TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 146 - Chương 150

Chương 146

- Phá quán tiếp?

- Đúng thế! Mục tiêu tiếp theo là gã Ba Tử Hồ kia!

- Vậy phá như thế nào?

- Không cần lý do, cứ thấy người là đánh! - Lăng Huyền Phong vuốt tóc cười. Nếu chơi theo kiểu xã hội đen rồi, đánh người còn cần lý do sao? Thấy ngươi ngứa mắt, đánh một chầu thì có làm sao?

- -----------------------------

Quán ăn của Ba Tử Hồ nằm cách Cao gia không xa, chỉ tầm vài dãy phố. Đó là một quán ăn vô cùng lớn, nằm ngay mặt tiền con đường sầm uất nhất đế đô, biển hiệu có một dòng chữ "Thực Vi Tiên". Theo Tô Mị nói, Ba Tử Hồ không giống như lão bản bình thường, hắn là một người rất béo, người nung núc thịt, lại rất hay ra cửa chào đón khách hàng. Chính vì thế thu hút được rất nhiều khách nhân. Lăng Huyền Phong có chút bội phục với tên béo này. Ngoại trừ yếu tố vị trí đắc địa không nói, tên béo này có chút đầu óc kinh doanh cùng đoán được tâm thế khách hàng. Thử nghĩ xem, người ta là một lão bản lớn của một quán ăn nhất nhì đế đô lại chạy ra đón tiếp ngươi tận tình, khách hàng nào cũng sẽ có được cảm giác mình được quan tâm chăm sóc, hiển nhiên cũng sẽ nhiệt tình tiêu pha ở đây. Đây là một nghệ thuật của ngành dịch vụ chăm sóc khách hàng kiếp trước, vốn được rất nhiều doanh nghiệp áp dụng, hiệu quả cũng không đến nỗi tệ.

Trước cửa Thực Vi Tiên,...

- Hoan nghênh quý khách đến với Thực Vi Tiên, nơi đây chúng tôi có những đầu bếp tốt nhất, những món ăn đặc sắc nhất cùng với loại rượu ngon nhất nhì thiên hạ! Ha ha ha ha!

Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị được đón tiếp một cách nồng nhiệt. Nếu như bình thường, hắn sẽ rất hưởng thụ loại đón tiếp này, thế nhưng...

- Ngươi là lão bản nơi này, Ba Tử Hồ?

- Đúng đúng tại hạ, các vị là...

- Chúng ta chỉ hỏi thôi. Là tên béo ngươi thì tốt rồi....

Không để cho Ba Tử Hồ phản ứng, Lăng Huyền Phong dùng nội lực tung ra một cú đấm như trời giáng vào bụng hắn, đánh văng hắn bay ra đằng sau, hộc máu bất tỉnh. Thực khách bên trong sững sờ. Lăng Huyền Phong lên tiếng:

- Các vị! Hôm nay bản tọa đến đây chỉ có mục đích là nơi này, cho nên những người không liên quan đến Thực Vi Tiên, xin hãy rời khỏi đây, tránh bị tổn thương không cần thiết!

Mọi người chợt hiểu, hóa ra là đến tầm cừu! Cũng đúng, tên béo Ba Tử Hồ này trông ngày ngày cười nói như Phật Di Lặc, nhưng ai cũng biết là trong bóng tối hắn đã làm ra bao nhiêu chuyện, chẳng qua ngại thế lực của hắn nên không ai dám báo thù thôi. Hôm nay thì tốt rồi, xem ra tên béo này đá trúng tấm sắt, người ta tìm đến tận cửa rồi. Thế là mọi người lục đục kéo nhau bỏ đi hết, chỉ còn lại mấy tên hộ vệ cầm gậy gộc chờ sẵn ở đó. Lăng Huyền Phong với Tô Mị cũng lười nói chuyện, trực tiếp tả xung hữu đột. Lại một trận đồ sát nữa vang lên. Lần này hai người cố ý phá hoại, nên cứ ném người của Thực Vi Tiên vào bàn ghế, hoặc các món đồ có giá trị khác. Một lúc sau, không còn ai dám xông lên ngăn chặn nữa, hai người cảm thấy đã đủ, liền vỗ mông bỏ đi, để lại một cảnh tượng tan hoang sau lưng.

- Thật là sảng khoái a! Đã lâu rồi ta không có đánh người như vậy a!

Tô Mị vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Đi với Lăng Huyền Phong đúng là không thiếu chuyện để làm, quả nhiên không hổ danh nam nhân bản cô nương nhìn trúng.

- Bây giờ chúng ta nên về khách điếm nghỉ ngơi.

- Tại sao?

- 2 tên vừa rồi chỉ là tôm tép mà thôi. An gia thì lại khác. Mặc dù bọn hắn miễn cưỡng thế chỗ Thu gia năm xưa, cao thủ không có bao nhiêu. Nhưng dù gì cũng là một đại gia tộc, không thể lỗ mãng xông vào đập phá được, phải tìm cách khác.
- Ừm, có lý. Vậy theo chàng phải làm như thế nào? Không đập phá nữa sao?

- Đập phá, đương nhiên phải làm, nhưng lần này nàng không tham gia được.

- Vì sao?

- Bởi vì mục đích lần này của chúng ta là giải vây cho Phục Ma Hội. Mặc dù sau lần lộn xộn này bọn hắn chắc chắc sẽ nghi ngờ hội, nhưng không có chứng cứ nên sẽ không làm gì quá phận. Nhưng nếu nàng tham gia thì lại khác, bọn chúng sẽ lấy đó làm cớ để gây khó dễ, như vậy chẳng khác nào tự mình lấy đá đập chân.

- Vậy ta phải làm gì?

- Nàng chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe a!

Tô Mị nhu thuận gật đầu, cùng với hắn quay lại khách điếm. Hai người gọi một bàn thức ăn và chút rượu, vừa ăn tối vừa nghe mọi người xung quanh bàn luận.

- Ngươi có biết gì không? Cao gia Dược đường hôm nay thảm rồi, bị người đánh cho không còn một mống, Cao lão đầu bị đánh đến mức gãy xương, nằm liệt giường không dậy được a! Nghe nói là hành nghề ẩu, bị người nhà bệnh nhân thuê người đến đánh.

- Thật á? Ta không tin! Cao gia dù gì cũng gọi là có chút thế lực, làm sao mấy tên võ biền kia dám xông vào làm loạn?

- Không tin thì cứ đến đó nghe ngóng thử! Hiện giờ vẫn còn người đứng xem ở đó đó!

- Vậy à! Để lát lão tử đi qua xem sao!

.......... Tô Mị vừa uống chút rượu suýt nữa thì phun ra. Nàng thề với trời là chỉ đấm hắn có một cái, thế nào mà trở thành liệt giường rồi? Ngươi chém gió thì cũng một vừa hai phải thôi chứ?

Trong lúc đám người kia đang bàn luận, một bàn khác cũng sôi nổi không kém:

- Hôm nay ta nhìn thấy tửu lầu Thực Vi Tiên có người đến tầm cừu a!

- Cái gì? Mau kể mau kể!

- Ây dà, chén rượu này.....

- Ầy, tưởng gì! Tiểu nhị! Mang 2 vò rượu ngon ra đây!

- Hắc hắc! Các ngươi biết không? Nghe nói là tên mập mười năm trước, khi đi qua một tiểu gia phụ cận Triều Ca, có thấy một thiếu phụ nhà lành có chút tư sắc, liền nổi máu dê, làm thịt nàng ta ngay trước mặt trượng phu của nàng. Thế là nhà kia mang thù, khổ luyện võ công nhiều năm. Vừa rồi, 2 vợ chồng họ kéo đến báo thù, đập phá khắp nơi. Cũng may là họ chỉ tầm cừu, không có ý đồ gì khác, đuổi hết thực khách đi, sau đó mới đánh lộn. Tên béo bị đánh cho đến mẫu thân hắn còn nhận không ra, đám hạ nhân thì không cần phải nói, đến cả cái tửu lầu cũng bị đập phá sạch sẽ a!

- Ôi chao! Thật là kinh khủng a!

..................

Phọt!!!!!!!!!

Lăng Huyền Phong vừa uống ngụm rượu liền phun cả ra, ho sặc sụa liên tục. Đám sửu bát quái kia, bản thiếu gia đơn giản chỉ là đi phá quán, liên quan chó gì đến năm xưa mà thê tử bị... Cái này tên vương bát đản nào nghĩ ra vậy?

Tô Mị thì vừa bực mình vừa buồn cười, ở một bên khẽ gắt giọng:

- Cái gì mà thiếu phụ nhà lành, nhân gia còn chưa có lấy chồng a!

Lăng Huyền Phong ở một bên trêu đùa:

- Ta thấy hắn nói đúng mà, ngươi là tiểu tức phụ của Lăng gia ta a! Hắc hắc!

- Hỗn đản! Sắc lang! Ai là tiểu tức phụ của Lăng gia nhà huynh!

Tuy rằng mắng hắn là sắc lang, nhưng Tô Mị lại cảm thấy tim mình như con nai chạy loạn, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng, khuôn mặt xinh đẹp biến thành màu táo chín, thật làm cho người ta muốn cắn một ngụm.

- Hắc hắc! Không phải nàng thì làm gì có nữ nhân nào xứng bước chân vào Lăng Gia đây! Ha ha ha!

Chương 147: Thâu hương tiểu mỹ nhân

- Hứ! Không nói chuyện với chàng nữa!

Tô Mị bị hắn trêu càng lúc càng xấu hổ, trực tiếp dậm đôi chân nhỏ chạy đi thuê một gian phòng, không để ý tới hắn nữa.

- Ài, tiểu nhà đầu này... có chút thú vị.

Lăng Huyền Phong mỉm cười. Tô Mị đối với hắn nhất kiến chung tình, hắn từ lâu đã biết, nhưng vẫn có chút ái ngại. Phần vì hiện tại hắn đã có 2 bà vợ, chưa kể cả 2 trong số đó đều là sư tử Hà Đông chính hiệu. Phần vì hắn còn muốn theo dõi một thời gian, xem nàng ta có thực sự thích mình hay chỉ là một chút rung động nhỏ của thiếu nữ tuổi mới lớn. Chính vì thế hắn chưa bao giờ phản đối nàng, và cũng chưa bao giờ ra mặt nói lời từ chối nàng. Có lẽ hắn cần một thời gian nữa, để chính thức quyết định, vì hắn không phải là con người quá háo sắc, cũng không phải là con người quá tuyệt tình...

Ăn xong bữa tối, hắn đi về phòng, nghĩ cách xem nên làm như thế nào với An gia, bởi vì cho dù đánh nhau ở Thực Vi Tiên hay Cao gia thì cũng chỉ là chút tiểu nháo, không thể nào kinh động được đến quan binh được, hắn cần chơi lớn một hồi, và mục tiêu không ai khác ngoài An gia. Nhưng ra tay từ đâu, đó lại là vấn đề.

- -------------------------------------

Nằm trên giường, hắn suy nghĩ cả buổi, nhưng vẫn chưa nghĩ ra được cách nào. Càng lúc càng thấy buồn ngủ, thôi đành đánh một giấc vậy, xem sáng mai đầu óc tỉnh táo hơn thì có nghĩ ra được cách gì hay không.

Nửa đêm canh hai.....

Lăng Huyền Phong đang thiu thiu ngủ, chợt một tiếng động làm cho hắn cảnh giác thức dậy.

Cạch!!

Tiếng động khá nhỏ, nếu như không chăm chú nghe thì sẽ không nghe thấy. Chẳng lẽ là tiểu thâu? Hắn thầm nghĩ. Lớn mật! Dám cả gan vào phòng của lão tử ăn trộm, xem lát nữa ta bắt được sẽ từ từ chơi đùa với ngươi.

Thịch thịch!!!

Những tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, không phân biệt được rõ đây là nam hay nữ, Lăng Huyền Phong âm thầm gật gù. Tên tiểu thâu này có chút môn đạo, nếu như không phải hắn thính lực tốt thì chắc giờ này vẫn đang ngủ say như chết.

Âm thầm vận công, hắn chỉ trực chờ tên tiểu thâu kia không chú ý, trực tiếp đánh một chiêu cho hắn bất tỉnh rồi tra hỏi. Nhưng làm cho hắn nghi hoặc là, tiếng bước chân chỉ vang lên một lúc rồi dừng lại, ngya trước giường của hắn. Lăng Huyền Phong đang quay mặt vào trong nên không thể hé mắt ra nhìn được. Hay là hắn phát hiện mình đang giả vờ ngủ? Không đúng, nếu thế thì hắn sẽ phải bỏ chạy rồi chứ?

Mải mê suy nghĩ, một mùi hương thơm quen thuộc bay vào mũi, Lăng Huyền Phong ngơ ngác? Tại sao lại là....?

Một giọng nói thầm vang lên:

- Xú hỗn đản! Tiểu tử thối! Đồ đáng ghét! Người ta đã ám chỉ cho chàng nhiều như vậy rồi mà vẫn giả ngu coi như không thấy. Hôm nay ta sẽ phải xử lý chàng!

Toát mồ hôi! Tưởng là tiểu thâu, ai ngờ lại là tiểu hồ ly tinh Tô Mị! Thì ra là sau khi ăn tối, nàng chạy lên phòng, càng nghĩ càng ủy khuất. Tên khốn kiếp, vậy mà vẫn không nhìn ra được, trái tim của bổn cô nương nằm ở chỗ ngươi a! Không biết vì sao, nàng ra một quyết định cực kỳ táo bạo: Nửa đêm chui vào phòng tên hỗn đản kia!

Lăng tam thiếu cười khổ. Đây là chuyện gì đây? Tiểu nha đầu nửa đêm không ngủ, lại chạy tới đây, tính chơi trò trộm vặt hả? Mà bản thiếu gia làm quái có cái gì để nàng thâu? Hay là..... (nghĩ đúng rồi đó chú em =))))))

Nghĩ đến khả năng kia, Lăng Huyền Phong trên trán nổi vạch đen. Ôi cha mẹ ơi! Nàng ta không phải định.... cái kia... cướp sắc ư?

Dường như để khẳng định cho suy đoán của hắn, Tô Mị bất ngờ trực tiếp phi thân lao lên trên bụng hắn.

- Ặc! Mị nhi! Tiểu nha đầu! Đêm hôm rồi nàng còn định chơi trò gì vậy hả?

Tô Mị cắn răng một chút, sau đó lấy hết dũng khí nói:

- Xú nam nhân! Bản cô nương nhìn trúng ngươi! Vậy mà ngươi dám không để ý đến ta! Hôm nay bà cô đây cướp sắc!

- Cái what the f.....?

Bất ngờ đến mức phọt ra câu chửi thề kiếp trước, hắn chưa kịp nói hết câu, miệng hắn đã bị hai bờ môi mềm mềm thơm tho dán lên, rồi một cái lưỡi nhỏ như lá đinh hương, di chuyển như rắn nước mò mẫm trong mồm hắn.

Kháo! Nữ nhân này làm thật à? Xem bộ dạng của nàng thì đúng là tiểu cô nương chưa biết chuyện, tjai sao lại có thể "đá lưỡi" một cách chuyên nghiệp như thế được? Bỗng dưng 2 bên má hắn ướt ướt. Giật mình nhìn lại, hắn thấy hai bờ mi của Tô Mị đang chảy ra những giọt lệ long lanh.

- Nàng... - Hắn vô thức hỏi.

- Đồ ngốc! Ta thích ngươi! Ta từ khi lần đầu nhìn thấy ngươi đã thích ngươi rồi! Vậy mà nhiều lần ta ám chỉ, ngươi cố tình không hiểu! Tức chết ta!

Tâm hắn chợt động. Chẳng lẽ đây chính là tiếng sét ái tình trong truyền thuyết? Bất giác hai tay hắn dần ôm chặt lấy nàng.

- Ư!...

Tô Mị yêu kiều rên lên một tiếng. Hóa ra hắn không phải không có cảm giác với ta! Nàng thầm nghĩ.

Rời bờ môi của hắn ra, nàng cười đắc ý:

- Hắc! Thâu hương đã xong, bản cô nương phải đi về ngủ!!

Mọe! Thế mà là thâu hương hả? Nàng có biết thâu hương là thế nào không?

- Hắc hắc! Tiểu mỹ nhân, hôm nay đã đến đây rồi thì ở lại với đại gia đi! Khặc khặc!

Lăng Huyền Phong nở nụ cười gian xảo. Dám ăn đậu hũ của bản thiếu gia, định vỗ mông bỏ chạy hả? Làm gì có chuyện tốt như thế chứ? Không hảo hảo đáp lễ nàng thì thực xin lỗi cái danh hào sắc lang này rồi.

Thấy không khí có vẻ không đúng, Tô Mị giật mình:

- Chàng... chàng định làm gì?

Theo phản xạ, nàng lấy hai tay che ngực, vẻ mặt có vẻ hốt hoảng. Đây.... hình như không giống trong kịch bản? Đáng lẽ thâu hương xong, kẻ bị hại phải ôm mặt khóc thút thít chứ?

Nếu như biết được trong lòng nàng đang nghĩ gì, Lăng Huyền Phong chắc sặc nước bọt mà chết. Nha đầu này nghe đâu ra được cái kịch bản cướp sắc này vậy? Gạo đã đổ vào trong nồi rồi, nước cũng đã sôi? Còn không kết thúc công đoạn nấu cơm đi? - Định làm gì à? Nàng đến cướp sắc bản thiếu gia? Gạo chưa thành cơm đã định bỏ chạy rồi sao?

- Nửa đường? Chàng nói cái gì.. gạo... h... hả?

Tô Mị run giọng, hình như có cái gì đó sai sai....

- Nói cái này nè!

Dứt lời, hắn xoay người đè nàng xuống, sau đó lấy miệng ấp lên hai cánh môi hồng hào xinh đẹp kia:

- Đừng! Đừng mà... Ưm!!!

Không kịp nói hết câu, Tô Mị cảm thấy lưỡi của mình đang bị một cái lưỡi khác thô bạo quấn lấy, nàng chỉ biết thở gấp, hai tay vô thức ôm chặt lấy cổ hắn. Cảm giác này... có vẻ không tệ.

Tay trái Lăng Huyền Phong đỡ lấy cổ nàng, tay phải mò vào trong vạt áo, leo lên 2 ngọn đồi cao ngất kia mà xoa nắn.

- A!!

Tô Mị khẽ rên lên một tiếng. Tay hắn đang làm gì? Nàng định lấy tay đẩy hắn ra, nhưng lại phát hiện mình không có chút sức lực nào cả, mặc kệ cho bàn tay thô to kia thoải mái khám phá cơ thể nàng.

Mải đắm chìm trong cảm giác tê tái kia, Tô Mị chợt cảm thấy thân thể có chút lạnh. Hóa ra nàng đã bị hắn lột mất y phục!

- Chàng... chàng....

- Đừng nói gì cả! Từ nay trở đi, nàng chính thức là lão bà của bản thiếu gia!

Lăng Huyền Phong bá đạo nói.

Ầm!!!

Trong đầu Tô Mị vang lên một tiếng nổ lớn, nàng không còn biết trời đất là gì nữa, chỉ tận hưởng cảm giác mới mẻ mà hắn đang mang lại. Phía dưới đã ướt một mảng lớn. Thấy thời cơ đã đến, Lăng Huyền Phong trực tiếp tiến vào...

- A! Tướng công! Đau thiếp!!

Tô Mị cảm thấy hạ thể như bị xé toạc, một cơn đau lan ra khắp cơ thể nàng. Chảy ra 2 dòng nhiệt lệ, nàng biết rằng, từ giờ trở đi, mình chính là nữ nhân của hắn...

Lăng Huyền Phong nhẹ nhàng dừng lại, chờ cho Tô Mị hết đau rồi mới tiếp tục hành sự.

- Tướng công, đừng dừng lại....

Tô Mị nỉ non nói, Lăng Huyền Phong nghe thấy thế thì cười cười, trực tiếp đại triển hùng phong. Tiểu nha đầu chỉ cảm thấy từng đợt khoái cảm ập đến, đôi chân trắng như ngọc kẹp lấy hông hắn, ưỡn người lên tận hưởng. Chợt nàng có cảm giác khoan khoái, vô thức ôm chặt lấy người hắn, cơ thể nhẹ nhàng run lên từng hồi. Biết là nàng đã đạt cao trào, Lăng Huyền Phong càng lúc càng mạnh bạo.

Trong màn đêm, một loạt cảnh sắc đầy hương diễm diễn ra liên tục trong phòng ngủ của khách điếm.

- -------------------------------------

Hic! Thể theo nguyện vọng khán giả, ta đây viết ra một chương có sắc, bị chảy máu mũi rồi.....:v:v:v

Chương 148: 3 tháng không gặp

Những tia nắng sớm chiếu lên khuôn mặt Tô Mị, khiến nàng tỉnh giấc. Tối qua không biết nàng cùng hắn đại chiến bao nhiêu hiệp, chỉ nhớ là nhiều đến nỗi phía dưới của nàng đã vô cùng đau rát, đến cuối cùng đến sức lực xin tha cũng không có, mặc hắn dày vò. Quay sang nhìn khuôn mặt kiên nghị đầy nam tính bên cạnh, nàng mỉm cười hạnh phúc. Như vậy là, nàng đã là nữ nhân của hắn. Cho dù không cần một hôn lễ cũng không sao, chỉ cần có hắn là đủ.

- Không ngủ đi mà đã dậy rồi?

Một âm thanh trầm ấm lọt vào tai Tô Mị.

- Hứ! Nếu không phải tại chàng, đêm qua... đêm qua...

Nói đến đây, Tô Mị âm thanh nhỏ như muỗi kêu, khuôn mặt trắng trẻo chốc lát đỏ như gấc, đôi mắt sáng long lanh như ngọc bích nhìn người trong mộng của mình.

- Tại ta? Tại nàng mới đúng. Không rõ là người nào đó nửa đêm canh hai muốn vào đây cướp sắc, không ngờ bị bản thiếu gia...

- Không cho chàng nói!!

Tô Mị càng nghe càng xấu hổ lấy gối che miệng hắn lại. Nghĩ đến đây, nàng lại càng cảm thấy hoang đường. Không biết lúc đó nghĩ gì mà đi vào phòng của hắn, để rồi....

- Khụ khụ! Không nói nữa! Nàng bây giờ thấy thế nào rồi?

- Ừm.... không buồn ngủ nữa, nhưng mà... phía dưới.... ta vẫn đau.... - Tô Mị rụt rè nói.

- Ách! Cái này... thôi nàng cứ nghỉ ngơi, ta đem điểm tâm đến cho.

Nói xong, nhanh chóng mặc y phục rồi ba chân bốn cẳng Lăng Huyền Phong chạy ra ngoài, phân phó tiểu nhị làm chút điểm tâm, sau đó tự mang đến giường cho Tô Mị. Mặc kệ nàng phản đối, hắn liên tục tự mình bón cho nàng ăn, khiến cho nàng xấu hổ không thôi. Đến tầm trưa, trước sự ngạc nhiên của Lăng Huyền Phong, Tô Mị đã có thể dễ dàng đi lại, hoạt động như bình thường trước khi phá thân. Hắn có hỏi nàng, nhưng nàng nói không biết.

- Tướng công, hôm nay chúng ta làm gì? Ta vừa nghe ngóng, tổng đàn Phục Ma Hội vẫn đang bị vây kín.

Lăng Huyền Phong ngồi vuốt cằm. Quả nhiên Cao gia với Thực Vi Tiên chỉ là tiểu nháo, không thể kinh động đến quan binh, vậy đành phải ra tay với An gia vậy.

- Chúng ta đi ra ngoài, thuận tiện quan sát xem có tìm được cơ hội nào không!

- -----------------------------------

Triều Ca Tây thị, là một khu buôn bán sầm uất, thuộc về địa bàn của các thương hội. Phàm là những người có sinh ý muốn làm, đều tới nơi này để làm.

- Hóa ra khung cảnh buôn bán thời cổ đại, đại khái có dáng vẻ như thế này - Lăng Huyền Phong thầm nghĩ.

Tây thị vô cùng náo nhiệt, phóng tầm mắt, người ta tấp nập, chen vai sát cánh, cửa tiệm mọc như nấm sau mưa, tiếng rao bán liên miên không dứt.

- Không biết ngày xưa, Lăng gia chúng ta ở nơi nào nhỉ. - Lăng Huyền Phong bất chợt lên tiếng. Hắn quên mất lời dặn dò của gia gia phải đi vấn an nãi nãi.

- Lăng Gia của chàng ngày trước ở khu Bắc Thị, nơi đó thuộc về nơi ở của các đại gia tộc cùng với Hoàng Tộc, Tây Thị chỉ là chỗ ở của các thương gia và thương hội thôi.
- Vậy à? Thế chúng ta qua Bắc Thị một chút, đi vấn an nãi nãi của ta.

- Nãi nãi của chàng? - Tô Mị hoảng hốt, chân tay lúng túng. Ra mắt nãi nãi của hắn? Như vậy chẳng phải là....

Tô Mị xấu hổ, nhưng trong thâm tâm lại vô cùng cao hứng. Nàng nghĩ phải biểu hiện ra sao thì mới lấy được sự hài lòng của vị nãi nãi kia.

- ------------------------------------

Đi lối tắt tới Bắc Thị, trước mắt Lăng Huyền Phong là một quảng trường vô cùng rộng lớn với những chiếc xe ngựa cùng dân cư đi lại nườm nượp, cùng với đó là những khu nhà mái ngói đỏ chót. Chiễm chệ nơi trung tâm là một chiếc cổng với bức tường cao hơn chục mét, được sơn màu vàng chói, với lính canh đi lại tuần tra liên tục.

- Sau bức tường kia, ta nghĩ chắc là nơi ở của hoàng tộc.

- Đúng thế, Hoàng cung nằm ở đó. Nếu thiếp không nhầm thì ngày trước Lăng Gia của chàng nằm chếch một chút về hướng Đông, nơi đó...

Nói đến đây, Tô Mị ngập ngừng không nói.

- Nơi đó hiện tại chính là An gia sao?

Thấy Tô Mị gật đầu, Lăng Huyền Phong cười lạnh:

- Hừ! Thứ tôm tép cũng đòi ở trong đại trạch của Lăng Gia sao? Đợi lão tử có cơ hội thì vào đấy phá phách một chút. Vậy còn Độc Cô gia?

- Độc Cô gia ở hướng....

- Tam ca! Tam ca! Có phải huynh không?Nương theo tiếng gọi, Lăng Huyền Phong quay lại, thấy một thân ảnh quen thuộc đang vẫy tay với mình

- Tứ đệ! Là ngươi?

Người vẫy tay chính là Lăng Hiếu Kiệt, theo sau hắn có 8 người. Trong đó 2 người hắn nhận ra đúng là Dương Quá cùng Tiểu Long nữ, còn lại 6 người kia, qua trang phục hắn có thể nhìn ra được chắc đều là đồng học của Thiên Tinh, và có khả năng cao là đệ tử của Lăng Gia. Nếu đúng là như thế, vậy tên Lăng Hiếu Kiệt này đúng là không tồi, trong khoảng thời gian 3 tháng này có vẻ trưởng thành hơn không ít, hơn nữa xem ra hắn đã thu phục được đám đệ tử Lăng Gia ở Thiên Tinh.

- Tam ca! Đúng là huynh! Hắc hắc! Xem đệ có khác gì so với trước không?

Ngắm nghía qua một hồi, Lăng Huyền Phong gật đầu, Lăng Hiếu Kiệt, tu vi đạt đến Xuất Thần Nhập Hóa, nội công đã đến tầng 30 của Tử Khí Thiên La, xung quanh thân mình bắt đầu lờ mờ xuất hiện chút dòng khí lưu màu tím, tuy rằng không rõ, chỉ lờ mờ phảng phất xuất hiện, nhưng cũng là tín hiệu đáng mừng. Nhìn tới 2 người Dương Quá, hắn lại ngạc nhiên hơn, hiển nhiên tu vi của họ đã tiến một bước xa, đã đạt đến Ngạo Thị Quần Hùng, nội công Ngọc Nữ Tâm Kinh đã tới tầng 35, hơn nữa xem trạng thái nội công thì cách tầng 36 không xa nữa. Hình như hắn đánh giá hơi thấp năng lực của tâm ý tương thông phái Cổ Mộ rồi.

- Không tồi không tồi, tầng 30 của Tử Khí Thiên La, tứ đệ ngươi đúng là có chút cố gắng!

- Chỉ là không tồi thôi sao? Ta đây nỗ lực rất nhiều a!

- Vậy nếu ngươi nỗ lực nhiều thì bọn hắn là nỗ lực bao nhiêu? Còn kém xa lắm! Hắc hắc!

- Ta làm sao so được với bọn họ chứ? Mà đây là..... - Lăng Hiếu Kiệt nhanh trí đổi chủ đề.

- Chào tứ đệ! - Tô Mị híp mắt cười, bộ dáng cực kỳ dễ thương, khiến cho 4 người nam nhân của đám đệ tử đi theo sau Lăng Hiếu Kiệt ngẩn ngơ.

- Yêu nữ! Ngươi là ai? Sao dám gọi ta là tứ đệ!

Lăng Hiếu Kiệt bất mãn, sao một tiểu nữ hài dám gọi hắn là đệ đệ?

Chát!!!

- Ui da!!

Một cái vỗ rất kêu vang lên

- Sao huynh đánh đệ!

- Hỗn nào! Khụ Khụ! Mau chào chị dâu! - Lăng Huyền Phong hắng giọng.

- Chị dâu?! Cái này... Cái này.... Ặc! Chị dâu... Chị dâu khỏe... hề hề... tiểu đệ có lễ... Ặc! Vừa rồi tiểu đệ có mắt không tròng, xin chị dâu thứ tội. - Lăng Hiếu Kiệt bày ra bộ mặt nịnh nọt, khiến cho Lăng Huyền Phong ngạc nhiên.

Tên này biết nịnh nọt từ bao giờ đây?

Chương 149: Độc cô gia

- Rồi rồi không phải vỗ mông ngựa, tiểu tử ngươi xem có ra cái tiền đồ gì không? Ngươi đây là đang dắt mấy tên tiểu đệ đi đâu thế?

Lăng Hiếu Kiệt sực nhớ ra, vội quay lại nói:

- Nghe cho rõ đây! Đây chính là tam thiếu Lăng Huyền Phong, sau này mệnh lệnh của hắn chính là mệnh lệnh của ta! Tên nào trái lời thì ăn đòn, nghe chưa?

Chỉ có 2 người trong số đó gật đầu, còn lại vẻ mặt hồ nghi, khinh thường. Hừ! Lăng Hiếu Kiệt ngươi làm lão đại vì có thực lực, chúng ta công nhận, vậy còn hắn thì sao? Mắc mớ gì mà chúng ta phải nghe theo hắn?

Thấy vẻ mặt của đám tiểu đệ, Lăng Hiếu Kiệt tức muốn đỏ mặt. Thật là xấu hổ a! Mấy tên không biết trời cao đất dày các ngươi, sau này còn muốn xách dép cho tam ca ta cũng không xứng! Đúng lúc hắn định bộc phát, thì Lăng Huyền Phong cản lại:

- Tứ đệ! Không cần nổi nóng.

- Nhưng mà....

- Ta đây đang muốn đi Độc Cô gia để vấn an nãi nãi, nay các ngươi cũng ở đây rồi thì tiện đường đi tới đi.

- Ta.... ài.... được, đi thôi.

Thở dài một câu, Lăng Hiếu Kiệt thầm tiếc nuối. Mẹ nó, mấy tên tiểu tử các ngươi không hảo hảo nịnh hắn chút đỉnh, may ra còn có cơ duyên lớn, phí phạm, phí phạm.... mà thôi, mặc xác bọn hắn. Cơ hội như thế này chỉ đến có một lần, sau này đừng trách ta không báo trước là được.

- ----------------------------------

- Dừng lại! Người tới là ai?

Độc Cô gia tộc, một trong những đại gia tộc lớn nhất đế quốc Thần Phong, chỉ đứng sau Hoàng tộc. Gia chủ hiện tại là Độc Cô Hàn Vân, nếu như Lăng Huyền Phong không nhầm, thì vị gia chủ này là anh trai của nãi nãi mình, mình phải gọi hắn một câu bá bá.

Người chặn Lăng Huyền Phong lại là hộ vệ canh cửa, hắn mặc một bộ trường bào màu đỏ, trên ngực áo có thêu 2 chữ Độc Cô, hông đeo một thanh trường kiếm, liếc qua một cái, Lăng Huyền Phong cũng hơi bất ngờ.

- Đại gia tộc đúng là không phải nói chơi, chỉ riêng một tên hộ vệ quèn đã là Đại Võ Sư bát giai rồi, nếu ở Lăng Gia thì cũng phải cấp bậc gần với Ảnh Vệ hoặc trưởng lão cấp thấp. Xem ra, càng ở nơi nhiều nguy cơ thì một gia tộc phải càng khai phá tiềm năng tộc nhân, ta phải cảnh báo lại về cho đại bá mới được.

Lăng Huyền Phong chắp tay nói:

- Phiền hai vị vào thông báo, có Lăng gia tộc nhân đến vấn an Độc Cô Tiểu Phương lão phu nhân.

2 hộ vệ tỏ vẻ hồ nghi:

- Vấn an lão phu nhân nhà chúng ta? Các ngươi là người Lăng gia?

- Chính phải.

Nghe thấy đối phương xác nhận, 2 người cùng nâng cảnh giác. Tuy rằng đối phương là một đám thiếu niên, dáng vẻ không giống đến gây sự, nhưng Lăng gia cùng Độc Cô gia trở mặt với nhau ở đế đô ai cũng biết (đương nhiên huyền cơ bên trong chỉ có 2 người biết được là Lăng lão gia cùng Độc Cô lão phu nhân).

- Các ngươi vì sao lại tới đây? Chẳng lẽ không biết là mối quan hệ giữa hai nhà chúng ta không phải tốt lành gì sao?

- Ta biết, nhưng lão phu nhân lại là trưởng bối của chúng ta, vì hiếu đạo không thể không đến.

- Trưởng bối? Các ngươi là...
- Hai vị cứ báo, nhi tử của Lăng Phiêu đến vấn an là được.

- Chuyện này.... thôi được. Chờ ở đây!

Đánh mắt nhìn nhau, 2 hộ vệ thoáng trao đổi ý tứ, sau cùng một người chạy vào trong thông báo.

- Tam ca! Vì sao họ lại nói là mối quan hệ giữa hai nhà chúng ta không tốt lắm? - Lăng Hiếu Kiệt tò mò hỏi nhỏ.

- Ngốc tử! Huyền cơ bên trong, gia gia cùng nãi nãi thống nhất với nhau không cho người thứ 3 biết, đương nhiên mặt ngoài là 2 gia tộc bất hòa với nhau rồi.

Gật gù tỏ vẻ đã hiểu, Lăng Hiếu Kiệt liền mặc kệ, dù sao có ca ca ở đây, hết thảy do hắn làm chủ. Một lúc sau, hộ vệ chạy ra thông báo:

- Các ngươi đi theo ta!

- ------------------------------------

Đại viện của Độc Cô gia xem chừng lớn hơn của Lăng Gia vài lần, vô cùng bề thế, kiến trúc mang đậm phong cách phương Đông với nhà lợp mái ngói, ngoài sân thì có hồ nuôi cá, không thì có hòn non bộ, trông vô cùng trang nhã.

- Tam ca, Lăng gia chúng ta so ra quả thật kém Độc Cô gia quá.

Lăng Huyền Phong chỉ ừm một tiếng, không nói gì.

- Đến đây được rồi, chỉ được cho nhi tử của Lăng Phiêu tiên sinh đi vào, còn lại phải ở bên ngoài!

- Đây là đệ đệ của ta, và đây là phu nhân của ta, có thể vào chứ?

- Đương nhiên là được!
Phân phó mọi người ở lại bên ngoài, ba người cùng nhau bước vào trong. Ở bên trong, không gian khá rộng rãi, có cửa sổ hướng ra ngoài sân nơi có bể cá, hàng ngày đem lại ánh sáng cùng không khí trong lành, làm cho căn phòng không một chút bức bối nào. Trong không gian thoang thoảng mùi đàn hương dễ chịu, khiến cho con người ta thoải mái tâm thần. Ở phía trước có 4 người, một lão phu nhân cùng với 3 nam tử. Giây phút Lăng Huyền Phong chạm mặt 3 nam tử kia, trong đầu 4 người đều thầm hô:

- Là (bọn) hắn?

Lăng Huyền Phong thở sâu. Hóa ra 3 người lần trước theo dõi mình là người Độc Cô gia? Thảo nào một thân công phu vô cùng tuyệt vời.

3 người còn lại có cùng suy nghĩ: Tiểu tử kia sao lại ở đây? Hắn là người của Lăng gia?

Không khí có vẻ yên tĩnh, lão phu nhân với vẻ mặt hiền hòa, khuôn mặt có phần nào nhuốm màu phòng sương, nhưng Lăng Huyền Phong có thể khẳng định thời còn trẻ bà chắc chắn là người có dung mạo vô cùng xinh đẹp. Bà đang nhìn Lăng Huyền Phong cùng Lăng Hiếu Kiệt, 2 mắt như muốn mở to ra, dường như bà nhìn thấy hình bóng người vô cùng quen thuộc.

- Thần thái này, đôi mắt này... thật giống! Thật giống! Hài tử! Ngươi là con trai của Phiêu nhi? Còn ngươi! Khuôn mặt này, giống hệt Thiên Nhi!

Lão phu nhân run run khuôn mặt run run, đôi mắt hiện ra vẻ trìu mến.

- Tôn tử Lăng Huyền Phong, Lăng Hiếu Kiệt, ra mắt bà nội!

- Hảo! Hảo! 2 tiểu tử các ngươi đứng lên. Còn vị cô nương đây là...

- Hắc hắc! Nãi nãi à, đây là tiểu tức phụ của tôn nhi, tên là Tô Mị! Mị nhi, mau ra mắt bà nội!

Lăng Huyền Phong kéo tay Tô Mị, làm nàng vô cùng xấu hổ, tim nàng như con nai chạy loạn đập liên hồi. Độc Cô Tiểu Phương nghe thấy nàng là thê tử của Lăng Huyền Phong, liền quan sát kỹ, làm Tô Mị càng thêm xấu hổ cúi đầu.

- Ây chà! Đúng là quốc sắc thiên hương, vô cùng xinh đẹp, cái tên cũng vô cùng thanh nhã! Hài tử, mau ra đây cho nãi nãi xem nào!

Tô Mị dè dặt bước tới trước mặt nãi nãi, bất ngờ bà cầm lấy tay nàng vỗ vỗ:

- Tiểu hài tử, trẻ tuổi như vậy, xinh đẹp như vậy, nếu tiểu tử kia có bắt nạt con, cứ nói cho nãi nãi, xem ta có chỉnh chết hắn hay không!

Lăng Huyền Phong cười khổ. Mình bắt nạt nàng ta? Nàng bắt nạt bản thiếu gia còn chưa có đủ a!

Tô Mị vội vã xua tay:

- Không không! Tướng công đối xử với con tốt lắm, lão phu nhân yên tâm!

- Hử? Con vừa xưng hô cái gì?

- Ách! Ý con là... nãi nãi. Tướng công rất tốt với con, nãi nãi yên tâm ạ.

Gật đầu vui vẻ, Độc Cô Tiểu Phương quay sang Lăng Huyền Phong:

- 2 tiểu tử các ngươi! Mấy năm nay sao không đến vấn an lão thái bà ta? Nghĩ là ta chết rồi phỏng?

Lão phu nhân vừa nói ra một câu, lập tức mọi người trong phòng liền ngã ngửa. Có ai hưng sư vấn tội như vậy không? Tự rủa cho mình chết?

Chương 150: Độc cô lữ nhân

- Không phải! Không phải! Nãi nãi à, ngài hiểu nhầm rồi! Không phải bọn tôn tử không muốn đến, mà là gia gia không cho phép đến. Vì ngài muốn tránh nảy sinh nghi ngờ không cần thiết!

- Đánh rắm! Lão bất tử kia mặt dày hơn tường thành, có chuyện gì mà lão không dám? Chẳng qua lão không cãi lại được lão thái bà này nên mới không cho đám tôn tử đến thăm thôi. Hừ! Có tiếng mà không có miếng!

Lăng Huyền Phong mồ hôi chảy đầy đầu. Mô phật, Amen, gia gia à, đây là lần đầu tiên có người chửi ngài có tiếng mà không có miếng, nhưng tôn tử không dám đánh a! Người ta chính là thê tử của ngài đó!

- Khụ khụ! Nãi nãi đừng nóng, chẳng phải Phong nhi với đệ đệ đến đây vấn an ngài hay sao?

- Hừ hừ! Cũng xem như các ngươi có chút lương tâm. Ài, mấy năm nay, Lăng gia trốn tránh như vậy, cũng khổ cho các ngươi. Trước đây thì còn có Đông nhi thường hay đến, nhưng từ khi hắn nhập quân đội thì không thấy đến nữa. Để lão bà tử ta đây ở một mình, không có một ai bầu bạn.... ài....

Lão phu nhân đang thở dài, lập tức một trong ba nam tử đứng sau lên tiếng:

- Nãi nãi, chẳng phải có chúng ta hay sao?

- Im miệng! 3 tên đầu đất các ngươi suốt ngày chỉ có luyện võ với đánh nhau, có biết nói chuyện gì đâu? Câu đầu tiên đến vấn an lão nương lúc nào cũng là "Nãi nãi, ngài đã ăn cơm sáng/trưa/tối chưa?". Thật là tức chết lão nương mà!

3 người bị lão phu nhân xổ cho một tràng, cũng chỉ biết cúi đầu nghe răn dạy. Lăng Huyền Phong cùng Lăng Hiếu Kiệt đảo mắt nhìn nhau, muốn cười nhưng không dám. Sau khi tổng sỉ vả 3 anh em kia một hồi, lão phu nhân mới tạm hài lòng quay sang nhìn Lăng Huyền Phong:

- Ài, nếu đến rồi thì cùng ta sang gặp đại gia gia các ngươi một phen đi, cho gọi là biết mặt nhau. Khiếp! Lạ mặt đến nỗi ai cũng không biết rồi. Mị nhi, ra đỡ nãi nãi nào...

3 huynh đệ đứng sau lão phu nhân muốn chạy ra đỡ ngay lập tức bị gạt ra, kèm với đó là ánh mắt như điện xẹt làm cả 3 rùng mình không dám động đậy. Tô Mị nở nụ cười xinh đẹp chạy ra đỡ lấy tay lão phu nhân. Lão phu nhân rất hài lòng, vỗ vỗ lên tay nàng vài cái rồi cùng nàng đi ra ngoài.

- Tham kiến lão phu nhân!

- Ừm! Đại ca ta đang ở chỗ nào?

- Bẩm lão phu nhân, gia chủ đang tại nơi ở của Lữ Nhân thiếu gia.

- Sao lại ở chỗ của tiểu Nhân?

- Bẩm, tại vì... Nhân thiếu gia bị....

- Nó bị làm sao? - Lão phu nhân khẩn trương. - Mau nói nhanh cho lão nương! - Bà hét lên.

- Dạ! Dạ! Nhân thiếu gia... bị người ám toán, hiện đang vô cùng nguy kịch, gia chủ cùng các y sư đang cố gắng chữa trị.

- Cái gì? Nhân nhi bị ám toán? Nhanh! Nhanh dẫn lão bà tử ta qua đó!

Nghe tin tức tôn nhi mình bị người ám toán, lão phu hoảng hốt. Có người lớn gan đến mức ngang nhiên đắc tội với Độc Cô Gia! Muốn chết sao?

Phòng ngủ của Độc Cô Lữ Nhân cách sương phòng của lão phu nhân một đoạn không ngắn cũng không dài, ở phía Bắc đại viện Độc Cô Gia. Chẳng mấy chốc đoàn người đã đến nơi. Trước cửa phòng ngủ có một đám người đang đứng, Lăng Huyền Phong có thể nghe thấy tiếng nữ nhân đang khóc.

- Nhân nhi! Nhân nhi! Hài tử của ta! Sao lại thế này! Hu hu hu hu....

Người đang khóc hẳn là mẫu thân của Độc Cô Lữ Nhân, hiện tại nhìn thấy nhi tử của mình đang băng bó kín mít, có ai làm mẹ mà không đau đớn xót xa?

- Tránh ra! Tránh ra! Lão thái thái đến!

Một hộ vệ lên tiếng, tức thì đoàn người nhanh chóng chừa ra một lối đi cho Độc Cô lão phu nhân.

- Tôn tử của lão nương làm sao? Nó đang ở đâu?Lão phu nhân hét lên trong cơn hoảng loạn, Tô Mị hiểu ý liền dìu phu nhân đến chỗ Độc Cô Lữ Nhân đang nằm.

- Ai? Ai? Là ai có cả gan dám động đến tôn tử của lão nương?

Độc Cô lão phu nhân gào lên, nước mắt trào ra trong đau đớn. Nhìn tôn tử của bà đang trong tình trạng nguy kịch, lồng ngực phập phồng lúc mạnh lúc yếu, tưởng chừng sắp trút hơi thở cuối cùng.

- Đại ca! Mau nói cho muội! Ai làm, là ai làm?

Lão phu nhân kéo áo một nam tử trung niên dáng người uy nghiêm đứng gần đó, hiện tại sắc mặt vô cùng khó coi. Ngày hôm nay đang trôi qua yên ả, tự dưng sóng gió ập đến làm hắn vô cùng giận dữ. Kháo! Dám không coi Độc Cô Gia ra gì? Ngại mình sống sớm hay sao?

Lăng Huyền Phong đánh mắt cho Tô Mị, nàng hiểu ý vội vàng lấy tay vuốt vuốt lưng, đồng thời nhẹ giọng khuyên nhủ:

- Nãi nãi! Xin người bình tĩnh, càng là lúc rối ren như thế này, ngài lại phải càng bình tĩnh, đừng làm tổn hại đến sức khỏe.

Độc Cô lão thái thái nghe vậy thấy cũng có lý, cơn giận vơi đi phân nửa, nhưng ngọn lửa chỉ bị áp chế đi, chỉ chờ bộc phát.

- Mị nhi nói có lý, lão thân phải bình tĩnh, mọi chuyện phải thật bình tĩnh mới có thể giải quyết.

Mọi người thấy lão phu nhân nghe lời một tiểu cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc, cảm thấy bất ngờ, hiện tại mới chú ý tới sự hiện diện của đám Lăng Huyền Phong.

- Muội muội! Mấy người này là....

Gia chủ Độc Cô gia lên tiếng hỏi.

- Đây chính là thân tôn tử của ta, nhi tử của tiểu Phiêu và tiểu Thiên! 2 người các ngươi mau ra mắt gia gia!

Lăng Huyền Phong cùng Lăng Hiếu Kiệt cùng chắp tay:

- Gia gia hảo!- Ừm!

Độc Cô gia chủ mặc dù biết hai nhà có khúc mắc, nhưng hắn lại là người rộng rãi, chuyện này chỉ liên quan đến trưởng bối, không cần thiết phải chấp nhặt với đám vãn bối, dù gì bọn hắn cũng có một nửa huyết mạch Độc Cô gia.

- Anh zai! Tình hình Độc Cô Lữ Nhân kia thế nào?

Lăng Huyền Phong thầm hỏi hệ thống.

- Hừm... Độc Cô Lữ Nhân, 15 tuổi, tu vi Võ Vương nhị giai, đấy là trước kia. Hiện tại hắn đang bị đa chấn thương, mất khá nhiều máu, lục phủ ngũ tạng bị đảo lộn. Có hai vị trí bị nặng nhất. Một là vùng đầu, nhưng vị trí này đối phương ra tay rất khéo, nếu không chú ý sẽ không nhìn ra, hai là....

Thấy hệ thống ngập ngừng, Lăng Huyền Phong hỏi:

- Hai là gì?

- Hai là... Xem ra sau này hắn ta không thể làm nam nhân được nữa.

Hít!!!!

Thật là độc ác! Triệt đường nối dõi của người khác! Kẻ nào ra tay tàn độc vậy?

- Anh có biết hung khí nào làm ra chuyện này không?

- Có vẻ như đối phương là người có tu vi cực cao, cao hơn rất nhiều so với Lữ Nhân, ra tay vô cùng tàn độc, nhưng không hạ đòn sát thủ, chỉ có ý đồ hảo hảo chơi đùa với hắn, vết thương bình thường do một loại vũ khí dạng thiết trảo gây ra. Nhìn tổng thể, vết thương phía trên và vùng đầu đều có lực ra tay vừa đủ, lại đều nhau, chứng tỏ đối phương ra tay có chừng mực. Nhưng vết thương thứ hai vô cùng trí mạng, lực đạo cũng vừa đủ, dường như muốn trút hết nỗi hận vào đó vậy, nhưng lại không muốn tổn hại đến bên ngoài, mà trực tiếp phá hủy bên trong.

- Vậy có thể cứu hắn không?

- Lấy một bình đan dược chữa thương sẽ giữ được mạng sống. Nhưng sẽ không cứu được việc tu vi suy giảm, đồng thời cũng không chữa được chỗ kia.

Lăng Huyền Phong thở dài, gật đầu. Độc Cô Hàn Vân thấy hắn thở dài liền hỏi:

- Tiểu chất nhìn ra được cái gì sao?

- Cũng đại khái nhìn ra chút vì sao Lữ Nhân đệ đệ chưa tỉnh lại.

- Ồ? Ngươi biết y thuật?

Độc Cô lão phu nhân thấy thế thì ngạc nhiên

- Dạ, tôn nhi có học y thuật nên biết đệ đệ bị thương như thế nào.

- Thế ngươi có cứu tỉnh được hắn không?

- Trước tiên ta phải xem qua đã.

Nhẹ nhàng tới chỗ của Độc Cô Lữ Nhân đang nằm, Lăng Huyền Phong cẩn thận ra vẻ lấy tay bắt mạch, mẫu thân của Lữ Nhân thấy hắn thành thạo như vậy thì cũng yên tâm hơn một chút. Sau khi "xem xét" được một hồi, Lăng Huyền Phong nhíu mày.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau