TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Thiên Vương truyền thừa

- Nhớ kỹ! Hài tử! Bằng mọi giá ngươi phải tiêu diệt Trụ Vương! Ngươi chắc chắn sẽ làm được, bởi vì ngươi là người hắn đã chọn!

Lăng Huyền Phong cười khổ. Đúng là ta đã được chọn, nhưng cái chính là bây giờ ta quá yếu a! Đi tìm bọn hắn khác nào tìm chết?

Dường như cảm thấy sự lo âu của hắn, Lăng Hi Trì trấn an:

- Đừng lo! Theo như tính toán của ta, ít nhất trong vòng 5 năm tới Văn Trọng sẽ không hồi sinh được Trụ Vương, bởi vì tam phách của hắn chưa hấp thu đủ linh khí. Đây chính là cơ hội của ngươi! Nâng cao thực lực của mình, đối đầu với bọn hắn! Thôi, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, rất nhanh ta sẽ biến mất. Truyền thừa của hắn, lát nữa sẽ được đưa tới cho ngươi, hãy tận dụng nó thật tốt!

Thân ảnh của Lăng Hi Trì mờ dần, cuối cùng biến mất. Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, rồi có một lực hút cưỡng ép đẩy hắn ra khỏi huyễn cảnh.

................

- Bịch!!!!!

Ngã xuống một bãi cỏ, Lăng Huyền Phong mở mắt. Trước mắt hắn chính là gương mặt thân thuộc của Lăng Phiêu, bên cạnh còn có Lăng Phiên Hùng đang lo lắng nhìn hắn.

- Ra rồi! Tất cả đã ra rồi!

Lăng Bạo chấn kinh. Lần này nhanh hơn so với những lần trước! Trước đây, phải tốn ít nhất 3 ngày mới ra hết, nhưng không ngờ, chỉ nửa ngày, tất cả đám người trẻ tuổi đi vào đều bị đẩy ra đồng loạt. Hơn nữa, mặt mày tên nào tên nấy đều ủ rũ như gà trống bại trận. Chẳng lẽ... thất bại rồi??

- Haizz! Lại một lần thất bại, xem ra vẫn chưa tìm được người đó. - Lăng Bạo nghĩ thầm, sau đó quát lớn:

- Tất cả nghe đây! Lần khảo nghiệm này đã kết thúc, xem ra.... ài... ta rất tiếc phải thông báo rằng các ngươi đã đánh mất cơ hội một đời này.... - Càng nói giọng lão càng lúc càng không đành lòng nhìn đám đệ tử.

Tất cả mọi người đều cúi đầu xấu hổ, chỉ có Lăng Huyền Phong dõng dạc đứng dậy:

- Hừ! Thất bại thì thất bại! Gia gia! Lăng gia chúng ta đã chứng minh: Không cần truyền thừa, đệ tử Lăng gia vẫn là giỏi nhất!

- Đúng! Lăng gia là số một!

- Tam thiếu nói đúng!

- .......Các đệ tử khác phấn chấn tinh thần. Đúng vậy! Dù không có truyền thừa, Lăng gia ta vẫn là số một, còn sợ bố con thằng nào? Lăng lão gia tử trong mắt hiện ra một tia hài lòng:

- Được! Không hổ là con cháu Lăng gia chúng ta! Thắng không kiêu, bại không nản! Tất cả theo ta về! Hôm nay lão phu mở yến tiệc mừng các ngươi!

Trong tiếng reo hò, mọi người lục đục kéo nhau về, chỉ có Lăng Huyền Phong đứng nhìn vào vách núi, Lăng Phiêu thấy vậy khuyên nhủ:

- Nhi tử, ngươi đừng buồn! Cho dù không đạt được truyền thừa, nhưng...

- Phụ thân, không phải vậy, ta đang suy nghĩ về những điều tổ nãi nãi nói!

- Tổ nãi nãi? Ý ngươi nói là Lăng Hi Trì lão tổ tông? Nhi tử! Chẳng lẽ.... - Hình như đoán ra được cái gì, Lăng Phiêu cảm thấy chấn động.

- Phụ thân, việc này không nên nói ở đây.

- Đúng đúng, về nhà rồi nói!

- ------------------------------------------------Sau yến tiệc, Lăng Phiêu kéo theo Lăng Phiên Hùng đi tìm Lăng Huyền Phong, sau khi đuổi hết hạ nhân ra ngoài, hắn mới hỏi:

- Nhi tử! Có phải ngươi đã nhận được truyền thừa?

Nghe Lăng Phiêu hỏi mà Lăng Phiên Hùng suýt chút nữa ngã lăn ra đất.

- Cái gì? Phong nhi? Ngươi đã nhận được truyền thừa? - Lăng Phiên Hùng hai mắt trợn trừng như 2 con ốc nhồi, nhìn chất nhi của hắn với vẻ không tưởng tược được.

Lăng Huyền Phong trả lời:

- Đúng thế, con đã nhận được, hơn nữa lại còn biết được một bí mật kinh thiên!

Thế là hắn kể cho 2 người nghe lại những gì Lăng Hi Trì đã nói. Nghe xong, 2 người sắc mặt trầm xuống.

- Xem ra, đại lục sắp lâm vào hạo kiếp. Nhưng chỉ có một mình Lăng Gia ta làm gì được cơ chứ?

- Đại bá! Không phải chỉ có Lăng Gia. Chuyến này, ta sẽ cố gắng tập hợp giang hồ hào kiệt, cùng giúp ta vượt qua tràng cảnh này.

- Nhưng mà.. bọn hắn có tin ngươi hay không?

- Người yên tâm! Đừng quản ta, hãy để ta phóng tay làm một lần. Về phần 2 người, cố gắng âm thầm tích súc lực lượng, với đệ tử Lăng Gia làm nòng cốt. Đến lúc đó, cho dù không thắng được, cũng phải kéo theo vài cái đệm lưng! - Lăng Huyền Phong lạnh lùng nói.

2 huynh đệ nhìn nhau, rốt cục thở dài. Xem ra chỉ còn cách đó mà thôi.

- Đúng rồi, nhi tử! Vậy còn truyền thừa?

- Đang ở đây!

Lăng Huyền Phong nói, rồi giơ ra trước mặt 2 người một quyển sách...

Chương 117: Tuyệt thế thần công

Sau khi đuổi 2 huynh đệ Lăng Phiên Hùng đi, Lăng Huyền Phong đóng cửa lại, đồng thời phân phó cho Dương Quá (aka Ngô Tam Nhi) rằng mình sẽ phải bế quan một thời gian, trước ngày khởi hành tới học viện sẽ xuất quan.

Ngồi xếp bằng trong phòng, Lăng Huyền Phong tập trung tinh thần nhìn vào quyển sách trong tay hắn. Bề ngoài, đây chỉ là một quyển sách bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng đây chính là kỳ ngộ trong miệng Phù Đổng Thiên Vương, ắt có chỗ bất phàm. Nhẹ nhàng lật quyển sách ra, nhắm mắt lại, rồi sau đó từ từ mở mắt ra, bỗng dưng hắn trợn mắt:

- Kháo! Vậy mà không có chữ???!!

Quyển sách hoàn toàn trống trơn, một nét chữ cũng không có! Hay là cái này chỉ làm chim mồi? Kỳ ngộ thật nằm ở chỗ khác?

- Đê ma ma! Hay cái này là Vô Tự Thiên Thư trong truyền thuyết?

Càng nghĩ càng có lý, Lăng Huyền Phong trợn mắt lên nhìn vào mấy trang giấy trắng, cầu mong chính mình là người có duyên. Bởi vì trong phim, tiểu hòa thượng Khai Tâm kia chỉ cần nhìn qua một cái là có thể nhìn thấy văn tự trong đó.

Căng mắt ra nhìn không chớp lấy một cái, một lúc sau, 2 mắt hắn đỏ lừ.

- Đệt! Không phải Vô Tự Thiên Thư! Cho dù có phải thì lão tử cũng không phải là người có duyên! Phắc!

Lọ mọ một hồi, hắn nằm vật ra giường, mong chờ một hồi lâu, hóa ra lại là kỳ ngộ xịt! - Lăng Huyền Phong chửi thề.

- Ê! Chú em thử cách nhỏ máu vào chưa? - Hệ thống một bên lên tiếng- Trích máu nhận chủ? Đúng rồi! Trích máu nhận chủ! - Hưng phấn ngồi dựng dậy, hắn chợt nhớ ra trong nhiều cuốn tiểu thuyết, báu vật phải có máu của người mới tiến hành nhận chủ, rồi sau đó phát huy ra công năng của mình.

- À mà, chỉ cần nhỏ máu đúng không? Có cần niệm chú gì không ta? - Lăng Huyền Phong gãi đầu gãi tai

- Ai mà biết? Cứ thử xem nào - Hệ thống trợn mắt lên nói.

- Ài... kệ mợ nó... liều!

Rút ra một thanh phi đao, hắn nhẹ nhàng cắt một vết ở đầu ngón tay, sau đó nhỏ máu xuống quyển sách.
Tách! Tách! Tách!

Máu tươi của hắn nhỏ xuống trang sách. Thật là kỳ lạ! Dường như quyển sách đang hút lấy máu của hắn, những giọt máu rơi xuống đều biến mất không có tăm hơi! Phấn chấn tinh thần, hắn nhỏ thêm vài giọt...

Tách! Tách! Tách!

Lại thêm vài giọt máu. Một lúc sau quyển sách ngừng hấp thu lấy máu của hắn. Ngừng nhỏ máu xuống, hắn yên lặng chờ....

Bất chợt!

Xùy!!!!! Onggg!!!!!!!!!!!

Quyển sách vang lên một tiếng kêu như chuông ngân, sau đó ánh sáng phát ra chói lọi, biến thành một đạo lưu quang, chui vào trong đầu Lăng Huyền Phong.

Trong đầu hắn bây giờ xuất hiện thêm một quyển sách, giống với quyển sách nọ. Nhưng khác ở chỗ là lần này có 4 chữ viết trên đó. Khi nhìn thấy chữ viết, Lăng Huyền Phong suýt ngất!

Cửu Dương Thần Công!

Chương 118: Hệ thống tu luyện mới

Nhìn thấy 4 chữ to đùng "Cửu Dương Thần Công" trên bìa quyển sách, Lăng Huyển Phong muốn ngất ngay tại chỗ.

Công pháp cực phẩm trong cực phẩm!

*Cửu Dương Chân Kinh tương truyền được ghi lại bên trong mép cuốn Lăng Già Kinh, được Giác Viễn thiền sư - một người gác Tàng kinh các trong Thiếu Lâm tự - phát hiện. Lăng Già Kinh là một quyển kinh Phật được viết bằng chữ Phạn của Đạt Ma sư tổ nên Giác Viễn cho rằng Cửu Dương Chân Kinh là của Đạt Ma sư tổ để lại. Cửu Dương Chân Kinh lần đầu được nhắc đến là khi Giác Viễn thiền sư truy đuổi Doãn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử đến Hoa Sơn ở phần cuối Thần điêu hiệp lữ. Doãn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử trong khi tạm lánh ở Thiếu lâm tự đã ăn trộm bộ sách này và đã bị Giác Viễn truy đuổi để đòi lại. Tuy nhiên, hai người này đã khéo léo giấu bộ sách vào bụng con vượn trắng nên dù Giác Viễn được sự trợ giúp của Quách Tương và Trương Quân Bảo vẫn không thể tìm thấy và buộc phải quay về. Về sau, Doãn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử bỏ trốn đến dãy Côn Luân thì đánh nhau để tranh giành bộ kinh đến mức cả hai cùng kiệt sức mà chết. Trước khi chết, họ có lời nhờ "Côn Luân tam thánh" Hà Túc Đạo chuyển lời đến Giác Viễn về sách là "Sách để trong hầu" (hầu chỉ con khỉ già) nhưng do kiệt sức phát âm không nổi, cộng thêm Hà Túc Đạo là người Tây Vực không hiểu tiếng Hán lắm nên nghe nhầm là "Sách để trong dầu" nên cả Giác Viễn lẫn Thiếu Lâm tự đều không hiểu và bộ sách đã gần như bị thất truyền. Gần một trăm năm sau, trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Trương Vô Kỵ khi bị kẻ thù truy đuổi trên núi tuyết Côn Luân đã vô tình lạc vào thung lũng nơi ở của con vượn già có chứa kinh thư Cửu Dương Chân Kinh trong bụng. Ở đó, Vô Kỵ đã mổ bụng cứu con vượn già và đã học được toàn bộ nội công Cửu Dương Thần Công trong bộ sách này.

Nếu như Cửu Âm chân kinh là bí kíp hướng dẫn cách tu tập nội công và các chiêu số võ công thắng địch, chú trọng vào thuộc tính Âm Nhu, thì Cửu Dương Chân Kinh lại là bí kíp thuần túy tu luyện nội lực. Theo mô tả của Kim Dung, khi luyện thành Cửu Dương Chân Kinh thì trong mình người học sẽ có được nội công Cửu Dương Thần Công hùng hậu vào loại bậc nhất mà không môn nội công nào khác có thể vượt qua. Cửu Dương Thần Công được xem là môn nội công chí dương trong thiên hạ, mang tính Dương Cương, nhưng do phát triển dựa trên Cửu Âm Chân Kinh nên có âm dương bổ trợ, cương nhu hòa hợp. Nội lực Cửu Dương Thần Công sinh ra gần như là liên miên bất tuyệt, có thể hóa giải được những nguồn nội công mang tính âm-hàn như Huyền Minh thần chưởng hay Huyễn Âm Chỉ, đồng thời phản kích lại tỉ lệ thuận với độ mạnh của lực tấn công bên ngoài. Cửu Dương Thần Công còn có thể giúp người luyện hoán gân chuyển cốt, khiến cơ thể bách độc bất xâm. - Nguồn: Wikipedia

- Đinh! Phát hiện tuyệt thế nội công Cửu Dương Chân Kinh! Phải chăng muốn học? Lưu Ý! Nếu như học Cửu Dương Chân Kinh, nội công của môn phái hiện tại sẽ bị giảm xuống tầng 1 và không thể sử dụng được nữa!

- Học! Học ngay! Chỉ có thằng ngu mới không học! - Lăng Huyền Phong 2 mắt đỏ ngầu. Cửu Dương Thần Công, đây chính là Cửu Dương thần công hàng thật giá thật đó! Tạ ơn tổ gia gia để lại cho tôn tử kỳ ngộ lớn như thế này.

- Đinh! Do Cửu Dương Chân Kinh có phương pháp tu luyện khác biệt so với các loại công pháp hiện có của hệ thống, cho nên hệ thống sẽ tiến hành cập nhật ngay lập tức, thời gian dự kiến: 01 ngày!

Nói xong, không kịp để cho Lăng Huyền Phong phản ứng, hệ thống ngay lập tức tiến hành cập nhật, gọi bao nhiêu câu cũng không trả lời.

- Ài.... còn 1 ngày rảnh rỗi, không biết làm gì đây, dù sao cũng không có việc gì để làm, ngủ vậy.

Đặt lưng nằm xuống, ngay lập tức hắn tiến vào mộng đẹp..

- ------------------------------------

1 ngày cứ thế trôi qua trong vô vị

- Đinh! Hệ thống đã cập nhật xong! Ê! Chú em! Tỉnh! Tỉnh lại đê!
Bất chợt nghe tiếng gọi của hệ thống, Lăng Huyền Phong giật mình tỉnh dậy. Sặc! Đã qua một ngày rồi sao? Tại sao không có ai gọi ta dậy? Ơ hình như là mình dặn dò là không ai được làm phiền đúng không nhỉ? À đúng đúng.

Lắc lắc đầu một cái, hắn vươn vai, làm một số động tác thể dục, lấy trong túi trữ vật ra một bát cá sốt canh xương cùng một vài chiếc bánh bao. Vừa ăn hắn vừa hỏi:

- Anh zai! Cập nhật thế nào?

- Đã hoàn tất! Chú em lưu ý: Từ bây giờ trở đi, hệ thống tu luyện của chú sẽ thay đổi hoàn toàn. Thay vì tu luyện theo như bình thường, thì chú em sẽ phải tu luyện kinh mạch.

- Tu luyện kinh mạch? Là sao?

- Nghĩa là: Cửu Dương Chân Kinh có 9 tầng, mỗi tầng sẽ chia ra làm một Dương, 9 tầng sẽ là Cửu Dương. Để có thể tu luyện được từng tầng, đòi hỏi phải khai thông kinh mạch tương ứng với các tầng đó. Cụ thể:

Hệ thống liệt kê một lúc 9 đại mạch, sau đó nói tiếp:

- Ngoài ra còn có một đệ Thập Dương, Thập Nhất Dương và Thập Nhị Dương, sau này chú lên được đệ Cửu Dương rồi nói. Còn nữa, thay vì mở mạch lung tung như ngày trước, chú sẽ phải khai thông dần từng kinh mạch một. Nghĩa là sẽ bắt đầu từ Thủ Thái Âm Phế, tiến thẳng đến Đan Điền Bản Nguyên.

- Được rồi, coi như em có chút chỗ hiểu chỗ không. Vậy tu luyện các tầng như thế nào?- Nghe tiếp! Mỗi Dương sẽ chia ra làm 10 giai, mỗi giai sẽ tương ứng với 36 chu thiên. Hoàn thành một Dương sẽ phải tu luyện đến tất cả là 360 chu thiên. Tiến độ tu luyện sẽ phụ thuộc vào 2 cách chính thức: Đánh nhau và cắn đan dược. Hiện tại hệ thống sẽ tung ra tính năng mới, đó chính là Tử Linh Đan. Để có được Tử Linh Đan, chú em sẽ phải làm nhiệm vụ, hoặc dùng Kim Tệ để đổi, tỷ giá đổi là 1 Vạn Kim tệ để đổi lấy 1 viên!

- Phắc! 1 vạn kim tệ để đổi lấy 1 viên? Anh cắt cổ em luôn đi chứ gian thương thế này ai chơi lại? - Lăng Huyền Phong trợn mắt.

- Kêu ca cái rắm! Chú có biết là 1 viên này tương đương với 1 chu thiên không hả? Ăn 36 viên là được tiến lên một giai rồi còn gì? - Hệ thống khinh bỉ nói. - À, hơn nữa là có hạn chế 3 ngày chỉ được dùng 1 lần, mỗi lần 36 viên. Có nghĩa là cách 3 ngày chú mới được ăn đan dược để tiến giai thôi.

- Lại còn thế nữa?

- Hừ! Còn phải khống chế không cho dược lực quá cuồng bạo dẫn đến bạo thể. Cơ mà cơ thể là của chú, thích ăn nhiều hơn anh cũng không cản.

- Khụ! Khụ! Thôi được, 3 ngày thì 3 ngày! - Lăng Huyền Phong sợ quá nên phải thỏa hiệp. - Ài, bây giờ phải tu luyện từ con số 0 à?

- Ấy chết, sao chú em lại nói thế. - Hệ thống cười hề hề. - Không cần thiết, bởi vì trước đó chú em đã mở sẵn 4 mạch, nên hiện tại anh ưu đãi cho chú bắt đầu tu luyện từ đệ Ngũ Dương, ô kê?

- Thật sao?

- Còn phải nói dối chú sao?

- Quá tốt rồi! Vậy bây giờ thực lực sẽ tính như thế nào, nếu hệ thống tu luyện của em đã thay đổi?

- Từ giờ, mỗi một Dương của chú sẽ tương ứng với một đại giai của võ đạo. Như chú bây giờ đang là đệ Ngũ Dương nhất giai, tương ứng với cao thủ Võ Tông Nhất Trọng!

- Tuyệt vời! Ha ha! Vậy ta cũng đã được coi là một cao thủ rồi! - Lăng Huyền Phong cười lớn.

Chương 119: Truyền công

- Được rồi, nói nhảm đã đủ, bây giờ chú đã chuẩn bị chưa? Để anh bắt đầu truyền công?

- Tới đi anh zai!

Lăng Huyền Phong cảm thấy nội lực đến từ Tiêu Dao Tâm Pháp tuột dốc không phanh, cho tới khi nội lực trong cơ thể chỉ còn lại một chút rất nhỏ, hắn đã biết như vậy là nội công của Cái Bang đã bị giảm trừ, nếu như lúc này có cao thủ tập kích, hắn chỉ còn con đường chết!

Chỉ sau đó vài phút, Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy một luồng khí nóng cuồng bạo từ đan điền hắn phát ra, phân tán khắp tứ chi bách hải của hắn, cơ thể hắn lúc này như một cái lò lửa nóng, chạm vào có thể bỏng.

- Cố gắng chịu đựng! Cửu Dương Thần Công vốn lấy nhiệt lượng có từ ánh sáng mặt trời để tu luyện, nhiệt xuất ra ngoài nóng như lửa, nóng đến mức có thể làm tan chảy cả hoàng kim! Chú em phương pháp tu luyện khác biệt, dựa vào hệ thống cho nên không cần thiết phải đứng giữa trời nắng để tu luyện, nhưng nhiệt độ nóng được sinh ra khi vận công sẽ không thể tránh khỏi!

- Em hiểu! Anh cứ tiếp tục!

Cơ thể hắn càng ngày càng nóng, khiến cho làn da vốn trắng như bạch ngọc bây giờ lại đỏ hồng như than, bất chợt hắn cảm thấy xung quanh có mùi khét. Hóa ra quần áo cùng với chăn đệm xung quanh không chịu được nhiệt độ quá cao, đã bắt đầu bốc cháy. Cười khổ một tiếng, xem ra sau khi xuất quan phải thay hẳn toàn bộ nội thất mới được.

- Anh zai! Quá trình này hết bao lâu?

- Ít nhất cũng phải 3 ngày!

- Kháo! Lâu như vậy?

- Đừng kêu ca! Vốn ta muốn truyền hẳn toàn bộ một lúc, nhưng cơ thể của chú chắc chắn không chịu được nhiệt lượng mà cháy thành tro bụi, nên ta mới tách ra thành nhiều ngày để giảm bớt nhiệt lượng! 3 ngày là đủ rồi!

- Ặc! Thế bây giờ em muốn ngủ thì tính sao?

- Chú muốn ngủ? Được thôi, anh sẽ làm cho chú mất đi ý thức trong khoảng thời gian 3 ngày này, chú sẽ không cảm thấy đau đớn hay nóng lạnh, tha hồ ngủ! - Nói xong, hệ thống phát ra một đạo lưu quang, Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, lâm vào ngủ say li bì.

- --------------------------

Ở bên ngoài tiểu viện của Lăng Huyền Phong lúc này...

- Tiểu Tam! Phong nhi đâu?Ngô Tam... à nhầm, Dương Quá lúc này đang mơ màng ngủ, bỗng nghe được một tiếng gọi, giật mình tỉnh giấc nhìn láo liên, đồng thời hét lớn:

- Có thích khách! Bảo vệ thiếu gia! Bảo vệ... Ách!!!

Chưa kịp nói hết, hắn đã bị Lăng Thần - bây giờ là Tiểu Long nữ - lấy bàn tay nhỏ bịt lấy miệng.

- Suỵt! Đừng có kêu to như vậy! Là gia chủ và tam gia đến!

Lắc lắc đầu vài cái cho não kịp nhảy số, Dương Quá mới nhìn lại người vừa mới gọi hắn, lập tức sắc mặt trắng bệch, vội vàng chạy tới ấp úng nói:

- Ặc! Tham kiến gia chủ!

Người đến chính là gia chủ Lăng Gia Lăng Phiên Hùng cùng tam gia Lăng Phiêu. 2 người hôm trước biết được Lăng Huyền Phong có được truyền thừa của gia tộc, liền vô cùng hưng phấn, hôm nay chạy tới cốt muốn xem tiểu tử kia có thay đổi gì chăng. Nào ngờ vừa mới chạy tới nơi chưa kịp hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, lập tức bị tên tiểu tử Ngô Tam Nhi kia vu oan cho là thích khách, lập tức sắc mặt đen như đít nồi, hừ lạnh một tiếng:

- Tiểu tử thối! Bây giờ thành đệ tử của tam thiếu gia rồi, muốn làm phản hả? - Hắn cũng đã biết được Ngô Tam Nhi này được Lăng Huyền Phong nhận làm đệ tử, truyền thụ võ công, nên trực tiếp chất vấn.

- Ách! Gia chủ tha mạng, tiểu nhân không dám!- Không dám? Thế tên vương bát đản nào vừa kêu bọn ta là thích khách? - Phẫn nộ hét lên một tiếng, Lăng Phiên Hùng không nhịn được gõ lên đầu Dương Quá một cái.

- Ái! Gia chủ tha tội, chẳng qua thiếu gia phân phó là trong mấy ngày tới phải bế quan, nên cấm chỉ không cho người khác bén mảng tới. Tiểu nhân cũng vì mệt quá nên tâm thần có hơi không ổn định, xn gia chủ minh xét! - Dương Quá hai tay ôm đầu ủy khuất nói.

- Bế quan? Sao lại bế quan giờ này? Chỉ còn 3 ngày nữa là xuất phát đi học viện rồi đó!

- Tiểu nhân không rõ, nhưng thiếu gia nói là sẽ xuất quan trước khi xuất phát...

- Được rồi, coi như chúng ta đến không đúng lúc, 2 người các ngươi canh chừng cẩn thận, khi nào hắn xuất quan thì bảo hắn đến gặp ta!

- Rõ! Cung tiễn gia chủ và Tam Gia! - Dương Quá cùng tiểu Long nữ cúi chào nói.

Lăng Phiên Hùng cùng Lăng Phiêu xoay người rời đi, đồng thời phân phó cho một nhóm Ảnh Vệ chú ý bảo vệ tiểu viện này trong bóng tối, đề phòng bất trắc.

Nhắc tới Ảnh Vệ, 2 huynh đệ lại không nhịn được nghĩ tới ngày đó khi Lăng Huyền Phong trở về, trực tiếp ra lệnh cho 2 tên Lý Mục và Trương Lâm, giữa trưa nắng hè mặc hắc phục, đứng ôm nhau giữa diễn võ đường trong 4 canh giờ, đồng thời phải nói câu:

- Xin lỗi Nhị Đệ (Đại ca)! Lần sau ta (cũng) sẽ không gây sự với ngươi nữa!

Chuyện này đã gây ra chú ý của không ít Hộ vệ, bao gồm cả lão tam là Trương Phương, không hiểu 2 lão ca của mình đắc tội thiếu gia ở chỗ nào mà bị phạt như thế. Lăng Phiên Hùng hiếu kỳ, triệu tập Lăng Huyền Phong tới hỏi, liền nhận được câu trả lời:

- Hừ! Ai kêu 2 tên bất tam bất tứ kia nhiều lần làm hỏng chuyện tốt của ta! Hơn nữa trên đường chỉ biết gây gổ đánh nhau là giỏi.

Việc 2 tên này suốt ngày cà khịa nhau, ai ai cũng biết, còn làm hỏng chuyện tốt thì... Lăng Phiên Hùng cười ám muội nhìn tiểu chất của mình. Có một nữ nhân xinh đẹp như hoa như ngọc ở bên, không nói thì ai cũng biết chuyện tốt kia là gì. Cố gắng nín cười, Lăng Phiên Hùng ra lệnh:

- Khụ! Khụ! Lý Mục! Trương Lâm! 2 người các ngươi suýt nữa gây ra họa, phạt đứng nắng thêm 2 canh giờ!

- Hả!!!!! - 2 người Lý, Trương kêu lên một tiếng thảm thiết trong khi mọi người xung quanh cười lớn.

Chương 120: Ngươi là cái gì Võ...?

3 ngày nhanh chóng trôi qua....

- Hừm! Tiểu tử kia! Sao giờ này vẫn chưa có mặt?

Đi lòng vòng liên tục, Lăng Phiên Hùng có chút sốt ruột. Lăng Huyền Phong chính là chủ lực lần này của Lăng Gia đi đến học viện Thiên Tinh. Cái chức dẫn đội đã sớm được mọi người thống nhất để cho hắn. Thế nhưng sắp tới giờ xuất phát rồi mà bóng dáng của hắn không thấy đâu. Hắn sốt ruột là thế, nhưng lão tam Lăng Phiêu lại dường như bình thản đến lạ, vẫn thản nhiên uống hớp trà, ngồi nhắm mắt dưỡng thần.

- Đại ca! Huynh đừng nóng vội. Dù gì cũng chưa tới giờ, thư thả một chút đi. Với lại chúng ta xuất phát muộn một chút cũng không có vấn đề.

- Không được! Bế quan hay không bế quan, sắp tới giờ xuất phát rồi! Phải mau lên, không thì không kịp mất! - Lăng Phiên Hùng không cho là đúng, vội vàng chạy đến tiểu viện của Lăng Huyền Phong. Lăng Phiêu lắc đầu cười khổ, cũng vội đi theo.

- ------------------------

- Gia chủ hảo!

Dương Quá cùng tiểu Long nữ cúi đầu hành lễ, nhưng Lăng gia chủ dường như không để ý, chỉ phất phất tay sau đó túm lấy cổ áo Dương Quá hét to:

- Nói! Tên vương bát đản kia sao bây giờ vẫn chưa ra?

Thấy gia chủ trợn mắt lên nhìn mình, Dương Quá sợ tới mức tim đập chân run, 2 hàm răng run rẩy đánh vào nhau "cạch cạch cạch cạch". Tiểu Long nữ nín cười, vội vàng giải nguy:

- Gia chủ! Xin ngài bớt lo lắng! Thiếu gia coi chừng cũng sắp xuất quan rồi!

Bỏ Dương Quá xuống, Lăng Phiên Hùng dường như cảm thấy gì đó, liền hỏi:

- Các ngươi có cảm thấy có gì khác không?

Lăng Phiêu nhíu mày. Quả nhiên có việc khác thường. Hiện tại đã chuẩn bị vào thu, gió hiu hiu thổi khá là mát mẻ, nhưng trong phạm vi tiểu viện này, lại có một cỗ nhiệt khí nóng hừng hực bốc lên. Hắn liền hỏi:

- Tiểu Tam! Chuyện này là sao?

- Ách! Tam Gia.. Là từ ngày hôm qua! Lấy phạm vi trăm thước từ phòng ngủ của thiếu gia, không biết vì sao nhiệt khí bốc lên ngùn ngụt. Vốn tiểu nhân định hô cứu hỏa, nhưng ngạc nhiên thay là nóng như vậy, lại không có một đám cháy nào bốc ra, liền quan sát liên tục. Cuối cùng cũng rút ra một kết luận là: Nhiệt khí này, tám phần là do thiếu gia phát ra!

Lăng Phiên Hùng cùng Lăng Phiêu kinh hãi. Tu luyện công pháp gì mà tới mức nóng như biển lửa như thế này! Chỉ thấy xung quanh tiểu viện, hơi nóng cứ bốc lên, như trong chảo lửa vậy, dám cá rằng nếu bỏ một quả trứng vào thì trong chốc lát sẽ bị nướng chín!

- Đại ca! Nhìn kìa!

Lăng Phiên Hùng nhìn về hướng Lăng Phiêu chỉ: Ao nước thường ngày trong xanh mát lành là thế, bây giờ không khác gì nồi nước sôi. Đàn cá cảnh thường ngày vẫn tung tăng bơi lội, bây giờ đều ngửa bụng lên mặt nước, nếu để thêm chút nữa không nghi ngờ gì mọi người sẽ có món cá luộc để ăn!

- Nhiệt khí thật kinh khủng! - Lăng Phiên Hùng líu lưỡi. - Làm thế nào bây giờ? Chúng ta không thể cứ thế xông vào được, lỡ đâu...

- Đại ca! Huynh cứ bình tĩnh! Chờ một chút xem sao! Đại khái khoảng nửa canh giờ sau....

Ầm!!!!

- Ha ha ha ha ha ha ha!!! Thành công! Lão tử thành công!! Ha ha ha ha!!!!

Tất cả chỉ nghe thấy một tiếng cười khả ố phát ra từ trong phòng ngủ, kèm theo một mùi khét khét...

- Ta kháo! Cháy! Cháy! Người đâu! Cứu hỏa! Cứu hỏa a!! Tiểu tử Dương Quá đâu! Mau cứu bản thiếu gia a!

Trong khi mọi người đang trợn mắt há hốc mồm, một thân ảnh trần như nhộng mau chóng lao ra từ trong phòng ngủ, theo sau đó là một đám khói dày đặc. Không nghi ngờ gì nữa, đích thực có cháy!

- Mau! Mau! Cứu hỏa! - Lăng Phiêu là người tỉnh táo nhất, mau chóng hạ lệnh.

- Thiếu gia.... AAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!

Một tiếng hét trong trẻo vang lên làm cho mọi người phải bịt lại lỗ tai. Đó chính là tiểu Long nữ. Tiểu nha đầu thấy thiếu gia trần như nhộng chạy như điên về phía nàng, lập tức che mặt hét lớn, không cẩn thận lại khu động nội công... và kết quả là....

- Oa kháo! Sư tử hống!!!

Lăng tam thiếu tội nghiệp bị bất ngờ, chỉ thấy một luồng sóng âm cực lớn đánh thẳng vào người hắn, nhất thời không kịp vận công ngăn cản.
Hự!!!!

Hắn bị sóng âm đánh văng xa gần chục mét, ngã xuống, đầu cắm xuống đất, mông chổng lên trời.... Nhưng ngay lập tức hắn liền đứng dậy cười lớn:

- Oa ha ha! Tiểu Long nữ! Không ngờ vô tình nàng lại luyện được môn thần thông Sư Tử Hống! Ca rất tự hào a!

- Tiểu tử thối! Mau mặc quần áo vào, còn nửa canh giờ nữa là xuất phát đi học viện rồi! - Lăng Phiêu hắng giọng, nhưng cũng không đè nén được kinh hãi trong lòng. Sóng âm vừa rồi không ngờ lại bỏ qua đấu khí phòng ngự của hắn, trực tiếp đánh thẳng vào tinh thần, làm cho đầu hắn ong lên vài tiếng. Không biết sau này luyện được đến đỉnh phong thì kinh khủng thế nào!

- Ách! Sặc! Lão tử lại khỏa thân a!

Hiện tại Lăng tam thiếu mới cảm thấy hạ thân có gió thổi qua, liền nhìn xuống, nhất thời mặt đỏ như trái táo, liền ngồi xổm xuống che lại mấy bộ vị mẫn cảm, đồng thời nhanh chóng kích hoạt Phong Vật Chí Phi Ngư Phục. Nhất thời, một luồng ánh sáng lóe lên, Lăng Huyền Phong hiện ra, trên thân mình đã mặc y phục chỉnh tề, trông vô cùng tuấn tú.

- Khụ! Khụ! Tiểu tử không tồi, có ba phần phong phạm của lão tử ngươi! - Lăng Phiên Hùng không biết nói gì, đành khen bừa một câu, sau đó nhíu mày nói. - Mà, tiểu tử ngươi bế quan thế nào?

- Hắc hắc! Rất thuận lợi, hiện tại ta đã coi như là một cao thủ a! Khà khà khà!

Lăng gia chủ gật đầu, hỏi tiếp:

- Võ Vương mấy giai rồi?

- Võ Tông nhất giai đỉnh!

- Ừm! Không tệ, đã là Võ Tông nhất giai rồi, tranh thủ mau chóng tu luyện đến Võ Vương lục, thất giai, như thế là ổn. - Lăng Phiên Hùng vẫn chưa phát hiện ra, Lăng Phiêu bây giờ đã trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt như nhìn quái thai nhìn nhi tử của hắn. Thấy đệ đệ của mình như vậy, Lăng Phiên Hùng hỏi:

- Tam đệ! Sao đệ lại...

- Đại ca! Huynh vừa nói cái gì.. Võ Tông..???

- Ừ đúng thế! Ta nói là Võ.......

Nói được đến đây, biểu cảm của Lăng gia chủ cũng giống y hệt tam đệ hắn, trợn mắt há hốc mồm nhìn tiểu chất yêu quý của mình, hú lên một tiếng quái dị:

- Phong nhi! Ngươi nói ngươi là... Võ... cái gì... Tông.. ách! Võ Tông hả?

- Đúng thế!

Lăng Huyền Phong bực mình. Bản thiếu gia là Võ Tông hàng thật giá thật, vậy mà bá bá lại bắt mình đột phá lùi là sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau