TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Tịch tà kiếm phổ, độc cô cầu bại

Độc Cô gia...

- Lăng Huyền Phong biểu ca, vừa rồi cảm ơn huynh đã giải vây cho chúng ta.

- Biểu đệ khách khí, chúng ta là người một nhà, chuyện nên làm mà thôi

Lăng Huyền Phong cùng Lăng Hiếu Kiệt, Độc Cô Lữ Nhân trở lại Độc Cô gia, ngay lập tức có hạ nhân đến báo:

- Tam thiếu, Nhân thiếu gia, gia chủ muốn gặp ba người.

Tại thư phòng gia chủ, Độc Cô Hàn Vân cùng Độc Cô Tiểu Phương, Tô Mị, Phương Hạo Vân đang chờ sẵn:

- Phong nhi! Vừa rồi ta nghe nói, An Lộc Minh buông lời khiêu chiến, có đúng không?

Độc Cô lão phu nhân vội vàng lên tiếng, Tô Mị thì mỉm cười đứng một bên nhẹ nhàng đấm lưng cho nãi nãi và nói:

- Nãi nãi ngài yên tâm, tướng công chắc chắn sẽ giải quyết được.

Độc Cô Hàn Vân quay sang hỏi Độc Cô Lữ Nhân:

- 3 tháng sau khiêu chiến, ngươi nắm chắc mấy thành?

Độc Cô Lữ Nhân cúi đầu không nói. Độc Cô Hàn Vân cũng chỉ biết ngửa đầu lên trời thở dài. Chuyện này có trách tội cũng không làm được gì. Thôi thì đến đâu thì đến vậy. Trận khiêu chiến này dù nắm trong tay phần thắng, nhưng nếu như chất nhi của mình thua, như vậy thành ra uy danh Độc Cô gia sẽ giảm xuống. Nhưng chuyện này hắn cũng bó tay.

Phương Hạo Vân thì nước mắt lưng tròng đến ôm nhi tử của mình, 2 mẹ con cùng ôm nhau khóc. Tô Mị thấy Lăng Huyền Phong vuốt cằm, bản tính băng tuyết thông minh lập tức nghĩ ra rằng hắn có cách, liền nói:

- Mọi người đừng bi quan, chắc tướng công có cách đó, đúng không tướng công?

Mọi người ngạc nhiên quay lại nhìn Lăng Huyền Phong với ánh mắt tràn đầy hy vọng. Hắn lắc đầu véo đôi má phúng phính của Tô Mị cười nói:

- Đúng là không giấu được nàng a. Xác thực là có một con đường cho Nhân đệ có thể đi, nhưng mà...

Phương Hạo Vân vội vàng ôm lấy hai vai Lăng Huyền Phong nói:

- Có thể sao? Thật không? Ngươi đừng nói đùa với a di!

Lăng Huyền Phong nói:

- Ta xác thực là không có lừa mọi người. Nhân đệ quả thực bây giờ so với phế nhân không khác là mấy. Cho dù cố gắng tu luyện đấu khí đến mệt chết thì cũng không tiến triển được.

- Vậy ngươi....

Độc Cô Hàn Vân trong mắt lóe lên. Chẳng lẽ tiểu tử kia định dạy cho Lữ Nhân cái gì kia.. Độc Cô Cửu Kiếm? Chính mắt hắn đã nhìn qua một lần. Kiếm pháp rất ảo diệu, chiêu thức đơn giản nhưng cực kỳ thực dụng, có thể khắc chế được kiếm pháp Độc Cô gia, quả thực không hề đơn giản.

- Ta có một con đường khác có thể cho hắn đi, nhưng con đường này cực kỳ hung hiểm.

- Hung hiểm như thế nào? - Độc Cô Hàn Vân suy ngẫm.

- Con đường này chỉ có những người không thể làm nam nhân, nhưng không phải là nữ nhân mới có thể đi được. Nếu biểu đệ dốc lòng tu luyện thì đến tận cùng có thể nói là cao thủ kiếm pháp đứng đầu thiên hạ. Tuy nhiên, phàm là những người đi theo pháp môn này thì đều biến thành sát thủ máu lạnh khiến người ta không rét mà run.

Cả căn phòng trầm mặc. Độc Cô gia chủ thầm thất vọng, hóa ra không phải bộ kiếm pháp kia. Thú thực chính lão cũng có hứng thú với Độc Cô Cửu Kiếm, nhưng ngại mặt mũi nên không đi hỏi. Nhưng nghe Lăng Huyền Phong nói là công pháp này cũng có thể đi tới đỉnh cao, lão mới cảm thấy khá hơn chút. Lăng Huyền Phong đã nói ra điều kiện tiên quyết, đó chính là khống chế tâm tình, không được biến bản thân thành một người máu lạnh, giết người không ghê tay, chẳng khác nào diệt đi nhân tính của mình. Bỗng dưng Độc Cô Hàn Vân cười lớn:- Ha ha ha ha! Thật là trời cũng giúp Lữ Nhân! Ha ha ha ha!!

- Đại ca! Huynh đang nói cái gì?

Thấy Độc Cô Hàn Vân cười lớn, Độc Cô Lão Phu nhân lên tiếng.

- Lão muội à, muội không nhớ Độc Cô gia chúng ta còn có gì hay sao

Độc Cô Lão phu nhân giật mình:

- Chẳng lẽ là....

- Đúng thế! Ta còn đang đau đầu không biết vứt nó đi đâu đây. Bỏ thì thương mà vương thì tội, may mắn làm sao hôm nay có thể dùng đến.

- Độc Cô gia gia ý nói là...

- Ý ta là Độc Cô gia có một pháp môn tu luyện tinh thần, làm cho con người ta tránh được sát nghiệp quá nặng. Chúng ta chủ tu kiếm pháp, là con đường giết chóc, khó tránh khỏi tâm ma. Nhưng từ trước đến nay, môn nhân Độc Cô gia tu luyện một đường thẳng tiến, chưa có ai gặp bất trắc, thế nên nó dần bị người bỏ quên. May sao hôm nay có chỗ sử dụng.

Lăng Huyền Phong thở một hơi. Nếu như có thể khống chế được tâm tình thì tốt, hắn còn đang lo không biết đưa nó cho biểu đệ có phải là bước đi sai lầm hay không.

Lăng Huyền Phong không biết rằng, rất nhiều năm về sau, trên giang hồ có đồn đại về một kiếm khách Độc Cô gia tuy rằng khiếm khuyết, nhưng kiếm pháp quỷ dị, được thế nhân sùng bái là một trong những kiếm khách mạnh nhất thiên hạ. Tất nhiên, đó là chuyện sau này.

Lăng Huyền Phong mò trong túi trữ vật ra hai thứ ba thứ, đưa cho Độc Cô Lữ Nhân:

- Sau này đệ chỉ cần tu luyện theo lộ tuyến này, bỏ con đường đấu khí đi, nó đã không còn tác dụng nữa. Tận dụng ba tháng này luyện tập cho tốt. Vốn nó có 72 tầng, nhưng dục tốc bất đạt. Trước mắt đệ hãy luyện trước 49 tầng đầu, chỉ cần đạt được tầng 36 là có thể dễ dàng chơi đùa với tên An Lộc Minh kia. Còn chồng sách này, hãy từ từ nghiên cứu.

Mọi người quây xung quanh nhìn lại ba thứ mà Lăng Huyền Phong đưa cho Độc Cô Lữ Nhân:

Tuyệt Kỹ: Tịch Tà Kiếm Pháp. Nội Công: Hỗn Thiên Bảo Giám. Thứ 3 là một viên đan dược.- Đan dược này trước tiên đệ đệ sử dụng đi, nó sẽ giúp cho đệ thay đổi gân cốt, thải bỏ hết tạp chất trong người, đồng thời làm thông suốt kinh mạch.

Mọi người ồ lên, không ngờ lại có một loại đan dược thần kỳ đến vậy. Độc Cô Hàn Vân gật đầu, người tu luyện quan trọng nhất là kinh mạch thông suốt, nếu bị tắc nghẽn thì chẳng làm được gì. Hắn cầm lấy Tịch Tà Kiếm Pháp nhìn qua một lượt, tức thì thấy kinh ngạc. Sống trên đời hơn 60 năm, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy một loại kiếm pháp kỳ dị mà uy lực đến thế này, vốn còn muốn thử luyện một phen, nhưng một dòng chữ rất to đã làm cho hắn ngay lập tức bỏ ngay ý nghĩ đó:

- "Võ lâm xưng hùng, dẫn đao tự cung" (Muốn xưng bá võ lầm, trước hết phải tự cung!)

Độc Cô gia chủ cảm thấy dưới đũng quần có chút lành lạnh. Kháo! Hóa ra đây là lý do vì sao tiểu tử kia nói Độc Cô Lữ Nhân phù hợp để luyện, hóa ra muốn luyện kiếm, phải tự cắt... à mà thôi. Quay lại nhìn Lăng Huyền Phong thì nghe thấy hắn giải thích:

- Bộ pháp môn này là do sư phụ của ta chu du thiên hạ, ở trong một bí cảnh đoạt được từ một bộ xương khô. Nghe người thuật lại là kiếm pháp này do một Thái giám sáng tạo ra, là loại võ công mang tính dương tà, khi luyện hơi nóng sẽ bốc lên ngùn ngụt vì vậy cần phải hủy đi bộ phận sinh dục để tránh khỏi tẩu hỏa nhập ma, khiến người ta cứng đờ ra mà chết. Tịch Tà Kiếm Pháp bao gồm 8 chiêu kiếm, biến hóa cực nhanh, lấy tốc độ làm chủ lực. Một khi xuất kiếm tốc độ cực nhanh không gì cản nổi. Còn Hỗn Thiên Bảo giám là công pháp hỗ trợ cho kiếm pháp, có thể cung cấp một nguồn nội lực gần như vô tận để thi triển kiếm kỹ. Nhưng nhược điểm của nó chính là luyện đến tận cùng thì bản thân người luyện sẽ biến thành "Thị Huyết Cuồng Sát", giết người không ghê tay, chính vì thế ban đầu ta còn phân vân không biết nên cho biểu đệ tu luyện hay không. Độc Cô gia gia, ngài phải nhớ, nếu như biểu đệ hắn đi theo con đường này, tương lai Độc Cô gia không thể để hắn làm gia chủ. Chỉ có thể làm trưởng lão hộ pháp.

Độc Cô Hàn Vân hiểu ý. Cho dù với pháp môn kia của Độc Cô gia cũng không thể bài trừ toàn bộ huyết tính của Hỗn Thiên Bảo Giám, chỉ có thể khống chế nó ở mức độ mà con người ta có thể chấp nhận được. Không ai muốn một kẻ cuồng sát làm gia chủ cả.

- Biểu ca, huynh yên tâm. Đệ đã nghĩ thông suốt rồi. Tính cách của đệ, từ trước đến này chỉ một lòng luyện võ, cái gì khác cũng không để ý. Còn chức vị gia chủ sau này, để Lãnh Phong đại ca làm đi.

Lăng Huyền Phong vỗ vỗ vai Độc Cô Lữ Nhân:

- Nếu đệ đã nghĩ thông suốt vậy thì tốt. Thế này đi, sau này hành tẩu giang hồ, không cần lấy tên Độc Cô Lữ Nhân nữa, thật là mất mặt á!

Khụ khụ! Độc Cô Hàn Vân hắng giọng một tiếng. Tiểu tử thối! Dám kháy lão tử hả? Tên đó do lão phu đặt đó

- Ách!

Lăng Huyền Phong xấu hổ. Mọe, hóa ra tên này do lão gia đặt a!

- Biểu ca! Thật không? Huynh đặt cho ta cái tên thật kêu vào, dù sao ta cũng không thích cái tên này!

- Khục.. khục... Tiểu tử thối! Ngươi dám...!

Độc Cô gia chủ xấu hổ. Mẹ kiếp! Cái tên hay như vậy mà còn không thích? Quay sang nhìn lão muội, thấy bà cũng trừng mắt nhìn, Độc Cô gia chủ thầm rụt cổ. Ặc! Thật sự cái tên đó xấu thật sao?

- Hay là thế này đi, đệ hãy lấy tên là... Độc Cô Cầu Bại!

- Độc Cô Cầu Bại? Hay! Hay! Tên hay! Rất bá đạo! Cầu một lần được bại! Ha ha ha ha ha!! Rất hay! Lão phu rất thích!

Không ngờ người lên tiếng lại là Độc Cô Hàn Vân. Con bà nó, tại sao lão phu ngày trước không nghĩ ra cái tên này nhỉ?

- Hay a! Sau này ta sẽ lấy tên Độc Cô Cầu Bại!

Lăng Huyền Phong kéo hắn lại nói:

- Từ từ! Khi nào đệ luyện thành thần công đi rồi hẵng rêu rao. Không khéo kẻ khác nghe tên sẽ đánh cho đệ đến phụ mẫu cũng nhìn không ra á!

- Ách! Huynh nói phải. - Độc Cô Lữ Nhân gãi đầu.

Khụ! Độc Cô Cầu Bại lão ca! Tiểu đệ không cố ý kháy ngài đâu a! Cầu mong ngài đừng bóp cổ tiểu đệ! - Lăng Huyền Phong thầm cầu nguyện.

Chương 157: Đàm thoại

- Uy! Thằng kia! Chú định bỏ quên nhiệm vụ đấy hả?

Đang trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, hệ thống đánh một tiếng vang làm cho Lăng Huyền Phong giật mình

- Ặc! Suýt nữa thì quên mất. Hay là tối nay đi dạo chơi An phủ một vòng nhỉ?

- Ý kiến hay. Có gì ăn cắp chút lấy tiền tiêu vặt. Dù sao chú em cũng đang cần tiền tiêu xài. - Hệ thống "nhắc khéo"

- Á đù! Hợp lý!

Vỗ tay cái "đét", Lăng Huyền Phong vô cùng hào hứng nghe theo lời dụ dỗ của hệ thống.

- Bây giờ đạp cửa xông vào, liều mình như chẳng có, hay là chơi núp lùm nhỉ

- Thằng đần! Đạp cửa xông vào chứ còn cái mẹ gì nữa? À nhầm, nếu muốn kiếm tiền thì.. thôi núp lùm mà vào...

2 tên dở hơi đang bàn chuyện xấu, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười khoái trá. Nếu như trong thức hải của Lăng Huyền Phong mà có người thứ 3, chắc bị hù cho té đái mất.

- Ô kê, bây giờ thế này... bây giờ mà vào An phủ thì quá hung hiểm, chi bằng vào chỗ khác.

- Chỗ nào?

- Theo tư liệu bản hệ thống có được, An gia có một ca phường lớn nhất kinh thành, tên là Bách Hoa Phường. Hằng ngày An gia chủ vẫn hay tới đó nghe hát thưởng trà, thu nhập mỗi ngày của ca phường cũng khá lớn, tầm mấy chục vạn kim tệ, đến sáng sớm sẽ có hộ vệ của An gia đến thu tiền. Tối nay ta nghĩ là thời cơ tốt nhất, nện cho tên An gia chủ kia một cái, đồng thời vét sạch số kim tệ bọn hắn có được.

- Hợp lý! Bây giờ mới cuối giờ Thân, khoảng 5 giờ chiều. Đợi đến đầu giờ Tuất chúng ta xuất phát. Bây giờ phải đi kiếm một bộ trang phục dạ hành mới được.

- ----------------------------

Một thời gian sau...

Lăng Huyền Phong mặc một bộ trang phục dạ hành, ngoài hai con mắt thì cả người hắn đều được bao bọc trong một màu đen như mực. Đầu giờ Tuất, cũng là lúc bầu trời đã chuyển màu tối đen, rất thuận lợi cho việc lén lút.

- Cứ theo kế hoạch mà làm, nhớ đừng để cho ai phát hiện, hơn nữa nếu có phát sinh đánh nhau, tuyệt đối không được dùng Đả Cẩu Bổng với Hàng Long Chưởng.

- Ặc! Suýt chút nữa thì quên! Cũng may còn có Thô Thiển Công Phu dùng tạm. Đi thôi!

Hít một hơi sâu, Lăng Huyền Phong phi thân lên nóc nhà

Vụt!!

Hắn nhanh chóng bước qua mái nhà làm bằng gốm, dọc đường không hề phát ra tiếng động.

- Theo bản đồ thì Bách Hoa Phường nằm ở gần trung tâm khu chợ, ngay mặt tiền. Hình như là đằng kia.

Vừa nói Lăng Huyền Phong vừa nhìn đến một khu nhà ba tầng to lớn, trang hoàng sặc sỡ, đèn đuốc sáng trưng. Phía trước cửa có vài cô nương đang đứng cười nói "vẫy gọi"

- Hoan nghênh đại gia đến với Bách Hoa Phường!

- Ai nha! Khoa công tử lại đến! Các tỉ muội, mau ra đón tiếp!

- Kính mời Trung lão bản...

- Hế hế! Tiểu nương bì, hôm nay lại nở nang ra không ít a!- Hí hí! Vạn công tử! Nơi này đông người, đừng có làm loạn...

- Nếu ngại nơi đông người, vậy chúng ta kiếm chỗ nào.... hé hé hé hé

- .......................

Vừa nhìn Lăng Huyền Phong vừa nhủ thầm:

- Tổ sư! Ca phường kiêm luôn lầu xanh hả?

Lắc lắc đầu, hắn phi thân lên trên đỉnh của Bách Hoa Phường, nhẹ nhàng gỡ vài miếng ngói lợp, tạo ra một cái lỗ đủ cho một người chui vào.

Bên trong Bách Hoa Phường vô cùng náo nhiệt, tiếng cười khả ố của nam nhân kết hợp với tiếng rên phóng đãng của nữ nhân, tạo nên một khung cảnh rất là.... ba chấm....

- An gia chủ ở chỗ nào nhỉ?

Lăng Huyền Phong bỏ qua những thứ khác, chăm chú tìm ra An gia chủ, nhưng tìm mỏi cả mắt cũng không thấy lão ngồi ở đâu.

- Hay là hôm nay lão không đến?

Thầm hô xui xẻo, hôm nay hắn mà không đến thì....

Đang suy nghĩ mông lung, một tiếng hô lớn làm Lăng Huyền Phong chú ý:

- Cao lão bản, Ba lão bản hảo!

- Ừm! Lão gia nhà các ngươi vẫn đang ở trong gian trong hử?

- Bẩm Cao lão bản, đúng thế!- Mang chúng ta vào, có chuyện cần bàn!

- Dạ! Nhị vị theo tiểu nhân!

Cao Dược Tề cùng Ba Tử Hồ? Hai tên này lại đến đây? Ặc! Hóa ra còn một gian phòng riêng bên trong nữa! Cũng may, hôm nay đến không phải tay không ra về.

Lặng lẽ di chuyển theo bọn Cao Dược Tề, cuối cùng bọn hắn đến trước cửa một gian phòng lớn.

- Lão gia! Có Cao lão bản cùng Ba lão bản đến!

- Ừm, đưa bọn hắn vào.

- Nhị vị, xin mời!

....

Quy nô đi ra ngoài, để Cao Dược Tề cùng Ba Tử Hồ ở lại với An gia chủ, Lăng Huyền Phong cũng nhanh chóng chui vào một phòng trống ở bên trong, khóa trái cửa lại, đồng thời đục một lỗ nhỏ thông với gian phòng bên kia.

- Đại ca!

- Ai nha, các vị lão đệ, hôm nay.... hể? Ui trời! Nhị đệ! Tam đệ! Sao mặt mũi lại thành ra thế kia?

An gia chủ tên là An Ngô Lương, là một gã béo mập mặc bộ đồ màu đỏ chót, giống hệt như một con heo chuẩn bị lên giàn nướng vậy. Cao Diệu Tề hôm trước bị Tô Mị đánh cho mặt mũi sưng húp, một bên mắt tím đen vẫn chưa mở ra được. Còn Ba Tử Hồ dáng người cao to, cũng béo gần bằng An Ngô Lương, thì bị Lăng Huyền Phong đánh cho thành đầu heo.

- Ầy dà! Không phải là tại huynh hay sao?

- Úi trời, sao lại tại ta?

An Ngô Lương bất ngờ, sao tự nhiên lại đổ cho mình?

- Còn không phải tại huynh trêu trọc lũ khỉ Phục Ma Hội đó hả? Đang yên đang lành lại giữ người của bọn hắn. Để đến hôm trước chúng đến phá quán, đánh cho bọn đệ thành như thế này nè! Ai ui!

Vì nói to dẫn đến vết thương, Cao DIệu Tề xuýt xoa ôm lấy mặt, Ba Tử Hồ đứng ra nói:

- Chuyện này giải quyết như thế nào đây? Quán của đệ cũng bị bọn chúng đập cho tan tành rồi, còn đệ lại bị như thế này nữa.

- Ây trời, có chuyện này nữa hả? Chậc chậc!

An Ngô Lương tặc lưỡi, xem qua hai lão đệ một lượt, rồi thở dài:

- Haizzz! Cũng không phải do ta! Mà là do Phí Các Lão yêu cầu a! Bọn hắn bắt được giáo chủ của lũ khỉ Phục Ma Hội đó

- Cái gì? Bọn họ bắt được Mạnh Quan Hùng sao?

Lăng Huyền Phong kinh ngạc. Giáo chủ của Phục Ma Hội bị bắt? Chuyện lớn rồi đây!

- Khi bắt được Mạnh lão đầu, Phí Các Lão đưa cho ta một bản danh sách. Trong đó đều là các quan viên ăn hối lộ mà Mạnh Lão đầu tìm được bằng chứng, kêu ta giữ cho cẩn thận. Hôm sau quan binh lấy lý do Phục Ma Hội làm loạn an ninh nên vây lại a!

Chương 158: Bổ đầu ăn hại

Lăng Huyền Phong cảm thấy sự việc có chút hệ trọng. Giáo chủ Phục Ma Hội bị bắt, phải nghĩ cách giải quyết mới được.

- Ầy! Không nói chuyện này nữa! Người đâu! Dâng trà!

Két!!!

Một vài phút sau, một tiểu cô nương tầm 10-12 tuổi bưng trà vào trong phòng...

Phụt!!!!

Cao Diệu Tề uống được một ngụm thì phun hết ra, giận dữ hắn ném mạnh chén trà xuống.

Choang!

- Khốn kiếp! Đây là trà hay là nước đái khỉ? Vừa chua vừa đắng!

An Ngô Lương cười hắc hắc:

- Lão đệ không biết, đây là trà đặc biệt, chỉ dâng lên cho cung đình, lão An ta đây phải mặt dày lắm mới xin được Phí Các Lão cho một vài cân đó.

- Ách! Vậy hả? Ừm, trà ngon, mùi hương rất thơm!

Cao Diệu Tề nghe thấy thế liền lật mặt, giả vờ uống trà, khen trà thơm.

Trong lúc 3 huynh đệ đang uống trà, phía dưới lầu vang lên âm thanh huyên náo.

- Có chuyện gì xảy ra?

- Báo! Gia chủ! Có hai khách uống trà, không hiểu xích mích gì đánh nhau rồi ạ!

- Tưởng chuyện gì? Còn không mau đuổi chúng đi?

- Nhưng tiểu tử Đơn Bình kia dẫn bộ khoái đến rồi!

- Cái gì? Sao bọn hắn đến nhanh vậy? Mau! Theo ta ra ngoài.

An Ngô Lương vội vàng chạy ra, Cao Diệu Tề cùng Ba Tử Hồ cũng theo sau lưng.

- Đơn Bình? Thiết Bổ Đầu? Có phải Quần Hiệp hạng 32 không? Chắc chắn là hắn!

Lăng Huyền Phong cũng rời khỏi gian phòng, men theo trần nhà đi xuống lầu chính. Lúc này, ở chính giữa sân khấu, một hán tử thân cao mét tám, khuôn mặt vuông chữ điền, tóc đen để xõa sau lưng, mặc một bộ trường bào màu nâu, lưng đeo một cây thiết thương, khoanh tay đứng, đó chính là Đơn Bình. Phía sau hắn là 2 bổ khoái tùy tùng. Thấy mọi người có vẻ ồn ào, Đơn Bình vận khí hét:

- Quan sai làm việc! Tất cả im lặng!

Hình như có gì không đúng, quay sang thấy hai bộ hạ của mình đang ngắm nữ nhân, Đơn Bình sắc mặt đen thui hắng giọng một cái. Cả hai đều giật mình.

- Ách! Quan sai đang làm việc! Kẻ không phận sự lùi lại!

- Uyyyyyyyy Vũuuuuuu!

Đơn Bình lấy tay che mặt, tất cả mọi người im lặng, Lăng Huyền Phong dở khóc dở cười.

- Con bà nó! Quan sai gì như phường hát hí kịch thế này? Đi tra án hay đi tấu hài đây trời?

An Ngô Lương nhanh chóng chạy lên đài nói:

- Đơn đại nhân! Ngọn gió nào đưa ngài tới đây?

- Không có ngọn gió nào cả! Ta nhận được báo án! Có kẻ làm loạn gây rối trong này! Người đâu! Tra hỏi kỹ càng!

Hai bổ khoái sau lưng dạ một tiếng, nhanh chóng chạy xuống, bắt đầu tra hỏi, An Ngô Lương cản lại không kịp.

- Ngươi! Tên là gì? Nhà ở đâu? Đến đây có việc gì? Vừa rồi xảy ra chuyện, có biết gì không?

- Ta... ta... Ta không biết... Ách... cái... cái... gì....hết... Hự!... Ặc... Khụ khụ... Ọe.......Vị nhân huynh được hỏi bây giờ đã say mèm, lại bị xốc lên tra hỏi, nào có nói được cái gì, lập tức trong bụng có gì liền phun ra hết, gây ra một mảnh náo loạn.

- Đơn đại nhân! Sự việc không có gì, chỉ là có 2 tên tiểu tử say rượu đánh nhau, chẳng phải bọn hắn đang nằm ở kia sao? - An Ngô Lương có chút không kiên nhẫn.

- Không được! Say rượu đánh nhau hay gì, đều phải tra rõ!

- Đơn Bình! Ngươi đừng có quá đáng! Đây không phải quan phủ! Đây là địa bàn của An gia! Đừng có làm càn!

- Nể ngươi An gia gia chủ, bản quan không so đo! Đừng có cản trở!

- Hừ! Chỉ có vài tên tép riu cũng đến đây làm càn! Người đâu! Đóng cửa thả chó!

Lăng Huyền Phong đứng phía trên không biết phải nói gì. Tên bổ đầu Đơn Bình kia có phải đầu nhúng nước không? Ngươi có biết mình đang đứng ở địa bàn người ta không? Vuốt mặt phải nể mũi chứ! Người ta đã chừa ra một bậc thang rồi, còn không bước xuống? Chán cơm thèm đòn hả?

Tất cả quan khách đều lũ lượt chạy ra ngoài, sau đó hàng chục tên hộ vệ cao to cầm gậy gộc xông vào. Xem xét qua, đám hộ vệ này không tệ, chủ yếu là cấp bậc Võ Sư, thỉnh thoảng có lẫn vài tên Đại Võ Sư trong đó. Tuy nhiên cũng chỉ thắng ở số đông mà thôi. Đơn Bình tu vi đạt Võ Tông Lục Giai, hai tên bổ khoái còn lại đều là Võ Vương Tam - Tứ Giai, giải quyết đám tôm tép này chắc cũng không có vấn đề.

Quả nhiên mặc dù đám hộ vệ đông người, nhưng chênh lệnh tu vi quá lớn, làm sao có thể là đối thủ của 3 người? Lập tức cả đám bị đánh cho thất điên bát đảo, chẳng mấy chốc bị đánh ngã một mảng lớn. Mấy tên còn lại sợ quá không dám xông lên.

- Hừ! Chỉ có đám nhãi nhép này thôi sao? Ông đây đánh chưa đã nghiền!

Hai tên bổ khoái theo sau Đơn Bình khinh bỉ nói. Lăng Huyền Phong lắc đầu. Đây chính là quan binh hay sao? Kiêu ngạo, ngu ngốc, cậy ta đây làm quan. Như thế này mà kinh thành trị an tốt thế nào được?

An Ngô Lương sắc mặt thâm trầm, phất tay một cái:

- Các người lui ra! Xem ra ông đây xem thường chúng mày! Điệp Nhi Tiếu! Lộ Vô Sương! Hạ Vô Tuyết! Đánh bọn hắn cho ta!

Vút! Vút!

- Ai nha!!

Hai tên bổ khoái của Đơn Bình bị đánh ngã. Ở phía trên, có 3 bóng hình thướt tha bay xuống. Không ngờ lại là 3 ca kỹ của Bách Hoa Phường. Lộ Vô Sương cùng Hạ Vô Tuyết thì mặc áo trắng, cầm quạt xếp, thân hình vài chỗ hở ra da thịt trắng tinh, vô cùng dụ hoặc. Còn Điệp Nhi Tiếu thì mặc váy dài màu xanh, khuôn mặt tròn trĩnh, vô cùng khả ái.

- Xem ra tên Đơn Bình này phải ăn chút đau khổ rồi. 3 nàng kia thấp nhất cũng là Võ Tông Ngũ giai, nữ tử áo xanh kia thì tu vi ngang ngửa Đơn Bình nữa.

- Anh nghĩ chú nên giúp hắn một chút.
- Đợi thêm một lúc xem sao.

Đơn Bình thấy 3 nữ tử mới tới tu vi không kém gì mình, lập tức sắc mặt ngưng trọng, hai tay nắm chặt thiết thương.

- Các ngươi cũng muốn cùng bản quan là địch? - Đơn Bình hỏi.

- Là địch hay không không biết. Tiểu nữ chỉ làm theo lệnh lão gia! Các tỷ muội! Lên! - Điệp Nhi Tiếu lên tiếng.

Hắc!!!

Lộ Vô Sương cùng Hạ Vô Tuyết tay lay động, ngay lập tức hai chiếc quạt mở ra, phóng thẳng về phía Đơn Bình

- Đơn Điệp nhất kích!!!

Keng keng!!

Hai chiếc quạt va chạm với thiết thương vang lên âm thanh như kim loại ma sát, Đơn Bình nhanh chóng cúi người xuống, một chiếc quạt sượt qua đầu, cắm thẳng vào chiếc cột phía sau lưng. Hắn thầm đổ mồ hôi lạnh. Mẹ nó! Nữ nhân này đánh ác thật!

Không để cho hắn hồi phục, 2 nàng huy động tay nhỏ, lập tức hai chiếc quạt bay về. Hai người thi nhau nhảy múa, tức thì trong không gian hàng loạt chiếc quạt xuất hiện đánh thẳng về phía Đơn Bình.

- Chết tiệt! Chiêu thức gì thế này!

- Ngênh Phong ĐIệp Vũ! Đơn đại nhân, ngài thấy sao? - Lộ Vô Sương khúc khích cười.

- Hừ! Điêu trùng tiểu kỹ! Xem bản quan phá nó đây! Trường Hồng Quán Nhật!!

Thân hình hắn xoay tròn 180 độ, thiết thương xoay một vòng tròn, sau đó hất lên. Kình khí xuất hiện đánh tan thế công của nhị nữ.

- Thiên Giang Nhất Dược!

Đơn Bình nhảy lên, tụ khí vào đầu thương, đập xuống thật mạnh. Nhị nữ thấy thế, liền nhanh chóng tránh ra.

Rầm!!!

Thiết thương đập xuống tạo thành một vết nứt lớn trên sàn.

Đúng lúc này...

Chíu! Chíu!

Đơn Bình vội ngửa đầu ra, chỉ thấy hai vệt sáng phóng qua mặt. Hóa ra là hai chiếc kim bạc, đằng sau có quấn sợi tơ mỏng. Người ra chiêu là Điệp Nhi Tiếu. Hóa ra vũ khí của nàng là những cây kim châm có buộc tơ trắng.

- Đánh lén! Vô sỉ!

Mặc kệ cho hắn bất mãn, Điệp Nhi Tiếu hai bàn tay kết ấn, xung quanh nàng xuất hiện vài vệt hỏa quang.

- Mẹ kiếp! Nàng ta là ma pháp sư!

- Đơn đại nhân! Tiếp chiêu! Hồng Liên Khai!

Nương theo tiếng hô của Điệp Nhi Tiếu, một chùm gồm 3 quả cầu lửa bắn về phía Đơn Bình. Hắn không kịp né tránh, chỉ có thể cứng rắn đón đỡ.

Ầm!!!!!

Một tiếng nổ phát ra, hỏa quang bay tứ phía. Tại trung tâm vụ nổ, Đơn Bình vô cùng chật vật, khuôn mặt cháy đen, trường bào bị rách tan phần thân trên, một vài chỗ có máu tươi chảy ra.

- Ài, xem ra tên bổ đầu ăn hại này không chống đỡ được rồi, bản thiếu gia ra tay vậy.

Dứt lời, Lăng Huyền Phong phi thân xuống.

Chương 159: Cướp tiền

- Chết tiệt!

"Bổ đầu ăn hại" Đơn Bình bây giờ dáng vẻ chật vật vô cùng. Đầu tóc bù xù, khuôn mặt đen thui vì bị khói ám, cơ thể loang lổ vệt máu, trường bào bị đánh cho tan nát, giờ chỉ còn chiếc quần dài là khá nguyên vẹn.

- Hí hí! Đơn đại nhân! Ngài thật là xấu nha, ở trước mặt bao nhiêu người mà thoát y như thế à? - Điệp Nhi Tiếu cười trêu đùa.

Đơn Bình giận tím mặt, lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Tuy rằng phá được hỏa cầu của đối phương, nhưng đại giá phải trả chính là bản thân bị thương nặng. Bây giờ bọn chúng cùng lên thì chỉ còn đường bị bắt. Quan binh bị gia nô của An gia bắt? Đây là chuyện mất mặt cỡ nào? Có thể cảm tưởng sau chuyện này, Đơn Bình hắn rất khó giữ được chức vụ.

An Ngô Lương cười gằn:

- Hừ! Sao? Biết mùi lợi hại chứ hả? Người đâu! Trói bọn hắn lại cho ta!

- Dạ!!!

Trong lúc Đơn Bình chuẩn bị nhận mệnh, một bóng đen từ trên trần nhà lao vút xuống.

- Điệp tỷ tỷ! Cẩn thận sau lưng! - Hạ Vô Tuyết kinh hoàng hét lên.

- Hả?

Điệp Nhi Tiếu giật mình, định quay lại tấn công, nhưng đã chậm...

Mãnh Hổ Thôi Sơn!!

Phành!!!

Một quyền mang theo tiếng rít gào như mãnh hổ phát ra, Điệp Nhi Tiếu chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình chịu chấn động mãnh liệt, cơ thể không thể tự chủ mà ngã ra đằng sau, đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.

Phụt!!!

- Ê! Bên kia! Bọn chúng còn có cứu viện! - Cao Diệu Tề hét lớn.

Lăng Huyền Phong trong bộ đồ đen nhanh chóng chạy tới chỗ của Đơn Bình:

- Ngươi không sao chứ?

- Đa tạ! Đơn mỗ vẫn ổn.

- Chỗ này giao cho ta! Ngươi chạy đi tìm cứu viện, lấy lý do An gia cản trở quan sai hành án. Sau đó đem quan binh tới đây!

- Được! Mặc dù ta không biết ngươi là ai, nhưng Đơn Bình ta chịu ân của ngươi, chờ ta quay về!

- Không cần thiết! Khi ngươi mang người đến, cũng là lúc ta rời đi. Duyên gặp mặt chỉ có lần này thôi! Bảo trọng!

Đơn Bình không hiểu sao, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, nhân cơ hội túm lấy hai tên bổ khoái kia phi thân ra khỏi cửa sổ.

- Chết tiệt! Ngăn bọn chúng lại!

- Hắc hắc! Muốn chạm vào hắn, phải vượt qua ta đã!Lăng Huyền Phong thừa dịp trận hình đối phương còn hỗn loạn, mau chóng áp sát Hạ Vô Tuyết cùng Lộ Vô Sương, cũng không cần vận nhiều nội công, trực tiếp ra đòn.

Bạch Vân Cái Đỉnh! Mãnh Hổ Thôi Sơn!

Bắt đầu bằng một cú quét chân khiến nhị nữ mất thăng bằng, sau đó lại là một quyền đầu như mãnh hổ đấm thẳng vào ngực, nhị nữ liền bị chấn thương nặng, bất tỉnh tại chỗ. Cũng phải thôi, hai Võ Tông chịu một quyền của Võ Tôn, không mất cái mạng nhỏ đã là tổ tiên phù hộ rồi.

- Còn có ai muốn lên đây thử một chút xem? Bản nhân hôm nay muốn vui đùa chút đỉnh!

Toàn trường cơ hồ không có ai dám lao lên, nhìn thấy 3 đả nữ của An lão gia bị đánh cho một chiêu cũng không đỡ được, không tên nào dám lên thử một chút.

- Ngươi... ngươi là người phương nào?

An Ngô Lương run rẩy, hôm nay thật là thất sách, không mang theo hộ vệ võ công cao cường theo, xem ra hôm nay gặp xúi quẩy rồi.

- Ta là ai sao? Vốn hôm nay bản nhân thiếu chút tiền tiêu vặt, định mượn tạm của An gia chủ một ít, nhưng không ngờ có kịch hay, lại ngứa ngáy tay chân, An gia chủ thông cảm.

Thông cảm em gái ngươi! Người bên ta bị ngươi đánh cho nằm đất một lượt rồi, lại còn để cho Đơn Bình chạy thoát. Ngươi còn mặt dày lấy lý do ngứa ngáy tay chân sao?

- Khụ.. Hóa ra.. đại hiệp ngài... khụ khụ... muốn mượn chút tiền của An mỗ, sao không nói sớm.. Hì hì... Người đâu! Mang...

- Không cần gọi người, phiền An gia chủ đưa ta đến kho bạc, lấy bao nhiêu ta tự có cân nhắc.

Lăng Huyền Phong cười hì hì nói.

- À.. Vâng.. vâng... phiền đại hiệp đi theo An mỗ.

- Đúng rồi, tất cả đều ngoan ngoãn ở đây cho ta. Bản nhân hôm nay chỉ muốn chơi đùa, không muốn lấy mạng người. Nhưng mà nếu tên nào không biết điều, vậy thì ta không chắc những người còn lại có toàn mạng hay không a!Tất cả đều run rẩy cúi đầu, không dám thở mạnh, cầu mong cho tên mặc đồ đen này đi cho xong chuyện.

Gật đầu hài lòng, Lăng Huyền Phong xách cổ An Ngô Lương tiến vào bên trong.

- ----------------------------------------------

Đại khái khoảng mười phút sau....

- Bẩm... đại hiệp... kho bạc trong này... ngài xem.... Hự!

Chưa kịp nói hết lời, An Ngô Lương chỉ cảm thấy trước mắt đầy sao, ngã xuống bất tỉnh.

- Hình như mình hơi nặng tay... thôi kệ, đằng nào cũng không chết người, cho ngươi nằm giường hai ba hôm... Xem nào.. Ái chà chà! Chúng ta có gì đây nhỉ?

Trước mặt Lăng Huyền Phong là một căn phòng rộng khoảng hơn 40 mét vuông, bên trong có vài chục chiếc hòm. Tiện tay mở ra thì bên trong chất đầy kim tệ!

- Hừm... Tên béo này cũng biết làm ăn đấy chứ. Ở đây có khoảng 60 vạn kim tệ! Không tồi! Chưa tính sản nghiệp khác của hắn, chỉ riêng chỗ này thôi cũng coi như tháng kiếm đấu vàng rồi. Chú em còn chờ gì nữa! Múc luôn đê!

- Ahihi! Múc chứ!

Theo một ý niệm, toàn bộ rương kim tệ đã chui vào trong túi trữ vật.

- Tên Đơn Bình này hiệu suất làm việc cũng coi như là nhanh. Quan binh đến rồi! Vọt lẹ thôi!

Tung một chưởng tạo một cái lỗ hổng thông ra bên ngoài, Lăng Huyền Phong lao ra, biến mất trong màn đêm. Cùng lúc này, mấy trăm sai dịch đã tiến đến bao vây Bách Hoa Lầu, dẫn đầu là Đơn Bình, đã thay trang phục mới.

- Vây quanh nơi này lại! Nội bất xuất, ngoại bất nhập!

- Rõ!

- -----------------------------------------

- Bẩm Đơn đại nhân, ngoài người của An gia, Cao Diệu Tề cùng với Ba Tử Hồ, không phát hiện một người nào khác! Hơn nữa...

- Hơn nữa làm sao?

- Bẩm... Khố phòng của Bách Hoa Lầu bị người dọn sạch, An Ngô Lương được phát hiện đang bất tỉnh gần đó, bên trong có một cái lỗ trên tường do người khác tạo thành.

Đơn Bình lắc đầu cười khổ:

- Xem ra bản quan hôm nay chịu ơn của một tên trộm... ài... Thôi được rồi, lập tức bắt giữ những người có liên quan, ghi chép lại nhân chứng vật chứng!

- Rõ!!

Chương 160: Gặp lại Vu Thiên Tuyết

Hiuuuu!!!

Theo một tiếng gió nhè nhẹ, một thân ảnh mặc hắc bào hạ xuống đất. Cả quá trình không kinh động đến một ai, ngay cả cao thủ bảo vệ Độc Cô gia đều không nhận ra được sự khác thường.

- Phù, cuối cùng cũng xong. Kiếm ăn cũng không tệ, tầm 50 vạn kim tệ. Hắc hắc!

Người nọ không phải ai khác chính là Lăng Huyền Phong. Sau khi cướp tiền của An gia, hắn liền bỏ đi quay về Độc Cô gia, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Rón rén trở lại phòng, bỗng nhiên một giọng nói thỏ thẻ suýt nữa khiến hắn bật hét kên thành tiếng:

- Phu quân! Là chàng ư?

- Ặc! Mị nhi, suýt nữa hù chết bản thiếu gia!

- Hứ! Với tu vi tầm này của chàng, còn sợ bị dọa chết sao? - Tô Mị nguýt hắn một cái.

- Hắc hắc! Lão bà ngoan! Lão công hôm nay nhớ nàng muốn chết a!

Lăng tam thiếu giở giọng dê xồm, cười dâm tiến đến chỗ Tô Mị đang nằm:

- Hì hì! Chỉ có hôm nay thôi sao? Vậy ngày trước không nhớ đúng không?

- Có chứ có chứ! Hôm qua và hôm kia cũng nhớ.

- À thế à, vậy thì mấy ngày trước đó là chàng đi cùng yêu tinh nào mà không nhớ muội?

- Ặc ặc!

Lăng Huyền Phong tắt tiếng. Mấy ngày trước đó....

- Tiểu hồ ly tinh! Dám đùa giỡn phu quân!

Tức thời hắn lao lên giường đè Tô Mị xuống. Nàng cũng cười khanh khánh ôm lấy cổ hắn:

- Tướng công! Mị nhi muốn.....

Hơi thở như lan như ngọc phả vào tai, khiến cho hắn ngứa ngáy không thôi, tiểu Lăng đệ đệ sớm đã bất mãn. Không chút chần chừ, hắn lột sạch y phục của hai người, bắt đầu hôn lấy hôn để lên cặp môi đỏ kiều diễm kia.

Ư....

Tô Mị chỉ biết làm theo bản năng, yêu kiều rên lên một tiếng, mặc cho hắn xâm phạm.

- Tiểu hồ ly! Đêm nay lão công hảo hảo phục vụ nàng! He he!

- Mị nhi biết, hi hi!

Nói xong, Lăng đệ đệ không chút màu mè, tiến vào nơi thần bí kia. Nhất thời một thoáng xuân sắc tràn ngập gian phòng.

- ----------------------------------------------------------

Sóng gió qua đi....

Tô Mị quấn lấy người Lăng Huyền Phong như bạch tuộc, thân thể trần như nhộng, gợi cảm đến mê người phô bày ra gần hết. Vừa qua một trận mưa móc cực nhiệt tình nên nàng mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

- Hừm! Tiểu yêu tinh, coi nàng lần sau còn dám đùa giỡn ta nữa không. - Lăng Huyền Phong mắng yêu nàng, sau đó cũng chìm dần vào giấc ngủ.

Có một chuyện hắn không biết, là khi hắn vừa thiếp đi, hai mắt của Tô Mị bỗng mở ra, biến thành một màu tím, sau đó biến mất, nhắm lại như cũ.

- Cái quái...Hệ thống cảm nhận được dị thường, quan sát một hồi, vừa hay thấy được một màn vừa rồi, hắn lẩm bẩm:

- Xem ra tiểu nha đầu này.... bí mật không đơn giản... Sau này phải nhắc tiểu tử kia coi chừng...

- ---------------------------------------------------------

Sáng hôm sau....

- Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành: Giải vây cho tổng đà Phục Ma Hội. Chúc mừng chú em nhận được 2 vé quay may mắn. Có mở luôn bây giờ?

- Nhân lúc sáng sớm, tâm tình không tệ, mở!

Lại vòng quay may mắn quen thuộc xuất hiện, cũng ô phần thưởng đó, cũng quầng sáng đó, Lăng Huyền Phong đặt cược hết nhân phẩm của mình vào trong đó.

- Chúc mừng chú em quay lần 1 nhận được... 300 bài hát thiếu nhi....!!!!

Nụ cười Lăng Huyền Phong cứng ngắc. Cái đê ma ma! Dùng cái này để làm gì?

- Ờ thì... cái này sau khi chú có con thì học dần... - Hệ thống không biết phải nói gì cho hợp hoàn cảnh. Cái này thuần túy là may rủi, nhưng thằng này hôm nay có vẻ... hơi đen.

- Quay! Lại một lần nữa! Em đếu tin là trúng phải kỳ ngộ rởm lần 2! - Lăng Huyền Phong cay cú.

Sau một hồi...

- Chúc mừng chú em nhận được... Thái Cực Quyền (Cổ Phổ) chiêu thức: Lãm Tước Vĩ!

Hô! Không tệ! Được một chiêu thức phòng thân, dùng trong trường hợp mình hao hết nội lực. Coi như có thu hoạch.

Lãm Tước Vĩ: Chiêu thức phòng thủ của Thái Cực Quyền, hấp thu sức mạnh từ chiêu thức của đối phương để hồi phục nội lực cho bản thân, thời gian kéo dài: 10 giây

- À, nhân đây anh cũng nhắc nhở chú em một chút.

- Chuyện gì?- Có nhớ lần trước Thiên Vương bảo chú phải để ý Tô Mị có bí mật không?

- Có nhớ. Làm sao?

- Tối hôm qua, lúc chú vừa thiếp đi, anh phát hiện trong thể nội nàng có một luồng năng lượng lạ dao động. Trong khoảnh khắc dường như nàng ta biến thành một người khác vậy, nhưng nó diễn ra rất nhanh, sau đó luồng năng lượng kia từ từ biến mất.

- Thật sao?

- Đúng thế. Chuyện này không giả được. Anh nghĩ bí mật này chắc chắn sẽ lộ ra trong khoảng thời gian sắp tới. Nhưng nhanh hay chậm thì anh không thể nói rõ. Trước mắt cứ hết sức đề phòng, chú ý quan sát.

- Em hiểu!

- ------------------------------------

Trên đường phố của Triều Ca...

- Rốt cục là nàng ấy có bí mật gì nhỉ?

Vừa đi Lăng Huyền Phong vừa vuốt cằm suy nghĩ. Chiếu theo lời hệ thống nói thì tình huống có chút không ổn.

- A! Hồ điệp kìa mẫu thân! Đẹp quá!

Đang suy nghĩ thì một giọng nói trẻ con làm hắn quay lại với hiện thực, chỉ thấy một vài cánh bướm xinh đẹp bay châp chờn. Lạ một cái là xung quanh không có cây hoa gì. Với lại giờ không phải mùa xuân, sao lại có bướm? Ấy cha? Sao con bướm này có vẻ là lạ ta?

Thò tay muốn bắt lấy, tự dưng một cảm giác nguy hiểm cực độ ập tới.

- Đừng chạm vào nó! - Hệ thống cảnh báo

- Cái gì?

- Đó không phải bướm thật! Là do công pháp tạo thành đó! Coi chừng phát nổ!

- Hả!!

Như nghĩ tới cái gì, hắn lập tức rụt tay lại, lùi xa 3 mét.

Quả nhiên...

Phành!!!

Con bướm đột nhiên nổ tung, uy lực cũng không lớn, chỉ giống như một quả bóng bay phát nổ mà thôi. Nhưng làm cho đứa trẻ vừa rồi khóc ré lên, chạy về chỗ mẫu thân của mình.

- Hình như con bướm này có chút quen quen..

Chưa kịp định thần lại, thì hắn cảm thấy phía tai mình tự nhiên đau nhói

- Ái ui!!!

- Tiểu tử thối! Ngươi cũng biết đường thò mặt ra đây hả?

Giọng nói có chút quen thuộc, quay lại thì thấy một khuôn mặt xinh đẹp đang có chút tức giận nhìn lấy hắn, hắn lập tức cười nịnh:

- Hắc hắc! Biểu tỷ! Lâu lắm không gặp! Tỷ có khỏe không a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau