TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 151 - Chương 155

Chương 151

Thấy Lăng Huyền Phong nhíu mày, mọi người khẩn trương. Các y sư đã làm hết trách nhiệm, nhưng cũng không thể cứu tỉnh được Độc Cô Lữ Nhân, nay Lăng Huyền Phong vào khám, tuy mọi người không tin tưởng, nhưng có bệnh vái tứ phương, cho dù một tia hy vọng nhỏ nhoi, họ cũng sẽ bắt lấy.

- Hiền chất! Lữ Nhân của ta sao rồi? Vì sao ngươi nhíu mày?

Mẫu thân của Lữ Nhân là người sốt sắng nhất, thấy hắn nhíu mày, tâm trạng liền hoang mang tột độ, vội vàng hỏi.

- Tiểu di, có chút lời này, Phong nhi không biết phải nói sao.

Mọi người thấy thế liền triệt để tuyệt vọng. Nếu như không làm cho Lữ Nhân tỉnh dậy sớm, nguy cơ hắn mãi mãi không tỉnh dậy là rất cao.

- Nói! Ngươi nói! Nói cho tiểu di biết đi!

Thấy nàng như vậy, Lăng Huyền Phong nói với Độc Cô Hàn Vân:

- Gia gia, phiền người cho lui tả hữu, chuyện này tốt nhất không nên cho quá nhiều người biết.

Độc Cô Hàn Vân không hiểu vì sao, nhưng vẫn cho mọi người lui ra, chỉ có mẫu thân Lữ Nhân cùng lão phu nhân với hắn ở lại.

- Tiểu Kiệt, đệ cũng ra ngoài...

Sau khi chỉ còn 5 người trong phòng, Lăng Huyền Phong bắt đầu nói:

- Có chuyện này, tôn nhi muốn mọi người giữ bình tĩnh.

Hít một hơi sâu, mọi người đều biết sắp tới hắn sẽ nói ra những chuyện kinh thiên gì.

- Nhân đệ đệ tuy rằng toàn mạng, nhưng cách cái chết không xa, sau khi kiểm tra sơ qua, ta phát hiện vết thương ở nhiều nơi, trong đó trí mạng nhất là ở vùng đầu, cụ thể là nơi này, vết thương này rất nhỏ, nhưng nếu không chú ý kỹ, sẽ không thể phát hiện ra. Hơn nữa.... ài....

- Hơn nữa cái gì! Mau nói cho lão thân! - Lão phu nhân giục.

- Mọi người phải chuẩn bị tinh thần, bởi vì... ta e rằng.. sau này Nhân đệ không thể làm nam nhân chân chính được nữa.

- Không!!!!!!!!!!!

Mẫu thân của Lữ Nhân - Phương Hạo Vân hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống bất tỉnh. Độc Cô Hàn Vân biến sắc, mau chóng cứu tỉnh nàng. Tỉnh dậy, nàng ôm lấy nhi tử của mình mà khóc lớn. Độc Cô lão phu nhân tuy rằng bình tĩnh hơn, nhưng Tô Mị cảm thấy được lão phu nhân đang vô cùng giận dữ, hai hàng nhiệt lệ tuôn chảy.

- Phong nhi, ngươi nói thật?

- Tôn nhi không dám giấu gia gia cùng nãi nãi. Chuyện này ta e rằng không thể chữa được nữa.

- Vậy thì nhi tử của ta khác nào bị hoạn? Sao bọn hắn lại có thể ra tay tàn độc đến vậy? - Phương Hạo Vân nức nở.

- Phong nhi, ngươi biết các vết thương đến từ đâu không? - Độc Cô Hàn Vân trầm giọng.

- Ta không biết là ai làm, nhưng có thể đoán được người này tu vi rất cao cường, chí ít cũng đạt đến Võ Tôn, vũ khí hắn sử dụng thuộc loại thiết trảo. Nếu như ta nhớ không nhầm, chỉ có 2 người mà ta biết có thể làm được.

- Là ai?!! 3 người cùng hỏi.

Lăng Huyền Phong gãi đầu, trả lời:

- Người thứ nhất, là nữ nhân. Nàng có biệt danh là Thiết Trảo Vân Báo, tên là Mộ Dung Triệt. Tuy nhiên ta chúng ta có thể loại trừ người này.

- Vì sao?- Bởi vì theo như ta được biết thì Mộ Dung Triệt là đà chủ Phục Ma Hội. Nhưng trong thời gian gần đây, Phục Ma hội bị quan binh bao vây ở tổng đàn, nội bất xuất ngoại bất nhập, nên khả năng nàng ta ra tay là không lớn. Hơn nữa Phục Ma hội với Độc Cô gia không có hiềm khích, cũng không có qua lại nên nàng ta không có lý do ra tay.

- Ừm, có lý. Vậy còn người thứ hai?

- Người thứ hai, ta lại cho rằng khả năng hắn ra tay cao hơn. Đó là Bát Tí Na Tra Bành Đồng.

- Bành Đồng? Là hắn? - Độc Cô Hàn Vân kinh nghi

- Độc Cô gia gia ngươi biết hắn ư?

- Tuy rằng chúng ta không thuộc giang hồ, nhưng một chút chuyện lặt vặt cũng phải biết. Nếu như theo hiền chất nói, vậy có lẽ Bành Đồng đang ở Triều Ca sao?

- Khả năng rất cao. Tuy nhiên vì sao Bành Đồng lại ra tay với Nhân đệ, thì chỉ có người trong cuộc mới biết được. Ngoài Nhân đệ ra, còn có ai khác không?

- Không có, Nhân nhi không hiểu vì sao hôm nay đi ra ngoài không đem theo hộ vệ.

- Vậy thì chỉ còn cách cứu tỉnh hắn để hỏi vậy.

Vừa nói, Lăng Huyền Phong móc ra một chiếc bình màu đỏ tươi, sau đó vạch miệng Lữ Nhân ra đổ vào. Quả nhiên đúng như theo lời hệ thống nói, các vết thương mau chóng lành lại, màu da của Lữ Nhân cũng dần khôi phục một chút hồng, mặc dù phần lớn vẫn trắng bệch.

- Đây là thuốc chữa thương do sư phụ ta điều chế, nhưng số lượng có hạn, dùng một bình là hết một bình, hôm nay tình thế bắt buộc nên ta mới sử dụng.

Sau khoảng thời gian uống một chén trà, Lữ Nhân đã dần khôi phục, nhịp thở đã dần dần ổn định, không còn thất thường như trước.

- Nhân nhi tỉnh rồi!

Đúng vậy, Lữ Nhân dần mở mắt, mơ màng hỏi:

- Mẫu thân! Sao hài nhi lại ở đây? A! Sao người ta lại đau thế này?- Nhân nhi! Ai là người ra tay phục kích con?

- Ta! Ta không nhớ rõ, chỉ nhớ là lúc đó ta đang có cự cãi với An đại thiếu gia, sau đó cái gì cũng không biết.

- An gia đại công tử? An Lộc Sơn? Tiểu tử kia lần trước bị người đánh gãy chân, không dưỡng thương mà còn ra ngoài chạy loạn?

- Hắn không đi một mình, theo sau hắn là lão nhị An Lộc Minh.

- Vì sao ngươi đi gặp bọn hắn?

Độc Cô Lữ Nhân gãi đầu, xấu hổ nói:

- Bởi vì hôm trước An Lộc Sơn hắn vô cùng khó chịu với việc ta theo đuổi Thượng Quan cô nương, nên hắn mới hẹn ta ra nói chuyện, hắn cũng nói là không được đem theo hộ vệ.

- Thế là ngươi nghe lời hắn? - Lăng Huyền Phong lên tiếng.

- Đúng... vậy....

Lữ Nhân mặt đỏ như đít khỉ, cúi đầu như cún con phải tội. Sự việc bây giờ mới vỡ lở: thanh niên mới lớn, tình đầu chớm nở. Cuối cùng là thách đấu nhau vì tình.

- Trời ơi! Tiểu tử ngươi sao lại ngốc đến thế hả? Hắn có phải cha ngươi đâu mà ngươi răm rắp nghe thế? Sao không nhờ ba tên dở hơi kia đi cùng? Sao ta lại có một tên tôn nhi ngu ngốc như ngươi vậy?

Độc Cô Hàn Vân giận dữ trách mắng, nhưng không dám mắng quá nặng. Độc Cô Lữ Nhân càng nghe càng xấu hổ, chỉ cúi đầu nghe chửi. Đột nhiên hắn cảm giác có gì không đúng.

- Gia gia, mẫu thân! Sao tự nhiên hài nhi thấy ở phía dưới không có cảm giác gì?

Mọi người nhìn nhau, sau đó thở dài. Hiểu ra có chuyện chẳng lành, Độc Cô Lữ Nhân vội vàng kiểm tra, sau một hồi hắn hét lớn:

- Không!!!!!!!!

Tiếng hét này có phần to lớn hơn so với mẫu thân hắn lúc trước.

- Nhân nhi! Bình tĩnh! Đừng kích động...

- Hu hu hu! Ta không muốn sống nữa! Đời ta như vậy là hỏng rồi! Tại sao? Tại sao??!!!

Lữ Nhân cùng Phương Hạo Vân ôm nhau khóc lớn. Lăng Huyền Phong không biết khuyên giải như thế nào. Nếu là hắn chắc hắn còn điên cuồng hơn thế.

Độc Cô Hàn Vân ra hiệu cho mọi người ra ngoài, để cho hai mẹ con họ yên tĩnh.

- Đúng rồi, phụ thân của Nhân đệ đâu? Sao tôn nhi không thấy?

ĐỘc Cô Hàn Vân trả lời:

- Phụ thân hắn làm quan trong triều, hiện tại triều chính rối ren, công việc bù đầu, phải gần tối mịt hắn mới về nhà. Nếu hắn biết được, chắc sẽ gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng mất.

Quả đúng như Độc Cô gia chủ dự đoán. Cha của Lữ Nhân, Độc Cô Hàn Phi khi mới về nghe tin nhi tử gặp nạn, liền phun ra một búng máu, nhất thời đổ bệnh, làm cho Độc Cô gia náo loạn một hồi. Dưới sự ra lệnh của gia chủ, chuyện Nhân thiếu gia bị nạn không truyền ra ngoài, tránh gây ảnh hưởng tới gia tộc. Lăng Huyền Phong vốn chưa có kế hoạch gì, lại được nãi nãi đích thân yêu cầu ở lại, liền vui vẻ chấp nhận. Dù sao hắn cũng muốn xem cảm giác có bà nội chăm sóc là như thế nào.

Chương 152: Độc Cô khiêu chiến

Sau một đêm nghỉ ngơi, sáng hôm sau Lăng Huyền Phong được người tới báo là Độc Cô gia chủ cho mời.

- Gia gia hảo! Mới sáng sớm người đã cho gọi tôn nhi đến không hiểu có chuyện gì?

- Ừm, ta muốn hỏi ngươi suy nghĩ về việc hôm qua.

- Chuyện của Nhân đệ?

- Đúng thế. Ta muốn thấy cách nghĩ của ngươi, dù sao ngươi cũng là người cứu tỉnh hắn.

- Được. Theo ta nghĩ, việc đầu tiên chúng ta cần làm là thu thập bằng chứng cho thấy Bành Đồng ra tay với Nhân đệ. Hắn ra tay với Nhân đệ thật đúng lúc chỉ có một mình, ta không tin đó là trùng hợp, chắc chắn có liên hệ với An gia.

- Điều ngươi nghĩ chúng ta cũng đã hiểu. Còn gì nữa không?

- Còn nữa, phải tìm hiểu xem, chuyện này có phải đơn giản chỉ là tranh giành tình nhân hay không, hay là có một kế hoạch nào đó ẩn đằng sau. Ngoài ra, ta cũng không biết còn gì nữa.

Độc Cô Hàn Vân gật đầu, tiểu tử này quả nhiên không phải đơn giản là một tên nhị thế tổ chỉ biết ăn chơi đàng điếm, cũng có chút đầu óc. Không muốn tiếp tục vấn đề này nữa, hắn hỏi:

- Ngươi có biết tu luyện?

- Có một ít.

- Trong danh sách tân sinh của Thiên Tinh năm nay, ta không nhớ là có tên ngươi. Đệ đệ của ngươi thì có.

- Đó là bởi vì con đường của tôn nhi không nằm trong Thiên Tinh. Tôn nhi nghĩ, học viện Thiên Tinh không hẳn là con đường duy nhất dẫn đến đỉnh cao. Tôn nhi muốn tự mình tu luyện.

- Ừm, ta chỉ hỏi vậy, chứ không có ý trách phạt gì ngươi. Chẳng qua là ba tên nhóc không nên thân nhà ta nói muốn khiêu chiến với ngươi. Ngươi có đồng ý?

- Cả 3 người?

- Thật ra chỉ một người khiêu chiến thôi.

- Được, tôn nhi muốn thử chút xem sao.

- Hảo! Vậy ta sẽ sắp xếp. Trưa nay sẽ cho người dẫn ngươi tới võ đài của Độc Cô gia.

- ----------------------------------------

- Tam ca! Ba huynh đệ kia của Độc Cô Gia muốn khiêu chiến huynh?

- Ừm.

- Huynh có nắm chắc thắng được không? Nếu không thì để đệ lên trợ chiến?

- Đệ đã đột phá Võ Tông rồi sao?

- Ặc! Cái này.... đệ chưa đột phá được.

Lăng Hiếu Kiệt cúi đầu xấu hổ. Đây là cuộc chiến giữa các Võ Tông, Mình chỉ là một Võ Vương sơ giai, đi lên để đưa thức ăn sao?

- Việc của đệ là đứng dưới cổ vũ được rồi, mình ta lên trên là được.

- Tướng công? Vậy còn thiếp? - Tô Mị hỏi.

- Ờm... ta nghĩ tốt nhất nàng nên ở cạnh bồi nãi nãi, dù sao nàng cũng chỉ mới đạt đỉnh phong Võ Vương, cũng không giúp được gì nhiều.

Sân đấu võ Độc Cô Gia, đây là nơi huấn luyện thường xuyên dành cho tộc nhân Độc Cô Gia. Hàng năm, cứ đến đại hội gia tộc hoặc có chuyện gì trọng đại, cũng sẽ được tổ chức nơi này. Khi đám Lăng Huyền Phong tới nơi, có tầm vài chục đệ tử Độc Cô Gia đang đứng chờ quanh lôi đài. Trên đó, 3 huynh đệ Độc Cô gia đang đứng chờ sẵn, khuôn mặt có vẻ hưng phấn.

- Hắn chính là người mà thiếu tộc trưởng buông lời khiêu chiến sao?

- Tên hắn là cái gì... Lăng...- Hắn là người Lăng gia? Trông có vẻ giống tiểu bạch kiểm nhỉ?

- Oa! Mỹ nữ đi cạnh hắn đúng là cực phẩm a! Đáng tiếc một đóa hoa nhài lại cắm bãi phân trâu. Thật là đáng tiếc....

- Tiếc cái gì? Còn không xem lại bản mặt của ngươi? Cũng đòi xứng với nàng?

Từng tiếng nghị luận vang lên liên hồi, chủ yếu là soi mói và khinh thường nhóm người Lăng Huyền Phong. Đương nhiên, đa số ánh mắt sắc lang đều hướng về phía Tô Mị. Mặc dù đoàn người có 4 nữ nhân trong nhóm, nhưng chỉ có nàng là nổi bật nhất.

- Tứ thiếu gia! Sao Độc Cô gia lại khiêu chiến hắn? Chẳng lẽ họ muốn hạ nhục chúng ta sao?

- Đúng! Người họ nên khiêu chiến là ngài mới đúng a!

- Im miệng hết cho ta! Tên nào còn lắm chuyện lão tử chặt chân!

Lăng Hiếu Kiệt phiền muộn không thôi. Con bà nó, mấy tên có mắt không tròng các ngươi nghĩ rằng ta xứng để họ khiêu chiến chắc? Có biết người truyền thụ võ học cho ta là ai không? Phen này phải về trừng phạt bọn hắn một phen mới được.

Trên khán đài, Độc Cô Hàn Vân cùng Độc Cô lão thái thái, Độc Cô Lữ Nhân, Phương Hạo Vân và một số nhân vật cao tầng của Độc Cô gia đến xem.

- Lão muội, sao 3 tên tiểu bất điểm kia lại khiêu chiến Lăng Huyền Phong làm gì?

- Huynh hỏi ta thì ta hỏi ai? Tự nhiên hôm qua bọn chúng sống chết nằng nặc đòi ta nhờ huynh. Có gì huynh đi hỏi bọn hắn a.

- Bẩm gia chủ, lão phu nhân, theo như lão phu được biết thì tam thiếu gia Lăng Gia từ nhỏ đã không tu luyện được đấu khí? Vì sao các thiếu gia lại đi khiêu chiến hắn? - Một trưởng lão có vai vế lên tiếng.

Lúc này Độc Cô Hàn Vân mới nhớ ra:

- Đúng rồi! Ngươi nói ta mới nhớ. Nếu như những gì đồn đãi là đúng, vậy thì tên Lăng Huyền Phong kia đáng lẽ phải sợ hãi mới đúng. Cho dù có một chút bản lĩnh, nhưng so với một tỏng 3 tên kia cũng chỉ là trứng choi đá a! Chứng tỏ trong chuyện này có huyền cơ.

- Ài dà! Không cần bàn tán tới lui nữa! Nếu như đã nhận lời, thì phải có nắm chắc. Ta tin rằng tiểu tử thối kia cũng sẽ không dám làm ra chuyện gì xảo trá! Mị nhi! Lên đây ngồi cạnh nãi nãi!

Nghe tiếng Độc Cô lão phu nhân gọi, Tô Mị quay sang nhìn Lăng Huyền Phong, thấy hắn gật đầu liền nở nụ cười tươi rói, sau đó hôn lên má hắn một cái rồi tức tốc phi thân lên khán đài, để lại Lăng Huyền Phong hứng chịu hàng trăm ánh mắt căm thù nhìn tới. Hắn cười khổ thầm nghĩ:

- Lão bà à, nàng phen này hại ta biến thành công địch rồi a!
Nhảy lên lôi đài, người đứng giữa trong ba huynh đệ Độc Cô gia với dáng vẻ khôi ngô, khuôn mặt giống hệt gia chủ Lăng Hàn Vân tiến tới:

- Lăng thiếu! Hôm nay chúng ta tỷ võ, điểm đến là dừng, mục đích chỉ là giao lưu, chuyện này ổn chứ?

- Ồ? Được thôi, nhưng mà tới bây giờ ta vẫn chưa biết tên 3 vị a!

- Ặc! Không có ý tứ. Ta tên Độc Cô Lãnh Phong. 2 vị huynh đệ đứng đằng sau, từ trái qua phải, tên là Độc Cô Lãnh Vân và Độc Cô Lãnh Dạ.

Đưa mắt nhìn qua 3 người, Độc Cô Lãnh Phong dáng vẻ trầm tĩnh, vóc người cao lớn, mặc một bộ cẩm bào màu xanh lam. Độc Cô Lãnh Vân thấp hơn, khuôn mặt có vẻ lanh lợi hơn, mặc cẩm bào màu đỏ. Độc Cô Lãnh Dạ thì khá lạnh lùng, vẻ mặt cự tuyệt người từ ngàn dặm, trông giống hệt một khối băng. Điểm chung của 3 huynh đệ là đều đeo một cây trường đao sau lưng, và họ có khuôn mặt giống nhau như đúc.

- Ách! Ba vị là huynh đệ tam bào thai?

- Đúng thế, chúng ta là huynh đệ tam bào thai, trong đó ta sinh ra trước, Lãnh Vân và Lãnh Dạ thì cùng ra sau.

Độc Cô Lãnh Phong gật đầu.

- Ba huynh đệ Độc Cô Gia, Lãnh Phong tu vi cao nhất, Võ Tông Tứ giai đỉnh, Lãnh Vân cùng Lãnh Dạ có tu vi Võ Tông Tam giai trung kỳ. Chiến lực đối phương theo cá nhân cũng khá ổn, nhưng mạnh nhất lại là am hiểu chiến thuật hợp kích, đến lúc đó có thể dễ dàng đối phó Võ Tông Lục Giai, còn lại đến Thất giai thì cũng có thể đánh một trận. - Hệ thống đánh giá.

Lăng Huyền Phong vuốt vuốt cằm:

- Không có ý tứ! 3 vị cùng lên sao?

Độc Cô Lãnh Phong xua tay:

- Không phải! Huynh đệ hiểu nhầm rồi, chỉ có một trong ba người thôi. Lăng huynh đệ có thể chọn một trong ba người chúng ta. Sau khi chọn thì 2 người còn lại sẽ xuống đài.

Trên khán đài:

- Bọn chúng định quần đấu sao? - Độc Cô lão thái thái lên tiếng.

Vị trưởng lão vừa nãy suy tư:

- Hẳn là không. Theo phong cách hành xử hàng ngày của thiếu tộc trưởng, có lẽ sẽ cho vị Lăng tam thiếu kia chọn một trong ba người để đơn đấu.

Không thể nói vị trưởng lão này khá hiểu phong cách hành sự của Độc Cô Lãnh Phong, đoán trúng phóc. Tô Mị ở một bên cười đến run run người. Nhận thấy điều khác lạ, Độc Cô lão thái thái hỏi:

- Mị nhi! Con cười gì thế?

- Ách! Nãi nãi! Chuyện này....

- Con cứ nói, ở đây đều là người nhà, không phải ngại!

- Hì hì, vậy thì Mị nhi xin mạn phép nói. Vị trưởng lão này đoán đúng một phần thôi.

- Ồ? Xin cô nương chỉ giáo?

- Ngài đã đoán đúng là theo lẽ thường, một trong 3 người sẽ được chọn để đơn đấu. Nhưng ngài lại không đoán được tính cách phu quân ta a!

Độc Cô Hàn Vân chợt hiểu ra điều gì:

- Chẳng lẽ hắn....

Tô Mị mỉm cười giải thích:

- Bá bá đoán đúng rồi, chàng sẽ một mình chiến cả 3 người!

Chương 153: Độc Cô Khiêu Chiến (tiếp theo)

Lời Tô Mị nói không khác gì một quả bom nổ, khiến cho mọi người trên khán đài kinh ngạc. Độc Cô Hàn Vân nói:

- Không thể nào? Cho dù Lăng Huyền Phong đạt tới Võ Tông cũng không thể một mình chiến cả 3 được. 3 tên kia ta rất hiểu, bọn hắn hiểu nhất là chiến thuật hợp kích, cho dù là Võ Tông Lục Giai cũng không thành vấn đề!

- Hì hì! Bá bá, ngài không biết là phu quân ta từ trước tới nay đều thích giả heo ăn thịt hổ a! Công pháp hắn tu luyện người ngoài sẽ không đo được tu vi đâu, trừ khi hắn xuất chiêu a!

- Vậy theo ngươi, tu vi hắn đạt đến đâu?

- Hì hì, chuyện này ta nghĩ mọi người nên quan sát tiếp sẽ tốt hơn.

Mọi người đều tò mò nhìn xuống, tâm trạng băn khoăn. Chẳng lẽ Lăng Huyền Phong thật có thể đánh bại cả 3 người?

- -----------------------------------

Dưới võ đài...

- Lãnh Phong huynh muốn tiểu đệ chọn một trong ba người?

- Đúng thế! Một trong ba huynh đệ chúng ta tùy cho ngươi chọn, cho dù ngươi chọn người yếu nhất trong số chúng ta, nếu thắng được, thì chúng ta vẫn sẽ tâm phục khẩu phục.

- Chuyện này.....

Lăng Huyền Phong kéo dài âm thanh, phía dưới đài tưởng hắn đang sợ liền chế nhạo:

- Ha ha! Hắn sợ rồi kìa!

- Đúng thế! Cho dù một trong ba vị công tử đều một tay có thể đè chết hắn a!

..........

Đám người Lăng gia, ngoại trừ Lăng Hiếu Kiệt, Dương Quá cùng Tiểu Long nữ tràn đầy lòng tin ra, thì những người còn lại đều cảm thấy nhục nhã, đây giống như là một cái tát vào mặt Lăng Gia vậy. Tất cả đều cúi đầu, không dám ngẩng mặt lên nhìn.

- Lăng Huynh đệ vẫn cảm thấy khó sao? Hay là chúng ta không dùng toàn lực vậy?

Nghe nói vậy, đám người dưới đài càng cười lớn hơn. Lăng Huyền Phong cười cười:

- Không phải! Ý ta không phải như thế! Ý ta là muốn cả 2 vị huynh đệ kia cùng đi lên. Một mình Phong huynh không được a!

- Cái gì?

- Khoác lác!

- Hừ! Thổi da bò mà không biết ngượng!

.......

Mặc cho những tiếng khinh bỉ vang lên, Lăng Huyền Phong vẫn tươi cười như cũ. Trên khán đài, mọi người kinh ngạc, quả nhiên không ngoài dự đoán của Tô Mị, Độc Cô lão thái thái cười vỗ đầu nàng:

- Tốt nha! Thế gian này khó kiếm nhất là tiểu tức phụ hiểu chồng a! Mị nhi à, con làm cháu dâu của nãi nãi đúng là không sai a!

Tô Mị đỏ mặt cúi đầu, trong lòng thầm vui mừng.

Trái ngược với đám đệ tử dưới lôi đài, cả 3 huynh đệ Độc Cô gia đều lộ vẻ nghiêm túc.

- Lăng thiếu xác thực không nói đùa chứ? 3 huynh đệ ta hợp kích thì ngay cả Võ Tông Thất giai cũng phải nhượng bộ lui binh. Cho dù hôm trước tận mắt chúng ta thấy huynh đệ có một mình đánh lại 2 sát thủ Võ Tông, nhưng cũng chỉ là Tứ giai mà thôi.

Âm thanh của Độc Cô Lãnh Phong như tiếng sét giữa trời quang khiến tất cả mọi người, kể cả Độc Cô gia và Lăng gia đều kinh hãi.

- Cái gì? Hắn một mình đánh lại 2 sát thủ Võ Tông á?

- Không thể nào! Đây không phải là sự thật!

- Nhưng mà... Phong đại công tử từ trước tới nay không nói đùa a... Như vậy, chuyện này là thật sao?

..................

- Bản thiếu gia từ trước đến nay, khiêu chiến không nói đùa, 3 vị cùng lên đi để ta xem thử uy lực của tam kiếm hợp bích Độc Cô gia.

Lăng Huyền Phong cười thầm trong lòng. Thất giai cũng phải nhượng bộ lui binh? Bà mẹ nó, bản thiếu gia nay công lực tương đương với Võ Tông Cửu Giai, sợ cái chim!

Độc Cô Lãnh Phong suy nghĩ một chút rồi ra hiệu cho hai đệ đệ:
- Được! Nếu Phong thiếu đã có lời, huynh đệ chúng ta nếu từ chối vậy thì không được rồi. Chúng ta lên!

Dứt lời, Độc Cô Lãnh Dạ rút kiếm, chém về phía Lăng Huyền Phong:

- Dạ Yến nhất trảm!!

Một luồng kiếm khí màu xanh lục bắn ra với tốc độ như điện xẹt

- Ây da! Kiếm khí này không tệ!

Lăng Huyền Phong nghĩ thầm, lập tức ngửa người ra đằng sau để né tránh. Nhưng đúng lúc này, Độc Cô Lãnh Vân đã nhảy lên trên, chém xuống dưới:

- Bán Nguyệt Trảm!

Lần này là một luồng kiếm khí màu vàng bay tới. Lăng Huyền Phong thất kinh, thảo nào đạo kiếm khí vừa rồi dễ dàng tránh như vậy, hóa ra có hậu chiêu. Mắt thấy kiếm khí sắp đánh trúng mình, hắn nhanh chóng dùng Nhạn Hành Công trượt sang một bên, vừa lúc kiếm khí sượt qua, cách hắn có nửa tấc.

Bùm!!!

Một âm thanh chát chúa vang lên, vị trí Lăng Huyền Phong vừa đứng hiện ra một đường nứt sâu hoắm. Toát môt hôi lạnh, hắn thầm nhủ may mà vừa rồi nhanh chóng thoát hiểm, nếu không cho dù thân thể này có là Võ Tông Cửu giai chắc chắn cũng sẽ chịu thiệt.

- Lăng Thiếu, ngươi quên mất còn có ta rồi sao.

Bỏ mẹ! Tại sao lại phân tâm đến vậy!

Mải nhìn vệt nứt sau lưng, Lăng Huyền Phong quên mất còn một người nữa.

- Thiểm Phong nhất kích!

Không giống như hai đệ đệ của mình, Độc Cô Lãnh Phong dùng kiếm đâm về phía trước, tiếng trang phục ma sát với không khí tạo nên những âm thanh "xoạt xoạt". Đối mặt với một kiếm này, Lăng Huyền Phong thấy mình không có phương hướng né tránh.

- Một kiếm thật độc! Phong tỏa hết đường đi của mình, buộc mình phải dùng cứng đối cứng!

Không nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng rút Ỷ Thiên Kiếm ra, dùng Phá Kiếm Thức cùng Tổng Quát Thức nhanh chóng phát hiện ra sơ hở của đối phương, đồng thời rướn người sang bên phải đâm ra một kiếm.

- Không tốt!

Độc Cô Lãnh Phong run lên một cái. Lăng Huyền Phong đâm ra một kiếm này thật hiểm, lựa chọn đúng vị trí mà hắn lộ ra sơ hở. Không thể không rút chiêu, hắn hoành kiếm đón đỡ.

Keng!!!

Kiếm của Độc Cô Lãnh Phong va chạm với Ỷ Thiên Kiếm vang lên tiếng kêu thanh thúy, hai thanh kiếm ma sát tạo ra những tia lửa chói mắt.
- Không tệ! Bản thiếu gia có chút đánh giá thấp Tam Kiếm hợp bích của ba vị rồi. - Lăng Huyền Phong mỉm cười.

- Ta cũng thế. Không ngờ lần trước nhìn bên ngoài thì đơn giản, nhưng đến khi trải nghiệm thì là hoàn toàn khác biệt. Kiếm chiêu của tam thiếu thật lạ, nó không hợp với chút quy tắc nào cả. - Độc Cô Lãnh Phong cũng cười. Xem ra trận đấu này có chút gay go, quả nhiên nếu như một trong hai đệ đệ mình lên thì chắc chắn sẽ nhanh chóng thất bại. Tam thiếu Lăng gia này, không thể coi thường.

Khán giả xung quanh ồ lên kinh ngạc. Không ngờ mới bắt đầu mà ba huynh đệ Độc Cô gia đã tung ra tuyệt chiêu, nhưng ngạc nhiên nhất là Lăng tam thiếu có thể nhẹ nhàng hóa giải thế công.

- Ta vừa nhìn thấy gì? Một mình Lăng gia tiểu tử có thể hóa giải kiếm chiêu của 3 vị công tử?

- Đúng thế! Nếu như không phải tận mắt chứng kiến thì có đánh chết lão tử cũng không tin!

- Đúng!

............

Trên khán đài, Độc Cô Hàn Vân ánh mắt sắc bén nhìn xuống dưới, bình luận:

- Ha ha! Quả nhiên là có chút bổn sự. Lăng Huyền Phong xác thực có thực lực chiến với 3 tên kia một trận.

Độc Cô lão phu nhân thì vuốt vuốt ngực:

- Hóa ra lão thân lo lắng thừa rồi. Mị nhi, con nói đúng a! Tiểu tử kia đúng là giấu dốt, dọa chết lão thân rồi.

Tô Mị nhẹ nhàng cười:

- Nãi nãi quá khen. Trận chiến mới bắt đầu thôi mà, chúng ta tiếp tục xem a.

Độc Cô lão phu nhân rất hài lòng với cháu dâu này, nên vui vẻ cười quan sát. Đám người Lăng gia trừ Lăng Hiếu Kiệt cùng Dương, Long 3 người ra, những người còn lại đều trợn mắt há hốc mồm.

- Đây... đây... Không thể nào! Có ai đáng ta một cái đi! Chuyện này là không thể nào.

Lăng Hiếu Kiệt hừ lạnh:

- Vậy thì bản thiếu gia vui lòng thành toàn ngươi.

Chát!!!

- Ui da! Tứ thiếu gia người đán thật?

- Không đánh thật thì làm sao cho mấy tên tiểu tử các ngươi sáng mắt lên? Lão tử nói rồi, tam ca của lão tử rất lợi hại. Bây giờ tin chưa?

Cả đám cúi đầu xấu hổ. Đúng vậy, nếu như không có thực lực thì làm sao một mình dám chấp 3? Ít nhất tự hỏi một trong số bọn hắn không có cái tự tin này.

- Chúng ta tiếp tục nào! Vừa rồi ba vị ra chiêu trước, bây giờ đến ta!

Trên đài, Lăng Huyền Phong lập tức thi triển thế công, hắn không dùng kiếm mà dùng chưởng.

Giao Long Phiên Giang!

Grao!!!!

Một đầu kim long từ song chưởng của hắn phát ra đánh thẳng về phía ba huynh đệ. Độc Cô Lãnh Dạ tiến tới dùng đấu khí ngạnh kháng

Ầm!!!

Đầu kim long phát nổ, dư uy bao trùm lên 3 huynh đệ, bọn hắn kinh hãi phát hiện đấu khí bản thân bị đình trệ. Thừa cơ, Lăng Huyền Phong xông lên

Cuồng Long Loạn Vũ!!!

Thịch! Thịch! Thịch! Thịch!

Độc Cô Lãnh Dạ dính liên tiếp 6 chưởng, cuối cùng bị đánh bay xuống đài.

- Hả?!?!!!

Khán giả đều ồ lên kinh ngạc. Mặc dù Độc Cô gia nhiều người hơn, nhưng lại có một người bị loại trước tiên, thật là khó tin

Chương 154: Đột phá võ tôn

Độc Cô huynh đệ ngẩn người. Kháo! Chúng ta nhiều người hơn, sao có một người bị loại rồi? Ngơ ngác nhìn nhau, bọn hắn vẫn chưa thể tin được đây là sự thật.

- Không thể nào! Võ Tông Cửu Giai! Hắn là Võ Tông Cửu Giai!

Ở trên khán đài, Độc Cô Hàn Vân đứng bật dậy, đôi mắt trợn tròn, hét lên kinh hãi. Trong khoảnh khắc Lăng Huyền Phong dùng chưởng, hắn đã để lộ ra tu vi chân thật của mình. Mọi người xung quanh ngoại trừ Tô Mị đều há hốc mồm. Độc Cô lão thái thái gõ đầu Tô Mị:

- Giỏi lắm tiểu nha đầu. Con đã biết trước rồi nên mới bình tĩnh như thế phỏng?

Tô Mị lè lưỡi cười ngọt ngào:

- Hì hì! Nãi nãi à, cho dù con có nói ra, ngài cũng chắc gì đã tin, đúng không nào. Chi bằng để thực tiễn chứng minh tất cả a!

Lăng Huyền Phong thấy Độc Cô Huynh Đệ thất thần, liền lên tiếng nhắc nhở:

- Hai vị! Đừng có thất thần thế chứ! Trận đấu chưa kết thúc mà?

Giật mình lắc lắc đầu, Độc Cô Lãnh Phong cùng Lãnh Vân lấy lại tinh thần, tinh thần họ trùng xuống. Mặc dù đã dè chừng đối phương, nhưng xem ra vẫn là đánh giá thấp hắn. Nhìn nhau, gật đầu, hai huynh đệ hét lớn:

- Độc Cô Kiếm Kỹ! Tuyệt Phong Trảm!!

Hai người lấy kiếm liên tiếp chém ra hàng trăm đạo kiếm khí, mục tiêu đều là hướng Lăng Huyền Phong.

- Tới tốt!

Lăng Huyền Phong rút kiếm, trút nội lực vào, nghênh đón những đoàn kiếm khí đánh tới

Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!

Những âm thanh kim loại va chạm nhau liên tiếp vang lên. Người ta chỉ thấy Lăng Huyền Phong như khiêu vũ giữa đoàn kiếm khí. Có điều, song quyền nan địch tứ thủ, mặc dù nỗ lực đánh bay kiếm khí của đối phương, nhưng do số lượng quá nhiều, hắn vẫn bị trúng chiêu. Nhưng may mắn làm sao, hắn đang mặc Phi Ngư Phục, nên cho dù bị đánh trúng nhưng không bị tổn thương mảy may đến cơ thể.

- Hộc! Hộc! Hộc! Hộc! Hộc!

Sau một hồi, hai huynh đệ Độc Cô gia ngừng tay thở dốc, đấu khí trong cơ thể cạn kiệt. Bọn hắn nhìn thấy Lăng Huyền Phong vẫn ung dung đứng đó, lông tóc không hề tổn hao mà cảm thấy bất lực.

- Nhị vị! Kiếm pháp không tồi, nhưng đen đủi thay, hai vị lại gặp bản thiếu gia! Trận chiến này kết thúc được rồi!

Cuồng Long Loạn Vũ! Mãnh Hổ Thôi Sơn!!!

Phành! Phành!!

Lần lượt Độc Cô Lãnh Phong cùng Độc Cô Lãnh Vân bị đánh rớt khỏi đài. Do đây chỉ là so tài nên Lăng Huyền Phong không nặng tay, nhưng vẫn khiến cho Độc Cô Huynh đệ một lúc lâu vẫn chưa thể đứng dậy được.

- Các vị! Đã nhường rồi!

- Thiếu gia uy vũ!!!

Ở dưới đài, Dương Quá cùng Tiểu Long nữ hét lên hưng phấn, còn Lăng Hiếu Kiệt thì mỉm cười rạng rỡ, hắn thầm nghĩ: Mấy tên nhãi ranh các ngươi thấy chưa? Tam ca của lão tử mạnh như vậy đó!

Tộc nhân Độc Cô gia thì bàng hoàng, kết quả làm cho họ giật mình. 3 huynh đệ lên vây công một người, nhưng cuối cùng cả 3 lại bị đánh bại. Đây chẳng khác nào vả vào mặt bọn họ một cái thật vang. Cho dù đối phương không buông lời sỉ nhục, nhưng tự thân bọn họ thấy hổ thẹn vô cùng.

- Lăng tam thiếu lợi hại! Huynh đệ chúng ta lãnh giáo! Nhưng lần sau chúng ta nhất định sẽ chiến thắng ngươi.

- Vậy sao? Bản thiếu gia tùy thời tiếp chiến! Ha ha ha ha!!

Lăng Huyền Phong cười lớn, 3 huynh đệ Độc Cô gia cũng cười vui vẻ. Bọn hắn thua, đúng vậy, nhưng thua rất xứng đáng, tài nghệ không bằng người, không có gì để giải thích.

- Đinh! Đệ Ngũ Dương Túc Quyết Âm Can tu luyện thành công đến tầng 360! Ngay lập tức tiến hành tu luyện Đệ Lục Dương Túc Thái Âm Tỳ! Chúc mừng chú em tiến cấp, tu vi đạt Thần Công Cái Thế, tương đương Võ Tôn nhất giai! Thưởng nóng: 2 lượt quay may mắn!!

Lăng Huyền Phong cảm thấy trong đầu vang lên một trận "ong ong". Thật là con mẹ nó hạnh phúc a! Không ngờ tỷ võ lại giúp bản thân tiến giai. Hắn có xúc động muốn ôm lấy Độc Cô huynh đệ hôn mấy cái. Ngay lập tức, Nội lực của hắn xao động mãnh liệt.

- Phành!!Một tiếng nổ nhẹ vang lên, Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy cơ thể thư thái, nội lực tràn trề. Trong không gian bỗng tràn ngập một luồng uy áp, ép cho những người xung quanh võ đài cảm thấy nghẹt thở.

- Kháo! Vậy mà hắn đột phá lên Võ Tôn??!!

Độc Cô gia gia chủ kinh hãi tới mức chửi thề. Con bà nó, tiểu tử này là yêu nghiệt ở đâu đến vậy? Tỷ võ cũng có thể đột phá hả? Uy áp kia chỉ có khi đạt tới Võ Tôn mới có thể phát ra, nên hắn không thể nào nhầm được.

Toàn trường lâm vào trạng thái im lặng đến bất ngờ. Mẹ kiếp! Thằng này là người ngoài hành tinh hay sao? Sao lại đột phá vào lúc này?

3 huynh đệ Độc Cô gia cười đắng chát. Có cần thiết phải đả kích người khác đến như vậy không? Ngươi đột phá rồi? Lại còn là Võ Tôn? Huynh đệ chúng ta làm sao để đuổi kịp đây?

- --------------------------

- Tiểu tử thối! Nói cho nãi nãi biết, con là Võ Tôn hả?

Độc Cô lão phu nhân sau trận tỷ đấu kéo Lăng Huyền Phong lại để tra hỏi.

- Khụ! Khụ! Nãi nãi à, cái này còn có thể giả được sao?

- Cái này.... quả thực là nghịch thiên a! Tiểu tử ngươi mới 17 tuổi! 17 tuổi a! Trẻ như vậy mà đã thăng cấp Võ Tôn rồi! Cơ hồ chỉ có Thu Hồng Diệp năm xưa mới có thể bằng a!

Độc Cô lão phu nhân cảm thán một trận, bà ngay lập tức cảm thấy vui mừng. Cháu của mình có thành tựu, làm ông bà ai mà chẳng vui?

Tối hôm đó, Độc Cô gia mở yến tiệc chiêu đãi mọi người. Lăng Huyền Phong là tâm điểm bị mọi người chuốc rượu cho say mèm, cho dù nội công thâm hậu nhưng chống không nổi, để rồi sau buổi tiệc phải nhờ Tô Mị cùng Lăng Hiếu Kiệt dìu vào phòng ngủ.

- --------------------------

Ngày hôm sau, Lăng Huyền Phong tỉnh dậy. Không có việc gì làm, hắn quyết định đi khắp nơi trong thành để tìm tung tích của đệ tử Cái Bang, nhưng làm cho hắn thất vọng là những người khất cái ở đây chỉ là người bình thường, không phải đệ tử Cái Bang. Chán nản, hắn tạm thời bỏ qua một thời gian, tận hưởng thời gian ở Kinh thành, đồng thời tìm cách giải vây cho Phục Ma Hội tổng đàn. Đang ở khu buôn bán, hắn bất ngờ gặp tứ đệ của mình cùng với Độc Cô Lữ Nhân đang tranh chấp với một đám người. Thấp thoáng trong đám người, Lăng Huyền Phong thấy được một số người quen: Hoàng gia Hoàng Thường, Kim gia Kim Tiểu Uyên cùng Long gia công chúa Long Nguyệt Nhi, còn có một nữ nhân mang khăn che mặt, không rõ là ai. Nhưng ít nhất nhìn dáng người, cũng có thể tưởng tượng được nàng là một mỹ nữ.

Dẫn đầu nhóm đối lập là một thanh niên tuấn tú, cao hơn Lăng Hiếu Kiệt một cái đầu, đang phe phẩy một chiếc quạt xếp màu trắng tinh. Trông hắn giống như mà một thư sinh con nhà gia giáo, nhưng ánh mắt bất thiện và nụ cười có phần giả tạo khiến hắn trông có vẻ tà dị.

- Ây dô! Đây không phải là Lăng gia tứ thiếu sao? Hôm nay lại có nhã hứng để đi dạo cơ đấy?

- Hừ! Ta đi đâu, hình như chưa đến lượt An nhị thiếu ngươi quan tâm nhỉ. - Lăng Hiếu Kiệt nhàn nhạt nói, nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét.
An nhị thiếu? Là người của An gia?

Lăng Huyền Phong nhìn kỹ, quả thật tên An nhị thiếu này có vài phần tương tự tên đại ca của hắn, chẳng qua đích thực nếu so 2 người với nhau, tên An Lộc Minh này có vẻ toát ra cơ trí hơn cả.

Lăng Huyền Phong quyết định không chen vào vội, vẫn lẳng lặng đứng đằng xa. Hắn rốt cục muốn xem tứ đệ của mình giải quyết như thế nào. Dù sao, sau này một phần trọng trách sẽ được giao cho tứ đệ. Còn về phần trọng trách nặng bao nhiêu, vậy phải xem hôm nay hắn biểu hiện ra sao rồi. Còn đám người Hoàng gia, Kim gia cùng Long gia kia nữa, xem xem rốt cục họ sẽ đứng ngoài nhìn hay sẽ nhảy về một phía. Điều này rất quan trọng tới thế cục sau này, nếu như Lăng Gia cùng Văn lão đầu khai chiến.

- Ầy, Lăng thế huynh sao lại nói lời tuyệt tình thế? Dù sao chúng ta cũng là đồng học, hỏi thăm nhau một chút là việc nên làm, việc gì phải hục hặc với nhau như thế?

Lăng Hiếu Kiệt chưa kịp nói, Độc Cô Lữ Nhân đã tiến lên giận dữ hỏi:

- An Lộc Minh! Tên tiểu nhân đê hèn này, hôm trước các ngươi đã làm gì ta?

An Lộc Minh nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp, cười nói:

- Nhân huynh đệ, ngươi nói thế là có ý gì? Ta không rõ. Hôm trước huynh đệ chúng ta hẹn ngươi ra nói chuyện, nhưng chỉ mới gặp mặt, chưa kịp nói chuyện, Nhân huynh đệ đây đã dính cảm mạo ngã lăn ra đất. Chúng ta không đành lòng để Nhân huynh nằm ở dưới đất nên đã cho người mang ngươi về Độc Cô gia. Đáng lý ra ngươi phải cảm ơn chúng ta mới phải.

- Nói láo! Người khôn không nói chuyện mờ ám. Tất cả mọi người đều hiểu là với tầm tu vi này của chúng ta, bị mao bệnh không khác nào người si nói mộng!

Những người đúng xung quanh cảm thấy có lý. Chắc chắn phải có ẩn tình gì đó nên Độc Cô Lữ Nhân mới tức giận như thế. Cho dù giữa các nhà có rắc rối, nhưng chí ít mặt ngoài cũng sẽ tỏ ra một chút hữu hảo.

Lăng Hiếu Kiệt lấy tay ngăn cản Độc Cô Lữ Nhân, rồi hướng An Lộc Minh nói:

- An Lộc Minh, chúng ta đều biết việc Nhân huynh đệ đột nhiên bị mao bệnh là điều không thể nào. Cho nên ngươi không cần thiết phải giả bộ. Người nào đó có thể tin, nhưng ít nhất Lăng mỗ không tin!

- Lăng thế huynh, ngươi đừng nói vậy chứ. Thế gian nhiều chuyện kỳ bí, không ai biết được chuyện gì có thể xảy ra, chẳng may Độc Cô huynh đây thật sự bị mao bệnh thì sao?

Đứng một bên, Hoàng Thường nhân cơ hội vỗ mông ngựa An Lộc Minh một cái. Trong khi Long Nguyệt Nhi, Kim Tiểu Uyên và nữ nhân kia đứng một bên không nói một lời nào. Hiển nhiên An Lộc Minh khá hài lòng, nụ cười tà dị của hắn càng tươi rói.

- Hoàng Thường... ngươi!!

Lăng Hiếu Kiệt không ngờ rằng Hoàng Thường lại nhân lúc này bỏ đá xuống giếng.

- Lăng thế huynh, An mỗ nói lời thật lòng, Lăng thế huynh xin đừng quy chụp.

- Đừng quy chụp là sao? An Lộc Minh, ta tin ngươi mới là có quỷ!

Lăng Hiếu Kiệt nắm chặt tay. Hắn vô cùng tức giận, nếu như không phải ngặt nỗi Độc Cô Lữ Nhân bị ám toán, tu vi giảm xuống, rất có thể hắn sẽ lao lên chiến một trận. Với tu vi của mình thì có thể áp chế Hoàng Thường, còn Độc Cô Lữ Nhân sẽ chiến với An Lộc Minh. Nhưng sự thật tàn khốc, hai người bên mình lại yếu thế hơn bọn chúng.

- Hừ! Lăng Hiếu Kiệt! Đừng tự cho mình là thông minh nữa! An thiếu đã nói không làm, tức là hắn không làm. Ngươi cố ý đổ lỗi cho An thiếu là có ý gì? Muốn động thủ sao? Chúng ta sợ ngươi chắc?

- Ngươi...

- Ngươi làm sao? Có ngon thì nhảy vào?

- Ồ? Hoàng lão huynh, ngươi cố ý chọc giận đệ dệ của ta để hắn lào vào đánh ngươi sao? Ngươi thèm đòn đến như vậy?

Lăng Huyền Phong đứng một bên quyết định nhảy vào. Ở Lăng gia, hiện tại chỉ có mình mới có thể kiềm chế được tứ đệ. Nếu như không nhảy vào can ngăn, chắc chắn Lăng Hiếu Kiệt tâm lý sẽ không giữ vững, bất chấp tất cả mà đánh nhau, nhưng kết quả cũng chỉ có một, hắn và Lữ Nhân sẽ bị thua thiệt.

- Biểu ca!

- Tam ca!

- Lăng Huyền Phong?!

...............

Chương 155: Khiêu chiến 3 tháng

- Lăng Huyền Phong! Là ngươi!

- Đúng! Chính bản thiếu gia.

Hôm nay, Lăng Huyền Phong vẫn mặc bộ bạch sam, lưng khoác Cẩm Long Xưởng, bên hông có giắt một cây gậy trúc màu xanh lục. Trắng như tuyết không một vết đen, đâu đâu cũng thuần một màu trắng tinh khiết; kết hợp với áo bào màu xanh nhạt phủ bên ngoài càng làm nổi bật khuôn mặt anh tuấn của hắn. Xung quanh các chị em nhìn hắn mà trong đôi mắt xuất hiện vô số ánh hào quang.

Nếu như có đồng đạo game thủ nào ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra trang phục hắn đang mặc là Phong Vật Chí Quốc Sĩ Trang Phục. Đây là kết quả quay thưởng hắn nhận được cùng với Độc Cô Cửu Kiếm: Phá Kiếm Thức. Môi hồng răng trắng, mày kiếm mắt sáng, vóc người thon dài, anh tuấn hơn người, đúng là tiêu chuẩn của thế gia công tử, của một trang phong lưu thanh nhã. Lăng Tam Thiếu đi đến đâu, thu hút mọi ánh nhìn đến đó. Ghen tị có, hâm mộ có, si mê cũng có.

Hoàng Thường lúc này chợt nhận ra rằng từ hồi tiến nhập Thiên Tinh, vì mải đấu tranh với Lăng Hiếu Kiệt nên hắn quên bẵng mất đối phương còn có một ca ca vô cùng nguy hiểm này.

- Ngươi đến đây làm gì?

- Ngươi hỏi ta? Các ngươi có 5 người, cùng đứng một chỗ ức hiếp 2 đệ đệ của ta. Ngươi hỏi vì sao bản thiếu gia đến đây sao?

Lăng Huyền Phong mỉm cười, nụ cười như tắm gió xuân. Mặc dù hắn đang trả lời với giọng điệu chất vấn, nhưng vẻ mặt của hắn lại khiến người khác hiểu nhầm là hắn đang nói đùa.

- Vị công tử này là...

An Lộc Minh quay sang dò hỏi tam nữ. Hắn thấy Kim Tiểu Uyên cúi đầu trốn tránh không dám nhìn người mới đến, còn Nguyệt công chúa thì lại có ánh mắt phức tạp. Cuối cùng vẫn là Hoàng Thường nói nhỏ:

- An thiếu. Đây là tam ca của Lăng Hiếu Kiệt, tên Lăng Huyền Phong.

- Vì sao ở Thiên Tinh ta chưa thấy mặt hắn bao giờ.

- Tiểu đệ cũng không rõ, chỉ biết hắn không phải là người của Thiên Tinh học viện.

An Lộc Minh nghe thấy vậy thì ấn tượng đối với Lăng Huyền Phong giảm đi phân nửa. Trong suy nghĩ của hắn, chỉ có Thiên Tinh mới là con đường dẫn tới thành công duy nhất. Từ chối cơ hội vào học ở Thiên Tinh chẳng khác nào phá bỏ con đường tương lai của mình. Lúc đầu hắn còn có chút coi trọng, nhưng sau đó trực tiếp xem nhẹ.

- Hừ! Thì ra cũng chỉ là một tên nhị thế tổ tự cho mình là nhất.

An Lộc Minh thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ tươi cười.

- Thì ra là Lăng thế huynh, tiểu đệ đây với Hiếu Kiệt huynh có chút hiểu lầm mà thôi. Thực ra tiểu đệ cũng không rõ vì sao Hiếu Kiệt huynh lại chặn chúng ta lại, rồi nói là chúng ta hại Độc Cô Lữ Nhân hắn, cho nên....

- Cho nên các ngươi vẫn một mực giả ngu như không biết? Mấy người các vị cũng cho là nhị vị đệ đệ của ta hồ thuyết bát đạo?

Lăng Huyền Phong trực tiếp cắt lời, quay sang hỏi tam nữ. Thấy Kim Tiểu Uyên cùng Nguyệt công chúa không trả lời, hắn thầm hừ lạnh. Duy chỉ có nữ nhân kia đứng ra trả lời:

- Lăng công tử không nên hiểu lầm, chúng ta là phận nữ nhi, lại không biết tình huống thực tế như thế nào, nên không dám đoán bừa, chỉ đứng yên một chỗ. Công tử có thể coi chúng ta là trung lập cũng được.

Giọng nói của nàng thánh thót như chim hoàng oanh, cực kỳ êm tai. Nếu như định lực không tốt chắc chắn sẽ trầm mê trong đó.

- Chẳng hay cô nương là... - Lăng Huyền Phong dò hỏi.

- Tên của tiểu nữ không tiện nói. - Nữ nhân kia trả lời.

Lăng Huyền Phong gật đầu biểu thị ý không vấn đề, quay lại phía Hoàng Thường:

- Ở Thủy Mặc ngươi phong tiêu sái ra sao, không ngờ đến đây cũng chỉ muốn làm cẩu theo đuôi người khác. Bản thiếu gia ngày trước đúng là nhìn lầm người. Xem trọng ngươi quá rồi, hắc.

- Ngươi!.... Đừng có làm càn, nên nhớ ở đây là đế đô! Không phải Thủy Mặc thành, đừng nghĩ Lăng gia có quyền lực ở đó mà có thể lớn lối ở đây.

- Ta lớn lối sao? Sao ta lại thấy mình vẫn còn khiêm tốn chán. Khiêm tốn đến mức đệ đệ của ta cũng bị các ngươi ngồi lên đầu?An Lộc Minh phe phẩy quạt, lên giọng nói:

- Cuồng đồ! Đừng nghĩ ngươi có Độc Cô gia chống lưng thì ta sẽ không làm gì được ngươi! Chỉ cần An mỗ dùng một ngón tay cũng có thể đè chết ngươi!

Nghe An Lộc Minh tự cao tự đại như vậy, Độc Cô Lữ Nhân cùng Lăng Hiếu Kiệt sắc mặt cổ quái. Kháo! Ngươi chỉ là một tên Võ Vương, cũng dám đi ngồi lên đầu một tên Võ Tôn sao?

- Ồ? Một ngón tay cũng có thể đè chết bản thiếu gia? Ngươi cũng hơi tự tin quá nhỉ? - Lăng Huyền Phong liếm môi.

Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, mùi thuốc súng nồng nặc, nữ tử che mặt liền vội nói:

- Các vị, có thể nghe tiểu muội nói một lời?

An Lộc Minh dường như là muốn thể hiện trước mặt nữ tử này, liền vội xum xoe:

- Cô nương cứ nói, An mỗ rửa tai lắng nghe.

Lăng Huyền Phong cũng từ chối cho ý kiến.

- Chuyện giữa Độc Cô thiếu gia cùng An thiếu, tiểu muội không biết đầu đuôi như thế nào, bên nào cũng tự cho mình là đúng. Chẳng hay không có cách nào có thể hòa giải hay sao?

An Lộc Minh dường như nghĩ ra được chủ ý gì, liền vội nói:

- Đúng đúng! Cô nương nói chí phải. An mỗ thấy thế này. Dù sao thì An mỗ tự tin mình vô tội, nhưng Độc Cô huynh vẫn cứ khăng khăng nói An mỗ có tội. Ai cũng có cái lý của riêng mình, chi bằng tại hạ có một cách.

- Cách gì?

An Lộc Minh cười thần bí:

- Hay là như thế này, để không làm mất lòng nhau, sau 3 tháng nữa, chính là Học Hữu Tỉ Võ, đến ngày đó, Độc Cô huynh đây đấu với tiểu đệ một phen, còn Lăng Hiếu Kiệt huynh cùng đấu với Hoàng Thường, còn Phong thiếu đây ta sẽ an bài một người khác khiêu chiến. 3 trận thắng 2. Nếu như chúng ta thắng, chuyện này coi như là xong, nếu chúng ta thua, sẽ nhận lỗi với Độc Cô Huynh, đồng thời sẽ đền bù thỏa đáng, thế nào?- Không được! Tuyệt đối không ổn! Nếu An công tử an bài một võ giả tu vi cao cường thì sao? Không phải quá thiệt thòi sao?

Nguyệt công chúa nhanh chóng phản bác. Làm như thế khác nào đơn phương nghiền áp? Thế mà công bằng cái gì?

- À đúng rồi, lỗi của An mỗ. Người được chỉ định này sẽ có tu vi không được vượt quá tu vi của ta một cấp, thế nào?

Thật là độc!

Tam nữ trong lòng cảm thấy An thiếu gia này muốn đơn giản là chơi chết đám người Độc Cô gia. Lăng Huyền Phong cho dù có là thiên tài đi chăng nữa, nhưng cũng không thể nào mạnh được bằng An Lộc Minh, nói chi người hắn chỉ định? Nguyệt công chúa đang định phản bác, thì Lăng Hiếu Kiệt bị Lăng Huyền Phong khẽ thúc khuỷu tay, tiến lên vẻ mặt phức tạp nói:

- Như thế này không ổn đi...

Hắn cùng với Độc Cô Lữ Nhân có cảm giác muốn cười bể bụng mất. Ôi cha mẹ ơi, cử một tên Võ Vương đi khiêu chiến một tên Võ Tôn hàng thật giá thật? Ngươi bị ngu bẩm sinh hay ngu có đào tạo đây?

- Sao? các ngươi sợ? Sợ thì nhận thua luôn đi! Ha ha ha ha!

Hoàng Thường đứng một bên khích bác. Hắn nghĩ rằng có An thiếu ở đây, mọi chuyện chắc chắn sẽ được an bài.

- Sợ cái rắm! Cùng lắm lão tử nhận!

Lăng Hiếu Kiệt nín cười muốn chết rồi. Nếu mấy tiểu tử các ngươi muốn chết đến như vậy, không miễn cưỡng đồng ý thì xin lỗi tấm chân tình rồi.

- Được! Một lời đã định! Học Hữu Tỉ Võ 3 tháng nữa sẽ cử hành, lúc đó chúng ta sẽ kết thúc ân oán tại đây

Lăng Hiếu Kiệt nhanh chóng nắm bắt cơ hội mà đồng ý. Lần này phải cho bọn hắn biết như thế nào mới là hối hận.

- Nếu như đã có phương pháp hòa giải, vậy tiểu muội không làm phiền các vị nữa, tiểu muội có việc phải đi trước, cáo từ!

Nữ nhân che mặt nói lời tạm biệt, sau đó Nguyệt Công Chúa cùng Kim Tiểu Uyên cũng đi theo sau.

- Hừm... có thể làm cho công chúa Hoàng tộc nghe lời răm rắp, hơn nữa tuổi còn trẻ như vậy, ở đế đô này không có mấy người.

- Không thể nào! Tam ca huynh không biết nàng là ai sao? - Lăng Hiếu Kiệt ngạc nhiên.

- Ta sao phải biết nàng là ai?

- Kháo! Nàng là Đế đô đệ nhất mỹ nhân, Thượng Quan Hương. huynh không biết sao?

- Ta có nghĩa vụ phải biết nàng ta sao? - Lăng Huyền Phong khó hiểu. Buồn cười, bản thiếu gia vì sao phải biết nàng?

- Khụ! Nam nhân truy cầu nàng ta xếp hàng từ Bắc tới Nam đế quốc thành hai hàng dài cũng có thừa a! Huynh không thể tỏ ra một chút tán thưởng được sao?

- À... ờ thì... đúng là dáng người đẹp, rất xinh đẹp.

Lăng Huyền Phong thả ra một câu bình luận cho gọi là có. Lăng Hiếu Kiệt cùng Độc Cô Lữ Nhân nhìn nhau. Trên đời này còn có kẻ từ chối mỹ sắc của Thượng Quan đại tiểu thư sao? Nếu như không phải tam ca có vợ rồi, bọn hắn chắc nghi ngờ giới tính của Lăng Huyền Phong.

- 2 người theo ta, có chuyện muốn nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau