TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Lựa chọn

- Âm... Âm Tào Địa Phủ? Nhị vị đại gia, các ngài đang trêu tiểu nhân đúng không a?

Lăng Huyền Phong lắp ba lắp bắp. Hắn không dám tin vào tai mình nữa. Mình đang ở Âm Phủ?

- Bọn ta không có rảnh mà đi trêu ngươi.

Hắc Vô Thường trợn mắt lên nhìn hắn.

- Ặc! Vậy... vậy... Tiểu nhân đã chết rồi sao?

- Đúng!

- Thật sự là chết?

- Đúng!

Lăng Huyền Phong cúi đầu suy sụp. Thật sự mình đã chết? Cũng phải thôi, ăn trọn một nhát kiếm vào tim, ngươi còn sống mới là lạ.

- Hai vị... vậy... vậy tiểu nhân phải uống... cái gì kia... Canh Mạnh Bà sao?

Lăng Huyền Phong rụt rè hỏi. Quả thực hắn thực sự rất tiếc nuối cuộc sống đó. Ở đó hắn có gia đình, huynh đệ, nhất là các thê tử của hắn nữa. Chỉ tiếc rằng hắn chưa có cơ hội cho các nàng một danh phận. Thở dài, sự việc đã rồi, hắn có nuối tiếc cũng vô dụng. Bạch Vô Thường đột nhiên nói một câu:

- Thực ra thì ngươi nói đúng, nhưng cũng không đúng.

- Là có ý gì?

Bạch Vô Thường túm lấy vai hắn rồi nói:

- Theo chúng ta đến một nơi, nếu lúc đó ngươi vẫn quyết định uống Mạnh Bà Thang thì cũng không muộn.

Lăng Huyền Phong chợt phấn chấn, chẳng lẽ có cách để quay lại?

Hắc Bạch Vô Thường kéo hắn bay đi xuyên qua cánh đồng hoa Bỉ Ngạn. Ở phía dưới, Lăng Huyền Phong nhìn thấy vô số hình dáng nhân loại, nhưng bọn họ lại trong suốt vậy.

- Đó là những âm hồn, đang xếp hàng để đi đến gặp Diêm Vương đại nhân cùng các Phán Quan.

- Vậy... so với các đại năng như thần hay thánh thì các vị như thế nào?

Bạch Vô Thường nói:

- Nếu như ở Dương gian, chúng ta còn sợ bọn hắn một hai. Nhưng ở đây lại là Âm Phủ, một vị diện hoàn toàn khác biệt. Quy tắc ở đây do chúng ta nắm giữ. Bọn chúng nếu mà xuống đây thì chỉ ở dạng âm hồn. Mà chúng ta lại là khắc chế âm hồn. Cho dù ở Dương gian bọn chúng có hoành hành bá đạo một phương, kiêu hùng một cõi, nhưng xuống đến đây, cũng chẳng khác đám tôm tép là bao. Trừ phi....

- Trừ phi cái gì?

- Trừ phi ngươi thực lực đã có thể xé nát bức tường ngăn cách các vị diện, bản thân ngươi có thể khống chế âm dương. Lúc đó ngươi có thể hoành hành bá đạo ở nơi này mà chúng ta không làm gì được.

Lăng Huyền Phong chợt nghĩ đến một tiểu thuyết nổi tiếng ngày xưa - Tây Du Ký. Trong tiểu thuyết, hầu tử Tôn Ngộ Không kia có sức mạnh thông thiên triệt địa, quỷ thần khiếp vía. Cho dù là Âm Phủ cũng không có ai dám bật lại hắn.

- Ngươi nghĩ đúng rồi đó. Chúng ta cũng có nghe nói đến chuyện vị diện Âm Phủ kia từng bị một con khỉ đá hoành hành bá đạo, đánh cho răng rơi đầy đất mà một cái rắm cũng không dám phóng.

Hắc Vô Thường cười vui vẻ, còn Lăng Huyền Phong ngạc nhiên:

- Còn có vị diện Âm Phủ khác ư?

- Chính xác! Thật ra chúng ta cũng chỉ là ở một vị diện đối lập với Thần Phong đại lục mà thôi. Mỗi thế giới đều có hai vị diện Âm và Dương. Chúng ta cũng không hiểu vì sao tiểu tử ngươi hồn phách ở vị diện khác lại có thể đến được nơi này nữa.

Lăng Huyền Phong chợt bắt được một ý niệm: Nếu như mình có thể xé rách bức tường không gian, như vậy, mình có thể... về nhà?- Cứ tu luyện đến khi nào đạt được mức độ đó đi, còn bây giờ ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ.

Hắc Vô Thường dội một gáo nước lạnh. Lăng Huyền Phong tỉnh ngộ. Đúng vậy, phải đạt được cảnh giới chí cao vô thượng, lúc đó muốn đi đâu thì đi!

- Chúng ta đến nơi rồi!

Hắc Bạch Vô Thường thả Lăng Huyền Phong xuống một vách đá. Ở đằng xa kia có một thân ảnh mặc áo bào trắng đang đứng. Đó là một lão nhân râu tóc bạc trắng, sắc mặt hiền từ, đang chống một quải trượng, đứng nhìn ở phía dưới là một dòng sông nham thạch cuồn cuộn chảy.

- Tôn giả! Chúng ta đã mang người đó đến!

Hắc Bạch Vô Thường thi lễ với lão nhân. Lão gật đầu rồi nói:

- Ừ, các ngươi quay trở lại làm việc đi.

- Tuân mệnh!

Hắc Bạch Vô Thường biến mất, nơi này chỉ còn lại Lăng Huyền Phong và lão nhân. Im lặng một hồi lâu, cuối cùng lão nhân cũng lên tiếng:

- Chàng trai trẻ, không biết phải nói gì sao?

Lăng Huyền Phong lúng túng:

- Ta... ta... đúng vậy...

- Ha ha ha! Thôi được rồi, vậy để lão phu tự giới thiệu vậy. Lão phu được gọi là Mẫn Công!

Mẫn Công? Lăng Huyền Phong cố gắng nhớ lại, nhưng hắn thực sự không thể nhớ tới giai thoại nào mà nhắc tới Mẫn Công cả. Đó là ai?

- Thật ra, cũng chỉ là một cái tên mà thôi. Nếu như ở vị diện quê nhà của ngươi, có thể gọi ta là một cái tên khác, và đương nhiên hình tượng của ta cũng sẽ khác.

- Hình tượng khác là sao?
- Lúc đó ta sẽ mặc một bộ tăng bào, ngồi trên một đài sen, chưởng quản cả Âm Ti Địa Ngục - Lão giả cười.

Lăng Huyền Phong kinh hô:

- Địa Tạng Vương Bồ Tát!!??

- Đúng thế! Ngươi hiểu ra rồi đấy. Địa Tạng Vương Bồ Tát, Mẫn Công, hay cái gì cũng được. Cuối cùng nó cũng chỉ là một cái tên mà thôi. - Lão vuốt râu cười.

- Mẫn Công, vậy ngươi nhờ Hắc Bạch Vô Thường đưa ta đến đây làm gì?

Mẫn Công đi đến cạnh hắn, vỗ vai rồi nói:

- Thực ra có nhiều nguyên do. Nhưng nguyên do chính, là do số mệnh của ngươi.

- Số mệnh của ta?

- Đúng thế. Thực ra, số mệnh của ngươi đã được an bài sẵn từ trước. Ta chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Ngày hôm nay ta chờ ngươi đến đây, chỉ là muốn tò mò, nhìn xem rốt cục Người Được Chọn có bộ dáng như thế nào, ha ha ha ha!

Lăng Huyền Phong có chút không biết nói gì. Ngươi rảnh quá hay sao vậy?

- Đúng! Ta rất rảnh! Ha ha ha ha!

Mẫn Công cười lớn làm Lăng Huyền Phong xấu hổ.

- Lúc nãy Hắc Bạch Vô Thường có nói rằng sau khi ta đến đây, có được lựa chọn. Như vậy là sao?

Mẫn Công nhìn hắn rồi nói:

- Lựa chọn, đúng. Ta sẽ cho ngươi ba lựa chọn. Thứ nhất, nếu ngươi muốn quay lại sống cuộc sống ở vị diện kia, ta có thể đưa ngươi quay lại.

Tim Lăng Huyền Phong đập thình thịch. Có thể quay lại luôn sao?

- Lựa chọn thứ hai, ngươi có thể đầu thai lại tại kiếp này, sống một cuộc sống khác hoàn toàn.

- Đầu thai nữa ư?

- Đúng thế, đi về phía Nam 2 ngàn dặm, ngươi sẽ đến Phong Đô Thành, ở đó ngươi sẽ được Thập Điện Diêm Vương phán xử. Yên tâm, ngươi vẫn sẽ được bọn hắn phán đi đầu thai. Chỉ cần uống Mạnh Bà Thang là xong.

Lăng Huyền Phong nuốt một ngụm nước bọt. Lựa chọn này hơi khoai. Quên hết ư? Ta làm sao có thể quên hết?

- Còn lựa chọn thứ ba?

Mẫn Công mỉm cười nhìn hắn:

- Lựa chọn thứ ba, là quay lại Dương Gian, tiếp tục hành trình, hoàn thành sứ mệnh của mình!

Lăng Huyền Phong suy nghĩ một hồi lâu. Mặc dù hắn cực kỳ muốn ngay lập tức về nhà, nhưng nghĩ đến trọng trách mà cụ tổ giao lại, hắn lại cảm thấy rằng mình không thể quay về nơi đó. Hơn nữa... Còn hồng nhan của hắn thì sao? Các nàng phải làm sao bây giờ?

- Ta sẽ chọn..... quay lại Dương Gian!

Lăng Huyền Phong quyết tâm, nói ra lựa chọn của mình

Chương 217: Trở về

- Ta lựa chọn... quay về Thần Phong đế quốc!

Lăng Huyền Phong sau một hồi suy nghĩ cũng đã đưa ra quyết định của mình.

- Thật ư? - Mẫn Công thích thú nhìn hắn.

- Đúng vậy, ta quyết định rồi!

- Nếu như ta nói... ta có thể đưa ngươi trở về kiếp trước, và mọi chuyện sẽ chỉ là một giấc mơ. Cái gì mà Trụ Vương, Yêu ma,... cái gì cũng chỉ là một giấc chiêm bao thì sao?

Lăng Huyền Phong giật mình. Một giấc mơ? Có thể sao?

- Ngài có thể làm như vậy sao?

- Đương nhiên! Nếu như ngươi sau này đạt tới cảnh giới đó. Cái gì hư hư thực thực, chẳng phải đều nằm trong lòng bàn tay ngươi sao. Đương nhiên, đối với những phàm nhân thì có thể được, chứ những người tu luyện như chúng ta ở cảnh giới cao thì không thể nào rồi.

Lăng Huyền Phong dao động, hắn nghĩ tới một vấn đề:

- Nếu như ta trở lại kiếp trước, thế giới này phải làm sao?

Mẫn Công trầm ngâm suy nghĩ:

- Nếu như ngươi trở về kiếp trước mà nói, thời gian vẫn cứ trôi, rồi cũng tới một ngày có người khác thay ngươi gánh trách nhiệm. Nhưng ta đoán rằng, nếu như ngươi để cho người khác, tình hình sẽ bết bát hơn nhiều.

Lăng Huyền Phong lắc đầu cười:

- Ngài nói như vậy lại càng khiến cho ta khó xử. Đây là lời đề nghị hấp dẫn... đúng là ta rất mong muốn trở về, nhưng ở kiếp này, ta vẫn còn vướng bận. Ta còn phụ thân tiện nghi kia, đệ đệ, bằng hữu, chưa kể đến hồng nhan nữa. Bọn họ... ta không bỏ được. Đúng! Ta không bỏ được!

Mẫn Công nhìn hắn một lúc, sau đó bật cười:

- Quả nhiên là người được chọn, hắn không nhìn lầm ngươi!Lăng Huyền Phong hồ nghi:

- Chẳng lẽ ngài vừa rồi chỉ là thử thách ta?

Mẫn Công lắc đầu:

- Đúng, nhưng cũng không đúng. QUả thực đây là một bài kiểm tra, nhưng cái kết của nó lại là kết mở. Nếu như ngươi lựa chọn quay về kiếp trước, vậy thì ta vẫn sẽ thỏa mãn ý muốn của ngươi, mọi việc cứ thế mà qua đi. Nếu ngươi quay về Thần Phong, vậy thì tiểu tử Phù Đổng Thiên Vương kia quả là có tuệ nhãn!

- Như vậy là cho dù ta lựa chọn như thế nào cũng như vậy sao?

- Đúng, chẳng qua là ngươi muốn lựa chọn làm Tổ gia gia của ngươi thất vọng hay tự hào thôi.

Lăng Huyền Phong mỉm cười, hắn đương nhiên muốn làm Tổ gia gia tự hào chứ. Chẳng lẽ con cháu của Phù Đổng Thiên Vương lại là những kẻ nhát gan, sợ phiền phức hay sao?

- Được rồi! Hãy đưa ta trở về!

- Thời gian cũng đã đến lúc, ngươi nên trở về... - Mẫn Công vuốt râu nói.- Mà, ngài đưa ta trở về bằng cách nào? - Lăng Huyền Phong hỏi.

Mẫn Công không nói, chỉ phất tay một cái. Từ trong ngực của Lăng Huyền Phong bay ra một vật. Đó là một vật có tên Phản Hồn Đan!

Cầm nó trên tay, Mẫn Công nói:

- Thực ra, việc ngươi đến đây, nó là định mệnh. Định mệnh đã sắp xếp cho ngươi có được thứ này, cho nên, ngươi có thể trở về Dương gian từ đây. Đây cũng là cách duy nhất để ngươi trở lại. Mà ngươi cũng là người đầu tiên có thể làm được việc đó.

- Nó có tác dụng gì?

- Đây là một loại đan dược nghịch thiên, có tên là Phản Hồn Đan. Nếu như trên người ngươi có nó, khi ngươi chết đi, xuống dưới Âm Phủ đập nát nó, ngươi có một lần cơ hội để trở về!

- Ồ! Hóa ra công dụng của nó là như vậy!

- Vì sao ta nói ngươi được định mệnh sắp xếp. Bởi vì Đan dược này cực kỳ hiếm gặp. Phải tốn công mấy trăm vạn năm hấp thụ linh khí trời đất mới có thể tạo ra được một viên. Ngươi là người may mắn có được nó!

Lăng Huyền Phong tiếp nhận Phản Hồn Đan từ tay Mẫn Công, hắn chắp tay:

- Cảm ơn ngài!

- Ta không có làm gì cả, đừng cảm ơn! - Mẫn Công xua tay.

Lăng Huyền Phong không chần chừ, dùng sức bóp một cái, Phản Hồn Đan tức thì vỡ thành bụi phấn. Một luồng bạch quang bốc lên, bao quanh thân thể hắn.

- Bảo trọng! Nên nhớ! Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi! Lần tới ngươi xuống đây, ta hy vọng rằng ngươi đã đạt tới cảnh giới đó!

Mẫn Công vẫy tay chào. Lăng Huyền Phong cảm thấy trước mắt sáng ngời, khung cảnh Âm Phủ biến mất trước mặt hắn.

Chương 218

Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy trước mắt mình một màu trắng xóa, xung quanh không thấy một vật gì cả, rồi ngực hắn một trận quặn đâu.

- Cái quái gì thế nhỉ?

Nhìn xuống dưới hắn mới thở ra:

- Phải rồi, là vết thương cắm thẳng vào tim đó.

Bỗng nhiên hắn nghe thấy một tiếng khóc ai oán. Âm thanh này hắn nghe vô cùng quen thuộc.

- Huyền Phong! Ngươi tỉnh lại cho lão nương! Ai cho ngươi chết! Ngươi tỉnh lại! Ngươi có tỉnh lại không? Nếu không lão nương.... Lão nương....cắt!

Lăng Huyền Phong ban đầu nghe thì có vẻ mùi mẫn. Nhưng đến câu sau cùng thì trên trán nổi vạch đen. Con bà nó, nữ nhân này không có cái ý nghĩ gì khác ngoài cắt cái.... khụ... thật là bạo lực!

Trước mắt một màu trắng xóa, nay bỗng dưng lại tối sầm đi. Hắn nhắm mắt lại, sau đó lại mở mắt ra. Cảnh vật trước mặt từ mờ nhạt bắt đầu rõ ràng trở lại. Hắn đang ở trong một gian phòng. Nếu như hắn không nhầm thì đây là phòng của hắn tại Độc Cô gia!

- Tiểu thư! Tiểu thư! Cô gia tỉnh lại! Cô gia tỉnh lại rồi kìa!

Một âm thanh réo rắt vang lên. Một nữ nhân đang nắm chặt lấy bàn tay của hắn mà khóc giật mình, quay lại nhìn thì thấy hắn đang dần mở mắt.

- Phong.... lão công... ngươi tỉnh! Huyền nhi! Mau gọi Lăng bá bá cùng gia gia!

Người nắm tay hắn không phải ai khác chính là Vu Thiên Tuyết. Nhìn thấy hắn tỉnh thì nàng rất đỗi vui mừng, giọng nàng lạc cả đi, sai tiểu nha hoàn đi gọi mọi người.

Nha hoàn gọi Huyền nhi gật đầu rồi vội vã chạy ra ngoài báo tin.

- Lăng lão gia! Lão phu nhân! Tam gia! Tam thiếu gia tỉnh rồi!

Tin này bất chợt làm cho Độc Cô phủ một trận nháo nhào hết cả lên. Lăng lão gia cùng Lăng lão phu nhân tuy đã lớn tuổi nhưng sắc mặt vô cùng khẩn trương, nhanh chóng chạy tới đầu tiên

- Tôn nhi ngoan! Nãi nãi đến rồi đây!

Lăng lão phu nhân hai hàng lão lệ tung hoành chạy tới đỡ Lăng Huyền Phong dậy rồi ôm hắn vào lòng. Bà mấy ngày hôm nay đã không ăn không ngủ, sắc mặt nay đã gầy hẳn đi. Còn Lăng lão gia thì mắt hiện đầy tơ máu, hiển nhiên lão cũng đã rất lâu không ngủ.

- Nhi tử! Nhi tử!

Lăng Tam gia mặt cắt không còn chút máu chạy vào, khi nhìn thấy con trai của mình thực sự đã tỉnh dậy, Lăng Phiêu đặt mông ngồi xuống đất mà khóc. Mấy ngày hôm nay đúng là đã tra tấn ông không ít, đã có lúc ông nghĩ đến chuyện nếu như con trai không tỉnh lại, thì mình cũng sẽ hoành đao tự vẫn. Lăng Huyền Phong chính là cốt nhục, là trân bảo trong lòng ông. Ngày trước khi hay tin hắn bị tiểu oa nhi Kim Gia đánh gần chết, trong lòng của ông lửa giận tràn ngập, hận không thể xách đao đến Kim gia hưng sư vấn tội. Nhưng không ngờ trong cái rủi có cái may. Lăng Huyền Phong đột nhiên thay đổi 180 độ khiến ông vui mừng khôn xiết. Rồi đến ngày kia, khi nghe tin hắn bị ác nhân hãm hại, ông liền cảm thấy trời đất như rụng rời, phun một ngụm máu tươi bất tỉnh, ngày hôm sau mới dậy được.

Một lúc sau, Độc Cô gia chủ cùng Vu lão gia, Độc Cô tam huynh đệ cũng đã chạy tới, trông thấy Lăng Huyền Phong tỉnh dậy, trong lòng mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Độc Cô gia, tối hôm đó đã mở tiệc linh đình, mừng Lăng Huyền Phong từ Quỷ Môn Quan trở lại. Tiệc tàn, Lăng Huyền Phong được Vu Thiên Tuyết đưa về phòng nghỉ ngơi. Trước khi đi, hắn nói với Lăng Phiêu: - Cha, ngày mai người hãy mời mọi người đến thư phòng của của Độc Cô gia gia, có chuyện gấp.

Lăng Phiêu thấy sắc mặt nhi tử mình vô cùng khó coi, liền gật đầu đồng ý.

- ------------------------------------------------------

Sáng hôm sau.

Tại Thư phòng Độc Cô gia, tất cả nhân vật đầu não của 3 nhà Độc Cô, Lăng, Vu đều có mặt, kể cả những người trẻ tuổi như Vu Thiên Tuyết cùng với Tam huynh đệ Độc Cô gia.

- Phong nhi, ngươi mời chúng ta đến đây, chẳng lẽ là chuyến đi lần này của ngươi?

Lăng Phiêu lên tiếng hỏi, mọi người đều đồng loạt vểnh tai lên nghe. Lăng Huyền Phong không nói gì, chỉ vỗ tay một cái, một bóng người lóe lên:

- Thiếu gia! Thuộc hạ có mặt!

Người xuất hiện chính là Lý Mục. Hắn chính là người đã đưa Lăng Huyền PHong về Độc Cô gia, đồng thời ra nghiêm lệnh cho các đệ tử Cái Bang tuyệt đối giữ bí mật. Hắn tin rằng tam thiếu gia mệnh lớn, chắc chắn sẽ không có chuyện gì. QUả nhiên hắn đã đúng.

- Trước khi ta nói, Lý Mục, báo cáo tình hình tại Lộc Đài!

Mọi người nghe thấy hắn nói tới Lộc Đài liền nhìn nhau. Lộc Đài là cái gì? Lý Mục liền cao giọng nói:
- Thiếu gia, lần này ngài dẫn đi 150 đệ tử Cái Bang cùng một số hộ pháp, toàn bộ đều là đệ tử tinh anh, kết hợp với 200 nhân thủ của Phục Ma Hội, tiến hành tấn công phe cánh của quân địch. Chúng ta đã giành chiến thắng, nhưng đã trả một cái giá quá đắt! Huynh đệ Cái Bang thiệt mạng 50 người, trọng thương 80 người, trong đó quá nửa đều bị cụt mất chân tay, số còn lại không ít thì nhiều đều mang thương tích. Phía Phục Ma Hội thì cũng mất đi 70 người, còn lại 30 người trọng thương. Đao Tây Thắng, Mục Phong Lan cùng với Tiết Hồng Ánh các vị hộ pháp của Phục Ma Hội bị bắt đi không rõ tung tích.

- Làm thế nào mà các người còn có thể quay trở về? - Lăng Huyền Phong nhíu mày.

- Hồi thiếu gia. Lúc ngài bị đối phương... khụ... Lúc đó thuộc hạ đang chuẩn bị liều chết thì Mộ Dung cô nương cùng Vân Đỉnh Thiên đại hiệp đến. Có vẻ như quá trình làm phép của bọn chúng đã tiêu hao khá nhiều, nên khi nhìn thấy Vân Đỉnh Thiên, bọn chúng đều đã chạy mất.

Thì ra là Vân Đỉnh Thiên, may sao hắn đã đến giải vây.

- Phong nhi, tất cả chuyện này là sao? Vì sao trong cảnh nội Thần Phong đế quốc lại có một trận đại chiến gần ngàn người? Rốt cục là có chuyện gì? - Độc Cô Hàn Vân sắc mặt lạnh như băng. Không ngờ còn có một thế lực tà ác đang phát triển trong bóng tối sao?

Lăng Huyền Phong hít một hơi. Hắn quyết định nói ra chân tướng, chuyện này không sớm thì muộn cũng sẽ lộ ra, chi bằng nói ra trước để mọi người có chuẩn bị. Lai lịch của hắn cùng với thì hắn giấu đi, chỉ nói là Khi hắn bị Kim Tiểu Uyên đánh trọng thương, chính Tổ gia gia đã báo mộng cho hắn, đồng thời truyền thụ võ công cho hắn. Cũng chính Tổ gia gia đã giao cho hắn trọng trách này. Hắn cũng nói ra lai lịch của Tổ gia gia cùng đám người Văn Trọng, nhiệm vụ của hắn là gì, và vì sao lần trước hắn dẫn người đến Lộc Đài. Sau cùng, hắn liền nói ra chân tướng thảm án diệt môn của Thu gia, ý muốn giải oan cho Thu Hồng DIệp.

Tất cả mọi người nghe đến đây thì hít một ngụm khí lạnh. Không ngờ trong hắc ám lại đang che giấu một mưu đồ kinh thiên động địa. Vậy mà chúng ta vẫn không biết cái gì?

- Nói như vậy... thảm án Thu Gia ngày xưa đều là do chúng một tay dựng nên? - Lăng lão gia tử nắm chặt bàn tay. Ngoài Vu gia, Thu gia chủ cũng là một lão hữu vong niên, bọn họ thân thiết với nhau mấy chục năm trời.

- Phong nhi, vậy theo ý của ngươi, Hoàng tộc cũng đã.... - Lăng Phiêu tỏ vẻ hồ nghi.

- Theo phán đoán của ta, bọn chúng tuy rằng chưa khống chế được Long gia, nhưng chí ít, ta có thể đoán được bọn chúng đã động tay chân lên Hoàng Đế cùng Nội Vệ phủ!

Các đại lão ở đây sắc mặt đều căng thẳng. Bọn chúng đã động tay chân lên cả Hoàng Đế sao? Nhưng Độc Cô Hàn Vân hỏi:

- Không thể nào, các vị lão tổ của Long gia cũng không biết gì sao??

Vu lão gia tử vuốt cằm:

- Khả năng cao là không biết. Bọn hắn suốt đời chỉ đóng cửa tiềm tu, trừ khi Long gia gặp nạn, bọn hắn quyết không lộ mặt hay để tâm. Đừng nói với lão phu rằng ngươi không biết.

Lăng Huyền Phong kinh ngạc:

- Gia gia! Long gia có một nhóm người như vậy sao?

Vu lão gia cười lạnh:

- Tiểu tử ngươi vẫn còn non lắm. Nếu không nhờ những lão già đó, ngươi nghĩ vì sao Long gia lại là gia tộc đế vương mà không phải Lăng gia hay Độc Cô gia? Ngươi nghĩ nếu như không phải vì những lão già đó còn tại thế, đám nhân sĩ giang hồ kia còn không phải lật tung cả cái đế quốc này lên rồi? Nên nhớ, Tứ đại đế vương gia tộc, đều có một nhóm lão tổ tu vi cao cường, chí ít cũng có người đã đến cấp Thánh!

Lăng Huyền Phong cảm thấy ngột ngạt. Đúng vậy, hắn vẫn còn quá non. Kiếp trước đã đọc biết bao nhiêu tiểu thuyết. Chẳng phải mỗi đại gia tộc đứng đầu đều có một nhóm lão tổ trâu bò thủ hộ hay sao? Tại sao mình lại không nghĩ đến chứ?

Chương 219

- Nói đi thì cũng phải nói lại, đám lão tổ đó tuy rằng trâu bò, nhưng cũng chỉ bế quan tiềm tu không màng thế sự. Trừ khi vận mệnh Long gia gặp nguy họ mới ra tay. Cho nên tiểu tử ngươi trừ khi có thực lực tuyệt đối, nếu không thì cũng đừng động vào Long gia!

Lăng lão gia tử nhắc nhở. Lão tuy không phải là một người mang tính cách phản nghịch, nhưng cũng không phải ngu trung. Chuyện gì cũng sẽ cân nhắc thiệt hơn. Bên ngoài có thể thấy Lăng lão gia tử là tùy hứng bát nháo một phương, nhưng nếu đụng chạm tới vấn đề mấu chốt thì lão chưa bao giờ dám lơ là.

- Gia gia yên tâm, tôn nhi hiểu được nặng nhẹ. Tạm thời tất nhiên Long gia không thể động. Chúng ta phải tìm cách giải quyết vây cánh của bọn chúng đã. Tình hình bây giờ thực sự rối ren, sau khi Văn Trọng làm phép đã bặt vô âm tín, cứ như thế này khác nào mò kim đáy bể?

- Nhi tử nói rất đúng. Đám người từ thiên ngoại này dã tâm vô cùng to lớn, e rằng không phải chỉ một nhóm người có thể đả động được. Trước hết cứ tiêu diệt từng bộ phận đi rồi hẵng nói. Hiện tại theo như lời Phong nhi, Nội Vệ Phủ tám phần đã nằm trong sự khống chế của chúng, hoặc ít nhất cũng đang có tay trong của chúng nằm vùng. CHúng ta trước hết phải loại bỏ chúng đã. Mọi người có ý kiến gì không?

Tất cả đều trầm ngâm suy nghĩ, đột nhiên, Độc Cô Lãnh Vân bật thốt lên:

- Hay là chúng ta liên hợp với Quách nguyên soái?

Mọi người nhìn nhau. Ý kiến này chính xác là không tồi. Ở trong triều đình hiện nay, ai ai cũng biết thế lực của Nội Vệ Phủ e ngại nhất, chính là đám võ tướng, đứng đầu là Quách Vọng Sơn. Người này là nguyên lão hai triều, Nam chinh Bắc chiến vì đế quốc mà lập ra bao nhiêu chiến công, được dân chúng vô cùng mến mộ.

- Ừm, Vân nhi nói có lý. Danh chính ngôn thuận có thể chỉ mặt mắng bọn hắn bây giờ chỉ có Quách nguyên soái. Nhưng người này tính tình cương trực, vô cùng thẳng thắn, lại không tin tà ma. Làm thế nào để cho lão có thể chấp nhận với chúng ta đây? Chỉ sợ vừa nói ra thì lão đã không nhịn được rút kiếm ra liều mạng với chúng ta rồi. - Độc Cô gia chủ lên tiếng.

- Tôn nhi nghĩ ra một cách! - Lăng Huyền Phong lên tiếng.

- Cách gì? Nói ta nghe coi?

Chẳng phải Hoàng Đế đã lệnh cho con sắp tới sẽ tham gia kỳ thi Võ Trạng Nguyên hay sao? Người ta thường nói, trong quân đội, thì người nắm đấm to nhất là người được tôn trọng. Vậy thì chỉ cần con có thể làm cho lão tướng quân thấy thuận mắt, thì việc bái kiến cũng không phải chuyện gì khó khăn lắm.

Lăng Huyền Phong nhún vai. Việc này là điều quá hiển nhiên. Chỉ cần ngươi chứng minh mình có tư cách nói chuyện ngang hàng với lão, còn sợ không có cách nào thuyết phục được lão sao?

- Ừm, đó là ý kiến hay. Nhưng ta e rằng lần này thi Võ Trạng Nguyên e rằng không đơn giản. - Độc Cô Gia chủ lên tiếng. Lăng lão cùng Vu lão gật đầu.

- Ý gia gia là sao?
- Ý ta muốn nói, chính là tiểu tử ngươi đã lọt vào tầm ngắm của bọn chúng. Chẳng lẽ ngươi không nghĩ đến chuyện giữa chừng bọn chúng giở trò sao?

- Ặc! Không phải chứ? Bọn hắn dám sao? -Lăng Huyền Phong gãi đầu.

Lăng lão gia tử trợn mắt lên nhìn hắn:

- Hừ! Chỉ cần Hoàng Đế không có ý kiến, mập mờ nước đôi, thì ai dám ho he?

- Ách! Hình như cũng đúng.

- Cho nên, kỳ thi Võ Trạng Nguyên lần này vô cùng quan trọng đối với chúng ta. Ngươi không nên tham gia một mình, do hạn chế người tham dự tuổi không được quá 30, cho nên 3 tiểu tử kia sẽ tham gia cùng.

Độc Cô gia chủ lạnh nhạt nói, 3 huynh đệ Độc Cô gia hưng phấn không thôi. Bọn hắn từ trước tới giờ chỉ cần nghe thấy được đánh nhau là đã vô cùng ngứa ngáy chân tay rồi.

- Gia gia, lần hành động này có được....
Độc Cô Lãnh Dạ nói, đồng thời lấy tay làm thủ thế cứa ngang cổ, biểu thị ý là gì ai cũng biết.

- Không được. Kỳ thi Võ Trạng quy định rất nghiêm ngặt, chỉ điểm tới là dừng, ngươi có thể bị đánh trọng thương, nhưng tuyệt đối không được ra đòn sát thủ, nếu không sẽ coi như là khi quân phạm thượng, chẳng khác nào tự phán tội chết cho mình cả.

3 huynh đệ ủ rũ cúi đầu. Thế thì còn gì là vui thú nữa? Lăng Huyền Phong lắc đầu cười rồi an ủi:

- Yên tâm đi các huynh đệ, mặc dù không được hạ sát thủ, nhưng ta có thể đảm bảo, lần này đánh đấm sẽ không làm các ngươi thất vọng.

- Thật sao? Cả 3 huynh đệ đều ngẩng đầu.

- Đương nhiên. Các huynh đệ nghĩ mà xem, Hoàng Đế nhắm vào ta, chắc chắn sẽ có an bài trước, mặc dù hắn ngoài mặt không cho hạ sát thủ, nhưng ai biết trong bóng tối hắn sẽ giở trò gì? Ta có thể cam đoan rằng hắn sẽ an bài không dưới 5 cao thủ để ngáng đường ta. 5 người, chẳng lẽ sẽ không khiến các huynh đã nghiền hay sao?

3 tên mãng phu này tim đập thình thình. ĐÚng a! Lần này Hoàng Đế nhắm vào tiểu tử này, chắc chắn sẽ an bài không ít cao thủ, chẳng lẽ còn thiếu người cho chúng ta đánh hay sao?

- À đúng rồi, hai tiểu tử Lăng Hiếu Kiệt cùng với Độc Cô Lữ Nhân kia cũng nên gọi về chứ nhỉ? Lần này cũng sẽ cho bọn hắn tham gia náo nhiệt chút đỉnh.

Lăng lão phu nhân lên tiếng.

- Mẫu thân nói đúng, ta sẽ sai người đưa tin cho bọn hắn. Có thêm người phe ta thì càng thêm một chút an lòng - Lăng Phiêu tán thành.

- Ách! Phụ thân, chuyện này để nữ nhi đi báo cho. Bọn hắn bây giờ đang bế quan tiềm tu. Hôm trước có nói rằng nếu không vượt qua ai đó thì thề sẽ không xuất quan.

Vu Thiên Tuyết liếc mắt nhìn Lăng Huyền Phong. Từ lần bị mọi người phát hiện chuyện giữa hai người, nàng cũng chẳng quản ba bảy hai mốt, cứ mặt dày nhận Lăng Phiêu là cha chồng, còn mình thì coi là thiếu phu nhân của Lăng gia. Chuyện này thì Lăng lão phu nhân cầu còn không được, lập tức vui vẻ nhận đứa cháu dâu này. Mọi người thấy bà đã như thế thì cũng nhún vai, coi như tán thành.

Lăng Huyền Phong cười thầm xấu hổ. Cái này cũng là do hắn không chú ý, đưa công pháp lại đưa thiếu, cho nên bọn hắn sợ bị thụt lùi nên mới điên cuồng luyện công.

Chương 220: Quay lại Cái Bang

Khỏi phải nói hệ thống vui mừng biết bao nhiêu khi Lăng Huyền Phong còn sống. Đêm hôm đó, hắn không ngủ được chỉ vì ai đó liên tục hò hét trong đầu:

- Ngươi.... Ngươi... thực sự xuống âm phủ? Cảm giác như thế nào? Quang cảnh ra làm sao? Ngươi có gặp ai không? Ngươi có cầm theo cái gì không?.....

Hàng tá câu hỏi đập vào mặt khiến Lăng tam thiếu choáng váng. Đây là lần đầu tiên hắn thấy được một bộ mặt của hệ thống: lắm mồm và lắm chuyện.

- Ầy... chuyện là thế này... blah blah blah....

Hắn dành cả một buổi đêm để kể hết một mạch những gì mà hắn đã trải qua. Hệ thống trong quá trình đó thì ở trong thức hải của Lăng Huyền Phong biến ra một tảng đá xong nhảy lên đó ngồi trầm tư suy nghĩ.

- Hừm hừm... như vậy có nghĩa là bọn họ đã bật mí cho chú em biết trước một số chuyện. Quả thực nếu như tu vi đến được mức đó, với công pháp phù hợp thì chú em có thể chưởng quản âm dương, mặc kệ dương gian hay âm tào địa phủ thì chú em vẫn có thể đi dạo qua lại như dẫm đất bằng vậy.

- Vậy làm thế nào để đạt được cái đó?

- Còn xa lắm! Ít nhất trước khi chú lên Võ Thánh thì anh không thể nói cho chú biết được.

Lăng Huyền Phong gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

- À đúng rồi. Lúc Văn lão đầu biến mất, anh có lần theo được tung tích của lão không?

Hệ thống lắc lắc đầu:

- Văn lão đầu sau khi bắt hai nữ nhân kia thì đã chui vào một lỗ không gian truyền tống. Ta đã cố bám theo nhưng dường như có một vật gì đó cản ta lại, cuối cùng lỗ không gian đó biến mất, tung tích của lão cũng mất tăm hơi. Khi tiểu tử Vân Đỉnh Thiên kia đến thì cũng chỉ giống như thu thập tàn cuộc, đại lão đã đi hết, chỉ còn mấy con tôm tép mà thôi. Haizz....

- Như vậy là chúng đã nhanh hơn chúng ta một bước. Hồn phách của Trụ Vương đã được đưa tới thế giới này rồi. Ầy, chuyện này gay go rồi đó. - Cũng chưa hẳn.

- Có ý gì?

- Mặc dù hồn phách của Trụ Vương đã tới, nhưng để có thể hoàn toàn hồi sinh trở lại, hắn vẫn còn phải thu thập đủ Tam Phách của hắn nữa.

- Tam Phách?

- Đúng thế, Tam Phách của hắn bao gồm: Linh Phách Thiên Tuệ, Linh Phách Thiên Khu, Linh Phách Thiên Hùng. Để có thể tu luyện được Tam Phách này, Văn Trọng chắc chắn đã phải tốn rất nhiều công sức bày bố.

Lăng Huyền Phong gãi đầu. Manh mối như thế này có chút mơ hồ. Đại lục này rộng lớn đến như thế, khác gì mình mò kim đáy bể đâu?

- Chú em đừng vội. Để có thể tu luyện được, thì trong quá trình, Tam Phách của hắn sẽ phát ra cực nhiều yêu khí và hắc khí. Đến lúc đó với số lượng nhân thủ Cái Bang trải khắp thiên hạ, còn lo không tìm thấy sao? Lăng Huyền Phong gật đầu đồng ý, nhưng thực sự nói thì dễ hơn làm rất nhiều. Hơn nữa trong quá trình này, nguy hiểm rình rập khắp nơi. Phát hiện ra là một chuyện, còn cái mạng nhỏ để về báo cáo hay không thì lại là chuyện khác.

- Ngày mai chú hãy trở về Cái Bang, bắt đầu cho nhân thủ đi thu thập thông tin, còn Phục Ma Hội, bây giờ là thời khắc nguy cấp, cũng phải sẵn sàng.

- Được!

- ---------------------------------------

Sáng hôm sau....

- Bang chủ! Là bang chủ! Bang chủ đã về!

Không biết ai dẫn đầu hô lên, cả Tổng Đà ngay lập tức xôn xao như cái chợ vỡ. Chuyện bang chủ gặp nạn đã không còn là bí mật nữa, ai ai cũng biết. Ngay một thời gian trước bọn họ còn nghĩ Cái Bang đã có người chống đỡ, nhưng ngày hôm trước tin dữ đã như sét đánh giữa trời quang, khiến lòng người lo lắng. Nhưng có lẽ nhờ quân sư và thuộc hạ Ảnh Vệ đã làm công tác tư tưởng cực kỳ tốt, mặc dù các đệ tử có chút hoang mang, nhưng không ai sinh lòng phản trắc. Hoạt động của Cái Bang vẫn diễn ra thường ngày. Nhưng, khi thấy bóng dáng Lăng Huyền Phong phía trước, các đệ tử đều không thể tin vào mắt mình.

- Trời ơi! Chẳng lẽ thực sự có thần tiên? Bang chủ được thần tiên cứu sống?

- Bang chủ! Bang chủ!

ĐƯợc vô số bang chúng đệ tử vây quang, Lăng Huyền Phong trong lòng cảm khái vô cùng. Mặc dù bọn họ bề ngoài bẩn thỉu rách rưới, nhưng đối xử với nhau đều là chân tâm. Thật là đáng quý.

Ở nghị sự phòng, Quân sư Đơn Đình Quốc đã chờ sẵn. Lão mặc dù vô cùng lo lắng, nhưng không hiểu vì sao trong thâm tâm nổi lên suy nghĩ: Bang Chủ chính là người đặc biệt, không thể chết dễ dàng thế được. CHính vì lẽ đó, lão vẫn kiên nhẫn chờ đợi, bình thản làm công việc của mình. Quả nhiên Lăng Huyền Phong trở lại, làm lão cảm thấy mình đã đặt niềm tin đúng chỗ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau