TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Đổi tên

- Còn nữa, một khi đã là truyền nhân của Cổ Mộ Phái, các ngươi sẽ không được mang họ tên cũ nữa, phải thay đổi.

- Thay đổi như thế nào hả thiếu gia?

- Nữ sẽ phải mang họ Long, nam thì mang họ Dương! Tiểu Tam, sau này ngươi sẽ mang họ Dương. Nhưng mà cái tên Dương Tam Nhi có vẻ... khụ khụ.... không tốt cho lắm.

Nhắc đến đây, Lăng Huyền Phong bật cười, cái tên Dương Tam Nhi sau này xướng ra chắc kẻ thù bị chọc cười chết chứ không phải bị chém chết mất.

Ngô Tam Nhi mặt đỏ như gấc, vội vàng nói:

- Thiếu gia! Ngày trước, trước khi vào Lăng Gia, tiểu nhân có một tên khác, do mẫu thân đặt, có lẽ sẽ hay hơn!

- Ồ? Tên là gì?

- Mẫu thân ngày trước đặt tên ta là... Ngô Quá! Nhưng sau đó toàn bị người khác đọc lái thành....Ngu Quá!

Ngô Tam Nhi sắc mặt ngày càng đỏ, rồi cắn răng nói tiếp:

- Nay nếu như đổi thành họ Dương, vậy thì tiểu nhân sẽ tên là... Dương Quá!

Phụt!!!!!!!!!!!!!!

Lăng tam thiếu đang uống trà, bỗng dưng phụt hết cả nước trà lên mặt Ngô Tam Nhi, vẻ mặt hắn vô cùng đặc sắc. Ta kháo! Sao lại trùng hợp đến vậy? Dương Quá? Mặt hàng này tính sau này muốn trở thành Quá Cụt trong truyền thuyết? Lăng Huyền Phong sắc mặt ngày càng cổ quái. Nghe có vẻ vô lý nhưng con mẹ nó lại vô cùng thuyết phục. Bất quá đại lục này hình như không có Quách Tĩnh, cũng chẳng có Quách Phù, vậy Dương Quá này chắc không bị chặt mất 1 tay.

- Khụ Khụ! Được rồi, sau này ngươi sẽ lấy tên là Dương Quá. Còn Thần nhi, sau này ngươi sẽ tên là Tiểu Long Nữ!

- Vâng, thiếu gia!

Cứ như vậy, Thần Điêu Hiệp Lữ phiên bản dị giới đã được sinh ra, à mà hình như không có thần điêu? Không sao, sau này bắt một con là được - Lăng Huyền Phong nghĩ.

Ngô Tam Nhi cùng Lăng Thần rời đi, Lăng Huyền Phong quyết định sử dụng vé quay thưởng kỳ ngộ.

- Đinh! Xác định sử dụng vé quay thưởng kỳ ngộ?

- Xác nhận!

- Sử dụng thành công! Hãy chờ!

Hệ thống dứt lời, bảng kỳ ngộ quen thuộc hiện ra, vẫn là quầng sáng ấy, chạy đi qua lại giữa các phần thưởng kỳ ngộ. Lăng Huyền Phong bỗng chú ý tới một vị trí có viền màu hoàng kim rực rỡ. Khi nhìn thấy những dòng chữ trên đó, bỗng nhiên tim hắn đập thình thình...

Bí tịch kiếm pháp: Độc Cô Cửu Kiếm - 1 chiêu tùy chọn Độc Cô Cửu Kiếm! Lần này nó được đưa hẳn lên bảng kỳ ngộ? Ta kháo! Quầng sáng thân yêu, mau dừng lại ở đó, ta cầu xin ngươi đó!

Mặc cho lời cầu xin của hắn, quầng sáng không dừng lại ở bí tịch Độc Cô Cửu Kiếm, mà vẫn tiếp tục chạy. Ủ rũ cúi đầu, hắn chỉ biết đổ tại do ăn ở mà thôi.

Tích tích tích!!!

- Lượt quay kết thúc! Chúc mừng chú em nhận được phần thưởng: nhân đôi vật phẩm kỳ ngộ! Hiện tại sẽ bắt đầu quay lại lần 2!

Phấn chấn tinh thần, Lăng Huyền Phong cảm thấy cũng không tệ, cho dù không quay trúng Độc Cô Cửu Kiếm, cho dù kỳ ngộ nào khác thì hắn cũng có lời.

Trong sự chờ đợi của hắn, quầng sáng quay thưởng bắt đầu chạy chậm dần, chậm dần, khoảng 10 giây sau, nó đã dừng lại. Nhìn vào nơi nó dừng lại, Lăng Huyền Phong trố mắt ra nhìn...

- Ta kháo!!!!!!!!!!!!!!!!

- ----------------------------------------------

3 ngày sau...

- Thiếu gia! Gia chủ muốn gặp người! - Ngô Tam... à không... Dương Quá đứng ở ngoài cửa báo.

- Ngô... Chuyện gì mà mới buổi sáng đã kêu ta qua vậy?

- Hồi thiếu gia, nghe gia chủ nói là hôm nay mở ra trọng địa của gia tộc, thiếu gia ngài nhanh chóng tới hậu sơn a! - Di! Hôm nay rồi sao? Vậy mà ta cứ tưởng phải đợi thêm vài hôm? Đợi ta chút!

Thay đổi y phục, vội vàng vớ lấy một vài miếng điểm tâm sáng, hắn nhanh chóng chạy tới hậu sơn. Tới nơi, hắn thấy đã có rất nhiều người đang chờ, bao gồm đại bá, phụ thân và gia gia hắn.

Lăng Phiêu nhìn thấy Lăng Huyền Phong tới liền nhíu mày:

- Nhi tử! Mau lên, trọng địa gia tộc sắp mở ra rồi. Sao ngươi tới muộn vậy? Ta nhớ là đã cho hạ nhân báo cho ngươi cách đây 2 hôm rồi mà?

- Ách! Phụ thân, ta quên mất. - Lăng Huyền Phong lè lưỡi. Xác thực hôm đó có hạ nhân báo cho hắn biết, nhưng mà lúc đấy hắn vẫn còn đang ngái ngủ, đầu chưa kịp nảy số nên không để ý. Có một điều làm hắn cảm thấy lạ, chính là từ khi tới dị giới này hắn ngủ rất nhiều, hỏi hệ thống thì hắn nhận được câu trả lời: ngủ nhiều thì ngủ nhiều, kêu ca cái rắm!

Thấy mọi người đã đến đông đủ, Lăng Bạo liền nói:

- Các đệ tử, hôm nay chính là ngày trọng địa gia tộc mở ra hàng năm, tất cả các đệ tử dưới 17 tuổi mới được đi vào. Ở bên trong, sẽ có một lần khảo nghiệm. Khảo nghiệm này, cả đời một người chỉ có thể được làm 1 lần, không có lần thứ 2, hãy nắm bắt cho tốt cơ hội này!

Tất cả mọi người xôn xao. Chỉ có đúng 1 lần trong đời? Như vậy có nghĩa là ngoài những người có mặt ở đây ra, những người không được tới đây, đều đã thất bại? Hít vào một ngụm khí lạnh. Khảo nghiệm khó đến như vậy sao? Vì sao chưa có một ai hoàn thành?

- Phụ thân, phía bên trong, nó có cái gì? - Lăng Huyền Phong hỏi

- Cũng không có cái gì phức tạp. Bên trong có một người, người đó sẽ yêu cầu con chọn ra 3 thứ và sẽ hỏi con vì sao chọn 3 thứ đó. Nếu trả lời đúng ý của hắn, con sẽ nhận được truyền thừa. Trả lời sai, như vậy con sẽ bị truyền tống ra ngoài, cũng có nghĩa là cơ hội của con đã hết.

Lăng Huyền Phong cảm thấy mơ hồ, có nhiều thứ bên trong đó để chọn sao?

- Phụ thân, cụ thể là bên trong đó có bao nhiêu vật để con tìm?

- Không có nhiều, chỉ có 10! - Lăng Phiêu từ tốn trả lời.

Chỉ có 10 vật phẩm, mà phải chọn ra 3, hơn nữa phải chọn đúng. Thật vô lý, cho dù tính xác xuất ra cũng phải có người chọn đúng chứ? Xem ra chuyện này không hề đơn giản.

- Tất cả đệ tử chú ý! Trọng địa đã mở, nhanh chóng bước vào! - Lăng Bạo lớn tiếng nói.

Tách! Tách! Tách! Tách!

Trên vách núi, bỗng nhiên có từng đạo vết nứt mở ra, sau đó những vết nứt nhanh chóng liên kết với nhau, qua một vài hơi thở liền tạo thành một cánh cửa.

Ầm!!!!!

Chậm rãi, cánh cửa đá được mở ra. Thấy vậy, Lăng Huyền Phong, cùng với tất cả các đệ tử được chọn nhanh chóng chạy vào trong trọng địa.

Chương 112: Khảo nghiệm

Ầm!!!!!! Thịch!!!

Sau khi người cuối cùng trong đám thanh niên trẻ tuổi đi vào trong gia tộc trọng địa, cánh cửa đá dần dần khép lại, sau đó đóng kín chặt, những vết nứt từ từ biến mất, sau cùng trở lại hình dáng ban đầu là một vách núi. Cho dù đã chứng kiến hàng trăm lần, nhưng Lăng Bạo lão gia tử vẫn tấm tắc khen ngợi:

- Không hổ là cơ quan tạo ra bởi người mạnh nhất lịch sử gia tộc! Cho tới bây giờ, lão phu vẫn không biết ngày xưa vị đại năng ấy tạo ra trọng địa như thế nào.

Lắc đầu thở dài một hơi, lão gia tử mệnh lệnh những người còn sót lại bắt đầu dựng trại, tạo thành một tổng đàn tạm thời, mọi sự vụ trong gia tộc mấy ngày này đều sẽ được đem qua đây.

- ----------------------

- Oái! Cửa động bị phong bế rồi!

Không biết là ai lên tiếng, một vài giây sau, tiếng than khóc vang ầm trời.

- Hu hu hu! Ta không muốn chết ở đây!!!

- Cha! Mẹ! Cứu ta!!!

- ...............

Lăng Huyền Phong lắc đầu. Nếu như trọng địa này tạo ra để hại tộc nhân Lăng Gia, thì bây giờ đã không có các ngươi đứng ở đây mà than khóc. Sau một hồi, không thể chịu được nữa, hắn đề khí quát lớn:
- Đều im hết đi cho lão tử! Kêu ca cái chym! Tất cả ra dáng nam nhân cho bản thiếu gia xem nào! Một đám không có tiền đồ! Trọng địa của gia tộc há nào lại hại các ngươi?

Vừa dứt lời, trong thông đạo bỗng nhiên rực sáng. Hai bên vách tường có những cây đuốc đột ngột bùng cháy, soi sáng con đường phía trước.

- Thấy chưa! Bây giờ thì tất cả trật tự, đi vào trong! Đứa nào còn la hét thì lão tử phế hắn! - Lăng Huyền Phong hừ lạnh, bày ra bộ dáng bá đạo, khiến cho người khác không dám cãi.

Đám người cả nam cả nữ đều chậm rãi đi dọc trong thông đạo được chiếu sáng bởi những ngọn đuốc. Không biết bao lâu, bọn hắn đã đi đến một gian động vô cùng lớn, ở đó chỉ có trải mấy tấm thảm, phía trước mặt là một tấm bục, trên đó có một cái bàn gỗ. Lăng Huyền Phong chỉ lờ mờ trông thấy được, hình như ở đó có một bóng người.

- Tất cả đã đến? Tốt! Đều ngồi xuống đi!

Trong đầu mọi người vang lên một âm thanh, nhưng không rõ được là giọng nam hay nữ. Tất cả đều y theo lời, mỗi người chọn một tấm thảm, sau đó ngồi xuống.

- Hừm... Có cả thảy 103 người! Vậy là tộc nhân trẻ tuổi chưa qua khảo nghiệm của năm nay đã đến đủ? Hư không lại vang lên giọng nói đó. Ai ai cũng cảm thấy có một ánh mắt lạnh lùng, hờ hững xẹt qua người mình, tên nào tên nấy chỉ cảm thấy một cỗ ý chí lạnh tới thấu xương. Lăng Huyền Phong cũng cảm thấy, chỉ có điều, hắn trong chốc lát có cảm giác đạo ánh mắt kia hướng lên trên người mình 2 lần, sau đó rung động lên một chút, rồi trở lại bình thường.

- Được rồi! Ta cũng sẽ không làm mất thời gian của các ngươi. Nếu ta không nhầm, hầu hết mọi người đã được phổ biến về quy tắc của khảo nghiệm này. Tuy nhiên, vẫn sẽ có một số cá nhân còn chưa biết. Thế cho nên ta sẽ giảng giải lại một lần.

Tất cả mọi người đều tập trung lắng nghe. Người kia dừng lại một chút, sau đó lại vang lên âm thanh:

- Khảo nghiệm, kỳ thực rất đơn giản: Ta sẽ bày ra một huyễn trận bao phủ lên các ngươi. Trong huyễn trận đó, từng người từng người sẽ nhận được khảo nghiệm của ta. Ta sẽ có 10 đồ vật, các ngươi sẽ chọn trong đó 3 vật, sau đó giải thích vì sao lại chọn 3 vật đó. Nếu đúng ý của ta sẽ nhận được truyền thừa, còn nếu không, thực xin lỗi, các ngươi chỉ có 1 cơ hội này, đánh mất nó, các ngươi sẽ bị truyền tống ra ngoài ngay tức khắc. Khảo nghiệm này không hạn chế thời gian, các ngươi có thể chọn bao lâu cũng được. Nhưng nên nhớ, nếu có người đoạt trước, vậy thì chỉ trách các ngươi vận số đen đủi mà thôi. Tất cả đã minh bạch chưa?

- Đã minh bạch! - Mọi người đồng thanh lên tiếng.

- Tốt! Vậy khảo nghiệm của chúng ta sẽ bắt đầu! - Giọng nói vang lên một tiếng, sau đó tất cả thanh niên trẻ tuổi, kể cả Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy một mùi thơm nhàn nhạt, rồi triệt để mất đi tri thức.

- -----------------------------

Lăng Huyền Phong giật mình tỉnh dậy. Trước mặt hắn bây giờ không còn là trong một hang động, mà là trong một căn phòng rộng, bốn phía chỉ có một màu trắng. Dường như xung quanh không có một ai. Hắn biết được, nhất định đây chính là huyễn cảnh mà người kia đã nói trước.

- Ngươi đã tỉnh?

Bất chợt, sau lưng hắn có một giọng nói nhàn nhạt vang lên...

Chương 113: Khảo Nghiệm (tiếp theo)

- Ngươi đã tỉnh?

Sau lưng Lăng Huyền Phong, một âm thanh nhàn nhạt vang lên. Quay lưng lại, hắn chỉ lờ mờ thấy một bóng người được bao phủ trong một làn khói trắng. Ổn định tâm thần:

- Xin hỏi, ngươi chính là người sẽ khảo nghiệm ta?

- Đúng thế! Ta chính là người khảo nghiệm ngươi. Nói một cách chính xác, ta là người khảo nghiệm tất cả các ngươi, cùng một lúc!

Trong lòng một trận kinh hãi, Lăng Huyền Phong không biết người này tu vi cao thâm đến đâu, nhưng chỉ một huyễn cảnh mà một lúc khảo nghiệm hơn 100 người, đây đòi hỏi tinh thần lực mạnh đến mức nào!

- Vậy, ngươi sẽ khảo nghiệm ta ra sao?

- Ngồi xuống đi, rồi nói chuyện.

Bóng người dứt lời, một cái bàn cùng một chiếc ghế hiện lên từ trong hư không. Lăng Huyền Phong ngồi xuống, trên bàn lại hiện lên một tách trà nóng. Haizz... có cả trà nữa sao? Thật là chu đáo.

- Trước mắt ngươi sẽ hiện ra 10 đồ vật, ngươi phải chọn ra trong đó 3 đồ vật mà ngươi cho rằng hợp cách, sau đó hãy giải thích cho ta vì sao ngươi chọn chúng, đơn giản như vậy thôi. Ngươi có thể chọn bao lâu tùy thích. Hiện tại bắt đầu!

Người kia vung nhẹ tay, tức thì có 10 làn khói bốc lên, sau đó từng vật phẩm bắt đầu hiện ra trong mắt Lăng Huyền Phong. Khi nhìn thấy những đồ vật này, Lăng Huyền Phong chỉ có cảm giác muốn chửi lên mẹ nó!

Đây con mẹ nó là khảo nghiệm cái gì? Đơn thuần là tổ gia gia đang đùa giỡn với con cháu hắn a!

Lăng Huyền Phong nhìn thấy cái gì?



Biểu cảm của Lăng tam thiếu bây giờ vô cùng đặc sắc. Ta kháo! Đừng nói là 3 vật, cả 10 cái ở đây bản thiếu gia đều biết! Tổ gia gia ngài đúng là có khiếu hài hước a! Mấy cái khác thì thôi đi, lại còn.. còn đặt vào cả một chai vodka cùng một khẩu AK vào nữa? Bộ ngài không tin tưởng ta sẽ giải đáp được sao?

Thấy được sắc mặt của Lăng Huyền Phong, người kia thoáng quá một tia vô cùng thỏa mãn, nhưng không biểu lộ ra ngoài, chỉ nói với hắn:

- Được rồi! 10 vật phẩm đã có ở đây. Ngươi hãy chọn đi. Nên nhớ, cứ từ từ mà chọn, không cần phải gấp.

Lăng Huyền Phong cười khổ:

- Nhìn biểu lộ của ta, chắc ngài đã biết 8-9 phần rồi còn gì. Thứ cho vãn bối hỏi, những người khác cũng khảo nghiệm như thế này sao?

- Đúng vậy! Tất cả đều cùng một đề bài, đáp án cũng như vậy.

- Hắc hắc! Xem ra lần này nếu ta đoán không nhầm, tất cả mọi người từ trước đến nay, ngoài ta ra không ai khác có thể đưa ra được đáp án sao?

Người kia thoáng hiện lên một tia cười, sau đó gật đầu nói:

- Không sai! Nếu ngươi đã nói vậy, ta cũng sẽ trả lời thật. Những khảo nghiệm này, thực ra cũng chỉ dành cho đúng 1 người. Người đó không đến, cho dù ngàn năm nữa cũng sẽ không có người thứ 2! Có điều, thủ tục vẫn là thủ tục, hãy chọn ra 3 vật phẩm rồi giải thích chúng.

- Không cần thiết! Ta sẽ giải thích toàn bộ!

Không đợi người kia trả lời, Lăng Huyền Phong đứng lên đi về phía 10 vật kia...

Chương 114: Kể lại chuyện xưa

Lăng Huyền Phong đứng lên, đi về phía 10 vật phẩm. Đầu tiên hắn chỉ về phía thanh kiếm khảm ngọc cắm trên hòn đá:

- Thanh kiếm này, tên là Excalibur. Nó là thanh kiếm huyền thoại của Vua Arthur, được cho là có ẩn chứa sức mạnh huyền bí bên trong và tượng trưng cho chủ quyền hợp pháp đối với Vương quốc Anh. Theo truyền thuyết, chỉ có những người mang dòng máu của Arthur mới có thể rút được thanh kiếm ra khỏi tảng đá này!

- Chiếc ấn này, nếu như ta không nhầm, đây chính là Ngọc tỷ truyền quốc đã thất lạc mấy trăm năm của các vương triều Bắc Quốc. Dấu hiệu để nhận ra nó chính là vết sứt kia, sau được cổ nhân bịt lại bằng hoàng kim. Trên đó có ghi 8 chữ: Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương

- Cái chén khảm hồng ngọc này, bên trong chính là máu. Theo như miêu tả trong kinh thánh, chính là chiếc chén thánh (Holy Grail) của chúa Jesus dùng trong Bữa tiệc ly. Ta không chắc chắn 10 thành về đáp án này, nhưng cũng đến 6-7.

- Một thanh trường côn 2 đầu bịt vàng, trên đó lại ghi Như Ý Kim Cô Bổng, Nặng Một Vạn Ba Ngàn Năm Trăm Cân. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là Gậy Như Ý của Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không!

- Về phần... Ặc... Khẩu súng AK-47 và chai rượu Vodka này... Khụ Khụ... đây chính là 2 sản phẩm nổi tiếng thế giới được tạo ra bởi người Nga. - Nói đến đây, sắc mặt Lăng Huyền Phong có chút đỏ lên. Có vẻ như tổ gia gia không tìm được cái gì mang tính biểu trưng hơn trong truyền thuyết của người Slav thì phải.

- Những chiếc bánh này.... nếu như ta đoán không sai, đây chính là những chiếc bánh chưng, bánh dày đầu tiên được tạo ra bởi hoàng tử Lang Liêu dâng lên vua cha mình là Hùng Vương đời thứ 6. - Lăng Huyền Phong trong mắt bùng lên một cỗ kính ý sâu sắc.

- Kusanagi Tsurugi - Thảo thế kiếm, đây chính là thần kiếm của Nhật Bản, tương truyền được sử dụng bởi Thần Bão Tố Susanoo để chém đầu đại xà 8 đầu Yamata-no-Orochi.

- Còn đây... - Lăng Huyền Phong khẽ chạm vào cán búa, tức thì một dòng điện nhanh chóng truyền vào người hắn. Tê!!! Rút tay ra, không ngờ hắn bị điện giật! - Đây chính là Mjonir, búa sét của Thor trong thần thoại Bắc Âu!.

- Con ngựa này... - Lăng Huyền Phong suy nghĩ một chút... - Hình như là con ngựa gỗ nổi tiếng trong thần thoại Hy Lạp - con ngựa thành Troy!

......

Người trong làn sương kia vỗ tay liên hồi...

- Rất tốt! Rất tốt! Đúng như ta đoán từ đầu, ngươi chính là người kia mà hắn nhắc tới!

- Quá khen! Quá khen! Ngay từ lúc ta tới đây, ngài đã biết sao?

- Không hẳn! Ta chỉ có suy đoán thôi. Ta đã có suy nghĩ này từ khi ngươi bước vào đây. Bởi vì.... Ngươi giống hắn như đúc! - Người kia than thở. - Ta... giống ai?

- Ài... Ngươi cũng đừng giả ngây giả ngô nữa. Cách đây 100 năm, chính hắn đã kể cho ta về ngươi!

Lăng Huyền Phong kinh ngạc! Hóa ra tổ gia gia đã mưu tính cách đây lâu rồi? Mà... chuyện này tổ gia gia còn kể cho người khác biết? Không lẽ người này là...

- Xin hỏi.. ngươi có phải là....

- Đúng rồi đó, ta chính là Lăng Hi Trì!

Làn sương dần dần tan đi, một bóng người hiện ra trước mắt hắn: Một thiếu nữ cao gầy, khuôn mặt tuyệt mỹ như họa, lạnh lùng, cao quý, như một đóa hoa tuyết liên nở trên đỉnh núi không nhiễm bụi trần.

- Lăng Huyền Phong khấu kiến tổ nãi nãi!!!

Lăng Hi Trì cười nhẹ: - Hài tử! Đứng lên đi!

- Tổ nãi nãi! Không phải người đã qua đời cách đây gần trăm năm rồi sao?

Lăng Hi Trì khúc khích cười:

- Hài tử ngốc! Ta là vợ của hắn, có lý nào hắn lại để ta chết được? Thật ra ta đã cùng hắn phá toái hư không, đi ra thiên ngoại mà thôi! Hiện tại ở đây cùng lắm chỉ là một phân thân của ta, là do hắn dạy ta tạo thành!

- Ách! Ra là vậy!

- Hài tử, càng nhìn ngươi càng giống hắn, như là đúc từ một khuôn ra vậy.

- Tổ nãi nãi quá khen!

- Ài... thảo nào hắn nói khi nhìn thấy ngươi thì ta sẽ nhận ra ngay, đồng thời những khảo nghiệm này chỉ mang tính hình thức... Ha ha ha!! - Lăng Hi Trì cười, âm thanh của nàng vang lên như tiếng chuông bạc.

- Tổ nãi nãi... thực ra, tổ gia gia đã để lại cho ta những gì? - Lăng Huyền Phong hỏi

- Đợi lát nữa ngươi sẽ biết. Hiện tại ta phải nói cho ngươi toàn bộ những gì ngươi cần biết!

- Những gì ta cần biết?

- Đúng vậy! - Lăng Hi Trì dần dần tưởng nhớ lại chuyện xưa...

- ----------------

Chương 115: Kể lại chuyện xưa (tiếp theo)

- Ừm.. bắt đầu như thế nào nhỉ.... à đúng rồi!

Lăng Hi Trì bắt đầu kể lại...

- Năm đó, ta mới chỉ bẳng tuổi của ngươi lúc này, 16 tuổi. Cái tuổi đầy mộng mơ thanh xuân của một thiếu nữ. Ngươi nói, thiếu nữ ai chẳng có mộng đẹp là có một hôm nào đó, một bạch mã hoàng tử đi qua, kết duyên cùng mình, sánh bước bên nhau tới đầu bạc răng long? Chỉ có mình ta.. khụ khụ... hơi khác biệt.

- Khác biệt như thế nào?

- Ừ thì... nữ nhi nhà người khác thì ở nhà luyện cầm kỳ thi họa, cùng lắm là cùng với gia sư tu luyện chút đấu khí. Còn ta.. khục... thì lại thích làm nữ hiệp, đánh đánh giết giết suốt ngày. 16 tuổi đã tu vi Võ Vương nhất phẩm, lúc đấy ta được mệnh danh là "Đế đô đệ nhất đả nữ". - Lăng Hi Trì lắc đầu cười cười. - Lúc ta lên 17 tuổi thì được tốt nghiệp học viện Thiên Tinh. Tuy dung mạo ta xinh đẹp, nhưng nam tử khi nghe đến danh tính ta đã quay đầu chạy mất dép. Cha mẹ ta thấy ta không thấy hôn phối, liền tự mình đi tìm. Kết quả là vô vọng. Đặc biệt là có nhi tử một gia tộc đã dọa tự vẫn nếu gả ta cho hắn.

Đổ mồ hôi! Có cần thiết phải nghiêm trọng tới vậy không đây? Lăng tam thiếu trán nổi vạch đen. Hóa ra đệ nhất nữ nhân Lăng gia thời bấy giờ có hung danh vang xa tới như vậy, hắn cảm thấy như đồ đệ gặp được sư phụ rồi.

- Ừm.. chính vì mãi không tìm được hôn phối cho ta, nên cha mẹ ta cũng mặc kệ. Vậy là ta tự do đi lại trên giang hồ, đi đây đi đó. Cho tới một ngày.... Hôm đó đang đi trên đường, ta có nghe được một tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân. Nghĩ rằng có kẻ cướp sắc, bản tính nữ hiệp của ta trỗi dậy, xông tới liền muốn giải cứu. Nhưng mà tình huống lại khác xa so với ta tưởng tượng...

Nghĩ đến đây, Lăng Hi Trì rùng mình vài cái.

- Lúc đó, ta đã chạm trán một số sinh vật, mà sau này mới biết được, bọn hắn đến từ một nơi gọi là Cửu U Giới!

Lăng Huyền Phong chấn động tinh thần. Không ngờ tổ nãi nãi đã đụng chạm tới bọn chúng ư?

- Khi ta đến nơi, cảnh tượng trước mắt làm cho ta có cảm giác muốn nôn mửa một trận: Ở giữa một cái sân lớn, có một nữ nhân, ăn mặc một bộ trang phục màu trắn, tóc dài che kín mặt. Mụ ta chính là tác giả của thanh âm thảm thiết vừa rồi. Ta vốn định tới cứu nàng, nhưng mà khi nhìn thấy hành động của nàng, ta lại đứng chết trân một chỗ. 2 tay mụ ta đang cào mạnh vào bụng một tên nam nhân, lôi nội tạng của hắn ra ngoài, vừa kéo vừa hét nghe thật ghê rợn. Nam nhân kia hình như bị chế trụ, không thể cử động hay la hét, chỉ có ánh mắt vô tận kinh hoảng đang nhìn từng mảnh nội tạng của hắn bị lôi ra ngoài.Lăng Hi Trì vừa kể, sắc mặt nàng trắng bệch, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn ra ngoài.

- Lúc đó ta gục xuống nôn một tiếng. Mụ đàn bà đó phát hiện ra ta, ý đồ muốn bắt lấy ta. Đúng lúc này, thì hắn tới... - Lăng Hi Trì lộ ra một tia mỉm cười.

- Tổ gia gia?

- Đúng vậy! Lúc đó không biết từ đâu hắn phi thân tới chắn trước mặt ta, mụ đàn bà kia nhìn thấy hắn thì kinh hãi, hô lên vài tiếng, sau đó thì phi thân chạy mất. Ngươi có biết lúc hắn quay lại, hắn nói với ta câu gì không?

- Câu gì?
- "Thân là phận nữ nhân, nên ở nhà học thêu thùa, chạy tới nơi thâm sơn cùng cốc làm gì? Kinh nghiệm giang hồ bằng con số không, muốn chết sao?". Lúc đó ánh mắt của hắn vô cùng lạnh nhạt, phảng phất như dung mạo của ta không lọt vào mắt hắn vậy. Lúc đó ta không hiểu vì sao có cảm giác lạ lạ. Nam nhân lần đầu gặp ta cũng lộ ra ánh mắt mê say, vậy mà hắn....

Lăng Huyền Phong cười khổ. Tổ gia gia trình độ tán gái phải gọi là đăng phong tạo cực. Chỉ cần tạo ra một hình tượng soái ca lãnh khốc đã làm cho tổ nãi nãi phải si mê mất rồi.

- Hắn nói với ta, là đuổi theo một đám người, dẫn đầu là một lão già tên là cái gì Văn... à... là Văn Trọng - một thái sư mất nước. Hắn cùng bộ hạ của mình bị đám chí cao cường giả vị diện kia đày sang nơi này. Không ngờ nhân họa đắc phúc, bọn hắn không chết, hơn nữa còn muốn phát triển thêm, ý đồ thôn tính đại lục này, muốn phục sinh đại vương của bọn chúng. Chỉ trong vòng 10 năm, bọn chúng đã có một thế lực kha khá, chuẩn bị lộ ra ánh sáng. Còn hắn, chỉ đơn độc một mình, muốn tìm đám Văn Trọng giống như mò kim đáy bể. Lúc đó không hiểu sao ta lại gợi ý cho hắn là lập ra một Phục Ma Hội để đối đầu yêu ma. Hắn thấy có lý, bèn giao cho ta trách nhiệm giáo chủ Phục Ma Hội.

Ngừng một lúc, Lăng Hi Trì nói tiếp:

- Trong vòng 5 năm, Phục Ma Hội phát triển nhanh chóng, giáo đồ hơn ngàn, cao thủ trong đó không phải số ít, tất cả đều chỉ phục vụ một mục đích, đó chính là tìm ra đám người Văn Trọng, ngăn chặn ý đồ của bọn chúng. Nhưng có lẽ chúng ta đã đánh giá hơi cao thực lực bản thân mình. Đại chiến 2 phe nổ ra, không nghĩ tới là, thế lực của Văn Trọng không kém gì chúng ta. Vậy là ròng rã 2 năm trời, 2 phe tử thương vô số, nhưng không bên nào chiếm được thượng phong. Trong lúc đó, 2 người chúng ta "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", hắn cuối cùng cũng đã nảy sinh tình cảm với ta. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, ta đã có hài tử của hắn. Kế hoạch của hắn bị đảo lộn, ta không thể không rời vị trí giáo chủ Phục Ma Hội, quay về Lăng Gia. Chỉ còn hắn ở lại chiến đấu với đám Văn Trọng. Trong một trận đại chiến, hắn đã đánh Văn Trọng bị nội thương, phải rút lui về tĩnh dưỡng. Nhưng hắn nói rằng không trì hoãn được lâu, hắn rất nhanh sẽ phải rời đi, và sau khi hắn rời đi, chính là lúc Văn Trọng trở lại. Thế là hắn bí mật ở lại Lăng Gia, dạy ta phép phân thân. Dặn dò phân thân của ta sau khi bản thể của ta cùng hắn rời đi, phải tìm cho ra được người trong số mệnh. Người đó chắc chắn sẽ là huyết mạch Lăng Gia. Khi đó, ta sẽ phải nói cho ngươi một việc.

- Ngài ấy muốn nhắn nhủ với ta việc gì?

- Hắn nói: Văn Trọng đã tìm ra cách hồi sinh Trụ Vương, và nếu như Trụ Vương hồi sinh, tất cả sẽ là quá muộn, sinh linh đồ thán, đại lục này sẽ lâm vào tràng hạo kiếp. Chính ngươi sẽ phải là người đánh bại Trụ Vương! Để làm được việc này, Văn Trọng đã chia tàn hồn Trụ Vương ra thành Tam Linh Phách: Thiên Tuệ, Thiên Khu, Thiên Hùng - đặt ở 3 nơi bí mật trên đế quốc này. Ngươi phải tìm ra và tiêu diệt tam phách đó, hoặc cất giấu ở nơi không ai tìm thấy được, lúc đó kế hoạch của Văn Trọng sẽ đổ bể!

- Đinh! Phát hiện chung cực nhiệm vụ: Tiêu diệt Trụ Vương, ngăn chặn hạo kiếp. Bằng mọi giá, phải tiêu diệt Trụ Vương, hoặc cất giấu linh phách của hắn ở nơi không ai có thể tìm thấy được. Thất bại: Chết! Đại lục lâm vào tràng hạo kiếp vạn năm!

Đúng lúc này, hệ thống trong đầu Lăng Huyền Phong lên tiếng. Chung cực nhiệm vụ! Nhiệm vụ cuối cùng!

Thành công tiêu diệt Trụ Vương! Hoặc là chết!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau