TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Xuất phát

- Lần này, ta và cha ngươi đã thống nhất, 2 người các ngươi, lấy ngươi làm lớn, dù sao về tuổi tác lẫn tu vi, ngươi vẫn mạnh hơn tiểu Kiệt. Hiếu Kiệt, trên đường, nghe lời tam ca, rõ chứ?

Lăng Phiên Hùng dặn dò. Lần này đệ tử Lăng Gia có 2 danh ngạch tham gia vào học viện là Lăng Huyền Phong và Lăng Hiếu Kiệt. Vốn bọn hắn còn muốn an bài một trưởng lão đi theo, nhưng sau khi biết tên tiểu tử kia tu vi đã là Võ Tông, liền thôi không bàn nữa. Đây là Võ Tông hàng thật giá thật nha! Mấy tên sơn tặc tiểu miêu tiểu cẩu có cho bọn hắn chục cái lá gan, cũng không dám đi cướp đồ của một tên cao thủ Võ Tông, ngại mạng ngươi quá dài chăng?

- Vâng, đại bá! Lần này ta sẽ nghe theo lời tam ca. - Lăng Hiếu Kiệt gật đầu.

- Ừm! Lần này đi tới đó, tiện thể thăm nãi nãi các ngươi một chút. Đúng rồi, trong học viện, có một nhóm đệ tử Lăng gia đi trước được tiến nhập học viện, dù không nhiều lắm, nhưng các ngươi cũng nên chiếu cố bọn hắn một chút. Dù sao thì Lăng Gia ta, cũng không phải mạnh nhất đế quốc này. - Lăng Phiên Hùng thở dài.

- Đại bá! Ta đã biết! - Lăng Huyền Phong gật đầu. Lần này đi, hắn quyết định sẽ mang theo Dương Quá và tiểu Long nữ. DÙ sao học viện chiêu sinh, cũng sẽ tuyển được một vài đệ tử con em không phải của các đại thế gia, cho dù vẫn phải qua vài vòng khảo nghiệm, không được đặc cách tuyển chọn.

- Lần này, 2 người các ngươi chính là hy vọng lớn nhất của Lăng Gia để tiến vào lớp Tinh Anh, hãy cố lên!

- Lớp Tinh Anh? Sao bây giờ ngài mới nói cho ta biết?

- Có nói sớm cũng không giải quyết được gì, sau này ngươi sẽ biết, bây giờ đi đi! - Lăng Phiên Hùng thúc giục.

- Tạm biệt đại bá! Cha! Nhi tử đi a!

- ------------------------------------------

Ba ngày sau....

- Tam ca à, ngươi có thể giải thích vì sao bọn hắn lợi hại như vậy được không? Như huynh thì ta biết huynh biến thái rồi, không ngờ lại lòi ra 2 người bọn hắn nữa. Rõ ràng bọn hắn tu luyện sau ta a! Ta phản đối bất công! Không được, huynh phải đổi công pháp cho ta!
Trên đường cái, Lăng Hiếu Kiệt sắc mặt vô cùng buồn thảm nhìn tam ca của hắn. Hiện tại, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng hàng ngày đã được tô điểm thêm bằng những nốt bầm tím, có vài chỗ thì lại sưng lên, trông chẳng khác gì một tên đầu heo. Đây là kết quả của việc ngày hôm trước, thấy Dương Quá cùng tiểu Long nữ tu luyện, cũng ngứa tay muốn thử sức. Ai ngờ bọn hắn song kiếm hợp bích, đánh cho hắn tối tăm mặt mũi. Lúc tối hậu nếu không phải Lăng Huyền Phong kêu dừng lại, chắc trên người hắn cũng phải sưng thêm một số chỗ.

Lăng Huyền Phong khinh bỉ nhìn tên tiểu đệ của hắn, nói:

- Ta nói cho đệ biết, công pháp ta đưa cho đệ tu đến chí cực thì uy lực không kém so với Ngọc Nữ Tâm Kinh của bọn hắn. Hơn nữa trong lúc luận bàn, ngươi còn không biết tự lượng sức mình đi khiêu chiến 2 người bọn họ. Không biết đến câu song quyền nan địch tứ thủ hả? Hơn nữa, công pháp 2 người họ tu luyện chú trọng vào sự tâm ý tương thông, hỗ trợ lẫn nhau. Tiểu tử ngươi ta đồ rằng công pháp mới chỉ tu luyện đến tầng 5 hoặc 6 là cùng. Bọn hắn do có 2 người song tu nên tiến triển cực nhanh, hiện tại đã tu lên tầng 9 rồi, còn không phải ngươi tự tìm khổ? Muốn đổi công pháp? Cũng có thể! Mang về đây một tiểu tức phụ, ca cho ngươi công pháp giống như bọn hắn.

Lăng Hiếu Kiệt rụt cổ lại. Ách! Thảo nào mình đánh không lại, đúng là tự mình tìm đánh mà. Mặc dù hắn biết là mình sai, nhưng vẫn cố cãi:

- Nhưng mà...

- Không nhưng nhị gì cả! Ta nói cho đệ biết, công pháp này trời sinh ra là để dành cho đệ. Hoa Sơn kiếm, mỗi chiêu thức đều đạt đến cảnh giới “chính hợp kỳ thắng, hiểm trung cầu thắng”, rất phù hợp với tính khí của đệ. Còn về công pháp, đợi luyện đến tầng 49 sẽ thấy sự khác biệt.

- Ách! Tầng 49? Tam ca à, huynh mới chỉ đưa cho ta tầng 18 thôi a! Mà bộ công pháp này có tổng cộng bao nhiêu tầng vậy? - 72!

- Kháo!!

Lăng Hiếu Kiệt cứng họng. Những 72 tầng? Tu luyện đến năm tháng nào đây trời?

Dường như thấy được tâm sự của hắn, Lăng Huyền Phong an ủi:

- Đừng có vội nản chí như vậy. Nội công này lên tầng 49 toàn thân không tự chủ được sẽ phát ra một làn khí màu tím, nội công càng lên cao, màu càng đậm. Khi chiến đấu, làn tử sắc khí này sẽ thâm nhập vào cơ thể đối phương, gây ra tổn hại đến cơ thể. Đây chính là chỗ lợi hại của nó. Hiện tại đệ chỉ mới tới mấy tầng đầu, hiệu quả không nhiều lắm, cần cố gắng lên.

Nghe thấy vậy, Lăng Hiếu Kiệt không còn cách nào khác, chỉ đành gật đầu.

Trên đường đi, Lăng Huyền Phong thường đưa ra một số yêu cầu khó hiểu, bắt mọi người phải làm theo. Đầu tiên là yêu cầu Dương Quá cùng tiểu Long nữ mỗi ngày đi vào trong rừng, không được sử dụng nội công, phải bắt cho bằng được mỗi người 10 con chim sẻ mà không được làm tổn hại đến sinh mạng của chúng, mang tới cho hắn kiểm tra. Sau khi thấy hài lòng thì thả ra, đợi ngày hôm sau bắt tiếp. Còn về phần Lăng Hiếu Kiệt, thì bị Lăng Huyền Phong bắt mỗi ngày sau khi luyện kiếm xong, phải mang kiếm ra một khúc sông tẩy rửa kĩ càng, tẩy đến khi nào Dương Quá cùng tiểu Long nữ về mới thôi, hơn nữa còn phải đảm bảo thanh kiếm được tẩy rửa thật kỹ càng, theo đúng yêu cầu của hắn mới được. Đối với những yêu cầu này, cả 3 người kêu khổ không ngớt, Lăng Huyền Phong hừ lạnh:

- Các ngươi nếu như đã gia nhập môn hạ, thì phải làm theo quy củ. Cổ Mộ phái nổi tiếng với thân pháp khinh linh, kiếm pháp linh hoạt, gây xao động tâm thần đối phương, từ đó tìm ra sơ hở trí mạng. Điều này đòi hỏi người sử dụng phải có một nền tảng khinh công vững chắc. Hôm trước ta cho các ngươi tham ngộ mấy bí tịch khinh công, đó chỉ là một phần nhỏ, sau này còn có nữa, các ngươi bắt buộc phải thi triển thành thạo nó cho ta.

Quay sang Lăng Hiếu Kiệt, hắn nói:

- Còn về phần đệ. Môn hạ phái Hoa Sơn, yêu kiếm như mạng, coi kiếm như bằng hữu. Mỗi ngày luyện kiếm xong, tẩy rửa nó kỹ càng, là coi trọng kiếm. Trong tay đã cầm kiếm, thì trong tâm phải có kiếm. Nếu như ngay cả đến kiếm của mình đệ còn không trân trọng, như vậy ta nghĩ đệ không cần thiết phải dùng kiếm nữa, dùng quyền cước đi!

Cả 3 người xấu hổ cúi đầu tiếp nhận giáo huấn.

Chương 122: Lại gặp sát thủ

Thời gian thấm thoắt trôi, rốt cục, lại thêm 4 ngày nữa qua đi, hành trình đi đến Đế Đô còn ít nhất 10 ngày. Trên đường, Lăng Huyền Phong vẫn liên tục giám sát quá trình rèn luyện của 3 người còn lại. Ngoại trừ tiểu Long nữ còn tốt, 2 nam nhân là Lăng Hiếu Kiệt và Dương Quá thì khổ không thể tả. Lăng Hiếu Kiệt ngày ngày khi luyện kiếm xong, đều phải tìm một khúc sông hoặc suối, ngồi xuống mà tẩy rửa kiếm, một hoặc hai khắc thì không sao, nhưng lại bắt hắn ngồi suốt gần 3 canh giờ chỉ để rửa kiếm, làm cho hắn trong lòng vô cùng ngứa ngáy khó chịu, muốn đứng lên nói không làm nữa, nhưng sợ uy của tam ca nên đành phải ngồi xuống cần mẫn tẩy kiếm. Về phần Dương Quá, thiếu gia bắt hắn đi bắt chim sẻ, nhưng bắt buộc phải còn sống. Hắn lóng nga lóng ngóng, mãi mới bắt được 2 con, nhưng không ngờ trong lúc sơ ý, không cẩn thận bóp chết chúng, làm thiếu gia nổi giận, bắt hắn đào mộ xong chôn 2 con chim đó một cách tử tế, sau rồi lại phải khấn vái xin lỗi đàng hoàng.

Lăng Huyền Phong nhìn 2 người không khỏi lắc đầu. Lăng Hiếu Kiệt trời sinh tính tình ganh đua hiếu thắng, lại vô cùng hấp tấp, dễ nổi nóng. Bắt hắn mỗi ngày ngồi bên bờ suối, một phần là để trui rèn tính tỉ mỉ, kiên nhẫn, một mặt khác, âm thanh nước chảy sẽ rèn luyện cho hắn tâm tình bình lặng, tập trung. Còn về phần tiểu tử Dương Quá kia, theo hắn từ hồi nhỏ, tính tình ra sao, hắn đều biết. Dương Quá thì hấp tấp, lại vô cùng hậu đậu, dễ gây hỏng việc. Bảo hắn bắt chim sẻ mỗi ngày để rèn luyện cho hắn sự khéo léo và phương pháp điều khiển khí lực. Môn nhân Cổ Mộ mà hậu đậu, sau này luyện công ắt gặp tai nạn, nên phải phòng tránh trước.

Còn về bản thân mình, Lăng Huyền Phong đau đầu không ngớt. Chỉ có 2 phương pháp duy nhất để tu luyện Cửu Dương Chân Kinh, đó chính là thông qua chiến đấu và cắn đan được. Chiến đấu thì phải đánh chết đối phương mới được điểm chân khí. Chẳng lẽ trong lúc đối luyện với Lăng Hiếu Kiệt và 2 người Dương Quá tiểu Long nữ thì ra tay đánh chết họ? Đùa à? Hắn cũng từng thử vào rừng đánh chết một vài động vật, nhưng kết quả là điểm chân khí nhận được quá thấp, không bõ. Còn về đan dược, hắn chỉ có cảm xúc muốn chửi mẹ nó. 1 vạn kim tệ 1 viên! Trước khi đi hắn đã mượn của gia tộc 50 vạn kim tệ. Trong đó 36 vạn hắn dành mua đan dược chỉ để tấn thăng lên 1 giai, làm chó hắn tiếc tiền không ngớt. Số tiền còn lại coi như lộ phí, đến đế đô còn phải tiêu pha nữa, chẳng lẽ mua hết đan dược để dùng? May sao hệ thống thông báo một câu, đó chính là sau khi vào học viện, có thể thông qua nhiệm vụ để đổi lấy đan dược, cụ thể là hoàn thành nhiệm vụ cho học viên sẽ được thưởng đan dược, mỗi lần 1-10 viên tùy theo nhiệm vụ được giao. Điều này làm cho hắn âm thầm thề sẽ vét sạch cái bảng nhiệm vụ của học viện Thiên Tinh!

- -------------------------------------

- Đinh! Phía trước có người! Số lượng: 10. Mục tiêu của họ: Chính là các ngươi! - Đang đi trên đường, hệ thống bất chợt lên tiếng.

Giật mình, Lăng Huyền Phong vội vàng bảo mọi người dừng ngựa. Tức thì phía trước hiện ra một đám người...

Lộp cộp! Lộp cộp!!!!!

Tiếng vó ngựa vang lên không dứt, khói bụi mù mịt.

- Có 10 người! Là sát thủ! Bọn chúng đến tìm chúng ta! - Lăng Huyền Phong thản nhiên nói

- Hả?!

3 người kinh hãi, nhìn về phía đám người trước mặt, ai ai cũng mặc một bộ hắc bào che kín mặt, ánh mắt lạnh lùng, sau lưng đều thống nhất mang theo trường kiếm. - Lăng tam thiếu! Lăng tứ thiếu! Bọn ta đợi các ngươi ở đây đã lâu!

Trong đám sát thủ, một tên đại hán giục ngựa đi tới trước, trông hắn cao to hơn những tên còn lại, hẳn chính là thủ lĩnh đám sát thủ.

- Không dám! Lại để cho các vị bày ra đội hình nghênh đón, Lăng mỗ cảm thấy thật vinh hạnh! - Lăng Huyền Phong cười nhạt. Nhưng phía sau hắn, Lăng Hiếu Kiệt thì căng thẳng, còn Dương Quá cùng tiểu Long nữ thì sắc mặt trắng bệch, vô cùng sợ hãi.

Nhíu nhíu đông lông mày rậm, tên thủ lĩnh cảm thấy có gì đó không đúng. 3 tên nhãi ranh kia thì không có vấn đề. Còn tên tam thiếu này, quá quỉ dị! Trông nét mặt hắn vô cùng bình tĩnh, dường như không coi bọn hắn ra cái gì. Nếu như chỉ là một đám mãng phu thông thường, hẳn sẽ khinh thường cười cợt hắn giả bộ. Nhưng bản thân đã hỗn trên giang hồ hơn chục năm, lưỡi kiếm đã đồ sát không biết bao nhiêu là mạng người, đã rèn cho hắn một tính cách vô cùng cẩn thận. Hắn không dám coi thường. Sư tử vồ thỏ cũng phải dùng toàn lực. Vạn nhất lật thuyền trong mương, thì chỉ có ôm hận mà đi đầu thai.

- Không hổ là thiếu gia một đại gia tộc, phong thái vô cùng tự tin! Khâm phục! Khâm phục!

- Các hạ quá khen! Không biết Hoàng gia chủ dạo này có khỏe chăng?
Đầu lĩnh sát thủ khựng lại một chút, nhưng rất nhanh tiếp lời:

- Nếu như các ngươi đã đoán ra được, vậy thì ta cũng không cần dấu giếm. Hoàng gia chủ đã trả một cái giá cao để mang đầu các ngươi về gặp hắn. Thực xin lỗi, hôm nay là ngày chết của các ngươi!

Lăng Huyền Phong hừ lạnh:

- Có bản lĩnh cứ phóng ngựa tới, bản thiếu gia tiếp hết!

- Rất có khí phách! Thôi được, thể theo nguyện vọng của khán giả, mỗ không làm theo thì lại có lỗi với tam thiếu nơi suối vàng. Các huynh đệ! Lên!

Choang!!!! Hyahhh!!!!

Đồng loạt rút kiếm, 10 tên sát thủ thúc ngựa lao về phía 4 người. Lăng Huyền Phong không dám chậm trễ, liền mau chóng phất tay vài cái...

Phập!! Phập! Phập! Phập!!

Tức thì chiến mã của 10 tên sát thủ trúng ám khí, ngã lăn ra đất chết ngay tại chỗ, còn 10 sát thủ thì nhanh chóng nhảy lên tránh thoát.

- 4 tên ở giữa giao cho ta. 3 người các ngươi lo 6 tên còn lại! - Lăng Huyền Phong quát.

Chương 123: Ngươi dùng kiếm pháp gì?

- 4 tên ở giữa giao cho ta, các ngươi lo 6 tên còn lại!

Không chờ cho đối phương kịp trả lời, Lăng Huyền Phong đã tung người lên lao về phía đối diện, quấn lấy 4 tên có tu vi cao nhất trong số 10 tên. Lăng Hiếu Kiệt, Dương Quá cùng tiểu Long nữ cũng rút kiếm nghênh chiến, có điều đây là lần đầu tiên chém giết sinh tử nên ít nhiều cả 3 người có chút run tay.

- Đối thủ của các ngươi là ta!!

Lăng Huyền Phong không để cho 4 tên sát thủ có cơ hội quấn lấy 3 người, liền chủ động lao lên nghênh chiến.

- Ồ? Lăng Tam thiếu không ngờ cũng có chút gan dạ, một mình nghênh chiến 4 người chúng ta?

Tên đầu lĩnh sát thủ lúc này cũng cảm thấy dường như mình đã tính sai một bước nào đó, nhưng tên đã lên dây, không thể không bắn, hắn thản nhiên nói.

- Hắc! 4 người các ngươi? Một mình ta là đủ. - Lăng Huyền Phong cười nhạt.

Cảm giác bất an càng lúc càng lớn, đặc biệt khi nhìn thấy Lăng Huyền Phong trấn định như vậy. Nhưng đã không còn đường lui, đầu lĩnh cắn răng gầm lên:

- Lên! 4 người chúng ta cùng lên!

- Ya!!!!!!!!!!!

5 người tức thì xông vào quần chiến. Làm cho bọn hắn kinh hãi là mặc dù bị 4 người vây công, nhưng Lăng Huyền Phong vẫn chiếm thế thượng phong, nhẹ nhàng hóa giải mọi đòn tấn công của bọn hắn.

- Kiếm tựa lưu quang!!!

Đầu lĩnh ra chiêu, đấu khí màu bạc bao trùm lên thanh kiếm, đồng thời chém ra, một đạo lưu quang chói mắt hiện lên, phóng về phía Lăng Huyền Phong.

- Tới tốt!

Phấn chấn tinh thần, Lăng Huyền Phong rút Ỷ Thiên Kiếm...

Keng!!!!

Đạo lưu quang đánh mạnh lên trên thân Ỷ Thiên Kiếm, nhưng cũng chỉ tóe lên một đốm lửa rồi vỡ tan tành.

- Không thể nào!

Đầu lĩnh kinh hô. Chiêu vừa rồi là một trong những tuyệt kỹ tất sát của hắn, kiếm quang ngưng tụ toàn bộ đấu khí sẽ trở nên vô cùng sắc bén. Hắn giết người vô số, trong đó không ít lần có những tên tự cho là đúng giơ kiếm đón đỡ, nhưng kết quả chỉ có một: Kiếm nát nhân vong. Không ngờ lần này chỉ làm tóe lên một tia lửa, thậm chí một vết nứt cũng không có? Bảo kiếm! Nhất định là bảo kiếm! Hơn nữa còn là loại cực phẩm! Ánh mắt hắn lóe lên dục vọng chiếm hữu, hắn cười gằn:

- Tốt lắm! Tốt lắm! Không ngờ Tam thiếu lại còn có thần binh bực này, không tệ! Thật đáng tiếc, nó lại sắp là của ta rồi! Mau giao nó ra đây, ta cho ngươi chết thoải mái chút.

Lăng Huyền Phong thản nhiên cười:- Ồ? Có hứng thú với kiếm của ta? Có bản lĩnh thì phóng ngựa qua đây, đừng ở đó phóng rắm nữa. Ha ha!!

- Không cần phải thách ta! Xem ra rượu mừng không uống, lại thích uống rượu phạt! Xem đây! Các huynh đệ! Giết!!!

Cả 4 tên sát thủ điên cuồng tấn công. Nhưng càng tấn công, chúng lại cảm thấy không đúng: Lăng Huyền Phong dường như rất khó nắm bắt. Mỗi lần bọn chúng ra chiêu, hắn đều né được. Hơn nữa có rất nhiều lúc bọn chúng ra chiêu sát thương lớn, hắn lại tung ra một kiếm. Đúng! Chỉ duy nhất một kiếm! Một kiếm coi chừng có vẻ đơn giản, có thể gạt ra dễ dàng. Nhưng không ngờ kiếm đó lại đâm vào điểm yếu của bọn chúng lúc ra chiêu, làm cho chúng bối rối thu chiêu lại, nếu không sẽ bị trọng thương. Nhận ra có điều không ổn, đầu lĩnh kinh hoàng hét lớn:

- Ngươi...!! Ngươi là đang dùng kiếm pháp gì?

Lăng Huyền Phong từ tốn nói:

- Đợi khi nào các ngươi sắp chết thì ta sẽ nói!

- Hừ! Lớn mật! Huynh đệ! Giết!!

4 tên sát thủ lại đồng loạt ra sát chiêu, nhưng làm cho bọn chúng tuyệt vọng chính là mỗi lần xuất chiêu vẫn bị một kiếm kia đánh cho bại lui. Hiện tại 4 tên có cảm giác nghẹn khuất, không có chỗ xả, mặt mũi tên nào tên nấy đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ.

- Hừ! Có giỏi thì đừng có dùng một kiếm kia, đấu với chúng ta 300 hiệp!

- Ha ha ha ha!!! Thích đấu 300 hiệp? Vậy thì phải xem ngươi còn sống tới lúc đó không đã! Xem đây! Long Ảnh Tung Hoành!

Không trung bỗng dưng nhiệt độ tăng lên chóng mặt, một cỗ nhiệt khí xộc vào mặt 4 tên sát thủ.

- Thật là nóng! - Đồng thời cả 4 tên trong đầu nghĩ.Phành! Phành! Phành! Phành! Phành!!!

Lăng Huyền Phong nhắm vào tên ngoài cùng, hắn là người mất cảnh giác nhất. Quả đúng như vậy, tên đó không cẩn thận bị hắn đánh trúng liên tiếp, thân thể bị trùng kích mãnh liệt.

Phành!!!!

Tên sát thủ bị đánh bật ra khỏi vòng chiến đấu, không kịp rên lên một tiếng, phun một ngụm máu, trực tiếp tắt thở. Thân thể hắn bốc lên nhiệt khí ngùn ngụt, vài giây sau bốc lên một ngọn lửa lớn, trực tiếp bị thiêu thành một đống tro tàn.

- Lão Nhị!!!!!

- Nhị ca!!!

3 tên sát thủ sợ hãi hét lớn. Bọn chúng sợ hãi rồi, không ngờ Lăng tam thiếu lại mạnh đến vậy, lão Nhị trong nhóm bọn hắn tu vi đã đạt tới Võ Vương Thất giai, không ngờ lại không chịu nổi một kích. Nuốt vào một ngụm nước bọt, đầu lĩnh khó khăn thở ra một câu:

- Ngươi... Ngươi là Võ Tông?

Sau khi nói ra, chính hắn cũng cảm thấy kinh hãi! Võ Tông? Hơn nữa lại trẻ tuổi đến vậy? Đế quốc này lại có được mấy người, hơn nữa ai mà chẳng phải là thiên chi kiêu tử? Lần này bọn hắn đã chọc phải ai a?

- Ừm... may mắn đạt được Võ Tông nhị giai mà thôi...

May mắn? Lại còn "mà thôi"??? Con mẹ nó ngươi còn dám thở ra câu thối hoắc như vậy? Cả 3 tên sát thủ đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Xem ra lần này chạy trời không khỏi nắng.

- Ta thấy là vui đùa cũng đủ rồi. Các vị! Sau này xuống suối vàng, đầu thai rồi nhớ tránh ta ra nhé! Xin chào, không tiễn!

Dứt lời, hắn đột ngột rút kiếm, chém ngang một nhát thật nhanh

Leng keng!!!

Cả 3 tên sát thủ đánh rơi vũ khí xuống đất, đồng thời ôm lấy cổ họng, từ trong kẽ hở ngón tay, máu tươi phun ra như suối.

- À đúng rồi! Trước khi các ngươi hồn phi thiên ngoại, ta có thể giải đáp cho câu hỏi lúc nãy: Ta vừa rồi chính là dùng môn phái của ta Trấn Phái võ công: Độc Cô Cửu Kiếm - Phá Kiếm Thức!!! Đây chính là thức có thể hóa giải mọi loại kiếm pháp trên đời. Các ngươi dùng kiếm đối phó ta, chính là muốn chết!

Phá Kiếm Thức!! - Một chiêu thức của Độc Cô Cửu Kiếm mà khi ở nhà hắn quay thưởng nhận được!

- Độc Cô Cửu Kiếm... khặc.... tên.... r...rất...hay.....!!

Đầu lĩnh sát thủ ngã xuống, chết không nhắm mắt.

Chương 124: Giết? Hay không giết?

Tê!!!!!!!!!!!

Bên ngoài chiến trường, trong một tàng cây gần đó, có 3 thân ảnh đang đứng. Cả 3 người không ngờ chỉ đứng trên lá cây! Hơn nữa lại còn đung đưa theo nhịp gió thổi!

- Đại ca! Tiểu tử kia quá tà môn!

Một người trong số đó bất chợt lên tiếng. Người được hắn kêu là đại ca vấn đang đứng nhìn, một lúc sau lên tiếng:

- Kiếm pháp thật tinh diệu! Tên rất hay! Độc Cô Cửu Kiếm? Độc Cô? Hắn là người có quan hệ với Độc Cô gia?

Người thứ 3 trầm ngâm lên tiếng:

- Hẳn là không phải. Độc Cô gia từ trên xuống dưới, già trẻ lớn bé mặt mũi ra sao, chúng ta đều biết cả. Hắn trông rất xa lạ, chắc chắn không phải người Độc Cô gia. Có lẽ người dạy cho hắn mới có tên là Độc Cô, còn là người nào thì,.... ài...

Hắn day day trán, vẻ mặt đăm chiêu. Trong lúc này hắn đang soát lại trong trí nhớ từng người từng người một trong Độc Cô gia, nhưng làm hắn thất vọng là không có ai phù hợp với tiêu chuẩn này. Cao thủ kiếm pháp Độc Cô gia, người nào hắn cũng biết, nhưng có kiếm pháp bậc này, hắn lại không biết.

- Xem ra chúng ta không cần thiết phải vào ứng cứu, lặng yên xem kỳ biến.

- Vâng!

Cả 3 người đều tới lúc Lăng Huyền Phong chạm mặt đám sát thủ. Vốn còn muốn xông vào cứu người, nhưng việc Lăng Huyền Phong một chiêu giải quyết 4 tên sát thủ mạnh nhất khiến bọn hắn dừng chân, không tiến lên.

Quay lại chiến trường, lúc này, Lăng Huyền Phong đã giết chết 4 tên sát thủ, đồng thời trong đầu, hệ thống lên tiếng:

- Đinh! Giết chết sát thủ số 2, tu vu Võ Vương thất giai nhận được chân khí 200% kinh mạch tăng lên 2 chu thiên. Giết chết sát thủ số 4, tu vi Võ Vương nhị giai, nhận được chân khí 100%, kinh mạch tăng lên 1 chu thiên. Giết chết sát thủ số 3, tu vi Võ Vương lục giai, chân khí tăng lên 200%, kinh mạch tăng lên 2 chu thiên. Giết chết sát thủ số 1, tu vi Võ Vương Cửu giai đỉnh, nhận được chân khí 400$, kinh mạch tăng thêm 4 chu thiên. Tổng cộng nhận được: 9 chu thiên. Tu vi kinh mạch hiện tại: Đệ Ngũ Dương tầng thứ nhất, 45 chu thiên.

Haizzzz, mỗi lần tăng lên đều lẹt đà lẹt đẹt như vậy, biết bao giờ mới lên cao được đây? Thở dài, hắn quay qua chiến trường chỗ tứ đệ và 2 người Dương Quá, tức thì hắn nhíu mày.

Tứ đệ của hắn thì kiếm pháp đã lĩnh ngộ được, nhưng thi triển có chút trúc trắc, không liền mạch, mỗi lần ra chiêu lộ ra quá nhiều sơ hở, cũng may ngay sau đó hắn đã lấp lại được. Còn về Dương Quá cùng tiểu Long nữ, song kiếm hợp bích đã có chút bộ dáng, nhưng hắn lại cảm thấy có chút không ổn. Bọn họ mỗi lần ra tay trước khi mũi kiếm gây sát thương cho đối thủ lại có chút chậm lại, khiến đối phương có thời gian né đi, thi triển chiêu thức khác đánh úp, lại chật vật đón đỡ. Hắn quát lớn:

- Tứ đệ! Ra chiêu không cần suy nghĩ nhiều! Hãy cảm thụ bằng kiếm! Đừng có suy nghĩ phải ứng phó như thế nào! Cứ để cho kiếm pháp trôi chảy là được!

Lăng Hiếu Kiệt giật mình, hắn rốt cục đã hiểu kiếm pháp của mình khiếm khuyết chỗ nào! Cuồng phong khoái kiếm! Chú trọng nhanh, chuẩn, độc! Hắn trước tới giờ vẫn chỉ chú ý tới chuẩn, còn nhanh với độc thì hắn vô tình hay hữu ý bỏ qua. Tức thì hắn vứt bỏ tạp niệm, tay cầm kiếm từ từ cảm nhận chuyển động của đối phương. Rốt cục hắn hét lớn:- Đây rồi!

Phập!!!!! A!!!!!!!!

Một tiếng hét thảm vang lên, tên sát thủ không kịp đón đỡ, bị một kiếm chặt đứt cánh tay phải. Hắn ngã xuống đất ôm lấy vết thương, sắc mặt trắng bệch.

- Huynh đệ!!!! Ta phải giết ngươi!! Yaaaa!!!!

Tên sát thủ còn lại tức giận, hắn điên cuồng tấn công. Lăng Hiếu Kiệt cũng hoành kiếm đón đỡ. Cũng may tu vi 2 người chênh lệch không nhiều, nên thế trận có chút ngang tài ngang sức. Điên cuồng tới mất đi lý trí, tên sát thủ chỉ biết dồn đấu khí vào kiếm mà chém, không cần thi triển chiêu thức hoa mỹ gì cả, thể lực của hắn tiêu tan nhanh chóng. Trái lại, Lăng Hiếu Kiệt vừa đỡ vừa tránh, mỗi lần thi triển kiếm chiêu đều dùng lực vừa đủ, không cần quá sức, nên thể lực vẫn còn kha khá. Rốt cục, tên sát thủ thở hồng hộc, hai tay run run, đấu khí hắn đã cạn kiệt, thể lực cũng không còn, tay cũng không còn nâng nổi kiếm lên nữa.

- Ta... hộc.. hộc... phải.... giết...

Phập!!

- Ngươi nói quá nhiều!

Lăng Hiếu Kiệt lạnh lùng nói, một kiếm đâm xuyên tim. Tên sát thủ ngã gục xuống, chết ngay tại chỗ.- Tiểu tử Dương Quá kia! 2 ngươi nghe rõ cho ta! Cho các ngươi 2 khắc, phải giải quyết bọn chúng cho ta, nếu không sau này đừng có theo ta lăn lộn! - Lăng Huyền Phong lạnh lùng nói.

Dương Quá cùng tiểu Long nữ giật mình. Bọn họ chiến đấu tuy 2 người đánh 4, nhưng vẫn chiếm thượng phong. Chỉ có điều, từ trước tới nay, chưa bao giờ cầm vũ khí giết người, nên trong tâm có chút mềm lòng, mỗi lần ra kiếm đều không hạ được tử thủ, thế cho nên mãi không kết thúc được trận chiến. Lăng Huyền Phong hét lên, làm họ chảy mồ hôi lạnh, rốt cục cắn răng, quyết tâm một lần...

- Cầm bút sinh hoa!!!!

2 người đột ngột tung kiếm chiêu, liên miên không dứt. 4 tên sát thủ chỉ đỡ được 2 chiêu, sau cùng bị đánh văng kiếm ra ngoài, bản thân dính liền 7-8 nhát chém, ngã lăn ra mặt đất.

Lăng Hiếu Kiệt hít một hơi. Hắn thầm may mắn lần trước tỉ thí 2 người kia không dùng chiêu này, nếu không bây giờ người hắn chắc toàn sẹo là sẹo.

Nhìn thấy 5 tên sát thủ bị mất sức chiến đấu phía trước, Lăng Huyền Phong ra lệnh:

- Giết chúng!

Dương Quá cùng tiểu Long nữ nhìn nhau, tay run run. Từ trước tới nay, tới một con gà bọn họ còn chưa giết qua, huống chi đây là người sống sờ sờ.

- Đừng! Đừng giết ta! Làm ơn...

Một tên trong số 5 sát thủ vẻ mặt sợ hãi, run run lên tiếng. 2 người nhìn nhau, trong mắt cảm nhận được sự không đành lòng.

- Mau hành động! Chúng ta không có nhiều thời gian! - Lăng Huyền Phong lạnh giọng. Vốn Lăng Hiếu Kiệt còn định tiến lên giải quyết, nhưng lại bị cản lại.

- Đừng ra tay! Cửa ải này, bọn hắn phải vượt qua, nếu không sau này cũng đừng nói tới tung hoành giang hồ nữa!

Tiểu Long nữ nhìn tên sát thủ đang sợ hãi trước mặt...

Giết? Hay không giết? Giết... Không giết.....

Đấu tranh tâm lý một hồi, rốt cục nàng cắn răng, nhắm mắt, một kiếm đâm ra...

Chương 125: Là ai phái tới?

Tiểu Long nữ 2 mắt nhắm chặt, một kiếm đưa ra...

Hự!!!!

Một sát thủ bị một kiếm xuyên tim, hắn nằm lăn ra đất, 2 mắt trợn tròn, tuyệt khí bỏ mình.

- Ai cho ngươi nhắm mắt lại? Mở mắt ra, tiếp tục cho ta! - Lăng Huyền Phong vô tình quát lớn.

Tiểu Long nữ 2 hàng nước mắt chảy dài, mặc dù nàng vô cùng không muốn, nhưng lệnh của thiếu gia, nàng không thể không nghe. Hơn nữa, ngay từ đầu thiếu gia cũng đã nói, con đường tu hành, không tránh được giết chóc, nếu không phải bây giờ, sau này cũng phải làm vậy. Trấn định tâm thần, nàng nhìn sang tên sát thủ bị cụt tay. Hắn bây giờ máu đã ngừng chảy, sắc mặc trắng bệch, nàng chưa kịp vung kiếm, hắn đã tắt thở. Thở nhẹ một tiếng, nàng quay sang tên thứ 3.

- Hắc hắc! Tiểu nương bì! Ngươi không dám làm thế đâu! Mau bỏ kiếm xuống đi! Hắc hắc hắc!

Tên sát thủ này dường như đã biết kết cục phải chết của mình, hắn bỗng trở nên điên cuồng, buông lời khiêu khích, nhưng khí thế của hắn lại càng lúc càng tăng lên, ép cho tiểu Long nữ không thể thở. Nếu tính ra, tiểu Long nữ chỉ có tu vi tương đương Đại Võ Sư tam giai, trong khi tên sát thủ kia lại là Đại Võ Sư thất giai, chênh lệch về cấp độ là không thể bàn cãi. Khí thế của hắn càng lúc càng lớn, khiến cho đôi chân tiểu Long nữ càng lúc run rẩy càng mạnh. Nhưng nàng vẫn cắn răng tiến tới, từng bước từng bước...

- Ngươi không dám..... hự!!!!!!!!

Chưa nói hết câu, hắn đã bị một kiếm đâm thủng cổ họng, chỉ khục khục vài tiếng rồi chết.

- Được rồi! Ngừng ở đây! Dương Quá, đến lượt ngươi. Hãy nhớ kĩ cho thiếu gia: Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân. Ngươi phải nghĩ tới, nếu như trong một phút mềm lòng, ngươi tha cho hắn, nhưng hắn bất ngờ bắt được tiểu Long nữ, ngươi nghĩ hậu quả nó sẽ ra sao? Nàng sẽ phải chịu kết cục gì? Chúng ta sẽ bị bọn hắn tra tấn ra sao?

Hàng loạt câu hỏi như búa tạ gõ vào tâm khảm Dương Quá. Từ nhỏ tới lớn, hắn đi theo thiếu gia. Khi nam bá nữ, hắn chủ yếu nói cho mạnh miệng, chứ chưa bao giờ dám động thủ đánh người, nay đi trên con đường võ đạo, là sát phạt quyết đoán, là đánh đánh giết giết. Nếu như không có tâm thế sẵn sàng giết người, vậy thì sau này phần thua thiệt sẽ thuộc về hắn.

Yaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hét lên một tiếng điên cuồng, Dương Quá vung kiếm lên, 2 đầu người bay lên, theo đó là 2 cột máu bắn xối xả.

Leng keng!!! Ọe!!!!!!!!!

Buông kiếm xuống đất, Dương Quá cùng tiểu Long nữ 2 người đồng loạt ôm bụng nôn thốc nôn tháo, nôn hết mọi thứ trong dạ dày, càng nghĩ càng buồn nôn.

- Thiếu gia... ta.... - Dương Quá dường như muốn nói gì đó.

- Sao? Hối hận rồi? Ngươi muốn trở lại cuộc sống năm xưa? - Lăng Huyền Phong nhàn nhạt hỏi.

- Không phải... thiếu gia... ta... từ nay, ta không muốn thành kẻ yếu... Nhưng, hôm nay ta đã giết người, như vậy... ta đã thành người xấu sao?

Nghe thấy vậy, Lăng Huyền Phong phì cười, hắn lắc lắc đầu vỗ vai Dương Quá:

- Quá nhi, nhớ lời ta nói: Trên đời này không có người tốt và người xấu, chỉ có quyền lực và những kẻ quá yếu đuối để có được nó. Nếu ngươi đã chiến thắng thì ngươi không cần phải giải thích. Nếu ngươi thua, cũng không cần thiết phải giải trình! Đừng bao giờ làm kẻ quân tử! Kẻ quân tử luôn luôn chết sớm. Bởi vì đối phương sẽ lợi dụng mọi thứ để dồn ngươi vào chỗ chết! Và cũng đừng làm anh hùng, bởi vì, kẻ sống sót trên chiến trường chỉ là những "kẻ mạnh" và "thằng hèn"... Thực tế thì anh hùng luôn luôn chết.

- Vậy, thiếu gia... ngươi...

- Ha ha! Quá nhi ơi là Quá nhi, ngươi đã thấy thiếu gia bao giờ tự nhận mình làm anh hùng chưa? Ta tự nhận mình là kẻ gian ác, lợi dụng mọi điều kiện có thể để dồn địch nhân vào chỗ chết, không từ thủ đoạn, còn hơn là để cho bọn hắn sống mà quấy nhiễu ta sau này. Ngươi cũng nên làm quen với điều đó. Môn nhân Cổ Mộ không thích tạo sát nghiệp, điều này đúng, nhưng họ cũng không ngại giết người, điều này, lại càng chuẩn xác!

3 người cùng suy nghĩ những lời Lăng Huyền Phong vừa nói, rốt cục, Lăng Hiếu Kiệt phun ra một câu:

- Tam ca.. lời ngươi nói...

- Sao? Có gì không đúng à?- Ta... ài.. lời ngươi nói... nghe có vẻ khá vô lý, nhưng lại rất thuyết phục...

Lăng Huyền Phong tắt tiếng...

- -------------------------------------------

- Đại ca, bây giờ tính sao?

Trong bụi cây phía xa, một trong ba người thần bí lên tiếng.

- Về đế đô đi, dù sao ở đây cũng không còn việc của chúng ta nữa.

- Vậy còn tiểu tử kia?

- Tạm thời không cần để ý. Áng theo tuổi tác, có lẽ lần này bọn hắn đến học viện Thiên Tinh nhập học, sau này không thiếu cơ hội gặp mặt ở đế đô!

- Vâng!

Nương theo một làn gió, thân ảnh 3 người cùng biến mất!

Nhìn về phía vị trí 3 người vừa bỏ đi, Lăng Huyền Phong nhíu mày:

- Bọn hắn là ai? Đến đây có mục đích gì?

Ngay từ đầu hệ thống cũng đã phát hiện ra 3 người nọ, Lăng Huyền Phong liền để tâm cảnh giác, dù sao 3 người, thấp nhất trong đó cũng là Võ Tông Ngũ giai! Nhưng qua hồi lâu, bọn họ vẫn không có động tĩnh gì, rồi một lúc sau đều bỏ đi, hắn thở ra một hơi, không biết lai lich 3 người này như thế nào.

- Được rồi! Thu thập thoáng một chút, nghỉ ngơi một đêm, mai xuất phát!- Tam ca! Huynh không tò mò xem bọn chúng là do ai phái đến sao? - Lăng Hiếu Kiệt hỏi.

Không nói gì, Lăng Huyền Phong đưa cho hắn xem một mảnh da dê, trên đó viết:

Lần này 2 thiếu gia Lăng Gia đều đi đến học viện Thiên Tinh, các ngươi mau chóng đuổi theo, xử lý gọn. Tình báo cho biết, bọn hắn sẽ không có trưởng lão hay hộ vệ nào đi theo. Xong việc, hủy thi diệt tích, tránh đi một thời gian!

Mảnh da dê này hắn lấy được trên người tên đầu lĩnh. Giọng điệu rất quen thuộc, xem ra phái 10 tên này đến đây, cùng với 4 tên lần trước, đều là cùng 1 người.

- Đệ thử đoán xem?

- Ách! Huynh hỏi ta? Ừ thì... lúc nãy huynh có nhắc đến Hoàng Gia, tên đầu lĩnh kia liền tự nhận, chẳng lẽ là bọn hắn?

- Đệ có chắc không?

- Cũng tới 7 thành. Dù sao, lúc nãy bọn chúng đinh ninh rằng có thể giải quyết được chúng ta, cho nên nói ra sự thật. Dù sao, chúng ta không thoát được, ai ngờ...

- Ừm, nếu như là người ngoài cuộc, phán đoán như vậy, rất có lý. Tuy nhiên, đệ quên mất một việc.

- Chuyện gì?

- Bọn hắn là sát thủ?

- Như vậy thì sao?

- Đệ đệ ngốc của ta. Sát thủ, là giết người để kiếm tiền, đệ hiểu không? Bọn hắn không ngu ngốc đến nỗi sẽ nói ra lão bản sau màn đâu, kể cả khi con mồi của bọn hắn không có đường thoát đi chăng nữa. Đây là để đảm bảo bí mật tuyệt đối. Bọn hắn sợ rằng cho dù có giết được chúng ta, nhưng biết đâu có người khác ở phụ cận, biết được chân tướng thì sao?

- Như vậy không phải là Hoàng gia sao?

- Có thể có, có thể không. Tạm thời chúng ta vẫn chưa có chứng cứ, nên không thể vội kết luận. Có thể là Hoàng gia, Dương gia, thậm chí Kim gia, 3 gia tộc này đều có mâu thuẫn với Lăng gia. Chỉ cần có cơ hội, bọn hắn nhất định sẽ không từ thủ đoạn đâu. Hơn nữa còn một điểm trong mảnh da dê này ta nghĩ đệ đã bỏ qua.

- Điểm gì?

- Tình báo của bọn chúng! Bình thường, một đệ tử đại gia tộc ra ngoài, cho dù không có một hộ vệ bên cạnh, cũng chắc chắn sẽ có một lực lượng bí mật đi theo. Tại sao bọn chúng biết chúng ta đi một mình?

- Huynh nói... Lăng gia có nội gián? - Lăng Hiếu Kiệt kinh hãi.

- Chính xác!

- Vậy.. phải báo lại cho đại bá cùng gia gia đi!

- Hắc hắc! Bọn họ thật ra đã biết từ trước rồi, cho nên, chuyện này chưa tới lượt chúng ta quản. Việc trước mắt chính là đệ phải nâng cao thực lực lên, tránh sau này lại vướng tay vướng chân. Hiểu chưa?

- Ta... được rồi, nghe theo huynh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau