TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Hàng Long Thập Bát Chưởng

- Lão cẩu! Cho ngươi một cơ hội đó! Nếu không lại bảo bản thiếu gia khi dễ lão già!

Lăng Huyền Phong trực tiếp bỏ qua Lâm Chấn, hướng tới Hà Thần Quang ngoắc tay.

- Được! Nếu tiểu tử ngươi muốn chết, lão phu thành toàn ngươi!

Hà Thần Quang không chần chờ nữa, hai tay tụ lại đấu khí, dẫn vào song chưởng, lao tới tấn công.

- Khai Sơn Chưởng!

Chưởng lực rít gào trong gió tạo ra những tiếng "Xuy Xuy". Lăng Huyền Phong cười lạnh. Cho ngươi nếm thử tuyệt chiêu mới của ta!

Ngao!!!!

Đột nhiên, xung quanh khán đài, tất cả mọi người đều nghe thấy một tiếng rít gào mạnh mẽ.

- Tiếng gì vậy?

- Là tiếng long ngâm? Nó ở đâu ra?

Hoàng Đế Long Tường ánh mắt sắc bén nhìn về phía Lăng Huyền Phong:

- Tiếng long ngâm... đến từ phía tiểu tử kia?

Đúng như vậy, Lăng Huyền Phong vận khí, hai tay chắp vào nhau chỉ lên trời, xong vẽ một hình tròn, hét lớn:

- Tiềm Long Vật Dụng!

Ngao! Ngao! Ngao!

Chân khí trong cơ thể hắn điên cuồng vận chuyển. Nội công Cửu Dương Chân Kinh uy mãnh phát ra, quanh người hắn bụi đất bay tán loạn. Thế rồi, trên người hắn, xuất hiện một, hai, không... là ba con kim long hoàn chỉnh với đầy đủ bộ phận cơ thể!

- Võ kỹ gì thế này? Uy lực thật kinh khủng!

Thượng Quan gia, Thượng Quan Hùng mắt ưng nhìn xuống, sắc mặt ngưng trọng:

- Tiểu tử này... võ kỹ thật bá đạo! Hơn nữa, chưa tới 20 tuổi, Võ Tôn Thất Giai!

- Phu quân! Ngươi nói sao? Võ Tôn Thất Giai?

Phu nhân của Thượng Quan Hùng sắc mặt kinh ngạc nhìn trượng phu của nàng. Nàng biết phu quân mình phàm những chuyện tu luyện hắn chưa bao giờ nói đùa. Nếu quả thực như thế, thì Lăng gia này, đã sinh ra một tiểu quái vật!

- Hả? Không thể nào!

Hà Thần Quang khi thấy Lăng Huyền Phong bộc phát ra tu vi Võ Tôn Bát giai thì giật mình kinh hãi, đồng thời thu hồi lại song chưởng, nhưng không thể né được kình khí nóng rực do Lăng Huyền Phong phát ra.

Uỳnh!!!

Hà Thần Quang vận đấu khí chống đỡ, va chạm với kình khí tạo ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Hắn bị chấn lui tới hơn 10 bước, sau lưng toát mồ hôi lạnh. Thật kinh khủng! Mới chỉ vận khí thôi đã uy mãnh đến mức này. Đây là võ kỹ gì?

- Sao? Không lên à? Vậy thì ta lên! Đột Như Kỳ Lai!

Lăng Huyền Phong đột nhiên phi thân đến, tay phải tụ chưởng, tạo ra một đầu Kim Long cực lớn, đánh thẳng về phía Hà Thần Quang.

- Chết tiệt!

Hà Thần Quang giật mình, vội vã vận khí tụ vào song chưởng để đón đỡ.Chát! Uỳnh!!!!

Lại một tiếng nổ lớn vang lên. Đầu Kim Long do Lăng tam thiếu phát ra uy mãnh nuốt trọn đấu khí từ Hà Thần Quang, đánh hắn bay ra xa 10 mét.

Phụt!

Hà Thần Quang vất vả phun ra một ngụm máu tươi mới ổn định thương thế.

- Ồ? Vậy mà không chết? Xem ra ta ra tay còn quá nhẹ rồi! Kháng Long Hữu Hối!

Grao!!!

Lần này, từ tay của Lăng Huyền Phong bắn ra một con Kim Long hoàn chỉnh, gào thét bay tới chỗ Hà Thần Quang.

- Đáng chết!

Hà Thần Quang sợ hãi, vội vàng nhảy lên né tránh.

Oanh!!

Đầu Kim Long kia đánh trượt, tạo ra một cái hố sâu hơn 8 mét ở giữa sân!

- Chưa hết đâu! Còn nữa!

Lăng Huyền Phong không để cho Hà Thần Quang cơ hội đáp trả, liền phi thân lên cao hơn hắn, cúi người xuống đánh ra một chưởng:

- Phi Long Tại Thiên!

Chứng kiến nội lực nóng rực như lửa của Lăng Huyền Phong ùn ùn kéo đến, Hà Thần Quang đang ở trên không trung không thể né được, lại phải dồn sức đón đỡ

Phanh!!

Chênh lệch về thực lực khiến cho đấu khí của Hà Thần Quang bị đánh tan một cách nhanh chóng, hắn rơi xuống đất, trong miệng phun trào máu tươi. Lảo đảo đứng dậy, hắn móc trong người ra một viên đan dược.- Nhãi ranh! Hôm nay bức lão phu phải dùng đến nó! Ngươi chết cũng coi như có vinh dự đi! Ha ha ha!

Hệ thống đột nhiên cảnh báo:

- Không xong! Viên đan dược kia có ma khí! Đừng để hắn nuốt!

Nhưng đã chậm, Hà Thần Quang đã cắn nát viên đan dược đó, dược lực tuôn trào, một nguồn năng lượng quỷ dị ập đến, tràn ngập trong cơ thể hắn.

- Đây là đan dược quái quỷ gì vậy?

- Hỏng rồi! Viên đan dược đấy có ma khí! Cùng một loại với đám yêu quái từ Cửu U Ma Giới!

- Phắc! Thật sao?

Khí thế trong người Hà Thần Quang bắt đầu tăng vọt. Tu vi của hắn từ Lục giai Võ Tôn, nhảy một mạch lên Cửu Giai trong chớp mắt. Nhưng xung quanh người hắn bốc lên những luồng khói đen, con mắt của hắn cũng biến thành đỏ như máu.

- Oắt con! Hôm nay làm lộ bí mật của ta! Ngươi phải chết! Khai Sơn Chưởng!

Lại một chưởng kia, nhưng lần này uy lực của nó ít nhất cũng phải tăng lên gấp ngàn lần! Áp lực từ chưởng pháp hướng đến làm Lăng Huyền Phong cảm thấy khó thở, nhưng hắn lại vô cùng bình tĩnh.

- Ngươi nghĩ đến Võ Tôn Cửu Phẩm là ta sẽ sợ sao?

Ngay khoảnh khắc Khai Sơn Chưởng đánh tới, Lăng Huyền Phong làm một thủ thế kỳ dị: thân thể hắn bỗng nhiên tạo ra một hấp lực cực lớn, hút lấy chưởng pháp của Hà Thần Quang. Trong khoảnh khắc, Hà Thần Quang kinh hãi phát hiện mình không còn làm chủ được cơ thể nữa! Tay của Lăng tam thiếu chỉ bên trái, cơ thể Hà Thần Quang lại không thể hướng sang phải. Lăng Huyền Phong nắm lấy cổ tay của Hà Thần Quang hét lớn:

- Khai Thái Cực! Xoay chuyển càn khôn!

Bất ngờ, Lăng Huyền Phong dẫn toàn bộ lực lượng của KHai Sơn Chưởng đánh thẳng vào ngực của Hà Thần Quang.

Phanh!! Hự!

Hà Thần Quang bị chính chưởng lực của mình đánh lên người, liền bay ra xa hơn chục mét.

- Ngươi... Đây là võ kỹ gì? - Hắn đã sợ rồi. Vừa xong, Lăng Huyền Phong di chuyển vô cùng chậm chập, nhưng phảng phất như không gian xung quanh hắn đã bị hắn khống chế vậy, và Hà Thần Quang đã bị rơi vào khoảng không gian đó, không thể làm chủ được cơ thể mình.

- Hỏi nhiều vô ích! Mang câu hỏi đó xuống Âm Tào Địa Phủ đi! Thời Thừa Lục Long!

Lần này, Lăng Huyền Phong xuất ra một lúc 6 con Kim Long, đánh thẳng vào nơi Hà Thần Quang đang đứng.

- Không!!!! Ta không thể chết!!

Oanh!

Hà Thần Quang bị 6 con rồng quấn lấy, bay lên không trung, sau một cái chớp mắt thì nổ tan tành, cặn bã cũng không còn.

Cạch!

Một vật nhỏ màu xanh lục rơi xuống đất. Lăng Huyền Phong nhặt nó lên.

- Cái gì đây?

- Theo dữ liệu của hệ thống thì đây là Phản Hồn Đơn, nhưng ta lại không thể nào tìm ra được tác dụng của nó. Dường như dữ liệu đã bị thiếu!

Chương 207: Nghịch thiên nhất kiếm

- Hà... Hà lão sư... Hắn... hắn.. ch... chết rồi!

An Lộc Minh nhìn thấy Hà Thần Quang bị 6 con kim long quấn lấy nổ tan tafnhm tức thì trở nên ngây ngốc, hạ thân bỗng chảy ra một vũng nước vàng khè, sắc mặt tái nhợt, không tin vào mắt mình. Vào lúc này hắn chỉ muốn tát vào mặt mình mấy cái. Tại sao lúc đó mình lại ngu như thế? Lần này thì đẹp rồi, đá trúng tấm sắt. Trêu chọc ai không trêu, lại chọc đúng một tên Võ Tôn?

- Lăng... Lăng... huynh....

Lăng Huyền Phong quay sang An Lộc Minh đang run như cầy sấy:

- An huynh còn có ý kiến gì sao?

- Kh... không phải. Lăng huynh xem... chuyện này...

- Về chuyện đổ ước giữa chúng ta, An huynh còn có ý kiến gì chăng

An Lộc Minh rùng mình, vội vàng quỳ hai chân xuống dập đầu liên tục.

- Lăng huynh, tiểu đệ sai rồi, đã thua nên phải thực hiện, tiểu đệ xin dập đầu...

Bịch! Bịch! Bịch!

Âm thanh đập vào sàn đấu vang lên liên hồi. Lần này không ai đi ra cản. Ngươi lấy tư cách gì mà cản? Cao thủ Võ Hoàng muốn cản sao? Không vấn đề, chỉ cần Độc Cô gia đồng ý. Nhưng... họ sẽ đồng ý sao? Hơn nữa, các ngươi còn quên có Hoàng Đế đang ở đây sao? Cả gan xông vào? Coi thường vương pháp ư? Vậy thì ngươi chán sống rồi!

Lâm Chấn viện trưởng ngơ ngác nhìn vào vị trí Hà Thần Quang bị nổ banh xác. Ban đầu lão có ý định can thiệp, nhưng một âm thanh nghiêm khắc chui vào tai hắn:

- Không được can thiệp! Cứ đứng yên mà xem xét!

Lâm Chấn rùng mình, quay lại thì thấy ánh mắt sắc lạnh của Hoàng Đế, lập tức hiểu: Xem ra Hoàng Đế coi trọng tiểu tử này. Hà Thần Quang,... ài.... Quả nhiên, đúng như dự đoán của lão, Hà Thần Quang bị Lăng Huyền Phong đánh cho tơi tả. Đặc biệt, cuối cùng hắn còn lôi ra một viên đan dược. Lâm Chấn có thể cảm giác được bên trong chứa đựng một luồng năng lượng vô cùng lớn.

- Viên đan dược đó là gì? Tại sao ta lại thấy nó có chút tà ác? - Lâm Chấn lẩm bẩm.

Chuyện đã đến nước này, chuyện khiêu chiến đã kết thúc. Phía Độc Cô gia đã chiến thắng. Độc Cô gia cùng Lăng gia, hai nhà đều xuất hiện hai nhân tài vô cùng đáng chú ý. Độc Cô Lữ Nhân với kiếm pháp quỷ bí khó dò, trong từng chiêu kiếm ẩn chứa sát khí vô hạn. Còn Lăng gia thì nổi bật hơn, chưa tới 20 tuổi mà đã thành tựu Võ Tôn thất giai, cá nhân lại còn là người bị toàn đế quốc coi là phế nhân? Chưa kể đến thanh bảo kiếm làm vạn người ước ao nữa.

Hoàng Đế Long Tường đứng dậy nói:

- Lăng gia ở đâu?

Toàn bộ nhân thủ Lăng gia đứng dậy:

- Có vi thần!

- Lăng gia có được nhân tài như vậy, trẫm rất thưởng thức. Lệnh cho Lăng gia tam thiếu gia, 3 tháng nữa tham gia kỳ thi Võ Trạng Nguyên!

- Tạ ơn bệ hạ!

Võ Trạng Nguyên? Lăng gia tam thiếu được Hoàng Đế cho thi Võ Trạng Nguyên! Đây là một tin tức giống như quả bom làm oanh động toàn trường. Như vậy có nghĩa là Lăng Huyền Phong này đã lọt vào mắt xanh của bệ hạ, tương lai của hắn không phải là rộng mở sao? Vào lúc này, vô số gia tộc đã bắt đầu tính kế làm sao để làm quen, đồng thời tính toán xem làm sao để ôm vào chân của Lăng gia nữa. Nhất thời, cái tên Lăng Huyền Phong đã trở nên rất nóng, chạm tay có thể bỏng!

- Cơ hội của chú đến rồi đó! Tham gia kỳ thi Võ Trạng Nguyên, tiến được vào vòng cuối cùng, cơ hội gặp mặt Quách Vọng Sơn sẽ đến! - Hệ thống nói!

- Hóa ra ý của anh khi nói tham gia khiêu chiến là như vậy. - Lăng Huyền Phong hiểu ra.

Sau khi hạ ý chỉ, Hoàng Đế cùng các vương tôn quý tộc bắt đầu rời đi, Thiên Tinh thành học hữu tỷ võ cũng chính thức hạ màn.

- ------------------------------

Tại Độc Cô gia...

- Lão hỗn đản! Tại sao bây giờ ngươi mới tới? Ngươi có phải là đã quên mất là còn có lão thái bà ta ở đây đúng không?

Tại chính sảnh Độc Cô gia, một âm thanh vang vọng với tần số đủ để làm cho một người bình thường bị chấn đến điếc tai. Ngay tại lúc này, Vu gia, Độc Cô gia, Lăng gia ngoại trừ Lăng Chấn lão gia tử, ai ai cũng đã bịt tai lại.
- Không phải! Bà nghe ta nói... tất cả không phải như bà nghĩ đâu!

- Không phải như lão nương nghĩ? Vậy lão hỗn đản ngươi có ý gì? Lão nương đã ở lại đây hơn 20 năm! Ngươi có bao giờ hỏi ta lấy một câu? Nếu không phải tôn tử của ngươi đến vấn an, chắc ta cũng quên mất cái thân phận chủ mẫu của Lăng gia rồi!

Lăng lão gia tử bị mắng cho như cẩu huyết lâm đầu, chỉ biết chịu trận. Lão không dám cãi lại lão bà. Độc Cô Tiểu Phương năm xưa từng được mệnh danh là "Đế đô đệ nhất bạo lực nữ nhân". Năm đó, khi biết tin Lăng Chấn của Lăng gia đã rước được "mẫu bạo long" này đi, ai ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

- Ầy... lão bà à! Không phải chúng ta đã thỏa thuận trước sao? Ách! Độc Cô huynh, nói giúp ta một lời.

Độc Cô Hàn Vân định mở miệng, lập tức gặp ánh mắt hình viên đạn của muội muội, liền câm như hến.

- Ây dà! Hôm nay thời tiết thật đẹp! Ánh nắng thật ấm áp biết bao!

Mọi người sắc mặt đen thui, bây giờ đã tối rồi, nhà nhà ai cũng đã thắp đèn, ánh nắng ở đâu ra? Nhưng mà...

- Ầy! Độc Cô gia gia nói đúng! Trời hôm nay nắng đẹp! Không biết Độc Cô gia gia có nhã hứng đi uống trà với tôn nhi chăng?

Lăng Huyền Phong lập tức hùa theo.

- Đúng là tôn nhi ngoan! Lão phu cũng có ý đó!

Độc Cô Hàn Vân không chần chừ, lập tức kéo Lăng Huyền Phong bỏ trốn mất dạng. Vu lão gia tử cũng đánh trống lảng theo:

- Ta cũng đi xem bọn hắn thế nào! Tuyết nhi! Theo bồi gia gia một chuyến!

Sau khi Vu lão gia rời đi, mọi người cũng bắt đầu lấy cớ rời đi, chỉ để lại Lăng lão gia cùng Độc Cô lão thái.

- -----------------------------

- Nhi tử! Con thật sự đã thành Võ Tôn?

Lăng Phiêu hỏi nhi tử. Đến lúc này ông cũng chưa thể tin được sự thực.

- Đúng thế, thực ra nhi tử mới tiến giai Võ Tôn thất giai vào sáng nay.

Lăng Huyền Phong gãi đầu. Ngày hôm nay, sau khi Thượng Quan Hương rời đi, hắn không lập tức đi đến Thiên Tinh thành, mà ở lại dùng kim tệ mua Tử Linh Đan để thăng cấp.Độc Cô Hàn Vân hỏi:

- Tôn nhi ngoan, kiếm pháp mà ngươi sử dụng để giết Mạc Kim Thử là gì vậy? Ta chưa nhìn thấy bao giờ?

Lăng Huyền Phong nói:

- Cái này cũng là sáng nay tôn nhi mới ngộ ra, nên mới đến nơi có chút chậm trễ.

Lăng Huyền Phong hồi tưởng lại:

- Ê chú em!

- Gì thế anh?

- Quên mất không nói cho chú, 2 tháng trước chính là Tết Nguyên Đán, nhưng lúc đó anh không có mặt. Chính vì thế hôm nay sẽ tiến hành quay thưởng bù.

- Ngay tại đây? Anh không sợ trễ nải thời gian sao?

- Còn lâu, theo tính toán chính xác, khiêu chiến sẽ bắt đầu vào buổi chiều nay, bây giờ vẫn còn sớm!

- Ồ, vậy thì bắt đầu quay thưởng!

- Tết Nguyên Đán, chú sẽ được thưởng quay 3 lần.

- Được!

......

Kết quả ra sao? Lăng Huyền Phong sau 3 lần quay thưởng, không ngờ đã quay trúng toàn bộ chiêu thức còn thiếu của Độc Cô Cửu Kiếm, làm hắn nhảy cẫng lên vì vui mừng. Đột nhiên, hệ thống lên tiếng:

- Phát hiện có thể dung hợp Độc Cô Cửu Kiếm! Có muốn dung hợp?

Lăng Huyền Phong khựng lại, cảm thấy kinh ngạc. Độc Cô Cửu Kiếm có thể dung hợp lại?

- Thật sự có thể dung hợp lại sao?

- Đúng thế!

- Được, vậy dung hợp đi!

Vù!

9 quyển bí kíp xuất hiện, bay lơ lửng trước mặt hắn, rồi bắt đầu gộp lại. Vài phút sau, quầng sáng xuất hiện, Lăng Huyền Phong đưa tay ra. Trước mắt hắn là một quyển bí kíp mới:

- Nghịch Thiên Nhất Kiếm?

Đây là kiếm pháp gì? Tại sao mình chưa hề nghe tới?

Giở quyển bí kíp ra, hắn đọc được một dòng chữ:

"Kiếm trên thế gian, không phải để trưng bày, không phải để múa. Kiếm là để giết! Giết người, một kiếm là đủ! Một kiếm phá vạn vật! Một kiếm nghịch thiên! Nghịch Thiên Nhất Kiếm!"

- Lời nói này thật bá đạo! Một kiếm nghịch thiên?

Chương 208: Hoàng Đế đang đặt tầm ngắm vào ngươi

- Nghịch thiên nhất kiếm! Cái tên thật là khí phách!

Lăng Huyền Phong trầm trồ xuýt xoa, rồi theo hướng dẫn của bí kíp, bắt đầu luyện thử. Hắn mất tận 3 tiếng chỉ để luyện kiếm, nhưng rốt cục thì chỉ có ra bộ dáng, còn tinh túy trong đó thì vẫn còn kém xa.

- Gần đến giờ rồi, mau đến thôi! - Hệ thống giục.

- Ài, không luyện được là bao, chỉ đành có bao nhiêu dùng bấy nhiêu vậy....

- ------------------------------------

Rời khỏi hồi tưởng, hắn liền bịa ra một câu chuyện:

- Mấy tháng trước, sư phụ của tôn nhi kéo đi thí luyện. Ngài nói sẽ truyền lại sở học một đời cho tôn nhi. Nhưng mà tôn nhi ngu dốt, kiếm pháp chỉ luyện được chút da lông, còn tinh túy của nó thì kém tới mười vạn tám ngàn dặm!

Độc Cô Hàn Vân thầm thán phục. Mới chỉ một chút da lông? Kiếm pháp đấy bao gồm ý cảnh vô tận, người ngoài đứng xem rất dễ bị trầm mê vào nó. Vậy mà tiểu tử này mới chỉ luyện được "một chút da lông" thôi sao?

Lăng Phiêu hỏi:

- Nhi tử! Vậy còn chưởng pháp kia của con? Có phải do người đó dạy không?

Lăng Huyền Phong lắc đầu:

- Sư phụ không dạy cho con chưởng pháp đó. Người nói tạo nghệ của chính bản thân mình lại kém hơn rất nhiều so với đại sư huynh, chưởng pháp đó là do đại sư huynh dạy con.

Tê!!!

Mọi người hít một ngụm khí lạnh. Ngay đến cả sư phụ cũng phải chịu thua đồ đệ ư? Tông môn tiểu tử này là đâu? Tại sao lại toàn là quái vật thế này?

- Chưởng pháp đó tên là gì? - Lăng Phiêu hỏi tiếp.

- Chưởng pháp đó gọi là "Hàng Long Thập Bát Chưởng".

Hay! Cái tên rất hay! Rất bá khí! Chưởng pháp vô cùng bá đạo, cái tên cũng bá đạo không kém.

- Vậy, nhi tử, có thể....

Lăng Phiêu dò hỏi, mọi người đều dùng ánh mắt chờ mong nhìn hắn. Môn chưởng pháp bá đạo như thế, nếu như gia tộc chúng ta có được, vậy thì còn gì tốt hơn nữa?

Nhưng làm cho mọi người thất vọng, Lăng Huyền Phong lắc đầu:
- Phụ thân, nhi tử có thể đồng ý với người bất cứ cái gì, nhưng chuyện này thì không thể được. Đây là vấn đề về nhân mạch của môn phái, chưởng pháp này thuộc dạng chí cương chí dương, vô cùng cương mãnh bá đạo. Đòi hỏi người dùng phải có công lực thuần dương mới có thể sử dụng, hơn nữa nó lại tiêu hao cực kỳ kinh khủng. Cũng may nhi tử có công pháp đặc thù mới có thể miễn cưỡng duy trì. Nếu là người thường, cho dù là Võ Hoàng nếu như cố tình cưỡng chế đánh ra chưởng thứ 2 thôi là đã bị quá tổn hao công lực mà chết. Chưởng pháp này yêu cầu rất cao, không phải ai cũng học được. Với lại nhi tử đã lập lời thề với đại sư huynh, một đời này chỉ có thể đơn truyền. Xin phụ thân và mọi người hiểu cho.

Lăng Huyền Phong không có nói ngoa. Trong trận chiến vừa rồi, hắn sau khi dùng tới chưởng thứ 3 thì nội lực đã bị hút gần như sạch sẽ, đầu váng mắt hoa. Hắn e rằng nếu như Hà Thần Quang chống đỡ được tới chưởng thứ 4, e rằng tính mạng của mình sẽ gặp nguy hiểm. Mọi người trong sân cũng gật đầu hiểu ý. Đây là điều dễ hiểu. Vũ kỹ này quả thực nếu như là cao thủ Võ Hoàng, Võ Đế phát ra thì uy lực nó sẽ ghê gớm đến mức nào? Lăng Huyền Phong đây là Võ Tôn thôi, khi phát chưởng ra thì ngay cả bọn họ cũng phải rợn tóc gáy. Yêu cầu của sư môn hắn cũng là chuyện thường tình. Nếu như Lăng Huyền Phong đồng ý mới là có quỷ.

- Đệ đệ ngoan! Vậy còn thanh kiếm kia?

Vu Thiên Tuyết đột nhiên hỏi. Chúng nhân đều sực nhớ tới, ánh mắt nóng bỏng trông chờ. Lăng Huyền Phong cũng không keo kiệt...

Ông!!!!!

Một tiếng kiếm ngân vang lên. Trong đêm tối mội tia quang mang sắc lạnh phát ra làm cho ai ai cũng phải rợn tóc gáy.

- Bảo kiếm! Bảo kiếm!

Kẻ si mê kiếm như Độc Cô gia chủ cùng với 3 huynh đệ Độc Cô gia ánh mắt si mê nhìn thanh kiếm đó. Chuôi kiếm nạm bảo ngọc, lưỡi kiếm thon dài, tỏa ra khí thế mãnh liệt, hoa văn hình rồng uốn lượn. Mọi thanh kiếm xung quanh đều run lên bần bật. Ai ai cũng phải cố gắng kìm chế nếu không chỉ e rằng kiếm sẽ thoát ra khỏi khống chế mất!

- Tôn nữ tế ngoan, kiếm này từ đâu đến?

Vu lão gia tử nuốt một ngụm nước bọt. Tuy lão không chủ tu kiếm pháp, nhưng kinh nghiệm chém giết đầy mình, là một người biết hàng. Vũ khí có tốt hay không, chỉ cần một ánh mắt thôi lão cũng nhìn ra. Ỷ Thiên Kiếm có thể làm cho lão khiếp sợ như vậy thì đủ biết rằng nó "tốt" đến mức nào?

- Đúng thế! Ta nhớ ngày trước ngươi cũng đeo một thanh kiếm, nhưng nó không giống như bây giờ? - Lăng Phiêu cũng nói chen vào.

Lăng Huyền Phong mỉm cười: - Phụ thân, thanh kiếm này đích xác không phải thanh kiếm hồi trước ta dùng, mà là ở cấm địa gia tộc, Tổ Mẫu đã đưa lại cho ta. Nói đúng hơn, đây chính là thanh kiếm của Tổ Gia Gia!

- Sao? Thật ư?

Lăng Chấn cùng Lăng Phiêu khiếp sợ. Không ngờ ở cấm địa Lăng Gia lại tồn tại một tuyệt thế thần binh!

- Ngày đó ta tham gia thí luyện, Tổ Mẫu đã đưa nó cho ta, nói rằng trừ khi ta đạt Võ Tôn Lục Phẩm, nếu không thì không được dùng nó.

Lăng Huyền Phong lại nói dối. Thật ra Ỷ Thiên Kiếm dùng lúc nào cũng được. Nhưng không có thực lực tương đối, nó chỉ là một thanh kiếm sắc bén mà thôi.

Độc Cô Hàn Vân trầm giọng nói:

- Phong nhi! Lần này ngươi hiển lộ rất tốt, nhưng cũng rất nguy hiểm!

- Xin gia gia chỉ giáo!

- Lần này, ngươi đã lọt vào tầm ngắm của Hoàng Đế. Nếu như là vài chục năm trước, đây chính là đại hảo sự, nhưng bây giờ... ài...

Lăng Huyền Phong tâm động:

- Độc Cô gia gia, ý người nói là sao?

- Không những ta nhận thấy, mà e rằng chính cả gia gia ngươi cùng Vu lão đây cũng đã nhận thấy. Hoàng Đế những năm gần đây, dường như đã trở thành một người khác vậy.

Lăng Chấn cùng Vu Chính Phong gật đầu đồng tình.

- Hoàng thất những năm gần đây tuy bề ngoài vẫn không thay đổi gì, nhưng mà... biết nói sao đây... Chính là... bọn họ dường như bên trong Cấm Cung đang tồn tại một cái gì đó vậy.

- Tồn tại cái gì? - Lăng Huyền Phong hồi hộp.

- Dường như đang tồn tại một thế lực nào đó đang khống chế bọn hắn vậy. Thế lực này vô cùng tà ác. Ta dám cam đoan rằng, chỉ có những lão già như chúng ta cùng với tiểu tử Thượng Quan Hùng kia nếu như tinh ý mới nhìn rõ.

Tim của Lăng Huyền Phong đập thình thình. Độc Cô gia cũng nhìn ra sự khác thường ư?

- Tôn nhi ngoan. Nếu là người khác, gia gia sẽ chúc mừng ngươi. Nhưng vì là ngươi, cho nên... ngươi hãy cẩn thận một chút. Nếu không dính họa sát thân!

Chương 209: Một đêm khó ngủ

- Tôn nữ tế ngoan, nếu là người khác lão phu có thể giả đò chúc mừng, nhưng là ngươi thì phải cẩn thận. Gần vua như gần hổ, không những thế dạo gần đây,.... ài...

Vu lão gia tử kìm nén không được mà thở dài. Lăng Huyền Phong chính là người xuất sắc nhất trong số thế hệ trẻ Lăng gia. Tiền đồ của hắn chính là tiền đồ của Lăng gia sau này. Nếu như gặp bất trắc... lão không dám nghĩ đến nữa. Lăng gia chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục.

- Phong nhi đã hiểu.

Nhìn ánh mắt ngưng trọng của hắn, mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Như vậy có nghĩa là hắn cũng biết rõ nặng nhẹ. Nhưng không hiểu sao trong lòng bọn họ đều bùng lên một nỗi lo vô danh.

- Thôi được rồi, có nói trước cũng không thể làm được gì. Bây giờ việc chúng ta cần làm là lão phu sẽ liên hệ với Thượng Quan gia. Thượng Quan Hùng tiểu nhi kia là người quyết đoán. Chúng ta nên trao đổi thoáng một chút, đề phòng có biến.

Nói là làm, Độc Cô Hàn Phong vội vàng chạy vào thư phòng làm một tấm thiệp, rồi sai hạ nhân mang đi đến Thượng Quan gia, phải đưa tận tay gia chủ.

- Thôi được rồi, đều đi nghỉ ngơi cả đi! Hôm nay đã là một ngày dài rồi! - Vu lão lên tiếng

Tất cả mọi người đều nghe lời tản đi, còn về chuyện của Lăng lão với Độc Cô lão thái thì.... mặc kệ.

- ---------------------------------

Nửa đêm canh hai...

Két!!!!!

Tiếng mở cửa rất khẽ vang lên. Một thân ảnh nhanh chóng chui vào phòng rồi đóng cửa lại.

Lăng Huyền Phong do hồi sáng đã gắng sức mà sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng nên lúc này ngủ say như chết. Hắn không phát hiện được có người khác lẻn vào phòng. Nếu như lúc này người tới mà là một sát thủ, e rằng hắn đã đầu một nơi thân một nẻo.

Lúc này, trong mơ Lăng Huyền Phong đang mộng mình đang được ôm lấy Tô Mị cùng Mục Uyển Thanh, nụ cười vô cùng đê tiện. Bỗng nhiên một mùi hương dễ chịu xộc vào mũi, hắn chợt ôm chầm lấy người đó, đưa môi tiến tới...

A!!!

Một tiếng rên nhỏ ngân lên, nếu như Lăng Huyền Phong tỉnh dậy đúng lúc này, e rằng hắn chắc chắn sẽ sợ đến toát mồ hôi lạnh. Người mà hắn đang phi lễ chính là... Vu Thiên Tuyết!

Cho dù giữa hai người có hôn ước, nhưng do chưa chính thức làm hôn lễ nên Vu Thiên Tuyết cũng không dám quá phận. Nàng chỉ nghĩ là muốn tâm sự với hắn một chút. Nào ngờ bất thình lình nàng bị hắn ôm lấy. Đang định phản kháng thì bất chợt nghe hắn nói mơ:

- Hừm... mùi hương thật dễ chịu... hình như là Thiên Tuyết bảo bối... khò khò...

Thì ra hắn đang nằm mộng. Vu Thiên Tuyết đỏ mặt. Đang định gọi dậy thì bị Lăng Huyền Phong hôn một cái, thân thể nàng lập tức cứng đơ. Nàng trợn mắt lên nhìn tên tiểu sắc lang đang cướp đi nụ hôn đầu đời của nàng. Làm nàng cảm thấy phẫn uất là tên kia còn đang say giấc nồng! Nếu như nàng mà làm lớn chuyện lên bây giờ, bị mọi người phát hiện. Lúc đó chắc chỉ có đào một cái hố mà chui xuống mất.
Đang mải mê nghĩ ngợi thì nàng cảm thấy một cái lưỡi thô ráp tiến vào trong miệng mình mà mò mẫm.

- Sắc lang! Tiểu sắc lang!

Nghĩ thầm như vậy nhưng nàng không nói nên lời, lúc này chỉ cảm thấy mình đang như trên mây, một cảm giác không thể tả truyền đến từ phía ngực của nàng. Tên kia không biết từ lúc nào đã luồn tay vào trong áo sờ nắn hai ngọn Thánh Nữ Phong của mình.

- Ư!!

Từ phía ngực truyền đến cảm giác tê tái, Vu Thiên Tuyết bất giác luồn tay ra sau ôm chặt lấy hắn, cơ thể hai người dính sát vào nhau, ở phía trên thì nàng bị hắn hung hăng như muốn nuốt lấy cái miệng bé nhỏ, phía dưới thì hai tay hắn đang tích cực xoa bóp. Vu Thiên Tuyết tuy rằng bình thường hung dữ như hổ cái, nhưng cũng chỉ là một tiểu nữ nhân chưa trải sự đời, lần đầu đụng chạm với nam nhân thì làm sao mà chống đỡ được, trực tiếp cời giáp xin hàng. Lăng Huyền Phong lúc này đang mơ mộng được "ba chấm" với biểu tỷ, hắn vạn lần không thể ngờ rằng "mơ hóa thật", biểu tỷ đích xác đang bị hắn phi lễ!

Vu Thiên Tuyết bây giờ không còn biết trời trăng gì nữa, cơ thể bất tri bất giác ôm chặt lấy, đùi thon khoác qua hông hắn, quấn chặt lấy, càng lúc nàng càng thở gấp.

Ầm!

Trong đầu nàng nổ một tiếng vang, thân thể nàng run lên từng hồi, phía dưới đã ướt đẫm một mảng lớn, sắc mặt nàng càng lúc càng đỏ. Vu Thiên Tuyết chợt cảm thấy thân thể mát lạnh. Hóa ra từ lúc nào nàng đã bị hắn lột trần như nhộng! Y phục nàng bị hắn vứt xuống đất, đồng thời nàng cũng cảm thấy một luồng ấm áp: hắn cũng đã khỏa thân từ lúc nào rồi!

- Ư! Không muốn...! Phong đệ! Ta..!

Chỉ lảm nhảm được mấy từ vô nghĩa, miệng của nàng lại bị hắn chặn lại đưa lưỡi vào. Muốn đẩy hắn ra nhưng phát hiện hai tay mình không có chút sức lực nào cả.

- Đừng! Đừng mà!
Nàng chỉ còn biết nỉ non cầu xin. Lúc này hắn chuẩn bị làm gì, nàng chắc chắn biết. Nhưng nàng chưa chuẩn bị tinh thần a! Làm sao có thể...

Đột nhiên từ dưới hạ thân truyền đến một cảm giác đau như cắt.

A!!!

Vu Thiên Tuyết kêu lên một tiếng, ở phía hạ thân nàng đang có một vật vừa cứng vừa nóng.

- Hỗn đản! Hu hu hu hu...

Nàng khóc không ra nước mắt. Vốn tưởng muốn gọi hắn dậy nói chuyện một phen, ai ngờ bị hắn làm chuyện này, sao mà nàng không ấm ức chứ.

Được một hồi, dưới sự tích cực vuốt ve cùng hôn hít, Vu Thiên Tuyết không còn đau nữa, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái đến khó tả. Nàng tích cực hưởng ứng theo hành động của hắn, nhưng không dám to tiếng sợ người khác nghe được.

Cứ thế ở trong phòng vang lên tiếng thở dốc không ngừng. Với Vu Thiên Tuyết, đây là một đêm khó ngủ...

Mưa gió qua đi, Vu Thiên Tuyết đã lên đỉnh Vu Sơn mấy lần, thân thể của nàng cũng đã mệt nhoài, Lăng Huyền Phong dường như cũng đã xong, hắn chỉ nằm vuốt ve nàng. Điều đặc biệt là cả quá trình hắn vẫn còn đang mơ ngủ! Điều này làm cho Vu Thiên Tuyết cảm thấy căm tức. Hỗn đản! Ngươi làm thế với lão nương, mà còn ngủ ngon lành!

Trước mắt đột nhiên tối sầm, Vu Thiên Tuyết ngất đi. Một lúc sau nàng ta tỉnh dậy...

- Ta... ta... đã trở lại! Nhưng sao...

Đôi mắt của nàng đã biến đổi, con ngươi đen nhánh bây giờ biến thành đỏ như máu, cơ thể nàng phát ra một khí tức yêu dị.

- Các tỷ muội....

Chưa nói hết câu, "Vu Thiên Tuyết" lại ngất đi, khí tức yêu dị kia cũng tan biến.

- Không ngờ... ngay cả nàng ta...

Dị biến phát sinh, hệ thống vô cùng mẫn cảm đã phát hiện và quan sát toàn bộ.

- Huynh đệ! Không ngờ số phận của ngươi lại buộc chặt với họ!

Nhìn Lăng Huyền Phong đang ngủ yên lành, hệ thống lẩm bẩm rồi chìm vào yên lặng...

Chương 210

Sáng hôm sau, Lăng Huyền Phong tỉnh dậy. Hắn cảm thấy lưng mình có chút đau, hông có chút tê dại.

- Quái lạ, hôm qua mình làm gì mà...

Thử cử động mình, hắn cảm giác mình chạm vào một vật tròn tròn vô cùng mềm mại. Hắn tiện tay xoa nắn một chút.

- A!

Một tiếng rên nhỏ vang lên, Lăng Huyền Phong giật mình. Kháo! Sao cái giọng này nghe quen quen vậy? Quay sang nhìn, hắn chỉ ước gì mình đang nằm mơ.

- Bà mẹ nó! Đừng có đùa mà! Tại sao lại là nàng?

Hắn cảm giác cơ thể mình có chút run run vì sợ hãi. Không phải chứ? Tối hôm qua mình nằm mơ được "ấy ấy" nàng, mà bây giờ nàng ta đang nằm đây, không lẽ đây là sự thật?

Véo véo vào má mình. Đau! Đây là sự thật. Hắn cầu trời khấn phật rằng không phải mình giở trò "dê xồm" với người ta chứ?

Đang trong bộn bề suy nghĩ, đột nhiên cơ thể mềm mại đó nhẹ nhàng quay lại, ôm chầm lấy hắn, giọng nói nhẹ nhàng thủ thỉ:

- Tiểu sắc lang! Sao không ngủ thêm chút nữa đi?

Nghe thấy giọng nói này, hắn càng sợ hãi. Mẹ ơi, nữ nhân này có bao giờ nhẹ nhàng với ai đâu? Ngay cả gia gia mình mà nàng vẫn dám xưng "lão nương" cơ mà?

- Khụ! Biểu tỷ! Bây giờ sáng rồi mà?

- Xí! Đêm qua đã làm vậy với ta rồi, ngươi còn gọi ta là biểu tỷ? - Vu Thiên Tuyết chớp chớp đôi mắt đẹp nhìn hắn.

- Ặc! Vậy thì gọi là gì?

- Ừm... gọi ta là nương tử, lão bà, cùng lắm là tiểu Tuyết...

Càng về sau giọng nàng càng nhỏ. Thay đổi danh xưng nhanh như thế này khiến nàng có chút không kịp thích ứng.

- Vậy thì biể... ặc... lão bà... bây giờ dậy thôi, đã sáng rồi, dậy thôi, nếu mọi người không thấy nàng trong phòng sẽ lo lắng á!

- Ách! Ngươi nói đúng, ta đi liền... a!

Vừa mới vội vàng bước được một bước, Vu Thiên Tuyết liền ngã nhào xuống, phía dưới của nàng lúc này đã có chút đau rát. Nàng oán hận nhìn tiểu tử thối kia. Tối hôm qua hắn thật mạnh bạo. Thế quái nào mà vẫn ngủ được cơ chứ?

- Tại ngươi đó! Sắc lang!

- -------------------------------------

Chuyện xảy ra đêm vừa rồi giữa Lăng Huyền Phong và Vu Thiên Tuyết không hiểu vì sao đã truyền ra khắp Độc Cô Phủ. Lăng Huyền Phong mới ăn điểm tâm sáng, đã có hạ nhân vào báo rằng gia gia hắn đang chờ.

Thấp thỏm lo âu hắn tiến vào chính đường Độc Cô gia. Lúc này, ngồi trên chủ vị là Độc Cô lão thái, bên cạnh là Lăng lão gia tử. Ngồi hai bên lần lượt là Vu lão gia, Lăng tam gia. Nhìn thấy hắn cùng Vu Thiên Tuyết đi vào, Lăng lão gia giả vờ nhấp một ngụm trà, nhưng được nửa đường thì người lão cảm thấy run bần bật. Hóa ra nếu như nhìn kỹ thì trên mặt Lăng lão gia tử bầm tím trông không khác gì một đầu heo. Hiển nhiên là hôm qua bị lão phu nhân chỉnh cho một trận. Vội vàng hắng giọng một cái, lão nói:

- Phong nhi, ngươi có biết hôm nay chúng ta gọi ngươi đến làm gì chăng?
- Xin gia gia chỉ giáo.

- Hừ! Còn giả bộ ngây ngô? Tiểu tử ngươi hôm qua làm gì Tuyết nhi, nghĩ mấy lão già chúng ta điếc sao?

Vu lão gia tử đập bàn nói lớn, nhưng trông vẻ mặt thì không giống như tức giận, mà là vui vẻ.

- Ặc! Vu lão gia tha mạng!

- Ngươi gọi lão tử là gì? - Vu lão trợn mắt nhìn?

- Là lão gia!

- Phóng rắm! Tiểu tử không biết liêm sỉ nhà ngươi!

Lăng Huyền Phong rụt cổ. Không gọi ngươi là lão gia, chẳng lẽ gọi ngươi là tôn tử? Lăng tam gia vội vàng ghé vào tai hắn:

- Gọi một tiếng ông nội vợ!

Lăng Huyền Phong hiểu ra, nhanh nhảu cười hề hề:

- Ông nội! Thằng cháu vô lễ, mong ông nội tha thứ!

Vừa nói hắn vừa chạy ra đằng sau đấm lưng cho Vu lão. Hiển nhiên lão vô cùng hưởng thụ, chỉ ừm một tiếng rồi để cho hắn đấm lưng. Độc Cô lão thái, à không, bây giờ phải gọi là Lăng lão phu nhân, nói:

- Tuyết nhi, ra đây cho nãi nãi xem.

Vu Thiên Tuyết xấu hổ gật đầu, vội vàng chạy đến bên nãi nãi, bà nói:
- Ừm, nhan sắc xuất chúng, cũng ngoan ngoãn. Ài, chỉ tiếc rằng tiểu Mị nhi không có ở đây, lão bà tử ta thế mà cũng có những 2 cháu dâu! Ha ha ha ha!

Lăng tam gia nghe thấy thế thì hú lên quái dị:

- Nhi tử! Ngươi còn có người khác sao?

Vu lão gia tử nói:

- Tiểu tử thối! Gia gia cũng không cản ngươi có thêm người khác. Nhưng mà dám khi dễ Tuyết nhi, lão tử lột da ngươi!

- ---------------------------

- Tam ca!

Ở bên ngoài, Lăng Hiếu Kiệt gọi Lăng Huyền Phong.

- Tứ đệ! Cũng đúng lúc ta có chuyện muốn nói với ngươi!

Lăng Huyền Phong đứng nghiêm, ra vẻ già giặn:

- Tứ đệ! Ngươi thật là quá lười biếng. Tam ca không có mặt mấy tháng, ngươi đã bỏ bê trễ nải công việc tu luyện. Tại sao bây giờ vẫn dậm chân ở tầng 36? Ngươi có biết rằng...

- Dừng! Dừng! Dừng! Dừng! Dừng lại cho ta!

Đang định mở lời giáo huấn, thì Lăng Hiếu Kiệt nhanh chóng cắt lời, trợn mắt lên chửi thề:

- Huynh đừng có cậy già lên mặt nhá. Huynh lần trước đưa cho ta đích thực quyển tu luyện thứ 4, nhưng con bà nó quyển thứ 3 huynh còn chưa đưa, huynh nói ta tu luyện kiểu gì?

- Ngươi.. Cái gì... hả?

Lăng Huyền Phong giật mình. Mình chưa đưa quyển 3 cho hắn? Nhanh chóng hắn hỏi hệ thống:

- Anh zai! Lần trước em có lấy công pháp quyển thứ 3 chưa ấy nhỉ?

- Chưa hề!

- Ách!

Lăng Huyền Phong mặt mo đỏ bừng, vội vàng đổi công pháp tu luyện:

- Đây, quyển thứ 3, nhanh chóng tu luyện, còn nữa đưa cho vợ chồng Dương Quá. Bây giờ ta còn có việc, khi khác gặp lại!

Nói xong, không kịp để Lăng Hiếu Kiệt phản ứng, hắn đã chạy mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau