TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tiểu nha đầu ăn xin

Thời gian thấm thoắt trôi đi, đã qua gần 1 tháng. Lăng Huyền Phong thì ở Lăng Phủ chuyên tâm luyện tập. Hắn muốn trong kỳ đại hội gia tộc phải hoàn thành thật tốt. Đây là thỏa thuận giữa hắn và đại bá. Nếu như làm đại bá hài lòng, hắn sẽ không quản việc Lăng tam thiếu, nếu không, sẽ bị Lăng gia chủ quản thúc rất nghiêm. Hằng ngày vẫn là thói quen luyện tập kia. Sáng luyện kiếm, chiều luyện quyền, tối lại ngồi vận nội công. Cho dù hệ thống đại ca đã giúp hắn tu luyện võ công đến tầng cao nhất, nhưng hắn vẫn phải luyện tập cho quen tay.

Trong sân tập, có một thiếu niên trẻ tuổi, bộ tóc dài đen nhánh buộc lại sau gáy, mày kiếm mắt sáng. Khuôn mặt khá đẹp trai cuốn hút. Người thường nếu nhìn thấy thì sẽ khen rằng: một thiếu niên anh tuấn. Nhưng đến khi biết được tên thì sẽ hoảng hồn chạy trốn. Thiếu niên đó không ai khác chính là "đại hoàn khố" Lăng Huyền Phong Lăng Tam thiếu gia. Hiện tại hắn đang luyện quyền, trên người mặc bộ đồ kỳ quái. Phía trên là một chiếc áo ngắn tay, không có cổ, màu xanh lục. Phía dưới là một chiếc quần cũng đồng màu xanh lục, chất liệu vải không phải tơ tằm mà là vải bông. Nếu có người hiện đại nào ở đây nhìn thấy sẽ thốt lên: Đây là quần áo của quân đội. Chính xác là vậy, Lăng Huyền Phong cảm thấy bộ đồ hắn đang mặc rất khó hoạt động, mặc vào cởi ra khá lằng nhằng, nên quyết định dựa theo bộ đồ sinh hoạt hằng ngày của quân đội kiếp trước mà yêu cầu thợ may của Lăng Gia làm. Kiếp trước hắn có đi quân ngũ 2 năm, đó là khoảng thời gian tuy rằng vất vả nhưng rất nhiều kỷ niệm khi hắn làm quen với kỷ luật quân đội, thay đổi nếp sống có phần bừa bộn của mình. Để tưởng nhớ lại quáng thời gian đó, hắn quyết định làm ra bộ đồ này. Ngày đầu tiên nhìn thấy bộ quân trang quen thuộc, Lăng Huyền Phong không nhịn được thở dài. Haizz! Ước gì được quay trở về thời quân ngũ!! Sau khi mặc vào, Lăng Huyền Phong cảm giác cánh tay của hắn dễ hoạt động hơn hẳn, luyện kiếm và quyền pháp không bị vướng víu như trước. Vì vậy hắn yêu cầu thợ may Lăng Gia làm khoảng chục bộ như vậy. Thợ may tuy không biết tam thiếu gia muốn bộ đồ này làm gì, tuy nhiên hàng ngày hắn cũng làm nhiều trò quái dị nên cũng không để tâm lắm.

Sau khi luyện xong bộ thanh phong kiếm pháp, Lăng Huyền Phong thu công lại. Cảm giác thật quen thuộc. Kiếp trước tuy không phải luyện kiếm, nhưng hàng ngày tập điều lệnh, bắn súng, lăn lê bò trườn, mồ hôi chảy nhễ nhại, đến tối về ký túc xá toàn thân đau đớn, mấy hôm sau mọi thớ cơ trên người hắn đau nhức không thôi. Tuy khổ, nhưng mà rất là vui. Nhớ đến chỉ huy cũ của hắn, cứ thấy thằng nào không nghiêm túc là cả đội bị bắt đứng nắng giữa trưa, tên bị bắt đến tối bị anh em tiểu đội lao vào hành xác. Lăng Huyền Phong ngày trước cũng bị ăn đòn đôi ba lần. Nhưng từ những trận đòn đó mà hắn kết bạn được với nhiều người. Nhớ lại trước kia, hắn không nhịn được thở dài. Thủ trưởng à, thầy có khỏe chứ, bây giờ con không thể nào qua nhà thầy uống rượu và ăn cánh gà rán của u Vân nữa rồi. Các anh em, bây giờ không còn được tụ tập cùng anh em đồng chí vào mỗi ngày cuối tháng nữa rồi, haizzzzz...

Tâm tình có chút nặng nề, hắn gọi Tiểu Tam:

- Tiểu Tam, theo thiếu gia ra ngoài giải khuây!

1 tháng này có một chuyện làm oanh động Mặc Thủy thành. Đó chính là việc Lăng Gia tuyên bố hôn sự giữa Lăng Tam thiếu gia và thiên kim của Kim Phủ đã bị hủy bỏ. Nhiều người bàn tán về chuyện này không ngớt. Đa phần đều cảm thấy may mắn cho tiểu thư Kim Gia thoát khỏi Lăng đại hoàn khố. Số khác cảm thấy trong chuyện này có chút bất thường. Bởi vì Lăng Gia rất bình thản khi Kim gia hối hôn, hơn nữa chỉ đòi Kim Gia 100 vạn kim tệ. Tuy rằng bọn hắn cảm thấy bất thường nhưng cũng không biết không ổn ở đâu, dù sao cũng không đến lượt bọn hắn quản.

Lăng Huyền Phong ra khỏi Lăng Phủ, 1 tháng là khoảng thời gian không ngắn, hắn đã làm quen với khung cảnh mỗi lần ra ngoài thì người khác gặp hắn đều né sang một bên. Dạo gần đây có nghe mọi người bàn tán về hôn sự của hắn, tất cả đều mang một vẻ hả hê khi hắn bị bẽ mặt, tuy nhiên hắn cũng không mấy để tâm. Dù sao cũng chỉ là một nha đầu Kim Tiểu Uyên mà thôi, hắn cũng không để vào trong mắt.

Đang trên đường đi, Lăng Huyền Phong thấy một góc phố có một đám người đang tụ tập chỉ trỏ bàn luận gì đó. Mang theo lòng hiếu kỳ, hắn đi tới. Nhưng do số người quá đông, hắn vỗ vai một người đứng đó không xa:

- Nè, vị huynh đệ này, có gì mà mọi người tập trung đông thế?

- Tiểu tử ngươi biết cái gì mà chen lấn? Lui ra chỗ khác chơi!

Ách... Không ngờ lần đầu tiên có người dám mắng thẳng mặt hắn. Lăng Huyền Phong ngẩn mặt ra. Vị huynh đệ này cũng thú vị à nha!

Tiểu Tam thấy chủ tử của mình bị người khác mắng, hắn tức giận lao lên đá vào mông vị nhân huynh "dũng cảm" vừa rồi:

- Tên kia, ngươi có biết đang nói chuyện với ai không?

- Quản ngươi là ai, lão tử cứ mắng đấy, có vấn đề...... A... Ặc ặc...... Lăng..... lăng...... Tam thiếu gia... Ách.... Ách... Tam thiếu gia tha mạng, tiểu nhân có mắt không tròng, không nhìn thấy lão nhân gia ngài a. Mong ngài giơ cao đánh khẽ, tiểu nhân trên còn mẹ già 90 tuổi, dưới còn con nhỏ 2 tháng, cầu xin ngài.... Ách.... Tam thiếu tha mạng a!

Vị nhân huynh kia vốn giận dữ muốn quay lại mắng người. Nhưng khi quay lại nhìn rõ người tới là ai, không khỏi hồn vía bay lên mây. Trời ạ! Ta hôm nay dẫm phải cứt chó hay sao mà lại mắng hắn a! Đây không phải là lão thọ tinh thắt cổ hay sao. Nhìn thấy Lăng tam thiếu, tên kia trực tiếp đầu đầy mồ hôi, ăn nói lắp bắp. Phía dưới đũng quần ướt ướt, trực tiếp bị dọa tới mức đái ra quần.

Lăng Huyền Phong mặt đen như đít nồi. Trông mặt ta giống ma lắm hả, làm sao vừa mới oai phong hùng dũng mà bây giờ như sợi bún thế kia. Nhăn mặt lại hắn quát:

- Đứng dây, nam tử hán đại trượng phu ăn nói tử tế cho bổn thiếu. Có chuyện gì xảy ra?

Thấy tam thiếu gia không trách tội, tên kia như được đại xá, từ giờ phải về thắp hương cúng tổ tiên, hôm nay thoát chết là tổ tiên phù hộ a!

- Tên kia, tam thiếu gia hỏi ngươi sao không trả lời?

- Ách! Tam thiếu tha mạng! Chẳng qua là có một tiểu nha đầu ăn xin muốn bán thân để lấy tiền cứu mẹ, cho nên mọi người tập trung lại thôi a!

Lăng Huyền Phong cảm thấy hiếu kỳ. Đây là lần đầu tiên hắn thấy có người bán thân để cứu cha mẹ. Trước đây, bán thân đều là các vị tỷ tỷ làm... Ách... làm trong "ngành", vì không muốn tốn sức lao động nên làm cái công việc này. Còn đây là vì cứu cha mẹ, Lăng Huyền Phong cảm thấy kính nể, đây là một người con có hiếu. Dù sao Lăng Gia cũng không thiếu tiền, thôi thì tiện tay giúp nàng. Máu quân nhân trong người hắn lại nổi lên. Kiếp trước hắn được dạy kỹ càng: Quân với dân như cá với nước. Hắn cũng từng tham gia rất nhiều hoạt động giúp đỡ nhân dân khi còn tại ngũ. Không nhịn được, hắn quyết định cứu giúp thiếu nữ kia.

- Ồ? Đã là bán thân thì bản thiếu gia cũng thấy hứng thú. Tất cả tránh ra cho bổn thiếu!

Hắn vừa hét to, tất cả mọi người giật mình, quay lại thấy "Mặc Thủy thành đại hoàn khố", tất cả đều lui lại, thầm hô xui xẻo cho tiểu nha đầu kia, bị tên vô lại kia chấm trúng, cuộc đời nàng coi như chấm dứt.- Tiểu Tam, đưa nàng lại đây!

- Vâng, thiếu gia.

Tiểu Tam đi tới người nữ khất cái kia, dắt nàng tới. Lăng Huyền Phong hỏi:

- Ngươi là người muốn bán thân?

- Hồi thiếu gia, tiểu nữ đúng là muốn bán thân?

- Vì sao?

- Hồi thiếu gia, vì phụ mẫu bệnh nặng, trong nhà lại quá nghèo không có tiền chữa trị, không còn con đường nào khác, đành làm ra quyết định này.

- Ta quyết định mua ngươi, ý ngươi sao?

- Tạ thiếu gia để tâm, tiểu nữ xin nguyện làm nô tì hầu hạ thiếu gia

- Ngươi có biết ta là ai sao?

- Dạ, tiểu nữ có biết.

- Nếu biết ta là ai, sao ngươi vẫn quyết định theo ta?

- Hồi thiếu gia, chỉ cần người giúp ta chữa trị cho phụ mẫu, tiểu Hương cho dù chết cũng không có gì oán trách.Lăng Huyền Phong cảm thấy nể phục người thiếu nữ này, dù biết hắn là ai nhưng vì phụ mẫu nàng vẫn quyết định bán thân cho hắn.

- Được, bản thiếu gia nói lời giữ lời, sẽ trả tiền chữa trị cho cha mẹ ngươi. Từ nay về sau, ngươi sẽ làm thị nữ của ta.

- Đa tạ thiếu gia thi ân, tiểu Hương xin thề sẽ đi theo làm thị nữ của ngài, đến chết không thôi.

Khất cái tên tiểu Hương liền dẫn Lăng Huyền Phong tới nhà của nàng. Khi đến nơi tiểu Hương hô lớn:

- Cha, mẹ, nữ nhi đã kiếm được tiền chữa trị cho hai người. Cha, mẹ, hai người ở đâu?

Nàng ra sức gọi nhưng không có ai trả lời. Cảm thấy có chuyện không ổn, nàng chạy vào trong nhà trong, tức thì khóc lớn:

- Cha, mẹ! Hai người sao thế này. Tiểu Hương cầu 2 người, mau tỉnh dậy a, đừng bỏ lại tiểu Hương mà!

Lăng Huyền Phong đi theo vào trong. Hắn nhìn thấy trên chiếc giường trúc có một đôi phu phụ đang nằm đó, sắc mặt tái xanh, có vẻ không còn thở. Hắn thở dài trong lòng, họ đã qua đời, mình đã tới trễ... Tiến tới vỗ vai thiếu nữ, hắn nói:

- Đi thôi, bây giờ chúng ta không thể làm được gì nữa, họ đã qua đời.

- Hu hu! Cha, mẹ, tiểu Hương có lỗi, không cứu được hai người!.....

Tiểu Hương khóc lớn. Lăng Huyền Phong tiến tới ôm nàng vào lòng. Tuy rằng tiểu hương ăn mặc rách rưới bẩn thỉu, nhưng hắn vốn xuất thân quân ngũ, một chút này không là gì đối với hắn. Hắn an ủi nàng rồi phân phó Tiểu Tam:

- Cho người an táng 2 người kia thật tốt, làm không cẩn thận bổn thiếu gia xử lý ngươi!

Tiểu Hương thấy hắn làm vậy, vô cùng cảm động:

- Cảm ơn thiếu gia đã giúp đỡ, tiểu Hương vô cùng cảm kích, nguyện làm tiểu nô tì cho ngài, không cần ngài phải bỏ tiền ra nữa...

Lăng Huyền Phong cười nhẹ:

- Không cần thiết, bản thiếu gia đã nói sẽ không thu hồi lại, tiền thì cứ cầm lấy tiêu xài. Còn bây giờ theo ta về Lăng Phủ

- Dạ, thiếu gia.

- -------------------------------------------------------------

Xin lỗi cả nhà, vì mấy hôm bận đi làm nên không có thời gian ra chương, ta sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để ra chương đều đều.

Hôm nay viết đến đoạn mặc quần áo quân đội lại nhớ tới hồi còn trong quân sinh hoạt, tuy mệt nhưng khá vui. Anh em nên nhập ngũ nếu có giấy gọi, đây là nghĩa vụ và là vinh quang của thanh niên nước nhà nha:D:D

Chương 17: Thiếu nữ thần bí

Sau khi an ủi tiểu Hương, Lăng Huyền Phong dẫn nàng về Lăng Phủ. Dọc đường nhiều người hiếu kỳ nhìn thấy một thiếu nữ ăn mặc rách rưới đi theo sau Lăng tam thiếu gia, ánh mắt buồn buồn. Nhiều người không biết tưởng là nàng bị Lăng tam thiếu cưỡng bức bắt về Lăng Phủ, cảm thấy đồng cảm cho số phận của nàng, đồng thời bất bình với Lăng Huyền Phong, ngay cả thiếu nữ con nhà nghèo cũng không tha, đúng là độc ác.

Lăng Huyền Phong cảm thấy có nhiều ánh mắt bất bình hướng về phía mình, hiểu ra mọi người nghĩ gì, nhất thời cười khổ. Không ngờ bản thiếu gia làm việc tốt còn bị hiểu nhầm thành bắt cóc dân nữ, đúng là oan thấu trời xanh mà.

Đi được một đoạn, Lăng Huyền Phong bị một đám người chặn lại, dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi mặt mũi thanh tú, áo bào màu xanh lục, tay cầm quạt xếp. Người thanh niên kia lên tiếng:

- Ai dô! Thì ra là Lăng tam thiếu. Mới có một tháng không gặp mặt thôi trông Lăng huynh khác hẳn nha!

Xác thực là Lăng Huyền Phong có thay đổi, ngày trước không tu luyện, trông hắn da rất trắng, nhưng trắng theo kiểu bệnh tật, trông chẳng khác gì một gà chết. Nhưng từ khi tu luyện nội lực Võ Đang, hắn hàng ngày được chân khí gột rửa cơ thế, kết hợp với luyện tập khắc khổ hàng ngày khiến cho hắn bây giờ tràn đầy sức sống. Làn da trở nên trắng hồng khỏe mạnh. Xác thực nếu đặt hắn ở thời hiện đại, sẽ trở thành một soái ca tiểu chuẩn: dáng người cao hơn 1m8, mặt mũi anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, khí chất bất phàm.

- Hóa ra Hoàng Thường huynh, một tháng không gặp, trông vẫn thế nha. - Lăng Huyền Phong nhạt nhẽo nói.

- Hôm nay Lăng Thiếu có nhã hứng ra ngoài chơi đùa nha, không ngờ còn kéo theo một tiểu dân nữ về nhà. Không biết là Lăng huynh muốn làm gì nàng ta?

- Làm gì hay không làm gì, thì từ trước tới nay vẫn chưa tới lượt Hoàng thế huynh quản thì phải?

- Đương nhiên quản chứ, nếu như Lăng thế huynh không phiền, thì có thể thả nàng tự do được không?

- Vì sao ta phải làm vậy?

- Không vì lý do nào cả. Chẳng qua không nỡ nhìn một dân nữ bị Lăng huynh chà đạp thôi.

- Không nỡ? Hoàng Thường ơi là Hoàng Thường! Nếu ngươi giả nhân giả nghĩa trước mặt người khác còn được, chứ ở trước mặt bổn thiếu hình như trình độ diễn của ngươi chưa đủ hỏa hầu thì phải. - Lăng Huyền Phong cười lạnh.

- Tiểu đệ không hiểu Lăng huynh muốn nói gì?
- Không hiểu thật sao? Vậy Hoàng thế huynh có cần ta nói về thiếu nữ họ Liễu ngoài thành Nam cách đây 3 tháng hay không? - Lăng Huyền Phong nhún vai hỏi.

- Ngươi....! - Hoàng Thường nghẹn họng. Xác thực hắn không dám trả lời. Cách đây 3 tháng, hắn đi uống hoa tửu ở Tú Hương Các, lúc đi về liền thấy một thiếu nữ trông rất xinh xắn. Trong người sẵn có hơi men, hắn liền đi theo nàng. Đến ngoài thành Nam, hắn thấy thiếu nữ kia đi vào nhà họ Liễu ở trong trấn gần đó. Lúc đó trong nhà hắn không có người, hắn liền xông vào nhà nàng, bịt miệng, sau đó....... Xong việc, hắn phát hiện mình làm ra chuyện xấu, không muốn bị phát hiện, hắn đã giết chết thiếu nữ kia, sau đó tạo hiện trường giả là nàng tự sát, rồi thản nhiên ra về như chưa có chuyện gì xảy ra. Hắn nghĩ mình làm rất kín kẽ, không ngờ bị Lăng Huyền Phong phát hiện.

- Hắc hắc! Sao? Không trả lời được ư? Vậy ta nói ngươi giả nhân giả nghĩa là đúng hay sai?

- Hừ! Miệng lưỡi được lắm, coi như hôm nay Hoàng Thường ta thua.

- Coi như ngươi thức thời! - Lăng Huyền Phong cười lạnh.

Hoàng Thường vừa lui ra thì đến lượt Kim Tiểu Uyên lên tiếng:

- Ta không cần biết giữa ngươi và Hoàng Thường xảy ra chuyện gì, nhưng ngươi phải thả nàng ta ra. Ngươi không được phép vấy bẩn nàng!

- Ồ? Nếu Kim muội thương xót nàng ta như vậy, hay là ngươi thế chỗ nàng nhé? Ta cũng không ngại cho đại tiểu thư Kim Gia thế chỗ nàng làm thị nữ của ta đâu. - Lăng Huyền Phong vô sỉ nói.- Ngươi..!! Nếu không thả nàng ra, hôm nay ngươi đừng hòng đi! - Kim Tiểu Uyên tức giận thở phì phò nói.

- Chặn ta lại? Ngươi có gan này sao? Muốn hai gia tộc khai chiến ngay tại chỗ nào sao? Được thôi? Ta muốn thử xem Kim Gia ngươi định làm gì ta. - Lăng Huyền Phong cười cười giang hay tay ra ám chỉ "đến đây đi".

Ngón tay run run chỉ vào Lăng Huyền Phong, Kim Tiểu Uyên tức giận không nói được gì. Xác thực nàng không có lá gan đó. Trong lúc bầu không khí đang căng thẳng thì một giọng nói dễ nghe cất lên:

- Lăng huynh, tiểu muội hôm nay muốn Lăng huynh trả tự do cho nàng kia, nếu được thì tiểu muội xin lĩnh ân tình của Lăng huynh.

Một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp bước ra. Trông nàng tầm 16-17 tuổi, vóc người hoàn mỹ, khuôn mặt trắng mịn xinh đẹp không tì vết. Nàng nở một nụ cười điên đảo chúng sinh, nhẹ nhàng lịch sự nói với hắn.

Nhờ hệ thống đại ca quét nhanh, cho ra kết quả: Tên họ: Không rõ. Tuổi: 17, tu vi: Võ sư nhị giai đỉnh.

17 tuổi đã là võ sư nhị giai đỉnh phong? Không ngờ còn trẻ như vậy mà tu vi không tồi, có lẽ là thiên kim tiểu thư nhà nào đó không thuộc thành Mặc Thủy.

- Cho hỏi vị tiểu thư này, nàng là ai? Vì sao muốn ta trả tự do cho thiếu nữ này?

- Tên họ thì xin phép tiểu muội không tiện nói ra, chẳng qua là hiện tại tiểu muội đang thiếu một thị nữ, vừa lúc thấy thiếu nữ cạnh Lăng huynh có chút nhanh nhẹn, muốn Lăng huynh đưa nàng cho ta, tiểu muội vô cùng cảm kích.

Thiếu nữ thần bí kia nói chuyện khá lịch sự, không đề cập đến việc hắn có hại nữ tử kia hay không, mà uyển chuyển nói là cần một thị nữ, điều này coi như không đắc tội ai cả. Lăng Huyền Phong thầm hô lợi hại, nữ nhân này tâm kế không phải bình thường nha. Nhưng rất tiếc, nếu đứng trước mặt nàng là tên hoàn khố kia có lẽ sẽ bị sắc đẹp của nàng làm mê mẩn mà đồng ý, mà người đứng trước mặt nàng là Trần Nguyên Phong. Kiếp trước hắn vô cùng căm ghét cảnh trao đổi hạ nhân giữa các đại gia tộc. Con người có phải đồ vật đâu mà trao đổi với nhau được? Hắn cười nhẹ nhàng nói với nàng:

- Bản thiếu không quen biết nàng, vì sao phải giúp nàng một ân huệ? Chuyện nàng không có thị nữ thì liên quan gì tới bản thiếu, không phải là nói nhảm sao? Haizzz, trên đời lắm người vô lí thật, nếu nàng không phiền, bản thiếu muốn cùng tiểu thị nữ này về bàn chuyện nhân sinh. Hắc hắc, xin phép cáo từ!

Lăng Huyền Phong nghênh ngang bỏ đi, không thèm để ý tới những người khác. Theo sau là tiểu Hương cùng Tiểu Tam.

Chương 18: Đặt tên nàng là Lăng Thần (1)

- Người vừa rồi tâm kế có vẻ không tệ, tại sao ta chưa gặp nàng bao giờ nhỉ, không biết là thuộc gia tộc nào. - Vừa đi Lăng Huyền Phong vừa lẩm bẩm.

Dường như hiểu được tâm sự của thiếu gia, tiểu Hương nói:

- Thiếu gia, nàng ta tỏ ra mình là người biết ứng xử, hơn nữa phong thái lại lịch thiệp nhã nhặn, ắt xuất thân trong nhà gia giáo. Ngài có chú ý bộ đồ nàng đang mặc? Đó không phải tơ lụa bình thường, xuất thân của nàng chắc chắn rất cao, có thể là từ một đại gia tộc, hoặc thậm chí là khuê nữ của Vương Phủ nào đó ở kinh thành.

- Vương phủ? Khả năng này không lớn, tuy nhiên cũng không thể loại trừ. Người này cho ta cảm giác trí tuệ sắc sảo, nhãn quan hơn người. Sau này cần cẩn thận chú ý nàng ta mới được.

Nói xong, Lăng Tam thiếu cũng bỏ qua đầu, nhiệm vụ trước mắt chính là hoàn thành nhiệm vụ hệ thống giao cho.

Cách đó không xa, Kim Tiểu Uyên nói chuyện với nữ tử thần bí:

- Long tỷ, tại sao tỷ không tìm cách chặn hắn lại?

- Vì sao ta phải tìm cách chặn hắn lại? Ta giúp muội cũng chỉ là thuận tay mà thôi, ta cũng không muốn dễ dàng đi đắc tội với Lăng Gia. - Nữ tử họ Long bình thản nói.

- Nhưng mà....!

- Không nói tới chuyện này nữa, dù sao việc của hắn chúng ta đích xác không có quyền ngăn cản. Đi thôi.

Kim Tiểu Uyên khó hiểu, nàng không biết vì sao Long tỷ tỷ này lại không muốn gây chuyện với Lăng Huyền Phong, hơn nữa lời nàng nói có vẻ như là đang nói giúp hắn. Nghĩ không ra, nàng quyết định không để ý tới nữa.

Có một điều mà nữ tử họ Long kia không nói ra. Nàng không muốn đắc tội với Lăng Gia vì nàng không nhìn thấu vị Lăng Tam thiếu kia. Theo như lời truyền miệng thì Lăng Huyền Phong là một phế vật không tu được đấu khí. Nhưng khi nàng quan sát hắt thì hoàn toàn trái ngược. Lăng Huyền Phong cho nàng một cảm giác nhìn không thấu. Trên người hắn có một khí tức khá nguy hiểm như ẩn như hiện, khí thế bất phàm, cơ thể khỏe mạnh, trông không giống một tên quần là áo lượt không có tu vi. Chính vì nhìn không thấu hắn nên nàng mới quyết định không ra tay, vì chính bản thân nàng cũng không nắm chắc có thể hạ gục hắn một cách dễ dàng. Từ trước tới nay, nàng luôn hành động theo phương châm biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Không nắm chắc, cho dù mục tiêu trước mặt, nàng cũng không ra tay.

- ----------------------------------------------------Lăng Huyền Phong dẫn theo tiểu Hương về Lăng Phủ. Vừa mới bước vào cửa thì có người chặn hắn lại, sau đó là một cái gõ vào đầu cực mạnh.

Bốp!!!! - Ui da!!!!!!

- Khá lắm tiểu tử thối, bổn tiểu thư mới không có mặt vài ngày thôi mà tiểu tử ngươi đã ra ngoài bắt cóc dân nữ về đây rồi, ngươi giỏi lắm, xem bổn tiểu thư thu thập ngươi như thế nào.

Người vừa chặn hắn lại, giơ nanh múa vuốt... à nhầm, ra tay đánh Lăng Tam thiếu không phải ai khác, chính là đại tiểu thư Vu Thiên Tuyết. 1 tháng qua nàng thường đi ra ngoài với gia gia để làm chút sự tình của Vu gia, ít khi có thời gian đến thăm Lăng Huyền Phong. Đúng một hôm nàng được rảnh muốn đến thăm hắn thì hắn lại chạy ra ngoài. Càng đáng giận hơn nữa là tên này lại giở thói côn đồ, đi bắt dân nữ nhà người khác về làm tì thiếp cho mình, cái này làm cho Vu đại tiểu thư cảm thấy tức giận, cho nên khi mới thấy hắn bước vào cửa, đã lao lên cốc vào đầu biểu đệ yêu quý của mình rồi sau nó cất giọng mắng.

- Ách.. Biểu tỷ, hiểu nhầm, hiểu nhầm a. Đệ không có bắt cóc nha, trong chuyện này có ẩn tình, nghe đệ giải thích a!

- Còn phải giải thích? Tiểu tử ngươi không phải là thấy con người ta dễ thương nên nổi sắc tâm muốn chiếm đoạt?

- Ặc, biểu tỷ à, không phải như thế đâu a! - Lăng tam thiếu đầu đầy mồ hôi. Biểu tỷ của hắn cái gì cũng tốt, nhưng mà tính cách của nàng thì..... miễn bàn.
Tiểu Hương nhìn thấy thiếu gia mình mới bước vào cửa đã bị người đánh cho một cái, biểu tình chật vật vô cùng. Nhất thời bưng miệng cười, chợt nhận ra mình không nên làm vậy, cho nên mới nín cười, nhưng hai tiếng "hi hi" đã lộ ra ngoài khiến nàng xấu hổ vô cùng.

Vu Thiên Tuyết quay lại nhìn nàng, thấy nàng cười vui vẻ, không rõ vì sao tiểu cô nương này bị bắt mà còn vui vẻ như thế. Nàng hỏi tiểu Hương:

- Tiểu muội muội, muội là con nhà ai? Có phải tiểu tử thối này cưỡng đoạt muội về đây? Không lo có tỷ tỷ đây bảo vệ cho muội, nếu hắn làm gì sai ta bắt hắn xin lỗi muội là được.

- A! không phải, bẩm tiểu thư, tiểu nữ không phải bị thiếu gia bắt về đây. Mà bởi vì thiếu gia thấy tiểu nữ thân phận đáng thương mới rủ lòng thương mang tiểu nữ về, tiểu nữ không phải bị bắt ép gì cả, mong ngài minh xét.

- Ồ? Không phải bị bắt mà là tự nguyện sao? Biểu đệ à, đây không phải tác phong hàng ngày của ngươi nha!

- Khụ khụ! Thì tỷ đã cho đệ giải thích đâu. Chẳng qua ta đi đường thấy nàng đề biển bán thân cứu phụ mẫu nên muốn giúp một tay, ai dè song thân nàng đều đã tạ thế, ta mới quyết định mang nàng về đây.

Hóa ra là vậy, Vu Thiên Tuyết cảm thấy nàng thật đáng thương, một thiếu nữ tuổi đời còn xuân như vậy mà đã phải hứng chịu nỗi đau mất đi cha mẹ. Nàng nhất thời nhìn biểu đệ mình với ánh mắt khác, không ngờ tiểu tử này cũng biết làm việc thiện. Chẳng lẽ sau lần bị đánh cho suýt chết khiến hắn thay đổi cách suy nghĩ? Cảm thấy cách giải thích này hợp lý, Vu Thiên Tuyết thấy vui vẻ. Biểu đệ mình lãng tử quay đầu, hơn nữa còn biết thương người như vậy, nàng không còn muốn gì hơn nữa.

- Tiểu muội à, nếu hoàn cảnh muội đã như vậy thì hay là muội đi theo ta, làm thị nữ của ta, ta sẽ đối với muội thật tốt.

- Cảm ơn tiểu thư cất nhắc, nhưng tiểu nữ đã thề sẽ đi theo thiếu gia, cho nên tiểu nữ mạn phép xin được từ chối. - Tiểu Hương nhìn nàng nói.

Hả? Không lẽ tiểu tử kia bỏ bùa mê thuốc lú gì hay sao mà nàng quyết định theo hắn vậy? Không phải chứ? Heo mẹ biết leo cây sao? Vu Thiên Tuyết cảm thấy bộ óc thông minh của nàng tới giờ này không đủ dùng, trợn tròn mắt lên nhìn tên khốn kiếp nào đó đang nhe răng cười đắc ý nhìn nàng.

- Hừ! Xú biểu đệ, nếu ta biết ngươi khinh bạc nàng, lúc đó đừng trách biểu tỷ ta ra tay ác động - Vu Thiên Tuyết nghiến răng đe dọa Lăng tam thiếu một hồi rồi nghênh ngang bỏ đi.

- Ặc! Thật là dũng mãnh a! - Lăng tam thiếu vuốt mồ hôi lạnh trên trán nói. Sau đó hắn phân phó Tiểu Tam đưa nàng đi tắm rửa thay quần áo rồi đưa đến trước cửa phòng của hắn.

Chương 19: Đặt tên nàng là Lăng Thần (2)

Tin tức Lăng Tam thiếu gia mang một dân nữ bên ngoài về làm thị nữ làm cho Lăng Gia cảm thấy oanh động. Tam thiếu gia ngày trước cho dù hoàn khố đi chăng nữa thì cũng chỉ là gây chuyện ở bên ngoài. Nhưng lần này thì tốt rồi, trực tiếp cưỡng đoạt dân nữ con nhà lành, rồi mang về Lăng Phủ. Nhiều người lắc đầu ngao ngán, thật là hết thuốc chữa. Nhất thời cảm thấy thương xót cho số phận cô gái kia. Đúng là hồng nhan bạc mệnh, bị tam thiếu gia nhìn trúng khác gì đã tuyên án tử cho chính nàng?

Đối với chuyện này, 2 vị đại gia Lăng Phiên Hùng và Lăng Phiêu thì lại không bày tỏ ý kiến gì. Sau khi biết được Lăng Huyền Phong thực sự không đơn giản, bọn hắn sẽ không vội vàng đi kết luận, thay vào đó sẽ tra ra nguyên nhân rõ ràng. Lăng Phiên Hùng trực tiếp triệu hồi ám vệ đi theo Tam thiếu gia để hỏi. Sau khi biết kết quả, 2 người mỉm cười, hóa ra tiểu tử kia cũng biết nghĩ cho người khác. Từ đó không quản chuyện này nữa.

- ----------------------------------

- Bẩm thiếu gia, tiểu Hương đang đứng ngoài chờ ạ!

Lăng Huyền Phong nghe tiếng của Tiểu Tam thì quyết định đi ra ngoài. Vừa bước ra ngoài thì hắn ngẩn ra. Trước mắt hặn là một khuôn mặt vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Tiểu Hương lúc trước mặc một bộ trường bào của người lớn có đầy vết chắp vá, có vài chỗ rách lộ ra da thịt. Mặt mày vàng vọt, gầy yếu. Tóc tai rối loạn, khô héo như lá cây. Trên mặt dơ bẩn nên không thể nhìn rõ nhan sắc, chỉ duy nhất khiến Lăng Huyền Phong chú ý là một đôi mắt to tròn thông minh. Nhưng hiện tại đứng trước mặt hắn lại là một thiếu nữ thah thuần vô cùng xinh đẹp. Mái tóc dài được chải gọn, tuy vẫn còn hơi khô cứng. Làn da trắng sáng như mỡ đông, đôi mắt tròn long lanh đang nhìn hắn. Khuôn mặt tròn tròn đáng yêu tuy có hơi gầy vì thiếu ăn, nhưng Lăng Huyền Phong dám khẳng định chỉ cần bổ sung dinh dưỡng đầy đủ thì đây chắc chắn là một đại mỹ nữ quốc sắc thiên hương.

- Tiểu Hương xin ra mắt tam thiếu gia! - Nàng chắp hai tay trước bụng rồi cúi chào hắn.

- Tiểu Hương, ngươi có biết chữ không? Đã từng đọc sách? - Lăng Huyền Phong như nghĩ ra cái gì, hỏi nàng.
- Bẩm thiếu gia, gia phu trước có làm quan trong triều, cho nên cũng được chỉ dạy một hai. Nhưng sau này gia đạo sa sút, phụ thân bị bãi chức về quê, nên.... Nói tới đấy, mắt nàng ầng ậng nước.

- Đừng khóc, đừng khóc, mọi chuyện đã qua rồi, ngươi phải hướng tới tương lai, rõ không?

- Tiểu Hương đã rõ, từ giờ về sau sẽ làm tiểu thị nữ của tam thiếu gia.

Phụ thân trước làm quan? Đã từng học qua chữ? Lăng Huyền Phong cảm thấy giống một người. hắn lập tức phân phó:
- Tiểu Tam, mau đem điểm tâm của thiếu gia cho nàng, tiểu Hương, lại đây ngồi cạnh ta. - Lăng Huyền Phong kéo tay nàng tới ngồi cạnh hắn ở cái bàn đá giữa sân.

Có khi nào? Mình cũng họ Lăng, hay là...? Lăng Huyền Phong cảm thấy càng có lý. Nghĩ nghĩ một lúc, hắn quyết định:

- Tiểu Hương, từ về sau đi theo thiếu gia ngươi không cần dùng cái tên cũ nữa.

- Dạ! Vậy tiểu nữ xin thiếu gia ban tên. - Tiểu Hương vừa ăn điểm tâm, nghe tới đây dừng lại thì ánh mắt mong chờ nhìn hắn.

Lăng Huyền Phong mỉm cười:

- Từ nay trở đi, ngươi sẽ được gọi là Lăng Thần. Trong Lăng Gia sẽ không có ai được khi dễ ngươi. - Hắn ôm nàng vào trong lòng mà kiên định nói.

Tiểu Hương, từ bây giờ gọi là Lăng Thần, ở trong lòng hắn mà run rẩy không ngừng, nước mắt chảy ra. Từ bây giờ nàng sẽ mãi mãi là người của thiếu gia, chỉ thuộc về một mình thiếu gia mà thôi.

Chương 20: Đại hội luân võ gia tộc

- Từ nay nàng sẽ gọi là Lăng Thần, nàng chỉ thuộc về mình ta mà thôi. Tại Lăng Gia này, ngoại trừ cha ta cùng đại bá ta ngươi cần cung kính ra, thì những người còn lại trong Lăng Gia ngươi không cần phải để ý tới. Nên nhớ, ngươi chỉ cần nghe lời thiếu gia, còn lại không cần thiết phải nghe lời ai cả.

- Dạ! Thần nhi đã rõ.

Lăng Huyền Phong gật đầu hài lòng. Kiếp trước hắn rất thích đọc truyện kiếm hiệp. Cuộc đời của tiểu Hương làm hắn nhớ lại một nữ nhân vật trong một bộ truyện mà hắn rất yêu thích - Lăng Thần, nữ nhân của Lăng Thiên trong Lăng Thiên Truyền Thuyết. Tao ngộ của Lăng Thần so với tiểu Hương không khác là bao: có cha làm quan trong triều, học qua cầm kỳ thư họa, gia đạo sa sút, sau này song thân bất hạnh qua đời. Hơn nữa hiện nay hắn cũng họ Lăng, là thiếu gia của Lăng Gia. Chỉ khác ở chỗ trong truyện thì Lăng Thần được Lăng Thiên đem về lúc còn nhỏ, còn tiểu Hương thì cũng đã 16 tuổi.

- Thần nhi, sau này đi theo thiếu gia thì phong thái của ngươi phải thay đổi, không được rụt rè như trước nữa. Cách hành xử mọi ngày như thế nào thiếu gia sẽ dạy ngươi. - Lăng Huyền Phong quyết định muốn đào tạo một thiếu nữ "tiêu chuẩn thế kỷ 21". Hắn không thích lắm phong cách rụt rè e thẹn của nữ nhân thời đại này, có vẻ gì đó yếu đuối. Nếu 1 -2 người còn có thể chấp nhận được, nào ngờ ở đây ai cũng vậy, khiến hắn cảm thấy không thú vị.

- Thiếu gia, ngài muốn Thần nhi làm gì? - Lăng Thần tò mò hỏi.

- Hắc hắc, bí mật, để sau đại hội gia tộc rồi nói đi. - Lăng Huyền Phong thần bí cười, hắn quyết định sau khi đại hội gia tộc diễn ra sẽ tiến hành kế hoạch này.

Lăng Thần nghe hắn nói tuy rất tò mò nhưng quyết định không hỏi nữa, dù sao thiếu gia cũng không hại nàng. Sau đó Lăng Huyền Phong kêu nàng đi nghỉ ngơi.

- ------------------------------------------

Lăng Gia - Một trong tứ đại cự đầu của Mặc Thủy thành, một trong những siêu cấp gia tộc của Thần Phong đế quốc, hôm nay tổ chức đại hội tỷ võ gia tộc, từ đó chọn ra những nhân tài trẻ tuổi phục vụ gia tộc, đồng thời cũng coi như là một kỳ kiểm tra tiến độ tu luyện của đệ tử Lăng Gia. Chính vì là một đại gia tộc, nên việc Lăng Gia tiến hành đại hội tỷ võ đã hấp dẫn không ít ánh mắt, nhất là những đại gia tộc còn lại của đế quốc. Rất nhiều thiếp mời đã được đưa ra trước ngày tỷ võ, có thể nói có được tấm thiếp mời đồng nghĩa với việc thế lực của người được mời được Lăng Gia để ý, nếu không nhận được, vậy thì xin lỗi, ngươi chưa đủ tư cách. Trong số những gia tộc được mời, có bao gồm tam đại thế gia Hoàng, Kim, Dương. Bên ngoài thì có Vu Gia, người thuộc triều đình Thần Phong đế quốc: Long gia.... Các gia tộc lớn ở mọi nơi trên đế quốc đều được mời.

- Lăng Bạo lão bất tử! Ngươi đang ở đâuuuuuuuu???.... đâu....đâuu...đâu......

Một giọng nói ồm ồm khí thế vang lên ở trước đại môn Lăng Gia. Người sở hữu giọng nói đó là một lão nhân râu tóc bạc trắng, mặt chữ điền, mũi ưng mắt hổ, lưng hùm vai gấu, khí thế bễ nghễ thiên hạ. Vẻ mặt lão có vẻ kiêu ngạo bất cần đời. Phía sau lão là một thiếu nữ tuổi gần đôi mươi, mắt phượng môi đỏ, vô cùng xinh đẹp, nam nhân ai nhìn vào khuôn mặt này đều có ý tưởng xấu xa nào đó. Nhưng khi biết được danh phận của 2 người này, ai nấy đều có thái độ "kính nhi viễn chi" bởi 2 người đó không phải ai khác, đó chính là lão gia Vu Thiên Hành và tiểu thư Vu Thiên Tuyết. Nếu như ai có tư tưởng xấu muốn tiếp cận, có lẽ ngày này năm sau chính là ngày dỗ của hắn, bởi vì Vu lão gia tử cả thiên hạ đều biết, là mộ lão đầu tử cứng đầu và đặc biệt không nói đạo lý.

Lăng gia, trong chính sảnh hiện tại ngồi chủ vị là một lão gia lớn tuổi, ánh mắt sắc bén, mặt mũi nghiêm nghị, bên cạnh là một trung niên tuổi tẻ, nhưng trông giống hệt lão. Đó chính là lão giả tử Lăng Bạo với giả chủ Lăng Gia Lăng Phiên Hùng. Lão gia tử Lăng Bạo đang ngồi uống trà với con trai là nghe thấy giọng của người tới, lập tức mặt mày phấn chấn vận khí hét lớn:

- Ngươi đến rồi hả Vu lão súc sinh..... súc sinh... súc sinh... sinh... sinh....!!

Lăng Phiên Hùng đang uống trà nghe lão tía nói vậy lập tức phun hết nước trà trong miệng, mặt mũi đen thui. Bạn thân của ngài là lão súc sinh, vậy ngài là thứ gì? Chỉ biết cười khổ, Lăng Phiên Hùng nghĩ thầm, cả cái đế quốc này dám nói lão gia Vu Gia là súc sinh thì từ trước tới nay chỉ có lão cha mình, không biết nên tự hào hay nên buồn đây.
Vu lão gia nghe thấy lão hữu thâm niên gọi mình một câu súc sinh lập tức mặt mũi méo xẹo, dám gọi lão như vậy cả cái đế quốc này từ cổ chí kim chỉ có lão lưu manh kia mà thôi.

- Ha ha, Phiên Hùng, mau gọi Phiêu nhi cùng toàn bộ thành viên Lăng Gia ra nghênh đón!

- Vâng, phụ thân.

Lăng Phiên Hùng ứng tiếng rồi chạy ra ngoài gọi toàn bộ người của Lăng Gia ra nghênh đón Vu lão gia. Một lát sau một đoàn người Lăng Gia đã tới cổng, dẫn đầu là Lăng Bạo lão gia chủ. 2 lão gia tử tiến tới ôm chầm lấy nhau cười lớn.

- Hắc hắc, Lăng lão thất phu, hôm trước lão phu có việc nên đi sớm, hôm nay đúng ngày đại hội tỷ võ Lăng Gia thì quay lại, ngươi đừng có trách à nha.

- Nói bậy, ta với ngươi tình bằng hữu mấy chục năm, chỉ cần cái bản mặt già của ngươi có ở đây là được rồi, ha ha! Ây dô, Vu tiểu chất nữ, lâu lắm không gặp, ngươi càng ngày càng xinh đẹp ra đấy a!

Vu Thiên Tuyết đứng sau lưng Vu Thiên Hành đi ra cúi chào Lăng lão gia tử. Một tháng trước tuy nàng cùng gia gia đi tới Lănggia nhưng chưa từng cầu kiến qua lão gia tử mà bị gia gia mình đẩy ra ngoài để 2 lão đi nhậu. Đến nay sau khi cùng gia gia mình xong việc mới quay lại Lăng Gia, bây giờ mới gặp lại.

- Tiểu Tuyết bái kiến Lăng gia gia, ngài khỏe!
- Ha ha! Tiểu oa nhi, lớn rồi thật xinh đẹp! Có ý trung nhân chưa, nếu chưa có thì hôm nay gia gia sẽ giới thiệu cho một vài đứa. Ha ha!

- Lăng lão thất phu! Tuyết nhi nhà ta là viên minh châu của Vu gia, làm sao có thể gả ra ngoài dễ dàng như vậy được, phải để lão tử xét qua đã, nếu không hợp ý ta thì đừng hòng mơ tới nhá! - Vu Thiên Hành râu tóc dựng đứng hét to. Tiểu Tuyết nhà lão được cưng chiều còn hơn công chúa, hơn nữa thiên tư trác tuyệt, làm sao có thể gả cho một tên rác rưởi nào đó được, cho dù là người nhà lão hữu Lăng Gia đi chăng nữa.

- Hắc hắc, có hợp hay không thì lát nữa sẽ biết. - Lăng Bạo lão gia vẻ mặt nghiền ngẫm nói, dù sao lão cũng đã quan sát tộc nhân nhà mình tu luyện mấy năm qua, tư chất ai ra sao, cao hay thấp, lão đều nắm chắc.

Thấy không khí có vẻ cứng ngắc, Lăng Phiên Hùng đứng ra chắp tay nói:

- Phụ thân, Vu Bá Bá, mời 2 người vào bên trong, hôm nay đại hội của gia tộc bận nhiều việc, nếu có gì sai sót xin bá bá nể mặt.

Vu Thiên Hành nghe thấy nói vậy cũng không làm khó, liền túm vai lão bằng hữu đi vào Lăng Gia, Vu Thiên Tuyết đi theo sau lưng hai người.

Sau khi 2 lão gia tử đi vào được một lúc thì có một đoàn người dẫn đầu là một thiếu nữ trẻ tuổi mặc y phục màu vàng nhạt đi tới. Lăng Phiên Hùng thấy người tới thì ngạc nhiên, sau đó đi tới chắp tay chào:

- Lăng Gia gia chủ bái kiến công chúa, không ngờ hôm nay đại diện của triều đình tới lại là ngài, thật vinh hạnh cho Lăng gia.

Nếu như Lăng Huyền Phong có mặt ở đây chắc sẽ vô cùng kinh ngạc. Vị nữ tử thần bí ngày hôm trước hắn gặp không ngờ lại là trưởng công chúa của hoàng gia - Long Nguyệt Nhi.

Long Nguyệt Nhi mỉm cười nói với Lăng Phiên Hùng:

- Lăng gia chủ khách khí! Hôm nay bổn cung thay mặt phụ hoàng đến đây, nếu có gì bất tiện xin Lăng Gia thứ lỗi.

- Nào có, trưởng công chúa đến đây là vinh dự cho Lăng Gia, xin mời vào.

Long Nguyệt Nhi mỉm cười đi theo Lăng Phiên Hùng tới sân tỷ võ của Lăng Gia. Việc tiếp đón các gia tộc khác sẽ do đại diện của Lăng Gia tiếp tục

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau