TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Thôi Ngọc chết

Tô Mị ngẩn ngơ, Thu Diệp Hương ngẩn ngơ, Thôi Ngọc cũng ngẩn ngơ...

Nói túm lại, trừ Lăng Huyền Phong khoanh tay cười lạnh, tất cả mọi người đều như bị sét đánh, kinh ngạc há hốc mồm nhìn Bành Đồng bị đánh ngã.

- Kia... kia... Cái này... tướng công... cái này không hợp với lẽ thường á!

Tô Mị vẫn chưa khỏi khiếp sợ. Bành Đồng mạnh thế nào, ai ai cũng biết, vừa rồi bọn họ mấy người lần lượt vây công cũng chỉ có thể làm cho hắn chịu chút thiệt thòi. Vậy mà... Lăng Huyền Phong vừa tới, chỉ một chiêu đã đánh cho hắn nằm bẹp đất. Nàng dường như cảm thấy thế giới quan của mình dần dần sụp đổ.

Lăng Huyền Phong cười hì hì véo má của nàng nói:

- Cái gì không hợp với lẽ thường? Tướng công của nàng tu vi ngnag bằng hắn, hơn nữa hắn lại đang bị thương nặng, lại còn khinh địch. Không chết cũng là do phần mộ tổ tiên hắn bốc khói xanh a!

- Nhưng mà... từ khi nào... từ khi nào... chàng lợi hại vậy? Thiếp nhớ là vài hôm trước chàng đang là Võ Tôn Nhất giai, sao bây giờ lại... ách... Hình như là Võ Tôn tam giai?

Lăng Huyền Phong nhe răng cười:

- Chính xác là Võ Tôn tam giai! Nàng không có nhìn nhầm đâu! Hắc hắc!

Thu Diệp Hương nhìn hắn với ánh mắt không thể tưởng tượng được. Võ Tôn tam giai? Ba tháng trước mình gặp hắn, mới chỉ là Võ Tông tam - tứ giai. Sao bây giờ? Cái tốc độ này chỉ có thể dùng từ yêu nghiệt để hình dung rồi! Nếu như so với đại ca nàng năm xưa cũng kẻ tám lạng người nửa cân!

- Không được! Thiếp muốn được tăng tu vi như chàng!

Tô Mị nắm cổ áo Lăng Huyền Phong làm nũng, đôi môi hồng nhuận trề ra trông cực kì dễ thương, làm cho Lăng Huyền Phong nuốt nước bọt thầm mắng:

- Tiểu yêu tinh!

Sau đó hắn quay sang Thôi Ngọc:

- Thôi đại nhân đúng không? Cậy chức cậy quyền, mưu đồ bắt cóc dân lành, ngài cũng thật to gan à nha.

Thôi Ngọc cũng không yếu thế:

- Thì đã sao? Ngươi cũng muốn đối đầu với ta? Chắc chứ?

- Ồ? Đối đầu với ngài? Thì có làm sao? Hôm nay, với đội hình này của chúng ta tại đây, thừa sức lưu ngươi lại

- Tiểu tử! Ngươi có biết ngươi nói gì chăng? Ngươi dám đối đầu với Nội Vệ Phủ?

- Sợ quá à nha! Ngươi có chắc một mình ngươi có thể đại diện cho Nội Vệ Phủ?

Thôi Ngọc căng thẳng. Đến bây giờ, phe mình còn có 2 người, mà đối phương có 8 người, hơn nữa thực lực lại hơn hẳn bọn hắn. Phen này dễ đi khó về rồi.

- Lúc nãy ám toán lão bà ta là tặc tử ngươi đúng không? Đã hứa sẽ cho ngươi chết 36 kiểu, nào có lý gì không thực hiện?

- Ngươi dám?

Thôi Ngọc rút kiếm tấn công.

- Mọi người lo Ngô Phạm Bảo! Thu cô nương, Thượng Quan cô nương! Cùng ta đánh Thôi Ngọc!
Không nói hai lời, Lăng Huyền Phong lao lên ứng chiến. Ngô Phạm Bảo tính bỏ trốn, nhưng bị Liễu cô nương cùng Mộ Dung cô nương chặn lại

- Gian tặc! Chạy đi đâu?

- Hắc hắc! Mỹ nữ, để hôm nay ta sẽ cho các ngươi thấy, như thế nào gọi là tốc độ!

Vút Vút Vút Vút!

Ngô Phạm Bảo sử dụng khinh công, tạo ra những tiếng xe gió, thân ảnh của hắn rất khó nắm bắt.

Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!

Thôi Ngọc kinh ngạc, không ngờ cây gậy trúc của Lăng Huyền Phong kia lại cứng đến vậy. Hắn không biết rằng đó không phải là cây gậy trúc bình thường, mà là món vũ khí trong bộ "Phong Vật Chí" của Lăng Huyền Phong, đương nhiên phải cứng rồi.

- Hừ! Để xem tiểu tử ngươi có bao nhiêu tài nghệ!

Hắn múa kiếm liên tục, tạo thành từng đợt kiếm khí phóng thẳng về Lăng Huyền Phong cùng nhị nữ.

- Điêu trùng tiểu kỹ! Xem chiêu! Lãm Tước Vĩ!

Không sử dụng gậy, Lăng Huyền Phong sử dụng Thái Cực Quyền, dùng chiêu Lãm Tước Vĩ hút lấy toàn bộ kiếm khí của Thôi Ngọc.

- Sao lại có thể??!!

Thôi Ngọc Kinh ngạc hô thất thanh.

- Chưa hết đâu, còn nữa! Trả lại cho ngươi nè!

Uy lực của kiếm khí bị Lăng Huyền Phong tụ lại thành một chưởng đánh về phía Thôi Ngọc. - Hả??

Thôi Ngọc kinh hãi, muốn né tránh, nhưng mà...

- Gian tặc! Xem chiêu!

Đúng lúc này Thu Diệp Hương từ phía sau phóng tới, chém một nhát, một đạo kình phong phóng về phía Thôi Ngọc.

- Chết tiệt!

Cắn răng một tiếng, Thôi Ngọc hoành kiếm đón đỡ. Tuy nhiên vào lúc này, một loạt âm thanh trong trẻo tiến vào đầu hắn, làm cho hắn choáng váng.

- Tiện nhân! Dùng đàn tỳ bà ám hại lão tử!

Hắn muốn né tránh, nhưng không còn kịp.

Xoát!! Phành!!

Lúc này, chưởng phong cùng kình phong chém tới, Thôi Ngọc chỉ cảm thấy ngực mát lạnh, sau đó cơ thể nhẹ bẫng, đối phương cách mình một lúc một xa.

- Ta...

Ầm!!

Hắn đụng vào bức tường phía sau, khiến nó đổ sập.

- Khụ khụ khụ!

Liên tục phun ra máu tươi, Thôi Ngọc lảo đảo đứng dậy. Không ngờ đòn tấn công vừa rồi không giết được hắn!

- Các ngươi dám giết ta? Nội Vệ Phủ sẽ không tha cho các ngươi! Thả ta đi! Chuyện hôm nay coi như xong.

- Lo cho cái mệnh của ngươi đi, có thoát được hay không còn khó nói!

Lăng Huyền Phong cười lạnh, hắn không ngu ngốc mà tha mệnh cho Thôi Ngọc, nhân từ với địch nhân chính là tàn nhẫn với chính mình. Hôm nay hắn phải giết Thôi Ngọc đã.

Cuồng Long Loạn Vũ!

Phành Phành Phành!!!!

Từng đợt quyền đầu liên tục nện vào người Thôi Ngọc, kết thúc bằng một chưởng cực mạnh.

- Ta.. Tha... mạng...

Đó là những lời cuối cùng của Thôi Ngọc trước khi bị đánh cho dập nát lục phủ ngũ tạng, xương cốt bị chấn vỡ thành phấn vụn.

Chương 167

- Thôi huynh!!

Ngô Phạm Bảo kinh hô. Lần này xuất sư bất lợi, hơn nữa còn gặp họa sát thân, hắn phải mau chóng tìm cách thoát khỏi đây, nếu không chắc chắn sẽ chịu chung số phận với Thôi Ngọc mất. Dường như đoán được ý đồ của hắn, Liễu cô nương cười lạnh:

- Muốn chạy hả? Phải hỏi xem thiết phiến của lão nương có đồng ý hay không đã!

Keng! Keng! Keng!

Lại một đợt công kích từ Liễu cô nương, Ngô Phạm Bảo chật vật sử dụng ám khí để đánh lui nàng, nhưng phải trả giá bằng một vết thương ở ngực phải, máu tươi chảy nhiễm đỏ cả một mảng lớn trước ngực.

- Khốn kiếp!

Ngô Phạm bảo mắng thầm, chỉ vì một chút sơ ý mà bị dính đòn. Phải dùng tuyệt chiêu rồi!

- Lang Ảnh Song Trùng!

Tốc độ của hắn được thôi động đến cực hạn, tạo ra một huyễn ảnh. Trông giống như là có 2 Ngô Phạm Bảo vậy.

- Cái quỷ gì thế này? - Liễu cô nương nhíu mày.

Một "Ngô Phạm Bảo" nhảy về phía sau, ý đồ chạy trốn.

- Chạy đi đâu!

Mộ Dung cô nương ném phi trảo. Nhưng không có tiếng va chạm vào da thịt như tưởng tượng. Tên "Ngô Phạm Bảo" đó biến mất

- Không ổn! Là huyễn ảnh!

- Lăng tướng quân cẩn thận! - Thượng Quan Hương hét lớn.

- Hả?

Lăng tướng quân không kịp phản ứng, liền bị một bàn tay khống chế ở yết hầu.

- Tất cả dừng lại! Nếu không lão tử mà lỡ tay thì tiểu tử này sẽ đi đời!

Ngô Phạm Bảo núp sau lưng Lăng tướng quân hết.

- Bỉ ổi! - Mục Phi Yên dậm chân nhưng không dám hành động lỗ mãng.

- Mau chóng tránh đường! Để cho lão tử đi! Nếu không đừng trách.

Lăng Huyền Phong thấy tình hình căng thẳng nhưng cũng chưa kịp nghĩ ra cách nào. Bỗng dưng hắn nhìn thấy Lăng tướng quân nhìn Mục Phi Yên, ngón tay trỏ chỉ xuống phía dưới hai lần, Mục Phi Yên theo ánh mắt cũng nhẹ gật đầu.

- Tặc tử! Thả hắn ra, chúng ta sẽ cho ngươi đi! - Thu Diệp Hương lên tiếng.
- Ngươi nghĩ ta đần sao? Đừng hòng!

- Ngươi muốn như thế nào mới thả Lăng tướng quân? - Thượng Quan Hương nhìn chằm chằm.

- Như ta đã nói! Thả ta đi, ta sẽ lưu lại hắn một mạng!

- Không được!

- Vậy thì đừng có trách ta vô tình!

- Khoan đã!

Ngô Phạm Bảo định ra tay, Lăng Huyền Phong lên tiếng cản lại.

- Ta có điều muốn hỏi.

- Chuyện gì?

- Nghe nói Ngô Phạm Bảo ngươi là cao thủ ám khí?

- Hừ hừ! Tuy không dám xưng đệ nhất thiên hạ, nhưng vẫn tự tin rằng trong thiên hạ, về ám khí lão tử vẫn thuộc 5 người đứng đầu!

Chợt thấy Lăng Huyền Phong cười nhạt, Ngô Phạm Bảo cảm thấy sống lưng mình lạnh run.

- Vậy ư?

Vừa dứt lời, một thanh phi đao đã cắm ngập vào cổ tay của hắn. Ngô Phạm Bảo không còn cảm thấy cảm giác ở bàn tay nữa. - Hành động! - Lăng Huyền Phong hét.

Chíu! Phập!!

Một mũi tên phóng ra, cắm ngập vào chân của Lăng tướng quân, khiến hắn ngã khuỵu xuống, vô tình thoát khỏi khống chế của Ngô Phạm Bảo.

- Có sơ hở! Thiên Ma Giáng Thế!

Từ một phi đao biến thành 7, tử 7 biến thành 14, cuối cùng thành 21 thanh phi đao phóng tới. Chỉ kịp hét thảm lên một tiếng, Ngô Phạm Bảo bị phi đao cắm chi chít lên người, bỗng chốc hắn biến thành một con nhím.

- Không thể nào!

Gào lên một tiếng, Ngô Phạm Bảo lấy hết sức bình sinh, tung người lên, bất ngờ bay về phía sau, dùng tốc độ như tên bắn bỏ trốn mất dạng.

- Ha ha ha ha! Nỗi nhục hôm nay, sau này lão tử sẽ báo thù!!!

- Không xong! Hắn bỏ chạy rồi!

Thu Diệp Hương muốn đuổi theo nhưng lại bị Lăng Huyền Phong cản lại:

- Không cần đuổi theo!

- Nhưng mà...

- Các nàng không đuổi được hắn đâu. Cái danh hào Thảo Thượng Phi cũng không phải nói chơi.

- Vậy sau này tính sao? Chẳng lẽ ngồi chờ hắn quay lại báo thù à? - Tô Mị lo lắng.

- Yên tâm, hắn không chạy được bao xa đâu. - Lăng Huyền Phong trấn an.

- Ý của chàng là...

- Nàng xem...

Hắn nhặt lấy một thanh phi đao, Tô Mị nhìn kỹ, trên lưỡi đao ánh lên một màu lục quang.

- Độc dược?

- Không sai! Hơn nữa lại là loại độc chết người! Thiên hạ này, chỉ có ta mới có thuốc giải! Cho nên hắn chết chắc! Còn nữa, lúc sau nên đi tìm người Độc Cô gia, mau bảo bọn họ lôi Bành Đồng về xử trí, yên tâm bây giờ hắn đã là một phế nhân, chạy không thoát được.

Chúng nữ gật đầu, như vậy là tốt nhất. Cuối cùng 3 tên tặc tử đã bị đánh bại, đám nữ nhân thở phào một hơi, suýt chút nữa các nàng đã bị đưa vào miệng cọp.

Chương 168: Kết cục của Ngô Phạm Bảo

- Đại ca! Ngươi không sao chứ?

Lăng Huyền Phong cười tủm tỉm. Người bị cắm tên vào chân chính là Lăng tiểu tướng quân - Lăng Chấn Đông, nhi tử của đại bá Lăng Phiên Hùng.

- Ài, ta không sao. - Lăng Chấn Đông mạnh mẽ rút mũi tên ra, sau đó móc trong người ra một gói kim sang dược, bắt đầu băng bó vết thương.

- Chắc không? Huynh bị một mũi tên cắm vào như vậy, nếu là đệ chắc là khập khiễng 1 tháng a!

- Không sao! Phi Yên nàng ấy có chừng mực.

- Phi Yên? Sao huynh lại gọi.... Ố ồ ồ!!???

Lăng Huyền Phong nghẹn họng, sau đó tỉ mỉ quay lại nhìn chằm chằm Mục Phi Yên khiến nàng ta đỏ mặt. Lăng Chấn Đông thấy thế gầm lên:

- Tiểu tử thối! Nhìn cái gì?

Lăng Huyền Phong vuốt cằm nghiền ngẫm nói:

- Ngày trước ta có một người bạn, hắn nói với ta rằng: Phàm là đồ vật sẽ không tự nhiên sinh ra, mà nó cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ tay người này sang người khác.

Tô Mị đang khoác tay hắn tròn mắt hỏi:

- Tướng công! Ý đó là gì?

Lăng Huyền Phong hài hước nói:

- Đại ca ta từ bé đã đeo một chiếc vòng ngọc quý có ở trên tay, nó là di vật của đại thẩm của ta. Đại ca luôn xem nó như trân bảo. Vậy mà nàng xem, ngày hôm nay không hiểu vì lý do gì mà nó đã "tự mình" di chuyển từ tay của đại ca ta sang tay của Mục tướng quân á. Nàng nói xem, có thần kỳ hay không?

Tô Mị băng tuyết thông minh nhanh chóng hiểu ra, liền đảo tròn mắt cười hì hì:

- Ừm! Nếu đúng như vậy thì quả thật là thần kỳ a! Đại bá, ngài nói xem, vòng tay của ngài tại sao lại có mặt trên tay của Mục tỷ tỷ đây?

- Ách!

Hai người kẻ tung người hứng khiến cho Lăng Chấn Đông cùng Mục Phi Yên cúi gằm mặt vì xấu hổ, chúng nữ bên cạnh cười vui vẻ. Lăng Chấn Đông gãi đầu cười hề hề:

- Vốn định làm một bất ngờ, ai ngờ bị tam đệ ngươi nhìn ra rồi.

Lăng Huyền Phong trợn mắt:

- Cũng không phải là cái gì khó đoán. Lão huynh ngươi từ đầu tới cuối liền một khắc cũng không rời nàng, nếu nói như không có gian tình, ta tin huynh mới là có quỷ a! Mau mau làm lễ thành hôn, đại bá đang muốn có cháu nội!

Câu cuối cùng Lăng Huyền Phong phun ra làm cho chúng nữ lại được một trận cười sảng khoái, đương nhiên hai nhân vật chính lại càng xấu hổ.

- Đúng rồi! Vừa xong phải đa tạ các vị cô nương đã giúp đỡ nương tử của ta, tại hạ tên Lăng Huyền Phong, không biết các vị...

Tô Mị nhẹ nhàng cười, kéo tay hắn nói:

- Thượng Quan Hương tỷ tỷ cùng Thu Diệp Hương tỷ tỷ thì huynh cũng đã biết rồi, còn vị áo xanh này là Diệp Tử Khâm, vị cầm thiết phiến mặc trang phục dị tộc là Liễu Nhất Bình tỷ tỷ. mặc áo trắng sử dụng phi trảo là Mộ Dung Triệt.

- Lăng huynh khách khí. May là có Lăng Huynh ra tay trợ giúp kịp thời, nếu không thì ngày hôm nay hậu quả khó lường.

Lăng Huyền Phong cười nói, trong lòng thầm hô: Mẹ nó! Sao hôm nay nhiều cao thủ Quần Hiệp bảng đến đây thế này? Mà hình như ba tên vừa rồi cũng nằm trong quần hiệp bảng thì phải? Hệ thống trong đầu lên tiếng khẳng định suy nghĩ của hắn:
- Chú em đoán đúng rồi đó, 3 tên vừa rồi chính xác là người trong quần hiệp bảng.

Nhanh chóng mở bảng nhiệm vụ quần hiệp, quả nhiên số người bị đánh bại đã thành 5 người (2 lần trước là Thu Hồng Diệp và Mạc Kim Thử). Còn lại 27 người nữa, Lăng Huyền Phong thầm nghĩ. Xem ra những nàng này đều là hảo hữu của nương tử, không thể giết, không thể giết, chỉ có thể tìm cách khiêu chiến các nàng mà thôi.

- ----------------------------------------------------

- Thôi được rồi, nói chuyện chính! Chuyện hôm nay các người có cách nhìn gì? - Lăng Huyền Phong đột nhiên hỏi.

Mọi người đều trầm tư suy nghĩ, chỉ có Tô Mị nhanh nhảu:

- Chẳng qua không phải là 3 tên sắc lang muốn cướp sắc sao?

Lăng Huyền Phong dở khóc dở cười, véo lên đôi má phúng phính của Tô Mị làm nàng kêu lên bất mãn:

- Nha đầu ngốc! Thế mà nàng cũng nói được hả. Rõ ràng chuyện ngày hôm nay là có dự mưu!

- Ồ? Vậy chàng thử nêu lên cách nhìn của chàng xem?

- Tất cả thử nghĩ, Thượng Quan cô nương là tiểu công chúa của Thượng Quan gia, được Thượng Quan gia xem như trân bảo, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Ta dám cá 100 vạn kim tệ rằng nàng đi đâu cũng sẽ có người âm thầm bảo vệ. Nhưng lúc nãy thì sao? Có thấy ai tiến tới giải vây không?

Nghe đến đây, tất cả mọi người đều giật mình. Đúng thế! Đáng lý ra phải có người xông vào giải cứu các nàng chứ? Vì sao không có? Lúc nãy do bị phân tâm nên mọi người không để ý tới vấn đề này.

- Trước khi đến đây, ta ngửi thấy mùi máu tươi, men theo đó thì tìm được, ở hướng kia có 6 thi thể, trong đó 4 người mang huy hiệu gia tộc Thượng Quan, còn 2 người mặc áo xanh nhạt mang huy hiệu "Phục Ma"! Tất cả đều chết chỉ với 1 chiêu! Kẻ gây ra là Thôi Ngọc bởi vết thương từ những người chết trùng khớp với kiếm của Thôi Ngọc.

- Nhưng vì sao bọn hắn muốn làm vậy? Dù biết ở đây có Thượng Quan muội muội? - Liễu Nhất Bình nhíu mày.

- Ta nghĩ, chẳng qua Thượng Quan cô nương vô tình bị dính líu vào thôi, mục tiêu chắc chắn là 5 người các nàng. Bởi vì cho dù có cho 100 lá gan, Thôi Ngọc cũng không dám đắc tội Thượng Quan gia. Nhưng với Phục Ma hội thì khác. Trong thời điểm này, nếu như các nàng bị bắt đi, cộng với việc giáo chủ Phục Ma hội cũng bị bắt thì....

- Sao? Giáo chủ bị bắt ư? - Mộ Dung Triệt kinh hô.

- Đúng vậy, ta vốn định đến tổng đàn Phục Ma hội báo tin, nhưng nếu mọi người đã ở đây, ta sẽ nói luôn.
- Chuyện này.. quá nghiêm trọng rồi. Không được, phải về họp mặt ngay với cao tầng của hội, không thể chậm trễ! Lăng huynh, cảm ơn huynh vì đã báo tin này cho chúng ta, Phục Ma hội chúng ta thiếu của huynh một ân tình! - Mộ Dung Triệt cúi người cảm tạ.

- Không sao không sao! Dù gì nương tử của ta cũng là người của Phục Ma hội, đây là chuyện nên làm. - Lăng Huyền Phong xoát tay.

- Vậy chuyện của Thôi Ngọc thì tính sao? - Lăng Chấn Đông đột nhiên hỏi.

- Chuyện đó sao? Dễ thôi? Cứ coi như là hắn muốn giở trò với đại tiểu thư của Thượng Quan gia, bị nàng đánh chết, chỉ cần phiền Thượng Quan tiểu thư về nói lại với gia tộc một tiếng. Ta cam đoan rằng đám người Nội Vệ Phủ kia có rắm cũng không dám đánh. - Lăng Huyền Phong thản nhiên nói.

- Không sai! Chuyện này cứ giao cho tiểu nữ! - Thượng Quan Hương nhẹ nhàng nói.

- Nơi này không nên ở lâu, quan quân một lúc nữa sẽ đến, chúng ta là người của Phục Ma hội, nên rời đi, tránh phiền phức, lần này vất vả Thượng Quan muội muội rồi - Mộ Dung Triệt cười nói.

- Đại ca, đại tẩu, chúng ta cũng đi, người của quân đội không nên có mặt nơi này. À, huynh nhớ đem theo Bành Đồng về Độc Cô gia với đệ

Một câu "đại tẩu" khiến Mục Phi Yên xấu hổ, nhưng nàng cũng không lên tiếng phủ nhận.

- Tại sao lại là ta? - Lăng Chấn Đông bất mãn.

- Không huynh thì ai? Người hắn đầy máu me, sẽ làm bẩn y phục của bản thiếu gia mất! - Lăng Huyền Phong thản nhiên nói, làm Lăng Chấn Đông suýt nữa sặc nước miếng.

- Tướng công! Thiếp phải về tổng đàn một chuyến, gặp lại chàng sau nhé!

Tô Mị thơm lên má của Lăng Huyền Phong một cái, sau đó theo Mộ Dung Triệt, Liễu Nhất Bình, Thu Diệp Hương phi thân biến mất. Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại Thượng Quan Hương cùng thi thể của Thôi Ngọc. Nhìn theo phương hướng của Lăng Huyền Phong, nàng nhẹ nhàng nở nụ cười:

- Lăng gia tam thiếu, thật thú vị...

- ----------------------------------------------------

Ngoại thành Triều Ca, 60 dặm, tại một khu đồi trống không một bóng người...

- Phù! Mệt chết ta! Lần này lão Ngô ta lỗ lớn! Không những không chạm tay vào được mỹ nữ, lại còn bị đánh cho suýt chết. May mắn là bọn chúng không đuổi theo. Chết tiệt! Tiểu tử áo trắng kia thủ pháp ám khí con mẹ nó lợi hại! May mắn có thân pháp nhanh nhẹn, không thì đi bán muối rồi!

Ngồi phịch xuống một bãi cỏ, nhìn lại thương thế trên người của mình, Ngô Phạm Bảo mắng:

- Lần này phải về luyện lại ám khí! Tiểu tử! Ngươi đợi đó! Lão tử sẽ báo thù! Ấy! Tiết trời vào Đông rồi, sao nóng thế nhỉ?

Đột nhiên, Ngô Phạm Bảo mồ hôi tuôn ra như suối, thể nội bốc lên một ngọn lửa mãnh liệt, cố gắng dùng đấu khí xua tan cái nóng, hắn phát hiện ở vết ám khí tại cổ tay vô cùng rát. Vô lý, lúc nãy vừa đi vừa băng bó đã đỡ hơn rồi, tại sao ngứa thế nhỉ? Cảm thấy có chuyện chẳng lành, hắn xem lại vết thương. Nhìn thấy vết thương, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên não:

- Ám khí có độc!

Mau chóng lôi ra mấy bình thuốc giải độc, không quản ba bảy hai mốt, hắn cứ vậy nốc vào. Nhưng càng lúc hắn càng kinh hãi, bởi không chỉ ở cổ tay, những vết thương khác bắt đầu chuyển màu đen, dần dần lan tới những vị trí quan trọng.

- Không! Ta không muốn chết!

Ngô Phạm Bảo sợ hãi lớn tiếng hét, nhưng càng hét chất độc càng lan nhanh, chẳng mấy chốc người hắn đã chuyển thành một màu đen kịt.

- Ta... không.. ặc... ặc..

Ngô Phạm Bảo ngã xuống, hai mắt trợn ngược, chính thức tắt thở. Một lúc sau, da thịt hắn bắt đầu thối rữa, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương khô. Cao thủ ám khí một đời - Thảo Thượng Phi Ngô Phạm Bảo, rốt cục phơi xương nơi hoang sơn dã lĩnh.

Chương 169: Huynh đệ tâm sự

- Chúc mừng chú em đánh bại Nhị giai Võ Tôn Ngô Phạm Bảo, Tam giai Võ Tôn Thôi Ngọc, Tam giai Võ Tôn Bành Đồng, thu được kinh nghiệm Đệ Lục Dương, 117 chu thiên, ngoài ra đạt được cột mốc ẩn: Bại Tam Tôn, thu được 300 lệnh bài Cửu Âm cùng với 2 lần quay kỳ ngộ. Có muốn quay luôn.

Tiếng của hệ thống vang lên làm Lăng Huyền Phong ngạc nhiên. Kinh nghiệm thì không nói, còn có cả cột mốc ẩn? Thứ đồ chơi này ở đâu ra vậy?

- Còn có cả cột mốc ẩn hả?

- Đúng thế! Cột mốc ẩn là một tính năng mới, chỉ khi nào chú em đạt được Võ Tôn mới mở.

- Có tất cả bao nhiêu cột mốc?

- Chịu.

- Phắc! Anh là hệ thống mà không biết à?

- Cái này đi mà kháng cáo với Thiên Vương lão gia. Cái này khi nào nó đạt được thì anh báo.

- Ầy, thôi kệ, đến đâu thì đến, tối quay!

Vừa đánh bại 3 tên Võ tôn, lại là cao thủ quần hiệp, chuyện này đã làm cho nhiệm vụ có tiến triển nên tâm tình của Lăng Tam Thiếu không tệ. Trên con đường cái hắn vừa đi vừa huýt sáo.

- Ây! Tam đệ!

- Gì đó?

- Vi huynh nhớ là cách đây 2 năm tiểu tử ngươi vẫn yếu xìu, dáng người trông chẳng khác gì một con mèo bệnh, sao bây giờ thay đổi nhanh thế? Có kỳ ngộ gì hay sao?

Lăng Chấn Đông tò mò nhìn vị đệ đệ mà hồi nhỏ vẫn chạy theo sau lưng mình. Hắn thay đổi quá nhanh. Mới ngày nào mà mình bất lực nhìn hắn làm một tên hoàn khố, không có hy vọng, dáng vẻ lúc nào cũng vật vờ như người sắp chết. Tại sao mới có 2 năm không gặp, trông hắn thay đổi nhanh chóng đến vậy? Chỉ cần nhìn vẻ bề ngoài tràn đầy sức sống, ánh mắt toát ra vẻ bá khí kia, làm sao có thể liên tưởng người trước mặt với cái tên nhị thế tổ không nên thân ở Thủy Mặc thành kia chứ? Như bao người anh trai khác trong thiên hạ. Lăng Chấn Đông từ nhỏ tuy rất chán ghét hành vi ăn chơi phá phách của Lăng Huyền Phong, nhưng trong thâm tâm của mình, hắn luôn coi việc giúp cho đệ đệ hắn hoàn lương là mục đích cao cả của mình. Lăng Chấn Đông đã thử, nhẹ nhàng khuyên bảo đã có, nặng lời cũng đã từng, thậm chí có một lần hắn vô cùng tức giận đã lỡ tay đánh cho tam đệ của mình nằm liệt giường 2 tuần. Đó cũng là lúc gia gia đã đuổi hắn đi về quân doanh. Trong tiềm thức của mình, Lăng Chấn Đông luôn coi việc không thể làm gương cho đệ đệ của mình chính là thất bại lớn nhất của hắn, vì việc này mà nhiều lúc hắn rầu rĩ không thôi. Nhưng ngày hôm nay, trông được biểu hiện của đệ đệ mình, Lăng Chấn Đông như trút được tảng đá, thở phào nhẹ nhõm. Thậm chí hắn cảm thấy được thời tiết hôm nay không tệ, tiếng chim hót ngày trước khiến hắn chương tai gai mắt, sao lại thánh thót đến như vậy.

- Kỳ ngộ? Kỳ ngộ gì? - Lăng Huyền Phong giả ngu.

- Đừng có giả vờ! Ta không tin trong vòng 2 năm ngươi không làm gì mà từ một tên đấu khí nhất tầng cũng leo lên không nổi, lại còn có thể tiến triển vượt bậc được đến như thế! Đánh chết cũng không tin!
- Không tin kệ huynh a! Chuyện này ta thật sự không biết, chẳng qua trong một đêm, có một vị đại năng đi qua, thấy bản thiếu gia cốt cách tinh kỳ, là thiên tài luyện võ vạn năm có một, nên truyền cho một bộ công pháp, trong một đêm nhảy vọt lên Đại Võ Sư, sau đó bản thiếu gia không phụ sự mong đợi của sư phụ, trong vòng 2 tháng đạt Võ Vương, sau đó 1 tuần lên Võ Tông, 2 tháng sau thành tựu Võ Tôn. - Lăng Huyền Phong thành thật nói.

- Phì! Phì! Đánh rắm! Ngươi nghĩ lão tử là trẻ con 3 tuổi hả? Không nói thì thôi, ai mượn ngươi thổi da trâu hả? - Lăng Chấn Đông thở phì phò.

- Mẹ kiếp! Ngươi xưng hô lão tử với ai? Bản thiếu gia tôn trọng ngươi là đại ca nên mới tiết lộ, chứ người ngoài thì có mỡ đấy mà húp nhá!

- Bản đại ca đây lại vinh hạnh quá cơ!

..............

Mục Phi Yên nhìn 2 huynh đệ nhà này đấu võ mồm mà lắc đầu buồn bực. Đại nam nhân cả rồi mà vẫn còn chửi nhau như con nít. Nàng đang suy nghĩ là gả cho Lăng Chấn Đông không biết là phúc hay họa đây.

- Không cãi nhau với ngươi nữa! Mỏi hết cả mồm. Tại sao ngươi lại bảo ta mang theo Bành Đồng về Độc Cô gia? Trực tiếp nhất đao nhị đoạn có phải nhanh không? Con bà nó, tên này không biết bao lâu không tắm, hôi chết đi được! - Lăng Chấn Đông nhăn mày.

- Đại lão gia ngươi ở trong quân ngũ, 5-7 ngày không tắm là chuyện bình thường, bây giờ còn sợ thối hả? - Lăng Huyền Phong trợn mắt

- Nhưng mà cũng không bốc mùi nồng nặc như tên này á!
- Dừng! Dừng! Đừng có ở đó mà mè nheo nữa. Lần này ngươi trở về đế đô có điều không biết. Biểu đệ của ngươi bị hắn đánh cho thành thái giám rồi, Độc Cô gia đang ráo riết truy tìm Bành Đồng. Ngươi nghĩ ta rảnh háng đến mức lưu lại mạng cho hắn hay sao?

- Cái gì? Có chuyện này nữa hả?

Lăng Chấn Đông kinh ngạc, ngoái nhìn lại tên phế nhân đang nằm sau lưng ngựa của mình. Tên này lá gan cũng quá lớn đi?

- Đừng có ngạc nhiên. Bành Đồng là do người khác thuê để ra tay, lần này hung thủ thật sự phía sau màn là An gia.

- An gia? Mấy tên nhãi ranh đó dám ư? Không sợ Độc Cô gia trả thù sao?

- Có gì mà không dám? Với lại, ngoài Bành Đồng cùng với huynh đệ An Lộc Sơn ra thì không có nhân chứng nào khác. Cho dù có hưng sư vấn tội cũng không lấy đâu ra bằng chứng. Với lại, đây là đế đô! Hoàng đế mà biết được 2 đại gia tộc khai chiến với nhau, chắc chắn sẽ không ngồi yên mà nhìn đâu á!

- Vậy giải quyết làm sao?

- Giải quyết à? Đơn giản, lần này An Lộc Minh gửi lời khiêu chiến với Độc Cô Lữ Nhân cùng với đệ và Hiếu Kiệt, 3 tháng sau quyết chiến.

- Cả lão Tứ cũng dính dáng sao? - Lăng Chấn Đông kinh ngạc.

- Ừm, chuyện này là do tên tiểu tử Hoàng gia kia thúc đẩy.

- Hoàng Thường sao? Hắn tự tin vậy à?

- Đúng thế. Theo suy nghĩ của hắn, chỉ cần đánh ngang tay lão Tứ, trong khi An Lộc Minh đánh bại Độc Cô Lữ Nhân, sau đó đệ lại bị đánh bại bởi tay sai của An Lộc Minh, thì chuyện này sẽ ỉm đi. Có điều... Hoàng Thường kia có vẻ như tự cho mình là thông minh rồi. Hắc Hắc!

- Hợp lý. Nếu là người thường thì chắc chắn chuyện này như ván đã đóng thuyền, Độc Cô gia thất bại, Lăng thị huynh đệ cũng bại, từ đó Hoàng gia có thể bám được vào chân của An gia, uy tín 2 nhà chúng ta sẽ bị suy giảm.

- Đấy là "nếu như" mà thôi, đại ca của ta, "nếu như" mà thôi.

- Coi như chuyện này ta không biết vậy, tùy các đệ đi. Đằng nào thì ta cũng không thể làm gì được.

Chương 170: Quay thưởng

Quả vốn không ngoài dự liệu, Độc Cô gia chủ khi biết được kẻ thủ ác đã ra tay ám hại cháu mình đang bị trói trong mật thất thì đùng đùng giận dữ đi vào. Vẻ mặt của hắn vặn vẹo khi nhìn thấy Bành Đồng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy. Nếu nhìn có thể giết người, thì Bành Đồng từ lúc tại đại môn Độc Cô gia tiến vào mật thất đã phải chết ít nhất một trăm tám mươi lần.

- Huyền Phong hiền chất, ngươi nói hắn đã bị ngươi phế bỏ? - Độc Cô Hàn Vân hỏi.

- Bẩm Độc Cô gia gia, hắn đã bị chất nhi đánh nát đan điền, trừ khi Võ Thần đến đây, nhịn đau bỏ ra toàn bộ tu vi một đời để trọng tổ lại đan điền cho hắn. Người cứ yên tâm, bây giờ hắn là heo, ngươi là đồ tể.

- Nói hay lắm. Hắn là heo, bản gia chủ là đồ tể. - Độc Cô Hàn Vân cười gằn.

- Chuyện này đến đây với chất nhi là hết nhiệm vụ, lão nhân gia ngài cứ tận hứng. - Lăng Huyền Phong cáo lui.

- Ừm, lui đi.

Lăng Huyền Phong ra khỏi mật thất, số phận gì sẽ đến với Bành Đồng, hắn không biết, mà cũng không có hứng để biết. Dám cả gan chọc vào Độc Cô gia, còn có thể có kết cục gì tốt sao?

- --------------------------------------

Tối hôm đó...

- Mị nhi chưa về, thôi thì quay thưởng. Đại ca! Bốc bát họ đê!

- Bát gì?

- Khụ! Là quay thưởng.

- Hừ! Nhí nhố! Nói cho ngươi biết. Theo như cách tính của ta, hôm nay là ngày 24/12, biết là gì chứ?

- Là Giáng Sinh sao? Lại có quay thưởng? - Hai mắt Lăng Huyền Phong sáng như sao.

- Chuẩn luôn! Hai lần quay thưởng kỳ ngộ nhân đôi!

- Lại còn nhân đôi? Những 2 lần? - Tên nào đó há hốc mồm, nước dãi chảy ròng ròng.

- Quay luôn chứ?

- Quay! Con mẹ nó quay!

- Bắt đầu quay!...

Một lúc sau....

- Chúc mừng chú em nhận được... Một quả đào!!!!!... Xin chúc mừng!!!- Mừng cái con khỉ! Một quả đào mà thôi! Bản thiếu gia thích thì ra chợ mua một đống nhá!

Lăng Huyền Phong ấm ức cầm lấy quả đào nhai ngấu nghiến.

- He he! Đã nói với chú em là kỳ ngộ có may rủi mà lị.

- Thôi khỏi nhiều lời! Quay tiếp!

- Ô kê, chờ chút!

.....

- Chúc mừng chú em! Nhận được.... Một Đĩnh Bạc, đổi ra kim tệ được 1 vạn!

Lăng Huyền Phong cúi đầu, lão tử không cần kim tệ a! Lão tử cần Độc Cô Cửu Kiếm hoặc Thái Cực Cổ phổ a!

- Quay lần nữa! Kỳ ngộ Giáng Sinh, bản thiếu gia không tin lần này không quay được đồ tốt!

- Xác nhận quay tiếp...

Thêm một lúc nữa...

- Chúc mừng chú em nhận được.... Nữ Nhi Hồng!! Vì là kỳ ngộ nhân đôi nên sẽ nhận được 2 vò! Cung hỉ! Cung hỉ!- Ta kháo!! - Lăng Huyền Phong ngón giữa lên trời, hận đời vô đối.

- Rượu ngon á! Ăn đào uống rượu đúng là tuyệt phẩm a!

- Phẩm cái búa!

- Còn muốn quay nữa không?

- Quay! Quay nốt! Được ăn cả, ngã về không! - Lăng Huyền Phong nghiến răng.

Các cụ có câu "quá tam ba bận" quả không sai, lần này hắn đã quay trúng.

- Coi như vận may chú không tệ, quay được...

- Được cái gì?

- Độc Cô Cửu Kiếm, 2 quyển: Phá Đao Thức, Phá Thương Thức.

Thở phào một hơi. Rốt cục cũng có đồ tốt.

- Để chúc mừng quay được thành công, em sẽ mở bình Nữ nhi hồng! Người đâu! - Lăng Huyền Phong chợt hô

- Lăng thiếu gia có gì phân phó? - Một thị nữ đứng ngoài cửa ứng tiếng.

- Trong phủ có đào không? Mang cho ta một ít.

- Vẫn có, phiền ngài đợi một chút.

Vị thị nữ này đang suy nghĩ trong đầu: Nửa đêm đi ăn đào? Lăng thiếu gia này có vấn đề? Lắc đầu, coi như có vấn đề cũng kệ đi. Hắn là soái ca, tội lỗi được tha thứ! Có được suy nghĩ thế, nàng nhanh chóng chạy đi chuẩn bị.

- Thằng nào vừa kêu "Phẩm cái búa" thế? - Hệ thống khinh bỉ.

- Ủa có hả? Sao em không nghe thấy? - Lăng Huyền Phong giả ngu.

- ... Haizzz... Sao ta lại quen được với một tên mặt dày như ngươi chứ?

- Hì hì! Anh giai quá khen!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau