TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 221 - Chương 225

Chương 221

- Bang chủ, ngài đã trở lại!

Đơn Đình Quốc đang ngồi uống rượu, thấy Lăng Huyền Phong đi vào thì nâng cốc lên tỏ vẻ mời.

- Quân sư, dường như ngài không cảm thấy bất ngờ khi ta trở lại?

Đơn Đình Quốc lại uống mổ chén rượu, khà khà một tiếng rồi nói:

- Chẳng phải ngài đã trở về hay sao? Nói chung là lão phu tin tưởng ngươi mệnh lớn! Ha ha ha ha!

Lăng Huyền Phong cũng nhấp một chén rượu, cười khổ. Quả nhiên mình có mệnh lớn, không thì lúc này đã đi đầu thai rồi.

- Bang chủ, ngươi nói cho lão phu nghe, rốt cục có chuyện gì?

Lăng Huyền Phong cũng không giấu diếm, trực tiếp nói thẳng, có gì nói đấy, kể cả việc hắn xuống Âm Phủ. Đương nhiên thân phận thật của hắn thì vẫn giữ nguyên. ĐƠn Đình Quốc kiên nhẫn tập trung lắng nghe, thỉnh thoảng lại vuốt vuốt râu rồi nhấp một ngụm rượu, cả quá trình không lên tiếng một chút nào. Chỉ đến khi kể xong thì lão mới nói:

- Nói như vậy, là cái thế lực này của lão nhân Văn Trọng hay gì gì đó.... muốn thôn tính toàn bộ chúng ta để tiếp tay cho Ma giới sao?

- Không hẳn là tiếp tay. Mà là lão mượn tay Ma Giới để diệt trừ tất cả những gì cản đường lão, để có thể thuận lợi hồi sinh chủ của lão.

- Nhưng lấy gì ra đảm bảo sau khi chủ của hắn hồi sinh, Cửu U Tà Thần sẽ để nguyên cho bọn hắn?

- Cái đó cũng là chỗ ta không hiểu lắm. Trong mắt bọn hắn, chúng ta chỉ là giống loài hạ đẳng mà thôi. Ta nghĩ rằng Văn lão đầu đang đùa với lửa.

- Mà lửa này rất nóng, không dễ dập tắt, có khi cháy lan cả lên thân mình. - Đơn Đình Quốc cười ha ha. Đối với mọi việc đều không có vẻ lo lắng là bao. - À mà ngài nói là mình đã xuống Âm Phủ một chuyến, nơi đó thế nào?

- Đó quả thực là một nơi khiến ta mỗi khi nghĩ lại đều có cảm giác lạnh sống lưng. Nơi đó hầu như không có sự sống, bầu không khí âm u, ngột ngạt, ma quỷ có khắp nơi. Chưa kể đến âm hồn của người chết nữa. Thi thoảng ta còn nghe thấy tiếng gào khóc vang lên đâu đó trong không khí. THật là một nơi đáng sợ. Sau này cho dù đạt được tu vi thông thiên, ta cũng thề không dám bén mảng tới đó nửa bước.

Lăng Huyền Phong rùng mình. Tuy rằng trải nghiệm tại Âm Phủ không lâu, nhưng nơi đó khiến cho hắn kinh hồn táng đảm. Trừ khi mình chết đi, chứ nhất quyết không bao giờ bước chân tới nơi đó một lần nào nữa.

Đơn Đình Quốc cười vui vẻ. Hai người lại nâng ly cạn chén một hồi. Sau cùng, lão nghĩ tới gì đó rồi hỏi:

- Hình như tu vi của Bang chủ lại tinh tiến thêm? Ta dường như cảm thấy một luồng khí bá đạo mãnh liệt đang cuồn cuộn chảy trong người ngài. - Quân sư thật là tinh mắt. Không giấu diếm gì ngài, quả thực sau lần chết hụt này, tu vi của ta cũng đã tiến thêm một đoạn. Bây giờ dưới Võ Hoàng ta đã không có đối thủ.

Đơn Đình Quốc ngạc nhiên:

- THật ư? Lẽ nào ngài đã đạt tới Võ Tôn Cửu Phẩm?

- Đúng vậy. Thực ra mà nói phương pháp tu luyện của ta khác mọi người một chút. Người khác thì tu luyện đấu khí, nội công tích lũy từng ngày từng ngày, rồi sau đó đột phá tiến giai. Trong khi ta thì lại khác. Muốn tu vi tiến giai, chỉ có hai cách. Thứ nhất là dùng đan dược. Cách này thì không mấy khả thỉ, bởi vì loại đan dược này gần như không thể tìm kiếm. Thế cho nên chỉ còn cách thứ hai...

- Là chiến đấu? Nếu như ta đoán không lầm, lần trước sau khi đánh với ngài một trận, ta dường như cảm nhận được khí thế của ngài tăng lên một chút.

- Đúng thế! Muốn tu vi tiến giai, ta chỉ còn cách khai thông toàn bộ kinh mạch trong người. Mà muốn làm như thế, chỉ còn cách chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu! Đánh đến khi nào chết thì thôi.

- Thì ra là vậy, xem ra ngài có được thành tựu hôm nay cũng không phải ngẫu nhiên mà có.

Lăng Huyền Phong xấu hổ. Thực ra đan dược hắn muốn kiếm lúc nào cũng được, chỉ có điều là có tiền hay không thôi.

- Thôi được rồi, không nói đến chuyện tu luyện nữa. Dù sao mỗi người có một con đường khác nhau. Ngài sắp tới có tính toán gì chăng? - ĐƯơng nhiên là có. Mục tiêu lớn nhất chính là đánh bại Văn lão đầu, diệt Trụ Vương, đẩy lùi thế lực của Cửu U Ma Giới, không cho chúng tiến vào đại lục này. Nhưng muốn đạt được mục tiêu đó, ta phải hoàn thành 2 mục tiêu nhỏ hơn.

- Đó là...?

- Đầu tiên, ta phải nắm trong tay được binh quyền. Muốn đánh được Văn Trọng, binh sĩ không thể thiếu. Chiến tranh đại quy mô, lấy sức người là chính. Không có binh sĩ trong tay, coi như ta thua một nửa. Thứ hai, ta phải nắm được thiên hạ quần hùng trong tay. Dưới trướng Văn Trọng, kỳ nhân dị sĩ rất nhiều, trong đó không ít kẻ tu vi đấu khí cao cường, đặc biệt là đám quỷ tướng của Tà Thần. Nếu như sử dụng quân đội ra chống trả, chẳng khác nào lùa đám cừu vào miệng hổ. Phải có tu sĩ tu vi tương đương để chống trả.

- Cách này cũng hay. Nhưng tại sao ngài không tập trung vào đám kỳ nhân dị sĩ trong giang hồ mà phải thâu tóm được cả quân quyền nữa? Dù sao đối với đám người tu vi thông thiên kia, hắt xì một cái thì đám quân sĩ chết cả đám?

Lăng Huyền Phong cười:

- Ta nói như vậy cũng là có suy nghĩ riêng. Thực ra mà nói, nếu tính ra thì số người có tu vi cao cường của chúng ta quá ít, so với đám yêu quái kia thì chỉ miễn cưỡng chống lại, đừng nói tới việc chiếm thượng phong. Ta xem chừng là đánh ngang tay là đã không tệ rồi, huống chi lại còn cắt cử người ra đánh lại đám binh sĩ Thương Triều? Hơn nữa, 10 nhân sĩ giang hồ có thể dễ dàng đánh giết 10 binh sĩ, 100 người giang hồ có thể đánh giết 100 binh sĩ. Nhưng 1000 người giang hồ lại có thể bị 1000 binh sĩ làm thịt, vậy thì 1 vạn, chục vạn, trăm vạn... thì sao? Trên chiến trường, cái gì cũng có thể xảy ra, một kẻ hèn nhát tháo chạy, sẽ có kẻ thứ hai, thứ ba... binh bại như núi đổ, đám giang hồ chỉ biết suy nghĩ cho mình, làm sao nghĩ đến đại cục? Chỉ có quân đội, quân lệnh như sơn, dù biết phải chết nhưng cũng phải lao vào! Không cần ta giải thích nhiều, chắc quân sư cũng hiểu.

Đơn Đình Quốc gật đầu hiểu. Quả thực nếu như va chạm trên chiến trường, thà rằng mình chỉ huy đội quân vạn binh sĩ, còn hơn phải chỉ huy một đám người giang hồ. Giữa người với người, môn phái với môn phái, hiềm khích, xích mích không phải là ít, làm sao có thể hợp tác? Chỉ có trong quân đội, mặc kệ ngươi có hiềm khích gì, trưởng quan bắt ngươi phải giúp hắn, ngươi không giúp, là bất tuân thượng lệnh, quân lệnh xử trảm!

- Như vậy là ngài đang muốn ra tay cả trong thế lực quân đội và giang hồ? Miệng hổ của ngài cũng không nhỏ đâu! Ha ha ha ha!

- Quân sư quá khen, thực ra ta chỉ là thâu tóm mà thôi, còn lại vẫn phải giao cho người có năng lực mà làm, một mình ta không thể quản hết được.

- Phía triều đình ta đoán ngài sẽ ra tay với Quách nguyên soái? Nguyên lão hai triều, chiến công hiển hách. Thu phục được ông ta, không khác nào đã nắm trong tay toàn bộ 2 trăm vạn binh sĩ đế quốc.

- Nói rất đúng. Ta vẫn đang đợi thời cơ để gặp mặt Quách Vọng Sơn. Người này tính tình cương trực thẳng thắn, lại là kẻ tử trung vì nước. Nếu như không có dẫn chứng thuyết phục, khả năng cao lão sẽ rút đao liều mạng với ta mất. - Lăng Huyền Phong cười khổ.

- Nhưng ta nghĩ Bang chủ ngài đã có đối sách rồi? Hơn nữa, có Lăng Gia, Độc Cô gia chống lưng, không lẽ lại không có người giúp sao? Chuyện triều đình, lão phu cũng không hỏi thêm nữa, đó là chuyện của các đại gia tộc các người. Thế còn các thế lực giang hồ, ngài tính sao đây?

- Còn tính gì nữa? Trực tiếp nắm lấy chức vị minh chủ Võ Lâm, không phải sao?

- ---------------------------------

Hic, dạo này trang web của YY lỗi liên tục, muốn lên chương cũng không được, các vị đại hiệp thông cảm T_T

Chương 222

- Còn phải hỏi tính sao ư? Trực tiếp nắm lấy chức vị Minh Chủ Võ Lâm, không phải là xong sao?

Đơn Đình Quốc nghe Lăng Huyền Phong phán một câu xanh rờn, trực tiếp phun rượu ra đầy bàn.

Khụ! Khụ! Khụ! Khụ!

Vừa sặc rượu vừa ho khan, Đơn Đình Quốc thống khổ tay trái vỗ ngực, tay phải giơ ngón cái lên trước mặt Lăng Huyền Phong. Một lúc sau lão mới dừng lại được cơn ho.

- Ta phải nói rằng ngài thực ngưu! Dám phát biểu một cách như vậy, lại còn rất tự tin nữa!

- Chẳng phải sao? Đem một đám nhân sĩ võ lầm không tuân lệnh đánh cho thành đầu heo, không phải giải quyết được vấn đề ư?

Đơn Đình Quốc cúi đầu. Tại sao ta lại đi theo phò tá một tên tiểu tử ngây thơ đến như vậy? Trong đầu Lăng Huyền Phong, hệ thống che mặt:

- Thật là mất mặt quá đi, không ngờ chú trẻ trâu đến như vậy. Sau này đi lăn lộn chớ kêu tên của ta!

Đơn Đình Quốc miễn cưỡng dằn xuống ý định chửi con bà nó lại, nở ra nụ cười như khóc nói:

- Bang chủ, ngài đừng đùa lão phu a! Ngươi nghĩ chức vị Minh Chủ kia dễ ngồi lắm hay sao?

- Xin chỉ giáo?- Minh Chủ Võ Lâm, tuy rằng là nhìn vào thực lực, nhưng cũng phải dựa trên yếu tố uy vọng của ngươi nữa. Cứ cho rằng bằng thực lực vốn có của mình ngài có thể đi lên được chức vị Minh chủ đi chăng nữa, thì ngài lấy đâu ra cái uy để kẻ khác noi theo? Chưa nói tới mấy lão già cổ hủ của các đại bang phái kia nữa?

Lăng Huyền Phong gãi đầu gãi tai. Hóa ra còn phải như vậy nữa hả?

- Chưa hết. Cho dù ngươi có thực lực vấn đỉnh võ lâm đi chăng nữa, thì cũng cần phải có hậu trường vững chắc ủng hộ. Lăng Gia cùng Độc Cô gia, cho dù là Vu gia cũng chỉ là đại gia tộc đế quốc. Đám nhân sĩ võ lâm kia cùng lắm chỉ chừa ra chút mặt mũi, chứ chưa chắc bọn hắn đã để vào trong mắt. Vậy thì ngươi chỉ còn Cái Bang và Phục Ma Hội. Nhưng Phục Ma Hội lại có mục tiêu khác, không tranh giành với võ lâm, vậy ngươi chỉ còn lại Cái Bang. Nếu như ngươi lấy được chức vị Minh chủ, nhưng nội hàm Cái Bang lại quá yếu, chắc chắn sẽ là cái đích cho bọn hắn vây công. Song quyền nan địch tứ thủ. Cho dù ngươi thần công cái thế, nhưng cùng lắm chỉ miễn cưỡng thoát thân ra được, vậy còn các huynh đệ trong bang thì tính sao?

Lăng Huyền Phong toát mồ hôi lạnh. Hình như phương diện này mình chưa nghĩ đến.

- Thế cho nên, muốn nắm được thế lực giang hồ trong tay, không thể chỉ dựa vào nắm đấm của ngài. Mặc dù trong thiên hạ này, nắm đấm to là đạo lý, nhưng nắm đấm to mà không có nội lực đi kèm, cũng chỉ là phí công vô ích mà thôi. Thôi được rồi, nói đến đây thôi. Trước mắt ngài nên tập trung về kỳ thi Võ Trạng sắp tới đi đã. Nếu như những gì ngài nói với ta vừa nãy là thật, thì Hoàng Đế chắc chắn sẽ có ám chiêu. Cho dù không giết được ngài, thì cũng sẽ khiến ngài tàn phế, tên tập trung nâng cao thực lực đi. Chuyện các thế lực giang hồ, đợi ngài lên Võ Hoàng rồi tính.

- ------------------------------------
- Cái gì? Sao không thể đột phá ngay bây giờ?

Buổi đêm, trong gian phòng của mình, Lăng Huyền Phong vốn đang định nhất cử đột phá Võ Hoàng, ngay lập tức bị hệ thống dội cho một gáo nước lạnh.

- Nhiệm vụ phát sinh: giành lấy danh hiệu Võ Trạng Nguyên, đánh bại âm mưu cản đường của Hoàng Đế. Hoàng Đế Long Tường đã cho người âm thầm theo sát ngươi, sẽ có lúc hắn bất chợt ra tay nhằm hại ngươi, hoặc ngay trong kỳ thi Võ Trạng sẽ xuống tay. Yêu cầu ngươi phải biến nguy thành an, thuận lợi giành chiến thắng. Phần thưởng: 1 lần quay thưởng may mắn, 1000 lệnh bài môn phái. Điều kiện: thực lực không vượt quá Võ Tôn Cửu Giai.

- Khoan, khoan... Không phải chứ? Vì sao không cho em đột phá lên Võ Hoàng rồi tham gia có phải nhàn nhã hơn không?

- Đồ ngốc! Nếu ngươi tùy tiện thi triển thực lực Võ Hoàng ra, chắc chắn sẽ dẫn đến chú ý của mấy lão đầu tổ tông kia. Ngươi nghĩ mình là Thu Hồng Diệp sao?

- Ặc! Em không phải...

- Thế thì phải biết mình là ai! Ngươi có nghĩ đến nếu mình bị bọn hắn bắt, tra hỏi bí mật, lúc đó ngươi tính sao? Ngươi thoát được không?

- Ách!

Lăng Huyền Phong tắt tiếng. Xem ra cũng đúng. Tự dưng lòi ra một tiểu thiên tài không nói, lại là loại bá đạo nghịch thiên. Chưa tới 20 tuổi mà ngươi đã đạt Võ Hoàng, ắt hẳn phải có bí mật nào đó. Nếu như bị bắt.... hắn rùng mình, không dám nghĩ tiếp. Mình không phải đám nhân vật chính trong mấy cái tiểu thuyết kia, có bảo vật nghịch thiên có thể thoát thân, ở đây thì chỉ có chính bản thân hắn, tự thân vận động, không có cái gì bảo tháp hay dị thế giới gì gì đó... vừa rồi sống lại cũng do may mắn mà thôi, nếu như có lần sau, chắc chắn mình sẽ chết thật.

- Thế cho nên cứ ngoan ngoãn ở lại Võ Tôn đi. Mặc dù ở tầm tuổi này mà đạt được thành tựu có chút dọa người, nhưng so với đám giang hồ kia cũng không phải là không có, cho nên cũng sẽ không có chuyện gì.

Chương 223: Ta muốn khiêu chiến ngài vì bát phở!

- Thiếu gia! Thiếu gia! Tiểu nhân đã trở về!

Sau vài ngày nghỉ ngơi, Lăng Huyền Phong được Vu Thiên Tuyết thuyết phục, rốt cục cũng bồi nàng đi dạo. Vừa ra đến cửa, hắn bắt gặp vài thân ảnh quen thuộc: Một đôi nam nữ, nam mặc hắc bào, khuôn mặt tuy rằng không quá đẹp trai nhưng cũng khá thanh tú, nữ mặc bạch bào, khuôn mặt khả ái, dễ thương. Nhìn thấy Lăng Huyền Phong, nam tử kia liên vui vẻ chạy tới. Nhìn thấy bọn hắn, Lăng Huyền Phong cũng bật cười:

- Hai người này, bây giờ cũng ra dáng cao thủ rồi, khí chất cũng đã thay đổi khá nhiều.

- Thật sao? Sao ta không nhìn thấy?

Vu Thiên Tuyết trừng mắt nhìn thật lâu nhưng so với ngày thường thì hai người đó cũng không có khác biệt gì.

Lăng Huyền Phong gõ đầu nàng cười mắng:

- Nàng quên ta chính là sư phụ của bọn hắn sao? Công pháp cũng là ta đưa cho bọn hắn, đương nhiên ta phải nhìn ra rồi chứ?

Hai người tới chính là Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ. Hai người ở Thiên Tinh ngày đêm không màng thế sự, chỉ nghe lời thiếu gia một mực tu luyện, đóng cửa ra ngoài. Hiện tại với công phu song kiếm hợp bích của mình, hai người chính là một trong những ngôi sao sáng nhất của Thiên Tinh, được rất nhiều lão sư ưu ái.

- Thiếu gia! Tam nhi đã trở về! Tam nhi nhớ thiếu gia muốn chết! Hắc hắc!

Bốp!

- Ui da! Vương bát đản phương nào dám đánh lão tử?! Mau hiện thân!

Dương Quá ôm đầu kêu đau đớn, quay đầu muốn mắng chửi, khi nhìn thấy "hung thủ" thì lập tức sắc mặt biến thành trắng bệch, lắp ba lắp bắp:

- Ách! Khụ...Khụ... Thì ra là... Vu... Tiểu... tiểu... Hì hì! Lão nhân gia ngài cũng ở đây a?

Lập tức bày ra một khuôn mặt nịnh nọt, Dương Quá khiến cho Vu Thiên Tuyết cảm thấy sởn da gà. Nàng liền véo tai hắn:

- Tiểu tử thối, trong mắt ngươi chỉ có lão bà với thiếu gia thôi, còn lão nương ngươi để đi đâu? Ngày trước ở trong đó ai là người nâng đỡ các ngươi, giới thiệu cho các ngươi vào vị trí mà không phải chạy vặt nhiều? Ngươi nói xem? Hả???!!!

Đến câu cuối nàng vận nội công không chút lưu tình hét thẳng vào tai Dương Quá. Ngay đến cả Lăng Huyền Phong đứng ở một bên cũng phải đầu váng mắt hoa, không phải nói đương sự là Dương thiếu hiệp bị làm sao.- Được rồi được rồi, không làm rộn nữa!

Lăng Huyền Phong thấy ánh mắt như sắp khóc của Dương Quá, đành đứng ra giải vây. Vu Thiên Tuyết hừ nhẹ một cái, rồi cũng bỏ qua.

- Tiểu Dương Tử! Lâu lắm không gặp, xem ra hai người các ngươi có chút tiến bộ nha?

Dương Quá cười hề hề:

- Còn phải nói! Hắc hắc! Tiểu nhân bây giờ đã tiến rất xa, may mắn không nhục mệnh thiếu gia, vừa vặn tu luyện đến tầng 39! Hắc hắc!

Lăng Huyền Phong ngạc nhiên. Cho dù hắn đã ngàn tính vạn tính, không ngờ hai vợ chồng bọn hắn lại tiến triển nhanh đến vậy. Có lẽ nào mình đã đánh giá công pháp của Cổ Mộ hơi thấp? Hắn nhanh chóng hỏi hệ thống, liền nhận được câu trả lời:

- Thực ra, theo lý thuyết thì nếu hai người cùng tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh đạt được Tâm Tính Tương Thông, thì coi như làm chơi ăn thật. Tư chất của người này sẽ bù cho người kia và ngược lại. Giống như kiểu ngươi tu một năm bằng người khác tu hai năm vậy. Xem ra hai người bọn họ mức độ tâm đầu ý hợp không phải là thấp...

Lăng Huyền Phong vuốt vuốt cằm: Bọn họ đến với nhau, thực sự là do duyên số sắp đặt hay sao? Hắn cảm thấy khá hài lòng, thuộc hạ của mình tu vi cao cường, xem ra càng có lợi

- Tiểu Dương, tu vi của ngươi bây giờ cũng không thấp, hay là....Lăng Huyền Phong chưa kịp nói hết câu...

- Hắc hắc! Thiếu gia, thực sự là không thấp, cho dù bây giờ là thiếu gia, hai người chúng ta cũng có thể đấu với ngài một trận. Khà khà khà...!!

Dương Quá vừa mới phun ra một câu, Vu Thiên Tuyết sắc mặt quái dị nhìn hắn: Tiểu tử này, không phải tu luyện đến phát điên rồi chứ?... Nàng đang tính lên tiếng thì bị Lăng Huyền Phong ngăn lại. Hắn vuốt cằm nghiền ngẫm:

- Ồ? Hai người các ngươi cũng có thể đấu với ta một trận? Thú vị nha...

- Đúng đúng! Rất là thú vị! Thiếu gia, chúng ta đấu một trận. Nếu như ta thắng thì ngài mời chúng ta một bữa phở gà!

Dương Quá hai mắt tỏa ra hào quang mãnh liệt, khóe miệng nước dãi chảy ròng ròng. Nhớ lại vị đạo của bát phở gà lần nọ, cái bụng của hắn lại cồn cào, hai tay ngứa ngáy, hận không thể bắt Lăng Huyền Phong nấu cho hắn ăn a!

- Phở gà là cái gì? - Vu Thiên Tuyết nghe nói thế, lại thấy vẻ mặt của Dương Quá đang thèm thuồng, lập tức thấy tò mò.

- Vu... Khụ... thiếu phu nhân! Phở gà là tên món ăn do thiếu gia sáng chế! Cực kỳ ngon a! Tiếc rằng ngài chưa được thử. Ôi chao, vị nước dùng thanh đạm thơm lừng, lại thêm miếng thịt gà mềm mại ngọt nước... ta.... Ực....

Vừa nói hắn vừa nuốt nước miếng, đến cuối cùng không chịu được nữa, do nuốt nhiều quá nên sặc đến nỗi ho khụ khụ. Vu Thiên Tuyết cảm thấy bản thân cũng ngứa ngáy muốn thử ăn một lần.

- Tốt! Nếu như hôm nay các ngươi có thể đánh ngang tay bản thiếu gia, muốn ăn bao nhiêu cũng được.

- Một lời đã định!

Dương Quá nhanh nhảu gật đầu lia lịa, nước miếng văng tứ tung. Tiểu Long Nữ tuy rằng cũng muốn ăn, nhưng nàng là người biết suy nghĩ. Chúng ta đã có tiến bộ, chẳng lẽ thiếu gia ngài lại không ư? Lão công của mình vì miếng ăn mà bị hành hạ đến phát ngốc rồi. Nàng muốn tiến lên ngăn cản thì gặp ánh mắt sắc lẹm của thiếu gia, lập tức nuốt lại những lời định nói. Thầm thở dài: Ài... xem ra hôm nay có người đá phải tấm sắt rồi.

- Lão bà! Đi! Chúng ta ra ngoài thành! Hôm nay ta phải được ăn phở gà!

Lăng Huyền Phong lắc đầu cười. Tiểu tử, nếu ngươi lịch sự ngỏ ý muốn ăn, bản thiếu gia không phải là không làm cho ngươi. Nhưng mà ngươi lại muốn vuốt râu hùm, ài.... hôm nay ngươi đừng trách vì sao hoa nhi lại hồng nhé.

Chương 224: Đối Luyện

- E hèm! Thiếu gia! Lát nữa ngài có thể....

Tiểu Long Nữ nhìn phía trước lão công của mình nhảy chân sáo đi về phía trước, càng lúc nàng càng cảm thấy mình nên làm cái gì đó, chứ nếu không một lát nữa.... ài.....

Lăng Huyền Phong hiểu ý:

- Yên tâm, hắn sẽ không quá thảm đâu. Mũi kiếm nếu như không được trải qua sương gió, không thể làm mũi kiếm sắt. Tuy nhiên, quá hiển lộ phong mang cũng là một chuyện xấu. Hôm nay ta muốn xem kết quả mà các ngươi tu luyện ra sao, đồng thời cũng phải gõ đầu hắn một chút. Không phải cứ luyện võ công của ta thì là vô địch thiên hạ. Nếu như hắn không bỏ được cái tính kiêu ngạo đi, có ngày ắt phải chết!

Tiểu Long Nữ thấy thế thì không nói nữa. Lăng Huyền Phong quay sang Vu Thiên Tuyết:

- Lát nữa nàng cũng lên cùng bọn hắn.

- Chàng chắc chứ?

- Đương nhiên, ta muốn xem nàng tiến bộ đến đâu. Tuy rằng không muốn nàng phải chinh chiến bát phương vì ta, nhưng một chút sức lực bảo vệ mình hiển nhiên là phải có.

- -----------------------------

Ngoại thành 20 dặm, tại một bãi đất trống bên một bờ suối...

- Nào, các ngươi cùng lên hết đi, ta muốn xem kết quả tập luyện của các người.

Nói xong hắn liền lấy ra hai cái chuông nhỏ

Leng keng! Leng keng!

- Đây là một hình thức tập luyện mà ta học hỏi được từ một vị bằng hữu. Ở đây có hai cái chuông, nếu như mỗi người có thể lấy được một cái thì sẽ được ăn phở.

Trên đường đi hắn chưa biết phải thử thách như thế nào cho nó thoải mái và không quá căng thẳng, nhưng đồng thời vẫn có thể khảo sát đầy đủ trình độ của bọn họ.. Bất chợt hắn liền nhớ tới kiếp trước hay đọc truyện tranh. Hắn từng đọc Naruto và nhớ tới bài tập luyện lấy chuông. Hắn cảm thấy kế hoạch này có vẻ được, liền tiến hành ngay.

- Nhưng... thiếu gia... hình như chỉ có 2 cái chuông, mà chúng ta có 3 người?

Dương Quá gãi đầu, khó hiểu hỏi.

- Đúng thế. Đây là một bài kiểm tra, đương nhiên sẽ có người không đạt. Đạt thì có thưởng, mà không đạt, đương nhiên phải phạt. Hình phạt sẽ là... người đó sẽ bị trói và nhìn hai người kia ăn phở. Và cũng tương đương với việc phải nhịn bữa trưa nay.

Lăng Huyền Phong cười như không cười. Hắn thầm nghĩ, tuy rằng mình không có tốc độ như Hokage đệ Tứ, hay có con mắt Sharingan như Kakashi, nhưng đã có thân pháp và tu vi bù đắp vào, như vậy cũng là miễn cưỡng thực hiện bài kiểm tra này.- Bài kiểm tra hôm nay không giới hạn phương thức hay thủ đoạn. Các ngươi chơi chính diện cũng được, ám chiêu cũng không sao. Nếu như lấy được chuông, coi như thắng. Nên nhớ, chỉ có 2 người được ăn mà thôi. À mà còn một việc nữa...

Hắn vuốt cằm nhìn qua 3 người:

- Sau bài kiểm tra này, nếu như 2 người được ăn dám cho người thất bại ăn, ta sẽ hủy bỏ kết quả, và cả 3 người sẽ phải nhịn đói!

Hả??!!

3 người ngạc nhiên. Hình phạt thật là... Có phải hơi ác hay không đây?

- Thôi được rồi, không cần làm trễ nải thời gian nữa! Cho ta xem các ngươi tiến bộ đến đâu nào!

Lăng Huyền Phong ra dấu bắt đầu, cả 3 người đều định thần, nhanh chóng vận công, nội lực lưu chuyển trong cơ thể đến mức cực hạn. Lăng Huyền Phong thì vẫn đứng chắp hay tay sau lưng, bộ dạng như thư sinh thưởng hoa vậy, không có vẻ gì là đang vận công cả. Ở bên hông của hắn, hai chiếc chuông nhỏ đang kêu lên những âm thanh leng keng.

Không ai nói một câu nào, toàn không gian một mảnh tĩnh lặng, thi thoảng có tiếng chim hót cùng với tiếng róc rách của nước chảy khe suối. Rốt cục Dương Quá là người không nhẫn nại nhất, hắn cầm kiếm lao đến:

- Xem chiêu! Tùng Hạ Đối Địch!

Xoai ngang người 360 độ, Dương Quá chém ra hai nhát, kiếm khí bay thẳng đến chỗ Lăng Huyền Phong đang đứng.
- Tới tốt!

Miệng nói tốt nhưng thân hình hắn đã động, ngay lập tức hắn không nhanh, không chậm né sang một bên

Xoát!!!

Kiếm khí xẹt qua người tạo ra một cảm giác lạnh lẽo. Lăng Huyền Phong nhìn thấy vị trí nơi kiếm khí đi qua, có vài chỗ bị cắt thành một vệt dài, hắn gật đầu.

- Hoa Tiền Nguyệt Hạ!

Lần này là một nhát chém ngang. Kiếm khí màu xanh lam ập tới, Lăng Huyền Phong liền ngửa người ra, vừa lúc kiếm khí bay tới, cắt đứt một lọn tóc mai của hắn.

- Không tệ! Có thể cắt được một lọn tóc của bản thiếu gia!

Dương Quá cười hề hề, tay hắn lại động

- Trì Biên Diệu Hạc!

Dương Quá từ chém xuống một kiếm. Lăng Huyền Phong đột nhiên cảm thấy phía trước lóe lên một cái. Vốn dĩ hắn định né sang một bên, nhưng đúng lúc này, một thân hình yểu điệu đã phi thân tới:

- Trì Biên Diệu Hạc!

Không ngờ Tiểu Long Nữ cũng đã tới, hai người song kiếm hợp bích, một chém dọc, một chém ngang, Lăng Huyền Phong không thể tránh né được, hắn liền rút một thanh kiếm bằng tinh thiết ra...

Keng! Keng!!!

Hắn gạt kiếm của Tiểu Long Nữ sang một bên, sau đó mũi kiếm chuẩn xác đâm vào điểm yếu hại trên đốc kiếm của Dương Quá, tức thì cả hai người bọn họ bị đánh lui. Nếu như hắn dùng Ỷ Thiên Kiếm, có lẽ tay của hai người đã bị chặt đứt rồi. Dương Quá lùi lại vài bước, sau đó nắm lấy tay Tiểu Long Nữ, nàng gật đầu hiểu ý:

- Cẩm Bút Sinh Hoa!

Hai người vung kiếm, động tác vô cùng tự nhiên ưu nhã, giống như người ta đang vẽ tranh chứ không phải chiến đấu. Lăng Huyền Phong có thể nhìn ra, ẩn trong những động tác tưởng chừng như thanh nhã như vậy, lại là kiếm khí trùng trùng. Kẻ nào không cẩn thận bị trầm mê trước những động tác của bọn họ, chắc chắn sẽ bị cắt thành từng mảnh.

- Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm này nếu một người dùng thì có vẻ hơi cứng nhắc, uy lực chưa được một nửa, nhưng nếu hai người cùng sử dụng, nó lại hoàn mỹ một cách khó tả.... Ở trong thức hải Lăng Huyền Phong, hệ thống nhận xét.

Chương 225

Keng!!

Hai thanh kiếm va chạm với gậy trúc vang lên âm thanh thanh thúy. Hai người bất ngờ, không thể nào tin nổi rằng cây gậy trúc xanh kia tưởng chừng khẽ dùng sức một chút sẽ bị đánh gãy, không ngờ lại cứng cáp không kém gì một tấm thép! Dương Quá ngó xuống thấy phía hông của Lăng Huyền Phong đang treo hai chiếc chuông, thì cười gian:

- Hắc hắc! Thiếu phu nhân, lần này thì ngài chịu ủy khuất nhịn đói vậy, vợ chồng chúng thuộc hạ ăn chắc rồi!

Hắn tay phải cầm kiếm cùng với Tiểu Long Nữ khống chế thanh trúc trong tay Lăng Huyền Phong, tay trái với ra định tóm lấy hai chiếc chuông nhỏ.

- Ấy! Dễ thế thì sao có thể là kiểm tra được!

Lăng Huyền Phong cười cười, khẽ vung tay một chút, lập tức hai thanh kiếm bị bật ra ngay tức khắc. Sau đó, hắn vung gậy lên đánh một phát vào mông Dương Quá.

Chát!!!

- Ui da!!!

Dương Quá ôm mông kêu lên đau đớn, hắn cảm giác như mông mình đang bị đốt cháy vậy, rát kinh khủng, khẽ chạm vào thì lại nhói lên một cái.

- Thiếu... Thiếu gia... Sao ngài ra tay... ác vậy... Huhu!

- Có gì đâu mà ác, mới một tí mà ngươi đã không chịu nổi rồi sao?

Lăng Huyền Phong nói thế nhưng cũng âm thầm gật đầu, cú vụt vừa rồi hắn đã âm thầm tuồn vào một chút cực dương chi lực của Cửu Dương Thần Công. Nếu là người bình thường chắc chắn sẽ bị đốt cháy y phục. Nhưng tạo nghệ nội lực của Dương Quá không tồi, chỉ có thể để lại một vết hằn nhỏ tại mông mà thôi.

Lúc này, Lăng Huyền Phong cảm nhận đợc một chút chuyển động nhè nhẹ, nhưng ẩn chứa khí tức nguy hiểm, ngay lập tức hắn vung chưởng lên đỡ.

Phanh!!

Hóa ra mộ con bướm nhỏ đã bay nhanh đến chỗ hắn, bay đến nơi thì phát nổ. Nếu như Lăng Huyền Phong không vận công đón đỡ, e rằng cũng dính chút thương tổn. Mặc dù chút thương tổn này không ảnh hưởng gì, nhưng bị mộ người công lực thấp hơn rất nhiều ám toán thành công, là chuyện mất mặt cỡ nào, nhất là lại khi ở trước mặt thuộc hạ của mình nữa.

- Ây da! Lão bà! Đây chỉ là đối luyện cho vui thôi, nàng ra tay thật đó hả?

Vu Thiên Tuyết hừ lạnh:

- Đã đánh nhau là phải hết mình, cái gì đối luyện hay không đối luyện? Tiếp chiêu!

Nàng múa một điệu múa mê hồn, từ quanh thân phấ lên một luồng khí màu hồng, sau đó y phục nàng tung bay phấp phới. Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy khung cảnh trước mắt thật là mê hoặc, lại có một vài con bướm nhẹ nhàng bay tới. Hắn nhìn thấy đàn bướm này, khẽ mỉm cười:

- Không tệ, luyện tập cũng có bộ dáng rồi!
Vu Thiên Tuyết phất tay một cái, đàn bướm bỗng tăng tốc bay tới, Lăng Huyền Phong nhanh chóng lùi lại vài trượng, những con bướm nhỏ trong nháy mắt phóng tới chỗ hắn vừa đứng.

Phanh! Phanh! Phanh!

Chúng ngay lập tức biến thành những hình cầu làm bằng kình khí, đánh xuống đất, tạo ra những cái lỗ nhỏ sâu hoắm. Lăng Huyền Phong toát mồ hôi lạnh, không né nhanh chắc dính đòn rồi, dù không tổn hại gì nhưng chắc chắn tìm bầm ít nhất mấy ngày. Đột nhiên, tai hắn nghe thấy một tiếng rít gió. Hắn nhận thấy có hai lưỡi kiếm sắc bén đang hướng về phía sau lưng mình...

Vút!

- Tảo Tuyết Phanh Trà!

Hai thân ảnh xoay người trên không trung, hai luồng kiếm khí sắc lạnh phóng tới.

- Tới tốt!

Lăng Huyền Phong tung chưởng đón lấy

Phanh!!!

Chưởng phong màu vàng rực phóng tới đánh tan kiếm khí, dư lực vẫn còn lại tiến về phía Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ. Mắt thấy lão bà của mình sắp trúng chiêu, Dương Quá liền hét:

- Lão bà cẩn thận!

Giữa không trung hắn dùng khinh công phi thân ra chắn trước mặt Tiểu Long NữPhành!

Lĩnh trọn chưởng của Lăng Huyền Phong, Dương Quá cảm thấy tuy chưởng lực này không phải toàn lực nhưng cũng khiến hắn cảm thấy ngũ tạng của mình bị đảo lộn. Hắn ngã xuống, nhưng cơ thể cảm thấy vô cùng tê dại, rốt cục không đứng dậy được. Tiểu Long Nữ hốt hoảng chạy tới đỡ hắn lên, khuôn mặt lo lắng, nhưng khi nhìn thấy hắn vẫn cười hề hề, nàng cũng thở phào một hơi.

Vu Thiên Tuyết thấy Lăng Huyền Phong không chú ý, liền ra chiêu

Phi Tinh Đới Nguyệt!

Phịch! Phịch! Phịch!

Lăng Huyền Phong liền bị dính 4 chưởng liên tiếp, khiến hắn phải ngã chúi về phía trước.

- Ây da! Sai lầm! Sai lầm!

Hắn cười khổ, mải chú ý vết thương của tiểu Dương Quá mà hắn quên mất còn một người nữa đứng sau lưng. Tiếp sau đó hắn chợt cảm thấy một mùi hương thanh nhã lướt qua.

- Đinh linh! Đinh linh!

Trước mặt hắn, Vu Thiên Tuyết đang cười đắc ý, trên tay nàng là hai chiếc chuông nhỏ đang reo lên từng hồi.

- Không tồi! Không tồi!

Vu Thiên Tuyết vẻ mặt đắc thắng hất hàm với hắn.

- Tuy nhiên, theo quy củ, chỉ coshai người được thưởng. Nàng chọn đi, tiểu Long Nữ hay Dương Quá?

Vu Thiên Tuyết ngẩn người. Hóa ra tiểu tử kia không phải nói đùa sao? Ngẫm nghĩ một hồi, nàng liền chạy tới, bàn tay nhỏ vung lên

- Ái da!!!!

Lăng Huyền Phong kêu lên đau đớn:

- Lão nương ra lệnh cho ngươi làm 3 phần cho 3 người! Ngươi dám không theo?

Lăng Huyền Phong thầm hận chính mình. Hắn quên mất nàng là "mẫu bạo long" trong truyền thuyết, tuy dạo này có tốt hơn, nhưng cái tính khí kia thì.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau