TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Lăng Hiếu Kiệt cứu người

4 người lại tiếp tục hành trình của mình. Ngoài huấn luyện ban đầu không thay đổi, Lăng Huyền Phong bây giờ áp đặt thêm một hạng mục nữa cho 2 người Dương Quá cùng tiểu Long nữ:

- Từ bây giờ trở đi, khẩu phần thịt trong bữa ăn của 2 người sẽ do các ngươi tự mang về. Ta không cần biết các ngươi làm như thế nào, đến bữa nếu muốn ăn thịt, phải tự vào rừng săn bắt thú. Gà, chim, thỏ, heo rừng... thậm chí hổ, báo, gấu,... vân vân và mây mây, giết được con nào thì các ngươi sẽ được ăn thịt con đấy, nếu không, thì chỉ có cơm rau bình thường!

Mệnh lệnh này làm cho 2 người kêu khổ không dứt, còn Lăng Hiếu Kiệt thì chỉ biết cười khổ. Tam ca đây là đang luyện cho bọn họ tập sát sinh. Lần trước cho dù đã giết người, nhưng lại là trong tình huống bị bắt ép. Bây giờ phải tập cho bọn hắn việc làm quen với giết chóc không được nhân từ. Chỉ cần giết động vật thành quen, sau này giết người sẽ đỡ bị tâm lý hơn chút đỉnh. Còn về hình phạt, thì vô cùng trực tiếp. Đánh vào bụng các ngươi! Không muốn sát sinh? Được thôi! Chỉ có cơm với rau. Sát sinh? Vậy sẽ có thịt mà ăn!

Vậy là ngày ngày Dương Quá cùng tiểu Long nữ ngoài việc luyện tập thân pháp, bây giờ họ còn phải tập sát sinh nữa! Ban đầu còn có chút ghê tay, mặt mũi trắng bệch khi nhìn thấy máu, nhưng sau một thời gian dài làm quen, cũng đã đỡ hơn một chút. Có lần, hệ thống phát hiện trên núi phụ cận có một sơn trại toàn sơn tặc, thế là Lăng Huyền Phong ra lệnh: cả nhóm xông lên tiêu diệt đám sơn tặc đó! Lăng Huyền Phong sẽ phụ trách quấn lấy mấy tên tu vi cao, đám còn lại sẽ giao cho 3 người giải quyết, như vậy sẽ tăng được kinh nghiệm chiến đấu cho cả 3 người. Sau lần quét sạch sơn trại đó, Dương Quá cùng tiểu Long nữ lại nôn thốc nôn tháo, suốt 3 ngày trời không dám ăn thịt. Chỉ đến khi càn quét một trại sơn tặc thứ 4, mới có thể mặt mày lạnh tanh, thản nhiên nhìn cảnh đầu rơi máu chảy mà mặt không đổi sắc.

Như vậy, xem ra công cuộc huấn luyện cho 3 người về kinh nghiệm chiến đấu và làm quen với giết chóc, xem ra đã được coi là thành công.

- ----------------------

- Tam ca! Còn bao lâu nữa thì tới đây?

Lăng Hiếu Kiệt tò mò hỏi, dù sao bọn hắn đã đi được hơn 10 ngày. Nhưng mỗi lần hỏi, Lăng Huyền Phong vẫn chỉ trả lời một câu: "chưa đến". Đây là lần thứ 4 trong ngày hắn hỏi câu đó rồi. Không ngoài dự liệu, Lăng Huyền Phong vẫn đáp lại 1 câu:

- Chưa tới!

- Kháo! Con mẹ nhà nó đi bao lâu mà chưa tới. Ta không tin! Chắc chắn huynh đang giở trò cho chúng ta đi đường vòng! Ta kháng nghị!

- Kháng nghị không có hiệu quả! Ta cho các ngươi đi đường vòng thì tính sao? Dù sao cũng sẽ không chậm trễ thời gian nhập học.

- Không được! Ta phải quyết đấu với huynh!

- Ồ? Quyết đấu? Ngay bây giờ? - Lăng Huyền Phong cười mỉm.

Nhìn thấy nụ cười này, Lăng Hiếu Kiệt ho khan:

- Khụ! Khụ! Quyết đấu... đợi khi nào ta đạt đại thành rồi tính. - Nói xong, mặt mày hắn ủ rũ. Hò hét xong hắn mới sực nhớ ra tam ca bây giờ đang là Võ Tông hàng thật giá thật, còn mình chỉ là một tên Đại Võ Sư. Quyết đấu? Đi tìm đòn thì có!

- Ầy, tứ thiếu gia! Tam thiếu làm như thế ắt có chủ đích, chúng ta chỉ việc nghe theo là được. - Tiểu Long nữ một bên lên tiếng.

- Thật vậy sao? - Lăng Hiếu Kiệt thở dài.

Đi chung với nhau lâu ngày như vậy, hơn nữa cũng từng kề vai sát cánh chiến đấu, vô hình chung cả 4 người đều đã có một sợi dây liên kết vô hình, mối quan hệ thân mật hơn trông thấy, không còn phân biệt chủ tớ nữa. Hiện tại, tiểu Long nữ được Lăng Hiếu Kiệt coi như một tiểu muội muội của mình, mặc dù... tiểu muội này lớn tuổi hơn hắn.

- Ừm! Đúng là Long nhi thông minh. Các ngươi đã từng nghĩ, đi vào học viện sẽ cần cái gì sao?

- Cần cái gì? - Lăng Hiếu Kiệt tò mò.
- Ngươi từng nhớ đại bá trước khi xuất hành đã nói gì với chúng ta sao? Đó chính là: Trong học viện có một số đệ tử ưu tú của Lăng Gia đang theo học. Chúng ta vào đấy chủ yếu là để coi chừng bọn họ, những năm gần đây, Lăng gia đệ tử ít có ai được coi là nhân tài kiệt xuất cả. Mà muốn bọn họ nghe lời chúng ta, dựa vào cái gì? Ngươi nghĩ rằng chỉ bằng cái chức danh công tử này của chúng ta sao? Sai mười phần! Muốn họ nghe lời chúng ta, chỉ có dùng nắm đấm! Kẻ nào tay to, người đó thắng! Mà các ngươi nghĩ rằng trong học viện mấy năm nay, họ ngồi không sao? Tên nào tên nấy không phải là kinh nghiệm chiến đấu đầy mình? Chí ít, có nhiều người tu vi còn lớn hơn các ngươi! Nếu như không dựa vào thực lực, ai sẽ nghe các ngươi an bài?

Lăng Huyền Phong nói một tràng khiến cho Lăng Hiếu Kiệt thức tỉnh. Đúng thế! Vào trong đó, bọn hắn lấy gì phục chúng? Ngoài nắm đấm ra, còn cái gì? Mồm mép? Vô nghĩa! Bị đấm cho một cái răng rơi đầy đất, ngươi còn nói được cái mẹ gì nữa? Nghĩ thông suốt, Lăng Hiếu Kiệt quyết định không nhiều lời nữa, chỉ chuyên tâm tu luyện, sớm ngày đột phá.

- Còn về phần 2 ngươi. Do không có suất đăng ký chính thức từ Lăng gia, nên các ngươi phải trải qua vòng loại sơ tuyển. Chính vì vậy, hắn cố gắng 1, các ngươi phải cố gắng 10 cho ta! Trên đời này không thiếu thiên tài đến từ những gia đình nghèo khó. Đừng tưởng học được chút võ công thì mình đã là vô địch thiên hạ. Chí ít, các ngươi phải tu luyện nội công đến tần 49, ít ra ta mới có thể yên tâm.

Dương Quá cùng tiểu Long nữ ứng tiếng. 2 người đã rất cố gắng, trong những ngày qua cũng đã thành công đột phá tới tầng 12, nhưng kết quả cũng chỉ nhận được cái lắc đầu của thiếu gia, đó chính là:

- Quá chậm!

2 người cảm thấy xấu hổ, chính vì vậy lại càng chuyên tâm tu luyện, không màng đến chuyện khác, dù sao đã có thiếu gia lo, không cần mình quản.

- --------------------------

- Tam ca! Hình như phía trước có đánh nhau!

Lăng Hiếu Kiệt lên tiếng, hắn nghe thấy phía trước có tiếng binh khí va chạm.

- Ừm! Phía trước đích thị có đánh nhau.

Cả 4 người giục ngựa tiến đến gần. Phía trước con đường ngổn ngang xác chết, qua trang phục có thể nhận thấy được là một đám hộ vệ của một gia tộc nào đó.

- Ồ? Người chết là một đám hộ vệ, xem ra bị sơn tặc tấn công, nhưng mà sao không thấy có xác sơn tặc nhỉ? Lăng Huyền Phong suy nghĩ rồi nói:

- Có thể là do địch ít nhưng tinh nhuệ. Chúng ta xem thử phía trước, không cần thiết phải ra tay vội.

...........

- Ha ha ha! Tiểu cô nương, ngươi đã không còn đường chạy thoát nữa rồi. Ngươi giết nhiều người của bản thiếu gia như vậy, không biết định bồi thường như thế nào đây??

Ở phía xa, có một đám hán tử đang vây quanh một cô gái mặc trang phục màu đỏ, lưng đeo một thanh trường đao. Không hiểu sao nhìn thấy cô nương này, hắn lại cảm thấy dường như đã nhìn thấy ở đâu rồi. Nhưng suy nghĩ mãi, hắn vẫn không nhận ra cô gái này là ai.

- Câm miệng! Đồ vô liêm sỉ! Các ngươi ỷ đông người, giữa thanh thiên bạch nhật bức ép con gái nhà lành, còn có vương pháp nữa không hả?

- Vương pháp? Ha ha ha! Tiểu nương bì, An gia gia ta đây chính là vương pháp! Ở đế đô này, dám đánh người của ta, không có mấy người, đừng nói chi tới giết! Ta biết, ngươi là một cao thủ võ học, nhưng ngươi có để ý rằng ta đang câu giờ?

Vị "An gia gia" này là một thanh niên, tuổi chừng 25-26, mặt mũi gầy hóp, sắc mặt trắng xanh, dường như chỉ cần một cơn gió cũng có thể đẩy ngã hắn. Hiển nhiên hắn là điển hình của một tên phóng túng quá độ.

- Ngươi...!! - Cô nương áo đỏ biến sắc. Nàng cảm thấy trong thể nội, đấu khí của mình bắt đầu có dấu hiệu tán đi. - Đây là phá khí tán?

- Đúng thế! Hắc hắc! Ngươi nghĩ sao một đám người chúng ta dám trêu chọc một Võ Tông cao thủ?

- Bỉ ổi, vô sỉ!

- Ấy! Sao lại nói ta không có răng? Răng của ta vẫn còn nè! - Nói đoạn, hắn nhe hàm răng ố vàng của mình ra. - Các ngươi nghe rõ cho ta. Kẻ nào bắt được, sau khi thiếu gia ta hưởng thụ, sẽ tới phiên hắn hưởng sái đầu tiên!

- Đa tạ thiếu gia! - Một đám đại hán mắt long sòng sọc lên nhìn tiểu cô nương phía trước. Đúng là một tiểu mỹ nhân, tuy rằng so với Thượng Quan Hương chênh lệch không nhỏ, nhưng cũng thuộc dạng hiếm có khó tìm rồi, lát nữa lại được nhún lên trên người nàng ta, thì sướng biết bao?

- Các ngươi!.... - Tiểu cô nương sắc mặt thảm biến, ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.

- -----------------

- Tam ca! Chúng ta phải cứu nàng!

- Bình tĩnh, trước khi đi, che mặt vào! Không cần giết tên kia, mấy tên hộ vệ, giết cũng được, không giết cũng được, đuổi đi là xong. - Vốn Lăng Huyền Phong còn chần chừ, nhưng khi nhìn thấy cách nàng kia đeo vũ khí, hắn lại nhớ tới một người.

Chẳng lẽ là nàng?

Chương 127: Lăng Hiếu Kiệt có sở thích lái máy bay

- Các ngươi.... cho dù thành quỷ ta cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi! - Hồng y nữ tử sắc mặt sợ hãi hét lên. Nàng bây giờ cảm thấy tu vi của mình càng lúc càng biết mất nhanh chóng. Chỉ cần một lúc lâu nữa thì đấu khí toàn bộ biến mất. Lúc đó nàng sẽ không khác gì người bình thường. Làm sao một cô nương liễu yếu đào tơ có thể thắng được một đám đại hán đây? Nghĩ tới tràng cảnh bọn chúng sẽ làm gì mình, nàng cảm thấy tuyệt vọng.

- Khà khà! Tiểu cô nương, nhận mệnh đi! - Một tên đại hán cười nham nhở, hắn giơ bàn tay đầy lông lá của mình, muốn chạm vào người nàng.

Bỗng nhiên ngay lúc này...

- Hắc hắc! Ngoan ngoãn phục vụ... Hự!!!!

Đại hán rên lên một tiếng, trợn mắt lên nhìn trời. Cúi đầu xuống, hắn nhìn thấy phía ngực của mình đang trồi ra một thanh kiếm, máu tươi từ vết thương phun ra như suối.

Xoẹt!!!!

Từ đằng sau, chủ nhân thanh kiếm đó rút kiếm ra, ngay tức thì, đại hán ngã xuống, tắt thở.

- Ngươi... Ngươi là ai!!

Vị An công tử sắc mặt kinh hoảng. Hắn không nghĩ rằng lại có kẻ muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân.

- Hừ! Thanh thiên bạch nhật ngang nhiên bắt cóc con gái nhà lành, hôm nay để lão tử dạy cho các ngươi một bài học! - Người bịt mặt lên tiếng.

- Hóa ra là một tên nhãi ranh. May mắn đánh lén được một lần, nghĩ mình là cao thủ? Người đâu! Bắt hắn lại cho ta! Bản công tử muốn hảo hảo đối đãi hắn một hồi! - An công tử nghiến răng.

- Ya!!!!!!!

Đám đại hán đồng loạt rút kiếm lao về phía người bịt mặt. Nghe giọng nói thì cùng lắm chỉ là một tên nhãi ranh, tu vi cao lắm cũng chỉ là Võ Sư nhất giai, làm sao đánh lại đám hộ vệ đều là Võ Sư lục, thất giai được?

Mộng tưởng thì rất đẹp, nhưng sự thật thì tàn khốc. Chỉ thấy người bịt mặt ánh mắt hiện lên vẻ giễu cợt, cười lạnh một cái, liền xuất kiếm.

Ông!!!!!!!!!!!!!

Kiếm khí tung bay đầy trời, đám đại hán sắc mặt đại biến.

- Hắn là Đại Vũ Sư!!!
Cả đám sợ chết khiếp, muốn co giò bỏ chạy, nhưng lại nhận thấy cơ thể mình bỗng nặng trịch, đồng thời phía cổ họng có chút mát lạnh.

Cuồng Phong Khoái Kiếm - Phong Trì Vân Quyển!!

Chỉ thấy người bịt mặt bước chân theo lộ tuyến, hoành kiếm về phía trước, tức thì một đoàn kiếm khí bắn ra, chém qua đám hộ vệ đang lao tới.

Ọc ọc...

Từng người, từng người ôm lấy cổ họng đang cuồng phun máu tươi, ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.

Một kiếm vừa rồi đã trảm sát 6 tên hộ vệ!

An công tử khiếp sợ, lần này xem ra đá trúng thiết bản, chỉ thấy kẻ bịt mặt kia đang tiến tới phía mình, trên lưỡi kiếm, từng giọt, từng giọt máu nhỏ xuống đất, trông vô cùng yêu dị.

- Ngươi... Ngươi đừng qua đây! Nói cho ngươi biết! Cha ta là An Ngô Lương, gia chủ An gia! Ngươi dám đả thương ta, cha ta sẽ không tha cho các ngươi! Các ngươi còn đứng đó làm gì! Mau cản hắn lại. - An công tử kinh hoảng quay sang hét về phía hộ vệ, nhưng tên nào tên đấy sắc mặt tái xanh, 2 chân run cầm cập, làm sao dám xông lên nữa?

- Hừ! Chỉ một đám tôm tép mà thôi!

Người bịt mặt cười lạnh, tiếp tục vung kiếm...
A!!!!!!!

Lại một đoàn kiếm khí bay ra, lần này không hướng về cổ họng bọn chúng, mà hướng về phía chân. Tức thì cả đám ngã xuống, tên nào tên nấy cũng bị chặt mất 1 chân!

- Cút! Lần này tha cho mạng chó của các ngươi! Lần sau còn để ta thấy được, lúc đấy đừng trách ta ác độc!

Lần sau? Còn đừng trách ngươi ác độc? Chặt chân người ta rồi còn không ác độc? Lăng tam thiếu ở một bên lấy tay che mặt. Tiểu tử này đủ trâu bò! Vừa rồi bản thiếu gia thề chỉ kêu hắn đi dạy dỗ bọn chúng một chầu, ai ngờ đại gia ngươi trực tiếp cắt đi một chân của người ta? Làm như bọn chúng có thâm cừu đại hận gì với ngươi không bằng?

Nhanh chóng, những tên hộ vệ lành lặn còn lại đều khiêng đồng bạn cùng An thiếu gia, bỏ trốn mất dạng.

Hồng y nữ tử nhìn người bịt mặt vừa cứu mình, ánh mắt lộ ra vẻ cảm kích:

- Cảm ơn thiếu hiệp! May nhờ có thiếu hiệp ra tay giúp đỡ, không thì tiểu nữ...

- Ách! Không... không có... không có gì.... Cô nương,... ngươi có sao chứ? Ặc.... Nhầm, nhầm... ngươi không sao chứ?

Người bịt mặt vừa đại triển thần uy - Lăng Hiếu Kiệt Lăng tứ thiếu, vừa mới sát phạt quyết đoán, không ngờ lúc này lại luống cuống tay chân, ăn nói hàm hồ, lắp ba lắp bắp.

- Ách! Tiểu nữ.. không sao! Thiếu hiệp, ngươi không sao chứ? Sắc mặt của ngươi không đúng nha? - Hồng y cô nương tò mò hỏi. Xem ra vị "thiếu hiệp" này tuổi không lớn lắm, hình như đang có chuyện gì.

- Ặc, ta... ta... không có gì... Ách! Cô nương... sau.... sau... sau này cẩn... cẩn thận!!

Khó khăn lắm mới nói được một câu hoàn chỉnh, Lăng "thiếu hiệp" nhanh chóng bỏ chạy, trên đường không cẩn thận "vấp" phải một hòn đá, ngã sấp mặt...

- Hự! Ây nha!!!!

Lăng Huyền Phong lấy tay che mặt, tại sao bản thiếu gia lại có một tên tiểu đệ cực phẩm đến thế này? À mà khoan, tiểu tử này, bình thường nói chuyện với mọi người, kể cả nữ nhân, lưu loát lắm cơ mà, tại sao bây giờ nói chuyện lại như thằng động kinh? Hơn nữa lại còn vấp ngã nữa?

Càng nghĩ càng thấy không đúng, nhưng bất ngờ một ý nghĩ bất chợt hiện lên.

Không thể nào!! Tiểu tử này, không ngờ... lại thích lái máy bay??!!!

Chương 128: Giết một người

- Uy! Ngươi chờ đã!

Thấy Lăng Hiếu Kiệt bỏ chạy như gặp quỷ, Hồng y nữ tử vội vã đuổi theo. Nàng cực kỳ tò mò về thân phận của kiếm khách kia. Vừa rồi hắn ra kiếm chiêu vô cùng quái dị, cho dù với sở học của nàng bao nhiêu năm nay, cũng không biết là của trường phái nào.

- Ế! Tứ đệ! Ngươi làm sao như gặp quỷ thế kia? - Lăng Huyền Phong cười như không cười nhìn đệ đệ hắn. Tiểu tử này, thế mà cũng biết xấu hổ trước mặt nữ nhân, phải trêu ngươi một chút mới được.

- Hả? Ách! Không có gì, không có gì, chẳng qua đệ không cẩn thận vấp phải hòn đá.

- Gì cơ? Không thể nào? Lăng Tứ thiếu ngươi thần công cái thế thiên hạ đệ nh..... Ặc! Thiên hạ đệ nhị cơ mà? Sao lại có thể vấp phải hòn đá?

Lăng Huyền Phong sắc mặt càng phô trương, làm cho Lăng Hiếu Kiệt mặt đỏ như quả táo.

- Í! Sao tứ thiếu gia lại mặt đỏ như thế kia nhỉ? - Tiểu long nư tủm tỉm cười, hình như nàng đã nhìn ra được cái gì đó.

- Làm gì có! Chẳng qua vừa nãy vận công hơi quá mức, hưng phấn quá nên đỏ mặt thôi! - Lăng Hiếu Kiệt chống chế.

- Ồ ồ! Thì ra là thế - Tiểu long nữ híp mắt cười, cố ý kéo dài giọng ra.

- Nha đầu ngươi...!! - Lăng Hiếu Kiệt không nói được gì.

Lăng Huyền Phong thấy vậy cũng bật cười vui vẻ. Chỉ có mỗi Dương Quá là không hiểu gì, bèn hỏi:

- Tam thiếu gia! Tứ thiếu gia sao vậy? Sao mọi người lại cười?

Liền nhận được 3 cái gõ đầu:

- Không phải việc của ngươi!

- Im miệng!

- Chuyện này huynh đừng hỏi!

Dương Quá sắc mặt tội nghiệp, chẳng hiểu sao bị ăn đòn. Đúng lúc này, Lăng Huyền Phong thấy nữ tử áo đỏ đuổi tới nơi, mỉm cười nhủ thầm:
- Xem ra nàng ta đuổi được tới nơi rồi. Cũng hay, có một số chuyện cần hỏi.

Nghĩ vậy, hắn bèn hướng hồng y nữ tử lên tiếng:

- Cô nương! Đuổi theo chúng ta, có việc gì sao?

Hồng y nữ tử thấy kiếm khách cứu mình vừa rồi không ngờ có đồng bạn, liền chắp tay nói:

- Tiểu nữ chỉ là muốn cảm ơn các vị đã ra tay cứu giúp. Vừa rồi, nếu như không có thiếu hiệp đây, chắc tiểu nữ lâm vào hiểm cảnh mất.

- Kh.... Khô... Không... Không có gì! C.... Cô... cô nương khách khí. - Lăng Hiếu Kiệt ngây ngô gãi gãi đầu, ăn nói lắp bắp.

Lăng Huyền Phong lắc đầu. Tiểu tử này gặp quỷ hay sao vậy ta? Cho dù nhất kiến chung tình cũng không đến mức vậy chứ?

- Cô nương này... ngươi là đang đi đâu?

- Tiểu nữ vốn muốn định về thăm nhà cũ ở Đế đô, không ngờ lâu ngày không có mặt, lại có thể xuất hiện cường hào ác bá như vậy.

Lăng Huyền Phong nghĩ đến gì đó, liền nói:
- Cô nương cũng đi Đế đô sao? Vậy thì xem ra chúng ta tiện đường rồi. Vừa hay 4 người chúng ta cũng đang đến Đế đô. Hơn nữa xem ra cô nương trúng phải Phá Khí Tán, dược lực còn một thời gian nữa mới hết. Chi bằng cùng đi với chúng ta. Ta có thể cam đoan ít nhất cô nương sẽ không gặp phiền toái như vừa rồi.

Nữ tử áo đỏ suy nghĩ một hồi. Dù sao trông họ cũng không có ác ý, mà nếu có đi chăng nữa, thì bây giờ mình cũng không chống lại được, thôi thì cùng đi vậy. Rốt cục nàng cũng gật đầu:

- Vậy làm phiền 4 vị rồi!

- Không.. không có gì! Cô nương... khách khí...!!!!

Lăng Hiếu Kiệt lại nhanh nhảu đáp. Lăng Huyền Phong thở dài. Tên đần này, có cốt khí một chút được không, làm mất mặt bản ca ca.

Như vậy là đám người Lăng Huyền Phong có thêm 1 khách nữ nữa, thẳng tiến Đế dô mà đi

- -------------------------------

- Cô nương! Ngươi là người của gia tộc nào?

- Chuyện này... tiểu nữ không tiện nói. Hơn nữa cho dù nói ra, công tử chắc cũng không biết. - Hồng y nữ tử ngập ngừng.

- Không sao, không sao, ngươi cứ thử nói xem, dù sao trông ta có vẻ trẻ tuổi, nhưng ít nhất kiến thức cũng có một số. Ngươi không hẳn là chỉ đơn giản đi thăm nhà cũ đúng chứ?

- Tại sao công tử lại nói vậy?

- Trực giác! Thường thì nếu như người ta đi thăm nhà cũ, cũng sẽ mang theo một chút quà cáp gì đó, cho dù là đi bái tế thân nhân, thì cũng mang theo chút hương hỏa. Đằng này ta thấy cô nương chỉ có mang theo 1 cây đao. Chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy.

Hồng y nữ tử bật cười, vị thế gia công tử này có chút thú vị.

- Không giấu gì công tử. Tiểu nữ xác thực là đến thăm nhà cũ, tiện thể làm một chuyện.

- Chuyện gì?

- Giết một người!

Chương 129: Triều Ca

Giết một người? Ở đế đô?

Ngoại trừ Lăng Huyền Phong, 3 người còn lại đều giật mình kinh ngạc. Vị nữ tử này một thân một mình đến đế đô để giết người? Là ai? Thân phận gì? Chuyện gì mà để cho một cô nương trẻ tuổi có thâm cừu đại hận như vậy?

Lăng Huyền Phong gật đầu. Nếu như nàng ta chính là người mà mình đoán trúng, vậy thì việc này có thể giải thích được.

- Công tử có vẻ như không bất ngờ cho lắm? - Hồng y nữ tử hỏi.

- Thú thật với cô nương, ban đầu ta cũng hơi bất ngờ, nhưng nếu như cô nương đúng là người mà ta đoán, vậy thì việc này không hề khó giải thích chút nào.

- Ồ? Công tử biết được thân phận tiểu nữ? - Hồng y nữ tử ngạc nhiên.

Lăng Huyền Phong không khẳng định hay phủ định, mà chỉ hỏi một câu:

- Cô nương năm nay cũng đã được 26 tuổi?

- Ngươi... sao ngươi đoán được?

- Ừm. 20 năm trước đây, nếu tại hạ đoán không nhầm, cách đây 25 năm, lúc cô nương được 6 tuổi, trong một đêm mưa to gió lớn, gia đình cô xảy ra biến cố?

- Ngươi...

- Biến cố này, chính là toàn thể gia tộc của cô nương bị tàn sát, hơn nữa chỉ bởi 1 người!

- Tại sao... - Hồng y nữ tử kinh hãi. Đây xác thực chính là chuyện xảy ra cách đây 20 năm!

- Hung thủ ra tay tàn sát cả gia tộc của cô, không phải là người nào xa lạ, mà là một người có quan hệ mật thiết với cô nương?

Hồng y nữ tử không nói được gì, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch, run run.

- Tại sao ngươi lại đoán được?

- Ta cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua, nhưng phản ứng của cô nương chứng minh là ta đoán đúng.

- Ngươi làm thế nào đoán được?

- Bởi vì.... Phong cách ăn mặc của cô nương, phong cách đeo vũ khí... giống hệt như hắn. - Lăng Huyền Phong điềm đạm trả lời.

Hồng y nữ tử thân hình run rẩy kịch liệt. Lăng Hiếu Kiệt cùng Dương - Long 3 người không biết "hắn" trong miệng Lăng Huyền Phong là ai mà khiến nàng ta phản ứng dữ dội như vậy.

- Ngươi... ngươi đã gặp hắn?

- Không những đã gặp, hơn nữa còn quan hệ khá tốt.
- Vậy tại sao.... - Hồng y nữ tử ngập ngừng.

- Vậy tại sao ta lại không giết ngươi trong khi giữa 2 người có mối thù diệt tộc, mà ta cùng hắn lại có quan hệ tốt với hắn? Ngươi nói xem ta đoán đúng không... Thu Diệp Hương, Thu đại tiểu thư?

Đúng vậy, Hồng y nữ tử chính là Thu Diệp Hương, người còn sống sót duy nhất trong thảm án Thu gia diệt tộc 20 năm trước!

- Ngươi... ngươi đã đoán được từ đầu rồi sao?

Thu Diệp Hương thở dài. Không ngờ người thanh niên trẻ trước mặt này có thể đoán được lai lịch của nàng.

- Ngay từ đầu, ta đã có nghi ngờ của mình. Rồi sau khi nhìn thấy khuôn mặt của nàng giống hắn như đúc, ta mới có thể kết luận.

- Rốt cục các ngươi là ai? - Thu Diệp Hương hỏi.

Lăng Huyền Phong không nói gì, chỉ kéo Lăng Hiếu Kiệt vào, ngón tay chỉ chỉ vào ngực áo, chỉ thấy trên đó có thêu một chữ "Lăng" màu tím.

- Lăng gia? Các ngươi là người Lăng gia? - Thu Diệp Hương kinh hô.

- Đúng thế, chúng ta là người Lăng gia.

- Vậy Lăng Bạo bá bá là....

- Là gia gia của ta. - Lăng Huyền Phong gật gật đầu.

Ách! Nàng ta gọi gia gia mình là bá bá, vậy bản thiếu gia phải gọi nàng là..... a di? Lăng Hiếu Kiệt nghe thấy vậy thì toát mồ hôi hội. Chuyện Thu gia cùng Lăng gia ngày trước hắn cũng nghe loáng thoáng. Bây giờ nếu đúng ra dựa theo bối phận, hắn phải gọi Thu Diệp Hương một câu a di. Nghĩ đến đây, Lăng Hiếu Kiệt có xúc động muốn rút kiếm tự sát. Ông trời trêu ngươi a! Mãi mới có một nữ nhân làm bản thiếu gia động tâm, mặc dù nữ nhân này có chút.. khụ khụ... lớn tuổi hơn bản thiếu gia. Nhưng ngươi không cần phải chơi ta thế a! Lăng Huyền Phong thấy vậy thì hiểu tứ đệ của mình nghĩ gì, chỉ cười cười không nói. Chuyện này hắn sẽ nói chuyện với tứ đệ sau.

Thu Diệp Hương cúi đầu dè dặt hỏi:

- Lăng bá bá... vẫn khỏe chứ?

Lăng Huyền Phong cười:

- Cô nương cứ yên tâm, gia gia ta vẫn rất khỏe.

- Vậy là tốt rồi, sau chuyện này, ta sẽ đi thăm ngài ấy.

- Thu cô nương, nàng vẫn muốn giết Thu Hồng Diệp? - Lăng Huyền Phong hỏi.

- Đúng thế! Ta phải chứng kiến máu của hắn chảy trên thân kiếm của ta! Ta phải giết hắn báo thù cho cha mẹ! - Thu Diệp Hương căm hận nói.

Lăng Huyền Phong không biết khuyên giải như thế nào, cũng may cả nhóm đã đi đến trước đại môn của đế đô.

- Chúng ta đã đến nơi! - Hắn hô một tiếng.

Ngoại trừ Thu Diệp Hương, 3 người còn lại đều choáng ngợp trước độ nguy nga của kinh thành.

- Thật là hoành tráng! - Dương Quá than thở

Trước mặt bọn hắn, là một tòa thành thị vô cùng to lớn, nguy nga tráng lệ với những tòa lầu các to lớn cùng những mái nhà ngói xếp liền với nhau thẳng tắp.

- Cuối cùng cũng đã về tới Triều Ca! - Thu Diệp Hương lẩm bẩm.

- Triều Ca? - Lăng Huyền Phong kinh hãi. Trong lòng hắn dấy lên một dự cảm không tốt. Triều Ca! Đây chẳng phải là tên của kinh đô nhà Thương của Trung Quốc sao? Tại sao nơi này cũng có tên là Triều Ca?

- Đúng vậy. Nhưng cái tên này cũng chỉ mới được đặt cách đây 20 năm mà thôi. Trước đó dưới thời tiên đế thì nó có tên là Kim Dương thành. Sau này khi đương kim hoàng đế lên ngôi thì đổi nó thành Triều Ca.

- Vì sao lại đổi tên của kinh đô? - Lăng Huyền Phong hỏi.

- Ta cũng không rõ. Có người nói hoàng thượng nghĩ ra cái tên này trong một lần nằm mộng, có người khác nói là hoàng thượng được người thân tín thuyết phục đổi tên của kinh thành. Dù sao đây cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt nên không ai rảnh rỗi đi tìm hiểu.

Chuyện nhỏ? Đây mà là chuyện nhỏ sao? Con bà nó lớn chuyện rồi á! Tay chân của lão Văn thái sư không ngờ đã vươn tới kinh đô rồi, nói không chừng hoàng thượng hiện tại cũng nằm trong lòng bàn tay của chúng a!

Lăng Huyền Phong cảm thấy rét lạnh trong lòng. Hắn e rằng phen này đi tới kinh đô sẽ nhấc lên một hồi sóng to gió lớn.

Chương 130: Quá khứ của Thu Hồng Diệp

- Sao ngươi lại hỏi những điều này? - Thu Diệp Hương nói.

- À.. không có gì! Chẳng qua là trong những tài liệu của gia tộc ta không thấy đề cập tới cái tên Triều Ca này, cho nên ta mới ngạc nhiên vậy thôi.

Thu Diệp Hương chỉ à một tiếng sau đó cũng không hỏi tiếp.

5 người thuận lợi bước qua đại môn kinh thành. Trên đường tuy có bị một tốp lính canh chặn lại, nhưng cũng chỉ là kiểm tra lai lịch cùng với mục đích đến mà thôi. Khi Lăng Huyền Phong đưa ra tờ giấy báo nhập học của Thiên Tinh học viện, lính canh lập tức không nghi ngờ gì, chỉ thu mỗi người 100 kim tệ lệ phí vào thành rồi trực tiếp cho qua.

- Các ngươi đến đây là để nhập học Thiên Tinh sao?

- Đúng thế.

- Cũng tốt, vào trong đấy sẽ được huấn luyện một cách bài bản, sau này con đường phía trước khá rộng mở. - Thu Diệp Hương gật gù.

Lăng Huyền Phong thì từ chối cho ý kiến. Hắn không biết con đường của người khác như thế nào, nhưng con đường của hắn thì đã được xác định từ trước, không khác đi được.

- Đi, chúng ta đi tìm một quán trọ. Tuyển sinh cũng phải mấy ngày nữa mới tới. Thu cô nương, ngươi đã từng ở kinh đô nhiều năm, phiền ngươi lần này làm chủ, chúng ta làm khách. - Lăng Huyền Phong lên tiếng.

- Được, các ngươi theo ta - Thu Diệp Hương cười cười.

Được Thu Diệp Hương dẫn đường, cả nhóm đi đến một khách sạn có vị trí khá đẹp ở trung tâm đế đô. Dọc đường đi, Dương Quá cùng Tiểu Long nữ liên tục nhìn láo liên khắp nơi, chỉ chỉ trỏ trỏ. Mặc dù đang là buổi trưa, nhưng dọc theo hai bên đường vẫn là vô cùng náo nhiệt, đám đông lui tới nối liền không dứt, đây vẫn chỉ là ở thành ngoại của Triều Ca, nhân khí cũng đã vô cùng thịnh vượng, nếu là vào vào trong nội thành, không khí náo nhiệt đến mức nào, tuyệt đối là không cách nào tưởng tượng.

- Đường Hồ Lô, ai ăn Đường Hồ Lô không!!
- Ngàn năm nhân sâm, nhân sâm, mau tới mua a!

- Tửu lầu của lão phu hôm nay mới mở, ngày thứ nhất ưu đãi đại hạ giá!

..........

Tiến vào thành Triều Ca, đập vào mắt mọi người là sự phồn hoa cùng hưng thịnh vô cùng, ngựa xe như nước, trên đường cái dòng người rộn ràng qua lại, hai bên đường cửa hàng mọc lên như nấm, tiếng chào mời văng vẳng bên tai không dứt.

- Trước chúng ta vào Duyệt Lai khách sạn nghỉ ngơi rồi sau đó tính tiếp.

Từ Thủy Mặc thành đến Triều Ca cho dù là Lăng Huyền Phong cũng đã sớm là người kiệt sức (ngoại trừ Ngọc Tiêu Dao là ngựa của hệ thống), cho nên bọn họ tìm một cái khách sạn ăn cơm nghỉ ngơi.

- Long nhi, thịt gà không tệ, ngươi ăn nhiều một chút a!Trên bàn cơm, Dương Quá vẫn luôn vì Tiểu Long Nữ gắp thức ăn, phần tình ý nồng nặc này, làm cho Tiểu long nữ vô cùng cảm động, phải biết rằng từ khi song thân qua đời, ngoài thiếu gia ân trọng như núi ra thì chỉ có Dương Quá đối với nàng là một mực thủy chung.

- Quá Nhi, ngươi cũng đừng gắp thức ăn cho thiếp như vậy, chính ngươi còn chưa ăn được bao nhiêu đó!

Nhìn thấy hai người chàng chàng thiếp thiếp vô cùng thân mật, Lăng Huyền Phong cùng Thu Diệp Hương chỉ mỉm cười, còn Lăng Hiếu Kiệt thì anh mắt vô cùng thèm thuồng, thỉnh thoảng lại trộm nhìn Thu Diệp Hương, thầm nghĩ bao giờ bổn thiếu gia mới có thể vì nàng gắp thức ăn đây a!

Lăng Huyền Phong bỗng nhiên hỏi:

- Thu cô nương, cô và Diệp lão huynh, ngày trước như thế nào?

Thu Diệp Hương đang gắp thức ăn, đột nhiên dừng lại, tay cầm đũa run run, nước mắt dàn dụa. Nàng không kìm nén nổi nước mắt mà khóc không thành tiếng. Một lúc sau nàng bình tĩnh lại, ngượng ngùng nói:

- Thật ngại quá, nghĩ tới chuyện cũ không kìm nén được, để mọi người chê cười rồi. Vì sao Lăng thiếu lại hỏi chuyện cũ của ta?

- Không có gì, chẳng qua ta tò mò về thân thế của Diệp lão huynh. Hơn nữa, trong chuyện này ta thấy có nhiều uẩn khúc, biết đâu từ chuyện cũ có thể làm sáng tỏ một số chuyện?

Thu Diệp Hương không nói gì, chỉ cắm mắt nhìn vào bát cơm của mình một hồi lâu. Lăng Huyền Phong không giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Lăng Hiếu Kiệt thì thấy nàng có vẻ thương tâm, trong lòng liền bứt rứt không yên, chẳng qua ngại mặt mũi nên không dám có hành động gì. Dương Quá cùng Tiểu Long nữ thì cũng im lặng ngồi chờ.

- Ài... thôi được, nếu Lăng thiếu có lời, ta cũng không ngại gì mà nói ra vậy. Dù sao thì cũng không phải bí mật gì.

Mọi người đều nín thở để nghe lại quá khứ của Thu gia. Lăng Huyền Phong thì đang hy vọng là mình nghe ra được cái gì đó từ câu chuyện của Thu Diệp Hương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau