TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 171 - Chương 175

Chương 171

- Tam đệ! Tam đệ! Dậy mau! Dậy mau!

Một nam tử giọng như sấm vang lên khắp khoảng sân...

- Mới sáng sớm ra tên vương bát đản nào phá giấc ngủ của bản thiếu gia? Phản rồi phỏng?

Vừa ngáp ngáp vừa ngái ngủ, Lăng tam thiếu lảo đảo ra mở cửa, đập vào mắt là một gương mặt kiên nghị đầy nam tính, ở má phía trái của người này có một vết xẹo hình chữ "X". Đó chính là Lăng Chấn Đông.

- Đại ca à! Sáng sớm ra huynh đã đạp cửa phòng đệ có chuyện gì thế?

- Chuyện gì là sao? Sáng rồi! Theo ta đi tập!

- Tập gì?

- Tập thể dục buổi sáng chứ gì?

- Đợi đệ vào thay y phục...

- Không cần thiết! Đi luôn!

Không để cho đệ đệ của mình phản ứng, Lăng Chấn Đông kéo tay Lăng Huyền Phong đi luôn ngay trong sáng sớm. Từ khi biết được đệ đệ mình không phải phế vật như mọi người bàn tán, Lăng Chấn Đông vô cùng cao hứng. Cả gia tộc thì chỉ có 3 huynh đệ hắn là có mối quan hệ mật thiết nhất, Lăng Chấn Đông thân là anh cả luôn luôn chiếu cố cho đệ đệ mình. Lăng Huyền Phong cùng Lăng Hiếu Kiệt thì cũng vô cùng kính nể đại ca.

- Đại ca! Ngươi làm gì mà vội thế? Vẫn còn sớm mà?

- Sớm sủa cái rắm! Mọi hôm ở quân doanh, tới giờ này mà vẫn chưa ra tập trung luyện thể lực là chịu phạt rồi đó!

- Kháo! Đây có phải là quân doanh đâu?

- Không phải cũng là phải! Ta nói chính là phải!

- Huynh không nói đạo lý! - Lăng Huyền Phong phản đối.

- Ngươi có bao giờ thấy quân nhân nói đạo lý chưa?

- Ta... Huynh... Coi nhu huynh lợi hại... - Lăng Huyền Phong tắt tiếng. Con bà nó, quên mất hắn là quân nhân, ở trong quân doanh, quyền đầu to là lớn nhất, đạo lý chỉ là cái rắm!

- Được rồi! Bây giờ bắt đầu! Chúng ta phải.... Đệ đang làm cái gì đó?

Nhìn thấy tam đệ đang làm những động tác kỳ quái, Lăng Chấn Đông tò mò.

- Khởi động chứ làm gì?

- Khởi động là sao?

- Ủa vậy ở quân doanh mấy người không có khởi động cơ thể làm nóng người hả?

- Làm vậy để làm gì? Thường thì chúng ta bắt đầu bằng luyện khí lực, thể lực, quân quyền,....

- Sặc! Không bị chuột rút hả?

- Chuột rút là cái gì?

- Là... Nghĩa là bị đau ở một số vùng tại bắp thịt, khiến cho người ta không thể hoạt động bình thường được ấy!
- À! Bình thường một số binh lính của ta cũng bị như đệ miêu tả, hóa ra là bị cái này... chuột rút hả?

Lăng Huyền Phong triệt để không biết nói gì, quân đội ở thời này huấn luyện cái kiểu chó má gì vậy trời? Thế là hắn dành ra một buổi vừa giải thích vừa làm mẫu cho Lăng Chấn Đông xem. Sau khi được "thông não", Lăng Chấn Đông vô cùng cao hứng:

- Không ngờ nó lại tuyệt diệu đến như vậy! Xem ra cách huấn luyện của ta có vấn đề! Cảm ơn nha huynh đệ! Ngươi yên tâm! Nếu có thời gian đến quân doanh của ta ở biên cương, nhất định vi huynh sẽ giới thiệu cho ngươi vài mãnh nam!

- Mãnh cái rắm! Bản thiếu gia chỉ thích nữ nhân!

- -------------------------------------------

- Tam đệ! Làm vài chiêu!

- Hử? Huynh muốn so tài?

- Đúng! Không cần dùng đấu khí! Đơn thuần dùng sức lực! - Lăng Chấn Đông hăng hái.

- Hảo! Ý kiến hay!

Và thế là, hai huynh đệ liền lao vào quần ẩu, chỉ đơn thuần so sức lực, không sử dụng đấu khí, đánh nhau như hai tên du côn đầu đường xó chợ.

- Ăn một đấm của ta! - Lăng Huyền Phong hét.

Phịch!

- Ui da! Tiểu tử! Ngươi đánh thật hả? - Lăng Chấn Đông rú lên, tay phải giơ lên bịt mắt, bây giờ hắn cảm thấy choáng váng. Con bà nó, tiểu tử kia chơi thật!

- Luận võ so tài, lại còn hỏi đánh thật? Xem tiếp một cước của bản thiếu gia!

Huỵch!

Lăng Chấn Đông ăn một đạp vào bụng, khom người cúi xuống thở dốc:
- Ngươi!... Được đó! Chờ đó cho lão tử!

- Huynh xưng lão tử với a....

Phành!!

Không kịp phản ứng, Lăng tam thiếu bị đại ca húc vào người. Hắn chỉ cảm thấy phần ngực như bị một con trâu húc vào, đau nhức không thể tả.

- Kháo!

- Hắc hắc! Tiểu tử thối! Biết sự lợi hại của đại ca chưa?

- Còn lâu!

.................

Hai huynh đệ càng đánh càng hăng. Lăng Huyền Phong thật khâm phục đại ca của mình, luận về so đấu kiểu này, hắn tự hào kiếp trước đều đứng nhất nhì toàn quân trong các giải thi đấu toàn quốc. Ấy thế mà lần này đối chọi với Lăng Chấn Đông có chút ăn không nổi. Đối phương dường như vô cùng lỳ đòn, đánh không biết mệt, càng đánh càng hăng. Còn Lăng Chấn Đông, cảm thấy bộ quyền pháp của Lăng Huyền Phong quả thật vô cùng lợi hại, từng chiêu từng chiêu toàn đánh vào yếu điểm của mình, cũng may bản thân da dày thịt béo, chịu đựng tốt, chứ nếu phải người bình thường, khả năng gãy xương nằm giường bà - bốn tháng là còn nhẹ.

- Dừng! Dừng! Mệt quá! Không đánh nữa!

Lăng Chấn Đông đẩy Lăng Huyền Phong ra, thở hồng hộc như trâu, ngã xuống bãi cỏ.

- Tiểu tử thối! Ngươi được lắm!

- Huynh cũng không kém! - Lăng Huyền Phong mồ hôi đầm đìa, nhưng do có nội công cao, nên cũng không quá sức như Lăng Chấn Đông.

- Tam đệ, ta yên tâm rồi. - Lăng Chấn Đông đột nhiên nói.

- Yên tâm gì?

- Yên tâm trở về quân doanh. Lần này quay lại đế đô chỉ là cái cớ, ta muốn quay trở lại Lăng gia một lần, nhưng hiện tại, có đệ ở đây, ta cũng không cần trở về.

- Huynh nói thế là có ý gì?

- Hừ hừ! Đừng giả vờ ngu với ta. Đánh chết ta cũng không tin trước khi rời Lăng gia thì cha ngươi không nói chuyện với ngươi về chuyện nội gián của gia tộc.

- Huynh cũng biết?

- Đương nhiên ta biết. Nguy cơ lần này không lớn cũng không nhỏ. Thế lực của đối phương, nếu như đột nhiên khởi sự, chắc chắn sẽ tạo ra một hồi náo loạn. Ta không rõ có những ai nằm trong hàng ngũ của chúng, nhưng cũng đoán được một ít. Bọn chúng có người cài vào trong tận cao tầng của Lăng gia. Một khi nổi loạn chắc chắn sẽ có cao thủ bên ngoài trợ giúp. Cho dù Lăng gia có chống đỡ được, nhưng cũng sẽ tổn thương nguyên khí, các gia tộc khác thừa cơ nhảy vào bỏ đá xuống giếng. Vốn ta còn đang băn khoăn sức lực của mình có phần ăn không tiêu, xem ra là lo lắng thừa! Ha ha ha!

- Vậy huynh có tính toán gì?

- Đương nhiên là quay trở về biên cương! Lần này ta đi về đúng là có phần hơi mạo hiểm, bởi vì nếu như bản thân có hệ trọng gì, 20 vạn tinh binh nơi biên giới sẽ như rắn mất đầu, nguy cơ bị ngoại bang xâm lấn là chuyện chắc chắn. Thấy đệ không những võ công cao cường, hơn nữa phong phạm lại có tám phần giống tam thúc. Ha ha! Tam đệ! Vi huynh giao lại an nguy gia tộc cho đệ rồi!

Lăng Huyền Phong cười cười. Hóa ra lý do đại ca của mình bất chấp nguy cơ biên cương bất ổn mà về đây, là vì chuyện này.

- Cứ giao cho đệ, huynh cứ an tâm.

- Ừm! Thế là tốt nhất.

Chương 172: Mục Phi Yên khiêu chiến

- Hai người các ngươi sao lại bầm tím hết cả mặt mũi thế này?

Mục Phi Yên thấy hai người khoác tay nhau đi về, mặt mũi lem luốc, bầm tím khắp nơi, y phục rách rưới, trông chẳng khác gì hai tên khất cái, liền chạy tới lo lắng hỏi.

- Không có chuyện gì! Nam nhân luận võ! Trong lúc đánh nhau vô tình lỡ tay! Nàng yên tâm.

- Hừ! Ta không rảnh để ý các ngươi nữa! Thân là đại tướng quân uy phong một cõi, dưới trướng thủ hạ mấy chục vạn, vậy mà bây giờ trông có khác gì dân chạy loạn không hả?

- Hề hề! Phi Yên à, ta về thay y phục, tắm rửa một lát! He he! - Biết lão bà tương lai của mình sắp nổi bão, Lăng Chấn Đông kiếm cớ chuồn.

- Khụ khụ! Đệ cũng vậy! - Lăng Huyền Phong chạy trối chết.

- Tam đệ đứng lại, tẩu tẩu có lời muốn nói! - Mục Phi Yên kéo Lăng Huyền Phong lại, cười như không cười nói.

- Ặc! Đại tẩu có gì chỉ giáo?

- À, cũng không có gì, chẳng qua hôm trước thấy Lăng tam thiếu uy phong lẫm liệt, hôm nay tẩu tẩu muốn "luận bàn" một chút.

Mục Phi Yên cố tình nhấn mạnh hai chữ "luận bàn". Lăng Huyền Phong nuốt nước bọt:

- Khụ! Đại tẩu nói đùa! Tiểu đệ cũng chỉ là múa may vài chiêu, làm sao dám so tài với đại tẩu. Để hôm khác nha!

- Không được! Ngay tại đây luôn! Dù sao cũng chưa vào thành, nơi này cũng trống trải!

- Ách! Hôm nay đệ với đại ca vừa luận võ xong, có chút mệt mỏi, tẩu tẩu xem...

- Không bàn cãi gì cả! Đấu luôn!

- Tẩu.... đại tẩu không nói lý a!

- Ngươi có bao giờ thấy nữ nhân nói lý chưa? - Mục Phi Yên trợn mắt.

- Ta... - Lăng Huyền Phong tắt tiếng, quay sang nhìn đại ca mình cầu cứu. Lăng Chấn Đông thì quay đầu ra chỗ khác, giả vờ cảm thán:

- Ai nha! Thời tiết hôm nay thật đẹp! Trăng thanh gió mát à nha!

Đang buổi sáng mà còn có trăng? Lão đại ngươi giả vờ cũng phải hợp lý một chút chứ? Lăng Huyền Phong thầm phỉ báng.

- Đại tẩu! Thế này không tốt đâu a! Chúng ta....

Vút!!!

Chưa kịp nói hết lời, một mũi tên tựa lưu tinh bắn thẳng về phía Lăng Huyền Phong.

- Sặc! Tẩu tẩu hạ thủ lưu tình a! - Lăng Huyền Phong vừa hét vừa né.- Đánh xong rồi nói! - Mục Phi Yên nhanh chóng lắp thêm một mũi tên. Một đạo lưu tinh khác lại phóng đi

Oành!!!

Lăng Huyền Phong lại né, mũi tên cắm vào mặt đất, nổ tung, tạo ra một cái hố sâu gần hai mét!

- Thằng ngốc! Đánh đi! Nàng ta là người có tên trong Quần Hiệp Bảng a! - Hệ thống lên tiếng nhắc nhở.

- Đại tẩu! Vậy thì đệ đắc tội rồi!

Ầm!!

Lại một mũi tên nữa phóng ra, vẫn không trúng, mặt đất lại có thêm một cái hố. Lăng Huyền Phong cố gắng tiếp cận, nhưng tốc độ lắp tên của Mục Phi Yên rất đáng nể, cực kỳ nhanh chóng, mỗi lần hắn định tiếp cận thì lại phải chật vật né tên. Hai người cứ thế một bên bắn tên, một bên thì né. Lăng Chấn Đông đứng ngoài tìm một tảng đá, phủi bụi ngồi xuống nhìn lão bà đại triển thần uy.

Một lúc sau, Mục Phi Yên với tay rút tên, nhưng bó tên không còn cái nào. Lăng Huyền Phong được thế lao tới. Đúng lúc này:

- Dừng! Ta chịu thua!

Mục Phi Yên cao giọng nói. Lăng Huyền Phong giữa chừng phanh gấp, trố mắt ra nhìn:

- Như vậy cũng được hả?

Lúc này, hệ thống lên tiếng xác nhận:

- Như ta đã nói ngày trước, không quản biện pháp gì, chỉ cần đối phương chịu thua, hoặc bị ngươi đánh bại, hoặc là giết, coi như nhiệm vụ hoàn thành!
Quả nhiên con số người bị đánh bại đã nảy lên 7/32. Lăng Huyền Phong thu công, nói:

- Đại tẩu quá khen! Vừa rồi...

- Ngươi có sơ hở!

Mục Phi Yên thừa cơ đạp một phát, Lăng Huyền Phong không đề phòng bị lã ngăn ra, chưa hết, Mục Phi Yên nhảy tới tung một quyền vào bên mắt nguyên vẹn của hắn.

Phịch! Hự!

Lăng Tam thiếu chỉ biết bi phẫn hét:

- Sao tẩu nói là mình đầu hàng cơ mà!

- Vậy mà ngươi cũng tin? Bây giờ chịu thua chưa?

- Tẩu không nói đạo lý!

- Ngươi thấy nữ nhân nói đạo lý bao giờ chưa?

- Ặc...

Không còn gì để nói, Lăng tam thiếu cúi đầu, hai con mắt sưng húp, chỉ nhìn thấy một đường thẳng mà thôi. Lúc này Mục Phi Yên đi tới véo lỗ tai Lăng Chấn Đông.

- Ái! Ta đã làm gì sai?

- Còn không nói làm gì sai? Đường đường là một đại tướng quân uy phong lẫm liệt, hôm nay lại bị đệ đệ của mình đánh cho thành đầu heo. Ngươi có thấy mất mặt không hả?

- Ặc! Lão bà! Chỉ là luận bàn thôi mà?

- Luận bàn? Ta tin ngươi thì có quỷ! Nhìn bộ dạng của ngươi rõ ràng là bị người đánh, lại còn chống chế là luận bàn hả? Ta khinh! - Mục Phi Yên khinh thường.

- Hề hề! Chẳng phải có lão bà nàng vừa báo thù giúp ta hay sao?

- Im miệng! Sau này phải tăng cường tu luyện cho lão nương! - Mục Phi Yên ngón tay xoắn một góc 180 độ.

- Ái ui!

Lăng Huyền Phong cười khổ. Thì ra lão bà đi xả hận cho lão công. Móa! Bản thiếu gia bị oan!

Một màn tấu hài "nương tử báo thù cho lang quân" theo tiếng kêu như heo bị chọc tiết của Lăng đại công tử cứ như vậy mà kết thúc. Nạn nhân là Lăng tam thiếu có uất ức nhưng không dám làm gì. Người ta là đại tẩu tương lai của ngươi a! Ngươi dám báo thù sao?

Chương 173: Tỷ võ bị lùi ngày

Lăng Chấn Đông tới Độc Cô Phủ ở lại 5 ngày, trong 5 ngày đó, hắn thường xuyên kéo đệ đệ Lăng Huyền Phong đi luyện võ, kết quả đương nhiên là ăn hành ngập mồm, tuy nhiên từ đó cũng rút ra được kha khá kinh nghiệm chiến đấu. Khi không luyện võ thì cả 2 lại đi thỉnh an nãi nãi làm bà rất vui. Về phần Lăng Hiếu Kiệt thì vẫn đang ở Thiên Tinh học viện học tập, bởi sắp tới có một kỳ thi quan trọng. Một ngày kia, Lăng Huyền Phong kéo Lăng Chấn Đông lại một góc.

- Đại ca! Huynh chủ tu thương pháp đúng không?

Lăng Chấn Đông ậm ờ vài tiếng. Lăng Huyền Phong gật đầu, dúi vào trong lòng Lăng Chấn Đông 2 quyển sách

- Cầm lấy cái này!

Lăng Chấn Đông tò mò nhìn xuống, cả 2 quyển sách có ghi: Trường Phong Tuyệt Học: Lăng Vân Tâm Kinh, Trường Phong Tuyệt Kỹ: Nhạc Gia Thương Pháp.

- Ồ! Một bộ công pháp với một bộ thương pháp?

- Đúng thế. Đệ thấy trong quân đội thì công pháp tu luyện không có, nếu như đệ không nhầm thì huynh vẫn đang tu luyện công pháp cũ của học viện Thiên Tinh, nó đã sớm không còn thích hợp nữa rồi. Huynh chủ tu thương thì có bộ thương kỹ này để luyện. Trong quân đội thì không chú trọng võ kỹ, chỉ cầu giết địch. Vừa hay bộ thương pháp này phù hợp. Nhưng ta phải báo trước, những cái này chỉ có mình huynh được học, học xong liền hủy đi, không được có kẻ thứ 3 biết được. Nếu không, đệ sẽ đích thân phế bỏ huynh!

Mấy câu cuối cùng, Lăng Huyền Phong nhấn mạnh, đồng thời thả ra một tia sát khí, làm cho Lăng Chấn Đông rùng mình một cái, biết đệ đệ mình không nói đùa, hắn quyết định sẽ không làm trái lời. Hơn nữa, bộ công pháp cùng vũ kỹ này xem qua quả thực rất kỳ diệu, nếu thả ra ngoài thì sẽ gây oanh động lớn, dẫn đến tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy, hắn cũng không phải kẻ ngu, để lộ ra làm gì cả.

- Vốn đệ cũng muốn tìm công pháp cho đại tẩu, nhưng nàng ta lại dùng cung tiễn, nên đệ bó tay, không tìm được.

- Không sao! Đệ đã vì ta mà bỏ ra những thứ quý giá này, làm sao ca ca đây không biết đủ chứ? Ngươi yên tâm! Sau này nếu có dịp đến quân doanh, ta sẽ....

Lăng Huyền Phong nghe đến đây thì túm áo đại ca hắn mà gầm lên:

- Nếu huynh còn có ý định giới thiệu vài tên mãnh nam, bản thiếu gia cho huynh ngủ với heo mẹ, xong dẫn đại tẩu tới xem! Trong túi bản thiếu gia còn vài bình xuân dược, có muốn thử không?

- Ách!

Lăng Chấn Đông rụt cổ lại. Bị chính đệ đệ mình hạ xuân dược xong cho ngủ với heo mẹ, đây là chuyện tình mất mặt cỡ nào? Hắn biết điều ngậm mồm lại, lắc đầu như trống bỏi:

- Không phải! Không phải! Ý ta là sẽ dẫn đệ đi du hí một vòng a!

- Hừ! Tạm thời ghi nhận!

Tối cùng ngày, Tô Mị rốt cục cũng trở lại, không nói hai lời, liền kéo tay Lăng Huyền Phong mà nũng nịu:

- Tướng công!

- Sao thế Mị nhi?

- Thiếp muốn được nâng cao công lực!

- Ừm, vậy thì cố gắng tu luyện thôi!

- Không được! Thiếp muốn tăng càng nhanh càng tốt!

Lăng Huyền Phong vốn còn muốn cho Lăng Chấn Đông một viên Dịch Cân Đan, nhưng hệ thống ngay lập tức ngăn cản:

- Đừng cho nàng sử dụng!

- Vì sao?

- Cái thứ ở trong người nàng ta, đến giờ vẫn chưa biết là cái gì. Nếu như vội vàng cho nàng phục dụng đan dược, ta dám chắc đến chín phần sẽ bị thứ kia hấp thu mất, trường hợp xấu nhất nó sẽ dẫn đến bạo phát năng lượng, khiến cho nàng ta bạo thể mà chết. Ngươi muốn vậy sao?

Lăng Huyền Phong toát mồ hôi lạnh. Không nguy hiểm đến thế chứ? Hệ thống dường như biết được suy nghĩ của hắn, liền giải thích:

- Cái thứ bên trong nàng ta chứa một loại năng lượng khá kỳ lạ, nhưng không hiểu sao ta lại cảm thấy nó rất quen thuộc, giống như...
- Giống như cái gì?

- Giống như là nó không thuộc ở thế giới này vậy. Nó không hề phù hợp với miêu tả về đấu khí ở đại lục này.

- Không phải ở thế giới này, chẳng lẽ...? - Lăng Huyền Phong nghĩ đến một khả năng, sắc mặt tái đi.

- Đúng vậy, nhưng ta không dám chắc 100%, nhưng 50% là có. Hơn nữa, cái thứ này nó ẩn chứa năng lượng vô cùng lớn, chỉ một sơ xuất nhỏ cũng khiến nó bạo phát, hậu quả rất khó lường.

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?

- Chuyện này ta cũng không biết, chỉ còn cách chú ý quan sát thôi. Về phần đan dược, nên bỏ suy nghĩ này đi.

Tô Mị thấy hắn sắc mặt lúc thì tái nhợt, lúc thì nhíu mày suy nghĩ, liền hỏi:

- Tướng công! Có chuyện gì thế?

- Sao? À! Không có chuyện gì. Chẳng qua ta đang suy tính.

- Suy tính chuyện gì?

- Việc nàng muốn tăng công lực ấy. Sự thực ta nên nghĩ nàng nên đi theo lộ tuyến hiện tại, xây dựng vững chắc căn cơ, sau này nếu có cơ hội, ta sẽ giúp nàng một tay, được chứ?

Tô Mị nghe thấy hắn nói vậy, cảm thấy có lý, liền không đòi nữa.

- --------------------------------------------

Một ngày nọ, Lăng Huyền Phong đang ngồi uống trà, xem Lăng Chấn Đông luyện võ ở Độc Cô gia, Lăng Hiếu Kiệt hớt hải chạy đến:

- Tam ca! Tam ca!

Bỏ chén trà xuống, hắn nhàn nhạt hỏi:
- Có chuyện gì? Từ từ nói.

- Tam ca! Chuyện là... Ặc! Đại ca! Sao huynh lại ở đây?

Lăng Chấn Đông sắc mặt đen thui. Chó má! Tiểu tử ngươi trong đầu chỉ nghĩ đến Lăng Huyền Phong, lão tử đứng lù lù một đống ở đây, không chào hỏi mà còn ra vẻ ngạc nhiên vậy? Lập tức vứt trường thương xuống, chạy đến bóp cổ Lăng Hiếu Kiệt:

- Lão tứ chết tiệt! Ngươi là đồ vô liêm sỉ! Ngươi có biết tôn ti trật tự không hả? Lão tử đứng ở đây cả buổi, ngươi vào không chào lấy một câu, chi biết hét lên Tam ca Tam ca! Ngươi con mẹ nó còn hỏi sao lão tử ở đây?

Lăng Hiếu Kiệt bị đại ca bóp cổ, lập tức nghẹn giọng:

- Ặc! Đại ca tha mạng! Đệ xin lỗi a!

- Đánh rắm! Lão tử hôm nay phải dạy cho ngươi một bài học về tôn ti trật tự!

Và thế là không để ý đến lời cầu xin của lão tứ, Lăng Chấn Đông xách cổ hắn ra làm bao cát, đấm đá túi bụi. Con bà nó thoải mái! Lần trước bị lão tam hành cho đến thảm, đến bây giờ rốt cục cũng được xả hơi! Khà khà!

Một lúc sau, Lăng Hiếu Kiệt bưng cái mặt sưng húp đến chỗ Lăng Huyền Phong:

- Tam ca! Cứu đệ!

- Cứu cái con trym! Hắn là huynh trưởng, ngươi bảo ta cứu ngươi bằng cách nào? Thôi bớt lời nói nhảm, có chuyện thì nói, có rắm mau phóng!

Lăng Hiếu Kiệt nuốt hận, liền kể ra:

- Lần tỷ võ Học Hữu sắp tới bị hủy!

Lăng Huyền Phong ngồi thẳng lưng dậy:

- Sao lại hủy?

- Nghe các giáo sư trong học viện nói, là ở Trạm Lư Thôn cách Ngọa Đương thành 100 dặm, xuất hiện bệnh dịch cổ quái.

- Cái gì? Kể rõ ta nghe!

Lăng Huyền Phong tức thì căng thẳng, lập tức tra rõ ngọn ngành. Cách Ngọa Đương Thành có 100 dặm? Bệnh dịch này... chẳng lẽ...?

Lăng Hiếu Kiệt nói tiếp:

- Nghe nói bệnh dịch này, lần đầu tiên xuất hiện. Những người bị nhiễm bệnh đều có chung một triệu chứng đó là ho, sốt, và khó thở, cơ thể mệt mỏi. Hơn nữa nó còn có khả năng lây lan vô cùng mạnh, những người tiếp xúc gần đều bị lây nhiễm! Hiện tại Trạm Lư thôn đã bị phong tỏa, trong phạm vi 10 dặm đều bị lập chốt kiểm soát, không cho ai ra vào.

- Nguồn gốc là do đâu?

- Đệ không rõ, bởi vì chưa phát hiện ra được nguồn gốc lây lan. Hiện tại triều đình đã hạ lệnh cách ly, tập trung toàn bộ nhân lực để kiểm soát, khả năng cao trong thời gian ngắn chưa thể xong được, nên đã quyết định dời Học Hữu hội võ đi sang thời điểm khác.

- Lùi đến lúc nào?

- Thêm 3 tháng nữa! Bây giờ là tháng 11, đến tháng 6 năm sau sẽ tiến hành!

- Được rồi, đến lúc đó nhắc ta một câu là được. Ta có việc một chút, phải ra ngoài, hai người cùng nhau hàn huyên đi.

Nói xong, không để cho 2 người phản ứng, Lăng Huyền Phong bỏ đi ra ngoài.

Chương 174: Đi đến Trạm Lư Thôn

Lăng Huyền Phong vô cùng lo lắng, như vậy phía Văn lão đầu đã có hành động mới. Lần này bọn chúng đã công khai gây ra một loại đại dịch mới, khiến cho Lăng Huyền Phong nhớ đến dịch SARS ở địa cầu kiếp trước. Năm 2002, SARSr-CoV đã lây lan cho hơn 8000 người chỉ trong một thời gian ngắn! Nếu như tình hình ở Trạm Lư thôn không được kiểm soát tốt, lây lan mạnh mẽ ra toàn đế quốc giống như SARS... Lăng Huyền Phong không dám nghĩ tiếp. Đến lúc ấy... số lượng cương thi là bao nhiêu? 10 vạn? Trăm vạn? Hay là...

Lăng Huyền Phong rùng mình. Văn lão đầu, vì quyết tâm hồi sinh Trụ Vương và xây dựng thế lực, ngươi dám làm chuyện đó sao?

Đúng lúc này, một giọng nói làm hắn tỉnh lại:

- Thiếu gia! Thiếu gia!

Quay đầu lại, Lăng Huyền Phong nhìn thấy người quen:

- Sao các ngươi lại ở đây?

Phía trước hắn có 3 nam tử hán mặc đồ đen, ở trên ngực áo có thêu một chữ "Lăng" màu tím, mặt mũi vô cùng quen thuộc...

- Lý Mục, Trương Lâm, Trương Phương tham kiến tam thiếu gia!

Gật đầu một cái, Lăng Huyền Phong hỏi:

- Lăng gia nhận được thư của ta rồi?

- Hồi thiếu gia, đúng vậy. Lần này chúng ta đến đây, mang theo ngân phiếu 200 vạn kim tệ, đồng thời được lệnh ở lại để nghe thiếu gia sai sử!

200 vạn kim tệ? Không tồi! Như vậy là bớt mối lo tiền bạc. Còn 3 gã Ảnh Vệ này, được chân sai vặt cũng không tồi, vừa lúc hắn nghĩ ra điều gì:

- Lý Mục! Các ngươi ngày trước đều đã từng lưu lạc giang hồ?

- Hồi thiếu gia, chỉ có nhị đệ và tam đệ, còn thuộc hạ là được Lăng gia thu dưỡng từ nhỏ.

QUay sang Trương Lâm và Trương Phương, Lăng Huyền Phong hỏi:

- Các ngươi có biết Cái Bang?

Trương Lâm cùng Trương Phương nhìn nhau, tại sao thiếu gia lại hỏi chuyện của bang phái giang hồ này? Trương Phương trả lời:

- Hồi thiếu gia, Cái Bang được thành lập cách đây khoảng hơn 40 năm, đương đại bang chủ đời thứ 2 là Đơn Đình Quốc, mới nhậm chức được 8 năm. Thành viên bang phái chủ yếu là ăn mày, khất cái, những thành phần vô gia cư, số lượng thành viên rất đông đảo, nhưng khá ô hợp, không có một tổ chức thống nhất nào cả.

- Các ngươi có biết có thành viên Cái Bang nào ở đây chăng?

- Hồi thiếu gia, chuyện này rất khó nói. Không phải khất cái nào cũng là người của Cái Bang, thường thì họ không công khai thân phận, trừ khi bắt buộc hoặc họ tự nguyện, nếu không sẽ không biết được. Thuộc hạ nghe nói ở Đế Đô cũng có người của Cái Bang, nhưng không biết là ai, ở chỗ nào.

Hóa ra là vậy, người của Cái Bang che giấu thân phận, thảo nào tìm không ra. Lăng Huyền Phong vuốt cằm. Làm thế nào để tìm được đây?

Trong lúc suy nghĩ, Lý Mục có nói:

- Thiếu gia, ngài muốn hỏi về môn phái giang hồ, sao không hỏi những nơi như Thanh Vân Các, Tuyệt Tình Cốc hay Thủy Vân Động, mà lại hỏi môn phái tạp nham này?

Lăng Huyền Phong gõ đầu Lý Mục:

- Ngu ngốc! Tuy rằng những môn phái khác danh xưng thiên hạ, nhưng nếu như so về giá trị thực dụng mà nói, so với Cái Bang thì thua mườn vạn tám ngàn dặm!

3 người Lý Mục nhìn nhau rồi nói:

- Thỉnh thiếu gia chỉ giáo. - Các ngươi có điều không biết. Khắp thiên hạ, hầu như nơi nào cũng có môn hạ của Cái Bang, mọi thông tin từ trên xuống dưới đều có thể biết được, đặc biệt là thông tin tình báo! Thử tưởng tượng xem, thông tin tình báo của địch nhân lại nằm trong tay của bang chủ Cái Bang, đây chính là giá trị lớn cỡ nào á!

3 người đều hiểu ra, thì ra là vậy.

- Nếu như sau này ta muốn xưng bá thiên hạ, chắc chắn sẽ đắc tội không ít người. Vậy khi đối thủ của ta có hành động, ngay lập tức được môn hạ báo về, đó là tin tức quý giá bực nào? Ta có thể chuẩn bị trước bao nhiêu kế hoạch đẩy chúng vào chỗ chết? Các ngươi là người giang hồ, chỉ nghĩ đến danh tiếng mà thôi, những thứ này, ta cam đoan rất ít người nghĩ đến.

- Như vậy, thiếu gia ngài có ý định thâu tóm Cái Bang?

- Chính xác! Chính vì vậy ta mới đi tìm môn nhân của Cái Bang tại đế đô này, ngặt nỗi không phát hiện ra được ai.

Lý Mục đột nhiên nói:

- Thuộc hạ có một cách, không biết có sử dụng được không?

- Nói!

- Sau 2 tháng, tại đế đô có tổ chức một hội chợ vô cùng lớn, thuộc hạ đoán rằng môn nhân Cái Bang chắc chắn sẽ tề tụ tại đó. Đến lúc đó, thiếu gia ngài hãy giả vờ để lộ tiền tài, cố ý để bọn họ móc túi, sau đó theo dõi, có thể sẽ tìm ra.

Lăng Huyền Phong vuốt cằm suy nghĩ:

- Ừm... cách này có vẻ được, đến lúc đó rồi tính.

Đúng lúc này, hệ thống chợt vang lên âm thanh:

- Phát động nhiệm vụ: "Yêu nghiệt dạ hành". Trạm Lư Thôn bị dịch bệnh quấy phá, thay mặt triều đình Long Cửu Thiên trong 2 ngày tới sẽ xuất hành đến Trạm Lư Thôn, đi theo hắn, phát hiện bí mật đằng sau dịch bệnh của Trạm Lư Thôn. Phần thưởng: 5 viên Dịch Cân Đan, 500 lệnh bài Cửu Âm, 1 lần quay thưởng may mắn.

Phát động nhiệm vụ ngay lúc này? Còn liên quan đến Trạm Lư Thôn? Xem ra suy đoán của mình không sai, tám phần liên quan đến Văn Lão đầu. Nhắc đến Long Cửu Thiên, có một chuyện khúc mắc hắn muốn hỏi Tô Mị một chút.

- ------------------------------

- Mị Nhi, ta muốn hỏi nàng một chuyện. - Tướng công, chàng muốn hỏi chuyện gì?

- Về việc của Long Cửu Thiên, nàng với hắn ta quen biết như thế nào?

Tô Mị không rõ vì sao hắn lại hỏi chuyện của Long Cửu Thiên, liền hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

- Có một việc làm ta cứ khúc mắc trong lòng. Nàng có nhớ lần trước lúc chúng ta cứu hắn không?

- Có nhớ.

- Lúc đó... khi nhìn thấy hắn bất động, nàng khóc rất thương tâm a! Làm cho ta cảm thấy ghen tị.

Tô Mị phì cười, hóa ra hắn đang ăn dấm chua.

- Ái chà chà! Hóa ra có người đang ghen!

- Nào có, ta...

Lăng Huyền Phong đỏ mặt, quay sang chỗ khác để che giấu sự xấu hổ. Tô Mị càng được thế cười như nắc nẻ:

- Đúng là chàng đang ghen! Ha ha!

- Ta không có...

- Chàng có là có mà! Ha ha ha!

Hai người đùa giỡn nhau một lúc, Tô Mị liền chui vào lồng ngực hắn:

- Tướng công, chàng yên tâm, thiếp với Long Cửu Thiên thật ra không có gì cả, chẳng qua...

- Chẳng qua là gì?

- Hì hì, thật ra thiếp từ nhỏ là một cô nhi, không biết phụ mẫu mình là ai. Năm thiếp được 4 tuổi, là Long Cửu Thiên thấy thiếp tội nghiệp nên đã đưa ta đến chỗ sư phụ của ta, sau đó hàng ngày hắn đều đến thăm hỏi, chơi đùa với thiếp. Hắn giống như là một người đại ca của thiếp vậy. Cho nên lần đó khi thấy hắn như vậy thiếp cảm thấy giống như mất một người thân. Hơn nữa hắn bây giờ cũng đã gần 50 tuổi rồi, chuyện đen tối mà chàng nghĩ sao mà có thể chứ. - Tô Mị bĩu môi.

- Hóa ra là thế.

- Mà tại sao hôm nay chàng lại hỏi thiếp về Long Cửu Thiên vậy?

- Mấy ngày tới Long Cửu Thiên sẽ tới Trạm Lư Thôn, ta cũng sẽ đi theo hắn.

- Vậy sao? Trùng hợp thay, Mộ Dung tỷ tỷ cũng đã giao cho thiếp nhiệm vụ tới Trạm Lư Thôn, đang định nói với chàng.

- Vậy chúng ta cùng đi nhé?

- Ừm!

Chương 175: Yêu nghiệt dạ hành

2 ngày bình lặng cứ thế trôi qua.

Vào sáng sớm, Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị, 3 Ảnh Vệ đứng trước cửa thành chờ Long Cửu Thiên. Hắn căn dặn mọi người:

- Lần này đến Trạm Lư Thôn, tình hình dịch bệnh phức tạp. Để tránh lây lan, chúng ta đều phải lấy vải sạch che đi mũi và miệng. Tránh nguy cơ lây lan, yêu cầu tất cả không được tiếp xúc gần với người ở đó, khoảng cách an toàn tối thiểu phải là 2 trượng. Nhớ phải vệ sinh thân thể sạch sẽ. Tuy rằng chúng ta là người tu luyện, sức đề kháng cao, nhưng vẫn phải đề phòng bất trắc.

Đêm hôm trước hắn đã báo trước với Lăng Chấn Đông về ý định của mình, Lăng Chấn Đông chỉ trầm tư, sau đó gật đầu, rồi dặn dò nhớ cẩn thận. Lăng Huyền Phong cũng đã nói chuyện với nãi nãi Độc Cô Tiểu Phương. Bà cũng không phản đối, chỉ nói hắn sớm trở về.

- Long Cửu Thiên đến kìa! Long huynh!

Một nam tử hán lưng đeo trường kiếm, mặc một bộ áo bào màu nâu cưỡi ngựa đi tới, nghe thấy tiếng gọi, hắn nhìn tới, lập tức nhận ra:

- Thì ra là các vị? Không biết tìm Long mỗ có chuyện gì?

Lăng Huyền Phong thúc ngựa đến chắp tay nói:

- Có phải Long đại hiệp định đi đến Trạm Lư Thôn? Vừa hay chúng ta cũng có sự vụ cần đi đến đó, không bằng chúng ta cùng đi? Dù sao đến đó không chừng Long huynh cũng sẽ cần trợ giúp.

Long Cửu Thiên ngạc nhiên, bọn hắn cũng đến Trạm Lư thôn sao? Ngẫm nghĩ một hồi, Long Cửu Thiên gật đầu, dù sao có thêm người cũng tốt, họ đã có lòng trợ giúp, mình cũng không nên chối từ, hơn nữa đều là người quen, chắc cũng không vấn đề.

- --------------------------------------------------

Lăng Huyền Phong trên đường hỏi:

- Long huynh, về bệnh dịch của Trạm Lư Thôn, huynh có thông tin gì không?

Long Cửu Thiên trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Cũng không có thông tin gì nhiều, chủ yếu là những người bị bệnh đều có chung một triệu chứng khó thở, ho, sốt rất cao. Các y sư cũng đều bó tay. Quách nguyên soái đã ra lệnh cách ly toàn bộ nơi đó, không được cho người nào đi ra hoặc đi vào, trái lệnh xử theo quân pháp. Nhưng có một điều chắc chắn.

- Điều gì?

- Dịch bệnh lần này, tuy rằng sức lây lan mạnh, nguy cơ tử vong rất cao, nhưng lại vô dụng đối với những người tu luyện đấu khí trên Võ Sư. Chính vì vậy người bệnh chủ yếu là dân thường.

Lăng Huyền Phong gật đầu, những người tu luyện đấu khí bình thường khi đạt Võ Sư sẽ xuất hiện hộ thể chân khí. Tuy rằng khá mỏng, nhưng đề phòng bệnh dịch vẫn đủ dùng.

- Chính vì thế, hoàng thượng đã lệnh cho ta tới điều tra một phen. Còn mọi người, đến đó làm gì?

Lăng Huyền Phong cười:

- À, chuyện này là do chúng ta thấy Trạm Lư Thôn bị nạn, cũng muốn dùng tài hèn sức mọn cùng phân ưu với thánh thượng.

Long Cửu Thiên cười cười, cũng không cho ý kiến.

- --------------------------------------------------
Nhóm người từ đế đô đến Trạm Lư Thôn đi đường tắt mất 4 ngày. Đến ngày thứ 5 thì trước mặt có một trạm canh gác, quân lính phía trước ra dấu hiệu:

- Dừng lại! Người tới là ai?

Long Cửu Thiên thúc ngựa, tay cầm lệnh bài Hoàng tộc:

- Ta! Long Cửu Thiên, phục mệnh đương kim thánh thượng tới điều tra sự tình Trạm Lư Thôn!

Đám binh lính thấy lệnh bài của thánh thượng, lập tức quỳ xuống:

- Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế! Thì ra là vương gia giá lâm! Thuộc hạ nghênh đón chậm trễ, xin vương gia thứ tội!

- Không có chuyện gì! Người phụ trách ở đây là ai? Đang ở đâu?

- Bẩm vương gia! Phụ trách nơi này là Âu Dương Bình tướng quân, nàng ta đang dẫn binh lính đi tuần tra! Tầm nửa canh giờ nữa sẽ quay lại. Có cần thuộc hạ cho người đi thông báo không ạ?

Long Cửu Thiên khoát tay:

- Không cần! Tuần tra là việc nên làm. Ta vừa mới đến, có chút mệt mỏi, mang chút nước tới cho bọn ta, khi nào nàng ta quay lại thì báo đến đây gặp ta.

- Rõ!

Long Cửu Thiên cùng đám người Lăng Huyền Phong đi vào trong trạm kiểm soát. Ở đó được xây dựng giống như là một doanh trại dã chiến, binh lính đi tuần qua lại, ai ai cũng có công việc riêng của mình, tất cả đều mang vẻ khẩn trương. Nửa canh giờ sau, một nữ tướng quân dẫn theo một toán lính đi vào doanh trại, được binh sĩ báo lại, nàng ta nhanh chóng chạy đến doanh trướng trung tâm:

- Thuộc hạ Âu Dương Bình bái kiến vương gia!

- Miễn lễ! Ngươi là người phụ trách nơi này? - Bẩm vương gia, mạt tướng phụ trách chốt kiểm soát phía Nam, các chốt còn lại đều do một vị tướng quân đảm nhiệm, mỗi ngày sẽ có binh lính đưa thông tin đến liên lạc.

- Ừm! Mấy ngày hôm nay các ngươi đã vất vả rồi.

- Vương gia quá lời! Đây là chức trách của thuộc hạ.

- Khi các ngươi đi tuần, có phát hiện được gì không?

Âu Dương Bình gật đầu, nhưng mắt nhìn về phía Lăng Huyền Phong cùng đồng bạn. Long Cửu Thiên nói:

- Đều là người nhà, cứ nói.

- Vâng! Quả đúng là thuộc hạ có một số phát hiện, tất cả đều đã cho tinh kỵ báo về đế đô.

- Mấy ngày nay ta ở trên đường, cho nên không rõ tình hình, ngươi tóm tắt lại xem.

- Vâng. 2 tháng trước, dịch bệnh bắt đầu được phát hiện. Ban đầu chỉ một vài người bị, nhưng rồi đã lây lan rất nhanh. Những người tử vong đều bị viêm phổi mà chết, triệu chứng giống nhau. Đến nay... thuộc hạ e rằng toàn bộ dân cư ở đó đều đã...

Âu Dương Bình không nói, nhưng mọi người đều hiểu rằng, tất cả mọi người đều nhiễm bệnh mà chết. Mọi người đều hít một ngụm khí lạnh. Chỉ có hơn 2 tháng mà đã chết toàn bộ dân cư trong một thôn hơn ngàn người! Đây là sự tình kinh khủng cỡ nào?

- Còn gì nữa không?

- Thuộc hạ còn một số phát hiện, nhưng nếu nói ra chắc chắn sẽ không ai tin.

- Cứ nói!

- Dạ! Đó là mấy ngày hôm sau, thuộc hạ nhận được tin báo lại, đó là toàn bộ những người chết vì bệnh, đều đã biến mất một cách bí ẩn! Hơn nữa kiểm tra phần mộ cũng không phát hiện được xác! Còn nữa, hàng đêm, lính gác có nói là trông thấy bóng người ở trên đồi. Sự việc này mấy ngày gần đây mới phát hiện.

- Có người sao?

- Thuộc hạ không rõ, chuyện này quá hoang đường. Lúc cho người đến đó xem thì lại không phát hiện một ai, sự việc quá bí ẩn. Khu đó quá trống trải, nếu như có người,phải phát hiện dấu vết, đằng này cái gì cũng không có.

Âu Dương Bình nói ra làm mọi người rợn tóc gáy. Long Cửu Thiên suy nghĩ một chút rồi nói:

- Đêm nay chúng ta sẽ xem thử. Các ngươi cứ làm nhiệm vụ bình thường, chúng ta sẽ tự đi, không cần binh sĩ đi theo.

- Vương gia! Ngài...

- Cứ quyết định như vậy đi! Chỉ cần theo lệnh là được!

- Chuyện này... thuộc hạ tuân mệnh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau