TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Cải tổ lại Cái Bang

- Thôi được rồi, hiện tại, ta yêu cầu Quân Sư ngay lập tức viết ra cho ta một bản Bang Quy. Tất cả đệ tử đều có nghĩa vụ phải làm theo Bang Quy, trái với Bang Quy, nghiêm hình trừng trị! Đồng thời, tìm trong số các đệ tử ưu tú, có tư chất, tính cách rạch ròi, phân minh để tạo thành chấp pháp đội, có trách nhiệm thi hành Bang Quy và xử phạt các đệ tử vi phạm. Đội chấp pháp này sẽ nằm dưới quyền chỉ đạo của Lý Mục.

- Rõ!

- Bản thiếu gia không rõ những công việc điều hành bang phái, từ giờ về sau sẽ phải thỉnh giáo Quân Sư ngài.

- Lão phu tuân mệnh!

- Còn nữa. Hầu thị huynh đệ, tìm ra trong tổng đà những huynh đệ nhanh nhẹn, tản ra bốn phương, trong vòng 10 ngày phải tìm được càng nhiều đệ tử của bổn bang từ các phân đà bên ngoài về đây càng tốt.

- Hồi bang chủ, ngài muốn tìm họ để làm gì?

- Đương nhiên là muốn cho bọn họ nhận biết ta rồi. Hơn nữa lần này ta tiến hành cải tổ lại Cái Bang, không thể nào phổ biến hết cho toàn bộ đệ tử được. Những người này sẽ có trách nhiệm truyền đạt lại cho các đệ tử không có mặt ở đây trong thời gian tới. Nên nhớ, các ngươi có 10 ngày, sau 10 ngày không cần biết các người kiếm được bao nhiêu người, đều phải có mặt tại đây. Rõ chưa?

- Thuộc hạ đã hiểu, xin cáo lui!

Hầu thị huynh đệ hưng phấn. Bang chủ không những không trách phạt họ về tội vô lễ, mà còn giao trọng trách cho mình, 2 người thầm thề phải làm với tốc độ nhanh chóng và hiệu quả nhất có thể. Chỉ một vài canh giờ sau, có vài chục bóng người đi ra khỏi tổng đà Cái Bang, tản ra tứ phía...

- Lý Mục!

- Có thuộc hạ!

- Lệnh cho ngươi trong thời gian 1 tháng phải tiến hành đào tạo ra cho ta một chấp pháp đội hợp quy. Không cần biết các ngươi làm thế nào, ta chỉ nhìn đến kết quả. Hiện tại yêu cầu không cao, chỉ cần có bộ dáng là đủ. Nhớ là toàn bộ Chấp Pháp Đội phải tuyệt đối trung thành, công tư phân minh. Trương Lâm, Trương Phương, 2 người các ngươi sẽ hỗ trợ hắn.

- Rõ!

Sau khi 3 Ảnh Vệ rời đi, Lăng Huyền Phong hướng tới Hoàng thị huynh muội:

- Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, ta muốn giao cho các người một nhiệm vụ khá là vất vả. Có làm được không?

- Bọn thuộc hạ xin lắng nghe!

- Trong những ngày này, ta muốn hai người các ngươi tiến hành phân loại, sàng lọc lại toàn bộ đệ tử Cái Bang, kể cả những người sắp tới đây được Hầu Thị huynh đệ tìm về. Tiêu chuẩn cơ bản nhất chính là độ trung thành, cái này là bắt buộc phải có. Tiếp sau đó, phân loại đệ tử thành các cấp 3 túi, 6 túi. Những đệ tử có tư chất hơn người thì cho vào một nhóm dự bị, đợi sau này Quân Sư phát ra Bang Quy cùng Bảng nhiệm vụ bang phái, thì tùy theo độ cống hiến mà sẽ được cất nhắc tiến vào hàng Đệ tử Thân Truyền.

- Bang chủ, vậy chúng ta có được tự mình thu nhận đệ tử không?

- Có, nếu các ngươi cảm thấy đối lọt vào mắt, có thể thử một phen. Được rồi, tranh thủ khoảng thời gian này mà nghiên cứu trước tâm pháp và vũ kỹ đi!

- Thuộc hạ xin cáo lui!

Hoàng thị huynh muội rời đi, Lăng Huyền Phong hỏi Đơn Đình Quốc:

- Ngài thấy những chỉ đạo vừa rồi của ta thế nào?ĐƠn Đình Quốc mỉm cười:

- Cũng tạm được, tuy nhiên vẫn phải học hỏi khá nhiều. Dù sao Bang chủ ngài đang đi lên từ con số không.

- Ta hiểu, vẫn mong sau này được Quân Sư chỉ giáo nhiều hơn.

- Chuyện này là đương nhiên!

- --------------------------------------

Lăng Huyền Phong phải công nhận, hiệu suất làm việc của Hầu thị huynh đệ khá là tốt. Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, đã có mấy trăm đệ tử từ khắp các phân đà Cái Bang của đế quốc tề tụ tại đây. Ai ai cũng khá là mơ hồ về việc mình bị triệu tập, chỉ biết được rằng đây là lệnh của tân Bang chủ. Trong lòng mọi người đều hiếu kỳ: Cái Bang mấy năm nay đã không có bang chủ, tại sao hôm nay lại nhảy ra một người?

Cuối cùng, thời hạn 10 ngày đã đến. Ngay buổi sáng ngày thứ 10, Hầu thị huynh đệ đã trở lại:

- Bang chủ! Bọn thuộc hạ đã làm hết khả năng của mình, đã kêu gọi được khá nhiều đệ tử từ các phân đà khác về đến đây, tổng cộng là một ngàn hai trăm người!

Lăng Huyền Phong gật đầu:

- Hai người các ngươi đã vất vả, bản Bang Chủ khá hài lòng. Lui xuống trước đi. Đồng thời thông báo với tất cả mọi người, tối ngày hôm nay, chúng ta sẽ làm một lễ gặp mặt.

- Tuân mệnh!

Tối hôm đó...
Lăng Huyền Phong đã đặc biệt chọn một khoảng đất khá là rộng rãi và thoáng đãng, đồng thời cách xa đế đô một chút. Hắn không muốn quan binh thủ thành xảy ra hiểu lầm. Hiện tại trước mặt hắn là hơn 1300 đệ tử Cái Bang. Tất cả đều mong ngóng xem, vị tân nhậm Bang Chủ này có điều gì muốn nói.

- Các huynh đệ!

Lăng Huyền Phong dõng dạc nói:

- Ta tên là Lăng Huyền Phong, là Bang chủ mới nhậm chức của mọi người. Trước đây, ta đã từng nghe qua về các biến cố mà bản bang đã phải gánh chịu trong 10 năm vừa qua. Quả thực ta rất lấy làm tiếc, đồng thời vô cùng phẫn nộ với hành vi ám toán vô sỉ và những yêu cầu quá đáng của Thiên Kiếm Môn.

Lời nói này đã chạm tới nỗi đau được cất giấu trong lòng của vô số đệ tử. Bất chợt một số người hốc mắt đã ngấn lệ, hồi tưởng về biến cố năm xưa.

- Ngày hôm nay, ta xin trịnh trọng tuyên thệ với các huynh đệ! Ta sẽ làm Cái Bang một lần nữa trở thành bang phái lớn, không những thế, chúng ta sẽ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Bang, đồng thời, ta cũng thề sẽ báo thù cho bang chủ tiền nhiệm! Thiên Kiếm Môn phải trả giá!

- Thiên Hạ Đệ Nhất Bang! Thiên Kiếm Môn trả giá!

Hơn một ngàn người cao giọng hét, ý chí quyết tâm mãnh liệt lọt vào trong mắt Lăng Huyền Phong, làm cho hắn rất vui vẻ:

- Tuy nhiên! Muốn làm được điều đó, trước hết chúng ta phải thay đổi lại chính mình! Sau này, các huynh đệ khi hành tẩu giang hồ, có thể ưỡn ngực lên tự hào: Cái Bang chúng ta cũng có võ công của riêng mình. Cái Bang chúng ta cũng có tâm pháp tu luyện của riêng mình!

Rầm Rầm Rầm Rầm!

Hàng ngàn cây bổng đồng loạt gõ xuống đất tạo thành những âm thanh vang dội, thay cho ngàn lời muốn nói của các huynh đệ Cái Bang.

- Từ giờ trở về sau, biểu tượng của Cái Bang chính là cây gậy Đả Cẩu Bổng này! Thấy Đả Cẩu Bổng chính là thấy Bang Chủ!

Lăng Huyền Phong giơ cây gậy trúc xanh của mình lên. Hàng ngàn con mắt đều hướng về nó, muốn nhớ kỹ hình ảnh này.

- Đả Cẩu Bổng! Đả Cẩu Bổng! Thấy Đả Cẩu Bổng là thấy Bang Chủ! - Hầu Dã Minh bất chợt hét lớn.

- Đả Cẩu Bổng! Đả Cẩu Bổng! Thấy Đả Cẩu Bổng là thấy Bang Chủ! - Một ngàn đệ tử đều lặp lại lời nói.

Lăng Huyền Phong ra hiệu cho các đệ tử yên lặng rồi nói tiếp:

- Trong khoảng thời gian tới đây, sẽ là lúc chúng ta tiến hành cải tổ lại toàn bộ đệ tử Cái Bang. Tất cả mọi người ở đây sẽ được các trưởng lão tiến hành phân loại và sàng lọc, đặt vào các vị trí phù hợp trong bang, đồng thời sẽ được phân phát công pháp cùng vũ kỹ thích hợp với vị trí của mình. Ta mong rằng các huynh đệ cố gắng luyện tập, để rồi vào kỳ đại hội võ lâm tới đây, chúng ta sẽ làm cho anh hùng thiên hạ phải nhìn Cái Bang với một con mắt khác! Các huynh đệ có đồng ý với ta không?

- Cẩn tuân mệnh lệnh bang chủ!

- Được! Bắt đầu từ ngày mai, công cuộc cải tổ lại Cái Bang chính thức bắt đầu! Ngay bây giờ, chúng ta liền mở tiệc! Người đâu! Mang rượu!

Theo tiếng gọi của Lăng Huyền Phong, mấy chục đệ tử bắt đầu mang ra mấy trăm vò rượu lớn. Lăng Huyền Phong cùng các huynh đệ bắt đầu chè chén no say, tất cả đều buông thả hết mình, họ biết rằng, chỉ có tối hôm nay thôi, đến sáng hôm sau, Cái Bang sẽ bắt đầu vận động để tiến sang một trang mới, có rất nhiều việc phải làm. Những dịp như thế này, e rằng sẽ không có nữa...

Chương 192: Truyền tống

Những ngày tiếp theo là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn đối với Lăng Huyền Phong nói riêng và toàn bộ Cái Bang nói chung. Rất nhiều việc phải làm, rất nhiều lỗ hổng phải được lấp đầy. Đặc biệt là công việc phân loại các đệ tử đang đặt nặng lên vai của Hoàng thị huynh muội. Bọn họ đều phải sắp xếp các đệ tử sao cho hợp lý nhất so với những cống hiến mà các đệ tử đã làm. Quân Sư Đơn Đình Quốc thì ngày đêm suy nghĩ vắt óc để viết ra được một Bang Quy, theo Lăng Huyền Phong thì phải là: đơn giản, ngắn gọn, súc tích và dễ hiểu. Bởi vì hầu hết đệ tử đều là ăn mày, chưa từng đọc sách, làm sao mà biết chữ? Bởi vì trong giai đoạn đầu chưa tiến hành chọn được các đệ tử cho Chấp Pháp Đội, nên Lăng Huyền Phong đã điều luôn 3 Ảnh Vệ tới trợ giúp Hoàng thị huynh muội, công việc mới coi như có chút dễ thở.

Bản thân Lăng Huyền Phong không nghỉ ngơi. Cái Bang chính là một trong những lực lượng nòng cốt của hắn để sau này chống lại Văn Trọng cùng bè lũ tay sai đến từ Ma giới. Chính vì vậy hàng ngày, ngoại trừ ăn uống ngủ nghỉ, hắn đều đến chỗ Quân Sư học hỏi, hắn muốn hiểu được muốn làm Bang chủ một bang phái lớn, phải làm như thế nào. Cũng may Đơn Đình Quốc xông pha giang hồ đã lâu, kinh nghiệm đầy mình nên có thể giải thích toàn bộ cho hắn.

- -----------------------------------------------

Rất nhanh chóng, một tháng đã qua đi...

Vào một buổi sáng, Lăng Huyền Phong nhận được thông báo của hệ thống:

- Đã đến thời hạn 1 tháng! Hệ thống bắt đầu đánh giá thành quả của Cái Bang!

Lăng Huyền Phong hưng phấn bật dậy. Hắn kiên nhẫn ngồi chờ xem một tháng vừa rồi hắn đã đạt được những thành quả gì. Việc đánh giá diễn ra trong một canh giờ. Hệ thống nói:

- Tiến hành đánh giá kết thúc. Tuy rằng vẫn còn kém khá nhiều so với tiêu chuẩn mà anh đặt ra, nhưng tổng thể lại vẫn là miễn cưỡng hợp quy. Chính vì vậy, nhiệm vụ lần này anh cho chú qua!

- Tuyệt vời!

Lăng Huyền Phong thở ra một hơi dài. Lúc đầu nghe đến kém so với tiêu chuẩn, hắn đã vô cùng căng thẳng. Quả thực Cái Bang bây giờ so với trước đã có thay đổi không nhỏ, nhưng so với yêu cầu tiêu chuẩn một đại bang phái, vẫn còn một quãng khá xa. Sau khi nghe hệ thống đánh giá hoàn thành, hắn đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

- Tiến hành giám định phần thưởng nhiệm vụ!

Lăng Huyền Phong ngồi chờ. Lần này sẽ là phần thưởng gì đây? Đan dược? Công pháp? Tâm pháp? Chí bảo? Ít ra trước đó hệ thống đã đảm bảo phần thưởng sẽ không làm hắn thất vọng.

- Giám định phần thưởng kết thúc! Chúc mừng chú em nhận được: 15 viên Dịch Cân Đan, 36 viên Tử Linh Đan, 1000 lệnh bài Cửu Âm, cùng với 1 thẻ truyền tống. Thẻ truyền tống có thời hạn 1 ngày sẽ biến mất, chú em sử dụng sẽ được truyền tống đến nơi khác trong vòng 3 tháng. 3 tháng sau sẽ quay trở lại nơi này!

- Thẻ truyền tống? Đi đâu?

- Hắc hắc! Cái này cũng là bí mật! Nhưng đảm bảo sẽ thỏa mãn chú em - Hệ thống thần bí cười.

Truyền tống đi đâu? Hay là đến một không gian không có người, rồi nơi đó sẽ tùy ý để bản thiếu gia sử dụng? Khả năng rất cao, Lăng Huyền Phong gật gù.

- Trong 1 ngày này chú em tranh thủ giao lại những việc cần làm, bởi vì lần này sẽ không có quay về giữa chừng đâu.

- Em hiểu!

Lăng Huyền Phong cho gọi Đơn Đình Quốc, Hoàng thị huynh muội cùng 3 Ảnh Vệ đến.

- Đại trưởng lão, tiến độ công việc dạo gần đây thế nào? - Hắn hỏi Hoàng Chấn Sóc.

- Bẩm bang chủ. Tuy rằng vẫn còn đang bộn bề rất nhiều việc, nhưng so với 1 tháng trước đây đã cải thiện không nhỏ, công việc của thuộc hạ cũng đỡ phần nào.

- Tam trưởng lão, Chấp pháp đội thế nào rồi?
- Bang chủ! Chấp pháp đội đã tuyển chọn đủ thành viên, hiện tại đang bắt đầu tu luyện. Bước đầu cho thấy bọn họ miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.

- Ừm, thế là tốt. Hiện tại ta có một chuyện muốn thông báo, mọi người hãy nghe kỹ.

- Thỉnh bang chủ nói!

- Trong vòng 3 tháng tới ta sẽ không có mặt tại đây, mà là đi đến một nơi khác. Sự vụ trong bang sẽ giao cho tất cả mọi người có mặt tại đây. Nên nhớ không được độc tài. Trước khi quyết định phải có được sự đồng thuận của tất cả mọi người. Đại trưởng lão!

- Có!

- Ta có một nhiệm vụ giao lại cho ngài. Phân phó cho các đệ tử trước khi ra ngoài hành tẩu, là tiến hành nghe ngóng, xem ở đâu có sự vụ gì kỳ lạ, có hiện tượng gì khác thường, phải lập tức báo lại ngay về tổng đà, ta sẽ xem xét sau khi trở lại.

- Bẩm bang chủ, cụ thể đó là việc gì?

- Chuyện này ta sẽ để cho Tam trưởng lão nói lại với các vị. Tam trưởng lão biết là gì rồi chứ?

Lý Mục nghe đến đây thì đã hiểu ý Lăng Huyền Phong là gì, liền nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, bất giác sắc mặt trắng bệch, thân thể run lên vài cái, Trương Lâm cùng Trương Phương cũng đồng dạng không rét mà run. Chỉ có Đơn Đình Quốc cùng Hoàng thị huynh muội là hiếu kỳ. Lý Mục nói:

- Lát nữa ta sẽ kể cho các ngươi, đảm bảo không làm cho các ngươi đêm nay mất ngủ không lấy tiền!

Mọi người lại càng hiếu kỳ. Chuyện gì mà để đường đường một trưởng lão của Cái Bang lại run như cầy sấy đến thế.

- Lý Mục!

- Có thuộc hạ!Lăng Huyền Phong lấy ra toàn bộ bí kíp khinh công cùng với 3 quyển sách đưa cho hắn:

- Bí kíp khinh công này, sẽ là dùng cống hiến để đổi. Ngươi sao chép lại một phần, sau đó cùng với 3 quyển tâm pháp này đưa cho Tứ đệ, vợ chồng Dương Quá - Tiểu Long nữ cùng với biểu tỷ của ta.

Lý Mục nhìn vào 3 quyển sách thì thấy trên đó ghi: Tử Khí Thiên La Quyển IV (tầng 49 đến 60), Ngọc nữ tâm kinh quyển IV (tầng 49 đến 60), Minh Ngọc Thần Công Quyển IV (tầng 49 đến 60)

- Người đem bí kíp khinh công cùng tâm pháp giao cho bọn họ, nhắn lại là sau khi học lập tức hủy đi, không được truyền ra ngoài.

- Tuân mệnh!

- Các vị! Lần này ta đi sẽ là 3 tháng không về. Sau 3 tháng, ta sẽ tới tỷ võ ở đế đô sau đó về đây. Hy vọng khi ta quay lại, Cái Bang sẽ có thay đổi cực lớn. Cái Bang, ta giao lại cho các vị rồi.

- Thuộc hạ sẽ không làm cho Bang Chủ thất vọng! - Mọi người đồng loạt lên tiếng.

- Tốt! Ta sẽ chờ! Ha ha ha ha!!

Nương theo tiếng cười, một luồng hào quang bao bọc lấy Lăng Huyền Phong. Hào quang biến mất, thân ảnh của hắn cũng không còn, để lại mọi người trợn mắt lên kinh hãi.

- Mọi người đã nghe lời phân phó của bang chủ rồi đó, chúng ta phải cố gắng lên, đừng để ngài thất vọng! - Đơn Đình Quốc trầm giọng.

5 vị trưởng lão cùng gật đầu, sau đó mọi người cùng cáo lui...

- ---------------------------------------------

Bịch!

- Ui da! Con bà nó! Đại ca chơi em đó hả?

Lăng Huyền Phong bất mãn kêu lên. Quá trình truyền tống không tính là lâu, nhưng cũng không ngắn. Trên đường, hắn nhìn thấy vô số luồng hào quang chói mắt.

- Truyền tống nó là như thế này sao?

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ, hắn chợt phát hiện phía dưới chân dường như mình đang dẫm lên khoảng không, hắn rơi xuống, đặt mông xuống nền đất.

- Hắc hắc! Lỗi kỹ thuật! Xin lỗi chú em! - Hệ thống cười khoái trá.

Lăng Huyền Phong đứng dậy phủi bụi, nhìn khung cảnh xung quanh:

- Đây là nơi nào?

Chương 193: Đảo hoang

- Mình đang ở đâu vậy ta?

Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy sương mù đang dần dần tan biến. Hắn nhìn xuống dưới chân:

- Hử? Cát à?

Đúng vậy, hắn đang đứng trên một bãi cát.

Rì rào! Rì rào!

Một luồng gió mát thổi vào sau lưng, thêm tiếng sóng vỗ cộng với mùi mặn mặn của muối biển. Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, mình đang ở trên một bãi biển.

- Đại ca! Em đang ở một bãi biển?

- Đúng rồi. Chú em đang ở bãi biển, chính xác là một hòn đảo!

- Đảo ư? Đảo nào?

- Cái này anh không tiện tiết lộ. Từ giờ cho tới 3 tháng sau anh sẽ không thể liên lạc được với chú, chú hãy tự mình khám phá, đồng thời tìm ra xem đảo này có bí mật gì. 3 tháng sau anh sẽ quay lại đưa chú trở về.

Hệ thống nói vậy rồi im lặng. Lăng Huyền Phong cố gắng liên lạc nhưng trả lời hắn là một sự im lặng đến lạ thường.

- Bắt mình ở nơi này sống sót nơi này suốt 3 tháng sao? Đùa gì vậy? Mà không biết có thú rừng để săn không nữa? May là mình vẫn còn đang thủ sẵn vài cái bánh chưng!

Sương mù đã hoàn toàn tan đi. Phía sau lưng hắn quả nhiên là biển. Một bãi biển vô cùng đẹp với nước biển xanh ngát, trời nắng rất đẹp. Nếu như không phải có nhiệm vụ chắc hắn nghĩ phải biến nơi này thành một khu nghỉ dưỡng cao cấp mới được.

- Ài... Đi về phía biển chắc chắn là không đúng rồi, chắc là phải vào sâu bên trong đảo.

- -------------------------------------

- Sâu ghê ta? Còn bao lâu nữa mới tới?

Không biết đã đi được bao lâu, Lăng Huyền Phong vẫn chỉ thấy cây và cây. Chợt hắn thấy xa xa phía trước hình như có một khoảng trống. Phấn khởi tinh thần hắn dùng khinh công mau chóng chạy đến..

- Là một ngọn núi cao?

Trước mặt Lăng Huyền Phong bây giờ là một ngọn núi rất cao, vách núi dựng đứng. Ngước lên trên chỉ thấy đỉnh núi bị che khuất bởi những đám mây trắng. Lăng Huyền Phong chợt nhận thấy phía trước có một đoạn dây thừng. CHắc là để trèo lên. Không nghĩ nhiều, hắn nắm lấy sợi dây, giật giật vài cái. Quả nhiên chắc chắn! Và thế là hắn bắt đầu trèo lên trên núi. - Phù! Mệt chết ta! Thế mà mới chỉ leo được một nửa quãng đường!

Lăng Huyền Phong leo trèo đã được vài tiếng đồng hồ. Hắn có thể nhận thấy mình đang đến gần đỉnh núi vì càng lên cao thì vách núi đã đỡ dốc hơn. Phía trên hắn là một vách núi được đào sâu vào bên trong. Trên đó có một căn nhà nhỏ. Lăng Huyền Phong đi vào, thì chỉ thấy căn nhà trống không, có một bộ bàn ghế, một ấm trà cùng một chiếc giường.

- Chắc đây dùng làm chỗ nghỉ qua đêm. Thôi đợi sáng mai leo teiesp.

Lăng Huyền Phong quyết định ở lại qua đêm ở căn nhà, bởi vì lúc này tay hắn đã có chút run, chắc không cố được thêm bao lâu nữa. Có trời mới biết trên kia có gì.

Sáng hôm sau hắn ngủ dậy, cảm thấy tinh thần khá thoải mái, lại tiếp tục leo trèo. Lần này quãng thời gian ngắn hơn trước. Bởi vì hắn đã nhìn thấy đỉnh núi phía trước.

- Hay quá! Mất 6 tiếng cuối cùng cũng đã tới nơi!

Lên tới đỉnh núi, hắn nằm vật ra đất, thờ phì phò. Mẹ ơi, may là khi rời đi sẽ không phải xuống núi!

Loạng choạng đứng dậy, Lăng Huyền Phong nhìn thấy phía trước là một đồng cỏ xanh ngát! Phía xa xa có một cái hồ lớn.

- Hình như có một thủy đình ở bên kia hồ thì phải? Chắc chắn là nơi mình phải đến!

Sử dụng một chiếc thuyền đang được buộc sẵn, hắn chèo thuyền qua hồ. Thủy đình càng gần, hắn dường như trông thấy bên đó có người.

- Hình như nơi đó có người? Là... nữ nhân? Rất nhanh hắn đã chèo thuyền đến gần thủy đình đó. Bên trong quả thật đang có 3 nữ nhân đang ngồi, ai nấy cũng đều là những giai nhân tuyệt sắc. Họ đang ngồi đánh cờ với nhau. Một bên là 2 tỷ muội, một áo trắng với một áo tím, phía bên kia là một nữ nhân áo vàng. Vị áo vàng thì vẻ đẹp pha trộn một chút sắc sảo. Mỹ nữ áo trắng thì diềm đạm, còn vị áo tím thì ánh mắt đầy vẻ tinh quái.

- Muội muội! Đừng có nghịch ngợm nữa, tỷ tỷ đang đánh cờ!

Vị mỹ nữ áo trắng đang cười mắng muội muội mình, nhưng có vẻ chỉ là mắng yêu, bởi nữ nhân áo tím kia bĩu môi một cái rồi cầm tách trà lên uống.

- Hoàng tỷ tỷ, xem ra ván này muội lại thua rồi! - Mỹ nữ áo trắng cười nói.

Vị nũ nhân áo vàng họ Hoàng kia cười duyên:

- Xem ra lần này lại để cho hai tỷ muội các người nấu cơm rồi ha ha ha!

- Hoàng tỷ nhìn xem! Có người đến! - Mỹ nữ áo trắng chỉ về phía xa.

- Ừm! Cuối cùng cũng đến - Mỹ nữ áo vàng cười.

- Là hắn sao? - Nữ nhân áo tím tò mò.

Lăng Huyền Phong chèo đến nơi, liền vào trong thủy đình, nhìn cả 3 người rồi ôm quyền nói:

- 3 vị, xin hỏi...

- Ngươi cuối cùng cũng đến! Chúng ta đang chờ ngươi. - Vị nữ tử họ Hoàng nói.

- Chờ ta? Mọi người biết rằng ta sẽ đến?

- Đúng vậy, mời công tử ngồi uống trà. - Mỹ nữ áo trắng ra dấu hiệu mời.

- Xin hỏi 3 vị...

- Công tử, đừng nôn nóng, đợi bọn họ về tới đây đã. - Mỹ nữ áo vàng nhẹ nhàng cắt lời.

Lăng Huyền Phong gật đầu, uống một ngụm trà. Chẳng hiểu sao trong lòng hắn có chút quen thuộc, nhưng không biết rõ bọn họ là ai.

Chương 194: Người đến

Hớp một ngụm trà, Lăng Huyền Phong kiên nhẫn ngồi đợi. Đã qua được gần 1 tiếng, nhưng người mà nữ tử áo vàng nói vẫn chưa thấy đến. Mỹ nữ áo tím ngồi được một lúc thấy buồn bực, liền kéo Lăng Huyền Phong dậy:

- Nè! Ra bên kia chơi với ta một chút!

- Cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân, xin người giữ ý. - Lăng Huyền Phong cười nhẹ.

- Xì! Bản cô nương vừa mắt ngươi mới có quỷ! Ra đây luận võ với bản cô nương một chút. Ngươi ngồi đây không thấy chán sao?

- Không hề.

- Ngươi!....

2 nữ tử còn lại che miệng cười. Nữ tử áo trắng nói:

- Muội muội. Xem ra người ta không có hiếu động như muội nghĩ rồi.

- Hứ! Tên kia! Mau ra đây so tài với bản cô nương mau!

- Vị cô nương này, ta....

Hắn chưa nói hết câu, một chiếc phi tiêu màu đen đã phóng thẳng về phía hắn.

- Kháo!

Nhanh chóng bật dậy tránh né, Lăng Huyền Phong chỉ thấy địa phương nơi chiếc phi tiêu đó cắm vào chuyển dần thành màu đen. Toát mồ hôi lạnh, hắn nghĩ thầm: Nữ nhân này thật đáng sợ! Không ngờ trông hoạt bát đáng yêu thế kia, mà lại là một cao thủ ám khí. Hơn nữa lại là ám khí có độc! Hắn kinh hô:

- Cô nương! Ngươi cũng quá ác độc đi a!

- Nói nhảm! Chẳng phải ngươi vẫn né được đó sao? Xem chiêu!Bất thình lình nàng rút ra một cây loan đao phóng đến tấn công. Lăng Huyền Phong vội vàng sử dụng Đả Cẩu Bổng đón đỡ. Nữ tử áo vàng nhìn thấy hắn dùng Đả Cẩu Bổng một cách thuần thục như vậy thì trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó chú ý định thần quan sát.

Nữ tử áo tím ra chiêu vô cùng ác độc. Các vị trí tấn công đều vào chỗ hiểm, dễ bị tổn thương. Nhưng đây chỉ là đơn thuần so chiêu một chút nên nàng không tung ra đòn sát thủ, chỉ là muốn trêu đùa hắn một chút. Lăng Huyền Phong thì cũng muốn bận rộn một chút nên cũng vui đùa cùng nàng ta. Hai người bất giác đã trao đổi hơn chục chiêu. Nữ tử áo tím thì đổi liên tục thế công từ dùng đao, sao đó lại rút kiếm, rồi lại sử dụng ám khí. Lăng Huyền Phong thì chỉ dùng Đả Cẩu Bổng để tiếp nàng. Hai người so tài có vẻ ngang tay, nhưng thực sự nếu so sánh tổng thể thì Lăng Huyền Phong có nhỉnh hơn một chút.

Khi hai người đã giao chiến được gần một tiếng thì nữ tử áo vàng đứng dậy nói:

- Thôi được rồi, dừng ở đây! Xem ra bọn họ cũng sắp trở về!

Hai người liền nhất loạt tách ra không đánh nữa. Nữ tử áo tím bĩu môi chạy tới chỗ nữ tử áo vàng phụng phịu:

- Hoàng tỷ tỷ! Hắn khi dễ nhân gia! Ngươi phải tìm lại công đạo cho ta!

Lăng Huyền Phong xém chút ngã ngửa. Ta khi dễ ngươi hồi nào? Rõ ràng ngươi tấn công ta trước mà?

Nữ tử áo vàng gõ đầu nữ tử áo tím rồi cười nói:- Thôi nào! Đánh thì cũng đã đánh rồi! Muội là người đánh hắn trước mà bảo người ta khi dễ muội sao?

- Nhưng mà nam nhân tốt không đánh nữ nhân! Hắn ta là người xấu!

Nữ tử áo vàng véo má nàng một cái, sau đó nói với Lăng Huyền Phong:

- Vị công tử này, bổng pháp cũng rất ảo diệu. Không biết là vị cao nhân nào đã dạy cho ngươi?

- Không giấu gì cô nương, tại hạ được một lão ăn mày dạy cho bổng pháp này.

- Ồ? Là một người ăn mày sao?

Nữ tử áo vàng cười đầy thâm ý nhìn hắn. Lăng Huyền Phong bất chợt nhìn thấy phía bên hông của nàng cũng có một cây gậy trúc màu xanh. Dường như nghĩ tới cái gì đó, hắn giật mình:

- Phải chăng cô nương là...

Đúng lúc này, một tiếng kêu của chim đại bàng vang lên. Một cặp chim điêu màu trắng như tuyết bay tới. Phía sau đó là hai nam tử. Nhìn thấy cặp chim điêu này, khẳng định trong lòng Lăng Huyền Phong càng rõ ràng: Chẳng lẽ chính là nàng?

Hai nam tử dùng khinh công phi thân đến. Người đi trước thân hình cao lớn, mắt sáng như điện, khuôn mặt vuông vức, tướng mạo đường đường, oai phong lẫm liệt, dù không tuấn tú nhưng lại bá khí ngất trời, bên hông cũng đeo một cây gậy trúc xanh. Người kia thì thấp hơn một chút, tướng mạo khôi ngô, mày rậm mắt to, nhưng cả người lại toát ra một chút gì đó ngây ngô.

3 nữ nhân thấy hai người đến thì đứng dậy vui mừng nói:

- Tĩnh ca ca!

- Tiêu đại ca!

Chương 195: Ta sẽ dạy ngươi hàng long thập bát chưởng!

- Tĩnh ca ca!

- Tiêu đại ca!

Hai nam nhân thấy các nàng thì cũng tươi cười gọi:

- Dung nhi!

- A Châu! A Bích!

Lăng Huyền Phong nghe thấy thế thì suýt chút nữa ngã ngửa. Âm thanh như sét đánh ngang tai, kinh ngạc trợn tròn mắt mà lắp bắp:

- Tiêu... Tiêu... Tiêu... các nàng gọi người kia là Tiêu đại ca! Còn có cả Tĩnh ca ca! Má ơi!

Đến lúc này mà hắn còn không biết danh tính của mọi người thì thà hắn tự sát còn hơn. Đại danh đỉnh đỉnh Bắc Hiệp Quách Tĩnh và Hoàng Dung, đại anh hùng Tiêu Phong cùng với hồng nhan A Châu và A Bích!

Tiêu Phong khi nhìn thấy Lăng Huyền Phong thì quay sang hỏi A Châu:

- A Châu, vị huynh đệ này là...

A Châu mặc áo trắng cười duyên nói:

- Tiêu đại ca! Đây chính là người mà chúng ta đang chờ đó!

Lăng Huyền Phong không chút nào chậm trễ, thi lễ nói:

- Cái Bang bang chủ đời thứ 46 Lăng Huyền Phong bái kiến Tiêu Bang Chủ, Hoàng Bang chủ, Quách đại hiệp!

Tiêu Phong khá bất ngờ:

- Vị Lăng huynh đệ này, ngươi là người của Cái Bang?

- Đúng vậy.

Quách Tĩnh cũng tò mò, nhìn qua Lăng Huyền Phong một lượt rồi cười nói:

- Vị huynh đệ này, chúng ta chỉ là người giang hồ, nào dám nhận hai chữ Bắc Hiệp? Với lại danh hiệu ngũ hiệp phải là Bắc Cái Hồng Thất Công, sư phụ của tại hạ.

Quả thực, Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung còn rất trẻ, xem ra là đang ở độ tuổi hơn 20, chứ không phải là ở độ tuổi trung niên. Hoàng Dung lém lỉnh cười:

- Tĩnh ca ca! Xem ra sau này chúng ta cũng khá nổi danh trên giang hồ đó chứ? Lại còn có thể thay thế vị trí của sư phụ nữa! Hì hì!

Quách Tĩnh lúc này vẫn còn là một chàng thanh niên ngây ngô, cũng gãi đầu cười. Hoàng Dung hỏi Lăng Huyền Phong:

- Lăng Công tử, đã gọi chúng ta là Bắc Hiệp, vậy còn những người khác thì sao?
Lăng Huyền Phong mỉm cười:

- Cùng thời với hai người, ngoài Bắc Hiệp thì có Đông Tà Hoàng Dược Sư, Tây Cuồng Dương Quá, Nam Tăng Nhất Đăng Đại Sư, cuối cùng là Trung Ngoan Đồng Chu Bá Thông.

Hoàng Dung nghe thấy Chu Bá Thông cũng có tên thì phá lên cười:

- Ha ha ha! Không ngờ lão ngoan đồng kia lại có thể xưng bá giang hồ đó, lại còn cái gì Trung Ngoan Đồng, buồn cười chết ta!

Quách Tĩnh tò mò:

- Đông Tà, Nam Tăng thì ta biết, vậy còn Tây Cuồng Dương Quá, người này là ai?

- Dương Quá chính là con trai duy nhất của Dương Khang và Mục Niệm Từ - Lăng Huyền Phong trả lời.

- Thì ra là thế... Huynh đệ! Có thể kể một chút chuyện sau này không? - Quách Tĩnh hỏi.

Lăng Huyền Phong gật đầu, Tiêu Phong thì nhanh chóng lấy ra vài vò rượu lớn cùng mấy cái bát, sau đó tất cả mọi người cùng quây quanh thủy đình để nghe Lăng Huyền Phong kể chuyện, bắt đầu từ lúc Tiêu Phong qua đời.

- .....Và thế là bang chủ Cái Bang đời thứ 45 là Tô Xán, sau đó cuối đời nhà Thanh thì thiên hạ võ lâm đã đi xuống, thời đại thay đổi, đến lúc vũ khí nóng lên ngôi, võ công cũng dần mất đi chỗ đứng. Cho tới hơn 100 năm sau thì nó chỉ là những bài tập nâng cao sức khỏe và thi đấu mà thôi.

Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung nhập thần nghe kể chuyện, đến đoạn Tương Dương thành bị phá, hai người buộ phải tuẫn tiết theo thành thì ánh mắt phức tạp không biết phải nói gì. Tiêu Phong thì vẫn uống rượu, không bày tỏ ý kiến. A Châu thì ngoan ngoãn ngồi một bên rót rượu cho Tiêu Phong, còn A Bích thì liên tục hỏi này hỏi kia.

- Dường như Lăng huynh đệ không phải người Hán? - Tiêu Phong hỏi.

- Không giấu gì Tiêu Bang chủ, tại hạ là người Đại Việt.

- Đại Việt sao? Hóa ra là người phương Nam. Ta cũng từng nghe thấy Đại Việt, nhưng chưa được gặp người nào. Lăng huynh đệ là người đầu tiên đó.Tiêu Phong là người tính tình hào sảng, thích kết giao bạn bè. Hắn không quan trọng ngươi là người Hán, người Khiết Đan hay người Đại Việt, chỉ cần là người có khí phách thì hắn đều thấy đáng giá kết giao.

- Không giấu gì Lăng huynh đệ, Tiêu mỗ cùng với Quách huynh đệ và Hoàng muội tử, A Châu và A Bích được một người đưa đến đây, nói rằng chờ gặp người có duyên. Xem ra chính là huynh đệ rồi! Ha ha ha!! - Tiêu Phong cười.

- Thật ngại quá, đó chính là tổ gia gia của tại hạ.

Hoàng Dung đột nhiên hỏi:

- Lăng công tử! Đả Cẩu Bổng kia... là do ai truyền lại cho công tử?

- Ha ha! Đả Cẩu Bổng là do Thất Công truyền lại cho ta. Chính xác ra mà nói, ta chính là sư đệ của hai người. Sư huynh cùng sư tỷ, tiểu đệ có lễ!

Thấy hắn hành lễ, Quách Tĩnh vội xua tay:

- Lăng huynh đệ! Lễ này thì thôi đi, chỉ cần chúng ta biết với nhau là được, làm thế này chúng ta có chút ngại đó!

Hoàng Dung mỉm cười, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó:

- Lăng sư đệ. Tổ gia gia của đệ nếu đã đưa chúng ta tới đây, ắt hẳn là có nguyên do gì đó. Dù sao thì người kia cũng đã mang Thất Công đến đây. Nhưng nếu như Thất Công đã dạy ngươi Hàng Long Thập Bát Chưởng cùng Đả Cẩu Bổng, vậy thì cần chúng ta làm gì? Hay là vì Cửu Âm Chân Kinh?

Lăng Huyền Phong chấn động tâm thần. Hóa ra tổ gia gia đưa họ đến đây cốt là để dạy võ công thượng thừa cho ta sao? Đúng vậy, khả năng này rất lớn!

- Ừm, Cửu Âm Chân Kinh thì có khả năng, nhưng vì sao còn mang cả Tiêu đại ca đến đây nữa? - Quách Tĩnh trầm ngâm.

Đương nhiên rồi! Bởi vì trong số tất cả các đời bang chủ Cái Bang, chỉ có Tiêu Phong mới là người mạnh nhất! Hắn là người đầu tiên tối giản Hàng Long Thập Bát Chưởng từ 28 chiêu xuống còn 18 chiêu, đồng thời đưa nó trở thành một trong những môn võ công huyền thoại của giang hồ Trung Nguyên! Thảo nào Hồng Thất Công không hề có ý định dạy ta Hàng Long Thập Bát Chưởng. Chắc chắn người đã biết đến chuyện này! Lăng Huyền Phong vội nói:

- Thật ra Hồng Thất Công mới chỉ dạy cho ta Đả Cẩu Bổng thôi, còn Hàng Long Thập Bát Chưởng người nói sẽ do người khác dạy.

- Thì ra là thế... Vậy còn nguyên do vì sao chúng ta lại được đưa đến đây? - Hoàng Dung hỏi.

Lăng Huyền Phong thuật lại tất cả mọi việc từ đầu đến cuối, Hoàng Dung cùng Tiêu Phong, Quách Tĩnh tập trung tinh thần nghe. Cuối cùng Tiêu Phong vỗ bàn tức giận:

- Thật âm hiểm! Không ngờ bọn chúng dám có mưu đồ hồi sinh Trụ Vương sao? Thủ đoạn lại càng tàn nhẫn bất nhân đến như vậy? Không được! Lăng Huynh đệ! Ngươi quyết không được để chuyện đó xảy ra!

Lăng Huyền Phong gật đầu, sau đó hành lễ:

- Ta vẫn đang cố hết sức. Tự tin rằng sau này quyết đấu sẽ không thua. Nhưng trước đó, cầu Tiêu Bang Chủ truyền dạy lại cho ta Hàng Long Thập Bát Chưởng để chống địch!

Tiêu Phong vỗ ngực:

- Không thành vấn đề! Huynh đệ đến đây! Ta sẽ dạy ngươi Hàng Long Thập Bát Chưởng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau