TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Vân lão tố cáo

Tâm tình không tốt, Lăng Huyền Phong quyết định hồi Lăng Phủ. Vu Thiên Tuyết thấy biểu đệ mình như vậy, tuy không đành lòng nhưng cũng không còn cách nào, chỉ im lặng theo sau hắn.

Về tới cổng Lăng Phủ, có hộ vệ nói với hắn:

- Tam thiếu gia, gia chủ có phân phó nếu người về thì đến thư phòng gặp gia chủ.

- Ta biết rồi. Biểu tỷ, ta đến gặp gia chủ có chút chuyện, tỷ cứ tùy ý.

Nói xong quay ra bảo hộ vệ:

- Đối đãi với nàng cho tốt, nếu nàng không vừa ý thì tự biết hậu quả đi.

Nói xong hắn chắp tay đi đến thư phòng của gia chủ. Đến thư phòng, hắn gõ cửa 2 nhịp, bên trong có tiếng truyền ra:

- Vào đi!

Mở cửa bước vào, Lăng Huyền Phong nhìn thấy trong đó có 3 người. Cha hắn đang ngồi ở bên trái, phía chủ vị là đại bá hắn, cũng là gia chủ Lăng Gia. Còn ở giữa, có một người đang quỳ, mặt mũi bị biến dạng - chính là Vân lão tam bị Lăng Huyền Phong đánh cho thành đầu heo.

- Đại bá, cha! Mọi người cho gọi Phong nhi đến có chuyện gì?

- Đừng có giả vở ngây ngô trước mặt ta nữa. Tiểu tử thối, ai cho ngươi đánh Vân lão tam thành như thế này hả? Ngươi thật to gan, gia quy của Lăng Gia ngươi quên rồi sao?

Hóa ra là vì chuyện của Vân lão tam, Lăng Huyền Phong mỉm cười, nhàn nhạt nói:

- Đại bá, chuyện này ta có thể giải thích.

- Nói!

- Đầu tiên, tiểu chất muốn hỏi đại bá ngài tại Lăng Gia tiểu chất có thân phận gì? Và Vân lão tam có thân phận gì?

- Từ trước đến nay ngươi là tam thiếu gia của Lăng Gia. Vân lão tam là thủ khố của Lăng Gia.

- Vậy tiểu chất muốn hỏi so với tiểu chất thì Vân Lão Tam lớn hơn hay tiểu chất lớn hơn?

- Về tuổi tác thì Vân lão lớn hơn ngươi, nhưng bối phận trong Lăng Gia thì tự nhiên ngươi lớn hơn.

- Vậy xin hỏi đại bá rằng tội bất kính thì xử như thế nào?
- Luận tội bất kính, nếu nhẹ thì phạt hình trượng 30 gậy, nặng thì đuổi khỏi Lăng Gia.

- Cảm ơn ngài. Tiểu chất tại đây muốn tố cáo Vân lão tam tội bất kính!

Mọi người trong thư phòng ngẩn ngơ. Hiện tại đang hỏi tội ngươi, sao ngươi lại đi tố cáo người khác rồi?

- Ngươi nói bậy! Lão phu phạm tội bất kính với ai? Từ trước đến nay lão phu sống như thế nào toàn Lăng Phủ đều biết. làm gì có chuyện lão phu bất kính với ai?

- Phong nhi, ăn nói cho cẩn thận. Vân lão tam từ trước tới nay được mọi người trong Lăng Phủ biết đến, hiền chất chớ nói bừa.

- Đại bá, ta không nói bừa. Gần đây ta muốn lấy chút tiền để đi mua chút đồ điểm tâm. Nhưng mà Tiểu tam hắn nói là lão thất phu này đã cắt hết tiền tiêu vặt của ta. Khi ta đến muốn nói lý với lão, thì lão mắng ta là phế vật, sau đó còn thách thức ta nữa. Tiểu chất hỏi ngài, liệu đó không phải là bất kính sao?

- Ngươi...!!! Vân lão tam nghẹn lời. Xác thực là như vậy, từ lúc Lăng Huyền Phong tới khố phòng, tuy ăn nói có phần bá đạo, nhưng xác thực là đến nói lý. Rồi sau đó mình tuy rằng không nói ra 2 chữ phế vật, nhưng ý trong lời nói của mình như thế. Vân lão tam cảm thấy mình như bị lọt hố. Lão cảm thấy hối hận vì sao không suy nghĩ kỹ càng trước khi tố cáo tiểu tử kia.

- Ngươi cái gì? Lúc đó ta hỏi ngươi vì sao cắt tiền tiêu vặt của ta, lão già ngươi có nói là tiền dành cho con em của Lăng Gia, chẳng lẽ ta không phải người Lăng Gia? Vậy ngươi có ý gì? Ta đánh ngươi là sai sao?

Lăng Huyền Phong hỏi liên tục làm cho Vân lão tam không trả lời được. Thấy tình hình có chút to chuyện, Lăng Phiên Hùng - đại bá của Lăng Huyền Phong nói:

- Được rồi, đừng loạn nữa. Vân Lão tam, ngươi hành xử như vậy đúng là có chút quá phận. Nếu như xét theo gia quy thì ngươi sẽ phải lĩnh 30 gậy. Tuy nhiên ngươi đã bị Phong nhi đánh cho như vậy rồi, chuyện này ta coi như kết thúc, ngươi lui ra đi, từ giờ về sau chú ý lời nói của mình.

- Tạ ơn gia chủ khai ân, lão phu cáo lui. Nói liền Vân lão tam lui ra ngoài. Khi đi qua Lăng Huyền Phong, lão thấy hắn nhe răng nở nụ cười quỷ dị, bất giác lạnh sống lưng, nhanh chóng bước ra ngoài.
Sau khi Vân lão tam đi ra, Lăng Phiêu mới nói:

- Tiểu tử thối, ngươi không thể để ta yên tâm chút nào sao? Sao ngày nào không gây chuyện thì ngươi không cảm thấy ổn à?

- Khụ khụ, cha à, ta có phải gây chuyện đâu. Tại Vân lão già kia gây chuyện trước chứ. Ta mới chỉ đánh hắn mấy quyền thôi mà

Hình như nghe ra điều gì đó, Lăng Phiên Hùng hỏi:

- Khoan, nếu như ta không nhầm thì Vân lão tam là Võ sư, tiểu tử ngươi rõ ràng không có đấu khí cơ mà, tại sao có thể đánh hắn ra thành như thế. Chẳng lẽ....?? Hừ! Tiểu tử thối, giỏi lắm, dám giấu ta hả? Nói mau, ngươi tu luyện được đấu khí từ bao giờ?

Lăng Phiêu nghe thấy đại ca của mình nói là nhi tử của mình tu luyện được đấu khí, tức thì kinh hãi, sau đó vẻ mặt kinh hỉ nhìn Lăng Huyền Phong:

- Thật không? Nhi tử ngươi đúng là tu luyện được đấu khí?

- Khụ khụ, cha à, thật ra ta định đến khi đại hội gia tộc cho ngươi một kinh hỉ bất ngờ. Ai biết đâu bị phát hiện sớm vậy. Lăng Huyền Phong nhún vai vẻ mặt bất đắc dĩ.

- Thật sao? Phong nhi ngươi không gạt đại bá chứ? - Lăng Phiên Hùng phấn chấn hỏi. Từ nhỏ Lăng Phiên Hùng phiền muộn nhất chính là đứa cháu này. Chính vì cảm thấy nó thua thiệt quá nhiều nên cho dù Lăng Huyền Phong có làm hoàn khố đi chăng nữa thì cũng nhắm con mắt mở con mắt mà thôi. Nay biết được cháu mình có thể tu luyện đấu khí, cho dù chỉ là nhất hay nhị giai thì hắn cũng yên lòng.

- Phong nhi được lắm, ngươi bây giờ đã ở tầng mấy? Sao ta không soi được tu vi của ngươi?

- Hắc hắc, không nói dối gì đại bá, dưới Võ Sư tiểu chất là vô địch. Lăng Huyền Phong cười âm hiểm.

Hai huynh đệ tức thì ngạc nhiên, Lăng Phiêu hỏi:

- Nhi tử, ngươi nói thật?

- Thật mà, nếu không ngài có thể kiểm tra a!

- Nhị đệ, nếu Phong nhi nói như vậy, thì để ta kiểm tra nó một chút. 2 người đi theo ta.

Nói tức thì Lăng Phiên Hùng túm lấy Lăng Huyền Phong phi thẳng tới hậu sơn Lăng Gia. Nơi này vô cùng yên tĩnh, ít người qua lại, chỉ có người có phận sự mới được vào.

- Phong nhi, ngoài 3 chúng ta ra không có ai khác, tại đây ngươi đấu với ta một trận, ta muốn thử tài của ngươi.

Tức thì Lăng Phiên Hùng thủ thế chuẩn bị ra đòn.

Chương 12: Đối chiến Lăng Phiên Hùng

Lăng Phiên Hùng, 47 tuổi, gia chủ của Lăng Gia, tu vi Đại Võ Sư cửu giai, một chân bước vào Võ vương. Hệ thống sau khi tiến hành quét nhanh Lăng Phiên Hùng cho ra kết quả.

Đại võ sư cửu giai? Không ngờ đại bá lại mạnh đến như vậy, thảo nào Lăng Gia có thể đứng vững vị trí số 1 tại Mặc Thủy Thành này, tất cả đều có nguyên nhân - thực lực! Ngươi có nắm đấm to ngươi có quyền nói chuyện.

- Phong nhi, hiện tại ở đây ngoài 3 người chúng ta ra, không có ai khác, ngươi có thể thi triển toàn lực đối phó với ta. Đại bá sẽ giảm tu vi của mình đến Võ Sư nhị giai. Hiền chất hãy cho đại bá xem ngươi làm được gì.

- Tiểu chất đã rõ, mời đại bá. Lăng Huyền Phong cảm thấy phấn khích. Lần đầu tiên hắn gặp cao thủ, hơn nữa lại là đại bá của mình, hắn sẽ dốc toàn lực chiến đấu.

Không nói nhiều lời, Lăng Huyền Phong Vận Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công, toàn lực xuất chưởng hướng về phía Lăng Phiên Hùng, dưới chân đạp Nhạn Hành Công, thân thể hắn lao đi như một cơn gió.

Chát!!! Ầm!!! Lăng Phiên Hùng nhanh chóng né được một chưởng của Lăng Huyền Phong, nhưng tảng đá phía sau lưng hắn lại không may mắn đến như vậy. Nó bị Lăng Huyền Phong vỗ một chưởng nát bấy.

- Hảo Phong nhi, tiếp tục nào! Lăng Phiên Hùng nhìn tảng đã nát vụn phía sau, tinh thần phấn chấn. Không ngờ cháu của mình lại mạnh như vậy. Tảng đá kia cho dù là Võ Sĩ thất giai cũng chỉ có thể lưu lại một chưởng ấn thôi, đằng này bị đánh nát vụn, có nghĩa là thực lực của tiểu Phong sẽ rớt trong tầm bát giai hoặc cửu giai.

- Đại bá cẩn thận!

Lăng Huyền Phong sử dụng Lăng Không Đạp Hư nhảy lên không, sau đó sử dụng Xuyên Vân Tung phi người ra phía sau Lăng Phiên Hùng rồi hét lớn:

- Mãnh hổ thôi sơn

Hắn tung quyền về phía đại bá của hắn. Quyền kình cộng thêm nội công của hắn tạo ra tiếng rít gào cộng tiếng xé gió, giống như mãnh hổ lao tới Lăng Phiên Hùng.

- Tới tốt! Lăng Phiên Hùng phấn khích giơ tay vận khí đón đỡ quyền của chất nhi hắn

Chát!! Phành!!!!

Lăng Phiên Hùng vốn dĩ nghĩ rằng Lăng Huyền Phong khi ra quyền trúng phải đòn đỡ của hắn sẽ bị bật ra ngoài. Nào ngờ quyền kình xen lẫn nội công của Lăng Huyền Phong tiến thẳng vào trong người hắn, khiến hắn cảm thấy một trận rét lạnh, sau đó lại cảm thấy nóng hừng hực. Thủ thế bị phá vớ, Lăng Phiên Hùng bị chấn lùi lại 6 bước, 2 cổ tay của hắn tê rần. Còn Lăng Huyền Phong bị phản chấn bay ra ngoài 10 bước.
- Tốt rồi, dừng ở đây! Hảo công phu, tiểu tử thối, không ngờ lão phu vận đến Võ Sư nhị giai rồi mà vẫn bị ngươi đánh cho phải lui lại 6 bước. Không ngờ hiền chất ẩn giấu sâu như vậy. Ha ha! Không tồi, không tồi! Tam đệ, nhi tử của ngươi không tồi, đại ca đây rất hài lòng!

Lăng gia lão tam Lăng Phiêu nhìn hai bác cháu giao đấu mà cảm thấy nước mắt lưng tròng. hắn cả đời chỉ yêu mỗi mình mẫu thân của Lăng Huyền Phong. Sau khi nàng bất hạnh qua đời thì Phong nhi chính là bảo bối của hắn. Ngày trước khi biết được nhi tử của mình không tu luyện được đấu khí thì hắn vô cùng tuyệt vọng. Tuy rằng đại ca đã mời rất nhiều đại phu và y sư đến xem nhưng chỉ được nhận cái lắc đầu của họ. Nay trông thấy nhi tử của mình có thể đánh ngang tay với đại ca mình, hắn cảm thấy như nằm mộng, hơn nữa còn là mộng đẹp.

Thi nhi! Nàng thấy rồi chứ, hảo nhi tử của chúng ta không phải phế vật, nàng hãy yên tâm, ta và nó vẫn sống tốt. Lăng Phiêu tự nhủ trong lòng.

- Hảo chất nhi, ngươi không tồi. Đấu khí của ngươi tuy lạ nhưng rất tinh thuần. Ngươi học được ở đâu?

- Hì hì! Đại bá ngài không biết, từ nhỏ chất nhi đã như vậy rồi a. Tiểu chất từ năm 6 tuổi đã được một vị kỳ nhân khi vân du qua đây nhận làm đồ đệ. Người nói là thể chất của ta nếu tu đấu khí bình thường thì quá phí phạm, cho nên đã truyền cho ta phương pháp tu luyện của người. Hơn nữa sư phụ còn nói trừ khi bất đắc dĩ không được lộ ra tin tức này.

Lăng Phiên Hùng than thở:

- Đúng là cái thế kỳ nhân, thiên hạ rộng lớn đúng là không gì không có. Mà đúng rồi, sư phụ ngươi tên gì? Người của gia tộc nào?

- Sư phụ ta tên Trương Tam Phong, ngoại hiệu Trương Chân Nhân. Người nói mình không phải là người của gia tộc nào cả, chỉ là vân du lãng nhân. Tuy nhiên sư phụ có nói môn phái của người là phái Võ Đang.
- Cái tên thật lạ, hơn nữa ta cũng chưa nghe tới phái Võ Đang bao giờ, chắc là từ nơi khác đến. Mặc kệ, dù sao hắn với hiền chất cũng không có ác ý. Đúng rồi, Phong nhi, nếu ngươi có thể tu luyện, vì sao vẫn cứ một mạch giả bộ hoàn khố?

- Hì hì! Đại bá a, từ nhỏ tới lớn ta không có cái chí lớn gì cả, chả thích tranh giành ai, cứ làm một thiếu gia của Lăng Gia có phải tốt hơn không. Hơn nữa, đại ca của ta là thiên tài kiệt xuất nhất trong gia tộc, có hắn chống đỡ việc trong gia tộc rồi, còn cần ta làm gì nữa. Với lại, nếu như đã có đại ca của ta rồi mà lại có thêm ta nữa thì cả gia tộc sẽ chia năm xẻ bảy, kéo bè kết phái, ta cũng không thích a. CHo nên cứ an an ổn ổn làm một tiểu hoàn khố thì tốt hơn.

-

Lăng Huyền Phong nhe răng cười nói.

- Tên tiểu tử này, mới tí tuổi đầu mà có thể ranh mãnh tới vậy rồi. Lăng Phiêu cười mắng

Đích xác là như vậy, con trai trưởng của đại ca hắn là một thiếu niên kiệt xuất nhất của Lăng Gia, hiện tại đang là một tướng quân của triều đình trấn giữ nơi biên cảnh. Lăng gia lão gia tử Lăng Bạo có 4 người con. Con trai cả Lăng Phiên Hùng kế nhiệm lão làm gia chủ, đại chất nhi là Lăng Trấn Đông là đại tướng quân. Lão nhị Lăng Phiên Vũ thì bất hạnh qua đời khi mới lọt lòng. Lão tam Lăng Phiêu thì nắm giữ sản nghiệp gia tộc,nhi tử Lăng Huyền Phong là tam thiếu gia của Lăng Gia. Lão tứ Lăng Phiên Thiên thì không may dính bạo bệnh qua đời sau khi nhi tử của hắn Lăng Hiếu Kiệt sinh ra, phu nhân của hắn không lâu sau cũng vì đau buồn mà qua đời. Hiện tại chèo chống Lăng Gia chỉ có 2 huynh đệ Lăng Phiên Hùng và Lăng Phiêu. Đại thiếu gia Lăng Trấn Đông 19 tuổi đã có tu vi Võ sư tam giai, là người thừa kế chức vụ gia chủ của Lăng Gia, điều này không phải bàn cãi. Lăng Hiếu Kiệt thì còn quá nhỏ tuổi, nhưng tính cách nóng nảy, dễ hỏng việc, cho nên khó làm nên nghiệp lớn, hơn nữa hắn cũng ham chơi, không thể đảm đương trách nhiệm. Tam thiếu gia Lăng Huyền Phong là một tên hoàn khố, nhưng hôm nay sau khi biết rõ thực lực của Lăng Huyền Phong, 2 huynh đệ Lăng Phiên Hùng và Lăng Phiêu cùng nhau cười khổ, đích xác nếu có 2 thiên tài trong cùng một gia tộc thì không phải chuyện gì tốt.

Nghĩ ngợi một chút, Lăng Phiêu hỏi:

- Nhi tử, nếu thực lực của ngươi đã như vậy, tại sao ngươi lại bị tiểu oa nhi Kim Gia đánh thành như vậy?

- Phụ thân a, thật ra hôm đó ta cũng không đề phòng, nào ngờ nha đầu kia ra tay ác như vậy, bị trúng chiêu nằm một chỗ cũng là đúng thôi. Lăng Huyền Phong thở dài. Thật ra tên hoàn khố Lăng Huyền Phong bị nàng đánh chết, sau đó linh hồn của Trần Nguyên Phong mới nhập vào. Chứ hắn từ nhỏ tới lớn có biết tu luyện đâu, chẳng qua có hệ thống giúp đỡ, nếu không vẫn chỉ là một tên hoàn khố phế vật mà thôi.

- Hiền chất à, ta nghe nói Kim Gia chuẩn bị đến hối hôn đó, chắc cũng sẽ trong khoảng mấy ngày nữa thôi, ngươi có ý kiến gì chăng?

Lăng Huyền Phong cười lạnh:

- Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên đi, bọn hắn sống quá thực dụng, không chú trọng đến tình nghĩa, thì cứ thuận theo ý trời thôi.

2 huynh đệ đồng thời thở dài, không biết Kim Gia nếu phát hiện Lăng Huyền Phong không những tu luyện được đấu khí, hơn nữa tu vi đã tiệm cận vũ sư, không biết sẽ có cảm tưởng gì.

Chương 13: Kim Gia tới

- Đinh! Chúc mừng chú em phát động thành công và hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt: Luận bàn với gia chủ Lăng Gia. Phần thưởng: mở chức năng tu luyện mạch số 4, thưởng 500 lệnh bài môn phái Cửu Âm. Chú muốn chọn tu thêm mạch nào?

- Đại ca cho thằng em mở thêm mạch Nga Mi.

- Ô kê, đã xong. Còn về phần lệnh bài môn phái do chú em chưa luyện nội công 1 lên tầng 20 nên anh sẽ cất vào trong túi của chú.

Lăng Huyền Phong cảm thấy trong kinh mạch của mình vừa rộng ra một đường, chân khí lưu chuyển nhanh hơn một chút, nhanh chóng đạt được 9 chu thiên. Hắn cảm thấy thật thoải mái.

- À đúng rồi, em muốn mang những cuốn sách nội công này mang ra bên ngoài có được không?

- Khi nào nội công 1 chú đạt tầng 36 anh sẽ cho phép chú mang ra.

Thấy Lăng Huyền Phong đang ngẩn người, Lăng Phiêu vỗ vỗ vai hắn nói:

- Nhi tử, ngươi đang nghĩ gì thế?

Giật mình, hắn đóng hệ thống lại rồi cười trừ, nói:

- Dạ không có gì, chẳng qua vừa giao thủ với đại bá, có chút lý giải thêm về cách vận dụng công pháp.

Lăng Phiên Hùng nghe thấy thì mỉm cười, nói:

- Không tệ, hiền chất nên nhớ, cách tiến bộ tốt nhất chính là thông qua thử thách chiến đấu. Đúng rồi, Phong nhi à, đại bá nghe nói tại đại hội sắp tới Lăng Hiếu Kiệt muốn thách đấu ngươi?

- Dạ đúng

- Ha ha! Vốn ta xem ra tiểu tử ngươi thua chắc nhưng có lẽ là người ngậm quả đắng lại là Hiếu Kiệt rồi. Lăng Phiên Hùng lắc đầu cười khổ. Thằng cháu này của hắn đúng là che giấu đủ sâu, ngay cả mình một chân bước vào Võ Vương rồi cũng không nhìn thấu. Nhưng dù sao thì Lăng Huyền Phong có thể tu được đấu khí, hơn nữa tu vi cũng không kém, làm cho hắn bỏ được gánh nặng tâm sự suốt 15 năm nay, nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm.

- Dù gì cũng là huynh đệ đồng tộc. Lần này 2 người thi đấu, hiền chất nhẹ tay chút. Hiếu Kiệt từ nhỏ không có cha mẹ, thật là đáng thương. Lần này nếu thua quá mất mặt, ta e rằng nó sẽ bị suy sụp nặng.- Vâng, ta biết phải làm gì - Vốn định cho Lăng Hiếu Kiệt một trận bẽ mặt, tuy nhiên đại bá đã ra mặt cầu tình, mình cũng phải nể mặt người. Hơn nữa lão tứ cũng còn nhỏ, suy nghĩ chưa chín chắn, thôi coi như tha cho hắn một lần vậy.

- Cảm ơn ngươi Phong nhi - Lăng Phiên Hùng thở dài. Vốn hắn còn nghĩ tiểu chất nhi này thù dai, nhưng thấy hắn đáp ứng, cũng yên tâm phần nào.

Cả 3 người cùng nhau cước bộ đi về phía Lăng Phủ. Lăng Phiên Hùng càng lúc càng cảm thấy tiểu chất nhi này của mình không đơn giản. Tuổi còn trẻ như vậy mà đã sớm đặt một chân vào tu vi võ sư, hơn nữa tính cách khá trầm ổn, nhẫn nại. Có thể nhìn ra từ việc hắn che giấu tu vi rồi giả danh hoàn khố. Bậc tâm tư như vậy một người bình thường có thể so sánh? Không biết tương lai cháu mình có thể làm ra sự tình kinh thiên động địa như thế nào, nhưng chỉ cần Lăng Gia toàn lực ủng hộ hắn, chắc chắn sẽ có chỗ tốt không ngờ đến.

- À đúng rồi! Vốn ta không định nói chuyện này với ngươi, nhưng vừa rồi ngươi hiển lộ tu vi chân thực của mình, ta nghĩ chuyện này có lẽ ngươi sẽ hứng thú. Lần này Học Viện Thiên Tinh muốn chiêu sinh toàn đế quốc, tuyển con em các gia đình, không phân biệt giàu nghèo vào học. Đây là một trong Tứ Đại Học Viện lớn nhất đại lục. Lần này Lăng Gia chúng ta có 2 danh nghạch, ta nghĩ hiền chất ngươi có thể sẽ dành được một suất vào học, ngươi có hứng thú?

- Hệ thống đại ca! Thiên Tinh Học Viện bối cảnh ra sao? - Trong đầu Lăng Huyền Phong hỏi hệ thống

- Đợi chút. Hmm!.... Thiên Tinh Học Viện - 1 trong 4 học viện đấu khí lớn nhất đại lục. 3 học viện còn lại: Học Viện Thần Vũ, Học Viện Thanh Phong, Học Viện Vũ Thiên. Cả 4 học viện này thu hút rất nhiều nhân tài của cả đại lục, con em các nhà, không phân biệt giàu nghèo, chỉ cần có thiên phú tu luyện, nếu đạt đủ điều kiện nhập môn sẽ có 1 suất làm môn sinh học viện. Đây là nơi sản sinh ra vô số thiên tài, trụ cột của các gia tộc, quốc gia trên toàn đại lục. Nói không ngoa, 2/3 số lượng thiên tài của thế giới này đều có xuất phát điểm là ở tứ đại học viện.

- Òa, thật trâu bò nha, có lẽ ta cũng nên vào đấy học.

- Tùy ý, dù sao đi ra ngoài nhiều cũng tốt, hơn nữa sẽ có kỳ ngộ cũng chưa biết chừng - Hệ thống không quan tâm nói.- Đại bá à, Học Viện Thiên Tinh chiêu sinh sao? Ta sẽ đi

- Rất tốt, trước tiên ta sẽ đặt một danh ngạch của gia tộc cho ngươi, 1 danh ngạch còn lại sẽ quyết định sau ngày đại hội gia tộc.

Khi cả 3 người bước chân đến tiền viện Lăng Gia, có người hầu đến báo:

- Bẩm gia chủ, có người của Kim Gia đến nói có chuyện muốn bàn với gia chủ, hình như là chuyện của tam thiếu gia.

- Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi, nhớ mời người của Kim Gia tới phòng khách. - Dạ!

Lăng Phiên Hùng quay sang nhìn Lăng Huyền Phong cười như không cười nói:

- Tiểu chất nhi à, Kim Gia tới rồi, có lẽ bọn hắn không chờ đợi được, có lẽ muốn kết thúc mối hôn sự này càng nhanh càng tốt a

- Hắc hắc, nếu bọn hắn muốn thì cứ cho bọn hắn thỏa ước nguyện đi, dù sao đối với ta mà nói, hôn sự kia có hay không không quan trọng, hơn nữa tiểu nha đầu kia ta không có mấy hứng thú. Chuyện này đại bá ngày ra mặt hộ ta a!

- Ồ? Không ngờ trên đời này còn có người không hứng thú tới nha đầu họ Kim kia a? Cả thành Mặc Thủy này số lượng người muốn cầu thân Kim Gia có thể xếp hàng từ cửa Nam thành tới cửa Bắc thành a. Tiểu tử ngươi chắc chứ? Dù sao nếu như ta mặt dày không nhận thì Kim Gia cho dù cho bọn hắn 3 lá gan thì cũng không dám đắc tội với Lăng Gia mà hối hôn đâu nha.

- Tùy người thôi a, dù sao tiểu chất cũng không hứng thú lắm. - Lăng Huyền Phong nhún vai.

Cười dài hai tiếng, Lăng Phiên Hùng nói với tam đệ Lăng Phiêu:

- Lão tam à, đệ có một nhi tử khác người a. Ha ha ha ha!! Nương tử đưa đến tậm miệng rồi còn không cần

Lão tam Lăng Phiêu cũng chỉ biết cười khổ lắc đầu, dù sao con cháu là chuyện của con cháu, Lăng Gia từ trước tới nay chưa bao giờ có lệ ép buộc cưới hỏi cả, tất thảy tùy duyên đi.

Chương 14: Kim Gia muốn hối hôn

- Nhi tử, con chắc là muốn bỏ qua hôn sự này chứ? Ta thấy nữ nhi Kim Gia kia trông cũng xinh đẹp và tu vi cũng khá mà?

Nghe lão tía có ý muốn tác hợp mình với Kim Tiểu Uyên, Lăng Huyền Phong lắc đầu cười khổ:

- Cha à, cái việc này người đừng quản con được không, con với nàng ta không có cảm giác, hơn nữa, việc chung thân đại sự con không thể nào lấy một người con không thích được, cho dù để nàng ta làm phòng thiếp cũng không ổn, huống chi là chính thê?

- Không thể nào? Nhi tử, tiêu chuẩn của ngươi cũng quá cao a? Nàng ta xinh đẹp như vậy mà ngươi cũng không vừa mắt?

- Cha à, không phải cứ xinh đẹp là con thích đâu, mặc dù con thích ngắm mỹ nữ. - Lăng Huyền Phong cười

- Nhưng dù sao ta cũng muốn có cháu bế a! - Lăng Phiêu la lên

Lăng Huyền Phong đầu nổi vạch đen. Ôi mẹ ơi, ta mới 15 tuổi mà lão cha đã đòi có cháu bế rồi, không lẽ phải tiến hành giáo dục giới tính cho ông ấy?

- Ngài nói đùa a, nhi tử của ngài mới có 15 tuổi thôi, lập gia đình sớm làm gì, dù sao con cũng có nhiều việc phải làm, chưa từng nghĩ đến việc thành gia lập thất, chuyện này cứ quyết định như thế đi.

Thấy nhi tử của mình quyết ý như vậy, Lăng Phiêu chỉ đành nghe theo, dù sao có bắt ép thì nó cũng sẽ chống đối.

- Đại bá à, lát nữa gặp Kim Gia thì ngài xử lý nhé, tiểu chất không muốn nói chuyện với họ.

- Ừ? Vì sao?

- Bởi vì nếu thực sự để tiểu chất nói, đến lúc đó lại nói lời khó nghe, không khéo khiến 2 nhà trực tiếp trở mặt với nhau cũng nên.

- Thì có sao? Chỉ bằng vào bọn hắn? Lăng Gia chúng ta từ trước tới nay chưa bao giờ sợ rắc rối. Tiểu tử ngươi cứ yên tâm, có đại bá chống lưng cho ngươi. Tên nào ho he thì đánh chết mẹ hắn. - Lăng Phiên Hùng bá đạo tuyên bố

Ách! Đại bá của ta thật là dũng mãnh bá đạo, có điều ta thích!

Lăng Phiêu Hùng dẫn lăng Phiêu và Lăng Huyền Phong đến phòng khách, bên trong có 5 người của Kim Gia - 3 nam 2 nữ - đang chờ sẵn. Dẫn đầu là một người trung niên dáng người to béo, đó chính là Gia Chủ Kim Chính Đông. Đứng sau hắn là 2 nữ nhân, 1 mỹ phụ trung niên và Kim Tiểu Uyên. Nếu Kim Tiểu Uyên lớn tuổi hơn thì trông 2 người giống nhau như 2 giọt nước. Không khó để đoán ra mỹ phụ này chính là mẹ của Kim Tiểu Uyên - Liễu Minh Nguyệt. 2 nam tử còn lại chính là 2 hộ pháp của Kim Gia. 2 người này là một đôi huynh đệ đồng sinh, tên là Kim Phong và Kim Vũ.

Lăng Huyền Phong nhờ hệ thống quét chỉ số của đám người Kim Gia:

- Kim Chính Phong, 42 tuổi, gia chủ Kim Gia, tu vi Đại võ sư tầng 4

- Liễu Minh Nguyệt, 36 tuổi, phu nhân của Kim Chính Phong, tu vi Đại Võ Sư tầng 1- Kim Tiểu Uyên, 14 tuổi, nữ nhi của Kim Chính Phong, tu vi Võ Sĩ tầng 7

- Kim Phong, 43 tuổi, là hộ pháp Kim Gia, tu vi Đại võ sư tầng 6

- Kim Vũ, 43 tuổi, hộ pháp Kim Gia, tu vi đại võ sư tầng 6

Đội hình Kim Gia cũng khá mạnh, tuy nhiên so với đại bá của mình thì cũng không đáng nhìn. Đúng là Lăng Gia có thể đứng đệ nhất Mặc Thủy thành là có lý do của họ - Lăng Huyền Phong cảm thán.

Nhìn thấy đám người Kim Gia, trong mắt Lăng Phiên Hùng lóe lên một tia dị quang, tuy nhiên nhanh chóng biến mất. Chắp tay lại, hắn nói:

- Hóa ra là Kim huynh đến tệ xá chơi. Không biết hôm nay Kim huynh đại giá quang lâm tới đây có việc gì chỉ giáo?

- Chỉ giáo thì không dám, hôm nay Kim mỗ đến đây muốn nhờ Lăng huynh một việc.

- Ồ? - Lăng Phiên Hùng thừa biết là việc gì, nhưng vẫn giả vờ hỏi: - Không biết là việc gì mà khiến đích thân gia chủ của Kim Gia tới đây vậy?

- Lăng huynh, thứ cho Kim mỗ muốn nói thật. Người ngay không nói lời mờ ám. Hôm nay Kim mỗ dẫn phu nhân và nhi nữ tới đấy, chính là muốn được giải quyết mối hôn sự của 2 nhà.

- Giải quyết? Ý của Kim huynh là...?- Ý của Kim mỗ là Kim gia muốn giải trừ hôn ước với Lăng Gia.

Kim Chính Phong vừa dứt lời, liền cảm thấy không khí có chút quỷ dị. Vốn hắn những tưởng là khi hắn muốn đề nghị giải trừ hôn ước thì Lăng Gia sẽ phản ứng kịch liệt, nhất là tiểu tử Lăng Huyền Phong kia. Bình thường nếu gia đình nhà gái muốn đến giải trừ hôn ước thì gia đình nhà trai chắc chắn sẽ giận dữ, thóa mạ một hồi, thậm chí có thể 2 nhà trở mặt thành thù với nhau. Gia tộc bình thường đã thế, huống chi Lăng Gia là một siêu cấp gia tộc có máu mặt của đế quốc?

Cho dù không coi trọng cuộc hôn nhân này, nhưng vì mặt mũi thì cũng phải tức giận một phen chứ? Đằng này, gia chủ Lăng Gia Lăng Phiên Hùng thì sắc mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, vẫn ngồi trên ghế mà lắng nghe Kim Chính Phong nói. Lão tam Lăng Phiêu thì thản nhiên uống trà. Còn Lăng Huyền Phong Lăng tam thiếu thì đang.... Ách... ngủ gật? Hơn nữa khóe miệng còn đang chảy dãi? Miệng thì cười cười trông rất đáng khinh. Sao chẳng có vẻ như là Lăng Gia sẽ nổi bão nhỉ? Kim Chính Đông như thầy chùa sờ đầu không thấy tóc, cực kỳ bối rối, bao nhiêu lời định giải thích thì không có chỗ phát huy. Hắn cảm thấy hình như mình đã làm sai cái gì, nhưng không biết sai ở đâu.

- Ách! Kim huynh, huynh hôm nay đến đây là muốn giải trừ hôn ước với tiểu khuyển nhà ta? Thấy bầu không khí có chút trầm lắng, Lăng Phiêu rốt cục lên tiếng.

- Phải phải, hôm nay Kim mỗ đến đây với hy vọng được giải quyết mối hôn sự giữa hai nhà một cách êm thấm, Kim mỗ biết là có chút đường đột, hơn nữa lời đề nghị cũng có chút quá đáng, nhưng vì tương lai của tiểu nữ, Kim mỗ đành vác cái mặt mo này đến Lăng Gia bồi tội.

- Kim huynh nói quá lời, chẳng qua ta cũng hơi khó hiểu, hôn ước của 2 nhà vì sao huynh muốn bỏ?

- Việc này... Lăng huynh thứ cho tiểu đệ nói thẳng. Tiểu đệ từ trước tới nay đã nghe được những truyền ngôn không tốt về tiểu thiếu gia. Nào là hắn hoàn khố, khi nam phách nữ, nào là tiểu phế vật không có tu vi. Tiểu đệ vốn cho rằng đây là do người ngoài cố ý tạo dựng ra. Trong lòng cũng cũng không tin. Nhưng không có lửa làm sao có khói? Chính vì vậy tiểu đệ mới cho vài người bí mật quan sát lệnh lang. Thật không may những truyền ngôn đó đa phần là thật. Bởi vậy nên Kim mỗ cho rằng tiểu công chúa của Kim gia - một viên minh châu được cả gia tộc sủng ái vô cùng và lệnh lang không thích hợp để tổ chức hôn sự. Kim mỗ không muốn cuộc sống của nữ nhi mình vì Lăng Huyền Phong mà thay đổi. Nay Kim mỗ mặt dày tới Lăng Gia chỉ muốn xin được hủy hôn, mong Lăng huynh đồng ý!

Cố thu thập dũng khí để nói hết một lời, Kim Chính Đông đang chuẩn bị hứng những lời nói nặng nề từ phía Lăng Gia. Nhưng làm hắn bất ngờ là không khí vẫn như trước im ắng tới mức quỷ dị, làm cho hắn cảm thấy mình như đấm vào một bịch bông, không hiểu gì cả.

Lăng Phiên Hùng nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Haizzz... Kim thế huynh, lời của huynh tại sao ta không hiểu chứ. Chất nhi nhà ta hàng ngày thế nào, ta là người Lăng Gia há có thể không biết? Những mong hắn thành tài nhưng lại vô cùng thất vọng. Thực sự ta cũng cảm thấy là tiểu tử kia không xứng với Tiểu Uyên. Nay Kim huynh đã mở lời như vậy, thì Lăng mỗ cũng đành phải chấp nhận.

Trong lòng Kim Chính Đông không hề yên tâm chút nào. Từ nãy tới giờ hắn cứ cảm thấy không yên lòng, mĩ mắt cứ giật giật, như thể là mình đã làm sai chuyện gì. Hắn nói:

- Lăng thế huynh, hôm nay Kim mỗ nói ra những lời này đã không còn mặt mũi nào nữa, Kim mỗ xin phép cùng nội nhân cáo từ...

Lăng Phiên Hùng khoát tay:

- Hủy hôn thì hủy hôn. Lúc này Kim huynh không hủy thì sau này ta không dạy dỗ được tiểu tử này cũng phải hủy thôi. Vô luận chuyện này có hay không xảy ra cũng không thể nào ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa 2 gia tộc. Việc này đến đây là dừng.

Nghe Lăng Phiên Hùng nói mà Kim Chính Đông dự cảm có gì đó không ổn, nhưng không hiểu ở chỗ nào, hắn nghe Lăng Phiên Hùng nói tiếp:

- Giữa ta và huynh hủy hôn 2 nhà thì không có gì, tuy nhiên với người ngoài thì Kim Gia cũng phải cho Lăng Gia một cái thuyết pháp, ta hy vọng Kim huynh hiểu cho!

Chương 15: 100 vạn kim tệ

- Chuyện hủy hôn giữa hai nhà chúng ta, ta và Kim huynh thỏa thuận riêng với nhau không phải là không thể. Tuy nhiên Kim huynh có biết rằng chuyện này chắc chắn sẽ truyền ra, đối với Lăng gia thì đó không phải việc gì tốt. Cho nên để ứng phó chuyện này, Kim Gia phải cho Lăng Gia một cái thuyết pháp.

Lăng Phiên Hùng chậm rãi nói, đôi mắt hổ chằm chằm nhìn vào Kim Chính Phong làm hắn có cảm giác không rét mà run.

- Chuyện đó là đương nhiên, cho dù Lăng thế huynh không nhắc đến, Kim mỗ cũng sẽ nói. Kim Chính Phong cảm thấy đây là chuyện có thể hiểu được. Dù sao chuyện Kim Gia đến hối hôn chắc chắn sẽ là một cái tát lên mặt Lăng Gia. Nếu như Lăng Gia cứ thế mà cho qua mới là có quỷ.

- Nếu Kim huynh đã nói vậy thì Lăng mỗ cũng sẽ không làm khó. 100 vạn kim tệ, đây là bắt buộc, không có mặc cả, nếu Kim huynh không lấy ra được thì chuyện hủy hôn coi như chưa từng xảy ra.

Lợi hại a! Lăng Huyền Phong thầm hô trong lòng. Đại bá của hắn không hổ danh gia chủ đệ nhất gia tộc Mặc Thủy thành, đúng là đủ âm hiểm a. Công phu sư tử ngoạm đúng là hết sẩy! 100 vạn mặc dù Kim Gia có thể lấy ra, nhưng cũng không phải con số nhỏ. Kim Gia mặc dù là đại gia tộc, nhưng một năm thu vào cũng chỉ hơn 40 vạn kim tệ. 100 vạn coi như thu nhập gần 3 năm của bọn hắn rồi. Đang giả vờ ngủ nhưng Lăng Huyền Phong vẫn bí mật giơ ngón tay cái với đại bá hắn.

- 100 vạn? Lăng huynh, huynh phải chăng đang nói đùa? - Kim Chính Phong sợ hết hồn. Lăng Gia thủ đoạn sư tử ngoạm đúng là đủ thâm độc a.

- Kim huynh nghĩ Lăng mỗ đang đùa? Lăng Phiên Hùng giọng nói nhẹ nhàng, nhưng trên người hắn toát ra hàn khí, khiến cả căn phòng dường như giảm đi vài độ

- Không không! Chẳng qua ta nghe không rõ, phiền Lăng huynh nhắc lại.

- 100 vạn kim tệ, không thiếu một xu. Kim Gia giao đủ, chuyện này coi như xong. Nếu không đủ, vậy thì xin lỗi Kim huynh đợi khi nào Phong nhi và tiểu nha đầu kia trưởng thành sẽ làm lễ thành hôn.

Lăng Phiên Hùng mỉm cười nhẹ nhàng nói, tuy nhiên sát khí của hắn lại toát ra liên tục, khiến cho Kim Chính Phong toát mồ hôi lạnh.

- Chuyện này... Chuyện này... - Kim Chính Phong vẫn còn lưỡng lự.- Ủa, đang giữa mùa hạ mà tại sao lạnh quá ta. Không biết tên vương bát đản nào lại mở cửa để cho bản thiếu gia trúng gió. Nhỡ không may bị ốm thì ta chặt chân hắn. Oa! Kim đại mỹ nữ, nàng tới chơi đó hả? Bổn thiếu gia hôm nay không có gì làm, hay nàng bồi ta đi ra ngoài chơi nha?

Lăng tam thiếu từ lúc đi vào đã thấy Kim Tiểu Uyên, sau đó khi vào ngồi xuống thì giả vờ ngủ. Hiện tại lại nói cứ như thể là vô cùng bất ngờ, đúng là mặt dày còn hơn tưởng thành.

Lăng Phiên Hùng thì gân xanh nổi đầy đầu. Tiểu tử thối, tuy rằng có mở cửa nhưng làm gì có gió, đã xoáy lão tử hả?

- Ngươi..!! Vô sỉ! - Kim Tiểu Uyên nghe thấy hắn nói vậy tức giận mặt đỏ bừng, chỉ nói được 3 chữ xong không nói được gì nữa. Từ trước tới giờ vô sỉ đến dạng này thì Lăng Huyền Phong là kẻ đứng thứ nhất rồi.

Chứng kiến bộ mặt vô lại của Lăng Huyền Phong, Kim Chính Phong nhanh chóng quyết định, phải cho khuê nữ của hắn rời xa tiểu tử này, chỉ là một tên phế nhân cũng đòi xứng đôi với nhi nữ hắn, Kim Chính Phong như thế nào cũng nhìn không thuận mắt.

- Lăng huynh, 100 vạn thì 100 vạn. Kim mỗ trong vòng 7 ngày sẽ mang đủ tới Lăng Gia. Hiện tại thứ cho Kim mỗ còn có việc bận quấn thân, ngày khác sẽ sang Lăng Gia bồi tội. - Kim Chính Phong cắn răng nói. 100 vạn tuy rằng tổn hại đến gân cốt Kim Gia, tuy nhiên để thoát khỏi tên tiểu tử vô lại này thì vô cùng đáng giá. Hơn nữa, Kim Gia hắn đang muốn nhắm tới Hoàng Gia. tiểu tử Hoàng Thường kia rất được, nữ nhi của mình cũng có chút hảo cảm với hắn. Nếu thúc đẩy thì 2 nhà có khi sẽ nối thông gia với nhau, đến lúc đó Kim Gia, Hoàng Gia, cùng với Dương Gia hợp tác lại chắc chắn sẽ chèn ép lại được Lăng Gia.
Lăng Phiêu nhìn nhi tử của mình diễn trò không khỏi cười khổ. Hắn nhìn ra Kim Chính Phong còn đang lưỡng lự, tiểu tử kia giả bộ trình bộ mặt vô lại ra, thúc đẩy quyết định của Kim Chính Phong nhanh hơn. 2 bác cháu nhà này âm hiểm như nhau, đúng là 2 con hồ ly tiêu chuẩn.

Lăng Phiên Hùng thì khá bất ngờ với chất nhi của hắn. Dù sao thì hắn cũng biết 100 vạn đúng là hơi quá, nếu Kim Chính Phong đàm phán thêm chút nữa hắn cũng sẽ giảm số tiền xuống. Tuy nhiên Lăng Huyền Phong diễn trò như gãi đúng chỗ ngứa. Làm cho Kim Chính Phong trực tiếp tức giận đồng ý trả tiền. Xem ra đầu óc tiểu tử này cũng không phải dạng vừa. Nếu như Kim Gia đồng ý trả thì việc gì Lăng Gia không nhận. Hừ! Kim lão thất phu nhà ngươi đúng là đủ nhìn xa trông rộng. Muốn liên hợp với Hoàng Gia cùng Dương Gia chèn ép Lăng Gia mà dễ sao! Đến lúc chất nhi của ta thể hiện bản lĩnh thì đừng có mà ân hận.

- Ồ? Kim huynh quyết định như vậy? Rất tốt, sau khi Kim Gia mang tới đủ 100 vạn kim tệ thì Lăng Gia cũng sẽ tuyên bố với bên ngoài về hôn ước giữa 2 nhà. Còn bây giờ thì nếu Kim huynh có việc thì Lăng mỗ xin phép không tiễn.

Kim Chính Phong cùng người nhà bỏ ra ngoài. Kim Tiểu Uyên khi đi nhìn thấy ánh mắt của Lăng Huyền Phong nhìn nàng thì càng thêm chán ghét, ngẩng đầu kiêu ngạo bỏ đi.

Sau khi Kim Gia đi khỏi, Lăng Phiêu mới lắc đầu cười:

- 100 vạn? Đại ca huynh cũng đủ thâm đó. Trực tiếp ngoạm luôn 3 năm thu nhập của Kim Gia rồi.

Lăng Phiên Hùng cười dài nói:

- Ha ha! Thật ra ta cũng không mong chờ Kim Gia sẽ đồng ý, nhưng mà may có tiểu tử kia diễn trò đúng lúc, không hổ là chất nhi của ta, bản lĩnh thì không biết ra sao nhưng độ gian trá thì có thừa.

- Hắc hắc! Đại bá ngài quá khen rồi, chẳng qua ta chỉ đổ thêm chút dầu vào lửa thôi, ai dè cháy to quá, dập không kip, đập không kịp. Ha ha ha!

3 con hồ ly 2 lớn 1 nhỏ nhìn nhau cười lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau