TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Lộc Đài

- Hú hồn, may mà bản thiếu gia chạy kịp! Hay là chạy qua Cái Bang xem thế nào nhỉ? Dù sao cũng đã mấy tháng rồi không gặp, ta muốn xem nơi đó thế nào.

Nói là làm, hắn nhanh chóng phi thân biến mất.

Cái Bang tổng đàn, ngoại thành Triều Ca...

Từ khi có Bang Chủ mới, thành viên Cái Bang dường như đã thay đổi hẳn. Thay vì khung cảnh ảm đạm thê lương ngày trước. Đến nay Cái Bang đã trở thành một nơi nhộn nhịp hơn, môn nhân Cái Bang cũng tự tin hơn, không cúi đầu như trước nữa. Tuy nhiên, hôm nay không khí lại khẩn trương hẳn lên. Không biết là có chuyện gì. Mọi người đều ra vào tấp nập, sắc mặt ai nấy cũng khẩn trương như lâm đại địch.

- Quái lạ, có chuyện gì thế nhỉ?

Lăng Huyền Phong thấy lạ, trong người lại thấy bất an liền chạy vội tới.

- Đứng lại! Ngươi là ai? Cái Bang trọng địa không được tới!

Khi thấy Lăng Huyền Phong tới ngay lập tức có 2 đệ tử 6 túi Cái Bang nhảy ra chặn lại, ánh mắt đề phòng nhìn hắn.

- Hai vị! Ta muốn gặp Đơn Đình Quốc.

- Ngươi muốn gặp quân sư của chúng ta làm gì?

- Có việc quan trọng!

- Các hạ, hiện tại Cái Bang chúng ta đang có việc hệ trọng, nếu các hạ là người quen, vậy thì hãy quay lại sau. CÒn nếu muốn nhất quyết xông vào, đừng trách chúng ta không nể mặt mũi. Cho dù chúng ta tu vi kém các hạ, nhưng muốn liều chết cũng không phải là không thể!

Nghe ra một chút gì đó vô cùng gay gắt trong lời nói của Cái Bang đệ tử, Lăng Huyền Phong cũng không nói nhảm, trực tiếp lấy ra Đả Cẩu Bổng.

Nhìn thấy cây gậy trúc xanh như ngọc bích trong truyền thuyết kia, hai đệ tử Cái Bang giật mình, sau khi nhìn kỹ cây gậy trúc, lập tức quỳ xuống:

- Tham kiến bang chủ! Cung nghênh bang chủ hồi bang!

Tiếng gọi Bang Chủ đã hấp dẫn bao nhiêu là ánh mắt. Khi nhìn thấy cây gậy trúc xanh trong tay Lăng Huyền Phong, tất cả đều đồng loạt bái kiến:

- Cung ngênh bang chủ hồi bang.

Dường như âm thanh vang đi rất xa, ngay lập tức toàn thể tổng đà Cái Bang xôn xao hẳn lên. Quân Sư Đơn Đình Quốc vội vã chạy ra, thấy đúng là Lăng Huyền Phong thì vội vã hành lễ rồi không kịp để hắn phản ứng đã mau chóng kéo tay:

- Bang chủ! Người về rất đúng lúc! Mau! Đi lối này, xảy ra chuyện rồi!

Trông thấy vẻ mặt sốt sắng của Đơn Đình Quốc, Lăng Huyền Phong càng lúc càng thấy bất an.

Chạy vào bên trong từ đường, nơi đây tập trung rất nhiều thành viên chủ chốt.

- Tham kiến bang chủ!

- Không cần đa lễ!

Lăng Huyền Phong nhanh chóng để ý tới một thân ảnh gầy gò đang nằm ở trên chiếc giường đá. Thân thể hắn đã tái ngắt, nhưng lồng ngực vẫn còn nhịp nhàng thở. Không biết là vì sao.

- Đây là ai? Có chuyện gì?

- Hồi Bang chủ, đây là đệ tử trong bang, tên là Nhị Cẩu. Cách đây 2 ngày chúng nhân thấy hắn thất thiểu chạy về, mặt cắt không còn giọt máu, đưa hắn về đây hắn chỉ thốt lên được 2 chữ "Lộc Đài!", sau đó liền bất tỉnh, tới ngày hôm nay vẫn chưa tỉnh dậy!

- Cái gì? Lộc Đài? Hắn nói Lộc Đài??

Lăng Huyền Phong túm lấy hai vai của Đơn Đình Quốc, sắc mặt biến thành trắng bệch.

- Đúng vậy, chính là Lộc Đài, thuộc hạ đứng gần hắn nhất nên nghe rất rõ! - Lý Mục lên tiếng.

Lăng Huyền Phong không nói gì, sắc mặt lo lắng, đi lại một hồi. Chúng nhân thấy hắn như vậy liền hiểu ra hắn biết được gì, Đơn Đình Quốc hỏi:

- Bang Chủ! Chuyện này tính sao đây? Lăng Huyền Phong ngồi xuống day day trán. Tình thế vô cùng cấp bách, phải làm gì đây? Đúng rồi! Hắn chợt bật dậy.

- Lý Mục, chọn một đệ tử nhanh nhẹn nhất đi vào Đế Đô, tới Phục Ma Hội, mời Mộ Dung Triệt cô nương đến đây gặp ta!

- Rõ!

Lý Mục không một chút nghi vấn liền chạy đi. Đối với hắn, lệnh của thiếu gia là trời, không được chậm trễ.

- Mau dựng hắn ngồi dậy! Trừ Quân Sư, mọi người ra ngoài! - Lăng Huyền Phong quát.

Mọi người nhanh chóng bỏ ra ngoài. Đơn Đình Quốc hỏi:

- Bang chủ, người tính làm gì?

- Trước tiên cứu tỉnh hắn rồi nói!

Lăng Huyền Phong hỏi hệ thống:

- Người kia làm sao để cứu tỉnh hả anh?

- Hắn bị âm khí nhập thể, cũng may nội lực trong người có chút thành tựu nên tạm thời chống đỡ nhưng không được bao lâu, đến được mức này là kỳ tích lắm rồi. Mau dùng thuần dương chân khí xua đuổi, hắn sẽ tỉnh ngay thôi.

Lăng Huyền Phong theo lời liền mau chóng vận công. Cửu Dương Chân Kinh điên cuồng vận chuyển khiến cho hai bàn tay hắn phát ra nhiệt quang nóng rực. Tay hắn đặt lên lưng của Nhị Cẩu mà truyền lực.

Hự!

Nhị Cẩu trong vô thức rên lên một tiếng. Sắc mặt hắn đang nhăn lại thì có chút giãn ra, làn da từ xám ngắt đã có chút đậm lên. Từ miệng, hai lỗ mũi và hai lỗ tai từng luồng khí đen như mực thoát ra, tan biến trong thiên địa. Thấy như vậy, Đơn Đình Quốc thở nhẹ nhàng, thật may mắn là bang chủ có thể cứu được.

Qua 4 canh giờ, âm khí đã bị xua đuổi toàn bộ, Nhị Cẩu cơ thể cũng đã ấm lên, hơi thở cũng nhịp nhàng hơn. Đột nhiên hắn run lên, hai mắt mở ra, hét:

- Phương Cửu! Đại Đầu! Huynh đệ! Đừng bỏ ta!

Hắn gào rú một hồi rồi ôm mặt khóc lớn. Lăng Huyền Phong đợi hắn nguôi ngoai đi rồi hỏi:

- Ngươi là Nhị Cẩu? Nhị Cẩu giật mình, vội vàng rút gậy ra, nhưng phát hiện hông mình không có gì, tức thì vận công định xuất chưởng, nhưng phát hiện công lực trống rỗng, cả người không có chút sức lực nào ngã xuống đất.

Ui da!!

Đơn Đình Quốc nở nụ cười rồi mắng:

- Ngốc tử! Sợ cái gì? Ngươi đang ở tổng đà, đây là Bang Chủ, ngài ấy vừa mới cứu ngươi đó, định làm gì hả?

Nhị Cẩu sắc mặt dại ra, sau khi nhìn thấy cây gậy trúc xanh kia liền quỳ xuống dập đầu:

- Đúng là Đả Cẩu Bổng! Đúng là Bang Chủ rồi! Bang Chủ! Xin hãy trả thù cho huynh đệ của đệ tử!

Hắn vừa dập đầu vừa khóc, trán hắn do đập quá mạnh mà đã chảy máu tươi ròng ròng.

- Đứng dậy từ từ nói, rốt cục có chuyện gì xảy ra?

Lăng Huyền Phong liền đưa cho hắn một bát nước. Nhị Cẩu thấy nước liền nuốt ngụm nước bọt. Đã mấy ngày nay hắn không uống gì, nhận lấy bát nước liền tu ực một cái cạn đáy, sau đó nói:

- Bẩm bang chủ, đệ tử cùng với Đại Đầu cùng Phương Cửu được giao nhiệm vụ thám tính tại các thành thị xem có điều gì bất thường hay ma quái hay không. Chúng đệ tử đã rong ruổi được 3 tháng trời nhưng chủ yếu là nghe mấy câu chuyện tầm phào do mấy bà tám bịa ra. Rồi cũng đến lúc nản lòng nên chúng đệ tử rời đi, nhưng rồi cách đây 7 ngày, trên đường trở về Tổng Đà, chúng đệ tử đã...

- Đã làm sao?

- Chúng đệ tử phát hiện một số dấu vết vô cùng khả nghi, cực kỳ kinh khủng! Tại một khu đồi trống cách đây 200 dặm, chúng đệ tử phát hiện một nhóm người, ăn mặc vô cùng quái dị. Bọn chúng đều mặc thuần một bộ bạch bào, tóc búi lên cao, mặt thì đeo một chiếc mặt nạ sắt hình mặt cười vô cùng ghê rợn. Chúng đệ tử liền bí mật đi theo. Sâu vào trong khu đồi chập trùng đó, có phát hiện một công trình rất lớn!

- Lộc Đài?

- Lúc đó thuộc hạ không biết tên nó là gì, bất ngờ nghe được một trong số bọn chúng nói chuyện.

- Bọn chúng nói gì?

- Chúng nói: Lộc Đài sắp hoàn thành, 10 ngày nữa là ngày đẹp, chuẩn bị vật tế, đích thân Thái Sư sẽ đến!

Lăng Huyền Phong ra dấu dừng lại, tim hắn đang đập thình thình. Tin tức này không thể không nói là vô cùng nguy cấp, đích thân Văn Trọng sẽ đến? Lực lượng của chúng ta như thế nào đây? Có đủ không? Cho dù mang toàn bộ bang chúng đến liều mạng. Phì! Đưa thức ăn chắc?

Đúng lúc này, Lý Mục quay lại, sau lưng hắn là Mộ Dung Triệt. Không thể không tán thưởng hiệu suất làm việc của đệ tử Cái Bang rất cao.

- Giáo chủ! Thuộc hạ có mặt!

Mộ Dung Triệt thấy hắn thì hành lễ. Đơn Đình Quốc thì bất ngờ: Phục Ma Hội đã có giáo chủ mới?

- Quân Sư, sau này ta sẽ giải thích. Mộ Dung Cô Nương, hiện tại chúng ta có thể huy động được bao nhiêu nhân thủ?

Mộ Dung Triệt bất ngờ vì câu hỏi, nhưng vẫn trả lời:

- Hiện tại nếu như triệu tập gấp thì có thể huy động được khoảng 200 đệ tử, trong đó bao gồm các hộ pháp cùng đường chủ. Tiếc rằng Cát lão đang vân du bên ngoài chưa thấy đâu, nếu như có thể, thuộc hạ sẽ đi tìm Vân đại ca tới giúp.

- Vân Đỉnh Thiên? Tốt! Nếu mời được hắn là tốt nhất! Chuyện này phải làm ngay!

- Giáo chủ? Thuộc hạ mạn phép hỏi có chuyện gì xảy ra?

Lăng Huyền Phong thuật lại vắn tắt tình hình một lần. Mộ Dung Triệt nghe xong thì cảm thấy vô cùng khiếp sợ, nhanh chóng nói:

- Thuộc hạ sẽ về chuẩn bị ngay! Các đệ tử sẽ do Đao Tây Thắng đại hiệp dẫn đầu sẽ chờ ngài! Còn thuộc hạ sẽ đi tìm Vân đại ca!

- Được! Chúng ta sẽ gặp nhau ở cách Lộc Đài 50 dặm!

Chương 212: Lộc Đài (tiếp theo)

- Quân Sư! Điểm 200 đệ tử giỏi nhất cùng với vài Hộ Pháp và Trưởng Lão mau cùng ta đến Lộc Đài!

Lăng Huyền Phong không chậm trễ mau chóng phân phó rồi quay ra ngoài.

- Bang Chủ! Bang Chủ!

Nhị Cẩu vội vàng chạy theo sau.

- Bang Chủ! Cầu người cho đệ tử theo cùng!

Lăng Huyền Phong nhìn hắn, sắc mặt có chút ngạc nhiên. Tiểu tử này tu vi còn yếu kém, đi theo làm gì?

- Cho ta một cái lý do?

- Đệ tử... đệ tử muốn báo thù cho huynh đệ! - Nhị Cẩu quả quyế nói.

- Ngươi có biết nếu đi cùng sẽ chỉ thuần túy là đưa thức ăn không?

Nhị Cẩu khựng lại, sắc mặt biến ảo không ngừng. Sau một hồi suy nghĩ, hắn cắn răng:

- Lần này cho dù chết cũng là do số mạng, đệ tử sẽ xuống dưới kia gặp bọn hắn. Mong Bang chủ thành toàn!

Lăng Huyền Phong nhìn hắn một hồi lâu, ánh mắt tán thưởng:

- Tốt, hai người kia có được huynh đệ như ngươi xem ra chết cũng không có gì phải nuối tiếc. Một hồi này ngươi hãy cố gắng bám sát theo đội hình, đừng có đi lẻ.

Nhị Cẩu sắc mặt vui mừng:

- Đa tạ bang chủ! Đệ tử chắc chắn sẽ không làm người thất vọng!

Nói xong hắn háo hức chạy ra ngoài. Lăng Huyền Phong nói với Quân sư:

- Tiểu tử này thật ra căn cốt vô cùng tốt, thiên tư không tồi. Trong lúc ta không có mặt thì hãy bồi dưỡng hắn.

Đơn Đình Quốc ngạc nhiên, sau đó chợt hiểu:

- Bang chủ! Ngài nhắm trúng hắn sao?

- Đúng thế! Ta không có khả năng suốt đời làm Bang chủ, sẽ có lúc phải xuống đài. Tiểu tử kia ta thấy trông thuận mắt.

Đơn Đình Quốc gật đầu mỉm cười.
Trước đó Lăng Huyền Phong khi cứu chữa cho Nhị Cẩu, phát hiện thấy gân cốt người này vậy mà thông suốt dị thường, nội lực tu luyện cũng vô cùng tinh thuần. Hệ thống nói:

- Tiểu tử này nếu đào tạo tốt sau này ắt thành bá chủ một phương.

- -------------------------------------

- Bẩm Bang Chủ! 200 đệ tử tinh anh cùng với Hộ Pháp và Trưởng Lão đã có mặt!

Lý Mục báo cáo. Ở phía trước Tổng Đàn đã tập trung hơn 200 người, khuôn mặt háo hức chờ mong. Lăng Huyền Phong đứng trước mọi người cao giọng nói:

- Các đệ tử! Lần này bản Bang Chủ dẫn các ngươi đi làm một lần lịch luyện. Nhưng phải nói trước lần này lịch luyện vô cùng nguy hiểm, rất có khả năng một đi không trở lại! Chính vì vậy trong số các ngươi nếu ai không muốn đi có thể bước ra, ta sẽ không truy cứu trách nhiệm, tất cả bang chúng sẽ không vì điều này làm khó các ngươi, nếu như ai làm trái sẽ bị trục xuất ra khỏi bang ngay lập tức!

Lời nói hữu lực làm cho ai ai cũng nghe rõ, một hồi xôn xao nổi lên, mọi người đều điên cuồng tranh luận. Sau một hồi, có một đệ tử đã bước ra. Thấy có người dẫn đầu thì người thứ hai, thứ ba.... lần lượt đứng ra. Tất cả đều cúi đầu xấu hổ. Lăng Huyền Phong nhìn đám người này, gật đầu nói:

- Các ngươi không việc gì phải xấu hổ! Ai ai cũng sợ chết. Ta chỉ hy vọng các ngươi sau này lấy hôm nay làm bài học, đừng sợ chết! Tất cà quay về làm nhiệm vụ đi!

Những người đứng ra đều một mực quỳ xuống dập đầu ba cái, một người trong đó đứng lên dõng dạc nói:

- Ngày hôm nay, vì sự hèn nhát của mình mà ta đã ở lại. Ta cảm thấy vô cùng nhục nhã! Nguyện xin được quỳ sám hối ở từ đường 3 ngày để chuộc tội!

- Nguyện xin được quỳ sám hối chuộc tội!

Lăng Huyền Phong gật đầu:

- Chuẩn y! Hy vọng sau này các ngươi hãy dũng cảm hơn! Đám đệ tử lục tục cúi nhau đi. Những người còn lại không ai trách móc, thậm chí một tia khinh thường cũng không có. Ai mà không sợ chết? Cái chính là ngươi có can đảm vượt lên hay không thôi.

Hiện trường chỉ còn lại 150 người, so với con số trong tưởng tượng của Lăng Huyền Phong thì nhiều hơn khoảng 50 người.

- Lần này chúng ta sẽ phối hợp hành động cùng Phục Ma Hội! Họ đã đi trước chúng ta khá lâu rồi. Lần hành động này, các ngươi phải chứng tỏ cho người ta thấy, đệ tử Cái Bang chúng ta là một thế lực không thể khinh thường! Rõ chưa?

- Rõ!

- --------------------------------------------

Theo sự dẫn dường của Nhị Cẩu, đoàn người đã tiến sát lại vị trí cách Lộc Đài khoảng 50 dặm.

- Đám người Phục Ma Hội đang ở đâu? Sao không thấy?

Lăng Huyền Phong nhíu mày. Họ đang ở đâu?

- Báo! Bẩm bang chủ! Ở phía trước phát hiện có một người!

Lăng Huyền Phong tức tốc chạy đến. Phía trước có một người mặc thanh bào, đội nón che mặt. Hắn thấy Lăng Huyền PHong liền chạy tới:

- Người có phải là Lăng Huyền Phong thiếu hiệp?

- Chính ta!

- Thuộc hạ là Phục Ma đệ tử, ngài có thể gọi ta là tiểu Hoa.

- Được, tiểu Hoa, Đao đại hiệp đang ở đâu? Sao ta không thấy mọi người?

- Đao đại hiệp sau khi đến đây thì phát hiện có dị tượng lớn, liền dẫn theo mọi người vào trước, đồng thời bảo ta ở lại đưa bức thư này cho thiếu hiệp!

Lăng Huyền Phong nhận lấy bức thư, trên đó viết:

"Văn Trọng đã ở Lộc Đài, nếu như Giáo Chủ đại nhân nhìn thấy bức thư này, có nghĩa là lão phu đã cùng Mục Phong Lan, Tiết Hồng Ảnh 2 vị Hộ Pháp và các đệ tử Phục Ma đi đến Lộc Đài. Kính mong giáo chủ giá đáo. - Đao Tây Thắng"

- Không xong! Đao đại hiệp đã đi trước rồi! Chúng ta mau đi!

Nói xong, Lăng Huyền Phong dẫn theo chúng đệ tử mau chóng rời đi.

Chương 213: Lộc Đài (Tiếp theo)

- Chủ tiệm! Chủ tiệm! Có ai không?

Tại một quán trọ, một đệ tử mặc thanh bào, đội nón che mặt lên tiếng gọi. Gọi liên tiếp mấy tiếng liền nhưng không có ai trả lời. Một người khác cũng mặc giống hệt nhưng không đội nón nói:

- Huynh đệ! Gọi cái quỷ gì vậy? Trong này ngoài chúng ta ra không có ai nữa đâu!

- Nói nhảm! Không có người thì có quỷ! Ha ha ha ha ha!

Một vị hán tử trọc đầu mặc bộ trường bào màu vàng nhạt tiến vào, lưng hắn đeo một thanh trường đao. Trông thấy 2 người cười đùa thì hắn nhíu mày:

- Làm cái gì thế? Chúng ta tới đây không phải để chơi!

- Đao đại hiệp nói phải, thuộc hạ đã lỗ mãng rồi! - Hai người thấy hắn nói vậy thì cúi đầu xấu hổ.

Bên ngoài hai nữ nhân một mặc hắc bào, một mặc lam bào tiến vào. Nữ nhân mặc hắc bào nói:

- Đao đại hiệp! Tình hình sao rồi?

Đao Tây Thắng lắc lắc đầu:

- Tình hình có vẻ không ổn! Yêu khí càng lúc càng nồng nặc. Nhưng có vẻ bọn chúng chưa phát hiện ra chúng ta đâu. Ta cảm thấy Văn Trọng lão đầu đang ở gần đây.

Nữ tử mặc lam bào nhíu mày:

- Vậy còn vị tân nhậm giáo chủ kia thì sao? Bao giờ hắn mới tới? Thiệt là...

- Phong Lan tỷ! Đừng nói bậy!

Nữ tử mặc hắc bào liền che miệng nàng.

- Hồng Ánh! Muội làm cái gì vậy?

Nữ tử mặc lam bào cười mắng.

- Tỷ đừng nói bậy. Dù sao chúng ta cũng là xuất hành trước, cho dù hắn có đến thì cũng mất thêm một lúc nữa.

Đao Tây Thắng gật đầu:- Hồng Ánh muội nói phải. Các đệ tử đã chia nhau đi canh gác chưa?

Tiết Hồng Ánh gật đầu:

- Đã phân chia nhau canh gác rồi, nếu có dị động thì chúng ta sẽ biết ngay!

- Báo!!!!!

Một đệ tử Phục Ma Hội nhanh chóng chạy vào:

- Bẩm Đao đại hiệp! Phía sau chúng ta xuất hiện một đám nhân thủ Cái Bang!

Đao Tây Thắng phấn chấn:

- Hay lắm, cuối cùng cũng đã đến rồi!

Nói xong, hắn dẫn theo Mục Phong Lan, Tiết Hồng Ánh ra đón.

- ------------------------------------

- Bẩm bang chủ! Phía trước có một đội nhân mã! Có vẻ giống như Phục Ma Hội!Một đệ tử Cái Bang nói, Lăng Huyền Phong gật đầu, hắn dã nhìn thấy đám người mặc trang phục quen thuộc đó. Phía trước có 3 người, 2 nữ 1 nam tiến tới.

- Thuộc hạ Đao Tây Thắng, Mục Phong Lan, Tiết Hồng Ánh tham kiến Giáo Chủ!

Mục Phong Lan cùng Tiết Hồng Ánh khi nhìn thấy Lăng Huyền Phong thì vô cùng khiếp sợ. Họ đã nhìn qua bức tranh của vị Đệ Nhất giáo chủ, không ngờ lại có người giống như đúc vậy.

- Các vị không cần đa lễ, hiện tại Lăng mỗ chưa chính thức nhậm chức, chưa cần xưng hô như vậy. - Lăng Huyền Phong nói.

- Giáo chủ! Tình hình có vẻ khá căng thẳng! Có đệ tử đã phát hiện ra Văn Trọng, hắn đã đến đây, có vẻ như đang làm phép!

- Mau! Chúng ta phải ngăn chặn! Đừng để hắn thành công!

Lăng Huyền Phong vội vã. Đoàn người hội họp lại với nhau rồi tiến thẳng Lộc Đài.

- ----------------------

Ở trên một ngọn đồi, có một tòa tháp 9 tầng làm bằng đá hộc rất cao. Phía trên đỉnh đang có một lão nhân râu tóc trắng như tuyết. Lão đang mặc đạo bào màu trắng tinh. Đằng sau lão là một đám người mặc hắc bào, mặt đeo mặt nạ sắt hình mặt cười đang cúng bái.

- Vong hồn cổ thành! Hãy đến đây! Gọi dậy Cửu U Hung Sát! Thời cơ đã đến, thời cơ đã đến!......

Phía dưới cửu tầng đài, có 2 hàng người, mặc bạch bào, mặt đeo mặt nạ cười bằng sắt liên tục dập đầu cúng bái:

- Càn Khôn Diệt! Trụ Vương Sinh! Càn Khôn Diệt! Trụ Vương Sinh!.....

Đằng sau bọn hắn là hơn 200 binh sĩ mặc giáp trụ sáng loáng, tinh kỳ phấp phới. Lá cờ thêu chữ "Thương" cao ngất tung bay phấp phới trên cao.

- Phục Ma Hội! Là Phục Ma Hội!

Không biết là ai nói, những binh sĩ này đồng loạt quay lại, tuốt vũ khí, không cần mệnh lệnh, đều lao lên tấn công. Đám người mặc bạch bào đều đồng loạt đứng dậy, cũng tiến đến. Đội hình tầm khoảng 500 người.

- Là binh sĩ Thương Triều! Xung phong! Không tha một ai! Giết!!!

Lăng Huyền Phong rút kiếm dẫn đầu đoàn người lao lên phía trước. Các đệ tử Phục Ma Hội cùng Cái Bang đồng loạt hét lớn. Song phương lao vào nhau đánh giáp lá cà.

Chương 214: Chết?

- Giết! Giết! Giết!!

Tiếng hô hào vang vọng khắp chốn, đao thương kiếm ảnh tung bay, cát bụi bay mù mịt. Toàn trường tay cụt chân đứt văng khắp nơi. Đâu đó vang vọng tiếng la hét. 350 người phía Lăng Huyền Phong đối mặt với hơn 500 người của Văn Trọng. Mặt dù chiếm ưu thế về nhân số, nhưng đa phần đám người mặc áo bào trắng chỉ biết tấn công theo bản năng, đấu khí sử dụng bừa bãi, dễ dàng bị Phục Ma đệ tử hay Cái Bang đệ tử chém giết. Chân chính khó xơi chính là 200 binh lính Thương Triều được huấn luyện bài bản, tấn công theo đội hình, khiến cho nhân thủ của Lăng Huyền Phong tổn thương không ít. Sơ bộ đã có hơn 30 người đã táng thân dưới lưỡi kiếm của binh sĩ Thương Triều.

Lăng Huyền Phong tay cầm Ỷ Thiên Kiếm vừa chém đứt cổ 3 tên binh sĩ Thương triều, vừa nhìn lên Lộc Đài. Hắn vô cùng sợ hãi bởi vì lúc này phía trên bầu trời, mây đen đang dần tụ tập. Yêu khí thành hình vô cùng đậm đặc bay lởn vởn xung quanh. Thỉnh thoảng hắn lại nghe một vài tiếng hét thảm thiết như âm hồn vẫy gọi trong đám yêu khí kia. Văn Trọng dường như không hề quan tâm đến chiến sự bên dưới, vẫn thản nhiên hành pháp:

- Kim ô nghịch hành! Bồi hồi Cửu U! Huyền Băng Doanh Minh! Ly hỏa hôi ám! Thỉnh ngô hiệu lệnh! Diệt thế Càn Khôn!

Lão chỉ kiếm lên trời, đồng thời hét lớn:

- Đốt lửa!

- Tuân mệnh!

Phía dưới, một tên thủ hạ đang cầm sẵn cây đuốc, châm lửa vào một tòa tháp nhỏ bằng gỗ chất đầy rơm bên cạnh.

Phừng!

Liệt hỏa bốc lên, khói đen xộc thẳng lên trời cao. Bầu trời đang sáng liền bắt đầu trở nên tối dần. Lăng Huyền Phong có thể nhìn thấy mặt trời đang bị Mặt Trăng che lấp.

- Khốn kiếp! Hôm nay là Nhật Thực! Mặt Trời sẽ bị Trăng che lấp, vô cùng thích hợp để yêu ma hoành hành!

Quả nhiên, khắp nơi khắp chốn từng luồng khí đen bay tới vây xung quanh Lộc Đài, bầu không khí trở nên lạnh từ trong xương tủy.

Lúc này, trên Lộc Đài, có 3 thân ảnh xuất hiện.

Một lão già mặt đạo bào đã xỉn màu, khuôn mặt đầy nếp nhăn, khi nhìn thấy Văn Trọng, lão vuốt râu mỉm cười:

- Lệ khí tật hành, biên giả ai hồng. Lão Thái Sư! Đã lâu không gặp! Ngài vẫn khỏe chứ?

Văn Trọng nhìn thấy người này thì gật đầu:

- Ôn đại sư! Đã lâu không gặp.

Một nam tử mặc áo da thú, trên mặt có đeo một mảnh vải trắng che đi mắt trái, lưng đeo Nhật Nguyệt Đao (Thanh đao có lưỡi đao được lắp vào 2 đầu cán đao). Người này thân hình tỏa ra khí tức cô độc, ánh mắt ác liệt như dã lang.

- Dạ Hành Thiên Lý, mệnh bất lưu nhân. Ha ha ha ha ha! Thái sư! Dường như phía dưới có một đám chuột nhắt. Ngài có muốn Thích mỗ xuống xử lý không?

Đúng lúc này, một thanh âm méo mó, không giống nam, không giống nữ vang lên:

- Cơ thôn sơn hà, bạo diệt Càn Khôn. Hai vị chớ vội, không bằng xem Thôn mỗ diễn kịch!

Người này mặc một chiếc quần dài màu tím, thân trên để trần, khuôn mặt đánh phấn màu trắng bệch, lưng đeo một hòm thuốc, trông giống như một tên hát tuồng vậy.

Văn Trọng thấy thế liền lên tiếng ngăn cản:

- Các vị! Thời khắc đã đến! Không cần để ý tới bọn chúng. Mau mau chuẩn bị tiếp đón chủ ta!

3 người đều gật đầu, theo đó liền cúi người về phía Văn Trọng.

- -----------------------------

- Không xong! Bọn chúng sắp hoàn thành thi pháp rồi! Không kịp nữa! Đao đại hiệp! Tiết cô nương, Mục cô nương theo ta! Lý Mục ở lại chỉ huy mọi người, tiêu diệt bọn chúng!

- Rõ!

- Rõ!

Vận công đánh bay một tên áo trắng khiến hắn nổ tung thành từng mảnh ở trên không, Lăng Huyền Phong dẫn theo Đao Tây Thắng cùng Tiết Hồng Ánh và Mục Phong Lan phi thân lên Lộc Đài.

- Hừ! Mấy con ruồi này thật là khó chịu!
Thích Sát Sinh gầm gừ, tay nắm đao chuẩn bị ra tay. Văn Trọng ngăn cản, nói:

- Thôn Hài, giúp lão phu và nhị vị đây tiêu khiển một chút!

- Thái sư quả nhiên có nhã hứng! Thôn mỗ đành cung kính không bằng tuân mệnh!

Thôn Hài đứng ra chặn trước mặt Lăng Huyền Phong. Đao Tây Thắng quát:

- Yêu nghiệt! Còn muốn gọi hồn tên ma đầu đó về đây sao? Có Phục Ma Hội ở đây, chúng ta sẽ lấy mạng chó của ngươi!

Thôn Hài cười lạnh, giọng nói the thé:

- Ôi ta thật sợ quá đi!

Lăng Huyền Phong nói:

- Các vị hãy cẩn thận! Hắn là Võ Hoàng Bát Phẩm hàng thật giá thật đó!

- Phì! Võ Hoàng thì sao? Cho dù Võ Đế cũng phải chết dưới đao của lão phu!

Lăng Huyền Phong căng thẳng. Đối phương quá mạnh, vượt ra ngoài dự đoán của hắn. Không biết phe mình sẽ phải làm sao đây.

- Phi Long Tại Thiên!

Lăng Huyền Phong nhảy lên, nội công điên cuồng vận chuyển, một tiếng long ngâm vang lên, một đầu kim long uy mãnh đánh xuống người Thôn Hài. Nhưng Thôn Hài vẫn chỉ cười chói tai, tay hắn khẽ vận lực đánh tan kim long, một chưởng liền bức lui Lăng Huyền Phong.

Lăng Huyền Phong bị đánh lui, trong người cảm thấy một chút nhộn nhạo.

- Mọi người cùng lên! Ta không tin 4 người chúng ta không đánh lại một mình hắn!

Đao Tây Thắng quát, Mục Phong Lan cùng Tiết Hồng Ánh gật đầu. Mục Phong Lan cầm pháp trượng niệm chú, trên không trung xuất hiện từng đợt tia sét đánh xuống Thôn Hài. Tiết Hồng Ánh tay cầm liễu diệp đao chém về phía chân, Đao Tây Thắng chém vào cổ, Lăng Huyền Phong thì đâm vào tim. Thôn Hài vẫn cười ha ha, thân thể liền xoay một cái, công lực phát ra, tạo thành một vòng bảo hộ đánh tan thế công của mọi người. 4 cao thủ với những chiêu thức sát khí kinh hồn, dồn toàn lực tấn công, vậy mà đối phương vẫn thản nhiên ứng phó, toàn thân không nhiễm chút bụi nào. Lăng Huyền Phong cảm thấy bất lực, cho dù mình đã thay đổi rất nhiều phương thức tấn công, nhưng đối phương vẫn nhẹ nhàng đánh gãy. Chênh lệch về thực lực đáng sợ đến như vậy sao?

5 người giằng co một hồi lâu, Văn Trọng nhìn lên trời, cảm thấy đã đến lúc, liền quát:

- Thôn Hài! Đã đến giờ! Kết thúc đi!

- Tuân mệnh! Thôn Hài chợt dừng lại, hai tay hắn đột ngột phát ra một luồng khí tức nguy hiểm, túm lấy vũ khí của mọi người.

- Không được! Thu Ỷ Thiên Kiếm lại ngay!

Hệ thống cảm thấy nguy cơ, ngay lập tức không chờ Lăng Huyền Phong phản ứng, đã nhanh chóng rút Ỷ Thiên Kiếm lại.

Oành!!!

Thôn Hài tung chưởng đánh bay 4 người. Lăng Huyền Phong bị nội thương rất nặng, phun ra mấy ngụm máu tươi, thân thể cảm thấy đau đớn. Hệ thống cảnh báo:

- Nguy hiểm đến tính mạng! Mau dùng thuốc điều trị!

- Dùng cái rắm! Hai tay của ta bị đánh gãy rồi!

Lăng Huyền Phong cảm thấy một mối nguy hiểm ập đến. Văn Trọng từ trên đài cao bước xuống. Lão đi đến trước mặt Đao Tây Thắng:

- Chà! Nhìn xem đây là ai? Đao Tây Thắng, nghe nói ngươi là một đao khách sừng sỏ bậc nhất của Phục Ma Hội.

- Phì! Muốn giết thì giết! Há nhiều lời?

- Ha ha ha ha! Lão phu không giết ngươi đâu! Ha ha ha ha!

Văn Trọng cười lớn, từ hai bàn tay lão một luồng khí màu đỏ xộc ra bay thẳng đến chỗ Đao Tây Thắng:

- Cửu U Hậu Khanh! Ngô Ta Chi Lực! Tỏa Hồn Phong Thần!

Đao Tây Thắng hét thảm một tiếng sau đó ngã gục xuống đất. Ngay lập tức một vài tên thuộc hạ của Văn Trọng chạy đến rồi kéo hắn đi. Văn Trọng tiếp tục bước đến chỗ Lăng Huyền Phong, lão cười gằn:

- Nhóc con! Ngươi chính là huyết mạch của tiểu tử Văn Lang đó đúng không? Mấy ngàn năm trước chính hắn đã đánh tan đội quân Thương Triều của lão phu. 100 năm trước lại dám cả gan cản đường lão phu! Ngày hôm nay, hắn không có mặt, vậy thì xem ai có thể cứu ngươi? Sát!

Phập!

Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy ngực mình nhói lên một phát. Nhìn xuống dưới, hắn chỉ thấy một lưỡi kiếm đâm thẳng vào vị trí tim của mình. Máu tươi điên cuồng chảy.

- Không thể nào! Bảo y của hệ thống cũng không thể ngăn cản sao?

Ý thức của hắn dần dần mất đi, trong đầu chỉ nghe tiếng kêu điên cuồng của hệ thống:

- Nguy hiểm! Ký chủ nguy hiểm đến tính mạng! Sinh mạng dần mất đi! Nguy hiểm! Nguy hiểm!

Tiết Hồng Ánh cùng Mục Phong Lan tuyệt vọng, các nàng kêu lên thảm thiết:

- Giáo chủ! Giáo chủ! Không!!

Lăng Huyền Phong ý nghĩ nổi lên:

- Ta sẽ chết sao?

Ngay lúc này, có 4 nữ nhân, ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần. Tuy rằng các nàng không ở cùng 1 chỗ với nhau, cũng không phải tỷ muội ruột thịt. Nhưng lúc này các nàng đều có chung một cảm giác: Trái tim của các nàng bỗng nhói lên một cái, một cảm giác bất an chợt hiện.

- Tại sao, tại sao ta lại có cảm giác đau đớn như vừa mất đi một cái gì?

Trong đầu các nàng đều hiện ra hình ảnh một người: Một nam tử trẻ tuổi, anh tuấn xuất trần, nụ cười như tắm gió xuân.

- Chẳng lẽ hắn xảy ra chuyện?

Chương 215: Lại gặp hai sát tinh

Lăng Huyền Phong ngã gục xuống, hắn có hể cảm thấy sinh mệnh đang dần trôi đi. Sau khi đâm hắn một phát, Văn Trọng quay sang Tiết Hồng Ánh và Mục Phong Lan. Hai nàng cũng chịu chung số phận như Đao Tây Thắng, bị một chưởng của Văn Trọng mà ngất, sau đó bị thuộc hạ mang đi. Sau khi giải Mục Phong Lan bị đưa đi, Văn Trọng cầm kiếm chỉ trời cao quát:

- Ta xưng Văn Trọng! Thái Sư Thương Triều! Thiên mệnh khó tin, cố mệnh vô thường. Từ thời Hồng Hoang, nhiều kẻ tự xưng là thần, áp bức phàm nhân, dân chúng lầm than, nhà nhà khỏ sống. Sau có nhà Thương ứng thiên mệnh, vương triều hưng thịnh luôn làm gương để kẻ khác noi theo. Đến thời Trụ Vương đế Tân, đại đức của đại vương làm kẻ ghen tị, thỉnh cầu thần ma. Bọn họ đã sai yêu nghiệt mê hoặc đại vương ta, lại còn phò giúp nhà Chu gây loạn, đại vương ta vì không muốn gây họa lương dân nên đã tự thiêu đại Trích Tinh Lầu. Nhưng thế sự vô thường, đại vương vì có thiên mệnh, nên hồn phách không bị tiêu tán, vẫn ở Cửu U Giới. Văn trọng nay ở Lộc Đài thỉnh cầu đại vương ta trở lại, gây dựng lại nhà Thương, trấn áp thần ma! Các ngươi, hãy đón nhận sự trở lại của đại vương ta!

- Không được! Ta không được nữa rồi. Mị nhi, Thanh nhi, Tuyết nhi, ta có lỗi với các nàng....

Lăng Huyền Phong cảm thấy trước mắt tối sầm, toàn thân không còn một chút sức lực nào nữa,.......

Văn Trọng đã thành công. Bầu trời đã biến đổi, yêu khí tràn ngập khắp nơi. Từng luồng từng luồng hắc khí lượn lờ quanh Lộc Đài như muốn chào mừng sự trở lại của yêu ma vậy. Lão ngồi xuống đất, sắc mặt đã trắng bệch không còn chút máu.

- Thôn Hài, Ôn Ngược, ở lại hộ pháp cho lão phu! Thích Sát Sinh, tiếp tục triển khai kế hoạch!

Phía dưới Lộc Đài, cuộc chiến đã ngã ngũ. Toàn bộ Binh sĩ Thương triều đã ngã xuống cùng với đám bạch y nhân. Phe Cái Bang cùng Phục Ma hội cũng chịu tổn thất không nhỏ. Ít nhất 100 người đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Lý Mục khuôn mặt đầy máu tươi của kẻ thù nhìn lên trên, hắn cảm giác đại sự không ổn, liền quay lại phía dưới:

- Mau! Chị viện cho Bang Chủ!

- ---------------------------------

- Đây là đâu?

Lăng Huyền Phong cảm thấy đầu đau như búa bổ. Hắn sờ vào ngực mình nơi vết kiếm đâm vào.

- Hả? Tại sao lại không có gì?

Hắn vô cùng ngạc nhiên, bởi vì ngực của hắn lại không có vết thương nào cả! Ngẩng mặt lên nhìn xung quanh. Hắn không biết đây là đâu. Nơi này vô cùng lạ lẫm. Bầu trời đang mưa, mưa rất lớn, rất nặng hạt. Nhưng hắn lại không cảm thấy được sự ẩm ướt nào cả. Bầu trời chỉ thuần một màu đen kịt, đâu đó thỉnh thoảng lại có một vài tia chớp. Bầu không khí vô cùng ngột ngạt. THoang thoảng trong gió lại nghe thấy tiếng rên rỉ ai oán. Lăng Huyền Phong cảm giác được một sự lạnh lẽo từ tâm can mình. Hắn bước đi vài bước, rốt cục phía trước có ánh sáng.

- Hệ thống! Anh ở đâu?

Lăng Huyền Phong điên cuồng gọi, nhưng hệ thống không trả lời, hắn không cảm giác được một chút gì.

- Nơi này là nơi quái quỷ nào?

Hắn cảm thấy cộm cộm ở ngực, thò tay vào, lấy ra một hạt châu màu ngọc bích sáng loáng.

- Cái gì cũng không còn, tại sao còn lại nó?

Hạt châu này chính là ở Học hữu tỷ võ sau khi đánh chết Hà Thần Quang, Lăng Huyền Phong nhặt được - Phản Hồn Đan!- Ế! Phía trước có bóng người?

Lăng Huyền Phong phấn chấn, có người nghĩa là có hy vọng. Hắn nhanh chóng vận công phi thân đến, nhưng mà...

Bịch!

- Ai ui!

Vừa nhảy lên, hắn ngay lập tức ngã xuống. Nhìn lại, hắn đã vấp phải một tảng đá có hoa văn kỳ lạ.

- Tảng đá này là gì? Sao mình không nhìn thấy nó lúc trước nhỉ?

Không nghĩ được, hắn dứt khoát bỏ qua, tiếp tục dùng khinh công. Nhưng lần này hắn phát hiện trong người mình vậy mà không có một chút nội lực nào cả! Thôi thì đành chạy bộ vậy - Hắn nghĩ thầm.

Lăng Huyền Phong chạy, hắn chạy càng lúc càng nhanh, nhưng hắn càng chạy, người kia vậy mà lại càng tiến ra xa!

- Kháo! Chuyện quái quỷ gì thế này?

Chợt một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai Lăng Huyền Phong, hắn chỉ cảm thấy một áp lực cực lớn đặt lên vai. Quay người lại, hắn bị dọa cho suýt ngất:

- Hai vị tôn giả! Hai vị sao lại có mặt ở nơi này?Trước mặt hắn lúc này là một nam một nữ. Nữ mặc bạch y, khuôn mặt trắng toát, son môi đỏ chói. Nam mặc hắc y, khuôn mặt đen kịt, nhíu mày nhìn hắn.

- Tiểu tử! Thì ra ngươi ở đây! - Hắc y nam nhân cười khà khà.

Lăng Huyền Phong khuôn mặt biến thành trái mướp đắng. Ôi mẹ ơi, tại sao lại gặp hai sát tinh này ở đây?

Đứng trước mặt hắn lúc này, chính là đại danh đỉnh đỉnh Hắc Bạch Vô Thường!

Bạch Vô Thường thích thú nhìn hắn:

- Hắc hắc, chàng trai, chúng ta lại gặp mặt rồi.

- Dạ dạ, ba chúng ta đúng là hữu duyên! Chẳng hay không biết vì lý do gì mà phiền hai vị đại gia đích thân đến tận đây vậy?

Hắc Vô Thường vỗ vỗ vai hắn:

- Tiểu tử ngươi không biết đây là đâu à?

- Khụ! Thỉnh Hắc đại gia khai sáng cho tiểu nhân!

- Tiểu tử ngươi biết tảng đá kia là gì không?

Nhìn theo phía Hắc Vô Thường chỉ, Lăng Huyền Phong ngạc nhiên. Tảng đá lúc nãy sao lại ở đây? Mình chạy được một quãng khá xa rồi mà?

Nhìn thấy vẻ mặt thẫn thờ của hắn, Bạch Vô Thường cười hì hì:

- Chàng trai, ngươi đang nhìn vào Tam Sinh Thạch đó!

- Tam Sinh Thạch? Sao nghe quen thế nhỉ? Tam Sinh.... Kháo!

Lăng Huyền Phong đặt mông xuống dưới đất. Hắc Bạch Vô Thường có mặt ở đây, lại còn có Tam Sinh Thạch nữa. Nếu mà hắn không biết mình đang ở đâu, thì đúng là quá ngu ngốc rồi. Hắc Vô Thường ánh mắt giống như là "Ta biết ngay mà!" nói với hắn:

- Tiểu tử! Hiện tại ngươi đang ở dưới Âm Tào Địa Ngục!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau