khi bị trúng đao đầu tiên, hành động đã bị hạn chế, nay liên tiếp phải đón nhân phi đao đầy trời, đấu khí không kịp hồi phục, lại phải cắn răng đón đỡ. Không lâu sau đó, hắn bi dính liền 3-4 thanh đao cắm ngập sâu vào trong da thịt, trí mạng nhất chính là có một thanh cắm vào giữa ngực. Tuy không trúng tim, nhưng kình lực của phi đao vẫn còn, trưc tiếp phá nát phổi của hắn, bây giờ hắn chỉ còn thở khò khè, máu mỗi lúc tràn ra một nhiều ở khóe miệng.

- Khụ, Khụ, Lão đại! Đệ không xong rồi, huynh hãy mau thoát thân, tìm ra tiểu tử đó trả thù cho bọn đệ. Lát nữa, đệ sẽ hứng lấy toàn bộ phi đao, huynh hãy mau chạy đi.

- Không được! Huynh đệ chúng ta sống chết có nhau, ta không thể bỏ lại các đệ đươc!

- Huynh phải đi! Bây giờ đệ đã sắp dầu hết đèn tắt, đấu khí chỉ miễn cưỡng gắng đượng vài phút thôi, thương thế của đệ quá nặng, không thể di chuyển được nữa rồi. Coi như đệ cầu xin huynh đó!

- Không! Không! Ta dù chết cũng không bỏ lại đệ đâu! - Đầu lĩnh nước mắt lưng tròng hét to. Hắn càng ngày cảm thấy tam đệ không ổn, hơi thở không còn vững chãi mà yếu dần, đấu khí tán loạn. Tuy rằng biết chắc tam đệ chắc chắn phải chết. Nhưng tình nghĩa huynh đệ mấy chục năm, nói bỏ là bỏ được sao?

- Hắc hắc! Có những lời này của huynh, đệ cùng nhị ca với lão tứ có chết cũng thanh thản. Bây giờ thì đi mau! - Lão tam mỉm cười nhìn đầu lĩnh sau đó hét lớn, đồng thời đẩy hắn ra ngoài.

Ngay vào lúc đó, 4 thanh phi đao bay tới, ngay trong sự kinh hãi của cả 2, liền biến thành hơn 20 chiếc cùng nhắm thẳng vào vị trí lão tam đang đứng

Thiên Ma Giáng Thế! - Thiên ma khởi vũ, truy hồn phi đao, vũ hóa tán xạ, từ một phi đao ban đầu sẽ biến thành 7 phi đao khác gây ra sát thương trên diện rộng!

- Lão tam!!!!!!!!!!!! - Đầu lĩnh gào thét trong tuyệt vọng khi nhìn thấy tam đệ của mình biến thành con nhím, vô lực ngã xuống.

- AAAAAAAAAA!!!!!! Lão từ phải giết ngươi! Thù này không trả ta không làm người!!!!!!!!!!!

- Muốn trả thù sao? Phóng ngựa qua đây lão già!

Trong chỗ núp hiện ra một bóng người. Đó là một thanh niên trẻ tuổi, mắt sáng như sao, mày kiếm mũi thẳng, cực kỳ anh tuấn. Trên thân mặc một bộ đồ kỳ quái màu xanh lá cây, trên đó còn gắn thêm rất nhiều lá cây. Nếu như không phải âm thanh phát ra từ nơi đó, đầu lĩnh cũng không thể nào tin được rằng ở đó có một người đang ẩn nấp.- Ngươi!!! - Đầu lĩnh run giọng, ngón tay run bần bật chỉ về phía người mới tới.

- Sao? Bất ngờ chứ?

- Tại sao có thể là ngươi? Ta không tin! Một tiểu miệng đầy hôi sữa như ngươi sao có thể làm được chuyện này?

- Sao không thể là ta? Lão cẩu, ngươi nghĩ ngoài ta bị các ngươi truy đuổi ra trong này còn có người khác nữa à? - Lăng Huyền Phong nhàn nhạt nói, nhưng trong lòng vô cùng phiền muộn. Đê ma ma, đang cao hứng phi đao quên con mẹ nó mất mình phóng hết rồi! Không còn cách nào khác, hắn phải giải quyết nốt tên đầu lĩnh này, dù sao cũng không thể để hắn chạy thoát được.

- Không thể nào! Ngươi mới chỉ là võ sĩ, sao có thể....

- Không điều gì là không thể! Lão cẩu! Tình báo của ngươi chưa cập nhật rồi, lão từ đã không còn là võ sĩ nữa, hắc hắc hắc!
Lăng Huyền Phong ngắt lời, hắn cười âm hiểm, trong cả buổi sáng hắn muốn tìm ra ai là kẻ muốn giết mình. Ban đầu hắn nghĩ là người một trong tam đại thế gia. Nhưng hắn ngay lập tức loại trừ Vu Gia. Vu Gia bây giờ muốn tránh hắn như tránh mèo, làm sao có lá gan muốn hại hắn. Sau đó hắn chĩa hướng suy nghĩ về trong Hoàng Gia và Dương Gia. Dương Gia là đại thế gia kinh thương nổi tiếng trong ngoài đế quốc, mời tới một số cao thủ để ám sát cũng không phải không có khả năng. Hoàng Gia thì mấy trăm năm gần đây đều minh tranh ám đấu với Lăng Gia, cũng không thể loại trừ. Xem ra chỉ có thể hạ thủ từ những tên sát thủ này, không được để cho bọn chúng trốn thoát, may ra tìm được một số manh mối nào đó. Tuy nhiên, có một điều làm hắn vô cùng canh cánh trong lòng. Làm sao mấy tên sát thủ này lại tới nhanh như vậy? Tuy rằng bổn thiếu gia phi ngựa như điên ra ngoài thành, có thể gây nhiều sự chú ý, nhưng khi ra ngoài thành thì có vô số đường đi, sao bọn chúng chọn đúng? Chắc chắn có người chỉ đường cho bọn hắn, Lăng Gia có nội gián! Lăng Huyền Phong suy nghĩ tới đây liền lập tức kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy ướt sau lưng. Nếu Lăng Gia có nội gián, vậy thì nhiều bí mật của Lăng Gia chắc chắn bị tuồn ra ngoài, không được, làm xong nhiệm vụ phải nhanh chóng về báo cáo cho đại bá!

- Tiểu tử, cho dù ngươi là thiên tài đi chăng nữa, cũng chỉ là võ sư nhất nhị giai mà thôi, muốn giết ta sao? Mơ tưởng!

- Hừ! Ai mơ tưởng còn chưa biết đâu. Lão cẩu! Xuất chiêu đi! Nếu không lát lại kêu ta trẻ khỏe bắt nạt già yếu!

- Miệng lưỡi lợi hại cũng vô dụng, hôm nay ngươi sẽ chết tại đây!

Đầu lĩnh tức giận vung kiếm toàn lực chém tới. Hắn vừa tức giận vừa bi phẫn. Bi phẫn vì huynh đệ của hắn chết trước mặt hắn, tức giận vì bị Lăng Huyền Phong mồm liên tục nói lão cẩu. Nộ khí xung thiên, hắn lao tới muốn chém Lăng Huyền Phong thành nhiều mảnh.

Keng!!

Lăng Huyền Phong vung kiếm đón đỡ. Thực lực của hắn bây giờ, muốn đấu với một võ sư cấp 4 cũng chỉ là đi chơi mà thôi. Cái chính là hắn muốn rèn luyện kỹ năng cùng với kinh nghiệm thực chiến.

2 người đánh nhau một hồi lâu, ngươi công ta thủ, tên đầu lĩnh càng đánh càng kinh hãi phát hiện tên tiểu tử trước mặt này thực lực mình không thể nhìn ra, hơn nữa khi 2 kiếm chạm vào nhau thì có một luồng lực lượng không tên nào đó phân tán lực đánh của mình, khiến cho đấu khí của hắn bị biến mất nhanh chóng. Lực đạo của hắn khi chạm vào kiếm của đối phương liền có một luồng nhu lực đón đỡ, hướng lực đao đi chỗ khác, khiến hắn đánh hụt. Một hồi lâu sau hắn phát hiên ra rằng tiểu tử kia đang dùng mình để luyện kiếm! Càng nghĩ càng tức giận, đầu lĩnh ra chiêu ngày càng hung ác, kiếm chiêu đều nhắm vào chỗ hiểm của đối phương.

Lăng Huyền Phong đối với việc tên đầu lĩnh gia tăng áp lực cũng không coi ra gì, trong đầu hắn chỉ đang liên tục thôi diễn kiếm chiêu của Thái Cực Kiếm, từng chiêu từng chiêu một phát ra thu lại, dần dần hắn không cần suy nghĩ cũng có thể đoán được hướng tấn công của đối phương, theo bản năng giơ kiếm xuất chiêu, không cần suy nghĩ nhiều nữa.

2 người chiến đấu một hồi lâu. Bỗng dưng 2 thanh kiếm dính vào nhau. Lăng Huyền Phong nhìn đầu lĩnh, miệng mỉm cười.

- Lão cẩu! Ngươi chết chắc rồi!

Chương 35: Ngôi làng quỷ dị

- Lão cẩu! Chết đi!!

Lăng Huyền Phong hét lớn, sau đó ra liên tiếp 2 chiêu

- Yến tử lược ba!!! (Chí âm nhất kích, kiếm khí tác động khiến kẻ địch bị đánh lui, nhận được sát thương)

- Thái Cực Kiếm Vũ!!! (Tư thế nhẹ nhàng kình khí tứ xạ, kẻ địch không chết cũng bị thương, tạo thành sát thương)

Đầu tiên, tên đầu lĩnh bị kiếm khí đẩy ra ngoài, khí huyết nhộn nhạo, đấu khí trong cơ thể chạy tán loạn, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi. Tiếp đó, 2 mắt của hắn nhìn thấy hình ảnh cuối cùng trong đời: Lăng Huyền Phong lao tới, dùng tư thế nhẹ nhàng uyển chuyển chém liền 8 nhát kiếm lên trên người hắn. Nhát kiếm cuối cùng chém bay đầu tên hắn. Một đời đầu lĩnh sát thủ cứ thế hồn bay thiên ngoại.

- Phù! Cuối cùng cũng xử lý xong! Con mẹ nó mệt chết ta, ngồi yên một chỗ mấy tiếng liền làm lão tử cứng hết cả khớp xương rồi.

Lăng Huyền Phong thở ra một ngụm khí. Vừa rồi phải ngồi yên chờ một chỗ suốt mấy tiếng liền, thêm nữa lại phải căng mình chiến đấu làm cho cơ thể hắn đau nhức khắp chỗ. Sau khi làm một vài động tác thư giãn cơ bắp, hắn quay lại nhìn 4 tên sát thủ. Ngay lập tức mặt hắn xanh như lá chuối, ngồi xuống nôn thốc nôn tháo. Cả 2 kiếp thì đây là lần đầu tiên hắn giết người. Trong bụng cảm thấy một trận không thoải mái.

- Ọc! Ọc! Cố gắng lên! Kiếp này nếu muốn đứng trên đỉnh thiên hạ thì bắt buộc dưới chân bổn thiếu gia phải chết không một ngàn cũng phải tám trăm tên! Phải cố gắng vượt qua! Cố lên!

Tự an ủi bản thân mình, hắn ngồi xuống đất vận khí, hắn muốn điều chỉnh cơ thể cho tới trạng thái tốt nhất trước khi khởi hành. Ngay lúc này hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng kêu:

- Đinh! Giết chết thành công sát thủ số 1 và số 3, nhận được phần thưởng: Sí Diễm Trảm, vũ kĩ Huyền Cấp cao giai hệ Đao Pháp, 1000 kim tệ. Vì chú em giết được 4 tên sát thủ, hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Đuổi giết", nhận được khinh công "Khinh Thân Thuật" 1 quyển. Nhận được 1 bức mật thư, có mở ra xem?.

- Mở ra!

- Mở ra mật thư thành công:

"Nhiệm vụ lần này của các ngươi là lần theo dấu vết của tam thiếu gia Lăng Gia. Bằng mọi giá phải giết chết hắn, hủy thi diệt tích. Sau đó trốn đi một thời gian. Theo tin tình báo thì hắn sẽ đi về phía Đông Nam, hướng về thôn ngoại vi Ngọa Đương thành. Nên nhớ không được để lộ tung tích. Gia chủ sẽ có thưởng."

- Quả nhiên là có nội gián trong Lăng Gia, ngay cả đường đi nước bước của bản thiếu gia cũng có được, chứng tỏ tên này có chức vụ không nhỏ. CHắc chắn phải báo đại bá một câu mới được!

Lăng Huyền Phong đọc xong mật thư mà giận run người. Kẻ thù biết rõ đường đi nước bước của hắn, nếu như không cẩn thận sau này bị bọn hắn cắt đầu mà còn không biết vì sao mình chết. Cất bức mật thư vào không gian giới chỉ, nhân tiện có cái hố bẫy đào sẵn, hắn đem thi thể 4 tên sát thủ vứt xuống dưới rồi vùi lấp. Sau khi xong việc cũng tới xế chiều, hắn nhanh chóng chạy ra khỏi khu rừng rậm. Bên ngoài bìa rừng, hắn không mất bao nhiêu thời gian thì tìm được ngựa của mình, rồi tiếp tục rong ruổi đến điểm đích.

- Tam thiếu gia thật là thiếu niên anh tài, cứ ngỡ mình sẽ phải ra tay trợ giúp, không ngờ hắn giải quyết nhanh đến vậy!

Sau khi Lăng Huyền Phong rời đi được môt lúc, trong bóng râm hiện ra thân ảnh 4 người. Thân hình bọn hắn mặc áo choàng xanh lục, trên ngực có thêu một chữ "Lăng". Bọn hắn chính là Ảnh Vệ, một lực lượng bí mật của Lăng Gia, chỉ nhận lệnh trực tiếp của gia chủ, trong gia tộc bọn hắn không cần thiết phải nể mặt ai, là tồn tại mà chỉ có cao tầng Lăng Gia mới biết đến. Người vừa lên tiếng là một trung niên nam tử cao 1m8, thân hình nhỏ gọn, trên hông có đeo một thanh trường kiếm.

- Đúng vậy, có lẽ chúng ta đã hơi khinh thường vị thiếu gia này rồi. Tam ca, huynh có tốc độ nhanh nhất, hãy về bẩm báo với gia chủ, bọn muội sẽ đuổi theo tiếp tục âm thầm bảo vệ thiếu gia.

Một giọng nữ trong trẻo vang lên. Đó là một nữ nhân, dáng người uyển chuyển lung linh, ngực nở eo thon, mông tròn, đôi mắt to, cặp mày lá liễu trông vô cùng cuốn hút. Tuy rằng nàng đeo khăn che mặt, nhưng chỉ nhìn dáng người ma quỷ của nàng thôi cũng khiến nhiều người huyết khí sôi sục.

- Tứ muội nói phải. Muội là người có nhiều mưu kế nhất trong nhóm, cứ như vậy mà làm, chúng ta xuất phát!

Thủ lĩnh của nhóm Ảnh Vệ cũng không lằng nhằng, trực tiếp quyết định, vậy là cả nhóm chia 2 đường, 1 thì về báo cáo với gia chủ, 3 người còn lại đi theo bảo vệ Lăng Huyền Phong.- -----------------------------

Lại một ngày đêm qua đi....

Tảng sáng, cuối cùng Lăng Huyền Phong cũng tới nơi. Theo như hệ thống nói thì nơi này là nơi diễn ra nhiệm vụ. Trước khi đi vào thôn trang, hắn quay đầu lại nói:

- Này! Các ngươi đi theo bổn thiếu gia cũng khá lâu rồi đó! Nếu như là người của Lăng Gia thì hiện thân đi. Dù sao đi một mình cũng chán, các ngươi đi cùng ta cho bớt cô đơn!

Hắn hướng về gốc cây phía sau lưng cách đó một trăm mét mà nói. Thủ lĩnh Ảnh Vệ vô cùng kinh hãi. Bọn hắn từ trước đến nay tư nhận là về bản lĩnh ẩn thân, cho dù gia chủ muốn phát hiện cũng phải tốn một phen công phu, không ngờ hôm nay theo đuôi thiếu gia bí mật như vậy, lại bị hắn phát hiện. Không còn cách nào khác, dù sao cũng bị phát hiện, thôi thì cứ hiện thân.

- Tam thiếu gia khỏe!

3 người đồng thanh cúi chào nói.

- Ừm? Sao chỉ có 3 người? Ta nhớ là khi ra khỏi thành có 4 người cơ mà? Chẳng lẽ có một người không khỏe lại quay về rồi?

Nghe lời nói của thiếu gia, cả 3 mặt đỏ như gấc, có xúc động muốn tìm một khối đậu hũ mà đập đầu tự sát. Ta kháo! Hóa ra bọn lão tử bị phát hiện từ khi ra khỏi thành? Tam thiếu gia con mẹ nó còn là người không?

Thật ra Lăng Huyền Phong không có phát hiện ra họ, mà là hệ thống đã báo cho hắn biết từ lúc ra khỏi Lăng Gia đã có 4 người đi theo. Vì hệ thống nói bọn hắn không có ác ý nên Lăng Huyền Phong mặc kệ, cứ vậy mà đi.

- Ta nói này, lúc trước ta tao ngộ 4 tên sát thủ, tại sao 4 người các ngươi không cứu? Có phải là muốn ta chết không hở?
- Chuyện này.... Thủ lĩnh ảnh vệ lắp bắp. Hắn không biết phải trả lời sao. Lúc đầu bọn hắn ôm tâm lý muốn thử thân thủ của tam thiếu gia ra sao, khi nào đến lúc nguy cấp sẽ ra tay. Nào ngờ Lăng Huyền Phong lại là một tên quái vật, trực tiếp tiêu diệt cả 4 tên làm cho cả đám Ảnh vệ trợn tròn mắt.

- Khụ Khụ... Tam thiếu, ngài cũng phải tha lỗi cho bọn ta a, chúng ta chưa kịp ra tay thì ngài đã làm thịt bọn chúng rồi. Hơn nữa bọn thuộc hạ cũng muốn nhìn tam thiếu đại triển thần uy a! - Vị nữ tử duy nhất trong đám Ảnh Vệ lên tiếng giải vây.

- Cũng đúng! Hắc hắc! Bản thiếu gia anh tuấn tiêu sái anh minh thần võ, dăm ba mấy tên sát thủ làm sao có thể đánh lại ta chứ há há há! - Lăng Huyền Phong cười đắc ý

- Ặc... thiếu gia nói phải ngài xác thực lợi hại! - Gã thủ lĩnh có xúc động muốn đập đầu vào tường, sắc mặt đen thui. Không ngờ đối tượng mà gia chủ yêu cầu chúng ta bảo vệ lại là một tên tự kỷ...

- Khụ... Hình như lúc nãy ta nghe có tiếng nói nữ tử thì phải. Là ai trong số các ngươi?

- Là ta, thiếu gia!

Trong đội ngũ, một Ảnh vệ bước ra, dáng người thấp hơn 2 người kia, 2 hung khí muốn phá tan bộ áo bó sát kia cũng sẽ làm cho một số tên sắc lang sặc máu mũi mà chết.

- Là ngươi? Tên là gì, bao nhiêu tuổi? - Lăng Huyền Phong trố mắt lên nhìn bộ ngực ngạo nhân của nữ hộ vệ, hai mắt tỏa sáng, dãi chảy thòng thòng.

- Ta họ Mục, 21 tuổi.

Nữ ảnh vệ lạnh lùng nói, trong lời nói xen vẻ bất mãn khi tên nào đó cứ nhìn chằm chằm vào bộ ngực của nàng. Thực ra cũng hết cách rồi, từ trước tới nay nàng đều biết rằng ngực của mình to hơn so với nữ nhân bình thường, quần áo lựa chọn cũng phải đặt may. Nam nhân ai nhìn nàng cũng phải nghía qua 2 tòa thánh nữ phong của nàng trước, trong ánh mắt không khỏi lộ rõ vẻ thèm thuồng, làm cho nàng vô cùng chán ghét.

- Ngươi cởi mặt nạ ra cho ta xem nào.

- Không được, ta không thể để lộ khuôn mặt thật của mình, thiếu gia thứ lỗi.

- Vì sao? Vì lệnh của gia chủ?

- Không phải! Đây là lý do cá nhân.

- Đây là lệnh của bản thiếu gia, ngươi dám không nghe?

- Cho dù chết cũng không nghe! Nàng vẫn lạnh lùng nói. Tiểu sắc lang, đúng là không hổ danh quần là áo lượt.

- Ngươi!..... Lăng Huyền Phong trố mắt lên nhìn nàng. Không ngờ có người còn dám cãi lời hắn. Cắn chặt răng hung hăng thầm nghĩ lão tử về bảo đại bá đưa nàng về làm hộ vệ cho ta, lúc đó không chỉnh nàng đủ thảm thì ta không phải Lăng Tam thiếu, hừ!

- Thôi được rồi không nói nhiều nữa, các ngươi đến rồi thì đi theo ta!

Dứt lời hắn giục ngựa tiến về phía thôn trang, theo sau là 3 Ảnh vệ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau