TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Xung đột nhỏ

- Lạy ông đi qua, lạy bà đi lại, làm ơn cho tiểu nhân xin ít tiền để tiêu!!....

Sự vật gì cũng có 2 mặt của nó, cho dù là ở những nơi hào nhoáng, thì đằng sau nó sẽ có một mặt vô cùng tệ hại. Lăng Huyền Phong nhìn có 2 kẻ ăn mày quần áo rách rưới, một cao một thấp, đang ngồi phía gần một ngôi miếu, phía trước mặt hộ là một cái bát sứ sứt mẻ. Tên ăn mày cao dùng cái giọng ngang phè phè của mình để xin chút tiền bố thí. Nhìn người nọ, Lăng Huyền Phong cảm thấy bọn hắn không giống với hành khất bình thường. Diện mạo của hắn, Lăng Huyền Phong chưa từng thấy qua.

- Là bọn hắn sao?

- Hồi thiếu gia, chính là bọn hắn. Thuộc hạ đã theo dõi khá lâu, ít nhất có 7 thành nắm chắc.

Lăng Huyền Phong suy nghĩ. Có 7 thành, như vậy ngay cả Lý Mục cũng không dám chắc 10 thành. Nhưng nếu hắn đã cam đoan có tới 7 thành, vẫn nên thử.

Hắn nhẹ nhàng bước tới trước 2 kẻ hành khất.

- Vị công tử này, làm ơn làm phước cho kẻ hèn này một chút đồng bạc vụn. Tiểu nhân mấy ngày nay đã không ăn uống gì... - Tên ăn mày giở vẻ mặt đáng thương nói.

- Ngươi tên gì? - Lăng Huyền Phong hỏi.

- Công tử hỏi có chuyện gì chăng?

- Thiếu gia nhà ta hỏi ngươi cứ trả lời, lằng nhằng làm gì? - Lý Mục quát.

- Dạ! Dạ! Không dám giấu thiếu gia, tiểu nhân tên Hầu Dã Minh, đây là đệ đệ của tiểu nhân, Hầu Dã Thông.

Trong thức hải Lăng Huyền Phong, hệ thống nói:

- Hẳn là không sai, bọn hắn là người luyện võ, tuy rằng tu vi quá kém.

Lăng Huyền Phong vuốt cằm, đột nhiên nói:

- Dẫn ta đến tổng đà Cái Bang!

Hầu Dã Minh cùng Hầu Dã Thông khựng lại một chút, Lăng Huyền Phong cảm nhận được trong ánh mắt của bọn hắn có chút hoang mang. Hầu Dã Minh cúi đầu:

- Thỉnh vị công tử cho tiểu nhân xin ít bạc vụn, tiểu nhân mấy ngày rồi chưa được ăn cơm!

Lăng Huyền Phong lặp lại:

- Đưa ta đến gặp bang chủ của các ngươi.

Lần này cả 2 tên ăn mày đều không phản ứng, chỉ nhìn vào cái bát sứ có vài đồng bạc lẻ. Lăng Huyền Phong nhíu mày, nghĩ nghĩ cái gì đó, đột nhiên đi tới...

Choang!!

Trước sự ngạc nhiên của 2 tên ăn mày, Lăng Huyền Phong đạp vỡ cái bát sứ.

- Bản thiếu gia không có thời gian nói nhảm với các ngươi! Tổng đà Cái Bang các ngươi ở đâu? Bang chủ là ai? Mau dẫn ta tới đó!Hầu Dã Minh ngơ ngác nhìn cái bát vụn, đột nhiên hắn hét lớn:

- Đánh!

- Hấp!

Bất ngờ Hầu Dã Thông tung người lên đánh một quyền. Nhìn thấy Lăng Huyền Phong không phản ứng, nghĩ là đối phương sợ hắn nói:

- Dám đập vỡ bát kiếm cơm của chúng ta! Mau đền đi!

Đột nhiên một bóng người lóe lên chặn trước mặt hắn.

- Dám vô lễ với công tử!

Lý Mục nhanh chóng bắt lấy tay của Hầu Dã Thông, tay bóp mạnh một cái

Rắc!!

- AAAAAAAAA

Hầu Dã Thông hét thảm, hắn cảm thấy xương cánh tay của mình bị bóp nghiến. Hầu Dã Minh biết đá trúng thiết bản, liền lục trong túi áo một chút, lấy ra một túi vải.

- Xem đây!

Phụp!!!
Hắn ném túi vải về phía Lý Mục. Nghi ngờ có ám khí, Lý Mục dùng kiếm chém nát túi vải, nhưng thay vì có ám khí, một làn khói đen đặc sệt thoát ra, nhất thời không nhìn rõ đường đi.

- Hấp!

Lăng Huyền Phong vận công tung ra một quyền. Quyền kình phát ra đánh tan làn khói trong chớp mắt, nhưng Hầu thị huynh đệ đã bỏ trốn mất dạng.

- Tung hỏa mù để trốn sao? Có chút ý tứ! Đuổi theo! Bọn hắn nhất định đến tìm trưởng bối!

Lăng Huyền Phong nhờ hệ thống xác định, hai tên họ Hầu đang ở phía trước khoảng vài trăm mét.

- Kia rồi!

Đuổi đến nơi, thấy hai tên khất cái đang nói chuyện với 2 tên ăn mày khác lớn tuổi hơn một chút. 2 tên khất cái được Hầu thị huynh đệ mách lẻo nhìn về phía Lăng Huyền Phong, liền nói:

- Ôi chao, đây là ai vậy? Dám đến gây sự với Cái Bang? Có giỏi thì tiếp chúng ta vài chiêu!

Quả nhiên là người Cái Bang! Lần này là 2 tên Đại Võ Sư. Lăng Huyền Phong phấn chấn, liền phân phó:

- Trương Lâm, Trương Phương, lên đánh vài hiệp, không cần mạnh tay!

- Rõ!

2 tên ăn mày trung niên thấy hai Ảnh Vệ khí thế bất phàm, liền tập trung nghênh địch. Một trong số 2 tên thò tay vào bao tải sau lưng, sau đó ném về phía trước

Xì Xì Xì Xì!!

Trên mặt đất xuất hiện rất nhiều bọ cạp cùng rắn rết. Lăng Huyền Phong nhăn mặt nghĩ thầm: Mấy tên này nhiều bọ cạp và rắn rết lắm sao? Hay là bắt vài con về ngâm rượu nhỉ?

- Hừ! Trò mèo!

Trương Lâm cười lạnh rút kiếm ra, cổ tay rung lên vài nhịp.

Xoát Xoát Xoát!

Vài tia sáng lóe lên, đám bọ cạp cùng rắt rết nhất loạt bị chém thành 2 mảnh.

- Không xong! Gặp cao thủ! Chạy!

Hầu Dã Minh nghe tiền bối nói vậy, lại móc trong ngực ra túi hỏa mù ném ra. Lăng Huyền Phong biết vậy nhưng vẫn cố tính đánh nát cái túi đó để cho bọn hắn bỏ chạy.

- Lần này các ngươi mời ai đến đây? - Hắn nghĩ thầm

Chương 187: Xung đột nhỏ (tiếp theo)

Lăng Huyền Phong không nhanh không chậm lần theo dấu vết của mấy tên khất cái. Dù gì hệ thống cũng đã khóa chặt bọn hắn lại, trừ khi bọn chúng vượt quá tầm cảm nhận 30 dặm, nếu không cho dù bọn hắn thả bao nhiêu cái rắm, hệ thống cũng sẽ biết được.

- Thiếu gia! Bọn chúng dừng lại ở Đông thành!

- Ồ? Đông thành sao? Xem ra Tổng đà của họ cách đây không xa.

Không nhanh không chậm đuổi đến nơi, lần này trước mặt Lăng Huyền Phong có 8 tên khất cái! Hầu Dã Minh nhanh chóng mách lẻo:

- Sầm lão! Ba Ách huynh! Chính là bọn họ!

Lão già họ Sầm mặc áo tơi đã cũ đang nhâm nhi bầu rượu, bên cạnh là Ba Ách - một nam tử mặt mày khắc khổ, khuôn mặt giống lão Sầm như đúc đang cầm một cái tẩu thuốc, xem ra là 2 cha con, phía sau họ là 2 tên ăn mày lạ mặt, giống như đệ tử vậy. Không hiểu sao Hầu Dã Minh nói rất to nhưng lão Sầm dường như không nghe thấy, vẫn chăm chú uống rượu. Còn Ba Ách thì nhìn đám Lăng Huyền Phong với chút đề phòng. Hầu Dã Thông nói:

- Huynh quên là lão Sầm này bị điếc hay sao? Ba Ách huynh! Giúp bọn đệ đuổi chúng đi với!

Ba Ách gật đầu, cầm tẩu thuốc đi tới. Lý Mục xông lên phía trước nói:

- Các ngươi là người của Cái Bang? Tốt! Mau đưa chúng ta đến gặp bang chủ của các ngươi!

Ba Ách rít một hơi thuốc thật sâu, sau đó phả ra một làn khói xám, trông cực kỳ phê, rồi hắn mở miệng:

- .... A Ba Ba Ba! Ba Ba Ba! Ba! Ba Ba Ba Ba!....

Lăng Huyền Phong xém chút ngã ngửa. Con bà nó, hóa ra là một kẻ câm. Ba Ách thấy vẻ mặt đối phương có chút quái dị, liền vung tẩu thuốc đánh tới:

Vù Vù Vù Vù! Vù!

Lý Mục nhẹ nhàng tránh né được thế công, cười cười:

- Cũng chỉ là Đại Võ Sư Bát giai mà thôi, ngươi quá yếu!

Nhớ lời thiếu gia dặn là không được hạ sát thủ, Lý Mục tùy tiện vung ra một chưởng, Ba Ách bị đánh bật ra phía sau. Lập tức hắn vùng dậy:

- Ba Ba Ba Ba Ba Ba! Ba Ba Ba!

Hắn lảo đảo chạy về phía lão Sầm lay lay vài cái. Lão Sầm liền hỏi:

- Có chuyện gì?

Ba Ách mếu máo vung vung cái tẩu thuốc làm vài thủ thế, Lão Sầm nói:

- Gì? Có đứa bắt nạt ngươi? Rồi ngươi.... Ui da!!!

Lão Sầm đột nhiên rú lên một tiếng hai tay ôm đùi nhảy tưng tưng trên mặt đất.

- Tên nhóc trời đánh! Ngươi tính đốt chết cha ngươi hả?

Hóa ra Ba Ách vung vẩy tẩu thuốc, không cẩn thận làm rơi tàn thuốc vào đùi lão Sầm. Lăng Huyền Phong ôm mặt: Đây là người Cái Bang ư? Sao trông giống gánh xiếc thế này?

Lão Sầm nghiêm mặt nhìn Lý Mục:

- Là ngươi khi dễ nhi tử ta?
Lý Mục nói:

- Thì làm sao? Các ngươi là người động thủ trước, bây giờ lại định hưng sư vấn tội?

Lão Sầm ngoáy tai:

- Gì? Gì? Ngươi nói... ngươi nợ ta tiền hả? Được rồi.. được rồi, đánh ngươi mấy cái rồi thu tiền sau.

Lý Mục trợn mắt: Kháo! Lão già vô liêm sỉ kia, lão tử nợ ngươi tiền lúc nào? Lăng Huyền Phong hô:

- Đừng nói nhảm nữa! Đánh cho lão một chập rồi tính!

Lý Mục cười lạnh bẻ bẻ khớp ngón tay răng rắc. Lão già này tu vi yếu hơn mình không nói lại còn say rượu nữa.

Bốp! Bốp! Bốp! Chát! Chát!

Không một chút nể mặt người già, Lý Mục cứ thể đánh cho lão Sầm thành đầu heo. Đại Võ Sư thì saoo? Gặp Võ Vương cũng chỉ còn nước tắt điện!

- Dừng tay!

Một giọng nữ nhân vang lên. Lăng Huyền Phong ra hiệu cho Lý Mục dừng lại. Ở một góc tối, một nam một nữ đi ra. Hầu Dã Minh trông thấy thế liền giống như bắt được cọc rơm cứu mạng, liền chạy tới:

- Hoàng Chấn Sóc trưởng lão, Hoàng Diễm Ngưng đại tỷ, mau cứu mạng!

Bất ngờ, Hoàng Chấn Sóc túm lấy Hầu Dã Minh, táng cho vài cái bạt tai rồi ném hắn xuống trước mặt Lăng Huyền Phong, rồi nói:

- Thật không có ý tứ, để công tử chê cười rồi.

Lăng Huyền Phong nhún vai:
- Không có gì, dù sao mục đích của ta muốn đã đạt được.

- Không hiểu công tử muốn tìm môn nhân Cái Bang chúng ta có việc gì?

- Chuyện này ta muốn đích thân nói với bang chủ các ngươi, yên tâm, ta không có ác ý.

Hoàng Diễm Ngưng nói:

- Công tử muốn gặp bang chủ của chúng ta cũng được, nhưng mà...

Nói xong, nàng nhìn Hoàng Chấn Sóc, hai người đồng thời gật đầu, sau đó bất ngờ tấn công

- Ha!

Hoàng Diễm Ngưng rút ra một cây trường bổng, vụt ngang một phát, còn Hoàng Chấn Sóc cúi người làm thủ thế giống như một con dã thú, phi thân tới.

- Lớn mật!

Lý Mục cả kinh, muốn ra tay ngăn trở. Nhưng đối phương không ngờ lại là hai tên Võ Tông! Hắn có muốn ngăn trở cũng không kịp.

- Ha ha ha! Tới tốt!

Lăng Huyền Phong cười lớn, nhảy lên, dùng chân gạt đi thủ trảo của Hoàng Chấn Sóc, đồng thời tay phải giơ lên đỡ lấy gậy của Hoàng Diễm Ngưng. Hai người vẻ mặt ngưng trọng. Không ngờ vị công tử trông giống một văn sĩ nhu nhược kia lại là một cao thủ! Tuy nhiên bọn họ không chút sợ hãi, Hoàng Diễm Ngưng lần này lại dùng gậy quét xuống dưới chân, còn Hoàng Chấn Sóc thì dùng chân tấn công phía trên. Lăng Huyền Phong muốn vận động một lát nên không ra đại chiêu, chỉ nhàn nhã đón đỡ. Không cần biết hai người phối hợp nhuần nhuyễn đến đâu, chiêu thức hiểm đến mức nào, hắn vẫn chỉ nhàn nhã dùng một chân và một tay đón đỡ, nhưng không tấn công lại.

- Thôi! Dừng lại!

Hoàng Chấn Sóc lên tiếng. Trong lòng hắn khổ không nói lên lời. Hai huynh muội chúng ta dùng sức chín trâu hai hổ tấn công lâu đến như vậy, thế mà đối phương đến thở gấp cũng không có, một giọt mồ hôi cũng không chảy. Còn đánh đấm làm gì nữa?

- Công tử tuổi trẻ tài cao, huynh muội chúng ta bái phục.

- Không có gì, hai người các ngươi cũng không tồi.

- Công tử muốn gặp bang chủ chúng ta, chuyện này e rằng...

- Có chuyện gì sao?

Hoàng Chấn Sóc thở dài:

- Hay là để tổng đà chủ chúng ta nói chuyện với công tử đi.

- Được, dẫn đường đi.

Hoàng Chấn Sóc gật đầu, ra dấu xin mời. Trước khi đi, hắn quay lại nói với đám Hầu Dã Minh:

- Phạt các ngươi quỳ 1 canh giờ ở Tổ Điện, sau này chúng ta sẽ tính sổ tiếp.

Đám Hầu thị huynh đệ ủ rũ, ra hiệu cho lão Sầm rồi cùng kéo nhau bỏ đi.

Chương 188: Tổng đà chủ Cái Bang

Lăng Huyền Phong được Hoàng Chấn Sóc cùng Hoàng Diễm Ngưng dẫn đi đến tổng đà của Cái Bang. Gọi là tổng đà, nhưng thật ra nó cũng chỉ là một cái hang động cực kỳ lớn, nằm ở cách Ngọa Đương 50 dặm về phía Đông. Trước cửa động có một vài ăn mày cầm gậy đang đứng gác, thấy Lăng Huyền Phong đến thì tò mò nhìn.

- Thảo nào không tìm được, hóa ra họ ở đây. Không biết tổng đà chủ của bọn họ sẽ như thế nào nhỉ. - Lăng Huyền Phong thầm nghĩ.

Tổng đà được chia ra làm 3 nơi Chính giữa là Tổ Điện, bên trái là phòng nghị sự, bên phải là nơi ở của bang chúng. Hoàng Chấn Sóc dẫn Lăng Huyền Phong vào nghị sự phòng, còn Hoàng Diễm Ngưng dẫn đám Hầu thị huynh đệ đi Tổ Điện.

- Tổng đà chủ!

Hoàng Chấn Sóc cúi chào một lão nhân đang ngồi ăn một bát cơm trắng. Người này quần áo rách rưới, đầu tóc so với các môn nhân khác thì có vẻ gọn gàng hơn, nhưng vẫn khá bẩn thỉu.

- Hoàng trưởng lão, sao lại về đây?

Lão nhân đứng dậy, tập tễnh đi đến, hóa ra là bị què một bên chân.

- Hoàng trưởng lão, vị công tử này là....?

Hoàng Chấn Sóc liền kể đầu đuôi câu chuyện, về sự tình Lăng Huyền Phong muốn gặp bang chủ Cái Bang. Lão nhân nghe từ đầu tới cuối, tới đoạn hắn một mình đánh lại hai người mà một cọng lông cũng không mất thì vô cùng kinh ngạc. Liền quay sang nhìn lại Lăng Huyền Phong một lượt.

- Chẳng hay... vị công tử này đến tìm bang chủ Cái Bang làm gì? Dù sao chúng ta cũng chỉ là một đám ăn mày bẩn thỉu, e rằng không hợp pháp nhãn của công tử.

Lăng Huyền Phong mỉm cười:

- Tổng đà chủ quá lời, thật ra ta nhận được ủy thác của một người, đến tìm Bang chủ của quý bang bàn bạc. Chẳng hay, người đó....

Tổng đà chủ ánh mắt phức tạp nhìn hắn:

- Thật không dám giấu gì công tử, chuyến này ngài đến, e rằng chỉ là tốn công mà thôi.

Lăng Huyền Phong ngẩn người:

- Ồ? Lý do là sao?

Tổng đà chủ thở dài, chậm rãi nói:

- Không giấu gì ngài, Cái Bang... gần 10 năm nay đã không có Bang Chủ!

- Cái gì?

Lăng Huyền Phong kinh ngạc. Cái Bang sao lại không có bang chủ?

- Lý do vì sao Cái Bang lại không có bang chủ?
- Chuyện này... phải kể lại cách đây 10 năm... bổn bang có một chút bất hòa với Thiên Kiếm Môn, dẫn đến việc đệ tử dưới trướng bị đối phương gây hấn. Bang Chủ vì ra mặt hộ đệ tử đã lỡ tay phế bỏ một đệ tử nòng cốt của Thiên Kiếm Môn. Không ngờ, kẻ kia lại là con trai độc nhất của đại trưởng lão Thiên Kiếm Môn. Từ đó hắn đã ghi hận lên Bang Chủ. 2 năm sau, tại đại hội Võ Lâm, Thiên Kiếm Môn đạt được danh hiệu minh chủ, sau đó đại trưởng lão kia đơn phương thách đấu với Bang Chủ Cái Bang để rửa hận. Vốn không muốn kết thù, nên Bang Chủ đã nhận lời với một điều kiện: cho dù thua hay thắng, ân oán đến đây là chấm dứt. Cuối cùng, sau một trận quyết chiến, Bang Chủ đã đánh bại tên đại trưởng lão đó. Ngay tại thời điểm Bang Chủ quay đi, hắn ta liền giở trò, sử dụng tàng đao đâm một nhát trí mạng vào người Bang Chủ.

Thật là vô liêm sỉ! Quyết đấu quang minh chính đại, điểm đến lại dừng, vậy mà tên kia dám giở trò đánh lén? Lăng Huyền Phong tức giận.

- Bang Chủ không ngờ tên đại trưởng lão kia lại ám toán mình, nhưng nhát đao đó đã đâm trúng tim, nên ngài đã không qua khỏi. Không dừng lại ở đó, Môn chủ Thiên Kiếm Môn không những không trách phạt đại trưởng lão kia, mà còn đổ thêm dầu vào lửa. Hắn nói: Cái Bang từ giờ về sau nếu như muốn có Bang Chủ, phải được cái gật đầu của Thiên Kiếm Môn ta!

- Thật quá đáng!

Lăng Huyền Phong phẫn nộ. Khinh người quá đáng! Dám dồn người ta đến mức đường cùng sao?

- Sau đó thì sao?

- Sau đó... liền cho tới bây giờ, chúng ta từ một môn phái lớn đã bị biến thành môn phái hạng bét, bị người khi nhục. Ta dù không muốn, nhưng vẫn buộc phải yêu cầu môn nhân che giấu thân phận, tránh gây ra phiền phức ngoài ý muốn.

Tổng đà chủ cúi đầu, tay lão nắm chặt, thân thể run run vì không cam lòng.

- Đinh! Phát động nhiệm vụ: Uy danh Cái Bang. Còn 2 năm nữa là thời điểm đại hội Võ Lâm, đến lúc đó khiêu chiến thành công chức vị Minh Chủ, đồng thời phải đánh bại thế lực Thiên Kiếm Môn, trả thù cho Cái Bang. Thưởng: 3000 lệnh bài Cửu Âm, 72 viên Dịch Cân Đan. Nhiệm vụ không được thất bại.

Đúng lúc này hệ thống lên tiếng, Lăng Huyền Phong nghiến răng:

- Đánh! Phải đánh! Con bà nó Thiên Kiếm Môn! Rửa cổ chờ sẵn để lão tử đến lấy!

Trở lại hiện thực, Lăng Huyền Phong từ tốn nói:

- Nếu đã như vậy, thì ta đành phải bàn bạc với tổng đà chủ rồi. - Chẳng hay công tử có chuyện gì, xin chỉ giáo?

Lăng Huyền Phong trầm giọng nói:

- Thật ra, ta nhận được ủy thác... đó chính là nắm quyền Bang Chủ Cái Bang!

Câu nói này như sét đánh giữa trời quang, làm tổng đà chủ cùng Hoàng Chấn Sóc kinh ngạc. Bọn họ quay mặt nhìn nhau, nhận ra được sự kinh hãi trong mắt đối phương.

- Công... Công tử... Chuyện này... đây không phải chuyện đùa a! - Tổng đà chủ lắp bắp.

- Tổng đà chủ, ta không nói đùa.

- Chuyện này....

- Sao? Tổng đà chủ có ý kiến gì chăng? Hay là ngài khinh thường bản thiếu gia?

- Không... không! Chẳng qua....

Ngại ngần một hồi lâu, sau đó tổng đà chủ cắn răng:

- Được! Chức vị bang chủ có thể nhường cho công tử!

- Tổng đà chủ! Ngài...! - Hoàng Chấn Sóc kinh ngạc. Tổng đà chủ đây là nói thật sao?

- Ài... Cũng không còn cách nào khác. Ta cũng đã già, không đủ lực để chèo chống Cái Bang được bao lâu. Còn các ngươi... ài... vẫn còn thiếu một chút. Nếu như một trong số các ngươi lên làm Bang Chủ, chắc chắn sẽ chịu thiệt.

- Vậy nên ngài tin tưởng giao Cái Bang cho hắn sao?

- Ít nhất hắn có cái khí phách này. Hơn nữa, luận về võ công, các người không ai đánh lại hắn.

Hoàng Chấn Sóc cúi đầu. Tổng đà chủ từ trước tới nay là người được toàn thể huynh đệ tôn kính. Lão là người bình tĩnh, luôn biết suy tính, mọi việc hầu như mọi người đều nghe theo hắn. Nhưng thật sự Cái Bang sẽ giao cho một thanh niên trẻ tuổi sao?

- Vị công tử này... Cái Bang có thể giao cho ngươi.. nhưng phải có một điều kiện.

- Mời nói.

- Muốn làm Bang Chủ Cái Bang, ngươi phải đánh thắng được ta!

Chương 189: Đả Cẩu Bổng xuất chiến

- Muốn lên nắm quyền Cái Bang, công tử phải đánh bại ta!

Tổng đà chủ đã làm ra quyết định. Không hiểu sao những lời của người thanh niên nói nghe có vẻ vô cùng buồn cười, nhưng lão trong tâm can lại cảm thấy dường như cò một niềm hy vọng, tuy rằng nó rất nhỏ. Đã là cơ hội, cho dù nhỏ đến mấy, lão cũng quyết định nắm lấy.

Lăng Huyền Phong nhìn tổng đà chủ một lúc lâu, cuối cùng gật đầu:

- Được, nếu ngài cứ như vậy mà trao cho ta chức Bang chủ, bản thiếu gia còn có chút nghi ngờ. Được, tỷ võ thì tỷ võ! Mời!

Lăng Huyền Phong dẫn đầu, tổng đà chủ tập tễnh theo sau. Toàn bộ đệ tử Cái Bang được lệnh tạo ra một vòng tròn lớn, coi như ranh giới võ đài. Tất cả đều tò mò, người thiếu niên kia là ai, vì sao lại muốn khiêu chiến Tổng đà chủ. Nhưng do đã có lệnh của Hoàng Chấn Sóc là không tên nào được nói nhiều nên thôi.

- Tỷ võ đối kháng, điểm đến thì dừng. Lão phu năm nay 88 tuổi, tu luyện đã hơn 70 năm, thành tựu Võ Hoàng nhị giai. Công tử tuổi trẻ mà thiên tư vô cùng cao, theo lão phu đoán tu vi cũng đạt tới thấp nhất là Võ Tôn Ngũ giai?

Nghe tổng đà chủ nói, toàn bộ đệ tử Cái Bang, cùng với 3 Ảnh Vệ vô cùng khiếp sợ nhìn về phía Lăng Huyền Phong, tất cả đều đã cho rằng mình nghe lầm? 3 Ảnh Vệ thì tim đập thình thịch, quả nhiên gia chủ nói chỉ có đi theo tam thiếu gia mới có tiền đồ. Lăng Huyền Phong mỉm cười không phủ nhận:

- Tổng đà chủ quả nhiên ánh mắt không tồi. Bản thiếu gia Lăng Huyền Phong, năm nay 18 tuổi, may mắn đạt được tu vi Võ Tôn Lục giai!

Hít!!!

Toàn trường hít một hơi lạnh. 18 tuổi? Võ Tôn Lục giai? Đây là quái vật từ phương nào tới?

Tổng đà chủ gật đầu nói:

- Hôm nay chúng ta tỷ võ công bằng, lão phu chỉ dùng 3 thành công lực. Nếu Lăng Công tử tiếp được 10 chiêu của lão phu, vậy thì từ nay, toàn thể đệ tử của Cái Bang sẽ nghe theo lời của công tử!

Lại một câu nói như sét đánh giữa trời quang! Hóa ra người kia khiêu chiến là để giành lấy ngôi vị bang chủ sao? Mọi người đều hoài nghi nhìn về phía Lăng Huyền Phong. Tên kia chẳng lẽ chưa nghe nói gì về chuyện xảy ra với Cái Bang sao? Hiện tại bản bang bị xua đuổi như đuổi tà? Thiếu niên kia thiên phú hơn người, chắc chắn sẽ là đối tượng để các bang phái khác chém giết nhau để tranh đoạt. Vì sao còn muốn tới đây?

- Được! Một lời đã định! Trong vòng 10 chiêu, nếu ta vẫn còn đứng ở đây, chức vị Bang chủ Cái Bang sẽ thuộc về ta!

Lý Mục thay mặt trọng tài, hô lên một tiếng:

- Tỷ võ.... Bắt đầu!!!

- Hya!!!!!!!!!!!!!

Tổng đà chủ hét lên một tiếng, nhảy lên không trung, thân thể huyễn hóa ra 10 phân thân, tay cầm gậy chống. Lão tung người về phía trước, ra tay đập xuống thật mạnh. 10 phân thân cũng đồng loạt đập xuống.

- Tới tốt!

Lăng Huyền Phong rút gậy trúc ra đỡ.

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

- Không hổ danh Võ Hoàng nhị giai, đã giảm xuống còn 3 thành công lực rồi mà còn kinh khủng đến vậy.
Lăng Huyền Phong tiếp nhận những cú đập như trời giáng từ trên xuống. Nhát thứ nhất, nhát thứ 2, rồi đến nhát thứ 3, thứ 4... Đến nhát thứ 9 hắn không nhịn nổi nữa, đành phải dùng khinh công né sang một bên. Phân thân của tổng đà chủ đập xuống đất.

Uỳnh!!!

Uy lực của cú đập đó đã tạo nên một cái hố sâu 5 mét! Lăng Huyền Phong nhìn vậy mà lạnh cả người. Không ngờ một cú đập vừa rồi của lão tưởng chừng như hời hợt, lại có thể có uy lực kinh khủng đến vậy. Bỗng nhiên hắn thấy lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau rát. Nhìn xuống, hắn kinh hãi phát hiện: Hai lòng bàn tay của mình vậy mà đã be bét máu!

- Lăng Công tử quả nhiên tuổi trẻ tài cao. Chiêu vừa rồi của lão phu cho dù là người khác cũng không dám chính diện đón đỡ. Vậy mà công tử còn dám hiên ngang đón đỡ, không phải 1 phát, mà tận những 9 phát! Ha ha ha ha!

- Quá khen! Quá khen! Chiêu thức vừa rồi của ngài trông có vẻ như hời hợt, nhưng ẩn sâu trong đó lực phá kinh người, hơn nữa lại còn sử dụng hiệu ứng trùng điệp, nhát sau mạnh hơn nhát trước, hơn nữa mục tiêu lại là cùng là 1 điểm. Nếu như ta không né đi thì chắc chắn sẽ trọng thương.

Lăng Huyền Phong nói không quá, quả thực hai cánh tay của hắn đã vô cùng đau đớn và nhức mỏi. Đấu khí của đối phương chưa tính, chỉ riêng về khí lực thôi đã làm cho hắn ngay cả tu vi cao cường cũng ăn không trôi rồi.

- Tiếp tục nào, Tổng đà chủ! Xem chiêu! Khiêu Bát Cẩu Trảo!

Hắn dùng gậy trúc chém ngang một phát. Tổng đà chủ nhìn thấy vậy thì chú trọng đối đãi. Hắn không tin Lăng Huyền Phong vừa ăn 1 chiêu kia của mình mà vẫn còn khinh thường, liền vận công giơ gậy đón đỡ.

Quả nhiên...

Chát!!

Một bổng vừa rồi khiến lão phải lùi đến ba bước! Hai tay của lão cũng có chút run run. Càng kinh ngạc hơn là khi hai bổng giao nhau, một luồng khí nóng như lửa truyền vào trong thể nội của lão, điên cuồng tàn phá đấu khí của lão. Tuy rằng luồng đấu khí này đối với tổng đà chủ không phải vấn đề gì lớn, nhưng thử nghĩ xem, nếu đối phương cùng tu vi mới mình, mà ra tay toàn lực... Đến đây, tổng đà chủ không dám nghĩ tiếp.

- Quả nhiên có chút ý tứ. - Lão lẩm bẩm.

Không để cho tổng đà chủ phản ứng lại, Lăng Huyền Phong tiếp tục ra chiêu.Khoái Kích Cẩu Đồn!

Lăng Huyền Phong múa gậy một vòng trên không khiến tổng đà chủ phải chú ý đến, sợ rằng nếu như phân tâm sẽ bị ăn một đòn. Bất ngờ, Lăng Huyền Phong chọc thẳng gậy mạnh xuống hạ bàn của lão. Tổng đà chủ vội vàng dùng gậy đỡ.

Chát!!

Tuy vẫn chặn được, nhưng cảm giác tê rần ở hai bàn tay bắt đầu mạnh lên, luồng khí cuồng bạo kia dường như lại nhận được thêm kích thích, bắt đầu phá hoại điên cuồng hơn. Tổng đà chủ đã không còn chút khinh thị nào với thiếu niên trước mặt này. Lão liền đổi một tư thế khá khiếm nhã, đó chính là... nằm ngửa xuống đất. Tay cầm bổng bắt đầu đánh vào 2 bên gót chân của Lăng Huyền Phong.

- Cái đệt! Ngài có chiêu thức nào nó lịch sự hơn không hả? - Lăng Huyền Phong trợn mắt, đồng thời phải nhảy lên để tránh đòn.

- Khà khà! Lăng công tử, ngài đi bảo một tên ăn mày đánh nhau một cách nhã nhặn sao? Đây là lý lẽ gì đó?

Lăng Huyền Phong tắt tiếng. Hắn quên mất mình đang đấu võ với một tên khất cái. Ngươi thử bảo một tên ăn mày nói chuyện văn nhã cho ta xem! Làm được mới là có quỷ a!

Tổng đà chủ cười lớn. Quả nhiên nằm trong dự liệu, lão nhanh chóng bật dậy, tung ra một cước.

- Không xong!

Lăng Huyền Phong vội vàng vận toàn lực đỡ lấy một cước.

Phịch!!

- Hự!!

Mặc dù đã dồn toàn bộ sức lực vào đỡ một cước kia, nhưng hắn vẫn bị kình lực đánh thẳng vào người. May mắn làm sao hắn đang mặc Phong Vật Chí, toàn bộ lực của một cước kia đã bị hóa giải toàn bộ.

- Ồ? Hóa ra trên người có bảo vật? Ha ha ha! Lăng Công tử quả nhiên thâm tàng bất lộ à nha! - Tổng đà chủ tủm tỉm cười.

- Hắc hắc! Hành tẩu trên giang hồ, phải có chút đồ để giữ mạng. - Lăng Huyền Phong không hề xấu hổ mà cười nói.

- Tiếp nào!

Tổng đà chủ đánh một gậy về phía vai đối phương, Lăng Huyền Phong nhanh chóng lùi lại, sau đó dùng lập tức bắn người về phía trước.

Áp Biển Cẩu Bối!

Hắn chọc gậy xuống đất, sau đó hất lên, tạo thành một đám bụi đất bắn về phía Tổng đà chủ. Lão nhanh chóng dùng đấu khí đánh tan nó, tuy rằng biết đây chỉ là hư chiêu, chắc chắn phía sau còn có hậu chiêu, nhưng không thể không đón đỡ. Lão đã đoán đúng, Lăng Huyền Phong lợi dụng bụi đất nhanh chóng áp sát, gậy trúc đánh liên tục vào đầu gối của lão. Tổng đà chủ cảm thấy đầu gối của mình như có búa tạ đập vào, lập tức cảm thấy chân nhũn ra, không thể đứng vững, lập tức ngã xuống. Lăng Huyền Phong lợi dụng cơ hội nhanh chóng tiến đến. Tổng đà chủ chống gậy xuống dùng lực đẩy người về phía sau, sau đó bay về phía trước, dùng đầu tấn công.

Lăng Huyền Phong trợn mắt. Công phu gì mà hổ lốn vậy? Không có một chút hệ thống nào cả?

Chương 190: Nắm lấy Cái Bang

Phành!

Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy ngực như bị một con trâu đụng phải, bay ra một đoạn khá xa, thẳng đến gần một đám đệ tử Cái Bang mới dừng lại được.

- Khụ! Khụ! Lão đầu tử! Ngươi cái gì cũng chơi hả?

Lăng Huyền Phong bất mãn. Con bà nó đánh đám kiểu gì thô thiển vậy?

- Lăng công tử, lão phu đã nói rồi, lão phu là một tên khất cái, ngươi quản được sao?

Lăng Huyền Phong chỉ biết giơ ngón tay cái lên bái phục. Quả nhiên muốn làm ăn mày phải có mặt dày.

- Được rồi, vậy thì đừng trách bản thiếu gia không kính lão!

Thu lại cây gậy trúc, hắn đứng tấn, vận công, tung chưởng.

Song Long Xuất Hải!

Grao!!!

Từ song chưởng của hắn xuất hiện hai đầu kim long bắn về phía lão. Tổng đà chủ nhìn thấy thế thì trầm trồ khen:

- Ây dô! Chưởng pháp tốt!

Lão vừa lấy lại được cảm giác ở chân thì lập tức nhảy lên.

Ầm!!

Hai đầu kim long va chạm với mặt đất tạo ra một vụ nổ lớn, sóng nhiệt từ nội lực Cửu Dương Thần Công ập tới làm cho Tổng đà chủ có chút hít thở không thông, hai gấu quần bị cháy thành than bụi!!

- Lăng Công tử ra chiêu ác đó nha! Hắc hắc! - Lão cười lớn.

- Chưa hết đâu! Cuồng Long Loạn Vũ!

Tổng đà chủ chợt thấy Lăng Huyền Phong bất thình lình ập đến tung liền 5 cước, kết thúc bằng một chưởng cực mạnh

Phành!!

Tổng đà chủ bị đánh rơi xuống đất, tạo thành một cái hố sâu.

Im ắng...

Toàn trường lâm vào cảnh im lặng đến rợn người. Không ai biết phải nói cái gì. Lão tổng đà chủ là cao thủ mạnh nhất Cái Bang. Tuy hôm nay lão không dùng toàn lực. Nhưng cao thủ vẫn là cao thủ a! Vậy mà... lại bị một thiếu niên lạ hoắc đánh cho thê thảm? Mọi người chỉ cảm thấy đầu óc có chút không đủ dùng.

Tổng đà chủ chật vật bò lên khỏi cái hố do chính lão tạo ra, trên người bám đầy bụi đất vô cùng bẩn thỉu. Tuy nhiên thay vì tức giận, lão lại cười lớn:

- Ha ha ha ha! Không cần 10 chiêu! Không cần 10 chiêu! Ha ha ha ha!

Ngay lập tức lão quỳ xuống dập đầu:

- Đơn Đình Quốc khấu kiến tân Bang Chủ!
Giọng nói dõng dạc của lão ngay lập tức truyền vào tai toàn bộ đệ tử. Thế rồi, không ai bảo ai, tất cả đều quỳ xuống:

- Bái kiến Bang Chủ!

Lăng Huyền Phong hạ xuống đất thản nhiên tiếp nhận lễ của toàn bộ đệ tử Cái Bang. Hắn nói lớn:

- Các huynh đệ! Bản thiếu gia lần này nhận được ủy thác tiếp nhận chức vị Bang Chủ. Ta không cần biết Thiên Kiếm Môn hay Địa Kiếm Môn cái rắm chó gì cả! Đại hội võ lâm lần tới, bản thiếu gia sẽ lấy lại uy danh cho Cái Bang. Nếu có huynh đệ nào không phục, có thể rời đi, bản thiếu gia không truy cứu. Nhưng một khi đã ở lại, thì từ giờ về sau sẽ phải làm theo quy định do bản Bang đề ra! Nghe rõ không?

- Tuân mệnh bang chủ!!

Thực ra, ngoài những người tuyệt đối trung thành ra, không ít đệ tử đều mang lòng hồ nghi, không mấy tin tưởng. Nhưng nếu như rời Cái Bang, mình sẽ đi về đâu? Các môn phái khác sẽ thu dung mình sao? Chính vì mang tâm lý đó nên bọn họ đành quyết định ở lại.

- Ta biết có nhiều huynh đệ không tin, ta cũng không ép. Nhưng ta có thể cam đoan, các huynh đệ sau này sẽ không hối tiếc! Hiện tại giải tán!

- --------------------------------------------------

Sau khi chính thức tiếp nhận vị trí Bang chủ, hắn ngay lập tức nhận được thông báo:

- Hoàn thành giai đoạn I của nhiệm vụ: Trọng Chấn Cái Bang, nhận được gói khinh công: Thượng Thiên Thê, Bích Hổ Du Tường, Thần Hành Vô Tung, Điểm Thủy Khiêu, Đạp Ba Hành, Vân Long Chiết. Tiếp tục phát động giai đoạn II: Trong vòng 1 tháng, phải tiến hành cải tổ lại cơ cấu của Cái Bang, chỉ cần bắt đầu có chút thành quả coi như thành công. Phần thưởng: Không rõ.

- Phần thưởng không rõ? Là sao?

- Tức là bí mật, cứ làm xong đi rồi sẽ biết. Yên tâm anh không bạc đãi chú! - Hệ thống cười thần bí.

Lăng Huyền Phong cho gọi Đơn Đình Quốc, Hầu Thị huynh đệ, Hoàng thị huynh muội cùng 3 Ảnh Vệ vào nghị sự điện:

- Tham kiến bang chủ!

- Không cần đa lễ! Hiện tại, việc đầu tiên ta muốn làm, đó chính là phải chấn chỉnh lại Cái Bang. Chúng ta muốn làm một bang phái lớn thì phải có một hệ thống rõ ràng, không thể rời rạc như trước kia. Hiện tại ta sẽ tiến hành phân chia lại toàn bộ cơ cấu của Cái Bang.
Mọi người nghe hắn nói thì lập tức ngồi thẳng dậy nghiêm túc nghe.

- Đứng đầu Cái Bang chính là Bang Chủ. Sau đó sẽ có một vị trí quân sư do một người có uy vọng trong bang bầu lên. Vị trí này ta tạm thời giao cho Đơn Đình Quốc.

- Tạ bang chủ!

- Trong lúc Bang Chủ không có mặt, công việc của Bang sẽ do Quân Sư quyết định, tham mưu cho Quân Sư sẽ là Thập Đại Trưởng Lão. Hoàng Chấn Sóc, Hoàng Diễm Ngưng, Lý Mục, Trương Lâm, Trương Phương. Các ngươi phân biệt là Đại, Nhị, Tam, Tứ, Ngũ trưởng lão. Các vị trí còn lại ta sẽ bổ sung sau.

- Rõ!

- Về các đệ tử trong bang. Đứng cuối cùng sẽ là Đệ Tử 3 túi, xếp trên là đệ tử 6 túi, đệ tử 12 túi. Cuối cùng sẽ là thân truyền đệ tử. Xếp trên các đệ tử sẽ là các hộ pháp. Nhân tuyển sẽ do Quân Sư chủ trì, ta sẽ không xen vào, chỉ với một điều kiện: Phải cực kỳ phân minh và công bằng!

- Lão phu đã hiểu!

- Tư cách xếp hạng các đệ tử trong bang sẽ làm giống như các môn phái khác. Trong Bang sẽ liên tục phát ra nhiệm vụ cho đệ tử làm để đổi lấy điểm cống hiến.

Đơn Đình Quốc hỏi:

- Bang chủ! Điểm cống hiến để đổi cái gì? Chúng ta làm gì có tài nguyên tu luyện?

Lăng Huyền Phong cười lớn:

- Xưa không có, bây giờ có!

Ngay lập tức hắn lấy ra một chồng bao gồm các bí kíp:

+ Nội Công: Tiêu Dao Tâm Pháp, Ngọc Dương Thần Công, Giáng Long Tâm Pháp, Tửu Vũ Thần Công, Cầm Long Công, Thiên Nguyên Tâm Pháp!

* + Võ Công: Liên Hoa Chưởng, Khốc Tang Bổng Pháp, Linh Xà Bổng Pháp, Hàng Long Chưởng Pháp*

Mọi người trong phòng ánh mắt sáng rực nhìn chồng bí kíp tu luyện. Đơn Đình Quốc nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt rưng rưng nói:

- Bang chủ! Cái... cái này...

- Quân Sư! Đây chính là tài nguyên tu luyện của đệ tử Cái Bang! Trong đó về nội công từ xếp theo thứ tự từ thấp đến cao có 6 loại. Đệ tử 3 túi học loại 1, cứ thế cho đến các trưởng lão học nội công loại 6. Võ công thì tất cả đệ tử sẽ được học Liên Hoa Chưởng. Sau đó tùy theo độ cống hiến mà sẽ đổi ra hai loại bổng pháp. Riêng Hàng Long Chưởng Pháp thì chỉ được truyền dạy cho đệ tử thân truyền, hộ pháp và trưởng lão.

Đơn Đình Quốc rụt rè hỏi:

- Đây có phải là chưởng pháp và bổng pháp mà lúc trước ngài dùng để đánh bại lão phu?

Lăng Huyền Phong lắc đầu cười:

- Không hẳn. Chưởng pháp thì ta dùng Hàng Long Chưởng. Còn bổng pháp... ha ha ha! Từ giờ về sau, mỗi đời Bang chủ Cái Bang sẽ được học Đả Cẩu Bổng Pháp! Chỉ có Bang Chủ mới có tư cách học Đả Cẩu Bổng do bang chủ đời trước truyền lại!

Đơn Đình Quốc cảm thấy một luồng lửa nóng bốc cháy trong tim. Lão có cảm giác, dường như mình đã đặt niềm tin vào đúng người.

Lần này, để trọng chấn lại Cái Bang, Lăng Huyền Phong hết thảy tung ra đại giới, dùng toàn bộ Lệnh Bài Cửu Âm đổi lấy toàn bộ nội công và võ công của Cái Bang. Hiện tại, số lượng lệnh bài của hắn đã trở về số 0!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau