TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Lão ăn mày

Bóng người vừa cướp tô phở gà của Dương Quá, ngồi chiễm chệ trên cành cây, không ngờ là một lão ăn mày!

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, không ngờ một lão khất cái có thân thủ nhanh nhẹn đến như vậy. Lăng Huyền Phong quan sát kỹ lão ăn mày, trong đầu hắn dường như nhớ tới một cái gì đó, nhưng mãi không nghĩ ra là cái gì. Một cảm giác quen thuộc nổi lên trong thâm tâm hắn.

- Lão ăn mày này... không đơn giản. - Hắn thầm nghĩ.

Lão ăn mày có khuôn mặt chữ điền, tầm hơn 50 tuổi, dưới cằm có râu, tay thô chân to, quần áo trên người vá chằng vá đụp nhưng rất sạch sẽ, cầm một chiếc gậy trúc xanh bóng loáng như ngọc, lưng đeo một chiếc hồ lô lớn sơn đỏ. Nhìn bộ dạng của lão, Lăng Huyền Phong càng lúc càng cảm thấy quen mắt, nhất là cây gậy trúc xanh kia. Khí thế của lão như thần long, phong thái tiêu diêu tự tại, dường như cả thiên địa lão đều không coi vào mắt.

- Ê, tiểu tử áo trắng kia! Ngươi chắc là người nấu ra món này đúng không? Tốt! Rất tốt! Lão ăn mày ta phiêu bạt mấy chục năm nay nhưng món ăn lạ như thế này, lần đầu được ăn đó. Còn con gà luộc kia, các ngươi ăn, nhưng phần ta chiếc phao câu!

Lăng Huyền Phong chưa kịp trả lời, Lăng Hiếu Kiệt giận dữ quát:

- Giỏi cho lão ăn mày kia! Có biết chúng ta là ai không? Dám cướp đồ ăn của huynh đệ ta, lại còn lên giọng chỉ dạy hả?

Không để cho mọi người kịp phản ứng, hắn rút kiếm lao lên tấn công lão ăn mày. Thu Diệp Hương cùng Dương Quá, Tiểu long nữ phản ứng, định rút vũ khí ra tương trợ, nhưng Lăng Huyền Phong đã cản lại:

- Khoan! Từ từ! Đừng manh động!

Nghe hắn nói, 3 người cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không tiến lên nữa, đứng im xem kỳ biến. Chỉ thấy thanh kiếm của Lăng Hiếu Kiệt vẽ ra một đạo lưu tinh, nhắm thẳng chỗ lão ăn mày đang ngồi.

Phong Trì Vân Quyển!!!!

Một đạo kiếm khí màu xanh bắn thẳng tới chỗ lão ăn mày.

- Tới tốt!

Lão ăn mày cười cười, nhưng thân thể vẫn nằm yên chỗ cũ, chỉ giơ bàn tay trái ra đỡ. Nhìn thấy bàn tay này, Lăng Huyền Phong tim đập thình thịch, bởi vì... nó chỉ có 4 ngón tay!

- Chẳng lẽ.... Không thể nào! - Trong đầu hắn điên cuồng la hét.

Lăng Hiếu Kiệt thấy lão ăn mày lười biếng giơ tay ra đỡ kiếm, vô cùng tức giận, sức lực ra thêm 3 phần. Vốn hắn muốn dạy cho lão một bài học, nhưng lão khinh mình như thế, vậy thì đành phải đả thương lão thôi.

Keng!!!!
Đạo kiếm khí chạm vào bàn tay lão, phát ra một tiếng vang thanh thúy. Lão ăn mày phẩy tay một cái, lập tức một lực lượng vô cùng lớn đánh vào Lăng Hiếu Kiệt, khiến hắn văng ra đằng sau.

- Lão ăn mày kia! Ngươi muốn...

- Tứ đệ! Không được vô lễ!

- Nhưng tam ca! Hắn...

- Đệ còn muốn lên hả? Ông ấy chỉ cần dí một ngón tay cũng đủ đè chết đệ rồi!

- Cái gì? Đệ không tin!

Lão ăn mày thấy Lăng Hiếu Kiệt không phục, liền nói:

- Tiểu tử, hãy nghe ca ca của ngươi. Hôm nay lão khiếu hóa ta đang cao hứng, lại được ăn món ăn ngon, vừa rồi ngươi vô lễ, nhưng ta sẽ không chấp nhặt.

- Ngươi!... - Lăng Hiếu Kiệt tức giận.

- Tiểu tử ngươi phải biết, từ lúc sinh thời tới nay, lão khiếu hóa ta không phải là chưa giết người, chết dưới tay ta có....
- Lão ăn mày ngài đã giết hai trăm ba mươi mốt người, kẻ nào cũng là quân gian ác, nếu không là tham quan ô lại, thổ hào ác bá thì cũng là đại gian đại ác, phụ nghĩa bạc hạnh. Lão khiếu hóa ngài tuy tham ăn uống nhưng bình sinh chưa bao giờ giết nhằm người tốt!

Lăng Huyền Phong cướp lời, lên tiếng, khiến cho tất cả đều phải kinh hãi. Lão ăn mày trông tơi tả như thế này, đã từng giết hơn 200 người sao?

- Ha ha ha ha! Tiểu tử áo trắng! Không ngờ ngươi lại biết điều này, ngươi là ai?

Lăng Huyền Phong ngay lập tức quỳ xuống, hướng tới lão ăn mày hành lễ:

- Đệ tử Lăng Huyền Phong, Bang Chủ đời thứ 46 của Cái Bang, khấu kiến Hồng bang chủ!

Tất cả đều ngạc nhiên, không ngờ Lăng Huyền Phong lại cúi đầu hành lễ trước một lão ăn mày, hơn nữa còn gọi lão là... Bang chủ?

Lão ăn mày cười lớn:

- Ha ha ha ha ha! Không ngờ lại có thể gặp được người của Cái Bang! Không tồi! Tiểu tử ngươi đúng là có ánh mắt! Vì sao ngươi nhận ra lão khiếu hóa ta?

Không sai, lão ăn mày chính là đại danh đỉnh đỉnh Cửu Chỉ Thần Cái Hồng Thất Công, một trong Thiên Hạ Ngũ Tuyệt của võ lâm Trung Quốc. Tuy Lăng Huyền Phong không biết vì sao lão ở đây, nhưng chắc chắn chuyện này có liên quan tới tổ gia gia của hắn!

Đứng dậy, phủi bụi ở quần, hắn cười nói:

- Hồng Thất Công, Hồng lão bang chủ, hành sự như thần long, thấy đầu mà không thấy đuôi. Hành hiệp trượng nghĩa, được nhân sĩ võ lâm ngưỡng mộ. Ban đầu ta không dám đoán bừa, nhưng khi nhìn thấy cây gậy trúc kia cùng với bàn tay thiếu một ngón của ngài, ta liền nhận ra!

- Tiểu tử ngươi không tồi, lão khiếu hóa hỏi thêm, ngươi có biết vì sao ta lại bị mất một ngón tay không?

- Ha ha! Bẩm Hồng lão Bang chủ, ngài có tính tình hào sảng, là một bậc anh hùng hành hiệp trượng nghĩa nhưng ham ăn ham rượu, từng một lần vì mải ăn uống mà để một vị huynh đệ trong bang chết thảm. Ngài liền tức giận tự chặt một ngón tay của mình để nhắc nhở bản thân, từ đó mới có danh hiệu "Cửu chỉ thần cái".

Hồng Thất Công nghe vậy rất hài lòng, vỗ vỗ tay:

- Không tệ! Không tệ! Ngươi lại có thể biết cả những điều đó. Nói cho ta biết, bang chủ tiền nhiệm của ngươi là ai? Đệ tử dưới trướng ngươi hiện tại có bao nhiêu người?

- Thất Công, Cái Bang từ khi ngài chuyển chức vị cho Hoàng bang chủ, đã qua được 24 đời Bang Chủ. Đến thời bang chủ 45 là Tô Xán thì Cái Bang chính thức diệt vong. Đệ tử bây giờ, tuy danh nghĩa là Bang Chủ, nhưng lại hữu danh vô thực dưới tay không có một đệ tử nào, đã phụ lòng Hồng Bang chủ cùng các vị tiền bối.

Chương 142: Đả cẩu bổng

- Mọi người ở ngoài ăn uống thoải mái, ta với Thất Công muốn bàn chút chuyện riêng.

Lăng Huyền Phong phân phó, xong mời Hồng Thất Công vào bên trong hang động gần đó.

- Thất Công,... ta...

- Ừm, không cần nói. Ta hiểu. Ài... Thế sự vô thường. Không ngờ sau khi ta chết đi, Cái Bang trải qua bao nhiêu đời bang chủ, cuối cùng lại lụi tàn đến mức này. Nói cho ta biết, đây là năm bao nhiêu? Đại Tống... có còn không? Quân vương bây giờ là ai?

Lăng Huyền Phong ngạc nhiên, ông ấy vẫn nghĩ mình đang ở Địa Cầu sao?

- Thất Công, thật ra... chúng ta không phải ở Trung Hoa, ta cũng không phải người Hán.

- Không phải người Hán? Ngươi là... - Hồng Thất Công ngạc nhiên.

- Ta là người Đại Việt. - Lăng Huyền Phong trả lời.

- Đại Việt... Đại Việt... không ngờ người phương Nam cũng vô cùng tài giỏi, có thể sinh ra tài tuấn như ngươi, cũng không có ai. Cho dù năm đó tiểu tử Âu Dương Khắc kia, chắc chắn cũng không bằng. - Hồng Thất Công tán thưởng.

- Đa tạ ngài khen thưởng. Thật ra, chúng ta cũng không phải ở đại Tống, cũng không phải ở Đại Việt, mà là.. ở một thế giới, vị diện khác.

- Ồ? Ngươi giải thích cho ta nghe. Bắt đầu từ bang chủ tiền nhiệm của ngươi. - Hồng Thất Công lấy bầu rượu ra, uống một ngụm, khà một tiếng rồi ngồi xuống một tảng đá lớn.

Lăng Huyền Phong cũng nghiêm chỉnh ngồi xuống, bắt đầu kể lại chuyện xưa, bắt đầu từ những sự tích được kể lại về trạng nguyên Tô Xán triều Thanh cho tới sự tan rã của Cái Bang, rồi kể đến việc nơi này là đâu, con người ở đây khác với Địa Cầu như thế nào. Hồng Thất Công chăm chú nghe từ đầu tới cuối, thỉnh thoảng gật đầu vài cái, tuy rằng có nhiều chỗ không hiểu, nhưng lại không ngắt lời Lăng Huyền Phong. Mãi cho tới khi hắn kết thúc mới nói:

- Không ngờ, lịch sử lại có nhiều biến động đến vậy. Năm xưa giang hồ Đại Tống luôn tìm cách đuổi người Kim ra khỏi quốc thổ. Không ngờ mấy trăm năm sau bọn chúng quay trở lại đô hộ người Hán. Ha ha ha! Thế sự vô thường, thế sự vô thường.

Vừa cười lớn vừa lắc đầu, Hồng Thất Công lại uống một ngụm rượu.

- Vậy là, đây là một vị diện khác so với kiếp trước của chúng ta. Ài, tên kia khi mang ta tới đây lại không nói rõ, chỉ nói là giúp Người Được Chọn chống lại sự trỗi dậy của Thương Triều.

- Hả? Người kia... - Lăng Huyền Phong tâm động, chẳng lẽ là tổ gia gia người mang Hồng Thất Công đến?

- Tên kia... trông giống ngươi như đúc. Không phải, mà là ngươi trông giống hắn như đúc! - Hồng Thất Công trả lời.

- À, hóa ra ngài đã được tổ gia gia của ta đưa đến.

- Ừm, trước khi rời đi, hắn đã nói qua cho ta đại khái những gì xảy ra rồi. Không ngờ năm xưa thật sự tồn tại thần tiên. - Hồng Thất Công than thở.

- Vậy,... tổ gia gia của ta đưa ngài đến đây để....

- Hắn nhờ ta dạy ngươi võ công, đồng thời giúp ngươi xây dựng thế lực chống lại yêu ma!

- Thật sao? Tạ ơn Thất Công! Chẳng lẽ ngài định dạy ta... - Lăng Huyền Phong tim đập thình thịch.

- Dạy ngươi Hàng Long Thập Bát Chưởng sao? Không phải, hắn không cho ta dạy ngươi cái đó. Thay vào đó, là dạy ngươi Đả Cẩu Bổng. Để cho ngươi trực tiếp lãnh đạo Cái Bang ở thế giới này.- Lãnh đạo Cái Bang?

- Đúng thế! Ngươi phải biết rằng, với cương vị là Bang Chủ Cái Bang, Hàng Long Thập Bát Chưởng có thể không biết, nhưng Đả Cẩu Bổng nhất định phải biết. Bởi vì Đả Cẩu Bổng chỉ truyền cho bang chủ mà thôi, xuyên suốt lịch sử Cái Bang trong mấy trăm năm không một bang chủ nào của Cái Bang không biết môn này trừ tên phản đồ Du Thản Chi. Phải có được Đả Cẩu Bổng cùng Đả Cẩu Bổng Pháp thì mới có thể chính thức tiếp nhận vị trí Bang Chủ. Từ nay trở đi, ta sẽ dạy ngươi 36 lộ Đả Cẩu Bổng Pháp!

Lăng Huyền Phong tiu nghỉu. Vừa rồi hắn vô cùng mong chờ học được Hàng Long Thập Bát Chưởng. Đây mới chính là môn võ công uy lực tuyệt luân. Hàng Long Chưởng so với nó cũng chỉ là hàng sao chép mà thôi. Nhưng khi biết được Hồng Thất Công sẽ dạy mình Đả Cẩu Bổng, tâm lý hắn mới cảm thấy đỡ hơn phần nào. Hắn cúi đầu xuống dập đầu hành lễ:

- Đệ tử Lăng Huyền Phong khấu kiến ân sư!

Hồng Thất Công thấy hắn hành lễ bái sư thì gật đầu:

- Năm xưa lão ăn mày ta nhận 2 đệ tử là nha đầu Hoàng Dung cùng tên ngốc Quách Tĩnh kia. Nay ta nhận thêm ngươi làm đệ tử thứ 3. 2 người bọn họ sẽ là sư huynh và sư tỷ của ngươi, biết chưa.

- Dạ, đệ tử đã biết!

- Ừm, trước tiên, ta sẽ giải thích qua cho ngươi một chút về Đả Cẩu Bổng. Đả Cẩu Bổng Pháp có tổng cộng 36 chiêu, mỗi chiêu có nhiều thức biến hóa khác nhau tạo thành vô số chiêu thức tinh diệu. Đả Cẩu Bổng Pháp được thi triển theo đường lối "Tứ lạng bạt thiên cân" (Bốn lạng bạt ngàn cân), võ công được áp dụng theo 8 chữ khẩu quyết: buộc, đập, trói, đâm, khều, dẫn, khoá, xoay. "Đả Cẩu" ý không phải là đánh chó mà là đánh kẻ có mùi chó.

- Có mùi chó sao thưa sư phụ?

- Có nghĩa là kẻ thù của chúng ta thì được coi như chó vậy đó - Hồng Thất Công cười cười.

- Dạ, đệ tử lĩnh ngộ.

- Ừm! Đả Cẩu Bổng Pháp có những chiêu thức sau:

(Nguồn: Tụ Hiền Trang Wiki)

- Hôm nay, lão ăn mày sẽ dạy cho ngươi Khiêu Tự Quyết. Đi tìm một cây đoản bổng về đây.
- Dạ!

Bước ra ngoài, Lăng Huyền Phong thấy mọi người đã ăn xong và nói chuyện khá rôm rả, liền nói:

- Tứ đệ! Như ta và ngươi đã bàn trước. Từ nay trở đi, mọi chuyện trong học viện sẽ giao cho đệ, đừng làm ta thất vọng. Ta muốn thấy sau này, Thiên Tinh học viện, chỉ có thế lực của Lăng Gia, ít nhất nếu không được vậy thì phải là thế lực đứng đầu. Ta không cần biết đệ làm như thế nào, dụ dỗ, uy hiếp cũng được, giết gà dọa khỉ cũng được, ta chỉ cần kết quả. Dương Quá cùng Tiểu Long nữ đi theo hỗ trợ, nghiêm cấm không được chuyên quyền tự quyết định. Ta sẽ ở bên này một thời gian, sau đó sẽ tìm các ngươi.

Dương Quá cùng Tiểu Long nữ ngạc nhiên:

- Thiếu gia! Ngài không định vào Thiên Tinh học sao?

- Không cần! Con đường của ta không phải ở Thiên Tinh.

- Vậy... chúng ta phải ăn nói thế nào với đại bá cùng tam bá? - Lăng Hiếu Kiệt hỏi

- Chỉ cần nói chuyện này do ta chủ trương, họ sẽ hiểu.

- Thiếu gia, thế còn... Vu tiểu thư thì sao? Chúng ta không dám nói chuyện này với nàng a!

- Ặc! Chết cha, quên mất nàng rồi!

Lăng Huyền Phong mồ hôi lạnh chảy đầy đầu. Chết mẹ! Làm sao mà lại quên mất mẫu bạo long kia chứ? Bây giờ chúng ta danh nghĩa là có hôn phối. Mà ta lại không gặp nàng, vậy kết quả....

Lăng tam thiếu chỉ cảm thấy dưới háng có chút lạnh lạnh. Hắn vội vã suy nghĩ, sau đó lục lục trong túi trữ vật ném ra vài thứ:

- Dịch Cân Đan này, đưa cho nàng, phải tận mắt nhìn thấy nàng dùng nó. Sau khi dùng xong thì cho nàng học cái này.

Lăng Hiếu Kiệt nhìn vào 2 quyển sách, chỉ thấy trên đó viết:- Đây là....

- Đây là tâm pháp của Di Hoa Cung, chỉ truyền cho nữ nhân. Nàng ta ưa thích dùng quyền pháp, vậy cho nàng học cái này. Còn nữa, cái này cho bọn đệ!

Hắn lại đưa cho Lăng Hiếu Kiệt tâm pháp Tử Khí Thiên La quyển II, còn cho Dương Quá và Tiểu Long nữ tâm pháp Ngọc Nữ Tâm Kinh quyển II.

- Luyện tập cho tốt. Hãy giúp đỡ lẫn nhau. Ta mong muốn sau này gặp lại các ngươi đã luyện xong quyển II, lúc đó sẽ đưa cho các ngươi quyển số III. Còn Thu cô nương, bây giờ cô có tính toán gì?

Thu Diệp Hương thấy hắn hỏi mình, liền suy nghĩ rồi nói:

- Ta sẽ rời khỏi đây, đi tìm đại ca ta. Dù sao trên đời này ta chỉ còn hắn.

Lăng Hiếu Kiệt vốn định nói gì, liền bị Lăng Huyền Phong khẽ lắc đầu cản lại, đánh mắt ra hiệu chưa phải lúc.

- Được! Vậy chúng ta từ biệt nhau từ đây. Hẹn sau này gặp lại!

Chương 143: Đau đầu vì tiền

- Chiêu vừa rồi ngươi đánh quá nhẹ! Phải ra tay mạnh hơn, góc ra chiêu vẫn chưa đúng, phải hướng chéo xuống dưới một chút nữa!

Trong rừng, có 2 người, một già một trẻ đang cầm 2 chiếc đoản côn giao đấu với nhau. Người già hơn là một lão ăn mày, tầm hơn 50 tuổi, khuôn mặt chữ điền, nhưng hình thể vô cùng khỏe mạnh. Còn người thanh niên trẻ thì mặc một bộ áo bào trắng, khuôn mặt như quan ngọc, mày kiếm mắt sáng, vô cùng anh tuấn. 2 người đó không phải ai khác, chính là Hồng Thất Công cùng Lăng Huyền Phong. Từ khi từ biệt mọi người tới nay đã gần 3 tháng. Trong 3 tháng này, Lăng Huyền Phong vô cùng chuyên cần tập luyện Đả Cẩu Bổng cùng Hồng Thất Công. Chiêu thức cùng lộ số ra chiêu hắn đã nắm rõ, nhưng vận dụng thì còn kém rất xa, nên hắn đã yêu cầu Hồng Thất Công đối luyện với hắn. Lão ăn mày từ lâu đã ngứa ngáy tay chân, đương nhiên vui vẻ đồng ý. Vậy là 2 thầy trò cùng nhau chiến đấu liên tục, đến khi Lăng Huyền Phong cạn sạch nội lực mới nghỉ ngơi. Trong khoảng thời gian này, Lăng Huyền Phong vui mừng phát hiện là việc đối chiến cùng Hồng Thất Công cũng đem lại cho hắn tu vi kinh mạch. Sau lần chiến đấu với Thu Diệp Hương, kinh mạch của hắn tiến một bước dài, trực tiếp đột phá Đệ Ngũ Dương tầng 3. Sau 3 tháng đối chiến với Hồng Thất Công, tu vi của hắn đã đạt tới Đệ Ngũ Dương tầng 8! Chuyện này không khác gì ngồi tên lửa!

Phịch!!

Lăng Huyền Phong bị Hồng Thất Công dùng gậy đánh bay ra đằng sau, ngã xuống đất. Hiện tại nội lực của hắn đã cạn sạch, vô cùng mệt mỏi, mệt đến mức hắn không có sức ngồi dậy nữa.

- Đinh! Chúc mừng chú em đột phá thành công Đệ Ngũ Dương: Túc Quyết Âm Can đạt 324 chu thiên, chính thức bước vào tầng 9! Chỉ cần 36 chu thiên nữa thôi chú em sẽ đột phá đệ Lục Dương, tu vi sẽ tiến vào cảnh giới Nhất Đại Tôn Sư!

- Tuyệt vời! Thật bõ công 3 tháng vùi đầu tập luyện!

Trong thức hải, hệ thống chúc mừng Lăng Huyền Phong. 3 tháng này, hệ thống ít khi nói chuyện, mà chỉ hiện thông báo mỗi khi hắn đột phá. Lăng Huyền Phong thắc mắc, thì nhận được câu trả lời rằng:

- Chưa có nhiệm vụ, anh cũng không làm phiền chú luyện công.

Hồng Thất Công sau khi đánh văng hắn xuống đất, liền cười cười:

- Đồ nhi! Không tồi, dường như ngươi vừa đột phá? Ta thấy ngươi có vẻ tăng thêm một chút công lực thì phải?

- Tạ ơn sư phụ! Nhờ công ơn chỉ bảo của ngài, đệ tử sắp đột phá tới tầng 6 của Cửu Dương Chân Kinh!

- Tốt! Tốt! Quả nhiên là nhân tài học võ! Đồ nhi ngoan! Những gì cần dạy cho ngươi, vi sư đã dạy hết, từ nay trở đi con đường của ngươi, ngươi phải tự đi rồi!

- Ân sư! Ngài định rời đi sao?

- Phải! Lão ăn mày ta, tính tình hiếu động, không thích ở lâu một chỗ. Có thể ở một nơi những 3 tháng như thế này, đã là kiên nhẫn không tệ rồi. Ngươi phải biết, năm đó ta cũng có một phần nào đó giống lão ngoan đồng Chu Bá Thông kia. Chỉ khác mỗi chỗ là lão ham chơi, còn ta thì thích ngao du tứ hải.

- Vậy... đồ nhi không dám giữ ân sư lại. Sau này ngao du tứ hải, mong ngài giữ gìn sức khỏe. Đồ nhi sau này còn muốn mời ngài về gia tộc một chuyến.

- Về nhà ngươi á? Về đó ăn uống thì được! Chứ lão ăn mày ta không thích mấy cái khoản lễ nghĩa cho lắm, quá phiền phức. Ta thích tự do phóng khoáng hơn. Đồ nhi ngoan, sau này Cái Bang trông chờ vào con, đừng làm mất mặt ta! Hơn nữa, hành tẩu giang hồ, không được sa vào ma đạo, nếu không vi sư cũng sẽ không lưu ngươi đâu!

- Đồ nhi đã rõ! Xin tạ ân sư dạy bảo.

- Phong nhi! Cầm lấy thanh Đả Cẩu Bổng này, thay vi sư trọng chấn Cái Bang. Sau này chúng ta còn gặp lại, tạm biệt!

Hồng Thất Công tháo cây gậy Đả Cẩu Bổng bên hông ra, đưa cho Lăng Huyền Phong, sau đó phi thân rời đi. Lăng Huyền Phong nhìn về phía lão rời đi cúi đầu hành lễ:

- Cung tiễn ân sư!

Sau khi Hồng Thất Công rời đi, Lăng Huyền Phong nhận được thông báo:

- Chúc mừng chú em đã học thành công Đả Cẩu Cổng Pháp từ Cửu Chỉ Thần Cái Hồng Thất Công. Phát hiện ra tâm pháp Đả Cẩu Bổng Pháp (cổ phổ), tự động tiến hành học tập, từ bây giờ trở đi chú em chính thức sở hữu Đả Cẩu Bổng Pháp (cổ phổ). Tất cả 36 lộ Bổng Pháp do Hồng Thất Công dạy sẽ tự động chuyển thành tâm pháp của hệ thống Cửu Âm Chân Kinh, rút gọn lại thành 8 chiêu thức:

- Á đù! Vậy mà không cần quay thưởng kỳ ngộ!Chưa kịp hết vui mừng, hắn nhận được thông báo:

- Đinh! Phát động nhiệm vụ: Trọng chấn Cái Bang. Hãy biến Cái Bang thành Thiên Hạ Đệ Nhất Bang, từ đó bắt đầu xây dựng thế lực của chính mình. Phần thưởng: 2 vé quay thưởng may mắn!

- Đinh! Nhiệm vụ Trọng Chấn Cái Bang cập nhật giai đoạn I: Hiện tại ở Đại lục này có một Cái Bang, tuy nhiên cũng chỉ là một bang phái ô hợp. Đoạt chức vị Bang Chủ Cái Bang. Phần thưởng: Nhận được bộ khinh công: Thượng Thiên Thê, Bích Hổ Du Tường, Thần Hành Vô Tung, Điểm Thủy Khiêu, Đạp Ba Hành, Vân Long Chiết.

Hít một hơi, Lăng Huyền Phong cảm thấy vui mừng muốn chết. Chỉ cần thuận lợi đoạt được chức vị Bang Chủ, sẽ có được toàn bộ bí kíp khinh công. Con mẹ nó một vốn bốn lời a! Nhưng mà.... bắt đầu từ đâu đây?

Gãi gãi đầu, Lăng Huyền Phong quyết định quay vào trong thành. Nơi dễ tìm thấy mấy người ăn mày nhất, thường là nơi tập trung đông người nhất - khu chợ!

- ------------------------

Thành Triều Ca....

- Ái chà chà! 3 tháng rồi mới trở lại. Nơi này vẫn vậy, thật là náo nhiệt a! Trước tiên tìm chỗ nghỉ ngơi tắm giặt đã!

Lăng Tam Thiếu quay lại Triều Ca. Khung cảnh hiện tại so với 3 tháng trước không thay đổi là bao. Hiện tại đang là buổi sáng, người qua đường vô cùng đông vui và náo nhiệt, nhất là khu tập trung các thương nhân, vô cùng sầm uất. Đi tới Duyệt Lai khách sạn, hắn thuê một phòng, phân phó tiểu nhị mang rượu và thức ăn, đồng thời chuẩn bị nước ấm để tắm rửa. Sau khi nhảy vào bồn tắm, hắn mới sực nhớ ra một chuyện:

- Chết mẹ! Bây giờ mới nhớ ra! Bản thiếu gia kiếm tiền như thế nào đây!

Vỗ vỗ đầu vài cái, hắn quên mất một việc khá quan trọng: Tiền tệ! Đừng nghĩ các hiệp khách trong giang hồ trên phim ảnh đi đến đâu cũng sẵn sàng trong túi vài thỏi bạc nén, mỗi lần ăn uống rượu chè no say thì vứt ra, không cần thối lại. Thực tại so với phim ảnh khác xa, hắn lúc này mới thấm cái câu: một cắc bạc cũng làm khó anh hùng. Lần trước đã đưa cho Lăng Hiếu Kiệt mấy vạn kim tệ để hắn tiêu xài. Còn mình thì giờ đây cũng chỉ còn chút ít. Nếu không nghĩ cách kiếm tiền thì chắc sau này sẽ phải ra đê mà ở mất.

- Đại ca! Đại ca! Em nhờ tí!
- Chuyện giề!

- Ặc! Bây giờ... em hết tiền!

- Hử? Hết tiền? Thật á?

- Vâng! Hiện tại phải nghĩ ra cách kiếm tiền, không thì chỉ có cạp đất ra mà ăn a!

- Ờ ha! Bây giờ mới nhớ ra, không có tiền cũng gay. Quên mất là chú em là con người, cũng phải ăn và ngủ chứ nhỉ. Hắc hắc! Hừm,... bây giờ thế này, anh đây cũng chưa biết phải làm thế nào. Hiện tại thì tiền cũng đủ xài trong vòng 1 tháng. Trước mắt gửi thư về gia tộc xin viện trợ, rồi trong mấy ngày tới từ từ tính, chứ hiện tại anh cũng chịu thôi.

Cảm thấy có lý, hắn nhanh chóng ra dịch trạm viết một bức thư rồi nhờ chuyển gấp về Lăng gia.

- Ài.... biết làm sao đây. Cứ viết thư xin tiền mãi không ổn. Chẳng lẽ đi mãi võ kiếm tiền? Phì, thế giới này còn thiếu người luyện võ chắc? Không ổn, không ổn tí nào... ài.... đau đầu quá! Ế? Sao đằng kia có một đám quan binh quây quanh một tòa nhà. Chuyện gì thế nhỉ?

Vừa đi vừa vắt óc nghĩ xem nên kiếm tiền như thế nào, Lăng Huyền Phong đi đến khu Đông thành lúc nào không hay. Đột nhiên phía trước có rất nhiều quan binh vây quanh một khu nhà, tò mò hắn quay sang hỏi một vị đại thúc ven đường.

- Đại thúc này, đám quan binh kia đang làm gì thế?

Vị đại thúc đứng gần đó vừa làm việc vừa nói:

- Ngươi chắc từ nơi khác mới đến đúng không? Đằng kia là tổng đàn của cái gì gì Phục Ma Hội á! Cũng chỉ là một đám nhân sĩ giang hồ. Không biết là đắc tội gì với đám hoạn quan trong triều, thế là mấy hôm trước bọn hắn cử nội vệ đến quây quanh phủ. Ài, đám người Phục Ma Hội đó, ngày thường cũng gọi là có chút tiếng tăm, hay giúp đỡ dân lành, nhưng bây giờ... haizzzz

Vừa nói được mấy câu, vị đại thúc thở dài rồi tiếp tục làm việc. Lăng Huyền Phong ngẩn người, trong đầu không tự chủ bất giác nhớ đến Tô Mị. Nàng cũng là người của Phục Ma Hội, hiện tại đang ở đâu?

Đang trong lúc suy nghĩ mông lung, hắn bị một người nào đó vỗ vai, xong bịt mắt. Một làn gió thơm bay vào mũi:

- Đoán xem ta là ai?

Giọng nói thánh thót như oanh vàng, làm cho Lăng Huyền Phong không tự chủ run lên một chút, hắn sờ sờ lên 2 bàn tay mịn màng kia, miệng cười cười nói:

- Thật là mềm nha!

Chủ nhân của 2 bàn tay đó vội rụt tay lại, đồng thời gắt lên:

- Hứ! Sắc quỷ!

Lăng Huyền Phong quay lại, giả vờ ngạc nhiên kinh hô:

- Tiểu Mị nhi! Thật là trùng hợp! Sao nàng lại ở đây?

Chương 144: Lăng gia ai cũng trâu bò

- Tiểu Mị Nhi, sao nàng lại ở đây?

Lăng Huyền Phong giả vờ kinh hô khi nhìn thấy Tô Mị đứng sau mình. Lâu rồi không gặp, nàng vẫn đẹp như xưa, vẫn là vẻ đẹp nhí nhảnh pha chút yêu mị đó, sắc đẹp khiến bao nam nhân phải trầm mê.

Tô Mị nhìn hắn một lúc, xong trầm mặt xuống:

- Ta tại sao lại không được ở đây? Cái chính là chàng a!

Lăng Huyền Phong ngạc nhiên, sao tự nhiên lại trở mặt rồi?

- Mị nhi, nàng như thế này là....

- Hứ!

Tô Mị quay lưng, bước đi về phía trước, mặc kệ hắn.

- Ây! Mị nhi! Nàng sao thế?

- Không có gì!

- Không có gì? Vậy sao lúc thấy ta nàng lại giận dữ xong bỏ đi?

- Không vì sao cả, đồ hoa tâm!

- Ặc!

Lăng Huyền Phong tắt tiếng. Cái này có vẻ đúng. Thành tựu cho tới giờ không có bao nhiêu, nhưng hồng nhan đã có 3 người nếu tính Tô Mị. Riêng cái khoản này hắn không cãi được.

- Sao? Không nói được gì à?

- Khụ... Mị nhi... Chuyện này... Ách... Nói thực là ta không muốn thế đâu, nhưng do dòng đời xô đẩy nên...

- Ý ngươi là ta là nữ nhân không biết liêm sỉ cứ dính lấy ngươi đúng không?

- Không không, nàng hiểu nhầm rồi. Ý của ta là...

- Ý ngươi là sao?

- Ý ta là... ta có nỗi khổ riêng a!

- Nỗi khổ như thế nào?

- Thì... bây giờ thế này, chúng ta ngồi đâu đó uống trà, ta kể cho nàng nghe.

Nói xong hắn kéo Tô Mị chạy tới một khách điếm gần đó. Lúc hắn quay đi, không nhìn thấy Tô Mị nở một nụ cười ranh mãnh.- Tiểu nhị! Cho một bình trà!

- Có ngay!

Tô Mị giở bộ mặt hờn dỗi ngồi xuống, nói:

- Ta cho huynh một cơ hội giải thích!

- Được được,... Chuyện là....

Thế là hắn kể nguyên văn từ đầu tới cuối, việc hắn bị ép hôn như thế nào, rồi chuyện của Mục Uyển Thanh ra sao, càng lúc hắn càng kể, kết hợp với bộ mặt như đưa đám, giống như ta là người bị hại vậy. Rốt cục mất khoảng 10 phút thì hắn kể xong, len lén nhìn Tô Mị, chỉ thấy nàng bỗng dưng cười như nắc nẻ:

- Ha ha ha ha! Đồ nhát gan! Có như vậy thôi mà cũng dọa cho chàng sợ đến xanh mặt ra rồi!

Lăng Huyền Phong bộ dáng giống như phải ăn một con ruồi. Nha đầu này hóa ra đã biết tất cả, vậy còn giở trò đùa ta?

- Như vậy là nàng...

- Đương nhiên là ta đã biết cả rồi. Trời ạ, không hiểu chàng kiếp trước gõ bao nhiêu cái mõ mà sang kiếp này vận đào hoa quấn thân a!

- Ta cũng muốn thế đâu.

- Hứ! Chỉ tiện nghi tên sắc lang nhà chàng thôi. Nói cho chàng biết, ta đây còn dễ tính, chứ để như Vu tỷ tỷ biết thì... hì hì...

Vừa nói Tô Mị vừa lấy bàn tay làm bộ dạng cái kéo, xong nhìn xuống dưới đũng quần hắn. Lăng Huyền Phong chợt rợn tóc gáy, cảm thấy một luồng gió thổi qua háng thấy mát lạnh.
- Ây ây! Chuyện này để ta nói với tỷ ấy là được. - Lăng Huyền Phong vuốt mồ hôi lạnh.

- Dù gì cũng không liên quan tới ta. Sau này trêu hoa ghẹo nguyệt thì ít ít thôi. Chàng tính làm một tam cung lục viện thất thập nhị phi hả?

- Hề hề! Tam cung thì không dám, nhưng tam thê tứ thiếp thì chắc là có.

- Còn dám..!!

Tô Mị lấy bàn tay trắng như ngọc véo tai hắn. Lăng Huyền Phong vội chuyển chủ đề:

- Mà, đám quan binh kia có chuyện gì, sao lại bao vây tổng đàn của Phục Ma Hội vậy?

- Ta không rõ, nghe nói là đắc tội mấy tên thái giám trong cung, thế là chúng lấy cớ là phương hại đến an ninh trật tự nên cho người vây quanh rồi.

- Đắc tội như thế nào?

- Hình như là liên quan đến mấy chuyện làm ăn của mấy tên cấp dưới. Chàng phải biết là Phục Ma Hội trước đến nay đều là lấy mục tiêu cứu giúp dân lành làm chí cao. Không hiểu vì sao dạo gần đây có nhiều lưu dân từ nơi khác tơi, trong đó có nhiều người mắc bệnh, đói khát. Đầu lĩnh trong Hội đều ra chỉ thị cứu giúp họ, tất cả đều là miễn phí. Có lẽ chuyện này đã làm mất sinh ý của mấy tên chủ dược đường cùng với quán ăn, nên bọn chúng làm khó dễ.

- Chủ dược đường với quán ăn? Bọn chúng là ai?

- Trong thành, Dược Đường lấy Cao gia Dược Phường làm chủ, chủ nhân của nó là An Ngô Lương. Tiếp đến là quán ăn, lấy tên Ba Tử Hồ làm lão bản.

- Còn ai nữa không?

- Còn. Tên cuối cùng, là to nhất, hắn là một trong những kẻ chủ chốt tham gia lũng đoạn thị trường của đế quốc, An Ngô Lương.

- An Ngô Lương? Gia chủ An gia?

- Chàng biết hắn?

- Không hẳn. Chẳng qua là trước khi đến đế đô thì con trai hắn bị đệ đệ ta....

- Đệ đệ của chàng làm gì hắn? - Tô Mị tò mò hỏi?

- Hắn.... vì cứu Thu gia đại tiểu thư mà hắn chặt một chân của An gia đại công tử. Nàng nói chúng ta có quen biết không?

- Gì cơ??

Tô Mị trợn mắt lên, nhìn Lăng Huyền Phong với ánh mắt không thể tưởng tượng được, nàng không biết nói gì, chỉ có thể giơ ngón tay cái:

- Trâu bò! Muội thấy Lăng gia các huynh, ai ai cũng trâu bò!

Chương 145: Giải vây như thế nào?

- Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa, bây giờ chúng ta nghĩ cách làm sao đuổi được đám quan binh kia đi. Xông vào đánh lộn với chúng là không thể rồi, chúng ta không nên trở mặt với triều đình, ít nhất là tình thế này là không được.

Lăng Huyền Phong vội vàng lái chủ đề, quả nhiên Tô Mị chống cằm suy tư nói:

- Muội mấy ngày hôm nay không trở về tổng đàn được là vì chuyện này, nhiều lần muốn bí mật xông vào. Nhưng trong hàng ngũ của đám nội vệ kia có mấy tên ma pháp sư, chúng bày ra trận pháp đề phòng có người đột nhập, nhiều lần suýt nữa muội bị phát hiện, đành phải rút ra ngoài. Huynh có cách nào không?

Lăng Huyền Phong trầm tư suy nghĩ. Hiện tại sức lực của hắn có hạn, muốn xông vào chỗ kia thì có thể, nhưng hậu hoạn vô cùng, phải tìm ra cách nào đấy cho bọn quan binh kia rút về vĩnh viễn. Thấy hắn đang suy tư, Tô Mị không nói gì, chỉ đưa cặp mắt xinh đẹp lên ngắm nhìn hắn. Quả thật nam nhân lúc tập trung làm việc thường có mị lực cực lớn, huống chi Lăng Huyền Phong lại vô cùng đẹp trai nữa. Tô Mị nhìn hắn mà tâm trí bay bổng, thi thoảng nghĩ tới cái gì đó lại đỏ mặt.

- Đúng rồi, đám gian thương kia thường ngày đối với bách tính như thế nào?

Tô Mị dường như hiểu ra gì đó, liền trả lời:

- Ức hiếp bá tánh, không việc ác nào không làm, ít nhất là chưa tìm được bằng chứng chống lại bọn hắn.

Lăng Huyền Phong nghe thấy vậy thì vuốt cằm.

- Nếu như vậy thì dễ làm rồi.

- Huynh có kế sách gì hả?

- Ừm, có thì cũng có, chúng ta đi tới Cao gia!

Để lại vài đồng kim tệ, hắn kéo Tô Mị tới Cao gia Dược đường.

- Chúng ta đến Cao gia làm gì?

- Phá quán.

- Phá quán?

- Đúng thế. Bây giờ ta giả trang làm dân nghèo đi mua thuốc, vờ bị chúng ức hiếp, rồi nàng nhảy vào giải cứu.

- Nhưng như thế giúp ích gì cho việc giải vây tổng đàn?

- Yên tâm, ta nghĩ sẽ được, cứ làm theo ta nói đi.

- Được, ta theo huynh.

- --------------------------------------

Cao gia Dược Đường

- Cao lão gia, Cao lão gia! Tại sao ngươi lừa ta?

Trước cửa hiệu thuốc Cao gia, có một đám người đang đứng hò hét, chủ yếu là người lớn tuổi, hương thân phụ lão, xem ra là tìm Cao Diệu Tề chữa bệnh, nhưng cuối cùng chữa lợn lành thành lợn què.

- Mới sáng sớm ra các ngươi đã hò hét cái gì? Biết đây là đâu không?

Một tên gia nô Cao gia kiêu ngạo quát, hắn tuy rằng có hơi chột dạ vì người đến khá đông, nhưng nghĩ lại có Cao gia chống lưng nên hắn không sợ.

- Chúng ta yêu cầu Cao lão gia có một lời giải thích! Vì sao Đại Đầu nhà ta bị sốt cao, mà Cao gia các ngươi cho thuốc gì, hắn uống vào không giảm, lại còn bị tiêu chảy, đau bụng nữa?

- Cái gì? Ngươi dám chất vấn y thuật của lão gia nhà chúng ta sao? Lão gia đã nói tiểu nhi tử của ngươi bị sốt cao, nhưng nhà lão lại nghèo, nên thương tình bốc cho nhi tử nhà ngươi loại thuốc rẻ nhất. Nhi tử nhà ngươi có thuốc uống là may lắm rồi, tại sao còn đến đây chất vấn, hả?

- Ngươi..!! Cao gia các ngươi phát thuốc lởm, khiến cho nhi tử ta bệnh càng thêm bệnh, mà lại còn chống chế sao? Ta muốn kiện lên quan phủ!
- Kiện ư? Kiện ư? Ha ha ha ha! Ta thách ngươi kiện đó! Này thì kiện này!

Vừa nói, tên gia nô đạp mạnh vào người vị lão giả kia, khiến lão ngã lăn ra đất, hộc máu.

- Lão Khang! Lão Khang! Ngài có sao không? Quân ác ôn! Đến cả người già cũng đánh ư?

Những người xung quanh phẫn nộ, hò hét chửi bới. Tên gia nô khinh bỉ cười:

- Đánh hắn thì sao? Ta còn muốn đánh các ngươi nữa cơ! Người đâu! Đuổi bọn hắn đi cho ta!

Theo lệnh của tên gia nô, mấy tên hộ vệ cầm gậy hùng hổ lao lên muốn đánh đập mọi người.

- --------------------------

- Ài, xem ra chúng ta không cần giả trang nữa rồi. Trùng hợp có người đi bắt vạ, mà chúng lại giở trò ác bá, cũng tốt, chúng ta có thể đường đường chính chính đánh bọn chúng rồi.

Nhìn thấy cảnh trước mặt, Lăng Huyền Phong lắc đầu cười khổ. Người ta thường nói "lương y như từ mẫu", tại sao đám này trông giống lang băm vậy?

Nhặt lấy vài hòn đá, hắn dùng thủ pháp ám khí phóng vào mấy tên hộ vệ, khiến chúng gào thét trong đau đớn. Tên gia nô kia giật mình kêu:

- Ai? Là ai? Ai có lá gan dám cản đường Cao gia ta hành sự?

Tức thì, một nam một nữ bịt mặt xuất hiện trước mặt hắn. Đó chính là Lăng Huyền Phong cùng Tô Mị.

- Cao gia các ngươi hành y tế thế, không lấy y thuật y đức ra để cứu người. Thay vào đó lại giở trò lang băm, rồi giờ đây lại giở thói côn đồ? Vương pháp ở đâu? - Lăng Huyền Phong ra vẻ chính nghĩa nói.

- Y đức? Hừ! Y đức đáng bao nhiêu tiền? Cao gia chúng ta làm việc, chưa đến lượt người ngoài xen vào!

- Được! Nếu vậy thì ta sẽ bắt Cao Diệu Tề ra hỏi cho ra nhẽ!

- Muốn gặp lão gia nhà ta sao? Vậy thì phải xem bản lĩnh của các ngươi rồi! Người đâu?
Nương theo tiếng gọi, năm - sáu tên gia đinh cầm theo gậy gộc vây xung quanh hai người. Lăng Huyền Phong cười lạnh:

- Chó ngoan không cản đường! Nếu đã muốn chết thì cũng đừng trách ta!

Hắn cùng Tô Mị 2 người nhảy vào vòng vây của đám gia đinh. Đám này mặc dù đều là võ giả, tu vi cao nhất cũng là Đại Võ Sư, nhưng so với Lăng Huyền Phong là Võ Tông, thì đúng là đưa dê miệng cọp.

Tràng cảnh không khác Hà Gia Lão Trạch lần trước là bao, đám gia đinh bị đánh cho răng rơi đầy đất, chỉ còn tên gia nô lúc nãy, bây giờ mất đi biểu hiện hung hăng, thay vào đó là vẻ mặt sợ sệt, dưới đũng quần còn chảy ra một vệt nước vàng.

- Nói! Cao Diệu Tề ở đâu?

- Dạ.. dạ.. bẩm anh hùng... lão gia đang ở bên trong.

Chát!!!

Một cái tát vang dội vang lên, Lăng Huyền Phong đánh cho hắn ngất xỉu, rồi cùng Tô Mị đi vào dược đường. Ở bên trong, Cao Diệu Tề đang rúm ró trốn ở một góc. Âm thanh ầm ĩ bên ngoài hắn nghe không sót chút nào, bây giờ chỉ thầm cầu mong 2 sát thần này đi sớm chút.

- Hai... hai vị... xin tha mạng... Tiểu nhân chỉ có làm ăn nhỏ, oan uổng quá, xin tha mạng....

Cao Diệu Tề một thân gầy guộc, thấp bé, khuôn mặt dài như cái bơm, hai mắt híp lại kết hợp với chòm râu dê trông thật bỉ ổi. Hiện tại hắn đang nằm co ro ở trong góc tường, ôm đầu sợ hãi.

- Hừ! Tên lang băm chết tiệt! Bốc thuốc linh tinh, suýt nữa hại chết mạng người, mà còn kêu oan? - Tô Mị quát.

- Hai vị anh hùng, tiểu nhân xin đền bù cho nhà hắn, xin hai vị giơ cao đánh khẽ, tiểu nhân cầu xin ngài...

Bốp!!

- Ai da!!

Cao Diệu Tề bị Tô Mị đấm một phát, khuôn mặt vốn trắng bệch như mèo bệnh, nay lại có thêm một vết bầm ở mắt, khiến hắn biến thành gấu trúc. Lăng Huyền Phong lấy ra một khoản tiền không ít, đồng thời đe dọa:

- Cấm ngươi không được báo thù, nếu không biết tay ta!

Xong rồi hắn cùng Tô Mị bỏ đi.

- Lão gia gia, ngài hãy cầm lấy chút tiền này. Dù sao cũng may mắn là giữ được mệnh của lệnh tử, ngài hãy đi mua gì cho hắn ăn tẩm bổ.

Tô Mị dịu dàng nói với lão phụ.

- Đa tạ cô nương, đa tạ cô nương, ngươi chính là tiên nữ a!

Lão gia gia cúi xuống khấu lạy, được Lăng Huyền Phong đỡ dậy, biểu thị không cần khách khí.

- Ngài mau cùng mọi người trở về đi, nhanh chăm sóc người bệnh.

Các hương thân rối rít gật đầu khen phải, rồi thay nhau cõng cụ già đi về.

- Ài, vốn huynh còn có chút áy náy khi đi phá quán, nhưng xem ra qua chuyện vừa rồi, chút áy náy cũng đã tan biến hết cả. - Lăng Huyền Phong trầm ngâm suy nghĩ.

- Vậy bây giờ chúng ta làm gì đây?

- Tiếp tục phá quán!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau