TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Chiến thắng

Nở một nụ cười tự tin, Lăng Huyền Phong nói:

- Tứ đệ, tới đây dừng được rồi!

Vừa rồi khi Lăng Hiếu Kiệt dùng Lôi đình nhất kích, Lăng Huyền Phong quyết định không tránh né. Hắn nhớ tới một chiêu: Độc Thanh Độc Tỉnh!

Độc Thanh Độc Tỉnh: Thế phòng ngự, gột rửa tinh thần, đỡ đòn thành công làm tăng kiếm khí đồng thời hóa giải thế công của đối phương.

Bốp!!

Lăng Huyền Phong đạp Lăng Hiếu Kiệt văng ra xa. Lăng Hiếu Kiệt bị đạp bay, đấu khí trong người hỗn loạn, trên không phun ra một ngụm máu tươi, trong đầu một cảm giác hỗn loạn. Không thể nào? Một chiêu vừa rồi cho dù là Võ Sư cũng phải né phong mang. Vậy mà hắn nhẹ nhàng đón đỡ như vậy?

Cố gắn chèo chống cơ thể đứng dậy. Hắn không tin vào mắt mình, Lăng Huyền Phong vẫn đứng đó, từ đầu trận tới giờ mình không thể nào làm cho hắn mảy may tổn thương một cọng tóc. Thật là bất khả tư nghị. Cho dù mấy người thực lực Võ Sư trong gia tộc muốn thắng hắn thì cũng không thể nào nhẹ nhàng thế kia được.

- Ta không tin không thể đánh lại ngươi!! Hyaaaaaa!!!!!! - Lăng Hiếu Kiệt điên cuồng lao tới. Như một con mãnh thú, hắn điên cuồng tấn công. Không màu mè hoa mỹ gì, chỉ là đâm, bổ chém. Hắn huy động toàn bộ đấu khí còn sót lại trong cơ thể tấn công, ý đồ muốn bức Lăng Huyền Phong lộ ra sơ hở.

Lăng Huyền Phong vẫn nhàn nhã đỡ đòn, nếu có chiêu thức không thể đỡ, hắn liền né tránh. Hắn vốn chính là hy vọng Lăng Hiếu Kiệt tấn công như vậy. Bởi vì hắn đang chờ.....

- Đinh!! Nộ khí đạt 100%!!!Tiếng hệ thống thông báo làm cho hắn phấn chấn. Hắn hét lớn:

- Lão đệ, hôm nay không phải ngày của đệ rồi! Xem chiêu!!! Kích Trọc Dương Thanh!!!

Đẩy Lăng Hiếu Kiệt ra, hắn chém liền 6 nhát. Do dùng toàn bộ đấu khí để tấn công nên Lăng Hiếu Kiệt không còn gì để chống đỡ, hứng trọn 6 nhát chém. Máu bay đầy trời. Tuy nhiều vết thương nhưng không trí mạng, có điều sau trận này hắn sẽ phải nằm liệt giường vài tháng.

Chiêu thức qua đi, Lăng Hiếu Kiệt bây giờ chỉ có thể lảo đảo miễn cưỡng đứng. Hắn không còn sức lực nữa. Cố gắng mở mắt nhìn vị tam ca mà trước đây hắn không đặt vào trong mắt, tới bây giờ hắn vẫn không thể tin được có ngày mình sẽ thảm bại dưới tay tam ca. Bất chợt nhớ tới ngày trước Lăng Huyền Phong có nói:

- Giáo huấn ngươi? 1 chiêu là đủ!
Lúc đó hắn vẫn bĩu môi khinh thường. Nhưng bây giờ, sự thật đã chứng minh cho hắn thấy, đó không phải nói chơi! Xác thực từ đầu trận tới giờ Lăng Huyền Phong trang phục vẫn hoàn hảo không chút tổn hao, hắn cười khổ. Mình và hắn, chênh lệch đến vậy sao?

- Tứ đệ, kết thúc rồi. Ngươi quá khinh địch. Sau này phải nhớ: Khinh địch chính là dồn bản thân vào chỗ chết. Đừng bao giờ coi thường người khác. Mãnh hổ thôi sơn!!!!!!

Lăng Hiếu Kiệt trúng chiêu bay thẳng xuống dưới đài. Mệt mỏi ngước nhìn bầu trời trong xanh, hắn thì thào: - Ta thua rồi! - sau đó triệt để ngất đi.

Toàn trường im lặng. Mọi người trong lòng thầm hít một ngụm khí lạnh. Thắng dễ dàng đến như vậy. Họ tự vấn bản thân mình, nếu là mình, có thắng được nhẹ nhàng như vậy không? Đáp án chỉ có một chữ: Không! Cho dù tu vi áp đảo đối phương 2 cấp, chính bản thân mình cũng không thể nào thong dong như vậy được. Như vậy chỉ có nghĩa là: Lăng Huyền Phong vẫn đang che dấu. Nghĩ tới đây, tất cả mọi người trong đầu đều như muốn phát mộng: Lăng Huyền Phong chắc chắn đã là võ sư, hơn nữa tu vi đã không thấp. Hảo một Lăng tam thiếu, tu vi cao như vậy mà bấy lâu nay vẫn che giấu, chỉ biểu hiện ra mình là một tên quần là áo lụa, lưu manh hoàn khố. Nghĩ tới cảnh gia tộc mình ai ai cũng khinh thường hắn, tất cả đều có cảm giác 2 chân run rẩy. Lăng Gia đúng là che dấu đủ sâu a!

Có lẽ cảm xúc mãnh liệt nhất chính là các đại gia tộc trên khán đài. Ngoài Lăng Gia ra, ai ai cũng kinh hãi trước biểu hiện của Lăng Huyền Phong. Thân pháp cao minh, kiếm chiêu bá đạo. Vu lão gia tử hai mắt sáng quắc nhìn tiểu tử Lăng Gia kia, Lăng Huyền Phong biểu hiện ra làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng càng nhiều hơn cả là vui mừng, càng lúc lão càng thấy tiểu tử kia càng thuận mắt. Lão cảm thấy bội phục nhãn quang của tôn nữ mình, nhìn người rất chuẩn. Tiểu tử kia rất khá, có tiềm năng làm tôn nữ tế của lão. Nhất thời lão chỉ muốn cười lớn ba tiếng. Cảm xúc tiêu cực nhất ở đây không ai khác chính là Kim Chấn Đông. Càng nhìn Lăng Huyền Phong thể hiện, hắn càng muốn hoành kiếm tự sát ngay tại chỗ. Con rể tài năng như vậy, đốt đuốc kiếm cũng không ra, vậy mà mình vẫn thản nhiên trăm phương ngàn kế muốn hối hôn, hơn nữa còn tự đắc cho mình là anh minh. Hiện tại hắn thực muốn đào một cái lỗ để mà chui xuống.

Trên khán đài dành cho nữ tử, các tiểu thư các gia tộc hai mắt tỏa sáng nhìn Lăng Huyền Phong. Ngoại hình siêu cấp anh tuấn, tu vi mạnh mẽ, đây chẳng phải là hình mẫu Bạch Mã hoàng tử trong mộng của các nàng hay sao? Nhất thời ai ai cũng có xúc động muốn lao xuống gả cho người thanh niên kia. Còn việc hắn ngày trước hoành hành bá đạo, lưu manh hoàn khố, các nàng đã ném ra sau đầu.

Công chúa Long Nguyệt Nhi ngẩn ngơ nhìn Lăng Huyền Phong. Nàng tự vấn bản thân nếu mình đấu với hắn, phần thắng là bao nhiêu? Trước đây khi gặp mặt hắn nàng đã có chút ý tứ coi thường, nhưng bây giờ nàng không dám khinh thường hắn nữa. Hóa ra biểu hiện bấy lâu nay mà hắn thể hiện ra chỉ là giả? Long Nguyệt Nhi cảm thấy rằng không chỉ mình, mà tất cả mọi người trong thiên hạ đều nhìn lầm rồi!

- Uy! Vinh lão! Không tuyên bố người thắng cuộc à? - Lăng Huyền Phong hét lớn.

- Hả? Ách! Trận đấu kết thúc! Lăng Huyền Phong thắng cuộc!

Chương 27: Hứa hôn

- Trận đấu kết thúc! Lăng Huyền Phong thắng!

GIọng nói của Lăng Vinh trưởng lão vang vọng khắp nơi. Nhưng tất cả đều im lặng, không ai vỗ tay bởi vì quá kinh hãi trước thực lực và tiềm năng mà Lăng Tam Thiếu bày ra. Mọi người đều có cảm xúc phức tạp. Phía Lăng Gia và Vu gia thì vui mừng, ngược lại phía Kim gia thì không biết là nên giấu mặt vào đâu cho đỡ xấu hổ. Con rể quý như vậy coi như tìm khắp cái khu vực quanh đây mấy trăm dặm chưa chắc đã có người thứ 2, vậy mà họ dễ dàng bỏ qua như vậy. Xấu hổ, xấu hổ tột cùng,...

- Uy! Sao người khác chiến thắng thì hoan hô nhiệt liệt, còn bản thiếu gia thắng thì lại im lặng vậy? Đả đảo phân biệt đối xử!! - Lăng Huyền Phong bức xúc lên tiếng.

- Thiếu gia thắng rồi, thiếu gia vô địch a! - Ở góc khán đài Tiểu Tam hò hét nhiệt liệt, hắn ngày thường rất trung thành với thiếu gia, tam thiếu đồng thời cũng hay chiếu cố hắn nên việc cổ vũ cho tam thiếu là chuyện đương nhiên.

- Thiếu gia, ngài thật đẹp trai a! Thần nhi yêu ngươi chết mất, oaaa!! - Lăng Thần hò hét, đôi mắt tỏa sáng nhìn thiếu gia nhà mình. Trước đây nàng không phải nghe qua ác danh Lăng Tam thiếu, tuy nhiên từ khi làm thị nữ của hắn, nàng thấy so với lời đồn thì sự thực lại khác hẳn 180 độ. Thiếu gia của nàng là một người có tình nghĩa, hơn nữa bản lĩnh hơn người. Có lẽ điều xấu về thiếu gia là do kẻ khác ghen ghét mà truyền bá, nàng thầm nghĩ.

Lăng Huyền Phong gân đen nổi lên, hóa ra cũng chỉ có Tiểu Tam và Lăng Thần là chân tâm cổ vũ cho hắn. Haizzz, thôi kệ, bản thiếu đi xuống, dù sao ở đây cũng không có việc của mình nữa. Tiêu sái tung người bay xuống đài, Lăng Huyền Phong mau chóng đi ra khỏi luyện võ trường, Lăng Thần và tiểu Tam cùng đi theo. Tất cả mọi người nhìn theo bóng lưng ngạo nghễ của hắn, không ai nói được một lời. Lăng Gia, vậy mà xuất hiện thêm một thiên tài!

- Long tỷ, muội cảm thấy hơi mệt, xin phép được đi ra ngoài trước. - Kim Tiểu Uyên uể oải nói, trong giọng nói không biết là cảm xúc ra sao. Long Nguyệt Nhi nghe thấy vậy cũng không biết phải khuyên giải như thế nào. Chuyện giữa Lăng Gia và Kim gia nàng cũng có biết. Trước đây Kim Gia gióng trống khua chiêng muốn thẳng thắn từ hôn Lăng Gia bởi vì không muốn đại tiểu thư Kim Gia phải gả cho một phế vật, nay tên phế vật đó lại thể hiện ra tu vi kinh người, tiềm năng phát triển vô hạn. Đó chẳng phải hình mẫu của các nữ nhi hay sao? Thở dài, nàng cũng cảm thấy thương xót cho Kim Tiểu Uyên, một phu quân tốt như vậy, nếu là người khác thì còn giữ không chặt, đằng này lại cố sức đẩy đi, bây giờ hối hận là chuyện đương nhiên.

Thấy không khí có chút quỷ dị, Lăng Vinh lớn tiếng nói:

- So tài tiếp tục!......

Liên tục sau đó là các trận đấu giữa các thế hệ trẻ của Lăng Gia. Nhưng so với trận đấu giữa Lăng Huyền Phong và Lăng Hiếu Kiệt thì có vẻ không thu hút cho lắm.

- -------------------------------------------------

Đến chiều tối, đấu lôi đài cuối cùng cũng kết thúc. Lăng Gia chủ thay mặt Lăng Gia cảm ơn khách mời và mời họ ở lại tham dự yến tiệc, đồng thời cũng tán dương tài năng trẻ của Lăng Gia một phen.
Rốt cục thì, đến bữa tiệc mọi người đều có tâm trạng thoải mái trở lại, không còn suy nghĩ về chuyện của Lăng Tam thiếu nữa, đương nhiên là ngoại trừ Kim Chính Đông, giả chủ Kim Gia. Suốt buổi tiệc có một vài ánh mắt vô tình hay hữu ý hướng về phía hắn, làm cho hắn vô cùng khó chịu, nhưng đây là Lăng Gia, cho nên hắn cũng không dám phát tác. Rượu qua được vài tuần, bỗng dưng Vu lão gia chủ đứng dậy nói lớn:

- Lão phu có điều muốn nói! Lão phu đến Lăng Gia trước là để thăm lão bằng hữu Lăng Bạo, sau là do được mời đến xem đại hội gia tộc của Lăng Gia. Lão phu cảm thấy chuyến đi này không tệ, vô cùng cao hứng. Lần này Lăng Gia đã làm cho lão phu kiến thức được tuổi trẻ của Lăng Gia tiềm năng đến thế nào, nhất là Lăng Huyền Phong tiểu tử kia rất vừa mắt lão phu. Nay lão phu tuyên bố Lăng Huyền Phong sẽ là tôn nữ tế tương lai của Vu Gia!

Ồ!!!!!!!!!!!!

Tất cả mọi người đều kinh ngạc! Không ngờ lần này Vu Gia lại tung ra một tin tức động trời như vậy. Vu lão gia tử chỉ có một người cháu gái là Vu Thiên Tuyết mà lão hết mực cưng chiều. Nếu Lăng Gia thông hôn với Vu Gia, như vậy Lăng Gia sẽ có một trợ lực đáng kể.

Vu Thiên Tuyết ngồi bên cạnh gia gia, nghe thấy vậy xấu hổ cúi đầu xuống, đồng thời đôi mắt len lén nhìn về phía Lăng tam thiếu gia đang ngồi ăn gần đó.

Lăng Huyền Phong đang uống ngụm rượu, bỗng nhiên nghe được tin này thì phun hết rượu ra ngoài. Con mẹ nó, liên quan gì đến lão tử ở đây? Lão tử hứa hôn với Vu Gia khi nào? Phản đối tảo hôn, lão tử là thanh niên mang tư tưởng hiện đại, yêu cầu được tự do hôn nhân!

- Tiểu tử kia, ngươi phun rượu ra là ý gì? Có phải ngươi chê Vu Gia của lão phu nên không đồng ý? - Vu lão gia thấy tên tiểu tử bất nên thân kia phun rượu, lập tức mất hứng, trừng mắt ưng tới.- Ặc! Cái này, chuyện này.... - Lăng tam thiếu lập tức mồ hôi lạnh chảy đầy đầu. Phắc, quên mất đây là dị giới, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, mình là tiểu bối thì làm gì có quyền biểu quyết.

- Sao? Ngươi cho rằng tôn nữ của ta không xứng?

- Ách! Vu lão, ngài hiểu lầm rồi! Không phải, ta....

- Xú tiểu tử, ngươi dám không đồng ý? Lão nương cắt tiểu đệ đệ của ngươi!! - Vu Thiên Tuyết mắt hạnh trợn trừng lên nhìn. Tiểu tử kia dám không đồng ý? Lão nương có chỗ nào không xứng với hắn?

Lăng Bạo cùng Vu Chính Phong nhị lão sắc mặt đen thui. Tiểu nương bì kia quá dũng mãnh, trước mặt bao nhiêu người cũng dám hô hào cắt tiểu đệ đệ của người khác.

- Ách! Tỷ a! Không phải, ngài xinh đẹp tuyệt trần, người thấy người yêu như vậy thì làm sao mà ta có thể từ chối a! Chẳng qua ta thấy chuyện này quá bất ngờ nên mới phản ứng như vậy thôi a! Với lại ta thấy mình còn nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện, nên muốn đợi thêm một thời gian mới tính a! - Lăng Huyền Phong sắc mặt tím đen, dưới đũng quần cảm thấy mát mát. Con mẹ nó, bị biểu tỷ cắt mất tiểu đệ đệ, hơn nữa lại còn tuyên bố hùng hồn như vậy, ta kháo!

- Ân! Nói thế còn được. Vu Thiên Tuyết ngồi xuống, sắc mặt lại đỏ, vừa rồi xúc động quá mà nàng hét lớn tới vậy, bây giờ nghĩ lại thì.... Nha! Sao ta lại có thể nói những lời đó đây?

- Không nói nhiều! Nếu ngươi không phản đối thì quyết định như vậy đi. Đợi đến khi nào ngươi 18 tuổi rồi thành hôn! - Vu lão gia thấy hắn không phản đối liền quyết định. Lăng Bạo lão gia không nói gì, dù sao lão cũng yêu quý Vu Thiên Tuyết, cho nàng làm cháu dâu lão cũng không tệ.

- --------------------------------------

Tin tức Lăng tam thiếu có thể tu luyện đấu khí làm sôi trào thành Mặc Thủy, tất cả mọi người đều kinh hãi trước thực lực hắn bày ra, đồng thời trong suy nghĩ đều là cảm thán...... trời xanh không có mắt a! Sao ngài lại để cho tên vô lại đó tu luyện được, ngày trước hắn không thể hiện tu vi đã khổ rồi, bây giờ không biết mình sẽ bị hắn hành hạ ra sao...

Lăng Tam thiếu sau khi nghe được lời oán thán của dân cư trong thành sắc mặt hắn tím như gan heo. Hắn giơ ngón giữa lên trời. Phắc, tên Lăng Huyền Phong khốn kiếp, lão tử phải gánh tiếng xấu cho ngươi!

Chương 28: Dạy dỗ Lăng Thần

Lăng Huyền Phong sau đại hội gia tộc liền ngây ngốc ở trong phòng suốt mấy ngày. Không phải hắn không muốn ra ngoài chơi, mà là hắn phải kiểm kê thành quả từ hệ thống.

- Chào bé Lăng Huyền Phong! Anh vẫn rất khỏe! Bé còn ở đó không ta....

- Đệt! Ngừng! Ngừng! Tôi không phải thằng Lê Zăn Đạt gì đó, ngừng lại! Mẹ kiếp! - Lăng Huyền Phong nổi da gà. Tên hệ thống này cũng bắt kịp mấy cái trào lưu trên mạng kiếp trước ghê ta.

- Hắc hắc! Đùa với chú tí thôi. E hèm! Chúc mừng chú em hoàn thành nhiệm vụ Đánh bại Lăng Hiếu Kiệt. Phần thưởng: Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công Quyển 2 tầng 18, túi quà nội công môn phái cấp 10, đồng thời nhận nhiệm vụ chính tuyến tiếp theo: Ngoại thành quái sự. Nội dung: sau 2 tháng nữa sẽ tới ngày Thiên Tinh học viện chiêu sinh, trong 2 tháng này, điều tra quái sự xảy ra ở ngoại thành Thủy Mặc. Thưởng nhiệm vụ: Lưỡng Nghi hộ tâm Công quyển 3 tầng 36, 1 vé quay thưởng may mắn, 500 Lệnh bài môn phái, 1 Thẻ đổi Phong Vật Chí Chí Tôn.

2 mắt Lăng Huyền Phong tỏa sáng! Vé quay thưởng may mắn là cái gì hắn không biết, nhưng hắn lại để ý tới cái thẻ đổi Phong Vật Chí kia. Ngày trước chơi game thì Phong Vật Chí là một trong những đồ hiếm nhất, đắt nhất, giá tiền ngoài đời có khi lên đến cả triệu đồng, chỉ rơi ra được từ những sự kiện của nhà phát hành. Nay chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ sẽ được 1 cái, làm sao hắn không hưng phấn cho được? Thử tưởng tượng tay cầm một vũ khí đẹp như trong tranh đi ra ngoài đường khoe cho bàn dân thiên hạ, mỹ nữ chắc chắn sẽ lao về phía ta.... Ặc.. Hình như cái này chỉ dùng để tán gái thôi nhỉ.

- Nghe anh nói này, chú em chỉ để mắt tới cái Phong vật chí kia mà không biết cái vé quay may mắn nó là gì hả? - Hệ thống lắc đầu nhìn tên tiểu tử không nên thân kia. Ngươi có biết cái vé này nó tương đương với một lần kỳ ngộ không hả?

- Hả? Kỳ ngộ, ý ông anh là..... - Lăng Huyền Phong nghe tới đây miệng bỗng dưng nước dãi chảy ròng ròng.

- Khụ khụ.. Đúng rồi, vé này còn có tên gọi khác là Vé Quay Kỳ Ngộ. Sử dụng nó thì chú sẽ có một cơ hội quay trúng các kỳ ngộ. Nếu vận khí của chú kém, thì chắc quay được vào mấy cây dược thảo vô dụng hay kỳ ngộ võ công lởm. Còn nếu vận khí tốt, thì cái Thái Cực cổ phổ kia không phải là không có.. khặc khặc... - Hệ thống đưa ra miếng mồi ngon làm cho tên nào đó 2 mắt mở to như 2 viên dạ minh châu.

Cổ phổ? Ta kháo! Mới nội 1 đã có cổ phổ? Chờ đợi ca có được Thái Cực cổ phổ thì bá nhất game, à nhầm, khinh thường thiên hạ, đến lúc đó cao thủ thiên hạ chẳng phải sẽ quỳ dưới chân ca sao? Khửa khửa. Tên nào đó vừa thầm du tinh thần vừa cười đểu.

- Được rồi, được rồi, không mơ mộng nữa! Có học nội công không đây? - Có chứ, học liền a!

Một luồng khí vừa nóng vừa lạnh chạy qua kỳ kinh bát mạch của Lăng Huyền Phong, hắn cảm thấy nội lực trong người mình tăng lên đáng kể. Hiện tại nếu đấu với Lăng Hiếu Kiệt lần nữa thì chỉ cần dùng 1 tay cũng có thể đè chết hắn.

Mở bảng thông số:

Tên: Lăng Huyền Phong.

Thực Lực: Kỳ Tài Xuất Chúng

HP: 2150/2150

MP: 1500/1500

Môn phái: Võ Đang

Võ học: Thô Thiển công phu, Thanh Phong Kiếm Pháp

Nội công thành danh: Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công tầng 18

Nghề nghiệp: thợ mỏ, thợ săn, nông phu, tiều phu, ngư phu, Dược Sư

Kinh mạch: Võ Đang, Cực Lạc Cốc, Quân Tử Đường (9 chu thiên)

....

- Hắc hắc, thực lực cao lên, bây giờ đã có chút tiền vốn để ngao du thiên hạ, he he. À quên, còn có túi quà nội công cấp 10. Đại ca, cho em mở túi nội công cấp 10!

- Mở thành công túi quà nội công cấp 10, nhận được 10 bình hồi nội lực cơ bản, 10 bình hồi máu cơ bản, một bộ Lưỡng Nghi Kiếm Pháp cấp 5, một bộ Thái Cực Kiếm Pháp cấp 5, 1 túi mở rộng trữ vật 18 ô, 1 túi quà nội công cấp 20.

- Oa ha ha! Thái Cực Kiếm! Em yêu đại ca chết mất!!!
Thái Cực Kiếm Pháp - bộ Võ Đang tuyệt học, "thiên địa vị phân chi tiền, nguyên khí hỗn nhất chi thời, tức vi thái cực", vô thiên địa, vô âm dương, vô bỉ thử, hồn nhiên duy nhất, quên hoàn cảnh của ta, tức là pháp môn của Thái Cực Kiếm pháp. Bộ kiếm pháp là tuyệt học chí cao vô thượng của phái Võ Đang do tổ sư Trương Tam Phong về cuối đời bế quan 18 tháng mà sáng tạo nên. Kiếm pháp này chú trọng lấy nhu chế cương, lấy tĩnh chế động, hậu phát chế nhân. Vì là hậu phát chế nhân nên phải đợi đối thủ ra chiêu trước để nương theo chiêu thức của họ mà hóa giải, khiến cho chiêu thức, lực đánh của đối phương không còn chỗ mà phát huy. Nếu vì vậy mà họ không giữ được bình tĩnh trở nên nóng giận gấp rút thì đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Trong game Cửu Âm Chân Kinh thì Thái Cực Kiếm Pháp vô cùng bá đạo thời nội công 1, được sử dụng rất nhiều trong chiến đấu, giá thành cũng không hề rẻ.

- -------------------

Mang tâm tình vô cùng vui sướng bước ra ngoài, Lăng Tam thiếu gọi Lăng Thần đến, dù sao cũng đã nói với nàng sau đại hội gia tộc sẽ dạy nàng vài thứ.

- Thần nhi, còn nhớ thiếu gia nói là sau đại hội gia tộc sẽ dạy ngươi vài thứ không?

- Thần nhi nhớ rõ thưa thiếu gia. - Lăng Thần cảm thấy tò mò. Ngày trước thiếu gia có nói sẽ dạy nàng vài thứ, nhưng không nói là gì, khiến nàng hiếu kỳ mãi không thôi.

- Hèm! Thật ra cũng không có gì cao siêu, thiếu gia muốn dạy ngươi một vài tư thái của thị nữ tiêu chuẩn theo yêu cầu của ta. Ta thấy tư thái của nàng nếu cứ một vẻ nữ nhi e thẹn thì không hợp, muốn dạy nàng vài thứ.

- Hóa ra là vậy - Lăng Thần thấy khó hiểu. Theo suy nghĩ của nàng, thiếu gia chẳng lẽ không thích con gái thế gia, phải nết na, biết thẹn thùng, chẳng lẽ... Thiếu gia thích nữ nhân lẳng lơ như trong thanh lâu hay sao? Nghĩ tới đây Lăng Thần cảm thấy hơi hơi sợ, có chút ngại ngùng vì nàng không làm được như thế.

- Ủa nàng làm sao vậy?

- Không có, Thần nhi,.... Thần nhi không biết nữa. Thiếu gia, ngài không thích Thần nhi hiện tại, mà lại thích giống như các tỷ tỷ ở.... tới đây nàng không nói được nữa, cúi đầu xuống, sắc mặt lại càng đỏ.

Như đoán được suy nghĩ của nàng, Lăng Tam thiếu dở khóc dở cười. Hắn biết tỷ tỷ trong lời Lăng Thần là ai, lập tức gân xanh nổi đầy trán. Ta kháo! Hình tượng bổn thiếu gia trong mắt nàng là như vậy sao?

- Khụ khụ! Thần nhi, thiếu gia không phải ý thế. Ý của ta là, ta muốn dạy nàng tư thái của một người con gái hiện đại.

- Hiện đại? - Lăng Thần suy nghĩ, từ ngữ này thật là mới mẻ, không biết ý là gì.

- Đúng thế! Tư thái của người con gái trong mắt thiếu gia phải là tự tin và quyết đoán nhưng vẫn dị dàng, nữ tính. Ta thấy đa phần nữ nhân đều yếu đuối, hay e dè, thiếu gia không thích. Sau này thiếu gia sẽ dạy ngươi.

- Ồ! - Nghe vậy, Lăng Thần cảm thấy hiếu kỳ, đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Miễn sao thiếu gia không dạy nàng phải giống các nữ tử thanh lâu là được.

Lăng Huyền Phong muốn huấn luyện Lăng Thần theo phong cách của con gái hiện đại kiếp trước. Đó là phải tự tin, lịch thiệp, nhã nhặn, tràn đầy nữ tính. Trước tiên hắn sẽ dạy nàng dáng đi, cách ứng xử hàng ngày.- Thần Nhi, từ nay dáng đi của nàng phải thế này, thế này,.. dáng người phải.....

Trong suốt 4 ngày, Lăng Huyền Phong dành thời gian huấn luyện Lăng Thần, dáng đi phải như thế nào, khi giao tiếp với người khách phải nói ra sao, động tác cơ thể phải như thế nào.... Nói tóm lại là tác phong của con gái hiện đại ngày trước như thế nào thì hắn bắt nàng phải làm như thế.

Lăng Thần cảm thấy vô cùng tò mò. Không hiểu những điều thiếu gia dạy nàng dùng để làm gì. Nào là đầu đội vài quyển sách, hắn yêu cầu nàng phải đi làm sao cho mấy quyển sách kia không được rơi xuống, lúc đứng phải đứng thẳng, 2 tay khép lại với nhau, khi giao tiếp phải mỉm cười, ăn nói nhẹ nhàng lịch sự. Những thứ như vậy nàng chưa thấy bao giờ. Nhưng vì thiếu gia yêu cầu nên nàng vẫn kiên trì học tập.

- Được rồi, những gì cần dạy ta đã dạy cho nàng, cố gắng luyện tập nha! Sau này ta muốn thấy một Lăng Thần hoàn toàn mới đứng trước mặt. Cố gắng lên, ta tin ở nàng.

- Thần nhi sẽ cố. Thiếu gia, vậy còn thỉnh cầu lần trước...

- Dạy võ công cho nàng ư? Không gấp, nàng hãy luyện tập đi đã, việc học võ công phụ thuộc rất lớn vào việc nàng hoàn thành bài huấn luyện này.

- Vậy ư thiếu gia. Thần nhi rõ rồi, sẽ luyện tập cho tốt. - Lăng Thần hưng phấn, hóa ra thiếu gia muốn nàng luyện tập để sau này học võ công. Nàng quyết định sẽ hoàn thành sớm nhất có thể.

Đang ngồi uống trà thì Tiểu Tam vào báo gia chủ có việc muốn gặp, Lăng Huyền Phong liền nhắc Lăng Thần vài câu rồi đến thư phòng gia chủ.

- Phong nhi! Biểu hiện của ngươi trong đại hội lần này rất khá. Ngươi được xếp vào tốp 25 cường giả trẻ tuổi của Lăng Gia. Hiện tại đến lúc trao phần thưởng cho ngươi. Đó chính là một bộ bảo giáp hộ thân, một bộ vũ kỹ Huyền Cấp và 5000 kim tệ.

Vũ kỹ trên đại lục chia làm Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Thiên cấp thì vô cùng hiếm, mỗi quốc gia, môn phái số lượng vũ kỹ thiên cấp cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, thuộc về vũ kỹ trấn phái, chủ yếu chỉ có Địa cấp, Huyền cấp và Hoàng cấp. Huyền cấp ở các đại thế gia cũng được coi là cao cấp, được các đệ tử ước mơ tha thiết. Lăng Gia là một đại gia tộc, theo như hiểu biết của Lăng Huyền Phong thì chỉ có một vài bộ vũ kỹ Địa cấp giành cho các đệ tử có công lao lớn cho gia tộc, Thiên cấp thì không có, chỉ có Huyền cấp và Hoàng cấp. Thưởng cho hắn một bộ Huyền Cấp võ kỹ xác nhận là thưởng lớn rồi.

- Đại bá, vũ kỹ thì thôi đi, dù sao ta cũng không tu luyện đấu khí, tu luyện cũng không được gì, hay là cho ta 1 vạn kim tệ đi. - Lăng Huyền Phong suy nghĩ nói, dù sao với hệ thống thì hắn không thiếu vũ kỹ. Hắn muốn lấy tiền để còn trao đổi vật phẩm với hệ thống.

- Ngươi chắc chứ? Thôi được, 1 vạn kim tệ thì một vạn kim tệ. Ngoài ra ta có việc khác muốn hỏi. 2 tháng sau thì học viện Thiên Tinh sẽ chiêu sinh, ngươi sẽ tới báo danh chứ?

- Có! Ta sẽ tới đó.

- Được, ngươi đi cũng tốt, dù sao nha đầu Thiên Tuyết kia cũng là học sinh ở học viện đó, 2 người các ngươi cùng học, bồi dưỡng tình cảm cũng tốt.

Nguyên lai Vu Thiên Tuyết cũng là học sinh của Thiên Tinh, cũng đúng thôi, nàng thiên tư vô cùng tốt, được nhận vào cũng là điều dễ hiểu. Có điều, nếu mà học cùng nàng ta, bị bắt nạt thì... Nghĩ tới đây Lăng tam thiếu toát mồ hôi lạnh. Biểu tỷ này của hắn xinh đẹp thì xinh đẹp thật, nhưng tính tình thì giống gia gia nàng y hệt. Ngày trước còn tốt, sau này có thêm thân phận là hôn thê của hắn, cái này thảm rồi. Lăng tam thiếu bi ai cho chính bản thân mình.

- Được rồi, còn nữa, suất báo danh thứ 2 của gia tộc, ta định cho Lăng Hiếu Kiệt, ngươi thay đại bá chiếu cố cho hắn.

- Tứ đệ ư? Cũng tốt, tiềm năng của hắn đúng là không sai, cho hắn tới đó là ý tưởng không tồi.

- Từ giờ tới đó còn 2 tháng, ngươi có tính toán gì không?

- Bẩm đại bá, ta muốn ra ngoài thành lịch lãm một phen, gần tới ngày báo danh ta sẽ trở lại.

- Được, ngươi có cần gia tộc cung cấp gì không, có cần ai đi cùng không?

- Không cần thiết, một mình ta là đủ.

- Thôi được, đi sớm về sớm, chú ý cẩn thận.

- Vâng, đại bá.

Chương 29: Ra ngoài thành

Trong đêm tối, Lăng Huyền Phong mặc một bộ quần áo dã chiến, lưng đeo Ỷ Thiên Kiếm, dắt con bạch mã yêu thích của hắn lao đi trong đêm tối. Lần này theo như hệ thống đại ca nói, bên ngoài thành xảy ra một số sự kiện vô cùng kỳ bí, yêu cầu hắn trong vòng 2 tháng phải điều tra xong. Hắn vô cùng hưng phấn, đây là lần đầu tiên hắn ra khỏi Mặc Thủy thành, không biết có những gì chờ đợi hắn.

- Hyah!! Hyah!!!

Thúc giục tiểu bạch mã, hắn nhanh chóng lao tới cổng Tây thành. Theo chỉ dẫn nhiệm vụ, quái sự này xảy ra ở hướng đó.

- Đứng lại! Người phía trước là ai? Mau xưng tên!!

Trên tường thành, binh lính thấy trong bóng tối có một người phi ngựa chạy tới. Họ cảm thấy quái lạ. Mặc dù trong thành không có giới nghiêm, nhưng từ trước tới nay hiếm có ai ra khỏi thành vào đêm muộn thế này.

- Bổn thiếu gia Lăng Huyền Phong, ra ngoài thành có chút chuyện theo sự ủy thác của gia chủ, mau mở cổng!

Nói đoạn, Lăng Huyền Phong giơ thẻ bài gia chủ Lăng Gia ra phía trước. Vì biết chắc đêm tối nếu ra ngoài thành sẽ bị chặn lại nên Lăng Phiên Hùng cho hắn mượn, nói rằng khi nào quay về sẽ lấy lại.

- Ồ? Thì ra Lăng Tam thiếu! Thất lễ! Xin đợi một lát. Mở cổng!

Két!!!!! Ầm Ầm!!!!!

Cổng thành nặng nề mở ra, Lăng Huyền Phong dễ dàng phóng ngựa qua mà không gặp bất kì cản trở nào. Cũng đúng thôi, Lăng Gia đích thị là một con quái vật của Mặc Thủy thành, mấy tên lính quèn như bọn hắn có mười lá gan cũng không dám đắc tội, Lăng Gia chỉ xì mũi một cái cũng đủ đè chết bọn hắn.

Sau khi Lăng tam thiếu vọt qua cổng thành, trong bóng tối có một bóng đen di chuyển...

- Lăng Huyền Phong ra khỏi thành, mau bẩm báo gia chủ!

- Rõ!

Sau đó có 2 bóng đen khác di chuyển, biến mất trong màn đêm.

- ----------------
Trong thành Thủy Mặc, tại một căn phòng le lói ánh nến, có vài bóng người đang tụ họp lại với nhau đang bàn bạc chuyện gì đó.

- Lăng Gia không ngờ lần này lại xuất hiện một thiên tài. Tên tiểu tử kia bấy lâu nay chúng ta vẫn khịt mũi coi thường hóa ra lại che dấu sâu tới vậy. Vốn dĩ chúng ta vẫn coi Lăng Chấn Đông và Lăng Hiếu Kiệt là 2 mối nguy hại tiềm tàng, nay lại thêm một Lăng Huyền Phong nữa. Chính xác hơn là so với 2 người kia, Lăng Huyền Phong nguy hiểm hơn, vì còn nhỏ tuổi mà tâm cơ không bình thường chút nào. Lão đại Lăng Chấn Đông là một đại tướng quân, anh hùng khí khái, toàn quân nể trọng, việc ám hại hắn là bất khả thi vì xung quanh hắn là binh lính tinh nhuệ của đế quốc, quân kỉ nghiêm ngặt. Lão tứ Lăng Hiếu Kiệt tuổi mới 11, nhưng tu vi đã đạt Võ Sĩ thất giai, con đường phía trước rộng mở. Nhưng cơ hội của chúng ta cũng tương tự không có, bởi vì nếu thâm nhập vào Lăng Gia ám sát hắn chẳng khác gì tự sát. Chỉ còn lại lão tam Lăng Huyền Phong, tu vi cửu giai võ sĩ, tâm cơ thâm trầm, nếu như hắn ở tại Lăng Gia chúng ta sẽ không thể làm gì được hắn, có điều tin tức vừa báo lại là hắn đơn thân độc mã ra khỏi thành cách đây không lâu. Đây là cơ hội của chúng ta.

Một người ngồi gần cuối hàng lên tiếng. Những người khác ngồi nghe cũng gật đầu tán đồng, hiển nhiên ý kiến của hắn được mọi người coi trọng.

- Gia chủ, việc này chúng ta phải hành động nhanh, không được để cho Lăng Gia phát hiện. Trừ được một trong ba người bọn hắn sẽ làm tổn thương sâu sắc tới Lăng Gia, kế hoạch của chúng ta sau này sẽ có thêm chút lợi thế.

Người vừa rồi hớp một ngụm trà, trầm ngâm rồi lên tiếng. Người ngồi phía chủ vị cũng chỉ nhìn hắn mà không nói gì. Hắn trầm ngâm suy nghĩ, sau đó từ tốn nói:

- Các vị! Ám sát tộc nhân Lăng Gia là một nước cờ hiểm, chúng ta không biết được đi theo tiểu tử Lăng Huyền Phong kia có bao nhiêu người. Việc này nếu thất bại, lộ ra thì chúng ta sẽ gặp phải sự trả thù mãnh liệt của Lăng Gia, tới lúc đó việc Lăng Gia diệt chúng ta không phải quá dễ dàng? Tuy nhiên, nếu xét lại thì khi chúng ta thành công, chắc chắn sẽ loại được một mối nguy hại tiềm tàng. Hơn nữa mối nguy này vô cùng lớn. Cho nên việc này có thể làm.

Mọi người nghe câu đầu thì thở dài tiếc nuối. Xác thực việc này có chút hung hiểm, lỡ như lộ ra một tiếng gió thì diệt tộc như chơi. Nhưng khi nghe nốt câu sau thì tất cả lại hưng phấn. Xem ra gia chủ cũng không phải không đồng ý với ý kiến này.

- Ta quyết định! Điều động 4 cao thủ cấp võ sư của Ám đường, bí mật đuổi theo tiểu tử kia. Xong việc xóa bỏ mọi dấu vết, không được cho người khác phát hiện là chúng ta làm. Chuyện này giữa chúng ta không được có người ngoài biết, nếu không các ngươi tự lãnh hậu quả!

- Gia chủ anh minh!
.....

Lăng Huyền Phong vẫn hăng hái phi ngựa đi, không biết rằng đâu đó trong thành, có một nhóm người đang lên kế hoạch ám hại hắn.

- ------------------------------

- Đại ca! Còn bao xa nữa? Ta đã đi được hơn 30 dặm rồi đó. Mệt chết ta!

Tảng sáng, Lăng Huyền Phong dắt ngựa đi trên đường, chạy liên tục cả đêm không ngừng nghỉ, hắn phải dừng lại để cho ngựa nghỉ ngơi lấy sức. Ngồi xuống một tảng đá vệ đường, hắn hỏi hệ thống.

- Không xa lắm. Tầm 10 dặm nữa, đi qua bìa rừng kia sẽ tới.

- 10 dặm? Ta kháo! xa như vậy? Không đi tiếp được nữa, nghỉ chân chút!

Dứt lời, hắn móc ra trong túi không gian 4 bánh màn thầu cùng 1 bát cá sốt canh xương, ngồi ăn ngấu nghiến. Khẩu vị cũng không tồi, hương vị rất thơm, đầu bếp chuyên nghiệp làm món này xem ra cũng chỉ đến thế là cùng. Ngồi nghỉ 2 canh giờ, cho ngựa ăn cỏ và uống nước, hắn lại tiếp tục đi tiếp về phía trước.

Rong ruổi trên lưng ngựa suốt 1 canh giờ, giờ đây trước mắt hắn là một khu rừng rậm xanh ngát. Hắn than thở, khu rừng nguyên sinh đẹp như vậy, nhiều cây trồng lâu năm nếu ở thời hiện đại thì bị chặt phá hết mất rồi. Con người hiện đại không biết bảo vệ môi trường gì cả, bao nhiêu rừng cây xanh bị con người chặt phá gần hết.

Đang mải mê ngắm cảnh thì bỗng đại ca hệ thống cảnh báo:

- Coi chừng! Phía sau ngươi 2 dặm có 1 nhóm người đang đuổi theo!

Bị đuổi theo ư? Là ai vậy? Không được, phía trước không có gì để nấp, phải trốn vào trong. Lăng Huyền Phong nhanh chóng nhảy xuống ngựa phi thân vào trong rừng để tìm chỗ nấp. Đúng như hệ thống cảnh báo, hắn vừa chạy vào rừng không lâu, một nhóm gồm 4 người mặc đồ đen che kín mặt đuổi tới. Tên đầu lĩnh nhìn thấy ngựa của Lăng Huyền Phong, biết là mình bị phát hiện, liền phân phó:

- Tiểu tử kia tính cảnh giác không tồi, có lẽ đã phát hiện bị theo đuổi, nên bỏ lại ngựa. Nếu chạy bộ thì không thể đi xa, chỉ có thể là chạy vào khu rừng kia thôi, mau đuổi theo!

Dứt lời, 3 tên còn lại xuống ngựa rút vũ khí rồi theo đầu lĩnh chạy vào rừng...

Chương 30: Tao ngộ sát thủ

Tất cả chú ý! Tên tiểu tử kia có lẽ đã phát hiện ra chúng ta. Con đường phía trước không có một bóng người, lại càng không có chỗ ẩn nấp, nới duy nhất hắn có thể vào là trong khu rừng kia, chúng ta chia nhau ra làm 2 tổ, ta với lão tam sẽ đi về hướng Tây, lão nhị với lão tứ đi về phía Nam. Đến tối sẽ quay lại tập trung ở nơi này. Nếu phát hiện ra thì phóng tín hiệu, coi chừng có bẫy rập, xuất phát!

Tên đầu lĩnh nói nhanh gọn, sau đó liền dẫn theo một người chạy nhanh về hướng Tây, 2 người còn lại chạy về hướng Nam.

- -------------------------------

Đâu đó sâu bên trong khu rừng.....

Lăng Huyền Phong tay vừa đào một hố đất, vừa làu bàu:

- Mẹ kiếp! Mấy tên kia đúng là đến vì bản thiếu gia. Lão tử từ trước tới nay đắc tội ai mà được ưu ái thế này?

- Ngươi thật sự không biết hay giả ngu vậy? Muốn giết ngươi đương nhiên là các đại thế gia kia rồi. Ai bảo ngươi chói sáng quá, bọn hắn lại muốn đối phó Lăng Gia. Đại ca ngươi ở biên cương, xung quanh hắn là binh sĩ tinh nhuệ, quân doanh trùng trùng lớp lớp, muốn giết hắn như là người si nói mộng. Còn tứ đệ ngươi thì quanh năm suốt tháng ở trong Lăng Gia, lao vào đó giết người khác nào muốn chết? Nay chỉ còn tiểu tử ngươi một thân một mình chạy ra ngoài, bọn hắn đương nhiên là nhắm tới ngươi!
Lăng Huyền Phong sắc mặt đen thui. Tới bây giờ hắn mới cảm thấy hối hận vì đã cự tuyệt lời của đại bá mang theo hộ vệ. Ai bảo hắn thích trâu bò một mình solo? Cắn răng thầm hận, hắn tiếp tục đào hố, tốc độ càng ngày càng nhanh, chẳng bao lâu hắn đã đào được một cái hố sâu 4 mét, rộng 3 mét. Không dừng lại ở đó, hắn tìm mấy cành cây nhỏ, vót nhọn rồi cắm xuống dưới hố, sau đó lấy một cành cây tán rộng phủ lên trên, đắp một ít đất tạo một lớp mỏng lên trên miệng hố. Phía trên hắn dùng kiếm chặt gần đứt các cành cây, chỉ để lại một đoạn nối nhỏ, dùng chút lực là sẽ gãy. Cách đó khá xa, hắn dùng vài đoạn cây dài, trên thân cắm chi chít những chông nhọn, kéo về phía sau, đầu cành cây sẽ nối với một đoạn dây căng ngang dưới đất. Phía sau có bố trí khác ở trên cao, phía trên có một tấm gỗ đang có chứa mấy bình sứ, khoảng chừng hơn chục bình.

Sắp xếp xong cũng đã tới giữa trưa, hắn thở dài một hơi. Haizz, quá ít thời gian, nếu lâu thêm chút nữa thì mấy tên này cũng không đủ cho ta chơi đùa, thế này coi như tạm ổn. Hắn lấy mấy tán lá cây ra xong mặc lên trên người. Bộ quân phục của hắn có màu sắc trùng với rừng cây, gắn thêm chút lá cây làm cho hắn cùng với khu rừng như hòa vào một thể. Nhờ hệ thống ẩn giấu khí tức, hắn cắn răng hung hăng nghĩ:

- Muốn bắt ta sao? Nào có dễ vậy. Hôm nay lão tử cho các ngươi biết thế nào là chiến thuật đánh du kích trong rừng của bộ đội Cụ Hồ!

- ----------------------
Sau 1 tiếng, phía xa có tiếng xoạt xoạt trong bụi cây, Lăng Huyền Phong nhanh chóng chui vào một bụi cây gần đó. Một lát sau có 2 người một cao một thấp đi tới.

- Lão tứ, không biết là lão đại có tin gì không, chúng ta tìm cả buổi rồi mà một chút dấu vết cũng không có, tiểu tử kia đúng là gian xảo. Nếu để ta bắt được, hừ! Không hảo hảo tra tấn hắn thì thực xin lỗi cuộc đời rồi.

Người vừa lên tiếng là một trung niên dáng người thấp bé, trên tay cầm một thanh đoản kiếm, toàn thân mặc đồ đen che kín mặt, ánh mắt như độc xà liên tục nhìn xung quanh.

Tráng hán được gọi là lão tứ kia thân cao hơn 1m9, trên lưng có đeo một thanh đại đao, sống đao có khảm hình sư tử, trông rất bá đạo.

- Không biết nữa, nhưng nếu có tin thì sẽ có tín hiệu, cứ tiếp tục tìm đi.

Phựt!!

Đang lúc vừa đi vừa nói chuyện, lão tứ cảm thấy chân mình vừa dẫm đứt một sợi dây. Cả 2 người thầm hô không xong!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau