TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 161 - Chương 165

Chương 161

- Ui da! Biểu tỷ! Đau ta a!

Lăng tam thiếu khổ không thể tả. Nếu là người bình thường động vào hắn, hắn đã có thể lập tức tung chưởng thông nát... à nhầm đánh bay kẻ đó đi. Nhưng hiện tại người kia là biểu tỷ, là vợ tương lai của hắn, hắn không dám ra tay a! Mà chưa cần nàng động thủ, lão tía ở nhà chắc chắn sẽ lột da hắn trước.

- Ngươi còn biết đường mò tới đây hả? Mấy tháng trước ngươi hứa gì với lão nương? Bây giờ quên rồi sao?

- Ặc! Biểu tỷ! Ngài bỏ tay ra đã!

- Không bỏ! Tiểu tử thối ngươi nếu hôm nay không cho lão nương một câu trả lời thích hợp thì đừng hòng lão nương thả ra.

Cảnh huyên náo của hai người nhanh chóng thu vào tầm mắt của bách tính xung quanh. Mọi người chủ yếu là đang cười hắn, đồng thời cảm thán vẻ dũng mãnh của Vu Thiên Tuyết ẩn bên trong dáng vẻ xinh đẹp đó.

- Khụ! Khụ! Có gì chúng ta ra chỗ khác, nơi này đông người đang nhìn a.

- Ách!

Nhận ra ánh mắt của mội người đang nhìn, Vu Thiên Tuyết lập tức tỏ ra xấu hổ, mặt ngọc đỏ bừng, đồng thời khẽ gắt:

- Tất cả tại ngươi!

Lăng tam thiếu choáng váng! Kháo! Sao lại là tại ta? Ngài chẳng nói chẳng rằng đã túm tai của bản thiếu gia, hò hét như Võ Tam Nương giữa đường, bây giờ lại đổ cho bản thiếu gia? Thiên lý ở đâu a!

Hai người kéo nhau ra một chỗ vắng người, Vu Thiên Tuyết lập tức đứng khoanh tay nhìn hắn:

- Lăng Tam thiếu, dạo gần đây ngươi rất tiêu dao tự tại a!

- Hì hì! Nàng đừng nói đùa a, tiểu đệ làm gì có tiêu dao tự tại đâu.

- Thế à? Vậy ngươi còn biết mình đã quên cái gì không?

- Quên... ta có q....

Chát!!!

Chưa kịp nói hết, hắn ăn một cái tát vào gáy thật đau.

- Ai da!!

- Hừ! Ngươi đã hứa đến học viện với ta, kết quả ngươi làm cái gì? - Nàng hét thẳng vào tai hắn.

Nhăn nhó che lỗ tai, hắn bây giờ mới nhớ ra là đúng là mình có hứa như thế thật.

- Hì hì... thì bây giờ ta đang gặp nàng a!

- Còn không phải lão nương đi tìm ngươi thì ngươi mới đến sao?

- Ặc... chuyện này...

- Còn nữa, ta còn biết được, tiểu tử ngươi dám công khai thu nạp vợ bé hả? - Vu Thiên Tuyết cười như không cười nhìn hắn.

Mồ hôi lạnh chảy đầy trán, Lăng tam thiếu thầm hô hỏng bét, lại để nàng biết trước.

- Biểu tỷ! Nàng để ta giải thích!

- Không cần thiết! Dám công khai sau lưng ta thu nạp lão bà. Phu quân đại nhân ngươi bản lĩnh cũng lớn à nha!- Đâu có đâu có, nàng cứ nói quá!

- Có nói quá sao? Ngươi có biết nếu dám làm như thế thì có hậu quả như thế nào không?

Vu Thiên Tuyết cười lạnh, hai ngón tay thon dài làm thủ thế hình chiếc kéo, nhìn xuống đũng quần hắn.

Lăng Huyền Phong hoảng hốt, theo bản năng vội vã lấy hai tay che đũng quần lại, phía dưới háng có chút lạnh lẽo, thằng em không biết lúc nào đã co rụt lại còn có một mẩu, liên tưởng chắc phải dùng nhíp để kéo ra mất.

- Không! Không! Đừng! Cái này không đùa được a! - Hắn lắc đầu như trống bỏi.

- Có gì mà không được? Phu thê với nhau phải có quy củ. Ngươi dám công khai thu nạp lão bà, làm sai thì phải chịu phạt a!

- Nhưng mà...

- Nhưng cái rắm! Hừ! Lần này nể tình lần trước ngươi tặng cho cho ta đan dược với công pháp, lần này tha cho một mạng. Nếu còn có lần sau thì đừng trách bản tiểu thư vô tình!

Lăng Huyền Phong vốn định nói thời đại này tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình, nhưng lời nói đến miệng hắn liền thu lại. Với tính tình nóng như lửa của vị thê tử tương lai này, có cho mười lá gan chắc hắn cũng không dám.

- Hừ! Không nói tới chuyện này nữa. Vì sao ngươi không vào Thiên Tinh? Hơn nữa ta còn nghe nói ngươi còn có một trận khiêu chiến với An gia nữa?

- Chuyện này là có nguyên nhân của nó.

- Nguyên nhân gì?

Lăng Huyền Phong liền kể ra đầu đuôi câu chuyện từ đầu đến cuối. Vu Thiên Tuyết nghe xong, vẻ mặt không thể tin được hỏi hắn:

- Ngươi nói... tiểu Lữ Nhân kia đã...

Vừa nói nàng vừa làm thủ thế cắt một cái. Lăng Huyền Phong gật đầu:

- Chuyện này không giả được. Về công hay về tư ta đều phải tham gia chuyện này.- Ngươi nắm chắc bao nhiêu phần?

- Nếu như không có biến cố gì lớn, thì ta nắm chắc có thể cho tiểu tử An gia kia ngậm hành.

Vu Thiên Tuyết thở dài:

- Ngươi nghĩ hay lắm. Tiểu tử họ An kia ở Thiên Tinh hoành hành bá đạo là bởi vì hắn có lão sư hậu thuẫn. Từ lúc hắn vào học viện tới giờ, hắn là người được ưu ái nhất trong số các học viên của lớp đó.

- Lão sư đó là ai?

- Nghe nói là biểu đệ của lão già An Ngô Lương, tên là Hà Thần Quang

- Hà Thần Quang?

- Đúng thế. Nghe nói ngày trước tên hắn là Hà Hữu Lượng, nhưng sau đó đổi thành Thần Quang.

Nghe đến đây Lăng Huyền Phong không tự chủ nghĩ đến tên béo Hà Hữu Tài ở Ngọa Đương kia, bất chợt hắn hỏi:

- Hắn có phải đến từ Ngọa Đương?

- Í? Ngươi biết hắn?

- Không hẳn. Chẳng qua trước đây ta có đi qua Ngọa Đương thành, cũng gặp qua một người tên là Hà Hữu Tài, không biết là có quan hệ gì với tên Hà Thần Quang kia không nữa.

- Ta nghĩ là đúng. Hà Thần Quang có một đệ đệ ở quê nhà Ngọa Đương, nếu chiếu theo lời ngươi nói thì Hà Hữu Tài này chính là đệ đệ hắn.

- Bình thường Hà Thần Quang có hay kết giao với nhân sĩ giang hồ không? - Lăng Huyền Phong đột nhiên hỏi.

- Có. Nhưng mà toàn thể loại kỳ dị quái gở, không ai muốn lại gần. Lần này ta cũng muốn đến nhắc nhở ngươi. Lần này chắc chắn Hà Thần Quang sẽ an bài một vị bằng hữu của hắn đến đánh với ngươi.

- Là ai?

- Là... - Vu Thiên Tuyết ngập ngừng... - hay là lần này ngươi chịu thua được không? Dù sao chắc thắng 2 trận, không cần thiết phải trận thứ 3?

- Vì sao nàng lại nói vậy?

- Bởi vì... võ giả lần này mà Hà Thần Quang an bài, khả năng cao là Thôi Kim Đỉnh. Tên này xú danh vang xa, là một tên trộm mộ, tu vi của hắn vào khoảng Võ Tông nhị giai. Đệ đệ, lần này ngươi đừng tham gia được không?

Thôi Kim Đỉnh? Không phải chứ? Lại gặp người quen? Lăng Huyền Phong cười khổ. Lúc này hắn đã biết ngày trước làm sao tên béo Hà Hữu Tài kia lại mời được Thôi Kim Đỉnh đến áp trận. Hóa ra là vì ca ca của hắn.

- Đệ đệ... lần này nghe ta được không? - Vu Thiên Tuyết khuôn mặt lo lắng nói.

- Khụ.. khụ... cái này... biểu tỷ à. Chuyện này vốn ta nên đồng ý với tỷ, nhưng nó còn liên quan đến mặt mũi của nam nhân. Tuy nhiên ta đảm bảo với nàng, nếu như nhắm không vượt qua được, ta sẽ bỏ cuộc, thế nào?

Vu Thiên Tuyết biết đây là giới hạn của hắn, chỉ đành tiếp nhận. Hai người cùng nhau đi dạo tán gẫu một lát rồi Vu đại tiểu thư vì có việc phải quay lại học viện nên cáo từ.

- Thôi Kim Đỉnh? Nếu ngày đó thật đúng là ngươi... thù cũ chúng ta còn chưa tính xong đâu... Hắc hắc hắc!

Sau lưng Vu Thiên Tuyết, Lăng Huyền Phong cười lạnh.

Chương 162: Chiến đấu trong hẻm

Vốn định giữ biểu tỷ lại đi chơi đó đây, nhưng nàng nói có nhiệm vụ được giao nên không giữ nàng lại nữa. Lăng Huyền Phong tâm trạng không tệ dạo bước trên đường cái, bỗng nhiên hắn dừng lại.

- Có chiến đấu! Cách đây khoảng 200 mét, trong một ngõ nhỏ phía Đông Bắc! - Hệ thống lên tiếng.

- Đánh nhau thì kệ đánh nhau. Không phải việc của mình, tốt nhất đừng nên xen vào a! Em không muốn vướng vào rắc rối. - Lăng Huyền Phong thái độ dửng dưng.

- Vợ chú đang đánh nhau, có liên quan không? - Hệ thống mỉa mai.

- Á đù! Thằng nào láo toét dám động vào vợ bản thiếu gia!

Thấy hắn lật mặt như lật giấy, hệ thống chỉ có thể thầm chửi thằng vô sỉ.

- ----------------------------------

Cùng lúc đó, trong một ngõ nhỏ...

- Hắc hắc! Hôm nay bước chân ra đường, bảo sao đầu óc sảng khoái, hóa ra gặp được mỹ nữ! Ha ha ha!

Một hán tử trung niên mặc một bộ trang phục thợ săn màu xanh nhạt, khuôn mặt cực kỳ dữ tợn, mắt bên phải đeo một mảnh vải đen, nở nụ cười khả ố với hàm răng vàng khè. Đi bên cạnh hắn có đồng bạn. Người đi bên cạnh hắn, là một nam tử gầy, mặc một bộ quan phục. Nếu như không phải vì đôi mắt híp gian xảo cùng cặp ria xoắn tít phá hủy hình tượng, có lẽ trông hắn cũng không đến nỗi nào.

- Không sai, hôm nay ra đường đúng là gặp may, gặp phải 6 mỹ nữ! Vừa vặn chúng ta có 3 người. Hắc hắc! Như vậy có thể chia đều sao?

Kẻ thứ 3, là một nam tử mặc một bộ quần áo da thú, lộ ra hai bắp tay cường tráng, trên mặt còn có 1 vết sẹo dữ tợn, đáng chú ý là hai tay của hắn có hai bộ thiết trảo sắc bén.

- Hừ hừ! Hơn nữa lại còn là người của Phục Ma hội! Thôi đại nhân, việc này ngài tính sao?

Người mắt híp kia gọi là Thôi đại nhân cười âm hiểm:

- Yên tâm! Về phía quan quân do ta giải quyết. Nếu là người của Phục Ma Hội, vậy thì dễ làm.

Liếm mép một cái, hắn nhìn về phía mấy nữ tử:

- Hắc hắc! Nữ oa đầu kia đôi mắt thật đẹp, còn có hồng phục nữ oa kia là của Thôi mỗ, Ngô huynh cùng Bành huynh không có ý kiến chứ?

Nam tử họ Ngô mặc trang phục thợ săn vuốt cằm:

- Nếu Thôi đại nhân đã nói như vậy, thì nữ tử dị tộc cầm quạt cùng với thanh sam nữ tử kia là của Phạm Bảo này rồi, còn nữ nhân che mặt cùng với bạch y oa đầu thì nhường Bành huynh, thế nào?

Nam tử họ Bành chỉ bẻ cổ kêu cái "rắc", cũng không phản đối.

Về phần những nữ nhân có mặt hiện trường...

- Không xong! là Bành Đồng, lại còn tên Ngô Phạm Bảo cùng Thôi Ngọc!

Một nữ tử trẻ tuổi mặc một bộ váy màu hồng, khuôn mặt tinh xảo như phấn điêu ngọc tạc, đặc biệt là đôi mắt trong sáng như ngọc bích kia lên tiếng. Không phải ai khác, nàng chính là Tô Mị. Còn về phần các nữ tử còn lại...

- Hừ! Không ngờ gặp 3 tên sắc quỷ này ở đây! Bản tiểu thư mấy hôm nay cũng thấy ngứa tay, vừa vặn có bọn hắn ở đây.

Lên tiếng là một nữ tử trẻ tuổi, mặc một bộ y phục màu đỏ như lửa, sau lưng có một thanh Đường Đao đeo ngang. Nếu Lăng Huyền Phong ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra đây là Thu Diệp Hương. Phía sau nàng, nữ tử mặc một kiện tử y, sau lưng là một chiếc đàn tỳ bà lạnh giọng nói:

- Các ngươi to gan thật, ngay cả ta cũng dám động vào! Còn chưa biết động vào Thượng Quan gia sẽ có kết cục gì sao?
Dáng người yểu điệu, giọng nói cho dù trong trường hợp nào cũng như rót mật vào tai, lưng đeo một chiếc đàn tỳ bà. Nếu như là dân cư ở đế đô sẽ nhận ra ngay "Triều Ca đệ nhất nữ tử không thể chọc vào" - Thượng Quan Hương. Căn bản là bởi vì sắc đẹp của nàng khiến bao nhiêu kẻ trầm mê, chưa kể đến thế lực Thượng Quan gia là một đại gia tộc nữa. Thượng Quan Hương quay lại nói:

- Liễu tỷ tỷ, Mộ Dung muội muội, Diệp muội tử, xem ra lần này dạo phố lại tạm gác lại rồi.

Nữ tử mặc thanh sam họ Diệp gật đầu:

- Thật ngại quá! Đang vui lại mất hứng!

Thôi Ngọc cười hằm hè:

- Mỹ nhân, đi dạo phố ư? Không bằng tiếp bản đại gia vài chén, đỡ buồn! Hắc hắc! Còn về phần Thượng Quan gia, các nàng nghĩ mình có thể đi khỏi đây sao?

Liễu cô nương mặc bộ trang phục dị tộc, tay cầm quạt xếp giận dữ:

- Các ngươi! Bỉ ổi! Vô sỉ!

Ngô Phạm Bảo nhe răng ra:

- Mỹ nhân! Nàng xem răng ta vẫn còn đều đều thế này, sao lại bảo không có răng?

Bành Đồng bẻ khớp ngón tay:

- Nói nhiều làm gì! Xông lên cướp các nàng về! Lão tử hôm nay muốn tận hứng một phen!

Nói đoạn, hắn mài mài song trảo, thân vận khí, cúi người xuống ra bộ dáng của một mãnh thú, bất ngờ lao đến.

- Coi chừng!

Thượng Quan Hương hô lớn, lấy ra một chiếc ô màu đỏ, xòe rộng ra...
Keng keng!!!

Thiết trảo của Bành Đồng không ngờ khi chạm vào chiếc ô lại vang lên tiếng kim loại thanh thúy, hắn cũng hơi bất ngờ:

- Không tệ! Chiếc ô kia nhìn thì mỏng manh, nhưng không ngờ lại là một kiện vũ khí đã được tinh luyện khéo léo. Không tệ, rất không tệ! Ha ha ha!!!

Mặc dù có hơi bất ngờ, nhưng tay hắn cũng động theo, tung ra một quyền:

- Ngọa Hổ Quyền!

Quyền kình như gió gào thét mãnh liệt bay tới chỗ Thượng Quan Hương.

- Mỹ nhân, đỡ thử đòn này của đại gia!

Thượng Quan Hương sắc mặt trầm xuống, khí thế của một quyền này không nhỏ, nếu chính diện đón đỡ thì bản thân mình dù có ngạnh cứng cũng sẽ phải trả một cái giá không nhỏ. Trong nháy mắt, nàng nhanh chóng quyết định né một quyền này. Bành Đồng thấy thế thì cười vui vẻ.

- Không xong! - Thượng Quan Hương cảm thấy không ổn.

Ngay lập tức, Bành Đồng huy động thiết trảo:

- Lãng Quyền Binh!

Thân thể hắn liên tục xoáy tròn, tạo ra một luồng gió xoáy với sức phá hủy kinh khủng, tường gạch xung quanh bị gió thổi qua tạo thành những vệt cắt dài sâu hoắm. Thượng Quan Hương vì né quyền kình của Bành Đồng, một đòn này chắc chắn sẽ dính.

- Tặc tử! Xem chiêu!

Nhân lúc Bành Đồng không để ý, hai phi trảo như hai khỏa lưu tinh phóng tới

Phập Phập!

Không một chút trở ngại nào, móng vuốt của phi trảo cắm ngập vào hai vai của Bành Đồng.

- Cái quái...

Tức tốc nhìn lại, hắn chỉ thấy một nữ tử sắc mặt thanh tú, thân mặc một bộ trang phục bó sát người màu trắng như tuyết. Hai tay nàng đang cầm hai mảnh dây thừng điều khiển thanh phi trảo. Không để cho Bành Đồng phản ứng, nàng kéo dây thừng, thân thể theo đó phóng đi, hai chân đạp mạnh vào lưng Bành Đồng.

Phành!!!

Bành Đồng chỉ cảm thấy ở lưng có một xung lực khá lớn tác động vào, khiến lục phủ ngũ tạng hắn chấn động, thân thể bay ra phía trước vài trượng.

Phụt!!

Phun ra một ngụm máu tươi, hắn mới cảm thấy đỡ hơn.

- May quá, cảm ơn Mộ Dung tỷ tỷ! - Thượng Quan Hương thở ra một hơi. Trong lúc nguy cấp may có Mộ Dung tỷ tỷ cứu giúp, nếu không nàng đã gặp nguy.

- Không có gì, chúng ta cùng kết hợp đánh hắn! - Mộ Dung cô nương gật đầu.

Chương 163: Chiến đấu trong hẻm (tiếp theo)

- Ây dô! Mỹ nhân còn biết đánh trả à nha! Xem ra hôm nay chúng ta có vui thú rồi! Hắc hắc hắc! - Ngô Phạm Bảo nở nụ cười đê tiện.

- Câm miệng! Dâm tặc! Xem chiêu!

Thanh sam nữ tử tức giận, hai tay kết ấn, tức thì một đạo lôi điện màu vàng chói đánh xuống vị trí Ngô Phạm Bảo.

- Úi cha! Cái này mới à nha!

Ngạc nhiên hô một tiếng, Ngô Phạm Bảo cũng không chần chừ, nhanh chóng né sang một bên.

Uỳnh!!!

Đạo lôi điện bổ trúng cái cây gần đó, đánh cho thành phấn vụn.

Giả vờ rùng mình một cái, Ngô Phạm Bảo nhe răng:

- Nữ nhân này dữ dằn đó nha! Nương tử! Tí nhớ phải nhiệt tình phục vụ Ngô gia gia đó! Ha ha ha ha ha!!

- Đừng có mơ!

Cảm thấy phía sau mình có sát khí, Ngô Phạm Bảo rùng mình, vội vã cúi đầu...

Xoát!!!

Một chiếc quạt sắt cắm ngập vào bức tường bên cạnh hắn, nhìn thấy mà hắn phải đổ mồ hôi lạnh.

- Liễu tỷ tỷ! - Thanh sam nữ tử hô.

- Diệp muội! Chúng ta cùng lên!

Ngô Phạm Bảo vẫn cười hì hì:

- Thú vị! Thú vị! Các nàng ra chiêu rồi, đến lượt ta!

Cong người lại như một con độc xà, Ngô Phạm Bảo tung người lên

- Song Thanh Thích!!

Hai tay hắn xuất hiện một đôi song thích, chém liên tục nhiều nhát về phía Liễu cô nương. Nàng tuy bình tĩnh ứng phó, nhưng do tốc độ chém của hắn quá nhanh, khiến cho y phục của nàng bị lộ ra vài vết rách. May mắn tu vi của nàng khá cao, sức chịu đựng của thân thể cường hãn, tuy bị chém trúng nhưng chỉ lại vài vết cứa màu hồng nhạt.

- Ấy chà! Da trắng như mỡ dê, bản lão gia thích! Đến lượt nàng rồi đó!

Hắn quay lại, tung ra một quyền nhanh như chớp..

- Thông Bối Xung Quyền!

Thanh sam nữ tử vội vàng lấy pháp trượng đón đỡ.

Phành!!

- Hự!!

Thanh sam nữ tử bị quyền kình đánh trúng, phun ra một ngụm máu tươi, liên tục lui lại mười bước.

- Mỹ nhân! Tưởng đỡ được một quyền của ta đơn giản vậy sao? Hắc hắc! Cái gọi là xung quyền, chính là lợi dụng lực va chạm để tạo ra quyền kình đó. Cũng không khác Cách Sơn Đả Ngưu là bao! Ha ha ha ha!!!! - Chết tiệt!

Trong khi tứ nữ đang chật vật đối đầu với Bành Đồng cùng với Ngô Phạm Bảo, thì bên này Tô Mị cùng với Thu Diệp Hương lại đang giao thủ với THôi Ngọc, tình thế cũng coi như là miễn cưỡng ngang tay.

- Hừ hừ! Hai tiểu mỹ nhân, Thôi gia đây chẳng qua muốn chơi đùa với các nàng nên mới nhẹ tay, đừng có thân lừa ưa nặng! Đến lúc Thôi gia đây lỡ tay làm hỏng nhan sắc thì thật xin lỗi rồi!

Tô Mị cùng Thu Diệp Hương cắn răng giận dữ. Vừa rồi một mình hắn với hai nàng đánh đấm hời hợt, đến kiếm cũng chưa thèm rút ra.

- Hương tỷ! Làm thế nào bây giờ?

- Ta cũng chưa biết! Tặc tử đó tu vi hơn ta một bậc, trừ khi có người tu vi ngang tay hắn đánh cùng, nếu không thì tỷ muội ta chỉ có chết!

- Không được! Chúng ta không thể thúc thủ chịu trói được!

Nói xong, nàng từ trong ngực lấy ra một vật thon dài, màu đỏ chót, phía chuôi có một đoạn dây ngắn màu xám. Lập tức, nàng giật đoạn dây, tung lên trời..

Đùng!!

Một tiếng nổ chói tai vang lên.

- Các tỷ muội! Mị nhi vừa ra ám hiệu cứu viện! Người của Phục Ma Hội rất nhanh sẽ đến! Chúng ta cố gắng chống đỡ thêm một chút.

Trong thâm tâm nàng cắn răng cầu khẩn:

- Chỉ mong là vẫn còn kịp...

- Không ổn! Nàng ta gọi cứu binh! - Thôi Ngọc tức giận nói.

- Nhanh chóng kết thúc trận đấu! Mang các nàng đi! - Bành Đồng hét

- Bành Huynh nói đúng! Thôi đại nhân! Đừng chơi đùa nữa! Nhanh chóng đánh bại các nàng! - Hảo!

3 tên tặc tử gia tăng áp lực, 6 nữ bắt buộc lâm vào cảnh khổ chiến.

Phành!!

Lại tung ra một quyền nặng nề, lần này dù của Thượng Quan Hương bị bật ra, nàng dính chút thương thế, phải lùi lại. Không muốn để mình bị bắt, nàng lấy đàn tỳ bà ra đánh.

- Hắc hắc! Mỹ nhân? Nhận mệnh sao? Lấy đàn tỳ bà ra để làm gì? - Bành Đồng cười hắc hắc.

- Bành huynh chú ý! Đó không phải đàn tỳ bà bình thường đâu! - Thôi Ngọc hét.

Nhưng cũng muộn một chút.

Tranh! Tranh! Tranh! Tranh!

Nhanh chóng truyền đấu khí vào tỳ bà, Thượng Quan Hương liên tục đánh ra từng đợt sóng âm về phía Bành Đồng.

- Cái quái...

Còn chưa kịp hiểu ra, hắn bị sóng âm đánh trúng, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, lục phủ ngũ tạng bị chấn động không nhỏ, chong phút chốc hắn bị mất đi phương hướng.

- Tặc tử! Chết đi! Tẩu Mã Tảo Thành!!

Mộ Dung cô nương tung ra phi trảo tạo ra một vòng lốc xoáy

Xoạt! Xoạt!!

Bành Đồng trúng chiêu, bị phi trảo cắt ra nhiều vết thương, máu chảy đầm đìa. Vốn tưởng vài vết thương sẽ làm cho Bành Đồng thối lui, nhưng nàng đã lầm. Khi ngửi thấy mùi máu tươi, hắn trở nên điên cuồng:

- AAAA! Tiện nhân! Dám đả thương Bành gia gia! Hôm nay lão tử phải chơi ngươi đến chết!!

Đúng lúc này....

Chíu!!!!

Bành Đồng lông tơ dựng đứng, theo bản năng giơ tay lên đỡ.

Phập!!!

Một đạo lưu tinh xé gió mà đến, cắm ngập vào trong tay của hắn.

Đó là một mũi tên!

- Là ai! Lăn ra đây cho lão tử!! - Bành Đồng tức giận gầm lên.

- Tặc tử! Giữa ban ngày ban mặt, dưới chân thiên tử mà dám giở trò cướp sắc! Xem Triều Ca ta không có người sao?

Bọn hắn quay về phía người vừa lên tiếng...

Chương 164: Cứu viện

- Tặc tử! Giữa ban ngày ban mặt, dưới chân thiên tử mà dám giở trò cướp sắc! Xem Triều Ca ta không có người sao?

Một giọng nói vang lên.

- Là ai? Lăn ra cho lão tử!

Bọn hắn quay lại nhìn người vừa lên tiếng.

- Không ổn! Là nàng! - Thôi Ngọc kinh ngạc hô.

- Ai? - Bành Đồng quay sang hỏi.

- Là ai không quan trọng! Ban ngày ban mặt, 3 tên tặc tử các ngươi dám cả gan giở trò! Thôi Ngọc! Ngươi khá lắm! - Nữ nhân nọ lên tiếng.

- Mục Phi Yên! Nội vệ phủ cùng phía quân đội nước sông không phạm nước giếng! Ngươi đừng có xen vào!

Người vừa đến, thân mặc một bộ nhung trang màu nâu, tướng mạo anh khí ngời ngời, sau lưng đeo một bao đựng tên, hai tay cầm cung đang ngắm thẳng vào 3 tên gian tặc.

- Nàng chính là Mục Phi Yên? - Ngô Phạm Bảo sắc mặt khó coi, hiển nhiên cũng biết nàng là ai.

- Phì! Quản nàng cái gì Phi Yên Phi Yểu, lão tử bắt thêm cả nàng, chơi cho đã! - Bành Đồng nhổ một miếng nước bọt, lập tức bỏ qua Mộ Dung cô nương cùng Thu Diệp Hương, hướng về phía Mục Phi Yên mà ra tay.

- Tặc tử càn rỡ!

Mục Phi Yên quát, thân thể ngả về sau, tay kéo cung thành hình bán nguyệt, mũi tên của nàng được đấu khí truyền vào, lóe sáng như ánh sao.

Phanh!!

Mũi tên bay ra, tạo thành một vệt sáng chói mắt. Bành Đồng chỉ cảm thấy một đạo sát khí, không dám coi thường, hắn lập tức né tránh.

Chát!!! Ầm!!!

Mũi tên bắn trúng vị trí hắn vừa đứng, lập tức tạo ra một tiếng nổ chói tai. Mặt đất bị khoan thủng một lỗ sâu hoắm. Vuốt mồ hôi lạnh trên trán, Bành Đồng thầm cảm thán may mà mình nhanh trí, nếu không thì bị đục một lỗ trên người rồi. Mặc dù hắn là Võ Tôn thân thể cường hãn, nhưng đối mặt với đại sát khí như thế, hắn không dám ngạnh kháng đón đỡ.

- Con bà nó! Nữ nhân kia ra tay thật độc ác! - Hắn lên tiếng mắng chửi.

Mặc kệ Bành Đồng mắng, Mục Phi Yên tiếp tục rút một mũi tên ra, vẫn như trước, bắn ra một đạo lưu tinh...

Phanh!!!

Bành Đồng tiếp tục tránh né, mũi tên lại đục một lỗ ở mảnh đất sau lưng hắn. Nhưng lần này hắn không có may mắn đến vậy, mũi tên đó sượt qua sườn của hắn, gây ra một đạo vết thương.

- Hắc hắc! Nữ tướng quân ngắm bắn không tồi, có thể bắn trúng Bành gia gia! Lát nữa ta sẽ cho nàng sướng muốn chết!

- Hừ! Nhà ngươi dám sao?

Vút!!!
Một tiếng quát vang lên, Bành Đồng lại né tránh. Quay lại nhìn thì thấy mặt đất đang cắm một cây trường thương màu bạc. Mặc dù cắm xuống đất nhưng trường thương vãn run lên từng hồi.

- Cái gì? Lại có thêm một kẻ nữa muốn chết?

Một nam tử mặc một bộ quang minh chiến giáp màu bạc, khuôn mặt uy vũ tiến tới, nhanh chóng rút ra bảo kiếm, chắn trước mặt Mục Phi Yên.

- Tiểu tử! Ngươi là ai? Dám cản chuyện tốt của lão tử? - Bành Đồng gằn giọng. Tâm tình hắn có chút trầm trọng, lại có thêm cứu viện, phải kết thúc nhanh trước khi bọn hắn bị bao vây.

- Phi Yên! Nàng không sao chứ? - Nam tử quay sang nhìn Mục Phi Yên.

- Không sao! Chúng ta phải bắt bọn chúng lại!

- Được!

Thế cục bây giờ, 6 nữ có thêm 2 người đến cứu, tuy nhiên về thực lực thì lại có chút yếu hơn. 3 người bọn Thôi Ngọc tu vi thấp nhất cũng là Võ Tôn Nhị giai, đó là Ngô Phạm Bảo, còn lại Thôi - Bành 2 người đều là Võ Tôn Tam giai. Trong khi phía đối diện chỉ có Thu Diệp Hương cùng với Thượng Quan Hương tu vi cao nhất cũng chỉ là Võ Tôn Nhị giai, còn lại đều thấp hơn, nhất là Tô Mị, nàng mới chỉ là Võ Tông Nhị giai.

- Có thêm 2 người thì sao chứ? Cũng chỉ là một đám dê chờ làm thịt mà thôi. - Bành Đồng liếm mép.

Thôi Ngọc lên tiếng:

- Lăng tiểu tử! Đây không phải là địa bàn của ngươi, cũng đến đây chịu chết sao?

- Hắn họ Lăng? - Tô Mị thầm nghĩ

Nam tử họ Lăng lên tiếng:

- Nam tử hán đại trượng phu! Làm việc quang minh chính đại! Không phải địa bàn thì sao chứ? Không thể để gian tặc như các ngươi lộng hành được!
- Lăng tiểu tử! Chuyện hôm nay có trách thì phải trách bản thân ngươi ngu ngốc đâm đầu vào thôi!

Ngô Phạm Bảo thừa cơ phi 2 mảnh ám khí, Lăng tiểu tướng quân lập tức dùng kiếm đánh bay chúng, xông tới tấn công Ngô Phạm Bảo.

- Có chút can đảm! Võ Tông Thất giai cũng dám khiêu chiến ta sao?

Hắn nhảy lên, huyễn hóa ra 4 phân thân, đồng loạt ném ám khí, Lăng tiểu tướng quân tu vi thấp hơn, chật vật đón đỡ.

- Không phải mình hắn đâu! Còn chúng ta nữa!

Xẹt!!

Tranh! Tranh! Tranh! Tranh!!

Một đạo lôi điện xẹt qua đánh trúng một phân thân của Ngô Phạm Bảo, làm cho nó biến thành phấn vụn. Đó chính là thanh sam nữ tử. Sau đó Thượng Quan Hương dùng tỳ bà đánh tan được thêm 2 phân thân nữa.

- Đa tạ!

- Lăng tướng quân không cần khách khí! Chúng ta phải thoát khỏi tình thế này đã!

- Muốn thoát sao? Đừng hòng!

Ngô Phạm Bảo chuyển mục tiêu tấn công, hắn ném một thanh ám khí về phía Mục Phi Yên, Lăng tướng quân nhanh chóng đỡ được.

Keng!!!

Mặc dù chém bay được nó, nhưng tay cầm kiếm cảm thấy tê rần. Lăng tướng quân hít một ngụm khí lạnh. Quả nhiên chênh lệch tu vi có chút làm hắn cố sức rồi.

Không dừng lại ở đó, Ngô Phạm Bảo ném ra một đoạn ám khí nữa, lần này nó bay còn nhanh hơn trước.

Xoát Xoát Xoát!

Âm thanh xé gió vang lên trong không gian.

- Mị nhi cẩn thận!!

Mộ Dung cô nương kinh hãi hét lên, các nàng không thể ra tay đón kịp đạo ám khí đó. Tô Mị nhắm mắt lại, nàng biết tránh đi cũng vô dụng, chỉ biết đón đỡ...

Keng!!!!

Đạo ám khí ngay lập tức bị một vật gì đó va phải, tạo ra một tia lửa rồi rơi xuống đất. Ngay lúc này, một âm thanh lười biếng vang lên:

- Dám ở trước mặt bản thiếu gia chơi ám khí, hơn nữa còn cả gan nhắm vào lão bà ta! Tặc tử kia, hôm nay không khiến ngươi chết 36 kiểu, tính bản thiếu gia không có tới!

Chương 165: Một chiêu phế Bành Đồng

- Dám ở trước mặt bản thiếu gia chơi ám khí, hơn nữa còn cả gan nhắm vào lão bà ta! Tặc tử kia, hôm nay không khiến ngươi chết 36 kiểu, tính bản thiếu gia không có tới!

Ở trên cao, một thanh niên thân mặc cẩm bào, lưng khoác áo choàng, hông đeo một cây gậy trúc xanh, khuôn mặt anh tuấn, mày kiếm mắt sáng đang nhìn xuống 3 tên tặc tử. Chính hắn là người đã đánh văng đi ám khí của Ngô Phạm Bảo - Lăng Huyền Phong.

Tô Mị nhìn thấy hắn, lập tức vui vẻ hô lớn:

- Tướng công!

Đồng thời, trong thâm tâm nàng thở phào. Không rõ từ bao giờ, chỉ cần có hắn ở bên cạnh, mọi khó khăn phiền não đều không thể làm nàng bận tâm mảy may. Chỉ có ở bên hắn, nàng mới tìm được cảm giác yên bình.

Ngô Phạm Bảo nhíu mày, cả thiên hạ này đều biết, về bản lĩnh đánh nhau thì không dám vỗ ngực, nhưng luận về ám khí, lão Ngô hắn tự mình có thể kiêu ngạo rằng mình là một đại tông sư. Thế mà tiểu tử mới đến kia, chỉ dùng một hòn đá, đã có thể nhẹ nhàng đánh văng ám khí của mình. Cao thủ!

- Các hạ là ai? - Thôi Ngọc lớn tiếng hỏi. Đến lúc này hắn đã có ý muốn rút lui. Đối phương có tiếp viện đến liên tục, nếu như bọn hắn còn lân la thêm, chắc chắn hôm nay chạy trời không khỏi nắng.

- Ta là ai? Chẳng phải vừa nãy nàng ấy đã nói rồi sao? Bản thiếu gia là phu quân của nàng. - Lăng Huyền Phong cười.

- Ta muốn biết tên của ngươi! Có thể chuẩn xác dùng ám khí đánh văng ám khí của tại hạ, các hạ là người đầu tiên. - Ngô Phạm Bảo trầm giọng.

- Vậy sao? Thế thì rất tiếc phải nói cho ngươi... tặc tử ngươi không xứng!

- Ngươi!

Thôi Ngọc ra tay cản lại rồi nói:

- Đến bước này, hôm nay chúng ta tạm rút lui!

- Không được! - Bành Đồng phản đối.

- Im miệng! Lão điên ngươi đang bị thương, đối phương bây giờ có nhân thủ, chúng ta không còn cách nào khác.

- Cái gì mà nhân thủ? Dựa vào tiểu tử áo trắng kia? - Bành Đồng khinh miệt. Chẳng qua cũng chỉ là có chút tài nghệ ám khí, còn đâu cũng chỉ là một tên oắt con. Tài nghệ hắn được bao nhiêu?

Do phương pháp tu luyện của Lăng Huyền Phong là dị loại, cho nên trừ khi hắn vận công, đối phương cho dù là Võ Thánh cũng vô pháp nhìn ra tu vi của hắn. Hiện tại bên ngoài nhìn vào, hắn chẳng khác gì một công tử ca bình thường.

- Lão Bành! Đừng sính cường! Thôi đại nhân nói đúng, chúng ta phải rút thôi! - Ngô Phạm Bảo lên tiếng.

- Đi? 3 tên gian tặc các ngươi giữa thanh thiên bạch nhật cưỡng ép con gái nhà lành, hơn nữa còn ra tay khi dễ lão bà của ta. Bây giờ còn muốn đi? Các ngươi có thể đi được sao?

Thôi Ngọc hừ lạnh:

- Chúng ta muốn đi, chỉ bằng mấy tên nhãi nhép các ngươi cũng muốn ngăn chúng ta lại sao? Ha ha ha ha ha!!!

Thôi Ngọc cười lớn. Xác thực đội hình đối phương tuy đông người, nhưng tu vi lại kém bọn hắn một khoảng không nhỏ. Cho dù miễn cưỡng ép bọn hắn ở lại cũng không thể.
- Ồ? Các ngươi dường như rất tự tin? - Lăng Huyền Phong vuốt cằm nghiền ngẫm.

- Đương nhiên! Hơn nữa còn có tự tin đánh chết tiểu tử ngươi, sua đó vỗ mông bỏ đi!

Bành Đồng ngạo mạn nói, thân hình như một con sói lao lên, tung quyền về phía Lăng Huyền Phong.

- Bạo Long Quyền!

Quyền đầu của Bành Đồng được bao bọc bởi đấu khí, tạo thành hình một đầu hỏa long, khí thế ngút trời lao về Lăng Huyền Phong. Thấy đối phương không né, Bành Đồng độc ác nghĩ thầm:

- Sợ rồi sao? Vậy thì sau khi lão tử đánh ngươi thành cái bánh thịt sẽ bắt lão bà của ngươi đi!

Phía bên này, mọi người đều hoảng hốt, không ngờ Bành Đồng đang có ý muốn lui, lại trực tiếp tiến công, nhất thời không ứng phó kịp, chỉ biết đứng nhìn. Lăng tướng quân kinh hãi:

- Tam đệ! Không được!!

Hắn muốn xông lên chắn trước cho đệ đệ, nhưng ngặt nỗi tu vi quá thấp, tốc độ không đủ, chỉ biết trơ mắt ra nhìn. Riêng chỉ có Tô Mị vẫn mỉm cười tự tin nhìn về phía lão công của mình.

- Ha ha ha ha! Tiểu tử thối! Đi chết đi! Lão bà ngươi sẽ về tay lão tử! Ha ha ha ha!!

Bành Đồng cười lớn, phảng phất như tiểu tử trước mặt sẽ biến thành một đống thịt nát, còn tiểu nương tử kia sẽ bất lực mặc hắn khinh bạc.

Đúng lúc này, một tia sát khí thoáng qua làm Bành Đồng rùng mình, chỉ thấy thiếu niên trước mặt cười lạnh:

- Còn dám mơ tưởng về lão bà của ta? Con giun này của ngươi quá xấu, vậy mà cũng tự xưng là Long? Trong chớp mắt, Lăng Huyền Phong di chuyển rất nhanh, để lại một đạo tàn ảnh.

Oành!!!

Bạo Long Quyền của Bành Đồng đánh hụt, rơi vào bức tường phía sau, ngay lập tức, bức tường và ngôi nhà phía sau đó bị san thành bình địa.

- Chậc chậc! Bản lĩnh phá hoại cũng khá! Lão tặc ngươi làm dịch vụ phá nhà thuê có khi lại phát cũng nên! - Lăng Huyền Phong chắp tay sau lưng, cười mỉa.

- Hừ! Hóa ra cũng có chút bản lĩnh, thảo nào dám đứng trước mặt lão tử huênh hoang. Nhưng không sao, xem ngươi làm sao thoát được chiêu này của ta! Bạo Long Quyền!

Lại một đầu hỏa Long khá lớn bay về phía Lăng Huyền Phong, lần này hắn quyết định không né:

- Cho ngươi một chút màu đã muốn mở phường nhuộm! Con giun kia cũng dám xưng Lông sao? Vậy lão tặc ngươi nếm thử Long của ta xem nào! Song Long Xuất Hải!

Grao!!!!!!!!!

Song chưởng của Lăng Huyền Phong xuất ra hai đầu kim long cực lớn bay về phía Bành Đồng.

- Cái gì? Võ Tôn tam giai? -Bành Đồng Kinh hãi.

Đúng vậy, sau khi cướp được 60 vạn kim tệ từ chỗ An Ngô Lương, Lăng Huyền Phong liền mặt dày chạy qua chỗ Độc Cô Tiểu Phương xin ít tiền tiêu vặt. Lão nãi nãi không nói hai lời, lập tức ném cho hắn ngân phiếu hai trăm vạn kim tệ! Lăng Huyền Phong vui vẻ thừa cơ mua một lô đan dược đủ cho mình tấn thăng hai cấp. Sáng sớm nay trước khi ra khỏi Độc Cô gia hắn đã chính thức tiến vào Võ Tôn Tam giai!

Thôi Ngọc khiếp sợ. Thiếu niên kia vừa ra tay, hắn đã đoán được tu vi của hắn không kém gì nhóm người bên mình. Bây giờ có muốn cứu Bành Đồng thì đã muộn.

Phành! Phành!

Do khinh thường đối thủ, cộng với việc đang mang thương thế trong người, Bành Đồng chỉ tung ra 3 thành công lực. Nào ngờ Lăng Huyền Phong tu vi không kém hắn, lại tung ra 7 thành công lực! Kết quả như thế nào không cần nghĩ. Chỉ thấy hai đầu Kim Long dễ dàng phá vỡ đầu hỏa long của Bành Đồng, sau đó thế công không dừng lại đánh thẳng vào người hắn.

Phụt!!!!

Bành Đồng phun ra một búng máu, bắn thẳng ra đằng sau. Xương cốt trong người hắn đã vỡ vụn.

- Ngươi.....

Chỉ rên lên được một tiếng, Bành Đồng liền bất tỉnh.

Tất cả mọi người đứng hình ngay tại chỗ. Lăng Huyền Phong ra tay quá mạnh rồi.

Một chiêu ngay tại chỗ phế bỏ Bành Đồng!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau