TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Ngươi có hận hắn?

Hít vào một hơi sâu, Thu Diệp Hương bắt đầu hồi tưởng:

- Nhà họ Thu của ta nổi lên là một đại gia tộc rèn binh khí có tiếng của đế quốc. Binh khí do Thu gia rèn ra loại sơ đẳng nhất cũng là chém sắt như bùn. Chính vì vậy mà chúng ta được Hoàng tộc vô cùng ưu ái. Cha của ta, Thu Nhậm Thủy, từng rèn ra Phong Ma Bảo Đao cho Đao Tây Thắng - một hiệp khách võ công cao cường của Phục Ma Hội. Mẫu thân của ta là Cát Thị, một người phụ nữ mẫu mực, hết sức thương yêu chồng con. Còn Thu Hồng Diệp, 3 tuổi ngưng tụ đấu khí, 5 tuổi tấn cấp thành công Võ Sĩ, 10 tuổi bước 1 chân vào Võ Sư. Năm 13 tuổi thì thành công đột phá Võ Sư để tiến lên Đại Võ Sư. Năm hắn 17 tuổi thì đã bước nửa bước vào Võ Vương. Võ Vương! Cấp độ mà bao nhiêu người mơ ước, có chết cũng không đột phát được, vậy mà hắn chỉ tiêu tốn có 14 năm! Và đến khi hắn 23 tuổi, đã thuận lợi tiến chân vào Võ Tông!

Tất cả mọi người xung quanh, kể cả Lăng Huyền Phong đều hít một ngụm khí lạnh. Quái vật! Tên này là quái vật! 23 tuổi đã là Võ Tông! Kỳ tích! Kỳ tích không tưởng!

Lăng Hiếu Kiệt len lén nhìn qua tam ca của mình, lẩm bẩm:

- 23 tuổi tiến Võ Tông, xem ra chỉ kém tam ca của ta một bậc.

Thu Diệp Hương nghe thấy vậy thì tò mò:

- Lăng tam thiếu, ngươi năm nay...

- Hắn năm nay mới 17 tuổi! - Lăng Hiếu Kiệt tự hào ưỡn ngực.

Thu Diệp Hương trợn mắt lên nhìn. Thật không thể tin nổi! Còn có người so với tên sát tinh kia còn yêu nghiệt hơn ư?

Lăng Huyền Phong nghe được, liền gõ đầu hắn mà mắng:

- Đệ đệ ngốc của ta! Tam ca của ngươi do được kỳ ngộ mới có thể thuận lợi tiến cấp Võ Tông ở cái tầm tuổi này. Có thể nói là ngoài ta ra sẽ không bao giờ có người thứ 2. Còn Thu Hồng Diệp mới chân chính là thiên tài! Từ cổ chí kim trong các điển tịch, những người đạt Võ Tông từ sớm thì con đường tu luyện sau này sẽ vô cùng thuận buồm xuôi gió. Những người như vậy ai ai không phải bá chủ một phương?

Lăng Hiếu Kiệt ôm đầu bất mãn. Chẳng qua ta muốn tâng bốc ngươi lên thôi mà, làm gì mà phản ứng dữ dội vậy?

- Không làm rộn nữa, nghe tiếp!

Thu Diệp Hương bình tâm lại, tiếp tục kể:

- Hắn.... đúng là một thiên tài bẩm sinh, thiên phú kinh người. Từ khi mới luyện võ, hắn đã có thể lĩnh ngộ được chiêu thức đầu tiên "Tiêu Đao Thức" của Thu gia "Đường Đao Tứ Quyết". Tộc nhân Thu gia bình thường muốn chân chính lĩnh ngộ áo nghĩa của từng chiêu phải mất ít nhất 40 năm, vậy mà hắn làm được chỉ với chưa tới 10 năm! Mà.. năm đó hắn mới 8 tuổi!

Cả 4 người nghe đều có xúc động muốn chửi mẹ nó. Một chiêu thức khiến người bình thường mất 40 năm để lĩnh ngộ. Mà con hàng này chỉ giống như đi dạo chơi, 8 tuổi đã thông thạo rồi?

- Nói ra thì xấu hổ, bản thân ta cho dù là có chút thiên phú, nhưng cho tới giờ cũng chưa chân chính lĩnh ngộ được 1 chiêu nào trong 4 chiêu. - Thu Diệp Hương sắc mặt buồn bã.
- Cô nương... ngươi đừng buồn, chỉ cần tiếp tục cố gắng, ta tin ngươi nhất định thành công!

Mọi người ngạc nhiên, bởi vì người lên tiếng lại là... Lăng Hiếu Kiệt. Tên tiểu tử này từ lúc mới gặp Thu Diệp Hương thì đã thần hồn điên đảo, ăn nói lộn xộn, lắp ba lắp bắp. Vậy mà không ngờ lúc này đây hắn có thể diễn đạt trôi chảy như vậy?

- Cảm ơn tứ công tử, ta sẽ cố gắng... - Thu Diệp Hương nở nụ cười hiếm hoi khiến cho Lăng Hiếu Kiệt tim đập như đánh trống. - Thu Hồng Diệp tính tình hào sảng, hết đỗi cung kính với cha mẹ và hết lòng yêu thương, bảo vệ ta. Với thiên phú võ công trác tuyệt, hắn đương nhiên lọt được vào mắt xanh của vô số giáo sư dạy học của Thiên Tinh học viện. Nghe nói ngày đó, vì muốn thu nạp hắn làm đồ đệ, mà các giáo sư đã gây gổ với nhau, xuýt chút nữa lao vào quyết đấu.

Lại còn có chuyện như vậy nữa? Tên Thu Hồng Diệp này không phải đại năng nào chuyển sinh vào đấy chứ?

- Thu Hồng Diệp tính tình hào sảng, hòa đồng, hết đỗi cung kính với cha mẹ, và vô cùng yêu thương, bảo vệ ta. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang...

Lăng Huyền Phong chăm chú nghe, hắn quyết tâm phải tìm được một cái gì đó liên quan đến Thu Hồng Diệp trong câu chuyện này.

- Năm ta lên 5 tuổi, có một Đao khách không rõ lai lịch từ đâu tới, lấy giết người mua vui làm mục đích sống. Quan binh, kể cả nhân sĩ giang hồ đều ra tay truy lùng hắn, nhưng tên này vô cùng xảo quyệt, chưa một lần nào có ai tóm được hắn. Vào ngày sinh nhật 5 tuổi của ta, Thu Hồng Diệp bế ta ra ngoài đi chơi, không ngờ gặp phải tên ác ma. Lúc đó, hắn vừa mới chém chết 6 tên nhân sĩ giang hồ cùng với hàng chục quan binh khác. Thu Hồng Diệp không còn cách nào khác, đành phải rút đao ra chiến đấu. Một trận ác chiến xảy ra giữa 2 người. Thân là Võ Tông cao thủ, nhưng Thu Hồng Diệp lại gần như bị tên ác ma đó chiếm thượng phong, bại lui liên tục. Đại ca... không, Thu Hồng Diệp đã cố gắng hết mức để bảo vệ ta. Nào ngờ đối phương tu vi mạnh mẽ, cuối cùng cũng chịu thua. 2 người chúng ta không còn chỗ thoát thân, ta lúc đó chỉ biết trơ mắt ra nhìn tên ác ma giơ đao chém xuống. Ta chỉ còn biết nhắm mắt trong vô vọng...

- Rồi sao nữa? - Lăng Hiếu Kiệt hồi hộp.

- Sau đó... ta lại không nghe thấy tiếng lưỡi đao vút qua bên tai... Tất cả... chỉ có một mảnh im lặng... Khi ta mở mắt ra, thanh đao của tên ác ma dừng lại cách khuôn mặt ta chưa tới 2 phân! Kẻ cầm đao giống như một bức tượng, đứng im không động đậy. Đôi mắt vốn cuồng bạo, giờ đây chỉ còn lại một màu trắng lạnh toát. Thu Hồng Diệp lúc đó đứng phía sau hắn, đứng dậy, thu kiếm. Ác ma đầu lìa khỏi cổ, máu tuôn rơi rồi ngã quỵ. Ta chợt hiểu ra rằng, trong tình huống nguy cấp đó, Thu Hồng Diệp đột nhiên lĩnh ngộ được chiêu thức cuối cùng trong "Đường Đao Tứ Quyết" - "Thuấn Bộ Đao Thức". Chiêu thức này, hắn đã khổ luyện 10 năm chưa thành. Không ngờ tên ác ma lại là kẻ đầu tiên nếm được mùi chiêu thức này. Ta vội vàng chạy tới bên hắn, nhưng hắn chỉ đứng đó, im lặng. Người hắn phát ra một luồng khí tức đáng sợ khiến ta không thể nào tiến tới gần. Hắn.... kể từ lúc đó không còn là Thu Hồng Diệp mà ta biết nữa.

- Ồ? - Lăng Huyền Phong ồ lên một cách hứng thú.
- Sau hôm đó, Thu Hồng Diệp đã hoàn toàn thay đổi. Hắn trở nên ngày càng trầm mặc, lạnh lùng. Không còn năng nổ như ngày thường nữa. Cả ngày hắn chỉ biết đứng im một chỗ, hiếm khi thấy hắn ra khỏi phòng, ngày thường chỉ có nhận 3 bữa cơm, sau đó không thấy hình dáng. Trong người ta không hiểu sao dấy lên một nỗi sợ hãi không tên, sợ rằng sắp có chuyện lớn xảy ra. Không ngờ nỗi sợ hãi của ta đã trở thành sự thật.

Hít sâu một hơi, Thu Diệp Hương rưng rưng nghĩ lại cái cảnh ngày hôm đó.

- Chỉ một năm sau ngày hắn giết tên ác ma. Ngày hôm đó không hiểu sao mây đen kéo tới đầy trời, mưa rơi liên miên không dứt, sấm sét đánh liên tục. Bầu không khí vô cùng ngột ngạt. Lúc đó ta đang ngủ trưa thì mẫu thân chạy xộc vào phòng, bế ta lên rồi mang ta chạy ra ngoài. Lúc đó ta đang muốn hỏi mẫu thân có chuyện gì, thì bỗng dưng nghe được tiếng hét thảm của cha ta. Ta vô cùng sợ hãi, không biết là chuyện gì. Mẫu thân nhanh chóng đem ta giấu vào một cái thùng lớn, sau đó ngụy trang kỹ càng, đồng thời dặn ta dù có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Ngay khi mẫu thân vừa quay lưng lại, Thu Hồng Diệp đã đứng sau lưng người. Ta không thể quên được cái cảnh mẫu thân cùng phụ thân ta chết thảm dưới lưỡi đao của hắn.

Thu Diệp Hương kể đến đây, sắc mặt biến thành đỏ bừng, 2 dòng nhiệt lệ tuôn rơi, nàng cúi mặt khóc lớn. Lăng Huyền Phong khẽ đánh mắt về phía Lăng Hiếu Kiệt. Lăng Hiếu Kiệt hiểu ý, chạy tới vỗ lưng an ủi nàng.

- Ta... ta lúc đó vô cùng sợ hãi, không thể phát ra âm thanh, chỉ biết lấy tay bịt miệng lại, nhìn mẫu thân bị hắn cắm thanh đao ngập sâu vào trái tim, từ từ đổ gục xuống nền đất. Sau khi giết mẫu thân, vốn ta nghĩ rằng sẽ tới lượt ta. Nhưng hắn lại đứng im một chỗ, vài phút sau hắn phi thân biến mất. Thu gia trong một đêm, ngoại trừ ta ra, già trẻ lớn bé trong gia tộc, hơn 600 người, đã bị hắn một tay giết hại.

Lăng Hiếu Kiệt, Dương Quá cùng Tiểu Long nữ sững sờ. Một tay đồ sát cả một gia tộc, vậy mà hắn vẫn có thể nghênh ngang rời đi.

- Thật là tàn nhẫn - Tiểu long nữ thổn thức.

Lăng Huyền Phong ngồi im không nói. hắn dường như đã bắt được cái gì đó, nhưng vẫn còn quá mơ hồ. Hắn đột nhiên hỏi:

- Thu cô nương, cô hận hắn sao?

- Hận! Vì sao không hận! Nếu là ngươi, ngươi có thể không sao?

- Vậy... có lẽ ngươi cũng nên hận Lăng gia ta mới phải.

- Vì sao?

Lăng Huyền Phong từ tốn nói:

- Bởi vì... ngay sau khi đồ sát toàn Thu gia, Thu Hồng Diệp đã đến gặp gia gia ta, sau đó người đã hối thúc hắn rời đi...

- Cái gì??!!

Lần này Thu Diệp Hương, Lăng Hiếu Kiệt cùng Long, Dương 2 người kinh hãi. Lời nói này không khác gì tiếng sét giữa trời quang.

Chương 132: Ngươi có hận hắn? (tiếp theo)

Thu Diệp Hương bật dậy, lắp bắp nói:

- Ngươi... ý ngươi là... Thu Hồng Diệp đến gặp Lăng bá bá, sau đó cứ vậy mà người đã thả hắn đi?

- Chính xác! - Lăng Huyền Phong thừa nhận.

- Chuyện này...

Thu Diệp Hương ngã ngồi xuống ghế, thần sắc suy sụp. Không ngờ... không ngờ hắn đã đến Lăng gia. Lúc đó Lăng gia biết được sự thật, nhưng không hề bắt hắn lại, mà lại thả hắn rời đi... tại sao?? Tại sao???

- Tại... tại sao? Tam ca.. ngươi nói sự thật? - Lăng Hiếu Kiệt run giọng.

- Ta không nói đùa. - Lăng Huyền Phong điềm đạm nói.

Lăng Hiếu Kiệt ngồi xuống ghế, sắc mặt thẫn thờ. Không ngờ, Lăng gia lại tiếp tay cho Thu Hồng Diệp chạy thoát.. không ngờ... nàng cùng chúng ta, lại có khúc mắc to như vậy.

Thu Diệp Hương sắc mặt vô cùng đau đớn, nàng không ngờ, Lăng bá bá mà nàng vô cùng kính trọng, lại có thể thản nhiên để cho Thu Hồng Diệp chạy thoát, ngay cả khi biết hắn đã một tay đồ sát toàn bộ Thu gia. Như vậy khác gì Lăng Gia đồng lõa với Thu Hồng Diệp đâu? Như vậy khác nào Lăng gia phản bội lại Thu gia?

Nàng ôm mặt khóc. Trong thâm tâm nàng bùng lên một nỗi hận thấu xương. Lăng Gia... Lăng Gia... Thu Hồng Diệp....

Dường như cảm ứng được tâm tình của Thu Diệp Hương, Lăng Huyền Phong vẫn thản nhiên, nói nhỏ:

- Thu cô nương, ngươi hận sao? Có phải ngươi nghĩ là Lăng gia là đồng lõa với Thu Hồng Diệp sao?

Cũng may là bọn hắn dùng bữa tại phòng riêng, cách âm vô cùng tốt, nên có thể yên tâm bàn luận rất nhiều vấn đề.

- Hận? Hận ư? Đúng thế, ta hận! Cực kỳ hận! Tại sao các ngươi có thể làm như vậy? Thu gia với Lăng gia kết giao bằng hữu bao nhiêu thế hệ, vậy mà tại sao các ngươi có thể... Ta hận các ngươi!

Thu Diệp Hương uất ức hét lên, nàng không biết phải làm gì lúc này. Lăng Huyền Phong vẻ mặt vẫn đạm nhiên, cầm chén trả uống một ngụm, sau đó nói:

- Cô nương hận Lăng gia chúng ta? Được, vậy thì ở đây có 2 hậu nhân của Lăng gia, chính xác hơn là 2 người có khả năng thừa kế vị trí gia chủ Lăng gia tương lai. Cô... có muốn giết không?

Lời nói của Lăng Huyền Phong khiến những người xung quanh giật mình. Lăng tam thiếu... hắn nói như vậy là có ý gì? Không phải não hắn bị nhúng nước đó chứ? Người ngồi đối diện ngươi đang có thù với Lăng gia chúng ta nha, sao ngươi có thể thản nhiên nhắc nàng nổi sát tâm như vậy?Quả nhiên, sau khi nghe Lăng Huyền Phong nói, Thu Diệp Hương như bừng tỉnh:

- Đúng! Các ngươi là hậu nhân của Lăng gia, là đệ tử trung tâm của Lăng gia...

- Nếu muốn báo thù, cô nương cứ việc tìm đến chúng ta. - Lăng Huyền Phong thản nhiên nói

- Tam ca! Huynh..... Thu cô nương! Xin ngươi hãy bình tĩnh lại... chuyện này... - Lăng Hiếu Kiệt sợ hãi vội vàng giải thích.

- Im miệng! Ở đây không có việc của đệ! - Lăng Huyền Phong quát.

- Huynh....!!!

Lăng Hiếu Kiệt ngón tay run run chỉ về phía tam ca của mình, Lăng Huyền Phong coi như không khí, quay sang Thu Diệp Hương nói:

- Thu cô nương, hiện tại là thời khắc không thể hoàn hảo hơn để báo thù đó.

- Đúng, báo thù! Ta phải báo thù!Càng nghe lời Lăng Huyền Phong nói, Thu Diệp Hương càng cảm thấy kích động. Đúng vậy, hậu nhân của kẻ năm xưa thông đồng với tên sát nhân đó hiện đang ở đây. Vì sao ta không giết chúng, để cho bọn hắn nếm mùi đau khổ?

Càng nghĩ càng cảm thấy có lý, Thu Diệp Hương sát khí trong lòng càng lúc càng lớn.

- Thu cô nương, nếu muốn báo thù, chi bằng chúng ta ra ngoài thành. Ở đây dù sao nếu như ra tay đánh nhau, cũng hơi bất tiện! Hẹn nhau ở cánh rừng phía Tây thành trong vòng 1 canh giờ nữa!

Lăng Huyền Phong nhanh chóng túm lấy cổ áo của Lăng Hiếu Kiệt, phi thân ra ngoài, Dương Quá cùng Tiểu Long nữ cũng chạy theo. Thu Diệp Hương ở lại cảm thấy có gì đó không ổn. Vì sao lại có kẻ muốn được chết đến vậy? Hơn nữa lại còn hẹn giờ với kẻ truy sát bản thân? Tuy nhiên, ham muốn báo thù đã che lấp đi băn khoăn trong lòng, nàng xách đao đi theo không một chút do dự.

- ---------------------------------------------------

Ngoại thành....

- Chà chà.... ở đây được rồi!

Sau khi đánh giá một khoảng đất trống khá rộng rãi trong rừng, Lăng Huyền Phong gật đầu ưng ý. Phịch một tiếng, hắn ném Lăng Hiếu Kiệt ra một bên.

- Tam ca! Huynh làm vậy là có ý gì? Vì sao lại chủ động yêu cầu nàng giết chúng ta?

Lăng Hiếu Kiệt bất mãn hỏi. Chuyện này rất nghiêm trọng. Nó liên quan đến chung thân đại sự của hắn không nói, mà một lát nữa cả nhóm còn sống sót rời đi hay không mới là quan trọng.

- Không cần đệ nhiều chuyện! Lát nữa cùng 2 người bọn họ đứng một bên quan sát là được.

Lăng Huyền Phong nhẹ nhàng cắt đứt lời của Lăng Hiếu Kiệt, vẫn lạnh nhạt nói mà không hề giải thích. Dương Quá cùng tiểu Long nữ thì luôn luôn mù quáng tin tưởng tam thiếu gia, cũng không lên tiếng hỏi mặc dù trong lòng cũng có nghi hoặc.

- Nàng đã đến!

Lăng Huyền Phong ngước nhìn lên thân hình yểu điệu mặc hồng y trước mặt. Hiện tại, Thu Diệp Hương sát khí đại thịnh, vũ khí đã rút ra từ lâu.

- Hôm nay, trước tiên ta sẽ giết các ngươi, sau đó ta sẽ từ từ tính sổ với Lăng Gia!

Chương 133: Ta cho ngươi cơ hội báo thù

- Ta sẽ giết các ngươi, sau đó sẽ từ từ tính sổ với Lăng Gia!

Thu Diệp Hương giọng nói trầm trầm, khuôn mặt xinh đẹp trở nên băng lãnh. Mặc dù nàng chưa khôi phục thực lực đỉnh phong, nhưng cũng đã được 7-8 thành. Nàng tự tin cho rằng mình sẽ giải quyết bọn họ một cách dễ dàng.

- Ồ? Nàng tự tin vào thực lực của mình ghê ta?

Lăng Huyền Phong cười mỉm.

- Dù chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng cũng đủ để giết các ngươi! - Thu Diệp Hương cười lạnh.

- Vậy được! Thế thì ta muốn kiến thức lại xem Thu gia "Đường Đao Tứ Quyết" ngoài Thu Hồng Diệp ra, còn có ai có thể làm cho ta hứng thú.

Phẩy phẩy tay ra hiệu cho đám người Lăng Hiếu Kiệt né qua một bên, Lăng Huyền Phong vận khí. Theo như chỉ số của hệ thống bây giờ, Thu Diệp Hương đang có tu vi Võ Tông tam giai, cao hơn hắn một chút. Nhưng cao thủ so chiêu, một chút đó cũng sẽ quyết định đến chiến cục. Vì vậy hắn không dám chắc mình có thể nhanh chóng đánh bại nàng. Phen này sẽ phải tốn một ít công phu.

Không nhiều lời, Thu Diệp Hương chém ra một đao. Một luồng đao khí bén nhọn bắn nhanh về phía Lăng Huyền Phong.

- Quả nhiên vẫn chưa đạt được chân chính áo nghĩa của chiêu thức giống như Thu Hồng Diệp, rõ ràng có chút miễn cưỡng. Cho dù là Diệp lão ca, khi còn là Võ Tông ta dám chắc hắn ra chiêu còn mạnh hơn thế này nhiều! - Lăng Huyền Phong thầm nghĩ.

Mặc dù uy lực nhỏ hơn so với khi Thu Hồng Diệp xuất chiêu, nhưng Lăng Huyền Phong không dám đón đỡ, liền nhảy lên né được. Đao khí vụt qua dưới chân hắn chỉ vỏn vẹn vài phân.

Vù!! Phựt!! Sát!!!

Kèm theo một tiếng gió rít, phía sau Lăng Huyền Phong hàng loạt cây cổ thụ đều ngã nhào. Đao khí không dừng lại cho tới khi va chạm vào một tảng đá lớn cách đó vài chục thước, gây ra một vệt cắt dài, sâu tới hơn mười tấc.

Hít!!!!!

Đám người Lăng Hiếu Kiệt hít vào một ngụm khí lạnh. Chiêu thức vừa rồi quá kinh khủng. Không cẩn thận thì sẽ bị đao khí phân thành hai đoạn. 3 người chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh liên tục chảy sau lưng. Thầm thề sau này phải chú tâm luyện tập, nếu không chết lúc nào cũng không biết.

- Hừm... Tiêu Đao Thức vừa rồi không tệ, thế nhưng vẫn thiếu chút hỏa hầu... - Lăng Huyền Phong hạ xuống đất, ra vẻ lắc lắc đầu nói.

- Ngươi!....

- Ây dà, bản thiếu gia quên mất, đây là đang chiến đấu sinh tử, không phải bàn luận võ học. Vừa rồi nhường cho phụ nữ ra chiêu trước, vậy bây giờ tới lượt bản thiếu gia! Xem chiêu!

Song long xuất hải!!

Từ bàn tay của Lăng Huyền Phong, 2 đầu kim long bao bọc trong một vầng kim quang nóng rực gào thét bay về phía Thu Diệp Hương. Nàng kinh hãi, không ngờ tên tiểu tử này thực sự là một tên Võ Tông hàng thật giá thật! Không dám coi thường, nàng liền nhảy qua một bên, né được 2 đầu kim long trong đường tơ kẽ tóc.

Ầm!!!
2 đầu kim long đánh thẳng vào mặt đất chỗ nàng vừa đứng, tạo ra một luồng sóng nhiệt cực lớn, ập thẳng về phía Thu Diệp Hương. Do vừa mới thi triển thân thủ để né, chưa kịp đề khí, Thu Diệp Hương không thể tránh, chỉ có thể chịu luồng sóng nhiệt đánh thẳng vào lưng, khiến nàng văng ra xa vài chục thước mới ổn định được thân hình. Mặc dù không bị thương tích gì đáng kể nhưng cũng làm cho nàng hoảng hồn không hết.

- Xem ra, ta đã có chút coi thường ngươi!

Thu Diệp Hương cẩn trọng. Tiểu tử này ra một chiêu vừa rồi, bằng vào kinh nghiệm bôn tẩu giang hồ nhiều năm, linh tính mách bảo cho nàng đây là một đối thủ khó nhằn, bắt buộc phải cẩn thận đối phó.

Không để cho Thu Diệp Hương có cơ hội phản đòn, Lăng Huyền Phong tiếp tục.

Long Ảnh Tung Hoành!!

Dùng khinh công nhanh chóng tiếp cận, Lăng Huyền Phong dùng song chưởng tấn công vào những bộ vị yếu hại của Thu Diệp Hương, nhưng bất chợt nàng nở một nụ cười. Lăng Huyền Phong mới nhớ ra không ổn.

Quả nhiên...

Thu Diệp Hương dùng vỏ đao đỡ được chưởng của hắn, đồng thời nhanh chóng chém ra một nhát. Lăng Huyền Phong cho dù có sở hữu Tổng Quát Thức cũng không thể né được nhát đao này, chỉ có thể di chuyển cơ thể để tránh bị chém trúng bộ phận quan trọng.

Phập!!

Một vết cắt sâu hoắm hiện lên trên người hắn. Mặc dù Phi Ngư Phục có thể đỡ được nhát chém từ thanh đao, nhưng đao khí lại trực tiếp cắt vào người hắn. Trên bộ trang phục trắng tinh bây giờ lại nhiễm một màu đỏ tươi của máu.

- Kháo! Lão tử tưởng có thể đỡ được cả đao khí chứ! - Lăng Huyền Phong thầm mắng.

- Thiếu gia!- Tam ca!

3 người đứng một bên trông thấy Lăng Huyền Phong bị thương thì trở nên vô cùng lo lắng. Tình hình có vẻ không ổn, họ định rút vũ khí ra tương trợ.

Lăng Huyền Phong bật lùi ra phía sau thấy vậy thì giơ tay ngăn cản:

- Đừng có tới đây. Các ngươi lao lên cũng chỉ chịu chết thôi!

Cả 3 người đều khựng lại. Một cảm giác bất lực nhanh chóng hiện lên. Lăng Huyền Phong bây giờ đang bị lâm vào thế hạ phong mà mình chỉ biết đứng nhìn. Cả 3 đều cảm thấy có một sự bất lực không hề nhỏ.

Lấy tay lau đi mồ hôi trên trán. Hú hồn, may lúc nãy né kịp, không thì lão tử bị đoạn mất một cánh tay rồi.

Không dừng lại ở đó, Thu Diệp Hương nhào người tới, rút đao chém liên tục 3 nhát

Ngênh Đao Thức!!

Lăng Huyền Phong do mải ngăn cản 3 người, không để ý, lộ ra sơ hở bị nàng bắt được, thân thể liền trúng thêm 3 nhát đao, máu tươi cuồng phun, nhưng y phục của hắn lại không bị rách tí nào!

- Ngươi khá lắm! Người bình thường chỉ cần lãnh 1 đao của ta là đã hồn bay thiên ngoại rồi, không ngờ ngươi nhận những 4 đao mà vẫn có thể sống sót, bái phục.

Thu Diệp Hương kinh ngạc thật sự. Tiểu tử này sức sống thật sự cường hãn.

Lăng Huyền Phong cười khổ, nếu như không phải có Cửu Dương thần công chống đỡ, thì ngay cả 1 đao hắn cũng không tiếp nổi. Nhưng đánh vẫn phải đánh, hắn liền tung chiêu

Long Tiếu Cửu Thiên!

Phi thân lên cao, hắn tung chưởng ấn xuống dưới, Thu Diệp Hương không thể né, đành phải vận khí đón đỡ.

Phành!!

Một chưởng ấn đánh thẳng vào ngực nàng. Phun ra một ngụm máu tươi, Thu Diệp Hương cấp bách lui về phía sau. Lau đi vệt máu trên khóe môi, nàng nói:

- Chưởng lực khá lắm!

- Quá khen! Có qua có lại, ta dính của nàng 4 đao, nàng trúng của ta 1 chưởng, như vậy là hòa! - Lăng Huyền Phong nhe răng cười.

Chương 134: Ta cho ngươi cơ hội báo thù (tiếp)

- Đại ca! Tại sao Phi Ngư phục không cản được đao khí của nàng ta? - Lăng Huyền Phong hỏi hệ thống.

- Chuyện này... Ta cần quan sát thêm một hồi, chú em thử bị dính thêm một đao nữa xem sao. - Hệ thống nói.

- Phắc! Anh đang đùa em hả? Thêm 1 đao nữa là toi mạng a!

- Đánh rắm! Có anh đây chú không sao đâu! Thực ra ta cũng lờ mờ đoán được, nhưng buộc phải kiểm chứng một hồi.

- Chuyện này... thôi được!

Cắn răng một cái, Lăng Huyền Phong quyết tâm chịu thêm một đao nữa. Mẹ kiếp, cùng lắm là chết, mà lão tử có phải chết lần đầu đâu?

2 bàn tay ngưng tụ Cửu Dương Chân Khí, Lăng Huyền Phong đứng yên tại chỗ, chỉ thủ thế nhìn đối thủ. Thu Diệp Hương thì sau khi ăn một chưởng, bị thiệt thòi không ít, chân khí của Cửu Dương thần công tàn phá đấu khí trong cơ thể nàng một lúc mới đẩy hết ra ngoài được. Chậm rãi nàng bước vài bước sang trái, vừa đi vừa chờ thời cơ, chỉ cần hắn ra chiêu là lập tức sẽ dính một đao của nàng. Nhưng mặc kệ nàng chờ, hắn vẫn không động đậy, chỉ thủ thế nhìn nàng. Mất kiên nhẫn, nàng quyết định ra chiêu.

Đường Đao Tứ thức! Đệ Nhất Thức: Tiêu Đao!

Nhào về phía trước, Thu Diệp Hương lấy tay trái dùng vỏ đao đâm thẳng vào yết hầu hắn, tay phải nhanh chóng rút đao ra chém một nhát.

Chính là lúc này!

Lăng Huyền Phong chợt động, đầu hắn nghiêng sang một bên né cú đâm vào yết hầu, đồng thời lấy thân thể hứng trọn 1 nhát chém kia...

- Hự!!!

Theo quán tính, cơ thể hắn bắn ra đằng sau, đụng vỡ một tảng đá. Phun ra một ngụm máu tươi, hắn cấp tốc lấy ra một bình hồi phục HP nhanh chóng uống vào để ổn định thương thế.

- Mẹ ơi may quá, suýt chút nữa thì bản thiếu gia đi bốc ruốc rồi.

Chật vật đứng dậy, trước sự kinh ngạc khôn cùng của Thu Diệp Hương, hắn vẫy vẫy tay:

- Mỹ nữ! Bản thiếu gia chưa chết đâu. Làm thêm ván nữa nào! Hắc hắc!

- Ngươi!... Vậy mà không chết? - Thu Diệp Hương vô cùng kinh hãi.

Không nói gì, Lăng Huyền Phong quyết định hạn chế đánh cận chiến cùng nàng, bởi vì quá mạo hiểm, không cẩn thận bị nàng phản đòn lại thì đúng là toi cái mạng nhỏ. Thay đổi chiến thuật, hắn lấy ra một thanh phi đao nhỏ...

Vút!!!! Tiếng xé gió vang lên bên tai của Thu Diệp Hương, theo phản xạ nàng giơ đao lên đỡ...

Keng!!!

Thu Diệp Hương chỉ cảm thấy ở cổ tay truyền đến một cảm giác tê dại

- Lực đạo thật kinh hồn! Chỉ ném trúng đao thôi mà đã kinh khủng như vậy rồi, nếu trúng người mình thì....

Run người một cái, nàng không dám nghĩ tiếp.

- Hắc! Bây giờ lại chuyển sang ám khí sao? Bổn cô nương tưởng Lăng gia các ngươi toàn những anh hùng đỉnh thiên lập địa, đường đường chính chính chứ? Vậy mà cũng dùng phương pháp của bọn đầu trộm đuôi cướp này sao? Thật là khiến cho người trong thiên hạ chê cười mà.

Lăng Huyền Phong cười lớn:

- Ha ha! Từ đầu gặp mặt cho tới giờ, ta chưa bao giờ tự nhận mình là anh hùng cả, chỉ là do cô nương tự cho là vậy thôi. Còn về phần quang minh chính đại, đối với ta, một cái rắm cũng không phải. Chỉ cần đạt được mục đích, cho dù dùng xuân dược hạ độc ngươi ta cũng làm được.

- Ngươi!....

Thu Diệp Hương không biết nói gì. Đối phương đã mặt dày như thế thì nàng cũng bó tay. Vốn muốn khích tướng hắn, lợi dụng tâm lý muốn làm anh hùng của đám người trẻ tuổi, dụ dỗ hắn tấn công trực tiếp, nàng chỉ cần xuất chiêu là có thể chế phục hắn. Nhưng Lăng Huyền Phong lại mặc kệ nàng khích bác, hơn nữa còn thản nhiên thừa nhận, khiến nàng có chỗ tức mà không biết xả vào đâu.
- Muốn khích ta đánh cận chiến sao? Chiêu này kiếp trước ta xem phim thấy đầy - Lăng Huyền Phong thầm nghĩ.

Tiếp tục, hắn lại lấy ra vài thanh phi đao, lần này vận nội công, sử dụng bí kỹ Thiên Ma Truy Hồn Đao, phóng chúng về phía Thu Diệp Hương. Thu Diệp Hương biết mình không thể đón đỡ, canh lúc Phi đao sắp tiếp cận, thì nhảy lên cao. Vốn tưởng rằng đã né được, nhưng khi nhìn lại, nàng kinh hãi phát hiện phi đao dường như có mắt vậy, vẫn nhằm hướng nàng đang ở trên không mà phi tới. Không còn cách nào khác, nàng đành cắn răng lấy đao gạt chúng ra, kết quả là cánh tay cầm đao của nàng trở nên nặng nề hơn.

- Thôi nào... dùng chiêu đó đi, bản thiếu gia đang chờ nàng đó. - Lăng Huyền Phong lẩm bẩm.

Thấy Thu Diệp Hương tiếp đất, hắn nói:

- Thu cô nương, bây giờ ta chuyển sang dùng ám khí, cô nương không đỡ được đâu, hãy sử dụng một chiêu kia đi.

Thu Diệp Hương nghe thấy vậy thì ngẩn ra, sau khi đắn đo suy nghĩ một lúc, nàng gật đầu:

- Đúng là ta đã quá coi thường ngươi rồi. Ngươi nói đúng, chỉ cần ngươi có phi đao thì ta sẽ vô phương chống đỡ. Mặc dù ta có thể đợi cho tới khi ngươi hết phi đao, nhưng e rằng lúc đó ta đã là một cái tử thi, vậy thì chỉ còn cách này vậy. Chiêu thức này ta chưa sử dụng với ai, ngươi là người đầu tiên. Hãy coi đó là một vinh dự trước khi chết đi.

Đám Lăng Hiếu Kiệt ở phía xa quan sát nghe thấy vậy thì tâm trạng trùng xuống. Nghe có vẻ như chiêu thức sắp tới vô cùng ghê gớm, phen này Lăng Huyền Phong lành ít dữ nhiều. Họ vốn định quyết tâm xông vào ngăn cản, nhưng thấy ánh mắt của Lăng Huyền Phong thì lại dừng bước.

Thu Diệp Hương cúi người xuống, tay cầm chuôi đao, vận khí. Một luồng áp lực từ từ bao quanh lấy Lăng Huyền Phong.

- Chính nó! Phương thức thi triển giống hệt Thu Hồng Diệp!

Bất ngờ, Thu Diệp Hương phi thân về phía trước, chỉ để lại một đạo tàn ảnh. Nhanh như một cơn gió, nàng mau chóng tiếp cận Lăng Huyền Phong, chém một nhát vào cổ hắn.

- Có sơ hở!

Lăng Huyền Phong hét, sau đó ngả người về phía sau, sử dụng Nhạn Hành Công phi thân sang một bên, không để cho Thu Diệp Hương có cơ hội hoàn thủ, hắn tung đòn quyết định:

Cuồng Long Loạn Vũ!!

Hắn di chuyển nhanh đến mức tạo ra một đống phân thân, đồng thời liên tiếp đánh vào người Thu Diệp Hương, rồi cuối cùng tung ra một chưởng. Một đầu kim long khá lớn phi thẳng vào người Thu Diệp Hương.

Bịch!! Phì!!!!

Trúng chiêu cực nặng, Thu Diệp Hương phun ra một ngụm máu tươi, ngã về phía sau, nàng chỉ cảm thấy cơ thể một trận đau đớn, sau đó một cảm giác nóng rực tràn ngập cơ thể, dần dần mất đi ý thức.

Chương 135: Ta muốn ăn bánh chưng

- A... Ta... ta đang ở đâu đây? Tại sao... Người ta lại đau thế này....

Không biết qua bao lâu, Thu Diệp Hương mở mắt. Nàng chỉ nhớ được là lúc trước bị Lăng Huyền Phong đánh bại, dính nội thương tuy không quá nặng nhưng cũng không nhẹ, bị ngất đi. Lúc tỉnh dậy, nàng thấy mình đang nằm trong một hang động khá sạch sẽ, ánh sáng đầy đủ. Nơi nàng nằm được trải rơm khá êm, chỉ có cơ thể mình vô cùng đau nhức, quanh thân lại được quấn vải trắng, bộ y phục thường ngày đã được thay ra, gấp gọn vào một bên.

- Ai... là ai đã giúp ta thay y phục? - Nàng băn khoăn.

Trong lúc nàng xoa xoa hai bên thái dương cho tỉnh táo, thì nghe được âm thanh loáng thoáng bên ngoài, nghe có vẻ bất mãn

- Tam ca! Sao huynh lại bắt ta đi vào thành mua những thứ này? Nào là lá dong, đỗ xanh, thịt heo, gạo nếp, bột gạo, bột năng, thịt gà, hành củ... lại còn nồi niêu xoong chảo, hơn nữa phải là loại cực lớn nữa? Ta biết tìm ở đâu ra đây? Mà, những thứ như thế này, sao không bảo Long nhi đi làm? Việc này thường do nữ nhân đảm nhiệm mà?

Một giọng nói khác vang lên:

- Tại sao Long nhi phải đi mà ngươi không đi được? Nam nữ bình đẳng, ai đi chẳng như nhau? Hơn nữa tiểu tử ngươi có nhẫn trữ vật, mua xong ném vào đấy thì làm gì có ai biết? Chuyện này có gì đâu mà mất mặt? Hay là tiểu tử ngươi muốn thay Long nhi chăm sóc, thay y phục cho Thu Diệp Hương?

Nghe đến 3 chữ "thay y phục", Thu Diệp Hương không khỏi mặt mũi đỏ bừng, thầm mắng 2 chữ "lưu manh". Thế mà ngươi cũng nói ra được. Nhưng đồng thời nàng cũng thở phào. Hóa ra y phục là do Tiểu Long nữ thay hộ nàng.

- Ặc! Chuyện này... đơn giản! Lão tử có gì không làm được? Cùng lắm thì đi mua mấy thứ linh tinh, có gì đâu!

- Chát!!!

Một tiếng vỗ rõ to vang lên

- Ai ui!!! - Giọng nói bất mãn kia kêu thảm một tiếng

- Ăn nói cho tử tế! Ngươi là lão tử của ai hả? Dám xưng hô vậy với ca ca ta?

- Ặc! Tam ca ngươi đại ca đại lượng, đừng để ý a! Cứ coi như tiểu đệ đang đánh rắm đi a! - Giọng nói kia có vẻ thảm thương.

2 người đang nói chuyện không phải ai khác, chính là Lăng Huyền Phong cùng Lăng Hiếu Kiệt. Ngồi trong hang, nghe 2 huynh đệ nói chuyện, Thu Diệp Hương phì cười, nhưng chạm vào vết thương, nàng hít một hơi sâu. Ai nha, đau chết bản cô nương rồi.

- Lá dong thì thôi khỏi phải mua, ta ra bờ suối tìm là được, còn lại phải mua cho đủ. Thiếu món nào thì để xem lúc đó bản tam ca đây quân huấn ngươi như thế nào, khặc khặc khặc! Lăng Huyền Phong cười âm hiểm, làm cho Lăng Hiếu Kiệt run như cầy sấy. 2 chữ "quân huấn" khắc sâu vô cùng trong tâm trí hắn. Quân huấn, nói trắng ra chính là đối luyện. Mà thường thường khi nói đến quân huấn thì đối thủ của Lăng Hiếu Kiệt luôn là Lăng Huyền Phong. Không biết kết quả mỗi lần quân huấn kia nó ra sao, nhưng hậu quả thì thấy rõ. Một lần, hắn nói lung tung, đắc tội tam ca, bị quân huấn một lần. Thế là 3 ngày sau đó hắn không thể động đậy, 2 mắt sưng húp như cái chén, không mở được, miệng mỗi lần mở ra thì đau vô cùng, răng lung lay vài cái, không dám ăn thịt, chỉ có thể nhờ Tiểu Long nữ nấu cháo cho mà húp.

- Hì hì.. Tam ca... Ách! Cái quân huấn này... tiểu đệ... khụ khụ... nghĩ là thôi không cần.. Hắc hắc! Huynh yên tâm đệ chắc chắn sẽ mua đầy đủ! Ha ha!

Nói xong hắn vội vã bỏ chạy, kẻo tam ca lại thay đổi ý định. Lăng Huyền Phong thấy thế thì cười khúc khích. Tên tiểu đệ này ngoài lạnh trong nóng. Hắn không biết phải biểu hiện cảm xúc với người ngoài như thế nào, cho nên hồi còn ở gia tộc thì hắn trưng cái bộ mặt như cha mẹ chết, ai cũng không dám gần. Nhưng từ khi theo Lăng Huyền Phong, thì có vẻ đỡ hơn. Còn về phần bắt hắn đi chợ,... thực ra là Lăng Huyền Phong đang thèm ăn bánh chưng! Sau khi đánh bại Thu Diệp Hương và làm cho nàng bất tỉnh. Tối hôm đó, hắn lại nằm mơ thấy mình ở trong quân đội kiếp trước đón tết cùng anh em. Thế là hắn bật dậy:

- Bánh chưng! Ông đây thèm ăn bánh chưng!

Nói là làm, hắn nhớ lại cách làm bánh chưng kiếp trước, sau đó ghi lại nguyên liệu cần làm, rồi bắt Lăng Hiếu Kiệt đi mua.

- Long nhi! Quá nhi! Các ngươi ra đây!

Hô một tiếng, Long - Dương hai người nhanh chóng có mặt.

- 2 ngươi ra ngoài bờ suối, hái cho ta ít lá dong về đây. Nhớ rửa thật sạch rồi mang về!

- Lá dong? Thiếu gia! Sao không nhờ tứ thiếu gia mua luôn, mà phải ra bờ suối? - Dương Quá gãi đầu. - Lá dong ở chợ thường đã khô, hơn nữa chỉ dùng để làm thuốc. Ta cần là lá còn tươi mới cơ. Đi mau đi!

Mang theo vô vàn câu hỏi trong đầu, 2 người đều ứng lệnh mà đi.

Lăng Huyền Phong khi thấy 2 người đi được một quãng, liền nói vào trong hang:

- Thu cô nương, cô ra đây hít thở khí trời cho thoáng, không cần phải ở một mạch trong đó.

Trong hang vang lên vài tiếng loạt xoạt nhè nhẹ, rồi Thu Diệp Hương chậm rãi lấy một tay chống vào vách hang đi ra ngoài.

- Tại sao...

- Tại sao ta không giết cô? Hơn nữa lại còn chữa thương cho cô? 2 chúng ta là kẻ thù, việc này không giống với lẽ thường? Cô định hỏi như vậy sao?

Thu Diệp Hương im lặng, coi như không phủ nhận.

- Đơn giản thôi. Thực ra trong chuyện này giữa 2 gia tộc có khá nhiều uẩn khúc. Hơn nữa, lúc đó ta không thể giải thích cho cô, bởi vì lúc đó tâm trạng cô bất ổn, càng nói sẽ càng loạn. Chỉ cần đánh thống khoái một trận, đầu óc cô bớt căng thẳng đi, lúc đó mới dễ nói chuyện.

Thu Diệp Hương không biết phải nói gì. Lại còn có cách giải thích như vậy sao?

Còn có một lý do khác, đó chính là nhiệm vụ quần hiệp của Lăng Huyền Phong. Nhưng đây là bí mật của riêng hắn, đương nhiên không cần thiết phải nói ra.

- Thôi được rồi, hiện tại cô cũng đã bình tâm lại, chúng ta có thể nói chuyện rõ ràng.

- Nói chuyện? Còn có gì để nói sao?

Thu Diệp Hương lạnh lùng nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau