TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Mộ Dung Triệt cho mời

Lăng Huyền Phong cảm thấy lạ rằng chuyện ở Trạm Lư Thôn dường như không gây được bao nhiêu sóng gió, quân đội thì cứ như một cơn gió, lặng lẽ đến và lặng lẽ đi. Có vẻ như hoàng đế quyết định cho vụ việc chìm nghỉm xuống. Nếu như có một việc gì đó gây ồn ào mấy ngày hôm nay, thì là việc Thượng Quan gia rốt cục cũng nổi sóng gió. Nghe hạ nhân báo lại rằng sau mấy ngày, rốt cục Thượng Quan đại tiểu thư cũng chọn được "ngày lành tháng tốt" mà kể ra chuyện nàng bị người của Nội Vệ phủ gây khó dễ. Thế là lão đùng đùng sấm nổi đi vào hoàng cung diện thánh. Khỏi phải nói rằng sự việc đã bị nháo đến mức gà bay chó chạy. Trước bằng chứng như thép, phía Nội Vệ phủ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, mặc cho Thượng Quan gia chủ chửi bới. Cuối cùng hoàng đế sau khi thấy cơn giận của lão hạ xuống thì bắt đầu khuyên giải, cộng với một vài ban thưởng cùng khiển trách, rốt cục cũng đuổi được lão gia hỏa này về.

- Thượng Quan gia chủ này đúng là có khí phách, dám cả gan xông vào hoàng cung nháo một hồi! - Lăng Huyền Phong cùng với Tô Mị đang cùng nhau uống trà nghe kể lại, rốt cục cũng chỉ phán một câu không mặn không nhạt.

- Vậy cứ thế mà giải quyết xong hả? Không thừa cơ gặm của đám nội vệ kia một miếng to sao? - Tô Mị tròn mắt hỏi.

Lăng Huyền Phong cười nhẹ, gõ một cái vào đầu nàng rồi nói:

- Nha đầu ngốc. Chẳng qua là Thượng Quan gia lần này muốn phô trương thanh thế mà thôi, chứ bọn hắn thừa biết lần này chỉ là tai bay vạ gió, cũng không phải dám trực tiếp nhắm vào Thượng Quan gia. Hơn nữa, kẻ ra tay là Thôi Ngọc đã chết, không có chứng cứ cho thấy có người sai khiến, thì cũng chỉ làm được như vậy mà thôi.

- Hừm! Phải như thiếp, cứ xông vào giết một vài tên cho đỡ tức!

Lăng Huyền Phong dở khóc dở cười, đường đường là một hoàng hoa khuê nữ, vậy mà mở mồm ra là đánh đánh giết giết. Hắn cảm thán: đúng là người giang hồ a!

- --------------------------------------------

2 ngày sau, Lăng Chấn Đông đến cáo biệt. Đã hết thời hạn "nghỉ phép" nên hắn buộc phải đến quân doanh. Lần này hắn chỉ quay lại biên giới 1 mình, Mục Phi Yên thì được lão nguyên soái giao cho nhiệm vụ đi nơi khác 1 ngày trước đó.

- Tam đệ! Lần này vi huynh đi, hậu phương để lại cho đệ rồi.

- Đại ca yên tâm! Đệ sẽ cố gắng hết sức!

- Thế là tốt nhất!.

Sau khi tiễn Lăng Chấn Đông, Lăng Huyền Phong bỗng dưng nghe một tiếng hô văng vẳng:

- Tam đệ!!!.... Đợi lần sau vi huynh về!!... Sẽ giới thiệu cho đệ một vài mãnh nam!!!!....

3 Ảnh Vệ dường như cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm đi vài độ, bọn hắn thấy mặt của tam thiếu gia đen lại, vai run run. Chợt Lăng Huyền Phong gầm lên.

- Vương bát đản Lăng Chấn Đông! Ngươi đừng có để lọt vào tay lão tử lần nữa!

Lăng Chấn Đông lúc này đã phi ngựa đi rất xa, chợt hắt xì một tiếng:

- Quái lạ! Hình như có ai chửi xéo mình. Mà mình có sống lỗi với ai bao giờ đâu nhỉ?

Đúng lúc này hắn nghe thấy tiếng chửi của Lăng Huyền Phong, bất chợt rụt cổ lại, biết điều im miệng phóng ngựa đi mất.
Đang thở phì phò tức giận, Lăng Huyền Phong nghe tiếng gọi của Tô Mị:

- Tướng công! Tướng công!

Vội vã xua đi phiền não về tên đại ca chết tiệt, hắn rặn ra nụ cười tươi rói:

- Mị nhi, sao nàng lại đến đây?

Tô Mị đứng trước mặt hắn cười hì hì:

- Tướng công, Mộ Dung tỷ tỷ muốn gặp chàng a.

- Gặp ta? Về chuyện gì?

- Nghe nói là về chuyện Mạnh giáo chủ.

- Ừm, đưa ta đến gặp nàng.

- -------------------------------------------

- Lăng công tử! Chào mừng đến tổng bộ Phục Ma hội!
Lăng Huyền Phong đến trước cửa đã nhìn thấy Mộ Dung Triệt chờ sẵn.

- Không dám, không ngờ lại được Mộ Dung cô nương đích thân đón tiếp.

Mộ Dung Triệt mỉm cười nói:

- Không sao, đích thân ra đón tiếp một vị thiếu niên anh hùng, là việc nên làm, huống chi, Lăng công tử còn có ơn cứu mạng với ta.

Được sự dẫn đường của Mộ Dung Triệt, Lăng tam thiếu đi vào bên trong. Tổng bộ Phục Ma Hội vô cùng lớn, ít nhất cũng gần bằng Lăng Gia, bên trong ít nhất có hơn mấy trăm người.

- Phục Ma hội nhân khí thật sung túc.

- Công tử chê cười rồi, tuy ngài có thể thấy ở đây có gần 500 người, nhưng so với các môn phái giang hồ thì cũng chỉ thuộc vào tầm trung mà thôi.

- Vậy trên giang hồ, Phục Ma hội địa vị như thế nào?

- Thực ra chúng ta không hề tham gia vào tranh đấu trên giang hồ, nói đúng hơn là ở thế trung lập, không nghiêng về phe nào cả. Tuy nhiên, danh tiếng của chúng ta không phải là thấp, ít nhất cũng có một chút tiếng nói nhất định. Đệ tử Phục Ma hội chúng ta, chỉ có một tôn chỉ duy nhất, đó chính là...

- Là đánh bại Văn Trọng, diệt Trụ Ma.

Mộ Dung Triệt hơi ngạc nhiên, quay lại hỏi:

- Công tử cũng biết sao?

- Đương nhiên, Lăng Gia chúng ta cùng với quý hội có một chút uyên nguyên.

- À, đúng vậy, là về Lăng Hi Trì giáo chủ.

Một lúc sau, Mộ Dung Triệt dẫn Lăng Huyền Phong vào thư phòng, Tô Mị cũng đi theo vào.

- Mộ Dung cô nương không biết hôm nay mời Lăng mỗ đến có chuyện gì?

Mộ Dung Triệt nhìn hắn một lúc, sau đó quỳ một chân xuống:

- Cầu công tử hãy trợ giúp Phục Ma Hội!!

Chương 182

- Xin công tử hãy cứu Phục Ma Hội!

Mộ Dung Triệt quỳ một chân, cúi người thấp xuống dõng dạc lên tiếng. Lăng Huyền Phong ngẩn người, Tô Mị ngẩn người. Không ngờ câu đầu tiên mà Mộ Dung Triệt nói, chính là như vậy.

- Ta.. ta.. Mộ Dung cô nương, cái này...

- Thỉnh công tử hãy nhận lời Mộ Dung Triệt!

Lăng Huyền Phong luống cuống chân tay. Cái này, điều này quá sức tưởng tượng rồi! Nghĩ Đông nghĩ Tây, hắn không thể nghĩ đến chuyện này, nhất thời không biết phải làm như thế nào.

- Mộ Dung cô nương, chuyện này quá mức khó tin, hơn nữa Phục Ma Hội còn có giáo chủ, ta không thể nhận lời được.

Mộ Dung Triệt ngẩng đầu lên thở dài:

- Ta biết chuyện này quá sức đường đột, nhưng không còn cách nào khác, số mệnh đã an bài...

- Số mệnh?

- Đúng vậy, số mệnh!

Nàng đi đến thư án, lấy ra một cuộn da dê rồi đưa cho Lăng Huyền Phong:

- Công tử hãy mở ra.

Lăng Huyền Phong mở cuộn da dê ra, trong đó có một hàng chữ:

- Tiểu Triệt, vi sư sử dụng thôi toán, biết được kiếp nạn của mình sắp đến, nay giao lại cho con ấn tín cùng giới chỉ của giáo chủ, mau chóng tìm ra người ấy, trong khoảng thời gian tới lúc đó, ta giao lại quyền quản lý Phục Ma Hội cho con, ta cũng đã nhờ Vân Đỉnh Thiên hỗ trợ. Con hãy nhớ, nếu không có người kia, vậy thì sứ mệnh của giáo ta sẽ đi đến kết cục thảm bại, đừng vội tự mãn hay sính cường mà đối đầu với Văn Trọng, chỉ có người kia mới có thể ngăn chặn được lão.

Phía cuối mảnh da dê có một hàng chữ "Mạnh Quan Hùng" cùng với một ấn ký bằng máu.

- Đây là...

- Đây là bức thư mà ân sư của ta để lại trước khi người mất tích. Có lẽ người đã lường trước được việc mình bị bắt có thể lành ít dữ nhiều, nên đã viết lại bức thư này cho ta.

- Vậy sao nàng biết ta chính là người mà Mạnh giáo chủ nhắc tới?

Mộ Dung Triệt mỉm cười, từ trong ngăn tủ móc ra một thứ, khi lấy ra, Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị kinh ngạc.

- Tướng công! Bức tranh này... nó... tại sao... Sao lại giống chàng như đúc?

Mộ Dung Triệt lấy ra một bức tranh, trên đó vẽ một nam tử thân mặc thiết giáp, khuôn mặt tuấn mĩ mỉm cười. Người đó với Lăng Huyền Phong giống nhau như đúc! Chỉ có khác, là người trong tranh thần thái lẫm liệt, thân hình toát một tầng hào quang như có như không.

- Đây... là tổ gia gia!

Lăng Huyền Phong kinh hô- Mộ Dung cô nương, tại sao cô lại có bức tranh này?

- Bức tranh này truyền lại từ đời giáo chủ thứ 2 của Hội, chỉ có giáo chủ mới được xem. Đây là tôn chỉ duy nhất của Phục Ma Hội, chính là tìm lại truyền nhân của người đó. Bao nhiêu năm nay, trải qua 3 đời giáo chủ, chúng ta đã cất công đi tìm, thật may mắn là đã tìm được. Phục Ma Hội từ trước tới nay chỉ chú ý đến huyết mạch của Lăng gia mà chờ đợi, ta không thể nào nhầm được. Công tử mang huyết mạch của Thiên Vương và đệ nhất giáo chủ, điều này là khẳng định!

Lăng Huyền Phong thở dài, hóa ra là bọn họ vẫn dõi theo Lăng Gia.

- Cứ coi như ta là người đó đi, vậy cô nương muốn ta làm gì?

- Điều này chẳng phải hiển nhiên sao? Phục Ma Hội sẽ là cánh tay đắc lực của công tử. Ngài sẽ dẫn dắt chúng ta chống lại thế lực của Văn Trọng, ngăn ngừa hắn khôi phục lại Trụ Vương, đẩy lùi nguy cơ yêu ma xâm nhập từ Ma giới!

- Nhưng mà ta....

- Không nhưng nhị gì cả! Từ giờ về sau, ngài chính là tân nhậm giáo chủ của Phục Ma Hội! Các huynh đệ tỷ muội từ trên xuống dưới một lòng nghe công tử phân phó!

Mộ Dung Triệt cúi người, đồng thời giơ ra một ấn tín với giới chỉ ra trước mặt Lăng Huyền Phong.

- Không được! Chuyện này không được! - Lăng Huyền Phong nói.

- Công tử, vì sao không được?

- Chuyện này ta không thể làm. Ít nhất cho tới khi Mạnh giáo chủ trở về, ta không thể làm!

- Được! Vậy khi nào ân sư quay lại, lúc đó mong công tử không từ chối.

Lăng Huyền Phong gật đầu, tạm thời hắn chưa muốn ngồi lên chức giáo chủ Phục Ma Hội, ít nhất cho tới khi thế lực của hắn có thể sánh ngang với triều đình, nếu không, một khi sự việc bại lộ, ắt Lăng Gia sẽ chịu vô vàn sức ép.- Mộ Dung cô nương, nàng phải hiểu tình thế của ta hiện giờ. Lăng Gia đã lập lời thề không dính dáng tới thế lực giang hồ, Một khi ta nhậm chức, chắc chắn sẽ dẫn tới chú ý của Hoàng đế, lúc đó Lăng Gia sẽ lâm nguy. Hơn nữa...

- Có chuyện gì sao?

- Ta nghi ngờ... thế lực của Văn lão đầu đã thâm nhập vào triều đình, ta không đoán chắc nó ở mức độ nào thôi.

- Cái gì? Thật sao? - Mộ Dung Triệt kinh hô.

- Đây chỉ là suy đoán, ta chưa có bằng chứng.

Mộ Dung Triệt trầm tư. Nếu như đúng theo lời Lăng Huyền Phong dự đoán, Phục Ma Hội đang bị một lưỡi dao vô hình kề vào cổ.

- Vậy có nên chăng chúng ta chuyển ra ngoài? - Tô Mị lên tiếng.

- Không cần thiết! Thế lực ở triều đình của Văn Trọng chưa chắc đã rộng lớn đến mức công khai tiêu diệt chúng ta, chẳng qua bọn chúng còn đang ngại một thế lực khác. - Lăng Huyền Phong nói.

- Là Quách nguyên soái? - Mộ Dung Triệt nói.

- Đúng vậy. Những năm gần đây ta nghe nói thế lực của quân đội với Nội Vệ phủ đang tranh đấu ngầm gay gắt. Ta mạnh dạn suy đoán là Văn Trọng đã có một chân vào phía Nội Vệ Phủ mà không phải phía của Quách nguyên soái.

- Vì sao không phải ngược lại? - Tô Mị hỏi.

- ĐƠn giản thôi, Quách Nguyên Soái tuy tuổi tác đã cao nhưng sức khỏe phi thường tốt, tay nắm trọng binh. Ít nhất 8 phần quân lực của đế quốc nằm trong tay ông ta, thủ hạ dưới trướng không có một ngàn cũng có 800, binh lính tinh nhuệ thì nhiều vô kể. Nếu như Văn Trọng đã nắm được ông ta, vậy thì lý do gì mà không tạo phản cướp ngôi?

- Có lẽ nào vì danh không chính ngôn không thuận?

- Có thể, nhưng ta được biết rằng ông ta rất được lòng binh lính, đa phần con dân của Thần Phong đều sùng bái ông ta. Hơn nữa những năm gần đây các đời Hoàng Đế đều ăn chơi hưởng lạc, ít quan tâm đến triều chính, nếu như không có Quách Nguyên Soái tại vị, nguy cơ mất nước chỉ là sớm tối. Bá tánh ít nhiều đã có đôi chút chán nản cho nên dù ông ta có cướp ngôi, chắc chắn sẽ được đa phần nhân dân ủng hộ.

- Vậy theo công tử, chúng ta phải làm như thế nào?

- Ta cũng chưa biết làm thế nào, phải gặp mặt ông ta rồi mới tính tiếp được.

Lăng Huyền Phong đang suy nghĩ, đột nhiên hệ thống lên tiếng:

- Phát động nhiệm vụ: Liên minh với Quách Nguyên Soái. Trong vòng 1 năm, phải gặp được và thuyết phục Quách Vọng Phu gia nhập trận doanh. Thành công: Sẽ được sự ủng hộ tuyệt đối từ phía quân đội, thưởng 2 lần quay may mắn, 1000 lệnh bài Cửu Âm, 1 thẻ đổi Phong Vật Chí Chí Tôn. Thất bại trừng phạt: Không có quân đội ủng hộ, đẩy Quách Vọng Phu sang trận doanh đối địch, trở mặt thành thù không chết không thôi

Lăng Huyền Phong nghe xong, tức thì chửi thầm:

- Đệt!!

Chương 183: Tô Mị phải rời đi

- Anh zai! Nhiệm vụ gì mà khó nhai vậy?

- Khó nhai như thế nào?

- Quách Vọng Phu là đương triều nguyên soái, anh bảo em làm như thế nào mà gặp ông ta? Hơn nữa cho dù có gặp được thì nói cái gì?

- Nói cái gì mà chẳng được, miễn sao thuyết phục được lão ấy là được. Hơn nữa, muốn gặp mặt không phải không có cách.

- Cách gì?

- Cứ thắng được trận tỷ võ sắp tới đi rồi chú em sẽ biết.

- Móa, không nói thẳng ra, thần thần bí bí làm cái gì? - Lăng Huyền Phong chửi thầm.

Cáo từ Mộ Dung Triệt, hắn cùng Tô Mị quay trở lại Độc Cô gia.

- Tướng công!

- Hở?

- Có một chuyện này, thiếp...

- Có gì nàng cứ nói ra đi.

- Sắp tới thiếp sẽ phải rời xa chàng một thời gian...

- Thật sao? Nàng đi đâu?

- Mộ Dung tỷ tỷ giao cho thiếp vài việc, nên sẽ phải tới Ngọa Đương thành.

- Bao giờ nàng đi?

- Ngày kia thiếp sẽ đi. Lần này đi sẽ tốn ít nhất 6 tháng. Tướng công, thiếp không muốn xa chàng!Tô Mị nũng nịu kéo tay áo của hắn. Lăng Huyền Phong cười nhẹ xoa đầu nàng.

- Ngoan, chẳng phải là 6 tháng thôi sao? Sau này chúng ta ở bên nhau còn dài hơn nữa á.

- Thiếp biết rồi. Nhưng mà trong lúc thiếp không có ở đây, nếu chàng dám trêu hoa ghẹo nguyệt, thiếp sẽ bảo Vu tỷ...

Vừa nói nàng lại làm thủ thế hình cái kéo cắt cắt một cái, đôi mắt trong suốt lại hướng về phía dưới. Lăng Huyền Phong cảm thấy gió lùa qua háng có chút lạnh lạnh, vô thức khép hai chân vào, đồng thời nói:

- Không có! Không có! Tuyệt đối không có!

Tô Mị cười gian xảo:

- Nhớ lời chàng nói đó nha!

- ----------------------------------------

Đêm hôm đó...

Lăng Huyền Phong đang ngủ, bỗng dưng cảm thấy nhột nhột ở mũi, liền mở mắt:- Tiểu nha đầu! Đêm hôm không ngủ mà lại nghịch ngợm thế?

Hóa ra Tô Mị đang cầm một mảnh lụa nhỏ, cười tinh nghịch mà chọc vào mũi của hắn.

- Nhân gia không ngủ được! Quyết không cho chàng ngủ!

Lăng Huyền Phong cười khả ố:

- Khặc khặc! Nha đầu! Nàng có biết là đêm hôm không ngủ còn nguy hiểm hơn là ngủ không?

- Nguy hiểm thế nào? - Tô Mị bĩu môi

- Thế này này!

- A!!!!!!

Lăng Huyền Phong nhanh chóng lật người đè nàng xuống, hôn lên đôi môi nhỏ hồng nhuận kia. Tô Mị bị tập kích bất ngờ, muốn hô lên thì bị chặn lại, một lúc sau thì vô thức phát ra tiếng rên rỉ mê người. Lăng Huyền Phong nhanh tay lột trần nàng ra, nhìn thấy cặp nhũ phong trắng trẻo, trên đó có 2 điểm màu hồng phấn cực kỳ hấp dẫn. Đôi chân thon thả trắng bóc như mỡ dê, thỉnh thoảng lại uốn éo, lộ ra xuân quang mê người, nơi đó dường như đang có một dòng nước nhỏ rỉ ra. Tô Mị uốn éo cơ thể dính sát lấy người hắn, cặp chân nhỏ cuốn lấy hắn như bạch tuộc, nàng ghé sát vào tai hắn, thì thầm:

- Tướng công, yêu thiếp...

Lăng Huyền Phong cũng chỉ chờ có vậy, hai tay xoa bóp cặp nhũ phong kia làm Tô Mị cảm thấy ngứa ngáy không thôi. Rồi hắn mạnh mẽ tiến vào nơi đào nguyên kia...

- Ứ!

Tô Mị ngất ngây trong cảm giác ấy, không muốn rời bỏ, 2 tay ôm chặt lấy hắn. Lăng Huyền Phong đại triển hùng phong khiến nàng chỉ biết rên rỉ trong khoan khoái.

- Tướng công! Thiếp yêu chàng!...

Trong đêm trăng thanh gió mát, từng đợt xuân ca lại vang lên liên hồi....

Chương 184: Tô Mị phải rời đi (Tiếp theo)

Sáng sớm....

Lăng Huyền Phong ngủ dậy, ngáp ngáp vài cái. Bước được vài bước hắn cảm thấy hông mình có chút đau đau, nhìn về phía Tô Mị còn đang ngủ ngon lành, hắn mắng yêu:

- Tiểu yêu tinh, hôm qua cũng tại nàng hăn quá đó.

Bước ra ngoài cửa hít thở không khí trong lành, bỗng nhiên hắn nhận thấy hạ nhân của Độc Cô Phủ có gì đó khác khác, nhất là đám hầu nữ, ai ai đi qua cũng chào hắn một câu rồi sau đó nín cười chạy thẳng. Như là thầy chùa sờ đầu không thấy tóc, hắn muốn đi vấn an nãi nãi.

- Uy! Lăng huynh đệ!

3 huynh đệ Độc Cô gia chạy tới vỗ vai hắn. Những ngày này ở Độc Cô gia, chỉ cần thấy Lăng Huyền Phong rảnh là bọn họ đều kéo hắn đi tỷ võ. Nam nhân không đánh không thân thiết, quả nhiên là như vậy. Hiện tại mối quan hệ của bọn hắn vô cùng tốt đẹp, không tồn tại sự khách sáo nào cả.

- Uy, ngươi nói xem, hôm qua ta phát hiện ra một việc - Độc Cô Lãnh Phong thần bí cười.

- Chuyện gì? - Lăng Huyền Phong tò mò.

- À ờ thì cũng không có chuyện gì lớn, chẳng qua... đêm vừa rồi, chúng ta phát hiện... Độc Cô gia nội viện chúng ta lại có người nuôi heo với chăn vịt a!

Lăng Huyền Phong trợn mắt. Còn có người dám cả gan nuôi heo ở nội viện Độc Cô gia?

- Đương nhiên chuyện này cũng không có gì lớn, theo như hạ nhân báo lại, địa điểm nuôi heo, hình như... đến từ quanh khu phòng của Lăng huynh đệ a!

- Từ... từ... khu của ta? - Lăng Huyền Phong vẫn chưa hiểu, khuôn mặt tỏ vẻ ngây thơ vô số tội.

Độc Cô Lãnh Vân và Lãnh Dạ thì cố gắng nén cười, mặt bọn hắn sắp chuyển thành màu tím đến nơi. Độc Cô Lãnh Phong cả người cứ run bần bật, sau đó nói tiếp:

- Đúng thế! Ta nghe hạ nhân kể lại, hôm qua có người nuôi heo với chăn vịt trong phòng huynh đệ a! Âm thanh rõ nét và vô cùng sống động!

- Kháo!

Lăng Huyền Phong sắc mặt biến thành màu đen. Đến giờ mà hắn còn không biết chuyện gì xảy ra thì có lẽ nên mua khối đậu hũ mà đập đầu vào đó tự sát đi cho rồi. Thảo nào từ sáng tới giờ hạ nhân nhìn hắn với ánh mắt vô cùng quái dị. 3 huynh đệ thấy vẻ mặt của hắn đúng như dự đoán liền cười hô hố. Độc Cô Lãnh Vân còn khoa trương đến mức cười lăn cười bò dưới đất.

- Các ngươi... Các ngươi...!!!

Lăng tam thiếu xấu hổ không nói được gì, phất tay áo bỏ đi để lại 3 huynh đệ vẫn cười đến chết đi sống lại.

- Nãi nãi hảo! Phong nhi đến thỉnh an người.

- Ừm!

Lăng Huyền Phong đi đến bóp vai cho nãi nãi. - Lão nhân gia ngài hôm nay thấy thế nào?

Độc Cô lão thái thái đặt chén trà xuống, sắc mặt tỉnh bơ:

- Ầy, lão thân hôm qua không ngủ được, tự nhiên có tên vương bát đản nào cả gan chăn vịt ở nội viện Độc Cô gia, lão thân mà bắt được thì sẽ giết không tha!

Lăng tam thiếu cười như khóc:

- Nãi nãi, người đừng trêu Phong nhi nữa mà!

Độc Cô Tiểu Phương cười thoải mái, sau đó vỗ vỗ tay hắn:

- Thanh niên á, phải biết kiềm chế một chút! Mà... bao giờ ngươi cho ta bế chắt đây?

- Khụ! Khụ!... Chuyện này...

- Ho cái rắm! Khôn hồn thì thòi ra một đứa cho lão thân! Nếu không đừng trách lão thân trở mặt vô tình!

- -----------------------------------------------

- Tướng công, thiếp đi đây!
Ngay ngày hôm sau, Tô Mị chuẩn bị sẵn sàng rời đi, khuôn mặt của nàng thoáng bịn rịn.

- Đừng lo, chỉ có 6 tháng thôi, chúng ta còn gặp lại.

Lăng Huyền Phong mỉm cười, vuốt lấy chiếc má tròn trĩnh của nàng. Tô Mị nắm lấy bàn tay của hắn một lúc lâu, sau đó leo lên ngựa rời đi. Đúng lúc này, mí mắt trái của Lăng Huyền Phong giật giật vài cái, đồng thời trong lòng của hắn trỗi lên một nỗi lo lắng không tên.

- Rốt cục là có chuyện gì? Tại sao ta lại cảm thấy dường như lần này nàng ấy dời đi sẽ có chuyện không hay xảy ra?

Quay vào trong phủ, hắn bất chợt cảm thấy một nỗi trống vắng. Thường ngày hắn vẫn hay đi dạo cùng nàng, giờ đây chỉ có một mình, hắn lại cảm thấy cô đơn, hình như thiếu vắng cái gì đó. Bất giác hắn mỉm cười:

- Đây là cảm giác nhớ nhung sao?

- Thiếu gia! Thiếu gia!

Lý Mục vội vã chạy đến.

- Chuyện gì?

- Bẩm thiếu gia! Thuộc hạ dường như đã phát hiện được tung tích của một môn nhân Cái Bang!

Lăng Huyền Phong cảm thấy phấn chấn:

- Thật không?

- Đúng vậy, tuy nhiên người này che giấu rất kỹ, chỉ sau một thoáng liền biến mất không thấy tăm hơi. Xin thiếu gia trách phạt.

Phát hiện ra tung tích là tốt, như vậy là có hướng để đi.

- Không sao, ta cũng không trông mong gì có thể dễ dàng phát hiện ra tung tích bọn hắn. Nếu một tháng tới bọn hắn quay lại ngươi có nhận ra không?

- Hồi thiếu gia! Chỉ cần hắn xuất hiện thuộc hạ nhất định sẽ nhận ra.

- Được! Hội chợ ở đế đô tháng sau các ngươi đi theo ta!

- Vâng!

Lăng Huyền Phong mỉm cười. Cái Bang... Cái Bang... rốt cục cũng đã tìm được.

Chương 185: Hội chợ đế đô

Sau một tháng, hội chợ Triều Ca thành rốt cục đã đến. Vào cuối buổi chiều, các con đường ở Triều Ca tràn ngập trong sắc hoa. Nơi nơi đều thấy ánh đèn lồng đỏ chốt, người dân đi trẩy hội vô cùng nhộn nhịp. Đây là một trong số những dịp hiếm hoi mà Hoàng Đế không áp dụng lệnh giới nghiêm. Binh sĩ tuần thành thì được tăng số lượng, sai dịch của nha phủ cũng được huy động toàn bộ để đảm bảo trật tự trị an trong những ngày hội.

- Oa! Hoa thật là đẹp!

- Chúc mừng! Chúc mừng!

.............

Tiếng reo hò hòa chung với những âm thanh cười nói rộn ràng tạo nên một bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Đường phố chật cứng người đi bộ, các gian hàng thì được trang hoàng vô cùng đẹp đẽ, bày ra những sản phẩm vô cùng bắt mắt người qua đường.

Lăng Huyền Phong hôm nay thân mặc Quốc Sĩ Trang Phục, tay cầm một chiếc quạt xếp "thó được" từ chỗ Độc Cô Lãnh Phong. Thì ra mấy hôm trước hắn nhìn thấy Độc Cô Lãnh Phong khoe khoang chiếc quạt này, ra vẻ ta đây là một công tử thế gia. Nhưng mà nhìn như thế nào trông hắn cũng giống một con gấu nâu cầm một cành cây, khiến cho Lăng Huyền Phong cùng 2 huynh đệ một phen cười ra nước mắt. Độc Cô Lãnh Phong thẹn quá hóa giận, muốn bẻ gãy nó, nhưng Lăng Huyền Phong đã kịp giật lấy.

- Hôm nay trông ta thế nào? - Hắn đắc ý hỏi Lý Mục.

- Thiếu gia! Trông ngài thật soái! - Lý Mục vỗ mông ngựa.

Thật ra không cần Lý Mục phải nói, thân ảnh của Lăng Huyền Phong từ khi xuất hiện đã thu hút biết bao ánh nhìn, đặc biệt là từ các cô nương trẻ tuổi. Các nàng khi nhìn thấy hắn thì trong mắt tỏa ra vô vàn ánh sao, liên tục ném mị nhãn về phía hắn. Không may cho các nàng, là Lăng Huyền Phong liền bỏ qua, cứ thế mà đi làm cho nàng dậm chân tiếc hùi hụi.

- Thiếu gia! Ở bên kia...

- Người đến hả?

- Dạ không! Bên kia có đố chữ với câu đối, ngài có muốn xem thử?

Chát!!!

Lăng Huyền Phong cầm quạt gõ vào đầu Lý Mục một phát. Kháo! Nhà ngươi hôm nay ăn gan hùm mật gấu hay sao mà dám bảo ta qua đó?

- Hừ hừ! Những chỗ khoe khoang trí tuệ như thế này, bản thiếu gia khinh thường qua!

Hắn bĩu môi nói, nhưng trong lòng thì đang lôi tổ tông 18 đời nhà Lý Mục ra chửi. Mẹ kiếp! Lão tử là người luyện võ! Khi không bảo ta ra đấu văn với mấy tên đọc sách? Muốn ta tự tìm đánh mặt hả?

Trương Phương ghé vào tai Lý Mục nói nhỏ:

- Đáng đời! Huynh có bao giờ thấy thiếu gia cầm bút hay đọc sách không? Bảo hắn đến đó tham gia náo nhiệt khác nào tìm chết?
- Khục! Khụ... khụ.. thiếu gia thứ tội, thuộc hạ quên mất!

- Hừ!

Lăng Huyền Phong nhanh chóng bỏ đi, Trương Phương cùng Trương Lâm nén cười theo sau, còn Lý Mục thì cúi đầu ủ rũ.

Sắc trời đã nhá nhem tối, Lăng Huyền Phong phân phó:

- Lý Mục! Mau đi tìm tung tích của bọn hắn, sau đó gặp ta ở quán trà bên kia!

- Rõ!

Lăng Huyền Phong cùng 2 Ảnh Vệ tiến vào quán trà ngồi xuống. Được một lúc, hắn nghe được có 2 người bàn đối diện đang nói chuyện:

- Ngươi biết gì không? Tỉ võ lần này Hoàng thượng đã cho dời đi vào ngày khác rồi a!

- Thật sao?

- Đúng thế, hình như do có một địa phương nào đó bị nhiễm bệnh dịch, lây truyền nguy hiểm, nên ngài đã ra lệnh phong tỏa, đồng thời dời lại lịch tỉ võ vào 3 tháng sau!

- Ầy, may quá, sắp tới ta còn có việc bận, vốn tưởng sẽ lỡ, may sao nó lại dời đi. - Còn nữa, lần này nghe nói có chuyện vui a!

- Chuyện gì?

- Ừ thì... ầy... cái chén này nó cạn rồi.

- À à! Tiểu nhị! Cho một bình rượu với mấy cân thịt! Mời huynh đài tiếp tục.

- Hắc hắc! Lần này ta nghe nói là An nhị thiếu gia buông lời khiêu chiến tới Độc Cô Lữ Nhân của Độc Cô gia! Hơn nữa còn dính líu đến cả Lăng gia huynh đệ nữa! Lần này ta nghe nói là An nhị thiếu cho mời cao thủ Võ Tông đến a!

- Có thật không?

- Đương nhiên! Ta nghe được từ đại tẩu của thúc thúc của đệ đệ của nhi tử của một lão bộc làm trong An phủ mà, sao mà giả được?

- Ây chà, xem ra lần này phe của Độc Cô gia ăn chắc phần thua a! Còn nữa, hình như Lăng gia tam thiếu là phế vật, mời cao thủ Võ Tông đến không phải là giết gà dùng dao mổ trâu sao?

- Hắc hắc! Sư tử vồ thỏ còn phải dùng hết sức cơ mà, ta nghĩ An nhị thiếu lần này muốn toàn thắng!

Trương Lâm ngồi đằng sau tức đến nổ đom đóm mắt, muốn lên dạy dỗ cho hai tên vương bát đản kia một trận, nhưng do Lăng Huyền Phong không cho phép nên chỉ biết ngồi đó. Lăng Huyền Phong nói:

- Bọn họ nói gì là chuyện của bọn họ, đừng quan tâm.

- Nhưng mà...

- Ngươi nghĩ một con voi sẽ vì một con kiến múa trước mặt mà giận dữ sao?

Trương Lâm nghe thấy thế thì không nói nữa. Khoảng nửa tiếng sau, Lý Mục đã quay lại:

- Bẩm thiếu gia! Đã tìm thấy người đó!

- Chúng ta đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau