TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 231 - Chương 232

Chương 231: Lăng tam thiếu thu đồ Đệ

- Bang Chủ, ngài muốn thuộc hạ làm cái gì?

Đến hậu viện, Lăng Huyền Phong sai hạ nhân chuẩn bị 3 thùng nước sạch.

- Cởi đồ ra!

- Cái gì?

- Ta bảo ngươi cởi đồ!

Nhị Cẩu ngay lập tức lấy hai tay che ngực:

- Bang chủ, ngươi... biến thái!

Nhị Cẩu hoảng sợ: Chẳng lẽ Bang Chủ, lại là cái dạng... gì kia? Ý niệm này dâng lên, sắc mặt hắnm nhất thời tái mét, hai người đều là nam nhân, cái này làm cho ta có chút không tiếp thụ được.

- Ặc! Bang Chủ, thuộc hạ chỉ thích nữ nhân... Nhưng mà... khụ khụ... nếu như Bang Chủ Bá Vương ngạnh thượng cung, thuộc hạ đành phải hi sinh một hồi.

Sau đó, xoát xoát một tiếng, Nhị Cẩu đã đem quần áo cởi ra, động tác cực rất nhanh, hắn nhắm mắt lại chẳng qua là mấy lần ngay cả quần cũng cởi, trần như nhộng!

Lăng Huyền Phong sắc mặt biến thành trái cà tím.

- Bang Chủ, đây là lần đầu tiên của thuộc hạ, ngài... nhẹ tay...

Lăng Huyền Phong trân trối nhìn Nhị Cẩu trần truồng trước mặt, như phát hiện một tên yêu quái, nhất thời sắc mặt hắn hiện lên vài đạo hắc tuyến:

- Mẹ kiếp, tiểu tử ngươi mặc quần vào cho lão tử! Ai kêu ngươi cởi hết?

Lăng Huyền Phong cứng lưỡi, nhìn xuống hạ thân người nào đó, không khỏi nôn khan vài tiếng.

- Ngài bảo ta cởi...

- Ta nói ngươi cởi áo, ai kêu ngươi cởi quần!

Lăng Huyền Phong sắc mặt càng lúc càng đen như đít nồi. Con mẹ nó, tiểu tử này trêu ta?

- Khụ.. Hóa ra là thế, làm thuộc hạ cứ tưởng ngài muốn...

Lăng tam thiếu lập tức nổi vài đạo hắc tuyến trên mặt.

- Câm mồm!

Nhị Cẩu lập tức câm như hến. Đúng lúc này hạ nhân đã đem tới 3 thùng nước lớn. Lăng Huyền Phong chỉ vào thùng đầu tiên nói:

- Ngâm mình vào trong này, sau đó phục dụng viên đan dược này.

Nói xong hắn đưa cho Nhị Cẩu một viên đan dược màu xanh lục, dược hương thơm ngát làm Nhị Cẩu thoải mái hít hà không thôi.
- Bang chủ, đây là...

- Đây là tạo hóa của ngươi, có nắm được hay không phải xem bản thân ngươi rồi, mau nhảy vào thùng nước, rồi vận công!

Nhị Cẩu làm theo lời, vừa mới bắt đầu vận công, Lăng Huyền Phong đã tống viên đan dược vào miệng hắn. Không sai, viên đan dược mà Lăng Huyền Phong cho Nhị Cẩu đó chính là Hỗn Nguyên Dịch Cân đan. Vốn còn muốn quan sát Nhị Cẩu một thời gian, nhưng hiện tại tình thế nguy cấp, hắn phải làm ra quyết định này.

Đan dược vào miệng lập tức tan ra, Nhị Cẩu lập tức cảm thấy một luồng khí nóng rực chạy vào trong người, hội tụ tại đan điền, sau đó tỏa ra khắp kỳ kinh bát mạch.

- Mau giúp hắn hấp thu dược lực! - Hệ thống quát.

Lăng Huyền Phong đặt tay lên lưng Nhị Cẩu, nội công Cửu Dương Chân Kinh ào ào tiến đến, nhất thời đẩy dược lực tràn ra khắp cơ thể. Nhị Cẩu lúc này cơ thể tràn ngập một loại chất dịch nhầy nhụa, đen bóng, lại có mùi thối kinh khủng. ĐƯợc một lúc, Lăng Huyền Phong bế hắn ném vào chậu nước thứ hai:

- Mau vận công, sử dụng Giáng Long Tâm Pháp hấp thu dược lực!

Nhị Cẩu nghe theo lời mà vận công. Nội lực trong người hắn gào thét, mạnh mẽ bứt phá trong kinh mạch, Lăng Huyền Phong nhanh chóng sử dụng nội công bảo vệ tâm mạch, tránh cho việc đột phá nhanh quá mà bị đứt gãy kinh mạch, như thế thì bao công sức sẽ đổ sông đổ biển hết.

Bành! Bành! Bành!

Cơ thể Nhị Cẩu vang lên từng hồi âm thanh như tiếng pháo, người hắn phát nhiệt đỏ lên như cục than nóng thùng nước thứ hai bắt đầu sôi lên sùng sục do nội công thoát ra ngoài, Lăng Huyền Phong lại ném hắn vào thùng nước thứ ba.

Sau một canh giờ, nhiệt độ cơ thể của Nhị Cẩu đã hạ xuống, nội lực tỏng người hắn không còn sôi sục nữa, mà bắt đầu nhẹ nhàng luân chuyển khắp các kinh mạch. Hắn mở mắt ra kinh ngạc hét:

- Ta... ta... đột phát rồi!

Lăng Huyền Phong ở một bên gật đầu tán thưởng. Tiểu tử này đột phá rất nhanh, không ngoài dự liệu.

- Nhị Cẩu, bây giờ thử xem ngươi đang ở trạng thái nào rồi?
Nhị Cẩu thu liễm lại vui mừng, bắt đầu vận thử công lực, hắn thốt lên:

- Vậy mà.. đã đạt đại thành Giáng Long Tâm Pháp?

Hắn nghệt mặt ra, không thể tin được kết quả này. Ăn một viên đan dược, vậy mà trực tiếp phá bỏ vô số trở ngại, tiến tới đại thành luôn sao? Chuyện này thật khó tin!

- Không tệ, đã đạt tới tầng 36 Giáng Long Tâm Pháp, thực lực đạt Đăng Phong Tạo Cực rồi, có thể cùng với Võ Tông Lục Phẩm đánh một trận.

- Thật sao? Ngài nói...

- Đúng thế, thực lực bây giờ của ngươi đã tương đương Võ Tông Ngũ Phẩm.

- Kháo! Không cần khoa trương thế chứ?

Nhị Cẩu có chút mộng. Thật ra hắn có mong ước chỉ cần có thể đánh lại Võ Vương, đã là cực kỳ thỏa mãn, bây giờ bản thân đã có thể so tài cùng Võ Tông? Đây là sự thật sao?

- Thật ra cũng không có gì kỳ quái. Tiểu tử ngươi có một thứ mà rất nhiều võ giả ước ao.

- Là gì?

- Ngươi có Thông Linh chi thể

- Thông Linh chi thể?

- Đúng thế. Thông linh chi thể trời sinh kinh mạch thông thoáng, chỉ cần không phải quá ngu đần hay lười nhác thì việc tu luyện sẽ là làm chơi ăn thật. Không biết tiểu tử ngươi vận may như thế nào nữa. Phàm những người có Thông Linh chi thể sau này thành tựu không thấp. Chăm chỉ tu luyện, sau này ắt có kết quả.

- Dạ! Xin nghe lời Bang Chủ!

Nhị Cẩu dập đầu, đối với hắn bây giờ, Lăng Huyền Phong chính là thần! Chỉ một viên đan dược thôi đã giúp mình trở thành cường giả, có trời mới biết Bang Chủ còn con át chủ bài nào nữa?

- Hơn nữa, hiện tại bản Bang Chủ đang thiếu 1 vị trí đệ tử thân truyền...

Nhị Cẩu hai mắt sáng lên, làm sao hắn còn không hiểu ý này là gì?

- Sư Phụ tại thượng, xin nhận đệ tử một lạy!

Lăng Huyền Phong gật đầu, ném cho Nhị Cẩu một quyển sách:

- Sau khi tỷ thí Võ Trạng Nguyên thì hãy học cái này, quyền pháp và Bổng pháp thông thường không còn phù hợp nữa.

Nhị Cẩu tay run run nhìn hàng chữ:

Hàng Long Chưởng Pháp!

Chương 232: Kỳ thi bắt đầu

- Đi thôi, giờ này chắc chắn Hoàng Đế đã làm xong lễ tế thiên, sắp tới giờ thi đấu rồi! - Lăng Huyền Phong tính toán thời gian cũng sắp đến, liền đưa Nhị Cẩu rời Độc Cô gia tiến về Hoàng Cung.

Trong khi Nhị Cẩu vẫn còn đang lâng lâng trong cảm giác khó tả, thì ở bên ngoài, khung cảnh ngày thường đã thay đổi. Ngày hôm nay Hoàng thất tổ chức kỳ thi Võ Trạng Nguyên (gọi tắt là Võ Vi) để chọn ra người tài có thể ra sức vì nước. Nếu như phía quan văn có Khoa cử để chọn ra Trạng Nguyên, Thám Hoa, Bảng Nhãn. Vậy thì phía quan võ cũng có Võ Trạng Nguyên. Thay vì thi văn vẻ, thì lần này dùng nắm đấm để nói chuyện. Tuy nói là chỉ có 1 Võ Trạng Nguyên, nhưng nếu như thấy có nhân vật nào nổi bật, thì các tướng quân có thể tiến cử với Hoàng Đế sau kỳ thi, thông qua một loạt các quá trình phức tạp, nếu như thực sự có chân tài thực học, sẽ được đặc cách đề bạt. Đây không thể không nói là một phương hướng rất tốt cho các võ giả khi không thể so tài văn vẻ với người đọc sách.

Ngoài đường, hôm nay không khí vô cùng náo nhiệt, nhưng cũng vô cùng khẩn trương. Thành Vệ Quân đã được huy động 100% nhân thủ, ngoài ra, Nội Vệ Phủ cùng Hoàng Thành Cấm Vệ cũng được triển khai. Nhân số để đảm bảo an ninh trong kỳ thi Võ Vi đã lên tới gần 3 vạn! Trong đó riêng Thành Vệ Quân đã chiếm tới hơn 1 vạn người. Để đảm bảo không có vấn đề gì, hay có người nào đó tập trung náo loạn, Quách Đại Nguyên Soái đích thân chỉ huy nhân thủ, mệnh lệnh thép đặt ra: Chỉ cần là có oanh động, trực tiếp bắt giữ, nếu trống trả, giết không cần hỏi!

Lăng Huyền Phong cùng với Nhị Cẩu (nay đã thay một bộ y phục tươm tất vì Nhị Cẩu tham gia với tư cách là người của gia tộc, nên không thể mặc đồ Cái Bang được) đã đến trước cửa Hoàng Cung, ngay lập tức đã nhìn thấy một hàng dài bách tính xếp hàng để được đi vào. Cấm Vệ Quân mở ra 4 cửa tiếp đón, trong đó đã an bài nhân thủ kiểm tra xem có mang theo đồ vật gì để gây rối hay không. Sau một hồi tra xét nếu không có vấn đề thì trực tiếp được đi vào.

- Bang Chủ, à, sư phụ, tình hình nếu như chúng ta xếp hàng thì sẽ muộn mất! Ít nhất cũng phải mấy ngàn người đang xếp hàng.

- Ừm, nếu như xếp hàng thì đúng là sẽ muộn, tuy nhiên, vì sao chúng ta phải xếp hàng?

Nói xong liền kéo Nhị Cẩu tách khỏi hàng, đi tới chỗ đám Cấm Vệ Quân. Mấy người xung quanh bắt đầu thì thầm to nhỏ:

- Lại có một tiểu tử không biết tốt xấu, tính hối lộ để được vào trước!

- Hừ! Lúc nãy cũng có vài tên tưởng là có tiền mua tiên cũng được, nào ngờ bị mấy tay Cấm Vệ Quân đánh cho một chầu, lại phải ngoan ngoãn vào xếp hàng.

- Hắc hắc! Lại có kịch hay để xem rồi!...

Bao nhiêu âm thanh xì xào cùng chế nhạo vang lên. Cấm Vệ Quân cũng đã nhận ra có người tới, liền đứng ra:

- Đứng lại! Muốn vào phải xếp hàng!

Lăng Huyền Phong không nói gì, chỉ lạnh nhạt giơ ra một lệnh bài. Cấm Vệ Quân nhìn thấy, liền ngạc nhiên, dò hỏi:

- Ngươi là...

- Độc Cô Gia cùng Lăng Gia.

Cấm Vệ Quân gật đầu, sau đó thủ thế "xin mời", lập tức những Cấm Vệ khác liền mở ra một hàng, hai người trực tiếp đi vào trong.

- Trời! Như vậy cũng được hả?
- Bọn hắn là ai, sao lại được đặc cách vào trước? Không được! Ta phản đối!

- Đúng! Phản đối! Bọn hắn có gì khác chúng ta mà lại được ưu tiên vào trước?

....

Vô số âm thanh hò hét vang lên, Cấm Vệ Quân sắc mặt lạnh tanh, tay nắm chuôi đao rút ra một nửa, quát:

- Câm miệng! Thành thật xếp hàng cho lão tử! Kẻ nào gây rối, trực tiếp giết!

Vô số binh lính bắt đầu rút kiếm, cung tên đã lên dây chĩa thẳng vào đám người vừa hò hét,. Ngay lập tức bọn hắn bị dọa sợ vãi đái ra quần, trực tiếp câm như hến, không dám ho he, chỉ sợ mình hơi loạn động một phát là sẽ bị chặt thành 8 khúc.

- ----------------------------------------

Hoàng Cung của Thần Phong đế quốc được chia ra làm 3 không gian lớn và hàng chục không gian nhỏ khác nhau. 3 không gian lớn lần lượt là: Hoàng Thành, Đại Nội và Hậu Cung. Khu vực Hoàng Thành được sử dụng để phục vụ mục đích phòng vệ, có chức năng bảo vệ Hoàng Thất và các tông tộc, đây là nơi đóng quân của Cấm Vệ. Ngay lúc này đây, sau khi Lăng Huyền Phong qua Cổng Hoàng Cung, đã cố hơn 5 ngàn Cấm Vệ Quân trang bị sẵn sàng, tư thế chuẩn bị chiến đấu, có thể xuất động bất cứ lúc nào nếu như có biến. Khu vực Đại Nội là nơi Hoàng Đế thiết triều cùng các quan, đồng thời cũng là mảng kiến trúc lớn nhất với vô số các cung điện nhỏ dùng cho mục đích sinh hoạt và làm việc của Hoàng Tộc, đây cũng là nơi ở của các hoàng tử và Công Chúa. Ngoài ra, mảng kiến trúc lớn thứ 3 là Hậu cung, nơi nghỉ ngơi và sinh hoạt hàng ngày của Hoàng Đế cùng Đế Hậu và các Hoàng Phi, nhưng vì đây là nơi chỉ có người của Hoàng tộc có thể ra vào, ngoài ra ngoại nhân nếu xâm phạm ngay lập tức sẽ bị bắt và đem đi xử trảm.

Võ vi được tổ chức ngay tại Đại Nội. Ở giữa một khoảng sân rộng vài kilomet vuông có một lôi đài lớn, xung quanh là các hàng ghế cao được tạm thời dựng lên để phục vụ khán giả. Lôi đài được dựng lên ngay gần Cần Chánh Điện, trước cửa thềm Cần Chánh Điện là chỗ ngồi của Hoàng Đế cùng tông thất, còn lại các đại gia tộc sẽ được xếp ngồi các vị trí tốt ở các mặt còn lại. Xung quanh lôi đài cũng có một khoảng trống rất lớn để dành cho các khán giả không được ngồi trên khán đài hoặc những ứng viên tham gia Võ Vi.

Dưới lôi đài hiện tại đã chật cứng người, náo nhiệt và vô cùng ồn ào. Tiếng ồn cơ hồ lật ngược cả quảng trường Đại Nội. Tuy phần lớn chỉ đến xem náo nhiệt nhưng có không ít người đang háo hức, dù gì đây cũng là cơ hội vượt vũ môn, dù vũ môn này rất hẹp nhưng vẫn đáng để nhảy.
- Bẩm Thánh thượng, hiện tại hơi hỗn loạn, chúng ta có nên đuổi bớt nhưng kẻ không liên quan không? - Phía Cần Chánh Điện, một nam nhân mặc tử sắc bào, khuôn mặt trắng nõn nhíu chặt chân mày, đề nghị với Hoàng Đế đang ngồi trước mặt.

- Không cần! Đã lâu rồi không náo nhiệt như thế này, cứ cho dân chúng thoải mái một hồi. - Hoàng Đế lãnh đạm lắc đầu.

Nam tử mặc áo tím kia cung kính gật đầu, xong rồi quay lại chỗ ngồi quan sát, nhìn thấy đám đông ồn ào, sắc mặt của hắn nhíu chặt, tỏ vẻ chán ghét. Thấy hắn như thế, Một vị tướng quân râu dài, sắc mặt nghiêm nghị ngồi ở cánh tả (nam tử áo tím kia ngồi cánh hữu) cười nói:

- Trác công công, chẳng hay đám đông này làm phiền ngài đi?

Nam tử được kêu là "Trác công công" kia khịt mũi khinh thường:

- Hừ! Một đám dân đen, chỉ là một kỳ thi Võ Vi thôi mà cũng ồn ào. Trác Phong Hành ta từ trước tới nay ghét nhất là những kẻ ồn ào lắm miệng.

Nói xong, sắc mặt hắn lạnh lùng nhìn xuống dưới, một lúc sau thản nhiên uống một ngụm trà.

- Hơn nữa, Quách Vọng Sơn, ở trong triều, chức trách của ta cũng không kém ngươi, sau này phải gọi là "Trác đại nhân"! Ta cũng kính ngươi là đại nguyên soái nên cũng gọi ngươi là "Quách Nguyên Soái", đừng để ta phải gọi tên tục của lão đầu ngươi ra trước mặt mọi người.

Hóa ra hai người đang "cà khịa" nhau chính là hai đại lão tay nắm thực quyền của toàn đế quốc, một bên là Quách Vọng Sơn, nguyên soái của trăm vạn hùng binh Thần Phong đế quốc. Một bên là Trác Phong Hành, nắm trong tay đội ngũ nhân thủ tinh nhuệ của Nội Vệ Phủ, là cánh tay đắc lực của Hoàng Đế. Hai người thường ngày đã không ưa gì nhau, hơn nữa đều coi kẻ trước mặt mình là địch thủ, nếu có thời cơ, không ngại mà châm chọc một chút. Bất quá, nước sông không phạm nước giếng, nếu như đối phương không làm gì quá phận, hai người cũng lười quản.

Hoàng Đế ở một bên cười nói:

- Trác Phong Hành, ngươi yên tâm đi, chỉ là một chút náo nhiệt mà thôi, không đến nỗi đâu. Quách Nguyên Soái, giờ lành đã đến, phiền ngài ra mặt

- Tuân mệnh!

Quách Vọng Sơn bước ra, đi lên giữa lôi đài, ngay lúc này, một hồi trống vang vọng khắp toàn trường nổi lên, đám đông ngay lập tức im lặng không ồn ào nữa. Hàng vạn con mắt đều hướng về thân ảnh lừng lững kia. Lăng Huyền Phong lúc này cũng thúc giục:

- Nhanh lên! Đến giờ rồi!

Ở trên lôi đài, Quách Vọng Sơn hô lớn:

- Kỳ thi Võ Trạng Nguyên, giờ lành đã điểm, chính thức bắt đầu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước