TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Trận thứ nhất

- Tam ca!

- Biểu ca!

Độc Cô Lữ Nhân cùng Lăng Hiếu Kiệt rốt cục cũng thở phào. Lăng Huyền Phong đã đến. Như vậy thì trận đấu có thể bắt đầu rồi.

Lâm Chấn liếc nhìn Lăng Huyền Phong. Trong thâm tâm lão cảm thấy người thanh niên này không đơn giản. Đương nhiên lão cũng đã nghe qua về chuyện ngày trước của Lăng tam thiếu. Nhưng sự thật là như vậy sao? Nếu như trong miệng lưỡi thiên hạ, Lăng tam thiếu là nhị thế tổ ăn chơi đàng điếm, phế vật tu luyện. Vậy thì người thiếu niên này là ai? Dáng người long hành hổ bộ, tinh thần mạnh mẽ, hơn nữa lại còn toát ra khí thế bất phàm. So với lời truyền miệng thì quá khác biệt đi.

- Tiểu tử này không đơn giản!

Hầu như một lúc, cả Lâm Chấn lẫn Thượng Quan gia chủ đều toát lên một ý niệm này. Thượng Quan Hùng quay sang hỏi nương tử:

- Lão bà! Nàng xem tiểu tử kia...

Phu nhân của lão cũng đang tò mò soi xét Lăng Huyền Phong, trong mắt bắn ra từng tia tinh quang, liên tục gật đầu:

- Ừm, trông có vẻ không tệ. Ấy?

Bà vừa quay sang, lập tức ngạc nhiên, rồi đẩy đẩy tay trượng phu vài cái. Thượng Quan Hùng nhìn theo hướng nương tử chỉ, cũng liền cảm thấy ngạc nhiên: nữ nhi của lão, Thượng Quan Hương đang nhìn chằm chằm về phía Lăng Huyền Phong, ánh mắt có vẻ khá phức tạp, má ngọc lại đỏ bừng, trông vô cùng đáng yêu.

- Không thể nào! Nữ nhi lại có vẻ vừa ý tiểu tử kia sao? - Lão nghĩ thầm.

Trên khán đài, có một cặp ánh mắt phức tạp không kém. Ánh mắt đó đến từ vị trí của Kim gia. Kim Tiểu Uyên nhìn thấy hắn, trong lòng hiện lên muôn vàn cảm xúc. Chưa bàn đến tu vi, chỉ riêng cái khí chất kia, cái khí phách kia cũng đủ làm cho nàng phải rung động. Nếu như.... ài... Kim Tiểu Uyên hốc mắt ngấn lệ, không dám nhìn trực diện, chỉ dám len lén liếc nhìn hắn. Nếu như thời gian có quay trở lại, nếu như có một cơ hội nữa, nhất định....

Về phía Hoàng tộc, có một đôi mắt như mãnh ưng đang dò xét hắn.

- Tiểu Bân tử, hắn là ai? - Người nọ lên tiếng.

Một thái giám bước ra quỳ xuống nói:

- Khởi tấu bệ hạ, nếu như nô tài đoán không lầm, đó chính là tam thiếu gia của Lăng thị, tên Huyền Phong.

- Ồ? Sao trẫm nghe nói rằng hắn là một phế nhân? Ngươi xem bộ dáng kia trông có giống một phế nhân sao?

- Bệ hạ thứ tội, chuyện này nô tài không rõ, không dám đoán bừa!

- Ừm, không trách ngươi. Vốn trưởng công chúa đã từng nói lại với trẫm, nhưng trẫm không tin. Nguyệt Nhi, phụ hoàng sai rồi. Ha ha ha ha!

Trưởng công chúa Long Nguyệt Nhi lúc này đang ngồi cạnh đó cũng mỉm cười thi lễ:

- Nhi thần không dám. Chẳng qua chuyện này đúng là quá mức khó tin. Chẳng qua nếu như nhi thần không thấy tận mắt, chắc chắn cũng sẽ không tin!

- Được rồi! Cứ tiếp tục xem đi! Xem ra đại hội năm nay cũng không đến mức nhàm chán như năm ngoái!

Hoàng Đế của Thần Phong đế quốc đã bắt đầu chú ý đến Lăng Huyền Phong, tuy mặt ngoài không coi là gì, nhưng lại bí mật ra dấu hiệu. Sau lưng hắn, không gian đột nhiên rung lên một chút, sau đó lại trở lại bình thường.

- Lâm lão sư! Người đã đến đủ, trận đấu có thể bắt đầu chứ?

Lâm Chấn gật đầu:

- Có thể! Trận khiêu chiến đầu tiên bắt đầu! Lăng Hiếu Kiệt đấu với Hoàng Thường! Những người không phận sự mau xuống đài!

Lăng Huyền Phong, Độc Cô Lữ Nhân, An Lộc Minh cùng một người bịt mặt đồng loạt đi xuống, chỉ để lại Lăng Hiếu Kiệt cùng Hoàng Thường trên sân.

- Ha ha! Hôm nay ta muốn xem xem, thiên tài nổi tiếng Lăng gia có trình độ gì? - Nói xong hắn rút ra một thanh trường kiếm.

Lăng Hiếu Kiệt cười lạnh không nói gì, cũng rút trường kiếm ra, quanh người hắn một làn tử sắc khí bốc lên, khiến khán giả xung quanh trầm trồ không thôi.

Theo một tiếng huýt gió, cả hai cùng lao vào nhau...

Keng!!!

Hai thanh kiếm va chạm vào nhau tóe lửa, 2 người như 2 con gà trống đực đang giương cựa lên hằm hè nhau. Lăng Huyền Phong quan sát, vuốt cằm suy nghĩ:

- Quái lạ! Tiểu tử kia sao vẫn dậm chân ở tầng 36? Chẳng phải lúc trước ta đã đưa công pháp cho bọn hắn hay sao? Ài, xem ra trận chiến này 5 ăn 5 thua rồi. Vốn mình nghĩ hắn chỉ cần bước đến tầng 40 là đủ thắng rồi, xem ra phải tính toán lại a!

Đến lúc này, Lăng tam thiếu vẫn chưa nghĩ ra rằng hắn quên chưa đưa công pháp từ tần 36 đến 49 cho Lăng Hiếu Kiệt. Khán giả xung quanh vô cùng trầm trồ với màn biểu hiện của Lăng Hiếu Kiệt, đặc biệt là nhóm học sinh của Thiên tinh.

- Lăng Hiếu Kiệt kia tu luyện công pháp gì thế?

- Ai biết? Hình như là công pháp của Lăng Gia?- Đánh rắm! Nếu là của Lăng gia, sao chúng ta từ trước đến nay chưa nghe nói tới? Tên Lăng Hiếu Kiệt này hóa ra chân nhân bất lộ tướng nha!

............

Vu lão gia tử nhìn Lăng Hiếu Kiệt chiến đấu, tò mò hỏi:

- Lão thất phu, tiểu tử kia tu luyện công pháp gì? Sao lão phu chưa từng thấy?

Lăng lão gia tử khịt mũi khinh thường:

- Đương nhiên là bí mật! Chẳng lẽ cái gì cũng đem ra cho lão hỗn đản ngươi xem qua sao?

- Ngươi...! Phì! Lão phu thèm vào mấy công pháp rắm chó kia của Lăng gia các ngươi!

Thượng Quan gia, Thượng Quan Hùng gia chủ vừa quan sát vừa nói:

- Tiểu tử Lăng gia kia tu công pháp gì thật lạ, toàn thân phát ra tử sắc chi khí, hơn nữa hình như công pháp lại có trợ giúp tăng thêm uy lực tới kiếm pháp! Không biết là hắn học được từ ai nữa?

- Phụ thân, người nên hỏi hắn!

Thượng Quan Hương chỉ về phía Lăng Huyền Phong.

- Hỏi hắn sao? - Thượng Quan Hùng ngạc nhiên.

- Đúng vậy! Nữ nhi qua tìm hiểu biết được, võ công của Lăng Hiếu Kiệt, Độc Cô Lữ Nhân cùng với cặp đôi Dương-Long ở trong Thiên tinh học viện là do hắn truyền lại.

Thượng Quan Hùng trầm tư suy nghĩ, quan sát thật kỹ Lăng Huyền Phong, không biết lão có ý tưởng gì.

Lúc này trên đài, trận đấu giữa hai người đã trở nên kịch liệt. Ngay từ đầu, Hoàng Thường đã vô cùng bất ngờ với thực lực của Lăng Hiếu Kiệt. Tại Thiên tinh, Lăng tứ thiếu nổi tiếng là người đánh nhanh thắng nhanh, chưa bao giờ thấy hắn sử dụng đấu khí, chỉ đơn thuần dùng kiếm thuật đánh bại đối thủ. Vốn ban đầu hắn còn mơ tưởng rằng trận khiêu chiến này có thể chiến thắng dễ dàng, xem ra là không phải.

Hai người tách ra, trong mắt Hoàng Thường lóe lên tinh quang, tay cầm kiếm vung lên một cái, tức thì hiện ra vô số kiếm ảnh.

- Hồi Thiên Vận Đẩu!

Kiếm Ảnh xoay tròn trên không đột nhiên sắp xếp thành một hàng dọc, bắn về phía đối phương. Lăng Hiếu Kiệt tập trung tinh thần, vận công vào kiếm.

- Tật Phong Bạo Vũ!

Cánh tay của hắn dùng kiếm đâm về phía trước nhanh đến nỗi cũng tạo thành vô số tàn ảnh. Kiếm Ảnh bay đến tức thì bị chấn bay ra chỗ khác. Do không được đấu khí duy trì nên kiếm ảnh sau khi bị đánh văng lập tức biến mất. Lăng Hiếu Kiệt dừng tay, chân đạp võ đài tiến lên:

- Tật Phong Tấn Lôi!Một kiếm đâm ra thật nhanh, kiếm phong càng lúc càng lớn, không khí dường như bị xé rách, tạo ra từng đợt gợn sóng trong không gian. Một kiếm này tuy chỉ là đơn thuần đâm thằng, nhưng lọt vào trong mắt cao thủ thì nó lại vô cùng khác biệt.

Trên đài, Thượng Quan Hùng nói:

- Một kiếm này tuy đơn giản, nhưng có thể phá, cực kỳ khó.

- Vậy là ý gì? - Thượng Quan Hương hỏi.

- Con hãy chú ý tuy rằng kiếm kia chỉ là đâm thẳng, nhưng thật sự khí thế của nó đã khóa chặt mọi con đường trốn của đối phương, kiếm phong kia vô cùng cuồng mãnh, ta e rằng, muốn phá nó chỉ có dùng lực đánh lại, nhưng Hoàng tiểu tử kia muốn đánh vỡ nó, e rằng không dễ.

Quả nhiên Hoàng Thường thấy một kiếm kia, trong lòng cảm thấy một tia báo động, hắn vội vàng vận đấu khí đánh thẳng vào kiếm phong. Nhưng hắn kinh hãi phát hiện ra rằng kiếm của mình đánh vào kiếm phong giống như chuồn chuồn đụng nước, chỉ gây ra chút gợn sóng, nhưng mũi kiếm vẫn không mảy may xê dịch. Hoàng Thường choáng váng, muốn tìm cách bỏ chạy, nhưng đã muộn, hắn có thể cảm nhận kiếm khí đang cắt vào y phục của mình.

Phập!!

Không một chút cản trở, kiếm khí dễ dàng đánh tan đấu khí hộ thân của Hoàng Thường, cắm ngập vào vai phải hắn.

- AAA!!!

Kêu lên một tiếng dữ tợn, Hoàng Thường làm ra một hành động bất ngờ: Hắn dùng tay trái giữ lấy lưỡi kiếm của Lăng Hiếu Kiệt.

- Không ổn! - Lăng Hiếu Kiệt thầm hô.

- Lưu Tinh Cản Nguyệt!

Hoàng Thường hét, hắn dùng chân đá vào bụng Lăng Hiếu Kiệt, sau đó cưỡng chế rút lưỡi kiếm ở vai phải hắn ra, đồng thời nhảy về phía sau, cơ thể xoay tròn theo phương nằm ngang, bắn ra ba đạo kiếm khí. Lăng Hiếu Kiệt bị đá một phát, chưa kịp đứng vững thì bị một lực lượng lớn ập tới đánh vào người ngã lăn ra đằng sau. Hoàng Thường bị thương không nhẹ, sau khi ra chiêu cũng nằm lăn ra sàn đấu. Cả hai người đều ngã xuống một lúc nhưng không đứng dậy được.

- Ta bắt đầu đếm đến 10, nếu ai đứng dậy trước sẽ chiến thắng! Một!

- Hai!

- Ba!

- Bốn!

- ....

- Chín!

- Mười!

Lão đếm đến mười nhưng cả 2 vẫn đang nằm một chỗ.

- Cả 2 đấu thủ đều không đứng dậy được! Trận thứ nhất kết quả hòa!

- Ồ!!!!!!!

Tất cả mọi người xì xào bàn tán, nhưng không ai phản đối quyết định này.

- Người đâu! Mang hai người bọn họ xuống!

Lăng Hiếu Kiệt cùng Hoàng Thường được người mang cáng khiêng xuống, khi đi qua chỗ Lăng Huyền Phong, Lăng Hiếu Kiệt cười khổ:

- Làm cho tam ca thất vọng rồi, đệ không thắng được.

Lăng Huyền Phong mỉm cười:

- Đệ đã cố hết sức rồi, đây là điều ta đã dự liệu trước. Qua bên kia nghỉ ngơi đi, chúng ta nói chuyện sau.

- Trận thi đấu thứ hai bắt đầu! Độc Cô Lữ Nhân đấu với An Lộc Minh! - Lâm Chấn hô lớn.

- Biểu đệ! Không cần cố quá, hòa cũng được, chỉ cần ta thắng là chúng ta thắng! - Lăng Huyền Phong dặn dò.

- Đệ hiểu rồi! - Độc Cô Lữ Nhân gật đầu.

Chương 202: Trận thứ hai

- Độc Cô Lữ Nhân cùng An Lộc Minh lên sàn!

An Lộc Minh khi nhìn thấy bộ dạng của Độc Cô Lữ Nhân thì trêu đùa:

- Độc Cô huynh, à không... bây giờ chúng ta nên gọi là tỷ! Ha ha ha ha ha!

Độc Cô Lữ Nhân siết chặt nắm đấm. Không thể làm một nam nhân chân chính là nỗi đau của hắn, và kẻ chủ mưu đứng sau vụ việc đang đứng trước mặt. Hắn hận không thể xé xác An Lộc Minh ra thành từng mảnh. Nhưng lý trí đã ngăn cản hắn lại. Nếu ra tay giết An Lộc Minh chắc chắn sẽ gây ra gia tộc đại chiến. Tuy rằng Độc Cô gia có thể dễ dàng đè bẹp An gia trong một nốt nhạc, nhưng An gia cũng không phải là không có cao thủ. Nếu như bọn hắn đồng quy vu tận, chắc chắn sẽ gây ra thiệt hại không nhỏ cho gia tộc mình.

- Độc Cô Lữ Nhân, hôm nay ta sẽ cho ngươi thân bại danh liệt! - An Lộc Minh cười lạnh.

- Vậy sao? Phóng ngựa qua đây? Xem tài cán ngươi được bao nhiêu?

An Lộc Minh ra hiệu, hạ nhân của hắn vác tới một cây rìu chiến lớn.

- Hắc hắc! Ta muốn xem ngươi có thể đỡ được bao nhiêu lực lượng từ cây đại phủ này!

Vác cây rìu chiến lên vai, An Lộc Minh ngoắc tay khiêu khích. Nhưng Độc Cô Lữ Nhân chỉ nhẹ nhàng rút kiếm đứng thủ thế.

- Không lên sao? Vậy thì để ta lên! Vũ Vương Trịch Trần!

Oành!!

An Lộc Minh cúi xuống, bàn tay của hắn dụng lực, mặt đất bỗng nhiên nổ một tiếng lớn. Hắn cầm lên một khối đá cực to.

- Tên này trông văn nhược như thế không ngờ lại có man lực sao? - Lăng Huyền Phong vuốt cằm.

- Đỡ nè! - An Lộc Minh quát.

Vù!

Tảng đá lớn bay về phía Độc Cô Lữ Nhân, hắn liền nhẹ nhàng né được. Nhưng thế đi của tảng đá vẫn không dừng lại, nó tiếp tục bay về phía khán đài. Một số người sợ quá, bắt đầu chạy tán loạn. Lâm Chấn ngay lập tức vung tay lên.

Oành!!

Tảng đá bị chấn nát vụn, biến thành vô số bụi phấn.

- An Lộc Minh! Chú ý phương hướng của ngươi! Nếu làm bị thương khán giả thì đừng trách ta xử ngươi thua!

An Lộc Minh nhíu mày, hắn không dám cãi lại, chỉ hừ một tiếng không trả lời.

- Ngũ Đỉnh Khai Sơn!

An Lộc Minh xoay tròn, quét ngang cây rìu, sau đó nhảy lên cao, rồi đập mạnh xuống phía Độc Cô Lữ Nhân.

- Chết tiệt!

Độc Cô Lữ Nhân vội vã né sang qua một bên.

Uỳnh!!!

Đại phủ đập xuống sàn đấu, tạo ra vô số vết nứt như mạng nhện. Thừa dịp An Lộc Minh chưa kịp rút chiến phủ lên, Độc Cô Lữ Nhân rốt cục ra chiêu:

- Tảo Đãng Quần Ma!

Giống như lúc đấu với Độc Cô Lãnh Phong, hắn chém ra ba nhát kiếm. An Lộc Minh thấy thế thì nhanh chóng né được hai kiếm, còn kiếm thứ 3 thì hắn nhanh trí dùng cán rìu đỡ được. Nhưng lúc này Độc Cô Lữ Nhân lại ra chiêu tiếp tục.

- Trực Đảo Hoàng Long!

Là một kiếm chém ngang hông, mang theo kiếm khí màu đỏ chói, lúc này An Lộc Minh đã rút được rìu lên, dùng lưỡi rìu đón đỡ.
Keng!!

- Chỉ có thế thôi sao?

Độc Cô Lữ Nhân nhíu mày.

- Giang Thượng Lộng Địch!

Hắn cúi người xuống, chém vào chân của đối phương, tuy nhiên...

Keng!!

Lưỡi kiếm chạm vào một vật vô cùng cứng rắn.

- Đáng chết! Hắn mặc bảo y hộ thân!

Độc Cô Lữ Nhân mắng thầm. Thảo nào hắn có thể ngang nhiên dùng đại phủ mà không mảy may lo sợ, hóa ra đã có đồ chơi phòng thân.

- Ha ha ha ha! Đây chính là bảo giáp hộ thân đến từ Tây Vực! Cha ta đã tốn rất nhiều tài nguyên để có được nó! Ngươi đừng có mơ tưởng đánh lén ta! Xem đây! Loạn Phi Phong!

Vù! Vù! Vù!

Hắn vung rìu nhẹ như vung một chiếc lá vậy, kình khí uy mãnh ập vào tai, Độc Cô Lữ Nhân phải vất vả né tránh.

- Ha ha! Sơ hở kìa!

Bất ngờ, tay trái của An Lộc Minh túm lấy được vai của Độc Cô Lữ Nhân.

- Oanh Lôi Liên Đả!

An Lộc Minh liên tiếp tung ra 8 quyền nặng như búa bổ đánh vào ngực Độc Cô Lữ Nhân.

Phụt!

Độc Cô Lữ Nhân bị hắn ném ra xa, phun ra máu tươi liên tục. Người Độc Cô gia trông thấy thế vô cùng lo lắng. Độc Cô Tiểu Phương lão thái thì bàn tay nắm chặt quải trượng đến trắng bệch. Lăng Huyền Phong thì nhíu mày. Tuy rằng biểu đệ tiến bộ rất nhanh, nhưng thiếu hụt kinh nghiệm chiến đấu, hơn nữa đối phương lại dùng man lực, còn có bảo giáp phòng thân nữa. Với tình hình hai bên chênh lệch không cao như thế này, chắc chỉ có miễn cưỡng thủ hòa mà thôi.Lâm Chấn định tiến hành đếm ngược, thì Độc Cô Lữ Nhân vùng dậy, lảo đảo cầm kiếm:

- Ngươi chỉ có từng đó thôi sao?

An Lộc Minh khịt mũi:

- Vẫn còn chứ! Nếu ngươi muốn chết thì ta thành toàn cho ngươi!

Hắn cúi người xuống, bắt chước bộ dáng của một con dã thú

- Sư Tử Bác Thố! (Sư Tử Vồ Thỏ)

Động tác y hệt như tên, hắn lao lên trông y hệt một con sư tử vồ mồi. Độc Cô Lữ Nhân lần này không tránh né. An Lộc Minh đã lao tới, một tay đã chạm được vào hông của đối phương. Bất ngờ, Độc Cô Lữ Nhân khụy xuống, hai chân đạp mạnh, hắn lướt đi ngay phía dưới người của An Lộc Minh, lưỡi kiếm lướt qua người An Lộc Minh nhưng chỉ để lại vài tia lửa, không gây tổn thương một chút nào.

- Đành phải dùng chiêu cuối rồi. - Độc Cô Lữ Nhân thầm nhủ.

Cố gắng vận chút nội công còn sót lại, hắn di chuyển một cách nhanh chóng, liên tục tạo ra vô số tàn ảnh.

- Ta không tin là không thể đả thương được ngươi! Quần Tà Tích Địch!

Hắn di chuyển xung quanh An Lộc Minh, đồng thời chém liên tục vào mọi bộ vị quan trọng của đối phương. An Lộc Minh không thể bắt kịp tốc độ, chỉ có thể đứng yên chịu chém.

Xoẹt!!

Một tiếng động nhỏ vang lên, An Lộc Minh thầm hô không tốt! Ở hai bên phía sau đầu gối, đây chính là một trong những yếu điểm của bảo giáp, tuy cũng có khả năng chống đỡ tấn công, nhưng nếu bị tấn công liên tục sẽ bị rách, quả nhiên An Lộc Minh bị chém trúng, khuỵu hai chân quỳ xuống. Lúc này, Độc Cô Lữ Nhân đã đứng ở phía sau, quay lưng lại với hắn, nhưng trường kiếm cầm ngược đã gác lên cổ An Lộc Minh.

- Ài! Quần tà tích địch, cái chiêu này từ trước đến nay cái dáng kết liễu nó vẫn ngầu như vậy! - Lăng Huyền Phong cười thầm.

(Để cho các đạo hữu dễ hình dung hơn về chiêu Quần Tà Tích Địch, xin mời xem video theo link: https://www.youtube.com/watch?v=VtPWynRtnUM).

Lúc này, chỉ cần Độc Cô Lữ Nhân khẽ đưa tay, chắc chắn An Lộc Minh sẽ bị cứa đứt cổ mà chết.

- Dừng tay!

Đúng lúc này, người thần bí đeo khăn che mặt bất ngờ nhảy lên sàn, tung chưởng đánh bay Độc Cô Lữ Nhân.

- Lớn mật! Dám phá ngang so tài! - Độc Cô Hàn Vân tức giận hét lớn.

Lâm Chấn cũng cảm thấy vô cùng bất mãn, như thế nào chẳng coi mặt mũi của lão ra cái gì cả.

- Phía An gia phạm quy, ta tuyên bố, Độc Cô gia dành chiến thắng!

Độc Cô Lữ Nhân bị đánh bay ra xa, Lăng Huyền Phong nhanh chóng chạy tới xem xét.

- Hừ! Ra tay cũng nặng đấy!

Hắn lấy ra một lọ thuốc trị thương cho Độc Cô Lữ Nhân uống, trước đó Lăng Hiếu Kiệt cũng đã được dùng một lọ, thương thế đã khá hơn nhiều, có thể đi lại được. Lăng Huyền Phong lạnh lùng nhìn người che mặt nói:

- Ngươi muốn chết nhanh đến thế sao? Mạc Kim Thử?

- Cái gì? Là ngươi?

Người thần bí bỏ khăn che mặt ra, khuôn mặt quen thuộc đó chính là Mạc Kim Thử!

Chương 203: Đổ mạng

- Mạc Kim Thử, muốn chết nhanh đến thế sao?

- Sao lại là ngươi?

Mạc Kim Thử bỏ chiếc khăn che kín mặt ra, để lộ vết sẹo dữ tợn ở bên má cùng với hàm răng chồi ra như lão thử (chuột) của mình.

- Thảo nào lại gọi hắn là Mạc Kim Thử, quả thật trông giống chuột. - Lăng Huyền Phong nghĩ thầm.

Hắn quay sang Lâm Chấn:

- Lâm lão sư, trận thứ 3 bắt đầu rồi, ngươi đi xuống đi.

Mạc Kim Thử cũng rút ra cái liềm quen thuộc của mình.

- Tiểu tử! Lần trước để ngươi may mắn thắng được, lần này sẽ không có như vậy đâu.

- Hay thật! Ta cũng đang muốn nói câu tương tự với ngươi đó! An nhị thiếu, ta muốn thêm tiền cược.

An Lộc Minh cảm thấy hơi bất ngờ:

- Ngươi muốn thêm như thế nào?

- Ta muốn đổ mạng! - Lăng Huyền Phong gằn từng chữ một.

Đổ mạng?

Tất cả mọi người trong tỷ võ đài đều kinh ngạc. Hắn muốn đổ mạng? Không muốn sống nữa sao? Mạc Kim Thử tuy rằng không phải là cao thủ gì đáng nhắc tới, nhưng cũng là Võ Tông chính hiệu a? Ngại mình sóng lâu quá rồi sao?

- Hừ! Đừng có khoác lác nữa, ở đây ít nhất có hơn vạn người, cao thủ vô số, ngươi còn có gan hí lộng chúng ta sao?

An Lộc Minh khinh thường cười lạnh. Tiểu tử này không phải bị choáng váng đến ngu ngốc rồi chứ? Một tên phế vật muốn cược mạng với một cao thủ Võ Tông?

Thượng Quan Hùng ngồi trên đài vuốt cằm suy tư:

- Hừm, tiểu tử kia có vẻ như muốn thổi da trâu, nhưng mà cũng không đúng lúc đi? Nhi nữ, con nói đúng không? Hử?

Lão quay sang thấy Thượng Quan Hương vẻ mặt cười khổ, liền thấy tò mò. Thượng Quan Hương thấy vẻ mặt của cha liền giải thích:

- Cha, thật ra từ đầu An gia đã bị Lăng Huyền Phong chơi cho một vố rồi.

- Ý là sao?

- Người còn nhớ lần trước nữ nhi bị mấy tên Nội Vệ Phủ giở trò không?

- Có nhớ. Hương nhi, chẳng lẽ ý của con là....

Thượng Quan Hùng không phải kẻ ngốc, liền nhận ra chuyện này có ý nghĩa gì.
- Lần trước con bị Bành Đồng, Thôi Ngọc cùng Ngô Phạm Bảo. Chúng con tuy đông người nhưng không đánh lại bọn chúng. Nếu như không phải hắn một chiêu đánh phế Bành Đồng rồi cuốn lấy Thôi Ngọc, chắc chắn kết quả sẽ khác đi.

Thượng Quan Hùng hít một hơi lạnh, một chiêu đánh phế Bành Đồng? Như vậy ít nhất tiểu tử kia cũng đã đến cảnh giới Võ Tôn ngũ, lục phẩm?

- Xem ra lần này đúng là An gia đá phải tấm sắt rồi.

Phía Lăng gia, Vu lão gia tử hỏi:

- Lão rùa đen, tình hình có vẻ không khả quan cho tiểu tử kia thì phải.

Lăng Chấn lão gia khịt mũi khinh thường:

- Hừ! Chỉ là một con kiến hôi cũng có thể nhảy nhót trước mặt tôn nhi lão tử sao?

Trong lòng lão thì thầm buồn cười. An gia khiêu chiến ai không chọn, lại chọn tên tiểu tử quái vật này làm đối thur? Mấy tháng trước nghe 3 tên Ảnh Vệ báo cáo rằng tiểu tử kia ít nhất cũng đã là Võ Tôn ngũ phẩm, lão đang uống trà mà suýt nữa sặc nước mà chết. Xem ra có kha khá người chưa biết chuyện. Thôi thì cho bọn chúng lác mắt một lần đi. Dám nói tôn nhi lão tử là phế vật? Cho các ngươi xấu hổ mà chết đi!

Lăng Huyền Phong thấy An Lộc Minh không trả lời, liền khích tướng:

- Sao? An nhị thiếu thua không nổi à? Không dám cá cược với ta sao?

An Lộc Minh mí mắt hơi giật giật. Trong lòng hắn tự nhiên trỗi lên một cảm giác bất an, nhưng không biết là do đâu, lại nghe thấy Lăng Huyền Phong nói, hắn liền quyết định. Không phải tiểu tử ngươi muốn chết sao? Thành toàn cho ngươi!

- Mạc Kim Thử! Không cần nương tay! Giết hắn!

Chỉ chờ có vậy, Mạc Kim Thử Vung lưỡi liềm lên, bổ một nhát thật mạnh xuống Lăng Huyền Phong. Nhưng Lăng Huyền Phong vẫn đứng bất động.

- Sợ rồi sao? Ngày này năm sau chính là ngày chết của ngươi!
Trong khoảnh khắc, ngoại trừ thân nhân của hắn, tất cả mọi người đều nghĩ rằng Lăng Huyền Phong sẽ chết.

Nhưng mà...

Choang!!!!

Lưỡi liềm bổ xuống đất thật mạnh, cắm ngập xuống gần cán, nhưng bóng dáng Lăng Huyền Phong không thấy đâu cả.

- Thật là nhanh!

Mọi người đều trầm trồ. Hóa ra Lăng Huyền Phong không phải người mê nói sảng, ít nhất hắn có chút thực lực, ít nhất tốc độ của hắn rất nhanh. Mạc Kim Thử thấy mình chém trượt cũng có chút ngạc nhiên, quay lại thì thấy đối phương quay lưng về phía mình, thì lập tức cắn răng:

- Tiểu tử! Định làm trò sao? Chết đi!

Nhanh chóng rút lưỡi liềm ra, lại chém một nhát ngang hông. Lăng Huyền Phong vẫn bất động.

Xoẹt!

Tiếng xé gió vang lên, bóng dáng Lăng Huyền Phong lóe lên một cái, lại hiện ra cách đó vài mét, hai tay của hắn vẫn đặt sau lưng, dường như không coi trận đấu này vào đâu cả. Mạc Kim Thử tức giận:

- Có ngon thì đừng có né, đấu với lão tử như những nam nhân xem nào?

Lăng Huyền Phong vẫn thờ ơ. Mạc Kim Thử nổi đóa. Đối phương vẫn một mực coi hắn là không khí. Hắn đã có chút điên cuồng, rút ra phi đao.

- Thiện Nữ Tán Hoa!!

- Ồ? Lại là chiêu này à?

Hàng trăm phi đao lấy Mạc Kim Thử là trung tâm, bắt đầu tản ra tứ phía. Lăng Huyền Phong khinh thường: Lần trước bản thiếu gia còn ngại một chút, bây giờ sao?

Đột nhiên, Lăng Huyền Phong nghe thấy một tiếng xé gió bên tai. Âm thanh đó không đến từ phi đao của Mạc Kim Thử, mà là từ một hướng khác.

- Hừ! Đánh lén sao?

Hắn dùng hai ngón tay đỡ được, xong rồi tiện phất tay một cái, phi đao của Mạc Kim Thử bị kình lực đánh trúng, bắt đầu rơi loảng xoảng xuống đất.

- Không thể nào!

Mạc Kim Thử kinh hãi. Phi đao mà hắn luôn tự hào, hôm nay thất bại sao?

Lăng Huyền Phong tạm thời không để ý đến Mạc Kim Thử, quay về hướng khán đài:

- Các hạ! Hiện tại đang trong trận so đấu mà lại tung phi đao ám sát ta, có phải hơi âm hiểm một chút không?

Chương 204: Một kiếm quỷ dị

- Bằng hữu! Đang so đấu mà đánh lén là không tốt đâu nha!

Lăng Huyền Phong ngước lên khán đài, nơi mà ám khí được phóng ra. Mọi người đều nhìn theo.

- Là Hà lão sư! Chính là Hà lão sư!

- Không thể nào, là hắn ư?

- Còn không phải hắn sao? Ta rõ ràng nhìn thấy thanh tiểu đao từ chỗ hắn bắn ra. Hơn nữa ngươi nhìn thứ trên tay của họ Lăng kia, không phải thanh tiểu đao mà Hà lão sư hay dùng thì là gì?

.......

Đám học sinh Thiên Tinh xôn xao bàn tán. Hà Thần Quang ở trong dưới ánh mắt của mọi người thì vô cùng bối rối. Hắn không ngờ tiểu tử kia giác quan nhạy bén tới vậy. Vỗn nghĩ rằng chỉ cần làm một chút trò nhỏ thì sẽ thành công. Ai ngờ lại bị hắn túm được.

Vu Thiên Tuyết đang ngồi ở hàng ghế của Vu gia thấy có người ám toán tiểu lão công của mình thì không ngại mặt mũi đứng dậy hét to:

- Hà Thần Quang! Lão ô quy! Ngươi dám phá hỏng quy củ của so đấu sao?

Hà Thần Quang trợn mắt há hốc mồm nhìn một tiểu nha đầu mắng hắn là con rùa đen, tức giận đứng dậy mắng:

- Tiểu nha đầu! Láo toét! Ngươi dám mắng ta?

- Hừ! Mắng ngươi thì sao? Ngươi là lão ô quy! Lão vương bát đản! Ta nhổ vào! Đã sớm nhìn ngươi không thuận mắt rồi!

Vu Thiên Tuyết khinh thường cười lạnh. Ở Thiên Tinh nàng được mệnh danh là "Tiểu bá vương", chỉ cần không thuận mắt thì đều không kiêng nể gì hết. Nhưng nàng cũng là một trong số các thiên tài trẻ tuổi, nên các lão sư cũng nhắm con mắt mở con mắt, với lại nàng ta ở học viện cũng không có làm gì quá đáng, nên cũng không ai để ý. Nhưng bây giờ nàng vì một nam nhân mà mắng lão sư, nên tất cả đều kinh ngạc nhìn nàng đang chống nạnh chửi đổng như mấy bà hàng chợ.

- Oắt con! Đừng có được thể mà làm quá! Ta là lão sư của ngươi đó! - Hà Thần Quang trầm giọng nói.

- Hừ! Với cái trò bẩn thỉu vừa rồi của ngươi cũng xứng làm lão sư sao? Bản tiểu thư cảm thấy ghê tởm!

Mọi người cũng đều có chút ghê tởm đối với hành vi đánh lén của Hà Thần Quang, nhưng do lá gan nhỏ hơn Vu Thiên Tuyết nên không ai dám ho he gì.

- Mạc Kim Thử! Chần chờ gì nữa! Giết hắn! - An Lộc Minh hét to.

Lăng Huyền Phong nghe thấy vậy cười lạnh:

- Hừ! Ngươi nghĩ con kiến hôi đó giết nổi ta sao?

Ông!!!!

Một tiếng long ngâm vang dội khắp toàn trường. Lăng Huyền Phong rút ra một thanh bảo kiếm. Kiếm quang rút ra vô cùng chói mắt khiến cho người khác phải che mắt lại.
Ỷ Thiên Kiếm xuất vỏ!

Hàng ngàn người đều dán mắt vào thanh kiếm, khóe miệng chảy nước dãi, ánh mắt đỏ lên vì ham muốn:

- Bảo kiếm!

- Là một thanh bảo kiếm!

- Tại sao tiểu tử kia lại có một thanh bảo kiếm như vậy!

.......

Mặc kệ cho tiếng huyên náo xung quanh, Lăng Huyền Phong hướng mũi kiếm về Mạc Kim Thử:

- Lần trước ngươi bắt cóc lão bà của ta! Lúc đó ta hận mình thực lực còn kém nên không thể lưu ngươi lại được! Hôm nay thì đừng hòng chạy thoát!

Mạc Kim Thử trong lòng có chút chột dạ, nhưng vẫn hằm hè:

- Nhóc con! Đừng có mạnh miệng! Muốn giết bản tọa sao? Về nhà tu luyện thêm 50 năm đi! Ha ha ha ha ha!

- Muốn biết ta có thực lực này hay không, thử một phát không phải biết ngay hay sao?

Mạc Kim Thử tức giận, vứt liêm đao qua một bên, cũng rút ra một thanh trường kiếm.

- Nhóc con! Hôm nay nếu ngươi để bảo kiếm lại, gia gia sẽ tha cho ngươi một mạng!- Lắm lời! Muốn kiếm thì phóng ngựa qua đây!

Vừa nói xong một chữ cuối cùng, Ỷ Thiên Kiếm trong tay hắn đã chỉ tới. Một kiếm này dường như tiện tay nghiêng ngả đâm tới, lại không mang theo nửa phần khí lực, không nói gì đến kiếm khí, ngay cả một luồng gió nhẹ cũng không bằng. Thật sự làm cho người ta khó có thể tưởng tượng được, e rằng ngay cả một tờ giấy cũng xuyên không thấu. Nhưng lạc vào trong mắt các cao thủ có mặt tại đây thì lại hoàn toàn bất đồng!

Những cao thủ như Độc Cô gia chủ, Lâm Chấn,... vừa nhìn thấy Lăng Huyền Phong ra tay, trong mắt bắt đầu hiện lên vẻ khó hiểu, nhưng lập tức vẻ khó hiểu này nhanh chóng biến thành kinh ngạc. Mà sắc mặt người trong cuộc là Mạc Kim Thử lại càng biến đổi, chỉ thấy kiếm phong của đối phương, mặc dù rất chậm, nhưng một kiếm nhẹ nhàng đâm ra, động tác này trong mắt hắn, mũi kiếm tà tà của đối phương lại dường như biến thành trung tâm của thế giới, kiếm phong càng lúc càng lớn, càng lúc càng mạnh. Nó giống như thái sơn áp đỉnh, mặc dù chỉ chậm rãi hạ xuống, ngươi dù muốn tránh cũng tránh không được!

- Hừ! Điêu trùng tiểu kỹ!

Phi đao của Mạc Kim Thử vung lên, đã phóng tới tạo thành một vòng tròn xung quanh Lăng Huyền Phong, lại tựa như chuồn chuồn đậu cột, kiếm phong dù vẫn không nhanh không chậm đâm tới, nhưng không thể làm nó chệch đi một phân!

Nói thì chậm mà xảy ra lại nhanh, kiếm phong mặc dù chậm nhưng trong nháy mắt đã tới trước mặt, trong mắt Mạc Kim Thử hiện lên một tia dị sắc, chung quy cũng bắt đầu động thủ, hắn nhanh chóng lui về sau.

- Cho dù ngươi có chạy đi đâu cũng đừng hòng thoát!

Lăng Huyền Phong cười lạnh, trường kiếm trong tay vẫn như hình với bóng, không chậm chút nào, Mạc Kim Thử lùi tới đâu, kiếm phong vẫn theo sát yết hầu hắn tới đó.

Tất cả mọi người chỉ thấy chỉ thấy một bạch y thiếu niên động tác nhìn thong thả, nhưng sự thực một phân một ly đều không rời khỏi đối phương, vô pháp né tránh. Sự tình đến bậc này, quả nhiên là quỷ dị!

Mạc Kim Thử đã lùi tới góc võ đài, chỉ thêm nửa bước nữa là ngã xuống, phía sau chính là kiếm phong ngập tràn sát khí mà Lăng Huyền Phong ép tới, hắn cước bộ đình lại, lấy toàn lực bình sinh ngưng tụ lại tu vi một đời của hắn vào trường kiếm, chém xuống...

Keng!!!!!!

Một thanh âm này lớn kinh người vang lên, trong trẻo vang xa dường như tiếng thần long ngâm dài, chấn động cả Thiên Tinh thành! Mọi người nghe thấy trong lòng cả kinh, có thể tưởng được, một kiếm nhìn tựa như bình thường của Lăng Huyền Phong lại ẩn chứa lực lượng lớn thế nào!!

Nhưng cho dù hắn đã cố hết sức, kiếm phong của đối phương cũng không hề di chuyển nửa xích. Mạc Kim Thử chỉ biết trơ mắt nhìn thanh kiếm từ từ đâm vào cổ họng mình.

Khục!

Không một chút ngăn cản, lưỡi kiếm nhẹ nhàng đi vào yết hầu của Mạc Kim Thử, đâm thẳng ra đằng sau. Máu tươi cuồng phun. Mạc Kim Thử hai mắt trợn trắng dã nhìn Lăng Huyền Phong lạnh nhạt đứng phía trước mặt.

- Kiếp sau... nên nhớ nếu có đầu thai, tránh người nhà của bản thiếu gia xa một chút.

Xoẹt!

Lăng Huyền Phong rút kiếm ra, từ cổ họng của Mạc Kim Thử bắn ra từng tia máu dài cả trượng. Hắn ôm cổ, chỉ khọc khọc mấy tiếng vô nghĩa rồi ngã xuống, chết không nhắm mắt.

Toàn trường một mảnh im lặng!

Chương 205: Xung đột

Toàn trường một mảnh im ắng đến rợn người.

Một thiếu niên, chưa tới 20 tuổi, trước đây được xem là phế nhân, là nhị thế tổ ăn chơi đàng điếm. Nhưng hôm nay thì sao? Phế nhân có thể dễ dàng giết chết một Võ Tông sao? Còn chưa nói tới thanh bảo kiếm kia nữa... Tất cả đều là một khoảng không im lặng. Trên đài cao, khỏi phải nói tâm trạng lúc này của Kim Tiểu Uyên như thế nào. Nam nhân kia... không phải là hình mẫu mà ta vẫn luôn mơ tưởng sao? Vậy mà... chỉ vì ánh mắt thiển cận, ta đã đánh mất hắn... Nàng sắc mặc trắng bệch, chỉ biết cúi đầu, hai hàng nhiệt lệ tuôn rơi, khóc trong hối hận. Kim Chính Phong lúc này chỉ muốn tặng cho mình mấy cái bạt tai thật mạnh. Đó chính là con rể "hụt" của hắn a! Tại sao mình lại có thể ngu ngốc đến mức này?

Phía Vu gia, Vu Thiên Tuyết thì vui cười hớn hở. Bao nhiêu bực dọc vì cãi nhau với Hà Thần Quang bỗng chốc tan biến hết. Vốn nàng muốn chạy xuống với hắn, nhưng ngại đông người nên cuối cùng vẫn không dám. Về phần các đại thế gia còn lại, trừ Lăng gia, Độc Cô gia, Vu gia, thì ai ai cũng nhìn thanh bảo kiếm trong tay Lăng Huyền Phong, ánh mắt thèm muốn là không thể che giấu nổi. Ai ai cũng muốn thanh bảo kiếm đó, nhưng có Hoàng Đế cùng các đại thế gia đỉnh cấp ở đây, không ai muốn đi ra để ăn đánh.

- An nhị thiếu! Giao ước giữa chúng ta, đã đến lúc phải tính toán một chút rồi.

Lăng Huyền Phong nhẹ nhàng nói, ánh mắt lạnh lẽo hướng thẳng về phía An Lộc Minh lúc này đã vô cùng sợ hãi đến mức ngồi bệt xuống đất.

- Giao... giao.. giao ước gì?

- Định quên sao? Đừng có giả vờ! Chính ngươi là người đề xuất ra trận khiêu chiến này! Lại còn muốn chối sao?

- Ngươi... ngươi... ta...

- Lắp bắp cái rắm! Nếu hôm nay không làm, lão tử chặt chân ngươi! - Lăng Huyền Phong đe dọa.

An Lộc Minh giật mình, sắc mặt xám ngoét, liền lắp bắp kể lại việc mình muốn hãm hại Độc Cô Lữ Nhân ra sao, kế hoạch được lên như thế nào, đã mời ai tham gia,... tất tần tật đều kể ra một lượt. Từng chuyện từng chuyện được kể ra gây ra bao nhiêu là sự xôn xao cho khán giả. Đa phần đều là cảm thấy khinh bỉ cho sự âm hiểm của hắn, số còn lại thì ra vẻ thỏ tử hồ bi. Kế hoạch này khá tốt, nhưng tiếc rằng hắn tính sai một điểm, đó chính là Lăng Huyền Phong!

- Được rồi! Kể cũng đã kể, bây giờ đến bước thứ 2, quỳ xuống!

- Ta..ta... không...

- Bản thiếu gia nói là QUỲ XUỐNG!

Lăng Huyền Phong gằn giọng, sát khí trong người hắn thoát ra khiến An Lộc Minh cảm thấy một trận lạnh lẽo trong lòng.

- Dừng lại! Không được quỳ!

Đúng lúc này, Hà Thần Quang thân mặc áo bào màu nâu bay xuống võ đài, lộ ra một gương mặt đầy góc cạnh, ánh mắt hung ác nhìn Lăng Huyền Phong.

- Minh nhi! Không cần quỳ!

Lăng Huyền Phong thấy Hà Thần Quang đi xuống, cũng cười lạnh. Tên hỗn đản đáng chết, đang tính toán làm thế nào để ngươi đi xuống, không ngờ lại tự dẫn xác tới!

- Ngươi là cái thá gì? Lại còn dám xen vào chuyện này?

- Tiểu tử! Sống trên đời này, phải biết tiến thối, chừa ra một con đường lui.

Hà Thần Quang lạnh lùng nói.
- Vậy sao? Bản thiếu gia cũng thấy có chút ý tứ.

- Còn nữa.

- Chuyện gì?

- Để lại thanh kiếm, ta sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra!

- Ha ha ha ha ha ha ha!!!!

Lăng Huyền Phong phá ra cười lớn, hắn quay sang Lâm Chấn:

- Lâm Viện Trưởng! Hóa ra đây là phong cách làm việc của Thiên Tinh sao? Trẻ đánh không lại thì già ra mặt? Hơn nữa lại còn muốn cướp đồ của người khác ngay trước mặt bàn dân thiên hạ nữa? Thật là đáng cười mà!

Lâm Chấn nghe thấy thế thì giận đến tím mặt, nhưng không cách nào phản bác, vì căn bản mọi việc đều diễn ra đúng như hắn nói. Tức mình, hắn quay sang Hà Thần Quang:

- Hà Thần Quang! Đừng có làm càn! Mau trở về!

- Lâm Viện trưởng! Ngài định bảo kê cho cấp dưới của mình sao? Không có cửa đâu! - Lăng Huyền Phong lạnh lùng nói.

Lăng Hiếu Kiệt lúc này đã sớm vô cùng ngứa mắt Hà Thần Quang, lên tiếng hét lớn:

- Hà Ô Quy! Lão Vương Bát Đản! Ngươi là đồ hỗn đản! Cấu kết gian dương đại đạo! Buôn lậu vũ khi! Đẩy bà già xuống biển! Cưỡng dâm một con heo!

Lăng Huyền Phong nghe thấy thế liền trợn mắt lên nhìn tiểu đệ này của mình: Kháo! Thằng này học được ở đâu cách chửi người bá đạo đến vậy? Hắn vừa buồn cười vừa giơ ngón cái lên khen ngợi.Đệ tử Lăng gia nghe thấy tứ thiếu chửi cũng hùa nhau:

- Hà Thần Quang hiếp dâm con heo! Đẩy bà già xuống biển!

- Ấy huynh đệ! Hắn tuyệt đối không hiếp dâm một con heo!

- Ngươi có mặt ở đó hay sao mà biết?

....

Từng đợt nghị luận, từng tiếng chửi rủa bay vào tai Hà Thần Quang khiến hắn vô cùng tức giận, hắn hừ lạnh một tiếng, tu vi Võ Tôn lục giai phát ra, uy áp khiến cho đám đệ tử im bặt, toát mồ hôi lạnh, nhiều kẻ còn phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp trọng thương.

- Hừ! Cũng ghê, thả uy áp ra để làm gì? Lâm viện trưởng! Mạng của hắn, bản thiếu gia muốn!

- Hỗn xược! Sao ngươi dám đòi giết một giáo sư của Thiên Tinh học viện? Ngươi muốn làm phản sao? - Lâm Chấn quát.

- Hắn cũng xứng làm giáo sư sao? Bao che tội đồ, bắt nạt nữ nhân, hắn xứng làm người sao? Hôm nay nếu như hắn không ra tay thì không có gì. Nhưng hắn dám ám toán ta! Còn dám dọa giết nữ nhân của ta! Lại muốn cướp bảo kiếm của ta! Ngươi nói ta nên bỏ qua sao?

- Ngươi dám... Ngươi không sợ cùng Thiên Tinh ta là địch sao? - Lâm Chấn đuối lý, nhưng vì mặt mũi của Thiên Tinh, hắn phải làm ra động tác nào đó.

- Là địch? Ha ha ha ha! Các người nghĩ ta không dám là địch của các ngươi sao?

Lăng Huyền Phong ngửa mặt lên trời ngạo mạn cười lớn. Hắn cũng không ngại làm lớn chuyện một phen.

- Ngươi!

- Đủ rồi! Nếu như ngày hôm nay lão còn dây dưa không dứt! Thì đừng trách vì sao sau này ta sẽ có hành động đối địch với Thiên Tinh!

Lăng Huyền Phong ra tối hậu thư. Hôm nay hắn muốn giết Hà Thần Quang là xác định, còn Lâm Chấn, hắn cũng phần nào nể mặt mũi hắn là viện trưởng nên không hoàn toàn trở mặt. Cho dù lão là cao thủ Võ Đế, hắn cũng có biện pháp cho lão chịu thiệt thòi lớn!

- Viện trưởng! Chuyện này không cần ngài lo, để ta kết thúc là được rồi!

Hà Thần Quang lạnh lùng nói. Hắn còn không cho rằng Lăng Huyền Phong uy hiếp được mình, chỉ cần không cho hắn rút được kiếm ra, chơi đùa tiểu tử kia thế nào mà không được?

Lâm Chấn nghe thấy thế thì cảm thấy mình sắp điên mất. Lão không hề lo rằng hôm nay Lăng Huyền Phong sẽ thua, mà lão lo lắng rằng một khi Hà Thần Quang chết, chuyện này mà đồn ra thì mặt mũi của Thiên Tinh để ở đâu? Nhưng lão không biết rằng, ở đây có hơn vạn người, làm sao có thể khống chế được nữa?

- Lão cẩu! Cho ngươi một cơ hội! Ra tay đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau