TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Yêu nghiệt dạ hành (tiếp theo)

Đêm hôm đó, Long Cửu Thiên cùng đám người Lăng Huyền Phong đứng ở đài quan sát... Thời gian đã đến canh hai sáng sớm, đúng lúc này...

- Báo cáo! Ngọn đồi phía trước có bóng người!

Lính canh thấy có động tĩnh lạ liền lên tiếng cảnh báo, tất cả mọi người đều tập trung quan sát. Quả nhiên cách đấy gần 1 dặm, trên một ngọn đồi có động tĩnh, tuy rằng không biết cụ thể tình hình như thế nào.

- Có khi nào là người của ta không? - Lăng Huyền Phong hỏi.

- Không thể nào! Mỗi ngày chúng ta đều thống nhất chia lịch đi tuần tra đều đặn, nếu không phải có phận sự, quân pháp xử nghiêm! - Âu Dương Bình nhíu mày.

Long Cửu Thiên gật đầu, xem ra quả nhiên phải đến gần một phen.

- Các ngươi vẫn tiếp tục coi như chưa từng có gì xảy ra, ai làm việc gì thì làm việc nấy, chúng ta sẽ đến gần hơn một chút. Lần trước có lẽ do binh lính mặc trang bị nặng nề, động tĩnh khá lớn nên bọn chúng trốn mất, lần này chúng ta dùng hành trang nhẹ, lén đến gần xem có phát hiện gì không.

Âu Dương Bình lĩnh mệnh, sau đó Long Cửu Thiên, Lăng Huyền Phong, Tô Mị cùng 3 Ảnh Vệ đều mặc trang phục dạ hành, phi thân tiến vào trong màn đêm.

- -------------------------------

Nhóm người đi đến cách ngọn đồi vài trăm trượng, đột nhiên sương mù dày đặc xuất hiện, Long Cửu Thiên nói:

- Theo ta, phải thật cẩn thận, không biết trong sương mù có gì!

Đi tiếp thêm một đoạn ngắn nữa, cảnh tượng phía trước xuất hiện rõ ràng...

- Là lang binh! - Lăng Huyền Phong nói.

- Thiếu gia! Bọn chúng là gì? - Lý Mục lần đầu tiên nhìn thấy yêu ma, run giọng hỏi.

- Chuyện dài lắm, có dịp ta sẽ nói, hiện tại trật tự, đừng để lộ hành tung!

Phía trước có hai thân ảnh đang ngồi trước đốm lửa, chúng đang mặc một bộ giáp làm bằng da thú, hình dáng trông giống như một người bình thường, nhưng khuôn mặt của bọn chúng lại là khuôn mặt của sói! Một tên béo trong số chúng gặm một miếng thịt rồi làu bàu:

- Nhớ quan sát kỹ xung quanh, lão đại nói trong vòng hai ngày tới chắc chắn sẽ có người đến!

Tên còn lại gật gật đầu:

- Ta biết rồi!

Cả 2 tên vừa ăn thịt vừa uống rượu rất thoải mái, không biết rằng cách đó mấy chục trượng, trong bụi cây rậm rạp có 6 thân ảnh đang lặng lẽ quan sát.

- Bọn chúng có 2 tên, xem ra là lính tiền trạm, nếu phát hiện động tĩnh sẽ báo động cho đồng bọn phía sau. Long huynh, ta và ngươi cùng lên, ta sẽ lo tên béo bên trái, ngươi xử lý tên còn lại. Những người khác ở yên đây, khi nào chúng ta ra hiệu an toàn mới được lại gần. - Lăng Huyền Phong nói.

Long Cửu Thiên cùng 4 người còn lại gật đầu. Lăng Huyền Phong nhẹ nhàng lấy Ỷ Thiên Kiếm ra. Lúc này tên lang binh béo mập đang ngửa cổ lên uống rượu.

- Lên!

Vụt Vụt!

Hai bóng người phi thân ra từ trong bụi cây khiến cho hai tên lang binh bị bất ngờ không kịp phản ứng.

- Hả? Có ng....

Sát!!! Tên lang binh béo chưa kịp hô lên đã bị một kiếm chém bay đầu, tên còn lại giật mình kinh hãi, muốn bỏ chạy, bỗng nhiên "Hự" một cái, cả thân hình hắn cứng ngắc, không thể di chuyển, một thanh kiếm đã đâm xuyên cổ họng hắn. Cả 2 tên đều nặng nề ngã xuống, quá trình chỉ tốn có một vài giây. Lăng Huyền Phong sau khi quan sát một hồi, thấy phía trước không có động tĩnh gì khác, liền ra dấu an toàn, Tô Mị cùng 3 Ảnh Vệ lúc này cũng nhẹ nhàng tiến đến.

- Thiếu gia! Mấy tên này... Yêu quái! - Lý Mục thảng thốt hô lên.

- Ừm! Bọn chúng là Lang yêu! Nhưng không chỉ có 2 tên này đâu, bên trong vẫn còn đồng bọn.

- Bọn chúng từ đâu đến vậy? - Trương Lâm hỏi.

- Đến từ một nơi gọi là Cửu U Ma Giới! - Tô Mị lên tiếng.

Cửu U Ma Giới? Là nơi nào, vì sao chúng ta lần đầu nghe tên? Cả 3 Ảnh Vệ đều có chung một thắc mắc.

- Nói ngắn gọn: Cửu U Ma Giới giống như đại lục này của chúng ta, nhưng là ở một nơi khác, chỉ là chỗ đó thống trị là đám yêu quái này, Lang Binh cũng chỉ là cấp hạ đẳng, trên đó còn nhiều loại khác nữa. Bọn chúng không biết bằng một cách nào đó đến được đây, ý đồ thống trị. Sau này các ngươi gặp liền biết. - Lăng Huyền Phong giải thích.

3 Ảnh Vệ tuy rằng vẫn còn nhiều câu hỏi, nhưng biết rằng đây không phải lúc, nên không lên tiếng. Lăng Huyền Phong nói tiếp:

- Được rồi, để đề phòng đồng bọn của chúng nhìn lên đây phát hiện ra bất thường, chúng ta dựng xác hai tên này lên, làm như rằng chúng đang uống!

Long Cửu Thiên gật đầu nói phải, nhóm người nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, dựng lại hai cái xác, dàn dựng lại hiện trường trông giống như 2 tên này đang ngồi uống rượu ăn thịt.

- Càng về phía sau, chúng ta càng dễ bị phát hiện, phải di chuyển từ từ, đừng nóng vội! - Long Cửu Thiên đề nghị.

Nhóm người theo màn đêm di chuyển nhẹ nhàng qua các tán cây hướng về phía Trạm Lư Thôn, vừa đi vừa quan sát, đề phòng có kẻ địch. Nhưng lạ một điều là cả quãng đường v ài chục trượng không có một bóng kẻ địch nào, hoàn toàn vắng lặng. Đi sâu vào thêm tình huống cũng không khác là bao. Rốt cục Long Cửu Thiên ra hiệu tập trung:

- Chuyện gì thế này? Tại sao không phát hiện một tên địch nào? Chẳng lẽ 2 tên vừa rồi chỉ là yêu quái đi lạc?

- Không đúng. Vừa rồi chúng ta nghe bọn chúng trao đổi, rõ ràng có đồng bạn. Ta nghĩ do chúng ta đang bỏ sót chuyện gì đó. - Lăng Huyền Phong trầm ngâm.

Đột nhiên Tô Mị hô: - Nhìn kìa! Phía con đường lớn phía trước!

Mọi người quay lại, nhìn thấy ở phía cuối con đường, có 3 tên yêu quái đang áp giải một bóng người mặc áo trắng. Theo dáng đi, có vẻ giống như là một nữ nhân.

- Mau đuổi theo! - Long Cửu Thiên quát.

Đuổi theo một đoạn đường, 1 trong số 3 tên yêu quái quay lại, dùng cái giọng khò khè như kim loại va chạm vào nhau mà lên tiếng:

- Hắc hắc! Long Cửu Thiên, cuối cùng ngươi cũng đã đến, không uổng công chúng ta đợi ngươi suốt mấy ngày hôm nay.

- Các ngươi biết ta sẽ đến? - Long Cửu Thiên ngạc nhiên.

- Đương nhiên chúng ta biết, toàn bộ kế hoạch là để dụ ngươi đến mà.

Long Cửu Thiên tái mặt:

- Các ngươi... ra tay giết hại hơn 1000 người vô tội chỉ để dụ ta tới đây sao?

Tên yêu quái này có dáng vẻ thấp lùn, hai tay cầm một thanh ma trượng có gắn một cái đầu lâu, trông hắn có vẻ vô cùng đắc ý:

- Nhân loại, cũng chỉ là sâu kiến, là thức ăn của chúng ta mà thôi, giết một ngàn tên, cho dù một vạn, chục vạn, trăm vạn thì có làm sao! Ha ha ha ha ha!

Âm thanh chói tai kết hợp với điệu cười càn rỡ làm cho Lăng Huyền Phong phải nóng mắt:

- Yêu quái! Nạp mạng đi!

Đang muốn rút kiếm chém chết tên yêu quái, đột nhiên một luồng hắc khí đánh tới, hắn không thể không lui lại phòng thủ.

- Chết tiệt! Cái quỷ gì thế này?

Tên yêu quái tặc lưỡi:

- Đừng nóng! Đừng nóng! Giữ sức đi, ngươi sẽ cần đến nó đó! Các huynh đệ! Mau mang nàng đi! Bản yêu sẽ đích thân ở lại!

Sương mù bỗng nhiên càng lúc càng dày đặc, Lăng Huyền Phong chợt cảm thấy sự việc không ổn

- Bọn chúng giăng bẫy chờ chúng ta đến!

- Hắc hắc! Tiểu tử thối! Ngươi đoán chính xác! Ha ha ha! Bản yêu muốn xem các ngươi đánh lại chính người của mình như thế nào! Ha ha ha ha ha!!!

- Yêu quái! Ý ngươi là sao? - Long Cửu Thiên quát lớn.

U! U! U! U! U! U!

Một loạt tiếng hú rợn người vang lên thay cho câu trả lời.

- Đáng chết! Là cương thi! - Lăng Huyền Phong hét.

Chương 177: Hắc Bạch Vô Thường

- Đáng chết! Là cương thi!

Lăng Huyền Phong hét. Quả nhiên trong sương mù hiện ra từng thân ảnh nhân loại, nhưng bây giờ làn da đã chuyển màu xám ngắt, ánh mắt trống rỗng vô hồn, dáng đi vật vờ, dần dần bao quanh nhóm Lăng Huyền Phong lại.

- Long Cửu Thiên! Có giỏi ngươi hãy vượt qua đám cương thi này cho ta xem! Ha ha ha ha ha ha!!!!!

Giọng nói của tên yêu quái vang vọng trong không gian. Trong đầu của Lăng Huyền Phong, hệ thống lên tiếng:

- Coi chừng! Đám cương thi này mạnh hơn rất nhiều so với lần trước, tốc độ của chúng rất nhanh, nhanh hơn rất nhiều đó! Ta đã nhìn qua rồi, toàn bộ dân của Trạm Lư Thôn đều ở đây!

Theo một tiếng hú dài, cả đám cương thi này đồng loạt lao vào tấn công, những cái xác không hồn mang theo tiếng gào ghê rợn tiến đến càng lúc càng gần.

- Đại ca! Đây chính là cương thi mà lần trước huynh đã kể sao? Con bà nó thật kinh tởm!

Trương Phương lần đầu tiên được chân mục diện kiến cương thi, trong bụng hắn sôi lên thành một đoàn, chỉ trực ói ra những thứ đã ăn vừa nãy. Ngày trước nghe đại ca kể lại, vốn hắn còn có chút không tin, nhưng bây giờ tình thế đã bắt hắn không tin cũng phải tin.

- Mọi người chú ý! Đám cương thi này rất nguy hiểm, đừng để bọn chúng đả thương, tốc độ của chúng rất nhanh! Muốn tiêu diệt thì phải đánh nát đầu hoặc phá hủy thân thể của chúng! Đánh vào tim hay bộ phận khác đều vô dụng, bọn chúng đều đã chết, không còn biết đau là gì đâu!

Lăng Huyền Phong vừa nói vừa chém bay đầu 2 tên cương thi. Quả đúng như hệ thống dự đoán, những tên cương thi này cường độ thân thể vô cùng cứng rắn, cứng hơn rất nhiều so với đám ở gần Ngọa Đương. Tuy rằng độ cứng này so với nhóm người mình không là cái gì đáng nói, nhưng nếu bị quây lại thì khó nói lắm. Hơn nữa cho dù bị đánh mất đầu, thì thân thể của chúng vẫn còn hoạt động tấn công được, gây ra phiền toái không nhỏ.

- Con bà nó! Đám cương thi này có cường độ thân thể cấp Đại Võ Sư! - Lý Mục kinh hãi.

Cũng may so với 3-4 tháng trước đó thì nay bọn họ đều đã đột phá tới Võ Vương, chứ nếu không hôm nay chỉ có bước làm mồi cho lũ xác sống này.

- Đừng nói nhảm nữa! Tập trung đánh chết bọn chúng đi! - Lăng Huyền Phong vừa đánh vừa quát. - Cứ như thế này không phải là chuyện tốt! Mọi người có cách nào không?

- Bọn chúng đông như thế này, hơn nữa hàn băng với lôi thuật của thiếp không có tác dụng! - Tô Mị lo lắng nói.

Long Cửu Thiên một tay cầm kiếm chém một gã cương thi thành 2 nửa, tay còn lại dùng chưởng đánh nát đầu một gã cương thi khác ở phía sau lưng, hắng suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng:

- Các người mau đứng sau lưng ta!

Mọi người nhanh chóng tập trung sau lưng Long Cửu Thiên. Chỉ thấy hắn hai tay nắm chặt chuôi kiếm, điên cuồng thôi động đấu khí, mồm hét lớn:

- Xem đây! Kiếm Khai Thiên Hà!

Huy động kiếm trên không trung, hắn chém mạnh xuống, đấu khí điên cuồng phát ra, tạo thành một quả cầu màu trắng cực lớn.

Oành!!!!!

Quả cầu va chạm với mặt đất, gây ra một vụ nổ lớn, sức ép từ quả cầu đánh cho đám xác sống thành đống thịt nát, các mảnh thịt vụn cùng tàn chi rơi lả tả. Một chiêu vừa rồi của Long Cửu Thiên đã đánh chết gần như 8 thành số lượng cương thi! Nhưng cái giá phải trả đó chính là hắn bị thoát lực, ngồi phịch xuống dưới đất.

- Không được rồi! Vừa rồi ta dùng đấu khí quá độ! Bây giờ cảm thấy vô cùng chóng mặt!

- Long huynh đừng lo! Đám còn lại để chúng ta!

Sau một chiêu Kiếm Khai Thiên Hà của Long Cửu Thiên, đám cương thi còn đứng được chỉ còn vài chục tên, đối với đám người Lăng Huyền Phong mà nói, giải quyết cũng chỉ giống như húp chén trà mà thôi.

- Hắc hắc! Không tồi, có thể giải quyết được đám phế vật kia nhanh gọn như vậy, bản yêu có lời khen!

Tên yêu quái tuy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn cười khoái chí, đứng vỗ tay liên hồi, hắn không hề bận tâm đám cương thi kia. Long Cửu Thiên khôi phục được chút khí lực, lảo đảo đứng dậy.

- Yêu nghiệt! Khôn hồn mau thả cô nương vừa rồi ra! Bản vương cho ngươi chết toàn thây!

Yêu quái cười lạnh: - Hừ hừ! Cô nương? Long Cửu Thiên ngươi chắc chắn không quên được Bạch Như Mộng chứ?

Long Cửu Thiên kinh hãi:

- Cái gì? Là Mộng nhi?

Lăng Huyền Phong thầm kinh ngạc. Bạch Như Mộng? Chẳng phải là tình nhân của Long Cửu Thiên đã táng thân dưới kiếm của Xích Luyện Động Chủ hay sao? Vì sao nàng ta lại ở đây lúc này?

- Các ngươi! Các ngươi!....

Long Cửu Thiên nghẹn giọng, không nói thêm được gì. Tên yêu quái càng được thể càn rỡ:

- Long Cửu Thiên! Tất cả đều là ý trời! Đừng mong thoát được! Ha ha ha ha!

- Không thể nào! Như Mộng, nàng ấy đã mất rồi! Ta không tin!

Long Cửu Thiên bất chợt ôm đầu hét lớn.

- Không ổn!

Lăng Huyền Phong cảm thấy tình hình khó nắm bắt, phải giải quyết tên yêu quái này trước!

- Hồ ngôn loạn ngữ, mê hoặc lòng người! Chết đi!

Ỷ Thiên Kiếm không một chút cản trở đâm ngập vào tim tên yêu quái. Trước khi tắt thở, tên yêu quái vẫn cười:

- Khụ! Khụ! Nhân loại! Giết ta cũng không thể nào ngăn chặn được điều tất yếu!

Cố sử dụng tàn hơi, tên yêu quái bẻ gãy pháp trượng của mình.

Cách! Ù Ù Ù Ù!!!! Một luồng gió lạnh thấu xương chợt thổi. Lăng Huyền Phong cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm đi vài độ.

- Long huynh! Huynh không sao chứ?

Tô Mị chạy đến chỗ Long Cửu Thiên, thấy hắn vẫn đang ôm đầu lẩm bẩm những điều vô nghĩa, nàng hỏi hắn vài câu nhưng không đáp. Lăng Huyền Phong chạy đến, lắc lắc vài cái, Long Cửu Thiên ánh mắt vẫn còn mơ hồ.

- Long huynh! Tiểu đệ đắc tội!

Chát!!!

Vừa nói dứt lời, Lăng Huyền Phong tung ra một cái tát trời giáng. Long Cửu Thiên bị chấn động, phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo.

- Ta... ta... ta đang làm gì thế này?

- May quá! Huynh tỉnh lại rồi. - Tô Mị vuốt ngực thở phào, đồng thời bí mật giơ ngón tay cái về phía Lăng Huyền Phong.

- Long huynh! Vừa rồi huynh bị nhiễu loạn tâm thần. Khụ... tiểu đệ... đắc tội... cái này...

- Thôi bỏ đi! Dù sao cũng phải cảm ơn Lăng công tử giúp ta tỉnh lại. Vừa rồi... tên yêu quái.. hắn nói về Mộng nhi... chẳng lẽ...

- Long huynh! Đừng tin lời của hắn!

- Không được! Cho dù có phải nàng hay không, nhất định phải cứu cho bằng được người đó! Mà... các ngươi có cảm thấy gì không?

Lăng Huyền Phong chợt cảm thấy một luồng áp lực không tên đè nặng lên tâm trí.

Bịch! Bịch!

Từng tiếng bước chân nhẹ nhàng, vững chãi vang lên. Cả nhóm nhìn lại, trong sương mù có hai thân ảnh bước ra, không đúng, là nhảy!. Bọn họ đi đến đâu, không gian dường như bị đóng băng đến đó.

- Không ổn! Cao thủ Võ Đế! Chạy mau!

Lăng Huyền Phong kinh hãi, hệ thống cảnh báo hai người vừa rồi tu vi cực kỳ cao, thấp nhất cũng là Võ Đế!

Cả nhóm nghe thấy người tới là tu vi Võ Đế thì sợ đến mức sau lưng toát mồ hôi lạnh, không quản có mệt hay không, vắt chân lên cổ mà chạy. 2 thân ảnh vừa rồi thấy cả nhóm chạy, dường như cũng không tỏ vẻ vội vàng, chậm rãi "nhảy" theo sau. Chạy được một đoạn dài, nhìn về phía 2 người nọ không thấy đuổi theo, tất cả đều cảm thấy kỳ lạ, nhưng đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. 2 người nọ dường như chướng mắt mấy người mình.

- Ôi mẹ ơi! 2 kẻ kia là ai nha! Dọa chết thiếp rồi! - Tô Mị cả người vẫn còn lạnh run nép vào người Lăng Huyền Phong.

- Công nhận! 2 kẻ đó vừa đến, dường như làm cho linh hồn của ta bị rút ra vậy. Cao thủ Võ Đế có khác! - Lý Mục hai chân vẫn còn run cầm cập.

- Không đúng! Cao thủ Võ Thánh ta đã gặp qua, không thể nào gây ra áp lực thật sâu vào linh hồn như thế được! - Lăng Huyền Phong phủ quyết. Hắn nhớ lại, cho dù trước mặt Thu Hồng DIệp thì áp lực không thể nào mạnh đến mức đó được, 2 kẻ này là một tồn tại khác!

- Các người đang nói về hai kẻ nào vậy? - Giọng Long Cửu Thiên vang lên.

- Đương nhiên là 2 kẻ trong sương.... - Lăng Huyền Phong quay lại nói, nhưng hắn nhớ ra: Long Cửu Thiên đang ở trước mặt mình, sao giọng của hắn lại ở phía sau lưng?

Những người khác cũng phát hiện ra điều bất thường, trong lòng lạnh run, quay về hướng phát ra giọng của "Long Cửu Thiên", chỉ thấy có 2 người đang đứng, đang hài hước nhìn cả nhóm, Lăng Huyền Phong nhìn vào trang phục: Một nam một nữ. Nữ sắc mặt trắng bệch, miệng tô son đỏ chót, toàn thân mặc tang phục trắng toát, cầm một cây cờ nhỏ. Nam tử sắc mặt màu đen, thân cũng mặc tang phục màu đen, tay cầm một chiếc đèn lồng. Lăng Huyền Phong thốt lên:

- Hắc Bạch Vô Thường!

Chương 178

- Hắc Bạch Vô Thường?!!

Lăng Huyền Phong kinh hô. 2 cao thủ vừa đuổi theo bọn họ lúc nãy chính là đại danh đỉnh đỉnh Tử Thần quan binh của Địa Phủ.

- Lạ ghê. Chẳng lẽ đại lục này cũng có Hắc Bạch Vô Thường, Thập Điện Diêm Vương?

Bạch Vô Thường nhìn Lăng Huyền Phong sắc mặt kỳ quái nói:

- Thật là lạ... lão Hắc, ngươi xem tiểu tử này một chút.

Hắc Vô Thường dường như cũng nhận ra điều khác lạ, tiến đến gần, vung vẩy cái lồng đèn trong tay một chút:

- Ừm, đúng là kỳ lạ thật.

Lăng Huyền Phong khó hiểu hỏi:

- Hai vị đại nhân, có điều gì kỳ lạ?

Hắc Vô Thường không trả lời, nhưng vẫn tiếp tục đi một vòng xung quanh Lăng Huyền Phong xem xét, thỉnh thoảng lại giơ cái lồng đèn đến gần người hắn, dường như đang kiểm tra cái gì

- Bạch muội, đúng là kỳ lạ, tiểu tử này đáng ra phải là một người chết, dương thọ đã hết, tại sao lại sống sờ sờ ở đây? Chiếc lồng đèn này của ta, nếu là có người cố ý thi triển pháp thuật giữ lại tính mệnh tại dương thế, sẽ ép buộc hút hắn vào bên trong, nhưng tại sao tiểu tử này một chút phản ứng đều không có?

Sắc mặt Lăng Huyền Phong biến đổi. Hắn thầm chột dạ, đương nhiên Lăng Huyền Phong hắn đã là một người chết, bản thân bây giờ chỉ là một linh hồn từ thế giới khác nhập vào mà thôi, hắn cố gắng trấn tĩnh, cười hì hì nói:

- Hai vị đại nhân, có lẽ là có điều gì sai sót ở đây, chứ tiểu nhân vẫn là người trần mắt thịt, nếu chết thì sẽ tự mình xuống địa phủ, làm sao nhọc công hai vị đến đây được. Chắc là lồng đèn có trục trặc.

- Vô lý! Chiếc lồng đèn này của ta là thượng phẩm pháp bảo của Diêm Vương đại nhân trao cho, làm sao có thể trục trặc? - Hắc Vô Thường quát.

- Ấy ấy! Tiểu nhân nào có dám, chẳng qua, sự thật rành rành trước mắt, nếu không các vị có thể thử lại lần nữa?

Hắc Vô Thường khịt mũi, tiếp tục vận pháp lực để thôi động lồng đèn, nhưng cũng không có kết quả. Bạch Vô Thường bỗng chốc nghĩ đến cái gì, liền cầm cây cờ nhỏ phất phất vài cái. Cây cờ liền rung rung lên một hồi, sau đó lại yên lặng. Bạch Vô Thường kinh ngạc lẩm bẩm:

- Ngươi... thân thể này của ngươi dương thọ đã hết, nhưng linh hồn lại không phải, hơn nữa linh hồn này... lại được ban phúc trạch, không phải ở vị diện này... Là vị đại năng nào?

Lăng Huyền Phong căng thẳng, quả nhiên là quan binh của Âm Phủ, thủ đoạn khó lường, ngay cả chuyện này cũng đoán được. Những người còn lại mặc dù nghe được cuộc nói chuyện, nhưng lại không hiểu đầu cua tai nheo gì cả, giống như vịt nghe sấm vậy.

- Hai vị, chẳng lẽ... còn có Địa Phủ ở vị diện khác? - Lăng Huyền Phong hỏi.

- Đương nhiên! Mỗi một vị diện sẽ có một Âm tào địa phủ riêng biệt, tuy nhiên tổ chức của mỗi vị diện khác nhau, cái chuyện này nếu như ngươi tương lai mạnh lên sẽ rõ.

- Đương nhiên, đương nhiên. Chẳng hay, hai vị đại nhân có chuyện gì lại đại giá quang lâm tới dương thế vào lúc này? - Lăng Huyền Phong vội lái chủ đề.

Hắc Vô Thường trả lời:

- Vừa nãy chúng ta nhận được một lần triệu hoán ở đây, không biết là do ai làm. Nhưng khi đến đây thì kinh ngạc phát hiện, toàn bộ cư dân tại đây đều biến thành oan hồn, không đi xuống địa phủ. Hơn một ngàn người, khả năng cao là chết oan, chúng ta đang định đưa tất cả về để trình diện Diêm Vương cùng phán quan thì gặp các ngươi, tò mò muốn hỏi một phen.

Thì ra là vừa nãy tên yêu quái kia đập gãy pháp trượng là muốn triệu hồi quan sai Âm Phủ để giết chúng ta, may sao Hắc Bạch Vô Thường không có ra tay luôn, mà chỉ muốn hỏi cho ra nhẽ. Tất cả mọi người đều lén thở phào, riêng Tô Mị thì khi nghe thấy xung quanh toàn oan hồn người chết, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nhanh chóng nép vào người Lăng Huyền Phong, nhưng cơ thể vẫn run lên từng hồi. Bạch Vô Thường quan sát xung quanh:

- Thật là to gan, có kẻ dám dùng tà thuật, biến toàn bộ oan hồn nơi đây thành một trận pháp.

Sắc mặt mọi người khẽ biến:
- Thỉnh 2 vị đại nhân chỉ giáo. Trận pháp nghĩa là sao? - Long Cửu Thiên sau khi biết Hắc Bạch Vô Thường không phải muốn đòi mạng bọn họ, liền bạo gan hơn một chút.

Hắc Vô Thường cười hề hề:

- Những cái sương mù này, là do trận pháp tạo thành a! Chỉ cần người chủ trì thôi động, sẽ biến thành sát trận! Các ngươi nếu như dính vào đó, sẽ bị âm hồn quấy phá, liên tục nhìn thấy ma quỷ. Kẻ nào tâm linh yếu ớt thì bị hù chết cũng không phải nói chơi! Người khác sẽ bị oan hồn bòn rút dương khí, cho tới khi chỉ còn cái xác khô! Cũng may là các ngươi đã giết chết kẻ chủ trì, lát nữa chúng ta sẽ dẫn đám oan hồn đi, nơi này sẽ hết sương mù ngay.

Hít!!!!

Mọi người hít một ngụm khí lạnh, thầm may mắn là Lăng Huyền Phong giết chết tên yêu quái, nếu để hắn tiếp tục sống thì sẽ có tai họa gì xảy ra, ai mà nói trước được?

- Thôi được rồi, không nói nhảm nữa, chúng ta phải dẫn đám oan hồn này về phục mệnh Diêm Vương!

- Cung tiễn hai vị đại nhân! - Tất cả đều cúi người ôm quyền.

Bạch Vô Thường phất lá cờ, lập tức nó sáng lên một hồi, một luồng gió lạnh ập đến, Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy trong luồng gió vang vọng tiếng gào thét, lập tức thân thể không tự chủ run lên vài cái, hiển nhiên những người còn lại cũng cảm thấy thế, không dám động đậy, sợ nếu làm sai cái gì thì sẽ bị mất mạng ngay tại chỗ. Cũng may cả quá trinh không quá lâu, không khí trở nên dần thoáng đãng, sương mù cũng dần dần tan biến. Hắc Bạch Vô Thường thân thể cũng mờ dần đi, trước khi hoàn toàn biến mất, Bạch Vô Thường truyền âm cho Lăng Huyền Phong:

- Tiểu tử, coi chừng tiểu hồ ly bên cạnh ngươi, đừng để nàng phát tác, nếu không tai họa khôn lường!

Lăng Huyền Phong tâm thần căng thẳng, biết Bạch Vô Thường có thiện ý nhắc nhở, liền cúi người thật sâu. Một lúc sau, không gian hoàn toàn yên tĩnh, thỉnh thoảng đây đó có tiếng dế vang lên. Biết được 2 sát tinh kia đã rời đi hẳn, tất cả đều thở ra một hơi. Trương Lâm ngồi phịch xuống đất, vội vuốt mồ hôi lạnh trên trán, giọng nói run run:

- Cha mẹ ơi! Hắc... Hắc.. Hắc Bạch Vô Thường trong truyền thuyết! Ta vẫn còn sống! Đây là sự thực? Đại ca! Cấu ta một cái!

Lý Mục cũng đờ đẫn nhìn về phía 2 vị tử thần kia rời đi, hồi lâu không nói nên lời, và cũng mặc kệ nhị đệ của mình kêu gào.

- Trật tự! Chúng ta vẫn chưa xong đâu! Còn Bạch... người phụ nữ kia nữa! Phải cứu lấy nàng!

Long Cửu Thiên nói làm cả nhóm bừng tỉnh. Đúng vậy, vẫn còn nữ nhân áo trắng kia nữa. Phải cứu lấy nàng ta.

- Bọn chúng lúc nãy đi theo hướng kia! - Lăng Huyền Phong chỉ về phía trước.
- Đi!

6 người cùng nhanh chóng phi thân đuổi theo.

- Phía trước có đánh nhau! - Tô Mị lên tiếng.

- Đúng vậy! Có người đang chiến đấu với lũ lang binh! - Lăng Huyền Phong nói

- Mau tới trợ giúp!

Theo lời của Long Cửu Thiên, cả nhóm đều không chậm trễ tiến tới trợ giúp. Hiện tại đối đầu với lũ yêu ma, cho dù là kẻ tử thù cũng sẽ miễn cưỡng gác lại sang một bên.

- -------------------------------

- Yêu quái! Chịu chết đi! Ha!!!

Một giọng nói dũng mãnh vang lên. Đó là một hán tử, nửa trên cơ thể để trần, tay trái là một thiết quyền, tay phải cầm một nhuyễn tiên (Roi). Như trường xà, nhuyễn tiên vung lên quật xuống, mỗi lần quật là một tên lang binh trúng chiêu, ngã xuống chết.

- Giả Vấn? - Long Cửu Thiên kinh ngạc.

- Cửu Thiên? Mau mau tới cùng ta tiêu diệt đám yêu ma!

Đám lang binh thấy địch nhân có viện binh, liền rối loạn hàng ngũ, chẳng mấy chốc bị đánh tan tác, một vài tên nhanh trí chạy trước, may mắn thoát nạn.

- Cửu Thiên! Ta...

- Đừng có gọi tên của ta! Nhà ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta hay sao?

Lăng Huyền Phong cùng đám người ngạc nhiên. 2 người này là cừu gia? Riêng Lăng Huyền Phong thì có chút suy nghĩ, lại gặp một Quần Hiệp, nhưng mà làm thế nào để hắn đánh nhau với ta?

Giả Vấn nói:

- Cửu Thiên! Nghe ta giải thích!

- Im miệng! Nếu không phải là do ngươi, làm sao... làm sao Mộng Nhi có thể...

- Chuyện của hơn 20 năm trước ta đã giải thích, đừng có mù quáng nữa.

Thì ra, cách đây hơn 20 năm, vào cái ngày định mệnh đó, khi Bạch Như Mộng tự sát để Long Cửu Thiên không bị cưỡng ép làm thủ hạ đám yêu quái, Long Cửu Thiên đã cố sống cố chết mang theo nàng đi, chạy đến tìm Giả Vấn cầu xin giúp đỡ. Lúc đó, Giả Vấn cùng Long Cửu Thiên là sư huynh đệ, nhưng lại không thể ra tay, Bạch Như Mộng lúc đó đã hấp hối, trút hơi thở cuối cùng mà ra đi.

- Khi Mộng nhi chết, ta đã thề với vong hồn của nàng sẽ không đội trời chung với ngươi!

- CỬu Thiên! Đừng làm theo cảm tính nữa!

- Đứng qua một bên, đừng nhúng mũi vào! ĐỢi khi ta xong chuyện này, sẽ tính sổ với ngươi sau!

Dứt lời, Long Cửu Thiên bỏ lại cả nhóm, chạy theo hướng đám yêu quái dẫn nữ nhân áo trắng đi.

Chương 179: Lại gặp mai phục

- Không được! Mau đuổi theo hắn! - Giả Vấn kinh hô.

Lăng Huyền Phong cùng mọi người nhanh chóng đuổi theo, lúc này, một luồng hắc khí bốc lên, ngăn chặn đám người, một giọng nói khàn đặc vang lên:

- Khặc khặc! Làm sao lại đi sớm như vậy? Muốn đuổi theo sao? Vượt qua chúng ta đi rồi nói!

- Không xong! Có mai phục! - Lăng Huyền Phong kinh hô.

Hắc khí tan đi, mấy chục thân ảnh bước ra, dẫn đầu là một tên yêu quái thân cao hơn 2 mét, tay cầm một song thủ kiếm (greatsword - kiếm lớn, cầm bằng hai tay, xuất hiện thời trung cổ của Châu Âu) cực lớn, ánh mắt vàng khè, làn da đỏ rực. Thân hình hắn mặc một bộ giáp màu đen kịt. Phía sau hắn là một đám lâu la có 4 tên cũng có làn da màu đỏ, nhưng thấp bé hơn đôi chút, trên đầu có một chiếc sừng, vũ khí thì chủ yếu là đại chùy và rìu chiến.

- Quỷ Thủ Sâm La? Độc Giác Quỷ?

Lăng Huyền Phong ngay lập tức nhận ra được lai lịch của kẻ mới đến.

- Tiểu tử ngươi biết chúng ta?

Quỷ Thủ Sâm La dẫn đầu đám Độc Giác Quỷ kinh ngạc.

- Đương nhiên ta biết các ngươi là ai, từ đâu đến. Lần trước cũng có một tên dẫn theo hai thủ hạ cùng mấy tên Độc Giác Quỷ đến nơi này, bị ta và Thu Hồng Diệp giết chết rồi!

- Ha ha ha ha!! Hóa ra là do ngươi cùng Thu Hồng Diệp giết! Chúng ta đang kỳ quái vì sao 3 tên đó không trở lại, hóa ra là do các ngươi giết. Bây giờ thì tốt rồi! Nạp mạng đi!

- Mọi người cẩn thận! Tên dẫn đầu để ta cùng Giả Vấn huynh giải quyết, các người giải quyết đám lâu la! Nhớ rằng phải chặt đầu bọn chúng! Mị nhi cầm lấy!

Lăng Huyền Phong đưa Ỷ Thiên Kiếm cho Tô Mị rồi nói:

- Vũ khí của mọi người không đủ sắc bén, phải dùng kiếm của ta! 3 người các ngươi trợ giúp nàng!

- Tuân lệnh thiếu gia! Bọn thuộc hạ liều chết bảo vệ thiếu phu nhân!

- Giả Vấn huynh! Tên kia tu vi Võ Tôn Ngũ giai, chúng ta phải liên thủ mới đánh được!

- Hảo!

Sau khi phân phó kế hoạch, Lăng Huyền Phong xông lên đầu tiên.

- Chết đi! Song Long Xuất Hải!

Grao!!!!

Hai đầu kim long gào thét bắn thẳng về phía Địa Ngục Sâm La. Hắn hơi kinh ngạc một chút, một tên sâu kiến không ngờ cũng dám lao lên tấn công?

- Hừ! Trò mèo!

Hắn nhẹ nhàng dùng kiếm đánh tan hai đầu kim long. Lăng Huyền Phong cũng không trông mong rằng chúng có thể làm nên chuyện. Đang lúc Quỷ Thủ Sâm La chú ý tới Lăng Huyền Phong, một tiếng gió rít như độc xà lao đến. - Con sâu cái kiến!

Keng!!

Hắn giơ kiếm đón đỡ, lập tức nhìn ra cái thứ vừa tập kích hắn, đó là một cây nhuyễn tiên màu đen kịt.

- Đánh lén bổn tọa? Nhìn đây!

Hắn giật song thủ kiếm về phía sau, Giả Vấn theo quán tính bị kéo theo, bất ngờ bị Quỷ Thủ Sâm La tung ra một quyền, vội vàng vận khí đón đỡ.

Rầm!!!!

Giả Vấn chỉ cảm thấy hai tay tê rần, trước ngực như có một chiếc búa tạ đánh vào, đau đớn không thể tả, bị một quyền chấn bay về phía sau, lùi khoảng chục bước mới giữ vững được cơ thể.

- Quả nhiên công lực của hắn tương đương Ngũ Giai Võ Tôn. Bản thân ta là Võ Tôn Tứ giai đỉnh gồng mình đón đỡ, vậy mà không tiếp được một quyền hời hợt của hắn.

Lăng Huyền Phong cũng không đứng yên, tiếp tục tấn công:

- Long Ảnh Tung Hoành!

Theo sau một chưởng là 5 quyền, 2 cước. Chiêu thức thành công đánh thẳng vào lưng Quỷ Thủ Sâm La, nhưng chỉ làm cho hắn khựng lại đôi chút.

- Kháo! Vậy mà không bị làm sao?

Quỷ Thủ Sâm La cười lạnh xoay người lại chém một phát, Lăng Huyền Phong cảm thấy một đạo sát khí khủng bố ập đến, vội vàng ngửa người ra sau né tránh. Nhát chém vừa rồi không trúng hắn, nhưng kình khí lại làm rách mất trang phục dạ hành, lộ ra Phi Ngư Phục màu trắng của hắn phía bên trong.
- Chết mẹ! May mắn mình còn có Phi Ngư Phục phía trong, hoàn hảo đỡ được một kiếm vừa rồi, nếu không chắc chắn bị thương!

Y phục dạ hành bị rách, Lăng Huyền Phong liền cởi ra, dù sao hành tung đã bại lộ, toàn lực chiến thôi...

Phía bên kia, Tô Mị cùng 3 Ảnh Vệ lần đầu tiên đối mặt với Độc Giác Quỷ. 4 người cảm thấy đối phương công lực không caoo, nhưng cường độ thân thể vô cùng cứng cáp, quả nhiên theo lời Lăng Huyền Phong nói, vũ khí của họ không tổn thương bọn chúng mảy may, phải cố gắng truyền đấu khí vào may ra mới xuyên qua da của chúng. Nhưng Độc Giác Quỷ không biết đau đớn là gì, dù ăn một kiếm trúng tim của Lý Mục nhưng không hề hấn, tay phải của nó nắm chặt lưỡi kiếm, tay còn lại dùng chùy đập mạnh tới.

- Đại ca coi chừng!

Keng!!

Trương Lâm cùng Trương Phương nhanh chóng dùng kiếm đỡ lấy, cả 2 sau đó đồng loạt chém vào người Độc Giác Quỷ, máu tươi tuôn chảy, nhưng tên quỷ vẫn hoạt động như không có gì xảy ra.

- Chết tiệt! Tên này sao không chết vậy?

Nhìn thấy cả 3 người đang bối rối, tên Độc Giác Quỷ cười dữ tợn, vung chùy đánh tới. Cả 3 Ảnh Vệ do không rút được kiếm ra, nên đành nhảy ra sau né tránh.

Vù!!!

Tiếng xé gió vang lên qua mang tai của Lý Mục. Đại chùy đánh vào một cái cây gần đó, khiến thân cây nát bấy. Lý Mục toát mồ hôi lạnh, may mắn mình né kịp, không thì thành một đống bầy nhầy rồi.

Đúng lúc này, Tô Mị từ đằng sau tiến tới, tay cầm Ỷ Thiên Kiếm chém ra.

Xoát!!!

Một kiếm đơn giản, không hề hoa lệ, nhưng vô cùng hiệu quả. Lưỡi kiếm sắc bén không gặp ngăn trở gì, trực tiếp chém đầu tên Độc Giác Quỷ. Xác của nó ngã xuống, co giật vài cái, sau đó biến thành một đoàn hắc vụ.

Leng keng!!

3 thanh kiếm của 3 Ảnh Vệ rơi xuống trên mặt đất. Cả 3 trợn mắt nhìn thanh kiếm trong tay Tô Mị. Ta kháo! Vừa rồi cả 3 người dùng sức chín trâu hai hổ mới có thể làm tên yêu quái kia bị chút thương thế nhỏ. Vậy mà thiếu phu nhân dùng kiếm của thiếu gia trực tiếp trảm thủ hắn? Bà mẹ nó quả nhiên thiếu gia toàn đồ chơi tốt a!

Tô Mị cũng kinh ngạc với độ sắc bén của Ỷ Thiên Kiếm, giơ nó lên trước mặt nhìn một lúc lâu. Một tên Độc Giác Quỷ lợi dụng thời cơ đánh lén.

- Thiếu phu nhân coi chừng sau lưng!

Tô Mị giật mình quay lại, thấy tên Độc Giác Quỷ đang cầm đại chùy bổ xuống, nàng vội giơ kiếm đón đỡ.

Keng!!!

Không một chút cản trở, Ỷ Thiên Kiếm liền chém đại chùy thành 2 mảnh!

Lợi dụng lúc tên quỷ đang ngẩn người nhìn vũ khí của mình bị chặt đứt, Tô Mị liền chém ngang một nhát. Kết quả cũng giống lần trước, lưỡi kiếm lướt qua, một thủ cấp bay lên, tên Độc Giác Quỷ ngã xuống bất động. 2 tên còn lại thấy đồng bạn mình bị giết dễ dàng đến như vậy cũng hoảng sợ, ý muốn thối lui. Tô Mị nào có để bọn chúng được như ý? Môi hồng khẽ mở, nàng cầm kiếm xông tới, đánh cho bọn chúng đến choáng váng. Độ sắc bén của Ỷ Thiên Kiếm là không cần bàn cãi, sau vài chiêu, chỉ còn Tô Mị đứng đó yêu thích nhìn Ỷ Thiên Kiếm, còn 2 tên Độc Giác Quỷ thì ngã xuống, biến thành hai làn khói đen.

Chương 180: Đuổi theo Long Cửu Thiên

Lăng Huyền Phong lui lại chục bước, tay cầm thanh trúc trượng cảm thấy run run, vừa rồi bị Quỷ Thủ Sâm La chém một nhát, hắn nhanh trí rút thanh trúc trượng ra đón đỡ, bị bật ra đằng sau. Quả nhiên Phong Vật Chí lợi hại, đỡ được một nhát vừa rồi mà không bị sứt mẻ chút nào.

- Mẹ kiếp! Nếu có Thu Hồng Diệp ở đây thì tốt rồi!

Phía đối diện, Giả Vấn không may mắn như Lăng Huyền Phong, bị đâm trúng một nhát vào vai, may mắn không trúng bộ vị yếu hại.

- Cút ra cho bổn tọa!

Quỷ Thủ dùng quyền đánh bay Giả Vấn, sau đó dùng kiếm tấn công Lăng Huyền Phong.

- Chết!

Không màu mè hoa lá, chỉ là một kiếm chém xuống.

- Hừ!

Lăng Huyền Phong giơ gậy đón đỡ

Keng!!

Thanh trúc trượng đỡ được kiếm, nhưng dư uy lại đánh trúng Lăng Huyền Phong, ngay lập tức hắn phun ra một ngụm máu tươi.

- Sâu kiến!

Quỷ Thủ tung ra một cước, Lăng Huyền Phong không đỡ được, bị đánh bay, ngực của hắn giống như bị một con trâu húc phải, đau đớn vô cùng.

Loảng xoảng!!

Thanh kiếm của Quỷ Thủ sau khi va chạm mạnh với thanh trúc trượng thì gãy ra làm vài mảnh. Vô cùng ngạc nhiên, Quỷ Thủ nhìn cây gậy trúc trong tay Lăng Huyền Phong:

- Ngoan ngoãn giao cây gậy đấy ra cho bổn tọa! Vừa hay ta không có vũ khí! Tuy rằng không uy phong mấy nhưng cũng miễn cưỡng dùng được!

- Phì! Nằm mơ đi!

- Nếu vậy thì bổn tọa phải lấy nó ra từ xác của ngươi vậy!

Thịch thịch thịch thịch!

Quỷ Thủ bước những bước chân nặng nề về phía Lăng Huyền Phong, nhưng ngay lập tức bị Giả Vấn dùng roi trói chặt.

- Sâu bọ! Thật phiền toái!

Hắn vùng vẫy một hồi, nhưng càng vùng vẫy, nhuyễn tiên càng siết chặt. Tức giận, Quỷ Thủ lấy tay kéo nhuyễn tiên, Giả Vấn lần nữa bị lôi đi, lần này Quỷ Thủ đã tóm lấy cổ của Giả Vấn:

- Đi chết đi!

Đột nhiên, Tô Mị lao tới, vung kiếm lên. Quỷ Thủ chỉ cảm thấy phía tay của mình mát lạnh, sau đó là một cảm giác đau đớn truyền đến...

- AAAAAA!!!!! Nhãi con dám đánh lén bổn tọa!

Hắn đã bị Tô Mị dùng Ỷ Thiên Kiếm chặt đứt một tay!

Giả Vấn ngã xuống, nhanh chóng gỡ cánh tay bị chặt đứt ra, điên cuồng hít thở. May mắn Tô Mị chặt đứt tay tên yêu quái, nếu không bây giờ hắn đã là một người chết.

- Tướng công! Mau cầm lấy kiếm!

Tô Mị quăng thanh kiếm về phía Lăng Huyền Phong. Nắm lấy kiếm, hắn cảm thấy tự tin lên hẳn.

- Yêu nghiệt! Hôm nay là ngày chết của ngươi! Dùng khinh công áp sát Quỷ Thủ Sâm La, Lăng Huyền Phong chém ra một kiếm. Quỷ Thủ dùng tay còn lại đón đỡ, rất nhanh chóng nó đã bị chặt đứt. Không dừng lại ở đó, thế kiếm tiếp tục đi tới chém vào đầu hắn.

- Kh.. Không.. thể.. Ta.. không.. thể... chết.. ở..

Bịch!!

Đầu của Quỷ Thủ lăn ra khỏi cổ, hắn ngã xuống, nhanh chóng biến thành một đoàn hắc vụ.

- Mọi người không sao chứ? - Lăng Huyền Phong thở dốc, hỏi mọi người.

- Thiếp không sao, chỉ là hơi quá sức một chút.

- Bọn thuộc hạ không sao!

- Ta không có chuyện gì, chỉ là một vết thương nhỏ không đáng ngại!

Nhanh chóng lấy ra vài bình thuốc trị thương đưa cho Giả Vấn, Lăng Huyền Phong nói:

- Mau lên! Chúng ta phải đuổi theo Long Cửu Thiên!

Phục dụng đan dược xong, 6 người nhanh chóng chạy theo hướng của Long Cửu Thiên.

- -------------------------------

Trong lúc này...

- Cửu Thiên! Cứu muội!

- Mộng nhi!

Long Cửu Thiên kinh hoàng hét lớn. Người phía trước mặt không ai khác, chính là Bạch Như Mộng, nữ nhân của hắn. Nàng lúc này vẫn mang bộ bạch y, khuôn mặt vẫn y như lần cuối hắn gặp nàng hơn 20 năm trước, lúc này đang bị 2 tên lang binh bắt giữ.

- Nàng chưa chết? - Cửu Thiên! Nhanh cứu muội! Bọn chúng muốn dùng muội làm công cụ để ép huynh đó! - Bạch Như Mộng khóc lớn.

- Đừng lo! Ta tới cứu nàng đây!

Đang lúc Long Cửu Thiên muốn xông tới cứu Bạch Như Mộng, Lăng Huyền Phong cùng mọi người đuổi tới. Giả Vấn nhanh chóng giữ Long Cửu Thiên lại:

- Đừng! Cửu Thiên! Đừng lao lên đó!

- Buông ta ra! Ta phải cứu nàng! Thả ta ra!

Long Cửu Thiên hốc mắt biến thành màu đỏ, hắn kêu gào đòi Giả Vấn thả ra.

- Cửu Thiên! Đệ hãy nghe ta! Tỉnh lại đi! Bạch Như Mộng đã qua đời rồi! Đệ đang bị bọn chúng lừa đó! Những thứ đệ đang nhìn thấy chỉ là cạm bẫy mà thôi!

- Nói dối! Chính là nàng ở đó mà ngươi nói là giả dối sao? Mau buông tay!

Mặc Long Cửu Thiên kêu gào, Giả Vấn vẫn không chịu buông tay. Trong khi đó, Lăng Huyền Phong nhìn về phía "Bạch Như Mộng"

- Không đúng! Nó không phải là người!

Dứt lời, hắn rút kiếm lao đến chém chết 2 tên lang binh, hắn giơ tay muốn tóm lấy "Bạch Như Mộng", nhưng nàng ngay lập tức biến thành một làn khói xanh, nhanh chóng tiêu thất. Trong không gian văng vẳng tiếng uất hận:

- Chết tiệt! Dám cản trở kế hoạch của ta! Ngươi chờ đó!

Giọng nói này thay đổi liên tục, không biết là của nam hay nữ. Long Cửu Thiên chứng kiến cả quá trình, khi thấy Bạch Như Mộng biến thành một làn khói xanh thì lập tức đình chỉ giãy dụa, thẫn thờ nhìn về phía đống y phục màu trắng kia.

- Là... là giả sao???

Giả Vấn thấy hắn không giãy dụa thì thả ra, Long Cửu Thiên lập tức quỳ xuống.

- Nàng.. thực sự... nàng đã...

- Cửu Thiên, nàng ấy đã đi rồi.

AAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!

Long Cửu Thiên gào khóc thảm thiết. Vốn những tưởng hắn sẽ cứu được Bạch Như Mộng, hai người ngay lập tức có thể trùng phùng, nhưng không ngờ tất cả đều là giả dối, hắn điên cuồng gào thét, lấy tay cào đất xung quanh. Những người khác đều im lặng để hắn phát tiết. Sau một hồi, hắn rốt cuộc đứng dậy

- Long huynh, ngươi thấy thế nào? - Lăng Huyền Phong hỏi.

- Ta... ta không sao.. Thật không có ý tứ, đã tự làm xấu mặt trước mặt mọi người.

- Có ư? Chúng ta không thấy gì cả, đúng không mọi người?

Tất cả đều gật đầu khẳng định là không thấy gì hết, Long Cửu Thiên cảm kích, sau đó trở lại bộ dáng lạnh lùng thường ngày

- Như vậy sự việc ở Trạm Lư Thôn đã kết thúc, đa tạ các vị đã ra tay trợ giúp, bản vương phải quay lại triều đình, nơi này sẽ lập tức dỡ bỏ phong tỏa. Còn bây giờ xin cáo từ.

Ngay lập tức, Long Cửu Thiên nói lời từ biệt. Giả Vấn muốn nói gì, nhưng cũng đành thở dài, sau đó cũng chào tạm biệt nhóm Lăng Huyền Phong rồi bỏ đi.

- Đi thôi! Chúng ta trở về! - Lăng Huyền Phong nói.

Sau khi mọi người rời khỏi, một luồng hắc khí từ bộ y phục của Bạch Như Mộng bốc lên, sau đó theo phương hướng của Long Cửu Thiên mà bay đi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau