TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Tỷ võ sắp tới

Tại một nơi rừng rậm hẻo lánh cách Ngọa Đương 600 dặm...

- Hộc! Hộc! Hộc! Hộc! Chạy nhanh lên! Chạy mau!

Một tiếng hét thảm thiết vang lên. Một đám khất cái vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, mặt cắt không còn chút máu chạy ra khỏi khu rừng.

- Phương Cửu! Phương Cửu!

Một trong số đám ăn mày nhìn về phía sau kêu lên trong tuyệt vọng.

- Nhị Cẩu chạy mau! Hắn chết rồi! Không còn kịp nữa!

Một tên ăn mày khác thấy đồng bạn mình vẫn còn đang nấn ná thì vội vàng kéo tay hắn. Hiển nhiên cái thứ đang rình rập ở trong rừng làm bọn hắn vô cùng sợ hãi.

- Hu hu hu! Phương Cửu! Huynh đệ! Đại Đầu, Phương Cửu... hắn...

Gã ăn mày tên Nhị Cẩu bật khóc như một đứa trẻ. Ở bên cạnh, Đại Đầu cúi gằm mặt xuống, môi mím chặt lại. Mặc dù hắn rất đau lòng nhưng hắn biết lúc này không thể khóc, thoát khỏi đây mới là thượng sách.

- Hắn chết rồi! Nghe rõ đây! Chúng ta không còn cách nào khác cả!

Đúng lúc này, một tiếng hú ghê rợn phát ra ở đằng sau bọn hắn:

- Khặc! Khặc! Khặc! Khặc! Mấy con chuột nhắt! Ở lại!!!

2 người kinh hãi đến rợn tóc gáy, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy như điên về phía trước. Nhưng âm thanh đó vẫn luẩn quẩn phía sau lưng:

- Chạy! Chạy đi! Chạy nhanh lên! Các ngươi chạy đi! Ha ha ha ha ha!

Từ phía trong rừng rậm, một luồng khói đen thoát ra, hướng hai gã ăn mày mà bay tới. Đại Đầu trông thấy thế thì kinh hồn táng đảm, vội vàng nói với Nhị Cẩu:

- Nhị Cẩu! Chúng ta như thế này không thể thoát được bọn chúng! Ngươi là người nhanh nhẹn nhất trong số chúng ta! Mau mau chạy về báo cáo lại với tổng đà!

- Không! Chúng ta phải thoát cùng nhau!

- Không được! Chúng ta không thể thoát được đám khói kia! Ta sẽ ở lại để ngăn chặn nó! Ngươi phải tận dụng cơ hội mà tẩu thoát! Đừng để huynh đệ chúng ta chết vô ích! Đi mau!!

Nói đoạn, hắn giục giã đẩy Nhị Cẩu đi, còn bản thân mình thì quay lại phía sau:

- Nhị Cẩu! Nhớ hàng năm cúng cho ta một miếng thịt gà! Huynh đệ! Bảo trọng! Yêu nghiệt! Xem chiêu! Liên Hoa Chưởng - Hỏa Trung Sinh Liên!!

Phừng!!

Một luồng hỏa quang từ tay của Đại Đầu phát ra, đánh thẳng vào đám khói đen đó. Đám khói đen khựng lại một chút, sau đó càng hung dữ tiến tới.

- Chết tiệt! Liên Hoa Chưởng - Biến Địa Khai Hoa!Lần này hỏa quang có phần mạnh hơn lúc trước, luồng hắc khí đã bị cản lại. Đại Đầu ngoái cổ lại mắng:

- Còn không mau chạy? Ta không giữ nó lại được bao lâu! Chạy đi! Huynh đệ! Chạy đi!

Nhị Cẩu giật mình, nước mắt tuôn trào ra như suối, hắn cắn răng thi triển công lực đến cực hạn.

- Huynh đệ! Thật xin lỗi! Kiếp sau chúng ta lại cùng đi gõ bát ăn xin với nhau!!

Oành!!

Đại Đầu không thể giữ được nữa, luồng hắc khí đánh tan hỏa quang, bao trùm lên người hắn, kéo hắn quay trở lại phía sau. Đại Đầu chỉ kịp hét thảm một tiếng rồi im bặt. Không gian lại quay trở về sự yên tĩnh vốn có.

- Yêu quái! Chờ xem! Chúng ta sẽ báo thù! Ta sẽ báo thù cho các huynh đệ!

Nhị Cẩu bây giờ đã chạy được một quãng khá xa, luồng hắc khí đáng sợ kia đã không đuổi theo nữa. Thở dốc một hồi, hắn lại thất thiểu hướng về phía tổng đàn mà chạy đi.

- --------------------------------------------------

- Thật ngại quá! Tứ công tử, chúng ta cũng không biết mấy tháng gần đây hắn bỏ đi đâu nữa.

Tại Độc Cô Gia, 3 huynh đệ nhà Độc Cô đang nói chuyện với Lăng Hiếu Kiệt. Chỉ với mấy tháng thời gian mà khí chất của hắn đã khác biệt hoàn toàn. Xung quanh người hắn thỉnh thoảng lại lập lờ một chút tử sắc khí, trông vô cùng thần bí. Hiển nhiên Tử Khí Thiên La của hắn đã tu luyện có chút thành tựu.

- Hỗn đản ca ca! Lần trước tên Ảnh Vệ Lý Mục kia thần thần bí bí giao cho bản thiếu gia công pháp, lại còn là quyển 4? Mụ nội nó! Lão tử quyển thứ 3 vẫn chưa có mà luyện, ngươi đưa ta quyển thứ 4 có cái rắm dùng?

Lăng Hiếu Kiệt vô cùng ảo não chửi thề nhưng không biết phải làm gì. Tìm hắn đánh? Bây giờ hắn đang ở đâu có trời mới biết. Mà, ngươi đánh lại hắn sao? Hắn đường đường là cao thủ Võ Tôn, hắt hơi một cái cũng khiến ngươi bay xa mười dặm, còn đánh cái gì?
- Lăng lão đệ, ngươi cứ yên tâm! Tên hỗn đản kia mệnh số tiểu Cường, có đánh cũng không chết, rồi hắn sẽ trở về! - Độc Cô Lãnh Phong lên tiếng khuyên nhủ.

- Ài! Biết là vậy, nhưng mà thời gian không còn nhiều a! Tỷ võ đến nơi rồi mà cái bóng của hắn cũng không thấy đâu.

- Ờ ha! Ngươi nhắc ta mới nhớ! Còn mấy hôm nữa là tới ngày tỷ võ rồi. Mà, Lữ Nhân lão đệ sao rồi? - Độc Cô Lãnh Phong vuốt cằm.

Nhắc tới Độc Cô Lữ Nhân, cả Lăng Hiếu Kiệt không tự chủ được rùng mình mấy cái.

- Không có chuyện gì, hắn tiến triển rất tốt.

Nhìn thấy mặt Lăng Hiếu Kiệt có chút khó coi, Độc Cô Lãnh Dạ tò mò hỏi:

- Có chuyện gì sao?

Lăng Hiếu Kiệt xua tay:

- Không có chuyện gì, chẳng qua... lát nữa các ngươi nên chuẩn bị tinh thần một chút.

Cả 3 huynh đệ thấy hắn nói lập lờ thì càng lúc càng thấy tò mò. Lúc này, một giọng nói vang lên:

- Hiếu Kiệt huynh! Đại ca, nhị ca, tam ca!

Phía sau, một bóng người mềm mại thiết tha đi tới, mang theo thanh âm nũng nịu kêu tên 4 người. Lăng Hiếu Kiệt nghe thấy âm thanh ỏn ẻn này thì mặt tái xám, không chịu được nữa liền nói:

- Độc Cô huynh, tiểu đệ không chịu được nữa, hôm khác mời huynh chén rượu, cáo từ!

Không kịp để cho đối phương phản ứng, Lăng Hiếu Kiệt vội co giò chạy mất.

- 3 vị ca ca! Lâu rồi không gặp!

Độc Cô tam huynh đệ nhìn lại, chỉ thấy một người nam tử mặt trắng môi hồng, dáng người "lả lướt". Giọng nói ỏn ẻn vừa rồi là do hắn phát ra.

- Độc Cô Lữ Nhân, là đệ? - Độc Cô Lãnh Phong nuốt một ngụm nước bọt, run giọng hỏi.

- Nói nhảm, đương nhiên là ta. - Độc Cô Lữ Nhân "dịu dàng" nói.

Quả thực, nếu đổi lại là một nữ nhân khi nói mấy lời này chắc chắn sẽ làm cho nam nhân thần hồn điên đảo. Nhưng thực tế đây lại là Độc Cô Lữ Nhân, vậy thì.....

Độc Cô Lãnh Phong lông tơ dựng đứng. Bây giờ mới hiểu tại sao Lăng Hiếu Kiệt vội vàng chạy mất dạng, hắn khóc không ra nước mắt:

- Lăng huynh đệ! Ngươi quay lại a!

Chương 197: Tỷ võ sắp tới (Tiếp theo)

Độc Cô tam huynh đệ không dám tin vào mắt mình nữa. Độc Cô Lữ Nhân thay đổi cũng quá kinh khủng đi. Vài tháng trước đây còn bình thường. Nhưng bây giờ thì sao? Bộ dáng ưỡn a ưỡn ẹo, giọng nói thì ỏn ẻn, hành động không khác gì nữ nhân.

- Độc Cô Lữ Nhân, đệ....

- Hừ! Đệ làm sao?

- Không có gì? Ặc... mau vào vấn an gia gia với nãi nãi!

Độc Cô Lãnh Phong thầm rủa: Lăng Hiếu Kiệt chết dẫm, không cảnh báo trước cho lão tử!

Gia chủ Độc Cô gia cùng Độc Cô lão thái thái biểu cảm không khác Độc Cô Lãnh Phong là bao: trợn mắt há hốc mồm. Bọn họ không dám tin rằng vị "huynh đệ" đứng trước mặt này chính là Độc Cô Lữ Nhân. Nhưng sau khi nhớ ra nguyên do mọi chuyện thì cũng miễn cưỡng bình tĩnh lại được. Độc Cô Hàn Vân hỏi:

- Nhân nhi! Tiến độ tu luyện sao rồi?

Độc Cô Lữ Nhân vô cùng hưng phấn:

- Hồi gia gia! Công pháp mà biểu ca đua ta thật kỳ diệu! Dường như nó được sinh ra là để cho ta vậy!

- Ồ? Thật vậy sao?

- Đúng thế! Bây giờ tu vi của ta không sai biệt lắm đã khôi phục hoàn toàn, hơn nữa còn có khả năng đột phá trong nay mai nữa!

Độc Cô gia chủ âm thầm ngạc nhiên. Vốn lão chỉ trông mong Độc Cô Lữ Nhân khôi phục được một nửa của ngày xưa đã là tốt lắm rồi. Vậy mà không ngờ đã khôi phục không sai biệt lắm, lại còn có thể đột phá trong sớm tối nữa.

- Hảo! Ngươi cùng gia gia đi ra ngoài kia khảo nghiệm thoáng một chút! 3 tên hỗn đản kia theo cùng!

Diễn võ trường Độc Cô gia...

- Lãnh Phong! Hạ thấp tu vi xuống Võ Vương tam giai đấu với đệ đệ ngươi một hồi! - Độc Cô Hàn Vân ra lệnh.

- Vâng! Lão đệ! Ngươi công đi, ta thủ!

Độc Cô Lữ Nhân dùng ngón tay vuốt nhẹ lọn tóc mai của mình, cười nhạt:

- Đại ca, thứ lỗi cho tiểu đệ vô lễ,. nhưng nếu huynh không tăng lên Võ Vương Lục giai thì sẽ không phải đối thủ của tiểu đệ đâu.

Độc Cô Hàn Vân ánh mắt lóe lên một chút rồi nói:

- Lãnh Phong, nghe lời hắn.

- Dạ!
Đấu khí của Độc Cô Lãnh Phong tăng vọt, dừng lại ở lục giai đỉnh phong. Cảm thấy chuẩn bị đã khá tốt, hắn nói:

- Lữ Nhân lên đ....

Chưa kịp nói xong, bóng của Độc Cô Lữ Nhân lóe lên, sau đó hắn chỉ nghe thấy âm thanh rút kiếm. Độc Cô Lãnh Phong giật mình vội đưa tay rút kiếm, nhưng hắn kinh hoàng phát hiện, kiếm của Độc Cô Lữ Nhân đã gác trên cổ mình.

- Cái gì? Không thể nào!

Độc Cô Lãnh Vân cùng Độc Cô Lãnh Dạ há hốc mồm, còn Độc Cô gia chủ thì ánh mắt sáng ngời. Nhất cử nhất động của Độc Cô Lữ Nhân không hề thoát khỏi mắt lão: Trong chớp mắt, Độc Cô Lữ Nhân cúi người rút kiếm, sau đó chân đạp xuống đất đẩy thân thể mình tiến lên, đồng thời rút kiếm kề lên cổ Độc Cô Lãnh Phong, động tác vô cùng nhanh chóng và thuần thục. Nếu như đây không phải luận võ mà là đánh nhau sống chết, thì trong cái chớp mắt đấy Độc Cô Lãnh Phong ít nhất đã chết tới 3 lần!

- Nhân đệ, ngươi...

Độc Cô Lãnh Phong cũng giật mình không kém. Hắn vốn ôm tâm lý có chút coi nhẹ, nhưng chỉ vì tâm lý đó đã khiến hắn thua một cách triệt để!

- Hỗn đản! Ta đã bảo người so tài với Lữ Nhân, tại sao lại coi thường đối thủ? Ngươi có biết rằng khinh thường địch nhân chính là đẩy mình vào chỗ chết không hả? Đấu lại! Lần này tập trung vào cho ta! Nếu không thì đừng trách gia gia dùng gia pháp!

Nghe gia gia quát, Độc Cô Lãnh Phong lạnh run người, đồng thời tâm thần chấn động một cái. Đúng vậy! Không bao giờ được khinh thường đối thủ, cho dù hắn có yếu hơn mình đi chăng nữa! Con kiến nhiều khi cũng có thể giết chết con voi cơ mà?

Độc Cô Lãnh Phong lần này tập trung hơn, chú ý quan sát nhất cử nhất động của đối phương. Độc Cô Lữ Nhân thì vẫn cái dáng vẻ "thướt tha" đó, mỉm cười hất mái tóc lên một cái:

- Đại ca! Chúng ta đấu lại. Lần này đệ sẽ không nương tay đâu!

- Được! Xem kiếm! Độc Cô Kiếm Kỹ: Trảm Hồng Trần!

Độc Cô Lãnh Phong vung kiếm lên chém xuống một nhát. Đừng tưởng đây chỉ là một nhát chém đơn giản, bởi vì trong nháy mắt, Độc Cô Lãnh Phong đã phong tỏa toàn bộ phương hướng di chuyển của Độc Cô Lữ Nhân, dù muốn hay không muốn thì hắn cũng bắt buộc phải đỡ một kiếm này! - Tới tốt! Đại ca, trong lứa thanh niên Độc Cô gia, đệ chỉ thấy có mỗi huynh là người tu kiếm này đạt chút thành tựu. Xem kiếm! Phi Yến Xuyên Liễu!

Độc Cô Lữ Nhân thay vì giơ kiếm đón đỡ thì cũng chém ra một kiếm, nhưng so với Độc Cô Lãnh Phong thì kiếm này nhanh gấp đôi! Chẳng mấy chốc, lưỡi kiếm đã đến gần trước ngực của Độc Cô Lãnh Phong!

- Tốt lắm!

Độc Cô Lãnh Phong kinh ngạc về tốc độ của một kiếm kia. Nhưng gặp nguy không loạn, nhanh chóng chuyển từ công sang thủ, chém sang ngang một phát.

Keng!!!!

Hai kiếm giao nhau tạo ra những tia lửa chói mắt. Vì Độc Cô Lãnh Phong vội vàng ứng phó nên không thể nào thừa nhận được toàn bộ uy lực của chiêu thức đến từ Độc Cô Lữ Nhân, hắn bị chấn lùi đi ba bước. Độc Cô Lữ Nhân thấy thế cười dài:

- Tảo Đãng Quần Ma!

Hắn dùng kiếm chém ngược lên trên, sau đó lại chém xuống một nhát, kết thúc bằng một kiếm chém ngang hông. Cả 3 kiếm đều nhanh tới mức không tưởng. Nhưng Độc Cô Lãnh Phong vẫn thấy được:

- Bách Kiếm Trảm!

Hắn liên tiếp chém tới 9 kiếm, không những phá tan thế công của đối phương mà còn có dư lực để tấn công.

- Hừ! Lưu Tinh Phi Đọa!

Độc Cô Lữ Nhân hai chân quỳ xuống ngả người ra phía sau rồi lướt về phía trước. Hắn lướt tới phía hạ thân của ca ca hắn:

- Ngươi!

Độc Cô Lãnh Phong đỏ mặt. Không ngờ còn có một chiêu thức khiếm nhã đến như vậy, hắn vội vàng khép hai chân lại. Đứng bên ngoài, Độc Cô gia chủ tuy rằng biết không được nhã nhặn cho lắm, nhưng cũng không nói gì. Độc Cô Lữ Nhân lại ra chiêu:

- Giang THượng Lộng Địch!

Cơ thể hắn xoay tròn 360 độ, nhanh chóng dùng chân đánh ngã Độc Cô Lãnh Phong, sau đó chỉ kiếm đến trước ngực, thủ thế như muốn đâm xuống.

- Đại ca! Ngươi thua rồi!

Độc Cô Lãnh Phong ngơ ngác nhìn mũi kiếm đang chỉ trước ngực mình, một lúc sau hắn thở dài:

- Ta thua rồi!

Chương 198: Học hữu tỷ võ

Thiên Tinh thành, lôi đài tỷ võ.

Thiên Tinh học viện, một trong 4 học viện đào tạo đấu khí lớn nhất đại lục, được xây dựng tại một thành trì cổ lâu đời phía Đông Triều Ca 80 dặm, có lịch sử lâu đời hơn ngàn năm. Nơi đây là một trong những cái nôi đào tạo ra các thiên chi kiêu tử có tiếng. Cho dù là người bét nhất tốt nghiệp ra sử dụng thực lực của mình cũng thừa sức xưng bá một phương.

Thiên Tinh Đài, học hữu tỷ võ là một một hoạt động thường niên của Thiên Tinh học viện. Tại đây các giáo sinh sẽ được thi triển toàn bộ những gì mình đã học được trong suốt thời gian vừa qua. Không cần biết ngươi tu luyện theo công pháp của ai, chỉ cần lên đó và thể hiện ra, đây chính là vũ đài của ngươi.

Một ngày này, toàn bộ Thiên Tinh Thành chiêng trống cùng vang lên.

Đâu đâu cũng đều giăng đèn kết hoa, khắp nơi đều treo đầy lụa đỏ, không khí vô cùng náo nhiệt.

Hôm nay là học hữu luận võ phàm là học sinh của học viện thì đều có tư cách tham gia. Và đương nhiên, trong những hoạt động như thế này, nếu như có ân oán gì cũng có thể dùng nắm đấm giải quyết trước sự chứng kiến của hàng vạn người, qua đó nâng cao uy vọng của bản thân mình.

Độc Cô tam huynh đệ, Độc Cô Lữ Nhân, Lăng Hiếu Kiệt đã có mặt tại đây từ rất sớm. Duy chỉ có Lăng Huyền Phong là chưa thấy có mặt.

- Hiếu Kiệt! - Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Lăng Hiếu Kiệt quay lại, liền cảm thấy vô cùng phấn chấn chạy tới:

- Gia gia! Tam thúc! Hai người đã đến!

Lăng gia lần này cũng nhận được thư mời dự khán. Lăng lão gia tử lâu ngày không ra ngoài hoạt động, chân tay có chút ngứa ngáy, liền kéo theo nhi tử thứ ba là Lăng Phiêu đi cùng. Lăng tam gia cũng có chút nhớ nhi tử nên không chút do dự liền đồng ý. Lăng Phiên Hùng gia chủ ngỏ ý muốn cử theo hộ vệ liền bị lão gia tử nạt:

- Đánh rắm! Ngươi nghĩ có hai chúng ta ở đây thì bọn chúng có gan cướp đường sao?

Cũng đúng. Lăng lão gia tử bây giờ đường đường là Võ Tôn cao thủ, đi đường mà còn bị cướp nữa thì thà tự sát còn hơn. Lăng Phiêu khuyên nhủ đại ca:

- Lần này có hai người đi đã đủ. Huynh cần toàn bộ nhân thủ ở nhà, đề phòng có biến.

Lăng Phiên Hùng rốt cục cũng gật đầu không khuyên bảo nữa.

Lôi đài tỷ võ là một cái đài cao diện tích gần trăm mét vuông, xung quanh khán đài đều là những tinh anh hoặc đại lão gia từ các đại gia tộc người. Nằm ở vị trí đẹp nhất chính là hàng ghế ngồi của Hoàng tộc. Lần này nghe nói đích thân Hoàng Đế sẽ đến dự khán. Độc Cô Gia cùng Thượng Quan Gia đều ở hai bên cánh, thấp hơn Hoàng Đế một chút. Sau đó là An gia, Lăng Gia, Vu gia rồi mới đến các tiểu gia tộc khác. Nơi tập trung nhiều ánh mắt nhất dĩ nhiên là chỗ ngồi của Thượng Quan gia. Không phải hỏi cũng biết. Thượng Quan Hương đại tiểu thư năm nay tròn 18 tuổi, nhan sắc thuộc vào hạng cực phẩm, là nữ thần trong lòng vô số nam nhân. Người đến gõ cửa cầu thân có thể xếp hàng từ cồng Bắc đến cổng Nam thành Triều Ca vẫn chưa hết. Tuy nhiên tới nay vẫn chưa thấy nàng tới. Thượng Quan gia chủ nhíu mày hỏi hạ nhân:

- Đại tiểu thư ở đâu? Sao chưa thấy tới?

- Bẩm gia chủ, ngài quên rồi sao? Đại tiểu thư nói khi nào tỷ võ bắt đầu mới đến, nàng ta không muốn bị làm phiền.

Thượng Quan gia chủ thở dài lắc đầu. Nữ nhi xinh đẹp quá cũng là một điều phiền toái.

- Lăng lão thất phu! Lần này nghe nói hai tên tiểu tử nhà lão bị người khiêu chiến?

Tại chỗ ngồi của Lăng Gia, có hai lão già đang thoải mái bàn luận, không phải ai khác, đó chính là Lăng Chấn cùng Vu Chính Phong lão gia tử. Hai lão già này là bằng hữu vong niên, cứ gặp mặt nhau là y như rằng không khác mấy bà tám là bao, thành một cái chợ.

- Hừ! Lão đầu ngươi tin tức cũng nhanh đó.

- Chứ sao! Nghe nói lần này các ngươi đang ở thế thua a!

- Phóng rắm! Nếu hai tiểu tử kia mà thua! Lão tử.. Lão tử...!

- Lão thất phu ngươi làm sao? Hắc hắc!- Hừ! Nếu lần này mà thua, lão tử thua ngươi 300 vạn lượng!

- Được! Nếu như tôn tử nhà ngươi thắng, lão phu cũng bỏ ra 300 vạn!

Nghe hai lão đầu mở chiếu bạc, Lăng Tam gia chỉ biết ôm mặt cười khổ. Hai vị còn có ra đáng đại lão gia nữa không? Sao chẳng khác gì với đổ phường là thế nào?

Giờ lành đã điểm, Viện Trưởng Lâm Chiến đi đến giữa Luận Võ Đài, ánh mắt của hắn đảo qua đông đảo thế gia cùng các thanh thiếu niên tài tuấn tới tham gia tỷ thí, khẽ mỉm cười nói:

- Hôm nay là ngày Thiên Tinh học viện tổ chức học hữu tỷ võ, tuy rằng đã bị dời lịch bởi sự việc ngoài ý muốn lần trước. Hôm nay Lâm Chiến ta cảm tạ các vị đã đến. Ta, Lâm Chiến ở chỗ này đại biểu toàn bộ Thiên Tinh Học Viện biểu thị hoan nghênh tất cả mọi người!

Lâm Chiến dáng người cao gầy không tự chủ phát ra cảm giác sừng sững như núi, chỉ là hắn thái độ khiêm cung, cử chỉ thản nhiên, khiến cho người ta cảm thấy bình dị mà gần gũi.

Người chung quanh nghị luận ầm ĩ.

- Nghe nói lần này Hoàng thị gia tộc thế hệ trẻ tuổi ưu tú nhất thiên tài, Hoàng Thường cũng tham gia tỷ võ?

- Ngươi đây cũng không biết đi, sự tình là như thế này, An thị nhị công tử muốn buông lời khiêu chiến Độc Cô Lữ Nhân của Độc Cô gia, cùng với Lăng Thị huynh đệ đó!

- Vậy sao?

- Tiểu hồ ly này, nguyên lai là muốn mượn Độc Cô Lữ Nhân để nâng cao uy vọng!

..........

Từ khi tu luyện Hỗn Thiên Bảo Giám tới giờ, Độc Cô LỮ Nhân thính lực tốt hơn nhiều, những người này khe khẽ bàn luận tất cả đều bịhắn nghe được nhất thanh nhị sở. Độc Cô Lữ Nhân có chút minh bạch, thế cục các gia tộc san sát, chỉ cần có cơ hội, mọi người đều có thể lợi dụng để hạ thấp uy tín của nhau.

Nhưng đây cũng không phải là việc Độc Cô Lữ Nhân hắn quan tâm, ánh mắt của hắn hướng nơi An thị gia tộc, nơi đó hai huynh đệ An Lộc Sơn cùng An Lộc Minh đang ngồi. Dường như cảm giác được có người nhìn mình, An Lộc Minh quay lại, bắt gặp ánh mắt Độc Cô Lữ Nhân, hắn toát ra một tia khinh miệt cười lạnh:- Cho dù tiểu tử ngươi tu luyện lại, thì sức lực có được bao nhiêu? Hôm nay chính là ngày ngươi thân bại danh liệt! Ta tuyệt đối sẽ để ngươi đẹp mắt!

Độc Cô Lữ Nhân thu hồi ánh mắt, không biết An Lộc Minh thực lực tăng tiến đến như thế nào. Trong khoảng thời gian này hắn một lát đều chưa từng đình chỉ qua, điên cuồng mà tu luyện, chỉ là muốn để cho mình trở nên càng mạnh.

An Lộc Minh xùy cười một tiếng, hắn càng thêm chắc chắn, Độc Cô tiểu tử này thực lực không đủ, An gia nắm chắc phần thắng trong tay!

Ở một bên Luận Võ Đài, có 10 cường giả mặc áo bào xám trang nghiêm mà đứng. Từ đông đảo tiếng nghị luận, xem ra đây chính là đội ngũ trọng tài của hội tỷ võ năm nay.

Lâm Chiến khẽ cười nói:

- Ta nói một chút luận võ quy tắc, mỗi người đều chỉ có một lần cơ hội, bị đánh rơi xuống dưới Luận Võ Đài coi như thua, thắng sẽ được quyền khiêu chiến vòng sau, chiến thắng tới người cuối cùng, sẽ là người vô địch! Tốt, ta tuyên bố, luận võ hiện tại bắt đầu! Lăng gia Lăng Võ đấu với Liễu gia Liễu Nhật Phong!

Một thanh niên trẻ tuổi mặc áo bào trắng, trên ngực thêu chữ Lăng thả người lướt lên Luận Võ Đài, hắn đối mọi người dưới đài chắp tay nói:

- Ta là Lăng Võ,xin được chỉ giáo!

Sưu một tiếng, một cái thiếu niên khác mặc áo tím bay lượn đi lên, hắn chắp tay:

- Liễu thị Liễu Nhật Phong!

Sau khi có hiệu lệnh bắt đầu, Liễu Nhật Phong khẽ quát một tiếng, toàn thân kình khí bạo khởi, rút trường thương hướng Lăng Võ đánh tới.

Liễu Thị thiếu niên thân thủ coi như không tệ, xuất thương thời điểm lực lượng mười phần.

Bành bành bành!

Hai thiếu niên trên đài giao phong, ngươi tới ta đi, nhưng xem ra Lăng Võ có chút chiếm thượng phong.

Đột nhiên, Lăng Võ bước chệch hướng một chút, dùng vai va chạm, đẩy Liễu Nhất Phong lảo đảo mấy bước, suýt nữa rơi xuống lôi đài, ngay tại Liễu Nhất Phong còn không có đứng vững, Lăng Võ đá vào lưng Lâm Dịch, đem hắn đá xuống Luận Võ Đài.

- Liễu huynh đã nhường rồi! - Lăng Võ chắp tay nói.

Liễu Nhất Phong người đầy bụi đất, biết mình đã rớt đài, liền đứng dậy phủi bụi rồi rời đi.

- Trận thứ nhất, Lăng Võ thắng!

Ngay sau đó, từng cặp thiếu niên được gọi tên nhảy lên Luận Võ Đài, tỷ thí một vòng lại một vòng được tiến hành. Mười mấy cuộc tỷ thí, rất nhanh đã hoàn thành. Độc Cô Lữ Nhân, Lăng Hiếu Kiệt, An Lộc Minh,... cùng rất nhiều người khác cũng có tên được gọi lên. Đối với bọn họ mà nói, đối thủ của mình quá yếu, không cần thiết phải tốn sức. Tất cả đều để dành cho màn khiêu chiến cuối cùng kia.

- Nhìn kìa! Thượng Quan đại tiểu thư đã đến!

Không biết là ai lên tiếng, nhưng âm thanh truyền đi rất nhanh. Mọi ánh mắt đều hướng lên hàng ghế của Thượng Quan gia. Quả nhiên trên đó, một tuyệt sắc mỹ nhân đeo khăn lụa che mặt đang ngồi nhìn xuống võ đài. Vô số nam nhân nhìn thấy nàng trống ngực đều đập thình thình, hận không thể phi thân tới hỏi thăm. Tuy nhiên, lúc ngoại trừ Thượng Quan gia chủ, không ai nhận thấy rằng, Thượng Quan đại tiểu thư bây giờ sắc mặt còn đang đỏ lên vì tức giận, cơ thể nhẹ nhàng run lẩy bẩy. Thượng Quan Hùng gia chủ tò mò:

- Hương nhi? Có chuyện gì xảy ra?

Chương 199: Lỗi kỹ thuật

Cách đây vài tiếng....

- Tiểu thư! Tiểu thư!

Một nha đầu a hoàn lanh lảnh vang lên.

- Chuyện gì vậy tiểu Nguyệt?

Đáp lại lời a hoàn Tiểu Nguyệt là một giọng nói trong trẻo vô cùng dễ nghe. Chưa cần biết bộ dáng người nói như thế nào, chỉ riêng giọng nói thôi cũng đã đủ để biết bao người phải mê mẩn. Một nữ tử mặc bộ trường sam màu trắng bước ra khỏi phòng ngủ. Dáng người của nàng chỗ cần lồi cói lồi, chỗ cần lõm có lõm, lông mi nàng cao, da thịt trắng như tuyết, khóe miệng nhỏ nhắn, đôi môi hồng nhuận, ngũ quan tinh xảo giống như là bạch ngọc vậy, khuôn mặt vô cùng yêu kiều, khí chất cao quý giống như một tiểu thư đài các vậy. Nàng chính là Đế đô đệ nhất mỹ nhân - Thượng Quan Hương.

- Tiểu thư! Ngài thật là đẹp a!

Nha đầu tiểu Nguyệt ngơ ngác nhìn Thượng Quan Hương đang đứng trước mặt. Quả thực, trong thâm tâm, đại tiểu thư chính là mỹ nhân xinh đẹp nhất đế quốc. Ngươi không tin sao? Chỉ cần nàng hắng giọng một tiếng, đế đô nam nhân sẵn sàng xếp hàng dài từ Nam chí Bắc chỉ để nghe nàng sai bảo!

Thượng Quan Hương thấy nha hoàn đang "say mê" ngắm mình, nàng bật cười, nụ cười giống như trăm hoa đua nở vậy.

- Nha đầu ngốc! Thơ thẩn cái gì? Có chuyện gì mà gọi ta?

Tiểu Nguyệt giật mình, lắc lắc đầu vài cái liền nói:

- À! Đúng rồi! Lão gia có hỏi là tiểu thư có muốn đi cùng ngài không? Hôm nay chính là Học hữu tỷ võ đó!

Thượng Quan Hương thở dài một hơi nói:

- Nói lại với cha ta rằng để khi nào bắt đầu rồi ta sẽ đến. Ta không muốn bị đám nam nhân nhàm chán kia nhìn chằm chằm, khó chịu chết đi được!

Tiểu Nguyệt che miệng cười. Tiểu thư nhà mình sắc đẹp phải nói là có một không hai, đi đến đâu dễ gây oanh động tới đấy, bị đám nam nhân làm phiền mãi không thôi. Đúng là xinh đẹp quá cũng là cái tội mà.

- Muội hiểu rồi! Tiểu thư ngài cứ chờ ở đây nhá!

Nói xong bóng dáng của nàng đã biến mất tại cửa. Thượng Quan Hương nhẹ nhàng vào lấy khăn che mặt, bước ra sân. Một lúc sau tiểu Nguyệt quay về, báo rằng lão gia hiểu và đã xuất hành trước. Thượng Quan Hương nói:

- Tiểu Nguyệt, chúng ta đi!

- Đi đâu hả tiểu thư?

- Đến nơi đó, ta muốn thư giãn đầu óc một chút.

Tiểu Nguyệt gật đầu biểu thị đã hiểu. "Nơi đó" theo như tiểu thư nói, là một địa phương bí mật, cách đây khoảng 1 năm thì Thượng Quan Hương tình cờ tìm ra. Nơi đó cách đế đô không xa, khoảng chừng 10 dặm đường, hơn nữa lại còn ở phía Đông, rất tiện để đi tới Thiên Tinh thành.

Khi đến nơi, Thượng Quan Hương hít thở sâu, cảm nhận được không khí trong lành cùng với âm thanh của tự nhiên, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng khoan khoái. Phía sau nàng, nha đầu Tiểu Nguyệt nhanh nhẹn trải một tấm vải lớn, sau đó bắt đầu dọn ra một số vật dụng như khăn khô, bình trà, dao dĩa,... Hóa ra nàng ta lại đi cắm trại!

- Tiểu thư! Muội nghĩ tỷ nên tranh thủ thời gian, cũng không còn bao lâu nữa là tỷ thí bắt đầu rồi.

- Ừm!

Thượng Quan Hương gật đầu, sau đó đi đến một cái hồ nhỏ, có hơi nước bốc lên. Không ngờ đó lại là một hồ nước nóng. Nhẹ nhàng cởi y phục, nàng bắt đầu lõa thể bước xuống ngâm mình vào làn nước nóng.

- Thật là thích quá đi!

Hơi nước bốc lên khiến cho khuôn mặt của nàng trở thành màu đỏ hồng. Cảm nhận được làn nước ấm xung quanh cơ thể, nàng bắt đầu nhắm mắt ngâm nga một đoạn giai điệu nhạc ưa thích. Tiểu Nguyệt thì vẫn còn đang sắp xếp đồ, thỉnh thoảng lại nhìn về phía đại tiểu thư, trông thấy dáng người ma quỷ của nàng mà liên tục thầm tán thán.

Đúng lúc này...

- AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!

Ùm!!!!

Một tiếng hét thảm thiết vang lên khiến cho lũ chim rừng vô cùng hoảng sợ bay tán loạn. Tiếp theo sau đó là một thân ảnh màu trắng từ trên trời rơi xuống, lấy cái tư thế cẩu xực thí (chó đớp c... =)))))) mà rơi xuống nước.
Thượng Quan Hương giật mình hét chói tai:

- AAA! Dâm tặc!

Nhân lúc đối phương chưa kịp định thần thì song thủ của nàng tụ khí, đấu khí màu trắng như ngọc ùn ùn kéo tới, đánh về phía tên "dâm tặc" kia.

- Khoan! Dừng tay! Đừng đánh!

Tên "dâm tặc" kia cảm giác có sát khí, vội vàng cúi người xuống né được, đồng thời kêu lên yêu cầu dừng tay. Thượng Quan Hương ngẩn người, nhận ra giọng nói quen thuộc:

- Lăng Huyền Phong?

- ------------------------------------

Lại cách đấy vài tiếng nữa....

Tại đỉnh núi tại hòn đảo không tên, Lăng Huyền Phong cùng với Quách Tĩnh và Tiêu Phong đang đấu rượu. Quá trình huấn luyện suốt mấy tháng này diễn ra không sai biệt lắm. Biết rằng thời điểm mình sắp phải đi đang đến gần, Lăng Huyền Phong muốn làm một bữa chia tay với mọi người.

Tiêu Phong nói:

- Huynh đệ! Hàng Long Thập Bát Chưởng, ta không còn gì để dạy cho ngươi nữa rồi. Từ nay trở đi sử dụng thuần thục như thế nào thì lại tùy thuộc vào lĩnh ngộ của ngươi. Sau này hành tẩu trên giang hồ, tuyệt đối không được nương tay với bọn chúng!

- Tiêu huynh cứ yên tâm! Tiểu đệ đã ghi nhớ trong lòng, quyết tâm không làm xấu mặt Tiêu huynh cùng Quách sư huynh.

Quách Tĩnh lè nhè nói:

- Nói nhảm cái gì! Uống rượu! Lão đệ! Từ khi rời khỏi Mông Cổ tới nay, hôm nay ta mới được thoải mái uống tận tình đến thế này! Uống! Tiêu huynh! Hôm nay chúng ta lại đo tửu lượng!

Tiêu Phong cười ha hả không phản đối, cũng cầm lấy một vò rượu mà tu ừng ực.

- Rượu ngon! Sư đệ! Những gì cần dạy, Tiêu huynh và ta đã dạy hết, đệ phải tự nỗ lực, đừng có tự mãn!

- Đa tạ sư huynh nhắc nhở! Sư đệ ghi nhớ trong lòng!

- Sư đệ! Cũng sắp tới thời gian, chúng ta cạn một chén cuối cùng!- Xin mời!

..............

Sau khi Tiêu Phong cùng Quách Tĩnh ngã nhào ra đất mà ngáy khò khò, Hoàng Dung nhẹ nhàng tiến tới gần kéo Lăng Huyền Phong ra một góc:

- Sư đệ, lần này từ biệt, chính là không được gặp lại, ta có một món quà dành cho đệ.

Lăng Huyền Phong ngẩn người:

- Sư tỷ, ý tỷ là...

- Sư đệ, lần này chúng ta được người kia mời đến, cũng chỉ có một lần này thôi, sau khi đệ đi, chúng ta cũng sẽ biến mất. Sư phụ không nói cho đệ biết sao? - Hoàng Dung mỉm cười.

- Không hề! Ân sư không hề nói. - Lăng Huyền Phong ngơ ngác.

- Quả nhiên đúng là tác phong của sư phụ, luôn không muốn người bên cạnh mình phải lo lắng. Chắc chắn ông ấy đã biết, nhưng vì không muốn đệ phải có vướng bận gì nên không nói thôi.

Lăng Huyền Phong hiểu ra. Thảo nào vì sao hắn đã cho người đi tìm mãi mà không thấy được tung tích của Hồng Thất Công, hóa ra nguyên do là như vậy. Cúi nhìn xuống cái hộp gấm ở trên tay, hắn nói:

- Sư tỷ! Đây là...

- Sư đệ! Lần này đệ đến đây, đáng lẽ ra chỉ cần Tiêu đại ca dạy Hàng Long Thập Bát Chưởng cho đệ là được, vì sao còn phải mang chúng ta đến nữa. Tỷ đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng đã tìm ra đáp án.

- Ý tỷ là... Cửu Âm Chân Kinh? - Lăng Huyền Phong tim đập rộn ràng.

- Đúng vậy, là Cửu Âm Chân Kinh. Cái này ta đã nhờ Tĩnh ca ca chép lại một bản để lại cho đệ. Đệ phải nhớ, chưa tu luyện đến tầng 9 của Cửu Dương Thần Công thì không được luyện. Sau này đệ sẽ hiểu vì sao. Còn nữa, đệ sẽ chắc chắn phải gặp Trụ Vương trên chiến trường, nên tỷ cũng đã chép lại Võ Mục Di Thư để cho đệ sử dụng.

- Võ Mục Di Thư nữa sao?

Lăng Huyền Phong hơi thở dồn dập, chí bảo! Nhặt được chí bảo rồi!

- Những lời nói thừa tỷ sẽ không nói nữa. Sư đệ! Sau này bảo trọng!

Hoàng Dung nói rồi thân thể của nàng bắt đầu trở nên trong suốt. Lăng Huyền Phong quay sang chỗ Quách Tĩnh cùng Tiêu Phong, bọn họ cũng như thế. Cho tới khi thân ảnh mọi người hoàn toàn biến mất, hắn thổn thức:

- Sư huynh, sư tỷ! Tiêu đại ca!

Một lúc sau, trong đầu hắn vang lên âm thanh quen thuộc của hệ thống:

- Thời gian đã đến! Chúng ta quay trở lại nào!

Lăng Huyền Phong cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, sau đó trước mặt hắn tối sầm lại. Không lâu sau, hắn mở mắt ra, thấy mình đang ở phía trên một khu rừng...

- Ấy chết! Dịch chuyển nhầm rồi! Địa phương phải đến là đế đô mới đúng! Lỗi kỹ thuật! Xin lỗi nha!

Lăng Huyền Phong chưa kịp hiểu gì, thì hắn cảm giác hình như... mình đang rơi tự do từ trên cao xuống? Hắn la thất thanh:

- Cíu mạng!!!! Có ai không! Bớ người ta! AAAAAAAAAAAAAAAAA!!

Ùm!!!!!

Hắn rơi xuống hồ nước nóng nơi Thượng Quan Hương đang tắm!

Chương 200: Khiêu chiến, rốt cục bắt đầu

- Ngươi... Ngươi đừng qua đây!

Thượng Quan Hương hét lớn, hai tay cầm vội y phục che đi những vị trí nhạy cảm, nhưng dù nàng có nhanh đến đâu thì cũng bị Lăng Huyền Phong nhìn thấy hết rồi. Bộ ngực cao ngất, được tô vẽ bằng hai điểm hồng hồng, làn da trong suốt như bạch ngọc, đôi chân thon dài, cùng với vùng cấm địa như ẩn như hiện kia. Lăng Huyền Phong chảy máu mũi, hắn không biết rằng mình đã đạt được ước mơ của vô số nam nhân đế quốc này. Tiểu đệ đệ của hắn đã chống lều giương cao phản kháng. Trong người hắn bây giờ bị một luồng hỏa nhiệt thiêu đốt. Hắn phải cố gắng dằn mình xuống, đừng làm chuyện gì quá đáng. Nhắm mắt quay mặt đi chỗ khác hắn nói:

- Thượng Quan cô nương, nàng... mau chóng mặc đồ vào đi.

Thượng Quan Hương không cần hắn nói câu thứ hai đã nhanh chóng mặc y phục vào. Bây giờ khuôn mặt của nàng vẫn đỏ hồng, nhìn chỉ muốn cắn một miếng.

- Ngươi... Lăng công tử, sao ngươi lại ở đây?

- Khụ... khụ...thật không có ý tứ. Ta đang thi triển khinh công đi qua nơi này, tự dưng lại nảy ra ý định nghiên cứu công pháp. Ai ngờ nó phản phệ, làm khinh công đứt đoạn rơi xuống đây.

Thượng Quan Hương trên trán nổi vài vạch đen. Ngươi có thể nghĩ ra cái lý do nào nó hợp lý hơn không vậy? Cái gì mà nghiên cứu công pháp rồi phản phệ? Chẳng phải ngươi vẫn sinh long hoạt hổ đứng ở đây sao?

- Lăng Công tử, chuyện hôm nay, ngươi biết phải làm gì rồi chứ?

Lăng Huyền Phong vội vàng nói:

- Cô nương yên tâm! Chuyện ngày hôm nay ta không nhìn thấy gì hết. Dù có đánh chết ta cũng không nói là nhìn thấy cô nương đang tắm!

Thượng Quan Hương sắc mặt đỏ như trái táo, tức giận đến run người. Tên vương bát đản này, ngươi nói cái gì vậy?

- Ngươi... ngươi... Tức chết ta mà!

Thở phì phò vì tức giận, nàng bảo tiểu Nguyệt nha đầu lúc này vẫn còn đang trợn mắt há hốc mồm nhìn một nam nhân xa lạ thấy tiểu thư nhà mình tắm.

- Tiểu Nguyệt! Chúng ta đi thôi!

- Tiểu thư, chuyện này...

- Đi thôi! A....!!!

Đúng lúc này Thượng Quan Hương lại bước lên một tảng đá bị ướt, nàng trượt chân, mắt thấy mình sắp ngã xuống đất...

- Cẩn thận!

Lăng Huyền Phong trông thấy thế thì vội vã dùng khinh công đỡ lấy nàng.

- Òa! Nha đầu này vậy mà da thịt mềm mại, ôm thật là sướng... - Hắn thầm nghĩ.

Mùi hương xử nữ thơm ngát xộc vào mũi, khiến cho tiểu Lăng thiếu lại dựng lều phản đối, chọc vào mông của Thượng Quan Hương. Biết cái thứ đang chạm vào mông mình là cái gì, mặt của Thượng Quan Hương càng lúc càng đỏ, hơi thở nàng trở nên gấp gáp.

- Sắc lang!

Gắt một tiếng, nàng vội vàng thoát khỏi hắn, vội vàng kéo theo tiểu Nguyệt chạy trốn mất dạng. Lăng Huyền Phong vẫn đứng yên tại chỗ, cảm nhận mùi hương cơ thể nàng vẫn còn thoang thoảng quanh đây.

- Thật là cực phẩm nữ tử a! So với Mị nhi thì chỉ hơn chứ không kém!

- Uy! Nếu ngươi thích thì thu nàng đi. - Hệ thống cười gian.

- Khụ! Chuyện này tính sau!

Lăng tam thiếu hắng giọng, mặt của hắn vốn dày như tường thành vậy mà cũng hơi đỏ lên, nhưng hắn vẫn đang suy nghĩ về cảnh tượng vừa rồi.- Cũng có lý! Hay là.... Ặc! A di đà phật, thiện tai thiện tai! Sắc tức là không! Không tức là sắc! Hí hí hí!

Hệ thống lắc đầu than thở: Đã nghiện lại còn ngại!

- -----------------------------------

Lúc này, tại khán đài ở Thiên tinh thành, Thượng Quan gia chủ không rõ đầu đuôi câu chuyện, chỉ thấy nữ nhi của mình mặt đỏ bừng, không hiểu chuyện gì xảy ra, hỏi nhưng không nói. Hắn quay sang thị nữ tiểu Nguyệt. Nha đầu này được tiểu thư nhắc là không được nói với ai, chỉ biết lắc đầu như trống bỏi.

- Lão gia, hình như tiểu thư... hôm nay đại di mụ đến thăm!

Mấy chữ cuối nàng cố ý nhỏ giọng chỉ cho lão nghe thấy. Thượng Quan Hùng càng không hiểu:

- Đại di mụ? Nương tử! Nàng có muội muội nào hôm nay đến thăm sao?

Mẫu thân của Thượng Quan Hương nghe thấy vậy thì dở khóc dở cười, nhéo lỗ tai trượng phu:

- Chàng á! Chỉ hồ thuyết bát đạo! Đại di mụ nghĩa là.... cái kia... tới ngày a!

Phụt!

Nghe nương tử nhỏ giọng thì thầm, Thượng Quan lão gia mặt tím như trái cà. Xấu hổ cúi gằm mặt xuống. Thượng Quan Hương thì gõ đầu tiểu Nguyệt

- Nha đầu thối! Cái gì mà đại di mụ!

- Tiểu thư! Không phải vừa rồi muội đã giải vây cho tỷ hay sao?

Thượng Quan Hương thấy có lý, chỉ véo má nàng một cái rồi thôi.

- Òa! Hôm nay nữ thần của ta mặt hồng hồng trông thật xinh đẹp a!- Đúng đúng! Ế! Nàng là nữ thần của ta!

- Không đúng! Của ta!

- Của lão tử!

........!!

Ở phía dưới lại bộc phát một cuộc tranh luận, chủ đề vẫn là xoay quanh đế đô đệ nhất mỹ nhân khiến cho người khác không biết phải nói gì.

- Quái lạ! Giờ này sao huynh ấy còn chưa đến? Hiếu Kiệt! Huyền Phong biểu ca đâu?

Độc Cô Lữ Nhân giờ này vẫn chưa thấy Lăng Huyền Phong đến thì bắt đầu cảm thấy lo lắng. Cuộc khiêu chiến hôm nay vô cùng quan trọng với mặt mũi của hai nhà Lăng - Độc Cô. Nếu Lăng Huyền Phong không đến thì chắc chắn sẽ bị xử thua, đến lúc đó chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hai gia tộc? Lăng Hiếu Kiệt cũng không kém là bao, vẫn đang đi lại liên hồi, thỉnh thoảng hỏi thuộc hạ xem có thấy bóng dáng biểu ca không. Nhưng lần nào câu trả lời vẫn là không.

Học hữu tỷ võ trôi qua rất nhanh, Lăng Hiếu Kiệt, Độc Cô Lữ Nhân, An Lộc Minh và Hoàng Thường đều giữa chừng tuyên bố bỏ cuộc, gây ra rất nhiều tranh cãi phía khán giả. Nhưng những người biết chuyện thì hiểu, đây là bọn họ đang giữ sức để cho cuộc khiêu chiến phía sau. Tỷ võ kết thúc, người giành được quán quân lần này là đại thiếu gia của Lục gia - Lục Gia Nhất. Khi hắn biết được các đối thủ có máu mặt từ bỏ thi đấu thì ban đầu hắn cảm thấy hơi bực mình, nhưng sau khi tìm hiểu rõ ngọn ngành từ hạ nhân, hắn lại bình thường trở lại. Xem ra có trò hay để xem rồi - Lục Gia Nhất nghĩ

- Thay mặt Thiên Tinh học viện, ta tuyên bố lần học hữu tỷ võ lần này kết thúc. Những người thất bại đừng nản lòng, hãy cố gắng luyện tập để sang năm tái đấu. Người chiến thắng cũng không được tự mãn, phải biết giữ vững phong độ của mình để tiến xa hơn!

Lâm Chấn đứng giữa đài tuyên bố:

- Sau đây, như các vị đã biết! Chúng ta có một vụ tranh chấp không nhỏ giữa Độc Cô gia cùng An gia, đôi bên đã thống nhất lấy ngày hôm nay để tiến hành phân tài cao thấp. Tỷ võ lần này bên thua sẽ có nghĩa vụ phải thực hiện yêu cầu của bên thắng như giao ước. Sẽ có 3 trận đấu, lấy 2 thắng! Xin mời những người có liên quan lên võ đài!

- Chết tiệt! Biểu ca sao giờ này chưa tới? - Độc Cô Lữ Nhân nóng nảy.

- Tam nhi đâu? Sao không thấy hắn? - Lăng Phiêu trên khán đài nhíu mày.

Vu lão gia tử thì cười ha hả:

- Lăng lão thất phu! Xem ra lão tử hôm nay ăn 300 vạn lượng của ngươi rồi!

- Hỗn đản! Ngươi muốn chúng ta thua lắm hả?

Lâm Chấn thấy phía Độc Cô gia còn thiếu một người liền hỏi:

- Lữ Nhân! Bên ngươi thiếu mất 1 người, nếu như một lúc nữa còn không đến, ta phải xử ngươi thua!

- Lão sư, ta...

- Ha ha ha! Xem ra hắn sợ rồi! - An Lộc Minh cười ha hả.

Đúng lúc này...

- Khoan đã! Ta đến rồi!

- Biểu ca!

- Tam ca!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau