TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 226 - Chương 230

Chương 226

- Oa! Thật là thơm!

Vu Thiên Tuyết nhìn nồi nước đang sôi ùng ục mà hít lấy hít để, còn nhắm mắt lại mà hưởng thụ nữa. Tuy rằng chưa chính thức được ăn, ngửi mùi hương của nước dùng thôi cũng đã là cực phẩm rồi. Ở gần đó, Lăng Huyền Phong cùng Dương Quá và Tiểu Long nữ đang chuẩn bị bánh phở và thịt gà cùng gia vị. Do nhìn thấy Dương Quá cứ vừa nhìn vừa chảy nước miếng, sợ mất vệ sinh nên Lăng Huyền Phong giao cho hắn công việc cán bột. Dương Quá vẻ mặt tội nghiệp vừa cán vừa lẩm bẩm.

- Ngươi lẩm bẩm gì thế?

- Ách!... Thiếu gia... thuộc hạ không...không có gì... hắc hắc

Nhe răng nở một nụ cười ranh mãnh, hắn không lầm bầm nữa mà ra sức cán bột liên tục. Lăng Huyền Phong cũng gọi Vu Thiên Tuyết lại, hướng dẫn cho nàng làm cùng.

- Oa, hóa ra gia vị có thể dùng như thế sao? Hồi hương, hành củ, gừng, còn cả quế nữa...

Vu Thiên Tuyết vừa làm vừa tấm tắc. Mặc dù nàng mang tiếng bạo lực nữ nhân, nhưng khoản nữ công gia chánh thì nàng cũng không hề kém chút nào.

- Thiếu gia! Cái kia bánh... bánh gì nhỉ... à ừ, bánh chưng có còn nữa không, hay phải làm lại từ đầu?

Tiểu Long nữ ngập ngừng hỏi. Tuy rằng nàng cũng khá thích phở gà, nhưng bánh chưng lại làm cho nàng có cảm giác giản dị, dân giã. Nguyên liệu làm bánh cũng đơn giản. Không những thế, khi ăn nàng luôn hồi tưởng lại thời thơ ấu, nàng vẫn nhớ mùi hương của cơm do mẹ nàng làm, khiến nàng nhớ mãi không thôi.

Lăng Huyền Phong mỉm cười. Tiểu Long nữ vốn con nhà gia giáo, nhưng do biến cố xảy ra nên mới phải lưu lạc. Từ nhỏ nàng rất ngoan ngoãn và có hiếu. Trước kia hắn vẫn thường thấy nàng ngồi một chỗ mà khóc vì nhớ phụ mẫu. Bánh chưng tuy rằng đơn sơ, nhưng nó lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn về hiếu đạo. Hiển nhiên qua cách làm bánh, hắn nhìn ra được nàng hiểu được ý nghĩa của từng chi tiết.

- Long nhi! Muội có biết chiếc bánh này có ý nghĩa gì không?

- Thiếu gia, Long nhi...

Thấy tiểu Long nữ ngập ngừng cúi đầu, hắn cười sảng khoái:

- Xem ra muội cũng nhìn ra nhưng ngại không dám nói đúng không? Vậy thì để ta nói vậy.

Vu Thiên Tuyết cùng Dương Quá cũng ngừng lại để nghe. Không ngờ chiếc bánh mà cũng có ý nghĩa gì đó sao?

- Chiếc bánh chưng này, lá xanh bọc ở ngoài và nhân bên trong ruột tượng trưng cho công ơn sinh thành, tình cha mẹ luôn yêu thương và đùm bọc con cái. Vì vậy có thể nhìn ra, nó tượng trưng cho sự biết ơn của con cái đối với công lao của đấng sinh thành. Đồng thời nhắc nhở con cháu phải biết giữ trọn đạo làm con, thể hiện tấm lòng uống nước nhớ nguồn. Chúng ta....

- Thiếu gia! Chiếc bánh này có ý nghĩa như vậy thật ư? Thuộc hạ khi ăn sao không cảm thấy nhỉ?

Lăng Huyền Phong đang hứng thú giảng dạy về truyền thống tốt đẹp của dân tộc thì ngay lập tức như bị dội một gáo nước lạnh, làm hắn tụt cả hứng, nhìn lại với vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép:

- Hừ! Tiểu tử ngươi ngoài ăn ra còn biết cái gì? Giảng giải cái này cho ngươi, thà ta nói với đầu gối còn hơn. Đây là một truyền thống tốt đẹp, khuyên răn con người làm điều hay lẽ phải. Ngươi chỉ biết đến ăn! Tức chết bản thiếu gia!

Hắn giận dữ gõ một cái thật đau lên đầu Dương Quá, rồi đuổi hắn về vị trí cán bột tiếp.

- Đúng là heo ăn mẫu đơn mà! Không biết thưởng thức gì cả! Dương Quá vẻ mặt đau khổ quay ra cán bột tiếp, 2 nữ nhân được một tràng cười vui vẻ.

- ---------------------------------------------

Đồ ăn đã nấu xong, Vu Thiên Tuyết bụng đã sớm hò reo, liền trước nhất lấy một bát phở ra thưởng thức. Ăn xong một miếng, hai mắt nàng sáng lên, liền không cần biết còn nóng hay không, trực tiếp tiêu diệt sạch sẽ, rồi còn hô to đã nghiền. Tuy nhiên, cảm giác bụng còn chưa no, nàng liền tiếp tục thêm một bát nữa, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.

Lăng Huyền Phong vừa điềm đạm ăn vừa quan sát mọi người. Được một lúc, hắn mới từ từ nói:

- Hôm nay, chúng ta vừa đối luyện, ta có một số nhận xét như sau.

Mọi người ngừng lại, chú ý nghe hắn nói. Đặc biệt là hai vợ chồng Dương Quá và Tiểu Long nữ, sau khi biết Lăng Huyền Phong đã là Võ Tôn Cửu Giai, liền lập tức kinh hãi đến ngây người. Đặc biệt, Dương Quá thì sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy đầy lưng. Ôi mẹ ơi, mình vừa đi khiêu chiến Võ Tôn, mà lại còn là Cửu Phẩm... may mà là thiếu gia, nếu là người khác... Dương Quá không dám nghĩ tiếp, vì hậu quả gì, không cần nói cũng biết.

- Lần này đối luyện, ta thấy rất vui mừng vì mọi người đã có cố gắng tu luyện trong thời gian ta không có mặt. Không những thế, phối hợp cũng rất thuần thục... Tuy nhiên...

Lăng Huyền Phong quay sang nhìn Dương Quá:

- Vẫn còn một số khuyết điểm cần phải khắc phục. Đầu tiên, Dương Quá! Ngươi vẫn hấp tấp như vậy, luôn nhanh nhảu, làm việc thiếu suy nghĩ. Ỷ mình đã có chút tu vi mà lên mặt. Đó chính là tối kỵ! Không tìm hiểu rõ nội tình đối phương, đã tùy tiện đi khiêu chiến. Nếu như người đạt tới đỉnh phong không nói, đằng này mới có chút thành tựu mà đã như vậy, đó chính là tìm chết!

Dương Quá cúi đầu xấu hổ, không còn gì để bàn cãi, đúng là thế thật.

- Long nhi, muội trái lại là người điềm đạm, bình tĩnh, biết xử lý tình huống. Tuy nhiên muội vẫn hơi thiếu quyết đoán, trước khi ra chiêu thì suy nghĩ nhiều. Muội cần phải ra chiêu trong vô thức, không cần nghĩ đối phó như thế nào, chỉ cần phản xạ tốt, và phải quyết đoán hơn nữa, không được chần chừ. Cao thủ giao tranh, 1 giây cũng là tử thần đòi mạng, phải nhớ lấy.

- Còn ta thì sao? - Vu Thiên Tuyết tò mò. Lăng Huyền Phong vuốt cằm suy ngẫm:

- Về phần nàng thì... Ừm, đúng rồi, các động tác của Hoa Thần Thất Thức nàng nhớ khá rõ, tuy nhiên lúc thi triển còn hơi cứng ngắc, có chút gượng gạo, cần phải uyển chuyển và trôi chảy hơn. Thêm nữa, nàng chưa khống chế được công lực rót vào đám bươm bướm kia. Ta cảm thấy mỗi con có một nguồn năng lượng khác nhau, chỗ nhiều chỗ ít, quá hỗn loạn, phải học cách khống chế. Hơn nữa chiêu thức của nàng ẩn chứa quá nhiều sát khí, nếu là cao thủ sẽ mẫn cảm với nó và lập tức bị thoát khỏi khống chế. Cần thu liễm lại.

- Nhưng giết người thì phải có sát khí, sao mà thu lại được?

- Cái này thì nàng cần phải tự mình ngẫm ra, ngay cả ta cũng chưa đạt tới cảnh giới này.

Lăng Huyền Phong vừa ăn vừa giảng giải cho mọi người về ưu, khuyết điểm của các chiêu thức. Do có khả năng quan sát tốt và nhận biết yếu điểm khi học Độc Cô Cửu Kiếm nên hắn không cần phải có kiến thức uyên thâm cũng có thể chỉ ra được.

- -----------------------------------------

- Thiếu gia! Lần này tham gia tỷ thí Võ Trạng Nguyên, chúng ta cũng phải tham gia sao?

Lăng Huyền Phong gật đầu:

- Hai người sẽ vào đội dự bị. Ta đang tính toán trước. Mỗi trận đấu sẽ có 6 người cùng tham gia. Hiện tại thì ngoài ta ra, còn có 4 huynh đệ Độc Cô Gia cùng Tứ Đệ, đội hình đã đủ, nhưng vẫn cần người dự bị để đề phòng bất trắc. Hơn nữa hai người cũng nên đi để mở mang tầm mắt.

- Còn ta thì sao? Ta nói trước là không muốn ở trên khán đài!

Vu Thiên Tuyết chém đinh chặt sắt nói. Lăng Huyền Phong nói:

- Nàng cũng trong đội dự bị, ta cần mọi nhân thủ có thể sử dụng.

- Vậy còn Cái Bang cùng Phục Ma Hội?

- Cái Bang thì hiện tại nhân thủ đang thiếu, cần người trấn giữ tổng đà. Phục Ma Hội thì quá mẫn cảm, không thể tham gia được.

Đúng lúc này, Lăng Huyền Phong quay về phía đằng sau quát:

- Ai? Đi ra đây!

Loạt xoạt! Loạt Xoạt!

Một đám người từ trong bụi rậm đi ra. Nhìn trang phục, Lăng Huyền Phong thầm nhủ:

- Là nhân sĩ giang hồ! Của môn phái nào đây?

Chương 227: Lần đần gặp Thiên Kiếm Môn thiếu chủ

- Thiếu chủ, mùi hương vừa rồi là từ chỗ của nhóm người kia phát ra.

Trong bụi rậm, có một đám tầm 20 người đi ra, dẫn đầu là một nam tử mặc thanh bào, tướng mạo tuy không phải quá đẹp, nhưng cũng có phần tuấn tú, trên hông có giắt theo một thanh bội kiếm màu đen, bên cạnh hắn là một lão đầu có vẻ như nô bộc, phía sau là một nhóm hơn chục nam tử mặc đồng phục màu tím, lưng đeo trường kiếm, có vẻ như hộ vệ.

- Thật sao? Quả nhiên là từ chỗ bọn họ. Ây da, còn có hai mỹ nữ. Hắc hắc.

Nghe nam tử trẻ tuổi kia nói ra, Lăng Huyền Phong trong lòng thở dài, sao cái cảnh này trông quen quen? Có lẽ nào tên kia một lát cũng sẽ chúng ta như không khí, mà la liếm tới hai nữ nhân kia không nữa.

Quả nhiên...

- Hai vị mỹ nữ, tại hạ xin thất lễ. Chẳng qua chúng ta trùng hợp có việc đi ngang qua nơi này, bỗng nhiên ngửi thấy mùi hương mỹ vị tuyệt trần, chẳng hay có thể cùng tham gia được chứ?

Nam tử áo xanh quả nhiên bỏ qua Lăng Huyền Phong và Dương Quá, trực tiếp hỏi thăm Vu Thiên Tuyết cùng Tiểu Long Nữ. Hắn thấy Vu Thiên Tuyết thì cực kỳ xinh đẹp, Tiểu Long Nữ tuy không bằng nhưng cũng vô cùng khả ái.

- Hừ!

Vu Thiên Tuyết hừ lạnh. Đang ăn ngon thì lại có ruồi nhặng đến làm phiền, mất cả hứng ăn luôn. Thấy hai nàng không có phản ứng gì, áo xanh nam tử hơi khựng lại một chút, nhưng lại cười nói:

- Tại hạ hơi thất lễ một chút, xin tự giới thiệu, tại hạ tên Lý Hiển Long, thiếu chủ của Thiên Kiếm Môn!

Vu Thiên Tuyết cùng Dương - Long hai người ngạc nhiên. Thiên Kiếm Môn sao?

- Hóa ra là Lý thiếu chủ, thất kính.

Vu Thiên Tuyết cũng lạnh nhạt gật đầu lại coi như đáp lễ. Thiên Kiếm Môn tuy rằng là một lão đại của giang hồ, tuy nhiên Thiên Tinh học viện cũng không phải là nói chơi, thực lực hai bên cũng coi như là ngang hàng, chỉ cần lịch sự đáp lễ là được. Lý Hiển Long thì có vẻ hơi mất hứng. Bình thường hắn chỉ cần hô lên thôi là có ngay cả một đám người bu vào,như chúng tinh củng nguyệt vậy. Vốn nghĩ rằng khi nói ra họ tên thì hai nữ nhân này sẽ vô cùng hâm mộ. Nhưng cả 4 người đều có vẻ đạm nhiên, không có chút gì gọi là ngưỡng mộ cả.

- Thiếu chủ, hình như bọn họ không phải người trong giang hồ, chắc là con cháu của gia tộc nào đấy.

Một tên hộ vệ tiến lên nói thầm. Lý Hiển Long cũng gật gù, có lẽ là vậy, một số gia tộc nhỏ không nằm trong giang hồ, không biết về các môn phái cũng không phải hiếm lạ.

- Hai vị cô nương, chẳng hay có thể cho tại hạ biết phương danh? Hai người thuộc gia tộc nào?

Hắn tiến lại gần, đến chỗ Lăng Huyền Phong đang ngồi thì nhẹ nhàng lấy cây quạt xếp đang cầm khẽ đẩy một cái:

- Thật không có ý tứ, xin mời nhường chỗ.

Lăng Huyền Phong cảm thấy não mình hôm nay không đủ dùng. Cái WTF? Đi đào góc tường nhà người ta không nói, lại còn coi nam nhân của họ như không khí, logic gì đây? - Khụ... Thật xin lỗi, nhưng hình như ta không có quen biết ngươi, mà cũng không có hứng làm quen, hơn nữa, chúng ta đã có trượng phu rồi, Lý thiếu chủ tự trọng.

Vu Thiên Tuyết vẫn lạnh nhạt nói, làm cho Lý Hiển Long hơi cứng họng. Nha đầu này hơi cứng nha, bất quá ta thích!

- Vậy sao? Thất lễ thất lễ, chẳng hay quý tính đại danh của lệnh phu là...

- Chúng ta chỉ là làm ăn nhỏ, danh tính không đáng nhắc tới, thỉnh Lý thiếu chủ tự nhiên.

Vu Thiên Tuyết ngay lập tức ngắt lời, nàng có hơi chút bực mình, tên Lý Hiển Long này có vẻ bám dai, nếu như không phải hơi cố kỵ thân phận của hắn thì ngay từ đầu đã ăn bạt tai rồi. Lăng Huyền Phong cũng hơi ngạc nhiên, sao hôm nay nương tử lại nhẹ nhàng mà không nổi bão nhỉ? Bất quá khi nghĩ lại nguyên do cũng thầm gật đầu, làm như thế không sai.

- Cô nương, đừng hiểu nhầm, chẳng qua...

- Vị huynh đài này, hình như ngươi có vẻ không để ý đến hai người chúng ta thì phải - Lăng Huyền Phong giọng hơi mất kiên nhẫn.

Lý Hiển Long nhíu mày, tiểu tử áo trắng này có vẻ hơi cuồng, dám nói với ta như thế sao?

Không khí có vẻ hơi ngột ngạt, Dương Quá đã sớm tức nổ phổi, lão bà bị người ta đến làm phiền, còn có ý định làm quen? Ngươi xem bọn lão tử là không khí sao? Tay đã nắm chặt chuôi kiếm, chỉ chờ thiếu gia ra lệnh là rút kiếm liều mạng. Bất quá thấy Lăng Huyền Phong ra dấu không vội nên miễn cưỡng nhịn. Lão đầu thấy Dương Quá ánh mắt bất thiện nhìn đám người phe mình liền nói:

- Thiếu chủ, đi thôi, chúng ta không nên mất thời gian nữa, thời gian báo danh Võ trạng nguyên cũng không còn nhiều!
Đồng thời nháy mắt một cái, Lý Hiển Long trông thấy thế, không nói gì gật đầu một cái rồi quay sang nói:

- Chư vị, hôm nay Lý mỗ có việc gấp, sau này có duyên sẽ gặp lại.

Nói xong liền liếc qua Lăng Huyền Phong một cái, sau đó dẫn đám người bỏ đi. ĐỢi đến khi đã đi mất dạng, Dương Quá liền nói:

- Thiếu gia! Tại sao ngài không để thuộc hạ xử lý bọn chúng? Thực là tức chết ta mà!

- Đúng thế, lão nương thực muốn đập nát cái bản mặt của bọn hắn! - Vu Thiên Tuyết tức giận.

Lăng Huyền Phong nói:

- Tạm thời chúng ta không cần thiết phải gây chuyện, nếu như gây thù chuốc oán với bọn chúng hiện tại chưa phải là ý hay. Cái Bang bây giờ chưa có đủ thực lực để đánh lại Thiên Kiếm Môn. Chưa kể là bọn chúng cũng có môn phái đồng minh khác nữa. Hiện chưa phải lúc.

- Nhưng mà cục tức như thế thuộc hạ nuốt không trôi!

- Cứ tạm thời bình tĩnh đã. Lúc nãy ta nghe nói bọn chúng cũng đến tham gia Võ Trạng Nguyên, đương nhiên sau này cơ hội cũng không thiếu. Đến lúc đó ngươi cứ việc ngược đãi hắn thì cũng không ai dám làm gì ngươi.

Dương Quá gật đầu, rốt cục cũng phải nén cơn tức xuống. Bốn người vì chuyện của tên thiếu chủ Thiên Kiếm Môn thì cũng mất hết hứng ăn uống, liền thu dọn thoáng một chút sau đó cùng nhau đi về,

- -------------------------------

- Hoàng lão, sao người lại cản bản thiếu?

Lý Hiển Long có vẻ hơi khó hiểu, vì sao Hoàng lão đầu lại giục bọn hắn đi, dù sao thì gặp được quốc sắc thiên hương mỹ nhân như vậy, hắn đã có chút hơi ngứa ngáy.

- Thiếu chủ! Chúng ta đang ở phụ cận đế đô, không nên làm loạn, hơn nữa lão phu còn phát hiện thấy tiểu tử cầm kiếm kia đang mặc đồng phục của Thiên Tinh học viện! Tuy rằng Thiên Kiếm Môn cùng Thiên Tinh hai thế lực không ai sợ ai, nhưng Thiên Tinh học viện có hoàng thất chống lưng, đối nghịch với hoàng thất không phải là ý kiến hay. Nếu như bọn họ gây khó dễ thì không ổn. Trước tiên cứ tạm thời vào thành, sau đó tìm cơ hội tiếp cận. Ngài phải nhớ kỹ nhiệm vụ mà Môn chủ giao phó, lần này là đến làm quan hệ với đám quan viên trong triều đình. Đây là mục tiêu chính, đừng vì mấy nữ nhân mà làm hỏng chuyện!

Lý Hiển Long nghĩ đến phụ thân giao nhiệm vụ thì lập tức phiền muộn, bất đắc dĩ gật đầu.

- Hơn nữa. Lão phu nghe nói kinh thành Thượng Quan gia đại tiểu thư Thượng Quan Hương chính là Thần Phong đệ nhất mỹ nhân, mấy nữ nhân vừa rồi tuy có chút tư sắc nhưng so với nàng có tính là gì?

Lý Hiển Long thấy có lý gật đầu, tuy nhiên Vu Thiên Tuyết đã trải qua Lăng Huyền Phong hoan ái, đã có sự thành thục của thiếu phụ, cũng có nét quyến rũ riêng, khiến cho hắn hơi ngứa ngáy.

Chương 228: Võ Trạng Nguyên

- Thiếu gia, sao ta thấy dường như đế đô bắt đầu có thêm nhiều người của các thế lực rồi thì phải?

Sau 3 tháng, Lăng Huyền Phong lại cùng với Vu Thiên Tuyết, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ đi dạo trong thành. Trong mấy ngày này, hắn tận lực dành thời gian chỉ điểm võ công cho 3 người, đồng thời cũng hay giao đấu cùng với 3 huynh đệ Độc Cô Gia. Lăng Hiếu Kiệt cùng Độc Cô Lữ Nhân thì vẫn quyết định bế quan tìm hiểu kiếm kỹ, theo như lời 2 người bọn họ thì đang tiến nhập thời khắc quan trọng, nếu như thuận lợi thì ngày xuất quan có thể đạt được đột phá mới. Đối với chuyện này thì Lăng Huyền Phong chỉ biết nhún vai mà mặc kệ. Hắn không giống như người khác, việc tu luyện có thể hack được nhờ đánh nhau hoặc cắn thuốc, nhưng người khác muốn tu luyện thì lại phải làm theo phương pháp truyền thống là ngồi thu thập thiên địa linh khí rồi chuyển hóa thành đấu khí/nội lực để cho bản thân dùng. Đến hôm qua, 2 vợ chồng Dương - Long thuận lợi đột phá Ngọc Nữ Tâm Kinh đến tầng 43, làm cho Lăng Huyền Phong gật đầu thưởng thức. Quả nhiên phương pháp song tu vẫn là có tiến triển. Vu Thiên Tuyết thì nhập môn muộn hơn, nhưng nàng cũng đã đạt đến tầng 36. Điều này làm cho Lăng Huyền Phong vô cùng kinh ngạc. Sau khi tham khảo ý kiến của hệ thống thì nhận được câu trả lời:

- Công pháp tu luyện của nàng ta không ngờ lại có thể dung hợp được với nguồn năng lượng bí ẩn trong người nàng ta, chuyện này ngươi phải cực kỳ để tâm, nếu không tai nạn khôn lường.

Lăng Huyền Phong cực kỳ căng thẳng. Đến ngày hôm nay hắn vẫn chưa tìm ra được nguồn gốc của luồng năng lượng màu tím kia, hắn vẫn thấp thỏm trong lòng. Nhưng dạo gần đây không thấy phát tác nên hắn cũng hơi buông lỏng một chút.

- Còn vài ngày nữa là tới kỳ thi Võ Trạng Nguyên, lần này đối tượng tham gia không giới hạn đảng phái hay gia tộc, chỉ cần là người có thực lực thì có thể tìm tổ đội tự tham gia. Đương nhiên, với nhân số gần ngàn vạn người thì cả đế quốc này người luyện võ không thiếu.

- Không biết mấy người của Thiên Kiếm Môn, thực sự thuộc hạ muốn đấm vào bản mặt của hắn lắm rồi! - Dương Quá bực tức nói.

Lăng Huyền Phong cười cười, sau lần đụng chạm thoáng qua ở 3 tháng trước, hắn cũng đã nhắn cho nhân thủ ở Cái Bang chú ý động tĩnh của đám người này. Đồng thời hắn cũng muốn quan sát xem các lộ nhân sĩ giang hồ này có thực lực ra sao.

- Từ từ, rồi ngươi sẽ có cơ hội. Dù sao chúng ta vẫn chưa chính thức trở mặt với bọn họ. Theo như các đệ tử Cái Bang thông báo lại, lần này có ít nhất 20 môn phái lớn nhỏ cho đệ tử nòng cốt đến tham gia Võ Trạng Nguyên. Đồng thời mấy ngày này tay chân của bọn hắn cũng chạy khắp nơi, gõ cửa các quan viên lớn nhỏ, nhằm đả thông quan hệ để sau này hành tẩu dễ thở hơn chút đỉnh. Nghe nói Thiên Kiếm Môn lần này thiếu chủ của bọn hắn sẽ cùng lập tổ đội với Thanh Thành, Trường Ca Môn, Tiêu Dao Phái, Hắc Thủy Động và Trường Lạc Bang. 6 môn phái lớn cùng liên thủ cùng tổ đội. Ngoài ra cũng có một số môn phái tự lập đội riêng như Thanh Vân Các, Tú Thủy Cốc, Tàng Kiếm Sơn Trang hay Thạch Đao Môn,... vân vân và mây mây. Túm lại lần này vì đả thông quan hệ với triều đình mà bọn họ cũng nỗ lực khá nhiều.

Nhắc đến Thanh Vân Các, Lăng Huyền Phong cũng đã dặn các đệ tử tận lực dò hỏi thông tin. Hắn muốn tìm kiếm tung tích của Mục Uyển Thanh, mong chờ rằng nàng cũng sẽ ở trong đội hình này. Nhưng làm hắn thất vọng là lần này đại diện của Thanh Vân Các dẫn đầu là một nam tử, còn lại chưa thấy bóng dáng của Mục Uyển Thanh đâu.

- Phu quân, không biết lần này Thanh nhi muội muội có tham gia với tư cách là đệ tử của Thanh Vân Các hay không nữa.

Vu Thiên Tuyết trầm ngâm, về chuyện của Mục Uyển Thanh nàng cũng biết, tuy rằng có hơi ghen tuông nhưng rốt cục cũng chấp nhận cùng vị muội muội này thờ chung một chồng, hơn nữa nghe nói hắn còn một tiểu tức phụ tên Tô Mị nữa, nếu nàng suốt ngày vì chuyện của hắn mà ghen tuông, chắc đau đầu đến chết mất, nên thôi mặc kệ, chỉ cần hắn không phụ nàng là được.

- Thanh Nhi khả năng cao là sẽ cùng tham gia kỳ thi Võ Trạng Nguyên, bất quá khôi thủ lần này chỉ dành cho nam tử, cho nên nàng ấy sẽ không phải đại diện của Thanh Vân Các đâu. Ài, chỉ trách thực lực của ta chưa đủ, nếu không đã chạy đến thẳng Thanh Vân Các mà đòi người rồi.

Thấy hắn rầu rĩ than thở, Vu Thiên Tuyết khuyên:
- Chàng đừng như thế, luận tu vi ở độ tuổi này, chưa đến 20 tuổi đã thành tựu Võ Tôn, thử hỏi khắp thiên hạ này có bao nhiêu người? Hơn nữa, nếu chiếu theo thân thế của Thanh nhi, chắc nàng ấy sẽ nhận được trọng điểm bồi dưỡng, như thế cũng là một chuyện tốt.

Lăng Huyền Phong bĩu môi:

- Hừ! Bồi dưỡng sao, đan dược, vũ kỹ của ta không thiếu, còn phải lo không có ai bồi dưỡng ư?

- Đành là thế, nhưng dù sao theo lý mà nói, Thanh Vân Các sau này sẽ do muội ấy làm chủ, chàng cũng sẽ có thêm một cánh tay đắc lực, còn sợ đại nghiệp không thành sao?

- Ừ, thế cũng có lý. Cơ mà khoan, hình như trong Thanh Vân Các còn có một vị trí gọi là Thánh Tử nữa đúng không ta?

Vu Thiên Tuyết cười ranh mãnh:

- Thế cho nên chàng phải mau chóng bồi dưỡng thực lực, nếu không một tên ất ơ nào đấy lại cuỗm mất người đẹp, đến lúc đó chỉ có ngồi một chỗ mà khóc thôi! Hi hi hi!

Lăng Huyền Phong hầm hừ:- Bọn hắn dám sao? Bản thiếu gia sẽ chặt bọn hắn thành 8 khúc, vứt xuống biển nuôi cá!

- -----------------------------------

Trước ngày kỳ thi Võ Trạng Nguyên chính thức bắt đầu, vì nhân số tham dự rất đông, lên tới mấy vạn người, nên trước đó các lộ nhân thủ phải tiến hành một vòng sơ loại. Mục đích là tiết kiệm bớt thời gian, đồng thời các suất tham dự sẽ dành cho những người xứng đáng nhất. Lăng Tam thiếu của chúng ta lại là trường hợp đặc biệt, do được Hoàng Đế tự tay chỉ mặt đặt tên, nên được đặc cách không cần sơ loại, mà sẽ tham gia vào vòng loại trực tiếp luôn. Kỳ thi Võ Trạng Nguyên hàng năm được chia ra làm 3 vòng đấu. Vòng 1 sẽ có 8 đội tham gia, chia thành 4 võ đài, lấy 4 đội mạnh nhất. Vòng 2 thì sẽ tranh giành vị trí 2 đội mạnh nhất, tiến hành ở 2 Võ đài. Vòng cuối cùng là chung kết, 2 đội mạnh nhất sẽ cùng đấu với nhau. Tuy nhiên, sẽ có người dị nghị rằng nếu như có tổ đội mà các thành viên chiến đấu hết, mà người đại diện lại ở đằng sau hưởng thụ kết quả thì sao? Để tránh tình trạng có người lợi dụng lách luật để "không làm mà đòi có ăn", thì ban tổ chức đã phải ra quy định: Người đại diện phải là người dẫn đội, tu vi phải cao hơn mặt bằng chung của cả tổ, hơn nữa trong trận đấu không được lười biếng, ít nhất phải đánh bại 1 thành viên của đội đối phương. Nếu có ai vi phạm, lập tức sẽ bị truất quyền thi đấu. Một tổ đội chiến đấu sẽ bao gồm 6 người, và nhiều nhất là 4 người dự bị, không hơn. Trước trận đấu phải thông báo danh sách thi đấu với trọng tài. Và người đại diện phải có mặt trong tất cả các trận đấu, được quyền vắng mặt nhiều nhất 1 trận, trừ chung kết.

Độc Cô gia, trước kỳ thi Võ Trạng Nguyên 1 ngày...

Hôm nay, Độc Cô gia mở tiệc linh đình nhằm chúc cho tổ đội tham gia kỳ thi Võ Trạng Nguyên thành công. Nhân thủ tham gia Võ Trạng đều có mặt đầy đủ. Lăng Hiếu Kiệt và Độc Cô Lữ Nhân (à không, từ giờ sẽ dùng cái tên Độc Cô Cầu Bại) đã xuất quan. Hai người cũng đã có được thành tựu đột phá riêng. Lăng Hiếu Kiệt thành công vượt mốc tầng 40 của Tử Khí Thiên La, cách tầng 41 một đoạn ngắn. Hiện tại thì tử sắc chi khí quanh người hắn càng lúc càng đậm đặc, cả người như một thanh trường kiếm sắc bén vậy. Độc Cô Lữ Nhân thì tu luyện cũng khá thuận lợi, vượt qua tầng 38 của Hỗn Thiên Bảo Giám. Bây giờ tư thái của hắn càng lúc càng giống nữ nhân, môi đỏ, da trắng, làn mi cao vút. Nếu như không phải người quen thì còn lầm tưởng đó là một nữ nhân.

Độc Cô Gia chủ nói:

- Lần này thi Võ Trạng Nguyên, các ngươi phải cống hiến hết sức mình, tuy nhiên cũng phải hết sức cẩn trọng. Chưa biết được đối phương sẽ dùng ám chiêu gì để ra tay, và cũng không biết được nhân thủ nằm vùng mà hoàng đế cài cắm nằm ở đâu. Không được quá mức kiêu căng, tránh lộ ra sơ hở để chúng bắt được. Lời thừa không nói nữa, lão phu chúc các ngươi thành công! Cạn ly!

Độc Cô tam huynh đệ nhao nhao nói:

- Gia gia yên tâm! Chúng con sẽ bảo vệ tốt Lăng huynh đệ! Nếu có kẻ nào láo toét thì... thì...

- Thì bà nội nó! đánh cho cha mẹ hắn nhận không ra!

- Đúng! Đúng! Con bà nó! Đánh cho cha mẹ bọn hắn nhận không ra!

Độc Cô gia chủ cùng mọi người trên trán nổi vạch đen. 3 con hàng này, cái gì cũng dám nói a!

Chương 229: Tung tích Mục Uyển Thanh

Sáng sớm hôm sau...

- Đứng lại! Ngươi là ai? Không nhìn đường à? Có biết đây là nơi nào không?

Trước của Độc Cô gia, hai hộ vệ tiến lên chặn lại một gã ăn mày.

Tên ăn mày kia dáng người nhỏ thó, bộ dáng lem luốc bẩn thỉu, nhưng được cái ánh mắt rất tinh ranh. Thấy hộ vệ ngăn lại trước cửa, hắn cười hì hì:

- Hai vị huynh đài, thật có lỗi, thật có lỗi, tiểu đệ quên mất. Khụ khụ, phiền hai vị huynh đài vào bẩm báo với Lăng thiếu gia một chút, có Nhị Cẩu từ Cái Bang đến có tin khẩn muốn báo.

Hai hộ vệ nhìn nhau ngạc nhiên. Không ngờ lại là người của Cái Bang? Độc Cô gia tuy ít khi tới lui với các thế lực giang hồ, tuy nhiên một số thông tin cơ bản vẫn là phải có.

- Được, ngươi chờ ở đây.

Một hộ vệ ngay lập tức chạy vào nói với Lăng Huyền Phong. Lúc này hắn đang chuẩn bị để cùng mọi người đến Hoàng Cung, mọi việc đã được chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần tới giờ là khởi hành thôi, ngồi uống trà với hắn có Vu Thiên Tuyết, vợ chồng Dương Quá cùng với Lăng lão gia, Lăng lão phu nhân và Lăng tam gia.

- Báo! Bẩm Lăng tam thiếu, có một tên đệ tử Cái Bang đang đứng chờ ở ngoài, hắn nói mình tên Nhị Cẩu và có việc khẩn muốn báo.

Mọi người hơi ngạc nhiên, Lăng Huyền Phong cũng ngừng lại. Nhị Cẩu? Có việc gì mà gấp vậy?

- Ngươi đưa hắn vào đây.

- Vâng!

Nhị Cẩu được 1 hộ vệ đưa vào trong Nội viện. Nơi nào có hắn đi qua, người trong Phủ cũng hiếu kỳ nhìn hắn. Tại sao lại có 1 gã ăn mày đi vào đây? Sau khi hỏi được chuyện là người của Cái Bang, mọi người lại càng hiếu kỳ, bất quá đây không phải là việc của mình, tò mò cũng vô dụng, nên ai về việc nấy. Nhị Cẩu đi theo hộ vệ, một đường cứ liếc ngang liếc dọc, trong đầu tấm tắc thầm khen đại viện Độc Cô gia lớn thật, ước gì mình được sống ở đây.

- Vào đi, Lăng tam thiếu đang chờ bên trong.

- Đa tạ, đa tạ.
Nhị Cẩu liền mở cửa bước vào, nhìn thấy Lăng Huyền Phong đang ngồi uống trà, hắn quỳ xuống bái:

- Đệ tử Nhị Cẩu ra mắt Bang Chủ!

- Ừm, đứng lên đi. Hôm nay có việc gì mà ngươi gấp gáp đến đây vậy? Chẳng lẽ Tổng Đà xảy ra chuyện?

Nhị Cẩu thấy trong phòng có người, liền có vẻ hơi ngập ngừng:

- Không cần lo lắng, đều là người 1 nhà.

- Dạ. Bang chủ! Thuộc hạ muốn đến báo, rằng có thể là đã tìm ra tung tích của thiếu phu nhân!

Lăng Huyền Phong khựng lại.

- Sao? Nàng đang ở đâu?

Hắn vội vã hỏi. Thì ra là tung tích của Mục Uyển Thanh, mọi người đều chăm chú lắng nghe.
- Hồi Bang Chủ, ba ngày trước, thuộc hạ có dẫn một số huynh đệ phân công theo dõi các lộ nhân thủ giang hồ, cũng đặc biệt chú ý động tĩnh của Thanh Vân Các. Lần này Thanh Vân Các đến 20 người, dẫn đầu là Thánh Tử Lệ Vô Nhai. Sau khi bọn hắn vượt qua vòng sơ loại thì cũng hay đi qua lại tạo mối quan hệ với các quan viên trong triều. Hôm nay là ngày thi đấu nên có lẽ họ sẽ không tới, nhưng sau khi Võ Trạng Nguyên kết thúc thì mục tiêu là Độc Cô gia. Đội hình của họ 10 Đại Võ Sư, 6 Võ Tông, 2 Võ Tôn, còn người cuối cùng là một lão yêu bà lớn tuổi, thuộc hạ không tra ra được tu vi. 1 trong hai người Võ Tôn thì có 1 là Thánh Tử của Thanh Vân Các.

- Vậy còn Thanh nhi nàng là 1 trong 2 người Võ Tôn sao?

- Bẩm Bang Chủ, khả năng là vậy, bởi vì khi họ đi ra ngoài thì luôn lấy Thánh Tử dẫn đầu, nhưng hắn lại hay khách khí với 1 đệ tử che mặt trong đó. THanh Vân Các đệ tử thì mặc áo khoác rộng nên khó có thể phân biệt nam nữ. Bất quá theo đệ tử quan sát thì ngoài những người lộ mặt là nam ra thì có khoảng 5 người che mặt có vẻ là nữ. 1 vị Võ Tôn cũng che mặt. Nếu như đệ tử đoán không sai, thiếu phu nhân là 1 trong số 5 người kia, và có 8 thành là nữ nhân Võ Tôn đó. Vì đệ tử không tiện lộ mặt nên không quan sát được nhiều.

Lăng Huyền Phong gật đầu, nếu như theo Nhị Cẩu phỏng đoán, nữ nhân Võ Tôn kia chắc chắn là Mục Uyển Thanh. Câu hỏi đặt ra bây giờ là: Có nên cướp nàng về luôn không? Tuy nhiên làm hắn hơi đau đầu là lão yêu bà đi cùng đội kia, khả năng là một Võ Hoàng, làm thế nào để ngăn chặn lại được bà ta?

Lăng Tam Gia thấy nhi tử của mình đang vuốt trán, tỏ vẻ hiểu ý, liền nói:

- Nhi tử, con đang nghĩ làm sao để đưa nàng về đây đúng không? Chẳng phải Tuyết nhi hôm trước đã nói rồi sao? Tạm thời chưa đưa về vội, cứ để nàng ở lại đấy một thời gian.

- Con biết, nhưng chung quy rằng, để nàng ở lại với đám người kia con không yên tâm chút nào, còn có tên Thánh Tử kia nữa.

- Hóa ra là con đang ghen? - Lăng Phiêu cười.

Lăng Huyền Phong ngẩn người. Ghen? Có đúng hay không?

- Con...

- Ta nghĩ là do Nhị Cẩu nói về việc Thánh Tử kia suốt ngày ở gần Thanh Nhi, làm con khó chịu. Ha ha! Nhưng con nên nhớ rằng, hiện tại để Thanh Nhi ở lại Thanh Vân Các là có lợi nhất. Cho dù con có muốn đưa nàng về đây ngay, thì chúng ta làm gì có ai đi ngăn cản lại được đám yêu bà kia? Hơn nữa nếu tự tiện động thủ, chắc chắn sẽ đắc tội với Thanh Vân Các, chưa kể đồng minh của họ. Chuyện này tạm thời đè xuống đi, khi nào con có thực lực rồi thì có thể quang minh chính đại đưa nàng về.

Lăng Huyền Phong ảo não. Thực ra nếu như tấn cấp Võ Hoàng thì hắn làm được ngay, nhưng lại vướng phải nhiệm vụ không thể tấn cấp, đành phải thở dài cố gắng kìm nén ý định cứu người lại,

- Thanh Vân Các! Đừng để bản thiếu biết được các ngươi có ý đồ xấu với nàng! Hừ!

Hắn hừ lạnh trong lòng.

Chương 230: Hoàng Đế giở trò

- Không ổn rồi, thiếu gia!

Dương Quá nhanh chóng chạy xộc thẳng vào nội viện của Độc Cô gia, lúc này mọi người đang chuẩn bị lên đường vào Hoàng Cung.

- Chuyện gì thế Quá nhi?

Lăng Tam Gia nhíu mày, tiểu tử này có chuyện gì mà hoảng hốt thế?

Dương Quá sắc mặt cực kỳ khó coi, thật may mắn, mọi người đều ở đây.

- Thiếu gia, lão gia, đại sự không ổn rồi!

- Có chuyện gì?

Dương Quá ổn định hơi thở, rồi nói:

- Hoàng Đế mới có lệnh, các đệ tử của Thiên Tinh ngay lập tức thành lập một tổ chiến đấu để tham dự đại hội Võ Trạng Nguyên! Thuộc hạ cùng Long Nhi và thiếu phu nhân đều phải tham gia!

- Cái gì?

Tất cả mọi người kinh ngạc. Không ngờ đến giờ chót Hoàng Đế lại chơi bọn hắn một vố như vậy.

- Không được rồi, tổ đội của chúng ta kể cả những người dự bị đều quá nửa là người của Thiên Tinh học viện. Nếu như bọn họ phải đi tự lập đội mà nói, như vậy chúng ta chì còn lại 4 người? Nếu thế sẽ không đủ nhân số, chắc chắn sẽ không chống đỡ được đến vòng trong!

- Thiệt tình!

Độc Cô gia chủ đầu rối như tơ vò. Hoàng Đế chơi một quả này thật là hiểm. Nhân số thiếu người không nói, cái quan trọng hơn chính là nếu không may giữa chừng hắn lại chơi một vố, người nhà đấu người nhà, như vậy.... ài. Càng nghĩ càng thấy rối bời, hơn nữa giờ khởi hành cũng sắp tới, nếu như không có cách giải quyết, như vậy thì đại sự không ổn!

- Làm sao bây giờ? Chết thật! Tình hình này chúng ta không kịp trở tay, mọi người ai có ý kiến gì không?

Lăng Huyền Phong cảm thấy đau đầu. Như thế này thì hỏng bét, lập tức hắn chợt nghĩ tới cái gì:

- Nhị Cẩu, ngươi tu luyện đến đâu rồi?

- Bẩm Bang Chủ, thuộc hạ ngu dốt, mới chỉ tới tầng 9 Giáng Long Tâm Pháp.

Lăng Huyền Phong kinh ngạc, ngay lập tức hắn bắt lấy tay của Nhị Cẩu dò xét một phen. Kết quả làm cho hắn trợn tròn mắt: Tiểu tử này, không ngờ...

Hệ thống ở một bên cũng kinh hãi than:

- Không thể tin được, trời sinh Thông Linh chi thể! Loại đặc thù thể chất này vạn năm may ra mới có một người! Thảo nào hắn tu luyện một mạch nhanh đến vậy!

- Nếu như cho hắn phục dụng đan dược mà nói, có thể nào... ngạnh kháng được Võ Tôn không?

- Không ổn! Cho dù phục dụng đan dược đề thăng lên 1 đại cảnh giới, cùng lắm tiểu tử này chỉ có thể so găng được với Vũ Tông trở xuống thôi, chưa nói đến lúc nguy cấp mà đề thăng lên thế này, căn cơ chưa vững, chắc chắn lâm vào thế hạ phong.

- Lúc này chỉ còn cách đó thôi!

QUay sang hỏi Độc Cô gia chủ:
- Độc Cô gia gia, còn bao lâu nữa mới tới quyết đấu?

- CÒn 1 canh giờ nữa khởi hành, sau đó mất thêm thời gian để Hoàng Đế làm lễ tế thiên, rồi mới đến tỷ thí, tổng cộng phải mất 3 canh giờ cơ!

- Như thế đủ rồi! Mọi người đi trước đi, con sẽ cùng Nhị Cẩu đuổi theo sau!

- Phong nhi! Nhị Cẩu có thi đấu được không?

- Cũng chỉ còn cách cắn răng thử một lần, may ra có một tia hy vọng!

Độc Cô gia chủ gật đầu, sau đó ném cho hắn một lệnh bài và nói:

- Đây là lệnh bài thân phận, có nó ngươi mới có thể tiến vào Hoàng Cung, cần làm gì thì làm cái đó, chúng ta sẽ đi trước chờ ngươi!

- Dạ!

Đúng vào lúc này, một hộ vệ nhanh chóng chạy vào:

- Bẩm gia chủ, ngoài kia có một nữ nhân tự xưng là bằng hữu của Lăng thiếu gia, muốn được gặp.

- Nàng ta có nói tên là gì không?

- Hồi gia chủ, nàng ta tên là Thu Diệp Hương!

- Là nàng? Mau mời vào đây!

Lăng Huyền Phong vuốt trán:

- Tốt quá, có Thu Diệp Hương ở đây, chỉ cần nàng ta đồng ý giúp một tay, như vậy chúng ta có đủ 6 người, hơn nữa thực lực lại không thấp! Thu Diệp Hương đi vào, nhìn thấy Lăng Huyền Phong gật đầu coi như chào, khi quay qua nhìn thấy Lăng Bạo lão gia tử, sắc mặt liền có chút phức tạp, nàng miễn cưỡng hít một hơi thật sâu, cúi đầu chào:

- Diệp Hương xin kính chào Độc Cô gia chủ, Lăng... Lăng gia gia...

Lăng Bạo lão gia tử nhìn thấy nàng, quả nhiên có vài phần giống tiểu tử Thu Nhậm Thủy kia, nhất là ánh mắt kia, giống cha nàng như đúc.

- Hương nhi! Là ngươi đó sao?

- Vâng, tiểu nữ chính là Diệp Hương.

Lăng lão gia tử lão lệ tung hoành, nhìn thấy Thu Diệp Hương, chính là tiểu oa nhi mà lão ngày trước hay bồng.

- Bây giờ, ngươi đã lớn thế này rồi sao?

- Cũng đã hơn 20 năm rồi, Lăng gia gia, ngài vẫn khỏe.

- Ha ha! Khỏe! Khỏe! Nhìn thấy hậu nhân của Thu gia còn sống, lão đầu này đương nhiên là khỏe!

Lăng Huyền Phong nói với Thu Diệp Hương:

- Thu cô nương, có một việc cấp bách ta muốn nhờ...

Sau khi nghe hắn giải thích, Thu Diệp Hương nói:

- Công tử muốn ta cùng tham gia vào kỳ tỷ thí Võ Trạng Nguyên?

- Đúng vậy, Hoàng Đế chơi chúng ta một vố rất đau, hiện tại đang thiếu nhân thủ, cầu cô nương giúp đỡ.

- Được, ta sẽ tham gia, nhưng ta sẽ lấy danh nghĩa Lăng Gia đệ tử tham chiến, dù sao hiện tại thân phận của ta cũng khá nhạy cảm.

- Không vấn đề, chỉ cần có thêm cô nương trợ giúp là được.

Hắn quay sang nói với mọi người:

- Ta sẽ cùng Nhị Cẩu đến sau, mọi người cứ đi trước đi!

Nói xong hắn kéo tay Nhị Cẩu đến hậu viện.

Lăng Bạo lão gia tử cùng Lăng lão phu nhân tiến đến chỗ Thu Diệp Hương:

- Nào, lại đây cho gia gia xem, tiểu oa nhi đã trưởng thành đến đâu rồi! Ha ha ha!

- -----------------------------------------------------

Đoạn này tác giả xin đính chính lại thông tin cho phù hợp: Về bối phận thì Thu Nhậm Thủy sẽ gọi Lăng Bạo lão gia tử là bá bá, còn Thu Hồng Diệp và Thu DIệp Hương gọi lão là gia gia, tránh bị loạn bối phận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau