TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Vì sao hắn bị mù?

- Có chứ! Rất nhiều chuyện để nói là đằng khác!

- Được! Ngươi nói trước!

Lăng Huyền Phong ngồi ngay ngắn lại, sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, rồi bắt đầu hỏi:

- Đầu tiên, cô nương biết gì về thanh đao của Diệp lão huynh?

Thu Diệp Hương im lặng một chút, sau đó trả lời:

- Nghe cha ta nói, thanh đao đấy là vật tổ truyền, từ tổ gia gia đời thứ nhất của Thu gia truyền lại. Năm đó, tổ gia gia ta là một nhân vật đại tài, vân du khắp nơi. Trong một lần tình cờ gặp được một khối kim loại vô cùng lạ, cực kỳ rắn chắc. Người phải tốn sức chín trâu hai hổ, hơn nữa phải còn huy động gần như lực lượng của toàn gia tộc để rèn ra thanh đao đó. Với thanh đao này, người tung hoành khắp chốn giang hồ, tạo thành danh hào "Thu tứ đao". Đường Đao tứ quyết chính là tổ gia gia từ thanh đao đó mà sáng tạo ra. Nhưng lạ một cái là từ khi người qua đời, tông tộc Thu gia mấy đời gia chủ đều không thể sử dụng cây đao đó. Dường như có một lực lượng nào đó không cho họ rút đao ra. Mãi đến khi Thu Hồng Diệp lên 5 tuổi, trong một lần nghịch ngợm ở tổ đường, hắn bằng cách nào đó rút được thanh đao đó ra, các trưởng lão trong tộc nhìn thấy và báo cáo lại với cha ta. Sau khi bàn bạc thì đi đến kết luận hắn là một nhân tài luyện võ, hơn nữa lại được thanh đao kia chấp nhận. Tương lai của Thu gia chắc chắn sẽ vì hắn mà phất lên như diều gặp gió. Nào ngờ....

Nói đến đây, Thu Diệp Hương không nói tiếp, bởi vì mọi chuyện sau đó, Lăng Huyền Phong đã hiểu. Nhưng khi nghe được đến đây, hắn cũng đã tìm ra được một chút manh mối. Hắn hỏi tiếp:

- Vậy cô nương có biết là thanh đao kia... đã có bao nhiêu người chết bởi nó?

Thu Diệp Hương ngẩn người, không biết vì sao hắn lại hỏi vậy, nhưng vẫn trả lời:

- Theo như ta được biết, nếu không tính từ khi Thu Hồng Diệp có nó, thanh đao kia đã giết không dưới một ngàn người! Hơn nữa đều là cao thủ võ lâm!

- Ta kháo! 1000 người?

Lăng Huyền Phong chửi thề. Vị tổ gia gia kia đúng là trâu bò, một tay đồ sát tất thảy hơn ngàn người! Nếu như vậy..... Lăng Huyền Phong thở dài. Hắn đã biết vì sao năm đó Thu Hồng Diệp bỗng nhiên thay đổi tính tình, đồ sát cả gia tộc của chính bản thân mình. Để chắc chắn cho kết luận của mình, hắn hỏi thêm:

- Ngày đó, sau khi Thu Hồng Diệp giết tên ác ma kia, cô nương có nhận thấy chuyện gì xảy ra xung quanh không? Cố gắng nhớ lại đi, chỉ cần có hiện tượng lạ nào đó thôi cũng được!

Thu Diệp Hương nhíu mày, cố nhớ lại, sau đó nói:

- Năm đó, sau khi chém đầu tên ác ma.... quả thực, tự nhiên ta cảm thấy có một hiện tượng lạ.

- Chuyện gì?

- Lúc đó, sau khi đầu tên ác ma kia rơi xuống không lâu, ta len lén nhìn vào thi thể hắn, có một đoàn hắc vụ, nhưng nó rất mỏng, như có như không, bốc ra từ vết thương trên cổ hắn, bay đi mất. Lúc đó ta dường như còn có thể nghe thấy được một tiếng cười ghê rợn. Nếu như ngươi không hỏi, có khi ta cũng không để ý. Nhưng thực sự lúc đó ta còn tưởng do mình quá sợ hãi nên bị hoa mắt, từ đó không đề cập đến. - Cô có biết nó bay đi đâu không?

- Đại khái.. là nó bay về...

Nói đến đây, Thu Diệp Hương trợn mắt lên, nàng không dám nói tiếp, bởi vì nếu như Lăng Huyền Phong không hỏi, nàng cũng sẽ không để ý. Thấy biểu hiện của nàng, Lăng Huyền Phong từ tốn nói:

- Có phải... nó bay về hướng Diệp lão huynh?

Thu Diệp Hương ngơ ngác gật đầu, có lẽ nàng đã bắt đầu nắm được một chút gì đó. Lăng Huyền Phong thở dài một chút, sau đó nói:

- Có một chuyện, không biết cô nương muốn nghe không?

- Chuyện gì?

- Cô nương có biết... là Diệp lão huynh... hắn bị mù không?

- Cái gì!!!??

Tin tức này không khác gì tiếng sét đánh ngang tai Thu Diệp Hương. Nàng không hiểu vì sao, đáng lẽ thay vì hả hê, nàng lại cảm thấy một sự đau xót từ phía tâm can của mình. - Hắn bị mù? Vì sao? Khi nào?

Thu Diệp Hương bật dậy, nhưng do chạm vào vết thương, nàng rên lên một tiếng rồi ngồi phịch xuống.

- Cô nương bình tĩnh, nghe ta nói tiếp. Ta cũng không rõ là bị mù từ bao giờ, nhưng theo như tin tức của cô nương cung cấp, cũng có thể đoán được đại khái.

- Ngươi nói đi, ta đang nghe! - Thu Diệp Hương bồn chồn...

- Ngày đó, khi ta mới lần đầu gặp hắn, có một số chuyện đã xảy ra, ta cũng biết được một số bí mật, trong đó có lẽ không ít bí mật liên quan tới việc Thu gia diệt môn.

Thu Diệp Hương không nói gì, vẫn chăm chú nghe, Lăng Huyền Phong nhìn lên trời, nhớ lại:

- Lúc đó ta đã thử dò xét, mới biết được Diệp lão huynh là một người mù, hơn nữa có hai khả năng. Một là do bẩm sinh, hai là có tác động nào đó từ bên ngoài. Hiện tại đã biết được chuyện xưa, ta có thể loại trừ nguyên nhân mù do bẩm sinh. Như vậy là chỉ có thể là do tác động từ bên ngoài. Rất có khả năng, hắn bị mù do.... khóc quá nhiều...

- Khóc quá nhiều? - Thu Diệp Hương ngạc nhiên.

- Đúng thế! Khóc quá nhiều. Do hắn quá thương tâm mà khóc, khóc đến mức mù cả hai mắt.

- Vì sao ngươi lại kết luận như vậy?

- Bởi vì ta có để ý, rằng nơi khóe mắt của hắn có vết sưng đỏ, có thể do để quá lâu nên nó đã trở thành màu tím. Đó là biểu hiện của việc hắn đã hoặc đã từng chảy nước mắt rất nhiều, dẫn đến việc mắt bị khô. Lại không cứu chữa kịp thời nên dần trở thành mù lòa.

Thu Diệp Hương lặng người. Thu Hồng Diệp đã khóc? Hơn nữa lại khóc đến mù mắt? Chuyện gì đã khiến hắn bị như vậy?

- Vì sao... hắn lại khóc?

- Chuyện này... có lẽ ta nên bắt đầu từ nguồn gốc của thanh đao kia.

- Nguồn gốc của thanh đao?

Chương 137

- Đúng! Nguồn gốc của thanh đao đó. Có thể nói... Ài.. thảm án của Thu gia, ta đồ rằng có tám phần là từ thanh đao đó. Thu gia của cô nương có lẽ đã tự rước họa vào thân.

- Vì sao ngươi lại nói vậy?

- Bởi vì, lần gặp Diệp lão huynh, ta đã biết được một bí mật kinh thiên. Cô nương đã từng nghe nói tới yêu ma chưa?

- Yêu ma? Ngươi đừng nói là... những loại yêu mà mà người ta bịa ra để dọa trẻ con chứ? Ngươi đang đùa sao?

- Không, tại hạ không đùa, hơn nữa lại còn vô cùng nghiêm túc.

Vậy là hắn kể ra tao ngộ ngày hôm đó, đương nhiên ngoại trừ việc hai người lạc vào Tâm ma ảo cảnh. Thu Diệp Hương nghe xong, giọng nói bắt đầu run run:

- Ngươi... ngươi nói những điều đó... đều là thực?

- Chính xác! Ta không cần thiết phải nói dối.

- Nếu nói như vậy.... Thanh đao kia.. đến từ cái nơi kia... Cửu U Ma Giới?

- Chính xác ra mà nói, khối sắt mà tổ gia gia ngươi tìm được, đến từ Cửu U Ma Giới, trong nó hẳn là đã nhiễm không ít ma khí. Hơn nữa, tổ gia gia ngươi đã giết không dưới ngàn người, khiến cho nó nhiễm không ít vong hồn. Kết hợp với ma khí có sẵn, thanh đao kia... hẳn đã thành tinh.

- Thành tinh? Lại còn có chuyện như vậy sao? Thật khó tin!

- Khó tin sao? Cô nương hãy nhìn...

Để chứng minh cho Thu Diệp Hương thấy, hắn lấy Ỷ Thiên Kiếm ra.

- Cô nương thấy thanh kiếm này có gì đặc biệt không?

- Trông có vẻ như là một thanh bảo kiếm bình thường... Khoan đã, hình như...

Ban đầu Thu Diệp Hương không cảm thấy gì, nhưng khi Lăng Huyền Phong rút kiếm ra, một cỗ ý chí từ thanh kiếm bộc phát, làm cho thanh đao của Thu Diệp Hương run lên liên tục, phảng phất như nó đang sợ thanh kiếm kia vậy. Còn Ỷ Thiên Kiếm thì vang lên những tiếng "ông ông" vang dội, có vẻ như ngoài Lăng Huyền Phong ra, nó sẽ không phục vụ cho bất kỳ ai.

- Thanh kiếm này... hình như ta cảm nhận được... ý chí của nó... ta cảm nhận được ngạo khí của nó. Dường như nó nói với ta... Ách! Không phải nói.. mà là... truyền đạt ý niệm. Đúng vậy! Truyền đạt ý niệm! Đó chính là ngoài ngươi ra, nó sẽ không phục tùng bất cứ ai! Ta không hiểu? Tại sao lại có chuyện thần kỳ như vậy?

- Như vậy cô nương tin rồi? - Ta... ta... mặc dù không muốn, nhưng minh chứng ở trước mặt... ta.. không thể không tin...

Hài lòng tra kiếm vào vỏ, Lăng Huyền Phong nói tiếp:

- Như vậy, chúng ta đều đồng ý rằng thanh đao kia đã thành tinh. Vậy việc tiếp sau đó, ta nghĩ không khó giải thích.

- Nguyện lắng nghe!

- Ta nghĩ rằng do tổ gia gia của cô ý chí rất mạnh, nên mới có thể kìm hãm được thanh đao đó. Còn Diệp lão ca, hắn... rất có khả năng, kế thừa được gần như tuyệt đối huyết mạch của tổ gia gia cô, nên mới có thể khiến cho thanh đao kia nhận chủ. Nhưng do hắn còn quá trẻ, ý chí không đủ mạnh, nên nhất thời đã bị nó khống chế, dẫn đến chuyện đau lòng sau này. Có thể nói, thảm án của Thu gia... Diệp lão ca hắn cũng là người bị hại. Sau khi tàn sát cả gia tộc, hắn mới tỉnh ngộ, chạy tới một chỗ không người, khóc thảm thiết tới mức mù cả 2 mắt... Rồi không rõ cách nào hắn tới được Cửu U Ma Giới đề báo thù... Đúng! Rất có thể là như vậy. Đây có lẽ là cách giải thích hợp lý nhất nếu như chắp vá mọi dữ kiện chúng ta có. Ta nghĩ chúng ta..... Thu cô nương, cô không sao chứ?

Đang định nói tiếp, Lăng Huyền Phong thấy Thu Diệp Hương ngơ ngác ngồi, hắn lay lay vài cái, nàng mới tỉnh, sau đó nhanh chóng hỏi:

- Nhưng mà.. tại sao.. tại sao.. Thu... không... lúc huynh ấy tới Lăng Gia, Lăng bá bá không giữ huynh ấy lại làm rõ mọi chuyện?

Thu Diệp Hương không tự chủ được mà nói ra 2 chữ "huynh ấy", đồng thời trong thâm tâm nàng nhẹ nhõm đi rất nhiều. Hiển nhiên bản thân nàng một chút nào đó vẫn còn thương yêu ca ca của mình. Chính nàng cũng không biết vì sao lại như vậy.

- Cô nương phải biết một điều rằng. Lúc Diệp lão ca đến gặp gia gia ta, là lúc đó hắn đã tàn sát sạch sẽ hơn 600 người! Huyết tính chưa tan đi hết. Nếu như gia gia ta mạnh mẽ ngăn lại, hậu quả sẽ là gì? Cô nương có biết là, để tiêu diệt được một gia tộc, phải có thực lực mạnh cỡ nào không?

- Ta... - Theo như gia gia nói, Thu gia là một trong tứ đại gia tộc, cao thủ chắc chắn không thiếu. Võ Thánh hoặc Võ Đế ta không chắc lắm, nhưng ít nhất cũng phải có 2 hoặc chí ít 3 người cấp bậc Võ Hoàng!

- Đúng vậy, ngày trước, gia tộc ta có 3 vị lão tổ cấp bậc Võ Hoàng, là những người mạnh nhất toàn tộc.

- Vậy mà... họ vẫn bị giết sạch! Một người không thể sống sót! Để làm được như vậy, chí ít Diệp lão ca lúc đó đã có tu vi Võ Đế! Hoặc chí ít có thực lực sánh ngang Võ Đế! Mà ngày đó ta gặp hắn, tu vi của hắn ít nhất cũng là Võ Thánh nhị giai!

Hít!!!!!

Thu Diệp Hương hít một ngụm khí lạnh! Đúng vậy, tại sao mình không nghĩ tới chứ! Võ Thánh, Võ Thánh.... Cấp bậc này, đi đến đâu cũng là nhân vật phong vân, mà Thu Hồng Diệp còn trẻ như vậy.... Nghĩ lại bản thân mình, Võ Tông Lục giai... đi tìm hắn báo thù... ngại mình sống quá lâu hay sao? Thật buồn cười!

- Cô nương phải hiểu rằng, một Võ Đế có sức sát thương lớn cỡ nào không? Nếu hôm đó gia gia ta mạnh mẽ giữ hắn lại, chẳng may huyết tính trỗi dậy, hắn huyết tẩy cả Lăng Gia thì sao? Cho dù không giết được toàn bộ, nhưng cũng sẽ làm cho Lăng Gia tử thương vô số, đúng không?

Thu Diệp Hương cúi đầu. Nàng không nghĩ tới phương diện này

- Thực xin lỗi... ta..

- Không sao, việc này không phải lỗi của cô nương.

- Như vậy,... giờ đây huynh ấy đang ở đâu?

Thu Diệp Hương đã thầm chấp nhận lại vị trí đại ca của Thu Hồng Diệp, thù hận đã bớt đi quá nửa. Nhưng để hoàn toàn triệt tiêu, nàng cần phải gặp hắn để hỏi rõ ngọn ngành.

- Ta cũng không rõ. Sau sự kiện kia, hắn từ biệt ta, rồi bỏ đi mất dạng.

- Vậy.. bây giờ làm thế nào để...

- Thế này đi, tạm thời cô nương đi theo chúng ta, không chừng có duyên sẽ gặp lại hắn chăng?

Thu Diệp Hương nghĩ nghĩ một chút, sau đó gật đầu. Dù sao nàng cũng không biết đi đâu để tìm Thu Hồng Diệp. Chi bằng đi cùng nhóm Lăng Huyền Phong, ít ra cũng có người bầu bạn.

Sau khi câu chuyện kết thúc không lâu, cũng là lúc Dương Quá cùng Tiểu Long nữ quay lại. 2 người đều ân cần hỏi thăm Thu Diệp Hương, khiến nàng cảm thấy sau bao nhiêu năm hận thù, cuối cùng cũng có thể cảm nhận một chút gì đó gọi là nhân tình.

Chương 138: Nấu bánh chưng

- Tam ca! Tiểu đệ đã trở lại! A! Thu cô nương.. Ách! Nàng đã tỉnh? Nàng... nàng.. khụ khụ.. thấy thế nào rồi?

Lăng Hiếu Kiệt trở về, trông vẻ mặt hắn có vẻ hơi bực mình, liền gặp Thu Diệp Hương, lập tức thái độ quay 180 độ, bày ra bộ mặt ân cần hỏi thăm. Lăng Huyền Phong thì thở dài che mặt. Tại sao ta lại có một tên đệ đệ cực phẩm như vậy chứ? Liêm sỉ rơi hết rồi à? Nhặt liêm sỉ của ngươi lên cho ta!

Tiểu Long nữ cùng Dương Quá cùng cười thầm. 2 người bọn họ cũng biết được Lăng Hiếu Kiệt có ý tứ với Thu Diệp Hương. Lăng Huyền Phong quát:

- Kêu ca cái rắm! Mang đồ ra đây ta kiểm tra!

- Cái gì? A! À... được! Huynh xem, ta đã mua đầy đủ thứ huynh cần!

Từ trong nhẫn trữ vật, Lăng Hiếu Kiệt bỏ ra rất nhiều thứ, toàn bộ đều có trong danh sách mà Lăng Huyền Phong bắt đi mua. Thấy tứ đệ mình có vẻ không vui, Lăng Huyền Phong hỏi:

- Sao? Có chuyện gì mà mặt ngươi dài ra như vậy?

- Không có chuyện gì.

- Không có chuyện gì? Nhìn mặt đệ trông giống như là người chết vậy mà kêu không có chuyện gì? Nói mau!

- Khụ... khụ... Cũng không có gì lớn. Chẳng qua là lúc ta ra chợ mua đồ, bị mấy con mụ bán hàng với mấy bà tám nhìn thấy. Bọn họ nhìn ta như là động vật quý hiếm vậy. Chỉ chỉ trỏ trỏ, nếu như không phải là không được đánh người thì bọn họ biết tay ta. - Lăng Hiếu Kiệt nghiến lợi

- Hí hí hí hí hí!....

Tiểu Long nữ cùng Thu Diệp Hương che miệng cười. Lăng Huyền Phong thì dở khóc dở cười. Mà cũng đúng thôi. Ở đại lục này, đi chợ nấu ăn thì là việc của nữ nhân. Một nam nhân như Lăng Hiếu Kiệt đi ra đó, đúng là có chút... khó nói.

Lăng Huyền Phong vỗ vỗ vai tứ đệ hắn an ủi:

- Thôi chuyện qua rồi thì bỏ đi, đằng nào cũng không bắt đệ đi làm chuyện gì mất mặt. Thêm một vài lần nữa thì mặt đệ sẽ dày lên ấy mà.
- Hả? Lại còn có lần sau á!

- Ha ha ha ha ha ha!!

Tất cả mọi người đều được một trận cười sảng khoái.

- Đúng rồi, tam ca, huynh kêu ta mua những thứ này làm gì?

- Đương nhiên là để nấu ăn rồi, không lẽ để chơi?

- Ơ thế huynh định làm như thế nào?

- Được rồi, nghe ta phân phó đây. Đệ với Dương Quá, đi tìm cho ta thật nhiều củi để nấu ăn, còn Long nhi với Thu cô nương thì theo ta ra bờ suối, mang theo đỗ xanh, thịt lợn, gạo nếp cùng gia vị.

Mọi người không biết hắn định nấu món gì, nhưng nghe hắn phân phó thì cũng tự động làm theo. Ra tới bờ suối, Lăng Huyền Phong nói:
- Ngâm gạo nếp và đỗ xanh với nước, đồng thời rửa sạch thịt heo cùng lá dong, sau đó phơi khô lá dong, còn thịt heo thì cho thêm muối, hạt tiêu và đường để ướp. Ta sẽ lo công đoạn thịt heo, các nàng xử lý chỗ lá dong cùng ngâm gạo với đỗ xanh.

Nói xong, hắn xách thịt heo ra bờ suối, tìm một tảng đá phẳng, rửa sạch, sau đó bắt đầu nhanh nhẹn cắt thịt heo thành từng miếng đều đặn. Nhị nữ thấy hắn thao tác vô cùng nhanh chóng và chuẩn xác thì ồ lên kinh ngạc. Không ngờ hắn lại có kỹ năng tốt đến vậy.

Sơ chế nguyên liệu xong xuôi, hắn ước chừng cũng vừa lúc 2 tên kia trở về, liền cùng hai nữ mang theo nguyên liệu về nơi cắm trại. Nhìn công tác chuẩn bị cũng hòm hòm, hắn tiếp tục phân phó:

- Bây giờ 2 nàng theo ta đi gói bánh, còn 2 người bọn đệ, chuẩn bị cho ta một nồi nước lớn.

Kéo tiểu Long nữ và Thu Diệp Hương qua một chỗ, hắn miêu tả sơ qua những công đoạn phải làm để gói bánh chưng. 2 nữ lần đầu tiên nghe được có phương pháp làm đồ ăn như vậy, cảm thấy vô cùng hứng thú, bảo Lăng Huyền Phong làm mẫu trước một lần.

- Được rồi, xem ta làm mà học hỏi nhé. Đầu tiên, chuẩn bị một cái khuôn hình vuông bằng gỗ, rồi xếp 4 lá dong lại với nhau. Xếp lá bằng cách gấp mép dưới lên, gấp mép bên trái qua để tạo đường nếp cho lá. Tiến hành thao tác tương tự cho 3 miếng lá còn lại. Sau đó đặt 4 lá xuống dưới khuôn rồi đổ nếp lên. Nhớ là phải rải đều nếp ở 4 góc khuôn và để lõm ở giữa. Cho đậu xanh vào đó rồi để thịt lên rồi lại đến đậu xanh. Tiếp theo, rải nếp lên phủ lại, cố gắng làm sao để lượng nếp và đậu xanh ở trên và dưới đồng đều nhau.

2 người thấy hắn vừa nói vừa thao tác thì gật gù, chăm chú nghe, sợ bỏ sót một thứ gì.

- Cuối cùng, gói bánh và dùng dây buộc lại. 2 người cũng nên nhớ không buộc quá chặt vì trong quá trình nấu trong nồi bánh sẽ còn nở ra nữa. Nếu gói quá chặt thì bánh sẽ bị bung ra, như thế rất phí phạm. Bây giờ làm cùng ta.

3 người chung tay làm việc, chẳng mấy chốc đã gói được hơn 20 cái bánh chưng, cùng lúc đó Lăng Hiếu Kiệt lên tiếng báo nước đã chuẩn bị xong.

- Bây giờ, xếp bánh vào trong nồi, nhớ là phải xếp sao cho gọn gàng, tiết kiệm diện tích để nấu được nhiều bánh, tránh phung phí củi lửa. Sau khi xếp xong thì đổ nước vào để luộc. Chuẩn bị thêm một nồi nước sôi để khi nước trong nồi luộc cạn thì châm thêm nước vào kịp thời. Luộc bánh này thường sẽ mất 5 tiếng. Khi luộc bánh được nửa thời gian thì trở bánh lại, thay nước mới. Nếu không bánh sẽ bị sống, không chín đều. Nhiệm vụ này ta giao cho Dương Quá, nhớ trông coi cẩn thận, nếu không thiếu gia xử đẹp ngươi!

- Ách! Tam ca, tận 5 tiếng cơ á? Vậy trong lúc đó chúng ta làm gì?

- Làm gì á? Đương nhiên là theo ta vào rừng săn thú rồi! Long nhi cùng Thu cô nương ở lại với Dương Quá, còn đệ đi cùng ta.

Sau đó không kịp để cho Lăng Hiếu Kiệt phản đối, Lăng Huyền Phong kéo hắn phi thân vào trong rừng.

Chương 139: Ngươi lấy gì theo đuổi nàng?

- Ngươi thích nàng?

Đang núp trong lùm cây, Lăng Huyền Phong đột nhiên quay sang đệ đệ hắn hỏi nhỏ, nhưng tay hắn thì ném một con phi đao trúng đầu một con gà rừng.

- Ừm, hả? Gì cơ?

Lăng Hiếu Kiệt ừm một câu nhưng lại ú ớ.

- Ta hỏi là ngươi thích nàng?

- Thích ai?

Cốp!!!

- Ui da!!

Lăng Hiếu Kiệt ăn một cái gõ vào đầu.

- Còn giả bộ ngu với ca ca. Còn ai vào đây nữa? Thu Diệp Hương a!

- Khụ.. có quỷ mới thích bà nương kia, người đâu gì dữ như hổ cái... Ai nha!!!

Cốp!!!

- Ta tin ngươi mới có quỷ! Nhìn tên tiểu tử ngươi lúc thấy nàng thì như thằng ngáo. Liêm sỉ thì đánh rơi hết. Ngươi nói ta còn không nhìn ra sao?

- Ặc! Chuyện này... tam ca huynh cũng nhìn ra sao?

- Hứ! Không những là ta, mà 2 người kia cũng nhìn ra!

- 2 người... ý huynh là...

- Chứ sao? Nói đi! Ngươi lấy cái gì để theo đuổi nàng?

- Ta.... Đương nhiên là lấy tấm lòng chân thật để theo đuổi nàng!

Cốp!!!

- Ta phản đối! Sao huynh lại đánh ta? Chẳng lẽ ta nói không đúng?

Lăng Hiếu Kiệt bất mãn. Chẳng phải các vị bá bá đều nói muốn theo đuổi con gái nhà người ta thì phải dùng chân tâm thật ý sao? - Tên vương bát đản nào nói với ngươi câu này? Thật là đồ ngu ngốc a!

- -----------------

- Hắt xì!!!

Tại Lăng Gia, Lăng Phiêu cùng Lăng Phiên Hùng đang đàm đạo với nhau bỗng nhiên cả 2 cùng nảy mũi một cái.

- Quái lạ, tên tôn tử nào dám chửi ta sau lưng?

- ------------------

- Khụ! Tam ca! Ta nói ra huynh đừng trách. Cái đấy là do.... cha huynh nói a!

- Kháo!

Lăng tam thiếu biết mình bị hố, liền không biết giấu cái mặt mo đi đâu. Tổ sư! Hóa ra câu này là do ông cụ thân sinh của mình nói. Thiện tai thiện tai, cái mồm nói bậy, dính khẩu nghiệp.

- Khụ... khụ... cái này... tứ đệ... Cái chuyện chân tâm thật ý, nó cũng đúng, nhưng chỉ tính một phần nhỏ thôi.

- Thế cái gì mới tính là lớn?
- Đệ nghĩ trên đời này cái gì là to nhất?

- To nhất? Chắc là phiến đại lục này là to nhất!

- Sai!

- Sai? Vậy thì... vũ trụ là to nhất! - Lăng Hiếu Kiệt đưa ra một đáp án chung chung.

- Ừm... có lý.. nhưng vẫn không đúng.

- Vậy thì là cái gì?

Lăng Huyền Phong liền giơ tay ra trước mặt đệ đệ mình:

- Cái này!

- Nắm tay?

- Đúng! Trên thế giới này, nắm tay là to nhất. Đã bao giờ nghe thấy câu kẻ nào có nắm tay to, kẻ đấy có đạo lý chưa?

Lăng Huyền Phong hất hàm hỏi, tay hắn lại phóng phi đao. Lần này lại trúng một con gà rừng cách đó vài chục thước.

- Đã từng nghe qua... nhưng mà...

- Nghe ta nói đây. Bây giờ cho dù đệ chạy ra ngoài kia nói là đệ to hơn hoàng đế. Nhưng ngay lập tức sẽ bị đánh cho bầm dập. Đó là vì đệ không có đủ năng lực để chống lại. Tuy nhiên, nếu là Thu Hồng Diệp nói thì nó lại khác. Bởi vì hắn có tư cách để nói câu đó. Không ai dám đi trêu chọc một tên Thánh cấp cường giả cả. Đồng dạng, nếu như đệ mạnh hơn Thu Hồng Diệp, đệ chạy ra giữa Đế đô bày ra bộ dáng "Thiên lão đại, ta lão nhị", thì chắc chắn không có ai dám đụng đến một sợi lông chân của đệ.

- Huynh nói vậy thì đệ hiểu, nhưng nó thì có liên quan gì đến việc giữa đệ cùng Thu Diệp Hương?

- Tên đần này. Ý ta muốn nói là, ngươi lấy gì ra để theo đuổi nàng? Thực lực của ngươi không có, nàng ta chỉ cần hắt xì một cái cũng khiến ngươi hồn bay phách lạc. Còn chưa kể, với dung mạo của nàng ta, há nào không có ai theo đuổi? Cho dù ngươi có được nàng, thì lấy gì bảo vệ nàng?

- Ý huynh là...

- Là tiểu tử ngươi nếu muốn có tư cách theo đuổi nàng ta, ít nhất thì thực lực phải ngang ngửa nàng ta làm tiền đề, sau đó mới nói đến cái gì gì... chân tâm thật ý, nghe rõ chửa?

Nói xong, Lăng Huyền Phong phi ra 3 thanh phi đao, lần này lại trúng tiếp 3 con gà rừng.

- Được rồi, chỗ này là đủ rồi. Về thôi! Nhớ kỹ lời ta nói, trước khi thực lực ngươi đủ mạnh, cụ thể là tu luyện đến tầng 49 của Tử Khí Thiên La thì đừng có mơ tới việc theo đuổi nàng ta, rõ chưa?

Chương 140: Khách không mời

- Tầng 49? Tam ca, ngươi đừng đùa ta a!

Lăng Hiếu Kiệt hoảng hốt. Tầng 49? Hiện tại mình mới tu luyện đến tầng 10? Còn 39 tầng nữa thì tới ngày tháng năm nào?

- Ta không đùa ngươi. Nên nhớ rằng thực lực chính xác của nàng ta, là Võ Tông Thất Giai. Chẳng qua lúc đấu với ta, nàng vẫn chịu tác dụng của phá khí tán, thực lực chỉ hồi phục đến mức Võ Tông Tam Giai. Bằng không tam ca ngươi cũng không dám buông lời khiêu chiến nàng. Ngươi tu luyện lên tầng 49, thực lực vừa vặn đạt Võ Tôn Nhất giai, may ra còn có chút cơ hội theo đuổi nàng.

Nghe tam ca nói, Lăng Hiếu Kiệt cúi đầu ủ rũ. Không phải là tam ca nói không có lý, mà là... tầng 49.. có chút xa vời.

- Nhưng huynh mới chỉ đưa cho ta quyển I, tầng 18 thôi a!

- Đừng lo, khi đến học viện, ta sẽ cho các ngươi quyển II. Luyện đến tầng 36 cũng là Võ Vương Tứ -Ngũ giai, đủ để các ngươi tiêu dao trong học viện. Nhớ kỹ: Không được mang tâm hại người, nhưng cũng không thể không mang tâm phòng người. Trời có thể đo, đất có thể lường, duy chỉ có lòng người khó đoán. Biết người, biết mặt, không biết lòng, đừng vội tin người mà hại đến mình. Hơn nữa, không được mềm lòng với địch nhân, vì sẽ mang họa vào người. Vào trong đó, chỉ có các ngươi đùm bọc lẫn nhau. Bản thiếu gia không hề tin đám đệ tử Lăng gia trong đó.

- Vì sao? Họ không phải là con em Lăng gia sao?

- Ta không đề cập đến vấn đề huyết thống. Đệ thử nghĩ xem, từ khi đại ca chúng ta tốt nghiệp rồi vào quân doanh, trong Thiên Tinh học viện Lăng gia không có 1 đệ tử xuất chúng nào, chỉ là một đám đầu óc tầm thường có chút sức lực mà thôi, cho nên thường bị các thế lực khác làm khó dễ. Bao nhiêu năm rồi chưa ngóc đầu lên được. Có trời mới biết trong đám đệ tử đó, có bao nhiêu người là còn cốt khí của Lăng gia.

- Ta hiểu. Mà... huynh nói dường như chỉ đề cập tới đệ, Dương Quá cùng Long nữ... Vậy còn huynh thì sao?

- Ta ư? Con đường của ta... có lẽ không nằm trong Thiên Tinh.

- Hả! Ý huynh là... huynh không tham gia nhập học?

- Đúng vậy. Nếu như ta nhập học thì dư sức. Nhưng sẽ có bao nhiêu người tin phục ta? Có kẻ nào sẽ đầu quân dưới trướng của tên phế vật vô lại đệ nhất Lăng gia?

- Nhưng... huynh giờ đây đã khác rồi mà

- Ta biết. Đệ biết, Lăng gia biết, nhưng họ không biết a! Cho dù bọn họ biết được, tám phần chắc chắn sẽ không tin. Cho nên ta sẽ không vào đó. Hơn nữa, nếu như ta và đệ vào trong đó, một núi không có hai hổ. Sau này, thống lĩnh các đệ tử sẽ do ai. Ta biết đệ sẽ nhường cho ta, nhưng không có nghĩa là các đệ tử khác sẽ nghĩ vậy. Để tránh xung đột không cần thiết, ta nghĩ việc này quyết định như vậy. Ta cũng không phải bỏ đi đâu, mà sẽ chỉ ở trong phạm vi đế đô thôi, cố gắng tìm cách xây dựng thế lực của mình.

- Ta hiểu, như vậy, trọng trách thống lĩnh đệ tử Lăng gia ở Thiên Tinh sẽ thuộc về ta?

- Chính xác. Phải nhỡ kỹ một điều: Đừng quá tỏ ra độc tài mà khiến người sinh lòng chán ghét, cũng đừng quá ba phải mà ai nói gì cũng nghe. Phải có chính kiến của riêng mình, nếu không hiểu, có thể tham vấn ý kiến của mọi người.

Trên đường về, hai huynh đệ không dùng khinh công, mà chỉ đi bộ. Lăng Huyền Phong có gì cần nói sẽ nói hết, truyền đạt lại cho đệ đệ hắn. Bởi vì lần này vào đế đô, sự việc đã thoát khỏi dự tính. Hoàng tộc đã rơi vào tay Văn Trọng, chí ít cũng phải phân nửa. Đối đầu với họ, chỉ một mình Lăng Gia là không đủ, phải có đồng minh. Trước mắt thăm dò Độc Cô gia, xem họ có suy tính gì, sau đó tính tiếp. Dù sao Độc Cô Gia trên danh nghĩa cũng là thông gia với Lăng gia. Cho dù hiện tại không phải đồng minh, chí ít lúc có xung đột cũng ít nhiều ra tay hỗ trợ, hoặc cùng lắm là đứng ở phe trung lập.

- ---------------------------

Do 2 huynh đệ không vào sâu trong rừng, nên không bao lâu sau đã về đến nơi cắm trại. Mọi người thấy bọn hắn đem về 4-5 con gà rừng, cùng vài con chim ngói thì đều vui vẻ. Nữ nhân thì nhanh chóng vặt lông rồi rửa sạch nội tạng con mồi săn được, nam nhân thì tranh thủ kiếm thêm chút củi để nấu ăn. - Thiếu gia! Ngài đang làm gì đó? Định làm mỳ sao? Hình như ngài làm sai rồi.

Thấy Lăng Huyền Phong đang loay hoay trộn các loại bột cùng gia vị vào một cái tô lớn, Tiểu Long nữ tò mò hỏi. Ở đại lục này mỳ là một trong những món ăn phổ biến. Phàm là người biết nấu ăn đều ít nhiều biết làm, nếu không cũng biết đại khái nguyên liệu. Thấy hắn trộn thiếu gia vị, cùng với chế biến sai cách, nàng mới lên tiếng.

- Không, ta không làm mỳ, ta làm bánh phở.

- Bánh phở?

- Đúng thế, giải thích hơi mất thời gian, xem ta làm là được, nàng đi lo luộc mấy con gà rừng đi, còn mấy con chim ngói thì để nguyên đó.

- Vâng!

Lăng Huyền Phong trộn đều bột cùng các loại dầu, gia vị vào, bắt đầu lấy một cái chảo ra, phết một lớp dầu ăn mỏng lên trên, đun nóng, rồi nhẹ nhàng lấy thìa múc hỗn hợp bột bánh phở vào chảo, tráng đều cho bột mỏng. Hắn đậy chảo lại, để khoảng 30 giây tới khi lớp phía trên của bánh phở khô lại, rồi đem bánh phở ra phơi khô. Cuối cùng, hắn lấy dao tỉ mỉ cắt bánh phở thành những sợi mỏng, dẹt, đúng ý hệt bánh phở kiếp trước hắn đã ăn. Hắn thầm nghĩ may là có chức nghiệp trù sư, không thì làm mấy thứ này cũng có chút khó khăn.

Sau khi làm xong bánh phở, hắn lấy mấy con gà rừng bắt được, luộc lên, lọc hết xương, rồi lấy chỗ thịt ra một bát to, còn chỗ xương thì lại cho vào nồi nước luộc gà. Hắn nướng gừng, hành tím cùng hành tây, bỏ vào nồi nước. Lấy đủ gia vị, hồ tiêu cùng vài nhánh quế bỏ vào, chẳng bao lâu sau, một mùi thơm mỹ vị quen thuộc bao trùm khắp không gian.

- Không tệ, lần đầu làm phở gà, như vậy là chuẩn bài rồi. - Lăng Huyền Phong thầm nghĩ.

- Oa!!! Mùi vị thật là thơm! Ta có cảm giác muốn được ăn ngay bây giờ!
Tiểu Long nữ hô lên, những người còn lại vừa ngửi hương thơm vừa gật đầu, coi như đồng ý. Lăng Huyền Phong cười cười, lấy vài bát ra, cho bánh phở vào chần qua, đổ vào bát, đặt thêm mấy miếng thịt gà, vài cọng rau thơm cùng với hành củ và hành tây, sau đó múc nước đổ vào bát. Nhìn hình ảnh quen thuộc này, hắn mỉm cười.

- Đây rồi! Bát phở gà Hà Nội kiếp trước ta hay ăn là đây!

Mọi người nhìn bát phở gà lung linh trước mặt, ai ai cũng thèm nhỏ nước dãi, nhưng lại không động thủ trước, phảng phất như muốn nhìn ngắm mãi không thôi.

- Thật là đẹp a! Lần đầu tiên ta thấy một món ăn có màu sắc đẹp như vậy. Chỉ ngửi mùi hương thôi cũng đã biết là cực phẩm rồi! - Dương Quá lên tiếng.

Lăng Huyền Phong cười nói:

- Đừng có nhìn nữa, sau này có cơ hội lại làm cho mọi người ăn!

- Thật ư!?

- Đúng thế!

- Thật là tuyệt quá! Cơ mà chúng ta vẫn muốn ngắm thêm chút nữa! - Người lên tiếng là Thu Diệp Hương.

Trong lúc mọi người cười đùa với nhau, một âm thanh trầm thấp, hữu lực vang lên:

- Ài chà! Món ngon như thế này lại để đấy không ăn, hỏng hết bây giờ! Không bằng để lại cho ta!

Một bóng người lóe lên, cướp lấy bát phở trong tay Dương Quá. Người kia xuất hiện, ngồi chiễm chệ ở trên một tán cây to, tay thì cầm đũa xúc vội bát phở.

- Ây cha! Nha đầu áo trắng kia nói không sai! Đây đúng là mỹ vị a!

Lúc này mọi người mới nhìn rõ được vị khách không mời kia.

Là một lão ăn mày!

- -----------------------------------------

Sắp gặp đại nhân vật!! Ahihi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau